Thơ

Thơ (25)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Trường Ca “Cánh Đồng Hoa Vàng”

 Trường Ca cánh Đồng Hoa Vàng 

A SAGA OF THE YELLOW FLOWER FIELD

The whole poetry story was translated by Professor Dung Ngoc Tran

Tóm tắt nội dung tập truyện thơ “Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng”

  

 

Một câu chuyện cổ tích trên cánh đồng hoa vàng. Một cuộc tình lãng mạn, nặng phần “Liêu trai chí dị”.

Chuyến xe lửa chạy vòng quanh cuộc đời và dừng lại trên một sân ga trong buổi chiều lộng gió, màu nắng vàng hanh ở một ngày trọng thu. Chuyến xe lửa dừng lại giữa một không gian quạnh quẽ, ở một nơi mà lắm người không biết đâu là đâu. Một vài hành khách âm thầm bước xuống và một vài người khác cũng lặng lẽ bước lên, không ai nghe tiếng chào hỏi cũng chẳng ai nghe tiếng giã từ nào. Giữa không gian vắng lặng đó, một người trung niên vai mang ba-lô như một chàng lãng tử, theo chân mọi người bước xuống sân ga mà không hề định trước.

Giữa tranh tối tranh sáng của buổi chiều vàng, một thiếu phụ không biết từ đâu cũng vừa bước tới… Với suối tóc dài đen mượt, phủ ngập đôi bờ vai thon nhỏ và đôi mắt tinh anh nhưng đượm đầy xa vắng. Vẻ đẹp của nàng lung linh như những hạt nắng chiều rụng xuống sân ga, chân bước khoan thai, len lách giữa dòng người. Dù vậy, trông nàng không có vẻ gì đưa đón chờ đợi ai; thế nhưng nàng cứ đưa chân bước tới về hướng người đàn ông đang ngơ ngác nhìn quanh. Bốn mắt gặp nhau và dừng lại trên nhau khá lâu. Dù trong thần thái bất định nhưng hành động của hai người như có vẻ đã quen biết nhau tự bao giờ. Ánh mắt quyến luyến của họ dời đi rồi trở lại rồi lại dời đi… Để rồi, khi họ dấn bước ngược chiều nhau, chiếc khăn quàng của thiếu phụ vô tình bị gió tung bay, vướng lên vai áo của người khách lạ. Bốn mắt lại nhìn nhau, cả hai cùng mỉm cười! Họ trao đổi với nhau một điều gì đó và rồi, không có ai bảo ai, cả hai người cùng nhau rời sân ga về phía cánh đồng hoa vàng bao la đang nở rực rỡ cả trời chiều bên ngoài ga vắng.

Họ đi bên nhau, thầm thì thủ thỉ như đôi tình nhân hướng về vô định trong buổi chiều nắng nhạt. Bỗng nhiên người đàn ông nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, xinh xắn, hơi lành lạnh của người đàn bà, họ kéo nhau vụt chạy về hướng ngọn đồi thấp xa xa khi hoàng hôn rơi dần trên cánh đồng hoa vàng mênh mông nhưng đầy huyền bí…

Sáng hôm sau khi chàng thức dậy… Tất cả đều quạnh vắng. Chàng chạy quanh nhà để chỉ nghe tiếng gọi của cô đơn cùng với tiếng suối róc rách bên ngoài, tiếng gió thì thầm trên cành cây kẽ lá như cùng nhau hợp xướng bản tình ca ly biệt!

Nhiều năm sau, chàng lãng tử lại nhận được một phong thư từ cánh đồng hoa vàng, trong đó chỉ vỏn vẹn một bài thơ:

TỪ CÁNH ĐỒNG HOA

Thời gian trôi, trôi hoài như mộng ước
Tư lự nhìn mây giăng xám cuối trời đông
Nửa đời em thắt rối sợi chỉ hồng
Hương ngọt đắng lời yêu thương đã hứa
Giọt sương sa lăn dài trên khung cửa
Vẽ bóng người thương nhớ, dấu yêu ơi
Người vẫn xa – em vẫn cứ chơi vơi
Ở một góc ngóng trông về một góc
Có đôi lúc nhớ anh buồn muốn khóc
Nhưng trái ngang rụng đầy lối em đi
Biết làm gì với một nhánh tình si
Bỏ không thể mà ôm chầm… càng không thể!
 

A SAGA OF THE YELLOW FLOWER FIELD

The whole poetry story was translated by Professor Dung Ngoc Tran

Trường Ca cánh Đồng Hoa Vàng 1

Như Chuyện Liêu Trai

                                                                    Tôi bước xuống sân ga giữa chiều lộng gió                                                                    
Dừng lại một nơi không định trước bao giờ
Chỉ là một quyết định tình cờ
Mà cảm như có điều gì thôi thúc
Ở một nơi cách xa quê tôi nửa vòng trái đất
Không có người quen
Chưa biết địa hình
Chỉ là khi đoàn tàu đến trạm dừng
Tôi phóng mắt nhìn chung quanh bao quát
Thấy cánh đồng hoa vàng bao la bát ngát
Tận chân trời từng dãy núi xanh xanh

Chen bước chân nhanh
Giữa dòng người lên xuống
Khi tiếng còi tàu hụ vang rời bến
Tôi thẫn thờ đứng giữa sân ga
Đưa mắt nhìn kẻ lại người qua
Bỗng ánh mắt đậu trên nụ cười của một cô nương trờ đến
Lòng tôi xao xuyến
Bước lại làm quen
Rồi tự mình khai họ xưng tên
Nhờ chỉ lối cho một người xứ lạ
Nàng từ tốn mỉm cười cùng tiếng dạ
Hỏi tôi đến từ đâu và muốn đi đâu
Đưa tay chỉ cánh đồng hoa đầy những sắc màu
“Có lẽ nó đã giữ chân tôi từ một phương trời xa lắm”
Mắt lóng lánh nhìn tôi đằm thắm
“Em cũng yêu, nơi em ở, giữa cánh đồng hoa”

Sân ga vắng
Bóng chiều tà
Từng bước nhỏ sánh vai nàng
Về đâu chưa biết
Mùi hương tóc như vô cùng thân thiết
Quyện mùi hoa vàng thêm ngất ngây
Hoàng hôn xuống dần
Màu nắng nhạt phai
Phía chân núi ánh trăng dần tỏ

Vẫn bên nhau bước từng bước nhỏ
Dường như nàng chưa nói sẽ về đâu
Tôi cũng lặng yên không hỏi một câu
Đến cũng tốt, không có gì phải gấp
Chỉ lắng nghe theo từng nhịp đập
Của con tim xôn xao, nao nức dị thường

Kịp khi nghe tiếng vạc kêu sương
Không ai nói mà cả hai cùng dừng chân quay mặt lại
Nhìn môi mắt như đang mời gọi
Tôi mở rộng vòng tay ôm chặt tấm thân mềm
Nàng lã người, im bặt với tiếng dế gọi đêm
Môi hé mở, mắt nhắm nghiền đón nhận

Nụ hôn tiếp nối nụ hôn
Đêm dài bất tận
Khi trăng vàng sáng rực cánh đồng hoa
Tôi theo nàng về nhà
Một tổ ấm bên sườn đồi, cạnh dòng sông thu cạn nước
Ánh trăng vàng ngập vườn sau ngõ trước
Cảm tưởng mình như đang lạc lối thiên thai

Tôi trở mình cảm thấy lạnh bờ vai
Nghe tiếng chim líu lo ngoài khung cửa
Với tay qua không thấy nàng đâu nữa
Vùng dậy kiếm tìm chỉ nghe tiếng gió gọi nhau
Quanh quẩn tìm một lúc khá lâu
Mới khám phá một phong thư chưa ráo mực
“Đến khi nào anh tỉnh thức
Hãy trở lại sân ga
Nếu còn duyên ta lại sẽ gặp ta
Chỉ cần nhớ
Cánh đồng hoa vàng sẽ vẫn luôn còn đó.”

Có luyến tiếc gì tôi cũng phải trở lại sân ga lộng gió
Sau một đêm huyền hoặc giữa cánh đồng hoa
Biết có còn trong tháng lại ngày qua
Được gặp lại nàng
Hay chỉ là một giấc mơ hoa không bao giờ trở lại!

Tháng 11/2013 

Spooky Stranger Incident

I got off the train on a windy afternoon.
Stopping by an unknown region,
Was just a decision of my own impulsion
That deeply urged me to act without a doubt.
Here, halfway around the world from my town
Without a close relative nor a companion.
Not knowing where I was like a fish out of water
As the train pulled in at a station, as a newcomer
I cast my eyes aimlessly around and found
From beyond a vast field of yellow flowers
That stretches to the blue mount on the horizon.

I paced up to keep abreast with the crowd,
Among those unfamiliar faces moving up and down
As the train gave the last whistle before leaving the station
I felt bewildered standing in the middle of the town
Curiously scanning each of the passers-by
I suddenly glued my eyes on a sweet smile
Whose charm seized my trembling heart
I mustered all courage to approach her and start
Revealing my identity to the new counterpart
By asking if she would get me out of the maze.
Her big grin with a nod took me into a daze.
Kind enough she inquired about my resume.
I simply pointed to the colorful flowered-field of a dale
“Perhaps that has, from a remote place, destined my fate”
Her eyes brightened and gave me a loving gaze
“So have I, where I am living, in the middle of that dale.”

