Kim Phượng

Kim Phượng

HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT # 9

HÀNH TRÌNH XUYÊN VIỆT # 9

*** Nam Mai ***

 

Hà Nội: Thứ tư ngày 11 tháng 1 năm 2017 (FREE DAYS #2 tại Hà Nội)

Hôm nay là ngày Free Day thứ nhì tại Hà Nội. Đáng lẽ ra 2 ngày free days thì N và MT phải nằm khoèo ở hotel để nghỉ dưỡng sức, nhưng vì tiếc và tham nên ngày hôm qua cả bọn đã chạy cả ngày ngoài đường dưới trời mưa để xem thêm những danh lam thắng cảnh và chùa chiền gần gần chung quanh Hà Nội rồi.

Ngày hôm nay, N có hẹn "bù khú" với mấy cô em họ (em bà con cô cậu với ông Xã) và cô cháu ngoại nuôi của bà chị ông Xã. Các bạn này đều là "thổ công" tại Hà Nội cả. Cháu Hương (cháu ngoại nuôi của bà chị chồng N) là 1 cô bé rất nhanh nhẫu và năng động, chuyện ở Hà Nội không có cái gì mà nó không rành và lại có đầu óc rất hài hước, nghe nó kể chuyện thì cười đau cả bụng. Cháu Hương đang làm quản lý cho 1 tiệm ăn chay nổi tiếng tại Hà Nội. Hôm nay Hương đã xin nghỉ việc 1 ngày để đưa "bà trẻ N" đi thăm thú Hà Nội (chỗ nào bà trẻ muốn đi thì Hương sẽ đưa đi). N đã nhờ Hương mướn giùm 1 xe 16 chỗ/ giá $1,500,000 VND (khoảng hơn $65.00 USD) để cả nhà trước là cùng nhau đi ngắm cảnh, sau nửa nhân cơ hội này thì mọi người sẽ có nhiều giờ hàn huyên tâm sự cả ngày với nhau trên xe cho vui, vì chẳng mấy khi có dịp chị em, bà cháu được gặp nhau. Trong chuyến đi hôm nay, ngoài N, MT và chị TA thì trên xe toàn là chị em trong nhà (vợ chồng Hằng, cô Hồng, Hương và cô bạn) cho nên không khí trên xe rất là vui vẻ, hào hứng.

Khởi đầu thì N và các cô bàn nhau định đi tận Hoà Bình là một tỉnh miền núi thuộc vùng Tây Bắc Việt Nam, cách Hà Nội đến 73 km cơ đấy. Nhưng từ sáng sớm trời lại bắt đầu mưa rồi , và dự báo thời tiết là trời sẽ mưa cả ngày hôm nay cho nên mọi người đều đồng ý thay đổi chương trình chọn đi những chỗ gần gần HN cho an toàn vậy. Cũng được thôi vì xung quanh Hà Nội còn có rất nhiều điểm để đi xem và một trong số những điểm đáng đi nhất đó là Làng Cổ Đường Lâm. Làng Cổ Đường Lâm cách Hà Nội khoảng 44km, thuộc thị xã Sơn Tây, Hà Nội. Đường Lâm trở thành làng cổ đầu tiên ở Việt Nam, được Nhà nước trao bằng Di Tích Lịch Sử Quốc Gia vào năm 2006.

Điểm đặc biệt của Đường Lâm là còn giữ được một cổng làng cổ ở làng Mông Phụ. Đây không phải là một cổng làng như các cổng làng khác ở vùng Bắc Bộ có gác ở trên mái với những mái vòm cuốn tò vò, mà cổng làng cổ làng Mông Phụ chỉ là một ngôi nhà hai mái đốc nằm ngay trên đường vào làng. Tại làng Mông Phụ bây giờ vẫn còn có Đình Mông Phụ - được xây dựng năm 1684 (niên hiệu Vĩnh Tộ đời vua Lê Hy Tông) là 1 ngôi đình đặc trưng cho đình Việt truyền thống. Sân đình thấp hơn mặt bằng xung quanh nên khi trời mưa, nước chảy vào sân rồi thoát ra theo hai cống ở bên tạo thành hình tượng hai râu rồng. Hàng năm, đình tổ chức lễ hội từ mùng Một đến mùng Mười tháng Giêng âm lịch với các trò chơi như thi lợn thờ, thi gà thờ....v...v.... Đây là quê hương có nhiều danh nhân như vua Ngô Quyền, Bố Cái Đại vương Phùng Hưng, Thám Hoa Giang Văn Minh, bà Man Thiện (mẹ của Hai Bà Trưng), bà chúa Mía (người xây chùa Mía, vương phi của chúa Trịnh Tráng) ... Đường Lâm còn được gọi là đất hai vua do là nơi đã sinh ra Vua Ngô Quyền và Bố Cái Đại Vương Phùng Hưng. Làng cổ Đường Lâm có tổng cộng 956 ngôi nhà cổ, nằm ở các làng Đông Sàng, Mông Phụ và Cam Thịnh. Có nhiều ngôi nhà được xây dựng từ rất lâu đời, từ những năm 1649, 1703, 1850… đều được xây dựng bằng các loại vật liệu truyền thống của xứ Đoài là: đá ong, tre, gỗ xoan, nứa, gạch đất nung, ngói, đất nện, trấu, mùn cưa …. Du lịch Làng Cổ Đường Lâm hấp dẫn bởi những con đường gạch, với những bức tường đá ong độc đáo, giếng nước sân đình, những ngôi chùa uy nghi.... mà những người hoài cổ muốn tìm hiểu thêm về những làng quê xưa vẫn còn giữ được hầu hết các nét đặc trưng của một ngôi làng quê người Việt với cổng làng, cây đa, bến nước, sân đình, chùa, miếu, điếm canh, giếng nước, ruộng nước, gò đồi ...v..v.... mà mình đã được đọc trong truyện, hoặc xem thấy trong các bộ phim chiếu trên TV nói về những làng quê miền Bắc.

Đúng 8:30 sáng (thứ tư ngày 11 tháng 1- 2017) cháu Hương đưa xe đến Hotel đón 3 bà trẻ là N, MT và chị TA, sau đó thẳng đường đón vợ chồng cô Hằng và cô Hồng. Chị em gặp nhau trên xe nói cười ríu rít mặc dù đã mới gặp nhau tối hôm qua ở tiệm Canh Bánh Đa Cá Rô Phủ Lý. Cháu Hương rất chu đáo và cẩn thận vì đã cụ bị sẳn rất nhiều thức ăn vặt cũng như cà phê, nước trà, nước chai ..... đủ thứ để mọi người trên xe lúc nào muốn ăn, muốn uống là có ngay khỏi phải ngừng xe mất công.

Điểm đầu tiên cháu Hương đưa đi thăm là Làng Cổ Đường Lâm. Trước khi đi, N đã có hỏi thằng Gu Gồ tất cả các chi tiết của địa điểm này rồi, cho nên đã rất hào hứng mong chờ là sẽ được nhìn bằng chính đôi mắt thật của mình khung cảnh 1 làng quê miền Bắc Việt Nam ngày xưa. Biết đâu chừng N lại có được những tấm ảnh hoá thân ra là một cô thôn nữ mặc áo tứ thân với mái tóc đuôi gà, mặc váy thâm, đi chân đất đứng dưới gốc cây đa và bờ sông ở làng Mông Phụ chăng?

Nhưng hởi ôi thật là thất vọng tràn trề vì Trời đã không chiều lòng người.... hôm nay khi xe đến Làng Cổ Đường Lâm thì trời mưa quá là mưa các bác ạ. Chẳng xem được gì, mà cũng chẳng chụp được tấm hình nào cả. Vì mưa quá nên không thễ nào nhởn nha đi bộ rong chơi trên đường làng để ngắm nhìn những quang cảnh mà N ao ước được xem, cũng như chụp được những cái hình lúc mình đang có mặt tại đây. Những cái hình các bác vừa xem trên kia là N đã chụp vào năm 2010 đấy, hôm nay trời mưa chẳng có cái hình nào khoe với mọi người nên N đành post vài tấm hình đã được chụp trước đây "của một cô gái quê" cho các bác xem đở vậy. Các bác có nhận ra cô gái quê đó là ai không? Hm... nếu trời mà không mưa thì thễ nào N đã chẳng thực hiện được 1 bộ ảnh như thế ngay tại Làng Cổ Đường Lâm nhỉ????

Ngoài ra, giá trời không mưa, mình sẽ đi loanh quanh trong làng thăm Cổng làng và Đình Mông Phụ, Nhà thờ Thiên Chúa trong làng, Nhà thờ ngài Thám hoa Giang Văn Minh, Giếng cổ Đường Lâm, Đền thờ ngài Phùng Hưng (Bố Cái Đại Vương), Đền thờ và Lăng ngài Ngô Quyền ..... sau đó sẽ vào thăm những ngôi Nhà Cổ và ăn trưa tại 1 trong những ngôi nhà cổ ấy. Vì mưa tầm tả cho nên không có cách nào xuống đi bộ xem những thứ vừa kể trên được. Bây giờ chỉ còn có 1 mục duy nhất là đi thăm 1 ngôi nhà Cổ thôi. Vì xe sẽ chạy thẳng vào ngay tận cổng cái nhà cổ đó và mình cứ ở lanh quanh trong ấy để xem mà thôi. Buồn 5 phút!!!! Nếu có cơ hội quay lại Hà Nội, chắc chắn N sẽ quay lại thăm Làng Cổ Đường Lâm lần nửa để xem cho hết những thứ mà N vừa kể đấy các bác ạ.

