Du lịch

Du lịch (250)

Diary Travel Xuyên Việt Trip # 13

Diary Travel Xuyên Việt Trip # 13

*** Nam Mai ***

Quảng Bình Quan - Động Thiên Đường (Quảng Bình) - Sông Bến Hải-Cầu Hiền Lương -Thánh Địa La Vang (Quảng Trị):

Chủ Nhật ngày 15 tháng 1 năm 2017

Trước khi kể tiếp chuyện, N xin được nhắc lại chuyện đã xảy ra trong HTXV #12 vừa qua, là sau 1 ngày trời mòn mỏi ngồi đợi chờ chuyến bay tại phi trường Nội Bài, Hà Nội từ lúc sáng sớm cho đến gần chiều tối.... cuối cùng thì 4 bà của Group 4 cũng leo lên được máy bay vào buổi chiều lúc 4:07 pm để bay đến Thành Phố Đồng Hới thuộc tỉnh Quảng Bình, và đã đến đây vào lúc trời chập choạng hoàng hôn.

Quảng Bình là một tỉnh duyên hải thuộc vùng Bắc Trung Bộ Việt Nam. Quảng Bình nằm ở nơi hẹp nhất theo chiều Đông-Tây của dãy đất thân yêu hình chữ S của Việt Nam mình (50 km theo đường ngắn nhất tính từ biên giới Lào ra biển Đông).

Dãy đất Quảng Bình như một bức tranh hoành tráng, có rừng, có biển với nhiều cảnh quan thiên nhiên đẹp, thắng cảnh nổi tiếng như: đèo Ngang, đèo Lý Hoà, cửa biển Nhật Lệ, phá Hạc Hải, Cổng Trời… và với Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng đã được UNESCO công nhận là di sản thiên nhiên thế giới vào năm 2003.

Quảng Bình không chỉ có những hang động đẹp nổi tiếng, Quảng Bình còn có những di tích lịch sử đã đi vào sử sách Việt Nam, mà Quảng Bình Quan là một minh chứng. Quảng Bình Quan là một kiến trúc thời Nguyễn, đầu tiên được đắp bằng đất vào năm 1631, là hệ thống thành lủy cổ được xây dựng để bảo vệ kinh đô cổ. Quảng Bình Quan được xây dựng năm 1639 từ thời Chúa Nguyễn. Năm 1825, vua Minh Mạng đã cho trùng tu Quảng Bình Quan và nâng cao thêm tầng tháp canh bằng loại gạch nung kiên cố. Quảng Bình Quan là một trong những thành lũy kiên cố, và trọng yếu hàng đầu của Chúa Nguyễn ở Đàng Trong.

Tối qua sau khi check in vào khách sạn, cậu Quang Tour Guide đã nhắc các cô rằng ngày mai phải dậy sớm, để lên đường thật sớm vì chương trình ngày thứ bảy (ngày trễ máy bay) sẽ phải dồn hết vào với chương trình ngày hôm nay (chủ nhật). Vì thế mới có 7:35 am, mọi người đã ngồi đâu vào đó cả trên xe để sẳn sàng lên đường rồi. Như thế có nghĩa là các cô phải dậy từ 4, 5 giờ sáng thu dọn hành lý, check out, chờ phòng ăn mở cửa là nhào vào ăn sáng một cách vội vàng đấy các bác. Và theo chương trình hôm nay thì tại Đồng Hới, chúng tôi chỉ có đủ giờ ghé thăm Quảng Bình Quan trước khi rời thành phố này để đến Vườn Quốc Gia Phong Nha-Kẻ Bàng xem Động Thiên Đường mà thôi.

Hình chụp tại bờ sông Nhật Lệ (phía trước Saigon Quảng Bình Hotel, nơi Group 4 đã ở lại tối qua)

Trên đường tới Quảng Bình Quan, chúng tôi có đi ngang qua chợ Đồng Hới để nhìn cho biết .....

Quảng Bình Quan (di tích cổ xưa từ 300 năm trước) được nhìn từ xa

Quảng Bình Quan (dân gian gọi là cổng Hạ) - một biểu tượng đặc trưng của thành phố Đồng Hới hiện nay - là công trình kiến trúc cổ, là một cổng áng ngữ trên đường thiên lý Bắc Nam, có từ thời Trịnh Nguyễn phân tranh, là một trong ba cửa ải của hệ thống lũy thầy do Ngài Đào Duy Từ hiến kế và chỉ huy xây đắp vào năm 1631. Năm Minh Mạng thứ 6 (1825) công trình này được xây lại bằng gạch đá, năm 1961 cũng được tu sửa lại. Hiện nay, Quảng Bình Quan đã được phục chế lại như nguyên bản cách đây hơn ba thế kỷ. Du khách ra Bắc vào Nam, sẽ được chiêm ngưỡng Quảng Bình Quan, một di tích kiến trúc có giá trị lịch sử và nghệ thuật, biểu tượng đặc trưng về văn hóa của tỉnh Quảng Bình.

Sáng nay khi lên đường, trời cũng hơi lâm râm mưa, vì vậy chúng tôi chỉ ghé tại Quảng Bình Quan khoảng 10 phút để được tận mắt ngắm nhìn những di tích lịch sử từ hơn 300 năm trước của người xưa để lại, rồi chụp vài tấm hình làm kỷ niệm. Sau đó là lên đường tới Động Thiên Đường. Hang Thiên Đường là một động tại Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng, xã Sơn Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình, cách Đồng Hới 60 km về phía tây bắc. Hang động này nằm trong khu rừng phục hồi sinh thái, thuộc vùng lõi núi đá vôi của vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng.

Những hình ảnh chụp trên đường đi trước khi đến Động Thiên Đường

Có đi rồi mới thấy đất nước ta thật là vô cùng xinh đẹp, trù phú ..... giang sơn gấm vóc này do Ông Cha ta đã đổ máu để vun bồi, xây dựng từ ngàn năm nay ..... giờ này liệu con cháu có gìn giử được không đây ?????

Hang Thiên Đường được phát hiện năm 2005, Hiệp hội hang động Hoàng gia Anh bắt đầu khám phá từ năm 2005-2010. Vào năm 2010 họ công bố hang này có tổng chiều dài là 31,4 km, chiều rộng dao động từ 30 đến 100m, nơi rộng nhất lên đến 150m; chiều cao từ đáy động lên đến trần động khoảng 60-80m, được Hiệp hội hang động Hoàng gia Anh đánh giá là hang động khô dài nhất Châu Á, là một trong những hang động kỳ vĩ nhất mà Đoàn đã từng khảo sát nhiều hang động trên thế giới được nhìn thấy. Hang Thiên Đường là một động khô, không có sông ngầm chảy qua như động Phong Nha, theo đánh giá của Hiệp hội Nghiên cứu hang động Anh Quốc, hang động Thiên Đường còn to lớn và đẹp hơn cả động Phong Nha. Phần lớn nền đất trong động này là đất dẻo, khá bằng phẳng nên sẽ thuận tiện cho việc tham quan và thám hiểm. Nhiệt độ bên trong hang Thiên Đường luôn chênh lệch so với bên ngoài khoảng 16 °C. Động Thiên đường có cấu trúc kỳ vĩ, tráng lệ và huyền ảo, ngoài ra vẻ đẹp cực kỳ của những nhũ đá và măng đá trong hang khiến cho những người khám phá hang động liên tưởng về một thiên cung nơi trần thế, nên họ đã đặt tên hang này là Thiên Đường. So với Động Phong Nha thì thạch nhũ ở động Thiên Ðường có nhiều hình thù hơn, nhiệt độ trong hang luôn ở 20-21 độ C. Chỉ ngồi trước cửa động thôi cũng đã cảm nhận được từng luồng hơi mát từ dưới động thổi ngược lên, phả vào da thịt trong cái nắng 36-37 độ C ngoài trời.

Để dễ dàng cho du khách có thễ vào tham quan hang động này, Hang Thiên Đường đã được cho xây dựng đường đi nối vào cửa động, sau đó những bậc thang và đường đi vào bên trong hang động đã được xây với chiều dài khoảng 1,1 km và đã bắt đầu đón du khách vào xem từ ngày 3 tháng 9 năm 2010.

Khoảng 8:30 am, thì chúng tôi đến tới khu vực đón du khách vào thăm Động Thiên Đường. Sau khi Cậu Quang mua vé xong thì mọi người thay vì bị đi bộ (khoảng 1,6 km đường) thì chúng tôi được ngồi trên xe Golf, để xe này sẽ chở chúng tôi lên tới tận chân đồi.

Hà hà, đến tới chân đồi, sau khi xuống khỏi xe Golf, và để vào được bên trong Động thì .... bạn sẽ phải lựa chọn hoặc là leo 524 "bậc thang đá" hay là leo khoảng 570 mét "đường bằng" để lên được đến cửa Động! Suy nghĩ đến chuyện bắt hai cái đầu gối đã lỏng lẻo của mình "nhấp nhô" bước lên bước xuống 524 bậc thang đá ..... thì chắc là sẽ không qua khỏi con Trăng này, nên N đành chọn cách "chống gậy" để leo 570 mét đường bằng lên cửa Động vậy. Cũng may là thời tiết hôm đó cũng tốt, gió mát hây hây không nóng lắm nên leo mãi thì cũng phải lên tới nơi, chỉ có cái là mất sức lao động dữ quá!

Đường bằng được làm bằng xi măng phẳng phiêu nên cũng dễ đi, chỉ có cái là đường lên dốc, càng đi càng lên dốc (leo núi mà) nên ..... bá thở. Mới đầu còn mặc áo trong, áo ngoài, sau thì phải cởi dần vì càng leo thì mồ hôi chảy ra như tắm ...

Leo mãi rồi thì cũng tới thôi phải không các bác? Ở cái hình bên trên (hình N chụp 1 mình tại cửa xuống Động), các bác có nhìn thấy những bậc thang bằng gỗ để cho mình leo xuống Động không? Yep! Leo xuống sâu lắm, và rồi sẽ đi vòng qua, vòng lại, vòng tới, vòng lui .... để xem những nhũ đá hai bên cũng như cảnh vật bên trong động ..... nếu xem cho đến tận cuối cùng thì tính ra bạn sẽ phải đi bộ khoảng 1km (cho bận vô), sau đó bạn lại đi bộ thêm 1km nửa (cho bận trở ra). Tổng cộng là đi bộ 2 km để được xem hết mọi thứ trong Động. Cũng may là họ làm cầu thang và đường đi (bằng gỗ) rất bằng phẳng và an toàn lại có đèn chiếu sáng nên mình cũng yên tâm không sợ bị té ngã khi đi bộ trên 2km này. Họ còn cẩn thận làm lan can che chắn suốt dọc đường đi, chắc là để cho mình khỏi té nhưng N đoán cái chính là để bảo vệ những nhũ đá bên trong động không cho du khách sờ mó, vẽ bậy bạ hay là ký tên vớ vẩn lên trên nhũ đá khi chụp ảnh, hì hì hì .... N đoán như vậy là vì chính N thấy nó đẹp quá cũng muốn được đến gần sát những nhũ đá này để được sờ tay vào xem nó ra sao .... N thì sẽ rất tuân thủ luật quốc tế không dám vẽ bậy bạ lên đó, nhưng mình làm sao dám chắc rằng sẽ không có người làm chuyện này trong khi mỗi năm có đến cả trăm ngàn du khách đến viếng Động phải không các bác? Theo ý kiến riêng của N, được đi trên 2 km đường bằng phẳng an toàn như vầy thì có yên tâm thật, nhưng thay vì đi trên con đường bằng gỗ này giá như mà mình được tự do thơ thẫn trong Động với một quang cảnh thật là "tự nhiên" của nó thì sẽ rất là .... tuyệt vời. Là vì phong cảnh trong Động cực kỳ đẹp nhưng nó lại không còn có cái vẻ đẹp hoang sơ tự nhiên nửa một khi đã có bàn tay của con người nhúng vào nên ít nhiều thì cũng đã làm mất bớt đi vẻ đẹp tuyệt vời của cái hang động này. Lại kể thêm, rằng đã làm cẩn thận như vậy đấy, nhưng bên trong Động cứ cách 1 quảng thì lại có 1 nhân viên bảo vệ đứng canh chừng, du khách nào mà lơ mơ muốn trèo qua khỏi lan can hay làm gì khác lạ là vị bảo vệ này xuất hiện ngay lập tức đấy ạ.

Sau khi xem xong, bạn leo cầu thang trở lên ra tới cửa Động rồi .... muốn ra về lại phải leo xuống 520 bậc thang nửa thì mới xuống tới mặt đất, để từ đây mình sẽ lên xe Golf cho họ chở ra chỗ Entrance đầu tiên (chỗ mua vé). Chuyến khám phá hang động leo trèo cực khỗ, tốn sức lao động nhưng cũng rất đáng đồng tiền bát gạo. Nếu có cơ hội, các bạn nên ghé đến một lần cho biết nhé.

Bây giờ N sẽ post những hình chụp trong Động cho các bác xem. Hình trong Động N chụp rất nhiều, nhưng chỉ post được vài tấm thôi vì sợ bài dài quá.

Nhũ đá và những cảnh vật trong hang động nếu nhìn ở bên ngoài bằng mắt thật thì đẹp lắm các bác ạ, đẹp hơn trong hình N chụp nhiều lắm nên các bác chịu khó xem đỡ vậy nhé.

Mọi người vào thăm động bắt đầu từ lúc 9:30, mãi cho đến 12:20 trưa thì chúng tôi mới trở ra, lên xe rời khỏi khu vực Động Thiên Đường. Vì chương trình của cả 2 ngày bị dồn vào làm 1 cho nên chúng tôi ghé vào 1 quán ăn bên đường ăn vội vàng cho xong bữa trưa, sau đó đúng 1:37 pm thì lại vội vàng lên đường trực chỉ tới Vỹ Tuyến 17. Chúng tôi muốn đến đó để được tận mắt nhìn cây cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải, một nơi đã trở thành địa danh quan trọng của đất nước, đây là hai "nhân chứng lịch sử" đã mang trên mình nỗi đau chia cắt đất nước trong suốt hơn 20 năm từ thế kỷ trước.