The train station was now empty
The sun was about to leave
Side by side we paced slowly
To an unknown locality
The scent of her hair defeated my resistance
As it blended with yellow flower fragrance
Now the sun was low on the horizon
Its last rays were fading in moments
The moon rose from behind the mountain

Still, we paced together side by side
To where she did not seem to mind
I restrained myself by keeping myself unheard
Destination, no need to reach in surge
Instead, I listened to my heart’s throb
That urged me to do nothing but on tiptoe
In the sky echoed the bittern’s calls in the dew
Suddenly both stopped pacing and gestured few
Exchanges of the lip movement
I extended my arms and grabbed her embodiment
She fainted and conceded the sounds of crickets
Her eyes closing in and her lips were ready for whatever comes
Kisses after kisses – all fervent kisses
The night seemed to prolong endless
As the moon emerged brightly over the flower field
I followed her home as a favorable yield
A warm nest on hill slope by a shallow rivulet
The pale moonlight filled the front door and back gate
I felt like I were in the land of bliss

I turned aside and felt cold on my shoulder
The birds chirping and tweeting outside louder
I reached my hand but could not find her
I got up with a start; no sight of her; only winds whisper
Looking for her a long while before I found a letter
That was just written as the ink still looks wet:
“When you are awake
Should return to the station of late
If we are predestined in our fate
Just remember
The yellow flower field is still a good reminder.”

Anyhow I had to return to that windy train station
After a legendary night amid the flower land
Whether will the days to come, I wonder
I could have a chance to meet her again
Or it was just a dream that came and went forever.

Trường Ca cánh Đồng Hoa Vàng 2

Bỗng Nhiên Tương Ngộ

Một bất ngờ kỳ thú
Em hẹn qua thăm tôi
Từ cánh đồng hoa vàng huyền hoặc xa xôi
Từ buổi sáng ngỡ ngàng đọc lời ly biệt
Tôi vẫn luôn nhớ tiếc
Đêm huyền diệu nồng nàn
Vẫn dặn lòng chờ đến lúc mùa sang
Sẽ trở lại tìm em
Khi cánh đồng hoa thu về rực rỡ

Sau phút giây bỡ ngỡ
Tôi vội vã hồi âm
Em ơi chín đợi mười trông
Tưởng như chiếc lá giữa dòng đời trôi
Còn gì vui hơn em ơi
Chúng mình sánh bước chung đôi
Rộn ràng

Thư gửi đi một bữa
Em hẹn chớm thu sang
Trong chuyến đi công tác
Sẽ ghé lại rừng thông
Chờ em khuya sớm phập phồng
(Như một cô gái trẻ sắp về nhà chồng làm dâu)

Nhưng rồi không bao lâu
Lá úa vàng rất sớm
Như lời hẹn mùa trăng tròn, thu chớm
Rừng thông vui chào đón bước chân em
Bên dòng sông
Nơi quán rượu
Buổi chiều êm
Khi sương lạnh
Đưa nhau về
Nói với nhau trăm thương nghìn nhớ
Ôm em trong vòng tay mà tôi cứ ngỡ
Trong giấc mơ liêu trai còn sót lại năm rồi.

Đêm thênh thang
Đêm trốn ngủ
Tuyệt vời
Tay ôm chặt… sợ em đi mất
Dẫu say đắm trong hương tình ngây ngất
Nhưng khi mặt trời lên cao
Em lại nói lời từ biệt
Ra đi

Tôi ngậm tăm không muốn nói năng gì
Dù có muốn cũng khó bề lay chuyển
Từ biệt nhau với vô vàn lưu luyến
Tôi hẹn gặp lại em nơi cánh đồng hoa
Em không nói gì
Nhìn vào khoảng trống bao la
Đầu nhẹ lắc
Rồi cúi mặt bước đi
Nhẹ êm như thuyền hoa rời bến đỗ
Lòng bồi hồi chắt chiu một lần tương ngộ
Tự hỏi thầm
“Còn có khi nào gặp lại lần sau!”

Tháng 10/2014

Unexpect Kindred Spirits

A wonderfully surprising grace
She promised to stop by at my place
From her remote land of yellow flower
From the morning when she left the letter
I’ve been longing for seeing her
And that passionate night was in a fever
I advised myself I should wait for the next juncture
Then I would return to look for my dreamer
It was also time for fall flowers to show their best.

After a moment of being amazed
I hastily rejoined
My grief, I’ve been hopelessly waiting for her
Whom I thought has gone forever
Nothing was more exciting than her note
I could imagine we would pace again on the road
Great agitation

The mail went off for a day
She replied she would make hay
During a trip, she planned to stay
And visit the pine forest
My heart submerged in unrest
(As if a young girl preparing to come to the groom’s)

But then not before long
All the leaves turned yellow early
She has come as promised
The pine forest welcomed her visit
By the riverfront
In a tavern
A peaceful evening
in a cold night fog
Both walked to our lodge
Revealing each’s reminiscence of love
Embracing her in my arms, I esteemed
Her beloved image that I last dreamed

The night was so boundless
The night was sleepless
So wondrous
I seized her tightly, for fear she’d flee
Despite my soul was swimming in love sea
As the sun rose up high
She then said good-bye
Went off

So helpless, nothing much I could say
‘Cause I knew I couldn’t urge her to stay
But I was unwilling to let her go
I begged her to meet again in the flower meadow
Without a word of no
She cast her eyes to the vast space
And slightly shook her head in grace
Then she looked down and walked away
Her light steps were like a boat leaving the quay
Leaving behind a discomfiture
I wondered
“Would it be any chance to meet in the future!”

Trường Ca cánh Đồng Hoa Vàng 3

Thêm Một Lần Đưa Tiễn

tiễn em đi nghe nỗi buồn về ngang rất vội
một lời tình sao nói mãi vẫn chưa suôn
trên trời xanh, mây trắng cũng vấn vương
trôi lãng đãng qua vườn thu vàng lá

vừa mới gặp, bây giờ đà hai ngả
và chiều nay lại cách biệt muôn trùng
nhịp tim yêu trong lồng ngực hãy còn rung
mà bóng dáng em đã dặm ngàn xa khuất

tiễn em đi nghe mạch sầu u uất
muốn vỡ oà cùng giọt nắng rưng rưng
trên đường về hoa lá cũng bâng khuâng
đứng ngơ ngác trong sắc thu vàng vọt

ai cũng biết cõi nhân sinh bèo bọt
tình chúng mình làm sao biết về đâu
ai không mong tình thắm đậm bền lâu
dù cách biệt hai phương trời thương nhớ

tiễn em đi bỗng lòng anh trăn trở
có khi nào là lần cuối không em
mình sẽ làm gì với những nhớ cùng quên
khi cây trụi lá đứng bên bờ sương gió

biết là sẽ hai phương trời vò võ
cùng chăn đơn gối chiếc nghĩ về nhau
hy vọng chúng mình còn có lần sau
như trời đất hết đông xuân về tới

Đầu tháng 12/2014 

Another Swan Song

seeing her off is a heart-breaking experience
I have a hard time stuttering a word for romance
in the sky a white patch of clouds is lingering
over the garden filled up with the leaves withering

a quick union, then a hasty separation
this evening marks a sad valediction
my love for her is still living within my chest
but her gait has vanished to the farthest

seeing her off marks a deep cut in my heart
the sun rays seem to share my miserable part
on the way flowers and leaves share my gloom
I stop and feel puzzled in such a doom

it is said life is like a bulbous plant
our love is not so uncertain cant
Once in love people long for standing
even when they have to be parting

seeing her off makes my grievous toss
could it be an omen of a big loss
what would I be like if I can see her no more
I’d look like a leafless tree by a river shore

desperately I miss her, and surely, she me
two lone people tossing in sleep wish to see
each other, more than ever
after all, spring comes when winter is over

Trường Ca cánh Đồng Hoa Vàng 4

Cánh Đồng Hoa Vàng

Bỗng nhiên lòng rất nhớ
Muốn liên lạc hỏi em
Cánh đồng hoa vàng năm xưa
Có phải đang ở trong mùa gió chướng
Ngắm trăng thu cho tôi nhiều liên tưởng
Một bóng lẻ loi đang ngước mắt nhìn

Cánh đồng hoa đã dệt một cuộc tình
Khi tôi từ một chuyến xe bất ngờ bước xuống
Giữa mùa gió chướng
Giữa một mùa trăng
Tôi thường nói với em nếu không phải tiền căn
Sao không đón ai mà đứng đợi giữa ga chiều lộng gió

Tôi bước xuống và em đứng đó
Tóc tung bay, tà áo phất phới bay
Tôi giật mình nghĩ tới chuyện liêu trai
Khi bốn mắt quấn quýt nhìn nhau không nói
Không tự chủ đến bên em vờ hỏi
“Tôi không rành đường nhờ cô chỉ hộ hướng đi”

Một bắt đầu như thế nhưng thật diệu kỳ
Em cười mỉm gật đầu vui vẻ
Rời khỏi sân ga trời chiều bóng xế
Tôi theo em như định mệnh an bài
Qua cánh đồng hoa vàng
Chân bước khoan thai
Gió lồng lộng và không gian yên tĩnh
Bước bên nhau như đi về vô định
Dưới vầng trăng rực sáng buổi thu về

Cả hai đứa bỗng quay nhìn nhau
Như để lắng nghe
Tiếng tim đập giữa đôi lòng lạnh giá
Trong vòng tay tôi, thân em rệu rã
Môi nở hoa đón nhận nụ nồng nàn

Giữa cánh đồng hoa vàng
Dưới trăng thu lồng lộng
Mình đến với nhau như trong giấc mộng
Chuyện tương lai ai biết được, ai người

Vẫn chỉ là chuyện đời
Hết biệt ly sẽ có ngày sum họp
Nhưng giữa tôi và em như có gì không ăn khớp
Nên nỗi chờ mong cứ thế lớn dần

Thu đã về
Lá đã rụng đầy sân
Vẫn dõi mắt hai phương trời thương nhớ
Cánh đồng hoa vàng mỗi mùa lộng gió
Ánh trăng thu vẫn vằng vặc trên cao
Nghĩ tới em
Lòng quặn thắt nao nao
Giữa cung bậc của “hai đầu nỗi nhớ” (*)

