Nguyễn Thị Tê Hát

Nguyễn Thị Tê Hát

Cha mẹ giỏi con thông minh

Image result for Bố Mẹ  Đứa Trẻ Thông Minh, Thành Đạt  photos

Lời khuyên nuôi dạy con của chuyên gia Đại học Harvard

Theo Richard Weissbourd, một chuyên gia tâm lý của Đại học Harvard thì điều quan trọng khi nuôi dạy con trẻ không phải là cố ép chúng trở thành thiên tài mà phải dạy được chúng cách sống “tử tế, nhân hậu”. Một cuộc thăm dò do Weissbourd tiến hành mới đây đã cho thấy các bậc phụ huynh bị ám ảnh bởi thành tích học tập của con cái hơn là về tình cảm, tính cách của chúng. Tỷ lệ phụ huynh cảm thấy tự hào nếu điểm số ở lớp của con mình cao hơn các bạn cùng lớp nhiều gấp 3 lần so với những người hạnh phúc khi con mình tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, chăm sóc cộng đồng do trường tổ chức.

Chính vì thế, Weissbourd đã đưa ra những khuyến nghị về cách nuôi dạy trẻ để chúng trở thành những người “biết quan tâm, tôn trọng người khác và sống có trách nhiệm” khi trưởng thành. Bạn tự hỏi tại sao những phẩm chất này lại quan trọng? “Đó là vì nếu như muốn con bạn trở thành người tốt, bạn cần phải nuôi dạy chúng như vậy”.“Nhân chi sơ tính bản thiện. Một đứa trẻ ra đời chưa biết thế nào là tốt hay xấu, do đó, chúng ta không bao giờ được phép định kiến hay dễ dàng bỏ cuộc. Chúng cần sự giúp đỡ của người lớn để biết cách quan tâm, yêu thương người khác, sống trách nhiệm với cộng đồng dù ở bất cứ lứa tuổi nào”.
Dưới đây là 5 bí quyết để nuôi dạy trẻ theo hướng như vậy, theo lời Weissbourd.
 
Image result for Bố Mẹ  Đứa Trẻ Thông Minh, Thành Đạt  photos
1. Luôn đặt việc quan tâm tới người khác lên hàng đầu
Vì sao? Các bậc cha mẹ thường có xu hướng coi trọng thành tích học tập cũng như niềm vui của con mình hơn là cách sống “vì người khác”. Nhưng trẻ em cần phải học được cách cân bằng nhu cầu của mình với nhu cầu của người khác, dù cho đó là cho bạn mượn quả bóng hay là đứng ra bảo vệ một người bạn bị bắt nạt.

Bằng cách nào? Trẻ cần được bố mẹ dạy dỗ thường xuyên rằng: luôn phải quan tâm đến người khác. Hãy luôn nhắc nhở trẻ về sự “cam kết”, kể cả khi trẻ không vui về điều đó. Lấy thí dụ, trước khi con bạn muốn bỏ đội bóng, ban nhạc hay nghỉ chơi với một bạn nào đó, chúng ta nên hỏi trẻ rằng chúng đã cân nhắc xem quyết định đó có ảnh hưởng đến tập thể và các bạn hay không. Cũng đừng quên khuyến khích trẻ nghĩ cách giải quyết vấn đề trước khi từ bỏ.
Hãy thử:
  •  Thay vì nói: “Điều quan trọng nhất là con thấy vui”, hãy nói với chúng: “Điều quan trọng nhất là con sống có trách nhiệm”.
  •  Hãy đảm bảo rằng những đứa trẻ lớn luôn đối xử với em bé hơn một cách tôn trọng, kể cả khi chúng đang mệt hay bực tức.
  •  Nhấn mạnh vào sự yêu thương khi trò chuyện cùng những người lớn khác có vị trí quan trọng trong cuộc sống của trẻ, thí dụ như hãy hỏi giáo viên của trẻ rằng ở trường, trẻ có đối xử tốt với bạn hay không.
 2. Luôn tạo cơ hội để trẻ tập quan tâm, chăm sóc người khác
Vì sao? Không bao giờ là quá muộn để trở thành người tốt, nhưng không có sự hướng dẫn, dìu dắt của người lớn, trẻ sẽ không thể tự mình trưởng thành được. Chúng cần được thực hành thường xuyên việc quan tâm, chăm sóc người khác, cũng như bày tỏ sự biết ơn đối với những ai yêu thương, quan tâm tới chúng. Các nghiên cứu đã cho thấy những ai có thói quen bày tỏ sự biết ơn cũng có xu hướng hào hiệp, tận tâm, vị tha hơn. Khả năng họ sống khỏe mạnh, hạnh phúc cũng cao hơn so với những người sống chỉ biết mình.
Bằng cách nào? Học cách yêu thương, chăm sóc người khác cũng giống như học chơi một môn thể thao/chơi một nhạc cụ vậy. Phải thực hành mỗi ngày, lặp đi lặp lại. Dù là giúp bạn làm bài tập về nhà hay đỡ người già qua đường. Hãy biến sự quan tâm thành bản năng ở trẻ.
Hãy thử:
  • Không thưởng quà cho trẻ cứ mỗi khi trẻ giúp bố mẹ việc nhà (như lau bàn ăn chẳng hạn). Nên để trẻ hiểu việc đỡ đần bố mẹ, anh chị em, hàng xóm là việc hết sức bình thường. Chỉ khen ngợi, thưởng quà cho những hành vi tốt “bất thường” mà thôi.
  • Hãy trò chuyện với trẻ về những hành vi thờ ơ và quan tâm trên truyền hình, về sự công bằng hoặc bất công mà trẻ chứng kiến trong đời thực hay nghe trên bản tin.
  • Hãy dạy trẻ dành một phút biết ơn mọi người trước bữa ăn, trước khi đi ngủ… Sẵn sàng nói lời cảm ơn với người khác.
 3. Mở rộng mối quan tâm của trẻ
Vì sao? Hầu hết trẻ em chỉ quan tâm đến bạn bè và gia đình của chúng. Thách thức của chúng ta là phải giúp chúng vượt ra khỏi vòng tròn nhỏ hẹp đó.

Bằng cách nào? Trẻ cần được học cách lắng nghe và chú ý đến những nhân tố mới xuất hiện trong cuộc sống của chúng, để ý đến những người yếu đuối, cần sự giúp đỡ.
 Hãy thử:
  • Hãy dạy trẻ luôn thân thiện và tử tế với những người mới gặp, kể cả khi đó chỉ là một chú tài xế xe buýt hay một cô phục vụ bàn.
  • Khuyến khích trẻ quan tâm đến những người yếu đuối, tạo cho trẻ cảm giác thoải mái khi giúp đỡ người khác.
  • Sử dụng một tờ báo hoặc mẩu tin trên TV để khuyến khích trẻ nghĩ về những khó khăn mà trẻ em ở các nước nghèo đang gặp phải.
 4. Hãy là tấm gương lớn nhất cho trẻ
Vì sao? Trẻ sẽ học các giá trị đạo đức bằng cách quan sát hành động của những người thân thiết nhất với chúng. Bạn không thể mong chúng cư xử tốt với một người nếu bản thân bạn luôn tỏ ra hằn học, ghét bỏ người đó.

Bằng cách nào? Bạn phải thành thật, công bằng với trẻ và luôn quan tâm đến người khác. Nhưng điều đó không có nghĩa là lúc nào bạn cũng phải cố làm người hoàn hảo. Để trẻ tôn trọng và tin tưởng chúng ta, các bậc phụ huynh cần biết thừa nhận sai lầm và điểm yếu của mình trước trẻ. Bạn cũng cần tôn trọng suy nghĩ và lắng nghe quan điểm của chúng.
 Hãy thử:
  • Hãy tham gia các hoạt động cộng đồng ít nhất 1 lần/tháng và rủ cả gia đình dự cùng.
  • Hãy hỏi trẻ về những tình huống khó xử mà chúng gặp phải trong ngày khi cả nhà đang ăn tối cùng nhau, giúp trẻ tìm ra cách giải quyết những tình huống đó.
5. Hướng dẫn trẻ kiểm soát những cảm xúc tiêu cực
Vì sao? Thường thì khả năng quan tâm tới người khác luôn bị lấn át bởi sự giận dữ, xấu hổ, ghen tỵ hoặc vô số cảm xúc tiêu cực khác.

Bằng cách nào? Chúng ta cần dạy trẻ rằng mọi cảm xúc đều là bình thường, nhưng trẻ cần học cách tiết chế những cảm xúc tiêu cực.
 
Hãy thử:
Đây là một cách đơn giản để trẻ bình tĩnh trở lại: Hãy yêu cầu trẻ dừng lại, hít thở thật sâu qua đường mũi rồi thở ra đường miệng. Sau đó đếm đến 5. Hãy tập luyện việc này cùng trẻ khi trẻ đang bình tĩnh. Sau đó, bất cứ khi nào thấy trẻ bực bội, giận dữ, hay nhắc trẻ nhớ các bước nói trên và làm việc đó cùng trẻ. Một lúc sau, khi trẻ đã giảm xúc động, hãy để trẻ có cơ hội bày tỏ cảm xúc của mình một cách bình tĩnh hơn.
 
