Du lịch

Du lịch (247)

Hành Trình Xuyên Việt # 11

Hành Trình Xuyên Việt # 11

 ** Nam Mai **

Quảng Ninh - Tràng An Ninh Bình - Hà Nội: Thứ sáu 13 tháng 1 năm 2017

Đúng 6:00 giờ sáng, mọi người đều đã sẳn sàng check out ra khỏi Hạ Long Pearl Hotel để lên đường tới thành phố Ninh Bình. Vì đi sớm quá nên cậu Tuyến đã dặn hotel box sẳn thức ăn sáng cho mọi người ăn ngay luôn trên xe để tiết kiệm thời giờ. Cậu Tuyến cho biết sở dĩ phải khởi hành sớm như thế vì trên đường đi mình phải chạy vòng vòng qua nhiều thành phố thì mới đến được Ninh Bình. Hơn nửa cậu cũng xin với mọi người là nhân thễ đang ở Ninh Bình thì cho phép cậu được ghé vào nhà Bố Mẹ Vợ vài phút để mang quà biếu Tết cho hai ông bà. Cả 4 bà nghe nói sẽ được chạy qua nhiều thành phố và ghé vào khu dân cư tại Ninh Bình thì đều thích thú, vì chuyến đi này mục đích là mong được nhìn thấy tận mắt những cảnh sinh hoạt của dân mình, được nhìn ngắm đất đai rộng rãi bao la của từng làng mạc mình đi qua được nhiều chừng nào thì tốt chừng ấy..... đi chơi để được nhìn ngắm tận mắt mọi thứ thì cứ nhẫn nha mà đi không có gì phải gấp rút cả nên ai cũng vui lòng cho cậu Tuyến muốn ghé đâu thì ghé.

Lên xe thì cậu Tuyến cho biết lịch trình đường đi hôm nay sẽ là: từ Bãi Cháy (Hạ Long) mình sẽ lên đường đi đến Quán Toan của thành phố Hải Phòng (mất vào khoảng 70 km, lúc đến đây thì đã vào khoảng 7:15 sáng). Sau đó từ Quán Toan sẽ đi thành phố Thái Bình (mất khoảng 60 km nửa, lúc 9:00 sáng thì xe vào đến địa phận của tỉnh Thái Bình). Rồi từ Thái Bình mình sẽ đi qua thành phố Nam Định, lúc 9:45 am xe đi ngang qua đền thờ Sinh của Ngài Trần Hưng Đạo (đền thờ nơi Ông sinh ra), chúng tôi không ghé vào thăm được vì không có trong chương trình, vả lại xe chỉ đi qua thành phố này trên đường cao tốc mà thôi. Rồi từ thành phố Nam Định mình sẽ chạy cho đến nơi muốn tới là thị trấn Phát Diệm của tỉnh Ninh Bình (vào lúc 10:30 sáng thì xe đi vào địa phận của tỉnh Ninh Bình). Từ Bãi Cháy ở Hạ Long đến tỉnh Ninh Bình sẽ lái xe vào khoảng hơn 200 km và mất hơn 4 giờ lái xe. Sau khi đến Ninh Bình thì xe trực chỉ đến thị trấn Phát Diệm để xem nhà thờ Đá Phát Diệm, và chúng tôi đã đến nơi vào lúc 11:30 am.

Vài hình ảnh chụp từ trên xe trên đường đi từ Bãi Cháy đến Ninh Bình:

Hình chụp khi đi qua thành phố Nam Định

Hình chụp đất đai ruộng lúa nhà cửa trên đường đi ngang qua các thành phố

Ba hình dưới đây được chụp trên đường khi đi gần vào đến thành phố Ninh Bình. Trước kia nhà cửa hai bên đều không có xây bằng gạch hay nhà lầu, hai bên đường của bến sông cũng không có được lát gạch trông "hiện đại" như trong hình đâu. Nhưng vào thời buổi "đô thị hoá" như hiện nay, hình ảnh của những làng quê với cây đa củ bến đò xưa, nhà tranh vách đất hay cầu tre lắc lẻo trước đây đã dần dần biến mất để thay thế bằng những hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy như trong hình bây giờ đây .....

 

Phát Diệm là một thị trấn ở phía nam đồng bằng sông Hồng. Đây là trung tâm huyện lỵ của huyện Kim Sơn tỉnh Ninh Bình. Trụ sở thị trấn nằm cách trung tâm thành phố Ninh Bình 27 km. Phát Diệm nổi tiếng với nhà thờ đá Phát Diệm và nơi đây đã được ví như là "kinh đô công giáo" ở Việt Nam.

Nhà Thờ Đá Phát Diệm

Là một nhà thờ mang đậm kiến trúc phương Đông. Nhà thờ Phát Diệm cách Hà Nội 120km về phía nam, được xây dựng vào những năm 1875 – 1899. Phát Diệm có nghĩa là phát sinh ra cái đẹp, tên Phát Diệm do danh nhân Nguyễn Công Trứ đặt. Nhà thờ được xây dựng trong suốt thời gian 24 năm liên tục, với trình độ kỹ thuật và điều kiện giao thông của những năm cuối thế kỷ 19 thì chỉ với việc vận chuyển hàng nghìn tấn đá (có những phiến nặng đến 20 tấn), và hàng trăm cây gỗ lim về tới Phát Diệm để xây được nhà thờ thì cũng đã là một kỳ công. Kim Sơn trước đây vốn là vùng đất mới khai khẩn rất lầy lội, người ta đã phải chuyển cả một quả núi nhỏ cách 40km về Phát Diệm để khắc phục độ lún của khu đất trước khi xây dựng nhà thờ. Ngày nay khách đến thăm nhà thờ còn thấy núi Sọ, đấy chính là một phần của trái núi đã được dân dời về Phát Diệm trước đây. Nhà thờ được xây dựng trong khoảng thời gian gần 30 năm (từ 1875 – 1899) bởi linh mục Phêrô Trần Lục (là Linh mục giáo phận Phát Diệm từ năm 1865), nhà thờ được mô phỏng theo những nét kiến trúc đình chùa truyền thống của Việt Nam. Nhà thờ Phát Diệm là một công trình kiến trúc độc đáo và duy nhất không chỉ ở Việt Nam mà còn cả trên thế giới.

Hình chụp vào tháng 1-2017

Mộ phần linh mục Trần Lục được đặt trước cửa Nhà thờ chính tòa.

Toạ lạc trên diện tích rộng hơn 20 ha, quần thể nhà thờ gồm 11 công trình được xây cất, bố trí hợp lý, tạo thành một cảnh quan cổ kính tuyệt đẹp. Dù đã trải qua hơn 100 năm, các hạng mục vẫn còn gần như nguyên vẹn. Ngay trước khuôn viên nhà thờ là hồ nước hình chữ nhật có kè đá bao quanh. Giữa hồ có một hòn đảo nhỏ xanh mát bóng cây và bức tượng Chúa Giêsu bằng đá trắng dang hai tay, mắt nhìn thẳng phía trước.

Những hình ảnh chụp chung quanh nhà thờ vào tháng 1-2017.

 

Nhà thờ đá Phát Diệm đẹp ở phong cách kiến trúc của đình chùa Việt, được xây hoàn toàn bằng đá và gỗ, và tới nay quần thể nhà thờ đá Phát Diệm đã trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng thu hút hàng triệu du khách mỗi năm như một vùng văn hóa kiến trúc độc đáo có một không hai.

Vì không phải là ngày cuối tuần, cũng như khi đến nơi lại không đúng vào giờ nhà thờ có Thánh Lễ, vì vậy chúng tôi không có cơ hội được vào xem bên trong nhà thờ chính nên rất lấy làm tiếc. Vì không được vào bên trong nhà thờ mà chỉ đi vòng vòng xem phần bên ngoài thôi, cho nên sau khi chụp được một vài hình ảnh của nhà thờ thì mọi người đã lên xe rời khỏi đây vào lúc 12:00 giờ trưa để lên đường tới thăm khu du lịch Tràng An.

i

Hình chụp trên cầu lối vào khu du lịch Tràng An - Ninh Bình

Nơi group 4 muốn đến thăm hôm nay là khu du lịch sinh thái Tràng An - nằm trong quần thể danh thắng Tràng An của tỉnh Ninh Bình bao gồm khu du lịch sinh thái Tràng An, Tam Cốc - Bích Động, chùa Bái Đính, cố đô Hoa Lư... tuy nhiên các bà trong group người nào cũng đã hơn 1 lần được thăm Tam Cốc Bích Động và Cố Đô Hoa Lư rồi nên chương trình hôm nay chỉ đi xem Tràng An mà thôi. Tràng An là một khu du lịch sinh thái nằm trong quần thể di sản thế giới Tràng An thuộc tỉnh Ninh Bình. Tràng An với những dãy núi đá vôi có tuổi địa chất khoảng 250 triệu năm, qua thời gian dài phong hóa bởi sự biến đổi của trái đất, của khí hậu, cùng biển tiến và biển thoái ....Tràng An đã mang trong mình hàng trăm thung lũng, hang động, hồ đầm. Danh thắng này là nơi bảo tồn và chứa đựng nhiều hệ sinh thái rừng ngập nước, rừng trên núi đá vôi, các di chỉ khảo cổ học và di tích lịch sử văn hóa. Hệ thống núi đá, sông suối, rừng và hang động ở Tràng An rất hiểm trở nên đã được Vua Đinh Tiên Hoàng chọn làm thành Nam bảo vệ kinh đô Hoa Lư ở thế kỷ X và sau đó đã được nhà Trần xử dụng làm Hành Cung Vũ Lâm trong thời kỳ đánh đuổi quân Nguyên Mông (cuộc chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ hai năm 1285). Hiện nay nơi đây còn nhiều di tích lịch sử thời Đinh và thời Trần.

Nằm cách Hà Nội gần 100 km và cách trung tâm thành phố Ninh Bình 7km, khu du lịch sinh thái Tràng An thuộc dãy núi thành trì thiên tạo của kinh đô Hoa Lư xưa. Núi bao bọc xung quanh, ẩn dưới mỗi ngọn núi là các hang động kỳ ảo, được thông nhau bởi các thung nước chạy dài hàng cây số, hệ thống hang động nơi đây vô cùng đa dạng về hình thái và chủng loạị.

Bến thuyền là nơi khởi đầu cho một chuyến du ngoạn bằng thuyền để khám phá những vẻ đẹp tiềm ẩn của Tràng An. Vào những mùa lễ hội, tại nơi đây trên bến dưới thuyền vô cùng tấp nập. Từng chiếc thuyền nan nhỏ, mỗi chiếc chở 4-5 người sẽ đưa du khách ngắm cảnh núi non sơn thủy hữu tình, hay ngắm nhìn và ghé thăm các di tích lịch sử dọc theo đường thuyền đi.

Bốn người chúng tôi được cậu Tuyến thuê riêng cho 1 chiếc thuyền chèo bởi 1 bác gái tuổi cũng vào khoảng hơn 40.

Trong cái tour này, với thời gian khoảng 3 tiếng đồng hồ du khách sẽ được ngồi trên những cái thuyền nan mộc mạc, chèo bởi những người dân địa phương và họ sẽ đưa bạn đi qua 12 hang động, và sẽ ngừng lại 3 điểm tâm linh cho khách bước lên bờ để vảng cảnh Đền, Chùa và dâng hương, vừa đi vừa về khoảng 15 km. Bắt đầu đi từ bến thuyền trung tâm, đến đền Trần, qua các hang Địa Linh, hang Tối, Hang Sáng, hang Nấu Rượu, sau đó thuyền ngừng để du khách lên bờ viếng Đền và lại tiếp tục xuống thuyền đi qua hang Nấu Rượu đến hang Sính, Hang Si, hang Ba Giọt, hang Seo, qua hang Sơn Dương và sau đó lại lên viếng Phủ Khống (đây là di tích thờ vị quan đầu triều của nhà Đinh (không rõ tên húy), hiệu vị là Đinh Công tiết chế), rồi lên chùa Báo Hiếu, sau đó tiếp tục lộ trình đến hang Khống, hang Trần, hang Quy Hậu rồi trở về điểm xuất phát là kết thúc chuyến đi.

Bắt đầu, thuyền đưa chúng tôi lần lượt đi ngang qua các địa danh, hang động nổi tiếng tại Tràng An như:

Hang Địa Linh (với chiều dài gần 300m còn được gọi là hang Châu Báu. Do mới được khai thác, nên nhũ đá còn nguyên vẹn, trắng phau, đẹp lung linh như kim cương, vàng, ngọc. Nếu chiếu đèn vào nó giống như có một lớp thuỷ ngân lóng lánh. Tất cả tạo ra một vẻ đẹp huyền bí, linh thiêng đúng như tên gọi của nó: Địa Linh).

Qua khỏi hang Địa Linh, thuyền tiếp tục tới hang Tối. Trong hang rất tối, phải mang theo đèn pin mới xem được hang, chúng tôi phải dùng đèn pin của cell phone mới xem được. Trong hang có rất nhiều nhũ đá với các hình thù khác nhau. Nhiệt độ trong hang này thường cao hơn ngoài 2-3 độ C, vì giữa lòng hang có một mạch nước nóng …... hang Tối với chiều dài 320m, và cũng có thễ với sự quanh co, uốn khúc nên ánh sáng không vào được, mà người dân đã gọi là hang Tối.

Hang Sáng (tên gọi là hang Sáng, nhưng vào đây du khách vẫn phải dùng đèn vì hang dài 112m, rộng 12m và gấp theo hình thước thợ, trần hang có nơi cao 12m, xung quanh có nhiều khối nhũ đá đẹp, buông thả từ trên trần hang xuống gắn liền với nhiều tên gọi dân gian).