Tháng 8/2016
(*) Nhạc Phan Huỳnh Điểu

The Field of Daffodils

All of a sudden, a recall returned to me
That revived a memory
The yellow flower field of some years ago
Was it now undergoing gusty wind and snow
Or was it swimming in the bright moonlight
That enjoyed a look from a lone shadow during the night

Such flower field inspired a story of love and pain
That started from the time I get off the train
In the teeth of the wind
Then the coming the moon mirthfully grinned
I used to tell her if we were predestined
Why not to greet me, but stand in the wild wind

I got off and see her standing stale
Her hair rustling the gust and her dress the gale
I got startled as to think of a spooky kink
When my eyes landed on hers without a blink
Dazedly I approached and asked her in a sham manner
“Would you be so kind to show me the way”

I knew it was a silly but wonderful start
She nodded smiling happily like a lark
Leaving the train station at the sunset
I followed her as if my fate had been set
Crossing the field of yellow flowers
We both were strolling shoulder-to-shoulder
In the wintry blast and quiet expanse
Side-by-side we headed an unknown distance
As the moon appeared with its brightest reflection

In a trice we stopped and looked at each other
As if to listen to something unfamiliar
Our hearts rattled in our cold chests
Extending my arms, I embraced her waist
Her body fainted and her lips were ready for a burning kiss

At the center of the yellow flower plain
As the fall moon painted the land with its serene paint
We came together like a dreamy vision
Not knowing what would happen

For life is just unpredictable
Coming and going is normal
But between us, nothing seemed to match
That was why our pine had time to catch

Now that autumn is around
Yellow leaves are filling up the ground
As the reminiscence of her pensive eyes,
The yellow flowers plain that ties
With many fall full moons of the past
My thoughts of her forever last
For her images incessantly unsettle my mind
And the love melody I couldn’t put behind.

Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 5

Hoa Tương Tư Nở Muộn

Ngồi bó gối nhìn lá vàng rụng rớt
Lòng bâng khuâng, tim gõ nhịp xôn xao
Nếu là chim chắc hạnh phúc biết bao
Sẽ xoải cánh bay về phương trời mộng

Phương trời em biển trời xanh lồng lộng
Có trăng soi chênh chếch chỗ em ngồi
Có đường trăng mình từng bước bên nhau
Trên biển vắng ở những chiều thu muộn

Ngồi bó gối nhìn bóng đêm chụp xuống
Lòng phân vân như phím lỡ dây chùng
Cuộc sống mỏng manh tựa đoá phù dung
Sớm nở tối tàn; cuộc đời dâu bể

Có những lúc nhìn trăng tà bóng xế
Tim xôn xao, tim gõ nhịp bồi hồi
Còn được bao lần trọn vẹn niềm vui
Mà canh cánh đâu đây mầm ly biệt

Tôi đã sống với một đời tưởng tiếc
Thì em ơi đừng cộng nữa nha em
Mộng với mơ cho thương nhớ dài thêm
Càng xa cách tình tôi càng khô khốc

Vẫn biết ngày mai mặt trời lại mọc
Trái đất nầy… dẫu có chậm, vẫn quay
Cố hát hoài bản tình nhẹ như mây
Nghe dội lại hồn mình riêng một phía

Đã bao lần gặm nỗi buồn thấm thía
Lại chờ mong có một phép nhiệm mầu
Cho chúng mình có dịp gặp lại nhau
Khi thương nhớ trở mình trong đêm tối

Biết bao lần tim vật vờ bối rối
Ước được quên nhưng đâu dễ gì quên
Cứ nhớ hoài đêm trăng sáng long lanh
Những rung động của lần đầu gặp gỡ

Bờ môi mọng trên đường trăng ngày đó
Những luyến lưu khi từ biệt ra về
Rồi cách chia cho ngày tháng lê thê
Càng mong ngóng càng thấy tình vô vọng

Cuối tháng 9/2018

Late Blooming of Lovesick Flowers

Squatting on ground to watch yellow leaves falling
I felt my heart beating and murmuring
It would be much happy if I were a bird
By then I would soar up to the world of dreaming

It’s her world where blue sea and vast sky
Where the moonlight shines on her seat and sigh
And on the trail along the distant sea and on our eyes
The moment we once paced side-be-side

Squatting on ground to watch the sun at twilight
I felt my heart tingled like the music was not downright
As to think life is so unstable and ephemeral
Through thick and thin of a miserable plight

At some time I squatted to watch the waning moon
I felt my heart wildly pounding out of tune
And wondered if I would have more joy to come
For fear that my life is full of sorrowful croon

Having lived a life full of memories and grief
I begged her to kindly give me some relief
For emotion or dream would augment more misery
That made my heart parched like a dry leaf

Through the night, the sun keeps shining anyway
Then the earth keeps rotating to start a new day
Trying to repeat an old song honoring love stories
I could hear my soul’s tell-tale in dismay

Very often, time had been gnawing away my sadness
I longed for a magic power that comes for my blessedness
That allowed me to meet her once more and again
Knew she not I’ve consulted my pillow in the darkness

For numerous times, my heartfelt lazy to beat
And my mind wished to forget all of the conceit
Particularly those images with her in the moonlight
And the moment I approached her to entreat

Her juicy lips she offered on the moonlit path that day
Imprinted on my mind when she was on her way
Since then we haven’t seen each other for good
So sadly, the more I expect the further her images stray

Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 6

Nhớ Cuộc Tình Huyền Thoại

Đất trời đã trọng thu
Lá vàng bay lả tả
Sáng thức dậy đi làm
Phóng xe trong hơi sương lạnh giá
Bất chợt nhớ tới cánh đồng hoa vàng
Và cuộc tình huyền thoại năm xưa

Đã hết rồi những mong đợi, đón đưa
Nhưng kỷ niệm ngọt ngào dần theo năm tháng
Ôi thương quá cuộc tình lãng mạn
Để lại trong tôi nhiều nuối tiếc khôn nguôi

Lòng rào rạt bồi hồi
Cứ tự hỏi những điều tôi không biết
Tại sao bỗng dưng ly biệt
Hay tại hai ta mỗi đứa một phương trời
Có khác biệt gì sau bao lần hò hẹn em ơi
Sau những mặn nồng của những lần đưa, đón
Tôi và em đâu phải là những con người mới lớn
Sống vội yêu cuồng rồi trở mặt quay lưng
Không phản bội nhau, hờn giận cũng không
Không có cả một điều gì đáng tiếc
Thế mà xa nhau biền biệt
Nhớ nghĩ về nhau chỉ để ngậm ngùi

Ở những lần gặp nhau
Trong lúc em vui
Đã từng hỏi tại sao hôm đó
Em có mặt ở sân ga trong chiều lộng gió
Như chỉ để đón chờ tôi dù chưa từng hẹn bao giờ
Nhưng lần nào em cũng chỉ ngó lơ
Miệng cười mỉm
Rồi dõi mắt nhìn vào vùng vô định

Lần đó tôi dự tính
Làm một chuyến đi xa
Nhưng khi đoàn tàu dừng ở sân ga
Chân bước xuống dù không hề định trước
Tôi đã nghĩ chỉ là lẽ tự nhiên
Nhưng rồi có nhiều điều tôi không hiểu được
Tại sao em đến
Em đến từ đâu
Tại sao tôi và em nhanh chóng phải lòng nhau
Tạo một mối lương duyên kỳ ngộ
Càng suy nghĩ lòng tôi càng nhung nhớ
Nhưng nhạn đã bay xa
Tăm dạng biết đâu tìm

Xe trên đường càng lúc càng đông thêm
Và hơi lạnh như lạnh hơn từng cây số
Không mấy chốc xe đã vào đến sở
Lại sắp một ngày trong nhịp sống buồn tênh

Trọng Thu 2020

Token of The Epic of a Love Story

It was late into the autumn
Yellow leaves fell in a great sum
Getting up early in the morning
I cruised to work, all over fog palling
The yellow flower field popped into the mind
Together with the legendary love revived

Being over, all have dwindled my hope
Sweet love has slipped down the slope
How a romantic that affair of the heart
That sparked my sentiment to cope

My heart was thrown into a keen
And I wondered what could have been
The causes of our separation
Or simply ‘cause we were at a different horizon
My dear, we’ve been dating for years
And each time, it was mixed with sweetness and tears
After all, we are all grown-ups
And our love is not a crazy one
We’ve never turned tail, and never sullen
Nor have we had a moment of penitent
But why we are now so far apart
Making ourselves miserable heart

Every time we met
And at times she got jubilant
I often asked her why on that afternoon
She showed up at the railway station
To unintentionally greeted me even we’d never met
tended to give me a cold shoulder
But added to her manner with a malicious smile
and cast her eyes to the vast open sky

I once made a plan
To make a trip
But when the train stopped at a station
I got off without an intention
I believed it was just something natural
But then I was never aware of what was going on
Why she came there
Where was she from
T why she became the apple of my eye
And the chance encounter was legendary
My love for her doubled after each day
But the tern has flown away
Leaving behind no trace of her sight

The traffic started to jam
And the cold air dropped lower every single mile
Not before long, I arrived at the office
And to repeat another lifeless day

Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng 7

Hoa Nở Chẳng Hạn Kỳ

Bất chợt được tin nhắn
Đón em ở phi trường
Tôi bàng hoàng nhìn ra ngoài
Nắng nhạt hãy còn vương
Trên cỏ úa, trên cành cây trụi lá
Bỗng nhiên như hoá đá
Là thật hay đang mơ
Ngước nhìn bầu trời cao vút, xanh lơ
Vài cụm mây trắng bay giữa chiều lãng đãng

Đã bao nhiêu năm tháng
Người biền biệt xa người
Đâu ai ngờ nay lại gặp em ơi
Như tia nắng ấm cho ngày đông lạnh giá
Lòng hồi hộp với niềm vui rộn rã
Chạy ngược chiều đua cùng cây cỏ ven đường

