Du lịch

Du lịch (236)

HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT # 8

HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT # 8

Hà Nội: Thứ ba ngày 10 tháng 1 năm 2017 (FREE DAYS tại Hà Nội)

Sau 9 ngày đi thăm thú các tỉnh của miền Đông Bắc VN, group 4 vừa về đến Hà Nội tối thứ hai đêm qua. Đúng theo chương trình đã định từ trước thì Group 4 sẽ có 2 ngày được free tại HN, để mọi người được nghỉ xả hơi hoặc tuỳ ý dùng 2 ngày này để đi thăm bà con, họ hàng tại thành phố này.

Nhưng sau cùng suy nghĩ rằng sẽ không biết lúc nào lại có cơ hội về VN nửa trong khi còn rất nhiều chỗ chung quanh Hà Nội mình vẫn chưa được xem hết, cho nên N, MT và chị TA đã nhờ cậu Tuyến mướn giùm cho 1 xe 16 chỗ /giá $1,700,000 VND (khoảng $75.00 USD) để đi thăm những địa điểm gần gần thành phố HN và cậu Tuyến đã tình nguyện làm Guide đưa 3 cô đi vào ngày hôm nay (thứ ba 10 tháng 1 năm 2017).

Đúng 8:00 giờ sáng, cậu Tuyến đến đón các cô tại Thăng Long Opera Hotel. Hôm nay đúng là Trời không đãi ngộ 3 cô nên thời tiết lạnh quá, trời âm u vần vủ và có lúc lại bị mưa như trút nước trên đường đi. Mưa thì mưa nhưng đã dự định đi rồi thì mình vẫn cứ phải đi thôi. Theo chương trình cậu Tuyến vạch ra tối hôm qua, sáng nay trước hết cậu sẽ đưa 3 cô đến thăm làng gốm Bát Tràng. Từ trung tâm HN men theo bờ trái sông Hồng khoảng 10km, bạn sẽ đến địa phận làng gốm cổ Bát Tràng (xã Bát Tràng, huyện Gia Lâm, Hà Nội).

Làng gốm Bát Tràng nằm ở ven sông Hồng, thuộc huyện Gia Lâm ngoại thành Hà Nội. Cái tên Bát Tràng có nghĩa là “cái sân lớn”, và làng có lịch sử hình thành từ thời Lê. Đây là làng gốm lâu đời nổi tiếng nhất ở Việt Nam và là một địa điểm mà du khách trong và ngoài nước không thể không một lần đến thăm khi có dịp ghé đến miền Bắc của VN.

Hình chụp 1 con đường với những cửa hiệu 2 bên đường trong làng gốm Bát Tràng

Làng gốm Bát Tràng chuyên sản xuất những loại gốm sứ, đa dạng cả về chủng loại lẫn kiểu dáng. Điều thú vị nhất khi đến Bát Tràng là các bạn có thể trực tiếp ngắm nhìn các nghệ nhân làm ra những sản phẩm gốm đầy tinh tế hay được tự tay nặn những sản phẩm theo ý thích.

 Cậu Tuyến dẫn 3 cô vào 1 cửa hiệu trong làng Bát Tràng có tên là "Công Ty CP Bảo Tồn & Phát Triễn Du Lịch Bát Tràng". Ngôi nhà này cao đến 5, 6 tầng. Tầng trệt dưới cùng dùng để chưng bày các sản phẫm đồ gốm đã được làm ra tại đây và cũng là chỗ bán hàng cho du khách. Còn những tầng bên trên thì cứ mỗi 1 tầng là mỗi 1 giai đoạn khác nhau như chỗ nặn ra sản phẫm từ đất sét, tầng kế tiếp là chỗ có các nghệ nhân đang vẽ hay design ra các sản phẫm, tầng khác là chỗ làm lò nung ..v...v...

Khoe với các bác là N đang cầm trên tay 1 sản phẫm do chính tay N làm ra với sự chỉ dẫn của 1 nghệ nhân đang đứng bên cạnh N đấy.

Người dân Bát Tràng vốn có nguồn gốc từ Ninh Bình. Ban đầu Bát Tràng được gọi là Bạch Thổ phường do đất ở đây đặc biệt là đất sét trắng. Nhận thấy đây là một tài nguyên quý nên người dân Bát Tràng đã xây lò làm nghề gốm cách đây khoảng 800 năm và phát triển liên tục cho đến ngày nay.

Trải qua bao thăng trầm nghề nghiệp, có lúc hưng lúc suy nhưng Bát Tràng vẫn giữ vững được nghề và có những nét độc đáo riêng biệt.

 Để tạo ra được những sản phẫm gốm cao cấp, nghệ nhân phải trải qua rất nhiều công đoạn tỉ mỉ mà bước đầu tiên chính là chọn đất sét, tiếp đó là pha chế đất, phơi sấy và sửa hàng mộc. Đây mới chỉ là giai đoạn 1. Giai đoạn 2 là trang trí hoa văn và phủ men gồm kỹ thuật vẽ, chế tạo men, tráng men, sửa hàng men. Bước sang giai đoạn 3 là nung gốm. Kinh nghiệm làm gốm được các nghệ nhân Bát Tràng đúc kết trong câu “Nhất xương nhì da thứ ba đến lửa”. Ai từng ghé thăm Bát Tràng chắc chắn sẽ háo hức được trực tiếp bắt tay vào làm gốm, quay đất và mang chính sản phẩm mình làm về nhà với giá cả phải chăng.

N đang ở tại tầng lầu có rất nhiều nghệ nhân đang design và vẽ lên trên các sản phẫm đã được làm ra từ đất sét của làng gốm Bát Tràng.

Những họa sỹ đang thả những nét bút mềm mại trên gốm chưa phủ men

Những sản phẫm trong hình dưới đây được chưng bày tại tầng trệt của tiệm để bán cho du khách đến thăm làng gốm Bát Tràng.

Vì hôm nay trời mưa tầm tả, khi xe ngừng thì bọn N chạy vội vào tiệm và chỉ ở bên trong để xem các sản phẫm tại tiệm này mà thôi, chứ giá trời khô ráo thì sẽ còn được xem nhiều thứ khác nửa, chứ hôm nay chỉ được xem cách người ta làm ra sản phẫm gốm Bát Tràng ngay ở tại tiệm này thôi các bác ạ.

Khắp thôn Bát Tràng vẫn còn rất nhiều những con ngõ rất hẹp, hai bên tường đắp đầy than, lối đi chỉ vừa cho một xe máy. Khi vào những con ngõ này,du khách sẽ như bị lạc vào trong “mê cung” của làng gốm. Hiện nay nung gốm thì đã được nung bằng lò gas cho nhanh và sạch sẽ hơn, nhưng có 1 số lò gốm vẫn còn nung bằng than (theo kiểu truyền thống) và những địa điểm làm gốm nung bằng than này vẫn còn được giữ lại như một kỷ vật. Nếu như trời không bị mưa thì mình còn có cơ hội đi nhởn nha, đi lang thang vào trong những con ngỏ hẹp này để xem những chỗ họ làm ra đồ gốm theo phương cách truyền thống trước đây thì cũng rất là thú vị. Ngoài ra trong làng vẫn còn giử lại những thứ xưa củ như:

Nhà cổ Vạn Vân: ngôi nhà này nằm ở cuối làng gốm Bát Tràng, được dựng lên cách đây 11 năm, gồm nhiều gian: gian đầu tiên là ngôi nhà gỗ 200 tuổi được đưa từ Thái Bình về; gian thứ hai cũng là một ngôi nhà cổ ở Nam Định mua về rồi ghép lại; gian thứ ba là ngôi nhà đã có sẵn từ trước đó. Tại đây mình không những chỉ được ngắm kiến trúc của các căn nhà cổ, mà còn được xem nhiều sản

phẩm gốm sứ cổ như: lọ rồng, ấm men lam, bộ khuôn bản dập làm gốm… từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 19.

Nhà cổ Vạn Vân mở cửa từ 8:00 đến 5:30 hàng ngày để cho du khách vào xem. Đình làng Bát Tràng: Đình làng nằm hướng ra sông Hồng, đây là nơi thờ Thành Hoàng làng và là chỗ dùng để tổ chức các sự kiện, lễ hội trong làng.

Nhưng vì trời mưa to rất khó khăn khi di chuyển nên bọn này đành phải bỏ qua các mục vừa kể trên tại làng gốm Bát Tràng nên thấy thật là tiếc.

Ở ngoài chợ gốm Bát Tràng (gồm những tiệm trên các con đường trong làng) có đến hàng trăm gian hàng bầy bán hàng sản phẩm từ gốm như: bát đĩa, ấm chén, lọ hoa, con giống, đồ lưu niệm... Khách du lịch đổ về Bát Tràng ngày nào cũng đông, trong đó có không ít khách nước ngoài. Gốm Bát Tràng từng được mang đi triển lãm tại rất nhiều nơi cả trong nước lẫn quốc tế.

Vì hành lý đem theo để dùng cho hơn 2 tháng khi travel tại VN cũng nhiều nên N đã nhất định là suốt chuyến đi sẽ không "mua bán" gì cho khỗ thân, thế mà tại làng Bát Tràng này N cũng không thễ không mua, rốt cuộc lại "tha" thêm 2 cái "phin pha cà phê" vì những nét vẽ trên gốm và màu của nó đẹp quá. Và cuối cùng là .... hối hận vì cái trip còn đi dài dài, còn phải lên xe ... xuống .... máy bay nhiều lần nửa, mỗi lần di chuyển là phải quấn 2 cái phin cà phê này vào 5, 7 lớp quần áo vì sợ .... nó bễ. Nhất định những chỗ sắp tới là không "lạc lòng" và dại dột nửa, mua bán về cũng chẳng dùng tới, chỉ tổ nặng hành lý và lúc nào cũng lo ngay ngáy các bác ạ.

Cả bọn rời làng gốm lúc 11:00 giờ để đến thăm Chùa Dâu trong cơn mưa tầm tả đang đổ xuống.

Chùa Dâu, còn có tên là Diên Ứng Tự, Pháp Vân Tự, hay Cổ Châu Tự, là một ngôi chùa nằm ở xã Thanh Khương, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, cách Hà Nội khoảng 30 km. Đây là trung tâm cổ xưa nhất của Phật giáo Việt Nam. Đây là ngôi chùa được coi là có lịch sử hình thành sớm nhất Việt Nam mặc dù các dấu tích cổ xưa đã không còn, vì nó đã được xây dựng lại.