Theo lời Cậu Quang "báo cáo" cho mọi người thì lộ trình từ vườn Quốc Gia Phong Nha Kẻ Bàng (tại Quảng Bình) đi tới Vỹ Tuyến 17 (tại Quảng Trị) chúng tôi sẽ đi trên con đường mòn HCM trước đây, sau đó sẽ rẽ vào 1 con đường tỉnh lộ nhỏ, để rồi sẽ tìm đường ra Quốc Lộ 1A thì mới đến được Vỹ Tuyến 17 là chỗ mà chúng tôi muốn đến. Trời, không biết cái chú Lý tài xế này không quen đường hay sao mà xe cứ rẽ ra rẽ vô hoài vào mấy cái con đường tỉnh lộ, rồi lại lộn trở vào đường mòn HCM mấy lần thế mà vẫn chưa tìm được đường ra Quốc Lộ 1A, thật là sốt ruột vì mưa đã lâu nên bây giờ trời cũng bắt đầu thấy tối rồi. Mãi gần đến 4:00 giờ chiều xe mới ra được QL 1A, Cậu Quang cho biết là xe chạy độ hơn 15km nửa thì sẽ đến Vỹ Tuyến 17. Cuối cùng, hơn 4:00 giờ chiều thì chúng tôi vào được đến Huyện Vĩnh Linh của tỉnh Quảng Trị.

Quảng Trị là tỉnh ven biển thuộc vùng Bắc Trung Bộ Việt Nam, nằm ở trung điểm trên hành trình từ Bắc vào Nam, được ví như điểm tỳ vai gánh hai đầu đất nước.

Cũng bình thường như bao mảnh đất khác ở khắp miền đất nước, song đến khi hai miền bị chia cắt trong cuộc chiến (1954 - 1975) thì dòng sông Bến Hải, cây cầu Hiền Lương và mảnh đất đôi bờ Hiền Lương trở nên nổi tiếng, vì sau Hiệp định Geneve (năm 1954), cầu Hiền Lương và sông Bến Hải đã trở thành giới tuyến tạm thời thuộc khu phi quân sự ở vỹ tuyến 17 chia cắt đôi nơi hai miền Nam Bắc.

Sông Bến Hải bắt nguồn từ núi Động Chân thuộc dãy Trường Sơn và chảy dọc theo vỹ tuyến 17 từ Tây sang Đông rồi đổ ra cửa biển Cửa Tùng. Sông dài gần 100 km, nơi rộng nhất khoảng 200 m, là ranh giới giữa hai huyện Vĩnh Linh (của miền Bắc) và Gio Linh (của miền Nam) của tỉnh Quảng Trị.

Cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải ở km735 trên quốc lộ 1A. Cầu nối liền thôn Hiền Lương (thuộc xã Vĩnh Thành, Vĩnh Linh) ở bờ Bắc và thôn Xuân Hòa (thuộc xã Trung Hải, Gio Linh) ở bờ Nam. Cầu được dựng bằng gỗ năm 1928 với mục đích ban đầu dành cho người đi bộ. Sau nhiều lần sửa chữa, nâng cấp, năm 1952, Pháp cho xây dựng lại cầu Hiền Lương với trụ bằng bê tông cốt thép, dầm cầu bằng thép và mặt lát bằng gỗ thông.

Sau 1975, cầu Hiền Lương ngày càng xuống cấp nghiêm trọng nên vào năm 1996, một chiếc cầu mới dài 230 m, rộng 11,5 m (nằm cách cây cầu cũ 35 m về phía Tây) đã được cho xây thêm - cầu Hiền lương 2 - đây là chiếc cầu giao thông chính qua sông Bến Hải bây giờ. Hiện nay tại chân cầu HL cũ (cây cầu giai đoạn 1952-1967) đã được phục chế nguyên dạng, và chỉ dùng để làm điểm tham quan cho du khách mà thôi.

Tại địa điểm này, hiện nay được đặt tên là Cụm Di Tích Đôi Bờ Hiền Lương - Bến Hải. Cụm di tích tại đôi bờ Hiền Lương gồm có : cầu Hiền Lương, sông Bến Hải, cột cờ Giới Tuyến ở bờ Bắc, nhà Liên Hợp, Đồn Công An Giới Tuyến, Giàn loa phóng thanh, Cụm tượng đài "Khát vọng thống nhất" ở bờ Nam và Nhà Bảo tàng Vỹ tuyến 17.

Khi đến gần cầu HL mới, xe của chúng tôi phải rẽ vào phía trái thì đến được cây cầu cũ. Hôm nay khi đến tới đây Trời mưa rất nặng hạt, tuy nhiên cũng có nhiều du khách đang đi lại trên cầu để chụp hình kỷ niệm. Chỉ có 4 bà chúng tôi là người Việt, số khách còn lại toàn là người nước ngoài.

Tại đây, N không muốn và cũng không có giờ để đi xem những di tích kia, nên khi xuống xe là N lập tức đi thẳng ngay ra cầu Hiền Lương để được đặt chân mình đi qua đi lại, đi tới đi lui trên cầu Hiền Lương rất nhiều lần, rồi đứng dựa mình vào thành cầu ngẩn ngơ ngắm nhìn giòng sông Bến Hải buồn bã lặng lẽ dần trôi dưới cơn mưa chiều. N đã chụp vài tấm hình kỷ niệm trên cây cầu và giòng sông này để đem về cho các con, các cháu trong nhà được nhìn thấy di tích lịch sử này. Trời mưa lắm nhưng N đã tha thẩn đi tới đi lui tại đây rất lâu để ngắm nhìn giòng sông với rất nhiều ý nghĩ trong đầu ..... mà trong lòng thì bâng khuâng và cảm thấy rất bồi hồi .....

Hình dưới đây N đã tìm thấy trên Internet, N post hai tấm hình này lên đây để các bác có thễ nhìn thấy rỏ một lúc cả 2 cây cầu. Cây cầu Hiền Lương 2 mới xây (năm 1996 bên phía tay trái) được dùng để qua lại trên sông Bến Hải hiện nay, còn phía xa là cây cầu củ (cây cầu giai đoạn 1952-1967)nay được xem là 1 di tích lịch sử chỉ dùng làm địa điểm du lịch cho du khách đến thăm thôi.

Xin các bạn nhìn cho kỷ cây cầu củ với những nhịp cầu nằm sâu dưới dòng nước của sông Bến Hải nha. Nơi đây chính là di tích lịch sử của cả nước nói chung, nhưng với N và của cả gia đình N nói riêng, thì nơi đây là một chứng tích và cũng là một nơi chốn kỷ niệm rất trân quý vì ..... chính nơi đây sáu mươi mốt năm về trước, dưới chân của những nhịp cầu này đã có một người .... Người từ là từ phương Bắc, đã qua giòng sông, sông dài .... tìm đến nơi này, một nhà thân ái .... ơi .... tình Bắc duyên Nam, là duyên .... tình chung muôn đời .... ta đấp xây! Vào năm ấy, người đó đã 23 tuổi mà N thì chỉ mới có ..... 8 tuổi! Người đó, vào một đêm đen không trăng không sao, đã từ bờ Bắc liều chết âm thầm bơi suốt một giòng sông, bơi ngay dưới chân 7 nhịp cầu này để qua mãi tận phía bờ Nam và đi tìm "một nửa" kia của mình đấy. Năm nay (2017), khi N đặt chân lên đến cây cầu này thì cũng đúng là năm mà chúng tôi sẽ Celebrate 50th Wedding Anniversary đấy các bác. Nói đùa với các bác cho oai một tị, chứ các bác cũng đã biết lý do vì sao mà người ta phải liều chết bơi sông vượt biển rồi, chứ cái lý do liều chết để đi tìm một con oắt con 8 tuổi chưa biết mặt mũi thì ..... làm gì có!

Bây giờ mình sẽ nói tiếp về chuyện cây cầu này nhé. Nhìn vào hình, các bác có thấy cây cầu Hiền Lương cũ được sơn 2 màu không? Màu vàng là phần của miền Nam VN, còn màu xanh là phần của miền Bắc VN đấy.

Vào trước năm 1975, trong sự mâu thuẫn chính trị giữa hai bên, cây cầu Hiền Lương và dòng sông Bến Hải đã bị cuốn vào những cuộc tranh chấp không ngừng vì đây là nơi giáp mặt của hai chính quyền đối lập. Cũng tại nơi đây, đã từng một thời diễn ra những cuộc chiến không tiếng súng, đó là những cuộc chiến "chọi màu sắc","chọi loa" và "chọi cờ" rất quyết liệt trong thời gian chiến tranh Việt Nam giữa chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (phía Nam) và chính quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (phía Bắc).

 "Cuộc chiến màu sắc"

Nhìn vào trong hình, mình sẽ thấy ở ngay đoạn giữa cầu có một vạch trắng rộng khoảng 1cm kẻ ngang, được dùng làm ranh giới chia ngang giửa 2 miền Nam Bắc. Thoạt đầu Nam Việt Nam chủ động sơn một nửa cầu phía Nam thành màu xanh, ngay lập tức Bắc Việt Nam liền sơn tiếp luôn cũng bằng màu xanh cho một nửa cầu còn lại. Thấy vậy, Nam Việt Nam liền chuyển sang sơn phía cầu của mình thành màu nâu, thì Bắc Việt Nam cũng sơn lại phía cầu của miền Bắc thành ra màu nâu .... đại khái là nếu Việt Nam Cộng hòa sơn màu gì, thì Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa cũng sơn lại phần cầu của mình cho giống với màu đó. Cứ như thế, cầu Hiền Lương luôn thay đổi màu sắc, hễ Nam Việt Nam sơn một màu khác đi để tạo ra hai màu đối lập thì ngay lập tức Bắc Việt Nam liền sơn lại cho giống nhau. Cuộc chiến màu sơn kéo dài mãi cho đến năm 1960 thì giữ nguyên 2 màu xanh-vàng, không thay đổi nửa. Hà hà hà .... đây là một hình thức "đấu tranh chính trị" chăng???? he he he .... cả hai bên cứ sơn tới sơn lui hoài chắc cũng thấm mệt rồi, nghe ra thì thấy cứ như là trẻ con chòng ghẹo nhau nhỉ!

Cầu Hiền Lương đã bị bom đánh sập vào năm 1967. Đến năm 2001, cầu được phục dựng lại, và trong suốt hơn 10 năm cầu chỉ được sơn đúng có một màu duy nhất. Nhưng vào năm 2014, tỉnh Quảng Trị đã phục hồi màu sơn cho cầu Hiền Lương trở lại thành ra 2 màu Xanh - Vàng như đã từng có trước đây. Cụ thể, một nửa phía Bắc cầu được sơn lại thành màu xanh, còn nửa phía Nam thì được sơn màu vàng. Mục đích sơn cầu trở lại ra hai mầu như trước nhằm nhắc nhớ ý nghĩa lịch sử về di tích của Cầu Hiền Lương và Sông Bến Hải trong giai đoạn chiến tranh Việt Nam trước đây.

"Cuộc chiến âm thanh"

Những năm 1954-1964 là giai đoạn không còn tiếng súng ở đôi bờ giới tuyến, song cuộc chiến bằng tiếng nói đã diễn ra ở đây rất căng thẳng và quyết liệt giữa hai phe đối lập.

Lúc đầu, Bắc Việt Nam cho xây dựng một hệ thống loa phóng thanh được phân bố thành 5 cụm trong chiều dài 1.500m ở bờ Bắc, mỗi cụm gồm 24 loa có công suất 25W. Sau những ngày phát sóng đầu tiên, hệ thống loa phóng thanh này đã không thể nào át được các hệ thống loa của chính quyền Nam Việt Nam do Tây Đức và Úc cung cấp được phát ra với âm thanh lớn hơn.

Lập tức chính quyền Bắc Việt Nam liền trả đũa bằng cách tăng thêm 8 loa có công suất 50W và 1 loa có công suất 250W được viện trợ từ Liên Xô. Ngược lại chính quyền Nam Việt Nam liền được Mỹ viện trợ cho những loại loa tối tân hơn, vang xa đến hàng chục cây số. Vào đầu năm 1960, một giàn loa của Mỹ với công suất của mỗi loa lên tới hàng trăm oát được chuyển đến và đặt tại bờ Nam sông Bến Hải. Không chịu thua, chính quyền Bắc Việt Nam lập tức lắp đặt chiếc loa có công suất 500W với đường kính rộng đến 1,7m và bổ sung thêm 20 loa loại 50W, 4 loa loại 250W của Liên Xô tại chiến tuyến Bến Hải. Khi thuận gió, tiếng loa có thể truyền xa hơn 10km.

Để có đủ điện cho hệ thống loa có tổng công suất 7.000W này hoạt động, Bắc Việt Nam đã phải xây dựng một đường dây cao thế 6KVA dài gần 10km, kéo dài từ thôn Tiên An, Vĩnh Sơn đến thôn Tùng Luật, Vĩnh Giang. Ngoài ra, còn có một trạm cao tần đặt tại Liêm Công Phường cách cầu Hiền Lương 2,5km về phía bắc để tăng âm cho hệ thống loa.

Cuộc "đấu khẩu" giữa hai phía qua hệ thống loa là những lời tuyên truyền chính trị chỉ trích đối phương, thường là những tin không có lợi hoặc có thể trái ngược với thực trạng. Mỗi ngày buổi phát thanh kéo dài 14-15 tiếng đồng hồ, có khi phát vào lúc 1 - 2 giờ sáng, mở hết công suất để cho người dân cả hai bờ đều nghe thấy. Hm ..... Thế này thì chỉ có khỗ dân, N chắc chắn là về lâu về dài thì dân chúng của cả hai bờ đều bị bệnh mất ngủ và bị bệnh điếc tai các bác ạ.

Hình cái loa dưới đây N chụp được hôm ghé thăm Cầu HL. Họ vẫn còn chưng bày tại đây để làm di tích lịch sử đấy.

Hình này là N "chôm" trên Internet để cho các bác xem thấy rỏ ràng mấy cái loa trong thời gian đang có cuộc chiến "chọi loa" nó như thế nào. Hôm N đến đấy thì không còn nhìn thấy hệ thống loa nào khác ngoài cái loa N đã chụp bên trên.