Trên xe, cháu Hương đã gọi điện thoại để đặt sẳn cơm trưa tại nhà Ông Hùng là 1 trong những ngôi nhà cổ mà cháu định đưa mọi người đến xem. Nhà cổ của ông Nguyễn Văn Hùng cũng được xếp hạng là nhà cổ dân sinh loại một. Ông Nguyễn văn Hùng là chủ nhân đời thứ 12 của căn nhà cổ này. Cháu Hương cho biết, khi đến nơi mình sẽ ngạc nhiên trước chiếc cổng được xây dựng theo lối xưa bằng đất đá, bã trấu, và bùn để tạo chất kết dính và lối vào rợp bóng bởi cây tơ hồng.

Hm ... bây giờ là mùa Đông nên đâu có nhìn thấy "lối vào rợp bóng bởi cây tơ hồng" gì đâu, mà chỉ nhìn thấy toàn những râu và ria thôi à. Hình dưới đây là N đã chụp tại cổng vào nhà cổ của ông Hùng, hình nhìn chẳng thấy đẹp gì cả , nhưng vì tò mò nên cứ chụp 1 cái ảnh xem chơi vì nghe tả là "lối vào rợp bóng bởi cây tơ hồng"....nghe ra thì rất thơ mộng phải không ạ? Không biết mùa Xuân hoa xanh cỏ tốt thì nhìn thế nào chứ mùa Đông nhìn đám cây tơ hồng này thấy

.... thật là chẳng giống cây gì cả, có bác nào đã nhìn thấy cây tơ hồng ra sao chưa ạ?

Cổng vào nhà Cổ của Ông Nguyễn văn Hùng tại Làng Cổ Đường Lâm

Dây tơ hồng rợp bóng đi đây nè các bác ...

Khi vừa xuống xe, trước khi bước vào trong căn nhà cổ của ông Nguyễn Văn Hùng, thì mọi người sẽ nhìn thấy cái bảng của Unesco treo bên ngoài. Đây là bằng vinh danh của Unesco "Giải thưởng Châu Á - Thái Bình Dương" Bảo tồn Di Sản Văn Hoá năm 2013 đã trao tặng cho nhà này.

Ngôi nhà được xây dựng từ năm 1649, vật liệu chính làm bằng gỗ mít và gỗ lim và những nét chạm trổ tinh hoa trên cửa từ thời Hậu Lê vẫn còn nguyên vẹn. Ngôi nhà được kết cấu theo kiểu 5 gian 2 chái, 3 gian giữa là ban thờ và hình ảnh của nơi chủ nhân thờ cúng tổ tiên, ở đây có đặt thêm bộ trường kỷ dùng để tiếp khách. Hai gian bên cạnh dùng làm nơi ngủ. Ngoài ra cũng còn có gian bên tay phải kê nhiều bàn, ghế cho khách du lịch đến thăm viếng nhà cổ ngồi dùng cơm. Chung quanh nhà có để nhiều vại, hỏi ra thì mới biết là chủ nhà nấu rượu và rượu được chứa trong những cái vại mà các bác nhìn thấy trong hình đấy.

Nếu có khách mua thì họ sẽ mở vại và chiết vào chai, mùi rượu rất là thơm. Lúc bọn N vừa vào thì chủ nhà mời khách ngồi ở cái gian giửa có bộ trường kỷ để uống nước chè tươi và xơi kẹo chè lam, sau đó khi nhà bếp làm cơm xong thì mình mới chuyển qua ngồi bên gian phía tay phải có kê bàn ghế để ăn cơm trưa. Vì là nhà kiểu cổ cho nên rất chật chội, và không đủ ánh sáng, trong nhà có đèn điện nhưng N có cảm tưởng lúc nào nhà cũng tối mù mù.

Ở đàng sau cái đám cây xanh này là chỗ 3 gian giửa là nơi thờ cúng tổ tiên và cũng là nơi tiếp khách đấy. Những cái vại thấy trong hình là vại chứa rượu.

Gian bên tay phải kê rất nhiều bàn ghế để đón khách và là chỗ ngồi dùng cơm.

Phía sau chỗ N đứng là nhà bếp.

Hôm nay mưa quá chừng, đến nơi nói là để thăm nhà cổ nhưng thực ra thì có thăm thú được gì. Xe bọn N vào là 8 người, ngoài ra còn có thêm những nhóm khách khác, cũng có cả khách Tây do Tour Guide dẫn đến. Nhà cổ nhỏ tí tẹo nên chật cứng, hễ ngồi xuống chỗ nào rồi là cứ ngồi chết dí ở chỗ đó không cục cựa đi đâu được, vả lại mưa gió ướt át có được đi vòng vòng khu nhà để coi xem nó cổ kính như thế nào đâu, chỉ chạy ù ra chụp vài cái hình rồi chạy vào ngay. Vào ngồi được 1 tí thì chủ nhà bưng mâm cơm ra, mọi người cùng nhau ăn hết bửa cơm là xong chuyện "thăm nhà cổ"!!! Được cái hôm nay thực đơn thì rỏ ra là món Bắc, gồm có canh cua, cà pháo, gà luộc, đậu phụ rán chấm tương cự đà, củ cải đường xào nấm, rau cần ta muối chua và rau bắp cải luộc .... Mâm cơm có nhiều món như vậy cho 8 người ăn no mà chỉ tốn có $800,000 VND (khoảng hơn $35.00 USD). Ăn trưa xong là ra xe rời khu nhà Cổ của ông Hùng và cũng rời luôn cả Làng Cổ Đường Lâm để đến thăm Chùa Thày.

Nói tóm lại thì buổi viếng thăm Làng Cổ Đường Lâm đối với N hôm nay là ...... thất bại, nói theo ngôn ngữ của miền Bắc bây giờ là "không đạt tiêu chuẩn"!!!! Vì có coi, có xem được khỉ gì trong cái làng Đường Lâm này đâu, xe chạy từ Hà Nội .... chạy thẳng vào nhà Cổ, ăn xong bửa cơm rồi leo lên xe .... về!!! Mưa quá nên chẳng thăm thú được gì theo đúng với cái mình mong ước các bác ạ.

Địa điểm kế tiếp là sẽ đi thăm chùa Thày. À, nhưng trước khi kể đến chuyện đi thăm chùa Thày thì N xin kể "chuyện bên lề" cho các bác nghe trước đã không thôi nó ..... nguội mất! Chuyện nói về TIỀN nha các bác. Đây là kinh nghiệm của N, các bác nghe xong thì lấy kinh nghiệm luôn để nếu có về VN thì không bị "quê xệ" giống như N nha. Số là khi đi du lịch, cho dù có mang thẻ CC theo, nhưng N rất ít khi dám xài bằng thẻ, nhất là tại VN thì lại càng không dám xài CC vì sợ bị lộ chi tiết cá nhân, sợ bị họ charge lung tung rồi lại phiền phức khi phải khiếu nại ...v....v.... vì sợ như vậy cho nên chỉ xài bằng tiền mặt cho tiện. Tiện cái này thì lại hại cái khác, cái hại đó là mình phải mang theo 1 số tiền mặt trong người để chi dùng. Mà mang theo tiền mặt khi đi du lịch, nhất là đi trong khoảng thời gian hơi lâu nửa thì rất là sợ các bác ạ. Sợ bị đánh mất, sợ bị móc túi, sợ bị giật ví, sợ ...sợ..... lung tung! Cái sợ nhất là sợ bị giật ví, vì bị nó giật ví là coi như mất hết mà có khi còn bị té, bị thương tật hại đến tính mạng nửa chứ. Vì vậy tiền là không bao giờ để trong ví,

nếu có đeo ví thì chỉ là nguỵ trang, chỉ để đồ vớ va vớ vẩn, nếu nó có giật thì ..... cho nó luôn, cùng lắm là mất cái ví (vì vậy chớ có đeo "ví xịn" nha). Điều chắc chắn là mình sẽ không bao giờ để tiền tại safe box của Hotel rồi, vì các cụ đã dạy rằng "đồng tiền đi liền khúc ruột" mà lại, vậy cho nên chỉ có dấu tiền trong người là chắc ăn nhất. Hà hà ... khi đi du lịch thì trên người N có nhiều túi lắm các bác ..... túi trong, túi ngoài, túi trên, túi dưới của 2, 3 layers quần áo lận .... để ngộ nhỡ mất chỗ này thì vẫn còn chỗ kia chứ. Chỉ có khỗ một cái là khi để nhiều túi, nhiều chỗ quá .... đến lúc cần móc ra ngay thì lại không nhớ liền được là cái loại $ mình cần nó đang nằm ở cái túi nào cả. Lúc cần móc ra gấp thì mình thực sự không nhớ ngay là túi nào đang cất tiền VN, túi nào đang cất tiền dollar .... thế là túi nọ túi kia cứ móc, cứ sờ soạng loạn cả lên, vì vậy mới có chuyện dở khóc dở cười xảy ra, các bác ghi nhớ chuyện này để tránh đừng bị quê giống như N nha.

