• Hôm qua, hôm nay nhận được những cánh thư từ xa... xa lắm, xa để cảm động, để thấy lòng bồi hồi để tưởng nhớ đến những ngày tháng đã qua, nhớ đến Cõi Ân Tình, nhớ đến biển Mỹ Khê, nhớ những xót xa, nhớ những dằn vặt, nhớ những giọt nước mắt và nhớ cả những nụ cười khúc khích an ủi...

    Tình là gì? Là yêu thương, là hòa hợp giữa những con tìm cùng rung động trước những nỗi buồn dịu vợi. Trước những giọt nước mắt long lanh, trước những khung trời biển lặng hay giông tố, hay qua những vần thơ nhạc, những đoạn văn nào đó đã làm nhau ngẹn ngào?...Những nỗi buồn vây kín trói buộc đã được những bàn tay thân ái nhẹ nhàng tháo gỡ, giải thoát...những cái lạnh cô độc trên Biển Nhớ đã được sưởi ấm bằng những chiếc áo thân tình khoát nhẹ trên vai...những nợ nần cảm nhận từ đó như những ly rượu cay nồng đã san xẻ cho nhau...

    Đọc thêm
Phương Anh has liked a Video 11 hours 40 minutes ago

Từ Một Giấc Mơ (Phạm Anh Dũng, lời Thanh Lan) -...

Link tải Karafun:TỪ MỘT GIẤC MƠNhạc: Phạm Anh DũngThơ: Thanh LanHòa âm: Đỗ HảiCa sĩ: Minh Đạt

Phương Anh has liked a Video 7 days ago

Phố Mùa Đông (Bảo Chấn) - Phạm Hoài Nam [Lyric...

Phố Mùa ĐôngSáng tác và hòa âm Bảo ChấnTrình bày Phạm Hoài NamThu âm Tống Ngọc Minh - phòng thu Bảy Nốt Nhạc - Tin Vui Entertainmenttrích từ album Phạm Hoài...

Nguyễn Lý Song Phương has liked a Video 2 weeks ago

[Vinyles] 8. Giọt Nắng Hồng - Ngô Thụy Miên -...

Với giai điệu nồng nàn cùng nét buồn đằm thắm nhưng không ủy mị, nhạc Ngô Thụy Miên cuốn người nghe vào vẻ đẹp đài các, kiêu sa mà cũng rất thanh thoát. Với...

Phương Anh shared Yên Sơn's photo 4 weeks ago

Mời cả nhà đọc một bài thơ viết theo thể văn xuôi
MỘT CHUYỆN TÌNH
Tôi quen nàng rất tình cờ, rất lạ và cũng rất thơ. Nàng còn trẻ so với tuổi tôi vàng úa. Tính tôi thích đùa, hay chọc phá trong khi nàng lại rất nghiêm trang. Có một lần tôi bị phang ngang vì hiểu lầm tôi trong một câu nói. Khi tôi bật cười chọc quê thì nàng gặn hỏi. Giải thích rõ ràng nàng mới chịu mình sai. Kể từ đó về sau, tôi hay chọc nàng với tên trâu lác. (Trâu lác thì luôn sớn sác khi nhảy mương vì sợ nước dính vào mình.)

Và đó là khởi điểm cho một cuộc hành trình. Một cuộc hành trình khá dài và có lắm điều không tiện nói. Điều có thể nói đó là nàng tài giỏi. Rất thông mình, hiểu biết hơn người. Ngoài nét đẹp ra, nàng còn có nụ cười, mỗi khi nở làm lòng tôi chới với. Đôi mắt long lanh nhưng sâu vời vợi, hớp hồn tôi khi mới gặp lần đầu.
Tôi đứng bên nầy cầu, nhìn sang bên kia, đã bao lần muốn bước. Sau bao lần nhìn sau ngó trước, mon men ra giữa cầu để chỉ… ca hát vu vơ; rồi đêm về nặn óc làm thơ; bởi tôi viết nàng hân hoan đón đọc, làm tôi nhớ thuở còn đi học, kẹp thư tình trong sách mượn của người ta. Dẫu bây giờ màu tóc đã sương pha, nhưng mảnh lực tình yêu làm tôi trẻ lại. Có lắm lúc lòng tôi ái ngại nhưng vẫn đứng bên cầu mơ ước viễn vông. Vắng tin nhau vài ngày lại ngóng lại trông. Nhìn con nước qua cầu mà lòng nôn nả. Bỗng thấy bị một cội cây rất lạ, lá xanh um che phủ cả tầm hồn.
Cho đến một chiều nắng tắt hoàng hôn, tôi đứng giữa cầu hát vang bài tình ca rất cũ. Nàng đứng nghe rồi ngập ngừng, do dự bước đến bên tôi cùng hát giữa trời chiều. Hai bóng ngả dài trên sóng nước liêu xiêu, quyện với ráng hồng từ chân mây phảng phất. Cứ như thế chúng tôi quên cõi thật, khi giật mình trăng ngả bóng nghiêng soi. Quay nhìn nhau, không ai nói một câu, lẳng lặng bước, mỗi người về một hướng. Trăng soi rọi ngập hồn tôi vui sướng. Nghe cả lời ru của gió thì thầm.
(Con tiếp) by Yên Sơn