Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1005)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (24)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (64)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (211)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

Truyện ngắn: Đưa Tiễn - Điệp Mỹ Linh

 Đưa Tiễn

 Truyện Ngắn của Điệp Mỹ Linh

 ~~~~<❤️>~~~~

Hình Minh họa

Thấy Thủy buồn quá, lòng Thắng xốn xang, vội gợi chuyện – bằng tiếng Anh pha tiếng Việt “ba rọi” – với mục đích làm cho Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều đến chuyến ra khơi của chàng:

-Măng! Măng muốn nghe chuyện vui của con không?

-Nghe chứ. Chuyện gì, con?

- Chuyện lần đầu tiên Vân và con quen nhau.

-Thôi, chuyện riêng của mấy người trẻ, kể cho “bà già” nghe làm chi.

-Con thích kể cho Măng mà Măng không muốn nghe, con buồn lắm đó!

-Thôi, kể đi, “cậu”!

-Lúc Vân vừa từ đại học Texas A&M chuyển về, nhiều thằng theo lắm, nhưng cô nàng rất khó chinh phục. Con hơi khớp. Nhưng bị tụi bạn khích tự ái, con nhất quyết phải chinh phục Vân cho tụi nó biết tay. Con thấy mỗi chiều, sau giờ Tâm-Lý-Học, Vân thường vào thư viện. Một hôm, con vào sau Vân khoảng mấy phút. Nhìn quanh, thấy Vân ngồi một mình và các bàn khác đều có người, con thầm mừng. Tiến đến bàn Vân ngồi, con cố gợi sự chú ý của nàng; nhưng nàng vẫn tỉnh bơ. Con nhích nhẹ cái ghế đối diện với Vân, hỏi: 

-Xin lỗi, tôi ngồi đây được không, cô?

Vẫn không thèm ngẫng lên, Vân đáp: 

-Dạ, được ạ! 

Con giả vờ đọc sách, nhưng con cứ lén nhìn sóng mũi thẳng, nhọn và khuôn mặt trái soan của Vân. Càng nhìn Vân con càng thích nàng trong khi nàng cứ đọc, chép, lật hết trang nọ sang trang kia. Con cũng giả vờ ghi chép một chốc rồi con ngẩng lên nhìn nàng:     

-Xin lỗi, cô cho tôi hỏi một câu, được không, cô? 

Nàng đáp: 

-Dạ, được.

-Đánh vần chữ tôi đã gặp – I met – như thế nào, thưa cô?

Vân tròn mắt ngạc nhiên nhìn con rồi thong thả đánh vần: “Ai em i ti.” (I, M, E, T, cũng có thể hiểu theo nghĩa tiếng Anh: I am ET). Con đứng bật dậy, chìa tay thẳng về phía nàng: 

-Hi, Miss ET! Tôi tên Thắng

Vân trố mắt nhìn con như nhìn một giả nhân. Chỉ một thoáng thôi, đôi gò má của Vân đỏ dần, và nàng cười…

Thủy cười:

-Anh chàng này “xạo” dữ hén!

Hai Mẹ con đang vui, chợt máy phát thanh vang lên: 

-Mời quý vị đáp chuyến bay số 7 đi San Diego ra cửa số 9. Bắt đầu từ vé số 50 đến số 40.

Thắng đứng lên:

-Con đi, Măng!

-Ủa, họ gọi người đi San Diego mà.

-Dạ, tất cả quân nhân Hải-Quân đều đến San Diego rồi mới được đưa sang Saudi Arabia.

Thủy cúi mặt, cố nén sự bịn rịn nỗi luyến thương. Thắng tiếp:

-Măng về đi!

-Măng chờ con đi đã.

-Măng đừng lo. Okay. Con không sao đâu!

-Con cẩn thận.

-Đừng khóc, Măng! 

Thủy quẹt nước mắt, nhìn Thắng nhích từng bước theo đoàn người. 

Một mình đi ngược lại khoảng không gian mà hai Mẹ con đã bước cạnh nhau trước đó không lâu, Thủy cảm thấy thương nhớ Thắng đến quay quắt. Ra đến cửa chính, bất ngờ có tiếng gọi “Thủy”. Quay lại, nhận ra Hương – nhân viên phụ trách vấn đề tị nạn – Thủy sửa bộ mặt tươi tỉnh:

-Hey! Đi đón người tị nạn nữa hả?

-Ừ. Lần này là mấy ông H.O…mồ côi.

Vừa nói Hương vừa đưa mắt về phía xe Van, nơi nhóm người đen đúa, gầy gò đang đứng chờ, rồi tiếp:

-Bồ đi đâu mà đi một mình vậy? Anh Hiệp đâu?

-Thôi, đừng nói tới ông Hiệp, “tui” “rầu” lắm! Mình đi đưa cháu Thắng.

-A, “anh chàng” Thắng Hải-Quân đó hả? Trong nhóm người mình đón hôm nay có một “ông Hải-Quân”. Ủa, mà cháu Thắng đi đâu vậy?

-Sang Trung-Đông.

-Giỡn hoài. Chi vậy?

-Cháu được bổ nhiệm đi tàu và chiếc Hàng-Không-Mẫu-Hạm ấy đang trấn giữ vùng biển Trung-Đông.

-Oh! Gosh!

Tự biết không thể nén được xúc động, Thủy vội từ giã:

-Đi nghe. Hôm khác nói chuyện nhiều.

Hương chưa kịp chào từ giã bạn thì giọng một người đàn ông vang lên:

-Cô ơi! Có phải bà vừa nói chuyện với cô tên là Thủy không, cô?

Nhìn “ông H.O.” gầy gò, hom hem – tên Khoa – Hương đáp:

-Dạ. Ông biết bà ấy à?

-Nếu đúng là bà Thủy ở Nha Trang thì tôi biết; vì hồi đó tàu của tôi thường ghé Nha Trang.

Thủy ngồi lặng lẽ sau tay lái. Từ CD, trong tình khúc Autumn in Rain, tiếng piano của Sasha Alexseev rời rạc, nhẹ nhàng như hạt mưa rơi âm thầm bên mái hiên. Sang tình khúc By Candle Light, ngón đàn của Sasha Alexseev tạo nên những dòng âm thanh dồn dập, cuồng loạn, chẳng khác gì tiếng piano của Khoa vào một chiều nào xa lắm, trong ngôi biệt thự nhỏ, trên ngọn đồi cao ở Cầu-Đá, Nha Trang.

Chiều xưa cũng như tối hôm nay, Khoa đã tìm lại được nhân dáng xưa, nhưng tìm lại chỉ để rồi mất nhau! Dù nhận biết được điều đó, Khoa cũng vẫn còn nhiều quyến luyến:

-Em tha thứ cho anh, nha, Thủy!

-Còn gì để mà tha thứ? Thôi, em phải về.

-Anh vẫn còn yêu em, Thủy à! 

-Hừ! Yêu!

-Mấy mươi năm rồi, dù nhiều lần Mẹ anh thúc hối anh lập gia đình, anh cũng vẫn ở vậy. Em tin anh không?

Nghe Khoa nhắc đến Mẹ, Thủy nỗi giận, mỉa mai:

-Anh mà dám làm trái ý Mẹ anh ư?

-Cho anh xin đi, em! Mẹ anh đã qua đời. Mình không nên xúc phạm đến Người. Ngày đó cũng lỗi của anh một phần chứ không phải lỗi hoàn toàn do Mẹ anh.

-Thôi, anh vào đi.

-Em cho anh giải thích với em một lần, rồi thôi.

Im lặng. Khoa tiếp:

-Thời gian anh thọ phạt, Mẹ anh nghĩ rằng anh đã bị em mê hoặc cho đến độ phải đào ngủ, theo em, cho nên, Mẹ anh giận lắm. Mẹ anh buộc anh phải chấm dứt tình cảm với em và Bà vận động cho anh đổi về gần gia đình. Anh không muốn mất em mà anh cũng không muốn làm Mẹ anh buồn; do đó anh phải tạm ngưng liên lạc với em một thời gian, chờ cho Mẹ anh nguôi giận.

-Dù anh có cải lời Mẹ anh mà tiếp tục liên lạc với em đi nữa thì cuộc diện cũng chẳng đổi khác được chút nào đâu.

-Em quên anh nhanh đến vậy sao?

-Không quên cũng không được. Chính Mẹ anh viết thư hăm dọa em mà!

-Thật không?

-Thôi, anh vào nhà đi! Em nói láo đó.

-Em có biết là khi hay tin em lập gia đình, anh đau khổ đến mứt nào không? Một thời gian sau, khi chiến hạm ghé Nha Trang, anh đến nhà em đúng vào lúc hai Bác sắp sang nhà em dự lễ cúng đầy tháng con trai đầu lòng của em. Cùng một buổi chiều mà em thì hạnh phúc với “tác phẩm” đầu tay, còn anh cuồng loạn bên piano và chai cognac!

Uất quá, Thủy gằn giọng:

-Thôi, anh vào nhà đi.

-Anh muốn nói chuyện với em, tại sao em cứ xua đuổi anh? Mỗi lần gặp được em là phải nhờ bà Hương nhắn lên nhắn xuống bao nhiêu lần chứ phải dễ sao! Anh biết em không còn chút gì cho anh nữa. Nhưng anh chỉ muốn em biết rằng hoàn cảnh đã buộc anh như vậy. Anh vẫn còn yêu em, dù đó là tình yêu đơn phương.

Thủy tự biết nàng còn yêu Khoa nhiều lắm; nhưng yêu và hận! Suốt mấy mươi năm qua, nếu Hiệp – chồng nàng – đừng trả thù quá tàn tệ và Thắng không là biểu tượng rõ nét của Khoa thì có thể hình bóng Khoa đã phai nhòa. Đằng này, một bên là sự hành xử thâm độc của Hiệp, một bên là hình ảnh rạng rỡ của Khoa lồng trong Thắng, thì, làm thế nào một phụ nữ đa cảm/lãng mạn như nàng có thể quên được Khoa!

Không nghe Thủy nói gì, Khoa chuyển đề tài với mục đích làm cho Thủy nguôi giận:

-Bà Hương nói người con của em là sĩ quan Hải-Quân Hoa-Kỳ, đúng không?

Thủy nhìn Khoa, nghẹn lời! Con của em hay là con của chúng ta? Trời ơi! Có người đàn ông nào bất hạnh cho đến độ không biết đó là con của mình? Thủy gục xuống tay lái, nghẹn ngào: 

-Anh đừng bao giờ tìm cách liên lạc với tôi nữa!

-Anh sẽ làm theo yêu cầu của em. Có điều, anh mong em hiểu rằng anh vẫn yêu em.

Thủy quyết liệt, vói tay mở cửa xe cho Khoa:

-Anh vào nhà đi.

Vừa bước ra khỏi xe, chưa kịp nói lời tạm biệt, Khoa đã nghe tiếng cửa xe đóng ầm và chiếc SUV lao vào bóng đêm. Nhìn vào kính chiếu hậu, Thủy thấy Khoa đang tần ngần dõi mắt nhìn theo.

Cũng dáng người dong dõng cao/cũng nụ cười buồn/cũng ánh mắt xa vắng diệu vợi, người đàn ông đang run rẩy nhìn theo nàng trong từng cơn gió buốt và đứa con của nàng đang tham chiến tận cuối trời xa có được bao nhiêu nét khác biệt? 

Trong khi Thủy lau nước mắt thì, từ CD, tiếng piano của Sasha Alexseev thánh thót trong sầu khúc Serenata. Theo tiếng Bass trầm trầm, Thủy tưởng như có thể thấy lại được hình dáng Khoa và nàng im lặng đi bên nhau trong khuôn viên Hải-Học-Viện Nha Trang. Đang đi, Khoa chậm bước, nhón tay vịn vai Thủy, vừa xoay người nàng lại vừa nói theo giọng điệu nhà binh: 

-Đằng sau…quay!

-Ủa, sao vậy? 

-Đi về. Chiều rồi.

Đi bên nhau được vài bước, Khoa bảo: 

-Thủy! Hát bài Serenata cho anh nghe đi. 

-Hát gì không có đàn mà hát!

-Thì hát đi. Anh chỉ muốn nghe giọng soprano của em thôi.

Thủy hát nho nhỏ. Đến đoạn cuối, khi giọng nàng vút cao một octave và ngân dài hai chữ “mãi mãi”, Khoa bóp nhẹ bàn tay của nàng. Trên đường về, Khoa hỏi: 

-Thủy! Nếu có gì xảy ra cho anh, em có chờ đợi anh không?

-Gì vậy, anh? 

-Chuyến này về thế nào anh cũng bị ra tòa án quân sự. 

-Anh làm em sợ quá! 

-Mấy hôm nay ghé thăm em, anh đã đào ngũ…

-Trời! 

-Anh đo lường được hậu quả về sự nông nỗi của anh. Nhưng vì yêu em, anh không hối tiếc gì cả. Có điều, sau khi thi hành lệnh phạt, chưa biết họ sẽ ‘vất’ anh chỗ nào và anh sẽ khó gặp em.

Hai người đứng lặng bên nhau như hai pho tượng!

Hôm sau, Thủy đến phi trường quân sự Nha Trang đưa Khoa lên đường, về trình diện Bộ-Tư-Lệnh Hải-Quân. Khi bóng Khoa khuất nhanh vào lòng chiếc C-130, Thủy chợt nhận biết được sự mất mát, nỗi nhớ thương đang òa vỡ trong hồn nàng. Từ đó, mỗi khi đến phi trường – dù là phi trường dân sự – lòng Thủy cũng gợn lên những thương nhớ bâng quơ/những ray rức âm thầm/những xót xa vô bờ của một vết đau đã qua thời kỳ mưng mủ!

“Thắng, con!

Thật là bất ngờ khi con gọi về. Măng mừng đến phát khóc. Ba thì vẫn trầm tư, ít nói, nhưng nét mặt của Ba trông vui hẳn lên.

Từ hôm con đi, mỗi khi về nhà ăn trưa, nhìn góc xô-pha, nơi con thường ngồi đàn, măng buồn và nhớ con vô cùng…”

Mới viết ngang đây, Thủy giật mình vì tiếng hét của Hiệp:

-Cô muốn gì, nói đi?

Môi Thủy run. Mặt nàng tái xanh. Từ ngày gặp lại Khoa đến nay, nhiều khi nàng không làm gì sai, nhưng cứ thấy mặt hoặc nghe giọng sừng sộ của Hiệp là Thủy mất bình tĩnh. Sở dĩ Thủy hãi sợ đến như vậy là vì tâm lý của nàng bị khủng hoảng trầm trọng sau những lần bị Hiệp theo dõi/rình rập và tiếp theo là thái độ hành hạ bằng những lời đay nghiến/những câu mỉa mai/lời dằn vặt từng đêm/từng ngày. Trong tất cả mọi trường hợp, Thủy chỉ né tránh chứ chưa bao giờ dám phản ứng. Bây giờ, thấy Thủy có vẻ sợ, Hiệp xấn tới:

-Thư đâu? Viết gì? Đưa đây, mau!

-Tôi đã nói với anh từ mấy mươi năm nay rồi. Tôi có tội đối với anh. Nhưng ngược lại, tôi cũng đã trả một giá quá đắc cho cuộc hôn nhân này. Tha thứ hay không là quyền của anh. Nhưng giữa Khoa và tôi không còn gì nữa.