Hang Nấu Rượu (dài khoảng 250m, tương truyền rằng trong hang có mạch nước ngầm sâu hơn 10m, nối ra khu vực Cố đô Hoa Lư. Trong hang có một giếng nước sâu khoảng 15m, nước rất trong và mát. Tương truyền, tiền nhân xưa đã phát hiện ra giếng nước và dùng nước này để nấu rượu nên hang có tên từ đó. Trong quá trình nạo vét hang, người ta tìm được rất nhiều hũ, vại, vò và các dụng cụ dùng trong quá trình nấu rượu.)

Rồi thuyền lại đi qua các di tích lịch sử như Đền Trình (hay còn gọi là miếu Trình) ngôi đền nghìn tuổi nổi tiếng linh thiêng ở Ninh Bình, và đền Trần, một ngôi đền đá cổ, xây dựng vào năm 968 để thờ một vị tướng từ đời vua Hùng thứ 18.

Nếu như N nhớ không lầm thì thuyền đã đi qua hình như đến những 12 hang động, có hang thì ngắn, có hang thì dài, có hang thì cao với nhũ đá rất đẹp, có hang thì tối om om và thấp lè tè chẳng nhìn thấy được sự gì, đã vậy bác chèo thuyền lại luôn miệng nhắc nhở các cô phải cúi thật thấp đầu xuống không được ngẩng lên tị nào, nếu không sẽ đụng vào nhũ đá bễ đầu .... là ráng chịu. Hình như là khi qua hết hang Tối thì phải, bác chèo thuyền đã hỏi xem mọi người có muốn bác ngừng thuyền lại để các cô bước xuống thuyền lên bờ và sẽ leo gần 500 bậc đá để vào dâng hương tại đền Trần không? Mọi người đều le lưỡi lắc đầu không ai muốn lên. Cũng may một điều là hôm nay tuy trời âm u nhưng không bị mưa như mấy hôm trước, tuy nhiên gió rất to nên khi đi thuyền như thế này thì ai cũng bị lạnh ơi là lạnh, cho dù đã mặc 3, 4 áo, lại còn quàng khăn trong, khăn ngoài vậy mà cũng không chịu nổi, còn nghe sẽ phải leo đến mấy trăm bậc mới lên đến Đền thì chị nào cũng thấy .... oãi, đều muốn ngồi lì dưới thuyền không ai muốn ngừng lại để leo lên Đền cả.

Bác chèo thuyền khuôn mặt rám nắng, dáng người nhìn rất khắc khổ đã rất nhiệt tình chỉ dẫn mọi thứ trên đường đi để du khách có thể hiểu rõ hơn về vùng đất mang vẻ đẹp kỳ vĩ này. Hầu hết những người chèo thuyền đều là đàn bà và là người địa phương, hình như họ đã được học một cách khá bài bản về hệ thống hang động, về lịch sử của các di tích để có thể kiêm nhiệm luôn vai trò hướng dẫn viên du lịch cho bạn khi đi thuyền. N đoán như thế vì thấy Bác chèo thuyền của chúng tôi hai tay thì chèo thuyền thoăn thoắt và miệng thì nói thao thao bất tuyệt về các sự tích thú vị của những hang động, khi đến hang nào thì cũng chậm mái chèo lại để kể tường tận sự tích của hang đó, nó dài bao nhiêu, rộng bao nhiêu, tại sao lại có cái tên gọi như thế…, ở đó gắn liền với danh nhân gì...., rồi lại kể qua lịch sử của các chùa, đền khi thuyền đi ngang qua từng điểm một các bác ạ. N nghe mà thấy cảm phục trí nhớ của bác chèo thuyền này quá sức vì trong vòng gần 2 tiếng rưởi đồng hồ, bác đã nói không ngừng nghỉ, bác nói một cách thật nhuần nhuyển mà tuyệt nhiên không hề bị vấp váp chút nào cả, chính điều này đã làm cho N không ít lần phải ngạc nhiên trước sự am hiểu

tường tận của bác lái đò chân đất nhỏ bé này. Tụi N mắt thì còn bận nhìn ngắm phong cảnh đẹp tuyệt vời chung quanh mình và còn mãi lo "chớp hình", nhưng tai vẫn lắng nghe bác nói đều đều nên không còn thì giờ để hỏi thêm bác ấy những điều gì khác nữa.

Trên đường trở về bến (lúc này bác không còn phải "thuyết trình" nửa), tụi N có tò mò hỏi bác về đời sống của những cư dân tại khu này, cũng như về mức thu nhập của bà con mỗi tháng xem có khá không, khi phải vừa đội mưa đội nắng chèo thuyền cả ngày lại vừa phải kiêm thêm nghề "hướng dẫn viên" du lịch như thế này.... thì được bác cho biết :

“Khoảng vào năm 2001, ruộng của 2.000 hộ dân khu này bị thu hồi lại, để dành chỗ cho việc quy hoạch làm khu du lịch sinh thái Tràng An. Kể từ đó những người nông dân không còn ruộng nửa, mà thay vào đó là được làm nghề chèo thuyền chở khách du lịch. Hai ngàn hộ dân ở đây, mỗi hộ được cấp cho 1 chiếc thuyền để bắt đầu việc chở du khách khi khu du lịch Tràng An bắt đầu mở cửa. Đàn ông, thanh niên trong gia đình không còn làm ruộng nửa thì đi tìm việc làm ăn xa ngoài thành phố, chỉ còn lại những người già, và cánh phụ nữ như chúng

tôi thì xin tham gia vào việc chèo thuyền tại khu du lịch hầu kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Để có thể được nhận vào công việc chèo thuyền, các chị phải trải qua một lớp huấn luyện rồi phải thi kỹ năng, phải vượt qua những phần thi cam go thì mới được cấp thẻ hành nghề của đơn vị khai thác du lịch. Ngoài ra, vì chở khách Tây nhiều nên hầu hết lái đò ở khu du lịch Tràng An đều phải học thêm chút ít tiếng Anh để có thễ giao tiếp. Theo bác lái thuyền, đây cũng là một cơ hội tốt để quảng bá hình ảnh quê hương, để người dân có điều kiện mở mang kiến thức, được gặp gở với nhiều người, trong đó có cả người nước ngoài nên chúng tôi thấy vui lắm, niềm vui đó là được gặp du khách từ khắp tất cả mọi miền của đất nước, được trò chuyện, hỏi thăm nhau về quê hương bản quán, về công việc của nhau .....

Từ nào đến giờ chúng tôi là những người nông dân quê mùa quanh năm cày sâu cuốc bẫm, chỉ sống với ruộng đồng nào có biết gì đến thế giới bên ngoài, từ khi Tràng An mở cửa đón khách du lịch, trình độ dân trí của người dân ở đây được nâng cao hẳn lên, tuy nhiên kinh tế của những người chèo thuyền như chúng tôi thì ....." nói đến đây bác bỏ lửng câu nói.

Bác kể rằng nghề chèo thuyền ở Tràng An khá vất vả, người lái phải có một tay nghề thực vửng chắc, bởi nhiều hang động có nhiều mô đá nhấp nhô trên đầu, có đoạn chỉ vừa lọt đúng một chiếc thuyền. Do đó, người lái thuyền phải làm sao lái cho thật chuẩn xác, vừa để lách qua được “cửa ải”, vừa để du khách không bị đập đầu vào đá. Công việc chèo thuyền của những người như bác có khi phải chèo liên tục trong 3 giờ đồng hồ, nhưng mỗi chuyến như vậy những người lái thuyền chỉ được trả khoảng từ 150.000 đến 200.000 đồng, và không phải khi về đến bến thì bác sẽ lại có thêm lượt khách nửa, mà bác phải chờ cho 1.999 chiếc thuyền khác chở khách đi, rồi sau đó thì mới lại đến lượt mình.

Bác chia sẽ: “Thuyền có số thứ tự, ai đến lượt thì mới được chở khách, các cô bảo 2.000 chiếc thuyền thì bao giờ mới tới lượt mình? Vào những mùa lễ hội, trung bình mỗi ngày tôi chở được một chuyến, còn những ngày bình thường không lễ lộc hoặc vào ngày mưa gió ít khách thì một tuần được một chuyến, tiền công mỗi chuyến thuyền có đáng là bao, ai may mắn thì được khách thương tình cho thêm vài đồng”.

Với thu nhập không ổn định từ nghề chở thuyền cho khách du lịch, bác cho biết vào những hôm không chở thuyền cho khách, bác phải đi tìm thêm việc làm lặt vặt, đi mò cua bắt ốc, hoặc ai mướn gì thì làm nấy để có thêm thu nhập lo cho cuộc sống gia đình.

Nghe có khỗ không hở các bác? Tự nhiên "người cày mất ruộng", không biết là khi mất ruộng thì họ đã được đền bù bao nhiêu, mà sau đó thì thấy cuộc sống khó khăn quá nhỉ? Nghe qua câu chuyện, thực tình mình chẳng còn biết nói sao nửa, chỉ thấy ngậm ngùi thương cho họ quá thôi.

Đang ở Ninh Bình nên sẽ kể cho các bác nghe thêm chuyện .... ăn uống. Ai cũng bảo, khi đến Ninh Bình thì nhớ nên ăn .... thịt dê các bác ạ.

Thịt dê núi là đặc sản nổi tiếng của Ninh Bình. Dê núi có thể chế biến thành nhiều món mà nhiều người vẫn hay gọi là Dê 7 món gồm : Nem dê, dê hấp, nhựa mận, dê nướng, tiết canh dê, mật, cà ngâm rượu và tái dê. Trong đó ngon nhất là món tái dê, món tái dê vẫn đứng hàng thứ nhất. Cái ngon của tái dê ngoài bí quyết chế biến khéo léo còn ở gia vị, và các loại lá, quả ăn kèm theo và đặc biệt là món tương gừng.

Món Tái Dê (hình N lấy ở Internet cho các bác xem, nhìn ngon không?

Mấy món khác thì N không dám đụng đủa vào, nhưng xin khai ra là N có dám thử món Tái Dê các bác ạ. Hm, ăn thì thấy cũng mềm và ngon, đặc biệt là có vài loại rau ăn kèm hơi lạ mà mình chưa nhìn thấy bao giờ .... còn tương gừng thì đại khái cũng pha chế như tương Cự Đà mình ăn bên này nhưng nó có hơi nặng mùi hơn. N cũng chỉ dám thử 1, 2 miếng cho biết thôi chứ không dám xơi nhiều vì sợ ...... ngộ nhỡ lại gặp anh họ Tào tên Tháo thì chết luôn.

Ngoài ra, Cơm cháy cũng là đặc sản nhưng lại là món ăn rất dân dã của Ninh Bình. Cơm cháy có màu vàng, rất giòn thường được ăn kèm với ruốc và loại nước sốt đặc biệt, chế biến theo cách rất riêng của Ninh Bình. Khi ăn, những miếng cơm cháy không hề khô khan mà cứ giòn tan béo béo trong miệng, thơm ngon mà phảng phất chút hoang sơ quyện trong từng hạt gạo.

Cơm cháy Ninh Bình (hình N lấy ở Internet cho các bác xem đỡ

N cũng có thử món này và ăn mạnh miệng hơn một chút vì mọi thứ đều chín. Khi ăn thì rưới cái nước sốt đặc biệt của nó lên cơm cháy, tuy nhiên N không thích rưới nước sốt này lên vì theo cái lưỡi của N thì nước sốt cũng không lấy gì ngon đặc biệt cho lắm, ngoài ra nó lại làm cho cơm cháy bị mềm không còn dòn nửa.

Ba tuần trước, N đã đưa các con cháu mình (group 25) đến Ninh Bình để thăm khu du lịch Tam Cốc Bích Động và đã có ăn thử 2 món đặc sản Ninh Bình này, (chứ không phải được ăn vào ngày hôm nay khi đi thăm khu du lịch Tràng An với group 4). Bây giờ ngồi suy nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra được là hôm đến khu du lịch Tràng An với group 4 thì mình đã ăn được thêm món đặc sản gì của Ninh Bình nữa.

Và đây là hình chụp chỗ mà N và gia đình đã vào ăn trưa (sau khi cho các cháu đi thuyền tại khu du lịch Tam Cốc Bích Động)

 Lúc 4 bà rời thuyền lên bến thì đã gần 4:00 giờ chiều rồi. Mọi người hối hả rời khu du lịch để tìm đường ghé vào nhà Bố Mẹ Vợ của Cậu Tuyến cũng ở tại thành phố Ninh Bình, để cậu còn mang quà biếu Tết cho hai cụ. Vậy là group 4 lại được có dịp đi vòng vòng trong khu làng mạc của bà con cư dân tại Ninh Bình. N để ý quan sát thì thấy nhà cửa trong làng đã được đô thị hoá nhiều, đất đai cây trái trồng trọt chung quanh nhà cũng thấy ít, đường đi trong làng đều được lát bằng xi măng rất khang trang và nhà cửa cũng đã được thay thế bằng nhà gạch xây chứ không còn là nhà tranh vách đất nửa ..... những cây cầu ao nguyên thuỷ cũng đã được thay thế bằng những bậc bệ xi măng trông sạch sẽ

hơn, nhưng khi nhìn nó thì mình vẫn thấy có một chút gì đó hơi .... "hoài cổ" vì chợt nhớ đến những cái cầu ao làm bằng ván, bằng tre trước kia vào những ngày xa xưa cũ .....