Chùa được khởi công xây dựng năm 187 và hoàn thành năm 226, những tài liệu, cổ vật còn lại ở chùa Dâu, đặc biệt là bản khắc “Cổ Châu Pháp vân Phật bản hạnh”, có niên đại 1752 cùng kết quả nghiên cứu về lịch sử Phật Việt Nam của các nhà Sử học và Phật học đã khẳng định “Chùa Dâu là tổ đình của Phật giáo Việt Nam”. Chùa là một danh lam bậc nhất của xứ kinh Bắc xưa nay. Đây cũng là một di tích quốc gia đặc biệt của Việt Nam đã được nhà nước xếp hạng di tích lịch sử ngày 28/4/1962.

Chính giữa sân chùa trước bái đường, có ngôi tháp Hòa Phong, xây bằng gạch trần cỡ lớn ngày xưa, được nung thủ công tới độ có màu sẫm già của vại sành, cao chín tầng, nay chỉ còn ba tầng, cao khoảng 17m. Mặt trước tầng 2 có gắn bảng đá khắc chữ "Hòa Phong tháp". Chân tháp vuông, mỗi cạnh gần 7m. Tầng dưới có 4 cửa vòm. Trong tháp có treo một quả chuông đồng đúc năm 1793 và một chiếc khánh đúc năm 1817. Có 4 tượng Thiên Vương - 4 vị thần trong truyền thuyết cai quản 4 phương trời- cao 1,6 m ở bốn góc.

Chùa Dâu nhìn từ Tam Quan, tháp Hoà Phong ở chính giửa.

Tháp Hoà Phong tại chùa Dâu

Một trong những điều làm cho mình đặc biệt chú ý ở nơi đây là những pho tượng thờ. Ở gian giữa chùa có tượng Bà Dâu, hay nữ thần Pháp Vân, uy nghi, trầm mặc, màu đồng hun, cao gần 2m được bày ở gian giữa. Tượng có gương mặt đẹp với nốt ruồi to đậm giữa trán gợi liên tưởng tới những nàng vũ nữ Ấn Độ, tới quê hương Tây Trúc. Ở hai bên là tượng Kim Đồng và Ngọc Nữ. Phía trước là một hộp gỗ trong đặt Thạch Quang Phật là một khối đá, tương truyền là em út của Tứ Pháp.

Do chùa Đậu (tại Bắc Ninh) bị phá huỷ thời kháng chiến chống Pháp, nên tượng Bà Đậu (Pháp Vũ) cũng được đưa về thờ ở chùa Dâu. Tượng Pháp Vũ với những nét thuần Việt, đức độ, cao cả. Những tượng này đều có niên đại thế kỷ 18.

 Tượng bà Dâu hay Nữ Thần Pháp Vân

Tượng Bà Đậu (Thần Pháp Vũ)

Sau khi xem và chụp ít ảnh trong chùa Dâu xong, mọi người rời chùa vào lúc 11:20 để đến thăm Làng Tranh Đông Hồ.

Làng tranh Đông Hồ Bắc Ninh là làng nghề nổi tiếng về tranh dân gian, nằm tại xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh cách Hà Nội chừng trên 35 km. Làng Đông Hồ (đôi khi dân địa phương chỉ gọi là làng Hồ) nằm trên bờ nam sông Đuống, cạnh bến đò Hồ, nay là cầu Hồ.

Hình chụp tại cổng vào của cơ sở làng tranh Đông Hồ (Cậu Tuyến và MT).

Tranh Đông Hồ, hay tên đầy đủ là tranh khắc gỗ dân gian Đông Hồ, là một dòng tranh dân gian Việt Nam với xuất xứ từ làng Đông Hồ (xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh). Trước kia tranh thường được bán ra vào dịp Tết Nguyên Đán, người dân nông thôn mua tranh về dán trên tường vào dịp Tết đến, hết năm lại lột bỏ, và dùng tranh mới.

Ngoài các đặc điểm về đường nét và bố cục, nét dân gian của tranh Đông Hồ còn nằm ở chất giấy in và màu sắc. Giấy in tranh Đông Hồ được gọi là giấy điệp: người ta nghiền nát vỏ con điệp, một loại sò vỏ mỏng ở biển, trộn với hồ (hồ dùng để quét nền tranh thường được nấu loãng từ bột gạo tẻ hoặc bột sắn, hồ nấu từ bột nếp thường dùng để dán) rồi dùng chổi lá thông quét lên mặt giấy dó. Chổi lá thông tạo nên những ganh chạy theo đường quét và vỏ điệp tự nhiên cho màu trắng với ánh lấp lánh những mảnh điệp nhỏ dưới ánh sáng, có thể pha thêm màu khác vào hồ trong quá trình làm giấy điệp. Màu sắc sử dụng trong tranh đông hồ Bắc Ninh là màu tự nhiên từ cây cỏ như màu đen (dùng than xoan hay than lá tre), màu xanh (dùng gỉ đồng, lá chàm), màu vàng (dùng hoa hòe), màu đỏ (dùng sỏi son, gỗ vang), v.v. Đây là những màu khá cơ bản, không pha trộn và vì số lượng màu tương ứng với số bản khắc gỗ, nên thường thường tranh Đông Hồ chỉ dùng tới 4 màu mà thôi.

Ngoài ra, cái làm nên nét đặc sắc độc đáo của tranh Đông Hồ chính là chất liệu làm tranh, được chế biến thủ công từ các nguyên liệu có sẵn trong thiên nhiên: Giấy làm từ cây dó, màu đỏ từ gạch non, màu vàng từ hoa điệp vàng, màu đen từ lá tre đốt, màu trắng được nghiền từ vỏ sò, ốc… Trên những màu sắc cơ bản ấy người dân đã tạo thêm nhiều màu sắc khác nhau từ việc trộn lẫn các màu để vẽ lên các tác phẩm tuyệt vời. Để hoàn thành một sản phẩm, không kể tới công đoạn khắc tranh trên bản gỗ, có sẵn giấy và màu, người làm tranh phải rất công phu, cẩn thận trong từng giai đoạn: sơn hồ lên giấy, phơi giấy cho khô hồ, quết điệp rồi lại phơi giấy cho khô lớp điệp, khi in tranh phải in từng màu lần lượt, nếu có 5 màu thì 5 lần in, mỗi lần in là một lần phơi… Cứ thế, dưới ánh sáng mặt trời lấp lánh từng hình ảnh, đường nét của cảnh sắc thiên nhiên, nếp sinh hoạt của người dân, những hình ảnh của cuộc sống thường ngày ... như “bừng” sáng trên giấy dó. Mọi giai đoạn đều thật công phu nên đòi hỏi người làm tranh luôn cẩn trọng, cầu kì, chú ý đến từng chi tiết nhỏ để có được một bức tranh đẹp.

Hình chụp trong khuôn viên làng tranh Đông Hồ.

Hình chụp 1 nghệ nhân tại làng tranh Đông Hồ đang khắc tranh.

Tại đây .... chị TA và MT mua bán coi bộ cũng khá nhiều ... còn N, cũng có nhiều thứ muốn mua lắm, tuy nhiên lòng đã dặn với lòng rồi ... không nên mua bán gì cả, không phải là sợ tốn tiền nhưng cái chính là ... già rồi nên khi travel cần phải thật là nhẹ thì mới kéo nổi valise các bác ơi. Cứ mỗi nơi 1 tí thì chỉ tổ khỗ thân thôi.

Rời khỏi làng tranh Đông Hồ lúc 12:30 để đến thăm Chùa Phật Tích. Chùa này cách Hà Nội khoảng 20km về phía Đông. Chùa Phật Tích còn có tên là Vạn Phúc Tự, nằm ngay dưới chân núi Phật Tích (còn gọi là Lạn Kha, Non Tiên…) ở đoạn cuối của dãy núi Nguyệt Hằng thuộc thôn Phật Tích, xã Phật Tích, huyện Tiên Du, tỉnh Bắc Ninh.Theo sách Đại Việt Sử ký toàn thư và các di vật cổ tìm thấy ở khu vực chùa thì Vạn Phúc Tự được xây dựng vào năm Đinh Dậu, niên hiệu Long Thuỵ Thái Bình thứ IV đời vua Lý Thanh Tông (1057). Chùa tựa vào núi, quay về hướng tây nam, nhìn ra sông Đuống.

Vào lúc xe đến chùa Phật Tích thì mưa gió tầm tả nặng hạt không cách chi để xuống xe vào thăm chùa được, nên chỉ còn có cách ngồi trên xe chụp vội 1 tấm ảnh của chùa mà thôi các bác ạ.

Hình chụp (vội vàng từ trên xe) Tam quan chùa Phật Tích.

Trong cảnh mưa gió sụt sùi như thế này, xe lại bắt đầu lên đường đến thăm Chùa Lim. Chùa Lim tọa lạc tại xã Vân Tương, huyện Tiên Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Chùa nằm trên đỉnh núi Hồng Vân (núi Lim), thuộc làng Lũng Sơn. Chùa thờ Phật, thờ Mẫu Liễu Hạnh. Ngày nay, chùa đã thu nhỏ nhưng nhờ hội Lim mà chùa vẫn được đông khách thập phương đến lễ.

Hội Lim được coi là nét kết tinh độc đáo của vùng văn hoá Kinh Bắc. Gắn với khu di tích chùa Lim là Lễ Hội Lim được tổ chức vào ngày 13 tháng Giêng hàng năm diễn ra khắp các làng xã trong tổng Nội Duệ xưa với nhiều tập quán, nghi lễ truyền thống như tế lễ, rước kiệu và nhiều trò vui đặc sắc như đánh cờ người, đấu vật, tổ tôm điếm, đánh đu, chọi gà, thi dệt vải, thi làm cỗ ... nhưng nổi tiếng và tiêu biểu, hấp dẫn nhất là tục đón bạn và ca hát Quan Họ đã thu hút hàng vạn du khách khắp nơi về trảy hội Lim.

Khoảng 2:00 pm xe của chúng tôi đến Chùa Lim thì trời mưa ơi là mưa, chẳng nhìn thấy Chùa đâu cả mà chỉ thấy ôi thôi là gạch đá ngổn ngang, là cả một công trình to lớn đang rộn ràng hấp tấp để xây cất nào là cổng chào, nào là 5 cái chòi hát (lán quan họ) dọc từ quảng trường trung tâm (dưới chân núi) lên đến trên chùa Lim ..... Vì tại đây sẽ là chỗ dùng cho các "liền anh, liền chị" thi đua hát trong ngày Lễ Hội Lim, các liền anh, liền chị sẽ cất lời ca tiếng hát theo giọng điệu quan họ để phục vụ du khách đến trẩy Hội Chùa Lim ..... nghe nói bằng mọi cách tất cả các công trình phải hoàn thành hết cho kịp đến ngày Lễ Hội Lim sẽ được tổ chức vào ngày 13 tháng Giêng âm lịch (tức là ngày 9 tháng 2 dương lịch 2017) sắp tới đây.