Hiệp gào lên như con thú bị thương:

-Còn thằng Thắng kia, chưa đủ sao?

-Anh muốn hành xử với Mẹ con tôi như thế nào cũng được; nhưng xin anh đừng đày đọa tâm hồn tôi nữa!

-Ai đày đọa tâm hồn ai suốt mấy mươi năm qua, hả?

-Hãy xét lại sự trả thù của anh trong suốt thời gian ấy xem đã đủ chưa?

-Biết bao nhiêu cho đủ. Thứ đàn bà hư.

-Thì anh cứ bỏ tôi đi.

Một cái tát “bay” vào má của nàng rồi Hiệp gằn từng tiếng:

-Đi! Đi lấy nó đi!

-Nếu anh muốn, tôi sẽ đi và thằng Thắng cũng sẽ đi.

Hiệp nhìn sửng Thủy, không ngờ nàng đem Thắng ra làm lợi khí. Chàng thách thức:

-Cô có dám cho thằng Thắng biết sự thật không?

-Có thể lắm.

-Mày tàn nhẫn đến vậy hả? Tao giết mày! Tao giết mày!

Thủy hoảng sợ, vừa chạy ra khỏi phòng vừa đáp:

-Suốt mấy mươi năm ông tệ bạc với tôi; bây giờ ông đòi giết tôi. Tôi không sống với ông nữa.

-Mày không ở với tao nữa thì đi đi! Đi một mình mày đi!

-Chờ thằng Thắng nó về rồi ông sẽ biết tôi đi mấy mình.

-Tao giết mày! Tao giết mày!

Thủy chạy vào phòng bên cạnh, khóa cửa lại.

Còn lại một mình, cơn giận dịu xuống, Hiệp lượm lá thư Thủy viết cho Thắng lên, đọc. Đọc xong, Hiệp nhìn ra cửa sổ. Hình ảnh Thắng hiện lên trong bóng đêm dày đặc. Từ mấy mươi năm qua, nỗi đau triền miên của Hiệp là sự dằn co tâm lý về Thắng, bắt nguồn từ cuộc hôn nhân được xếp đặt giữa hai gia đình.

Thời gian đầu Hiệp rất toại ý, vì Thủy là một phụ nữ có văn hóa cao, dáng vóc rất đài các, khuôn mặt phúc hậu, chỉ có đôi mắt hơi buồn. Sự ra đời của Thắng không những đem đến cho Hiệp niềm hạnh phúc vô biên mà còn mang lại cho Cha Mẹ của Hiệp niềm hy vọng; vì Hiệp là con trai duy nhất trong gia đình, và Thắng là cháu đích tôn, nối dõi tông đường.

Cả Hiệp, Thủy và Cha Mẹ của Hiệp đều mong Thủy sinh thêm để…lấy lời. Nhưng suốt năm năm, sau ngày Thắng ra đời, Thủy cũng vẫn không sinh thêm được người con nào nữa. Nghe lời người thân, Hiệp cùng Thủy đi bác sĩ khám nghiệm. Không ngờ kết quả thí nghiệm cho biết Hiệp không thể có con! Đến lúc đó Thủy mới biết hậu quả khốc liệt của những ngày lãng mạn với Khoa. Đến lúc đó Hiệp mới biết bao nhiêu tình thương của người Cha chàng đã trút hết cho Thắng rồi! Và cũng đến lúc đó Hiệp mới thấy rằng chàng cần Thắng để Cha Mẹ già nuôi hy vọng; để tự ái cá nhân và danh dự gia đình không bị tổn thương! Vì những lý do đó, bao nhiêu năm qua, cả Hiệp và Thủy đều giấu Thắng. Từ ngày gặp lại Khoa, nhiều lần Thủy muốn cho Khoa và Thắng biết sự thật; nhưng nghĩ lại, nàng không nỡ tàn nhẫn đối với Hiệp! 

USS Independence -Internet 

Sau thời gian dài công tác bên Trung Đông, Hàng-Không-Mẫu-Hạm USS Independence trở về San Diego Naval Station đại kỳ. Trong thời gian tu bổ, tuần tự, một số nhân viên được đi phép.

Trước ngày Thắng trở lại chiến hạm, Hiệp rủ Thắng đi trượt nước (water ski) và Hiệp muốn Thủy ở nhà nấu những món ăn Thắng thích để tối ba người cùng ăn. 

Hôm sau, vừa đặt hành lý vào thùng xe Thắng vừa nói với Hiệp:

-Ba đi làm đi. Sang đến nơi con gọi Ba ngay. 

Sau khi Hiệp bắt tay chàng, Thắng hugs Hiệp thật lâu rồi đến xe Thủy đang ngồi chờ. Ngồi vào sau tay lái, Thắng cười, nói với Mẹ:

-Hôm nay mình đi vòng vòng chơi cho đã rồi mới ra phi trường, nha, Măng!

-Tùy con.

Từ khi xe rời nhà, như linh cảm được điều quan gì trọng sắp xảy đến, hai Mẹ con đều im lặng, không líu lo như mọi khi. Bất ngờ Thắng dừng xe ngay trước chung cư Khoa cư ngụ! Thủy nhìn sững Thắng và tưởng như tất cả nỗi đau của nhân loại trên hành tinh này đang dồn hết vào tim nàng! Thắng không dám nhìn Mẹ, chỉ lắp bắp:

-Măng chờ con một chút. Okay.

Không đợi Thủy trả lời, Thắng mở cửa xe, bước nhanh về phía chung cư của Khoa. Nhìn theo Thắng, Thủy muốn khóc mà khóc không được!  

Không lâu, Thắng trở ra với thái độ có phần bình tĩnh. Thắng cho xe chạy chầm chậm ra bờ hồ rồi dừng lại dưới tàng cây thông. Trong khi Thủy im lặng như một tội nhân sẵn sàng nhận chịu hình phạt, Thắng quay ra ghế sau, lấy tập truyện. Lật đến bài Cung Đàn Xưa, Thắng nghiêng sang Thủy:

-Măng! Măng đọc cho con nghe bài này đi, Măng.

-Bài gì? Tại sao con bắt Măng đọc?

-Từ nhỏ, mỗi đêm trước khi con ngủ, Măng thường kể chuyện hoặc đọc sách cho con nghe. Măng nhớ không?

-Nhưng từ ngày con lên trung học con không thích nữa mà!

-Dạ. Nhưng hôm nay con muốn sống lại chuỗi ngày vô tư đó. Măng đọc đi, Măng.

Thủy cầm cuốn sách từ tay Thắng. Giọng nàng nho nhỏ, đều đều. Đến những đoạn trùng hợp với hoàn cảnh gia đình, Thủy không cầm được nước mắt. Đang đọc, thấy Thắng kín đáo thấm nước mắt, Thủy bảo:

-Thắng! Con là một sĩ quan, đừng khóc!

-Con có là gì đi nữa thì con cũng chỉ là con của Măng thôi. Con cần Măng.

-Có bao giờ Măng có ý xa con đâu. Con là tất cả cuộc đời của Măng mà.

-Măng không xa con, thật chứ?

Thủy gật đầu. Thắng nhìn thẳng vào mắt Thủy, tiếp:

-Măng hứa với con không?

Thủy lại gật đầu. Giọng Thắng thiết tha hơn:

-Măng hứa với con đi, Măng!

-Măng hứa.

-Măng à! Ba bất an lắm, Măng biết không?

-Ba bất an về cái gì?

-Về tinh thần đó, Măng.

-Con trách Măng nhiều lắm, phải không?

-Dạ, không! Hoàn cảnh đã đưa Măng đến đoạn đường này chứ không phải Măng muốn vẽ ra mà thành. Nhưng từ nay Măng có thể cải thiện được phần nào nghịch cảnh.

-Con muốn nói gì?

-Măng có thương Ba không?

-Thắng! Tại sao con hỏi Măng một câu “hóc búa” như vậy?

-Mấy mươi năm qua, sự tàn tệ của phía Nội đối với Măng cùng những thù hằn Ba trút xuống Măng, Măng đã âm thầm chịu đựng. Những điều đó cũng đủ để Măng không thương Ba, đúng không?

-Vì Măng có lỗi với Ba!

-Con không đồng ý. Những người con gái rơi vào tình cảnh của Măng rất đáng thương. Nếu người đàn ông đủ cao thượng để tha thứ cho người phụ nữ đó thì tiếp tục lấy bà đó làm vợ; còn không thì thôi! Người đàn ông không có quyền sống với bà đó rồi hành hạ bà ta để trả thù. Thử hỏi có người đàn ông nào còn… trinh trắng khi lấy vợ hay không? Thế thì tại sao lại đòi hỏi người phụ nữ? Tình yêu từ trái tim chứ có phải từ trinh tiết đâu!

-Nhưng, Thắng ơi! Cả Ba và Măng đều không biết cho nên Măng không thú thật với Ba cho đến sau khi bác sĩ làm thí nghiệm và cho kết quả!

-Đến lúc đó Ba vẫn có thể giải quyết vấn đề một cách minh bạch.

-Như vậy là con thiên vị Măng.

- Không. Con không thiên vị Măng; vì phần của Măng con chưa đề cập tới.

Thủy thở dài. Thắng tiếp:

-Măng rất lãng mạn và phức tạp.

Im lặng. Thắng lại tiếp:

-Tại sao Măng còn yêu ông Khoa? 

-Thắng! Ông Khoa là…

-Măng muốn nói ông Khoa là Cha của con chứ gì? Không! Cha của con là Ba Hiệp – người đã chấp nhận và thương yêu con trong suốt cuộc đời của con.

-Nhưng ông Khoa mới là Cha ruột của con.

-Măng biết lúc nãy con nói gì với ông Khoa hay không?

Thủy lắc đầu. Thắng tiếp:

-Con nói: “Thưa ông, nếu ông còn nghĩ đến người phụ nữ mà – vì ông thiếu tinh thần tự lập, thiếu ý chí phán xét, để bị gia đình ông chi phối – ông phải đoạn tình, thì giờ đây, tôi chính thức yêu cầu ông đừng tìm cách liên lạc với bà đó nữa!” 

Thủy cúi mặt, khóc! Một lúc sau, Thủy hỏi:

-Con có tiết lộ với ông Khoa về sự liên hệ ruột thịt giữa con và ông ấy hay không?

-Dạ, không. Ngoài những phân tử hóa học của ông Khoa trong dòng máu của con, trái tim và lý trí của con không bao giờ chấp nhận ông ấy.

Nhìn Mẹ bi lụy một lúc, Thắng hỏi:

-Măng còn yêu ông Khoa, phải không?

Im lặng. Sau một lúc đo lường sức chịu đựng của Mẹ, Thắng tiếp:

- Măng nên thực tế đi, Măng! Một người đàn ông không đủ can đảm nhận trách nhiệm để trình bày hoặc biện luận cho hành động của mình; một người đàn ông không đo lường được hậu quả khốc hại về việc làm của mình, lại đặt chữ hiếu không đúng chỗ để di hại cả đời người đàn bà, thì thử hỏi người đàn ông ấy có xứng đáng với tình yêu của người đàn bà đó hay không? 

-Con nên nhớ rằng ông Khoa – cũng như Măng – đều không biết ông ấy đã lưu lại trong lòng Mẹ một đứa con!

-Ông Khoa biết hay không biết con là con của ông ấy, không thành vấn đề. Vấn đề con muốn nói là Ba/Măng và con. Dù sao đi nữa, Ba cũng đã chấp nhận Măng, chấp nhận con trong nhiều nỗi đắng cay. Vả lại, bây giờ Ba và con đều cần Măng.

-Có nghĩa là…

-Vâng! Măng xa Ba thì … Măng cũng xa con.

-Thắng!

-Măng biết tính con rất giống tính Măng. Lý trí của Mẹ con mình lúc nào cũng mạnh cả. Đúng không, Măng? 

Thắng vừa dứt câu, nhạc từ radio đột ngột vang lên. Thủy giật mình. Thắng cười:

-Đến giờ Măng phải đưa con ra phi trường. Radio báo động đó.

Vừa nhích theo đoàn người Thắng vừa nói nhỏ với Mẹ:

-Kỳ này có lẽ lâu lắm con mới được về phép. Măng đừng có lo. Okay! Măng lo cho Ba và lo cho Măng đi!

Thủy gật đầu. Thắng tiếp:

-Chuyến đi này hành lý của con nặng quá!

Thủy vô tình, nhìn quanh:

-Ủa, gửi hết rồi mà, con.

Thắng cười cười:

-Sáng nay đưa Măng đi trên những con đường quen thuộc, con đã gói tất cả kỷ niệm thời con gái của Măng và những đau thương/những ưu phiền/những oán hận của Ba Măng vào một gói gọn ghẽ để – Thắng ngập ngừng một cách cố ý – …mang theo.

-Mang theo?

-Vâng! Con mang theo để vất vào lòng biển sâu.

Thủy vịn vai con, im lặng. Thắng bẹo má Mẹ, thì thầm:

-My Mommy! Con thương Măng.



ĐIỆP MỸ LINH

 

 (1) ET: Extraterrestial, tên một sinh vật ngoài không gian, trong phim ET. 

--------------

* Cám ơn tác giả gửi đến GNST
-Hình minh họa
--------------------------------

Xem thêm...

Truyện Ngắn: Chuyện đôi bao tay

Chuyện đôi bao tay

Truyện Ngắn của

 Nguyên Đạo- Văn Công Tuấn

 

1.

Anh Tư có một tật lạ, hễ ngồi vào chiếc bàn nào mà hơi rục rịch một chút là anh tìm dằm gỗ, cạc tông hay giấy… chêm lại ngay. Dù anh đang ngồi ở nhà mình, nhà bạn hay ngay tại nhà hàng sang trọng anh đều làm vậy. Anh thường nói, cái bàn có bốn chân, cũng như năm có bốn mùa. Nếu mưa không thuận gió không hòa thì làm sao yên nhà yên nước được.

Vậy mà số phận chẳng tha anh. Nhà anh mới đầu yên thắm lắm. Anh chị có một trai một gái. Cậu ấm đẹp trai, học giỏi, con nhà … không giàu nhưng cũng chẳng nghèo. Học xong đại học lại có việc làm ngay. Cô em thì hồi chưa ra trường đã có hãng mời nhưng chỉ đi làm đúng một năm là cô ta ở nhà sinh thêm một trự nên tạm thời ở nhà nuôi dạy con hai năm. Nói chung bốn cái chân bàn nhà anh chắc nịch, không cần chêm cũng không rục rịch.

Điều mà anh Tư không ngờ, cuộc đời có bao giờ bằng phẳng như anh nghĩ đâu. Bốn chân bàn bằng nhau nhưng cái nền nhà thì có chỗ cao chỗ thấp. Đời mà! Vậy là có chuyện. Sau một vài trận cãi vã chuyện này chuyện nọ không đáng vào đâu, anh chị quyết định ly thân nhau để … tuổi già sắp đến bớt phần căng thẳng, giảm cơn đau tim hay đột quỵ. Nghĩ là làm. Nhân nhà hàng xóm trong tòa nhà anh đang ở dọn đi, anh hỏi ngay chủ nhà thuê căn hộ kế bên và dọn ra ở riêng. Mới đầu cũng có chút… cô đơn, nhưng gần năm rồi thấy cũng quen. Anh tâm sự, dọn ra căn hộ kế bên có tiện lợi là, khi hai con và cháu ngoại đến thăm chúng có thể chạy qua lại thăm cả hai người. Chuyện gây gỗ nhau là chuyện của anh chị chứ đâu liên hệ gì với vợ chồng hai đứa con và đám cháu.