Hình chụp trên đường vào làng nhà Bố Mẹ Vợ cậu Tuyến

 Lúc 4:00 giờ chiều thì chúng tôi lên đường trở về Hà Nội. Từ đây (Ninh Bình) phải lái khoảng 110 km nửa thì mới về đến HN. Khoảng 4:45 pm xe chạy đến Phủ Lý (Hà Nam) thì ngừng để tìm mua thẻ phone cho chị TA.

Đúng 7:00 chiều thì xe về đến Hà Nội. Mọi người check in trở vào lại Thăng Long Opera Hotel. Chúng tôi sẽ ở tại khách sạn này đêm nay là đêm cuối, vì sáng mai ngày thứ bảy 14 tháng 1 năm 2017 chúng tôi sẽ chào tạm biệt giả từ miền Bắc và sẽ bay vào thành phố Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình để tiếp tục hành trình đi thăm các tỉnh của miền Trung nước Việt Nam.

Suốt từ 6:00 giờ sáng đến 7:00 giờ tối ngày hôm nay, sau khi vượt hơn 300 km đường trường và đi bộ tới lui cả ngày nên ai nấy đều thấy thấm mệt rồi. Hai chị TN và TA rủ bọn này đi foot massage để cho thư giản nhưng bọn này phải từ

chối vì về đến HN với thời tiết lạnh lẻo và mưa phùn ẩm ướt như thế này, N và MT chỉ muốn được tắm 1 phát nước nóng xong leo lên giường nằm cho khoẻ chứ không muốn đi ra ngoài nửa. Cũng may mà cháu Hương biết "bà Trẻ" sẽ trở về Hà Nội tối nay nên cháu đã nấu xôi trắng và làm Chả Sương Sông đem đến tận khách sạn cho "bà Trẻ" ăn tối, vậy là đỡ phải lo chuyện dầm mưa đi ăn uống bên ngoài.

Ăn uống, tắm rửa xong xuôi thì N và MT vội vàng thu xếp hành lý rồi lên giường ngủ sớm, để sáng mai ra phi trường Nội Bài đáp chuyến bay vào Đồng Hới lúc 8:05 am. Ngày mai cũng sẽ là 1 ngày bận rộn với chương trình đi xem Động Thiên Đường tại Vườn Quốc Gia Phong Nha Kẻ Bàng trước khi rời thành phố Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình để đi dần dần qua các tỉnh trên đường vào đến Huế.

 

Viết xong ngày Jun 06-2018 @ 8:00 pm

Bài kế tiếp: Xem Động Phong Nha tại Tỉnh Quảng Bình

 === Nam Mai ===

Thỉnh thoảng có những chiếc xe máy đi qua đó là các anh chị đi làm công nhân trên tỉnh, nhìn các anh chị đi cùng nhau vui vẻ thật là thích.

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Những bức ảnh du lịch đẹp nhất trong năm 2018

Những bức ảnh du lịch đẹp nhất

trong năm 2018

Đây là những bức ảnh xuất sắc nhất trong số các tác phẩm đăng ký tham dự cuộc thi Nhiếp ảnh Du lịch - National Geographic Travel 2018, giải thưởng được ra mắt tháng 4 hàng năm. 

Nhiếp ảnh gia người Mỹ Naresh Balaguru đã bắt được khoảnh khắc cầu vồng tuyệt đẹp tại hẻm núi Grand Canyon nổi tiếng, thuộc Vườn Quốc gia Grand Canyon. Ông kể lại: "Khi đang tham quan tôi bắt gặp một cơn bão xuất hiện ở rìa phía Nam dãy núi. Nhưng khi đóng gói xong đồ đạc thì cơn bão biến mất, để lại khung cảnh như chốn thần tiên."

Bức ảnh rừng hoa anh đào rực rỡ vào ban đêm ở quận Nakameguro ở thủ đô Tokyo, của nhiếp ảnh gia Hiroki Inoue.

Bức ảnh của nhiếp ảnh gia người Italy Enrico Pescantini, chụp lại khu khảo cổ Teotihuacan ở Mexico. "Đây là kim tự tháp lớn thứ 3 trên thế giới, được giành riêng cho thần mặt trời. Sự hoàn hảo về kiến trúc hình học của kim tự tháp tạo nên sự ngưỡng mộ về nền văn minh đã tạo ra nó..." ông phát biểu.

Bức ảnh được nhiếp ảnh gia Khai Chuin Sim người Malaysia ghi lại tại Kenya. Ông kể lại, "tôi đã đi từ sáng sớm để chụp lại bộ ảnh về cuộc di cư vĩ đại của các động vật nơi đây. Khi tôi nhìn thấy chú tê giác đứng từ phía xa gần gốc cây, cảm giác một vẻ đẹp khó tả trong ánh bình minh".

Nhiếp ảnh gia Nitish Thakur người Ấn Độ chụp lại cảnh những người chăn cừu lùa bầy gia súc của họ lên dãy núi Himalaya. Ông cho biết, "tất cả những nhu cầu cơ bản của người dân nơi đây đều trông cả vào đàn cừu, giống như là sự sống của họ vậy. Những chú chó chăn cừu được quấn bảo hộ quanh cổ, để luôn sẵn sàng chống lại một cuộc tấn công bất ngờ từ báo hay gấu".

Mattia Passarini tới từ Trung Quốc, ông đã sống và gần gũi với những thổ dân của bộ tộc Mundari ở Nam Sudan. Theo Mattia, thổ dân Mundari là một trong những bộ lạc chăn gia súc giỏi nhất. Họ chủ yếu là những người nông dân, di chuyển đàn gia súc sang đồng cỏ trong mùa khô, và trở lại khu định cư trong các rừng nhiệt đới vào mùa mưa."

Hai cô gái ngồi trên cầu thang nhà họ đang đọc sách và nhâm nhi cốc masala chai ở Rajasthan, Ấn Độ. Bức ảnh được chụp bởi nhiếp ảnh gia Firdaus Hadzri người Malaysia.

Hình ảnh con sông nham thạch Sol de Manana mờ mịt khói trong buổi sáng sớm, được chụp lại bởi nhiếp ảnh gia HongKong Hi Antony Tang. Ông cho biết: "Tôi đã rất ấn tượng với phong cảnh đặc biệt, kết cấu thổ nhưỡng và bầu không khí nơi đây. Tôi rất vui khi có cơ hội lưu lại khoảnh khắc khó quên này với tất cả các bạn".

Dung nham chảy vào biển sau đợt phun trào núi lửa ở Bolivia. Nhiếp ảnh gia người Nhật Bản Tetsuya Nomura cho biết, "một vụ nổ lớn xuất hiện và không khí nóng tỏa ra, khiến ống kính máy ảnh của tôi bao phủ một lớp sương và bụi...".

Hideyuki Katagiri đã chụp lại bức ảnh tuyến đường sắt Enoshima ngoài khơi bờ biển Nhật Bản. Tuyến đường sắt là nơi giao thương của quận Kamakura và Fujisawa.

Cuộc thi Nhiếp ảnh Du lịch - National Geographic Travel 2018 được tổ chức hàng năm vào đầu tháng 4, nhằm tôn vinh những tác phẩm xuất sắc nhất về du lịch và khám phá. Người tham gia gửi tác phẩm của mình theo một trong ba chuyên mục Con Người, Tự Nhiên, Thành Phố, và không có giới hạn nào về tác phẩm. 

 

Ngọc Lan sưu tầm ?ڰۣڿڰۣڿஇԑ̮̑ঙڰۣڿڰۣڿஇ?

 

Xem thêm...

Úc Châu qua một lần ghé thăm

  Related image  
  Image result for beautiful australia photos  
 

Úc Châu qua một lần ghé thăm

 

Related image

Khi có ý định viết về đề tài “Úc du”, nhiều bạn đã can ngay. Vì chúng tôi chỉ đi có 2 trong 6 Tiểu Bang ở Úc, nên không thể có đủ tìm hiểu để nói về toàn thể nước Úc. Vì thế, chỉ dám xem đây là vài nhận xét nhỏ – còn rất phiếm diện – về nước Úc.  Nước Úc là một đại lục nằm ở cực Nam trái đất giáp Thái Bình Dương ở phía Bắc và Nam Băng Dương ở phía Nam. Úc có hòn đảo lớn và vài đảo nhỏ, diện tích gần 3 triệu dặm vuông, lớn hàng thứ 6 trên thế giới. Nhưng dân số chỉ có chưa tới 25 triệu người, đứng hàng 51 trên thế giới. 
 
Tên chính thức của Úc là Thịnh Vượng Chung Úc, (Commonwealth of Australia). Khoảng 60 ngàn năm trước khi người Anh đặt chân đến Úc vào cuối thế kỷ 18, hòn đảo này là nơi sinh sống của khoảng 250 nhóm thổ dân. Đế Quốc Anh đã dùng lục địa này để trước tiên là để giam giữ tù nhân lưu đày vào 26 tháng 1, 1788. Sau đó, di dân lần lần kéo đến và vào ngày 1 tháng 1 năm 1901, nước Thịnh Vượng Úc thành hình với 6 vùng dân cư. Tuy là một quốc gia độc lập, Úc vẫn xem nước Anh là mẫu quốc, coi Vua và Nữ Hoàng Anh là Quốc Trưởng. Ở góc trái bên trên quốc kỳ Úc là quốc kỷ nước Anh. Quốc huy đặc biệt có hình con kangaroo và con chim emu đứng hai bên tấm khiên có các huy hiệu 6 tiểu bang. 
 
Cơ cấu chính quyền gồm một Tổng Toàn Quyền, hiện nay là Sir Peter Cosgrove, Thủ tướng hiện tại là Malcolm Turbull. Quốc hội có hai viện Thuợng và Hạ Viện. Thủ đô Úc là Canberra nằm trong Tiểu Bang New South Wales. Mỗi Ttiểu bang có một Toàn Quyền và Thủ Hiến riêng. Ông Lê Văn Hiếu, một di dân đến Úc cuối thập niên 1970, là người Á Châu đầu tiên được bổ nhiệm làm Toàn Quyền Tiểu Bang Nam Úc có 1.26 triệu dân, thủ đô là Adelaide. 
 
Kinh tế Úc phát triển, tính về GDP, đứng hàng 13 trên thế giới (1.39 ngàn tỷ năm 2017), bình quân đầu người là 56 ngàn đô la mỗi năm, đứng hàng thứ 10. 
Vì là một hòn đảo mà phần bên trong là sa mạc khô cằn, dân Úc chỉ sinh sống trên các vùng đất ven biển như các thành phố lớn Darwin ở Tiểu Bang Bắc Úc, Adelaide (Nam Úc), Perth (Tây Úc), Brisbane (Queenland), Sydney, Caberra (New South Wales) và Melbourne (Victoria). Dân số Úc 25 triệu, trong đó có hơn ¼ là di dân. Úc đứng hàng thứ 9 về di dân.
     
   
     

Sydney 
Sydney là thành phố lớn nhất của Úc, nơi có tòa hí viện Opera House và chiếc cầu Harbour Bridge nổi tiếng. Chúng tôi đã đi dạo phố Sydney và thấy đa số là người Á Châu lượn lờ tấp nập trên các con đuờng phố chính. Khu vực quanh tòa nhà Opera House ngày trước thông thoáng, nay bị bao quanh bởi nhiều cao ốc do người Trung Hoa mua đất dựng lên để làm nhà hàng ăn uống. Những kiến trúc này làm hỏng hết quang cảnh của khu vực. Người Hoa hầu như chiếm các dịch vụ du lịch, từ văn phòng du lịch, tiệm ăn đến các xe bus đưa khách đi chơi. Những người Hoa giàu có từ Hoa Lục bỏ nhiều tiền để tranh giành mua bất động sản ở các thành phố lớn bên Úc, đẩy giá nhà lên cao đến chóng mặt. Một căn nhà nhỏ chừng 1200 square feet, cũ kỹ, chỉ có ít đất trước và sau, có thể lên tới hơn 1 triệu đô la Úc. Ở Úc, nghe nhà bạc triệu là chuyện thường. Trong hơn 5 triệu dân ở Sydney, số lượng người sinh đẻ ở Hoa Lục là 225 ngàn, cao nhất trong tất cả những người sinh đẻ ở nước ngoài đang sống tại Úc (cao hơn cả người Anh). 
 
Mấy ngày ở Sydney, chúng tôi theo dõi báo chí biết rằng nhiều nhân vật lãnh đạo Úc, trong đó có cả cựu Thủ Tướng đang bị điều tra về tội tham nhũng, nhận hối lộ của người Hoa để cho họ thao túng từ kinh tế, đến chính trị. Dân chúng Úc cho hay hiện tượng tham nhũng gia tăng gấp đôi trong vòng 3 năm vừa qua. Luật sư Mark Robinson nói rằng nạn tham nhũng xảy ra ở mọi cấp của chính quyền. Trong năm 2017, những vụ tham nhũng hối lộ bị phát giác ngay trong Quốc Hội Úc, dính líu đến cả chục vị. 
 
Chính cựu Ngoại Trưởng Mỹ Tillerson tháng trước đây cũng cảnh giác các quốc gia Trung và Nam Mỹ về hiểm họa Trung Cộng. Ông kêu gọi các nước Tây Bán Cầu hãy rất cẩn thận với việc đầu tư của Trung Cộng mà ông xem là chính sách thực dân mới. Ông nói rằng Trung Cộng luôn lợi dụng sơ hở để xâm nhập vào châu Mỹ. Bề ngoài chính sách của họ có vẻ tốt trong đoản kỳ, nhưng chắc chắn sẽ mang lại những hệ lụy xấu trong trường kỳ. Trung Cộng khi đầu tư, thường đòi phải được đưa nhân công từ Hoa Lục qua làm việc. Việc này gây ra nạn thất nghiệp cho nhân công bản xứ. Trung Cộng hiện đang có những giao thương quan trọng với các nước Argentina, Brazil, Chile, và Peru. 
 