Hoàng hôn bao quanh khi tôi đến phi trường
Nơi cửa đến có lắm người qua lại
Nhìn rảo quanh để tìm người con gái
Của cánh đồng hoa vàng đã bặt tích từ lâu

Không ai nói một câu
Ngoài ánh mắt gọi ngàn lời thương nhớ
Ôm nhau trong vòng tay mà tôi cứ ngỡ
Giấc mơ hoa đêm xuân thắm hương nồng

Tôi đưa em đến quán rượu bờ sông
Nơi thuở trước đã vài lần lui tới
Ngồi bên dòng sông
Tựa người vào tôi như hoa chùm gởi
Đăm đắm nhìn lên chúm chím nụ cười
Bao năm rồi nụ hoa ấy vẫn rất tươi
Và vị ngọt như ngọt hơn bao giờ hết

Ly rượu cạn dần, trăng thu nhạt nét
Tôi dìu em về ngày cạn đêm vơi
Bao nhiêu tương tư trả hết cho người
Đêm đón nhận cơn bão tình đằm thắm
Tưởng gặp lại nói với nhau nhiều lắm
Nhưng bên nhau, lời nói bỗng dư thừa

Ánh trăng mờ xuyên cành lá lưa thưa
Đầu gối vai tôi như chú mèo ngái ngủ
Em không mở lời
Lòng tôi tự nhủ
Từ lúc quen em đầy những bất ngờ
Thôi cứ để cuộc tình đẹp tựa bài thơ
Như cánh đồng hoa vàng trong chiều lộng gió
Em ở đó và tôi cùng ở đó
Bước bên nhau cho đến lúc thu tàn

Trọng Thu 2020

A Sporadic Blossom

Out of the blue, I got her purport
Asking me to see her at the airport
Puzzled, I looked out the window
The sun was still casting the last show
On the yellow grass and leafless trees
All seemed to freeze
In wondered if I was dreaming
No, the pasture of blue was still hanging
Across the sky white clouds were scattering

Many years have come and gone
No sign of hers couldn’t be called
Never expecting meeting her again
It was like warm sunlight on the winter plain
My heart pounded for joy has revived
Bushes on both sides of the road thrived.

The sun has set as I got to the air terminal
At the arrival gate, a crowd of passengers tried to call
I cast my eyes around searching for her
A girl of the old day from the field of yellow flower
Not having any utterance
Both looked at each other with winsome instance
Embracing her in my arm, I still felt amazed
As if it was a pie in the sky that seemed dazed

I walked her to a tavern along the river shore
Where we used to stop by for a score
Sitting by the riverside
She leaned herself against me like a parasite
Looking up and giving me a smile
For years, the look was so fresh
Whose scent and taste was best

Wine in brandy snifter ran low; the moon waned
I walked her home not long before daybreak
The lovesickness I had was all saved for her
The night witnessed my heartfelt love storm
And I thought I would show so much passionate form
But it turned out unneedful for either lover

The slight moonlit weakly sneaked through sparse leaves
As she leaned her head against my shoulder
No utterance could be heard
I consulted myself and wondered
Many surprises occurred during the time I knew her
I let my love go into the world that I dreamed
And follow the wind over the yellow field, that skimmed
Where she and I were wandering
We paced side-by-side till the fall was ending.

 

 Cảm ơn anh YÊN SƠN chuyển gửi Tập Thơ

Trường Ca Cánh Đồng Hoa Vàng đến GNST

A SAGA OF THE YELLOW FLOWER FIELD

The whole poetry story was translated by Professor Dung Ngoc Tran

Hình minh họa- internet

Kim Quy Moderator

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Đỗ Chiêu Đức biệt danh Thầy đồ


Toàn bài thơ EM LÀ… tôi đắc Ý nhất là câu “… Hiện hữu an bài là hạnh phúc ! “.
Không đòi hỏi cao xa, không tiếc nuối những điều mà mình không thể với tới đươc !…CHẤP NHẬN HIỆN TẠI là HẠNH PHÚC các bạn ạ !
 
Thân mến !

Đỗ Chiêu Đức

  TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ NHẤT TUẤN  

(Đỗ Chiêu Đức)

                                              Kính điếu
                                             08-08-2021
 
   TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ NHẤT TUẤN

         Được tin thi sĩ Nhất Tuấn, nhà thơ của tuổi học trò, của đời lính đã qua đời vào khuya Thứ Bảy, ngày 31 tháng 7 năm 2021, tại thành phố Bothell, Washington USA. Hưởng thọ 86 tuổi. Vô cùng tiếc thương và xúc động trước cái chết của một nhà thơ đã có ảnh hưởng rất lớn tới lứa tuổi học trò trong khoảng thập niên 1960 -70 của thế kỷ trước...

                ...Bây giờ còn nhớ hay không
           Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa...

Xướng :

    NHẤT TUẤN CÒN ĐÂU  

                                                    
Bên trời chợt tắt một vì sao,
Khép lại mộng mơ của dạo nào...
"Chuyện Chúng Mình" đây, còn vẳng mãi...
"Thơ Người Lính" đó, để ngàn sau...
"Ái Khanh" nhí nhảnh khoe đen tóc,*
"Nhất Tuấn" chân thành lạy Chúa cao.
"Hoa Học Trò" mimosa một thuở...
"Trẫm" đi rồi, "Ái Khanh" ở phương nao ?!

                                           Đỗ Chiêu Đức 
                                              Kính điếu
                                             08-08-2021

* Thơ của "Ái Khanh" trong "Chuyện Chúng Mình" Tập 3 :

          ..."Người ấy thường hay níu tóc tui,
              Nổi sùng khi thấy tóc đen thui !"
              Cả ngày vào lớp làm thơ nhảm,
              Học chẳng đi lên chỉ thụt lùi !!!

* Ca khúc "Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời" của nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ thơ Nhất Tuấn :

             Con quỳ lạy Chúa trên trời,
             Sao cho con lấy được người con yêu 
             Ðời con đau khổ đã nhiều 
             Từ khi thơ dại đủ điều đắng cay 

             Số nghèo hai chục năm nay 
             Xây bao nhiêu mộng trắng tay vẫn nghèo
             Chúa ơi ! Chúa ơi !...

Con Quỳ Lạy Chúa Trên Trời | Nhạc: Phạm Duy

- Thơ: Nhất Tuấn | NHẠC THÍNH PHÒNG


* Thơ Nhất Tuấn (Chuyện Chúng Mình tập 2) Trần Thiện Thanh phổ nhạc :

         ... Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
             Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
             Bà giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
             Chúa nhật này "Trẫm nhớ Ái Khanh không?"


                                          Đỗ Chiêu Đức

Đọc và cảm nhận bài thơ Buồn trong kỉ niệm - Nhất Tuấn mới nhất
 

    Buồn Trong Kỷ Niệm    
 
Thơ: Nhất Tuấn. Giọng ngâm: Hoàng Oanh.
 

Nguồn: Trang vhp.Hạ Vũ

-----------------------------

   Đỗ Chiêu Đức 3   

https://sites.google.com/site/dochieuduc03/

Chúng em , cựu học sinh trường Tân Hưng Cái Răng thực hiện trang mạng mang tên Thầy với niềm hảnh diện của học trò trường Tân Hưng và những đồng hương chợ Cái Răng . Xin Cám Ơn Thầy !

 

  Đỗ Chiêu Đức làm thơ tặng vợ  

Đỗ Chiêu Đức thường được bạn bè tặng cho biệt danh Thầy đồ, bởi anh chuyên nghiên cứu thơ văn cổ, điển tích xưa. Nay anh còn làm thơ tặng vợ nhưng cũng với phong cách của một nhà nghiên cứu. Thơ mới nhưng lại có điển tích. Điều đáng nói là anh cũng không để cho bạn đọc khó hiểu, đã giải thích những từ cổ xưa (SOS)
 
chieu Duc2                                 
Ông bà Đỗ Chiêu Đức

EM LÀ….

Em là tặng phẩm từ trời
Và là bà xã tuyệt vời của anh !
Em là cô bé hiền hòa
Mi thanh mục tú miệng hoa mỉm cười
Anh là thầy giáo đôi mươi
Văn hay chữ tốt sánh đôi vợ chồng !
Ba sinh hương lửa tự bao giờ
Nguyệt Lão an bày chuyện tóc tơ
Bảy năm trước đó cô trò nhỏ
Bỗng chốc trở thành nội tướng to
Cũng chẳng yêu thơ, chẳng thích từ
Học hành lơ láo , ghét văn thơ
Lấy phải trượng phu là thầy giáo
Học trò lớn nhỏ gọi bằng ” Cô ” !
Em là… Cô giáo không lên lớp….
Tiểu học, học trò gọi ” Thầy, cô ”
Dù không lên lớp vẫn…Cô…Cô !…
Trung học lên ngay thành ” Bà giáo ”
Công danh vùn vụt khỏi mong chờ !
Thỉnh giảng mời thầy lên Đại học
” Bà giáo ” giờ thêm một chữ ” sư ”
” Bà giáo Sư ” chưa xong Trung học
Sinh viên Đại học vẫn…” Chào Cô ” !
Em là… Tặng phẩm của Trời !…
Một nửa ai kia khéo tuyệt vời
Nửa nầy gặp phải sánh thành đôi
Nội tướng chu toàn gia thất nội
Tướng phu giáo tử bấy năm trời (1)
Cũng chẳng thanh mai, không trúc mã
Xướng tùy phu phụ bấy nhiêu niên
Bách thế tu lai đồng thuyền độ
Vạn thế tu lai cộng chẩm miên ! (2)
Bình thủy tương phùng còn vương vấn
Huống hồ hôm sớm ngụ chung nhà
Nhựt cửu sinh tình, tình sinh nghĩa
Nghĩa tình vấn vít khó rời xa !… (3)
Tặng em … Mẹ hát câu ru võng
Vẳng mãi bên tai giọng thiết tha…
Ầu ơ !…. Cây da trước miểu…
Cây da trước miểu, ai biểu cây da tàn…
Bao nhiêu lá rụng… ờ….
Bao nhiêu lá rụng, anh thương nàng… bấy nhiêu !
Em là… nội tướng tuyệt vời !
Trời sai đem xuống tặng người hữu duyên
Số anh lận đận truân chuyên
Cho nên vướng phải cái duyên tơ hồng !
Cũng chẳng mi cong, chẳng má hồng
Em là gạo lức mặn nồng ngon cơm
Cùng chồng lặn lội nuôi con
Thân cò chẳng quản lên non xuống ghềnh
Một mình cô khổ lênh đênh (4)
Nuôi chồng cải tạo buồn tênh tháng ngày
Trông đàn con trẻ hôm mai
Miếng ăn miếng mặc không ngày nghỉ ngơi
Em là…Từ mẫu tuyệt vời !….
………………………………………..
Lặng lẽ thời gian vẫn cứ trôi
Mấy mươi năm cũ thoáng qua rồi !
Hiện hữu an bày là hạnh phúc
Em là tất cả của riêng tôi !
Xưa kia…
Em là vưu vật trên đời
Và là bà xã tuyệt vời của anh !
Nay thì…
Em là nội tướng trị an
Và là Tổ Mẫu của đàn cháu thơ ! ( 5).
 