Số là, hôm nay lúc ăn lunch xong ở chỗ nhà của ông Hùng, bữa cơm 8 người ăn mà chỉ tốn có $800 ngàn VND (khoảng $35.00 USD) thôi. Đến lúc trả tiền, N lật đật móc tiền ra trả thì trời ơi .... móc hết túi trên, túi dưới, túi trong, túi ngoài .... móc hoài mà không biết cái chỗ tiền VN nó đang nằm ở cái túi nào để lấy ra trả tiền cho bữa cơm! Cả mười mấy con mắt nhìn vào N để chờ N móc được $ ra, vậy mà tìm hoài không biết cái khoản tiền VND nó đang nằm ở túi nào cả. Thấy bà chị mình cứ sờ soạng hết túi nọ đến túi kia, mãi mà vẫn không móc ra được tiền, sau cùng cô Hằng nói " thôi, thôi chị để em khao mọi người hôm nay!" và cô móc ví lấy $ ra liền, móc ra 1 cái một là có $ liền! Chẳng lẽ bây giờ mình lại còn dành đòi trả tiền? Tiền móc mãi không biết nó đang nằm đâu mà dành cái gì nên đành phải để cho các cô em khao mình vậy. Trời ơi quê ơi là quê, mình tự nghĩ mình đúng là VK dỏm, và chắc chắn thễ nào mọi người cũng nghĩ N là VK dỏm rồi! Bữa ăn chỉ có $35.00 đồng mà móc hoài hổng ra! Chắc là hổng muốn trả !!!!

Rồi, lại thêm 1 chuyện TIỀN nửa. Chuyện này mới là quê thiệt sự nè. N ở bên VN hơn 2 tháng trời mà cho đến tận khi trở về bên này, N vẫn còn lạng quạng về cái chuyện không nhìn ra được trị giá của đồng $ VND, khi trả tiền cho người ta cứ bị lộn hoài. Dĩ nhiên trả thiếu thì bị họ đòi thêm là cái chắc rồi, còn nếu đưa dư thì .... thôi, mình đâu có biết vì họ đâu có nói cho mình biết.

Các bác cẩn thận nha, theo N thấy thì tiền bên VN rất là dễ lộn, rất khó phân biệt. Vì cái tờ 20 ngàn và cái tờ 200 ngàn của VND nó in màu đỏ, và hình in trên tờ giấy bạc thì nó giống nhau y chang, màu cũng y chang luôn không khác nhau chút nào cả, chỉ khác cái size có 1 chút xíu thôi. Cái size của tờ 20 ngàn nó chỉ nhỏ hơn tờ 200 ngàn có 1 tí tẹo (một 9/một 10). Cả cái tờ trị giá 10 ngàn, 100 ngàn cũng in màu đỏ, hình cũng giống nhau. Rất dễ lộn vì mình cứ nhìn vào cái số 1 hoặc số 2 trước, mà không để ý mấy con số zero ở phía sau nên rất dễ nhầm các bác ạ.

Ngoài ra, trị giá của tờ 50 ngàn và tờ 500 ngàn cũng rất dễ lẫn lộn, tương tự như cái 20/200 ngàn màu đỏ kia. Chỉ khác tờ 50 và 500 ngàn thì nó được in bằng màu xanh. Hình và màu in trên tờ giấy bạc trị giá 50/500 ngàn cũng y chang không khác nhau, chỉ khác nhau cái size một 9/một 10 mà thôi. Trời thần ơi, khi trả tiền thì N cứ trả loạn lên, đáng lý trả 20 ngàn thì đưa 200 ngàn. Đáng lý trả 500 ngàn thì chỉ đưa tờ 50 ngàn ..... Nó giống nhau y chang, chỉ nhỉnh ở cái size có 1 chút xíu thôi nên dễ lộn vì rất khó phân biệt, rất dễ nhầm, nhất là vào những lúc mình đang trong tình trạng vội vàng.

Hôm trước cháu Hương chở con của nó đến cửa Hotel đưa quần áo giặt cho bà trẻ rồi chạy đi làm ngay, vì cháu không có lên trên phòng cho nên N chưa có dịp lì xì cho cháu bé con của Hương. Con bé này khoảng 13, 14 tuổi, con của cháu Hương nên nó phải gọi N bằng ....."Cụ"! (Hương gọi mình bằng Bà thì con nó phải gọi mình bằng Cụ là đúng rồi). Hôm nay, lúc gần chia tay N mới dúi vào tay Hương 1 tờ giấy bạc màu xanh, và bảo Hương về đưa cho con nó để cháu mua quà ..... Tối đến, tình cờ N kiểm tiền VN còn lại trong túi thì trời thần ơi ..... N giật bắn cả người lên vì nhớ lại .... hôm nay ở trên xe trong túi N lúc đó chỉ còn có 2 tờ giấy màu xanh, 1 tờ 50 ngàn và 1 tờ 500 ngàn mà thôi. Nếu đưa cho Hương tờ 500 ngàn thì đáng lẽ ra N phải còn lại tờ 50 ngàn chứ, tại sao bây giờ tờ 500 ngàn còn ở đây và tờ 50 ngàn biến mất nè Trời ???? Giời ơi, Cụ ơi là Cụ, vậy là Cụ dỏm quá xá rồi! "Cụ" cho quà "Chắt" mà chỉ cho nó có 50 ngàn VND thôi, chỉ cho có $2.50 dollars thôi trời ạ ! N bần thần ngồi suy nghĩ hoài không biết phải làm sao nên cuối cùng đành phải gọi cho Hương hỏi xem "có phải bà trẻ đưa Hương tờ 50 ngàn sáng nay không?" cháu lịch sự trả lời là "con không xem, chỉ bỏ ngay vào ví thôi ạ". Trời đất, như vậy thì đúng là N đã đưa tờ 50

ngàn thay vì là tờ 500 ngàn cho cháu Hương rồi. Vì trả tiền cho thiên hạ ngoài kia, thiếu thì họ sẽ nói ngay, chứ con cháu trong nhà cầm 50 ngàn Cụ cho thì dĩ nhiên là nó không dám nói rồi, chắc nó cũng chỉ nghĩ là mình .... dỏm, mình kẹo kéo chứ đâu có dám khiếu nại! Vậy là N phải xin lỗi cháu là .... "Cụ" nhầm! ngay tối hôm đó N phải tìm cách gặp cháu để đưa cho cháu tờ 500 ngàn khác đấy. (Bây giờ ngồi đây nghĩ lại thì đúng là Cụ .... kẹo thật! Đáng lẽ ra đã có dịp đưa quà lại 1 lần nửa, mình phải đưa cho cháu tờ 1 triệu thì mới đáng!). Đúng là quê 1 cục, quê ơi là quê, rỏ thật là khốn khổ vì cái vụ tiền VND các bác ạ. N kể kinh nghiệm cho các bác nghe rồi đấy, mong là các bác cẩn thận để không bị quê xệ giống như N nha.

Ngoài ra N cũng học thêm được nhiều chuyện lạ về .... $$$ trong khi đang ở bên đó nha. Không biết có bác nào "ngớ ngẩn" giống N không, chứ ở bên Mỹ hơn 40 năm ngày nào cũng cầm tiền mua bán, vậy mà N chưa bao giờ để ý xem hình in trên các tờ dollar là hình của ông nào với ông nào cả, nay ở bên này phải "deal" với vụ $ nên mình mới biết hình được in trên tờ 100 dollar là hình của ông Franklin các bác ạ (bên đó họ biết rành vanh vách đồng tiền nào thì in hình ông nào nhé, chắc chỉ có N ngớ ngẩn chẳng cần để ý nên bây giờ mới biết). Thêm nửa, tiền 100 dollar với "series mới" thì có sợi chỉ kim khí lồng trong tờ giấy bạc, còn tờ 100 dollar "series củ" thì không có sợi chỉ kim khí nhé. Lúc đổi tiền, bị họ hạ trị giá tờ 100 series củ xuống mất khoảng 5, 10 ngàn VND nên mình mới biết là tiền dollar có vụ series củ, series mới đó chứ. Bên Mỹ, mình chỉ biết khi mua bán cứ có tiền là mua được hàng, chẳng tiệm nào thắc mắc hay khiếu nại là tiền series mới hay series củ cả, nhiều khi trả tiền bị rách tiệm cũng nhận luôn mà. Còn bên VN á, bạn cần đổi tiền dollar ra tiền VN để tiêu ..... hà hà .... tiền củ, tiền quăn góc cạnh, tiền có viết chữ lên, tiền có vết nọ vết kia ..... là mất giá liền nhé....., các bác nhớ là phải cầm "tiền mới" về thì khi đổi $ mới đổi được đúng giá thị trường, đổi bằng tiền củ 1 tị là bị hạ trị giá xuống ngay đấy.

