Du lịch

Du lịch (276)

Cùng chiêm ngưỡng bộ ảnh của Noriyuki Kajiwara

Cùng chiêm ngưỡng bộ ảnh của

Nhiếp ảnh gia Noriyuki Kajiwara 

Trẻ em là những thiên thần đẹp nhất thế gian. Đặc biệt là khi những “thiên thần” ấy đang dạo chơi giữa thiên nhiên bao la tươi đẹp, hình ảnh ấy lại càng trở nên tuyệt vời hơn nữa.

Nhiếp ảnh gia người Nhật Noriyuki Kajiwara sinh ra và lớn lên ở Okayama. Vốn yêu thích chụp ảnh phong cảnh thiên nhiên, từ khi con gái ra đời, anh thấy rằng trẻ con là hình ảnh mê hoặc và hoàn mỹ nhất trên thế giới. Vì vậy, anh đã đưa một bé trai và một bé gái và dạo chơi trên quê hương bằng chính đôi chân của mình. Giữa thiên nhiên bao la bốn mùa luân phiên đổi thay, núi sông nước chảy, hoa lá đâm chồi nảy lộc, mỗi lần bấm nút chụp, anh lại dành một tình yêu sâu sắc cho lũ trẻ.

Cùng chiêm ngưỡng những hình ảnh “trẻ em giữa thiên nhiên” tuyệt vời của nhiếp ảnh gia Noriyuki:

Ngọc Lan sưu tầm

 

Xem thêm...

Hành Trình Xuyên Việt Trip # 19

Hành Trình Xuyên Việt Trip # 19

Gia Lai - Đập thủy điện Yaly - Cầu treo Kon Klor - Nhà thờ gỗ Kontum - Chùa Minh Thành Pleiku - Hồ Lak - Ban Mê Thuột:

Thứ bảy ngày 21 tháng 1 và Chủ Nhật ngày 22 tháng 1 năm 2017.

Đêm qua vào tới thành phố Pleiku thì trời đã tối lắm nên không nhìn thấy rỏ quang cảnh thành phố như thế nào, vì vậy sáng nay N háo hức dậy thật sớm để sửa soạn "đi nhìn Pleiku" xem nó ra làm sao. Cái nhìn đầu tiên của N về Pleiku khi mở màn cửa sổ trên lầu cao từ phòng N ở, nhìn ra ngoài nó như thế này đây.

Hình chụp cảnh nhà cửa tại Trung tâm thành phố Pleiku

 

Bạn bè nghe nói N sẽ đi thăm Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuột thì ai cũng bảo "mấy tỉnh trên đó có gì mà coi, toàn là đất đỏ mù trời, thành phố thì "đi dăm phút đã về chốn củ", lại còn "ở đây buổi chiều quanh năm mùa Đông" thì đi làm chi cho tốn công!” Các bạn, mình là dân sinh sống tại Saigon từ thuở mới sinh ra đời, biết được tỉnh nọ tỉnh kia thì chỉ nhờ qua sách vở, báo chí. Thời mới lớn vào những năm trước 1975, trong đầu mình biết và nghĩ về Pleiku thì chỉ là 1 thị xã nhỏ đèo heo hút gió vào thời gian VN đang có chiến tranh. Được biết ở đấy, trừ nhà cửa tại những con đường thuộc khu trung tâm, và những khu có rạp hát như rạp hát Diệp Kính, Thanh Bình, khu Phan Bội Châu, khu chợ Nhỏ, chợ Mới, Bến xe ....thì còn tương đối gọi là lớn một chút, ngoài ra thì toàn là nhà cửa lèo tèo, đường xá nhỏ xíu lổn nhổn những đất và đá. Đất Pleiku ngày xưa là đất núi lửa bazan, mùa nắng thì bụi đỏ mù trời, còn mùa mưa thì mưa dầm mưa dề, sùi sụt cả tuần lễ làm cho đất đỏ và bụi đỏ biến ra thành một lớp đất sét nhão nhẹt, trơn trượt dính vào giày dép như dính keo. Cho nên Pleiku trước năm 1975 mà N được biết đúng là một nơi không phải dành cho khách du lịch tìm đến.

Hai hình dưới đây là thành phố Pleiku vào những năm trước 1975 (hình từ Internet)

Hình Internet

 

 Tuy nhiên, N vẫn thầm nhũ trong đầu là thễ nào cũng có ngày mình sẽ đặt chân đến thăm Pleiku một lần cho biết. Tại sao vậy ha? Trước đây, N biết và chú ý đến Pleiku có lẽ là do qua những tin tức chiến sự nóng bỏng hằng ngày, biết đến Pleiku hồi đó được mệnh danh là thành phố lính, biết được thành phố này cư dân hầu như toàn là những người vợ lính từ các nơi xa xôi đến để chờ thăm chồng đóng quân tại đây, còn không thì phần đông là vợ con lính ở hậu cứ, những người này ngày đêm chờ và cầu mong chồng trở về chỉ với hy vọng là để được nuôi chồng bị thương sau những cuộc hành quân mà thôi ..... Nghe mà thấy thương thành phố và những người ở nơi đó quá phải không quý vị ?