Cuộc chiến "chọi cờ"

Theo quy định của hiệp định Genève, tất cả các đồn cảnh sát giới tuyến phải treo cờ hàng ngày. Treo cờ là chuyện bình thường, song "chọi cờ" mới là chuyện "quốc gia đại sự" đã từng xảy ra ở hai cột cờ ở hai đầu cầu Hiền Lương và kéo dài hàng chục năm. Lúc đầu, vào năm 1954 - 1956, chính quyền Bắc Việt Nam cho làm một cột cờ bằng cây phi lao cao 12m để treo một lá cờ có khổ 3,2m x 4,8m. Ở bờ Nam, thì Pháp cắm cờ tam tài lên nóc lô cốt Xuân Hoà ở bờ Nam cao 15m. Theo yêu cầu của nhân dân giới tuyến, cờ của chính quyền Bắc Việt Nam phải cao hơn cờ của chính quyền Nam Việt Nam nên những người lính của chính quyền Bắc Việt Nam đã vào rừng sâu để tìm cho bằng được một cây gỗ cao 18m, cao hơn cột cờ của Pháp 3m và treo một lá cờ bằng vải sa tanh rộng 24m. Ngay sau đó, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã cho dựng một trụ cờ bằng xi măng cốt thép cao 30m tại bờ Nam. Trên đỉnh treo một lá cờ vàng ba sọc đỏ lớn của Việt Nam Cộng Hòa, có hệ thống đèn huỳnh quang nhấp nháy đủ màu. Thế là vào tháng 7 – 1957, tổng công ty lắp máy Việt Nam đã gia công một cột cờ bằng thép ống cao 34,5m tại Hà Nội rồi vận chuyển vào giới tuyến. Trên đỉnh cột cờ gắn một ngôi sao bằng đồng có đường kính 1,2m, 5 đỉnh ngôi sao gắn một chùm bóng điện loại 500W, kéo lá cờ rộng 108m2. Chính quyền Việt Nam Cộng hòa trước sự kiện này liền xây tiếp cột cờ của họ cao lên thành 35m. Năm 1962, thêm một lần nữa, tổng công ty lắp máy Việt Nam gia công một cột cờ cao 38,6m rồi chuyển vào dựng ở Hiền Lương, kéo lên lá cờ đại 134m2, nặng 15kg, cách đỉnh 10m có một cabin để lính Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa đứng treo và thu cờ. Cột cờ này được xem là cột cờ cao nhất giới tuyến. Hàng ngày, lính Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa kéo cờ lên sớm hơn và hạ cờ xuống muộn hơn giờ quy định (6h30’ đến 18h30’) để cho những người đi làm sớm, về muộn cũng nhìn thấy được.

 Hình cái chân "cột cờ giới tuyến" hiện tại chỉ có ở bờ phía Bắc thì nó nhìn như thế này đây ạ.

Còn bên bờ phía Nam thì không còn thấy cái cột cờ giới tuyến trước kia đâu cả. Thay vào đó thì ở bờ Nam sông Bến Hải lại có xây một tượng đài được đặt tên là: "Khát vọng thống nhất non sông". Theo lời cậu Tour Guide Quang "thuyết trình" thì tượng đài này có ý nghĩa là "với hình dáng của một thiếu phụ ôm con đang đứng ở bờ Nam sông Bến Hải nhìn về phía Bắc là để tưởng nhớ những ngày tháng đau thương khi họ không thể vượt sông để gặp chồng,cha và người thân trong những năm tháng đất nước bị chia cắt đôi bờ".

Cụm tượng đài “Khát vọng thống nhất”(đặt tại xã Trung Hải, Gio Linh) được xây dựng trên diện tích 2.700m², gồm hai phần. Phần đế được ghép từ nhiều khối đá có kích cỡ khác nhau, được trang trí phù điêu. Phần tượng đài được làm bằng chất liệu đá xanh Thanh Hóa với bố cục: phía trước gồm 2 tượng bà mẹ (cao 7,70m) và em bé (cao 5,50m) đứng sát nhau, mô tả hình tượng người vợ và người con ở phía Nam. Phía sau là cụm tượng làm nền, mô tả hình ảnh những chiếc lá dừa nước.

Hình chụp tượng đài "Khát vọng thống nhất" nhìn từ xa.

Nhà bảo tàng Vỹ Tuyến 17 - phía trước có trưng bày 2 cái loa công suất 500W với đường kính rộng 1,7m (loa đã dùng trong "cuộc chiến âm thanh")

 Quanh quẩn tại cây cầu này cũng đã gần tiếng đồng hồ rồi, vả lại trời bắt đầu mưa nhiều hơn nên chúng tôi đành phải lên xe để tiếp tục đi nốt chương trình còn lại. Theo đúng chương trình thì đáng lẽ đoàn sẽ vào viếng thăm Cổ Thành Quảng Trị, sau đó vào thăm Thánh Địa La Vang. Tuy nhiên vì mưa suốt cả buổi chiều nên lúc này trời đã dần dần thấy tối nên chúng tôi đành phải quyết định bỏ qua Cổ Thành Quảng Trị để thẳng đường đến Thánh Địa La Vang thôi. Trên đường đi, xe có đi ngang qua 1 con sông và 1 cây cầu, được cậu Quang TG cho biết đây là sông Thạch Hãn và cầu Thạch Hãn. Cậu còn cho biết sau khi qua sông Thạch Hãn thì chúng ta sẽ bắt đầu đi vào một đoạn đường kéo dài khoảng 9km, đó chính là "Đại Lộ Kinh Hoàng" của Mùa Hè Đỏ Lửa 1972 khi xưa.

Hai hình dưới đây được lấy từ Internet để các bạn nhìn thấy và nhớ lại cảnh của Đại Lộ Kinh Hoàng cách đây 45 năm về trước.

Trên đoạn đường 9km của Đại Lộ Kinh Hoàng, dân chúng đã cố gắng chạy đi bằng bất cứ phương tiện gì để mong bảo toàn được mạng sống .... nhưng cuối cùng thì Họ cũng vẫn bị thiệt mạng vì pháo kích lẫn bom bay đạn lạc trên đoạn Quốc lộ 1 từ cầu Bến Đá tới cầu Trường Phước.

Bây giờ thú thật là khi đi ngang đây, nhìn nhà cửa và cảnh sinh hoạt của người dân sống hai bên đường trên 9km này hiện nay thì N thấy nó cũng êm ả bình thường như những đoạn đường khác mà mình đã đi qua, nhưng không biết sao tự nhiên sống lưng của N chợt lạnh toát và thấy lòng vô cùng buồn bã khi nhớ lại chuyện đã xảy ra trên 9km của con đường này cách đây 45 năm. Đoạn đường mang tên “Đại Lộ Kinh Hoàng” ngày nay không còn một tí gì là dấu vết của tội ác ngày xưa, cũng không còn xác chết, xác chết của gần 2000 con người vô tội, nơi mà Họ đã bị chết một cách tức tưởi, oan khiên và chắc chắn là cho đến nay họ vẫn còn u uất nơi bờ cao bụi rậm, không sao siêu thoát được. Nghĩ đến thật xót xa làm sao!

Đến đây N cũng xin được kể thêm về Cậu Quang Tour Guide của Group 4, cậu này và chú tài xế Lý sẽ là người hướng dẫn và đồng hành với 4 bà tại các thành phố miền Trung và miền Cao Nguyên trước khi group 4 kết thúc chuyến đi 26 ngày vào trước ngày Tết Nguyên Đán của Xuân Đinh Dậu 2017. Hai cậu này còn rất trẻ, Cậu Quang TG thì 27 tuổi, người ở Đà Nẳng, có 1 vợ và sẽ có con đầu lòng khoảng sau Tết vài ngày. Theo thông lệ thì khi TG đưa khách đi, bước lên xe việc (job) của cậu TG là phải thuyết trình đủ mọi chuyện, mọi thứ về những di tích lịch sử, địa danh, chuyện đã xảy ra tại các địa điểm đưa khách đến, kể luôn cả việc tìm hiểu các nhà hàng, hoặc món ăn đặc sản tại mỗi địa phương khi khách cần đến .... vv ..... và ....vv.... Cậu TG này sinh ra sau chiến tranh VN cho nên chắc chắn là cậu sẽ không hiểu và không biết một cách thật chính xác về chiến tranh VN hay những chuyện xảy ra trước 1975, hoặc là những di tích lịch sử tại các địa danh thuộc về miền Nam trước 1975 rồi. Tất cả những gì mà cậu biết để thuyết trình cho khách, theo như N nhận thấy thì hình như cậu đã được học, được nhồi nhét một cách rất là bài bản từ những trường lớp sau này ..... cho nên khi nghe những lời "thuyết trình" của cậu ấy ..... cả 4 bà đều cảm thấy thật là ..... chói tai và thấy muốn .... điếc con ráy luôn! Nhưng cả 4 bà đều vì .... lịch sự và cũng thấy tội nghiệp cho các thế hệ con em sinh ra sau này, đã không được hướng dẫn đúng đắn nên sự hiểu biết của họ không được chính xác và cũng chỉ có giới hạn mà thôi. Họ cũng vì miếng cơm manh áo, công ăn việc làm nên cũng phải làm cho đúng trách nhiệm và chu toàn cho đúng với cái job của họ, cho nên các bà có nghe thấy ..... trái với cái lỗ tai của mình khi nghe cậu "thuyết trình" thì cũng tảng lờ đi và không muốn có "comment" gì cả. Nhưng sau cùng, N chịu hết nổi, N phải bảo cậu " Các cô đều là người lớn gấp ba tuổi của cháu, sinh ra trước cháu rất lâu, con của các cô có thễ còn lớn gấp đôi tuổi của cháu .... vì vậy ba cái chuyện lịch sử của chiến tranh VN gì gì đó, chắc chắn là các cô biết rỏ, biết rành và biết đúng hơn cháu. Tuy rằng cháu có tốt nghiệp từ trường du lịch ra, học hỏi được nhiều, nhưng chưa chắc những cái cháu học đã là .... đúng! Vậy cho nên cháu cứ nghỉ ngơi cho khoẻ, khỏi cần nói ..... khi nào các cô muốn biết chuyện gì và hỏi thì chừng đó cháu hẳng nói. Nhiều phần trăm thì các cô chỉ hỏi chuyện đường đi và tiệm ăn tại mỗi tỉnh mình đến thôi cháu ạ". Sau khi giải quyết chuyện này xong thì mọi người đều vui vẻ cả làng, cậu TG khỏi cần tốn sức lao động khi phải động não tìm tòi chuyện nọ, chuyện kia để "phục vụ" khách, mà các cô cũng đỡ .... điếc tai và ..... đở bị nhức đầu vì cao máu các bác ạ.

Khoảng 5:15 pm thì xe vào đến Thánh Địa La Vang.

Nhà thờ La Vang ngày nay là một thánh địa và là nơi hành hương quan trọng của người Công giáo Việt Nam, nằm ở huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, thuộc Tổng Giáo phận Huế. Các tín hữu tin rằng, Đức Mẹ Maria hiển linh ở khu vực này vào năm 1798. Một nhà thờ đã được xây dựng gần ba cây đa, nơi họ tin là Đức Mẹ đã hiện ra và được Tòa Thánh tôn phong là Tiểu vương cung thánh đường La Vang từ năm 1961.

Lúc này trời cũng còn mưa dầm và đã chạng vạng hoàng hôn. N vào lễ và cầu xin với Đức Mẹ La Vang cho chuyến đi Xuyên Việt được bình yên, đi đến nơi về đến chốn và xin Đức Mẹ gìn giử cho chồng con và các cháu ở nhà được mọi sự an lành. Vì trời mưa và tối rồi nên chỉ kịp chụp được vài tấm ảnh kỷ niệm tại đây mà thôi.

Trong chiến cuộc Mùa Hè 1972, bom đạn đã làm sập đổ hoàn toàn Vương cung thánh đường, chỉ còn lại di tích tháp chuông loang lở.

Đây là hình chụp di tích tháp chuông loang lở sau Mùa Hè 1972, nhưng bên phía tay trái của hình các bạn sẽ nhìn thấy có ngôi thánh đường mới đang trong quá trình xây dựng

Đúng 5:45 pm thì mọi người ra xe rời Thánh Đường La Vang để lên đường về Huế. Từ đây về đến Huế vào khoảng độ 50km.

6:30 pm thì vào đến Huế, chúng tôi ghé hàng ăn Mẹ Me tại đường Võ thị Sáu để ăn các thứ bánh Huế thễ theo lời yêu cầu của số đông thành viên của group 4 gồm có: Mỹ Thiện (một bà rặc Huế), chị Tuyết Nhung (dân Huế chính cống nhưng ở Đà Lạt) và chị Thanh An (cũng dân Huế ngụ tại Đà Lạt). Cũng theo yêu cầu của 3 chị trên, sau khi ăn xong còn ghé quán Chè Hẽm tại đường Hùng Vương để mua chè ăn rồi mới chịu vào check in tại khách sạn Green Hotel Huế. Cho đến giờ này suy nghĩ lại thì N không thễ nào nhớ lại được hương vị của mấy cái thứ bánh Huế và Chè đã nói ở trên như thế nào cả, N chỉ nhớ tối hôm đó trước khi đi ngủ thì N bị ..... đói bụng không ngủ được, vì hình như các loại bánh nọ, bánh kia ấy ăn vào chẳng thấy .... ngon và no chút nào!

Mọi người check in vào Green Hotel Huế. Theo chương trình, cậu Quang hẹn sáng mai sẽ đến đón đi xem các thắng cảnh tại Huế vào lúc 8:00 sáng.

 Viết xong ngày August 6-2018 @ 10:00 pm

 

Bài kế tiếp: HUẾ - Thăm Đại Nội - Thăm Lăng Vua Minh Mạng

== Nam Mai ==

Xem thêm...

Hành Trình Xuyên Việt # 12

  Hành Trình Xuyên Việt # 12  

 ** Nam Mai ** 

Hà Nội- Phi Trường Nội Bài - Buồn Vui Phi Trường Khi Di Chuyển Bằng Đường Hàng Không Tại VN - Đồng Hới - Quảng Bình: Thứ bảy ngày 14 tháng 1 năm 2017.