Đỗ Chiêu Đức.
Chú thích :
(1). Tướng phu giáo tử 相夫教子: Là giúp đỡ khuyến khích ủng hộ chồng trong sự nghiệp và nuôi dạy con cái. Chữ TƯỚNG nầy là support trong tiếng Anh, tiếng Việt không có từ chính xác để dịch. Nó là chữ Tướng trong từ Thừa Tướng đó !.
(2). Bách thế tu lai đồng thuyền độ, Vạn thế tu lai cộng chẩm miên. 百世修來同船渡,萬世修來共枕眠: Nghĩa là Cùng tu với nhau một trăm kiếp mới đi được chung thuyền với nhau ( đồng hội đồng thuyền ). Cùng tu với nhau một vạn kiếp mới ngủ chung gối với nhau được ( mới nên duyên chồng vợ ). Đây là câu nói trong TĂNG QUẢNG HIỀN VĂN nhằm khuyên ta nên trân trọng tình vợ chồng vì khó khăn lắm mới đến với nhau được.
(3). Bình thủy tương phùng 萍水相逢: Là bèo nước gặp nhau, chỉ sự gặp gỡ tình cờ, hời hợt, không hẹn trước, xong rồi thì mỗi người một nơi, như bèo và nước mặc ai nấy trôi, nấy chảy.
(4). Cô khổ lênh đênh : Là nói trại của thành ngữ Cô khổ linh đinh 孤苦伶仃: Cô đơn sầu khổ lẻ loi trơ trọi có một mình.
(5). Tổ Mẫu 祖母: Là bà nội. Đúng ra chỉ có nghĩa là bà mà thôi. Nhưng bà mà ở chung nhà thì thường là Bà Nội. Còn bà ngoại thì thêm một chữ ngoại nữa là : Ngoại Tổ Mẫu.
Đỗ Chiêu Đức may mắn cưới được cô học trò nhỏ ngày xưa vể làm nội tướng, chỉ do mai mối tình cờ thôi.!. Trong tấm hình kèm theo đây, cái hình nhỏ có 2 thầy giáo trẻ và một đám học trò nữ vây quanh, trong đó có một cô là bà xã sau nầy. Quý vị thử nhìn xem có đoán ra được là cô bé nào hay không ?. Vui !
 
chieu duc3
H1: bà và các cháu
chieuduc
H2:  Hình ảnh ngày xưa (1974)

Bà Xã tôi hồi nhỏ là cô bé ” đứng thứ nhì tính từ tay phải, trên tay có cầm cái bóp màu trắng đó “. Lúc đó tôi 19 tuổi, ” bà Xã ” chỉ có 12 tuổi thôi ! Khi mai mối giới thiệu cho tôi cưới ” Bà Xã ” tôi, thì lúc đó tôi 27 tuổi, còn ” Bà Xã ” thì đã 20 tuổi rồi !Xem hình trắng đen bên dưới.

Toàn bài thơ EM LÀ… tôi đắc Ý nhất là câu “… Hiện hữu an bài là hạnh phúc ! “. Không đòi hỏi cao xa, không tiếc nuối những điều mà mình không thể với tới đươc !…CHẤP NHẬN HIỆN TẠI là HẠNH PHÚC các bạn ạ ! Thân mến !

- Đỗ Chiêu Đức

 

Thơ Xướng Họa: Tết Đoàn Viên

- Đỗ Chiêu Đức & Phạm Tương Như & Cao Mỵ Nhân & Phương Hà

 
Canh Tý xuân hồng rực vạn hoa
Đoàn viên mừng Tết, nhứt nhà ta
Ông bà hoan hỉ tươi mày mặt
Con cháu vui mừng híp mắt ra
Hạnh phúc ngập tràn ba thế hệ
Niềm tin chan chứa vạn lời ca
Biết bao vất vả bao năm tháng
Bỉ cực thái lai hợp một nhà!
 
Đỗ Chiêu Đức
 
tetdoanvien
 
   Họa vần   
 
Ông Bà Chiêu Đức tươi như hoa
Con cháu rể dâu về với ta
Cách biệt bao xuân dìm nỗi nhớ
Đoàn viên đón Tết rộn vui ra
Gia đình bè bạn đều thăm hỏi
Thân thích đồng môn hẳn hoan ca
Kính chúc Ông Đồ vui lễ hội
Đại gia đình hạnh phúc chung nhà.

Phạm Tương Như
Kính Chúc Mừng
 
   Chúc Xuân Đoàn Tụ    

Kính hoạ "Tết Đoàn Viên" 
của Quan Đồ Thi Sĩ Đỗ Chiêu Đức
Xin thay lời chúc mừng Đỗ đại gia.
 
Xuân vàng rực rỡ đã thăng hoa
Ông với bà ngồi giữa ảnh ta 
Sáu cháu, 3 con, dâu rể nữa
Tháng Giêng mười bốn tình thêm ra
Chào năm Canh Tý quan Đồ Đức
Vui suốt "2020" chuỗi Phước Ca
Hoè quế xanh rờn tươi tốt mãi
Từ đây tài lộc Đỗ quanh nhà...
 
Hawthorne  26 - 1 - 2020
(Mùng Hai Tết Nguyên Đán)

Cao Mỵ Nhân
Xin chúc mừng anh Đỗ Chiêu Đức đại gia đình đoàn tụ vui đón Tết Canh Tý 2020.
Sau đây Phương Hà xin họa bài xướng Tết Đoàn Viên của anh:
 
  Xuân Đoàn Tụ  

Gia đình ai nấy thảy như hoa
Chiêu Đức bạn hiền của chúng ta
Thế hệ ba đời cùng hiện diện
Cháu con đủ tuổi rộn vào ra
Tươi cười rôm rả vang lời chúc
Hoan hỉ tưng bừng cất tiếng ca
Hạnh phúc vẹn toàn như ước nguyện
Hương xuân tràn ngập khắp trong nhà.

Phương Hà

Vội của Đỗ Chiêu Đức

Với bài thơ “Vội” của Mỹ Trinh, nhà thơ Đỗ Chiêu Đức đã chuyển thể bằng  thơ lục bát vừa nhẹ nhàng, vừa giữ ý dường như muốn nhấn mạnh sự đồng cảm về quan điểm: Con người ở tuổi xế chiếu.
 
0 0c
 
Vội
 
Ngày đã vội đêm về càng vội
Nhanh nhanh lên ngủ vội đi em
Mai không thể mai càng không thể
Tìm đâu ra một nụ cười mềm
Đời rất vội khi em đứng lại
Dừng chân thôi thì đã bước lùi
Người vùn vụt thời gian vùn vụt
Níu cách nào giữ lấy niềm vui
Thu vội tàn và Đông vội đến
Một thoáng thôi chụp bắt tan tành
Hạ mấy thuở chờ xuân từ giã
Một thoáng đời ngun ngút bay xa
 
Mỹ Trinh

Lục bát :
VỘI
 
Vội ngày càng vội hơn đêm,
Nhanh lên ngủ vội đi em đêm này.
Lại không thể đợi ngày mai,
tìm đâu ra nụ hôm nay cười mềm.
Xin đừng đứng lại bên thềm,
Dừng chân là đã lùi thêm bước lùi !
Thời gian vùn vụt nhanh trôi,
Người càng vùn vụt niềm vui chóng tàn.
Làm sao níu được thời gian,
Thu tàn đông đến xuân sang hạ về.
Giã từ muôn vạn đam mê,
Thời gian một thoáng đi về hư không !
 
Đỗ Chiêu Đức

Nguồn: Tống Phước Hiệp Vĩnh Long

--

Mưa

– Đỗ Chiêu Đức

Góc Thơ HTNX - Vina Forums
 
Hạt MƯA sá nghĩ phận hèn, 
Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân!                             
 
Trong văn học cổ và trong dân gian ta ngày xưa, HẠT MƯA được ví như thân phận của người con gái mười hai bến nước trong nhờ đục chịu, với các câu ca dao được truyền tụng rộng rãi trong dân gian như: 
 
Thân em như Hạt Mưa sa, 
Hạt vào đài các, hạt ra ruộng đồng. 
 
hoặc như: 
 
Thân em như Hạt Mưa rào, 
Hạt sa xuống giếng, hạt vào vườn hoa. 
                                 
