Hành Trình Xuyên Việt Trip # 18

Hành Trình Xuyên Việt Trip # 18

 *** Nam Mai  ***

Qui Nhơn - Tháp Đôi - Mộ Hàn Mặc Tử - Ghềnh Đá Đĩa - Pleiku: Thứ sáu ngày 20 tháng 1 năm 2017

Sáng nay, 4 bà thu xếp check out sớm vì Cậu Quang cho biết là mình sẽ lên đường vào đúng 8:00 giờ. Nhìn ra bên ngoài mọi người lắc đầu ngán ngẫm vì trời hôm nay rất âm u và lại còn đang lất phất mưa nửa. Trên đường đi, cậu Quang cho biết điểm dừng để xem đầu tiên là Tháp Đôi.

Tháp Đôi Quy Nhơn tọa lạc tại làng Hưng Thạnh xưa, bây giờ thuộc về phường Đống Đa, cách trung tâm thành phố chừng 3 km về phía Tây Bắc. Tháp Đôi cũng có tên là Tháp Hưng Thạnh, còn trong tiếng J'rai được gọi là SRI BANOI. Theo lịch sử, Tháp đôi Quy Nhơn được xây dựng vào cuối thế kỉ XII gồm 2 khối tháp, tháp lớn cao 20m, tháp nhỏ thấp hơn cao 18 m nằm liền bên nhau trên một địa thế tương đối bằng phẳng. Tháp cấu trúc khá độc đáo, đặc biệt là kỹ thuật mài dũa, lắp ghép các tảng đá chồng khít lên nhau rất vững chắc. Tháp được xây bằng gạch nung xếp khít với nhau bằng một chất kết dính đặc biệt, đây là một kỹ thuật xây độc đáo của người Chăm mà ngày nay các nhà nghiên cứu vẫn chưa phân tích ra được. Quanh tường phía ngoài, các góc và trên nóc tháp có nhiều bức phù điêu chạm khắc các hình tượng thần, chim, thú thần theo tín ngưỡng của người Chăm rất sinh động. Theo thời gian và chiến tranh, Tháp bị tàn phá khá nặng nề nên Tháp Đôi đã được Nhà nước bỏ ra hàng tỉ đồng cũng như thêm vào sự giúp đỡ của các chuyên gia Ba Lan và các chuyên gia khảo cổ trong nước để trùng tu và tái tạo lại. Từ 1991-1997, các cán bộ khoa học và những người thợ khéo ở Quy Nhơn đã miệt mài đục đẽo, tái tạo lại với những kỹ thuật mài gạch, lắp ghép khá thành công, trả lại gần như với dáng vẻ ban đầu trước đây của Tháp. Tháp Đôi nằm trong một khuôn viên có diện tích khoảng 6.000 m2 với những thảm cỏ xanh và những hàng cây rợp bóng mát, đây là một nơi lý tưởng cho du khách dừng chân thưởng lãm. Tháp Đôi là một trong 8 cụm Tháp Chăm còn lại trên đất Bình Định ngày nay, một trong những di tích kiến trúc văn hóa Chăm mang màu sắc tôn giáo rất đặc sắc.

Chúng tôi không ở lại đây lâu, chỉ vừa đủ giờ chụp mấy cái hình Tháp Đôi ở phía trên và rời khỏi khu này vào khoảng 8:40 am vì trời đang lất phất mưa, tuy không nặng hạt nhưng đứng lâu ngoài trời thì cũng bị ướt tóc hết trơn. Vì đọc sách báo thấy có nhắc tới mấy cái Tháp di tích kiến trúc văn hóa Chăm còn lại rất hiếm hoi cho nên mình cũng muốn được nhìn xem tận mắt cho biết, chứ không phải là dân khảo cổ nên cũng không cần xăm xoi ở đây chi cho lâu.