Bên đó, bây giờ ai cũng là triệu phú và tỷ phú hết trơn hà! Mở miệng ra là nói đến tiền triệu, tiền tỷ trở lên nghe khiếp lắm làm mình cũng đâm .... hoảng! Hoảng là vì thấy bên đó ai ..... cũng giàu quá xá cở! Hôm ở Sapa, N có mua 1 cái áo gió (wind breaker jacket) mà họ đòi đến 3 trăm 50 ngàn, mới nghe giá tiền là mấy trăm ngàn 1 cái áo thì mình nghĩ ngay trong đầu ..... "ôi giời, áo made in TQ

mà tới hơn 3 trăm ngàn, vậy chỉ mua 1 cái mặc cho đở lạnh thôi". Sau khi đi khỏi Sapa, mặc xong thấy tiện lợi quá vì áo dỏm mình không cần phải giử gìn kỷ lưởng như đồ xịn, trong lúc đi du lịch khi cần cứ thảy đại vào máy giặt, máy xấy là xong .... "tiện thế này, biết thế thì mua luôn 2 cái!" và bèn ngồi lẩn thẩn tính lại tiền VN ra tiền Mỹ của cái áo đó thì ..... trời ơi cái áo chỉ có $16.00 dollars!

Đi mua bán, cứ nghe hô lên là mấy trăm ngàn với mấy triệu đồng thì ngay lập tức trong đầu cứ nghĩ là nhiều tiền, là mắc quá nên thôi, chẳng thiết mua bán gì cả các bác ạ.

Thôi, xong chuyện bên lề rồi bây giờ các bạn cùng N đi thăm chùa Thày nha.

Nằm cách trung tâm thành phố Hà Nội khoảng 20km, chùa Thầy tọa lạc dưới chân núi Sài Sơn hay còn gọi là núi Thầy, hoặc núi Phật Tích. Chùa Thầy cũng còn được gọi là chùa Cả, tên chữ là "Thiên Phúc Tự" thuộc xã Sài Sơn, huyện Quốc Oai, Hà Tây cũ, nay là Hà Nội. Núi Sài Sơn có tên Nôm là núi Thầy, nên chùa được gọi là chùa Thầy. Chùa được xây dựng từ thời nhà Đinh, đây từng là nơi tu hành của Thiền sư Từ Đạo Hạnh, người có công lớn trong việc dạy học, chữa bệnh cho dân và sáng lập ra bộ môn múa rối nước. Trong không gian của núi đồi hùng vĩ, chùa Thầy lại mang cái vẻ thanh bình và tỉnh mịch. Chùa Thầy cùng với vẻ đẹp của cảnh quan thiên nhiên và những giá trị văn hóa lịch sử, thật sự đã

tạo nên thành một điểm du lịch rất hấp dẫn mà ai nếu có cơ hội cũng nên đến thăm một lần cho biết.

Chùa Thầy

Xa xa là Hồ Long Chiểu - Giửa hồ có Thuỷ Đình là nơi diễn trò Múa Rối Nước.

Phía trước chùa là một sân rộng nhìn ra hồ Long Chiểu, tạo thành hàm của rồng, trước đây có trồng hai cây gạo, nhưng hiện tại hai cây gạo đã chết, nay được thay bởi cây đa.

Giữa ao Long Chiểu có Thủy Đình coi như là viên ngọc giữa miệng rồng. Đây cũng là nơi diễn ra trò múa rối nước vào những dịp hội hè. Thiền Sư Từ Đạo Hạnh được cho là ông tổ của hình thức biểu diễn dân gian này.

Cái hình Thuỷ Đình có trang trí cờ quạt này là N "chôm" trên Internet, chứ không phải do N chụp nhé (lúc N đến đây thì không có hội hè gì nên đành phải mượn đở cái hình này). Post lên đây cho các bác xem mỗi khi có hội hè thì họ trang hoàng và diễn trò múa rối nước tại Thuỷ Đình như thế này đây.

Từ sân của chùa có hai cái cầu mang tên là Nhật tiên kiều và Nguyệt tiên kiều - cầu nối sang hai bên, tạo thành hai râu rồng. Hai cầu này do ông Phùng Khắc Khoan xây vào năm 1602. Cầu Nhật Tiên nối sang một hòn đảo nhỏ, trên đảo có đền thờ Tam phủ. Cầu Nguyệt Tiên thì nối vào đường lên núi.

Nhật Tiên Kiều

Nếu chúng ta đi qua cầu Nguyệt Tiên sẽ được nối với con đường lên núi, trên núi còn có chùa Cao, vốn là Hiển Thụy Am, còn có tên là Đỉnh Sơn Tự, là nơi Thiền sư Từ Đạo Hạnh đến tu đầu tiên. Từ chùa Cao, đi vòng ra phía sau là hang Cắc Cớ, là nơi tình tự của trai gái ngày xưa trong những ngày hội hè, như ca dao đã ghi lại: Gái chưa chồng trông hang Cắc Cớ,Trai chưa vợ nhớ hội Chùa Thầy. Đi ngược lên trên là đến đền Thượng. Gần đền Thượng có hang Bụt Mọc với nhiều tảng đá được thời gian bào mòn trông như tượng Phật. Tiếp đó là hang Bò với lối vào âm u. Cách một đoạn là đến hang Gió với những ngọn gió thổi thông thốc cả hai đầu.

Khi bọn N đến chùa Thày thì trời cũng còn mưa nhưng cũng may là không nặng hạt lắm nên cũng còn có thễ che dù để chạy vào lễ tại chùa Hạ, sau đó chụp vội vàng được một vài tấm ảnh quang cảnh khuôn viên chùa Thày để đem về cho các bác xem. Chùa Thầy gồm ba tòa song song với nhau gọi là chùa Hạ, chùa Trung và chùa Thượng. Chỉ tiếc là vì trời mưa đi lại khó khăn cho nên mọi người không đi thăm được hết toàn thễ các cảnh chùa, cũng như đâu có cách nào lên núi để xem thêm chùa Cao, đền Thượng và các hang động như vừa kể trên đây được, thật là tiếc.

Nhân kể chuyện đi chùa Thày thì N cũng xin được kể thêm là ... vào 1, 2 ngày trước đây trong lúc đang lang thang trên mạng thì N tình cờ đọc được mấy bài báo trong nước, thấy dân tình bên đó đang bình luận sôi nổi về 1 cuốn phim đang chiếu trên TV. Phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết "Bến Không Chồng" của nhà văn Dương Hướng, đề tài về nông thôn xưa, lấy bối cảnh ở làng Đông - 1 làng tại vùng quê Bắc bộ vào những năm 1950 - 1954 ... vào thời xảy ra cuộc Cải cách ruộng đất. Khán giả bình luận sôi nổi với rất nhiều người khen, mà cũng có lắm người chê là vì các diễn viên đóng trong phim quá .... sexy! chả là đạo diễn vì muốn diễn cho giống như thật nên đã cho các diễn viên trong phim đóng vai những phụ nữ miền Bắc thời xưa, (thời còn mặc váy thâm, áo yếm, đi chân đất) .... các bà, các cô trong phim đều mặc "yếm trơn" mà không có mặc nội y. Ngày xưa khi các cụ ta mặc yếm trơn nhìn thì không biết như thế nào, chứ bây giờ các diễn viên trong phim đã chẳng những xinh tươi mơn mởn, lại còn .... "điện, nước đầy đủ", mặc áo yếm mà không mặc nội y bên trong, thế cho nên mới có chuyện bàn tán sôi nổi khắp các diễn đàn. N vì tò mò quá sức nên có thử vào coi cái phim ấy xem nó ra làm sao .... Ôi trời ơi, bỏ cái chuyện "áo yếm"

qua 1 bên vì N không cần quan tâm đến chuyện đó, vì đã có một chuyện khác còn thú vị hơn ..... đó là N nhìn thấy có nhiều cảnh trong phim này được quay ngay tại chỗ mà N vừa mới đặt chân đến các bác ạ. N vừa mới đi thăm chùa Thầy về nên dư âm và những hình ảnh nơi đó vẫn còn chưa phai mờ trong trí nhớ của N .... nên khi vào xem thử một vài tập của phim thì lập tức N nhận ra là những cảnh quay trong phim, cảnh dàn dựng ra thành 1 làng quê miền Bắc thời xa xưa đều được quay ngay tại chùa Thầy các bác ơi. Cảnh những người đàn bà goá không chồng trong làng ngày ngày tụ tập ở bến nước đầu làng .... cảnh các bà tụ tập được quay ngay tại cái cầu Nhật tiên kiều (cái hình N đã chụp trên kia), cũng như cảnh sáng ra các bà ngồi trước cái sân của chùa Thày, nơi có sân nhìn ra ao Long Chiểu và Thuỷ Đình các bác ạ. Khi xem phim này, nhìn thấy rỏ ràng những cảnh, những nơi mà mình đã từng được đặt chân đến cách đây không lâu hiện lên trên phim thì N thích quá, vì nó đã gợi nhớ lại rất nhiều kỷ niệm trong chuyến đi vừa qua, đặc biệt là những kỷ niệm khi N đến thăm chùa Thày, những hình ảnh che dù đội mưa chạy vội vào Chùa, rồi những kỷ niệm đã có cùng với các em, các cháu trong một ngày mưa gió khi ấy lần lượt hiện lên trong đầu như những thước phim được từ từ quay lại ..... thêm nửa là quang cảnh, hình ảnh khi họ quay lên phim thì đẹp ơi là đẹp, nhìn chùa Thày, ao Long Chiểu, Thuỷ Đình, Nhật tiên kiều xuất hiện trên phim ..... mà họ dàn dựng ra được thành cảnh 1 làng quê miền Bắc với bối cảnh ngày xưa thật quá ơi là đẹp các bác ạ. Lúc trước đến thăm chùa Thầy thấy quang cảnh chùa thanh bình, tỉnh mịch nó đẹp có một, bây giờ nhìn quang cảnh trong phim thì dễ chừng chỗ này phải đẹp hơn lên đến năm sáu lần. Nếu các bác có cơ hội về thăm nhà, nhớ đến thăm chùa Thầy thì cũng đáng cho 1 chuyến đi lắm đấy.