Có lẽ đây là hiện tượng chung đang xảy ra khắp các nước, không chỉ nước Mỹ mà Tổng Thống Trump đã cảnh báo về sự xâm nhập này. Việc người Hoa mua nhà cửa ở Úc đã đẩy dân Úc ra khỏi các thành phố, dời về các trang trại xa. Trong 451 ngàn cơ sở kinh doanh ở Sydney trong đó có 500 công ty lớn, có đến 2/3 là của công ty đa quốc gia. 
Ngoài số người Hoa, Úc cũng gặp phải nạn bọn Hồi nhập cư quậy phá. Mới đây nhiều phụ nữ Úc khỏa thân xuống đuờng để trêu gan bọn Hồi này. 
Vật gíá ở Úc cỏ vẻ đắt đỏ hơn ở Mỹ. Nhưng bù lại, lương cao hơn. Lương tối thiểu là 20 AUD. Các nhân viên phục vụ tại nhà hàng lãnh lương, vì thế không nhận tiền tip. 
Thuốc lá rất đắt. Gói thuốc trung bình từ 20 đến 40 AUD. Khi nhận cảnh vào Úc, chỉ được mang theo 40 điếu. Trên số đó là bị đánh thuế nặng.
     
 
Người Việt biểu tình chống VC ở Sydney
 
     

Người Việt ở Úc 
Tại Sydney có hơn 81 ngàn người Việt định cư. Họ sống rải rác tại nhiều thành phố phụ cận như Riverwood, Bankstown, Liverpool. Ở Bankstown có những khu riêng của di dân các nước, trong đó có khu của người Việt, khá rộng. Khu Đại Hàn ở Strathfield sạch sẽ, ngăn nắp như các khu sang trọng của Mỹ. Khu chợ VN luộm thuộm, nhiều rác và những lời rao hàng ồn ào. 
Chợ và phố san sát nhau như các sinh hoạt của Sài Gòn xưa. Đi trên các con phố chính, toàn là người Việt cũ của miền Nam. Thỉnh thoảng nghe tiếng chát chúa giọng Bắc Kỳ Cộng Sản. Thức ăn ở đây dường như ngon hơn ở California, vì bánh phở và sợi bún đều từ lò mới đem ra chứ không dùng bún, phở khô luộc lại. Thịt bò mềm và thơm. Tuy nằm sát biển, nhưng tôm hùm giá đắt gấp ba lần giá ở Mỹ. 
Trụ sở của Cộng Đồng Người Việt tại Sydney đồ sộ vô cùng. Những ngôi chùa cũng mọc lên nhan nhản bề thế không kém. Chúng tôi đến vào thời điểm Nguyễn Xuân Phúc và Hun Sen sắp qua dự cuộc họp các nước Á Châu Thái Bình Dương. Các Cộng Đồng người Việt, Kampuchea đã tổ chức biểu tình phản đối rầm rộ. Cũng tại cuộc họp này, Thủ tướng Việt Cộng Nguyễn Xuân Phúc bị chụp hình đang ngủ gật. Ông Phúc này gây ra nhiều chuyện buồn cười từ mấy năm qua. Từ chuyện Ma-de in Việt Nam, đền Cờ Lờ Mờ, đến chuyện chỉ có mình ông ta đưa hai tay lên trời trong khi các vị nguyên thủ các nước khác đưa tay nắm tay nhau. Chúng ta còn nhớ vụ Nguyễn Minh Triết tuyên bố vớ vẩn ở Cuba, rồi Nguyễn Tấn Dũng đọc tên Thủ Tướng Pháp Giăng Mắc e-rô, và hai lần đập tay vào ông này để phàn nàn “không nghe đuợc” và sau đó than phiền ánh nắng chiếu từ cửa sổ phía sau lưng. Cả hai lần đều nói tiếng Việt với ông Thủ Tướng Pháp. Cả một nước 90 triệu dân mà bị cai trị bởi những kẻ thất học, vô tư cách như thế này thì đáng buồn!
     
 
Ngưới Việt diễn hành ở Melbourne
 
     

Melbourne 
Melbourne nằm ở Tiểu Bang Victoria, phía đông nam nước Úc, các Sydney chừng hơn 10 giờ xe. Thắng cảnh gồm có: Khu mỏ vàng cũ ở Sovereign Hill, Lâu đài Kryal Castle, Museum, chợ Hoa, Crown Casino, Royal Arcade Shopping Center, Springvale Plaza, Mount Dandenong, Healesville Santuary. Người Việt ở Melbourne sống nhiều nhất là khu Springvale nơi có khu chợ tấp nập như chợ Bến Thành, với nét văn hóa rất Việt. Các cửa hàng riêng biệt chứ không tổ chức như các siêu thị ở Mỹ. Cửa hàng rau, trái cây, thịt, cá... riêng biệt nhau. Những người địa phương cho hay sòng bạc Crown tráng lệ ở trung tâm thành phố đã là nguyên nhân của nhiều người Việt Nam phá sản, tan nát gia đình. Họ kể có người thậm chí chuyển tiền lương vào trương mục của Casino để đánh bạc sau giờ làm việc cho đến hết tiền mơi về. 
Tuy biết có chi nhánh của Đài Phát Thanh Việt Nam ở Brisbane, chúng tôi cũng không có thì giờ đi thăm ở thành phố của Tiểu Bang Queenland này được. Tiếc vô cùng!
     
   
     

Những chuyện lạ ở Úc 
Thời tiết ở Úc hoàn toàn đối nghịch với thời tiết ở Mỹ. Lúc này chúng ta đang vào xuân, thì ở Úc đã vào mùa thu. Mùa xuân ở Úc bắt đầu từ tháng 9, là lúc chúng ta ở cuối hạ. Dân Úc khoe rằng mỗi ngày ở đó có đủ 4 mùa: mưa nắng, nóng, lạnh... 
Lái xe phía bên trái đường. Tốc độ trên highway thường 80, 100, 110 km/hr. 
Đường hẹp, ít lanes, nhà sát đuờng lộ chính; xe đậu chật hai bên đường. Thứ gì cũng nhỏ hơn ở Mỹ (xe, nhà, đồ gia dụng...). Đến cái muỗng cà phê cũng nhỏ bằng nửa muỗng chúng ta dùng ở Mỹ! Xe thì đa số là mini SUV, truck loại nhỏ; ít thấy loại pick up đồ sộ cỡ Ford 150 hay Chevy Silverado, Suburban. Xe Holden của Úc sản xuất bị coi là kém về phẩm chất so với xe Mỹ, Nhật. Nhưng đặc biệt chỉ có loại xe tải là lớn. Xe ở Mỹ thường có 18 bánh; xe tải ở Úc có rất nhiều chiếc tới 32 bánh, 40 bánh.
     
   
     

Trên đường, trong thành phố rất ít thấy cảnh sát. 
Đơn vị đo luờng bằng Metric. 
Giọng Úc nói hơi trại. Chữ Day nói là “đai”, Information thành “in-for-mai-shân”, Một du khách Úc đến Mỹ say ruợu lái xe ẩu suýt gây tai nạn, bị cảnh sát hú còi chặn lại. Sau khi biết là du khác từ Úc, viên cảnh sát cười hỏi “Do you come here to die?”. Anh chàng Úc lắc đầu lia lịa: “Not today, I came here yesterday! ” 
 
Bảng hiệu giao thông cũng có khác: Give way (yield), Over taking (passing)... 
Ổ cắm điện cũng khác. Úc xài điện 220 volt và ổ cắm có hai chấu trên hướng vào nhau thay vì song song như ổ cắm ở Mỹ. Vì thế, phải mua thêm cái adapter để dùng cắm dây điện đem từ Mỹ qua. Ở Úc, người ta không thấy dùng máy sấy mà đem phơi áo quần giặt xong trên những sợi dây giăng trên những giàn ở sân sau nhà. 
Thuốc lá rất đắt. Giá từ 25 đến 40 mỗi gói thuốc tùy hiệu. Du khách vào Úc chỉ được mang theo 40 điếu thuốc. Ngoài ra Úc cấm mang vào nước rất nhiều thứ, nhất là thực phẩm, hoa trái vì sợ mang mầm bệnh vào làm hư nông phẩm của Úc.. 
Người Úc hiền lành, nhưng ít tỏ ra thân thiện bên ngoài. Không thấy chào hỏi ân cần khi chạm mặt nhau như ở Mỹ. Người thì rất Nhật lễ độ và nhỏ nhẹ. 
Du học sinh Việt Nam trồng hoặc quản lý khu trồng cần sa. Vì thế, Úc cũng đang có đề nghị xét lại việc giới hạn du học sinh. Chính phủ Úc đang có biện pháp giảm bớt việc cho phép du học sinh. 
Cựu quân nhân VNCH ở Úc được chính phủ ưu ái cho hưởng mọi quyền lợi như cựu quân nhân Úc. Tiền trợ cấp tuy không hơn tiền phúc lợi bao nhiêu, nhưng có nhiều ưu tiên khác.
 
Tác giả Đỗ Văn Phúc
 
Related image

22 ngày trên đất Úc

Tác giả Thanh Vân
 
Úc Châu, một lục địa mà cũng là một hải đảo mênh mông, có bề rộng từ Đông sang Tây 4 000 cây số, bề dài từ Bắc xuống Nam 3 200 cây số. Một diện tích bằng phân nửa toàn lục địa Âu Châu hay 14 lần diện tích nước Pháp, nơi tôi cư ngụ. Một mảnh đất rộng lớn như vậy nên di chuyển từ thành phố này đến thành phố khác là môt hành trình dài, tính bằng cả ngàn cây số, y như ở xứ Hoa Kỳ vậy. Chính vì lý do đó nên chuyến đi đầu tiên của tôi đến Úc phải hạn chế ở một hai thành phố dù tôi có bạn ở những nơi xa vời khác, Perth, mà bạn tôi có ý muốn tôi ghé thăm. Thôi chờ chuyến đi khác, tôi sẽ đến thành phố của bạn nhé, Ngọc.
 
clip_image002_thumb255B1255D
 
Khởi hành từ Paris tối ngày thứ bảy mà đến sáng thứ hai tôi mới đáp xuống phi trường Sydney, một hành trình dài 24 tiếng đồng hồ chồn chân ở ghế máy bay còn thêm 3 giờ chờ máy bay ngừng đổi hành khách. Sydney, 8 giờ sáng đã nhộn nhịp xe cộ dưới ánh mặt trời tỏa sáng (khác với Paris của tôi, 8 giờ sáng mặt trời vừa mới e ấp ló dạng ở chân trời). Nhìn đường phố, nhà cửa tôi thấy cũng giống như những thành phố ở Hoa Kỳ, kể cả ở ngọai ô Sydney, những ngôi nhà rộng rãi với sân cỏ xanh cắt bằng phẳng, chỉ khác là xe hơi ở xứ của Nữ Hoàng Anh này được lái bên phía trái. (Không như Hoa Kỳ, dưới sự chỉ huy của G. Washington và sự trợ giúp của một nhóm quân Pháp trong đó có Bá Tước La Fayette, đất nước này đã không chấp nhận sự áp đặt của Vương Quốc Anh, họ nổi dậy đòi độc lập vào những năm 1775-1782, và nền độc lập Hoa Kỳ đã được Anh công nhận vào năm 1783. Nước Úc trái lại, rất gắn bó với mẫu quốc của mình là Vương Quốc Anh, mà vào năm 1999, trong một cuộc trưng cầu dân ý, thêm một lần nữa 55% công dân Úc đã biểu lộ lại ý muốn vẫn chọn Nữ Hoàng Élizabeth Đệ Nhị là Quốc Trưởng của xứ mình, như điều đó đã thể hiện từ năm 1952 khi Bà lên ngôi báu)
 
clip_image004_thumb255B1255D
Tôi ở Sydney hơn hai tuần lễ, trước nhất là dự Đại Hội Pétrus Trương Vĩnh Ký Toàn Cầu. Những cựu học sinh và Thầy Cô của họ hẹn gặp nhau trong không khí ấm cúng, thân mật từ chiều thứ sáu 13 tháng 9 đến sáng chủ nhật 15 tháng 9 ở một Trung Tâm Sinh Hoạt Công Giáo. Buổi họp mặt có phần thuyết trình của những nhân vật danh tiếng như Giáo Sư môn Khoa Học Hàng Không và Không Gian tại Đại Học Michigan, Nhà Văn, mà cũng là Cựu Tư Lệnh Không Quân VNCH : Nguyễn Xuân Vinh với chủ đề «Thiên Chức của Nhà Giáo» ; Luật Sư Lưu Tường Quang, Cựu Tổng Giám Đốc Đài Phát Thanh Sắc Tộc Úc Châu SBS với chủ đề «Thử tìm một Pétrus Trương Vĩnh Ký ở đầu thế kỷ 21» ; Nhạc Sĩ, Kỹ Sư Quách Vĩnh Thiện với chủ đề « Sáng Tác Nhạc Kiều theo tác phẩm Đoạn Trường Tân Thanh của Thi Hào Nguyễn Du ». Các Đài Truyền Hình VietFace, SBTN đã có mặt để quay phim tường thuật 3 ngày họp mặt của Cựu Học Sinh Pétrus Ký này mà Hội Trưởng Hội Ái Hữu Pétrus Ký Úc Châu là Trần Thạnh, một Tiến Sĩ Toán giảng dạy tại Đại Học Sydney. Ngoài ra một nhóm cựu học sinh cũng tài giỏi không kém, họ đã mở một trung tâm dạy học và hướng dẫn để sinh viên chuẩn bị vào Đại Học có tên là Pétrus Ký College – University Préparation College có trụ sở taị Bankstown. Ba ngày họp mặt Cựu Học Sinh Pétrus Ký diễn ra tốt đẹp, ăn ngon, ngủ yên và buổi tối thứ bảy có một màn văn nghệ thật hay do Nguyễn Đăng Thảo và Nghệ Sĩ Đăng Lan đảm trách.
 