Rời khỏi Tháp Đôi, sẳn đang ở Quy Nhơn chúng tôi liền thẳng đường đi viếng mộ nhà thơ nổi tiếng Hàn Mặc Tử các bác ạ. Muốn đến đó mình sẽ đi về hướng Tây Nam chạy dọc theo bờ biển độ 3km thì sẽ nhìn thấy xóm biển Ghành Ráng bên phía tay phải. Dọc theo con đường của xóm chài Ghành Ráng là một con chợ nhỏ với quán xá xinh xắn, trong đó có chiếc cầu nhỏ bắt ngang vô quán thủy tạ Mai Đình, sau đó mình phải qua một chiếc cầu nhỏ bắt qua con suối Tiên để rẽ trái lên đồi Thi Nhân.

Để lên đến mộ Hàn, du khách sẽ leo lên một con đường chừng hơn trăm bậc tam cấp bằng đá nằm giữa hai hàng cây song song chụm đầu vào nhau rì rào bốn mùa đón gió biển, một con đường rất thơ mộng được đặt cho cái tên là Dốc Mộng Cầm (tiếc quá, leo hơn trăm bậc thang mệt đứt hơi, đã vậy lại vội vội vàng vàng vì mưa nên quên luôn cả chuyện chụp cái Dốc Mộng Cầm này cho các bác xem). Những bậc tam cấp bằng đá của Dốc phần chân đế phía dưới được xây to, khi đi dần lên trên thì các bậc tam cấp sẽ từ từ nhỏ dần .... và lên đến trên cùng thì du khách sẽ nhìn thấy nơi an nghỉ của nhà thơ Hàn Mạc Tử. Nơi đây, phần mộ của nhà thơ được xây theo hình chữ nhật vuông vắn, xung quanh ốp bằng đá mài sáng loáng.

Trên đầu bia mộ có đặt một bức tượng Đức Mẹ Maria hai tay dang rộng mắt hiền từ nhìn xuống phần mộ.

Mộ chí không ghi tên ông là nhà thơ nổi tiếng mà chỉ ghi khiêm nhường “ Đây an nghỉ trong tay Đức Mẹ Maria: Hàn Mặc Tử tức Phêrô Phanxicô Nguyễn Trọng Trí ”.

Không biết sinh thời nhà thơ có hút thuốc không, thấy nơi đây còn có chỗ để cho du khách mời nhà thơ hút thuốc nữa

 Khu mộ của nhà thơ lưng tựa núi, mặt hướng ra biển khơi, tọa lạc giữa rừng cây, biển núi, trời mây hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh kỳ vĩ hướng ra đại dương trước mặt.

Lúc mọi người leo Dốc Mộng Cầm để viếng mộ nhà thơ HMT thì trời rất âm u và đang mưa nửa. Có một lúc mưa rất nặng hạt, mọi người phải chạy tán loạn tìm chỗ trú mưa rất là khỗ. Cậu Quang lại còn nói, nếu không mưa hay bây giờ mưa mà dứt thì cháu sẽ đưa các cô đi xem và chụp ảnh tại Bãi Đá Trứng và nơi có bãi tắm trước kia dành riêng cho Nam Phương Hoàng Hậu nghỉ mát mỗi khi Bà ngự ở Quy Nhơn (nơi này họ đặt tên là Bãi Tắm Hoàng Hậu) bãi này kín đáo và có mạch nước ngọt trong, giếng sát bờ biển không bao giờ cạn. Cậu kể rằng bãi đá trứng khổng lồ nằm dưới chân đồi Ghềnh Ráng là nơi đầu tiên khi du khách đặt chân đến đây và ai cũng muốn đến xem để chụp ảnh. Hàng nghìn phiến đá hình tròn, mặt nhẵn như quả trứng óng lên màu xanh huyền bí nổi bật giữa nền nước biển xanh trong và những con sóng ngày đêm vờn quanh đá. Ở nơi đây, gần như các phiến đá đều nằm nghiêng nghiêng theo thế chếch hướng ra biển, hoặc xếp thẳng đứng với hình thù nhấp nhô, cao thấp khác nhau tựa như những quả trứng.