Đã vậy Pleiku lại còn được thơ mộng hóa nhờ qua 1 bài thơ của cố thi sĩ lính chiến Vũ Hữu Định đã được nhạc sỹ Phạm Duy phổ nhạc và đặt cho cái tựa rất dễ thương là Còn Chút Gì Để Nhớ "Phố núi cao phố núi đầy sương. Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn. Anh khách lạ đi lên đi xuống. May mà có em đời còn dễ thương. Phố núi cao phố núi trời gần. Phố xá không xa nên phố tình thân. Đi dăm phút đã về chốn cũ. Một buổi chiều nào lòng bỗng bâng khuâng. Em Pleiku má đỏ môi hồng. Ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông. Xin cảm ơn một mái tóc mềm. Mai xa lắc bên đồn biên giới. Còn một chút gì để nhớ để quên". Nghe bài hát thì thấy thơ mộng thiệt, làm mình cũng muốn lên trên đó xem "em Pleiku má đỏ môi hồng" nhìn ra sao mà các anh lính chiến mê mẫn đóng đô luôn trên thành phố Núi bụi đỏ mờ trời như vậy ?

Tuy nhiên lý do trên không phải là lý do duy nhất làm cho N muốn đến Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuột đâu. Xin được tâm sự rằng khi phải bỏ nước ra đi, N vẫn thầm nhũ có một ngày mình sẽ trở về để đi thăm khắp tất cả mọi miền của đất nước. Nếu được đi mà không phải sợ sệt gì, không sợ bị bắt lùa vào rừng học tập, không sợ bị đắp mô, không sợ bị giật mìn chết tan xác ..... thì chừng đó chắc chắn là N sẽ nhất định đi thăm Pleiku, thăm Kontum và Ban Mê Thuột .... Cũng may là N đã thưc hiện được ước mơ này vào năm 2017, khi tuổi đời của mình đã dần đi vào tuổi thất thập cổ lai hy .....

Bài HTXV #19 nhằm kể lại chuyện N đến thăm 3 tỉnh miền Cao Nguyên trong chuyến đi Xuyên Việt vào năm 2017. Tình cờ làm sao mà bài viết này lại trùng khớp vào thời gian của tháng 4 năm 2019. Vì vậy tưởng chúng ta cũng nên nhắc lại một chút về chuyện đau thương của tháng 4 năm 1975, chuyện mà người Việt tha hương mình ai cũng phải nhớ trong lòng không bao giờ quên được. Cách đây 44 năm vào gần cuối tháng 3 của năm 1975, đồng bào của 3 tỉnh Cao Nguyên Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuột đã phải bỏ cả tài sản, nhà cửa, ruộng vườn ..... hoảng loạn đổ sô nhau tìm đủ mọi cách để chạy về phía hướng Nam, Họ đã ra đi trong tuyệt vọng cố chạy theo chân đoàn quân triệt thoái ngày càng tan tác trên đường lui binh vô cùng hỗn loạn, và Họ đã phải chịu biết bao nhiêu tai ương đau khỗ trên con đường đi tìm tự do, tìm sự sống cho gia đình mình trên đường Liên Tỉnh Lộ 7B Pleiku-Phú Bổn-Phú Yên. Con đường máu dài 300 cây số kia đã là nơi chôn vùi hàng ngàn xác đồng bào và trẻ thơ vô tội. Thật kinh hoàng, khủng khiếp với biển người và biển máu, đoạn đường máu lệ này chẳng khác nào chốn quỷ môn quan, đã tàn sát không biết bao nhiêu mạng lính và dân. Trong đoàn người di tản phải vượt qua liên tỉnh lộ 7B, số dân thường bị chết dọc đường nhiều cũng không kém số thương vong của quân đội. Họ chết vì súng đạn vô tình, chết vì bị địch pháo kích một cách vô tội vạ, chết vì xe cộ tranh giành lối đi mà gây tai nạn bừa bãi, chết vì tranh nhau miếng ăn nước uống, chết vì cướp giật…... rồi thì cha xa con, chồng xa vợ, gia đình tan tác ..... biết bao nhiêu trẻ em bị lạc mất gia đình phải trôi sông lạc chợ .... Ngồi viết bài này hôm nay, chợt thấy lòng mình vô cùng buồn bã khi nhớ lại chuyện đã xảy ra trên con đường 300 cây số kinh hoàng của 44 năm về trước. Xin được thành tâm thắp một nén hương lòng để tưởng nhớ đến tất cả những người quân, dân vô tội từ Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuộc đã bị bỏ mạng trên con đường liên tỉnh lộ 7B năm xưa, nơi mà Họ đã bị chết một cách tức tưởi, oan khiên và chắc chắn là cho đến nay họ vẫn còn u uất nơi bờ cao bụi rậm, không sao siêu thoát được. Nghĩ đến họ lòng thấy thật là xót xa vô tận!

Vì vậy ước mong của N là khi trở về, được một lần đến đây để nhìn tận mắt xem những đồng bào ruột thịt của mình giờ đây gia đình họ sinh sống ra sao sau Cuộc Triệt Thoái Tây Nguyên vào tháng 3 năm 1975 đó? Muốn được thấy xem thành phố Núi bụi đỏ mù trời giờ đây nhìn ra sao sau cuộc đổi đời oan nghiệt vào năm đó? Vâng, đó là một trong những lý do đã thôi thúc N tìm đến Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuột đấy các bạn.