Image result for Bố Mẹ  Đứa Trẻ Thông Minh, Thành Đạt  photos
 
Bố Mẹ Của Những Đứa Trẻ Thông Minh, Thành Đạt Thường Có 13 Đặc Điểm Này
 

Đây là những đặc điểm đã được các nhà khoa học chứng minh. Những đứa trẻ thành đạt được nuôi dạy bởi những ông bố bà mẹ có chung những đặc điểm này.

 
1. Bố mẹ để con làm việc nhà
 
 
“Nếu những đứa trẻ không rửa bát có nghĩa là sẽ có ai đó đang làm điều này hộ chúng. Khi đó, trẻ không chỉ khỏi phải làm việc mà chúng cũng không học được rằng có việc là phải làm, và muốn công việc hoàn thành thì ai cũng phải đóng góp phần công sức”, bà Julie Lythcott-Haims - cựu chủ nhiệm khoa trường đại học Stanford kiêm tác giả cuốn sách “Cách nuôi dạy những đứa trẻ trưởng thành” đã chia sẻ trong một bài phát biểu.
 
2. Dạy con kỹ năng xã hội từ sớm
 
 
Các nhà nghiên cứu từ trường Đại học Pennsylvania và trường Đại học Duke đã theo dõi hơn 700 đứa trẻ sinh sống khắp nước Mỹ trong độ tuổi mầm non cho đến 25 tuổi và đi đến kết luận có một sự liên kết bất ngờ. Những đứa trẻ được trang bị các kỹ năng xã hội từ khi còn học mẫu giáo sau 2 thập kỷ sẽ trở thành những người trưởng thành thành đạt hơn.
 

Nghiên cứu kéo dài 20 năm chỉ ra rằng trẻ em biết hợp tác với bạn bè mà không cần ai nhắc nhở, biết giúp đỡ mọi người, hiểu cảm xúc của chính mình và có thể tự thân giải quyết các vấn đề có khả năng tốt nghiệp đại học và kiếm được việc làm ổn định trước năm 25 tuổi cao hơn những đứa trẻ bị hạn chế được dạy các kỹ năng xã hội. Trong khi đó những đứa trẻ bị hạn chế kỹ năng xã hội khi lớn lên thường có nguy cơ bị bắt giam, nghiện ngập và sống nhờ vào trợ cấp xã hội. 
 
3. Dạy con theo phong cách quyền lực
 
 
Nhà tâm lý học phát triển Diana Baumrind của trường Đại học California  đã chỉ ra có 3 phong cách làm cha mẹ:

 
Phong cách tự do: Bố mẹ cố gắng không trừng phạt và chấp nhận hành vi của con.
Phong cách độc đoán: Các mẹ cố gắng để định hình và kiểm soát các con dựa trên một bộ tiêu chuẩn đạo đức.
Phong cách quyền lực :Bố mẹ cố gắng chỉ dạy các con một cách hợp lý.
 
4. Bố mẹ có thu nhập cao trong xã hội
 
 
Theo nhà nghiên cứu Sean Reardon tại Đại học Stanford, trong số những trẻ em sinh ra vào năm 2001, khoảng cách thành tích của những đứa trẻ cha mẹ có thu nhập cao so với những đứa trẻ mà cha mẹ có thu nhập thấp là khá lớn, khoảng từ 30-40%.
 
Giống như nhận định của Dan Pink, tác giả cuốn sách bán chạy "Drive and A Whole New Mind", từng cho rằng các bậc cha mẹ càng có thu nhập cao thì điểm SAT của con họ cũng càng cao.
 
5. Luôn đánh giá cao những nỗ lực của con
 
 
Trong nhiều thập kỷ qua, nhà tâm lý học Carol Dweck thuộc Đại học Stanford đã phát hiện ra rằng cách phân biệt thành công của cha mẹ sẽ ảnh hưởng lớn đến khả năng thành công của con cái trong tương lai. 
 
Nếu con được khen rằng con làm tốt việc nhờ trí thông minh "trời phú" của mình, thì từ đó sẽ hình thành lối "tư duy cố định" trong đầu con. Nếu cha mẹ dạy con rằng con thành công nhờ nỗ lực thì đó mới là cách giúp con chăm chỉ và phấn đấu hơn trong mọi việc.
 
6. Dạy con "grit"
 
 
Năm 2013, nhà tâm lý học Đại học Pennsylvania Angela Duckworth đã được trao "Giải thiên tài MacArthur" về việc phát hiện ra một tính cách ảnh hưởng mạnh mẽ đến thành công gọi là "grit".
 
Từ "Grit" có thể hiểu là "xu hướng duy trì sự hứng thú và nỗ lực hướng tới một mục tiêu dài hạn". Hay nói cách khác đây là việc dạy cho con trẻ cách tưởng tượng và cam kết về tương lai mà chúng muốn tạo ra.
 
7. Bố mẹ kỳ vọng cao vào con
 
 
Dữ liệu thống kê từ một cuộc khảo sát quốc gia trên 6.600 đứa trẻ sinh năm 2001, giáo sư Neal Halfon và các đồng nghiệp của Đại học California tại Los Angeles đã phát hiện rằng những kỳ vọng mà cha mẹ đặt lên trẻ có ảnh hưởng lớn đến  những thành tựu của trẻ.
 

Thực tế đã được chứng minh qua các bài kiểm tra: chỉ 57% những đứa trẻ có thành tích kém nhất ở trường học được kỳ vọng sẽ thi đỗ đại học trong khi 96% những đứa trẻ học giỏi nhất là con cái của các bậc phụ huynh mong muốn con em học đại học.
 
8. Bố mẹ luôn sống hòa thuận
 
 
Robert Hughes Jr., giáo sư và trưởng khoa Phát triển con người và cộng đồng trường Cao đẳng ACES tại Đại học Illinois và đồng tác giả nghiên cứu đã chỉ ra những đứa trẻ có bố mẹ đơn thân mà không khí gia đình hòa thuận còn có thành tích cao hơn cả những đứa trẻ sống trong gia đình có đầy đủ bố mẹ nhưng thường xuyên có xung đột.
 
9. Bố mẹ có bằng cấp cao
 
 
Nghiên cứu năm 2014 của Đại học Michigan cho thấy các bà mẹ từng tốt nghiệp trung học hoặc đại học có xu hướng nuôi dạy con cũng có thành tích học tập giống mình. 
 

Nghiên cứu trên hơn 14.000 trẻ em bước vào mẫu giáo vào năm 1998 đến năm 2007, cho thấy rằng trẻ em sinh ra từ các bà mẹ tuổi teen (18 tuổi hoặc trẻ hơn) có ít có khả năng hoàn thành trung học hoặc đi học đại học so với các bạn cùng trang lứa.
 
10. Dạy con học toán từ sớm
 
 
Nghiên cứu số liệu trên 35.000 trẻ vào năm 2007 trên khắp Mỹ, Canada và Anh đã cho thấy việc phát triển kỹ năng tính toán có thể mang lại lợi thế to lớn.
 
"Kỹ năng tính toán bao gồm sự hiểu biết về con số, số thứ tự, và các khái niệm toán học thô sơ khác. Làm chủ sớm các kỹ năng toán học không chỉ giúp trẻ đạt được những kết quả về toán học trong lương lai mà còn hỗ trợ các thành tích về đọc hiểu", nhà nghiên cứu Greg Duncan của trường Đại học Northwestern đã chỉ ra.
 
11. Bố mẹ ít căng thẳng
 
 
Theo một nghiên cứu gần đây được dẫn ra trên Washington Post, số giờ các bà mẹ chơi với con độ tuổi 3-11 ít có ảnh hưởng đến hành vi hay sự thành đạt của trẻ. Ngoài ra, kiểu làm cha mẹ áp đặt hay “kiểu bố mẹ trực thăng” còn gây hại hơn nữa.
 
Nghiên cứu cho thấy rằng nếu bạn của bạn là hạnh phúc, thì điều đó sẽ lây lan sang bạn; nếu cô ấy buồn, ảm đạm thì điều đó cũng sẽ ảnh hưởng đến bạn. Vì vậy, nếu một phụ huynh đang kiệt sức hoặc căng thẳng thì mà trạng thái cảm xúc có thể chuyển sang trẻ.
 
12. Đặc biệt quan tâm tới con
 
 
Nghiên cứu năm 2014 trên 243 trẻ sinh ra trong nghèo khó đã cho thấy những trẻ nhận được "sự chăm sóc tận tình" trong 3 năm đầu đời không chỉ làm các bài thi học thuật tốt hơn, mà cũng có các mối quan hệ lành mạnh hơn và đạt kết quả học tập tốt hơn trong độ tuổi 30. 