Càng nghe cậu tả, mình càng thấy lo vì hiện tại trời tối âm u và mưa vẫn rơi, mưa rơi không biết đến bao giờ mới ngừng để mình có thễ tới chỗ đó đây? Cuối cùng chúng tôi đợi cho ngớt mưa một tí thì chạy ù ra chụp vài tấm hình tại Bãi Đá Trứng cho đở ấm ức rồi lật đật leo lên xe ngay chứ chẳng được ngắm cảnh tại đó và cũng không được tới xem bãi tắm Hoàng Hậu. Chụp gở gạc vài tấm ảnh tại Bãi Đá Trứng xong thì phải nhanh chóng lên đường cho kịp chương trình trong ngày các bác ạ.

Đây là tấm ảnh chụp vội vàng tại Bãi Đá Trứng nè các bác. Chụp vội quá nên không có cơ hội di chuyển để có thễ đổi lấy góc nọ góc kia hoặc lấy được toàn cảnh của bãi đá được, các bác xem đỡ vậy.

Theo chương trình thì chúng tôi chỉ còn có 1/2 ngày để xem nốt những thắng cảnh còn lại của miền Trung thôi, vì sau 12:00 giờ là xe phải chuyển qua đi vào một hướng khác để thăm 3 tỉnh của miền Cao Nguyên là Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuộc. Điểm cuối cùng để thăm sáng hôm nay là một chỗ rất quan trọng của tỉnh Phú Yên mà N sẽ không thễ nào bỏ qua được trước khi rời khỏi miền Trung, và chắc chắn là N phải đến đó chứ nếu không thì sẽ vô cùng tiếc nuối.Chỗ mà chúng tôi muốn nói tới đó chính là Ghềnh Đá Đĩa của tỉnh Phú Yên, là một điểm đặc biệt tại miền Trung mà chúng tôi đã sắp xếp trước trong chương trình cho chuyến đi Xuyên Việt đấy các bác.

Ghềnh Đá Đĩa là một thắng cảnh nổi tiếng bậc nhất của tỉnh Phú Yên nằm tại xã An Ninh Đông, của huyện Tuy An cách thành phố Tuy Hòa khoảng 40km. Ghềnh Đá Đĩa nổi bật với những cột đá được xếp chồng lên nhau mà không hề có bàn tay của con người đụng vào. Ghềnh Đá Đĩa có diện tích khoảng 2 km vuông, chỗ hẹp nhất khoảng 50m, nơi dài nhất khoảng 200m. Nhìn từ xa, Ghềnh trông như những chồng đĩa trong lò gốm hay những bậc tam cấp nhô ra ngoài biển. Nổi bật giữa một vùng trời biển trong xanh là các cột đá hình lăng trụ chất chồng như bát đĩa với màu đen tuyền độc đáo. Mỗi khi mặt trời lên cao, những khối đá đen trên Ghềnh Đá Đĩa lại ánh lên sắc vàng rực rỡ như sáp ong. Loại đá ở đây chính là đá Bazan đã hình thành cách đây 200 triệu năm, được tạo nên nhờ quá trình hoạt động của núi lửa ở vùng cao nguyên Vân Hòa. Những dòng nham thạch phun trào ra từ núi lửa khi gặp nước lạnh bị đông cứng lại, kết hợp với hiện tượng di ứng lực khiến những khối nham thạch này bị nứt thành nhiều chiều một cách tự nhiên tạo nên các phiến đá đẹp lạ lùng, bí ẩn như ngày nay. Mà đặc sắc ở chỗ là có hàng chục nghìn cột đá hình lục giác, hình tròn hay hình vuông, lớp này xếp nối lên lớp kia, liên tiếp và khít nhau như có bàn tay của một vị thần nào đó đã sắp đặt vậy. Các bác nghe tả về Ghềnh Đá Đĩa có thấy hấp dẫn không? Thế thì làm sao N có thễ bỏ qua được đây ???