Theo chương trình thì chúng tôi sẽ được đi xem thành phố và những điểm chính nổi bật nằm trong địa phận của 3 thành phố Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuột mà Travel Agency đã gợi ý chúng tôi nên đi thăm khi đến đây. Thực sự chúng tôi không chú ý nhiều đến những địa điểm được giới thiệu của chuyện du lịch tại đây vì chuyện đó không quan trọng mấy, mục đích chính của chúng tôi khi tới đây cũng chỉ là muốn được đi tới đi lui để nhìn lại quang cảnh của thành phố xưa giờ đã ra sao sau 44 năm dâu bễ mà thôi.

Đúng 8:00 giờ sáng, theo chương trình thì sau khi đảo 1 vòng qua những khu chính của thành phố Pleiku xong, chúng tôi sẽ khởi hành đi Kontum để xem Đập Thủy Điện Yaly cách thành phố Pleiku 40 km. Nhưng trước khi kể chuyện và post hình cho các bạn xem về Đập Thủy Điện Yaly thì cũng xin được chia sẽ những cảm nghĩ của N về lần đầu tiên khi nhìn thấy Pleiku cái đã. Trước đây trong đầu mình cứ nghĩ Pleiku ở 1 nơi có đồi núi cao vì trước đây đã được gọi là Phố Núi, đường đi sẽ lên đèo xuống dốc, thành phố lèo tèo đìu hiu với dăm ba con đường đất đỏ nhỏ xíu "đi dăm phút đã về chốn cũ", quanh năm đất đỏ bụi bay mù trời, đã vậy lại còn bị tan nát vì tên bay đạn lạc khói lửa tơi bời vào thời gian của tháng 3 năm 1975 nửa ........ nhưng sáng nay sau khi dạo qua thành phố thì mình mới thấy là đã .... bị hố to! Vì Pleiku mà N nhìn thấy ngày nay là một thành phố lớn, với những con đường tráng nhựa thẳng tắp rộng lớn cho xe hơi chạy có nhiều lanes, đường thẳng băng chẳng nhìn thấy đồi dốc đâu cả, xe cộ đi lại tấp nập với nhiều xe du lịch to, nhỏ và dĩ nhiên là nhiều xe máy, nhìn y chang như một vài thành phố lớn ở trong Nam. Chợ búa đông vui tấp nập, nhà cửa 2 bên đường với những nhà xây cao, to rất văn minh, đường phố sạch sẽ và nhiều cây xanh các bác ạ. Bốn bà cứ mắt tròn mắt dẹt bảo nhau "Pleiku đây á? tưởng nhỏ, trời ơi sao mà to dữ vậy nè ?" Thôi, nếu được như vậy thì mình quá là mừng cho đồng bào đồng hương của mình ở đây, thực sự Họ đã vực được dậy để mà sống hùng, sống mạnh sau vấn nạn của năm 1975 thì còn nỗi vui mừng nào hơn nửa phải không các bạn? Theo tìm hiểu thì hiện nay Pleiku là thành phố tỉnh lỵ của tỉnh Gia Lai ở vùng Tây Nguyên. Pleiku là thành phố lớn thứ 3 tại Tây Nguyên (chỉ sau Đà Lạt và Buôn Mê Thuột) nằm trên trục giao thông giữa quốc lộ 14, quốc lộ 19 nối thông suốt cả nước và là đô thị quan trọng nhất của vùng Bắc Tây Nguyên.

Sân bay Cù Hanh của mình trước 75, hiện nay họ đã đặt lại cho cái tên là "Cụm Cảng Hàng Không Pleiku", nằm cách trung tâm thành phố khoảng 5km để cho các tuyến bay Pleiku-Hà Nội, Saigon và Đà Nẳng đáp lên/ xuống.

À, lại còn chuyện này nửa .... "em Pleiku má đỏ môi hồng ..." mà N đã tưởng tượng trước kia .... giờ tìm đỏ con mắt cũng chẳng thấy đâu cả!. Giời ơi, em Pleiku bi giờ cô nào cũng trở thành "Ninja" hết cả rồi! Em Pleiku bây giờ được trang bị tận răng, cô nào cũng trở thành Ninja giống y chang như các thiếu nữ ở Saigon giời ạ. Các bà, các cô bây giờ không thấy mặc áo dài nhiều, thay vào đó là mặc quần áo ngắn, trời nóng chết bà mà bên ngoài họ còn mặc thêm 1 cái áo gió may bằng hàng chống nắng dầy cộm có mũ kéo lên che kín đầu kín tai, bao tay chống nắng kéo lên đến tận khuỷu, khẫu trang được mắc từ tai nọ sang tai bên kia che kín mồm miệng, đeo kèm thêm cái kính đen xì không nhìn thấy mắt đâu cả, trên đầu lại đội cái nồi cơm điện (mũ bảo hiểm đấy các bác), chưa hết, cô nào mặc skirt thì lại còn quàng thêm bên ngoài nguyên con 1 cái skirt bằng vải chống nắng dài đến tận gót chân nửa! Nói thật, N mà có phải đi quánh ghen thì chắc sẽ đánh nhầm người là cái chắc! Vì có nhìn ra được ai là ai đâu! Ôi những cô thiếu nữ Pleiku má đỏ môi hồng trong tà áo dài trắng trinh nguyên giờ tan trường trông như những đàn bướm trắng làm say lòng các anh lính chiến giờ ở nơi nao? Ôi những cô thiếu nữ lưng ong thắt đáy, mặc áo lụa Hà Đông màu tím, màu vàng chạy velo solex tà áo dài bay bay trong chiều lộng gió trước kia của Saigon giờ ở nơi đâu? Buồn !!!