Cả hai câu ca dao trên đều nói lên thân phận của người con gái sướng hay khổ gì đều trông chờ vào sự rủi may, mà bản thân mình không thể chọn lựa được. “Hạt Mưa sá nghĩ phận hèn,” đã là thân con gái như Hạt Mưa rồi, thì còn quản gì được đến sang hay hèn nữa, nên chi Thúy Kiều không thể tiếc nuối cuộc tình duyên của mình với Kim Trọng, khi gia đạo gặp cơn nguy biến, mà  đành lòng với số phận may rủi của mình, nên mới hạ quyết tâm “Liều đem tấc cỏ quyết đền ba xuân” để bán mình chuộc tội cho cha. 
 
Còn nàng cung nữ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thì may mắn hơn với thân phận HẠT MƯA của mình: 
 
HẠT MƯA đã lọt miền đài các, 
Những mừng thầm cá nước duyên may. 
 
Trong Văn học cổ, ta còn thấy từ MƯA HOA, tức VŨ HOA (雨花) chỉ mưa xuống toàn là hoa, theo tích sau đây: 
 
Theo truyền thuyết, vào thời Nam Bắc Triều có Lương Võ Đế là chúa của Nam triều rất hâm mộ đạo phât. Có cao tăng hiệu là Vân Quang Pháp Sư thường xuyên thuyết giảng Phật pháp trên Thạch Tử Cương ở Nam Kinh, chúng tăng lữ trên 500 người ngồi tọa thiền nghe giảng 3 bửa không tan. Phật Tổ chứng cho lòng thành đã cho một rừng hoa Mạn-đà-la rơi xuống như mưa. Những mưa hoa rơi xuống đều biến thành đá ngũ sắc lóng lánh rất đẹp, gọi là Ngũ Thái Thạch 五彩石, người đời sau gọi là Vũ Hoa Thạch 雨花石, nơi giảng kinh tức là Vũ Hoa Đài 雨花臺, một thắng cảnh nổi tiếng của TP Nam Kinh 南京 thuộc tỉnh Giang Tô hiện nay. 
 
Trong truyện thơ Nôm khuyết danh “Quan Âm Thị Kính” của ta có câu: 
 
MƯA HOA rẩy khắp bên mình, 
Nhấp nhô đá cũng xếp quanh gật đầu. 
 
Ngoài MƯA HOA ta còn có MƯA MÓC, tức VŨ LỘ (雨露) chỉ hạt Mưa và hạt Móc (nhỏ hơn hạt mưa, rơi đọng lại trên hoa lá thành hạt Sương). Có xuất xứ từ sách Lễ Ký Tế Nghĩa  (祭義) như sau: 
 
Hạt mưa và hạt móc đều rất cần thiết cho cây cỏ lá hoa sinh tồn và phát triển, nên thường dùng để ví với ân tình của kẻ bề trên ban cho người bên dưới; gọi là Ơn Vũ Lộ hay là Ơn Mưa Móc, như trong bài thơ “Tống Lý Thiếu Phủ biếm Hiệp trung Vương Thiếu Phủ biếm Trường sa” của Cao Thích đời Đường là: 
 
聖代即今多雨露, Thánh đại tức kim đa VŨ LỘ, 
暫時分手莫躊躇。 Tạm thời phân thủ mạc trù trừ. 
 
Có nghĩa: 
 
Thánh chúa đường thời nhiều MƯA MÓC, 
Chia tay tạm biệt chớ chần chừ !                          
Trong bài thơ “Tự Thuật bài 2 – Hội Gió Mây” của cụ Nguyễn Công Trứ có hai câu Thực như sau: 
 
Ðã từng tắm gội ơn MƯA MÓC, 
Cũng đã xênh xang hội gió mây. 
  
Trong “Tụng Tây Hồ Phú” của Nguyễn Huy Lượng dưới thời Tây Sơn – Hậu Lê cũng có câu: 
Trên dưới đều rồng mây cá nước phải duyên,  
giọt VŨ LỘ tưới đôi hàng uyên lộ. 
 
Sau MƯA MÓC ta còn có MƯA MÂY, hay còn gọi là MÂY MƯA, chữ nho là VÂN VŨ (雲雨). Có mưa là có mây, không có mây thì không thể nào có mưa được. Có xuất xứ như sau: 
 
Theo thần thoại Trung Hoa, con gái của Xích Đế 赤帝  là Dao Cơ , chết trẻ, chôn ở Vu Sơn, hồn phách không tan, biến thành Thần Nữ. Trong bài Cao Đường Phú của Tống Ngọc nước Sở thời Chiến quốc có ghi lại: Sở Vương đi chơi ở Cao Đường, mơ thấy Thần Nữ đến cùng ân ái, khi chia tay còn nói là “Đản vi triêu vân, mộ vi hành vũ 为朝雲,暮为行雨” (Thiếp kéo mây ở buổi sáng, làm mưa ở buổi chiều). Theo quan niệm cổ xưa thì nữ thần và vua giao hợp có thể làm cho phong điều vũ thuận, ngũ cốc phong đăng. Có nghĩa: Mưa thuận gió hòa, lúa thóc được mùa. Nhưng dân gian lại không chịu hiểu theo nghĩa đó, hễ nhắc đến Sở Vương và Thần Nữ thì sẽ nghĩ ngay đến “Mây mưa ân ái giữa trai gái với nhau” mà thôi ! Vì thế, sau nầy hễ nhắc đến Thần Nữ Vu Sơn, Cao Đường Thần Nữ 高唐神女 là người ta nghĩ ngay đến một giai nhân tuyệt sắc gợi tình, và nói đến kéo MÂY làm MƯA, hay nói gọn thành MÂY MƯA, là người ta lại nghĩ ngay đến việc ái ân trai gái. Như cô Kiều đã ngăn Kim Trọng lại trong đêm gặp gỡ khi “Sóng tình dường đã xiêu xiêu,”  mà kể lể rằng:
 
 
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay, 
Lứa đôi ai lại đẹp tày Thôi Trương. 
MÂY MƯA đánh đổ đá vàng, 
Quá chìu nên đã chán chường yến anh…      
                        
Còn trong Truyện Nôm “Hoa Tiên Ký” của Nguyễn Huy Tự và Nguyễn Thiện thì có câu: 
 
Dương Đài rày sẵn MƯA MÂY, 
Mà xem chúa Sở vui vầy giấc tiên. 
 
Không nói MƯA MÂY thì đôi khi nói thành MƯA GIÓ, như khi tả Thúy Kiều thất thân cùng Mã Giám Sinh, cụ Nguyễn Du đã viết rằng: 
 
Một cơn MƯA GIÓ nặng nề, 
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương ! 
 
Hoặc để nói cho đối xứng theo các biện pháp tu từ học của Trung Hoa là MƯA SỞ MÂY TẦN, như khi tả cuộc sống của Thúy Kiều ở lầu xanh: 
 
Mặc người MƯA SỞ MÂY TẦN, 
Nhưng mình nào biết có xuân là gì !… 
 
Về nàng cung nữ của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều thì với sắc đẹp hấp dẫn, quyến rủ, gợi tình đến nỗi: 
 
 
Bóng gương lấp ló trong mành, 
Cỏ cây cũng muốn nổi tình MÂY MƯA !      
và khi đã được vua yêu rồi thì lại cảm thấy rất hạnh phúc và an phận: 
 
MÂY MƯA mấy giọt chung tình, 
Đình trầm hương khoá một cành mẫu đơn. 
                           
Nhưng ngày vui qua mau và chóng tàn, nàng cung nữ chỉ sống bằng hoài niệm và rầu rĩ khát khao mơ màng đến những phút giây ân ái khi xưa:       
 
Tình rầu rĩ khôn khuây nhĩ mục, 
Chốn phòng không như giục MÂY MƯA. 
Giấc chiêm bao những đêm xưa, 
GIỌT MƯA cửu hạn còn mơ đến rày… 
         
Đỗ Chiêu Đức 
(杜紹德) 
 
Trần Văn Giang (ghi lại)

Nguồn: Nông Nghiệp Hải Ngoại

▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬

 Câu đối cho năm TÂN SỬU - Đỗ Chiêu Đức 

 
 Câu đối cho năm TÂN SỬU :
 
                   TÂN là Cay, Cay đắng đã qua mừng năm mới;
             SỬU là Trâu, Trâu cày tiếp nối đón xuân sang.
 
   * TÂN 辛 là là ngôi thứ 8 của Thiên can; Về mặt ngữ nghĩa thì TÂN là Cay, như TÂN KHỔ 辛苦 là Cay đắng, TÂN TOAN 辛酸 là Chua Cay...
     Cay đắng đã qua, mừng năm mới rồi, thì con Trâu năm nay sẽ phải bỏ sức lao động ra cày gấp đôi để vực dậy nền kinh tế đang bị suy trầm vì những hỗn độn đã qua và nhất là vì Covid-19.
 
3. THƯ PHÁP của Đỗ Chiêu Đức cho năm TÂN SỬU :


 
ĐỖ Chiêu Đức Kính Bút

Nguồn: Hoài niệm Tây Ninh 

▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬

     Hồng     

– Đỗ Chiêu Đức


Hồng – Đỗ Chiêu Đức
 
Hồng hồng
Tuyết tuyết,
Mới ngày nào chửa biết cái chi chi !
 
 







 
 

    Tê Hát sưu tầm và tổng hợp    
Xem thêm...

VƯỜN THƠ TRẦM VÂN

 
 
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC

 
https://tramvan.files.wordpress.com/2021/01/7d3be-tram2bvan2.jpg

  Vô cùng thương tiếc báo tin nhà thơ Trầm Vân – Giáo Sư Võ Văn Vạn  

   Giáo Sư Toán Petrus Ký/ LHP đã từ trần lúc 16:15 ngày 22 tháng 4 năm 2021. Nhằm ngày 11 tháng 3 năm Tân Sửu

     * Trường Trung học Petrus Ký nay là chuyên Lê Hồng Phong, ngôi trường nổi tiếng này mà học sinh miền nam trước 1975 đều mơ ước bước vào. Đeo phù hiệu trường trên túi áo, ai cũng phải ngưỡng mộ, học sinh trường này là những em cực giỏi, thuộc loại top của thành phố.