Những bậc thang bằng đá xanh rong rêu vì thời gian, trơn trợt vì mưa và cao vời vợi dẫn lên chùa Lim đã bị chắn ngang vì chùa đang trong quá trình xây cất thêm hay sửa chửa gì đó, cộng thêm mưa rất nặng hạt, cộng thêm sình bùn, đất cát lầy lội làm N ngại leo trèo sợ trợt chân té nên đành phải ngồi lại trên xe, ngóng mắt nhìn lên Chùa. Chị TA và MT không đành lòng bỏ qua nên đã đội mưa tìm đường leo lên Chùa. Kễ ra hai chị này không thễ bỏ qua là phải, vì 1 người chuyên tu thiền, còn 1 người chuyên nghiên cứu kinh Phật mà hôm nay đã đi tới mấy cái chùa rồi mà không được vào thì đâu có được. Riêng N, cũng muốn được lên xem chùa Lim vì đằng nào cũng đã cất công tới đây rồi, nhưng mưa gió sụt sùi làm cảnh vật tiêu điều chán quá nên thôi đành ngồi lại trong xe cho đở ướt át, mà lại an toàn. Thật ra ngại không dám leo lên chùa là vì vấn đề an toàn, vì ... già rồi, đường trơn trợt lầy lội thế kia mà lóng ngóng đội mưa để leo trèo không biết sẽ là bao nhiêu chục bậc thang bằng đá xanh rong rêu để lên tận đỉnh núi, ngộ nhỡ trợt chân ngã .... bễ bàn toạ một cái thì khỏi được đi travel nửa là cái chắc. Hiện tại chân cẳng hãy còn ok, vẫn còn muốn đi thêm vài cái trip nửa nên phải giử gìn các bác ạ. Có điều hôm nay chả có nhiều hình ảnh để cho các bác xem.

Đây là cái cổng chào tại chùa Lim đang được xây cất dở dang khi N đến đây. Phía dưới cổng chào còn gạch đá ngổn ngang trông rất chán nên N chỉ chụp phần trên cho mọi người xem thôi ạ.

Đường chính leo lên chùa thì đã bị người ta quàng dây ngăn lại, không biết 2 chị kia lò mò đội mưa đi lối nào để mà lên Chùa đến tận đỉnh núi được đây. N và cậu Tuyến, chú tài xế ngồi trong xe chờ cũng lâu lắm mà vẫn chưa thấy 2 chị quay về. Được một ít lâu thì trời bớt mưa nặng hạt nên N xuống xe đi vòng vòng khu đang xây cất xem cho đở cuồng chân. Cậu Tuyến cho biết tại khu vực này sẽ là chỗ diễn ra Hội Lim hàng năm và sẽ có hàng ngàn người đến đây để trẩy hội. Tại khu vực đang sửa sang xây cất, cậu Tuyến có chỉ cho N xem 1 ngôi mộ cổ đang được xây cao lên cẩn thận lắm. Cậu kể, trước kia mặc dù ngôi mộ cổ đã được rào lại kỷ lưởng nhưng mỗi năm vào dịp hội Lim, du khách cứ thản nhiên trèo lên mộ, đạp lên mộ để giành lấy chỗ tốt xem hát quan họ .... năm nay sẳn dịp thành phố xây dựng lại địa điểm hội Lim cho to rộng ra thì họ đã xây lại ngôi mộ cổ này cho cao hơn, kiên cố hơn lên để bảo quản cho tốt vì ngôi mộ cổ này đã được cho vào danh sách Bảo Tồn Di Tích Lịch Sử. Đọc những chữ khắc trên bia thì được biết đây là mộ của 1 ông Quan (không rỏ tên họ - nghe nói tên là Nguyễn Thiên Tích). Cụ đổ Tiến Sĩ Khoa Hoành Từ, làm quan chức Hàn Lâm Viện Thị Độc Nội Mật Viện Phó Sứ Binh Bộ Thượng Thư, và đã 3 lần đi Sứ. Cụ sinh năm 1400 - Mất năm 1470.

Đây là những chữ khắc trên bia của Cụ Tiến Sĩ

Hình dưới đây là ngôi mộ Cụ Tiến Sĩ đã được xây lại cho cao và kiên cố hơn. (Không biết sau khi công trình xây dựng khu quảng trường của Hội Lim hoàn tất, họ có cho rào lại ngôi mộ này không? Nếu cứ để khơi khơi như cái hình dưới đây thì chuyện người người leo lên top ngôi mộ để giành chỗ tốt trong đám đông hàng ngàn người thì chắc cũng không có gì là lạ).

Ngồi chờ thêm 1 chút nửa thì 2 chị kia lò mò quay về. Hai chị kể là đi vòng vèo tìm đường tắt thì sau cùng cũng tìm ra đường leo lên núi, và 2 chị đã leo lên được tới chùa Lim trên núi. Hai chị kể là được 1 ông Từ giử chùa dẫn đi xem chung quanh chùa, kể sự tích chùa ...v..v... sau đó ông lại còn biểu diễn hát Quan Họ cho 2 chị nghe cho nên ở trên đó hơi lâu.

2:45 pm - lên xe đi đến làng gỗ Đồng Kỵ.

Suốt một đoạn đường dài gần 3 km, hàng trăm căn nhà 4-5 tầng với kiến trúc hiện đại san sát nhau. Những xe hơi đời mới biển 29, 99... đưa khách đến giao dịch đậu san sát ngay dưới lòng đường. Đó là đường vào làng Đồng Kỵ, phường Đồng Kỵ , thị xã Từ Sơn - một trong những làng được xem là giàu nhất tỉnh Bắc Ninh. Đến nay, làng Đồng Kỵ có khoảng 2.600 gia đình thì đã có đế

công ty, chưa kể xí nghiệp, hợp tác xã ... với trên 500 giám đốc, phó giám đốc. Có gia đình cả bố và con đều là... giám đốc.

Đồng Kỵ có đến hơn 13.000 nhân khẩu, nhưng người dân ở đây hình như không biết đến chuyện thất nghiệp vì cả làng luôn là một đại công xưởng. Đi từ đầu làng đến cuối làng, ở đâu cũng thấy vang lên những âm thanh của đục, cưa, chà gỗ... Chỗ cậu Tuyến đưa 3 cô vào coi cho biết xem làng Đồng Kỵ nó như thế nào, sản phẫm họ làm ra sao và có đẹp không, giá cả bao nhiêu ...v...v... thôi, chứ các cô có định mua bán gì đâu. Đồ làm bằng gỗ kể ra thì cũng đẹp và công phu đấy, nhưng nếu phải chở những thứ này về Mỹ thì ..... thôi!

Đây là 1 cái hình N chụp sản phẫm gỗ làm ra tại làng gỗ Đồng Kỵ nè. N thấy bên VN hình như có nhiều nhà xài đồ gỗ này lắm, vì đến nhà nào N cũng bị ngồi lên cái sa-lông bằng gỗ. Nhìn thì .... cũng đẹp và quý vì đồ dùng làm ra được chạm trỗ bằng tay nhưng ngồi lên thì coi bộ .... hơi đau vì cứng quá.

 

3:30 pm thì lên đường đến chỗ làm tranh Sơn Mài trong lúc trời vẫn tiếp tục mưa các bác ạ. Sau một ngày dài chạy từ chỗ nọ đến chỗ kia không ngừng nghỉ dưới những cơn mưa tầm tả, bây giờ ngồi đây đọc lại notes đã ghi xuống để viết lại nhật ký này thì ..... ủa, sao từ sáng đến giờ trong notes chẳng thấy nói gì

đến chuyện mình đã ngừng tại đâu để mọi người được ăn trưa, và đã ăn món gì, có ngon không ..... và nhất là cho cậu Tuyến, chú Tài xế ăn trưa và uống nước nhỉ? Hoá ra là từ sáng đến giờ mãi mê đi cho hết những nơi đã định sẳn nên chẳng ai ăn uống gì cả.

Chắc là đến lúc này thì thấm mệt rồi cho nên đã ghi notes lạng quạng, vì bây giờ nhìn lại notes thì không thấy ghi là cậu Tuyến đã đưa đến tiệm nào, hảng nào để xem người ta làm tranh sơn mài cả .... chỉ thấy trong máy ảnh là có hình chụp mà thôi. N nhớ là tại đấy có nhân viên của tiệm đã đưa mình đi xem và giảng giải từ chặng một, xem quá trình cách họ làm sơn mài ra sao nửa mà, thế mà lại không có ghi cơ sở làm sơn mài ở đâu và tiệm tên gì.

Ông này đang cưa vỏ sò và design trước khi ghép vào tranh.

Cô này đang ghép vỏ sò và vài miếng vàng nhỏ vào tranh.

Ông hoạ sỹ vẽ bức tranh này chỉ trong vòng có vài phút là xong.

Ở tiệm Sơn Mài ra thì đã 5:00 chiều rồi, trời chập choạng tối và mưa vẫn không ngừng rơi các bác ạ. Theo chương trình thì vẫn còn một chỗ nửa phải đi, đó là làng Lụa Vĩnh Phúc. Chỗ này thì không ai muốn bỏ vì chị nào cũng muốn sắm cho mình 1 cái khăn quàng cổ hay 1 xấp vải may áo dài chính hiệu tơ tằm của lụa Hà Đông. Cậu Tuyến lại còn muốn cho các cô xem cách họ làm lụa, dệt vải nửa. Nhưng khi tới được làng lụa Vĩnh Phúc thì trời tối quá và nhà nào họ cũng dẹp khung vải hết cả rồi, nên đành chỉ đi dạo qua các cửa hàng để xem có mua được khăn hoặc vải may áo hay không thôi.

Làng lụa Vạn Phúc bây giờ chính là Làng lụa Hà Đông xưa kia, vốn rất nổi tiếng và đã đi vào thơ ca, nhạc họa như một nét đẹp văn hóa truyền thống. Đây là một trong những làng nghề lâu đời bậc nhất Việt Nam, nằm bên bờ sông Nhuệ, thuộc phường Vạn Phúc, quận Hà Đông, thành phố Hà Nội.

Xưa kia, dân cư còn thưa thớt, các sản phẩm lụa đều làm ra ở Vạn Phúc nhưng thường được gọi là Lụa Hà Đông để có địa giới rộng hơn, để cho người ta dễ biết đến. Hiện tại, quận Hà Đông đã được chia ra nhiều khu vực khác nhau, nên cái tên Lụa Vạn Phúc được sử dụng phổ biến hơn để cụ thể hóa địa danh xuất xứ.

Ngày nay, làng lụa Vạn Phúc mang dáng vẻ khang trang với những cửa hàng mọc lên san sát, con phố lụa cứ dài ra mãi, tấp nập bước chân người mua kẻ bán. Nhưng làng vẫn còn giữ được ít nhiều nét cổ kính qua hình ảnh cây đa cổ thụ, giếng nước, và những phiên chợ chiều họp ở sân đì

Hình chụp 1 con ngỏ trên Phố Lụa Vạn Phúc.