Ra khỏi chùa Thày rồi.... trời vẫn còn rả rích mưa ... với bầu trời u ám .... không gian nhìn thật là u buồn, ảm đạm nhưng ..... mưa thì mưa N vẫn mời các bác theo N đến thăm Chùa Mía vì chùa cũng nằm gần trong khu Làng Cổ Đường Lâm, nếu vì trời mưa mà bỏ qua thì cũng không đành vì biết lúc nào mình mới có dịp trở lại nơi này?

Chùa Mía là danh lam nổi tiếng xứ Đoài, nếu đi từ Hà Nội đến chùa thì khoảng chừng 45km về phía Tây. Chùa được xây trên một quả đồi nằm giữa làng Đông Sàng, xã Đường Lâm, thị xã Sơn Tây, Hà Nội.

Chùa Mía còn có tên chữ là Sùng Nghiêm Tự. Chùa được xây dựng vào thời Trần. Đến thế kỷ 17, thì Chùa đã bị hoang phế điêu tàn. Năm 1632, Phi tần trong phủ chúa Trịnh Tráng là bà Ngô thị Ngọc Diệu (còn có tên là Nguyễn thị Ngọc Dong) thấy miếu bị hoang phế điêu tàn nên đã cùng cha mẹ và người dân các làng thuộc tổng Cam Giá (tức Tổng Mía) cùng nhau tôn tạo lại. Phi tần Ngọc Dong vốn là người làng Nam Nguyễn (Nam An) trong Tổng Mía nên được mọi người mến mộ gọi là "bà Chúa Mía", đồng thời đã tạc tượng bà đưa vào thờ ở chùa, và còn có đền thờ riêng. Về sau này Chùa cũng được tu bổ nhiều lần, song cho đến nay quy mô tôn tạo thời Bà chúa Mía dường như vẫn còn được bảo tồn nguyên vẹn.

Vì mưa quá nên không cách chi chụp được toàn thễ cảnh chùa, N chỉ chụp được vài tấm hình quang cảnh các cụ đang lễ trong Chùa dưới đây cho các bác xem đở thôi. Trời mưa nhưng hôm nay các cụ đến lễ chùa rất đông vì gần Tết, các cụ họp nhau ăn Tất Niên các bác ạ

Các bác xem hôm nay mưa dễ sợ chưa?

Gần gác chuông và cây đa cổ thụ là tòa bảo tháp Cửu phẩm Liên Hoa cao 13m thờ vọng Xá Lợi đức Phật. Tòa gác chuông làm theo kiểu kiến trúc chồng diêm hai tầng tám mái. Các góc mái đều gắn đao triện. Sàn nhà bằng gỗ, ở tầng gác có hàng lan can tiện. Các ván long, xà nách đều được bào xoi cạnh và chạm trang trí đề tài hoa lá. Ở đây có một tấm bia năm 1621, một tấm bia năm 1750. Trên gác treo một quả chuông đồng đúc năm Cảnh Hưng thứ tư (1745) một khánh đồng đúc năm Thiệu Trị thứ sáu (1846).

Đây là tấm hình duy nhất chụp được bên ngoài chùa lúc trên đường ra xe để trở về Hà Nội.

Sau khi viếng chùa Mía xong thì cả nhà lên đường trở về Hà Nội ngay, vì trời cũng đã bắt đầu tối rồi. Trên đường về, trên xe mọi người cùng nói lời chia tay với nhau vì sáng sớm mai, group 4 sẽ lại bắt đầu tiếp nối chuyến hành trình xuyên Việt và sẽ lên đường đi thăm tỉnh Quảng Ninh.

Trước khi đưa group 4 về lại khách sạn Thăng Long Opera, bác tài có ý định cho tụi này "cưởi ngựa xem hoa" đi xem 1 vòng quanh Cổ Thành Thăng Long cho biết, nhưng sau cùng đành phải từ bỏ mục này vì ...... trời đất ơi vào đến Hà Nội thì kẹt xe khủng khiếp .... vì trời mưa nên trời đâm ra mau tối, chắc làm cho mọi người nóng ruột muốn mau chóng về nhà hay sao mà ..... xe chạy không còn ra cái đường lối gì cả, mạnh xe máy chạy 1 kiểu, mạnh xe hơi, xe tải, xe to, xe nhỏ .... xe gì gì ai muốn quẹo đâu thì quẹo, ai muốn chen vào lane nào thì cứ chen, cứ có chỗ trống trước mặt là cứ tiến tới, tiến không được thì thụt lùi, lại còn có xe quẹo ngang, quẹo dọc nửa .... đâm ra như 1 cái bàn cờ rối loạn xà bần toàn xe là xe và tất cả cùng ..... dậm chân 1 chỗ ..... thật là rối như canh hẹ! Xe của tụi này bị kẹt trong cái "bàn cờ rối như canh hẹ" này chắc cũng phải gần đến 2 tiếng thì mới thoát ra được.

Về đến khách sạn rồi thì mọi người lật đật tắm rửa và thu xếp hành lý sẳn sàng để sáng mai làm thủ tục trả phòng rời Hà Nội lên đường đi thành phố Hạ Long Quảng Ninh cho sớm.

 

*Nam Mai*

Viết xong ngày December 04-2017 @ 10:00 pm

Bài kế tiếp: Thăm chùa Ba Vàng và thăm quê Nội tại thành phố Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh.

 

 

Ảnh bìa Facebook thiên nhiên đẹp - Cover FB timeline nature, anh bia dep

 

 

 

 

 

TẢN MẠN SÀI GÒN

TẢN MẠN SÀI GÒN

 

sai-gon-ve-đêm-2

Sài Gòn đối với đa số dân Sài Gòn gạo cội không phải là "thành phố 10 mùa hoa", "thành phố mang tên Bác", hay thành phố cay cú "tôi mất người như người đã mất tên" ...

Sài Gòn hiền lành hơn thế nhiều. Dân Sài Gòn vốn vẫn thờ ơ với chính trị, nhất là thứ chính trị Salon vô bổ, nhiều lời lẽ, thiếu tính thực tế.

Dân Sài Gòn chính hiệu "con nai vàng" chẳng bao giờ gọi Sài Gòn là thành phố Hồ Chí Minh. Không nhất thiết là vì lý do chính trị. Thằng Tí thằng Tèo trong mắt bà ngoại trăm năm vẫn là thằng Tí thằng Tèo, bất kể địa vị xã hội của nó là gì. Tôi có nói chuyện với vài bạn trẻ ở miền Bắc mới sang Mỹ, nghe họ dùng "thành phố Hồ Chí Minh" để nói đến Sài Gòn, thấy quai quái thế nào ấy, dù tôi chẳng có lý do gì chính đáng.

***

Sài Gòn, dù trong thời buổi khó khăn nhất, vẫn như một cô tiểu thư đài các: đỏng đảnh đôi chút mà dễ thương thiệt nhiều.

Nhắc đến Sài Gòn người ta hay nhắc đến mưa, nhưng tôi lại nhớ dai dẳng cái nắng gay gắt của nó.

Nhà tôi ở một con đường nhỏ. Trưa hè đặt cái "lưng dài vai rộng" xuống nền gạch bông mát lịm, ngắm bầu trời xanh ngắt, gió nhẹ hiu hiu, thì không có nơi nào trên quả đất này cho cảm giác thanh bình hơn.

"Một ngõ vắng xôn xao
Nằm trong lòng phố lớn ..."

Khác với Hà Nội, không gian Sài Gòn rất thoáng, chí ít là cách đây hơn 15 năm.
 Không gian của một buổi trưa hè hiu gió còn thoáng hơn vạn lần. Tôi luôn có cảm giác mình có thể  bay bổng lên, thò tay với cụm mây bồng bềnh trêu ngươi.


Tuy thoáng, không gian Sài Gòn không bao giờ làm ta cảm thấy lạc lõng. Những tiếng rao thi thoảng của người bán dạo nghe nao nao, cuộn cả buổi trưa hè thành một miếng bột bánh bèo trắng phau với ít đậu xanh, mỡ hành, nước mắm đường ngọt lịm.