Còn nữa, Ghềnh Đá Đĩa ở Phú Yên Việt Nam là 1 trong 5 ghềnh đá đĩa trên thế giới có hiện tượng nham thạch phun trào tạo ra những hình thù tuyệt đẹp. GĐĐ của VN đã được xếp vào danh sách cùng với Ghềnh Đá Đĩa Giant’s Causeway ở bờ biển Đông Bắc Ireland, Ghềnh Đá Órganos ở đảo La Gomera của Tây Ban Nha, Ghềnh Đá Đĩa Fingal ở đảo Staffa, Scotland hay Ghềnh Đá Đĩa Jusangjeolli ở đảo JeJu của Hàn Quốc. Điều đó cho thấy thiên nhiên vô cùng thiên vị đã cho đất nước Việt Nam mình có được một kỳ quan tuyệt mỹ đến như vậy.

Bây giờ N sẽ kể chuyện đi từ Quy Nhơn đến Phú Yên để được xem tận mắt và chụp hình tại Ghềnh Đá Đĩa nha. Hiện giờ tại đây trời âm u và đang mưa rất lớn, đường đi từ đây đến Tuy Hòa khoảng hơn 90 km và mất độ gần 2 tiếng lái xe. Coi dự báo thời tiết ở phone thì nó báo cho biết rằng tại Tuy Hòa Phú Yên cũng đang bị mưa. Chèn ơi, lái xe mất 2 tiếng đến đó mà Trời mưa, phải chạy tìm chỗ trú ẩn khỗ cực như sáng nay tại Quy Nhơn, rồi cũng sẽ không thưởng thức được cảnh đẹp và cũng không chụp được cái hình nào thì liệu mình có nên quyết định đi Phú Yên chăng? Đi thì có thễ bị mưa và chẳng thu hoạch được gì, nhưng nếu sợ rồi không đi, ngộ nhỡ có thễ khi mình lên tới khu vực GĐĐ trời đã hết mưa thì có phải là tiếc chết người luôn không (vì biết khi nào mình mới có dịp trở về lần nửa để đến đây)?

Các bạn sẽ hỏi rằng nếu mọi người đã muốn đi xem GĐĐ quá sức thì cứ việc đi, tại sao lại phải lấn cấn tính toán lôi thôi như vậy? Chuyện là vầy: giả dụ nếu đi và sau khi xong việc ở Phú Yên, khi rời miền Trung để đi Pleiku, chúng tôi sẽ phải mất tới từ 4 đến 5 tiếng lái xe cho khoảng đường 300 km nửa các bác ạ. Từ Phú Yên mình phải trở ra quốc lộ 1A để quay trở lại Quy Nhơn-Bình Định, rồi từ đó mới thẳng đường qua đèo An Khê để đi Pleiku. Các bác, khi nghe đến chuyện phải lái qua đèo là mọi người thấy ..... teo rồi, nhất là phải qua đèo trong thời tiết rất xấu, trong tình trạng mưa to dai dẳng quá sức vào ngày hôm nay như vầy .... nghĩ đến chuyện xe qua đèo trong lúc trời mưa mà cậu Lý tài xế lại .... "ham đánh vỏng" thì chắc mọi người trên xe chỉ còn có nước chết vì bị đứng tim thôi. Nếu mình biết chắc chắn là khi đến Tuy Hòa Phú Yên mà trời cũng mưa thì sẽ dẹp luôn chương trình không đi GĐĐ nửa để có thễ dư thêm được 2,3 tiếng mà lái xe từ từ qua đèo cho nó an toàn trên xa lộ trong ngày mưa gió này, nhưng cái khó là mình không đoán chắc được gì cả ....

Nghĩ đi nghĩ lại, bàn tới bàn lui thật đúng là tiến thối lưỡng nan .... vì chỉ đi thêm có hơn 90 km nửa thì sẽ được xem GĐĐ, nhưng ngộ nhỡ lái xe 2 tiếng lên đến nơi rồi bị mưa chẳng làm được gì như sáng nay thì sao đây??? Không được đi thì tiếc và ấm ức quá xá .... nên thôi thì .... đành quyết chí thẳng tiến! Bốn bà đều vote là nhất định đi, một liều ba bảy cũng liều cứ coi như 5 ăn 5 thua vậy. Thế là đúng 9:30 am, chúng tôi rời mộ của nhà thơ HMT và thẳng đường đi Phú Yên để xem Ghềnh Đá Đĩa.