Giả từ miền Bắc - Bắt đầu hành trình vào miền Trung VN

Sáng sớm tinh mơ phòng ăn của khách sạn vừa mở cửa lúc 6:00 giờ sáng thì mọi người đã vào ngay để ăn sáng vội vội vàng vàng, vì sau đó còn check out khỏi Thăng Long Opera Hotel và lên đường vào phi trường Nội Bài đáp chuyến bay VN#1593 của Air VN - để bay đến Cảng Hàng Không Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình. Chuyến bay sẽ cất cánh vào lúc 9:15 am và sẽ đến Đồng Hới vào lúc 10:20 am. Nói 9:15 am máy bay cất cánh nhưng mới có 6:20 am thì mọi người ai nấy đều đã ngồi sẳn sàng ở trên xe cả rồi, vì phòng hờ không biết thủ tục giấy tờ tại phi trường Nội Bài có bị nhiêu khê, có bị trục trặc thủ tục đầu tiên gì gì đó hay không nên thôi thì cứ đi sớm cho chắc ăn. Group 4 quyết định chọn chuyến bay sớm như vậy là vì mọi người muốn sau khi đặt chân đến Đồng Hới Quảng Bình thì sẽ bắt đầu vào Tour ngay để còn có nhiều giờ xem Động Thiên Đường lâu lâu 1 tí vì nghe nói Động này rất đẹp, sau đó buổi chiều còn muốn dạo chơi thêm tại bãi biển Nhật Lệ của tỉnh Quảng Bình nửa. Ngủ 1 đêm tại QB, ngày kế tiếp (Chủ Nhật) thì mình sẽ phải rời khỏi Quảng Bình để bắt đầu đi thăm các di tích lịch sử nằm trên những con đường đi lần lần vào tới Huế.

Cậu Tuyến và chú Dũng đến đón mọi người rất đúng giờ như thường lệ. Hôm nay trời trong, mây tạnh thời tiết có vẻ rất tốt nên mọi người đều cảm thấy thoải mái vui vẻ trong lòng. Thường thường khi đưa khách vào đến phi trường thì Tour Guide sẽ lấy Passports & Tickets của mọi người và sẽ lo check in cho các cô đâu đó xong xuôi, khi các cô bắt đầu đi vào Security Gate thì chừng đó TG mới chào từ giả khách để ra về (đó là vì các cô và cả TG đều đề phòng nếu gặp phải trường hợp tickets bị rắc rối hay chuyến bay có bị trục trặc gì thì sẽ có TG lo giải quyết hết mọi chuyện cho khách ....). Nhưng sáng nay trong lúc sắp hàng để check in, thấy hàng người chờ đợi dài quá sức thì tự nhiên các cô đều cùng ok bằng lòng cho Cậu Tuyến đi về với con cho sớm sủa, vì các cô cũng có thễ tự check in lấy một mình được mà. Thế là mọi người vui vẻ chào tạm biệt nhau và cùng hẹn sẽ có ngày tái ngộ.

Hà hà hà .... đâu có ai đoán biết trước được chữ ngờ, đâu có ai đoán biết trước được là chuyện gì sắp tới sẽ xảy ra cho mình đâu hả ..... Hm! sắp hàng rồng rắn lên mây cũng chưa đến phiên mình thì tự nhiên nghe la lối um xùm trời đất như sắp sửa có người đánh nhau trên chỗ bàn check in ..... mọi người nháo nhác không biết chuyện gì xảy ra .... tự nhiên thấy mọi nguời la lối rồi có 1 số người đang đứng xếp hàng bỏ ra đi tản mác hết ..... rồi cũng chẳng nghe thấy airline thông báo gì cho khách cả ..... tụi này phải rời hàng chạy tới chạy lui tìm hiểu và sau cùng thì được mọi người chung quanh cho biết là .... chuyến bay VN#1593 ....Cancelled!!!! Bây giờ ngồi đây suy nghĩ để viết nhật ký kể chuyện lại thì mới nhớ ra rỏ ràng mọi chuyện ..... Không biết trong số quý vị về thăm nhà và phải di chuyển nhiều bằng đường hàng không trong nước của VN ta, đã có ai bị lâm vào hoàn cảnh khi không bị huỷ chuyến bay bất thình lình vào giờ chót chưa? đã có ai bị khi sắp hàng lên tới nơi để check in thì tự nhiên mới biết là .... tên mình không có trong danh sách chuyến bay chưa ???? có nghĩa là mình đã trả tiền rồi, confirmed chuyến bay rồi, có ticket# với reservation code với tên mình đàng hoàng rồi nhưng ..... đến khi check in thì được báo rằng .... you không có ghế ngồi, tôi không biết you là ai vì you không có tên trong chuyến bay, có khiếu nại cũng vô ích !!! Di chuyển bằng đường hàng không tại VN, chuyến bay bị delay đều đều thì là chuyện "bình thường ở huyện" rồi, cấm thắc mắc, cứ bình tỉnh ngồi đó mà chờ! có thắc mắc thì cũng không biết hỏi ai để giải quyết, hỏi thì người nọ đổ sang cho người kia, và có hỏi thì cũng chẳng giải quyết được gì sất cả, và có được giải thích thì cũng ấm ớ lắm, không biết có nên tin hay không nửa! Delay chuyến bay 1,2 tiếng đồng hồ chỉ là chuyện nhỏ thôi, cấm được thắc mắc nhé, chỉ tổ bực mình thêm thôi.

Các bác biết không khách hàng ở bên này không đúng với câu "khách hàng là Thượng Đế" như ở bên Mỹ đâu ạ. Những người hành nghề (bất cứ là nghề gì) mặc dù biết khách hàng là những người sẽ đem lại lợi nhuận cho business của họ, nhưng "phần đông" (N không dám vơ đủa cả nắm nên xin được dùng chữ là phần đông) họ làm việc và đối đãi với khách hàng với một thái độ như là "ban phát ơn huệ" các bác ạ. Đối với những khách thuộc loại giàu có, có bè có cánh, có thần có thế hoặc nhìn rỏ ra là đại gia thì họ sợ hãi, thái độ rất xum xoe, làm đủ mọi cách để lấy lòng, còn đối với phần đông dân chúng bình thường thì thái độ của họ rất hống hách và kẻ cả. Chính mắt N nhìn thấy 1 bác lớn tuổi năn nỉ, lạy van thiếu điều muốn khóc ngay tại cổng vào security gate chỉ vì bác lỡ mang thêm có 1 bọc quần áo nhỏ nhiều hơn mức quy định. Con bé mặt mũi sáng sủa tuổi chỉ đáng con, đáng cháu bà già mà dám quát mắng khách hàng của mình với những lời lẽ thật khó nghe. Con bé đó nó nhất định đuổi bà già ra khỏi hàng không cho vào Security Gate, bắt bà phải quay trở lại quày check in để trả tiền thêm cho bọc quần áo nhỏ đó. Thực sự nếu bà già có đem đồ nhiều hơn so với mức quy định thì nó có thễ nhỏ nhẹ giải thích và xin bà thông cảm quay trở lại đóng thêm tiền cho đúng luật, ai cho nó có cái quyền quát mắng khách hàng theo cái lối trịch thượng, kẻ cả và thiếu văn hoá như vậy, huống chi đó chỉ là 1 bọc quần áo nhỏ thôi. Nhìn cái cách con bé đó hành xử, nó chỉ muốn tỏ ra ta đây là người có quyền, chỉ muốn người khác phải quỵ luỵ để nó có cơ hội ban phát ân huệ mà thôi. Cái đám này họ nhìn những người dân thường kia chỉ như là "người phàm" và họ hành xử với một thái độ rất là hách dịch. Nếu có chuyện bất bình, có chuyện muốn khiếu nại thì nhìn đâu bạn cũng sẽ thấy nhưng gương mặt câng câng lạnh như tiền, nói năng thì cấm ca cấm cẩu như không muốn trả lời mình các bác ạ. Còn nếu gặp những người dễ thương hơn một chút thì họ cũng chỉ trả lời cho qua, hứa xuông là sẽ tìm cách giải quyết cho mình, sau đó thì .... trốn mất tiêu luôn, không nhìn thấy họ trở lại gặp mình như lời đã hứa nữa.

Trong chuyến đi Xuyên Việt 2 tháng rưởi vừa qua, N phải di chuyển đến những 7 chuyến bay nội địa. Ngoài những chuyện bị delay lặt vặt 1, 2 tiếng đồng hồ xen kẻ giửa những chuyến bay, nó có làm mất thì giờ và khó chịu cho mình thật, nhưng cũng phải đành nhắm mắt bỏ qua thôi. Nhưng điều cần phải nói ra là cái thái độ, cái cách họ đối xử với khách hàng mới là điều đáng nói các bác ạ. Trong khoảng thời gian N travel, trong nước có tất cả 3 hảng airlines đang hoạt động , đó là VN Airlines, Vietjet Air và Jetstar. Tất cả 7 chuyến bay nội địa này, N đều để cho VietPacific Travel lo book vé cho N. Là vì để cho Travel Agency book thẳng với Airlines, nếu có bị change, delay hay cancel chuyến bay thì Airlines sẽ báo cho Travel Agency biết, hoặc là chính Thuý Ngân sẽ theo dõi thường xuyên lịch trình các chuyến bay cho khách của cô, và cô sẽ báo cho khách ngay nếu có sự thay đổi, và đây cũng là một cách mà N muốn tránh bớt đi sự bực mình khi phải giao dịch thẳng với các hảng airlines bên đó. Và theo lời khuyên từ cô Thuý Ngân của VietPacific, tụi N sẽ book vé với Air VN, vì hảng này đã hoạt động lâu đời và có uy tín nhất tại VN, vì nó không hay bị huỷ chuyến bay bất tử và cũng ít bị delay hơn hai hảng kia mặc dù mình phải chịu chi $ vé cao hơn so với 2 hảng kia.

Nói thật với các bác, trong 7 chuyến bay nội địa, bị huỷ chuyến bay vào phút chót trước giờ lên máy bay tại Hà Nội ngày hôm nay, đây là lần thứ ba mà N đã bị trục trặc nặng với hảng hàng không Air VN đấy chứ không phải là lần đầu đâu. (mặc dù là Air VN đã được tiếng là uy tín hơn và mình đã chịu chi giá vé đắc hơn so với Vietjet Air và Jetstar) .

1/Lần thứ nhất bị trục trặc là khi N bay cùng các con, cháu và chị em trong nhà (group có 25 người tất cả) từ phi trường tại Đà Nẳng vào Phú Quốc.

Chuyến bay VN#109 cất cánh từ phi trường ĐN lúc 9:35 am - sẽ ngừng tại phi trường Tân Sơn Nhất lúc 11:05 am (sẽ ngồi chờ 2 tiếng 40 phút) - sau đó sẽ lấy connection flight VN #1821 lúc 1:40 pm để bay từ TSN đến Phú Quốc vào lúc 2:35pm.

Tại phi trường Đà Nẳng ngày December 23-16, flight VN#109 đáng lẽ phải cất cánh vào lúc 9:35 am, thế mà cứ bị ngồi chờ hoài, chờ mãi .... khách vẫn chưa được boarding với lời giải thích là "không biết lý do" các bác ạ. Chờ hoài đến giờ lunch phải cho tụi trẻ con đi ăn trưa, ăn xong ... vẫn chờ .... và bắt đầu thấy sốt ruột vì biết rằng connection flight tại Saigon sẽ cất cánh đi Phú Quốc vào lúc 1:40 pm. Lật đật đi khiếu nại vì sợ bị nhỡ connection flight tại Saigon thì được người có "thẩm quyền" giải thích rằng "đừng có lo, group của cô có đến tới 25 người, group của cô mà chưa có boarding thì máy bay #1821 tại Saigon sẽ phải chờ, vì nếu bay thì sẽ bị bỏ trống đến 25 chỗ trên chuyến bay lận, họ sẽ không cất cánh đâu, chúng tôi sẽ gọi điện thoại báo cho họ biết, và bảo trong đó sẽ chờ group 25 người của cô !!!!" Có thiệt không đây Trời, hảng máy bay có chịu làm việc này thiệt hay không đây? Giử nguyên cả chuyến bay lại chỉ để chờ group 25 người của tụi này thôi hay sao đây ??? Airlines của Mỹ thì chưa có nghe chuyện này bao giờ, nhưng .... có lẽ chắc đây là .... "luật airline VN" chăng ???? Bây giờ thì N mới nghĩ ra là tại sao máy bay ở VN hay bị delay, và sẽ không biết delay đến bao lâu với câu trả lời là "không biết lý do" rồi các bác ạ. Vì ở Saigon, flight VN#1821 cũng sẽ bị delay vì chờ group 25 người của N và họ cũng sẽ trả lời cho khách là "không biết lý do" chăng ???? Bán tín bán nghi nhưng cũng đành phải chịu ngồi chờ thôi vì không còn cách chi khác hơn nửa. Chờ mãi từ 9:35 sáng cho đến tận 12:10 pm thì flight VN#109 mới bắt đầu bay từ ĐN vào Saigon - phi trường TSN (đã bị delay mất 2 tiếng 30 phút). Chưa hết khổ đâu nha, sau 1 tiếng 30 phút bay từ Đà Nẳng vào Saigon - máy bay đáp xuống "đường băng" và lạ 1 điều là nó không chạy vào hẳn bên trong mà lại ngừng ở mãi xa thật xa và không cho khách xuống, cứ thế mà đậu chờ tuốt ngoài xa cho đến hơn 1 tiếng sau, rồi mới từ từ ghé vào trong gate cho hành khách xuống. Ngay từ đầu đã bị delay chuyến bay mất hơn 2 tiếng rưởi rồi, đến nơi lại còn delay thêm hơn 1 tiếng nửa thì .... chắc là còn gì nửa đâu mà mong với chờ. Đến lúc này thì group 25 người của N coi như là bất lực rồi, thôi thì muốn đến đâu thì đến, tuy nhiên trong bụng mình thì vẫn cứ còn nuôi cái hy vọng hảo huyền là cái thằng VN#1821 connection flight kia (nó sẽ sợ bị ế, bị lỗ tiền vì mất group 25 người của N) nên chắc là nó vẫn còn chờ mình vậy.