 Thôi, bây giờ mình kể đến chuyện đi thăm Nhà máy Thủy điện Yaly nha. Nhà máy Thủy điện Yaly nằm bên dòng sông Sê San, thuộc xã Ialy, huyện Chưpăh, tỉnh Gia Lai. Đây là công trình thủy điện ngầm lớn nhất Việt Nam, với sản lượng điện trung bình 3,7 tỷ KWh/năm.

Thác Yaly nổi tiếng từ ngày xưa, từng là một trong những thác nước lớn nhất Việt Nam. Hiện tại, thác đã được ngăn lại để xây dựng Nhà máy Thủy điện Yaly. Cảnh đẹp của thác ngày trước, nay đã được thay bằng cảnh của Đập dâng, Đập tràn xả lũ và một Hồ nước rộng lớn trong xanh nằm giữa núi rừng Tây Nguyên.

 Hình chụp Đập Thủy Điện Yaly

 Đường vào Nhà máy Thủy điện Yaly - Hồ chứa nước

Từ thành phố Pleiku theo quốc lộ 14 hướng đi Kontum đến Km 15, chúng tôi rẽ trái đi chừng 23km giữa cao nguyên bát ngát thì sẽ đến được nhà máy thủy điện Yaly.

 Con đường từ quốc lộ 14 vào nhà máy được trải nhựa đen nhánh, phẳng lỳ, nằm giữa những khu dân cư đông đúc, và những cánh rừng cao su xanh ngắt.

Từ ngoài cổng công trình vào đến cổng nhà máy lại là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp khác. Dọc theo con đường quanh co đèo dốc, giữa những ngọn núi chập chùng và hồ chứa nước rộng lớn là bạt ngàn những cây hoa anh đào, nhưng giờ này chưa có hoa nở. Lác đác giữa rừng anh đào là những cây hoa mai và những thảm hoa lau trắng xóa phất phơ, chen giữa những hàng cây dại, những cây cổ thụ xanh ngắt, thỉnh thoảng lại còn thấy cả một đàn dê chạy rong ra đường kiếm ăn nữa.

Hình chụp cổng vào Nhà máy Thủy điện Yaly

Khi vào đến nhà máy, chúng tôi được 1 anh trong đội ngũ kỷ sư của toán kỹ thuật điều hành công trình thủy điện dẫn cho đi thăm con đường hầm dài khoảng 300 m nơi đặt máy phát điện, và còn giảng giải về cách vận hành, cách thức biến thủy năng thành điện năng. Con đường hầm dài khoảng 300m từ cổng nhà máy đến địa điểm đặt máy phát điện với nhiều thiết bị máy móc, turbin vận hành giàn máy khổng lồ cũng là một chỗ rất thích thú đáng để tìm hiểu. Bên trái là khu di tích của công trình - đường hầm thô rộng chừng 10m, cao vài chục mét, những lớp đá đủ màu, đủ lọai với đá vân xám, đá thạch anh trắng như tuyết, đá ong xanh, đá bazan đỏ, đá sợi vàng.

Đường hầm vào nhà máy

Trung tâm vận hành nhà máy Thủy điện Yaly

Đúng 10:30 am chúng tôi rời Nhà máy Thủy điện Yaly để đi Kontum, khoảng 11:30 am thì đã đến địa phận thành phố Kontum. Thành phố này nằm ở địa hình lòng chảo phía nam tỉnh Kon Tum, trên độ cao khoảng 525m, và được uốn quanh bởi thung lũng sông Đăk Bla, vùng đất thấp nhất của tỉnh Kon Tum.

Sau năm 1975, thị xã Kon Tum trực thuộc tỉnh Gia Lai - Kon Tum, nhưng sau ngày 13 tháng 9 năm 2009 thì thị xã Kon Tum chính thức trở thành Thành phố Kon Tum. Ngày 12 tháng 8 năm 1991, chính quyền chia 2 tỉnh Gia Lai - Kon Tum, để tái lập ra 2 tỉnh Gia Lai và tỉnh Kon Tum. Tỉnh Gia Lai gồm thị xã Pleiku và 9 huyện: An Khê, Ayun Pa, Chư Păh, Chư Prông, Chư Sê, KBang, Kông Chro, Krông Pa, Mang Yang. Tỉnh Kon Tum gồm thị xã Kon Tum và 4 huyện: Đắk Glei, Đắk Tô, Kon Plông, Sa Thầy.

Khi vào đến trung tâm thành phố thì cũng đã đến giờ ăn trưa, nhưng chị TN xin được chia tay với mọi người nửa buỗi để đi thăm Mộ phần của ông xã đang nằm ở nghĩa trang của gia đình và giòng họ tại thành phố này. Chúng tôi tạm chia tay để cho chị có thì giờ riêng tư với gia đình hiện vẫn còn đang sinh sống tại đây. Sau đó cậu Quang đưa 3 bà còn lại đi ăn trưa tại Quán Ngói Đỏ 88 ở đường Phan Chu Trinh, mà cậu quảng cáo rằng tiệm này có món đặc biệt là Bò Lên Mâm và Cá Đuối Nướng Nghệ rất ngon. Ừ thì đi, cậu đưa đi đâu thì chúng tôi đi đó vì ở thành phố lạ biết đường nào mà chọn nên ăn gì chả được, vả lại cái chính là chúng tôi cũng chỉ muốn chạy vòng vòng thành phố để xem quang cảnh và sinh hoạt của đồng bào, đồng hương tại đây mà thôi.