 
"Đầu tư trong mối quan hệ với con cái từ sớm có thể mang lại kết quả tích lũy lâu dài cho mỗi cá nhân", đồng tác giả nghiên cứu - nhà tâm lý Lee Raby thuộc Đại học Minnesota cho biết. 
 
13. Mẹ đi làm
 
 
Theo nghiên cứu từ trường Harvard Business School, con gái của những bà mẹ đi làm có khả năng đi học lâu hơn, có một công việc trong vai trò giám sát, và kiếm được nhiều tiền hơn - 23% so với bạn bè đồng trang lứa.
 
Các con trai của bà mẹ đi làm cũng có xu hướng làm việc nhà và chăm sóc trẻ nhiều hơn, nghiên cứu cho thấy - họ đã dành 7,5 giờ/tuần một tuần để chăm sóc trẻ và dành 25 phút vào công việc gia đình.

 
"Cách bạn cư xử, những gì bạn làm, những hoạt động bạn tham gia vào, và những gì bạn tin tưởng chịu ảnh hưởng từ người mẹ đi làm", tác giả chính của nghiên cứu, giáo sư Trường Harvard Business School Kathleen L. McGinn cho biết.
 
(Nguồn: Business Insider)
 

Dạy con thông minh bằng những phương pháp đơn giản

Theo các chuyên gia về phát triển trẻ em và các nhà thần kinh học, thời thơ ấu là rất quan trọng trong sự phát triển trí tuệ của trẻ. Đây là giai đoạn não phát triển nhanh nhất. Làm thế nào bạn dạy con thông minh từ nhỏ cho đến khi trưởng thành?
Dưới đây là một số gợi ý  khoa học theo quan sát của các chuyên gia về trẻ để giúp con bạn phát triển trí tuệ. Và thật không khó để thực hiện những điều này.
 
1. Cho con một khởi đầu sớm nhất có thể
Việc học hãy bắt đầu khi con còn trong nôi bằng các cử chỉ âu yếm, yêu thương. Cha mẹ chú ý giảm thiểu sự căng thẳng, hãy nói chuyện với con và hát cho nghe thật nhiều.
 
2. Dạy con thông minh bằng việc đọc sách cho con.
Đọc sách cho con nghe ngay từ khi con chưa hiểu được về ngôn từ vì điều đó sẽ giúp con phát triển các kĩ năng ngôn ngữ, cho con niềm đam mê đọc sách, trau dồi kiến thức để con thành công khi lớn lên. Những đứa trẻ được nghe đọc khi còn nhỏ dường như phát triển hơn về niềm đam mê đọc sách, học tập tốt hơn và thành công khi lớn lên. Đọc sách là một trong những việc quan trọng để trẻ thông minh
Đọc sách cho con
3. Nói chuyện nhiều với con.
Việc này giúp con phát triển rất mạnh về ngôn ngữ. đồng thời nghe con nói chuyện để con củng cố về khả năng giao tiếp.
 
4. Chơi đùa nhiều với con và luôn cho con cảm thấy được yêu thương.
Các nhà khoa học quan sát thấy rằng những đứa trẻ không được âu yếm, chơi đùa và yêu thương thì trí não phát triển không thuận lợi. Họ cũng quan sát thấy rằng những đứa trẻ không được ôm ấp và không nhận được sự chú ý lớn lên thường,bị chán nản. Còn những đứa trẻ lớn lên trong một môi trường thường xuyên được tương tác với bố mẹ sẽ thúc đẩy mạnh trí thông minh và các kĩ năng tư duy nền tảng.
Vui chơi cùng trẻ
5. Dạy con thông minh bằng việc mua đồ chơi
Nghe có chút kì quặc nhưng với những món đồ mà có thể cho con chơi được theo nhiều cách khác nhau lại không cần quá đăt tiền sẽ nâng cao trí tưởng tượng của con.
 
6. Giúp con yêu thích việc đọc sách.
Muốn dạy con thông minh, cha mẹ hãy mang đến cho con niềm đam mê với sách. Việc đọc giúp phát triển tri thức cho con. Đọc sách sớm giúp con có sự chuẩn bị tốt để nắm bắt được sự phức tạp của toán học, khoa học, lịch sử, kỹ thuật, cơ học, khoa học chính trị và các kiến ​​thức cần thiết khác cho cuộc sống. Càng đọc, càng kích thích sự học hỏi của con.
khuyến khích trẻ đọc sách
7. Hãy cho con được vui chơi.
Khi được vui chơi, con đang tạo ra nền tảng cho trí tuệ, các kỹ năng xã hội, thể chất và tình cảm. Đồng thời khi vui chơi theo nhóm, con học cách kết hợp những ý tưởng, ấn tượng và cảm xúc, những trải nghiệm và ý kiến ​​của những đứa trẻ khác.
 
8. Dạy con thông minh bằng việc khuyến khích trẻ tập thể dục
Tập thể dục không chỉ cho con rèn luyện sức khỏe mà còn giúp cho bé thông minh! Tập thể dục làm tăng dòng máu tới não và tạo ra các tế bào não mới, kích thích bé tiếp nhận thông tin và kiến thức rất nhanh chóng
dạy con thông minh bằng việc cho con tập thể dục
  1. Thúc đẩy sự sáng tạo của con.
Sáng tạo là một đặc điểm tinh thần có giá trị trong nghệ thuật, khoa học, và trong các tình huống giải quyết vấn đề. Trẻ em sáng tạo một cách tự nhiên. Mặc dù một số trẻ có tài năng di truyền nhiều hơn những đứa trẻ khác,sáng tạo cũng là một hành vi có thể được nuôi dưỡng từ thời thơ ấu.
 
10.  Biến âm nhạc trở thành một phần trong cuộc sống của con. 
Các nghiên cứu cho thấy việc nghe nhạc có thể thúc đẩy trí nhớ, sự chú ý và động cơ học tập. Nó cũng có thể giảm căng thẳng – điều mà rất tổn hại đến trí não của trẻ. Một nghiên cứu cũng chỉ ra rằng bộ não của trẻ phát triển nhanh hơn với việc tập luyện âm nhạc.
Cho trẻ yêu âm nhạc
Cha mẹ có thể thấy, việc dạy con thông minh thật ra đầu cần những điều quá cao siêu. Chúng ta hoàn toàn có thể sử dụng những gì chúng ta có để cho con phát triển toàn diện. Đó chính là sự yêu thương, những hành động đơn giản hàng ngày, những niềm vui gia và hạnh phúc gia đình.
 
- Kiều Oanh sưu tầm tổng hợp . 
 
Image result for Bố Mẹ  Đứa Trẻ Thông Minh, Thành Đạt  photos

Cây thánh giá - Jurgis Jankus

Cây thánh giá – Jurgis Jankus

Jurgis Jankus (1906-2002)

Jurgis Jankus ra đời và được giáo dục tại Lithuania. Đi dạy tại một trường ở thôn quê cho đến năm 1944 thì sang sống ở Tây phương. Năm 1950 ông dọn sang Mỹ, làm việc tại các nhà máy ở Rochester. Vào cuối đời ông sống ở Redford, Michigan. Ông được biết qua những bài tiểu luận và thơ văn. Ông từng được trao tặng nhiều giải thưởng về truyện ngắn, tiểu thuyết và bi kịch. Một số tác phẩm của ông được dịch sang tiếng Anh, Đức, Ý cùng nhiều thứ tiếng khác. Truyện ngắn “The Cross” tức “Cây thánh giá” được đăng lần đầu tiên trong tuyển tập truyện ngắn quốc tế Short Story International số 16.  (Triệu Phong tóm lược tiểu sử)

***********

Ai, ba mươi năm trước đây, nếu từng đi vào con đường nhỏ từ Girkalnis đến Simkaiciai, chắc hẳn sẽ còn nhớ một cây thánh giá gần rìa làng Pakalniskiai, chỗ triền dốc của ngọn đồi có một cái lâu đài, nơi mà con đường quẹo vào một cánh đồng cỏ ướt. Cây thánh giá nầy đặc biệt, khác với tất cả những cây thánh giá khác rải rác khắp các nẻo đường vùng này. Thánh giá làm bằng hai khúc cây sồi dầy, chắc chắn, đen bóng theo thời gian, nắng mưa gió bão để lại chi chít vết rạn nứt cùng những đám rêu móc xám đậm đóng trên nhiều chỗ. Ðầu và hai tay thánh giá tận cùng bằng những nắm tròn thật to, đã bị thời gian bào mòn. Ðây là những thứ có lẽ mới được thêm vô sau này vì làm bằng loại cây tạp. Chắc một nghệ nhân nào đó muốn thánh giá đẹp hơn nên đã dùng tài nghệ mình đẽo gắn thêm vào.