       Trường này không có chổ cho con ông cháu cha, hoặc là chạy tiền để vào học vì học không lại những em học lực thuộc loại suất xắc, và có một thực tế sau năm 75 trường này mất uy tín phần nào do trường có những lớp dành cho các con cháu ... hoặc nhét vào những lớp có thi tuyển thực sự nhưng chúng không theo kịp, tự động đào thải hoặc cố gắng đeo bám nhưng kết quả rất tồi. Giáo viên trường rất khổ khi phải đứng lớp những học sinh kém cỏi này ! ở đâu cũng có những dạng gởi gắm như thế, nhưng những học sinh dạng yếu kém mà vào đây rồi sẻ nản vì học không theo nổi những em giỏi rồi cũng bỏ cuộc giữa chừng ...
____________________
 

     VƯỜN THƠ TRẦM VÂN    

2021
 
mưa
THÁNG BA HOA GẠO ĐỎ TRỜI
Tháng Ba Đỏ Nhớ
hoa gạo tháng 3
Tháng Giêng
Tình Quê
Nhân Ngày Vía Thần Tài
Trong Nỗi Đợi Chờ
Trong Nỗi Đợi Chờ
Một Hôm...
MỪNG XUÂN TÂN SỬU
Xuân Về Nhớ Mái Trường Yêu
Xuân Chờ
NHỚ XƯA
Chào Xuân Tân Sửu
Vào Đông
Gửi Cô Tiểu Muội Phương Trời
XUÂN VỀ BÊN MÁI TRƯỜNG XƯA
Chuc mung nam moi an khang
2020
Chuc mung nam moi an khang
NÔ EN NHỚ PHƯƠNG TRỜI
Nhớ Nô En Xưa
CHÚC MỪNG GIÁNG SINH TƯƠI VUI
Chúc Mừng Giáng Sinh - Năm Mới 2021
Biết Em Còn Nhớ Giáng Sinh Xưa
TỪ ĐỘ EM ĐICHỜ NGƯỜISương Tím Phố Xưa
RU NGƯỜI
Mến Chào Ngày Nhà Giáo
TẠ ƠN
Ngày Nhà Giáo Nhớ Trường Xưa
MƯA CHỜ
MƯA SÀI GÒN
Nắng Sài Gòn
Một Buổi Về Quê
XÓT THƯƠNG MIỀN TRUNG
CÔ LÁNG GIỀNG
NGON GIO HONG SAU
Giấc Mơ Phiêu Bồng
Cà Phê Góc Phố
Trong Nỗi Đợi Chờ
Xót Xa Miền Trung
Nhớ Thương Khép Mở Bầu Trời Mơ Hoang
Màu Sắc Tình Yêu
TÀ ÁO XANH
Nghi Ngờ
Nhớ Thương Khép Mở Vết Dao Tình Buồn
THƯƠNG VỀ MIỀN TRUNG
TÌNH LỠ SA VÀO ĐÔI MẮT EM
về đâu
CHÀO EM PHƯƠNG TRỜI
Đôi Ngả Mưa rơi
THEO DẤU CHÂN NGƯỜI
Mùa Thu Bỏ Quên
tuổi dại khờ
VỀ ĐÂU EM
MƠ EM VỀ
NHỚ NGƯỜI
Vái lạy mỗi ngày
GÓC PHỐ EM VỀ
Em về áo tím ngày xưa
Biết em còn nhớ Sài GònNHỚ VỀ MÁI ẤM TRƯỜNG XƯA
Cà Phê Thứ Năm Cổng Trường Tôi
VU LAN NHỚ MẸ HIỀN
MAN MÁC THU BUỒN
THƯƠNG NHỚ ĐA ĐOAN
MƯA ĐÊM
HỎI
LỤC BÁT TÌNH
MƯA QUA THÁNG TÁM
XẠC XÀO MỘNG MỊ
CÁCH LY
ĐỢI CHỜ
VÀO THU
XIN EM NGỬA NHẸ BÀN TAY
Xin Em Ngua Nhe Ban Tay
CẠN LY KÝ ỨC
NẮNG
CHÀO THÁNG TÁM
CÀ PHÊ CỔNG TRƯỜNG YÊU
SÀI GÒN GIÃN CÁCH
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Nỗi Nhớ Người
Hương Thu Vời Vợi Quấn Quanh Mối Tình
Niềm Vui Mỗi Ngày
Tiệc Vui Với Nhóm Cổng Trường Tôi
Giấu Vào Đâu
Cà Phê Thứ Năm Cổng Trường Tôi PKLHP
Giấu Nhớ Thương
THÈM
Câu Thơ Viết Vội
Cầu Mirabeau
Đừng Em Rơi Giọt Lệ Sầu
Giữ Chân Thiện Nhẫn...
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Cám Ơn Học Trò Thương
Cà Phê Chủ Nhật Viện TimCách Ly
PHƯỢNG HỒNG PHƯỢNG TÍM
Cách Ly
Xin đừng nhỏ lệ u hoài
Ru Người Mái Tóc Cài Trâm Tình Sầu
CHỢT NHẬN RA MÌNH
Lẽ Nào...
Thơ Tôi Từ Đó...
CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
Tình Đầu Mãi Xanh
CẦN
Gầy Nỗi Nhớ Nhung Em
Tình Đầu Mãi Xanh
Gầy Nỗi Nhớ Nhung Em
Cõi Mù Sương
TÔI VỀ THÁNG BẢY
Sống An Vui - Thích Tánh Tuệ
Trầm Vân họa thơ thầy Thích Tánh Tuệ
Sống An Vui- Trầm Vân
MỪNG NGÀY ĐỘC LẬP HOA KỲ
Cà Phê Trước Cổng Trường Mình
Happy Canada Day
ÚA VÀNG
VÒNG TAY SÀI GÒN
VỀ NGANG TRƯỜNG CŨ PETRUS KÝ
Giữ Giùm Kỷ Niệm
HẠ ƠI
Giữ Giùm Thương Nhớ
HA NHO PHUONG TROI
HẠ CHỜ
Thiên Đàng Mơ Xưa
UỐNG CÀ PHÊ TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG PKLHP
GIỌT NHỚ ĐONG ĐƯA
NỢ TÌNH
EM XA CÓ NHỚ SÀI GÒN
TÀ ÁO NGÁT XƯA
NHỚ CHA
BẤT NGỜ ĐỔ ẬP CƠN MƯA
MỘT MÌNH BÊN BIỂN
Thương Tiếc Gs. Nguyễn Trường Hải
EM VÀO LỤC BÁT
HẠ VÀNG THƯƠNG NHỚ
Về Mái Ấm Mây Ngàn
TÀ ÁO TRƯNG VƯƠNG
Chớ Ngại Già
ÁO TRẮNG GIA LONG
Hạ nhớ phương trời
Thương Tiếc Gs Trần Thị Ngọc Dung
Bên Song Cửa Hạ
MƠ MÀNG HẠ XƯA
Chờ Bóng Người Về
Dặn Mình
À ƠI TIẾNG MẸ RU CON
cám ơn nỗi đau
Nỗi Buồn Hoa Phượng
Sân Ga Chiều Tiễn Biệt
Sân Ga Chiều Tiễn Biệt
CÁM ƠN ÁO TRẮNG ÁO XANH
SÀI GÒN THƯƠNG
VẦN THƠ GỬI MẸ
Chúc Người
LẠI VỀ NGÀY LỄ MẸ THƯƠNG
Cám Ơn Tấm Lòng Học Trò
Tháng Tư và Nỗi Nhớ ( Giáng Xưa ), Tiếng Buồn Gửi Nhớ ( TV ) cảm tác
Tháng Tư và Nỗi Nhớ ( Giáng Xưa ), Tiếng Buồn Gửi Nhớ ( TV ) cảm tác
tieng buon gui nho TV
thang tu va noi nho Giang xua
Quán Nụ Cười Mến Thương
Mời xem ” Nhúng Sầu ” . Thơ TV. Ns Nguyễn Hữu Tân Phổ nhạc.
Cám ơn tiếng nhạc, ca hay
Nhúng Sầu vào tiếng gió lay lắc buồn
Xa người nhớ rạc hoàng hôn
Xanh xao mộng mị chập chờn chiêm bao..
Nhúng sầu -hơ TV. Ns Nguyễn Hữu Tân Phổ nhạc
Sài Gòn Gọi Xưa
Đánh Bóng Bàn Ngày Xả Cách Ly
Giữ Từ Bi Sáng Trong Tâm
Chúc Mừng Sinh Nhật Người Phương Nam
CÂU THƠ TIẾNG HÁT HỜN CĂM
Vang Lừng Hải Chiến Hoàng Sa
THÁNG TƯ MÙA CÁCH LY
Vẫn Là Em Bé Nhỏ
THIÊN ĐÀNG HƯ KHÔNG
CẦU MONG
Lời Cám Ơn Giữa Mùa Dịch
Giữa Sài Gòn Mùa Dịch
Vọng Lời Non Nước
Nghĩ về ông Petrus Trương Vĩnh Ký
Căm Hận Giặc Trung
Cám Ơn Học Trò Quí Mến
NÀO CÓ BAO GIỜ...
NGHĨ VỀ DỊCH CORONA
TRÔI QUA MÙA DỊCH HOANG TÀN
Giấc Mơ Hồi Sinh
Cám Ơn Tấm Lòng Trường Ta
lo
Mỏi Mòn Tháng Tư
Tóc Thề Hương Xưa
Sài Gòn Cách Ly
Chúc Người Tình Xa
Cầu Hôn Thời Corona
Nguyện Cầu
Cùng Nhau Chống Corona
Cám Ơn Nhé
Nỗi Niềm Tháng Ba
Sài Gòn Mùa Cách Ly
Góc Phố Mùa Dịch
Thương Tiếc Gs Nguyễn Minh Nhựt
Nỗi Niềm Tháng Ba
Chúc Cô Em Mùa Dịch
CHÚC NHAU MỘT CHỮ AN
Ngồi Buồn Nhớ Trái Bóng Bàn
Chúc Nhau Mùa Dịch
Đi Trong Mùa Dịch
YÊU EM MÙA DỊCH
THƯƠNG TIẾC CA SĨ THÁI THANH
CHỜ NGƯỜI YÊU PHƯƠNG TRỜI
Nụ Hôn Cứu Rỗi
MƯỜI THƯƠNG BÓNG BÀN
Em Từ Huyền Hoặc Bước Ra
Về Trong Truyền Thống Trường PKLHP
ÁO TRẮNG XA VỜI
CÀ PHÊ VIỆN TIM MỖI TUẦN
SÀI GÒN NGỒI NHỚ TRỜI XA
Sài Gòn Chờ
Sài Gòn Ngày Tám Tháng Ba
MÓN QUÀ NGÀY TÁM THÁNG BA
SAO THÀNH PHỐ BIẾT
Chỉ Vài Chiếc Lá Vàng Bay
Xuân Lỡ Thì
HÃY QUÊN BỚT CÁI TÔI
Tìm Lại Dáng Xưa
Chào Người Xa Xăm
Hương Thơm Bồ Kết
HOA MƯỜI GIỜ
MEN THEO LỐI GIÓ TRƯỜNG XƯA
Ai Cúi Xuống Đời Tôi Tim Nhuốm Bệnh
Nhớ Vu Vơ
Hôn Người Qua Chiếc Khẩu Trang