 

Xem như cũng ổn – nhưng đâu có an được.

Ở gần nhau cũng có những điểm lợi. Chị không lái xe được nên khi cần mua món hàng gì nặng thì cũng nhờ anh chở giúp. Vả lại xe là của chung, mua từ hồi còn gió hòa mưa thuận. Thì cũng chỉ thỉnh thoảng thôi, một bao gạo, mấy két nước suối… hay vật gì cồng kềnh. Ngược lại lúc chị nấu nồi phở, nồi bún thì thêm chút nước… rồi để nguội múc ra mấy hộp nhỏ đặt trước cửa căn hộ của anh. Anh về nhìn thấy là hiểu ngay. Cuộc sống hàng xóm láng giềng tạm êm đềm như thế được gần hai năm rồi.

Đã nói, bốn chân bàn cần phải cân đối như đất trời có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông. Vậy mà đất trời cũng chẳng cân đối. Năm nay mùa Hè thật đẹp, mùa Thu thật xinh mà sao đến Noel mùa Đông vẫn không chịu đến. Anh Tư quên chuyện trái đất đang bị hâm nóng nên cứ cằn nhằn mãi. Anh chỉ suy bụng ta ra bụng người. Anh chị sống mấy chục năm chung với nhau, từng cùng nhau nhịn đói nhịn khát trên chiếc thuyền nhỏ vượt biên ngày nào. Rồi tiếp theo bao nhiêu nỗi cực khổ nhọc nhằn trên đảo… cho đến ngày chân ướt chân ráo lập nghiệp trên xứ người mấy mươi năm nay. Đã vững như thế mà mấy chân bàn ấy còn rung rinh. Đời mà, ai biết trước được chữ ngờ.

Nhưng anh không ngờ thật. Đầu Tháng Giêng trời đổ tuyết tràn ngập. Phải chi tuyết đổ sớm hơn thì mọi người sẽ vui mùa nghỉ Giáng Sinh với một White Christmas. Khu anh ở thuộc miền Bắc Đức chưa đến nỗi nào nhưng khu vực miền Nam bị báo động. Có những vùng đã bị tuyết phong tỏa hoàn toàn, không ra vào được. Những cơ quan từ thiện đã huy động toàn lực mà vẫn không xuể, chính phủ phải huy động quân đội phụ giúp dọn đường di chuyển thực phẩm cho dân chúng. Họ cũng phụ dọn tuyết trên các mái nhà vì sợ tuyết chất chồng dày quá trên nóc nhà, có nơi đã cao cả hai thước, nhà sẽ bị sụp vì sức nặng quá tải. Tuy vùng anh chị sinh sống không bị nặng nhưng mỗi ngày đi làm anh phải tốn 10, 15 phút cạo tuyết bám chặt qua đêm trên tấm kính phía trước. Cũng may anh không phải đi làm sớm như người ta nên khi nắng lên thì tuyết đã tan bớt một phần rồi.

Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay anh Tư và chị Ba (từ sau khi ly thân nhau thì chị không còn là chị Tư mà chị xưng là chị Ba như thứ tự trong nhà chị trước khi chị lấy chồng) có hẹn của Tòa để xử chuyện ly dị. Chuyện gọi Ba hay Tư này cũng từng làm anh chướng tai không ít. Thật ra chuyện ly dị của hai anh chị cũng không khó gì mấy, vì họ cũng không có tài sản gì nhiều nên cũng không tranh chấp gì lắm. Giai đoạn cãi cọ, căng thẳng thì cũng đã qua. Hẹn đến tòa cũng chỉ làm cái việc hành chánh cho xong. Mặc dầu anh chị cũng đã xin tòa dời lịch hẹn mấy lần rồi, khi thì vì lý do anh bị bệnh, khi thì chị phải về Việt Nam có việc gia đình. Lần này có thể là lần chót.

Bởi vậy, khi phải đứng trước quyết định tối hậu, bút sa gà chết thì cả anh chị cũng … thao thức lắm. Suốt đêm qua chị không hề chợp mắt được một phút. Liếc mắt nhìn sang “nhà hàng xóm” thì đèn vẫn sáng hoài và nghe tiếng truyền hình vẫn nói oang oang (nói cho lấp bớt khoảng trống đi). Giờ tòa hẹn là 8 giờ rưỡi, lái xe từ nhà thì cần chừng 45 phút nhưng anh quyết định 7 rưỡi là khởi hành vì còn phải tìm chỗ đậu xe. Và anh Tư cũng bằng lòng cho chị Ba hàng xóm đi quá giang. Cho chắc ăn vì tính bả hay đi trễ giờ lắm – Anh giải thích vậy. Nói vậy mà mới 7 giờ là anh đã ra xe vì phải lo cạo tuyết trên kính xe trước. Đêm qua tuyết lại đổ nhiều quá. Sáng sớm trời còn rất lạnh.


Anh dùng cây cào có chổi quét sơ đám tuyết mỏng ở mặt trên rồi dùng miếng cạo tam giác cạo sâu vào lớp đá đã đóng cứng bám chặt vào mặt kiếng. Bàn tay anh bắt đầu lạnh buốt, không còn cảm giác. Cứ chừng vài phút anh phải dừng lại xoa hai bàn tay vào nhau, phải nhờ hơi ấm trong miệng thổi vào cho nó ấm lại chút rồi cạo tiếp. Chị nhìn qua cửa sổ theo dõi thấy anh làm vậy nên cũng đi ra phụ sức anh để mong mau chóng đi cho khỏi trễ giờ. Rồi chị Ba góc này, anh Tư góc kia hai người yên lặng chăm chú vào công việc của mình.

Bỗng dưng chị lên tiếng:

– Lạnh muốn cóng tay. Tưởng như ngón út muốn rụng mất đi rồi.

– Tôi tưởng bà chị không biết lạnh. Tôi đã sắp rụng cả mười ngón rồi, chứ út áp gì nữa.

– Nhớ năm ngoái trong cốp xe có đôi bao tay sao anh không chịu mang vào để đỡ hơn không.

– Bà nói hay. Bao tay nằm cả năm nay trong xe. Xe đậu suốt đêm ngoài trời mười mấy độ âm. Nói nghe hay dữ ta!

– Thì sao?

– Nó còn lạnh gấp mấy mươi lần bàn tay mình nữa.

– Anh thử mang nó vào xem sao. Hay anh lấy đưa đây, tôi mang vào xe mở máy sưởi ấm nó vài phút trước đã.

– !!!

– Thôi, … phải ngồi vào xe đã, lạnh quá rồi. Hôm nay mặc không đủ ấm nên cóng cả người rồi. Anh đi lấy đôi bao tay đi.

Nói xong chị mở cửa xe rồi ngồi vào. Anh lẳng lặng mở cốp xe lấy đôi bao tay bên góc ra. Nhưng thay vì nhờ chị hơ cho ấm anh cứ mang đại vào và tiếp tục cạo tuyết. Đâu cần!

 

Sau khi đeo đôi bao tay vào anh bất ngờ khám phá ra một chân lý.

Chỉ chưa đầy một phút sau, tay của anh đã sưởi ấm cho bao tay và bao tay đã ấm hơn, rồi chính nó lại sưởi ấm lại cho đôi tay của anh. Nhờ vậy, anh chỉ cần thêm vài phút nữa là anh đã làm sạch sẽ tấm kiếng trước, rồi cả kiếng sau của xe. Bây giờ tay anh đã ấm nên mạnh dạn cạo tuyết rất nhanh.

Anh ngồi vào xe cầm tay lái với cả đôi bao tay (đôi bao tay mà mấy năm trước chị đã mua tặng anh làm quà sinh nhật).

Xe chạy chừng mấy phút, máy sưởi của xe thổi mạnh đã làm ấm áp anh mới bắt đầu nói với chị.

-Em biết sao không? Anh đang khám phá ra một điều rất hay. Cũng nhờ em nhắc đến đôi bao tay nằm yên lặng trong cốp xe cả mấy năm nay. Đôi bao tay mới đầu lạnh ngắt, lạnh còn hơn đá. Tuy tay anh cũng lạnh nhưng đỡ hơn. Anh mang bao tay vào vì không còn cách nào khác. Nào ngờ, mới đầu anh sưởi ấm cho bao tay để nó “sống” lại, và chỉ một phút sau anh cảm nhận bao tay trả hơi ấm lại cho anh. Anh và bao tay đã hỗ trợ cho nhau để cùng hoàn thành chuyện cạo sạch tấm kiếng xe.

– Dạ, hèn chi thấy anh dọn thật nhanh và gọn nhẹ.

– Mới đầu, không xài nó, nghĩa là không hợp tác chung thì cả bao tay và hai tay anh đều lạnh. Cùng dựa vào nhau thì cả hai cùng ấm áp.

– Da… ạ

– !!!

Anh ngập ngừng như muốn nói gì thêm, nhưng ấp úng chưa mở lời được. Thì tiếng chị nói lời nhỏ nhẹ hơn nhưng nghe rõ mồn một.

– Thì cũng như anh và em vậy hả?

– Em nói sao? Có phải, nếu … hai đứa mình dựa vào nhau, nương tựa nhau như hồi xưa thì chắc đời sẽ ấm áp hơn chứ. Sao mà … cứ làm mặt lạnh lâu nay.

– Em cũng nghĩ vậy, nhưng chưa dám nói ra.

– Nghĩ sao? Nói sao?

– Nghĩ tại sao mình không bỏ chấp bớt để nương tựa vào nhau thì sẽ ấm áp hơn, phải không? Rồi bao tay hay bàn tay đều ấm cả, khi nó biết sưởi ấm cho nhau. Hôm cuối tuần em đi chùa, Thầy có kể cho em nghe một câu chuyện hay lắm.

– Chuyện gì?

– Để chiều nay về nhà em sẽ kể cho nghe. Bây giờ lo tập trung lái xe đi.

– !?

Không biết phiên tòa hôm đó diễn tiến chi tiết ra sao và tòa xử như thế nào, mà sau đó người ta thấy căn hộ của anh đã trả lại cho chủ nhà, dù anh phải trả thêm 3 tháng tiền không có người ở. Và chị Ba nói với mọi người: Bắt đầu từ bây giờ xin gọi tôi thứ Tư như hồi xưa nhé.

 

2.

Có một ngôi chùa nọ, rất nghèo ở miền ven núi rất xa. Chùa chỉ có một Thầy một trò. Hôm nọ Thầy bận lo dọn dẹp trên chánh điện, sư chú thì cứ phải chạy qua chạy lại, từ nhà kho đến nhà bếp để lấy cái này, tìm vật nọ cho mấy bà mấy cô công quả đang phụ chùa nấu nướng chuẩn bị Tết. Sư chú nghe mấy cô nói với nhau rằng (chú nghe tiếng được tiếng mất) lâu nay thấy Phật Tử ít đến chùa hơn nên mấy cô làm cực quá.

Tối đến, khi bổn đạo đã về hết chỉ còn một thầy một trò, Sư chú mới hỏi Sư phụ:

– Bạch Thầy, con nghe mấy đạo hữu làm công quả hồi chiều nói với nhau rằng, chùa mình chỉ lo tu niệm, không lo săn đón khách thập phương như những chùa khác nên càng ngày người ta càng ít tới là vậy.

– !!!

– Mấy cô đó nói có lý lắm. Lễ lộc mà chỉ có vài người đến phụ chùa mình thôi. Không khéo có ngày chỉ còn hai thầy trò mình thôi đó.

Sau một hồi yên lặng, sư phụ mới từ tốn trả lời cho đệ tử:

– Tối hôm qua lúc đi ngủ con nói gì với Thầy con còn nhớ không?

– Dạ …không. À, con chỉ nói là cái giường và chăn lạnh quá.

– Rồi con chui vô chăn nằm một hồi con thấy ấm áp phải không?

– Dạ.

– Vậy con sưởi ấm cho chăn nệm hay cái chăn nệm sưởi ấm cho con?

– Dạ mới đầu thì con sưởi ấm cho nó nhưng sau đó thì nó sưởi ấm cho con.

– Gần đúng, con giỏi lắm. Nhưng đúng ra thì con và nó cùng sưởi ấm cho nhau. Cuối cùng con ấm mà nó cũng ấm. Đúng chưa?

– Dạ.

– Thì mình với bổn đạo cũng vậy đó. Hơi ấm của mình là giáo pháp thì mình lo hướng dẫn họ chuyên tu tập giáo pháp. Bổn đạo đến tu tập và cúng dường hay phụ việc chùa cũng là cách sưởi ấm cho mái chùa. Mà mái chùa cũng sưởi ấm cho họ.

– Dạ… giờ con mới hiểu.

– Còn nếu đêm qua con không chịu khó chui vô mền ngay vì chê mền lạnh thì cuối cùng chăn nệm sẽ cứ lạnh mãi mà con cũng lạnh.

– Dạ.

– Mình và chư bổn đạo, cuối cùng là những khách đáp một chuyến xe đi vào cõi an lạc. Xe đủ rộng, đủ chỗ, miễn là cùng đi…

 

Đó là câu chuyện thiền rất ngắn mà chị Tư tháng trước đi chùa nghe Thầy kể trong bài giảng.

 

 

Tết chủ đề "Xuân Yêu Thương tại Thủ Đô Berlin - Nước Đức

Hình minh họa

3.

Rồi hết Tháng Giêng đến Tháng Hai, tiết trời cũng vẫn còn mùa Đông. Nghĩa là ở miền Bắc Đức nơi anh chị Tư ở vẫn còn tuyết lạnh. Đến hết Tháng Tư thì Xuân mới đến. Anh chị Tư đã đề huề vui vẻ, con cháu cũng vui theo. Anh Tư lại nói: Tụi tui vui với nhau nên trời cũng vậy đó. Mùa Đông thì phải ra mùa Đông chứ. Bốn mùa như cái bàn bốn chân vậy mà, có thế mới đứng ngay ngắn, nghiêm chỉnh được.

Hôm nay là đúng ba mươi Tết âm lịch. Từ buổi chiều vợ chồng anh Tư đã lo cúng rước ông bà để đi chùa đón giao thừa. Bà con Phật tử gặp lại ai cũng mừng cho anh chị. Hơn hai năm nay, đây là lần đầu tiên anh và chị lại cùng sánh vai nhau lên chánh điện lễ Phật, rồi cùng ra phía lạy Tổ và lạy ông bà. Anh chị cứ liếc nhau như lúc mới biết yêu thuở nào.