Ta có thể đi qua ngang qua chính thánh giá này mà không chú ý vì thánh giá tương tợ quá nhiều, rải rác trên khắp ngả đường của Lithuania. Nhưng chính nét mặt của Ðức Chúa mới gợi sự chú ý của chúng ta. Khó ai có thể đi qua đó mà không ngừng lại hay không quay đầu ngoái lại nhìn nhiều lần. Tượng Chúa rất đặc biệt, cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nỗi tại sao tượng nầy lại không nổi tiếng trên hoàn vũ, trừ phi thượng đế, bằng chính sự khiêm cung của mình, muốn như vậy. Thân hình tượng bằng cỡ với người bình thường, được khắc từ một khúc cây nguyên khối. Ngay cả hai cánh tay nữa, cũng không phải được khắc rời rồi thêm vào. Tứ chi đã bị gió bào mòn, run rẩy trong sự mệt lã. Cái đầu hơi chồm tới phía trước và nghẻo về một bên, chìm đắm trong những ý nghĩ lo âu và đau đớn… và có thể luôn cả những lo âu của ngày mai ngày mốt nữa. Cái vương miện bằng cây gai thường thấy trên đầu chúa đã mất. Cái mái che thường thường bảo vệ ngài khỏi bị mưa, tuyết cũng không còn. Chỉ có, do ai đó đặt trên cái đầu bi thảm này một vòng hoa tập tàng như hoa bắp, hoa chuông xanh, hoa vàng mao lương, cùng những thứ hoa dại khác. Chuyện này một đứa trẻ cao cao cũng có thể làm được vì thánh giá rất thấp, những ngón chân của bức tượng gần chạm mặt đất. Hình như chân thánh giá đã bị hư hoại nhiều phen, mỗi khi được thay, lại ngắn hơn lần trước. Nếu vậy thì nó phải cũ lắm bởi vì loại cây sồi rất lâu mục. Nhưng tại sao thời gian lại không bào mòn nét sinh khí trên mặt bức tượng? Người ta thường đứng chờ đôi mí bức tượng bi thảm nầy thình lình mở ra, mắt sẽ nhìn thẳng vào anh, đôi môi sẽ hé mở, anh sẽ nghe tiếng nói mà cả thế giới từ lâu đợi chờ, những tiếng nói mà các nhà thần học và thi sĩ hằng tìm tòi bằng muôn ngàn sách vở. Nhưng những lời ấy đến với anh, tự nhiên như bông hoa nở mỗi mùa.

“Tôi biết, cậu đang cầu nguyện. Hay là…. chỉ ngắm nhìn mà thôi?” tiếng một bà lão kéo tôi ra khỏi giấc trầm tưởng. Tôi nhìn lại. Nãy giờ bị cuốn hút vào bức tượng, tôi không để ý bà ta lụm cụm đến đây lúc nào. Ðó là một bà lão quá già, lưng còng theo năm tháng, gương mặt chằng chịt nét nhăn nheo nhưng đôi mắt thì sinh động và trẻ trung. Thời gian với những ngón tay thần sầu đã không chạm được đôi mắt đó, giống như là đã không thể chạm được gương mặt của Ðức Chúa trên cây thánh giá kia. Một tay bà ôm rổ đầy lá củ cải đường, tay kia cầm vài củ cà rốt mới nhổ.

“Ðẹp quá,” tôi nói, mắt hướng về Ðức Chúa.

“Vâng, đẹp thật — và rất quý giá. Nhưng sẽ không ở đây lâu đâu.” người đàn bà thở dài, dùng bàn tay quẹt ngang mày.

“Tại sao vậy? Coi còn có thể đứng đây lâu lắm mà.”

“Có thể đứng, nhưng không đứng. Chỉ trong vòng một hai năm thôi. Ông coi, chân bức tượng gần chạm mặt đất rồi kìa. Khi chân đã chạm rồi thì Ðức Chúa sẽ vác thánh giá đi chỗ khác. Một sáng nào đó chúng ta thức giấc sẽ không thấy người ở đây nữa.”

Tôi muốn cãi lại, nhưng biết rằng không nên trực tiếp nói ngược lại những niềm tin ở địa phương. Tôi làm thinh một chập, mắt vẫn ngắm nhìn gương mặt Chúa và đặc biệt là đôi môi của người, lúc này đây hình như đang mấp máy muốn nói. Tôi phát biểu: “Một công trình tuyệt mỹ, vô cùng tuyệt mỹ. Ai khắc vậy? Nếu ông ta còn sống, tôi rất hân hạnh được gặp một điêu khắc gia kỳ tài như vậy.”

“Thưa ông, không ai khắc được thánh giá này. Tôi sống từ nhỏ tới giờ ở đây, thấy thánh giá không thay đổi chút nào. Không khác một chút xíu nào. Khi tôi chỉ cao bằng này,” bà ra dấu bằng tay một khoảng cách với mặt đất, “tôi đã kết những vòng hoa cho Ngài. Chỉ có điều là lúc đó tôi không thể choàng lên được. Vói không tới. Ngay cả người lớn cũng vói không tới. Họ phải tìm cái gì đó để đứng lên. Và khi muốn hôn chân Ngài, tôi phải nhờ ai đó ẳm lên, nhưng bây giờ thì ngay cả một đứa trẻ nhỏ nhất cũng có thể vói tới dễ dàng. Mắt tội lỗi của người đời không thể nhận ra… nhưng thánh giá càng ngày càng lún sâu xuống….”

“Có thể có luồng nước ngầm ở dưới đó,” tôi bắt đầu giải thích, “thanh niên, đàn ông ở đây phải phụ nhau dời đi chỗ khác mới phải.” Trong thâm tâm tôi nghĩ vật quý giá như vậy phải được đặt trong lồng kính ở bảo tàng viện, nhưng tôi không nói như thế, sợ rằng chống lại bà ta, khiến cho bà sẽ làm thinh không nói thêm. Ngay cả ý kiến dời đi của tôi cũng làm cho bà lắc đầu.

“Ông ơi, đã không ai tạo nên thì cũng không ai di chuyển đi!” bà phát ngôn một cách chắc nịch.

“Không ai tạo nên!” Tôi ngạc nhiên.

“Dĩ nhiên là không. Ngài tự mình đến đây và chọn nơi này; chỉ là do chúng ta, cứ chất chồng tất cả các chuyện lộn xộn, lo lắng, và những hành vi quỷ quái của chúng ta lên đầu Ngài cho nên Ngài mới lún dần lún dần…”

Bà ngừng nói. Tôi cũng thế. Cả hai chúng tôi nhìn thẳng vào cây thánh giá. Bà chầm chậm ngồi xuống đám cỏ xanh dầy bên vệ đường. Tôi cũng ngồi xuống, kế bên bà, vẫn miên man nghĩ rằng thánh giá này cần được đem đặt vào viện bảo tàng. Nhưng tôi vẫn không nói gì. Bà bứt một ngọn cỏ mần-trầu quấn trong mấy ngón tay làm như mang nhẫn. Trên tay bà không có một cái nhẫn nào khác. Có thể bà chưa bao giờ lấy chồng hay là có thể bà ta đã cởi nhẫn ra, chùi bóng lại để vào trong hộp đồ vật sẽ được chôn theo khi bà qua đời.

“Tôi biết người trẻ và có học vấn khó hiểu được chuyện như vậy”, bà nói sau một lúc trầm ngâm, “họ phải kiểm chứng tất cả mọi việc, rồi tái-kiểm-chứng rồi phải được viết xuống trước nữa. Nhất là được viết trong sách vở. Tôi cũng đã từng đọc sách, và nhờ ơn Chúa, cho tới giờ đây tôi vẫn còn đọc sách được. Chúa cho tôi đôi mắt tốt. Tôi cũng đọc báo nữa. Càng đọc, càng thấy rằng chuyện trên đời này không thể nào viết hết tất cả vào trong sách vở! Lấy cái chuyện cây thánh giá của chúng tôi đây làm thí dụ. Không ai đem vào sách vở cả. Ai có thể đếm được hết những gì đã chất chồng lên vai và lên tim người!”

Rồi bà ngừng lại nữa. Bà đã cởi mấy cái nhẫn cỏ ra, bây giờ bà đang nhai nó. Thình lình bà mỉm cười.