Đâm Chồi Tình Xưa
 
Gửi Em Tiểu Muội Trời Xa
 

    Sưu tập by Bùi K. Thanh MD    
       ( Pétrus Ký - NK 74-75 )       


_________________________________________________________________
 
 
 
 
 
Xem thêm...

Thơ Chủ Đề 45 Năm Quốc Hận

  • Đăng tại Thơ
  • Viết bởi

Thơ Chủ Đề 45 Năm Quốc Hận

30-4-1975 - 30-4-2020

VIỆT NAM

Việt Nam dòng dõi Tiên Rồng
Dân năm mươi triệu non sông mỹ miều
Gian nan từng trải bao triều
Bốn nghìn năm lẻ cheo leo mấy lần!
Đã sinh vào trốn bụi trần,
Đua nhau gánh vác đỡ đần tựa nương
"Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng”
Đã là văn hiến Tiên Rồng
Làm cho rạng rỡ giống giòng Việt Nam.

ĐÀO NGUYÊN
(Virginia – USA)

◊ ◊ ◊

CHO NGƯỜI VIẾT SỬ
Tặng những Anh Hùng Chiến Sĩ QLVNCH


Vài dòng thơ cho anh
Người chiến sĩ lừng danh
Xuất quân trăm trận thắng
Sa trường xưa tung hoành:

Bình Trị Thiên, Hạ Lào
Mùa hè nào đỏ lửa
Vùng An Lộc, Thường Đức
Ngọn Đồi Máu Quảng Nam

Vung súng gươm diệt Cộng
Leo đèo, lội đầm hoang
Băng rừng, vượt núi hiểm
Lửa đạn không kinh hoàng.

Xông pha khắp mười phương
Máu thấm đất quê hương
Hiên ngang trai thời loạn
Thân chạm trổ vết thương.

Mũ lưới sắt đội trời
Đêm mờ sao lưng đồi
Tóc xanh phai mưa gió
Gối đất màn sương rơi.

Quên mùa vàng hoa mai
Nở bên giậu nhà ai
Quên thị thành quyến rũ
Ánh đèn màu liêu trai.

Thừa tình yêu tổ quốc
Chiến hữu muôn cánh tay
Không người lo vận nước
Làm sao thời thế xoay.

Mưu nào vá được trời
Chước nào nghiêng được đất
Niềm hy vọng duy nhất
Toan cứu lấy Sài Gòn!

Trong giây phút sống còn
Làn sóng người ra biển
Anh ngược chiều dòng sông
CỐ GẮNG* trận cuối cùng.

Nhưng quân thiếu súng thưa
Đành nhìn thấy Thủ Đô
Nghẹn ngào trong thất thủ
Hàng ngũ tan bơ vơ.

Như dao đâm đón đau
Như tên xuyên rưóm máu
Tù đày hận rừng sâu
Bao năm sầu thất thế.

Đất tạm dung bây giờ
Vững bền tâm đợi chờ
Vọng về quê hương cũ
Chiêu vong hồn tháng tư...

Tuyên dương người chiến sĩ
Sao anh dũng bội tinh
Dải ngân hà lung linh
Trời thơ vang lẫm liệt.

Vinh danh người anh hùng
Trao tặng một bông hồng
Thắm màu tim làm mực
Viết trang sử cuối cùng.
 
NGUYỄN THỊ NGỌC DUNG

* CỐ GẮNG:  Châm ngôn của các lực lượng chiến đấu Dù

NƯỚC VIỆT NAM TA

Nam-Quan đến mũi Cà-Mâu,
Hình cong chữ S hai đầu rộng ra.
Việt-Nam tên gọi nước ta,
Da vàng, quả cảm, hiền hoà, dễ ưa.

Đồng-Đăng có phố Kỳ-Lừa,
Có nàng Tô-Thị, có chùa Tam-Thanh.
Ai lên xứ Lạng cùng Anh,
Bõ công Cha Mẹ sinh thành Em Anh.

Nước trong nguồn suối Phi-Khanh,(1)
Cha khuyên, Nguyễn-Trãi nguyện thành nước thiêng.
Nước lành thơm mát chiền-chiền,
Trời ban: dân Việt, nước riêng hùng cường.

Núi Đầu-Quỉ cản nhiễu nhương,
Treo đầu xâm lược Bắc Phương tham tàn.
Thiên nhiên thắng cảnh Giốc-Bàn,
Thác cao sầm sập nước đàn âm thinh.

Nước Nam dân Việt thái bình,
Thiên thư đã định, ân tình thiện lương,
Kẻ nào bất chánh kỷ cương,
Trời tru, Đất diệt, thịt xương tan tành.

Địa ranh Quốc Tế rõ rành,(2)
Bản đồ Thư viện, tranh giành sao nên ?
Thế mà Việt cộng độc quyền,
Cắt dâng hải thổ cho bên Cộng tầu!

Nghịch thù hai nước đối đầu,
Xâm lăng, chống đối, nát nhầu lân bang !
Ba phen chiến thắng vẻ vang,(3)
Anh hùng, hào kiệt, rõ ràng Việt-Nam.

Lén dân Cộng sản ký nhàm,
Không cho dân biết việc làm ám đen ?
Nhục danh quốc thể đê hèn,(4)
Toàn dân nổi dậy đòi quyền công minh.

Chủ quyền đất nước Việt mình,
Tổ Tiên gây dựng công trình đã lâu.
Dù cho tấc đất, cây cầu,
Ngọn rau, con cá, không đâu thiếu, thừa.

Đưa ra Quốc-Tế trình thưa,
Để Toà phân xử, khỏi lừa bịp ai ?(5)
Không còn tranh chấp tương lai,
Không còn thù nghịch : hòa hài nhân sinh
Khí thiêng sông núi: văn-tinh,
Hào, Hùng, vẫn sẵn Thần-Linh ứng-phò.

GIA TRẠNG LÊ NGỌC QUỲNH
(Paris)

Nỗi Buồn Tháng Tư

Tháng Tư đất nát trời tan
Máu người loang đỏ lá ngàn, nước sông
Lúa không mọc ở cánh đồng
Mà xương trắng lại chất chồng thành non
Tháng Tư súng tủi, gươm hờn
Sông đau từng mạch, núi buồn từng phân
Rừng hoang lạ lẫm dấu chân
Vầng trăng tiền sử mấy tầng mây che
Bốn phương âm khí não nề
Ngọn roi qủy đỏ tái tê hồn người
Tháng Tư ngọc vỡ, châu rơi
Biển đông thủy quái say mồi trần gian
Máu đào, sóng bạc, hòa tan
Ai gây thảm cảnh da vàng"! Thương ơi!
Tháng Tư đau đớn phận người
Ba mươi năm vẫn còn tươi vết bầm!!!

Ngô Minh Hằng

◊◊ 

Tháng 4 Còn Đó Nỗi Buồn

Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi,
Nói làm sao hết những lời nhớ thương,
Ba mươi năm lắm đoạn trường,
Từ khi con Mẹ bốn phương là nhà.
Đây đàn chim Việt chia xa,
Đó đàn chim Việt quê nhà đắng cay,
Ba mươi năm! Giấc mộng dài!
Bao anh hùng đã bỏ thây chiến trường"
Bao người gục ngã trên nương"
Bao nhiêu người vợ má hường phôi pha"
Bao nhiêu con trẻ mất cha"
Bao nhiêu suối lệ mẹ già khóc con"
Đôi dòng Tổ Quốc Ghi Ơn,
Ba mươi năm chẵn điểm sương mái đầu,
30 tháng 4 mai sau,
Vẫn NGÀY QUỐC HẬN khắc sâu muôn lòng,
Ai người “hữu thuỷ hữu chung”"
Ai người quyết tử, tận trung, tận tình"
Ai đem tính mạng hy sinh"
Nghìn sau sử sách Danh Vinh rạng ngời.
Mẹ Việt Nam! Việt Nam ơi!
Vần thơ khắc khoải cả đời nhớ thương,
THÁNG TƯ CÒN ĐÓ NỖI BUỒN!

Hoàng Yến.

 

 

 

Hình Internet

Kim Quy tổng hợp

Xem thêm...
Theo dõi RSS này