Tan lễ, sau khi hái lộc Xuân, chúc Tết đạo hữu, bạn bè … anh chị chia tay bà con ra về. Đã khuya, trời đang mưa tuyết. Thì mùa Đông mà! Nhưng cả anh và chị không hề than phiền như mấy người khác. Anh chị đi thẳng ra xe và cùng dọn tuyết bám trên kính xe. Tháng trước chị đã chuẩn bị cho mỗi người ai cũng có một cặp bao tay nằm sẵn trong xe rồi. Hôm nay trời hơi gió nên anh Tư lo dọn tuyết kính phía trước còn chị nép phía sau xe tránh gió và nhân tiện dọn kính hậu. Phía đằng trước xe do gió tạt mạnh nên lạnh hơn. Cũng tại hôm nay là ngày Tết Việt Nam mình, chị xí xọn bận áo dài để đi chùa đón Giao Thừa. Anh đã nói chị vô xe trước để đó cho anh dọn, nhưng chị muốn phụ một tay.

Tuyết vẫn đổ. Anh liếc nhìn chị co ro trong chiếc áo dài truyền thống bỗng nổi máu văn nghệ cất lên câu hò (theo ca dao):

Hò ơ,
Trời mưa ướt bụi ướt bờ,
Ướt cây ướt lá, ai ngờ ướt em!

Phía đằng sau xe, giữa các tiếng cào xe rột rạc nghe giọng hò đáp lại hơi run nhưng vẫn nghe ngọt như đường phèn

Hò ơ ơ ơ,
Trời mưa ướt lá trầu vàng
Ướt em (thì) em chịu (chớ) ướt chàng, ướt chàng em… thương!

Anh vừa cạo tuyết, từng hạt tuyết bay tới tấp lên mặt nghe lạnh ngắt nhưng anh nhận ra có mấy hạt ấm ấm vừa từ trong khóe mắt lăn ra.

Nguồn: Rộng Mở Tâm Hồn

 ---------
 
-Hình ảnh minh họa- Internet
 
Kim Quy st
 
 
Xem thêm...

MÙA THU TRONG TÌNH CA VIỆT NAM (TỔNG HỢP)

MÙA THU TRONG TÌNH CA VIỆT NAM (TỔNG HỢP)
 
 
No photo description available.
Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và đầy gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy la. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính long tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm Nay Tôi Đi Học ...". Tôi còn nhớ mãi bài "Tôi đi học" của nhà văn Thanh Tịnh hồi mới lên trung hoc đệ nhất cấp.
Do đó mùa thu vẫn là đề tài được bàn tán muôn thuỡ bởi những nhà văn, nhà thơ hay những nhạc sĩ trong kho tàng văn chương hay âm nhac Việt Nam. Người ta ca tụng mùa thu, lấy bối cảnh mùa thu được dàn dựng trong những tác phẩm của họ như những không gian lá vàng rơi hay những chia ly buồn bã. Tôi yêu mùa thu từ bản chất, yêu cả những bản nhạc mùa thu. Trong khuôn khổ hạn hẹp của bài này, tôi cố gắng đưa ra một số bài tiêu biểu của những nhạc sĩ đã sáng tác những tác phẩm về mùa Thu.
Tôi vốn thích bản thu ca tiền chiến của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn-Từ Linh. Năm 60 khi tôi còn học tiểu học, thầy giáo của tôi di cư từ miền Bắc vào Nam. Ông có một tâm hồn nhạc sĩ, chính ông đã để lại trong tôi một ấn tượng thật tuyệt vời của một mùa "Thu Quyến Rũ":
"Anh mong chờ mùa thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia vui đùa trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh
Anh mong chờ mùa thu
Dìu thế nhân vào chốn thiên thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa thu quyến rũ anh rồi...."
 Thiếu nữ 9x tận hưởng vẻ lãng mạn mùa lộc vừng Hồ Gươm đổ lá vàng | Báo Dân  trí
Trong bối cảnh buồn bã nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói về mùa thu của ông qua đi khi "Nhìn Những Mùa Thu Đi". Thu đi và để lai cho chúng ta những chia ly, những nuối tiếc sầu rơi, những ý nghĩ riêng tư man mác trong tâm hồn:
"Nhìn những mùa thu đi
Em nghe sầu lên trong nắng
Và lá rụng ngoài song
Nghe tên mình vào quên lãng
Nghe tháng ngày chết trong thu vàng ..."
 
 Chùm thơ về mùa thu hay nhất bạn không nên bỏ lỡ
 
Khi người ta yêu nhau thì mọi thứ đều từ thiện, người ta sẽ cho nhau tất cả, từ những chuỗi tháng ngày, những tặng phẩm qúy báu, cho nhau xín lễ cầu hôn, cho nhau con tim, cho nhau kỷ niệm,... với nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, ông cho người tình cả một bầu trời muà thu tuyệt vời về nhạc và lời ca. Bài "Mùa thu cho em" được ra đời năm 67. Chính bài ca này đã đánh thức tôi những cái đáng yêu của một mùa thu tình ái:
"Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
Em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Mang ái ân mang mùa thu tới
Em có nghe, nghe hồn thu nói mình yêu nhau nhé..."
Cô gái cuối mùa thu 
 
 
Mùa thu là mùa của nỗi buồn, của chia tay và của những mối tình dang dỡ nhớ nhung. Ở tuổi còn đi học, những nam sinh vẫn có những kỷ niệm đến đứng ngẩn ngơ trứơc cổng trừơng nữ sinh từ Gia Long, Nguyễn Bá Tòng, Sương Nguyệt Anh hay Trưng Vương, như khi em tan trừơng về trời mưa nho nhỏ, anh trao vội vàng chùm hoa mới nở, ép vào cuốn vợ Ngừơi con gái e ấp, thẹn thùng như đóa hồng chớm nụ, như penseé, như mimosa hay như phựơng hồng hồng đôimôi em. Một nụ hôn đầu say sưa, ngất ngây và nhung nhớ mãi mãi về saụ Mùa hạ đến rồi mối tình chia ly vì lý do nào đọ Khi mùa tựu trừơng đến sang mùa thu, ngừơi nữ sinh Trưng Vương nhìn lá vàng rơi ngoài đừơng Nguyễn Bỉnh Khiêm, lá rơi theo làn gió heo may vi vu, rồi cô gái bổng bồi hồi nhớ lại ngừơi bạn trai xưa, nhớ nụ hôn nồng nàn. Nhà thơ nữ Nguyễn Thị Lệ Thanh đã sáng tác bài thơ "Trưng Vương khung cửa mùa thu" mà hai nhạc sĩ Nam Lộc và Tùng Giang đã hợp soạn thành ca khúc ghi dấu những mối tình nhẹ nhàng của Trưng Vương, những tình cảm bâng khuâng, những nỗi lòng xao xuyến của tuổi học trò:
"Tim em chưa chưa nghe một lần!
Làm môi em chưa hôn ai cho thật gần
Tình trần mong manh như lá me xanh ngơ ngác rơi nhanh
Thu giăng heo may che bóng cây lạnh này
Ngừơi cho em câu nhớ thương từng ngày
Ngừơi mang cho em quen môi hôn ngọt mềm
Tình cho tim em rung những đêm lạnh lùng
Nắng vấn vương nhẹ gót chân
Trưng Vương vắng xa anh rồi
Mùa thu đã qua một lần
Chợt nghe bâng khuâng lá rơi đầy sân..."
THE GIOI VE RE
 
 
Mùa thu của những tình tự yêu đương, đã lôi cuốn người nhạc sĩ đã dùng bối cảnh thu ca như trong nhiều tác phẩm của ông về mùa thu, Phạm Anh Dũng đã tâm sự những nồng nàn, những cụm từ truyền cảm của ông qua bài "Gọi mùa thu mơ":
"Anh gọi mùa thu mơ
Một sớm thu sương mờ
Nai vàng đạp trên lá
Bước từng bước xa xa ...
Anh gọi mùa thu mơ
Trời sớm sông không bờ
Lá vàng rơi lác đác
Dịu dàng cơn gió mái
Anh hẹn mùa thu sang..."
Những bài thơ tàn Thu, tình yêu cuối mùa thu hay nhất | KyUc.Net
 
 
Mùa thu để chúng ta ru người tình. Khi mùa thu tới người nhạc sĩ hát khúc thu ca để dìu người yêu vào giấc điệp bình yên, Đức Huy đã ru người tình của muà thu như sau:
"Hôm mùa thu gió hát bài ca cũ
Mùa thu lá vàng bay
Anh ru em ngủ
Bài ca dao ta vẫn hát khúc ấu thơ
Nắng vàng ấm suối tóc dệt mây thu
Ngập ngừng trôi giấc mơ
Anh ru em ngủ
Dài cơn mê thương yêu ấy
Những ngày còn ái ân..."
 Chàng trai em yêu, em muốn nói với anh những điều nho nhỏ này
 
 
Còn muà thu của Từ Công Phụng thì như thế nào? Ông ru
người yêu về với muà thu dịu dàng, du dương với những lối ru nhẹ nhàng, dấu yêu của mây ngàn bay, hãy nghe bài "Muà thu mây ngàn":
"Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối
Mùa thu bơ vơ đến bên trời
Ru tóc em suối nguồn
Gọi hồn trong gió thu buồn
Ngày mai chúng mình xa nhau rồi
Cầm tay em nhìn sao không nói ..."
Ảnh cưới đẹp ngất ngây trong mùa thu Hàn Quốc
 
 
Tuần rồi tôi tình cờ được nghe bài "Dáng thu", người nhạc sĩ đã âu yếm so sánh vẻ đẹp kiều diễm, đài các của mùa thu như người thiếu nữ trong những dòng nhạc thu ca. Nhật Vũ đã dìu nguoi tình qua vũ điệu Tango:
"Dáng thu vơi buồn như thương nhớ ai
Dáng thu về đây mùa thu ơi ai có hay
Ta vẫn ngắm mây trời
Thương về tóc buông lơi
Thương nhớ mãi nụ cười
Bờ môi xinh như mộng
Từ ngày em đi
Đã bao lần thu về rồi ?"
Thơ Ỷ Thu * Chờ Em Mùa Thu | Văn Học Nguồn Cội
 
 
Lại một tình cờ khác tôi lắng nghe tiếng đàn của một người nhạc sĩ Mai Đức Vinh bên phương trời Canada, ông cho chúng ta nghe một bản tình ca quyến luyến và nhiều vương vấn của người thiếu nữ trong giấc mơ thu của ông "Thu về hôm nao ", thơ Phạm Anh Dũng:
"... Này em nhé mắt nâu qua rừng thu
Trông bóng thời gian nhã tiếng sương mù
Chiều rơi lá chín thương em hương lụa
Anh nhặt thu về xây tím áng thơ
Chiều sao hoang vắng vàng phai sắc lá
Anh viết tình thu trên môi em thôi."
Ngoài ra, Mai Đức Vinh còn sáng tác nhạc phẩm "Thu muộn" phổ theo thơ của thi sĩ Hải Đà Vương Ngọc Long, nhịp điệu slow buồn da diết như sau:
"Mùa thu người đã đến
Tình ơi tựa lá bay
Cánh chim chiều lưu lạc
Tha tình về chân mây.."
Một chiều thu đến để rồi Phan Bá Chúc đã làm thơ, đã phổ nhạc từ khung trời yêu thương Đà Lạt qua ca khúc thật trữ tình và đáng yêu "Tôi có em chiều thu":
"Chiều phai mây trắng trôi
Trôi qua dòng đời muộn phiền
Chiều nay tôi thấy em gọi nắng gió lên
Chiều thu tôi có em tôi có em như một tình cờ vừa đến
Bàn chân em e thẹn, bàn tay em thơ dại
Vội vàng con chim bé vỗ cánh bay lên cao
Đời cho tôi có em trong một chiều không mong đợi
Đời cho tôi có em trong thu về hương tình tới
Bàn tay thôi e thẹn, bàn chân thôi thơ dại
Chiều nay con chim én líu lo thương đời. "
Mùa thu níu bước em về… | Nhạc sĩ QUỲNH HỢP
 
 
"Mùa thu 75 đã làm bao nhiêu con tim điêu đứng, Ngô Thụy
Miên khi ra xứ ngoài đã chia sẽ tâm tư của ông qua bài "Thu Sàigòn" như sau:
"Em hỏi anh mùa thu Saigòn
Nắng còn vương vương trên hàng phố vắng
Em hỏi anh mùa thu Saigòn
Nước mắt bây giờ có như mưa tuôn..."
Từ miền trung nam nước Mỹ, nhạc sĩ Đỗ Duy Thụy đã bộc lộ tâm sự của ông khi mùa thu về tai Houston với những nhung nhớ mùa chia ly của tình yêu trong bài "Thu vàng nổi nhớ":
"Theo bước chân em đi thu vàng
Tình ơi sao đến muộn màng
Nổi nhớ mang theo cung đàn
Buồn vương trên bao tháng năm
Đời một rừng thu hoang vắng
Mơ em là nắngxuân sang
Hồn anh mộng cũ chưa tan
Tình theo lá thu vàng"
Trong nỗi khắc khoải khôn nguôi, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã tưởng nhớ dến muà thu năm cũ khi nhìn về người tình:
"Chiều thu nhẹ lướt hồn manh theo sầu
Dạt dào lệ mãi tuôn mau
Người xưa thôi khuất xa
Thu về mang băng giá, buồn trôi ngàn năm..."
Cũng vì mùa thu năm cũ vơi đầy nhung nhớ, Ngô Thụy Miên
âu yếm nhìn vào ánh mắt nguoi tình với bài "Thu trong mắt em":
"Rồi một mùa thu tới cho mắt em buồn trong nắng
Mầu tình hôn tóc rối ru má em hồng say đắm ...
Ô hay mùa thu lai vềcho mình giăng hẹn hò
Gọi tên nhau khi chiều đến
Mây thu vấn vương đan ngập lối đi
Ái ân theo hồn cao vút
Vết mơ tình xõa tay mềm..."
Những Bài Thơ Hay Về Mùa Thu Mang Nhiều Tâm Trạng Và Cảm Xúc - Đề án 2020 -  Tổng Hợp Chia Sẻ Hình ảnh, Tranh Vẽ, Biểu Mẫu Trong Lĩnh Vực Giáo Dục
 
 
Nếu muà thu được dùng như biểu tượng của sự ra đi hay sự chia ly để rồi dứt khoát một cuộc tình buồn não nề nào đó. Trong bối cảnh buồn của mùa thu ở vườn Luxemburg với ngập xác lá vàng rơi, Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu đã viết bài "Mùa thu không trở lại" để nói lên nỗi sầu tan tác của ông:
"Em ra đi mùa thu, mùa thu không trở lại
Em ra đi mùa thu, sương mờ giăng âm u
Em ra đi mùa thu, mùa thu không còn nữa
Đếm lá mùa thu, đo sầu ngập tim tôi ..."
  Những Bài Thơ Hay Về Mùa Thu Mang Nhiều Tâm Trạng Và Cảm Xúc - Đề án 2020 -  Tổng Hợp Chia Sẻ Hình ảnh, Tranh Vẽ, Biểu Mẫu Trong Lĩnh Vực Giáo Dục
 
 
Cũng như sự chia ly từ mùa thu dang dỡ, người yêu sẽ tìm quên lãng mùa thu sầu úa vì tình đã chết trong lòng khi niềm cô dơn chợt đến mà nhạc sĩ Nam Lộc ghi nhận qua bài "Anh đã quên mùa thu":
"Bây giờ là mùa thu
Chiều vắng khói sương mù
Hàng cây khô sầu úa
Hiu hắt đứng trong mưa
Mưa như lệ tình xưa
Lệ thấm mãi cho vừa
Lệ thương hoa phượng rũ
Em có nghe mùa thu ..."