Làng lụa Vạn Phúc hiện có gần 800 gia đình làm nghề, chiếm gần 60% trên tổng số gia đình sinh sống tại đây. Trong nhiều gia đình, khung dệt cổ vẫn được giữ lại, xen lẫn với các khung dệt cơ khí hiện đại. Ngoài công việc chính, họ còn tham gia làm du lịch, đón tiếp du khách đến tham quan làng nghề.

Làm nghề lâu năm, người dân làng lụa Vạn Phúc đã liên kết với nhau như một dây chuyền sản xuất, người vẽ hoa, người cung cấp tơ, người nhuộm, người se chỉ màu, người hồ sợi... Trong làng cũng đã hình thành một số doanh nghiệp có quy mô, nên các mặt hàng lụa ngày càng thêm phong phú.

Chỉ mới có hơn 5:00 giờ chiều, vì mưa cả ngày nên trời tối hù, chắc vì cũng đã thấm mệt và lại đói nửa nên ai cũng có cảm tưởng như là đã khuya lắm rồi. Nhưng cậu Tuyến thì cứ miên man dẫn mọi người đi hết tiệm nọ đến tiệm kia để các cô lựa mua cho được vừa ý. Các cô đều cảm động và thấy cảm ơn cậu TG hết sức vì đã tình nguyện đưa đi không chịu lấy công ngày hôm nay mà lại còn rất hết lòng, hết sức. Trời đất ơi, vậy mà các cô đành lòng quên, bỏ đói cậu không cho ăn trưa mới chết chứ!

Không biết tại vì trời tối quá, đói quá, mệt quá nên .... mắt bị quáng gà chăng .... lúc trước N ước ao tìm mua được 1 cái áo hay 1 cái khăn chính lụa Hà Đông khi mình có dịp vào đúng nơi làm ra nó, nhưng sao bây giờ N chẳng thấy có gì là đẹp, là vừa ý cả. Cuối cùng thì người mua vẫn là chị TA và MT, lại thêm cậu Tuyến đã lựa được cho Vợ 1 cái khăn lụa quàng cổ rất đẹp, suy nghĩ sao cậu lại lựa thêm cho Mẹ cậu 1 cái khăn và bảo rằng nên làm thế cho .... đồng đều. N trả tiền để mua biếu 2 cái khăn này làm quà cho vợ và mẹ cậu, nhưng cậu nhất định không nhận. Cậu bảo phải do chính cậu mua tặng Mẹ và Vợ thì mới quý.

Đến lúc này thì điện thoại của N reo liên hồi. Mấy cô em họ của ông xã giục rối rít lên là phải về ngay và ghé qua tiệm Canh Bánh Đa Cá Rô Phủ Lý do con cháu con của cô Hồng (em họ) làm chủ. Mấy cô em muốn mời chị N và các bạn đi cùng, và cả cậu Tuyến và chú tài xế về ăn tối tại quán này. Ngoài trời đang mưa gió rỉ rã lạnh lẻo, trong lòng thì kiến đang cắn bụng lung tung ..... nghe đến canh bánh đa cá rô nóng hổi thì ai cũng hào hứng cho nên bèn lẹ lẹ mua bán cho xong để còn đi về ăn canh bánh đa.

Hình chụp trước cửa tiệm Bánh Đa Cá Rô Đồng Phủ Lý do con cháu gọi ông Xã bằng bác làm chủ. Đây là tiệm thứ hai của cháu đã mở ra tại Hà Nội.

Hồng (áo xanh bên trái) và con trai, Hằng (áo hồng -thứ 5 trên hình) là em họ con cô cậu với ông Xã N. Con của Hồng là chủ tiệm này.

Không biết là vì chết đói từ sáng đến giờ, hay vì trời bên ngoài đang lạnh lẻo .... hoặc là vì cô chủ tiệm này tay nghề quá giỏi .... mà bát canh cá nóng hổi ăn tối nay ngon không thễ tả được. Ai cũng xì xụp quất cho một bụng no ứ hự mới thôi.

Ăn tối xong thì cậu Tuyến đưa 3 cô trả về Hotel. Hẹn sáng ngày mốt là thứ năm, 12 tháng 1-2017 thì sẽ đến đón Group 4 để lên đường đi Quảng Ninh.

Sau một ngày trời chạy đôn đáo dưới trời mưa, thân thễ rả rời, N và MT lật đật tắm rửa rồi lên giường sớm để lấy sức cho ngày mai còn đi tiếp.

Viết xong ngày Nov. 15-2017 @ 10:00 pm. Bài kế tiếp: Thêm 1 ngày Free Day tại Hà Nội (Làng Cổ Đường Lâm, Chùa Thầy, Chùa Mía).

***NAM MAI ***

 

 Ảnh bìa con suối, dòng sông

Xem thêm...

10 thành phố tốt nhất để du lịch năm 2018

Dưới đây là danh sách 10 thành phố hàng đầu thế giới để bạn đến thăm thú trong năm 2018 do Lonely Planet lựa chọn. Seville, Tây Ban Nha, được đánh giá là là thành phố tốt nhất để ghé thăm, sau đó là một số thành phố như Oslo (Na Uy), Guanajuato (Mexico), Detroit (Michigan) và Cao Hùng (Đài Loan).

10. Oslo, Na Uy

Oslo, Na uy
Thành phố Oslo, Na uy (Ảnh: Getmetravelled.com)

2018 là một năm tuyệt vời để đến với thủ đô Na Uy, bởi lẽ, Oslo không chỉ tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm hôn lễ của đức vua và hoàng hậu, mà còn kỷ niệm nhà hát thành phố tròn 10 năm tuổi. Điều đó đồng nghĩa là sẽ có rất nhiều sự kiện văn hoá, cũng như các buổi trình diễn và hòa nhạc được tổ chức tại thành phố này.

Bên cạnh đó, những người yêu thích kiến trúc càng nên một lần đến thành phố này, bởi nơi đây sở hữu hàng loạt những công trình kiến trúc đương đại ấn tượng.

9. Guanajuato, Mexico

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Guanajuato, Mexico (Ảnh: ubuntu-europe.org)

Guanajuato là nơi có cảnh quan tuyệt đẹp và nền văn hóa phong phú. Trước đây, thành phố này là khu vực khai thác bạc sầm uất. Guanajuato đã truyền cảm hứng cho bộ phim giả tưởng Land of the Dead (Vùng đất chết), và bộ phim “Coco” sắp được trình chiếu của hãng Pixar.

Thành phố di sản thế giới này có nhiều quảng trường náo nhiệt, những con hẻm hẹp, những tòa nhà và nhà thờ được sơn màu sặc sỡ, tươi sáng nằm trọn trong thung lũng bao quanh bởi đồi núi.

8. San Juan, Puerto Rico

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
San Juan, Puerto Rico (Ảnh: minitime.com)

San Juan có tất cả, từ những bãi biển nguyên sơ, ẩm thực địa phương, cuộc sống về đêm sôi động, và một khung cảnh nghệ thuật độc đáo với hàng loạt phòng trưng bày, bảo tàng và tranh vẽ trên tường xuất hiện trên khắp nơi trong thành phố. Du khách có thể dành nhiều giờ đồng hồ lang thang trên những con phố lát đá cuội luồn lách qua các ngôi nhà rực rỡ sắc màu.

7. Matera, Italy

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Matera, Italy (Ảnh: standard.co.uk)

Matera là thành phố hang động 9.000 năm tuổi ở miền Nam nước Ý. Toàn thành phố nằm trên một khối đá lớn với những ngôi nhà ở bằng đá, gồm vô số tu viện, nhà thờ và hang động.

Di sản thế giới của UNESCO này đến nay vẫn còn là một viên ngọc huyền bí. Hiện nay, vô số khách sạn, nhà hàng và quán bar đang mọc lên ngày càng nhiều. Trong trong tương lai không xa, Matera sẽ trở thành Thủ đô Văn hóa của châu Âu.

6. Antwerp, Bỉ

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Antwerp, Bi (Ảnh: worldwanderista.com)
Antwerp gây ấn tượng với bề dày lịch sử và những công trình kiến trúc độc đáo mang phong cách Baroque. Đến với Antwerp của Bỉ năm 2018, du khách sẽ có cơ hội tham dự một liên hoan kiến trúc, nghệ thuật, sự kiện này cũng là cơ hội để hàng loạt nghệ sĩ nổi tiếng nhất của thành phố tề tựu. Lễ kỷ niệm này sẽ hội tụ nhiều nghệ sĩ tài năng bậc thầy của Bỉ. Trong khuôn khổ liên hoan còn có các lễ diễu hành, triển lãm nghệ thuật đường phố và các buổi hòa nhạc.

5. Cao Hùng, Đài Loan

Cao Hùng, 10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Cao Hùng, Đài Loan (Ảnh: Wiki)

Cao Hùng, Đài Loan có lẽ đã không còn quá xa lạ với người Việt Nam. Thành phố cảng này khá sôi động. Khi đến Cao Hùng, bạn hãy khám phá chợ đêm nổi tiếng Lục Hợp (Liuhe), di chuyển trong thành phố một cách nhanh chóng và thuận tiện với hệ thống đường sắt trọng tải nhẹ (light-rail) hiện đại. Các tuyến phố đi bộ và quán cà phê nằm rải rác ven dòng sông Tình Yêu (Love River) là nơi lý tưởng để du khách đi dạo và thưởng thức cà phê vào buổi chiều. Nếu yêu thích các hoạt động ngoài trời, bạn có thể đến khu giải trí Tiểu Cương Sơn (Xiaogang Shan) để đi bộ đường dài và có cơ hội ngắm trọn vẹn eo biển Đài Loan.

4Hamburg, Đức

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Hamburg, Đức (Ảnh: travel.aarp.orgt)

Có lẽ chỉ riêng phòng hòa nhạc Elbphilharmonie mới của Hamburg trị giá 790 triệu Euro đã đủ để thu hút du khách khắp nơi trên thế giới đến thăm thành phố miền Bắc nước Đức này vào năm 2018. Phải mất nhiều năm để hoàn thành công trình này, những bức tường kính nổi bật ở phía trên đối xứng với nửa dưới bằng gạch tạo nên một cảnh tượng tương phản ngoạn mục. Phòng hòa nhạc nằm ngay trên khu cảng HafenCity, trải dài dọc theo sông Elbe và là nơi có các quán bar ven sông và cuộc sống về đêm vô cùng náo nhiệt…

3. Canberra, Australia

Canberra, Australia - 10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Canberra, Australia (Ảnh: wikimedia commons.)