Rời khỏi Quán Ngói Đỏ 88, trong khi chờ đến giờ hẹn quay lại đón chị TN, cậu Quang đưa chúng tôi đi xem Nhà thờ Chính Tòa của thành phố Kon Tum.

Nhà thờ chính tòa Kon Tum hay còn được gọi là nhà thờ Gỗ Kontum, nằm trên đường Nguyễn Huệ của thành phố Kon Tum. Nhà thờ do một linh mục người Pháp khởi công xây dựng vào năm 1913, hoàn thành năm 1918, tọa lạc giữa trung tâm thành phố.

Nhà thờ được hoàn thành bởi những nghệ nhân đến từ Bình Định, Quảng Nam, được xây dựng bằng phương pháp thủ công với chất liệu hoàn toàn bằng gỗ, vật liệu chiếm số lượng nhiều nhất là gỗ cà chít (sến đỏ). Được thiết kế theo kiến trúc Roman phối hợp với kiến trúc nhà sàn của người Ba Na, từ những đường nét họa tiết đến những điểm nhấn trên chất liệu đều mang đậm sắc thái văn hóa, tín ngưỡng của người Tây Nguyên. Trần và tường được xây bằng đất trộn rơm theo kiểu nhà truyền thống của người miền Trung Việt Nam. Trên tường rơm là những bức tranh kính nhiều màu rực rỡ về Chúa và Đức Mẹ.

Nhà thờ là một công trình gồm: giáo đường, nhà tiếp khách, nhà trưng bày các sản phẩm dân tộc và tôn giáo, nhà rông. Ngoài ra còn có cô nhi viện, cơ sở may dệt thổ cẩm, cơ sở mộc.

Khu hoa viên của nhà thờ có bức tượng Đức Mẹ hai tay nâng bế Chúa được làm từ một thân gỗ nguyên sơ, tạc theo phong cách mộc mạc của các dân tộc Tây Nguyên. Ngoài ra, thánh giá và các tượng trang trí bên ngoài lẫn bên trong nhà thờ như các con chiên, tượng thánh được làm bằng gốc rễ cây rừng càng làm cho không gian mang đậm màu sắc Tây Nguyên. Hơn một thế kỷ qua, nhà thờ Gỗ Kon Tum cho đến nay vẫn giữ được y nguyên nét đẹp hài hoà giữa lối kiến trúc của người Roman và nhà sàn của người Bana.

Từ xa, du khách đã nhìn thấy tháp chuông nhà thờ gỗ với màu gỗ nâu ấm áp, nổi bật trên nền trời trong xanh của vùng cao nguyên.

Bước vào trong giáo đường, không gian rộng thênh thang, hàng cột gỗ đen bóng, khiến bạn sẽ có cảm giác mình thật nhỏ bé.

Cửa chính vào nhà thờ chụp từ phía bên trong.

Chụp tại khu hoa viên của nhà thờ

Rời nhà thờ Gỗ Kontum, cậu Quang đưa chúng tôi đi xem cây cầu treo Kon Klor. Cây cầu này thuộc địa phận làng Kon Klor của thành phố Kon Tum. Là chiếc cầu dây văng to đẹp nhất khu vực Tây Nguyên nối liền hai bờ của dòng sông Đăk Bla. Cầu có chiều dài 292m, rộng 4.5m, thiết kế và khởi công xây dựng vào ngày 3/2/1993 và hoàn thành ngày 1/5/1994, có màu vàng cam nổi bật trong cái nắng vàng oi ả của vùng đất Tây Nguyên. Trong hàng thế kỷ qua, trước khi cầu treo Kon Klor được xây dựng thì người dân tại đây đã phải qua sông bằng những chuyến đò ngang, ngày nay khi chiếc cầu được đưa vào xử dụng thì những chuyến đò bằng xuồng độc mộc cũng đã chấm dứt luôn.

Trời càng về chiều, đứng trên cây cầu treo Kon Klor gió lồng lộng đến phát nhức đầu chóng mặt, vả lại chúng tôi cũng không chụp được nhiều hình cho lắm vì có nhiều xe máy lưu thông qua lại nhộn nhịp trên cầu, mình cứ đứng trên cầu đi tới đi lui rất là bất tiện và nguy hiểm cho nên chúng tôi quyết định ra về. Trở lại trung tâm thành phố để đón chị TN, sau đó chúng tôi thẳng đường quay về Pleiku ăn tối và nghỉ ngơi sớm lấy sức để ngày mai sẽ tiếp tục chương trình kế tiếp.

Đêm nay chúng tôi qua đêm tại Hoàng Anh Gia Lai Hotel thêm 1 tối nửa tại thành phố Pleiku.

Chủ Nhật, ngày 22 tháng 1 năm 2017, trước khi rời thành phố Pleiku để lên đường đi Ban Mê Thuột, đúng 8:30 sáng cậu Quang đã có mặt để đưa chúng tôi đi thăm thêm một địa điểm rất nổi tiếng tại thành phố này.