Hình chụp cảnh cả nhà mòn mỏi ngồi chờ boarding flight VN# 109 tại phi trường Đà Nẳng ngày December 23-2016

Các bác, khi cả nhà hối hả chạy vào đến chỗ check in của connection flight VN#1821 thì ..... cái máy bay đó nó bay bà nó mất tiêu từ đời tám tổ rồi !!!!! Thế là quýnh đít lên đi khiếu nại. Lại được người có "thẫm quyền" giải thích rằng "dạ có, chúng tôi có nhận được tin từ ĐN báo là phải giử flight #1821 lại chờ 25 người của group cô, nhưng vì hôm nay có việc "đột xuất" rất quan trọng cho nên Trên đã có lệnh là, tàu nào đến giờ bay thì bắt buộc phải bay ngay không được chần chờ, còn tàu nào đáp xuống đúng giờ đó thì bắt buộc phải đậu chờ ngoài xa mà không được vào trong, vì vậy cái flight VN#1821 bắt buộc phải cất cánh ngay lập tức nên không chờ group của các cô được". Hỏi chuyện quan trọng gì mà phải làm xáo trộn và làm khổ "nhân dân, quần chúng" đến như thế, họ cho biết phi trường lúc ấy đã có lệnh ban ra là "nội bất xuất, ngoại bất nhập" là vì hôm nay có ngài quan lớn CLMV dẫn theo các quan lớn tuỳ tùng đến phi trường đi đâu đấy, cho nên vì vấn đề an ninh cho các quan lớn, họ phải phong toả hết mọi ngỏ ngách, họ phải clear hết mọi đường bay giành lấy chỗ trống an toàn để cho các quan lớn bay !!!! Cũng còn may là "người có thẩm quyền" tại phi trường TSN hôm ấy đã cố lo tìm các chuyến bay khác cho group 25 người của N có thễ bay vào Phú Quốc ngay tối hôm đó. Anh ta cho biết là vì group đông người quá nên không thễ chen thêm một lúc cả 25 người vào 1 chuyến bay, mà bắt buộc đoàn phải chia ra làm 3 groups và bay làm 3 chuyến khác giờ nhau. Việc trước nhất bây giờ là chúng tôi phải chạy cho thật nhanh xuống kho để đi lấy luggages (30 cái valises check in tại ĐN với final destination là PQ đã bị cho vào kho Tân Sơn Nhất khi 25 người chúng tôi bị flight #VN1821 bỏ lại ). Chúng tôi chỉ có được vỏn vẹn 1 tiếng đồng hồ để vừa đi lấy luggages, vừa để quyết định chia người ra sao cho phù hợp với số ghế trống có trên các chuyến bay còn available, vừa phải chạy đi check in (làm lại giấy tờ) ngay lập tức vì sẽ có chuyến bay sắp sửa cất cánh trong vòng 1 tiếng sắp tới, và có thễ 2 chuyến bay cuối cùng trong ngày từ Saigon đi Phú Quốc sợ cũng không còn đủ chỗ nếu vẫn chần chừ không quyết định liền. Các bác biết không, 5 Grandmas già lão này đã quá mệt mỏi vì chờ đợi nhiều giờ..... và nhất là bị stress nửa .... cho nên coi bộ kéo valises không muốn nổi. Các con cháu phải bàn bạc nhau rồi chia ra .... mấy đứa con trai (các Bố của tụi cháu Nội, cháu Ngoại) đi theo hộ tống kéo valises cho các Grandmas, mấy đứa con gái (các Mom của tụi cháu Nội, cháu Ngoại) thì lo cho 12 đứa trẻ con .... sau đó thì ngay lập tức không kể gì là già trẻ lớn bé, mạnh người nào người ấy kéo valises chạy như cờ lông công, chạy có cờ ... chia ra làm 3 ngã 3 cổng khác nhau trong phi trường để lo làm lại giấy tờ check in vào chuyến bay mới với hy vọng là sẽ đến Phú Quốc vào chuyến bay cuối cùng trong ngày. Nếu kẹt lại Saigon là mất 1 ngày lông bông tại đây không biết làm gì, lại lỡ hết các Tours đã planning tại Phú Quốc và lỡ luôn dịp đón Christmas Eve tại Phú Quốc nữa.

Hình chụp mọi người nhìn tươi tỉnh hơn một chút, sau khi đã làm xong giấy tờ check in cho chuyến bay mới chờ để bay vào Phú Quốc ngày December 23-2016

Sau khi làm check in xong cho chuyến bay mới, biết chắc chắn rằng cả 25 người trong group đều đã có chỗ ngồi trên các chuyến bay vào Phú Quốc tối nay, mọi người đều mới "hoàn hồn" thở phào nhẹ nhỏm. Thật là 1 ngày căng thẳng mỏi mệt suốt từ 5, 6 giờ sáng đến bây giờ các bác ạ. Nhưng chưa yên đâu, còn phải chờ mọi người boarding ngồi đàng hoàng trên tàu và không bị delay nửa thì mới dám chắc ăn.

Đến lúc này, thằng con trai lớn (đứng thứ ba trong hình), cháu đến nắm tay mình và bảo " Mẹ ơi, đây là lần đầu tiên con trở về quê nhà sau 41 năm ra khỏi nước. Tại sao con lại có cái cảm giác, cái feeling giống y chang như cái ngày con chạy đi khỏi nước vào năm 1975 vậy Mẹ???" N ngạc nhiên hỏi cháu "Con nói vậy có nghĩa là sao???" Cháu trả lời "Mẹ xem, ngày con cùng em đi theo Bác T chạy vào Phi trường TSN, lúc đó con chỉ có 6 tuổi, em 4 tuổi. Trong phi trường có lúc con cũng phải kéo bọc quần áo, cũng phải kéo em chạy có cờ theo Bác di chuyển hết từ chỗ này qua đến chỗ khác để tránh đạn và cũng chạy như điên để lên được máy bay ..... lúc ấy, con còn nhỏ nhưng cũng biết là gia đình mình đã phải chia ra làm 2, làm 3 để chạy cho thoát .... thì ngày hôm nay con cũng có y chang cái feeling đó Mẹ à, chẳng phải là lúc nảy tụi con cũng đã bàn bạc suy tính với nhau là nên chia ra ai đi với nhóm nào, ai cần phải lo bảo vệ cho ai, ai cần phải lo cho người già và cho trẻ con .... rồi cũng phải kéo valise chạy như điên để không bị trễ nè .... Con thật là không may mắn khi lần đầu tiên trở về sau 41 năm mà bị gặp lại cái feeling hãi hùng như vầy đó Mẹ!". N nghe con nói mà chẳng biết phải trả lời như thế nào cả. Cũng xin được kể thêm qua với các bác, N quyết định đưa hết toàn bộ các con trai, con gái, con dâu, con rễ và các cháu nội, cháu ngoại của N về thăm quê hương lần này, để cho các cháu lần đầu tiên được biết đến gốc gác ở quê của mình, cũng như được đi thăm mồ mả Tổ Tiên và nghĩa trang của giòng họ. Đi như thế này là N cũng đã gồng hết mình lên vì bị stress đấy các bác. Mình lúc nào cũng luôn miệng nhắc đến quê hương, luôn khuyên các con, các cháu là phải biết yêu quê hương, yêu xứ sở, phải nhớ đến Ông Bà, Tổ Tiên .... nhưng khổ nổi các cháu ra đi khi còn quá bé, một số lại còn sinh đẻ ở bên này .... chúng nó đâu có được nhìn thấy và đâu có một tí khái niệm nào về cái mãnh đất mà nó đã được sinh ra đâu .... đâu có được nhìn thấy tận mắt cái nước VN của nó như thế nào đâu để mà bắt chúng nó phải nghĩ đến và phải thương yêu thật nhiều vào, vì vậy mà N đã cố gắng đem các cháu về 1 lần cho chúng nó biết ..... tuy biết rằng kéo đi hết toàn bộ gia đình như thế này thì cũng nhiêu khê và nguy hiểm đủ thứ (nguy hiểm khi di chuyển máy bay, khi di chuyển giao thông ở trong nước, rồi thức ăn độc hại, không khí hít thở ..vv...và ...vv .....) tuy nhiên chuyện phải làm thì cũng phải làm thôi, nhưng chắc là N cũng chỉ ráng được một lần này thôi các bác ạ.

Những hình ảnh Con Cháu đi thăm Mộ Tổ, Nghĩa Trang Họ và Nhà thờ Họ

Hình chụp trước Đình Làng Bất Nạo - Huyện Thanh Miện - Tỉnh Hải Dương

 2/ Lần thứ nhì bị trục trặc nặng hơn với Air VN là vào ngày group 25 sẽ bay từ Phú Quốc đến thành phố Cần Thơ.

Sau mấy ngày ở tại Phú Quốc thì vào December 26, group 25 sẽ lấy chuyến bay VN#8015 bay lúc 6:20 pm tới Cần Thơ vào lúc 7:10 pm.

Lần này ra phi trường Phú Quốc, N giử anh Cung (Tour Guide của group 25) ở lại để anh phải lo thủ tục check in cho tất cả mọi người. Nói thật, chẳng phải là vì mình lười biếng hay ngu dốt gì để không tự mình làm check in được. Nhưng nói thật, N rất ghét khi nhìn thấy cách làm việc cũng như phải nhìn thấy những thái độ hống hách, kẻ cả và không thân thiện của một số nhân viên tại các hảng Hàng Không ở VN, nên thôi thì cứ giao hết mọi việc cho anh TG lo cho nó xong việc vậy.

Vì là Cảng Hàng Không Quốc Tế Phú Quốc nên nhân viên nam nữ ở phi trường này mặc đồng phục rất đẹp (nhân viên nữ không mặc áo dài mà mặc suit), nhưng Trời ạ, mặc cô nào cô nấy lạnh như băng, nói chuyện với khách không thân thiện tí nào cả. Cả đoàn 25 người của N đưa hết giấy tờ cho anh Cung lo chuyện check in, chỉ có phụ anh khiêng hành lý lên cân mà thôi. Và sau cùng thì chuyện rắc rối đã xảy ra .... Khi di chuyển bằng đường hàng không với Air VN, cả 25 người đều dùng eTicket với Reservation code/Ticket #, và đã qua rất nhiều chuyến bay từ Hà Nội, Đà Nẳng, Saigon, Phú Quốc đều không có gì trục trặc ...... (eTicket này có list tất cả các chuyến bay cùng với nhau) Nhưng với chuyến bay từ Phú Quốc đi Cần Thơ thì trong 25 người, lại có 3 người không có tên trên danh sách bay của flight #VN1821!!!! Trong đó có tên N, cô em Út và bà Thông Gia của N. Hỏi họ tại sao lại lọt sổ 3 người không có tên trong danh sách bay khi chúng tôi đã dùng eTicket này bay hết mấy chuyến bay rồi? Nay tại sao đến chặng của Phú Quốc đi Cần Thơ thì lại biến mất tên của 3 người??? Nhân viên phi trường tại PQ mặt lạnh băng trả lời như thế này "Không biết! Đi mà hỏi Air VN!!! Chúng tôi không có phận sự lo việc này "nói xong, họ phẩy tay cho mình đi ra chỗ khác để họ check in cho người kế tiếp, và họ nhất định không tìm hiểu lý do để giúp đỡ cho trường hợp của 3 người bị lọt sổ này. Nói tóm lại, không có tên trên danh sách bay là không làm check in, tự mà đi giải quyết với nhân viên của văn phòng Air VN! Trời ơi, nhìn mặt mấy con bé này nói chuyện với khách hàng, N chỉ muốn nhảy vào bóp cổ cho nó chết thôi các bác ạ. Tất cả 22 người trong group của N đã check in xong xuôi và bắt đầu di chuyển vào Security Gate, chỉ còn trơ ra 3 bà già bị đứng lại và không biết là mình sẽ làm gì cả. Gặp trường hợp này thì các bác sẽ xoay sở ra sao đây? Những người có trách nhiệm trong phi trường thì hách dịch, kẻ cả, hỏi gì cũng không biết, từ chối không muốn giúp, hỏi người này thì lại đổ cho người kia ..... may phước 70 đời là N đã giử anh Tour Guide ở lại đến phút chót, N bảo anh Cung là anh liên lạc với VietPacific Travel (công ty đã mướn anh Cung TG) để giải quyết đi, anh làm thế nào, anh nói chuyện với ai, anh lo cách gì cũng được..... anh làm sao cho 3 người chúng tôi được bay vào Cần Thơ tối nay để tiếp tục đi chung tour với 22 người kia thì làm ..... Tội nghiệp anh TG mặt mày lo lắng khổ sở, chạy vắt giò lên cổ, chạy tới, chạy lui, nói chuyện với đủ mọi hạng người ..... (tại phi trường PQ có 1 văn phòng nhỏ của Air VN) .... cuối cùng không biết họ dàn xếp sao đó và rồi cho biết là trên máy bay giờ chỉ còn vừa đúng có 2 chỗ, chỉ cho đúng có 2 người đi mà thôi !!!!! Máy bay sắp cất cánh rồi, đến lúc này thì N đành phải quyết định nhường 2 chỗ này cho bà Thông Gia và cô em Út bay vào Cần Thơ với nhóm 22 người đã lên máy bay lúc trước vậy. Phần N còn lại thì anh TG bảo sẽ book vé cho N bay vào Cần Thơ vào 10:00 giờ sáng hôm sau (vì chuyến bay đi CT vừa rồi là chuyến cuối cùng trong ngày). N muốn nổi khùng lên các bác ạ, vì sáng hôm sau 24 người trong group sẽ rời CT lúc 5:00 giờ sáng lên tàu đi Chợ Nổi Cái Răng, sau đó lên xe thẳng đường đi Sa Đéc và Vĩnh Long rồi, vậy 10:00 giờ sáng N đến CT để làm cái quái quỷ gì ???? (kể lại chuyện này mà bây giờ N cũng còn thấy giận!). Đến lúc này thì Thuý Ngân của VietPacific năn nỉ N là chịu khó bay thẳng về Saigon ngay đêm nay vậy (có nghĩa là N sẽ không được đồng hành cùng với đám con cháu đi từ Cần Thơ, Sa Đéc, Vĩnh Long rồi trên đường về Saigon - coi như là N bị bỏ mất chặng cuối của cái Trip). Giận cành hông, nhưng biết không thễ làm gì hơn, và cũng không muốn làm khó thêm cho Thuý Ngân và anh Cung nên N đành phải nuốt giận bằng lòng bay về Saigon vậy, nhưng anh Cung lại cho hay là N phải chờ (từ 6:00 pm) đến 10:00 giờ đêm thì mới có thễ lên máy bay về Saigon được. Các bác biết không, lúc này thì N không thễ nào kiềm nén được cơn giận nửa rồi, N bắt buộc anh TG làm cách nào thì làm, N phải được bay về Saigon trong vòng 1 tiếng đồng hồ nửa trên 1 chuyến bay sớm nhất có thễ !!!!! Cuối cùng, anh TG đành hỏi N có tiền cho anh mượn trước (số $ hơi lớn đối với anh) để anh book ngay 1 cái vé hạng Bussiness cho N bay liền trên chuyến bay sắp cất cánh. N cũng OK đưa tiền cho anh mua vé ngay, vì hiện giờ N đang tức giận lắm lắm, con cháu đi hết rồi mà N lại bị bơ vơ một mình ở đây với cơn tức giận dâng lên đến đầu rồi cho nên N không muốn đứng tại cái phi trường này thêm 1 giây nào nửa, nhưng sau cùng thì Thuý Ngân đã dàn xếp được với Air VN để lo cái vé hạng Bussiness đó + thêm book phòng ngay tối nay tại Renaissance Hotel tại Saigon (Group 25 cũng sẽ về tại Hotel đó) + thêm tiền Dinner tối nay cho N (thực tình N không biết là Air VN hay là VietPacific ai đã trả $ những chi phí này). Nhưng nói cho cùng, cho dù họ có đền bù thêm thứ gì cao sang hơn nửa thì cũng không xứng đáng để so sánh với những cái mất mát và phiền hà đã xảy ra cho N ngày hôm nay, và cũng không làm cho N nguôi được cơn giận vì những việc làm tắc trách của cái hảng VN Airlines này đâu.