“Răng cỏ tôi vẫn còn gần đủ hết. Chúa đã rất thương mến tôi. Tôi đã có một đời sống đẹp đẽ, thoải mái. Thỉnh thoảng tôi vẫn tự nhủ thầm: “Mary ơi, đời sống mầy như thế nầy đáng lẽ mầy phải làm cho Người nhiều vương miện hơn nữa! Chắc là ông đã từng đọc sách về những năm kinh hoàng của bịnh dịch?” bà ta thình lình chuyển hướng câu chuyện. “Bây giờ thì không ai nói tới chuyện ấy nữa, nhưng khi tôi còn nhỏ thì đó là câu chuyện trên cửa miệng mọi người. Dầu không sống trong thời gian bịnh dịch, họ vẫn nhớ qua lời kể của cha mẹ, ông bà. Người thì nói khi một trận gió thổi qua, tất cả mọi người đều ngã rạp xuống, ngã luôn không đứng dậy. Kẻ thì bảo có người kỵ mã áo đen cởi ngựa chạy như bay trong đêm, qua đến vùng nào, sáng hôm sau phân nửa nhân số ở đó không còn thức dậy được. Sáng hôm sau nữa thì phân nửa số còn lại cũng nằm luôn. Chỉ có người may mắn đêm đó không ở đó hay những người đang quỳ dưới thánh giá cầu nguyện lúc người kỵ mã đi qua mới không bị nguy hiểm thôi. Nhưng không chết thì họ phải lo việc tống táng người chết, săn sóc người bệnh và coi chừng gia súc trong làng.

Thời đó làng tôi rộng hơn bây giờ nhiều. Họ nói rằng trời mưa cả ngày không dứt. Khi hơi quang tạnh thì ở phía tây, đằng dưới đồi, một đàn quạ đen kéo đến đậu phủ kín cây cối và rợp nóc mọi nhà. Chó rên ư ử ở chỗ ngạch cửa, xin được vào trong. Ngay cả đàn ông cũng rùng mình vì tiếng quạ kêu đinh tai nhức óc. Trời tối sớm hôm hơn thường nhựt. Sáng sớm hôm sau, đàn quạ đã đi mất tiêu nhưng con người ở đây thì bắt đầu rơi rụng như lá úa mùa thu. Chỉ có ông Darvyda Ignaca là không hề gì thôi. Chả là ngày hôm trước ông ta đi ra vùng kế cận lo chuyện ép hột gai lấy dầu ăn.

Sáng sớm hôm sau, trở về, ông thấy cả gia đình mình bị bịnh dịch. Cả những người chòm xóm chung quanh nữa. Một vài người còn có thể cựa quậy được ngày hôm đó. Nhưng tới ngày thứ ba thì chỉ còn lại trơ trụi mình ông. Họ nói nhờ ông rất mạnh khỏe. Kiểu khỏe mạnh nầy ngày nay không còn nữa bởi vì con người ta sống dễ dàng quá. Ngày xưa thì không vậy, ai ai cũng phải làm việc cật lực nên mình mẩy cứng như sắt và khỏe như trâu, gió mưa coi như không. Ignaca cũng vậy. Ban ngày ông ta đi từ nông trại nầy qua nông trại khác. Săn sóc trâu bò. Giúp đở người bịnh. Ðem chôn người chết. Ông có thấy cái gò đất gần trung tâm làng đấy chăng? Trong cát chỗ đó, ông Ignaca đào lỗ, xếp người chết vô như là xếp củi. Xếp ban ngày, chiều lấp chôn không thôi ban đêm chó đào bươi lên.

Một ngày nọ, sau khi chôn tất cả người chết trong ngày, ông ta lấy làm ngạc nhiên khi thấy từ phía cánh đồng xa tiến đến một người vác trên vai một cây thánh giá thật to. Ignaca mặc dầu quá mệt mỏi rồi nhưng cũng ra hỏi người ấy có cần giúp đỡ gì không. Ông tưởng chắc đây là một người muốn trồng cây thánh giá chỗ mình nằm sau khi chết. Nhưng mặc dầu trông rất là quen thuộc, người kia lại hoàn toàn xa lạ, không phải dân trong làng. Ignaca đề nghị vác giùm cây thánh giá để trong sân nhà mình. Ông nói: “Tôi sẽ nặn sữa bò, lấy gì đó cho bác ăn, rồi thắng ngựa vô xe. Bác không thể vác thánh giá nặng như thế nầy một mình được. Ignaca để dựa thánh giá vô vách chỗ hông nhà (nơi bà nội ông thường chỉ chỗ vách tường trầy trụa ở gần cuối nhà), và để người kia ngồi kế bên nhà, lo chạy đi vắt sữa bò. Lúc sau, khi mời bánh mì và sữa tươi cho người nầy, ông ta hỏi, “Bác vác thánh giá nầy từ đâu tới vậy?” “Từ rất xa, có thể nói là từ phía đầu kia của trái đất,” người lạ mỉm cười. “Và bác vác một mình như thế à? Người ta chết nhiều quá nên không ai giúp bác hết phải không?” “Không phải vậy, chỉ vì họ còn có quá nhiều chuyện để làm mà thôi.” “Tôi có thể giúp bác, “Ignaca thành thật đề nghị, “nhưng mà không biết ai lo cho người bệnh và chôn cất người chết đây? Và cả gia súc cũng cần phải được chăm lo nữa. Tôi muốn nói là không thể cứ thả chúng chạy rong ra đồng được. Nếu đường không xa thì tôi có thể vác cho đến chập tối. Nếu đường xa thì tôi sẽ bắt kế ngựa. Bác sẽ trả xe lại sau. Bác không thể vác nặng như thế một mình được.” Người kia mỉm cười lần nữa. “Bây giờ thì không xa nữa,” ông vừa nói vừa rời ghế đứng dậy định vác thánh giá. Ông vừa yếu đuối vừa mệt mỏi đến nỗi Ignaca nhỏm dậy kêu lên: “Chờ đã, tôi không thể để bác vác một mình được. Bác khiêng đằng chân đi, tôi sẽ khiêng hai tay thánh giá!”

Ignaca nắm vô tay thánh giá, đặt lên lưng mình, cảm thấy chân mình như lún xuống cát, vai mình quằn xuống như mang vật nặng ngàn cân. Nhưng ông nghiến chặt răng, bước đi, dầu run rẩy, dầu chập choạng. “Xin Thượng Ðế giúp con, “ông thều thào trong miệng. “Cố gắng đừng ngã, cố đừng chết. Chết thì ai lo việc ngày mai đây?” Họ hì hục đi ra đường rồi đi ra khỏi làng. Người lạ kia nói, “Ðược rồi, để tôi ở đây.” “Bộ bác muốn mang một mình à?” Ignaca hỏi qua bả vai mình. “Ta cứ đặt xuống đây đi. Tôi không muốn mang đi xa hơn. Ðây là một chỗ tốt,” người lạ mặt lại cười lần nữa. “Nếu bác muốn đặt thánh giá ở đây phải chi bác nói trước để tôi mang theo một cái xuổng. Mình không thể dựng lên bằng tay không được.” “Ðừng lo. Về đi. Anh cần nghỉ ngơi nữa mà.” “Mình sẽ đi về cùng. Nếu bác không thích nằm giường thì cũng có rơm trong trại. Tôi sẽ đưa cho bác thật nhiều mền,” ông ta nói. Nhưng người kia đã ngồi lên trên cây thánh giá. Ðưa tay chống cằm, ngước mắt về phía Ignaca. “Cám ơn lòng từ tâm của anh,” ông nói, “nhưng tôi sẽ nghỉ ở đây. Người của Thượng Ðế đặt đầu thì nơi đâu lại chẳng được? Và cũng cám ơn anh đã đỡ vớt gánh nặng cho tôi. Về đi. Ở nhà, người bệnh, người chết, và gia súc đang đợi chờ anh đó. Tôi muốn ngồi đây một chút, yên lặng suy nghĩ.” Ignaca quay lưng dợm đi, rồi ngó ngoái lại nhìn người kia đắm chìm trong mộng mơ. Sau cùng ông ta nói “Bác phải là người quanh quất đâu đây. Tôi chắc chắn rằng tôi đã từng gặp bác ở đâu đó rồi.” Người kia ngước mắt lên lần nữa, nhìn Ignaca rồi lại cười. “Có thể tôi không đến từ xa, có thể đến từ gần hơn nữa. Nhưng mà bây giờ trời tối quá rồi. Mai đến đây, mình sẽ nói chuyện thêm. Tôi sẽ đợi ở đây.”