 Cách trung tâm thành phố Pleiku khoảng 2km, toạ lạc trên một ngọn đồi thoai thoải trong lòng phố núi sương mù mờ ảo, một ngôi chùa không cổ nhưng là nơi có thể níu bước chân của những người yêu cái đẹp, đó là chùa Minh Thành. Minh Thành là ngôi chùa thuộc hệ phái Bắc Tông được Hòa thượng Thích Giác Đạo khai sơn năm 1964 và đã qua một lần trùng tu năm 1972, không giống như những ngôi chùa khác mang đặc trưng của phật giáo Tiểu thừa, chùa Minh Thành chịu ảnh hưởng nhiều từ kiến trúc của Trung Quốc và Nhật Bản.

Chùa được xây dựng vào năm 1964, nhưng qua nhiều biến động thăng trầm của lịch sử khiến Chùa có nhiều phần bị thiêu hủy, nên vào năm 1997 chùa đã được trùng tu và xây lại mới. Sau quá trình trùng tu kéo dài hơn 10 năm, chùa Minh Thành ngày nay như được khoác lên một chiếc áo hoàn toàn mới với vẻ đẹp phương Đông đặc trưng độc đáo mang ảnh hưởng của kiến trúc Nhật Bản, Trung Quốc, Đài Loan.

Chánh điện chùa cao 16 m, được làm bằng gỗ Pơ Mu rất bền và chắc. Bộ cửa làm bằng gỗ gõ với khung cửa dày 4 tấc với 6 cánh cửa dày 2 tấc, được chạm khắc 6 vị đại Bồ Tát trên cửa.

Khi đến viếng chùa, từ xa bạn đã nhìn thấy ngôi bảo tháp Xá Lợi 9 tầng cao vút giữa bầu trời xanh, thờ thất Phật và xá lợi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Tháp cao 72m, bên trong tôn trí 4 vị Thiên Thủ Thiên Nhãn được khắc chạm rất tinh tế và sống động bằng gỗ mít.

Tượng Đức Phật A Di Đà bằng đá hoa cương được chạm trổ rất tinh xảo, cao 7.5 m, nặng 40 tấn được tôn trí uy nghiêm giữa hồ nước Liên Trì ngào ngạt hương sen với những hàng liễu rủ xunh quanh mặt hồ.

Những cây liễu nhỏ rủ xuống quanh hồ, cả bầu trời in bóng xuống mặt nước tạo thành một khung cảnh rất nên thơ.

Phía trước chánh điện, bên phải là tháp chuông tôn trí đại hồng chung nặng 4 tấn (được đặt đúc tại Huế), có lối cầu thang bộ đi lên để chiêm ngưỡng và ngắm cảnh vật xung quanh chùa. Tháp được thiết kế rất giống kiến trúc ngôi đền chùa của Nhật Bản, tuy nhiên lối kiến trúc này vẫn mang đậm lối kiến trúc cổ của Việt Nam như Chùa Một Cột

Chúng tôi quanh quẩn vãn cảnh chùa khoảng gần 1 tiếng rồi rời chùa lúc 9:15 am để khởi hành đi Ban Mê Thuột. Nghe cậu Quang cho biết là mình sẽ đi trên Quốc lộ 17 (hay 27? sorry vì lâu quá nên N cũng không nhớ chính xác), đường xa khoảng 160 km và mất vào khoảng 2 tiếng rưỡi mới tới nơi.

Ban Mê Thuột là thành phố trực thuộc tỉnh Đắk Lắk, là thành phố lớn nhất nằm ở trung tâm vùng Tây Nguyên, là đô thị miền núi có dân số lớn nhất Việt Nam. Vào năm 1975 Ban Mê Thuột từ một thị xã nhỏ bé nay đã phát triển lên thành Thành phố vào năm 1995 (đô thị loại 3) và sau 10 năm xây dựng, thành phố Ban Mê Thuột được công nhận là đô thị loại 2 (năm 2005), hiện nay đang phát triển để được nâng cấp lên đô thị loại 1 trực thuộc tỉnh Đắk Lắk.

Vào lúc 1:30 pm, khi còn cách Ban Mê Thuột khoảng 56 km không biết là vì thuận đường hay sao đó mà cậu Quang lại ghé vào cho chúng tôi xem Hồ Lak trước khi vào trong thành phố.

Theo tìm hiểu, được biết Hồ Lắk là hồ nước ngọt lớn nhất ở Tây Nguyên và lớn thứ hai tại Việt Nam (chỉ có đứng sau hồ Ba Bể), Hồ nằm bên thị trấn Liên Sơn, thuộc huyện Lắk, tỉnh Đắk Lắk, cách thành phố Ban Mê Thuột khoảng 56 km về phía Nam theo quốc lộ 27. Hồ khởi nguồn từ mạch nước ẩn sâu trong dãy núi cao Chư Chang Sin và nối liền với dòng sông Krông Ana, hồ Lắk có diện tích rộng lớn đến 500 ha và tọa lạc ở độ cao hơn 500 m so với mặt nước biển. Hồ Lắk là một thắng cảnh đẹp của vùng đất Tây Nguyên được bao bọc bởi khu rừng nguyên sinh xanh mát với những dãy núi cao ngút ngàn.