Trên đường đi thì trời cũng mưa lâm râm nhưng không còn nặng hạt nửa. Đúng 10:50 am, xe quẹo vào một con đường nhỏ để tới Ghềnh Đá Đĩa và chỉ còn 15km nửa là tới và may quá tại khu vực này trời chỉ còn lất phất mưa tí chút thôi, và mây đen âm u vẫn còn đầy trời ..... nhưng không sao, miễn không mưa nặng hạt và mình vẫn còn đứng được giửa trời là ok rồi.

Ở ngay chỗ quẹo này, chúng tôi đã ngừng tại 1 cái xe bán thức ăn nhỏ nhỏ bên lề đường để mua mấy ổ bánh mì không cứng như đá rồi ăn cùng với phô mai có sẳn trên xe, chứ không dám ngừng vào quán ăn trưa cho đàng hoàng vì sợ ông Trời dở chứng .... khóc trở lại, mình không được xem GĐĐ nửa thì tiêu đời!

Cảnh chụp trên đường đi vào gần khu Ghềnh Đá Đĩa.

Khoảng 11:00 giờ thì chúng tôi đến tới khu vực của thắng cảnh Ghềnh Đá Đĩa và may mắn hết sức tại đây trời đã dứt hẳn mưa, tuy nhiên bầu trời vẫn âm u và không có tị nắng nào cả mới tiếc chứ lỵ. Đúng là đã được voi lại còn đòi tiên, ổng đã không mưa để cho được đứng mà chụp ảnh, mà ngắm cảnh lại còn đòi ....nắng! He he he .... nhưng phải có nắng thì hình mới đẹp mà!

Hết mưa mừng quá nên cười toe ... không ngậm mồm lại được các bác ạ.

Ghềnh Đá Đĩa được tạo ra bởi sự phun trào của dòng dung nham cực nóng bị co lại khi gặp nhiệt lạnh của nước biển đã hình thành nên những phiến đá kỳ thú này.

Có mỗi cái view này là đẹp, mà hai cô cậu này cứ đứng tạo dáng chụp miết .... Sợ trời lại mưa nên N không thễ kiên nhẫn chờ cho đến khi họ di chuyển ra chỗ khác, đành phải để họ làm "người mẫu" cho mình luôn.

Những ghềnh đá xếp lô xô cao thấp và bạn có thể dễ dàng đến sát mép biển, nơi sóng vỗ bờ để ngắm toàn cảnh biển xanh tuyệt đẹp.

Những dòng nham thạch phun trào ra từ núi lửa khi gặp nước lạnh bị đông cứng lại, kết hợp với hiện tượng di ứng lực khiến những khối nham thạch này bị nứt thành nhiều chiều một cách tự nhiên tạo nên các phiến đá đẹp lạ lùng, bí ẩn như ngày nay.

Phải đến tận nơi, đứng trên bờ biển tận mắt chứng kiến, bạn mới có thể thực sự tin được sự kỳ diệu mà thiên nhiên mang lại cho nơi đây. Những viên đá với nhiều hình thù khác nhau, nằm lộn xộn như chồng chén, đĩa trong các lò gốm sứ. Sóng biển nơi đây cũng mạnh kỳ lạ, ngày đêm vỗ bờ tạo nên bọt trắng xóa cả một vùng.

Địa điểm lý tưởng cho những bức hình đẹp lung linh.

Đến với Ghềnh Đá Đĩa du khách sẽ bắt gặp hình ảnh những chiếc thuyền thúng nằm nghiêng mình trên những phiến đá.

Có thể nói vẻ đẹp Ghềnh Đá Đĩa Phú Yên thực sự là một tuyệt tác kỳ diệu của thiên nhiên.