clip_image006_thumb255B1255D
Thầy Cô và cựu học sinh Pétrus Ký trong kỳ Đại Hội Thế Giới Úc Châu.
clip_image008_thumb255B2255D
Quách Vĩnh Thiện – Nguyễn Xuân Vinh ở Đại Hội Pétrus Ký 2013.
clip_image010_thumb255B1255D
Quách Vĩnh Thiện – Lưu Tường Quang ở Đại Hội Pétrus Ký 2013.
clip_image012_thumb255B1255D
Ngoài phần họp mặt, ban tổ chức Đại Hội Pétrus Trương Vĩnh Ký Toàn Cầu cũng cho những người tham dự được du ngoạn, viếng thăm các thắng cảnh của Sydney và vùng lân cận, họ cũng hướng dẫn đi viếng Thủ Đô Canberra cách Sydney 280 cây số hay đi gần 1 000 cây số để viếng Melbourne.
Tuần lễ sau, thứ sáu 20 tháng 9 và thứ bảy 21 tháng 9 tôi được dự Đại Hội Gia Long Thế giới, với đông đảo cựu nữ sinh và giáo sư đến tham dự. Gia Long không có những phần thuyết trình như ở Đại Hội Pétrus Ký, chỉ các cựu Giáo Sư lên phát biểu và nhắc lại những kỷ niệm lúc còn dạy ở máy trường danh tiếng này. Họ không tổ chức sống chung trong 3 ngày như Pétrus Ký, nhưng họp mặt thứ sáu và thứ bảy ở hai nơi khác nhau trong hai nhà hàng sang trọng ngay trung tâm một thành phố, Bankstown, nơi có nhiều sinh hoạt của người Việt. Đêm Thứ Bảy sau bữa ăn được dọn đãi theo kiểu Tây Phương là phần văn nghệ đầy màu sắc do các cựu nữ sinh đến từ các nước Hoa Kỳ, Pháp, VN, Úc….trình diễn. Những màn vũ múa, trình diễn thời trang với áo quần lộng lẫy diễn ra đến nửa khuya. Cũng như Petrus Ký, Ban tổ Chức Gia Long hướng dẫn đi du ngoạn, có những chuyến đi thật xa đến Cairns và đến Tân Tây Lan….
Ở cả hai Đại Hội Petrus Ký và Gia Long, Ban Tổ Chức đều cho phát hành một Đặc San có nhiều tài liệu, bài vở giá trị để tặng các cựu học sinh tham dự.
 
clip_image014_thumb255B1255D
Viet Face TV – Kim Hoàng ở Đại Hội Gia Long 2013.
clip_image016_thumb255B1255D
SBTN TV – Dũng La ở Đại Hội Gia Long 2013.
 
Sau hơn hai tuần ở Sydney, tôi lấy máy bay đi Melbourne, thành phố đông dân thứ nhì sau Sydney với dân số hơn 4 triệu người. Melbourne đã được bình chọn liên tiếp trong 3 năm 2011, 2012, 2013 là « thành phố đáng sống » nhất thế giới vì những phẩm chất ngoại hạng của mình và cũng được xem là thủ đô văn hóa nước Úc. Chính vì vậy, ở Sunshine, ngoại ô Melbourne, nơi có nhiều người VN cư ngụ, vào ngày thứ Bảy 28 tháng 9 một buổi hội ngộ văn hóa Pháp-Úc đã diễn ra tại Đền Thờ Quốc Tổ mà cũng là Trung Tâm Bảo Tồn Văn Hóa Việt. Buổi hội ngộ có tên « Truyện Kiều, Thơ và Nhạc » do Hội AVA (Hội Văn Hóa Nghệ Thuật tại Úc) tổ chức để Nhạc Sĩ Quách Vĩnh Thiện đến từ Pháp có dịp trình bày cùng cộng đồng người Việt sống tại Melbourne công trình phổ nhạc toàn bộ 3254 câu thơ của tác phẩm Kim Vân Kiều của Đại Thi Hào Nguyễn Du.
clip_image018_thumb255B1255D
Đền Thờ Quốc Tổ
clip_image019_thumb255B1255D
Dáng Thơ – Quang Vũ
clip_image021_thumb255B1255D
Nguyễn Bon
clip_image022_thumb255B2255D
Nguyễn Thế Phong
 
Vào 2 giờ trưa, với đèn hương nghi ngút trước bàn thờ Quốc Tổ, sau phần chào cờ Úc-Việt, hai ông Nguyễn Bon, Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Tự Do Victoria (CĐNVTD) và ông Nguyễn Thế Phong, người trách nhiệm điều hành Đền Thờ Quốc Tổ, đã cùng Nhạc Sĩ Quách Vĩnh Thiện (NS QVT) dâng nén nhang đến các Bậc Tiền Nhân có công dựng nước và những chiến sĩ đã hy sinh tính mạng để gìn giữ san hà. Hai MC của hội AVA : Quang Vũ và Dáng Thơ đã chào mừng quan khách và mời Chù Tịch CĐNVTD ông Nguyễn Bon phát biểu. Sau đó là phần nói chuyện của ông Nguyễn Thế Phong, ông đã tóm tắt một cách rành mạch cốt truyện Kim Vân Kiều và nhân dịp cũng có một chút chua xót khi nghĩ đến những « nàng Kiều » VN hiện nay đã bị đem bán trên xứ người. Phần văn nghệ dựa trên những sáng tác của NS Quách Vĩnh Thiện phổ từ thơ trong tác phẩm « không tiền khoáng hậu »  của nền văn học VN, Truyện Kiều, và được các nghệ sĩ tài năng trong nhóm AVA đảm trách. Họ chỉ là những nghệ sĩ nghiệp dư nhưng hết sức điêu luyện: một Minh Hiếu, đoan trang có 2 màn ngâm thơ Kiều và hát vọng cổ bài Chữ Tài Chữ Mệnh ( bài cuối cùng trong số 77 bài nhạc) ; một Thúy Lan xinh đẹp, duyên dáng cùng mặc chiếc áo dài màu tím hoa sim đồng phục với Kim Yến, cô đệm đàn Tây Ban Cầm để Thúy Lan cất tiếng hát truyền cảm bài Thúy Kiều Thúy Vân (bài đầu tiên trong 77 sáng tác KVK ); một nhóm múa Âu Cơ gồm sáu cô, áo quần rực rỡ múa những động tác dịu dàng, thu hút trong hai màn trình diễn. NS QVT cũng cống hiến một màn biểu diễn đàn Tây Ban Cầm.
 
clip_image023_thumb255B2255D
Minh Hiếu
clip_image025_thumb255B3255D
Thúy Lan – Phương Yến.
clip_image027_thumb255B2255D
Nhóm múa Âu Cơ.
clip_image028_thumb255B1255D
Nhóm múa Âu Cơ.
clip_image029_thumb255B2255D
Nguyễn Thành Thụy
clip_image031_thumb255B1255D
Kiều Tiến Dũng
 
Xen lẫn trong chương trình là phần nói chuyện : NS Quách Vĩnh Thiện tâm tình về cảm xúc khi đến Melbourne được các nghệ sĩ đón tiếp với tất cả sự nồng nàn ; về nguyện vọng khi để ra 5 năm trời phổ thơ Nguyễn Du mà vẫn giữ nguyên lời thơ của nhà Đại Văn Hào. Cái nguyện vọng khá to lớn là không để Truyện Kiều của Nguyễn Du chìm vào quên lãng và thêm nữa, với dòng nhạc, các trẻ em VN lớn lên tại hải ngoại sẽ biết đến Truyện Kiều rồi sẽ tìm hiểu sâu xa thêm về tác phẩm này. Cũng có anh Nguyễn Thành Thụy, một Kỹ Sư « Điên Nặng » (Điện) như anh dí dỏm tự giới thiệu, anh cũng là một nhà thơ, nhà văn viết nhiều bài rất đặc sắc. Anh Nguyễn Thành Thụy đã giới thiệu NS Quách Vĩnh Thiện với cách diễn đạt vui, hóm hỉnh đầy thú vị. Tiến Sĩ Kiều Tiến Dũng, một Giáo Sư Vật Lý giảng dạy tại Đại Học Melbourne mà cũng là Giám Đốc sáng lập Đài Truyền Hình VietNamTV và Radio Hồn Việt tại tiểu bang Victoria (tiểu bang mà Melbourne là thủ đô). Ông là một người VN tuổi trẻ tài cao, khi phát biểu ông đã đem kiến thức khoa học của mình để nhận xét về công trình sáng tác của Quách Vĩnh Thiện (QVT). Thi Sĩ, Nhạc Sĩ Dáng Thơ mà vài bài thơ của cô đã được Nhạc Sĩ Anh Bằng (người sáng lập Trung Tâm Nhạc Asia) phổ thành nhạc. Dáng Thơ, một phụ nữ mảnh mai, thanh lịch dáng dấp rất thích hợp với cái tên, cô đã lên trình bài về nét sáng tạo trong khi phổ nhạc Kiều của QVT.
 
clip_image033_thumb255B1255D
Đôi nghệ sĩ Hoàng-Vân.
 
Ngoài ra, một đôi Nghệ Sĩ trẻ thật đẹp, Hoàng-Vân chồng đàn vợ hát đã tặng cho khán giả một bài nhạc tình của QVT : Nếu Một Mai Mình Xa Cách trong tiếng đàn điêu luyện của chồng và tiếng hát quyến rũ của vợ. Buổi trình diễn được Đài VietNamTV thu hình và phỏng vấn một số các khán giả tham dự.
Chương trình đã được hưởng ứng nhiệt liệt với những tràng vỗ tay ròn rã. Buổi hội ngộ văn hóa Pháp-Úc chấm dứt lúc 18 giờ. NS Quách Vĩnh Thiện đã có dịp ký tặng các CD và sách đến khán giả.
clip_image034_thumb255B1255D
Cũng nên nói thêm là buổi hội ngộ đã được thành hình là do hội AVA, một Hội Văn Hóa Nghệ Thuật của một nhóm trẻ đầy tâm huyết, họ là những sinh viên như Quang Vũ (Hội Trưởng), Quách Giang (Thủ Quỹ)….dưới sự cố vấn, hỗ trợ âm thầm của Dáng Thơ (Sáng Lập Viên). Nhờ sự khéo léo, dịu dàng và lòng nhân hậu, ngay cả hy sinh việc gia đình, cô đã sát cánh, « đứng mũi chịu sào », cùng nhóm trẻ AVA hoạt động nhiều công tác xã hội điển hình là tổ chức thành công những buổi văn nghệ gây quỹ giúp đỡ các cô gái VN đang sa vào ổ mãi dâm tại Cambodge. Nhóm AVA cũng đã cho ra mắt 2 CD nhạc có tên Gom Nắng (Những Tình Khúc Khởi Nguồn Từ Melbourne-Sydney) Cả 2 CD đều có sáng tác của Nhạc Sĩ Anh Bằng và đặc biệt, lời đề tựa ưu ái của ông dành cho CD1. Nghe qua 2 CD này mà phẩm chất không kém các CD của các nhà phát hành chuyên nghiệp, ta khám phá thêm những tài năng mới, qua những bài nhạc trữ tình của Lê Phú, Viễn Trình, Dáng Thơ, Kiều Tiến Dũng…
clip_image036_thumb clip_image038_thumb
Tượng điêu khắc của Lê Phú.
clip_image040_thumb255B1255D
Ái Cơ Hoàng Thịnh và phu quân trong bữa tiệc tại nhà hàng Nhị Nương.
 
Nhóm AVA cũng có nhiều ủng hộ viên và cộng tác viên danh tiếng ở vùng Melbourne như Lê Phú, một cựu Chánh Trị Kinh Doanh Đà Lạt, anh vừa là họa sĩ, nhà điêu khắc và nhạc sĩ tài ba; như chị Ái Cơ Hoàng Thịnh, nhà văn, nhà thơ mà cũng là giáo sư giảng dạy Anh Ngữ, Việt Ngữ tại các trường Úc từ năm 1984 và được vinh danh Công Dân Danh Dự (Citizen of The Year 1994), Giáo Sư Danh Dự (Teacher of The Year 1977); như nhà văn, nhà thơ, nhà giáo Đường Sơn; như ông Nguyễn Khang, thi sĩ với nhiều thể loại thơ: châm biếm, thơ tình và còn là nhà nghiên cứu tử vi … ; như Tina Nguyễn; Nguyễn Thành Thụy v.v…
clip_image042_thumb255B2255D
Dáng Thơ, Tina Nguyễn, Nguyễn Khang, QVT, Thanh Vân, Hồ Thu.
 