Nhưng khi xe ngừng tại Hồ Lắk thì chúng tôi đã thấy hỡi ơi rồi! chúng tôi đã tính sai thời gian khi quyết định đến thăm hồ Lắk ngày hôm nay. Là vì muốn nhìn cảnh đẹp của hồ thì chúng ta phải đến đây trong thời khắc bình minh vừa lên để được nhìn những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua làn sương mờ ảo chiếu trên mặt hồ, hay là lúc hoàng hôn để được ngắm nhìn khung cảnh chiều muộn đượm buồn ở nơi hoang sơ này khi những tia nắng hoàng hôn không còn rực rỡ mà thay vào đó chỉ còn le lói yếu ớt và tắt hẳn khi mặt trời lặn xuống núi, phủ lên bầu trời một lớp áo đen tuyền, huyền bí...... thì nó mới phê! chứ đằng này lại đến ngắm hồ vào đúng lúc giữa trưa trời nắng như đổ lửa và không có một ngọn gió nào, đã vậy Hồ Lắk bây giờ nước lại cạn queo à! nhìn chung quanh chẳng thấy có một du khách nào léo hánh tới "ngắm hồ" ngoài 4 bà già này các bác ạ. Nắng nóng quá, hồ cạn nước, lại đúng giữa trưa nửa nên chắc mọi người đều trốn ở trong nhà hết trơn rùi! Chúng tôi ngao ngán đứng nhìn cái Hồ, lật đật chụp vài ba tấm ảnh xong là .... leo lên xe dông luôn một nước!

 Đây là những tấm hình N chụp tại Hồ Lắk nè các bác. Chẳng thơ mộng tị nào cả

Hình chụp những người dân quê đang làm việc trên đồng giữa trời nắng gắt như đổ lửa - trên đường xe ra khỏi khu vực Hồ Lak để về Ban Mê Thuột.

Chúng tôi vào đến trung tâm thành phố Ban Mê Thuột vào khoảng 4:30 chiều, check in vào khách sạn Dakruco tại số 30 đường Nguyễn Chí Thanh. Cùng mọi người đi ăn tối lúc 6:30, sau đó quay về nghỉ ngơi cho khỏe để ngày mai còn có sức đi thăm thành phố.

Viết xong ngày April 27-2019 lúc 10:31 pm

Bài kế tiếp: Ban Mê Thuột - Buôn Đôn - Nhà ông Amakong - Thác DrayNur - Chùa Khải Đoan - Nhà thờ Thánh Tâm - Saigon.

 

Nam Mai ***

 Image result for hình bìa quê hương việt nam

Xem thêm...

Hành Trình Xuyên Việt Trip # 18

Hành Trình Xuyên Việt Trip # 18

 *** Nam Mai  ***

Qui Nhơn - Tháp Đôi - Mộ Hàn Mặc Tử - Ghềnh Đá Đĩa - Pleiku: Thứ sáu ngày 20 tháng 1 năm 2017

Sáng nay, 4 bà thu xếp check out sớm vì Cậu Quang cho biết là mình sẽ lên đường vào đúng 8:00 giờ. Nhìn ra bên ngoài mọi người lắc đầu ngán ngẫm vì trời hôm nay rất âm u và lại còn đang lất phất mưa nửa. Trên đường đi, cậu Quang cho biết điểm dừng để xem đầu tiên là Tháp Đôi.

Tháp Đôi Quy Nhơn tọa lạc tại làng Hưng Thạnh xưa, bây giờ thuộc về phường Đống Đa, cách trung tâm thành phố chừng 3 km về phía Tây Bắc. Tháp Đôi cũng có tên là Tháp Hưng Thạnh, còn trong tiếng J'rai được gọi là SRI BANOI. Theo lịch sử, Tháp đôi Quy Nhơn được xây dựng vào cuối thế kỉ XII gồm 2 khối tháp, tháp lớn cao 20m, tháp nhỏ thấp hơn cao 18 m nằm liền bên nhau trên một địa thế tương đối bằng phẳng. Tháp cấu trúc khá độc đáo, đặc biệt là kỹ thuật mài dũa, lắp ghép các tảng đá chồng khít lên nhau rất vững chắc. Tháp được xây bằng gạch nung xếp khít với nhau bằng một chất kết dính đặc biệt, đây là một kỹ thuật xây độc đáo của người Chăm mà ngày nay các nhà nghiên cứu vẫn chưa phân tích ra được. Quanh tường phía ngoài, các góc và trên nóc tháp có nhiều bức phù điêu chạm khắc các hình tượng thần, chim, thú thần theo tín ngưỡng của người Chăm rất sinh động. Theo thời gian và chiến tranh, Tháp bị tàn phá khá nặng nề nên Tháp Đôi đã được Nhà nước bỏ ra hàng tỉ đồng cũng như thêm vào sự giúp đỡ của các chuyên gia Ba Lan và các chuyên gia khảo cổ trong nước để trùng tu và tái tạo lại. Từ 1991-1997, các cán bộ khoa học và những người thợ khéo ở Quy Nhơn đã miệt mài đục đẽo, tái tạo lại với những kỹ thuật mài gạch, lắp ghép khá thành công, trả lại gần như với dáng vẻ ban đầu trước đây của Tháp. Tháp Đôi nằm trong một khuôn viên có diện tích khoảng 6.000 m2 với những thảm cỏ xanh và những hàng cây rợp bóng mát, đây là một nơi lý tưởng cho du khách dừng chân thưởng lãm. Tháp Đôi là một trong 8 cụm Tháp Chăm còn lại trên đất Bình Định ngày nay, một trong những di tích kiến trúc văn hóa Chăm mang màu sắc tôn giáo rất đặc sắc.