Những chiếc thuyền thúng nhỏ, chòng chành qua bàn tay điều khiển khéo léo như nét điểm tô thêm cho sức sống bao đời nay của vùng đất hiền hòa này

Thắng cảnh nổi tiếng này nằm yên bình bên bờ biển thuộc địa phận xã An Ninh Đông, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Được đánh giá là một trong số ít Ghềnh Đá Đĩa nổi tiếng đẹp bậc nhất trên thế giới, nhưng thắng cảnh này vẫn chưa được nhiều người biết đến. Vì chưa được khai thác du lịch, nên khi đến đây du khách sẽ khó lòng tìm được những dịch vụ ăn uống hay chỗ nghỉ ngơi nào, và có lẽ vì thế nên nơi này vẫn còn giữ được nguyên cái vắng vẻ hoang sơ và mộc mạc của nó.

Cha chả! bây giờ mới thấy là mình quyết định bằng mọi cách phải đến Phú Yên để ngắm cảnh và chụp ảnh tại Ghềnh Đá Đĩa là một quyết định đúng 100% các bác. Và cũng phải cám ơn ông Trời đã thương tình mà ngừng mưa đúng lúc giùm cho nửa, vì vậy hôm nay ai cũng được ngắm cảnh đã đời và chụp hình thật là thỏa mãn quá xá cở! Nhưng bây giờ thì chúng tôi phải cất niềm vui này sang một bên mà lưu luyến từ giả GĐĐ để còn thu xếp lên đường đi Pleiku vào lúc 12:30 trưa.

Trước khi rời Tuy Hòa Phú Yên, trên đường đi Cậu Quang còn ngừng lại cho chúng tôi được xem Nhà Thờ Mằng Lăng nửa. Nhà thờ này nằm cách thành phố Tuy Hòa 35km về phía Bắc, với lịch sử hơn 120 năm tồn tại (đã xây dựng vào năm 1892), nhà thờ Mằng Lăng được coi là nhà thờ cổ nhất của tỉnh Phú Yên, và là một trong những nhà thờ lâu đời nhất của Việt Nam với kiến trúc phương Tây hết sức đặc biệt. Điểm nổi bật nhất của nhà thờ chính là lối kiến trúc Gothic đặc sắc đã có từ cách đây khoảng 1200 năm trước Công Nguyên. Theo các bậc cao niên ở An Thạch thì cách đây hơn 100 năm khu vực An Thạch này dân cư thưa thớt, đất đai phần nhiều bị cây rừng phủ kín trong đó có một loại cây mọc rất nhiều, loại cây này có tán phủ rộng, lá cây hình bầu dục, hoa mọc từng chùm nở ra màu tím hồng được gọi là Mằng Lăng. Hiện dấu vết khu rừng mằng lăng ấy đã không còn, nhưng ngôi nhà thờ vào thời điểm ấy đã được đặt tên theo loại cây quý này. Tại ngôi nhà thờ cổ này hiện nay vẫn còn đang giữ cuốn sách đầu tiên được in bằng tiếng Việt, đây là quyển giáo lý "Phép giảng tám ngày" của Linh mục Đắc Lộ - người đã khai sinh ra chữ quốc ngữ ở Việt Nam. Cuốn sách được trưng bày dưới một khu hầm nhỏ trước sân nhà thờ, khu hầm được xây dựng khá kỳ công trong lòng một quả đồi giả. Bên trong hầm có nhiều điêu khắc chạm trổ kể lại những câu chuyện về thánh Andrê Phú Yên một trong những vị tử đạo, bổn mạng của giới trẻ Công giáo. Nhà thờ hiện nay cũng là nơi hành hương vào dịp lễ kỷ niệm Chân phước Andrê Phú Yên và thánh lễ cầu cho giới trẻ Công giáo Việt Nam. Cuốn sách được giữ trang trọng một cách đặc biệt trong một hộp kính, sách được in vào năm 1651 tại Roma. Rất tiếc là vì trời đang mưa và cũng phải rời Phú Yên một cách gấp rút để đi Pleiku cho kịp giờ nên chúng tôi chỉ kịp ghé ngang chiêm ngưỡng nhà thờ rồi chụp vài tấm ảnh, không được vào thăm viếng bên trong nhà thờ cũng như không được tận mắt xem cuốn sách cổ của cha Đắc Lộ còn được lưu giử tại đây.