Những điểm ngắm lá thu tuyệt nhất Hàn Quốc
 
 
Tiếp theo mùa thu chia ly của Nam Lộc, nhạc sĩ Dương Viết Điền sáng tác bài "Suối Ướt Hoen Mi", phổ theo thơ Việt Hải, tả cảnh tan tác khi khi người tình bỏ ra đi:
" ... Thu đang về lối cũ
Bay bay bao lá vàng
Cầm tay em lần cuối
Nghe lệ như vẫn rơi
...
Mây cũng buồn tiễn đi
Lại khóc ướt hoen mi
Đành lòng bước ra đi
Hôn hoài mấy cho vừa
Sao anh nỡ giã từ..."
Mùa thu về với khung trời Paris của Cung Trầm Tưởng, nhà thơ này đã kể về chuyện tình mùa thu với nàng kiều nữ tóc nâu người địa phương bên vườn Luxemburg. Bài thơ "Mùa thu Paris" được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành một nhạc phẩm đã đi vào dĩ vàng của Saigon một thời xa xưa:
"Mùa thu Paris, trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ, hẹn em quán nhỏ
Rượu rưng rưng ly đỏ tràn trề ...
Mùa thu âm thầm bên vườn Lục Xâm
Ngồi quen ghế đá, ngồi quen ghế đá
Không em buốt giá từ tâm
Mùa thu nơi đâu, người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ, tóc vàng sợi nhỏ
Chờ mong em chín đỏ trái sầu ..."
 Bâng khuâng hoàng hôn: Du thuyền dọc sông Seine khám phá nước Pháp thơ mộng
 
 
Từ một phương trời nào đó Phạm Anh Dũng âu yếm thì thầm với người em gái mắt nâu của mình bằng những lời yêu dấu để thăm chừng khi nào mùa thu của tình yêu thực sự đến. Nếu Phạm Trọng Cầu hay Trịnh Công Sơn nhìn muà thu đi với nỗi niềm tiêu cực thì tương phản thì Pham Anh Dũng lại nhìn mùa thu ở khía cạnh tích cực. Nào chúng ta hãy nghe lời hát của Phạm Anh Dũng qua bài "Mùa thu về chưa em nhỉ":
"Này yêu dấu, mùa thu về chưa nhỉ
Gọi mây trôi em thả tóc bay đi
Hạt long lanh rơi nhạt lá thay mầu
Tình xanh biếc, xanh mầu đôi mắt nâu
...
Này yêu dấu, mùa thu về lá đổ
Dòng sông xanh trôi về mãi xa xôi
Mầu quan san loang nhạt tím khung trời
Chiều thu vàng mình anh với em..."
Trong một buổi chiều thu lá úa vàng rơi, tôi nhâm nhi ly cà phê của mùa thu vàng trong một cửa tiệm Starbucks tai Boston, lòng bổng bâng khuâng lên nổi nhớ nhà, những rộn rã vì nhớ Givral hay La Pagode của Saigon năm xưa. Trong khung cảnh muà thu dù là Boston, Paris hay Toronto, trong tôi mùa thu vàng của nhạc sĩ Cung Tiến vẫn đẹp đẽ hơn với lời thơ và ý nhac. Nhịp điệu Valse vui tươi với lòng bồi hồi khi lang thang trên dường phố Nguyễn Bỉnh Khiêm hay Gia Long hoặc Lê Thánh Tôn gần nhà tôi ở với những chiếc lá vàng rơi đã làm xao xuyến tâm hồn:
" Một mình đi lang thang trên đường,
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có muà thu về, tơ vàng vương vương
...
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ, buồn buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiễu mây vương
Có muà thu vàng bao nhiêu là hương"
Choáng ngợp với những con đường mùa thu đẹp nhất thế giới  https://ift.tt/2nYDzxA Không chỉ phục vụ nhu cầu đi lại những con đường  này… | Phong cảnh, Mùa thu, Cánh
 
 
Mùa thu về người nhạc sĩ thiếu vắng bóng hình người yêu, trong muà thu hôn mê của nỗi niềm cô đơn, Ngô Thụy Miên đã sáng tác bài "Chiều nay không có em" vào năm 1965 như sau:
"Chiều nay mình lang thang trên phố dài
Không có em, ai chung bước đời nhau giận hờn
Không có em, đường xưa giăng mắc mây trôi
Chiều nào hai đứa chung đôi
Lặng nhìn mùa thu lá rơi
...
Rồi mai mình em thôi trên phố người
Sao mắt nhung không nuối tiếc khát khao đợi chờ
Không có ai còn ai thương lá thu bay
Còn ai vương vấn cơn say
Đời gian dối cô dơn mình ta"
Mùa thu ở nước Pháp - Du Lịch
 
 
Trong cái tâm tình bơ vơ về mùa thu chia ly, những nỗi cô dơn buồn tẻ của tâm hồn đã tạo ra bản nhạc "Thu bơ vơ" buồn man mác tâm tư, thơ Mỹ Ngọc, nhạc Mai Đức Vinh:
"Hàng cây trơ nhánh bơ vơ cuối mùa
Nàng thu giận chi lá rơi đầy sân
Sầu dâng đơn côi năm tháng phai tàn
Heo may gió thu se lạnh
Nghe tâm hồn thương nhớ xa xăm
Rừng thu thay lá công viên ghế buồn
Chờ ai về ngang ghé thăm nghỉ chân
Quạnh hiu mây bay giăng xám con đường
Nơi đây đếm bao thu vàng
Quê nhà xa cách đại đương..."
Vũ Đức Sao Biển góp mặt vào vườn thơ nhạc mùa thu qua bài "Thu hát cho người". Lời nhạc lẳng lơ với người tình mùa thu của ông, rồi nỗi thống trách khi nàng bỏ ra đi. "Thu hát cho người" như là một khúc ca buồn thảm:
"Giòng thu nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa
....
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư
...
Giữa thu vàng bên đồi sim trái chín
Một mình ta khóc tuổi thơ rơi
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên thân phận người
Biệt ly nào không muộn phiền trên đầu môi
Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người
Thu hát cho người, thu hát cho người, người yêu .. ơi"
Đi tìm ẩn số giai nhân trong bản tình ca &#39;Thu, hát cho người&#39; - Xuất bản
 
 
Trong đầu thập niên 70, người ta không thể quên một bản nhạc tình thu bất hủ của nhạc sĩ Pham Duy, phổ từ thơ của thi hào Guillaume Apollinaire. Bài "Mùa thu chết" đã ray rứt nói lên những thương nhớ khôn nguôi của một mùa thu tàn úa, những ai oán tiếc thương của người tình vẫn mặn nồng chờ đợi sự trở lại của mùa thu yêu đương có nhau:
"... Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa thu đã chết rồi
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em
Vẫn chờ em, vẫn chờ em, vẫn chờ
Vẫn chờ... đợi em."
 
 
 
Thi sĩ lừng danh Paul Verlaine của Pháp Quốc đã mang nỗi xúc động bồi hồi khi diễn tả bài hát mùa thu trong ông qua bài "Chansons D'automne" như sau:
"Les sanglots longs
Des violons
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langeur monotone
Tout suffocant
Et blême, quand
Sonne l'heures
Je me souviens
Des jours anciens
Et je pleure ..."
Bài thơ này được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc lời Việt mang tên "Thu ca điệu ru đơn":
"Mùa thu nức nở ơ ớ
Tiếng thở ơ ơ ơ dài
Tiếng vĩ cầm, buồn ơi mùa thu ơi!
Lòng ta khốn khổ ô ố
Với mỏi ý y y mòn
Tiếng thu buồn, buồn ơi điệu ru đơn
Nghẹn ngào tê tái, nghẹn ngào tê tái
Khi giờ điểm, ta ngồi ta nhớ
Những ngày nào xưa
Những ngày nào xưa, và ta khóc lóc
Và ta khóc lóc ..."
Lá Thu – Trang thông tin điện tử Hiệp Hòa – Bắc Giang
 
 
Nước mắt đã rơi khi mùa thu về vì mùa thu buồn bã, khi hàng cây trút lá nghiã trang đìu hiu, Phạm Duy đã mô tả một mùa thu đầy nước mắt trong cơn mưa thu .. bài "Nước mắt mùa thu":
"Nước mắt mùa thu khóc ai trong chiều
Hàng cây trút lá nghiã trang đìu hiu
Từng chiếc, từng chiếc lệ Khô vàng héo
Buồn thương từng kiếp nằm trong mộ héo tên người đời quên
Nước mắt mùa thu khóc than triền miên
Nước mắt mùa thu khóc trong đêm dài
Mùa thu chới vơi tiếng mưa buồn rơi ..."
nhung-canh-dep-thien-nhien-tho-mong-lang-man-nhat-ve-mua-thu-1 - Thư viện  Ảnh đẹp hot nhất 2016 - thuvienanhdep.net
Mùa thu với mưa rơi buồn hiu hắt, giọt nước mắt rơi như giọt mưa sầu nhân thế. Ôi, hồn thu đến để gieo bao nỗi buồn như trong bài "Giọt mưa thu" của nhạc sĩ Đặng Thế Phong:
"Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi
Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi
Nghe gió thoảng mơ hồ trong mưa thu
Ai khóc ai than hờ!
....
Hồn thu tới nơi đây gieo buồn lây
Lòng vắng muôn bề không liếp che gió về
Ai nức nỡ thương đời
Chân buông mau
Dương thế bao la sầu..."
Tổng Hợp Những Hình Ảnh Mùa Thu Tháng 8
 
 
Giọt mưa thu không hẳn chỉ biểu hiện trong thơ mùa thu của Đặng Thế Phong hay Phạm Duy, mà nó còn được nhạc sĩ Lê Quang diễn tả qua bài "Mùa thu dưới mưa". Thu về dưới mưa để nhớ em những nụ hôn đầu và thấp thoáng bóng em đi khi chiều nhạt phai:
"...Một mùa thu anh đứng trong mưa
Chờ em lá rơi vàng đầy sân
Và thời gian như cũng trôi theo mùa thu
Bóng chim cây về đâu
Có nuối tiếc những nụ hôn đầu giờ phai
Bóng dĩ vãng như rơi cuối chiều mùa thu
Nhớ em mùa thu dưới mưa,
Nhớ em mùa thu dưới mưa,
Gió cuối chốn xa bước chân em chiều phai
Lấp khuất nỗi đau những muộn phiền chôn dấu
Thấp thoáng bóng xa vết thương đau thời gian
Nắng tắt cuối phố chiếc lá cố ngậm ngùi ..."
Nhiều hoạt động quảng bá Du lịch Hàn Quốc nửa cuối năm 2019
 
 
Mùa thu của Lê Quang với vết thương lòng khi em ra đi, còn trơ vơ chiếc lá ngâm ngùi. Nhạc sĩ Pham Mạnh Cương nối tiếp với khúc hát bơ vơ khi mùa thụ thiếu vắng em, để rồi cỏ hoa xanh xao chết từ bao giờ và để lá vàng rụng rơi dâng sầu lòng này em có hay? Chúng ta hãy nghe bài "Mùa thu không em":
"Mùa thu không em anh buồn một mình
Cỏ hoa xanh xao chết từ ngày nào
Mùa thu không em rừng thu mông mênh
Lá vàng rụng sầu em có hay đâủ
...
Mùa thu không em giá buốt tim anh
Tình yêu mong manh mây trời nương cánh
Mùa thu không em, mùa thu không em
Núi đồi ngã bóng chiều hắt hiu..."
Nami- Trái Tim Mùa thu Của Hàn Quốc
 
Mùa thu của Văn Phụng có sương thu giăng phủ một không gian lãng mạn theo thể điệu valse chậm, có nàng, có chàng, từ đồi núi dưới biển khơi trong bài "Sương thu":
"Sương thu xuống rồi,
Trên núi đồi
Dưới biển khơi
Sương thu trắng ngần
Đang xuống dần
Khắp trần gian
Mơ hồ sương xuống rồi
Trên mắt người
Ướt làn môi
Mơ màng trên áo chàng
Vương tóc nàng
Sương thấm tràn
...
Âm thầm riêng ta vẫn mơ à
Thầm ta vẫn còn mơ"
Tranh Phong Cảnh Mùa Thu Con Đường Lá Vàng Trong Rừng SDMT023 - HapNature
 
Mùa thu của Trường Sa không có sương thu như muà thu của Văn Phụng, nhưng lai có mây mù và mưa nhiều, mưa rơi êm đềm của một cuộc tình gắn bó, nhung nhớ về mưa thu. Trường Sa đã tả ý tưởng của ông trong bài "Mùa thu trong mưa":
"... Gọi mùa thu quên lãng,
Vào tiếng mưa rơi êm đềm
Trời còn mưa ướt thêm
Biết lấy ai chia hờn tủi
Trời mưa thu lắm mây
Còn bước em đi quên về
Vòng tay ôm lẻ loi
Cho mình còn mãi thương nhau
....
Chuyện ngày xưa biết sao
Mỏi cánh chim bay phương nào
Còn ngày xuân ấm êm
Cho mình gọi tiếng yêu em."
Mùa thu cho em – Ngô Thụy Miên – Harmonica Tab | The Harmonica
 
 
Mưa thu không dứt tiếng mưa rơi vào mùa thu của thi sĩ Như Nguyên, và cũng là nhạc sĩ Vũ Thư Nguyên. Chuyện tình thu của ông cũng không kém phần mộng mơ và lãng mạn trong bài "Thu Đã Về":
"... Thu,
Thu đã về rồi em gái yêu
Nhặt chiếc lá vàng
Anh nghe tình chớm ươm mơ
Mây giăng giăng trên cành nhỏ
Thẫn thờ nghe lá đổ...
Nghe gió lùa à
Nghe mong chờ người mắt nai
Thu đã về rồi em có thấy
Mưa đầu mùa
Mưa ướt cả hồn ai
Mưa rơi rơi
Mưa hiu hắt đêm dài
Thu đã về rồi
Để ai thương nhớ ai?"
Mùa thu vẫn mưa, không những trong bối cảnh ở Việt Nam của nhiều nhạc sĩ, mà còn mưa cả một khung trời Paris của Phạm Ngọc và Vũ Hữu Toàn qua bài "Mưa Paris - Mùa thu của tôi", thơ Phạm Ngọc, nhạc Võ Hữu Toàn. Bài hát đưa ta viếng kinh đô Paris trong cơn mưa thu, giòng nước mưa đã trôi theo con sông Seine u buồn vào mùa thu của Phạm Ngọc:
"Paris buồn giữa trời thu
Cơn mưa ùa theo hối hả
Tiếng đàn cùng tiếng gió
Thở dài thành những cơn mưa
Em là mùa thu của tôi
Chẳng đợi chờ sao lai đến
Cũng đành một lần lỗi hẹn
Sông Seine buồn quá xa xôi..."
Nếu như Phạm Ngọc, Cung Trầm Tưởng và Phạm Trọng Cầu đem chúng ta vào mùa thu Paris của phương Tây thì ngược lai nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đưa chúng ta trở lại phương Đông với xứ hoa anh đào, có kiều nữ geisha trong áo kimono cổ truyền của đất Phù Tang qua bài "Mùa thu Đông Kinh":
"Lạc trong Đông Kinh
Vừa khi mùa thu gieo thương nhớ
Làm tôi ngơ ngẩn nhìn qua hồn thơ
Chiếc áo buồn kimono
Đôi thiên nga trong hồ
Cô geisha trên bờ
Thiết tha trong mong chờ
...