Từ ve chai, bánh bao chỉ, chè đậu xanh bột báng nước dừa, kẹo kéo, tàu hủ, đến mì gõ, ... đều có nguời mang đến tận cửa. Có rất nhiều tiếng rao mà đến bây giờ tôi vẫn không hiểu nghĩa, nhưng nghe cái cung nhạc ấy thì biết ngay là họ bán cái gì.

Người Sài Gòn cũng thoáng như không gian Sài Gòn vậy! Không đâu có thể dễ có nhiều bạn, và bạn không tồi, như ở Sài Gòn. Không chỗ nào trên đất Việt Nam người ta sống năng động và khoáng đạt hơn ở Sài Gòn.

***

Trước khi bàn chuyện "người lớn" này, xin mạn phép quay lại chuyện thằng Tí thằng Tèo.

Ðối với một thằng Tèo Sài Gòn chính gốc con nhà nòi thì Sài Gòn dĩ nhiên là "bự" hơn một buổi trưa hè.

Sài Gòn là những chiều tụ tập bấm chuông nhà người ta, cho đến khi nghe chửi " Tụi bai con cái nhà ai mất dại bấm chuông wài dzậy" thì mới chịu vắt giò lên cổ chạy.
Sài Gòn là các hồ bơi Lao Ðộng, Chi Lăng, Nguyễn Bỉnh Khiêm, là mấy củ khoai mì nóng hổi với dừa nạo, là nước mía lạnh, là ốc dích ốc táng, là bắn bi ca-de với những câu đồng dao khó hiểu như thần chú: "lang cang báng dội ăn tiền". Nói sai hay nói thiếu một chữ là đánh nhau chí tử để rồi ngày mai lại càu nhàu chơi tiếp.

Sài Gòn là những buổi tối cúp điện, tụ họp ca hát hay vừa hồi hộp vừa thích thú nghe và kể chuyện ma như chính mắt mình thấy hôm qua.

Sài Gòn là những con diều làm đi làm lại, treo thêm cả vài cái lưỡi lam để cắt dây diều khác; là dế hộp quẹt thổi phù phù "đá bắt xác"; là chùm ruột chua ngọt, những cùi thơm, cóc ổi ngâm cắm que cà rem "đa năng" không biết đã được dùng lại bao nhiêu lần.

Lớn lên một tí, Sài Gòn là cô bé hồi hộp chờ thằng Tèo hái cho cả cành phượng về ép làm bướm; là hàng điệp trải thảm vàng rực ở trường phổ thông; là quán cà phê từng buổi đón em về.

Xin trích đoạn một bài hát tôi viết đã lâu, đặt tên (rất tự nhiên) là "Lâu Lâu":

"Lâu lâu ngồi nhớ hồi xưa
Buổi trưa thường hái trộm me
Thằng leo, thằng đứng làm thang ...
...
Lâu lâu ngồi nhớ hồi xưa
Phượng cao mấy cũng trèo lên
Chỉ vì cô bé mắt tròn xoe, ... mắt tròn xoe"

Dĩ nhiên, cô bé mắt tròn xoe của tôi vẫn đang ở ... Sài Gòn.

Sài Gòn đáng yêu lắm! Nó đơn giản và khoáng đạt, không bao giờ cần cái văn vẻ "màu mè ba lá hẹ", không cần các suy nghĩ tự tôn ra vẻ triết gia hướng nội, để phải miệt thị kẻ khác quan điểm.

***

Sài Gòn còn là thành phố của sự đối lập: giữa những biệt thự kín cổng cao tường và đám nhà ổ chuột trên kênh hôi hám; giữa văn minh đô thị và những tiếng chửi thề; giữa sự ồn ào bụi bặm và không gian im lắng thanh tao. Nổi bật hơn tất cả là sự đa dạng vô cùng của con người Sài Gòn. Ðặc biệt là họ không sống "như đã từng được sống", mà luôn "sống như chưa được sống bao giờ".

***

Ẩn mình sau các hàng bông giấy, dây thủy tiên chói đỏ, là những ngôi biệt thự lúc nào cũng kín cổng. Không ai biết những người sống trong đó làm gì, là ai, và cũng chẳng ai thật sự quan tâm ... ngoại trừ bọn thằng Tí thằng Tèo.

Bọn nhóc chúng tôi thường có rất nhiều các truyền thuyết về những người sống trong mấy ngôi nhà ấy.

Ở đầu ngõ nhà tôi cách đây khoảng 20 năm có một ngôi nhà như thế, chỉ hơi khác là hai cánh cửa sắt to đùng lại thấp lè tè. Mỗi chiều có một anh chàng vác ghế đẩu cao ngồi tì tay lên cửa trông ra đường. Gã chẳng bao giờ cạo râu cắt tóc. Mặc dù nắng chiều rạng rỡ xóa bớt phần nào sự ma quái, bọn tôi vẫn chẳng dám đến gần gã. Người ta có rất nhiều "lý thuyết" khác nhau về gã: nào là người yêu bỏ đi Mỹ, bị công an lấy mất gia tài, vân vân và vân vân. Cuối cùng hình như hắn chỉ giả điên để trốn nghĩa vụ quân sự . Ðến khi hết tuổi người ta thấy hắn cạo râu, cắt tóc ngắn chờ ngày xuất cảnh.

Dù gì thì gì, những ngôi biệt thự vẫn là nguồn cảm hứng vô tận cho hàng tỉ câu chuyện mê li rùng rợn bọn tôi truyền miệng mỗi tối cúp điện.

Chỉ cách những tòa lâu đài ấy vài trăm mét là một xóm lao động nghèo với những "truyền thuyết" kiểu khác hẳn: truyền thuyết về các "anh hùng" du đãng như trong tiểu thuyết Duyên Anh. Có lần một trong những anh hùng nổi tiếng nhất "xóm Chùa" mang dao đứng giữa ngã Năm thách đấu công an phường. Cuối cùng một anh công an nhảy vào đánh tay đôi với hắn và buộc phải dùng súng hạ gã.

Ði thêm khoảng trăm mét nữa là đến con rạch dơ hơn nhà xí công cộng ở ĐHBK  tỉ lần. Vậy mà tôi vẫn từng đi câu cá bống, vớt trùng chỉ với lũ bạn. Câu cả ngày được 2 con cá nhỏ hơn ngón tay út. Chỉ có trùng chỉ là lần nào cũng vớt được rất nhiều, làm mấy con cá Tàu nhà tôi ăn sình bụng bơi lặc lè kéo theo dây phân dài cả thước.

"Xóm" tôi có khá nhiều nhà có piano. Chiều chiều nghe  nhỏ tập từ Methode Rose, Hannon đến Classic 3, từ sòn đô sòn đến Tempest. Lẫn vào trong đó luôn là tiếng chửi thề của bà Tư nhà bên cạnh. Có lẽ chẳng có món "xí quách" nào ... xí quách hơn sự pha tạp của hai loại âm thanh ấy.

Buổi chiều ở Sài Gòn đối lập hẳn với buổi trưa yên tĩnh. Dường như cái dìu dịu của nắng ấm làm người ta có nhiều năng lượng hơn. Chí ít là bà Tư lúc nào cũng có thừa năng lượng vào buổi chiều. Bà chửi từ ông Tư tới thằng con mất dạy. Ỏng Tư thì chẳng nói lại nhiều lời trừ khi mới nhậu xong. Chai rượu đế gò đen (chứ hổng phải ổng) vác dao bửa củi dí vào cổ bà vợ to béo, gã con trai thì vừa can vừa ... đục luôn ông già, trong lúc đó tiếng Tempest vẫn vang vang ngắt quãng.

Ðiểm lạ (!?) nhất là tiếng Tempest vài năm sau biến mất, còn vợ chồng ông bà Tư vẫn sống "vui vẻ" với nhau như thế ...

***

Tính đối lập của Sài Gòn rõ nét nhất là vào buổi tối . Người ta đã viết rất nhiều về "Hòn Ngọc Viễn Ðông" và tính phân chia giai cấp khắc nghiệt của nó. Ðó là trước 75. Sau 75 cái danh hiệu Hòn Ngọc Viễn Ðông bị Bangkok cướp mất, nhưng tính đối lập của Sài Gòn chẳng ai cướp nổi. 

Sài Gòn không bao giờ ngủ. Khoảng 9, 10 giờ đêm là các vũ trường bắt đầu hoạt động. Bọn con nhà giàu tí tởn hẹn hò dream, LA, su 100, quần xẻ, váy cao, phóng vù vù qua các đường Nguyễn Huệ, Ðồng Khởi, Hàm Nghị ... sau đó vọt đi mấy cái Discoteques vang bóng một thời như Thái Sơn, Cadillac, Queen Bees, ... 

Phong trào đua xe thì Sài Gòn luôn đi đầu. Thưở chưa có nhiều xe gắn máy thì bọn choai choai đã biểu diễn đi xe đạp một bánh xoay mòng mòng hàng đêm trước nhà hát lớn. Ðến khi có xe gắn máy nhiều rồi thì cả đội "Bồ Câu Trắng" cũng chẳng bị ai ngán. Hơn nữa bị giam xe thì một bữa chân gà rút xương ở Hàm Nghi là lấy xe ra cái rụp.