Tôi chỉ ở Melbourne 5 ngày nhưng là những ngày đầy ắp tình cảm. Những buổi họp mặt thân hữu với những món ngon ở quán Nhị Nương (Nhà hàng của 2 nghệ sĩ yêu kiều Thúy Lan và Kim Yến. Ở quán ăn này, thực khách có thể vừa thưởng thức món phở, bún bò Huế, bánh xèo, lẩu… vừa nghe tiếng đàn và tiếng hát của 2 phụ nữ say mê âm nhạc này), những bữa cơm được khoản đãi tại tư gia của đôi nghệ sĩ Hoàng-Vân hay tại tư gia ở một khu sang trọng bậc nhất Melbourne của vợ chồng Tiến Sĩ Kiều Tiến Dũng, bữa ăn thân mật ở nhà hàng Tàu vừa nói chuyện tử vi của nhà thơ Nguyễn Khang, bữa tiệc linh đình mừng sinh nhật Dáng Thơ (1 tháng 10), sự gặp gỡ lần đầu tiên với 2 đồng hương Vĩnh Long: Kim Phượng, Kim Oanh, hay sự gặp gỡ tình cờ với đôi vợ chồng Hạnh-Liên mà nụ cười hiền lành vẫn còn trong tâm trí tôi.
clip_image044_thumb255B1255D
Sinh Nhật Dáng Thơ (áo đen) và Tina, Hoàng Vân, Đoan Trang.
clip_image046_thumb255B2255D
Con đường dẫn đến nhà Tiến Sĩ Kiều Tiến Dũng ở trung tâm Melbourne.
 
Các bạn Úc Châu của tôi ơi, tôi trở về Pháp mà lòng còn đầy ắp những tình cảm chân thật mà các bạn đã tặng cho tôi, chỉ biết không nói được hết lời đa tạ của tôi đối với các bạn. Tôi tự hỏi: tại sao những người VN tại Úc Châu có lòng tốt và nhân hậu đến thế? Có lẽ « đất lành chim đậu » và một mảnh đất hiền hòa ở Nam Bán Cầu (một xứ chưa hề có chiến tranh) với nhiều tài nguyên phong phú (mỏ kim cương chiếm 50% dự trữ thế giới, mỏ than đá còn khai thác đến 400 năm, uranium là nguồn sản xuất đứng thứ nhì thế giới, chưa kể mỏ opale, một loại đá quí mà chỉ có ở Úc Châu…). Ngoài ra Úc Châu có cây ngon trái ngọt đủ loại, rau cải dư thừa, những trại chăn nuôi mênh mông, « chim bay thẳng cánh ». Những điều kiện đó cho người dân sống thoải mái, yên vui nên có thể làm cho bạn « dễ thương » hơn những người dân sống ở đất nước khác chăng? Tôi suy diễn vụng về như vậy để tìm câu trả lời. Nhưng đến phiên tôi, tôi mời bạn ghé ngang xứ Pháp của tôi, để tôi hướng dẫn bạn đi xem đền đài, dinh thự, phố xá Paris, Kinh Đô Ánh Sáng bạn nhé. Cũng xin cám ơn chị Huỳnh Mai và gia đình đã đón tiếp chúng tôi trong 2 tuần lễ tại Sydney.
 
Chúc các bạn sống yên bình, hạnh phúc trên miền đất mà thiên nhiên còn nguyên vẹn nên các con thú hiếm lạ sống thảnh thơi, Kangourou, Kaola và đủ loại chim màu sắc tuyệt đẹp, thật dạn dĩ đến hót víu von trong vườn nhà chị Huỳnh Mai. Thương nhớ các bạn nhiều. Hẹn tái ngộ.
clip_image048_thumb255B1255D
Kim Phượng – Thanh Vân – Kim Oanh.
clip_image050_thumb255B3255D
Tác giả Thanh Vân
 
Minh Châu sưu tầm
Xem thêm...

Hành Trình Xuyên Việt # 10 Hà Nội - Quảng Ninh

Hành Trình Xuyên Việt # 10

Hà Nội - Quảng Ninh: Thứ Năm ngày 12 tháng 1 năm 2017

Sáng nay mọi người dậy sớm làm thủ tục trả phòng để rời khỏi Hà Nội lên đường đến thăm tỉnh Quảng Ninh. Từ tối hôm qua, các chị đã thu xếp hành lý cồng kềnh để gửi bớt lại Hotel, và chỉ mang theo 1 ít đồ đạc có thễ dùng trong 1,2 đêm để khỏi phải kéo nặng. Đoàn sẽ lên đường vào lúc 7:00 giờ sáng nên ai cũng phải dậy sớm ăn sáng rồi làm thủ tục trả phòng cho kịp giờ lên đường.

Khi lên xe rời khỏi Hà Nội thì trong lòng ai cũng thấy mừng thầm vì sáng nay tuy rằng trời có hơi âm u nhưng không thấy mưa. Vậy là hôm nay mình sẽ được xem nhiều thứ một cách thoải mái chứ không có bị "đội mưa mà đi" như hai ngày vừa qua tại Hà Nội nửa.

9:00 am thì xe đến khu Chí Linh Kiếp Bạc của thành phố Hải Dương. Chỗ này cũng có nhiều di tích đáng xem lắm, nhưng vì không có dự định trước trong chương trình nên xe đành tiếp tục chạy thẳng để đến tỉnh Quảng Ninh.

Khi đến ranh giới để bắt đầu vào tỉnh Quảng Ninh thì từ xa mọi người đều nhìn thấy có 1 "vật thễ" với hình dáng hơi .... là lạ .... hiên ngang ngạo nghễ nằm ngay trên đường đi vào địa phận của tỉnh Quảng Ninh.

Hình chụp từ trên xe khi bắt đầu vào địa phận tỉnh Q N

 Hỏi ra thì mới biết, đây là cái "cổng chào" mà các quan chức lãnh đạo của tỉnh Quảng Ninh đã cho dựng lên với kinh phí là 368 tỷ đồng VN. Hôm nay 12 tháng 1 năm 2017 lúc chúng tôi đi ngang qua đây thì công trình còn đang rất là bừa bộn vì cổng chào vẫn chưa xây xong.

Nay, cổng chào này đã được khánh thành vào ngày 27 tháng 4 năm 2017. Đây là cái cổng chào "hoành tráng" nhất của cả nước đấy (hình bên trên được chụp vào ngày khánh thành cổng chào, N lấy hình từ Internet post vào đây cho các bác xem). Các bác nhìn cái cổng chào này có đẹp không ạ? N thì không có ý kiến gì về đẹp hay xấu vì tự biết mình không có máu "art" trong người nên không dám phê bình, chỉ có độc nhất với mỗi một ý nghĩ là .... các quan mình ..... "ăn uống" hơi hơi ..... nhiều, có mấy cái cọc sắt dựng lên mà tốn đến những 368 tỷ VN đồng lận! Tính nôm na theo thời giá lúc bấy giờ, 1 tỷ VND đổi ra thì được khoảng hơn 45 nghìn dollars, vậy mà trị giá cái cổng chào này lên đến 368 tỷ lận Trời ạ! (45 nghìn đô nhân lên 368 lần là bao nhiêu đây Trời ?????).

Công trình cổng chào của tỉnh Quảng Ninh được xây dựng quy mô trên hơn 120 ha, với tổng số vốn là 368 tỷ đồng. Khi công trình mới bắt đầu cách đây 1 năm thì giá định cho cổng chào này sẽ tốn vào khoảng 200 tỷ VND. Nhưng đến khi cái cổng chào hoàn tất xong thì giá thành tăng vọt lên là ...... 368 tỷ VND các bác ạ. Công trình đã được động thổ xây dựng hồi tháng 3/2016. Thiết kế 8 trụ thép có độ cao 38-43m, chiều rộng chân trụ từ 50-60m, xen kẽ các trụ chính là nan phụ thiết kế không giống nhau, tạo dáng ra cho giống như ....."những dãy núi trùng điệp" của tỉnh Quảng Ninh !!!! Đây cũng là dự án được dư luận quan tâm khi chi phí xây dựng khá lớn và thiết kế ... hơi "khác lạ". Công trình được thiết kế bởi kiến trúc sư người Tây Ban Nha có tên là Salvador Perez Arroyo, ông này cũng là người đã thiết kế ra bảo tàng của tỉnh Quảng Ninh. Hm! Hy vọng là vài năm nửa mấy cái cột sắt này không vì mưa gió mà bị hoen ố rỉ sét để rồi trở thành 1 đống sắt vụn, hoặc đương tự nhiên thì ..... "bỗng dưng ..... muốn sập"!!! mà nếu bị như vậy thật thì chắc là mình phải "bỗng dưng .... muốn khóc" thôi, vì 368 tỷ đã đi đời nhà ma mất tiêu rồi!!! Tự nhiên mình lẩn thẩn nghĩ .... nếu số tiền này được dùng để xây cầu bắt qua những con sông nước chảy xiết, hay xây trường, xây bệnh viện, hoặc làm đường cho những chỗ còn đất sình lầy lội rất khó khăn khi di chuyển cho bà con ở những nơi vùng sâu, vùng xa chưa có đủ phương tiện đi đến trường học để trẻ con khỏi phải lội sông lội suối hoặc phải đu dây qua thác đến trường như mình đã được xem tin tức trên TV hay trên báo chí bên nhà thì tốt biết bao!!!!

10:35 am thì xe đến thành phố Uông Bí của tỉnh Quảng Ninh.

Quảng Ninh là tỉnh duy nhất trong cả nước có 4 thành phố là: Móng Cái, Cẩm Phả, Uông Bí và Hạ Long. Theo chương trình thì đầu tiên group 4 sẽ dừng chân tại thành phố Uông Bí. Uông Bí là một thành phố nằm ở phía tây của tỉnh Quảng Ninh Việt Nam, thuộc vùng duyên hải Bắc Bộ, nằm dưới chân dãy núi Yên Tử và giáp sông Đá Bạc. Tại đây mọi người sẽ leo núi để viếng thăm núi Yên Tử. Khu di tích Yên Tử là một quần thể gồm có Chùa, Am, Tháp, Tượng .... có cả rừng cây cổ thụ và những cảnh vật thiên nhiên nằm rải rác từ dốc Đỏ theo chiều cao lên dần đến đỉnh núi. Quần thể di tích Yên Tử nằm gần đường 18A, thuộc xã Thượng Yên Công, thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh.

Danh thắng Yên Tử là cái nôi của Thiền phái Trúc Lâm từ cuối thế kỷ 13. Nằm trong cánh cung núi trùng điệp của khu Đông Bắc, đỉnh núi Yên Tử có chùa Đồng ở độ cao 1.068m so với mặt nước biển. Từ xưa, núi rừng Yên Tử đã nổi tiếng là nơi ngoạn mục và được liệt vào danh sơn đất Việt. Ngay từ thế kỷ thứ 10, đạo sĩ

Yên Kỳ Sinh đã đến tu hành và đắc đạo ở đây, nhưng Yên Tử chỉ thực sự nổi tiếng khi Vua Trần Nhân Tông – một ông vua đang thời thịnh trị (cuối thế kỷ 13) đã từ bỏ ngai vàng đến đây tu hành, nghiên cứu Phật pháp và trở thành vị Tổ thứ nhất của Thiền phái Trúc Lâm với Phật danh Điều Ngự Giác Hoàng. Vì thế trong chương trình đã tính trước với Vietpacific thì mọi người trong nhóm đều nhất định muốn được đến thăm khu di tích Yên Tử là vậy.

Nhưng .... than ôi .... người tính cũng không bằng Trời tính các bác ạ. Là vì trên đường đi từ Hà Nội dần ra đến Quảng Ninh, mặc dù trời không có nắng nhưng cũng không có bị mưa gì cả, tuy nhiên khi đi dần dần gần đến khu Yên Tử thì đã thấy .... hỡi ôi rồi! Trời bỗng kéo mây đen kịt rồi bắt đầu mưa rơi tầm tả, và với tình trạng mây đen vần vũ như thế này cho thấy là không biết đến khi nào thì Trời sẽ hết mưa nửa. Cậu Tuyến cho biết với thời tiết lạnh như vầy, trời âm u vần vũ và mưa nặng hạt như vầy thì không có cách chi đưa các cô leo lên núi được, vì đường đi sẽ rất là trơn trợt khi phải leo trèo núi đá gập ghềnh. Hiện nay hệ thống cáp treo ở Yên Tử đã có nhưng cũng chỉ đưa được du khách tới chùa Hoa Yên ở độ cao 534m (so với mực nước biển) mà thôi. Rồi từ đấy các cô phải tự mình tiếp tục leo lên núi, để đi tới các ngôi chùa nằm rải rác trên đường đi rồi mới tới điểm cuối cùng cao nhất là chùa Đồng (chùa ở độ cao 1.068m so với mặt nước biển). Cậu kể rằng trên đường đi lên chùa Đồng mình sẽ có cảm tưởng như đi trong mây, nếu gặp khi trời quang mây tạnh, từ đỉnh núi này, mình có thể chiêm ngưỡng được hết nguyên cả cảnh đẹp của vùng Đông Bắc. Nhưng trong lúc mưa nặng hạt và lạnh cắt da như vầy, để các cô leo trèo bằng chân thêm 500 m nửa với đường dốc và trơn trợt như thế này thì .... "no way"! Cả bọn tiu nghỉu nhìn nhau ngao ngán mà không biết làm thế nào. Không thễ nào đậu xe ngồi chờ cho hết mưa với thời tiết như vầy với hy vọng là sẽ leo lên được tận đỉnh núi Yên Tử, nên cuối cùng 4 bà đành phải quyết định bỏ qua chuyện thăm Trúc Lâm Yên Tử để tiếp tục đi đến địa điểm kế tiếp theo như dự định của chương trình. Đúng là mình không có duyên với Trúc Lâm Yên Tử lần này, nên thôi đành hẹn cho lần kế tiếp vậy.

Địa điểm kế tiếp của chương trình tại thành phố Quảng Ninh là group 4 sẽ đến thăm Chùa Ba Vàng. Xe đến tới chùa Ba Vàng vào lúc 11:00 giờ sáng trong lúc trời vẫn mưa nặng hạt, bầu trời đầy mây đen và gió rét căm căm lạnh thấu xương của khí hậu miền Bắc.