Trong năm 2018, có rất nhiều sự kiện thú vị được tổ chức ở Canberra. Trong năm này, lần đầu tiên thành phố thủ đô nước Úc sẽ đăng cai tổ chức một cuộc thi đấu Cricket giữa Úc và Sri Lanka tại Manuka Oval. Tại khu vực đài tưởng niệm chiến tranh Úc ở Canberra sẽ tổ chức tưởng niệm 100 năm Thế Chiến II kết thúc. Ngoài ra, thành phố còn có nhiều địa danh đáng để thăm thú khác, đồng thời du khách sẽ thỏa sức khám phá và trải nghiệm văn hóa – ẩm thực ấn tượng nơi này.

2. Detroit, Michigan

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
(Ảnh: tufing.com)

Những năm gần đây, Detroit đã có cú lột xác ngoạn mục từ một nơi bị lãng quên trở thành một thành phố giàu có với các phòng trưng bày thời thượng, khách sạn, nhà máy rượu, và cửa hàng xe đạp… Nơi đây còn có nhà thi đấu khúc côn cầu, sân bóng rổ và 3 công viên mới mở rộng, cùng đường mòn ven sông. Ngoài ra, hệ thống xe điện QLine sẽ giúp mọi người di chuyển đến các điểm đến nổi tiếng của Detroit.

1. Seville, Tây Ban Nha

10 thành phố du lịch hàng đầu thế giới 2018
Seville, Tây Ban Nha (Ảnh: kindertravelguide.com)

Seville là thủ phủ của vùng Andalucía miền Nam Tây Ban Nha. Những năm gần đây, giao thông của thành phố chủ yếu là sử dụng phương tiện xe đạp và xe điện, bởi vậy khiến nó trở thành một thành phố thú vị để ghé thăm. Thành phố Seville được biết đến với nhiều kiến rúc Ma-rốc tuyệt đẹp, và năm 2017, thành phố sẽ tổ chức kỷ niệm 400 năm ngày sinh của Bartolomé Esteban Murillo (31/12/1617) – một họa sĩ vẽ tranh theo phong cách Baroque, người vùng Seville. Hiện Seville đang là chủ nhà của European Film Awards, và mảnh đất này sẽ hiện diện trong “Game of Thrones” mùa 5 tới đây.

Theo This Is Insider
Minh Phúc

Hồng Vân sưu tầm

 

Ảnh bìa cảnh biển tuyệt đẹp và thơ mộng cho timeline facebook 2016

Xem thêm...

Hành trình Xuyên Việt 7a (Hồ Ba Bể) - NAM MAI

Hành trình Xuyên Việt 7a (Hồ Ba Bể)  

*** NAM MAI ***

Hồ Ba Bể - Eco Lodge Bắc Cạn - Hà Nội: Thứ hai ngày 9 tháng 1 năm 2017

Sáng nay, 4 bà thức dậy sớm đi dạo chung quanh 1 vòng khu Eco Lodge để hít thở và tận hưởng không khí trong lành tại đây. Trời hôm nay không nắng mà cũng không mưa, gió thổi hiu hiu nhẹ nhàng mát mẻ làm ai cũng thấy trong người thật sảng khoái, mọi người hy vọng thời tiết cứ như thế này thì lúc đi dạo trên hồ chắc sẽ rất tuyệt vời.

Sau khi ăn sáng xong thì chú Dũng chở 4 bà và Cậu Tuyến ra Bến Thuyền Buốc Lốm để mọi người lên thuyền dạo xem Hồ Ba Bể.

N post cái hình bản đồ này lên để các bác có thễ xem nguyên cả khu vực của Hồ Ba Bể và con đường đi của thuyền group 4 dạo chung quanh hồ nhé.

Bây giờ viết Nhật Ký, ngồi coi lại để chọn hình post cho các bác xem, mới thấy lúc ở bên đó đúng là mình bị "mà mắt"! bảo leo lên cáp điện chạy cái vù thẳng tắp tí mù lên trên trời cao là lập tức leo lên đi liền không cần suy nghĩ tị gì (tỷ dụ như ngộ nhỡ có "sự cố" mất điện khi cáp đang lơ lửng giửa chín tầng mây phải ngồi trong cáp vài ngày trên cao đó cho đến khi sửa chửa xong thì làm sao??? hoặc là xui nửa là .... cáp đứt dây .... mình rơi từ trên cao mấy chục ngàn mét xuống đất thì làm sao ????), bảo leo xuống thuyền là leo liền mà không cần nhìn để biết xem con thuyền này trông có an toàn để đi trên cái hồ quá sức rộng, quá sức sâu này không. Bây giờ về nhà nhìn lại hình thì ..... cảm thấy nóng lạnh hết cả người các bác ơi. Cái thuyền này trông mong manh quá chừng chừng, nó mà đụng phải vật gì cứng thì thuyền sẽ vỡ tan ra từng mảnh và lật liền .... và thì ..... bà hú vì N ..... không biết bơi, và bây giờ nhìn lại hình thấy trên thuyền ..... sao mà chẳng có trang bị 1 cái áo phao nào cả vậy nè trời!

Thuyền gỗ rất là mong manh, may mà hôm ấy Trời thương nên không có mưa có gió, không có sóng .... mặt nước hồ phẳng lặng như tờ nên thuyền cứ từ từ lờ lững trôi theo giòng ...... hôm ấy Trời mà có mưa lại gió nửa thì ..... chẳng nhẽ mình ..... bỏ cuộc xách xe về không sao? biết bao giờ mới quay lại? chắc chắn là cũng phải đi thôi ... .... nhưng thễ nào cũng có người ..... teo trong bụng. N lên ruột là cái chắc rồi!

Hồ Ba Bể là 1 hồ nước ngọt nằm giữa hai huyện Ba Bể, Chợ Đồn thuộc tỉnh Bắc Cạn. Theo tiếng địa phương, hồ Ba Bể là "Slam Pé" (ba hồ), là tên gọi chung của 3 hồ thông nhau gồm Pé Lầm, Pé Lù và Pé Lèng. Đây là một tên cổ muốn nói hồ có ba đoạn phình ra tương đối lớn. Tuy nhiên, Ba Bể là một hồ nước liên tục với vô số các khe suối nhỏ, trải dài gần 8 km theo hướng Bắc - Nam. Chính vì nét hùng vĩ tráng lệ này mà đôi khi Ba Bể được ví như “Vịnh Hạ Long trên núi”. Hồ sâu trung bình từ 17 đến 23 m, điểm sâu nhất khoảng 35 m. Diện tích mặt hồ dao động từ 300 đến 500 ha theo mùa. Hồ Ba Bể được hình thành cách đây hơn 200 triệu năm, do cuộc kiến tạo lục địa Đông Nam Á cuối kỷ Camri đã đưa một khối nước khổng lồ với bề mặt xấp xỉ 5 triệu m2 và chiều dày hơn 30m lên lưng chừng vùng núi đá vôi, tạo ra hồ Ba Bể.

Hình chụp phong cảnh 2 bên hồ thuyền đi qua ..... trâu thả rong ăn cỏ giửa cánh đồng xanh ..... cảnh vật trông thật yên bình ....

Nhà cửa và nương rẫy của người dân các bản làng trên đuờng thuyền đi qua

Giá trị lớn nhất của Hồ Ba Bể là cảnh quan địa chất độc đáo. Theo các nhà địa chất của Viện địa chất Việt Nam và Hội địa chất Bỉ đã khẳng định, đá vôi tại vùng hồ Ba Bể có niên đại 450 triệu năm và là đá vôi cổ có đặc điểm kiến tạo rất đặc biệt. Bởi trong quá trình biến đổi địa chất, đá vôi ở khu vực này đã biến thành những mảng đá hoa cương. Ngoài ra, đáy hồ Ba Bể có một lớp đất sét dày tới 200m bịt kín, chính địa tầng đất sét này không cho nước thoát xuống và hồ mới được hình thành.

Thuyền lúc thì trôi lờ lửng trên hồ rộng thênh thang với phong cảnh tuyệt vời hai bên bờ, lúc thì chui hẳn vào trong động như hình bên trên đây, cậu Tuyến có cho biết tên động nhưng N quên ghi note lại, bây giờ nhìn lại hình thì không làm sao có thễ nhớ được cái động thuyền đi vào tên là gì nữa.....

Thuyền ra khỏi động ....

Các bác có biết là để có cái hình"điệu đà" chụp kiểu làm dáng ngồi ở đầu mạn thuyền này, người muốn chụp hình phải "hy sinh" ..... vừa chổng mông bò bò rồi lết lết từ từ ra đến đầu mủi thuyền không? Thuyền này chạy bằng 1 cái máy chứ không có cô lái đò chèo đâu nên thuyền chạy hơi nhanh và nhất là lại bị chòng chành lắc qua lắc lại nửa, ...... ôi sợ bắt chết mới có được cái hình này đấy!

Giá trị nổi bật của hồ là đa dạng sinh học. Đây là hồ nước ngọt thiên nhiên lớn nhất Việt Nam. Hồ Ba Bể có chiều dài hơn 8km, chỗ rộng nhất khoảng 3km, sâu khoảng từ 20 đến 35m. Hồ ở độ cao 145m so với mặt nước biển, diện tích mặt hồ khoảng 500ha được bao bọc bởi những dãy núi đá vôi có nhiều suối ngầm và hang động. Ðoạn giữa các hồ hơi eo lại. Giữa lòng hồ có hai đảo nhỏ nổi lên là đảo An Mã và đảo Bà Góa. Xung quanh hồ là quần thể du lịch Ao Tiên, đảo Pò Giả Mải, động Puông, thác Đầu Đẳng... Ngoài những giá trị về thắng cảnh và địa chất, hồ Ba Bể còn là nơi cư ngụ của khoảng 50 loài cá nước ngọt, trong đó có những loài cá rất quý hiếm như cá cóc Ba Bể, cá chiên, cá lầm xanh, cá sình ga…. và nhiều loại cây cối thực vật quý hiếm có tên trong Sách Đỏ Việt Nam như nghiến, đinh, lim, trúc dây…

Những người này không phải đang bắt cá đâu, mà họ được thuê để đi vớt rong rêu rác rưởi trên hồ, vì thế cả nguyên 1 cái hồ to lớn như thế này mà nước hồ sạch sẽ trong veo rất đẹp, và không hề nhìn thấy rác rến trôi nổi lềnh bềnh trên hồ giống như nhiều ao, hồ, sông và bãi biển mà N đã có dịp đi ngang qua tại các thắng cảnh của những tỉnh thành khác. Đây thật là 1 điểm son cho thành phố Bắc Cạn vì họ đã biết gìn giử cho môi trường được sạch, đẹp, làm tăng thêm vẻ đẹp của phong cảnh thiên nhiên và làm phong phú thêm cho tài nguyên của quốc gia.