Ignaca muốn nói điều gì hơn nữa nhưng không thể tìm ra lời nên chỉ nhún nhẹ vai, đi về. Rồi thì ông bắt đầu cảm thấy mệt mỏi ghê gớm. Như mỗi bước chân là mỗi bước sau cùng của đời mình. “Có thể là cái bệnh dịch đó thấm vô mình mình rồi,” ông ta nghĩ thầm. “Nếu mình ngã xuống, sẽ không còn ai để đào lỗ chôn mình.” Nghĩ như vậy, ông lê bước đi về nhà, ngã bịch xuống ghế dài, chỉ thức dậy lúc sáng hôm sau. Ông ta thức dậy, ngạc nhiên quá đỗi: trong nhà, tất cả mọi người đều đã lành bệnh. Tất cả dân làng nữa, đều đã lành. Người chết rồi thì thôi, nhưng ai chưa chết thì đứng dậy đi đứng như chưa từng bệnh hoạn. Họ đi quanh trong nhà, săn sóc súc vật, chôn cất và khóc thương cho người chết. Họ vui mừng vì bệnh dịch đã bỏ đi nhanh chóng cũng như khi nó đến làng. Ignaca chạy đi giúp đỡ dân chúng trong làng, nói cho họ biết chỗ nào người nào đã được chôn cất. Chỉ cho đến khi nửa trưa Ignaca mới nhớ trực lại người đàn ông lạ lùng kia. Nếu ông ta đợi như đã nói thì chắc là đói lắm. Ignaca đổ đầy một bình sữa, lấy ổ bánh mì lớn, trèo lên gác thượng cắt một miếng thịt ba rọi, chạy vội vàng ra chỗ đó. Trước mặt ông ta sừng sững một thánh giá to lớn. Dựng đứng, trông nó lớn hơn cái ông ta khiêng hồi hôm nhiều. Hổ thẹn dấy lên ngập lòng Ignaca. Rõ ràng là người kia đã chờ, chờ mãi, cho đến khi tìm được cái xẻng để dựng cây thánh giá lên, dựng một mình, rồi bỏ đi bởi vì không một ai chung quanh. Khi dòm quanh quất trên đồng, hy vọng thấy được người lạ kia, Ignaca tiến gần đến cây thánh giá, ngước mắt lên nhìn và rợn người: trên cây thánh giá, chính cái người mà ngày hôm qua ông bỏ đi về vì nghe nói rằng cần được ngồi yên lặng để suy nghĩ, đang ngó ông. Ignaca buông rơi bình sữa, ổ bánh mì rời khỏi tay; ông giở mũ ra, không để ý rằng hai đầu gối mình cong xuống. “Thượng Ðế ôi, chính đó là đức Chúa Jesus!” ông thì thầm. “Hôm qua Chúa đến với con. Ăn uống. Chuyện vãn. Con đã không nhận ra Chúa. Xin Chúa tha lỗi cho con.” “Hãy đứng dậy,” Ðức Chúa nói một cách yên lặng và rất tự nhiên. “Bây giờ con nhận ra ta. Rất tốt! Hãy đi nói với mọi người chuyện gì xảy ra ngày hôm qua. Bảo họ mang tất cả niềm vui, nỗi buồn, chuyện lo lắng khó khăn, chuyện tội lỗi xấu xa, lòng hối hận ăn năn …. của mình đặt lên trên thánh giá nầy. Những chuyện xấu sẽ làm cho thánh giá lún xuống, chuyện tốt sẽ nâng thánh giá lên.” Ðức Chúa yên lặng, và trong tiếng thở dài của Ignaca, người biến thành bức tượng tạc bằng gỗ. Qua bao năm tháng, thánh giá vẫn đứng đó, cao nghệu, sừng sững, lắm khi hình như nó rục rịch vươn lên cao. Rồi nó bắt đầu lún dần xuống. Bây giờ đây chính ông thấy đó, còn có bao nhiêu nữa đâu: và chúng ta thì cứ tiếp tục đặt gánh nặng lên đầu Người mãi. Không ai nói với tôi, nhưng trong tim tôi cảm thấy rằng…. ngay khi mà chân của Người chạm phải mặt đất, thì Người sẽ đứng lên, vác thánh giá đến một nơi khác. Chúng tôi tất cả sẽ mồ côi. Chính đáng thôi, nhưng vẫn là mồ côi.”

Với những lời nầy, bà lão đứng dậy, nhón gót để sửa lại cái vòng hoa, quỳ xuống hôn bàn chân bị đóng đinh, rồi bỏ đi.

Như bị xuất thần, trong mấy phút dài tôi nhìn khoảng cách nhỏ giữa chân Chúa và đám cỏ dưới đất, thình lình một ý tưởng lóe trong trí tôi — điều gì sẽ xảy ra nếu chuyện vừa kể không phải là chuyện thần thoại mà là chuyện thật? Ðiều gì xảy ra nếu Chúa đứng dậy, bỏ đi, không phải để tìm một chỗ khác, mà để rời khỏi trái đất nầy. Và điều gì sẽ xảy ra, nếu trong khi ra đi, người lấy theo điều răn rằng hãy thương người láng giềng hàng xóm, một điều mà trong hai ngàn năm nay vẫn còn lạ lẫm đối với chúng ta?

Tôi nhìn chung quanh. Giữa trưa, hơi nóng tràn ngập cánh đồng, vườn cây, nhà cửa. Không một nét nhỏ nào trên gương mặt của Chúa động đậy — Mắt của người yên tĩnh, chăm chăm nhìn vào cõi vô cùng. Không ai sửa soạn để đưa ra một câu trả lời, trừ câu đau thương vừa vang vội trong trái tim tôi.

Ánh trăng nói hộ lòng tôi

Related image

- Ánh trăng nói hộ lòng tôi -

- tình khúc đêm trăng rằm -

 

Related image

Vào những đêm trăng sáng, còn gì tuyệt vời hơn khi được thưởng thức lời ca ngọt ngào trong bài hát của Đặng Lệ Quân và tay trong tay bên người mình yêu.

Ánh trăng nói hộ lòng tôi mang không khí lãng mạn bàng bạc của vầng trăng ngay từ trong nhan đề. Ca khúc có phần lời ngắn gọn, giản dị. Cả bài hát là nỗi băn khoăn của chàng trai về tình yêu của hai người. Đáp lại nỗi lo lắng đó, cô gái chỉ nói dịu dàng: “Có ánh trăng kia nói hộ lòng em”.
Lovers-3-9894-1379327821.jpg
“…Anh hỏi em yêu anh có sâu đậm không?
Em yêu anh bao nhiêu phần?
Tình cảm này của anh là chân thật
Tình yêu em dành cho anh cũng là chân thật
Có ánh trăng kia nói hộ lòng em…”
 
Những đôi tình nhân thường ướm hỏi nhau về tình cảm của người kia dành cho mình. Dường như khi yêu, người ta thường lo lắng nhiều hơn, sợ hãi nhiều hơn. Tình yêu khiến chàng trai tự tin nhất cũng trở nên rụt rè. Tình yêu dạy cho người ta nỗi sợ hãi đánh mất nhau.
 
Nhà thơ nổi tiếng Xuân Quỳnh, một người tôn thờ tình yêu, cũng từng phải than rằng: “Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn / Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi”.
Nhà thơ Đỗ Trung Quân gọi tình yêu là “điều mong manh nhất”:
 
“Mong manh nhất không phải là tơ trời 
Không phải nụ hồng 
Không phải sương mai 
Không phải là cơn mơ vừa chập chờn đã thức 
Anh đã biết một điều mong manh nhất 
Là tình yêu 
Là tình yêu đấy em!”
 
Đến hào hoa, lịch lãm như Rhett Butler trong Cuốn theo chiều gió, người đã yêu nàng Scarlett bướng bỉnh một cách mãnh liệt sâu sắc đến thế, cuối cùng cũng phải chấp nhận: “Ngay cả mối tình bất diệt nhất cũng có thể lụi tàn”.
 
Tình yêu thật khó đoán biết, khó điều khiển và vượt ngoài tầm kiểm soát của con người. Có là ông hoàng sở hữu trăm kho báu hay chỉ là một kẻ phiêu bạt lấy trời đất làm nhà, đứng trước tình yêu, có lẽ cũng ngơ ngác như nhau.
 
Vì vậy, khi yêu ai cũng thấp thỏm lo âu: “Anh ấy có yêu mình không?”, “Cô ấy có yêu mình không?”, “Tình yêu ấy liệu có đậm sâu?”. Trái tim những kẻ đang yêu luôn lo lắng thấp thỏm. Trái tim ấy luôn luôn đặt câu hỏi, luôn cần được vỗ về, an ủi.
 
Đứng trước sự hồ nghi của người mình yêu, cô gái dịu dàng trấn an bằng những lời ngọt ngào:
 
“…Tình cảm của em không di dịch
Tình yêu của em là bất biến
Có ánh trăng kia nói hộ lòng em…”
Full-Moon-Midnight-Forest-by-G-1250-8505
Câu trả lời của cô gái thật kín đáo và dịu dàng. Từ nghìn xưa tới nay, ánh trăng đã làm bạn với con người. Dù bao chuyện đổi thay, bãi bể nương dâu, vật đổi sao dời, vầng trăng vẫn thủy chung, bền bỉ chiếu sáng xuống trần gian. Tình yêu của cô gái dành cho chàng trai cũng vậy, vĩnh viễn không đổi thay.
Khác với mặt trời - quá chói chang, rực rỡ; mặt trăng luôn đẹp mơ màng, tạo bầu không khí lãng mạn cho những kẻ đang yêu. Chẳng phải ngẫu nhiên mà trong thi ca nghệ thuật xưa nay, trăng thường xuất hiện như một người làm chứng cho những mối tình.
 