Khuya hơn nữa thì những cô gái "giang hồ" tràn về các quán cơm tấm, mì xe để "đá đèn" (ăn đêm). Bọn "dân quậy" bao gồm  nhóc mới lớn lẫn dân giang hồ thứ thiệt cũng tham gia đá đèn la hét đến 3, 4 giờ sáng.

Cùng khi đó các em nhỏ bán vé số cũng hoạt động cật lực. May mà vớ phải dân chơi trúng quả nó mua cả cọc thì ngày mai không phải lo tiền ăn. Cựu chiến binh, thương phế binh thì vác đàn hát "Phố Ðêm", cay đắng xin từng đồng của lũ nhỏ mặt búng ra sữa chưa bao giờ hiểu hai chữ "mất mát" nghĩa là gì. 

Ðến 3, 4 giờ sáng, khi  dân chơi đã hoàn toàn mệt lử lũ lượt ra về, thì dân lao động bắt đầu một ngày mới. Xích lô, ba gác chở rau thịt ra chợ bán. Các lò bánh mì bắt đầu xay bột trét  nướng bánh thơm lừng. Mấy chị bán cà phê vỉa hè cũng bắt đầu đun nước, pha cà phê vợt cho gã xích lô mới tỉnh ngủ mắt vừa nhắm vừa mở vừa tán tỉnh.

Mùi mồ hôi lẫn với mùi bơ, mùi men, mùi khói SU-100 dần biến, quyện với mùi không khí ẩm mát tinh sương tạo ra "mùi Sài Gòn" buổi sáng ở các khu phố chợ rất đặc trưng.

***

Ảnh đẹp về cuộc sống người Sài Gòn Xưa

Dân Sài Gòn "quái chiêu" lắm, lúc nào cũng than thiếu tiền, nhưng không sống tằn tiện bao giờ! Họ hào hiệp với bản thân và bè bạn; và họ luôn tìm được cách kiếm tiền.

Nhiều người bảo tôi rằng dân Nam Bộ được thiên nhiên ưu đãi, sống hôm nay khỏi lo ngày mai, nên họ sống rộng rãi hơn dân miền Trung và miền Bắc.

Có lẽ đúng. Nhưng còn cái gì đó hơn thế nữa! Kiểu ăn xài "xả láng sáng dậy sớm", dù nghèo rớt mồng tơi, dường như ăn vào máu của dân Sài Gòn, ăn vào không khí họ thở hàng ngày. Dĩ nhiên để ăn xài thì đầu tiên phải kiếm ra tiền.

Kiếm tiền thì có lẽ không đâu có nhiều cách như Sài Gòn.

Trong thời còn ăn bo bo, gạo tổ đỏ au, thời dân Hà Nội còn ganh nhau từng cái khung Chiến Thắng, lốp Phượng Hoàng, hộp sữa cân đường tiêu chuẩn, thì dân Sài Gòn đã bắt đầu nuôi heo lậu, quấn thuốc lá Lạng Sơn pha lá dừa, làm pháo giả, bán thuốc Tây "bột năng" đầy ngoài chợ ... Hiển nhiên một phần là do ưu thế xa "trung ương", nhưng phần chính là do dân Sài Gòn sống rất "năng động".

Những năm 79, 80 mà thấy anh nào bị cối kẹp nách, mặt mũi lấm lét ở chợ Nguyễn Hữu Cầu thì biết ngay là hắn buôn thuốc Tâỵ Sau khi chợ thuốc Tây bị dẹp thì đường Nguyễn Hữu Cầu biến thành cái chợ trời đầu tiên của Sài Gòn sau 75. Ôi thôi thì quần zin áo pun, đồ Mỹ lẫn đồ chợ Lớn, bếp điện Liên Xô dây Gò Vấp, ... Ở Sài Gòn cái gì bán được là có người bán. Ðừng hòng mà mua được đồ xịn nếu mà không quen biết hay hiểu biết. Nhiều người tự thị là "rành" nhất bị lừa mà vẫn còn hí hửng. Ðó là chưa nói đến giá cả trời ơi. Tôi thường tự hỏi ai cũng bán hết thì lấy ai ra mà mua? Tiền đâu ra mà mua? Thế mà chợ lúc nào cũng đông. Ðúng là Sài Gòn!

Nếu không thích cảnh chợ búa "gần mực" thì người ta quấn thuốc lá, nuôi heo với cơm thừa canh cặn pha cám lậu ở ngay trong nhà. Chuồng heo phải lau rửa ít nhất hai lần một ngày, sợ hôi thì ít, mà sợ công an phát hiện thì nhiều . Lái heo bốn rưỡi sáng đã mang xe ba gác đến chở. Bọn lái heo lậu giết heo còn giỏi hơn công nhân chuyên giết-mổ heo ở xí nghiệp Cầu Tre sau nàỵ . Chích điện con heo chỉ kêu cái "éc" là chết ngoẻo tò te, xẻ làm bốn mất độ mươi phút, sáng hôm sau bà con có thịt heo tươi bán ở chợ

Khi xí nghiệp nước đá Sài Gòn chưa ra đời thì nhà nhà làm đá, người người bán nước đá. "Cho con 2 cục đi dì ơi!" là câu cửa miệng trưa hè của dân Sài Gòn. Tiền điện thì vừa đắt cứa cổ vừa phải có tiêu chuẩn. Mua cả cái tủ lạnh chuyên làm đá bỏ mối tháng cho các quán cà phê vỉa hè cũng chỉ đủ tiền ăn trưa cho gia đình là giỏi.

Image result for sai gòn xưa
Người ta còn buôn cả những thứ tưởng chừng như chẳng có người mua vào thời đó như pho mai Liên Xô nghe mùi nồng nặc,bánh kẹo Vinabico, rượu XO pha rượu lúa, nước lã và cồn ...

Ðến giữa và cuối thập niên 80 thì cơ hội kiếm tiền còn nhiều gấp bội. Sinh viên học sinh nghèo thì đi dạy thêm, quen biết hơn tí nữa thì đánh hàng Viễn Dương, hàng Ðông Ảu, buôn thuốc lá Campuchia, mua bán xe gắn máy dễ như bỡn. Bọn Tèo kinh doanh còn buôn cả đất đai, làm xây dựng kiếm tiền tỉ khi còn chưa ra trường. Không nhất thiết phải chúi đầu vào học kiếm suất đi Tây. Sống cái đã, ngày mai là chuyện của tương lai!

Kể cả các thầy dạy luyện thi đại học cũng biết làm ăn ra trò: xây thêm nhà mở lớp học, có cả lớp học máy lạnh cho con nhà giàu học riêng một lớp năm bảy đứa. Các thầy nổi tiếng rất biết marketing, dạy cả lớp giỏi lấy tiền ít để bọn nó thi thủ khoa mang danh tiếng cho thầy, chia lớp ra làm cả chục tầng tùy trình độ.

Trầm trồ xem quý ông sành điệu trên phố Sài Gòn xưa - Ảnh 2
Các chị các cô khéo tay thì làm bánh, làm hoa giả, pha nước hoa bán đầy đường Ðồng Khởi, làm kem dừa, kem chuối tăng thu nhập gia đình.
Ðừng tưởng dân Sài Gòn chỉ lo làm ăn không đọc sách. Sài Gòn có vài trăm tiệm sách cũ mà dân nghiền sách nhẵn mặt. Từ sách Giải Tích Hàm của Lê Hải Châu, sách Tuổi Hoa trước giải phóng, chưởng Kim Dung, đến hình ảnh sách báo của Mỹ, HongKong hay báo Toán Học Tuổi Trẻ, Kvant, và mọi loại truyện ngắn, dài, tiểu thuyết nội ngoại, đều có cả.

Nhân chuyện buôn thuốc, tôi có thằng bạn đi Tây Ninh buôn hai cây thuốc Zet bị bắt tịch thu luôn cả cái xe dream. Rõ là nguThằng cu phá phách kinh khủng, nhưng cũng vui tính ra phết. Có lần ngồi uống cà phê hắn bảo cô bán hàng: "Em ơi cho anh mượn sợi dây thung." - "Chi dzậy anh?" nó bảo: "để anh thắt ống dẫn tinh". Cô bé mặt đỏ lừ không biết có bỏ cái gì vào ly cà phê của nó không.

***

Ảnh đẹp về cuộc sống người Sài Gòn Xưa

Sài Gòn là thế đấy, muôn người muôn mặt, đa dạng vô cùng!

Dù phần nào bị cuộc sống sôi nổi cuốn trôi, Sài Gòn vẫn có nhiều thằng Tèo mộng mơ làm thơ viết truyện dễ thương khôn tả: làm ăn tay phải, văn nghệ tay trái. Hình ảnh con Thơm cái Thắm hàng me gốc điệp không bao giờ phai nhạt trong mắt bọn Tèo Sài Gòn.

Tôi vẫn còn nhớ Tèo Nguyễn Nhật Ánh với "Cô gái đến từ hôm qua", "Còn chút gì để nhớ", "Truyện cổ tích dành cho người lớn" ...
"Lòng em như chiếc lá khoai
Ðổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu ..."