Chùa Ba Vàng nằm ở phía tây thành phố Uông Bí của tỉnh Quảng Ninh. Nếu từ Hà Nội đi chùa Ba Vàng thì ước lượng vào khoảng 137km. Chùa Ba Vàng là tên

gọi dân dã còn tên chính của chùa là chùa Bảo Quang. Chùa nằm trên núi Ba Vàng, thuộc phường Thanh Sơn, cách khu du lịch sinh thái Lựng Xanh khoảng 1 km.

Theo văn bia còn lại của chùa thì núi Ba Vàng xưa kia gọi là Thành Đẳng Sơn. Chùa Ba Vàng toạ lạc trên một khu đất bằng phẳng, rộng chừng trên dưới 1.000 m2. Những dấu tích kiến trúc gạch ngói vùi lấp bên dưới nền chùa hiện nay lộ ra cho thấy chùa đã được xây dựng ít nhất vào thế kỷ 17- 18 với quy mô khá rộng.

Khoảng hơn 20 năm về trước (thời điểm tìm ra được chùa Bảo Quang - cũng là chùa Ba Vàng) thì khi đó Chùa chỉ còn là phế tích (vì đã trải qua nhiều thời gian cũng như đã bị tàn phá nhiều sau các cuộc chiến tranh). Lúc bấy giờ Chùa chỉ còn là phế tích, với một số di vật cổ bằng đá còn sót lại như: một số bia, rùa, chân cột và cây hương bằng đá trên có khắc 4 chữ “Thiên Bảo thạch trụ”. Riêng cây hương bằng đá, phần lớn chữ ở mặt bia đã bị phai mờ, chỉ còn lại một số chữ lớn giáp đầu bia ghi các chữ: Thành Đẳng Sơn, Bảo Quang tự, Thiên đài trụ. Nghĩa là trụ đài đá chùa Bảo Quang, núi Thành Đẳng.

Ngôi chùa cổ xưa trước kia nay chỉ còn là phế tích, và vào năm 1988 thì chùa đã được xây dựng lại bằng gỗ. Sau đó vào năm 1993 chùa được trùng tu lại bằng xi măng.

Hình chùa Ba Vàng được trùng tu năm 1993 (hình lấy từ Internet)

Vào tháng 1 năm 2011, ngôi chùa một lần nữa lại được khởi công xây dựng lần thứ tư với quy mô to lớn khang trang hơn.

Chùa Ba Vàng có tên cổ là Bảo Quang Tự (có nghĩa là “ánh sáng quý”). Chùa toạ lạc trên lưng chừng núi Thành Đẳng, ở độ cao 340m so với mặt nước biển. Chùa nằm trên một vị trí rất đẹp ở phía tây thành phố Uông Bí, phía trước là sông, phía sau tựa lưng vào núi, hai bên là rừng thông xanh ngát. Chùa Ba Vàng có mạch phong thủy bắt nguồn từ chùa Đồng (núi Yên Tử) với địa hình hạ đoạn tạo thành thế thanh long trùng điệp chầu về bên trái, bạch hổ hùng vĩ phục xuống bên phải.

Chùa Ba Vàng là ngôi chùa thuộc Trúc Lâm Yên Tử, kiến trúc xây dựng lại ở lần thứ tư này gồm có 3 gian bái đường, 1 gian hậu cung, và bàn thờ (bàn thờ Phật, thờ Mẫu và thờ Đức Ông). Hiện nay, khu tòa chính điện của chùa Ba Vàng tính tới thời điểm này vẫn là to nhất ở Việt Nam.

Nhờ đã trải qua 4 lần trùng tu, tôn tạo nên chùa Ba Vàng mới có được vẻ đẹp khang trang và tráng lệ như hiện nay.

Chùa Ba Vàng ngày nay (hình chụp tháng 1 năm 2017)

Phiên bản chùa Một Cột cũng được xây dựng làm cảnh trong khuôn viên của chùa Ba Vàng.

Tòa Chính điện của chùa Ba Vàng

Sau 3 năm xây dựng, chùa đã hoàn thiện một số hạng mục như: Ngôi Đại Hùng Bảo Điện (4500m2) với chính diện bắt mắt, một mái vòm cao uốn lượn theo kiến trúc cổ.

Lầu Chuông (112 m2) - Lầu Trống (112 m2). Hình chụp trong lúc chùa đang trong giai đoạn landscaping lại toàn thễ cảnh chùa để sửa soạn chào đón khách thập phương vào dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu 2017.

Những khoảng đất còn đang trong tình trạng sửa soạn trồng hoa trang trí cho kịp đón khách vào dịp Tết Nguyên Đán Đinh Dậu 2017.

Hành lang La Hán (200m2).

Cổng Đá, Cổng Tam Quan Trung, Cổng Tam Quan Nội,

N đi vòng vòng xem thì nhận thấy có nhiều vật trang trí trong toàn thễ khuôn viên của chùa đều do các nhân vật nổi tiếng trong chính quyền đương thời cúng tặng. Trên các đồ vật này đều có khắc tên và chức vị của họ với những hàng chữ bự thiệt là bự, mới nhìn dzô là thấy liền không thễ nào không nhìn thấy được. Lư hương to lớn trong hình đây là tặng phẫm của ngài Chủ Tịch nước hiện tại.

Cái gốc cây xanh nằm phía bên tay mặt của cổng Tam Quan là do 1 ngài Trung tướng hay Thượng tướng .... cúng trồng (sorry N quên mất chức vị và tên mặc dù họ có ghi rỏ trong cái bia đá đặt nằm dưới gốc cây).

Dưới gốc cây có làm 1 cái bia đá khắc tên tuổi, chức vị và ngày trồng cây của người cúng tặng.

Cái cây bên phía tay trái của cổng Tam Quan cũng là do chính tay của bà Chủ Tịch Quốc Hội hiện tại cúng .... trồng. Nếu nhìn kỷ thì các bác cũng sẽ thấy có 1 cái bia đá nằm ngay bên dưới gốc cây khắc tên tuổi, chức vị và ngày trồng cây cúng tặng. Cái này có thễ gọi là "bia đá ... đề tên" ha !!!!

Bức tượng Quan Thế Âm Bồ tát bằng đá trắng uy nghi nhìn xuống phía cổng tam quan vào chùa.

Phía sau chùa chính, là các công trình như khu giảng đạo, trai phòng, thư viện, lầu chuông… được thiết kế thuận lợi nhất cho các vị sư tăng hành Pháp cũng như các Phật tử, khách viếng thăm chùa nghỉ ngơi và cùng hành lễ.

Hình dưới đây được chụp tại sân trước của chùa. Đi qua cái cổng lá này thì mình sẽ đi miên man qua nhiều chỗ có các cây cầu tự chế, có nhà bát giác, tượng nọ, tượng kia, rồi có nhiều tiểu cảnh được dựng lên ở trên sân ..... tuy nhiên theo ý N nhận xét thì diện tích sân hơi chật hẹp mà những vật trang trí thì quá nhiều nên đâm ra nhìn thấy hơi rối mắt, khi chụp hình thì chụp cái nọ lại bị dính vào cái kia .... N có đội mưa ra ngoài để chụp nhiều hình ở cái vườn "ngự uyển" này, mà hình thấy cũng không ra gì nên chẳng post lên đây làm gì cho thêm choáng chỗ.

Quên kể chuyện cho các bác nghe là trong lúc đi viếng chùa Ba Vàng thì cũng bị mưa lắm mà lại bị lạnh cắt da luôn nửa. Tuy chùa toạ lạc ở lưng chừng núi Thành Đẳng (ở độ cao đến 340m so với mặt nước biển) nhưng may mắn là có đường cho xe được chạy thẳng tới chân cổng chùa nên không bị leo núi tị nào, mình chỉ có phải leo nhiều bậc thang là lên đến Chùa, chỉ có phải "đội mưa mà đi" thôi ạ. Giời ạ, mưa gió ướt át quá, lại còn bị lạnh buốt nửa. Cái này không phải là "hành hương" mà đúng ra là "hành xác" đó các bác. Chùa to lớn lắm, còn nhiều thứ chung quanh chùa chưa xem hết được, nhưng vì sân chùa lát bằng gạch mà trời lại mưa nên rất trơn trợt, đi không cẩn thận là chụp ếch như chơi, đã chẳng chụp được con ếch nào mà còn bị trặc lọi chân cẳng hay bể mông thì chỉ còn có nước .... nằm thôi. Chuyến hành trình xuyên Việt của tụi N vẫn còn dài lắm cho nên 4 bà già cũng phải rất cẩn thận để còn có thễ đi hết từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau được nửa chứ.

Khoảng 12:15 pm thì mọi người rời chùa. Giá không bị mưa thì chắc mọi người còn muốn ở lại lâu vì vẫn còn nhiều chỗ chưa xem hết. Sau khi rời chùa thì Cậu Tuyến đưa 4 bà vào check in tại khách sạn Hạ Long Pearl ở Bãi Cháy của thành phố Hạ Long để cất hành lý trước khi sang đến mục kế tiếp.

Quảng Ninh có 4 thành phố là Móng Cáy, Cẩm Phả, Uông Bí và Hạ Long, N đã ra Hạ Long 3 lần nhưng lần nào từ Hà Nội ra thì cũng chỉ đi thẳng một mạch ra đến bến tàu lên thuyền đi thăm thú vịnh Hạ Long rồi trở về Hà Nội ngay chứ chưa có dịp đi vòng vòng để thăm thành phố Hạ Long xem nó ra làm sao. Và lần đến HL kỳ này thì không đi xem vịnh HL nửa vì N đã có mục đích khác. Số là từ khi còn bé N có loáng thoáng nghe Ba N nói gốc gác từ đời ông Nội của N là ở tại Cẩm Phả hay là Hòn Gai của thành phố Hạ Long tỉnh Quảng Ninh. Nhưng vì khi đó còn bé quá, nghe thì chỉ biết nghe vậy thôi chứ không có chú ý gì cho lắm. Sau này khi Ba Má đều quy tiên cả, bây giờ lúc gần về già mình muốn tìm hiểu nguồn cội cho thật chính xác thì cũng không còn ai để hỏi cho biết rỏ ràng gốc gác bên Nội. N chỉ nghe nói bên Nội còn kẹt lại 1 người Chú ở miền Bắc từ trước năm 1954, nếu tìm ra gia đình này thì chắc N sẽ tìm ra được mộ phần của ông Nội cũng như bà con họ hàng còn lại. Vậy cho nên lần này N nhất quyết đi tìm cho ra gia đình của Chú và các em còn sống tại đây. Thông qua 1 người em con bà cô ruột, N có được số điện thoại để gọi cho Hằng Mai là con gái của Chú Lý (em của Ba N). Chưa bao giờ gặp mặt nhau, bây giờ cả hai gần đến tuổi xế chiều mới được biết nhau qua phone. Trước khi N về VN thì hai chị em đã có dịp nói chuyện hỏi thăm nhau được 1, 2 lần. Sau đó N xin địa chỉ nhà cho chính xác và hứa khi nào có dịp về VN thăm nhà tại Saigon thì N sẽ ra Bắc ghé thăm Thím và các em, cũng như việc chính là muốn đi thăm Mộ phần của Ông Nội.

N dự định là sau khi check in vào Hạ Long Pearl Hotel xong xuôi, N sẽ tách ra riêng để đi tìm thăm gia đình mình tại thành phố này, còn Cậu Tuyến sẽ đưa 3 chị đi ăn trưa, ăn tối, đi thăm thú thành phố Hạ Long theo như chương trình đã định trước, cho đến 7:00 giờ chiều thì sẽ quay lại đón N trở về khách sạn. N vì sợ mất thì giờ quý báu của cả nhóm nên đề nghị cậu Tuyến gọi cho N một chiếc Taxi để N tìm đến địa chỉ nhà em mình, nhưng cả cậu Tuyến và chú Dũng tài xế đều không đồng ý cho N đi một mình như vậy, chắc là sợ N bị bắt cóc chăng? Cuối cùng thì Cậu Tuyến và cả 3 bà cùng đưa N thẳng đến tận nhà Hằng Mai rồi mọi người mới yên tâm mà đi chơi. Cũng may là thành phố nhỏ và nhà em Hằng cũng ở ngay tại thành phố nên không bị mất thì giờ của nhóm là mấy.

Cuộc gặp gở trùng phùng của chị em N thật là cảm động các bác ạ. Một bên là con nhà Bác, một bên là con nhà Chú .... nhìn lại thì mới thấy thật quá đổi ngậm ngùi vì tất cả mấy chị em N tóc trên đầu hình như "muối đã nhiều hơn tiêu" rồi, mà đến bây giờ mới được gặp mặt nhau lần đầu.

Liên Mai, Loan Mai, Nam Mai, Nga Mai và Hằng Mai (hình chụp tại Quán Bún Đậu Mắm Tôm ngay đầu đường nhà Hằng tại thành phố Hạ Long)

Vì N không biết chính xác giờ nào sẽ về đến nhà Hằng cho nên chỉ điện thoại báo cho nhà hay là sẽ về sau khi ra khỏi chùa Ba Vàng. Tội nghiệp quá, mọi người vì mong đón bà chị chưa bao giờ biết mặt cho nên từ cả các cô em gái, em trai, em dâu, em rễ, và các cháu trong nhà đều gọi về hết để gặp mặt N các bác ạ. Hôm ấy là ngày làm việc trong tuần, dễ chừng mọi người đều phải nghỉ đi làm, nghỉ bán hàng, bỏ hết mọi công việc để có mặt mà đón N không chừng, cuộc gặp gỡ thật là cảm động. N được đón đưa về nhà gặp mặt Thím dâu, sau đó cậu em rễ và em Hằng đưa N ra thăm Mộ của ông Nội.