Cậu Tuyến tour guide, người mẫu bất đắc dĩ của 4 bà ....

Đổ vào hồ Ba Bể có 3 dòng chảy chính, từ sông Chợ Lùng đổ vào hồ tại bản Pác Ngòi; suối Nam Cường từ phía Bắc huyện Chợ Đồn đổ vào hồ tại bản Bó Lù; và sông Tả Han bắt nguồn từ Xuân Lạc đổ vào phía Tây hồ ở Cốc Tộc. Nước hồ Ba Bể biến động theo mùa mưa và mùa khô, mức chênh lệch giữa 2 mùa khoảng từ 1 - 2m, trở thành nơi điều tiết nước cho sông Năng từ cửa Bế Cam trở xuôi. Nhờ hệ thống hồ, sông, suối, núi rừng, và hang động bao quanh đã giữ cho nước hồ Ba Bể có nhiệt độ trung bình/năm khoảng 22oC. Mùa đông thì ấm áp, và mùa hè thì mát mẻ. Đến hồ Ba Bể, du khách có thể dạo quanh hồ bằng thuyền độc mộc rất đặc trưng của dân tộc bản địa hoặc bằng thuyền máy để ngắm nhìn nhiều thắng cảnh đẹp tự nhiên của hồ.

Thỉnh thoảng hên nên được Ông Mặt Trời ló dạng ngắm nhìn thế gian đôi ba phút, để cho mình được hưởng ké cái ánh sáng vàng huyền hoặc cùng với cảnh non nước mây trời tuyệt đẹp trên mặt hồ.

Con cò "mặc áo xanh" này, vì ham chụp hình nên tị tẹo nửa là đã lăn cổ xuống cái ao này rồi đấy các bác. Chẳng là các bà nhân cơ hội hiếm có, chẳng mấy khi lại có dịp được làm "cô lái đò" rồi ..... chụp một cái hình .... để đem về khoe với bà con ở nhà là "tui đang chèo thuyền ở tận Hồ Ba Bể đây", nên bà nào cũng muốn bò ra tận mủi thuyền để giả dạng chèo đò .... Đã bảo là thuyền máy tuy chạy chậm nhưng cũng rất là chồng chềnh, lại + thêm có gió đu đưa nửa, dân thành thị không quen bước đi trên thuyền .... vừa bò vừa lết dưới sàn cũng đã khó khăn rồi ..... lại còn đòi đứng thẳng người lên nửa cơ! Đứng thẳng người lên mà không có cái gì để bám ..... lại không biết cách giử thăng bằng ......... nên thuyền chòng chành ..... gió đu đưa ........... Giời ơi! Cậu Tuyến mà không nhanh chân nhảy ra ..... "tóm cổ" lôi lại thì .... cái con cò xanh này đã lộn cổ xuống cái ao to đùng này rồi, lúc bấy giờ thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra đây ..... chỉ còn .... ô hô ai tai!!!! Đấy, xem cách đứng kìa, có dám đứng thẳng gối đâu ..... hì hì hì .... đang run đấy, run như run Thần tử thấy Long nhan đấy .... thế mà vưởn không chịu bỏ cuộc nhé, phải nhất định chụp cho được cái hình đã rồi thì mới chịu ..... ngồi xuống ..... bò vào ... he he he ..... cũng là một kỷ niệm thật vui và đáng nhớ của chuyến đi đấy các bác.

Lúc chụp tới mấy cái hình này thì thuyền đã tới bến và mọi người đã bước lên bờ rồi.

Vậy là coi như xong màn dạo hồ Ba Bể bằng thuyền nhé. Theo N nghĩ thì phong cảnh ở đây cũng đẹp và tuyệt vời như Vịnh Hạ Long các bác ạ.

Đã gần xong chuyến đi rồi, bây giờ nghĩ lại, N thấy hơi tiếc. Đáng lẽ ra khi đến hai tỉnh Cao Bằng và Bắc Cạn thì mình nên ở lại mỗi tỉnh 2 đêm (thay vì ở có 1 đêm như chuyến đi này của group 4). Đường xa, mỗi lần đi lên những tỉnh miền cao này là một lần khó, vì vậy khi đã lên được đến những tỉnh trên này rồi thì phải đi xem cho bằng hết những cảnh đẹp của nó. Vì tại Cao Bằng đâu chỉ có mỗi một cái thác Bản Giốc là cần xem thôi đâu, mà tại đó mình còn có thễ xem thêm những thắng cảnh khác như Động Ngườm Ngao cách thác Bản Giốc khoảng 3km, toạ lạc trong lòng một quả núi thuộc huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng, và Hồ Thang Hen là một hồ nước ngọt tại xã Quốc Toản, huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng. Tại Bắc Cạn, ngoài mục dạo chơi thuyền trên hồ Ba Bể như group 4 đã làm hôm nay, thì trên đường thuyền đưa mình dạo chơi trên hồ, các bạn có thễ ngừng thuyền để bước lên bờ thăm Bản Pác Ngòi xem cách sinh hoạt và đời sống của dân bản này và ăn thử những món ăn đặc sản của Cao Bằng, sau đó lại lên thuyền đi tiếp viếng đảo Bà Goá, thăm động Hua Mạ, động Puông, viếng thác Đầu Đẳng, đền An Mã và Ao Vua .... Nói tóm lại, khi đã dự định lái xe và phó thác mạng sống để vượt qua bao nhiêu chặng đường đèo nguy hiểm để lên được tới các tỉnh cao giáp vùng biên giới như group 4 vừa đã đi qua ...... mình nên thu xếp thì giờ để ở lại mỗi tỉnh là 2 đêm thì mới có thời gian xem đầy đủ hết tất cả các chỗ cần xem vì đàng nào cũng là một lần đi. Ôi, bây giờ nghĩ lại thật tiếc quá đi mất thôi!

Sau khi rời khỏi thuyền lên bờ, chú Dũng tới đón và cùng trở về Eco Lodge để ăn trưa lúc 11:30 am.

Hôm nay bà chủ và nhà bếp đặc biệt làm cho các cô món cá tại hồ Ba Bể nướng lên và quấn bánh tráng với rau sống đủ loại. Buồn cười là vì không biết khẫu vị các cô ra sao cho nên họ đem lên đủ mọi loại nước chấm như .....nước mắm nhỉ nguyên chất, nước mắm pha chanh ớt tỏi, nước tương pha chanh tỏi và cả muối tiêu vắt chanh. Còn rau thì các bác xem trên khay ngoài con cá nướng, còn có rất nhiều loại rau rừng thật lạ mà hồi đó đến giờ mình chưa nhìn thấy hay được ăn lần nào cả. Còn bánh tráng thì cũng lạ nửa nha, các bác nhìn xấp bánh tráng ở bao ni lông trong hình kìa, khi lấy ra thì loại bánh này rất mỏng, mềm và rất dẻo .... mình cứ để y nguyên như thế mà quấn rau, quấn cá, bún .... chứ không cần phải nhúng bánh tráng vào nước cho mềm như loại bánh tráng mình vẫn dùng bên Mỹ. Sau này khi đi ăn tại các tiệm của khắp các tỉnh thành ở VN, thì N thấy họ đều dùng loại bánh tráng này mà thôi. Hình như nghe gọi là "bánh tráng phơi sương" thì phải. Cũng tiện lợi vì nếu dùng loại này thì khi ăn không phải qua cái màn nhúng bánh tráng vào nước cho mềm lôi thôi lách cách như loại bánh tráng mình vẫn đang ăn hiện nay. Sao chưa thấy họ xuất cảng loại bánh tráng phơi sương qua Mỹ bán nhỉ? Nhưng tiện lợi quá không biết ăn cái loại không cần nhúng nước này về lâu về dài thì ..... có hại gì không nhỉ?

 Trong chuyến đi, mỗi cuối ngày sau khi check in vào hotel, cơm nước tắm rửa xong rồi thì N và MT thường nằm khoèo xem TV, coi tin tức và đọc báo, rồi đi ngủ chứ không có đi thêm ra ngoài để "khám phá" tình hình địa phương như 2 chị kia. N và MT có thói quen, cứ đến mỗi một vùng, một địa phương khác nhau thì đều tò mò muốn xem cho biết tin tức địa phương, cảnh sinh hoạt của đồng bào vùng đó ra sao, dân tình như thế nào qua những hình ảnh phóng sự, phỏng vấn ..... trên TV. Có nhiều phóng sự, tin tức tại các địa phương cho mình biết rỏ thêm đời sống sinh hoạt hàng ngày của người dân, cũng có nhiều thứ, nhiều hoàn cảnh mà mình chưa gặp, chưa trải qua bao giờ để mình học hỏi thêm. Nhưng thỉnh thoảng có những tin làm mình cũng thấy hơi sợ, vì khi thấy tin, thấy báo, thấy đài cảnh báo nhà hàng này nấu ăn pha chế có ướp chất độc hại, hảng kia làm bún, làm miến có chất phụ gia bị cấm, nhà nọ làm mứt, làm kẹo không vệ sinh, công nhân của cả hảng bị trúng độc sau bửa ăn trưa vì ngộ độc thực phẫm, luộc bắp bán pha chế thêm phụ gia nhìn cho bắt mắt hơn, làm hàng bán cho dân bằng thịt ôi, thịt súc vật bệnh, bơm chất độc hại vào cua để giả làm gạch cua cho hàng bán chạy và được giá hơn, làm mắm tôm với phương cách không vệ sinh có ruồi muỗi, thằn lằn, ếch nhái lẫn vào trong bễ đang làm mắm tôm ....vv....và .....vv .... lại có đăng cả hình ảnh, chiếu trên TV có lính đến bắt những người vi phạm về bót và tịch thu tang vật đàng hoàng nửa ..... mà đây rỏ ràng là mình xem báo chí, và TV trong nước chứ không phải là tin tuyên truyền của các phần tử thù địch, hay là ăn nói vu vơ đâu nhé ...... nói thật, về thăm nhà mà N ...... bị ..... xuống cân! Vì có dám ăn cái gì đâu! Cứ cho thức ăn vào mồm mà nhớ đến những chuyện vừa kể bên trên thì ..... thôi ....... chẳng muốn ăn nửa, bảo sao mà không xuống cân! Đúng là rỏ khỗ! Có câu là đi ăn, đi chơi ..... mà mình thì chỉ có ĐI thôi chứ không có được ĂN thoải mái các bác ạ. Bác nào mà có tật hay lo, hay tưởng tượng như N, khi về thăm nhà các bác cứ trang bị 1 lọ rỏ to "kho quẹt" tự mình làm lấy và đi Costco mua thật nhiều đủ các loại Energy Bar nhé, chỗ nào thấy coi bộ không ăn được thì hai thứ này cũng HELP lắm đấy.