Mùa thu Đông Kinh
Gọi đôi hình bóng trong giây phút
Chờ trông bước đi tìm tâm tình nhau
Bước đi tìm duyên ngày sau
Trong tiếng hát mơ màng
Trong ánh nắng ngỡ ngàng
Xao xuyến lá thu vàng"
Tranh Phong Cảnh Mùa Thu Trong Rừng Lá Vàng Rơi SDMT046 - HapNature
 
 
Chúng ta đã nhắc đến mùa Thu Paris, những lá vàng ở vườn Lục Xâm Bảo, hay là mùa thu ở Đông Kinh, làm chúng ta liên tưởng đến mùa Thu ở quê hương. Không có nhiều nhạc sĩ nhắc đến mùa thu Sài Gòn , Sài Gòn thân yêu chỉ có hai mùa mưa nắng. Cái nắng chói chang của Sài Gòn đã làm nhà thơ Nguyên Sa đã nghĩ đến người em gái mặc áo lụa Hà Đông "nắng Sài Gòn, em đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông...". Cũng không có nhiều nhạc sĩ ca tụng mùa Thu ở Huế, nhạc sĩ thường nhắc đến mùa mưa dài đến thối đất. Nhưng mùa Thu ở Hà Nội đã là đề tài của biết bao nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ hay họa sĩ, như một Hà Nội của Mai Thảo, một Hà Nội của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái, và một Hà Nôi của Trịnh Công Sơn. Hình như là Nhớ Mùa Thu Hà Nội, mùa thu là Hà Nội:
"Hà Nội mùa thu,
Cây cơm nguội vàng,
Cây bàng lá đỏ
Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm sâu
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội
Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió
Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ ..."
Đếm Là Vàng Rơi - HOITHANH.COM
 
 
Hà Nội với những phố Cổ cuối thu, buổi chiều sương phủ, đi lang thang ngoài phố mà mùi hoa Sữa lãng đãng trong gió sẽ làm chúng ta không quên được mùa thu Hà Nội như khi một "tiểu thư Hà Nội" nhớ người yêu ở phương xa, rồi nàng ra Hồ Gươm, soi bóng mình, soi tương lai của mình và nước mắt của nàng lăn xuống như những hạt mưa bụi như trong một bài thơ của Phạm Chung do nhạc sĩ Phạm Anh Dũng phổ thành ca khúc:
"Có phải mùa thu đã qua
Em lang thang
Qua phố phường Hà Nội
Mặt hồ Gươm pha sương, em soi đời u tối
Mùa cốm hồng không đợi
Em nhớ ai mà mưa bụi bay?"
"Mùa thu Đông Kinh" của Hoàng thi Thơ cho thấy hình ảnh của cô geisha mong chờ người lữ khách thì mùa thu của Lưu Trọng Lư cho thấy một hình ảnh vô cùng đẹp đẽ của người cô phụ Việt Nam trông ngóng kẻ chinh phu trở về từ một tiền tuyến xa xôi, cái hình ảnh tiêu biểu thật đáng yêu của bao người phụ nữ Việt Nam trong bất cứ cuộc chiến nào suốt dòng lịch sử của dân tộc. Bài "Tiếng Thu" được nhạc sĩ Lê Thương" phổ nhac với nhịp chậm 4/4, hợp âm Fa trưỡng:
"Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ...
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô ."
 Long Hồ Vĩnh Long: Canada: Rừng Phong Thu Đã Nhuộm Màu Quan San
 
 
Ngoài ra, nhạc sĩ Phạm Duy cũng đã phổ bài thơ này theo hợp âm Sol trưởng. Mỗi bài mang một sắc thái hay riêng, một vẻ đặc thù riêng. Trong nỗi cô đơn của mùa thu trăng khuyết, thi sĩ Du Tử Lê đã thố lộ tâm tình của ông về mùa thu của "Thu Khúc Một" được nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thành nhạc như sau:
"Trăng khuyết, như đời tôi
Cũng thôi một kiếp người
Em về, khuya có vui
Đầy hồn tôi mưa bụi
Tôi về, khuya thiếu ... tôi
Nhớ người môi tháng tám
Gió ngất, như lòng tôi
Chiều thu, im tiếng rồi
...
Tôi ở đây đêm qua
Mênh mông hồn nghĩa địa
Trăng khuyết như tình tôi
Còn nhau không cuối đời ..."
Trong tình yêu muà thu của thi sĩ Phạm Văn Vui, nhạc sĩ Trần Quang Hải cũng đã phổ nhạc bài "Tình yêu như chiếc lá". Khi tình yêu của thuỡ ban đầu như là chiếc lá màu xanh tuổi nhỏ, theo dòng thời gian chiếc lá ngả vàng của mùa thu cho những duyên cớ bẽ bàng và mang theo một mối tình lỡ làng khi lá rơi xuống từ cành cây nghiệt ngã:
"Tình yêu như chiếc lá
Phai sắc khi mùa thu vừa chớm
Nào ai hay ai biết
Duyên cớ sao thu bẽ bàng
Tình yêu có lỡ làng
Tựa như chiếc lá thu vàng
Còn vương vấn trên cành cây
Chực rơi theo gió vô tình..."
Mùa thu của Lam Phương mang nhiều sức sống, nhiều năng động cua sự trẻ trung, vui tươi và yêu đờị... Mùa thu Lam Phương hớn hở quay cuồng theo nhịp điệu bebop của "Mùa thu yêu đương":
"Anh muốn đôi ta mãi như người tình
Vui đời hẹn hò
Khi trên giòng suối, khi trên lưng đồi
Nửa đêm thanh vắng, dìu đến công viên
Đôi trẻ lạc loài, trên xác lá vàng
Muà thu yêu đương
Đường vào Paris có lắm nụ hồng
Có tiếng thì thầm
Nhưng anh chẳng cần, mình sống cho nhau
Vượt lòng đại dương, mình gặp lại đây
Sau cơn khát dài, thương nhớ bao ngày
Tình yêu trong tay..."
Hình ảnh mùa thu đẹp lãng mạn trên thế giới – Truyền hình Gia Lai
 
 
Trong cái không gian xung quanh chúng ta khi mà mọi vận chuyển cua luật vũ trụ là cuộc sống có sinh và có mất, có muà xuân và có mùa thu, có lá xanh và có lá vàng, có tình yêu và mất tình yêu,... Trong cái triết lý của cuộc đời vô thường, phù du, sắc không, không sắc, Phạm Anh Dũng đã mô tả kiếp nhân sinh như sắc không trong nhạc phẩm "Tình là hư không" mà tôi tạm kết bài viết này về "Mùa thu trong thi ca VN":
"Chiều thu mưa vẫn rơi
Chiều thu mưa vẫn rơi
Nhạc thu ru nắng phai
Nhạt nhòa vươn cuối trời
Rồi em theo gió bay
Tình em như bóng mây
Tình anh như núi sông
Tình em như bóng mây
...
Chiều thu mây trắng bay
Chiều thu mây trắng bay
Ngàn thu mây vẫn bay
Dù là mộng không đầy
Mùa thu cơn gió không lay
Hồn thu đưa lá bay
Tình ta như sắc không
Tình là hư không."
Những bức ảnh gợi nhớ mùa thu vàng rực rỡ - Du lịch nào! | Du lịch nào!
Cuối cùng của bất cứ cuộc tình nào trên thế gian cũng sẽ theo luật của tạo hóa, của vũ trụ sẽ tan biến vào hư không, một cõi hư vô ... và để chỉ còn lại những bài thu ca bất tử của một thời để yêu và một thời để nhớ. Chắc hẳn rằng bài viết này còn nhiều thiếu xót, nhưng với nỗi niềm yêu mùa thu, yêu thơ nhạc VN, chúng tôi có một ước mong gói ghém những nhạc phẩm đã rung động tâm hồn và xao xuyến con tim khi mùa thu về. Chúng tôi chân thành cảm tạ các thi sĩ, các nhạc sĩ cho phép tôi mượn tác phẩm tim óc của họ để làm thành bài viết tổng hợp này.
(Việt Hải - Phạm Chung)'
Thăm thiên đường mùa thu ở Canada
 

Những bản nhạc hay mùa thu

 

Thưởng thức âm nhạc phù hợp với phong cảnh mùa thu.

 

Với nghệ sĩ, thời điểm giao mùa là thứ khiến cho xúc cảm thăng hoa mãnh liệt, và sự giao mùa dường như luôn biết cách làm mới mỗi chúng ta. Trong âm nhạc, sự giao mùa cũng là niềm cảm hứng bất tận để những bài hát nổi tiếng và những tác phẩm kinh điển được viết nên. Bằng chứng là nhiều nhà soạn nhạc của dòng nhạc cổ điển như Antonio Vivaldi, Pyotr Ilyich Tchaikovsky, Joseph Haydn, Alexander Glazunov, Vaughan Williams và một vài tác giả của dòng nhạc đương đại đã khoác lên những tác phẩm của họ màu sắc của các mùa trong năm qua những cái tên có thể kể đến như “The Seasons,” hoặc “The Four Seasons”.

Bây giờ, quý vị hãy đến với một vài bản nhạc cổ điển nổi tiếng được biên soạn với cảm hứng mà mùa Thu mang đến, mỗi tác phẩm đều có những gam màu khác nhau, tựa như sắc màu của của cảnh vật vào mùa thay lá.

Bản nhạc Autumn Leaves _ Tác giả: Jozsef Kozma

https://www.youtube.com/watch?v=iL81eHXG3Fw

 

Nhắc đến một tác phẩm Ballad, chắc hẳn nhiều người sẽ liên tưởng ngay đến Autumn Leaves. Tác phẩm này ban đầu là một bài hát Pháp ngữ, với tên gọi: Les Feuilles Mortes, được viết bởi nhà soạn nhạc người Hungary – Jozsef Kozma (1905–1969) khi ông đến Pháp vào những năm 1930. Trong Đệ Nhị Thế Chiến, ông bị Đức quốc xã cấm sáng tác và bị quản tại Pháp – nơi không xa mấy với bờ biển Địa Trung Hải. Sau biến cố đó, ông vẫn gặt hái nhiều thành tựu về mặt âm nhạc tại Pháp, và Autumn Leaves là một trong những bản nhạc đình đám lúc bấy giờ.

Lời Anh ngữ của ca khúc trên đã sớm được nhà viết lời kiêm nhạc sĩ vĩ đại người Mỹ Johnny Mercer biên soạn, và “Autumn Leaves” có bản thu âm đầu tiên ở Mỹ, do ca sĩ Jo Stafford thể hiện, vào năm 1950. Phiên bản của nhạc sĩ Mercer và phiên bản hòa tấu cùng được thu âm hàng ngàn lần, bao gồm các phiên bản của tất cả các ca sĩ và những nhạc công tên tuổi của dòng nhạc Jazz. Năm 1955, nghệ sĩ piano Roger Williams đã lần đầu tiên giành được vị trí số 01 trên các bảng xếp hạng nhạc pop cho bản độc tấu piano với một phong cách hòa âm phối khí vô cùng bay bổng.

 

Được chơi ở gam thứ, bài hát toát lên màu sắc của sự hoài niệm.

“Từ khi nàng rời xa tôi, ngày tháng như thêm dài

Và tôi sẽ sớm phải nghe những bài hát mùa Đông năm cũ 

Nhưng tôi nhớ nàng da diết

Nhất là khi lá Thu bắt đầu rơi.”

Những khán giả chưa quen với bản phối trên có thể bắt đầu với phiên bản cổ điển được biểu diễn bởi nữ nghệ sĩ Ella Fitzgerald, hoặc nam danh ca Frank Sinatra, nhưng trong lòng những thính giả đã yêu mến bài hát trên, họ sẽ tìm nghe một bản phối độc đáo với guitar acoustic và giọng hát của nữ danh ca Eva Cassidy.

‘Autumn’ trong tuyển tập ‘The Four Seasons’ _ Tác giả: Antonio Vivaldi

https://www.youtube.com/watch?v=javs7mZuWfA&list=RDuK_A-tPxeQU&index=4

Nhiều người trong chúng ta có thể đã biết đến tuyển tập “The Four Seasons” – những bản hòa tấu violin. Mỗi bản nhạc (bao gồm 3 phân đoạn) được lần lượt đặt theo tên của các mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Tuyển tập trên được xuất bản vào năm 1725 bởi nhà soạn nhạc Antonio Vivaldi (1678–1741). Những bản nhạc trong “The Four Seasons” thường được nghe trong các bộ phim truyền hình và trong tiệc cưới. Sáng tác của Vivaldi mang phong cách Baroque của nước Ý, giống như phong cách soạn nhạc của nhà soạn nhạc J.S. Bach.

 

Một bức chân dung được cho là của nhà soạn nhạc Antonio Vivaldi, 1723.

 

Nhà soạn nhạc Vivaldi xem sáng tác như quá trình mô tả vẻ đẹp của những bức tranh phong cảnh được vẽ bởi danh họa Marco Ricci, sau đó viết thêm vần thêm điệu cho mỗi phân đoạn. Những vần điệu nên thơ ấy nằm xuyên suốt bản nhạc, khiến người nghe có thể mường tượng đến phong cảnh mà bản nhạc đang phác họa. Đây là ví dụ sớm nhất và nổi tiếng nhất của thuật ngữ “program music” – thuật ngữ này ra đời sau đó một thế kỷ – nói đến phương pháp dùng âm nhạc để kể một câu chuyện cụ thể.

Trong bản hòa tấu thứ ba, “Autumn,” ba phân đoạn (nhanh-chậm rãi-nhanh) lần lượt mô tả mùa gặt trong lễ hội Tửu thần Bacchus, một giấc ngủ yên bình, và chuyến đi săn náo nhiệt với chó săn, súng, và kèn.

‘Autumn in New York’ _ Sáng tác: Vernon Duke

https://www.youtube.com/watch?v=vtdI-W6R5bc

 

‘Autumn in New York’ là bài hát thơ mộng mang dư âm của sự hoài cổ cùng với giai điệu tinh tế. Ca khúc trên được người dân New York và những người yêu quý thành phố ấy đặc biệt yêu thích. Bài hát này do nhạc sĩ Vernon Duke (1903–1969) ở Westport, Connecticut, sáng tác vào mùa hè năm 1934. Rồi sau này, nhạc sĩ Vernon Duke lại có bản hit tương tự với tựa đề “April in Paris” vào năm 1933.

Bài hát mùa thu của nhạc sĩ Duke được không sáng tác dành riêng cho một chương trình biểu diễn. Nó được chuyển thể thành một bài hát có tựa đề “Thumbs Up!”. “Thumbs Up!” đã được phát trong suốt năm tháng liền vào năm 1935, và sau đó bài hát này đã chứng minh được vị thế của mình bất chấp thời gian. Những phiên bản được thể hiện bởi những danh ca như Frank Sinatra, Billie Holiday, và phiên bản hát song ca kinh điển của hai ca sĩ Ella Fitzgerald và Louis Armstrong. Ngoài ra, “Autumn in New York” cũng là một tác phẩm nhạc jazz cổ điển thịnh hành, được thu âm bởi những nghệ sĩ nhạc Jazz danh tiếng như Charlie Parker, Stan Kenton và Bill Evans.

‘Autumn’ From ‘The Seasons’ _ Sáng tác: Alexander Glazunov

Ngược lại với màu sắc của sự suy tư trong một số tác phẩm về mùa Thu, những sáng tác của nhà soạn nhạc Alexander Glazunov (1865–1936) thường bắt đầu với gam màu bùng nổ và táo bạo. Vở ballet “The Seasons, Op. 67,” ra đời từ cuối thế kỷ 19, được công chiếu lần đầu vào năm 1900 tại St.Petersburg, Nga. Tác phẩm mang phong cách lãng mạn theo khuôn mẫu của hai nhà soạn nhạc Tchaikovsky và Alexander Borodin.