Các bác có biết là về sau N đã tìm ra được cái thông tin rằng tại sao tên của mình trên danh sách bay tự nhiên biến mất không? Chuyện này cũng là bình thường ở VN thôi, chuyện bình thường ở huyện đấy. Mình chỉ là gặp xui mà thôi, thay vì cái xui nó chạy vào người khác, thì nó lại chạy đúng vào mình, nó bốc ngay đúng vào tên của mình. Cũng chỉ là chuyện "luật rừng" ở bên ta cả thôi. Thế này nhé, trong cái chuyến bay hôm ấy, tình cờ có các ông bà nào đó vai vế cũng lớn, cũng có thế lực một tí, họ nói cần ngay 1,2 chỗ ngồi trên chuyến bay đó để đi công tác "đột xuất", hay là người nào đó có bè có cánh quen lớn gì đó với những người có thẩm quyền trong việc sắp xếp chỗ ngồi trên các chuyến bay ..... các ông to bà lớn này cho biết họ cần ngay 1,2,3,4 chỗ ngồi trên cái chuyến bay ấy .... thế là "người có thẩm quyền" trong hảng airlines ấy sẽ ra lệnh cho nhân viên cứ "vô tư" mà rút đại tên của cái người xui xẻo nào đó ra khỏi danh sách bay (cho dù là người này đã trả $ và rất hợp lệ để được ngồi trên chuyến bay ấy), sau đó thì họ điền tên người quen lớn của họ vào để thế chỗ của cái người bị xui xẻo trên kia, mặc kệ cha người khác có bị bất công hay không thì ráng mà chịu lấy! Luật rừng bên VN thì nhan nhãn, chuyện vô lý, chuyện bất công gì lại không có thễ xảy ra được. Chuyện này không chỉ xảy ra cho N, mà chú em rễ của N cũng đã bị qua y chang như vậy đấy. Bởi vậy, đi máy bay bên ta, ngoài chuyện may rủi do trời làm ra khi ngồi trên máy bay, lại còn bị thêm cái chuyện may rủi "do người làm ra" nửa đấy các bác.

3/ Lần thứ ba lại bị trục trặc với VN Airlines là hôm nay, ngày thứ bảy 14 tháng 1 năm 2017. Ngày group 4 từ giả miền Bắc đáp chuyến bay VN#1593 từ Hà Nội đi Đồng Hới Quảng Bình đây. Chúng tôi đã phải dậy từ 4, 5 giờ sáng để thu xếp hành lý, làm thủ tục trả phòng và vội vàng rời Hotel từ lúc 6:20 sáng để đến phi trường cho kịp giờ. Giá họ muốn huỷ chuyến bay thì cũng nên thông báo cho khách hàng biết trước, để chúng tôi không bị mất hết cả một ngày trời quý giá rồi bị ngồi lây lất trong phi trường chờ đợi một cách mỏi mệt như thế này. Chúng tôi có thễ còn được thêm hơn nửa ngày trời để dạo chơi quanh Bờ Hồ hay ít nhất ra cũng còn được ngủ thêm vài tiếng đồng hồ và ăn sáng một cách thong thả chứ.

Tất cả hành khách xếp hàng rồng rắn chờ check in cho chuyến VN#1593 đều tỏ ra rất tức giận khi biết tin chuyến bay bị huỷ bỏ vào phút cuối cùng mà không được báo trước. Và họ càng tức giận hơn không được thông báo là nếu ai vẫn muốn bay vào Đồng Hới thì ở lại làm giấy tờ check in cho chuyến bay khác sẽ bay vào lúc 4:07pm chiều cùng ngày, như vậy là sẽ phải đợi khoảng 9 tiếng, còn ai không bằng lòng đòi huỷ bỏ chuyến bay luôn thì họ sẽ trả $ lại cho hình như là 300 ngàn VND thì phải (N không quan tâm số $ được trả này nên không nhớ chính xác). Có nhiều người tức giận quá mức vì bị lỡ công việc họp hành, vì bị airlines xem thường không báo tin trước ..... họ la lối đập bàn đập ghế làm um xùm trời đất ....... Group 4 đã lỡ cho Cậu Tuyến ra về rồi, bây giờ gặp trục trặc kiểu này thì phải tự mình lo giải quyết thôi chứ còn biết làm sao bây giờ. Thôi thì phải chịu ngồi chờ từ 7:00 giờ sáng cho đến 4:07 pm chiều (9 tiếng) để bay vào Đồng Hới thôi chứ còn làm gì hơn được nữa.

Thế là 4 bà đành phải xếp hàng để làm thủ tục check in cho chuyến bay vào lúc 4:07 pm. Khi lên đến nơi, nhân viên VN Airlines đã không thèm nói đến 1 câu xin lỗi, đã không hề nhắc gì về chuyện đền bù cho chuyện huỷ bỏ chuyến bay bất thình lình vào phút chót, làm khách hàng phải bị delay ngồi chờ tại phi trường đến 9 tiếng đồng hồ, cậu này lại còn bắt N phải check in luôn cả carryon và bắt đóng thêm tiền phụ trội 10kg cho cái carryon này nửa. Thấy chuyện airlines đã không biết lỗi để đền bù cho khách mà còn thừa cơ hội bắt chẹt, một ông khách đang đứng đôi co với nhân viên airlines bàn bên cạnh thấy bất bình cho N nên ông lập tức nhảy vào cải cho N, ôi giời! ông bác này dữ quá sức, ổng chửi um trời đất, đập bàn đập ghế rầm rầm ...... cuối cùng thì cái cậu nhân viên airlines kia bằng lòng không bắt N phải check in cái carry on mà cũng không bắt phải đóng thêm tiền 10kg nửa (coi như là đền bù chuyện delay 9 tiếng). Ngoài ra những người đang làm thủ tục cho chuyến bay 4:07 pm chiều nay, airlines phải đền bù cho khách 1 cái phiếu ăn sáng và 1 cái phiếu ăn trưa miễn phí. Thật ra thì mấy cái phiếu ăn uống này có đáng là bao nhiêu tiền, có điều VN Airlines thật sự không biết điều, đã tạo ra những sự phiền hà cho khách mà không biết nhận lỗi, không biết nói những câu phải quấy cho khách hàng được mát dạ, đã vậy nhân viên của họ không biết cách giúp đỡ cho khách mà lại còn thừa dịp bắt chẹt thêm, rồi còn hoạnh hoẹ cái này cái nọ nửa ..... đợi đến khi bị người ta chửi um lên rồi mới chịu xuống nước.

Làm xong thủ tục cho chuyến bay chiều nay xong, 4 bà đi qua Security Gate và đến thẳng cái Restaurant ở trên phiếu ăn miển phí và chúng tôi (cùng tất cả các hành khách của chuyến bay 4:07pm chiều nay đều ngồi chờ tại đây). Chúng tôi phải chờ ở đây đến 9 tiếng lận các bác ạ, ôi giời mọi người ngồi đến mỏi cả chân, cả tay, cả mông, cả cổ .... thiếu điều muốn nằm luôn xuống sàn nhà. Giá như là ở sân bay bên Mỹ thì N đã nằm xuống luôn rồi, còn bên này nhìn tới, nhìn lui thì không thấy có chỗ nào có thễ nằm được cả.

Khoảng hơn 11:00 giờ thì N nhận được điện thoại của Cậu Quang (Tour Guide tại miền Trung). Cậu cho biết là đến sân bay đón 4 bà group 4 mà không thấy ai cả và mới biết là chuyến bay đã bị huỷ. Cậu cho biết từ Đà Nẳng, cậu và chú lái xe Lý đã lái suốt đêm qua cho kịp đến Đồng Hới đón 4 cô sáng nay, bây giờ thì cả TG và tài xế cũng phải lêu bêu chờ đợi 9 tiếng như 4 bà của group 4 tại đây thôi. N cho tin tức của chuyến bay mới và hẹn cậu đón tại phi trường Đồng Hới lúc 5:30 pm chiều nay.

May phúc bảy mươi đời, đúng 4:07pm thì máy bay đi Đồng Hới khởi hành. Lúc bước ra, nhìn cái máy bay thấy nó bé tí tẹo nên cũng hơi teo teo trong bụng các bác ạ. Chuyến bay kéo dài khoảng 1 giờ 30 phút thì đến ĐH.

Hình chụp Cảng Hàng Không Đồng Hới

Cậu Quang đón group 4 tại cảng hàng không Đồng Hới khoảng gần 6:00 chiều thì trời đã tối hù rồi. Cậu cho biết chúng ta đã bị mất nguyên 1 ngày, vì thế những chỗ chưa đi ngày hôm nay như Động Thiên Đường thì sẽ được dồn vào chương trình của ngày mai. Còn bây giờ trời đã tối và mọi người cũng đều quá mỏi mệt rồi cho nên cậu sẽ cho xe chạy 1 vòng bãi biển coi cho biết và đưa đi ăn tối rồi check in vào Saigon Quảng Bình Hotel cho các cô nghỉ ngơi. Sáng mai sẽ rời Quảng Bình lúc 7:35 am.

Bãi biển tối om om chẳng nhìn thấy cái sự gì

Hình chụp trước nhà hàng Lá Cọ (Quảng Bình)

Vì ngồi suốt 9 tiếng trên cái ghế sắt tại phi trường Nội Bài nên phải chụp hình cái giường này để làm kỷ niệm - chắc tối nay ngủ là sẽ phê lắm đây.

Check in vào Saigon Quảng Bình Hotel xong thì lật đật tắm rửa, thu xếp hành lý xong là lên giường nằm thẳng cẳng. Sáng mai sẽ khởi hành sớm vì chương trình bị huỷ hôm nay sẽ phải dồn hết vào ngày mai các bác ạ.

 Viết xong ngày July 18-2018 @ 10:00 pm

 Bài kế tiếp: Động Thiên Đường-Sông Bến Hải-Cầu Hiền Lương-Thánh Địa La Vang

 

 Nam Mai

"Ngây ngất" Hình ảnh đẹp về làng quê Việt Nam đẹp như tranh

Xem thêm...

Mùa vàng hương quýt

Mùa vàng hương quýt

Có một bài thơ rất… tự tình về Đồng Tháp, khắc họa gần như đầy đủ về con người và thiên nhiên xứ này, rằng: 

Nhãn Châu Thành ngọt hương đồng
Nem Lai Vung với quýt hồng, quà quê.
Gởi em chút nghĩa đem về
Dẫu tình lỡ chữ phu thê đá vàng.
Bên phà Cao Lãnh trông sang
Nghe Tiền Giang vẳng mênh mang điệu hò.

(Trích: Biết Em Còn Nhớ Nha Mân. Tác giả: Ngô Chí Trung)

Lai Vung từ lâu đã trở thành điểm du lịch vườn nổi tiếng của Đồng Tháp với những vườn quýt hồng trĩu quả, vàn ươm. Một ngày Chủ nhật bơi xuồng đi dưới những rừng quýt, đùa giỡn, làm duyên với quả ngọt thật tuyệt vời!

Một chùm ảnh khác vể quýt hồng Lai Vung của anh Võ Ngọc Diệp!

 Lai Vung (tên cũ quận Đức Thành thuộc tỉnh Sa Đéc) hiện nay là một huyện thuộc tỉnh Đồng Tháp. Nằm giữa sông Tiền và sông Hậu, Lai Vung được biết đến như một “vương quốc quýt hồng”. Với mạng lưới giao thông thủy bộ đều thuận lợi, “vương quốc quýt hồng” đang trở thành điểm đến hấp dẫn của Đồng Tháp.

Hiện Lai Vung có hơn 200 hộ nông dân tham gia “vườn kiểu mẫu” với tổng diện tích cả trăm ha (trong tổng số hơn 1000 ha), tất cả đều ứng dụng những tiến bộ của khoa học kỹ thuật, năm nào cũng cho trái sai oằn, ngọt lịm! Hãy một lần lạc lối Lai Vung để trải nghiệm một vương quốc đầy màu sắc!

Vietnamtimes xin giới thiệu chùm ảnh “Lạc lối Lai Vung” của anh Võ Ngọc Diệp

      

      

  Không biết tự bao giờ, chiếc áo bà ba đã trở thành biểu tượng, tâm hồn của quê hương Nam bộ. Không biết tự bao giờ nhắc đến áo bà ba người ta nghĩ ngay đến vẻ đẹp thuần hậu, mộc mạc, dịu dàng của người phụ nữ miền sông nước!

Áo bà ba, nón lá, khăn rằn cùng hương quýt qua góc ảnh của anh Võ Ngọc Diệp gợi lên một cảm xúc nhẹ nhàng nhưng sâu lắng!

 

     

Võ Ngọc Diệp

Bích Hòa ST

Xem thêm...

Hành Trình Xuyên Việt # 11

Hành Trình Xuyên Việt # 11

 ** Nam Mai **

Quảng Ninh - Tràng An Ninh Bình - Hà Nội: Thứ sáu 13 tháng 1 năm 2017

Đúng 6:00 giờ sáng, mọi người đều đã sẳn sàng check out ra khỏi Hạ Long Pearl Hotel để lên đường tới thành phố Ninh Bình. Vì đi sớm quá nên cậu Tuyến đã dặn hotel box sẳn thức ăn sáng cho mọi người ăn ngay luôn trên xe để tiết kiệm thời giờ. Cậu Tuyến cho biết sở dĩ phải khởi hành sớm như thế vì trên đường đi mình phải chạy vòng vòng qua nhiều thành phố thì mới đến được Ninh Bình. Hơn nửa cậu cũng xin với mọi người là nhân thễ đang ở Ninh Bình thì cho phép cậu được ghé vào nhà Bố Mẹ Vợ vài phút để mang quà biếu Tết cho hai ông bà. Cả 4 bà nghe nói sẽ được chạy qua nhiều thành phố và ghé vào khu dân cư tại Ninh Bình thì đều thích thú, vì chuyến đi này mục đích là mong được nhìn thấy tận mắt những cảnh sinh hoạt của dân mình, được nhìn ngắm đất đai rộng rãi bao la của từng làng mạc mình đi qua được nhiều chừng nào thì tốt chừng ấy..... đi chơi để được nhìn ngắm tận mắt mọi thứ thì cứ nhẫn nha mà đi không có gì phải gấp rút cả nên ai cũng vui lòng cho cậu Tuyến muốn ghé đâu thì ghé.