Mộ Ông và Chú Lý.

Xem lại mộ bia, hoá ra gốc gác chính xác của họ Nội nhà N là từ xã Xuân Tiến thuộc huyện Xuân Trường của tỉnh Nam Định. Hỏi lại Thím dâu thì được cho biết là gốc từ Nam Định, nhưng sau này Ông dọn ra lập nghiệp tại Hòn Gai của thành phố Hạ Long tỉnh Quảng Ninh và sinh sống tại đây luôn cho đến bây giờ. (Thị xã Hòn Gai là tên gọi trước đây của thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh)

Sau khi đi thăm mộ về thì mọi người tụ họp lại để cả nhà cùng ăn bửa cơm đoàn tụ, cũng như cho N được thăm hỏi về chuyện giòng họ gia đình bên Nội và đã được các em kể lại sinh hoạt thăng trầm của gia đình và những năm tháng sinh sống kể từ sau năm 1954 và sau năm 1975 cho đến bây giờ. Tuy thời gian gặp gỡ với gia đình không được lâu nhưng cũng đã để lại rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ và rất trân trọng trong lòng N trong chuyến đi này.

Ảnh chụp ngày đoàn tụ lần đầu với họ Nội tại thành phố Hạ Long.

Trong 2 cái hình trên, một bên là cô em gái, một bên là cô em dâu cặp tay bà chị không nở rời vì không biết khi nào chị mình mới có dịp trở lại. Cậu em trai cũng đội mưa đưa bà chị ra đến tận cửa xe. Ba bà của group 4 ngồi trên xe chờ N nhìn ra và chụp giùm cái hình này đều chế nhạo là chắc 2 cô kia sợ N chụp ếch nên ôm chặt quá (sorry các bác, các chị ngồi trên xe chụp hình qua cửa kính xe để làm kỷ niệm giùm cho chị em N, trời tối lại mưa nên khi chụp hình điều kiện cũng bị hạn chế, vì thế quality của 2 cái hình trên không được rỏ ràng và tốt cho lắm, nhưng đối với N những hình ảnh này rất là trân quý nên N cũng post hình này vào Nhật Ký của N để làm kỷ niệm. Các bác xem hình có bị xấu 1 tí xin thông cảm giùm nhé).

Thêm một điều N muốn kể cho các bác nghe, hầu hết du khách VN hay là du khách ngoại quốc khi ra đến miền Bắc thì đều muốn đi thăm viếng Vịnh Hạ Long chứ không bao giờ bỏ qua cả. Vào những năm 2002, 2003 muốn đi thăm để ngắm nhìn cảnh đẹp tuyệt vời, cũng như khám phá các hang động ở vịnh HL như Hang Sững Sốt, Động Thiên Cung ..... thì du khách phải lấy phòng khách sạn trên đất liền tại thành phố Hạ Long để ngủ qua đêm, rồi sáng hôm sau sẽ mua vé tàu (tàu rất thô sơ như những tàu đánh cá loại to 1 chút) để họ chạy vòng vòng cho mình ngắm cảnh và hướng dẫn đi xem các hang, động ..... sau vài tiếng đồng hồ thì thuyền chạy trở vào bờ, vậy là coi như xong chuyện đi xem vịnh HL rồi.

Khoảng 20 năm gần đây du lịch VN dần phát triễn mạnh, thì thành phố Hạ Long có thêm những packages bao gồm dịch vụ du thuyền rất to, rất đẹp có bao luôn ăn sáng, ăn trưa, có tàu nhỏ chở đi khám phá các hang động trong vùng vịnh, có rượu cocktail trên thuyền, có mục du khách tự chèo thuyền, câu cua, câu mực, tắm biển .... và sau đó thì trở về ngủ qua đêm luôn trên thuyền để được hưởng cảnh trời trăng mây nước ban đêm trên Vịnh Hạ Long chứ không còn ngủ qua đêm ở khách sạn trên đất liền nửa. Sáng hôm sau thì thuyền nhỏ của du thuyền lại chở khách đi xem tiếp vòng vòng thêm các động trên vịnh, rồi trở về ăn trưa xong thì mới check out khỏi du thuyền. Những lần trước đến thành phố Hạ Long thì N chỉ biết có mỗi 1 chuyện là xe chở thẳng đến ngay bến tàu --> check in lên du thuyền --> ở qua 1, 2 đêm, sáng ra check out khỏi du thuyền --> có xe chờ sẳn đón di chuyển đến thành phố khác hoặc là chạy trở về thẳng Hà Nội.

Đang kể chuyện Hạ Long nên N sẽ post thêm 3 cái hình dưới đây được chụp vào tháng 12-2017 tại Vịnh Hạ Long để các bác xem thêm (hình chụp lúc N đưa các con, các cháu ra Bắc để thăm mộ Tổ Tiên và thăm nhà Thờ Họ, tiện đường nên N

cho các cháu được đi xem Vịnh HL luôn). Các bác thấy cái du thuyền trong hình dưới đây có to và đẹp không? Hai lần thăm vịnh HL vào chục năm trước, N và các bạn chỉ thuê thuyền nhỏ, loại bằng gỗ chứa khoảng từ 12 đến 15 người thôi, vừa rẻ tiền lại có được privacy vì không có khách lạ nào khác ngoài những người trong group của mình. Nhưng các bác biết rồi đó, vấn đề an toàn cho du khách bên VN chưa được kỷ càng và chuyên nghiệp cho lắm, nên thỉnh thoảng mình lại được đọc báo hoặc nghe nhiều tin tức .... nào là thuyền ở vịnh HL chạm điện bị cháy và chìm, thuyền chở du khách bị thủng, từ từ ngập nước mà ngay cả thuyền trưởng vì .... ngủ cũng không biết nên thuyền chìm không còn người nào sống sót, rồi lại nghe tin thuyền chở du khách xem Cầu Rồng trên sông Hàn ở Đà Nẳng bị lật, bị đắm, có rất nhiều trẻ con và phụ nữ chết ...., có nhiều tai nạn lúc chuyện xảy ra xong thì mới biết ra là ..... thuyền trưởng chỉ là một người lái tàu đánh cá bình thường chứ chưa hề được qua trường lớp huấn luyện và có bằng cấp lái tàu đàng hoàng .... và có thuyền lại còn chưa pass được inspection mà vẫn cho hạ thuỷ để đón đưa du khách như thường ....vv và vv.... ôi trời nghe mà ớn lạnh hết cả người ..... vậy mà lần này N dám xâm mình đưa hết toàn bộ các con trai, gái, dâu, rễ và tất cả các cháu nội, cháu ngoại của mình leo lên tàu ở VN nên N .... hãi lắm!!! Cách gì cũng phải tìm cái tàu cho thật to và bằng ..... sắt các bác ạ, cho nó được .... an toàn (???), chứ không phải muốn sang trọng đâu ạ.

Legend Dragon Cruises

Hình chụp cảnh ở Vịnh Hạ Long

Bốn bà của group 4 cũng đã từng thăm Vịnh Hạ Long nhiều lần rồi, nên đến thành phố lần này mọi người đã đồng ý bỏ qua cái mục xem Vịnh Hạ Long và chỉ đi vòng vòng để coi thành phố Hạ Long của tỉnh Quảng Ninh mà thôi. Và cũng nhờ như vậy mình mới có dịp được quan sát tỏ tường và nhìn thấy ra được một chuyện là tại thành phố này có nhiều những "mãnh đất vàng" thì hầu như đã được bán gần hết cho những người lắm tiền nhiều của, chuyên môn về nhà cửa đất đai của "người anh em" rồi. Sau khi họ mua được những mãnh đất màu mỡ này xong, họ xây thành hàng ngang, hàng dọc những "shopping strips", hoặc là những khu chung cư, có những ngôi nhà và những cửa hàng giông giống nhau (uniform) và trước cửa thì nhà nào, cửa tiệm nào cũng có treo những cái đèn lồng tròn tròn đỏ chói mà mình vẫn nhìn thấy treo trong những khu buôn bán hoặc nhà ở của TQ (thật là tiếc vì lúc đó không nghĩ ra là nên chụp vài tấm hình đem về để mọi người xem cho biết). Hm! Đi qua nhiều phố chính của thành phố thì thấy có nhiều những dảy nhà như thế, 4 bà tò mò mới hỏi rằng những chỗ này buôn bán gì lại thấy xây giống nhau, mà cửa đóng then cài chẳng thấy buôn bán hay người ở gì cả vậy? Thì được biết là họ chỉ mua đất và xây sẳn để đó cái đã, treo đèn lên như vậy là để chứng tỏ quyền sở hữu trước, còn kinh doanh thì chắc là tính sau. Thời gian group 4 có mặt và nhìn thấy như thế tại thành phố HL cũng đã qua hơn một năm, không biết đến thời điểm này thì những khu vực màu mỡ đó đã tiến triễn được đến đâu rồi???? Ôi, tiến đến đâu thì tiến nhưng cũng đành chịu thôi vì mình cũng đâu có cách gì để "control" được, và cũng thấy buồn vì có một điều khẳn định rằng, xây cất và mở mang rất nhiều trên chính những khu đất đầy màu mỡ và giá trị của nước VN mình, nhưng sở hữu chủ thì lại không phải là người VN mình! Buồn thật đó!!!!

Lúc các chị đón N trở về xe thì nghe kể rằng cậu Tuyến đưa các chị đi xem khắp cả thành phố (chỉ ngồi trên xe "cưởi ngựa xem hoa" thôi), rồi đi xem Núi Bài Thơ là một ngọn núi đá vôi đẹp cao hơn 200m, nằm sừng sững giữa lòng thành phố. Núi có kiến tạo địa chất đặc biệt: một nửa chân núi gắn với đất liền, nửa kia ngâm trong nước biển. Đứng từ đỉnh núi, bạn có thể thu vào tầm mắt toàn cảnh của thành phố, cả những con thuyền nhỏ bé trên mặt biển bên bờ khu du lịch Bãi Cháy... sau đó lại đưa các chị xuống thuyền đi ra 1 cái đảo (các chị có nói tên đảo mà N không đi nên chẳng nhớ tên). Vì trời mưa rỉ rả, gió to lại ngồi trên thuyền nên ai cũng bị lạnh cóng, vì thế có vẻ chuyến đi đảo coi chừng không mấy hấp dẫn lắm. Nói tóm lại, ngày hôm nay group 4 lại được hưởng thêm 1 ngày "đội mưa mà đi" nửa. Riêng N, nhờ được gặp gia đình, lại được thăm Mộ Ông là chuyện mà N hằng mong ước cho nên cho dù thời tiết có xấu đến đâu thì hôm nay cũng là một ngày rất trân quý trong chuyến đi của N.

Đón N xong thì xe đưa group 4 trở về Hạ Long Pearl Hotel để nghỉ qua đêm tối nay. Sáng ngày mai thì sẽ lên đường đi thành phố Ninh Bình để thăm Nhà Thờ Đá Phát Diệm và Khu Du lịch Tràng An.

Cũng xin được kể thêm 1 chuyện nửa là tối nay Group 4 sẽ ngủ tại Hạ Long Pearl Hotel có 1 đêm thôi hà, không biết chị N và TA thì nghĩ sao, chứ N và MT thì chỉ cầu mong sao cho trời mau mau sáng để mình nhanh chóng được check out ra khỏi cái Hotel này cho rồi. Lúc bước vào tiền sãnh của khách sạn, nhìn thì cũng thấy sáng sủa, rộng rải và đẹp đẻ đấy, nhưng khi bắt đầu bước vào thang máy cho đến khi lên tới trên phòng rồi thì thấy chán quá chừng. Chỗ nào cũng viết bằng tiếng ..... Tàu các bác ạ. Tất cả mọi thứ, mọi instructions từ trong thang máy cho đến trong phòng, ngay cả sách vở, giấy bút (mà mình vẫn thường thấy đặt trên bàn trong phòng khi đi du lịch tại các hotels....) thì viết toàn bằng tiếng TQ. N và MT cứ phải đoán để tìm cách mở mấy cái đèn ở đầu giường vì có đọc được chữ của họ đâu. Còn phòng thì toàn mùi thuốc lá, phòng ốc giường chiếu thãm trải dưới chân đều thấy không xứng cho 1 khách sạn được rating 3 sao tị nào cả ..... ngoài ra cả nhân viên phục vụ từ dưới nhà cho lên đến trên phòng thì đều là người TQ. Yeap! khách sạn này sở hửu chủ cũng là người TQ đấy các bác. Hm! Chẳng lẽ lại gọi TN phàn nàn và đòi đổi khách sạn trong lúc mọi người đã oải ra vì mệt và thời tiết đang lúc giá lạnh như thế này? Thôi thì chịu khó ngủ tạm 1 đêm vậy, và N đã biết là vào những lần đi kế tiếp thì trong cái list của N sẽ phải có thêm mục gì để căn dặn Vietpacific khi họ lo thu xếp phòng ốc cho mình rồi. Thôi thì lẹ lẹ lo tắm rửa, thu xếp hành lý cho nhanh để còn đi ngủ lấy sức cho ngày kế tiếp vậy.

Hình chụp tại khu tiếp tân của Hạ Long Pearl Hotel.

Viết xong ngày 11 tháng 3 năm 2018 @ 10:00 pm

Bài kế tiếp: Thăm Nhà Thờ Đá Phát Diệm và Khu Du Lịch Tràng An tại Ninh Bình.

** NAM MAI ** 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này