Cảm nhận mùa Thu của ông (trong Chương 4 của vở ballet này) bắt đầu bởi một vũ điệu sống động đong đầy cả bầu trời với những chiếc lá đầy đủ sắc màu – chứa đựng thanh âm của xèng, kẻng tam giác, và trống lục lạc. Nối tiếp theo đó là đoạn nhạc chầm chậm, đáng yêu (Adagio) mà giai điệu đó có thể đã quen thuộc với khán giả của những bộ phim và chương trình truyền hình ở Canada và trên kênh BBC. Cuối cùng, tác phẩm được hoàn thiện bởi một giai điệu đầy sắc màu khác với tiết tấu vừa phải, chắc chắn sẽ làm người nghe hài lòng.

https://www.youtube.com/watch?v=_KS7MjrQjHQ&list=RD_KS7MjrQjHQ&index=1

Trong suốt thế kỷ 20, Glazunov đã trở thành một đại kình địch của các nhà soạn nhạc đương đại như Stravinsky, gọi thứ âm nhạc này là “recherché cacophonists,” sản phẩm của nghiên cứu khoa học về tiếng ồn.

 

‘Early Autumn’ _ sáng tác: Woody Herman

Năm 1949, nhóm trưởng ban nhạc Woody Herman (1913–1987) – viết phần nhạc của tác phẩm này cùng với người dàn dựng của ông, nhà soạn nhạc Ralph Burns, và thu âm thành công một bản nhạc không lời. Sau đó vào năm 1952, Herman nhờ Johnny Mercer viết lời bài hát đó, và điều kỳ diệu hơn là bài hát được thu âm bởi các danh ca Jo Stafford, Ella Fitzgerald, Mel Tormé, Johnny Mathis và gần đây là Diana Krall. Ca từ nên thơ đẹp như tranh vẽ của Mercer đã tổng hòa những xúc cảm thường thấy về mùa Thu – thứ cảm xúc đặc trưng trong những bài ca mùa Thu.

 

https://www.youtube.com/watch?v=9cBI3sl5EQA&list=RD9cBI3sl5EQA&index=1

“Thu sớm ghé qua, trời se lạnh

Thu chạm vào những tán cây mùa hạ,

Thu chạm vào em, và em sẽ chạm vào miền ký ức của tôi

Phòng khiêu vũ năm nào then cài trong mưa thu khắc khoải,

 

Một con đường quê quanh co nâu sẫm,

Qua ô cửa sổ giá lạnh tôi ngắm nhìn thị trấn cô đơn.

Mùa xuân của chúng ta bắt đầu từ tháng tư thật đẹp đẽ,

Dường như chỉ dành cho đôi trẻ nhân tình.

 

Tôi chưa bao giờ mơ mộng, phải không? Rồi mùa nào Thu cũng sẽ đến…

Đến sớm, rất sớm.

Em yêu, nếu đoái hoài đến tôi, làm ơn, hãy cho tôi biết, 

Tôi sẽ gặp em bất kể nơi đâu, tôi nhớ em rất nhiều.

Và con tim ta sẽ không đìu hiu như mùa Thu đến sớm.

Nhà soạn nhạc người Mỹ Michael Kurek là tác giả của album cổ điển số 1 Billboard “The Sea Knows.” Ông đã đạt được nhiều giải thưởng về sáng tác, bao gồm cả Giải thưởng Học viện Âm nhạc danh giá của Viện Văn Học và Nghệ thuật Hoa Kỳ. Michael Kurek từng làm việc trong Ủy ban Đề cử của Học viện Ghi âm cho Giải Grammy cổ điển. Ông là giáo sư danh dự về sáng tác tại Đại học Vanderbilt.

 

Michael Kurek  _  Song Ngư

***

Nhớ Mùa Thu Hà Nội

Rất lâu trước khi các ca khúc lãng mạn về Hà Nội của thập niên 90 ra đời, khi người ta còn bắt buộc phải nghĩ đến Hà Nội như nghĩ đến một “thành trì cách mạng”, thì nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã mở đầu ca khúc Nhớ mùa thu Hà Nội bằng một hình ảnh tương tự như tranh Bùi Xuân Phái:

Hà Nội mùa thu,

Cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ

Nằm kề bên nhau,

Phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu …

 

Sinh ra ở Đắc lắc, lớn lên ở Huế và thành danh ở Sài gòn nhưng Trịnh Công Sơn đã nhìn thấy thật sâu cái vẻ đẹp của Hà Nội. Cũng trước đó, nhạc sĩ Song Ngọc, một người miền Nam, chưa hề một lần đặt chân đến Hà Nội, đã viết ca khúc Hà Nội Ngày Tháng Cũ làm nao lòng người.

“Bài Nhớ Mùa Thu Hà Nội  đã bị cấm hai năm chỉ vì chữ Mùa Thu - chữ Mùa Thu Hà Nội đã trở thành thuật ngữ Cách Mạng Mùa Thu - thì TCS đã viết "sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi”.

Đi giữa mùa Thu Hà Nội mà “nhớ đến một người để nhớ mọi người ...". Người ta đặt câu hỏi: Nhớ một người là nhớ ai? Và từng con đường nhỏ tại sao lại phải trả lời? Hà Nội, những con đường của Hà Nội tại sao lại phải trả lời? Trả lời cho ai? Trả lời cái gì? Với sự suy diễn méo mó, bài hát đó đã bị cấm hai năm. Các bạn có biết cái nỗi đau của người sinh ra đứa con tinh thần như thế nào?” (họa sĩ Trịnh Cung).

Bùi Xuân Phái (1920-1988) sinh ra và mất tại Hà Nội, ông tốt nghiệp trường Cao Ðẳng Mỹ Thuật Ðông Dương năm 1946. Là họa sĩ có số tác phẩm đồ sộ với nhiều thể loại và đề tài khác nhau, nhưng nổi tiếng nhất là những tranh vẽ Phố Cổ Hà Nội, tranh Chèo, Khỏa thân, Cảnh quê, Miền biển...

Các tác phẩm của ông biểu hiện sâu xa linh hồn người Việt, tính cách nhân bản và lòng yêu chuộng tư do, óc hài hước đậm nét bi ai và khốn khổ. Ông bị mất việc dạy học tại Trường Cao Đẳng Mỹ thuật Hà nội năm 1957 vì ủng hộ nhóm Nhân Văn giai phẩm, cho mãi đến năm 1984 tranh của ông mới được phép triển lãm.

Nhớ Mùa Thu Hà Nội của Trịnh Công Sơn cùng với tranh vẽ của Bùi Xuân Phái quyện với nhau thật tuyệt, với những cây bàng lá đỏ, với mái ngói thâm nâu…

Tôi đã chọn giọng Khánh Hà cho ca khúc này. Cô phát âm thật rõ và mỗi chữ là một sự gọt dũa, trau chuốt, luyến láy tuyệt vời. Cô hát không chỉ với kỹ thuật điêu luyện mà với tất cả tâm hồn mà người nghe có thể cảm được.

Bây giờ xin mời bạn ngắm tranh Bùi Xuân Phái và nghe Khánh Hà hát Nhớ Mùa Thu Hà Nội.

https://www.youtube.com/watch?v=hVG14ZFiVgs

 

Nhớ Mùa Thu Hà Nội

Trịnh Công Sơn

 

Hà Nội mùa thu,
cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ,
nằm kề bên nhau,
phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.
Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội,
mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió,
mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ,
cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua.


Hồ Tây chiều thu,
mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi.
Màu sương thương nhớ,
bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời.
Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người,
lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai,
sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi,
sẽ có một ngày
từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.


Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội,
nhớ đến một người
Để nhớ mọi người.

VCH

autumn water fall fallen leaves

Rất lâu trước khi các ca khúc lãng mạn về Hà Nội của thập niên 90 ra đời, khi người ta còn bắt buộc phải nghĩ đến Hà Nội như nghĩ đến một “thành trì cách mạng”, thì nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã mở đầu ca khúc Nhớ mùa thu Hà Nội bằng một hình ảnh tương tự như tranh Bùi Xuân Phái:

Top 10 bài hát hay nhất về mùa thu Hà Nội khiến lòng người say đắm

Biên tập bởi Lưu Võ Hoàng Hạnh DungCập nhật 1 tháng trước5.175

Mùa mưa bão vừa qua đi cũng là lúc khiến lòng người say đắm, bâng khuâng khi Hà Nội vào thu. Thu về Hà Nội thay áo mới trông thật lãng mạn, nên thơ qua từng góc phố. Hãy cùng Điện máy XANH thưởng thức top 10 bài hát hay nhất về mùa thu Hà Nội khiến lòng người say đắm nhé

 
 
Danh sách dưới đây được tổng hợp từ danh sách top những bài hát hay nhất mùa thu Hà Nội trên Google và được sắp xếp theo số lượt tìm kiếm phổ biến từ cao đến thấp của người dùng, cập nhật ngày 19/08/2021, có thể thay đổi theo thời gian.

1- Hà Nội Mùa Thu

 
 

Ca khúc Mùa Thu Hà Nội với giai điệu toát lên vị ngọt ngào, vẻ dìu dặt, mê say chỉ có trong tình yêu. Mùa thu Hà Nội trong bài hát này vừa cụ thể lại vừa vĩnh hằng, vừa lịch sử lại vừa hiện đại.

Mùa thu ngày hôm nay không còn khói lửa đạn bom thay vào đó là một mùa thu thanh bình, bâng khuâng, xao xuyến: “Em nghe chăng! Trong lắng sâu nơi hồng trái tim mình. Hà nội mùa thu, ôi xao xuyến trong lòng ta!…”. Bằng chất giọng xuất chúng của diva Mỹ Linh, ca khúc đã đọng lại trong trái tim người nghe về mùa thu Hà Nội một cách bền vững và mãnh liệt, dai dẳng và tha thiết.

2- Nhớ Mùa Thu Hà Nội 

Bài hát Nhớ Mùa Thu Hà Nội lấy cảm hứng chủ đạo là nỗi nhớ, khi tình yêu giữa đất và người vừa chớm nở đã phải chia xa. Ca khúc khơi gợi nên tình cảm thân thuộc, những cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu là những hình ảnh khó có thể bắt gặp ở bất cứ nơi đâu.

Qua sự thể hiện đầy sâu lắng và ngọt ngào của ca sĩ Hồng Nhung, Nhớ Mùa Thu Hà Nội làm người đi xa không khỏi xốn xang, người ở gần không khỏi bồi hồi vào những buổi sớm heo may trong lòng thành phố.

3- Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội

 

Ca khúc Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội viết về tình cảm lứa đôi không đơn thuần chỉ là những nốt nhạc phổ thơ mà còn như một lá thư, một câu hỏi chờ giải đáp: “Có phải em là mùa thu Hà Nội?”. Qua bài hát, Hà Nội hiện lên với vẻ đẹp lộng lẫy mà lãng mạn, nhưng có lẽ, thời điểm đẹp nhất của Hà Nội đó chính là vào mùa thu.

Những câu thơ được chọn trong bài hát là những câu thơ xao xuyến nhất và cũng gây nao lòng nhất: "Có phải em là mùa thu Hà Nội? Tuổi phong sương, ta cũng gắng đi tìm. Có phải em, mùa thu xưa?”. Chất giọng ngọt ngào, da diết, sâu lắng đầy tình cảm và âm sắc rất Hà Nội của diva Hồng Nhung đã đưa bài hát đến với đại bộ phận công chúng cả nước.

4- Im Lặng Đêm Hà Nội

 

Ca khúc Im Lặng Đêm Hà Nội viết về mối tình đầu của đôi trai gái Hà Nội yêu nhau thắm thiết, lãng mạn. Để rồi một ngày kia chàng trai ra đi xa để lại sau lưng một Hà Nội nhớ, một Hà Nội thương. Anh ra đi mà tiếc nuối khôn cùng khi biết rằng anh lỗi hẹn người thương mình khi chẳng có nỗi một câu chia tay: "Chỉ còn mùi hoa sữa nồng nàn. Trong căn phòng nhỏ. Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương,...". Chất giọng nồng nàn, da diết của ca sĩ Ngọc Anh đã mang đến cho khán giả nhiều cung bậc cảm xúc, chạm đến trái tim người nghe một cách chân thực nhất.

5- Nồng Nàn Hà Nội - Nhạc Sĩ Nguyễn Đức Cường 

 

Bài hát Nồng Nàn Hà Nội là một trong những bài hát hay nhất về mùa thu Hà Nội phác họa một thủ đô hiện đại, đông đúc và ồn ào hơn nhiều. Cuộc sống hối hả và gấp gáp nhưng quá đỗi gần gũi, thân quen: "Bước xuống phố sáng tinh mơ, dạo qua góc công viên, có bao điều, người người chào bình minh đang đến, nhìn cụ già tập dưỡng sinh, sao trong tâm ta thấy bình yên...". Bài hát được chính tác giả thể hiện và thành công trở thành một hiện tượng của nhạc trẻ Việt. 

6- Đoản Khúc Thu Hà Nội

 

Ca khúc Đoản Khúc Thu Hà Nội gợi cho người nghe hình ảnh về thủ đô với một mùa thu tràn nỗi nhớ - nỗi nhớ mộc mạc không lý do “không bởi vì em hay vì em”, chỉ “bởi vì mùa thu tôi ở lại” mà thôi. Chỉ một chút thôi nhưng đủ để những ai đang ồn ã bỗng muốn dịu xuống và cũng đủ để những ai đi xa đều nhớ đến thổn thức: “Nhòe phố mong manh nhòe phố mưa. Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa…”. Giọng ca tuyệt vời của Mỹ Linh làm cho người nghe cảm thấy thu Hà Nội thêm duyên dáng, tinh khôi, có một chút lành lạnh, một chút heo may.

7- Hà Nội Đêm Trở Gió 

Ca khúc Hà Nội Đêm Trở Gió viết về Hà Nội hết sức bình dị, mộc mạc, đơn sơ nhưng đầy lãng mạn với tiếng rao vang đâu đây, cành me thì thầm, hàng liễu xanh rũ bóng mặt hồ Gươm: "Áo học trò xanh những hàng me. Hà Nội ơi ta nhớ không quên. Hà Nội ơi trong trái tim ta,...". Bằng cách hát tự nhiên pha lẫn chút ngây thơ của tuổi học trò ca sĩ, Mỹ Linh đã chinh phục hàng triệu con tim người nghe, mang đến cảm xúc bồi hồi xúc động.

8- Hoa Sữa

Qua bài hát Hoa Sữa tác giả muốn gửi gắm đến người nghe một tình yêu đẹp, sâu lắng mà ai nghe cũng cảm động: “Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó. Những bạn bè chung, những con đường nhỏ. Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm. Có lẽ nào anh lại quên em”. Bằng giọng nữ trung đầy nội lực, kỹ thuật thanh nhạc điêu luyện diva Thanh Lam làm cho người nghe cảm nhận như mình đang được ngửi thấy mùi hoa sữa và sống cùng câu chuyện tình yêu của chính mình. 