Sau bữa trưa, mọi người thu xếp đồ đoàn và check out khỏi EcoLodge lúc 12:15 pm và lên đường trở về Hà Nội. Từ Hồ Ba Bể (huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Cạn) về đến Hà Nội sẽ lái vào khoảng 230km.

Lúc 1:32 pm xe đi ngang qua thành phố của Bắc Cạn. Nhìn chung thì thấy thành phố cũng rất to và đẹp.

Lúc 2:30 pm xe đến thành phố Thái Nguyên, từ trên xe nhìn ra hai bên thì thấy có rất nhiều đồi trà rộng, dài bát ngát. Về đến đây rồi thì không còn lo chuyện cua đèo, đổ đèo, vượt đèo nửa vì đường đi bây giờ rộng rãi bằng phẳng đẹp như xa lộ bên mình, chỉ còn lo có mỗi một chuyện là đề phòng các anh hùng tài xế "đánh vỏng" để vượt mặt một cách ẩu tả và nguy hiểm mà thôi. Khi đến ranh giới của thành phố Thái Nguyên thì xe mình bắt đầu rẻ đi vào đường cao tốc. Họ đặt tên cho đường cao tốc này là Hà Nội-Thái Nguyên Express. Khi xe đang chạy trên đường cao tốc, cậu Tuyến chỉ cho mọi người thấy cơ ngơi của hảng Sam Sung đã được xây dựng dọc theo đường cao tốc này. Cơ sở quá là lớn, chạy dài không biết bao nhiêu góc đường mới chấm dứt hết những building của Sam Sung. Cậu Tuyến nói có khoảng 120 ngàn công nhân Việt Nam làm cho Sam Sung tại cơ sở này.

Trên xe các cô "mè nheo" với cậu Tuyến là đã không được chụp hình với cánh đồng hoa Dã Quỳ hay là hoa Tam Giác Mạch và bắt đền cậu ấy. Rỏ khỗ cho cậu Tuyến, đi chơi không chịu chọn thời gian cho đúng vào mùa hoa nở mà lại còn bắt đền Tour Guide! Sau cùng thì cậu Tuyến nói các cô muốn chụp hình với hoa thì cháu sẽ đưa đi, nhưng các cô phải chịu tốn mỗi người 50,000 VND (khoảng hơn $2.00 USD) để mua vé vào cửa thì cháu sẽ đưa các cô đi chụp hình với hoa. Bảo đảm là sẽ có hoa, rất nhiều hoa cho các cô chụp, nếu không thì cứ đem đầu cháu mà chặt cho các cô làm ..... bóng để đá! (các cô đều yêu cái miệng dẻo quẹo của cậu TG, biết các cô không bao giờ đá bóng nên cậu mới thề kiểu cá trê chui ống đây mà!). Cậu nói thêm, có điều cháu không bảo đảm là xe mình về đến HN vào lúc trời còn có đủ ánh sáng cho các cô chụp hình, vì khi vào đến địa phận HN thì sẽ kẹt xe vô cùng tận, không biết đến mấy giờ thì mình mới vào được đến chỗ này. Cậu nói, vào dịp gần Tết, tại Hà Nội họ có làm 1 chỗ trưng bày rất nhiều hoa, làm sẳn chỗ cho mọi người đem gia dình đến để vui chơi, chụp hình Tết, vào nhà hàng ăn uống ..... chỗ này gọi là Vườn Hoa - Bãi Đá Sông Hồng. Bốn bà đều cùng muốn đi xem chỗ này mặc dù không có trong chương trình (lại thêm việc cho cậu Tuyến và chú Dũng!).

5:00 pm thì xe về đến cầu Nhật Tân để vào tronng thành phố Hà Nội. Lúc này trời cũng đã chập choạng hoàng hôn rồi mà xe chạy chậm rì rì vì trên đường xe đông như mắc cửi ..... sau cùng thì xe cũng vào đến Vườn Hoa lúc trời gần gần tối. Đã vào được đến đây rồi thì cũng phải vào bên trong xem cho biết, mặc dù cơ hội chụp hình sẽ chẳng có được bao nhiêu. Chú Dũng bỏ mọi người tại cổng và tìm chỗ đậu xe. Cậu Tuyến lo chạy đi mua vé vào cửa. Nghe nói chỗ này trước kia là 1 phần của Sông Hồng, bây giờ nước rút cạn nên chỗ mé sông này bồi lên toàn là đất, dân ở đây họ đánh những luống thật to và trồng trên đó đủ tất cả các loại hoa ...... hoa cúc, hoa hồng, hoa thì là, hoa mồng gà, hoa đào ..... và nhiều nhiều loại hoa lắm..... Lúc bình thường thì họ mua bán hoa nhưng bây giờ vào dịp gần Tết thì họ quây lại làm thành ra như 1 khu hội chợ có bán vé vào cửa để mọi người vào vui chơi, ăn uống và chụp hình Tết với hoa.

 Cửa vào khu vườn hoa Sông Hồng

Thấy trời tối quá nên trước hết 4 bà chạy gấp rút từ luống hoa nọ đến luống hoa kia để xem có chụp được tấm hình nào không. Những luống hoa của họ rất rộng, từ luống hoa cúc chạy đến luống hoa mười giờ, rồi chạy đến luống hoa poppy .... mỗi luống khoảng cách nhau rất xa, nên các bà chạy mệt nghỉ. Giá đến đây vào độ khoảng 5:00 giờ chiều thì mình sẽ chụp được rất nhiều hình đẹp. Người có xấu xấu 1 tí nhưng mình cứ đứng lẫn vào giửa các rừng hoa đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng ..... thì thễ nào cũng cho ra được vài tấm hình ưng ý thôi.

Đây là hoa thì là nè các bác. Đứng lẫn vào trong đám hoa này chụp xong 1 cái ảnh, lúc chạy ra thì người toàn mùi thì là ....lại muốn được ăn Riêu Cá nấu với Cà Chua và Thì Là các bác ạ .....

Mấy cái hình dưới đây thì chụp trong khu họ làm sẳn cho mọi người vào chụp hình Tết. À, các bác có biết gì không? trong khu hội chợ này lại bị nghe cái CD của chú Dũng nửa các bác ạ. Và họ mở thật to, um sùm trời đất!

Thấy trời cũng tối rồi 4 bà lật đật rời khu hội chợ để ra về, cho cậu Tuyến và chú Dũng còn nghỉ ngơi sau khi đưa group 4 về check in vào Thăng Long Opera Hotel tại đường Tôn Đản gần bờ hồ.

Từ lúc bay ra Hà Nội vào tour đi với Cậu Tuyến từ ngày 1-1-2017 để lên xem các tỉnh miền thượng du cho đến ngày hôm nay về lại Hà Nội là ngày thứ hai mồng 9 tháng 1-2017 (9 ngày). Theo chương trình group 4 đã định sẳn thì ngày mai và ngày mốt là 10 và 11 tháng 1-2017, sẽ là 2 ngày "free day" tại Hà Nội. Free day để ai muốn đi thăm họ hàng, bạn bè hay muốn nghỉ xả hơi tại hotel hay làm gì thì làm tuỳ ý. Cậu Tuyến và Chú Dũng sẽ được nghỉ 2 ngày để về thăm gia đình, sau đó thì vào ngày thứ tư 12 tháng 1, cậu Tuyến lại sẽ đến đón mọi người và tiếp tục đi nốt những tỉnh khác còn lại tại miền Bắc, trước khi group 4 bay vào Đồng Hới, Quảng Bình để thăm các tỉnh tại miền Trung.

Trên đường về Hotel, các bà bàn tính với nhau là ngày mai, ngày mốt sẽ làm gì ... lúc còn ở bên Mỹ, N và MT dự định là 2 đứa sẽ nằm lại hotel để nghỉ xả hơi, đi vòng vòng khu phố cổ 1 tí, rồi N sẽ đi thăm gia đình các cô em họ của ông xã đang sống tại HN .... nhưng việc chính là cần nghỉ ngơi sau những ngày căng thẳng leo đèo vượt núi trên miền cao ..... tuy nhiên đến giờ phút này nghĩ lại thì thấy .... tiếc! vì nằm nguyên cả 2 ngày trong hotel thì .... uổng quá, biết bao thứ phải xem ngay gần trong Hà Nội mà mình chưa được biết, vì vậy có hỏi ý kiến cậu Tuyến và nhờ cậu mướn giùm cho 1 cái taxi quen để 2 bà chạy vòng vòng ..... cậu Tuyến kêu trời ..... vì các cô bao xe chạy vòng vòng mà không biết là mình sẽ đi những đâu, rồi khi các cô đến đó chỉ biết đứng nhìn, chụp cái hình rồi về thì phí quá, vả lại cậu cũng không yên tâm để các cô đi lung tung một mình (chắc cậu sợ các cô đi lạc chăng???). Sau cùng thì cậu Tuyến tình nguyện làm guide cho các cô ngày mai, sẽ đưa các cô đi từ 8:00 giờ sáng cho đến chiều tối để đi Hưng Yên xem Làng Gốm Bát Tràng, đi Bắc Ninh xem Chùa Dâu, Làng tranh Đông Hồ, Chùa Lim, chùa Phật Tích, xem Làng Gỗ Đồng Kỵ, xem chỗ làm tranh Sơn mài, rồi đến làng Lụa Vạn Phúc ..... vì là mục "phát sinh" cho nên tụi này nhờ cậu Tuyến mướn giùm 1 xe để đi ngày mai. Cũng mướn 1 cái xe 16 chỗ/giá 1,700,000 VND (khoảng $75.00 USD). Chị TN quyết định đi thăm họ hàng bạn bè tại HN ngày mai nên chỉ có N, MT và chị TA đi theo cậu Tuyến mà thôi. Tội nghiệp thằng bé con của cậu Tuyến, trong 9 ngày cậu đưa khách đi Tour, ngày nào nó cũng nhờ Mẹ gọi điện thoại cho nó nói chuyện với Bố, vậy mà ngày mai lại bắt nó phải chờ thêm 1 ngày nửa mới được có Bố ở nhà với nó. Sorry con nhiều lắm nha.

Xe chạy lòng vòng trong phố vì kẹt xe, mãi đến 6:30 pm thì mới đến Thăng Long Opera Hotel tại đường Tôn Đản (gần bờ hồ). Group 4 sẽ ở tại khách sạn này trong 2 đêm trước khi lên đường tới thành phố Hạ Long của tỉnh Quảng Ninh.

Hôm mới đến Hà Nội, group 4 được Vietpacific sắp xếp cho ở tại 1 hotel trong phố cổ. Tụi này đã mè nheo với Thuý Ngân là khách sạn trong phố cổ chật, củ và tù túng quá, nên trong 2 ngày trở lại ở Hà Nội lần này, cô đã thu xếp cho group 4 được ở tại 1 khách sạn to và đẹp hơn, như cô đã hứa trước khi group 4 lên đường đi Sapa.