Romeo và Juliet hẹn thề với nhau dưới ánh trăng sáng tỏ. Cũng vào một đêm trăng đẹp, Thúy Kiều và Kim Trọng thề nguyền với nhau:
 
“Vầng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai miệng một lời song song
Tóc tơ căn dặn tấc lòng
Trăm năm tạc một chữ đồng đến xương”
 
Văn chương nghệ thuật phương Đông và phương Tây đều ghi nhận vầng trăng như một người bạn đặc biệt của tình yêu. Ánh trăng như là một đồng minh của những đầu mày cuối mắt, những cuộc hẹn hò vụng trộm, những nhắn gửi tâm tình của kẻ đang yêu.
 
Ánh trăng nói hộ lòng tôi một lần nữa viện đến vì tinh tú ánh bạc ấy để bày tỏ tình yêu của mình. Cô gái kiệm lời, bài hát cũng kiệm lời. Vậy mà Ánh trăng nói hộ lòng tôi vẫn làm rung động người nghe một cách sâu xa.
 
Ý tại ngôn ngoại – Lời ít, ý nhiều. Đặc trưng của nghệ thuật phương Đông là vậy. Không cần phải dài dòng, hoa mỹ hay quá phức tạp, Ánh trăng nói hộ lòng tôi vẫn diễn tả được mối tình trong sáng, dịu dàng của người con gái.
 
Bài hát được rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng biểu diễn, trong đó có Trương Quốc Vinh, Ngôn Thừa Húc, Mai Diễm Phương, Triệu Vy, Tôn Lệ… nhưng có lẽ không ai vượt qua được Đặng Lệ Quân trong việc truyền tải linh hồn. Ánh trăng nói hộ lòng tôi từ lâu đã gắn với tên tuổi Đặng Lệ Quân như một ca khúc sinh ra để dành cho cô.
Đặng Lệ Quân (1953 - 1995) là một ca sĩ Đài Loan nổi tiếng thế giới. Cô được mệnh danh là “Đệ nhất danh ca châu Á”, “Nữ hoàng của những tình khúc buồn”.
Nữ danh ca bạc mệnh Đặng Lệ Quân.
Nữ danh ca bạc mệnh Đặng Lệ Quân.
Đặng Lệ Quân được tôn vinh bởi có chất giọng ngọt ngào và sâu lắng. Giáo sư Diệp Nguyệt Du của Đại học Nam California mô tả giọng hát cô “như đang khóc lóc và cầu xin sự tha thứ nhưng vẫn rất mạnh mẽ, có khả năng như thôi miên, tạo ấn tượng mạnh trong lòng người nghe”. Nhà soạn nhạc Tsuo Hung-yun nhận xét giọng ca của Đặng Lệ Quân có “bảy phần ngọt ngào, ba phần đẫm lệ”.
Chất giọng ấy phù hợp hoàn hảo với Ánh trăng nói hộ lòng tôi. Một bài hát thơ mộng và sâu lắng được diễn tả bằng một giọng ca tinh tế và chân thành. Tiếng hát của Đặng Lệ Quân có khả năng chạm đến tận đáy cảm xúc của người nghe. Bản thân người biểu diễn ca khúc cũng có vẻ đẹp trong sáng như trăng rằm. Với đôi mắt tròn to, khuôn mặt đầy đặn, nụ cười hiền hòa, Đặng Lệ Quân đem đến cho bài hát sự ngọt ngào đầy nữ tính mà chỉ cô mới có.
 
Ánh trăng nói hộ lòng tôi là một trong những ca khúc “nước ngoài” đầu tiên chính thức đến với Trung Quốc đại lục. Trước Đặng Lệ Quân, tình khúc gần như không tồn tại ở Trung Quốc. Đạo diễn Giả Chương Kha nhớ lại: “Ánh trăng nói hộ lòng tôi là một thứ gì đó hoàn toàn mới lạ. Những người ở thế hệ tôi ngay lập tức say mê với cái thế giới riêng tư, đậm chất cá nhân ấy. Trước đó, tất cả mọi thứ đều mang tính tập thể”.
 
Ngày nay, Ánh trăng nói hộ lòng tôi luôn được coi như một trong những ca khúc Hoa ngữ nổi tiếng nhất mọi thời đại. Nàng Đặng Lệ Quân yểu mệnh đã sớm ra đi nhưng bài hát thì vẫn còn mãi. “Thác là thể phách, còn là tinh anh” - người hâm mộ vẫn chưa bao giờ thôi thương nhớ tiếng chim họa mi đã tắt.
 
Related image
Related image
 

Những bóng hồng đi qua cuộc đời Thành Long

Những cái tên nổi danh như Chương Tử Di, Lâm Thanh Hà, Mễ Tuyết, Đặng Lệ Quân... đều là người tình một thủa hoặc có tin đồn tình ái với ngôi sao phim võ thuật. Ai cũng xinh đẹp và tài năng.

11
Chương Tử Di (Zhang Ziyi): Nàng Hoa đán và Thành Long (Jackie Chan) đều là hai ngôi sao nổi danh cả trong nước và trên thế giới. Mối quan hệ của hai người khá thân thiết và họ không ngại bày tỏ tình cảm trước công chúng.
11
Lâm Thanh Hà (Brigitte Lin): Bước chân vào giới showbiz, người đẹp họ Lâm là một nhan sắc nổi bật. Đến cuối năm 1985, khi đóng chung "Police Story", Thành Long đã mê mẩn nữ diễn viên. Lúc đó, rộ lên tin đồn hai người có quan hệ tình ái.
11
Mễ Tuyết (Michelle): Năm 1979, Thành Long và minh tinh Hong Kong bí mật qua lại. Anh còn tặng cho người tình một chiếc ôtô thể thao sang trọng. Tuy nhiên, đối tượng của Mễ Tuyết không phải là siêu sao võ thuật nên hai người đã chia đôi ngả.
11
Quan Chi Lâm (Rosamund Kwan): Cũng trong năm 1985, Thành Long và Chi Lâm cùng đóng bộ phim "Armor of God" và bí mật yêu đương. Hai người bị bắt gặp đi xem phim và ăn tối với nhau. Trong ảnh, Chi Lâm đứng ngoài cùng bên trái.
11
Mai Diễm Phương (Chuan Chan Mui): Năm 1987, báo chí đưa tin vì Thành Long mà thiên hậu Hong Kong uống thuốc tự vẫn. Tuy nhiên, sau đó, hai người lên tiếng phủ nhận và khẳng định họ chỉ là bạn tốt.
Image result for The Moon Represents My Heart photos
Jackie Chan & Teresa Teng
Đặng Lệ Quân (Teresa Teng): Năm 1979, do dùng hộ chiếu giả nên người đẹp xứ cảng thơm tới Mỹ tỵ nạn và chờ cơ hội kết hôn. Lúc đó Thành Long đóng phim ở Mỹ và có đủ điều kiện kết hôn với cô. Tuy nhiên, lúc đó anh đã có mối quan hệ với Lâm Phượng Kiều. Khi Lệ Quân về Hong Kong tìm gặp anh, đôi uyên ương nói chuyện hai tiếng đồng hồ. Sau đó, Thành Long bỏ đi, để lại mỹ nhân trong làn nước mắt.
11
Lưu Gia Linh (Carina Lau): Năm 1986, cặp sao tham gia vào “Twist of non-brand-name Army" và bước vào cuộc phiêu lưu tình ái. Tuy nhiên, Gia Linh đã bỏ ngang và bắt đầu mối quan hệ với Lương Triều Vỹ (Tony Leung).
11
Lý Gia Hân (Michelle Reis): Năm 1989, Thành Long sẵn sàng bỏ một khoản tiền kếch xù để mời Hoa hậu Hong Kong 1988 tham gia vào một bộ phim. Sau đó, hai người cùng xuất hiện trong một cuộc đua xe và rộ lên scandal tình ái.
11
Trịnh Dụ Linh (Dodo Cheng): Năm 1990, khi mỹ nhân Hong Kong cùng ngôi sao võ thuật đóng phim "Eagle program" ở Tây Ban Nha, cặp sao cũng làm dấy lên tin đồn cặp với nhau.
11
Ngô Gia Lệ (Zia Lei) : Năm 1993, sau khi video ghi hình hai người hôn nhau, báo chí đồn đoán họ sẽ kết hôn.
11
Trịnh Di Hy (Yumiko Cheng): Khi đưa người đẹp ra mắt công chúng, công ty giải trí Anh Hoàng đã chuẩn bị cho cô rất kỹ càng. Cô và Thành Long cùng diện áo trắng tham dự một sự kiện và hai người tỏ ra khá quấn quýt.
11
Hướng Hải Lam (Hoi Lam): Năm 2000, Hải Lam và Thành Long đi lại với nhau nhưng mối quan hệ thực sự của họ vẫn chỉ là đồn đoán.
11
Lý Đình (Li Ting): Năm 2002, người đẹp xứ Đài bị chộp ảnh cùng Thành Long về một khách sạn ở Đài Loan, trò chuyện vui vẻ ở hành lang và trao đổi số điện thoại.
11
Trần Hảo (Cheng Hao): Thành Long tỏ ra khá thân thiết với mỹ nữ "vạn người mê" và chẳng ngại bày tỏ tình cảm của mình.
11
Ngô Khỉ Lỵ (Elaine Ng): Hai người quan hệ bí mật và một cô con gái nhỏ đã chào đời. Tuy nhiên, Thành Long khẳng định mình bị người đẹp lừa lên giường và không công nhận đứa con.
11
Kim Hee Sun: Đóng chung “Thần thoại” đã giúp siêu sao phim võ thuật và đệ nhất mỹ nhân xứ Hàn xích lại gần nhau.
 