Hay Tèo Bùi Chí Vinh:
"Cô gái ơi anh nhớ em,
Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa,
Lâu lâu lại nhớ quê nhà gáy chơi
Con dế thường gáy một hơi,
Còn anh gáy hết ... một thời con trai, ..."

Ðến đây tôi chợt nhận ra rằng viết về "một thời để nhớ", về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ thì rất dễ, dễ đến mức cái thằng văn dốt chữ nát như tôi cũng "xổ nho" được vài dòng. 

Khi viết cái gì ít vô thưởng vô phạt hơn một chút thì phải bắt đầu nhìn trước ngó sau, câu chữ trúc trắc, ý vẫn tràn nhưng sợ hiểu sai hiểu lệch, lại phải tránh chính trị chính em ...

Tôi đã định dừng ở đây vì câu chuyện đã nhạt dần đi, cái hào hứng ban đầu của bạn đọc, nếu có, chắc cũng không còn nồng nhiệt nữa. Thế nhưng chẳng thể để lại trong lòng bạn đọc ấn tượng về một Sài Gòn với hai cây thuốc Zet, tôi lại phải tìm cách khác để kết thúc. Chỉ sợ rằng cũng chẳng khá hơn 2 cây thuốc Zet là mấy.

***

Sài gòn xưa đẹp ngỡ ngàng qua những bức ảnh màu cực hiếm

Nếu phải so sánh Sài Gòn với Hà Nội chẳng hạn, thì ta có thể so sánh ngay hai loại ổi của hai xứ. Ổi đào Hà Nội thơm lừng, ngọt ngay, ruột đỏ tươi rất đẹp, nhưng cùi mỏng, hột to, vừa khó nhá vừa chỉ nhắm được tí là hết. Ổi Sài Gòn to hơn nắm tay, cùi dày, không ngọt và thơm như ổi đào nhưng giòn tan, cắn một miếng là mát lịm, lại có thể chia cho nhiều người ăn, chấm muối ớt nghe qua là chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn cũng vậy, nghe qua là … chảy nước miếng.

Con gái Sài Gòn dễ thương lắm! Họ có cái nhìn trong trẻo về cuộc sống, lại chẳng giận dai vùng vằng vô lý bao giờ . Ði đón trễ thì: "Anh để em chờ nãy giờ đó coi có được hông? Ghét dễ sợ luôn hà!" Cộng với một cái lườm, hai cái nguýt thì bọn Tèo Sài Gòn hối hận quá cả 2 tháng sau mới ... trễ lần nữa. 

Con gái Sài Gòn rất biết ăn mặc, đi đứng. Tiền có thể thiếu chứ phong cách tiểu thư thì chẳng thiếu bao giờ. Tiểu thư Sài Gòn không ưỡn ẹo mè nheo, mà phóng xe vèo vèo đứng tim Tèo.
Tổng hợp 180 ảnh đẹp về cuộc sống người Sài Gòn Xưa
Giọng gái Sài Gòn thì ngọt hơn mía lùi. Cái câu "hổng chịu đâu" mà nghe dân xứ khác nói thì ngứa lỗ nhĩ, nghe con gái Sài Gòn nói thì bọn Tèo Sài Gòn như bong bóng xì hơi, biểu cái gì cũng nghe ráo trọi. Con gái Sài Gòn lãng mạn chẳng kém ai, nhưng cũng rất thực tế. "Ðược thì được hổng được thì thôi, làm chi mà dzữ dzậy!" 

Sài Gòn là vậy đó, ít nhất là từ cái nhìn của Tèo tôi .  Còn ti tỉ nhiều đề tài thú vị về Sài Gòn mà tôi không muốn đề cập vì lười là chính: cuộc sống sinh viên học sinh Sài Gòn, các trò ma mãnh của bọn Tèo Sài Gòn, con trai Sài Gòn, bạn bè Sài Gòn, ...

Tôi đã nghe rất nhiều những lời nhận xét kiểu  đũa cả nắm: con trai Sài Gòn thế này, con gái Sài Gòn thế kia, dân Sài Gòn thế nọ ... Càng nghe càng thấy buồn cười vì đa số những người nói mấy câu đó chưa bao giờ thật sự sống ở Sài Gòn. Không hiểu có ai đó đọc bài này xong thì có thay đổi cái nọ cái kia trong nhận thức của họ không? Hy vọng nhỏ nhoi của tôi là những thay đổi, nếu có, là theo hướng tốt hơn.

Riêng tôi thì tôi vẫn nhớ day dứt cái ngõ nhỏ xôn xao ấy ...

7-2003
NQH

Hồng Vân sưu tầm

Ảnh bìa Sài Gòn về đêm

 

Sai gòn 2017 - Ngỡ ngàng trước bộ ảnh Sài Gòn xưa được tái hiện một cách chân thật nhất

Ngỡ ngàng trước bộ ảnh Sài Gòn xưa

được tái hiện một cách chân thật nhất

 

Bộ ảnh “Sài Gòn, cõi nhớ” được những người yêu Sài Gòn tái hiện lại một cách rất chân thật. Những bức ảnh tuy không được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lượng và kiến thức về Sài Gòn xưa nên những ảnh được tái hiện một cách chân thật nhất tao cho người xem dễ dàng nhớ lại một thời hoa lệ của thành phố này.

 

Bộ ảnh "Sài Gòn, cõi nhớ" được những người yêu Sài Gòn tái hiện lại một cách rất chân thật. Tuy những bức ảnh không được chụp bởi nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, nhưng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và kiến thức về Sài Gòn xưa, người xem dễ dàng nhớ lại một thời hoa lệ của thành phố này.



Bộ ảnh được đầu tư rất công phu, từ trang phục đến phương tiện đều được chọn lựa kỹ càng cho phù hợp với bối cảnh.





Thành công của bộ ảnh nằm ở những chiếc áo dài đậm nét những năm 70

Kết hợp áo dài xưa và xe cổ khiến bộ ảnh trở nên chân thực



Bạn sẽ ngỡ ngàng khi nhận ra đây là những bức ảnh chụp vào năm 2017



Những mảng màu xưa cũ đã được tái hiện lại rất thành công nhờ sự tham gia của những cô gái hiện đại nhưng đam mê tà áo dài xưa."Sài Gòn, cõi nhớ" là ý tưởng của những người trong hội chơi xe cổ Sài Gòn. Trong một buổi gặp gỡ thường niên của hội, ý tưởng tái hiện lại một Sài Gòn xưa qua ảnh đã được thống nhất. 10 ngày lên ý tưởng, với trang phục và xe cổ những người tham gia tự chuẩn bị, để trong một buổi sáng cuối tuần, bộ ảnh đã được hoàn thành với sự háo hức và tận tâm của những người tham gia.


Nét đẹp của những cô gái Sài Gòn xưa




Góc đường Nguyễn Trung Trực khi lên ảnh vẫn giữ được nét đẹp của Sài Gòn

Không chỉ mẫu nữ, mà các anh cũng rất thời trang




Những chiếc xe cổ được mang đến từ các thành viên trong hội Xe Cổ Sài Gòn


Phong thái mang nép đẹt Sài Gòn cũ.Góp phần thành công cho bộ ảnh, chính là sự am tường kiến thức về Sài Gòn thời xưa, cũng như tâm huyết khi dành nhiều thời gian để tìm kiếm trang phục của những người tham gia. Toàn bộ hình ảnh được thực hiện bởi những nhiếp ảnh không chuyên, người mẫu không chuyên là thành viên của nhóm.



Hai cha con anh Trần Khắc Dũng cùng tham gia dự án

Con gái của anh Trần Khắc Dũng
 

Chị Nguyễn Hồng Nga trong tà áo dài của mẹAnh Nguyễn Thanh Bình (1957) là một thành viên trong dự án "Sài Gòn, cõi nhớ". Tuy là một người Hà Nội, nhưng tình yêu và kiến thức về Sài Gòn của anh khiến nhiều người khâm phục. Vốn là người thích phiêu lưu khám phá, đặc biệt là thú chơi xe cổ và nhiếp ảnh ăn sâu vào máu, nên anh đã rất hào hứng tham gia vào dự án "Sài Gòn, cõi nhớ".
 
Anh Nguyễn Thanh Bình chủ nhân của những bức ảnh.Anh Thanh Bình chia sẻ: "Tuy anh em tham gia dự án đều là những tay máy không chuyên, mẫu cũng không phải chuyên nghiệp, nhưng với sự am hiểu Sài Gòn, nên ai cũng cố gắng hoàn thiện bộ ảnh. Dẫu cho sau khi hoàn thành, bộ ảnh còn nhiều thứ chưa hoàn thiện, nhưng anh em đã rất hào hứng với thành công này."

Bộ ảnh giúp những người trẻ chúng ta phần nào hiểu thêm về nét đẹp của Sài Gòn xưa, và nếu bạn là một người từng sống ở Sài Gòn qua thời gian hoàng kim nhất, chắc chắn ít nhiều bạn sẽ tìm thấy lại một khoảng ký ức về một thời đã qua.
 
Kim Phượng st
 
buổi sáng Sai Gon

 

 

Theo dõi RSS này