Vào năm 2010, N và các bạn đi chung (12 người) cũng đã được Vietpacific Travel booked cho ở tại Thăng Long Opera Hotel rồi. Đây là 1 khách sạn cổ, chắc được xây từ hồi ..... Pháp thuộc, bề ngoài nhìn thì trông cũng giông giống như Metropolitan Hotel nhưng nhỏ hơn, vì là kiểu cổ cho nên cái thang máy nhỏ tí, mỗi lần chạy chỉ vừa đủ có 2 người và luggages, lúc đóng cửa thang máy lại thì nó không có kín như mấy cái thang máy mình thấy bây giờ .... mà cái cửa của nó giống như cái cửa sắt kéo lại mà thôi, tuy nhiên khách sạn cũng lớn, sạch và đẹp .... chỉ có điều khách sạn kiểu hơi cổ, hơi âm u 1 tí ..... làm đêm nằm ngủ thấy hơi .... sợ ma! Khách ở tại đây năm đó toàn là khách ngoại quốc chứ ít thấy khách người Việt. Năm nay 2017 trở lại thì thấy khách sạn hoàn toàn đổi mới vì họ cho biết, khách sạn mới renovation toàn bộ vào 2 năm trước đây.

Các bà đều hài lòng trong những ngày ở tại khách sạn này vì nó đã được làm lại hoàn toàn theo kiểu mới tân thời nên phòng ốc sáng sủa, rộng đẹp và phòng ăn rất sạch sẽ với món ăn thay đổi hàng ngày ngon lành, nóng sốt, địa điểm gần bờ hồ nên cũng thuận tiện cho việc đi lại. Xin cám ơn cô Thuý Ngân và Vietpacific đã "take care" group 4 cẩn thận, vì đã lắng nghe và chiều chuộng theo ý khách hàng hết mình.

Hình chụp tại lobby của Thăng Long Opera Hotel. Các bác nhìn cây hoa đào của miền Bắc đẹp không? (nhìn hoa đào thôi, chớ nên nhìn người)

Sau khi giúp group 4 check in xong xuôi, cậu Tuyến lấy taxi về nhà và hẹn mọi người sáng mai sẽ đến đón vào lúc 8:00 am. Còn chú Dũng thì được về nghỉ xả hơi thăm gia đình 2 ngày, sau đó sẽ cùng nhau đi nốt chặng đường còn lại trong những ngày group 4 còn ở tại miền Bắc.

Viết xong ngày September 10-2017 @ 10:00 pm

** NAM MAI **

Việt nam đẹp dung dị trong ảnh nghệ thuật - 12

 

 

 

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Hành hương về miền hạnh phúc Bhutan

Related image

Hành hương về miền hạnh phúc Bhutan

Thích Tánh Tuệ

Image result for Bhutan photos

 
 
blank
 
Hành hương về miền hạnh phúc
Related image
 
Sau hơn 3 giờ bay với hãng hàng không Hoàng gia Bhutan-Drukair từ  Bangkok, đoàn hành hương chúng tôi tôi đặt chân tới Paro – thành phố có sân bay quốc tế duy nhất của Bhutan với sự háo hức trong tâm thế của khách hành  hương về một đất nước Phật giáo nhỏ bé trên dãy Himalaya chưa tới 700 ngàn dân, nằm giữa hai nền văn hóa lớn và đông dân nhất thế giới Trung Quốc, Ấn Độ và đặc biệt là quốc gia duy nhất không thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc.
 Image result for Bhutan photos
Image result for Bhutan photos
 
Ấn tượng đầu tiên là trang phục truyền thống của người Bhutan, gho (dành cho nam) và kira (dành cho nữ) được người dân mặc mọi lúc mọi nơi một cách đầy tự hào. Kaysang, chàng hướng dẫn du lịch Bhutan trẻ trung  sành điệu, dùng smartphone đời mới, đeo đồng hồ G-Shock vuốt nhẹ vạt áo kể về bộ gho đang mặc dệt bằng tay mà may mắn chàng được thừa hưởng từ ông nội. Là quốc gia lấy đạo Phật làm quốc giáo, nơi nền Phật giáo Kim cương thừa  vẫn được bảo tồn gần như nguyên vẹn. Lịch sử văn hóa được ảnh hưởng bao  trùm bởi văn hóa Tây Tạng nhưng có lẽ do đóng cửa biên giới với Trung Quốc nên nơi đây vẫn giữ được tính thuần khiết của nền văn hóa truyền thống đó mà không bị lai tạp. Khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ không hề bị tác động bởi bàn tay con người.Là vùng đất của những đền đài, tu viện nên đi đến đâu cũng thấy cờ phướn của nhà Phật tung bay.
 
Image result for Bhutan photos
 
Người Bhutan đôn hậu nhân ái và thân thiện, họ suy nghĩ đơn giản và trong veo về cuộc sống, nhẹ nhàng đón nhận niềm vui cũng như nỗi buồn như việc tất yếu tự nhiên. Họ tinvào luật nhân quả và duyên  kiếp, điều này khiến họ sống một cuộc sống từ bi, làm việc tốt cho người khác và không sát sinh. Sau khi thấy sự gần gũi trìu mến giữa tôi với những chú chó mà tôi đã gặp, Kaysang cười hiền nói: “Người Bhutan tin vào thuyết luân hồi tái sinh, nên ở kiếp trước có thể chung' ta đã là ah em của những chú chó này”. Nhận xét đó làm tôi bật cười và suy nghĩ mông lung. Quả là mọi sinh linh đều bình đẳng trước tự nhiên, cát bụi rồi cũng trở về với cát bụi, tại sao con người cứ làm khổ mình và làm khổ người.. Có lẽ bởi trung thành với triết lý Phật giáo nên trên những chặng đường đã qua, nơi đâu tôi cũng gặp nụ cười nồng hậu chào đón, từ những cô bé ríu rít tới trường, bà mẹ trẻ địu con ngồi bên cửa, những người đang rảo bước, còn cậu bé ở Trongsa thậm chí kéo cả anh trai ra nhiệt tình mời tôi vào thăm nhà sau khi đã cùng đi bộ một đoạn đường, rồi nấn ná vẫy tay từ biệt cùng lời chúc an lành cho chuyến hành hương của tôi. 
 
Related image
Related image
 
Image result for Bhutan children photos
 
Nhìn vào những đôi mắt nâu dịu dàng hồn nhiên ngập tràn hạnh phúc ấy, tôi thấy mình trở nên bé mọn khi những toan tính theo thói quen đã khiến tôi không thể mở lòng sớm hơn. Hạt mẩm hạnh phúc ngày đầu tiên đến đây đã nảy sinh và lan nhanh khiến cả chuyến đi của tôi ngập tràn tiếng cười như chưa từng được vui đến thế. Bhutan không còn quá cách biệt .Sau nhiều năm tự cô lập đóng cửa với thế giới bên ngoài, Bhutan hiện nay đã gần hơn với thế giới văn minh, Internet, truyền hình. Dọc theo hành trình từ Tây sang Đông len lỏi dưới những cánh rừng nguyên  sinh, trên con đường duy nhất rộng 2,5m gập ghềnh cheo leo miệng vực nối 2 miền đất nước, Paro, Thimpu, Punakha, Trongsa, Jakar (Bumthang) là những điểm tôi đã dừng chân, nơi đâu cũng ngập tràn không khí yên bình, trong trẻo với ngàn sắc hoa lá cỏ cây và những khung cảnh hết sức đăc biệt. Điểm độc đáo không đâu có của Bhutan là rất nhiều tu viện được xây dựng giữa lưng chừng các ngọn núi mà điển hình là tu viện Paro Taktsang, một trong những nơi linh thiêng nhất ở Bhutan (tên tiếng Anh: The Tiger’s Nest).
 
Bumthang là điểm cuối cùng trong chuyến đi, đến bây giờ tôi vẫn Học sinh tới trường trong bộ gho – trang phục truyền thống Điệu múa mặt nạ tại lễ hội Paro Với thảm cỏ trải rộng, hoa cỏ mùa Xuân nở rộ, những khu rừng linh samrải rác bao quanh những căn nhà tuyệt đẹp, tiếng nước chảy róc rách của dòng suối khi băng qua tảng đá, những lá cờ Phật giáo bay phấp phới trên cao, tu viện cũ với những bức tranh vẽ trên tường, bóng áo cà sa đỏ thư thái ung dung… tôi thấy thời gian dường như đọng lại. Chốn này tôi đã để lại một phần trái tim mình cho rừng núi thiêng liêng.
Email của người bạn gặp trên đường hành hương đến tu viện Tiger’s Nest đã tới. Bạn viết rằng mong ước một ngày nào đó được đón tôi thăm nhà, cùng nhau uống trà, chơi với mấy đứa con của bạn, và hẹn gặp lại nhau cùng thả mìnhtrong sự yên bình trên các miền đất Bhutan. Bhutan sẽ luôn nằm trongnỗi nhớ của những ai có duyên đến dây dù chỉ một lần duy nhất trong đời…
 
Tâm Ngôn
 
Related image
 
blank
 
Thiền Trà
 
Núi là núi, sông là sông
Thiền là một tách trà nồng trên tay
Nước là nước, mây là mây
Thiền là hiện hữu phút giây đang là.
Tây phương vốn giữa ta bà
Khác nhau một niệm Phật ma đổi dời.
Đạo là đạo, đời là đời
Nhịp nhàng song vận không rời khỏi nhau
Nơi hạnh phúc ẩn niềm đau
Bên dòng lệ khổ có câu kinh huyền.
 
Động là động, thiền là thiền
Cái nhìn Như Thị thôi phiền nắng, mưa.
Thực tại trôi giữa đời mơ
Một dòng sương khói đôi bờ nhị nguyên
Trăng rơi xuống tách trà thiền
Ai cười vỡ mộng nơi miền tử, sinh..
 
Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ
(Bhutan Sept 2017)
blank
 
blank
 
Chia sẻ cùng cả nhà '' Theo Dấu Như Lai '' hình ảnh chuyến hành hương 
BHUTAN- THAILAN  Sept 06 to Sept 18 - 2017 do Thích Tánh Tuệ tổ chức.
Phái đoàn 77 người từ Mỹ, Úc, Pháp & VN .
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
Leo núi lên tu viện Tiger’s Nest 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
blank
 
 
  
blank
Đoàn Hành Hương đến thăm Làng mai Thái Lan. Sept 16 2017
 
blank 
 
 

Tuệ Minh biên dịch 
Related image
Image result for Bhutan 2017  photos
 
 
 
Image result for Bhutan children girls  photos
Related image
Xem thêm...
Theo dõi RSS này