Có nguồn tin trước khi qua đời vài ngày, nữ danh ca "Ánh trăng nói hộ lòng em" đã cố gọi điện thoại cho tình cũ sau nhiều năm từ mặt.
Thành Long  - Đặng Lệ Quân: Tình yêu thành tình thù
Thành Long và cố danh ca Đặng Lệ Quân từng có một đoạn tình ngắn ngủi. Họ gặp nhau và yêu nhau sau một vài lần tình cờ trò chuyện trong thời gian sống ở Mỹ.
Một đoạn tình ngắn ngủi của Thành Long - Đặng Lệ Quân.
Một đoạn tình ngắn ngủi của Thành Long - Đặng Lệ Quân.
 
Thời gian đến Mỹ, Thành Long là một nghệ sĩ trẻ không tên tuổi, tiếng Anh còn bập bẹ. Ngày tháng trôi qua rảnh rỗi, chỉ biết gặp bạn bè gốc Hong Kong tại Mỹ trò chuyện giải buồn. Tình cờ, anh gặp Đặng Lệ Quân. “Chúng tôi cho nhau số điện thoại và bắt đầu hẹn hò. Thời gian đầu, cả hai học tiếng Anh chung, cùng dạo phố, đi chụp ảnh, ngắm biển, ăn cơm rất hạnh phúc” - Thành Long chia sẻ.
Tình cảm của Thành Long năm xưa dành cho người đẹp khiến nhiều người ngưỡng mộ. Khi về Hong Kong đóng phim, anh chủ động yêu cầu chuyển đổi địa điểm quay sang Đài Loan. Tất cả cũng chỉ để tăng cơ hội gặp người yêu.
Chỉ tiếc sau đó, do khoảng cách công việc, hai người dần xa cách. Sohu cho hay, có lần, Đặng Lệ Quân lặn lội đường xe đến tìm Thành Long. Ai ngờ, lúc đó, ngôi sao võ thuật mải mê trò chuyện về kịch bản. Hơn một tiếng đồng hồ, cô chán nản buông thõng: “Em về đây”, đáp lại là sự dửng dưng của người yêu: “Tốt thôi”.
Về đến nhà, giọng ca nổi tiếng buỗn bã tuyên bố: “Jackie, tôi thấy anh cũng không cần tôi. Thôi anh hãy ở cùng các anh em của anh đi”.
Phụ nữ thường giận dỗi, nhưng người đa tình như Thành Long lại không có sở thích níu kéo. Chẳng lâu sau, anh công khai đi lại với bạn Đặng Lệ Quân - người đẹp Đài Loan Lâm Phụng Kiều.
Lệ Quân và Phụng Kiều - vợ Thành Long hiện nay - là bạn thân một thời.
Lệ Quân và Phụng Kiều - vợ Thành Long hiện nay - là bạn rất thân một thời.
 
Trong buổi phỏng vấn với MC Lỗ Dự, nam diễn viên Thành Long 61 tuổi thẳng thắn cho biết năm đó, anh bỏ người đẹp họ Đặng vì cô kiêu kỳ, không hòa hợp với mọi người. “Trong khi đó, Lâm Phụng Kiều và anh em của tôi có quan hệ rất tốt. Vì thế, tôi quyết định chia tay Đặng Lệ Quân, cưới Lâm Phụng Kiều”.
Những người trong ngành giải trí đều biết, nữ ca sĩ có giọng ca ngọt ngào đau khổ dằn vặt sau cuộc chia tay. Cô từng tuyên bố: “Bạn có biết không, tôi hận đến chết người đàn ông đó”.
Cho đến khi Đặng Lệ Quân qua đời, hai người chỉ gặp nhau một lần tại lễ trao giải. Khi nghe tin có Thành Long, Lệ Quân lấp lửng từ chối tham gia và chỉ miễn cưỡng góp mặt vì sự năn nỉ của ban tổ chức.

Cuộc điện thoại bí ẩn cuối đời của Đặng Lệ Quân với Thành Long

Người trong ngành đều biết về mối hận tình của đôi tình nhân một thời. Nhưng mới đây, Sohu cho biết, giai đoạn cuối đời, Đặng Lệ Quân đã muốn nói chuyện với Thành Long.

Tháng 5/1995, nhân viên trợ lý tài tử 61 tuổi nhận được điện thoại từ Mỹ của Lệ Quân. “Tôi là cô Đặng, tôi muốn gặp Jackie”.
Lần gặp gỡ sau cùng của Thành Long và Lệ Quân.
Lần gặp gỡ sau cùng của Thành Long và Lệ Quân.
 
Trợ lý Thành Long cho biết: “Giọng cô ấy sốt sắng nhưng khi đó, Thành Long không có mặt. Tôi hẹn cô ấy vài ngày nữa gọi lại. Không ngờ, cô qua đời sau đó không lâu”. Lệ Quân qua đời ngày 8/5/1995 tại Thái Lan vì lý do đột tử.
Có những phỏng đoán về nội dung cuộc điện thoại. Có người cho rằng, Lệ Quân khi biết sắp chết muốn trò chuyện với tình cũ, hóa giải hận thù năm xưa. Nhưng không ít ý kiến nhận định, nữ nghệ sĩ Đài Loan muốn cầu cứu trước khi qua đời.

“Sự trùng hợp về thời gian khiến người ta hồ nghi. Nhiều năm không liên lạc, cuộc điện thoại bất ngờ và sự ra đi không rõ nguyên nhân của Lệ Quân. Có lẽ đến cùng, Thành Long sẽ mãi nhức nhối về mối tình này” - Sohu viết.
Đặng Lệ Quân qua đời không rõ nguyên nhân khi đi du lịch với tình trẻ ở Thái Lan.
Đặng Lệ Quân qua đời không rõ nguyên nhân khi đi du lịch với tình trẻ ở Thái Lan.
 
Đối với những người trong gia tộc họ Đặng, tất cả không hài lòng với Thành Long.
Anh trai Lệ Quân - ông Đặng Trường Phú chia sẻ: “Thành Long có là ngôi sao quốc tế đi nữa, trong mắt tôi vẫn chỉ là người phàm phu tục tử, đàn ông bình thường. Lệ Quân qua đời lâu như thế nhưng trong tự truyện mới phát hành, cậu ta vẫn lôi tên em tôi vào. Thực chất chuyện xưa làm gì có ai đối chất. Kể một mình, bán sách, có phải là mưu cầu doanh thu?”
Thành Long
Thành Long, sinh năm 1954 tại Núi Thái Bình, Hong Kong với tên khai sinh Trần Cảng Sinh, là nam diễn viên phim hành động nổi tiếng thế giới. Bên cạnh vai trò là một diễn viên, anh còn là đạo diễn, chỉ đạo võ thuật và ca sĩ. Thành Long bắt đầu sự nghiệp diễn viên từ thập niên 1970 và đã xuất hiện trong hơn 100 bộ phim. Năm 1995 Thành Long tấn công sang thị trường Bắc Mỹ với bộ phim "Náo loạn phố Bronx" gây tiếng vang trên khắp đất Mỹ. Thành Long được ghi danh tại Đại lộ Ngôi sao Hồng Kông và Đại lộ Danh vọng Hollywood.
Bạn có biết: Thành Long đang giữ kỷ lục Guinness về "Diễn viên còn sống đóng nhiều cảnh mạo hiểm nhất". Không có công ty bảo hiểm nào chịu bảo hiểm cho bộ phim của Thành Long, nếu trong phim đó anh tự mình thực hiện tất cả các cảnh nguy hiểm.
  • Ngày sinh: 07/tháng 04/1954
  • Chiều cao: 1.72 m
  • Vợ: Lâm Phụng Kiều
  • Con: 2
  • Phim tiêu biểu: Đại Tiểu Hoàng Thiên Bá (1962), Xa hình Điêu thủ (1978), Túy Quyền (1994), Supercop (1996), The Karate Kid (2010), 12 con giáp (2012),...
  •  After nearly six decades of bone breaking, window jumping, martial arts action in over 200 movies, Jackie Chan has finally won his first Oscar
  • Related image

 
Tê Hát sưu tập từ nhiều nguồn khác nhau
Theo dõi RSS này