Lên xe thì cậu Tuyến cho biết lịch trình đường đi hôm nay sẽ là: từ Bãi Cháy (Hạ Long) mình sẽ lên đường đi đến Quán Toan của thành phố Hải Phòng (mất vào khoảng 70 km, lúc đến đây thì đã vào khoảng 7:15 sáng). Sau đó từ Quán Toan sẽ đi thành phố Thái Bình (mất khoảng 60 km nửa, lúc 9:00 sáng thì xe vào đến địa phận của tỉnh Thái Bình). Rồi từ Thái Bình mình sẽ đi qua thành phố Nam Định, lúc 9:45 am xe đi ngang qua đền thờ Sinh của Ngài Trần Hưng Đạo (đền thờ nơi Ông sinh ra), chúng tôi không ghé vào thăm được vì không có trong chương trình, vả lại xe chỉ đi qua thành phố này trên đường cao tốc mà thôi. Rồi từ thành phố Nam Định mình sẽ chạy cho đến nơi muốn tới là thị trấn Phát Diệm của tỉnh Ninh Bình (vào lúc 10:30 sáng thì xe đi vào địa phận của tỉnh Ninh Bình). Từ Bãi Cháy ở Hạ Long đến tỉnh Ninh Bình sẽ lái xe vào khoảng hơn 200 km và mất hơn 4 giờ lái xe. Sau khi đến Ninh Bình thì xe trực chỉ đến thị trấn Phát Diệm để xem nhà thờ Đá Phát Diệm, và chúng tôi đã đến nơi vào lúc 11:30 am.

Vài hình ảnh chụp từ trên xe trên đường đi từ Bãi Cháy đến Ninh Bình:

Hình chụp khi đi qua thành phố Nam Định

Hình chụp đất đai ruộng lúa nhà cửa trên đường đi ngang qua các thành phố

Ba hình dưới đây được chụp trên đường khi đi gần vào đến thành phố Ninh Bình. Trước kia nhà cửa hai bên đều không có xây bằng gạch hay nhà lầu, hai bên đường của bến sông cũng không có được lát gạch trông "hiện đại" như trong hình đâu. Nhưng vào thời buổi "đô thị hoá" như hiện nay, hình ảnh của những làng quê với cây đa củ bến đò xưa, nhà tranh vách đất hay cầu tre lắc lẻo trước đây đã dần dần biến mất để thay thế bằng những hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy như trong hình bây giờ đây .....

 

Phát Diệm là một thị trấn ở phía nam đồng bằng sông Hồng. Đây là trung tâm huyện lỵ của huyện Kim Sơn tỉnh Ninh Bình. Trụ sở thị trấn nằm cách trung tâm thành phố Ninh Bình 27 km. Phát Diệm nổi tiếng với nhà thờ đá Phát Diệm và nơi đây đã được ví như là "kinh đô công giáo" ở Việt Nam.

Nhà Thờ Đá Phát Diệm

Là một nhà thờ mang đậm kiến trúc phương Đông. Nhà thờ Phát Diệm cách Hà Nội 120km về phía nam, được xây dựng vào những năm 1875 – 1899. Phát Diệm có nghĩa là phát sinh ra cái đẹp, tên Phát Diệm do danh nhân Nguyễn Công Trứ đặt. Nhà thờ được xây dựng trong suốt thời gian 24 năm liên tục, với trình độ kỹ thuật và điều kiện giao thông của những năm cuối thế kỷ 19 thì chỉ với việc vận chuyển hàng nghìn tấn đá (có những phiến nặng đến 20 tấn), và hàng trăm cây gỗ lim về tới Phát Diệm để xây được nhà thờ thì cũng đã là một kỳ công. Kim Sơn trước đây vốn là vùng đất mới khai khẩn rất lầy lội, người ta đã phải chuyển cả một quả núi nhỏ cách 40km về Phát Diệm để khắc phục độ lún của khu đất trước khi xây dựng nhà thờ. Ngày nay khách đến thăm nhà thờ còn thấy núi Sọ, đấy chính là một phần của trái núi đã được dân dời về Phát Diệm trước đây. Nhà thờ được xây dựng trong khoảng thời gian gần 30 năm (từ 1875 – 1899) bởi linh mục Phêrô Trần Lục (là Linh mục giáo phận Phát Diệm từ năm 1865), nhà thờ được mô phỏng theo những nét kiến trúc đình chùa truyền thống của Việt Nam. Nhà thờ Phát Diệm là một công trình kiến trúc độc đáo và duy nhất không chỉ ở Việt Nam mà còn cả trên thế giới.

Hình chụp vào tháng 1-2017

Mộ phần linh mục Trần Lục được đặt trước cửa Nhà thờ chính tòa.

Toạ lạc trên diện tích rộng hơn 20 ha, quần thể nhà thờ gồm 11 công trình được xây cất, bố trí hợp lý, tạo thành một cảnh quan cổ kính tuyệt đẹp. Dù đã trải qua hơn 100 năm, các hạng mục vẫn còn gần như nguyên vẹn. Ngay trước khuôn viên nhà thờ là hồ nước hình chữ nhật có kè đá bao quanh. Giữa hồ có một hòn đảo nhỏ xanh mát bóng cây và bức tượng Chúa Giêsu bằng đá trắng dang hai tay, mắt nhìn thẳng phía trước.

Những hình ảnh chụp chung quanh nhà thờ vào tháng 1-2017.

 

Nhà thờ đá Phát Diệm đẹp ở phong cách kiến trúc của đình chùa Việt, được xây hoàn toàn bằng đá và gỗ, và tới nay quần thể nhà thờ đá Phát Diệm đã trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng thu hút hàng triệu du khách mỗi năm như một vùng văn hóa kiến trúc độc đáo có một không hai.

Vì không phải là ngày cuối tuần, cũng như khi đến nơi lại không đúng vào giờ nhà thờ có Thánh Lễ, vì vậy chúng tôi không có cơ hội được vào xem bên trong nhà thờ chính nên rất lấy làm tiếc. Vì không được vào bên trong nhà thờ mà chỉ đi vòng vòng xem phần bên ngoài thôi, cho nên sau khi chụp được một vài hình ảnh của nhà thờ thì mọi người đã lên xe rời khỏi đây vào lúc 12:00 giờ trưa để lên đường tới thăm khu du lịch Tràng An.

i

Hình chụp trên cầu lối vào khu du lịch Tràng An - Ninh Bình

Nơi group 4 muốn đến thăm hôm nay là khu du lịch sinh thái Tràng An - nằm trong quần thể danh thắng Tràng An của tỉnh Ninh Bình bao gồm khu du lịch sinh thái Tràng An, Tam Cốc - Bích Động, chùa Bái Đính, cố đô Hoa Lư... tuy nhiên các bà trong group người nào cũng đã hơn 1 lần được thăm Tam Cốc Bích Động và Cố Đô Hoa Lư rồi nên chương trình hôm nay chỉ đi xem Tràng An mà thôi. Tràng An là một khu du lịch sinh thái nằm trong quần thể di sản thế giới Tràng An thuộc tỉnh Ninh Bình. Tràng An với những dãy núi đá vôi có tuổi địa chất khoảng 250 triệu năm, qua thời gian dài phong hóa bởi sự biến đổi của trái đất, của khí hậu, cùng biển tiến và biển thoái ....Tràng An đã mang trong mình hàng trăm thung lũng, hang động, hồ đầm. Danh thắng này là nơi bảo tồn và chứa đựng nhiều hệ sinh thái rừng ngập nước, rừng trên núi đá vôi, các di chỉ khảo cổ học và di tích lịch sử văn hóa. Hệ thống núi đá, sông suối, rừng và hang động ở Tràng An rất hiểm trở nên đã được Vua Đinh Tiên Hoàng chọn làm thành Nam bảo vệ kinh đô Hoa Lư ở thế kỷ X và sau đó đã được nhà Trần xử dụng làm Hành Cung Vũ Lâm trong thời kỳ đánh đuổi quân Nguyên Mông (cuộc chiến chống quân Nguyên Mông lần thứ hai năm 1285). Hiện nay nơi đây còn nhiều di tích lịch sử thời Đinh và thời Trần.

Nằm cách Hà Nội gần 100 km và cách trung tâm thành phố Ninh Bình 7km, khu du lịch sinh thái Tràng An thuộc dãy núi thành trì thiên tạo của kinh đô Hoa Lư xưa. Núi bao bọc xung quanh, ẩn dưới mỗi ngọn núi là các hang động kỳ ảo, được thông nhau bởi các thung nước chạy dài hàng cây số, hệ thống hang động nơi đây vô cùng đa dạng về hình thái và chủng loạị.

Bến thuyền là nơi khởi đầu cho một chuyến du ngoạn bằng thuyền để khám phá những vẻ đẹp tiềm ẩn của Tràng An. Vào những mùa lễ hội, tại nơi đây trên bến dưới thuyền vô cùng tấp nập. Từng chiếc thuyền nan nhỏ, mỗi chiếc chở 4-5 người sẽ đưa du khách ngắm cảnh núi non sơn thủy hữu tình, hay ngắm nhìn và ghé thăm các di tích lịch sử dọc theo đường thuyền đi.

Bốn người chúng tôi được cậu Tuyến thuê riêng cho 1 chiếc thuyền chèo bởi 1 bác gái tuổi cũng vào khoảng hơn 40.

Trong cái tour này, với thời gian khoảng 3 tiếng đồng hồ du khách sẽ được ngồi trên những cái thuyền nan mộc mạc, chèo bởi những người dân địa phương và họ sẽ đưa bạn đi qua 12 hang động, và sẽ ngừng lại 3 điểm tâm linh cho khách bước lên bờ để vảng cảnh Đền, Chùa và dâng hương, vừa đi vừa về khoảng 15 km. Bắt đầu đi từ bến thuyền trung tâm, đến đền Trần, qua các hang Địa Linh, hang Tối, Hang Sáng, hang Nấu Rượu, sau đó thuyền ngừng để du khách lên bờ viếng Đền và lại tiếp tục xuống thuyền đi qua hang Nấu Rượu đến hang Sính, Hang Si, hang Ba Giọt, hang Seo, qua hang Sơn Dương và sau đó lại lên viếng Phủ Khống (đây là di tích thờ vị quan đầu triều của nhà Đinh (không rõ tên húy), hiệu vị là Đinh Công tiết chế), rồi lên chùa Báo Hiếu, sau đó tiếp tục lộ trình đến hang Khống, hang Trần, hang Quy Hậu rồi trở về điểm xuất phát là kết thúc chuyến đi.

Bắt đầu, thuyền đưa chúng tôi lần lượt đi ngang qua các địa danh, hang động nổi tiếng tại Tràng An như:

Hang Địa Linh (với chiều dài gần 300m còn được gọi là hang Châu Báu. Do mới được khai thác, nên nhũ đá còn nguyên vẹn, trắng phau, đẹp lung linh như kim cương, vàng, ngọc. Nếu chiếu đèn vào nó giống như có một lớp thuỷ ngân lóng lánh. Tất cả tạo ra một vẻ đẹp huyền bí, linh thiêng đúng như tên gọi của nó: Địa Linh).

Qua khỏi hang Địa Linh, thuyền tiếp tục tới hang Tối. Trong hang rất tối, phải mang theo đèn pin mới xem được hang, chúng tôi phải dùng đèn pin của cell phone mới xem được. Trong hang có rất nhiều nhũ đá với các hình thù khác nhau. Nhiệt độ trong hang này thường cao hơn ngoài 2-3 độ C, vì giữa lòng hang có một mạch nước nóng …... hang Tối với chiều dài 320m, và cũng có thễ với sự quanh co, uốn khúc nên ánh sáng không vào được, mà người dân đã gọi là hang Tối.

Hang Sáng (tên gọi là hang Sáng, nhưng vào đây du khách vẫn phải dùng đèn vì hang dài 112m, rộng 12m và gấp theo hình thước thợ, trần hang có nơi cao 12m, xung quanh có nhiều khối nhũ đá đẹp, buông thả từ trên trần hang xuống gắn liền với nhiều tên gọi dân gian).

Hang Nấu Rượu (dài khoảng 250m, tương truyền rằng trong hang có mạch nước ngầm sâu hơn 10m, nối ra khu vực Cố đô Hoa Lư. Trong hang có một giếng nước sâu khoảng 15m, nước rất trong và mát. Tương truyền, tiền nhân xưa đã phát hiện ra giếng nước và dùng nước này để nấu rượu nên hang có tên từ đó. Trong quá trình nạo vét hang, người ta tìm được rất nhiều hũ, vại, vò và các dụng cụ dùng trong quá trình nấu rượu.)

Rồi thuyền lại đi qua các di tích lịch sử như Đền Trình (hay còn gọi là miếu Trình) ngôi đền nghìn tuổi nổi tiếng linh thiêng ở Ninh Bình, và đền Trần, một ngôi đền đá cổ, xây dựng vào năm 968 để thờ một vị tướng từ đời vua Hùng thứ 18.

Nếu như N nhớ không lầm thì thuyền đã đi qua hình như đến những 12 hang động, có hang thì ngắn, có hang thì dài, có hang thì cao với nhũ đá rất đẹp, có hang thì tối om om và thấp lè tè chẳng nhìn thấy được sự gì, đã vậy bác chèo thuyền lại luôn miệng nhắc nhở các cô phải cúi thật thấp đầu xuống không được ngẩng lên tị nào, nếu không sẽ đụng vào nhũ đá bễ đầu .... là ráng chịu. Hình như là khi qua hết hang Tối thì phải, bác chèo thuyền đã hỏi xem mọi người có muốn bác ngừng thuyền lại để các cô bước xuống thuyền lên bờ và sẽ leo gần 500 bậc đá để vào dâng hương tại đền Trần không? Mọi người đều le lưỡi lắc đầu không ai muốn lên. Cũng may một điều là hôm nay tuy trời âm u nhưng không bị mưa như mấy hôm trước, tuy nhiên gió rất to nên khi đi thuyền như thế này thì ai cũng bị lạnh ơi là lạnh, cho dù đã mặc 3, 4 áo, lại còn quàng khăn trong, khăn ngoài vậy mà cũng không chịu nổi, còn nghe sẽ phải leo đến mấy trăm bậc mới lên đến Đền thì chị nào cũng thấy .... oãi, đều muốn ngồi lì dưới thuyền không ai muốn ngừng lại để leo lên Đền cả.