Trên đường ra quốc lộ 1A để quay lại Quy Nhơn thì trời bắt đầu mưa .... ngồi trên xe mọi người ai nấy đều căng thẳng, mắt trước mắt sau canh chừng Cậu Lý tài xế để kềm không cho cậu này "đánh vỏng" vì sợ xảy ra tai nạn nguy hiểm khi xe qua đèo An Khê.

Đèo An Khê là đèo núi, cao 740m, dài 10 km nằm trên Quốc Lộ 19 trên đường từ Quy Nhơn (Bình Định) đi Pleiku (Gia Lai). Đèo nằm trên địa phận của huyện Tây Sơn (Bình Định) và thị xã An Khê, (Gia Lai). Đây là con đèo dài và nguy hiểm nhất trên tuyến đường của quốc lộ 19 nối liền hai tỉnh Bình Ðịnh và Gia Lai . Ngày xưa, đèo này gọi là đèo Mang (theo tiếng Ba Na có nghĩa là cửa, ngõ). Vào thời gian người Pháp tiến hành xây dựng để mở mang cho đèo được rộng hơn trên quốc lộ 19 như ta nhìn thấy hiện nay thì đèo bắt đầu được gọi là An Khê. Ðèo An Khê ngày trước là một con đường núi quanh co, khúc khuỷu, có nhiều hang hóc, vách đá chắn ngang hiểm trở. Tuy bây giờ đã được mở rộng, nhưng đèo An Khê vẫn còn có những cái "ngoẹo" khá nguy hiểm như ngoẹo Cây Khế, ngoẹo Ðồng Tiến, ngoẹo Hang Dơi... Mỗi cái "ngoẹo" trên đây đều gắn liền với nhiều giai thoại lịch sử cũng như những tai nạn xe cộ thảm khốc sau này.

Nhờ phước của ông bà phù hộ và cũng nhờ mọi người nhắc nhở, kềm kẹp cậu Lý không ngừng, nên xe chạy êm xuôi không một trở ngại nào mặc dù đường đi quanh co vòng qua vòng lại, lên lên xuống xuống trên đèo giữa trời mây mờ mịt và mưa gió tơi bời các bác ạ. Vào khoảng 4 giờ 30 thì xe đã qua khỏi đèo An Khê và thẳng đường tới thành phố Pleiku của tỉnh Gia Lai. Đến lúc này thì mọi người đều thấy khỏe, thấy hết căng thẳng khi đã qua khỏi

con đèo An Khê và xe đã bắt đầu chạy trên đường trường đồng bằng, đến khoảng 7:15 pm thì chúng tôi bắt đầu vào gần tới trung tâm thành phố.

Trời cũng đã tối, nên trước khi check in vào khách sạn tại trung tâm thành phố, cậu Quang cho mọi người ghé vào tiệm Cơm Lam, Gà Rừng & Thịt Heo Rừng Nướng. Đây là một quán chuyên về các món đặc sản của vùng Cao Nguyên do một người dân tộc làm chủ. Đường xa, bụng lại đói vì trưa nay chỉ có mỗi khúc bánh mì và mấy miếng phô mai nên ai ăn cũng thấy lạ và ngon miệng.

8:30 pm thì chúng tôi check in vào Hoàng Anh Gia Lai Hotel tại số 01 đường Phù Đổng. Khách sạn nhìn sang trọng, phòng ốc rộng rãi, sạch sẽ và rất đẹp. Sau một ngày trời dong ruỗi đường trường với nhiều lo lắng căng thẳng vì thời tiết bất thường, nên bây giờ mọi người đều nhanh chóng thu xếp cho thật lẹ để còn .... kềnh một giấc lấy lại tinh thần cho sáng mai còn .... đi tiếp!

Viết xong ngày April 8-2019 lúc 10:00 pm

Bài kế tiếp: Gia Lai - Kontum - Đập thủy điện Ialy - Cầu treo Kon Klor - Nhà Rông - Nhà thờ gỗ Kontum - Gia Lai

 

Nam Mai ***

Tuyển tập ảnh bìa phong cảnh đẹp cho facebook

 

 

 

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %14 %086 %2019 %21:%04
back to top