9- Đâu Phải Bởi Mùa Thu

Ca khúc Đâu Phải Bởi Mùa Thu là một trong những bài hát hay nhất về mùa thu Hà Nội với giai điệu đầy chất tự sự, trữ tình là lời thở than nhưng không bi luỵ, muộn phiền nhưng không gục gã, phải biết chấp nhận để vươn lên, sống đầy tin yêu: "Em ru gì lời ru cho anh một đời đam mê, một đời giông tố, em ru gì cho ta khi bao ngày phôi pha, câu hát ngân lên bỗng tắt nửa chừng...". Với giọng ca giàu nội lực cùng những khoảng cao vút, ca sĩ Thanh Lam đã mang đến cho người nghe những cảm xúc bồi hồi xúc động.

10- Hương Ngọc Lan

Hương Ngọc Lan là một ca khúc viết về chuyện tình yêu của đôi trai gái bên những góc phố với những cây ngọc lan và mùi hương ngọc lan đặc trưng. Bài hát mang hơi thở của mùa thu Hà Nội. Đó là những nét rất riêng của thủ đô ngàn năm văn hiến: "Cành ngọc lan xoà bóng mát. Toả hương bát ngát. Nơi ta đã hẹn. Một nhành lan anh hái cho em,..". Giọng hát đầy cảm xúc, âm vực rộng cùng cách hát tự nhiên tình cảm, nồng nàn của ca sĩ Mỹ Linh đã mang đến thành công cho bài hát, giúp người nghe cảm nhận rõ hồn thơ trong Hương Ngọc Lan.

 

Kim Phượng sưu tầm & tổng hợp

 

 

 

Xem thêm...

Tâm lý giáo dục theo Ca dao, tục ngữ

Tâm lý giáo dục theo Ca dao, tục ngữ

 

 BM

Trên những chương trình, những diễn đàn xã hội, thỉnh thoảng chúng ta vẫn thấy đề cập đến các đề tài như thai giáo, dưỡng nhi, sinh con ra và nuôi con làm sao cho hợp với khoa học.

 

Thí dụ, cho con bú mấy lần trong ngày, sữa mẹ tốt hay không tốt, thay tã lót, và cách chọn lựa dinh dưỡng làm sao cho con chóng lớn, phát triển, và khỏe mạnh. Nhưng ít thấy những đề tài đề cập đến giáo dục dựa trên ảnh hưởng tâm lý phát triển nơi các em. Hậu quả là tuổi thơ, tuổi trẻ được lớn lên, phát triển theo một chiều hướng tích cực về thể lý, trí óc, mà thiếu những hướng dẫn về tâm lý, đặc biệt, tâm lý giáo dục.

 

BM

 

Trong văn chương bình dân của người Việt có những câu bao gồm kinh nghiệm sống của những người đi trước rất tâm lý, rất hay và ý nghĩa. Thí dụ, trong lãnh vực giáo dục chẳng hạn, mỗi khi ngụ ý so sánh con cái giống cha hoặc mẹ, người ta thường ví: “Cha nào con nấy.” Người Mỹ cũng có câu: “Like father like son.” “Like mother like daughter.” Hoặc khi muốn nhấn mạnh đến những thành đạt, những kết quả mà con cái gặt hái đem lại vinh dự cho cha mẹ, thì người ta bảo: “Hổ phụ sinh hổ tử.” Trong những trường hợp như vậy, người làm cho cha mẹ thường cảm thấy mát lòng, hãnh diện.

 

BM

 

Nhưng nếu ngược lại thì sao? Có những trường hợp mà con cái làm cho cha mẹ ăn không ngon, ngủ không yên, phải bán nhà, bán đất để chạy chữa, lo lót cho chúng tránh ngồi tù vì những việc làm phạm pháp, vì cờ bạc, ma túy, và vì những thói hư, tật xấu khác. Đối với những đứa con này, để làm giảm bớt sự phiền muộn đang xét nát tim can, phần đông cha mẹ hoặc phụ huynh phải tự an ủi: “Cha mẹ sinh con, trời sinh tính.”

 

BM

 

Còn trong những trường hợp mà cha mẹ ăn ngay, ở lành, làm nhiều điều đức hạnh mà con cái vẫn hư thân mất nết, vẫn đem lại những phiền toái, buồn khổ, bất hạnh cho cha mẹ thì sao? Ông trời có sinh ra cái “tính” của những đứa con này không? Tuyệt đối là không. Trong niềm tin dân gian, Ông Trời vẫn là Đấng thiện hảo, tốt lành tuyệt đối, nên không thể làm ra cái xấu, tội lỗi, hoặc khuyết điểm.

 

Như vậy, nếu một đứa trẻ sau này lớn lên có những hành vi vô đạo, thiếu giáo dục, hoặc đi vào con đường hư hỏng thì cha mẹ liệu có vô can, hoặc hoàn toàn là người không có một phần trách nhiệm? Tiếp theo đây là một số hình ảnh mà người xưa đã kinh nghiệm trong ứng dụng thực hành việc giáo dục, tạm gọi là tâm lý giáo dục nhân gian.  

 

BM

 

“Rau nào sâu nấy”: Người xưa khi nói câu: “Rau nào sâu nấy,” mục đích ám chỉ mối liên quan huyết thống giữa cha mẹ và con cái. Câu nói này nếu hiểu theo khía cạnh khoa học, là hậu quả di truyền. Theo đó, đứa trẻ sinh ra thừa hưởng một số những yếu tố di truyền về thể lý, tâm lý, và trí khôn ngoan của cha mẹ. Nhưng những yếu tố này cần được hướng dẫn để chúng phát triển nhờ vào giáo dục gia đình, học đường, cũng như xã hội, trong đó cha mẹ, phụ huynh là người giữ nhiệm vụ chính yếu và quan trọng nhất.   

 

Giống như hầu hết các lãnh vực khác, tư cách, nhận thức, và trí thông minh của con người là một cấu trúc phức tạp bị ảnh hưởng bởi di truyền và những yếu tố của môi trường.

 

Nhưng theo các nhà khảo cứu thì di truyền của người mẹ xác định sự khôn ngoan của một đứa trẻ chứ không phải là do người cha. Điều này xảy ra vì người mẹ mang hai X chromosome, trong khi người cha chỉ có duy nhất một X chromosome. Khám phá này có thể làm cho những người cha không vui. Bù lại ông trời lại cho họ được quyền quyết định về việc sinh con trai hay con gái.

 

BM

 

Tuy nhiên, khảo cứu cũng chỉ rõ rằng di truyền không chỉ là xác định sự khôn ngoan - chỉ có 40-60% trí thông minh đến từ di truyền, còn lại tùy thuộc ở môi trường. [1]

 

BM

 

“Gieo gì gặt nấy”: Nếu trí thông minh của người con không thừa hưởng bởi di truyền từ người cha, thì những việc làm của họ lại ảnh hưởng rất lớn trên đời sống của con cái, vì vai trò và tiếng nói của họ trong gia đình. Một người cha nhậu nhẹt, say sưa, bài bạc, ngoại tình, thì không thể đòi hỏi người con là người đàng hoàng, lương thiện, có tư cách và trách nhiệm. Đứa trẻ học chửi thề, văng tục từ trong gia đình trước khi chúng bắt chước bạn bè ngoài xã hội. Những thói xấu khác cũng nảy sinh tương tự như vậy. Về phía người mẹ, những hành động như bừa bãi, lười lĩnh, keo kiệt, chanh chua, bốp chát với chồng, ghen tỵ, cũng rất ảnh hưởng đến lối sống của con cái sau này.

 

Trong tâm lý giáo dục có một nguyên tắc tuy khó thực hiện, nhưng rất hữu hiệu: “Giáo dục đứa trẻ 20 năm trước khi nó chào đời”. Tại sao? Điều này được giải thích rằng người cha, người mẹ phải tự giáo dục mình trước để có khả năng giáo dục con mình khi chúng được sinh ra.

 

BM

 

“Dạy con từ thuở lên ba”:  Kinh nghiệm giáo dục của người xưa, nếu đem vào ứng dụng theo tâm lý giáo dục thời nay thì rất hợp thời, và rất đúng. Theo các nhà tâm lý giáo dục, thời gian tốt nhất để giáo dục một đứa trẻ là khi nó lên ba. Ở thời điểm này trí óc đứa trẻ bắt đầu hoạt động như một chiếc máy ghi âm cực tốt, có khả năng ghi lại tất cả những gì chúng thấy, chúng nghe từ chung quanh cuộc sống. Các em bắt đầu: 

 

-Tò mò, khám phá qua sách vở.

-Thích nghe đọc sách.

-Kể lại một câu truyện quen thuộc.

-Hát một bài hát bằng chữ cái.

-Làm những dấu hiệu như chữ viết.

-Nhận ra chữ cái đầu của tên mình.

-Biết là viết thì khác với vẽ.

-Bắt chước đọc to tiếng một cuốn sách. [2]

 

Kinh nghiệm thực tế đã chứng minh điều này. Khi lên 3, đứa trẻ có thể hành động và nói năng, cũng như có những câu hỏi khiến bố mẹ phải ngỡ ngàng. Nhưng nếu để ý suy nghĩ, thì hầu hết những ngôn ngữ và hành động đó, chúng đã nghe, đã thấy cha mẹ nói hoặc làm trước đó. 

 

BM

 

Nếu thời gian từ lúc đứa trẻ sinh ra đến khi lên ba là thời gian chúng quan sát, ghi nhận và cảm nghiệm được tình thương, sự âu yếm, chiều chuộng của cha mẹ, thì lúc này khi lên ba cũng là thời gian chúng phát triển về con người tự nhiên bằng những gì mà người thân nhất của chúng đã cho chúng. Cha mẹ đừng tưởng mình có thể hành động, cãi vã, hoặc nói năng bừa bãi trước mặt con cái ở tuổi này mà nghĩ rằng chúng không biết gì.

 

Đây là tuổi mà học đường là cái đầu gối của người mẹ.

 

BM

 

“Bé không vin cả gãy cành”: Kinh nghiệm giáo dục này ứng dụng với kinh nghiệm thực tế trong việc trồng và chăm một cây cảnh. Nếu muốn uốn cây phải uốn khi còn mềm, còn non. Khi cây hoặc cành đã lớn, đã vươn xa, vươn cao mà uốn chắc chắn sẽ bị gãy. Trong tâm lý giáo dục, đây là thời gian cây non của những đứa trẻ.  

 7 tuổi, em bé có thể nói dối, và nói dối rất chuyên nghiệp. Nếu cha mẹ là người ưa hứa mà không làm đối với con cái, hoặc nếu cha mẹ dùng roi vọt mà áp chế đứa trẻ, nó sẽ cho cha mẹ biết cái tài nói dối của nó.

 

BM

10 tuổi, em bé không còn thích được vuốt ve, âu yếm, ôm ấp nữa. Chúng muốn chứng tỏ rằng chúng đã lớn hoặc bắt đầu lớn. Điều này đồng nghĩa với cá tính và con người tự nhiên của chúng bắt đầu phát triển. Cành cây đã bắt đầu vươn dài và cứng cáp. Những gì cha mẹ làm, hoặc chúng học được khi còn bé sẽ từ từ thành tập quán và trở thành cá tính. Do đó, đây cũng chính là thời điểm giáo dục mà cha mẹ phải đầu tư và bỏ nhiều thời gian.

 

13 tuổi, tuổi bước vào thời gian nổi loạn, và ngương ngạnh. Thời gian đứa bé muốn thách thức cha mẹ, thách thức luật lệ của gia đình, và muốn chứng tỏ cái tôi của mình. Lúc này cha mẹ, phụ huynh không còn dùng việc chửi mắng, đánh đòn, la lối, ngay cả khóc lóc để giáo dục một đứa trẻ. Tất cả là do gương sáng, tình yêu thương, và sự gần gũi của cha mẹ để ảnh hưởng đến một thời điểm quan trọng trước khi cái tôi và cá tính của đứa trẻ thành hình.

 

BM

 

“Gái 17 bẻ gẫy sừng trâu”: Thời điểm của một cành cây đã khó lòng uốn, và khó lòng bẻ. Nếu người làm vườn - cha mẹ hay phụ huynh - mạnh tay hoặc thiếu kiên nhẫn sẽ làm gẫy cành cây.

 

Nhưng đây cũng là thời điểm mà cha mẹ hay phụ huynh bắt đầu nhìn thấy hậu quả giáo dục của mình bằng cách quan sát cách đứa trẻ sống, nói năng, và đối xử với mình, cũng như với những người chung quanh. Nếu bình tâm, cha mẹ sẽ nhìn thấy hình ảnh của mình, sẽ nghe được tiếng mình, và sẽ nhận ra cung cách sống của mình.

 

Đứa trẻ bẻ gẫy sừng trâu cũng có nghĩa là nó bắt đầu thoát ra khỏi sự kiểm soát của cha mẹ, mặc dù chúng còn ở chung một mái nhà, nhưng thế giới suy nghĩ, và hành động của chúng là thế giới riêng biệt. Nếu cha mẹ đợi đến lúc này mới giáo dục, mới la mắng, mới khóc lóc, mới than thở thì e là đã muộn. 

 

Nhiều phụ huynh đã thấy sợ hãi, lo lắng và buồn bã khi con cái ở tuổi này bắt đầu vướng vào những tệ nạn xã hội như rượu, bia, xè ke, ma túy, cờ bạc, băng đảng, hoặc bỏ đạo. Không cha mẹ nào muốn những điều này xảy ra cho con cái, nhưng đó cũng là kết quả do những thiếu sót trong việc giáo dục khi con cái còn trẻ, cộng thêm những gì mà các chúng đã học được từ môi trường gia đình, môi trường học đường, và xã hội.

 

BM

 

“Tam thập nhi lập”: Về học vấn và kiến thức, con người có thể học đến già, nhưng giáo dục thì phải tùy thuộc vào thời gian được dành riêng cho việc này. Bàn về sự trưởng thành tâm sinh lý, kinh nghiệm người xưa đã nói: “Tam thập nhi lập”. Như vậy, ở tuổi này con người đã được coi là thành nhân và trưởng thành đủ. Và theo tâm lý, các tính nết, bản chất một người coi như đã thành nếp.  

 

Nhưng trong thực tế có mấy người con ở với cha mẹ đến 30 tuổi? Xã hội hôm nay, con cái chỉ mong sao đến 18 tuổi là ra ở riêng, tự tạo cho mình một cuộc sống riêng tư. Do đó, có thể nói giáo dục gì, giáo dục như thế nào, cha mẹ hay phụ huynh cũng chỉ có 18 năm để hoàn tất công việc này. Đây là những năm con cái còn ở với mình, hoặc gần gũi thân mật với mình.

 

Tóm lại, cũng theo kinh nghiệm của tiền nhân, thì tuổi thơ, “Nhân chi sơ, tính bản thiện.” Tuổi trước vị thành niên, hoặc muộn lắm bước vào tuổi thành niên, là thời gian thuận tiện cho việc giáo dục đức tính và tư cách của một đứa trẻ. Ít nhất, trong thời gian này đứa trẻ còn trong trắng, ngây thơ, và dễ uốn nắn. Phụ huynh đừng để thời gian này vượt quá khỏi tầm tay, rồi nhìn lại đổ thừa cho ông trời! 

 

 

Trần Mỹ Duyệt
 
Nam Mai sưu tầm
 
https://baomai.blogspot.com/
 
Xem thêm...
Theo dõi RSS này