Bác chèo thuyền khuôn mặt rám nắng, dáng người nhìn rất khắc khổ đã rất nhiệt tình chỉ dẫn mọi thứ trên đường đi để du khách có thể hiểu rõ hơn về vùng đất mang vẻ đẹp kỳ vĩ này. Hầu hết những người chèo thuyền đều là đàn bà và là người địa phương, hình như họ đã được học một cách khá bài bản về hệ thống hang động, về lịch sử của các di tích để có thể kiêm nhiệm luôn vai trò hướng dẫn viên du lịch cho bạn khi đi thuyền. N đoán như thế vì thấy Bác chèo thuyền của chúng tôi hai tay thì chèo thuyền thoăn thoắt và miệng thì nói thao thao bất tuyệt về các sự tích thú vị của những hang động, khi đến hang nào thì cũng chậm mái chèo lại để kể tường tận sự tích của hang đó, nó dài bao nhiêu, rộng bao nhiêu, tại sao lại có cái tên gọi như thế…, ở đó gắn liền với danh nhân gì...., rồi lại kể qua lịch sử của các chùa, đền khi thuyền đi ngang qua từng điểm một các bác ạ. N nghe mà thấy cảm phục trí nhớ của bác chèo thuyền này quá sức vì trong vòng gần 2 tiếng rưởi đồng hồ, bác đã nói không ngừng nghỉ, bác nói một cách thật nhuần nhuyển mà tuyệt nhiên không hề bị vấp váp chút nào cả, chính điều này đã làm cho N không ít lần phải ngạc nhiên trước sự am hiểu

tường tận của bác lái đò chân đất nhỏ bé này. Tụi N mắt thì còn bận nhìn ngắm phong cảnh đẹp tuyệt vời chung quanh mình và còn mãi lo "chớp hình", nhưng tai vẫn lắng nghe bác nói đều đều nên không còn thì giờ để hỏi thêm bác ấy những điều gì khác nữa.

Trên đường trở về bến (lúc này bác không còn phải "thuyết trình" nửa), tụi N có tò mò hỏi bác về đời sống của những cư dân tại khu này, cũng như về mức thu nhập của bà con mỗi tháng xem có khá không, khi phải vừa đội mưa đội nắng chèo thuyền cả ngày lại vừa phải kiêm thêm nghề "hướng dẫn viên" du lịch như thế này.... thì được bác cho biết :

“Khoảng vào năm 2001, ruộng của 2.000 hộ dân khu này bị thu hồi lại, để dành chỗ cho việc quy hoạch làm khu du lịch sinh thái Tràng An. Kể từ đó những người nông dân không còn ruộng nửa, mà thay vào đó là được làm nghề chèo thuyền chở khách du lịch. Hai ngàn hộ dân ở đây, mỗi hộ được cấp cho 1 chiếc thuyền để bắt đầu việc chở du khách khi khu du lịch Tràng An bắt đầu mở cửa. Đàn ông, thanh niên trong gia đình không còn làm ruộng nửa thì đi tìm việc làm ăn xa ngoài thành phố, chỉ còn lại những người già, và cánh phụ nữ như chúng

tôi thì xin tham gia vào việc chèo thuyền tại khu du lịch hầu kiếm thêm thu nhập cho gia đình. Để có thể được nhận vào công việc chèo thuyền, các chị phải trải qua một lớp huấn luyện rồi phải thi kỹ năng, phải vượt qua những phần thi cam go thì mới được cấp thẻ hành nghề của đơn vị khai thác du lịch. Ngoài ra, vì chở khách Tây nhiều nên hầu hết lái đò ở khu du lịch Tràng An đều phải học thêm chút ít tiếng Anh để có thễ giao tiếp. Theo bác lái thuyền, đây cũng là một cơ hội tốt để quảng bá hình ảnh quê hương, để người dân có điều kiện mở mang kiến thức, được gặp gở với nhiều người, trong đó có cả người nước ngoài nên chúng tôi thấy vui lắm, niềm vui đó là được gặp du khách từ khắp tất cả mọi miền của đất nước, được trò chuyện, hỏi thăm nhau về quê hương bản quán, về công việc của nhau .....

Từ nào đến giờ chúng tôi là những người nông dân quê mùa quanh năm cày sâu cuốc bẫm, chỉ sống với ruộng đồng nào có biết gì đến thế giới bên ngoài, từ khi Tràng An mở cửa đón khách du lịch, trình độ dân trí của người dân ở đây được nâng cao hẳn lên, tuy nhiên kinh tế của những người chèo thuyền như chúng tôi thì ....." nói đến đây bác bỏ lửng câu nói.

Bác kể rằng nghề chèo thuyền ở Tràng An khá vất vả, người lái phải có một tay nghề thực vửng chắc, bởi nhiều hang động có nhiều mô đá nhấp nhô trên đầu, có đoạn chỉ vừa lọt đúng một chiếc thuyền. Do đó, người lái thuyền phải làm sao lái cho thật chuẩn xác, vừa để lách qua được “cửa ải”, vừa để du khách không bị đập đầu vào đá. Công việc chèo thuyền của những người như bác có khi phải chèo liên tục trong 3 giờ đồng hồ, nhưng mỗi chuyến như vậy những người lái thuyền chỉ được trả khoảng từ 150.000 đến 200.000 đồng, và không phải khi về đến bến thì bác sẽ lại có thêm lượt khách nửa, mà bác phải chờ cho 1.999 chiếc thuyền khác chở khách đi, rồi sau đó thì mới lại đến lượt mình.

Bác chia sẽ: “Thuyền có số thứ tự, ai đến lượt thì mới được chở khách, các cô bảo 2.000 chiếc thuyền thì bao giờ mới tới lượt mình? Vào những mùa lễ hội, trung bình mỗi ngày tôi chở được một chuyến, còn những ngày bình thường không lễ lộc hoặc vào ngày mưa gió ít khách thì một tuần được một chuyến, tiền công mỗi chuyến thuyền có đáng là bao, ai may mắn thì được khách thương tình cho thêm vài đồng”.

Với thu nhập không ổn định từ nghề chở thuyền cho khách du lịch, bác cho biết vào những hôm không chở thuyền cho khách, bác phải đi tìm thêm việc làm lặt vặt, đi mò cua bắt ốc, hoặc ai mướn gì thì làm nấy để có thêm thu nhập lo cho cuộc sống gia đình.

Nghe có khỗ không hở các bác? Tự nhiên "người cày mất ruộng", không biết là khi mất ruộng thì họ đã được đền bù bao nhiêu, mà sau đó thì thấy cuộc sống khó khăn quá nhỉ? Nghe qua câu chuyện, thực tình mình chẳng còn biết nói sao nửa, chỉ thấy ngậm ngùi thương cho họ quá thôi.

Đang ở Ninh Bình nên sẽ kể cho các bác nghe thêm chuyện .... ăn uống. Ai cũng bảo, khi đến Ninh Bình thì nhớ nên ăn .... thịt dê các bác ạ.

Thịt dê núi là đặc sản nổi tiếng của Ninh Bình. Dê núi có thể chế biến thành nhiều món mà nhiều người vẫn hay gọi là Dê 7 món gồm : Nem dê, dê hấp, nhựa mận, dê nướng, tiết canh dê, mật, cà ngâm rượu và tái dê. Trong đó ngon nhất là món tái dê, món tái dê vẫn đứng hàng thứ nhất. Cái ngon của tái dê ngoài bí quyết chế biến khéo léo còn ở gia vị, và các loại lá, quả ăn kèm theo và đặc biệt là món tương gừng.

Món Tái Dê (hình N lấy ở Internet cho các bác xem, nhìn ngon không?

Mấy món khác thì N không dám đụng đủa vào, nhưng xin khai ra là N có dám thử món Tái Dê các bác ạ. Hm, ăn thì thấy cũng mềm và ngon, đặc biệt là có vài loại rau ăn kèm hơi lạ mà mình chưa nhìn thấy bao giờ .... còn tương gừng thì đại khái cũng pha chế như tương Cự Đà mình ăn bên này nhưng nó có hơi nặng mùi hơn. N cũng chỉ dám thử 1, 2 miếng cho biết thôi chứ không dám xơi nhiều vì sợ ...... ngộ nhỡ lại gặp anh họ Tào tên Tháo thì chết luôn.

Ngoài ra, Cơm cháy cũng là đặc sản nhưng lại là món ăn rất dân dã của Ninh Bình. Cơm cháy có màu vàng, rất giòn thường được ăn kèm với ruốc và loại nước sốt đặc biệt, chế biến theo cách rất riêng của Ninh Bình. Khi ăn, những miếng cơm cháy không hề khô khan mà cứ giòn tan béo béo trong miệng, thơm ngon mà phảng phất chút hoang sơ quyện trong từng hạt gạo.

Cơm cháy Ninh Bình (hình N lấy ở Internet cho các bác xem đỡ

N cũng có thử món này và ăn mạnh miệng hơn một chút vì mọi thứ đều chín. Khi ăn thì rưới cái nước sốt đặc biệt của nó lên cơm cháy, tuy nhiên N không thích rưới nước sốt này lên vì theo cái lưỡi của N thì nước sốt cũng không lấy gì ngon đặc biệt cho lắm, ngoài ra nó lại làm cho cơm cháy bị mềm không còn dòn nửa.

Ba tuần trước, N đã đưa các con cháu mình (group 25) đến Ninh Bình để thăm khu du lịch Tam Cốc Bích Động và đã có ăn thử 2 món đặc sản Ninh Bình này, (chứ không phải được ăn vào ngày hôm nay khi đi thăm khu du lịch Tràng An với group 4). Bây giờ ngồi suy nghĩ mãi mà vẫn không nhớ ra được là hôm đến khu du lịch Tràng An với group 4 thì mình đã ăn được thêm món đặc sản gì của Ninh Bình nữa.

Và đây là hình chụp chỗ mà N và gia đình đã vào ăn trưa (sau khi cho các cháu đi thuyền tại khu du lịch Tam Cốc Bích Động)

 Lúc 4 bà rời thuyền lên bến thì đã gần 4:00 giờ chiều rồi. Mọi người hối hả rời khu du lịch để tìm đường ghé vào nhà Bố Mẹ Vợ của Cậu Tuyến cũng ở tại thành phố Ninh Bình, để cậu còn mang quà biếu Tết cho hai cụ. Vậy là group 4 lại được có dịp đi vòng vòng trong khu làng mạc của bà con cư dân tại Ninh Bình. N để ý quan sát thì thấy nhà cửa trong làng đã được đô thị hoá nhiều, đất đai cây trái trồng trọt chung quanh nhà cũng thấy ít, đường đi trong làng đều được lát bằng xi măng rất khang trang và nhà cửa cũng đã được thay thế bằng nhà gạch xây chứ không còn là nhà tranh vách đất nửa ..... những cây cầu ao nguyên thuỷ cũng đã được thay thế bằng những bậc bệ xi măng trông sạch sẽ

hơn, nhưng khi nhìn nó thì mình vẫn thấy có một chút gì đó hơi .... "hoài cổ" vì chợt nhớ đến những cái cầu ao làm bằng ván, bằng tre trước kia vào những ngày xa xưa cũ .....

Hình chụp trên đường vào làng nhà Bố Mẹ Vợ cậu Tuyến

 Lúc 4:00 giờ chiều thì chúng tôi lên đường trở về Hà Nội. Từ đây (Ninh Bình) phải lái khoảng 110 km nửa thì mới về đến HN. Khoảng 4:45 pm xe chạy đến Phủ Lý (Hà Nam) thì ngừng để tìm mua thẻ phone cho chị TA.

Đúng 7:00 chiều thì xe về đến Hà Nội. Mọi người check in trở vào lại Thăng Long Opera Hotel. Chúng tôi sẽ ở tại khách sạn này đêm nay là đêm cuối, vì sáng mai ngày thứ bảy 14 tháng 1 năm 2017 chúng tôi sẽ chào tạm biệt giả từ miền Bắc và sẽ bay vào thành phố Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình để tiếp tục hành trình đi thăm các tỉnh của miền Trung nước Việt Nam.

Suốt từ 6:00 giờ sáng đến 7:00 giờ tối ngày hôm nay, sau khi vượt hơn 300 km đường trường và đi bộ tới lui cả ngày nên ai nấy đều thấy thấm mệt rồi. Hai chị TN và TA rủ bọn này đi foot massage để cho thư giản nhưng bọn này phải từ

chối vì về đến HN với thời tiết lạnh lẻo và mưa phùn ẩm ướt như thế này, N và MT chỉ muốn được tắm 1 phát nước nóng xong leo lên giường nằm cho khoẻ chứ không muốn đi ra ngoài nửa. Cũng may mà cháu Hương biết "bà Trẻ" sẽ trở về Hà Nội tối nay nên cháu đã nấu xôi trắng và làm Chả Sương Sông đem đến tận khách sạn cho "bà Trẻ" ăn tối, vậy là đỡ phải lo chuyện dầm mưa đi ăn uống bên ngoài.

Ăn uống, tắm rửa xong xuôi thì N và MT vội vàng thu xếp hành lý rồi lên giường ngủ sớm, để sáng mai ra phi trường Nội Bài đáp chuyến bay vào Đồng Hới lúc 8:05 am. Ngày mai cũng sẽ là 1 ngày bận rộn với chương trình đi xem Động Thiên Đường tại Vườn Quốc Gia Phong Nha Kẻ Bàng trước khi rời thành phố Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình để đi dần dần qua các tỉnh trên đường vào đến Huế.

 

Viết xong ngày Jun 06-2018 @ 8:00 pm

Bài kế tiếp: Xem Động Phong Nha tại Tỉnh Quảng Bình

 === Nam Mai ===

Thỉnh thoảng có những chiếc xe máy đi qua đó là các anh chị đi làm công nhân trên tỉnh, nhìn các anh chị đi cùng nhau vui vẻ thật là thích.

 

 

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này