Chúng tôi không ở lại đây lâu, chỉ vừa đủ giờ chụp mấy cái hình Tháp Đôi ở phía trên và rời khỏi khu này vào khoảng 8:40 am vì trời đang lất phất mưa, tuy không nặng hạt nhưng đứng lâu ngoài trời thì cũng bị ướt tóc hết trơn. Vì đọc sách báo thấy có nhắc tới mấy cái Tháp di tích kiến trúc văn hóa Chăm còn lại rất hiếm hoi cho nên mình cũng muốn được nhìn xem tận mắt cho biết, chứ không phải là dân khảo cổ nên cũng không cần xăm xoi ở đây chi cho lâu.

Rời khỏi Tháp Đôi, sẳn đang ở Quy Nhơn chúng tôi liền thẳng đường đi viếng mộ nhà thơ nổi tiếng Hàn Mặc Tử các bác ạ. Muốn đến đó mình sẽ đi về hướng Tây Nam chạy dọc theo bờ biển độ 3km thì sẽ nhìn thấy xóm biển Ghành Ráng bên phía tay phải. Dọc theo con đường của xóm chài Ghành Ráng là một con chợ nhỏ với quán xá xinh xắn, trong đó có chiếc cầu nhỏ bắt ngang vô quán thủy tạ Mai Đình, sau đó mình phải qua một chiếc cầu nhỏ bắt qua con suối Tiên để rẽ trái lên đồi Thi Nhân.

Để lên đến mộ Hàn, du khách sẽ leo lên một con đường chừng hơn trăm bậc tam cấp bằng đá nằm giữa hai hàng cây song song chụm đầu vào nhau rì rào bốn mùa đón gió biển, một con đường rất thơ mộng được đặt cho cái tên là Dốc Mộng Cầm (tiếc quá, leo hơn trăm bậc thang mệt đứt hơi, đã vậy lại vội vội vàng vàng vì mưa nên quên luôn cả chuyện chụp cái Dốc Mộng Cầm này cho các bác xem). Những bậc tam cấp bằng đá của Dốc phần chân đế phía dưới được xây to, khi đi dần lên trên thì các bậc tam cấp sẽ từ từ nhỏ dần .... và lên đến trên cùng thì du khách sẽ nhìn thấy nơi an nghỉ của nhà thơ Hàn Mạc Tử. Nơi đây, phần mộ của nhà thơ được xây theo hình chữ nhật vuông vắn, xung quanh ốp bằng đá mài sáng loáng.

Trên đầu bia mộ có đặt một bức tượng Đức Mẹ Maria hai tay dang rộng mắt hiền từ nhìn xuống phần mộ.

Mộ chí không ghi tên ông là nhà thơ nổi tiếng mà chỉ ghi khiêm nhường “ Đây an nghỉ trong tay Đức Mẹ Maria: Hàn Mặc Tử tức Phêrô Phanxicô Nguyễn Trọng Trí ”.

Không biết sinh thời nhà thơ có hút thuốc không, thấy nơi đây còn có chỗ để cho du khách mời nhà thơ hút thuốc nữa

 Khu mộ của nhà thơ lưng tựa núi, mặt hướng ra biển khơi, tọa lạc giữa rừng cây, biển núi, trời mây hòa quyện vào nhau, tạo thành một bức tranh kỳ vĩ hướng ra đại dương trước mặt.

Lúc mọi người leo Dốc Mộng Cầm để viếng mộ nhà thơ HMT thì trời rất âm u và đang mưa nửa. Có một lúc mưa rất nặng hạt, mọi người phải chạy tán loạn tìm chỗ trú mưa rất là khỗ. Cậu Quang lại còn nói, nếu không mưa hay bây giờ mưa mà dứt thì cháu sẽ đưa các cô đi xem và chụp ảnh tại Bãi Đá Trứng và nơi có bãi tắm trước kia dành riêng cho Nam Phương Hoàng Hậu nghỉ mát mỗi khi Bà ngự ở Quy Nhơn (nơi này họ đặt tên là Bãi Tắm Hoàng Hậu) bãi này kín đáo và có mạch nước ngọt trong, giếng sát bờ biển không bao giờ cạn. Cậu kể rằng bãi đá trứng khổng lồ nằm dưới chân đồi Ghềnh Ráng là nơi đầu tiên khi du khách đặt chân đến đây và ai cũng muốn đến xem để chụp ảnh. Hàng nghìn phiến đá hình tròn, mặt nhẵn như quả trứng óng lên màu xanh huyền bí nổi bật giữa nền nước biển xanh trong và những con sóng ngày đêm vờn quanh đá. Ở nơi đây, gần như các phiến đá đều nằm nghiêng nghiêng theo thế chếch hướng ra biển, hoặc xếp thẳng đứng với hình thù nhấp nhô, cao thấp khác nhau tựa như những quả trứng.

Càng nghe cậu tả, mình càng thấy lo vì hiện tại trời tối âm u và mưa vẫn rơi, mưa rơi không biết đến bao giờ mới ngừng để mình có thễ tới chỗ đó đây? Cuối cùng chúng tôi đợi cho ngớt mưa một tí thì chạy ù ra chụp vài tấm hình tại Bãi Đá Trứng cho đở ấm ức rồi lật đật leo lên xe ngay chứ chẳng được ngắm cảnh tại đó và cũng không được tới xem bãi tắm Hoàng Hậu. Chụp gở gạc vài tấm ảnh tại Bãi Đá Trứng xong thì phải nhanh chóng lên đường cho kịp chương trình trong ngày các bác ạ.

Đây là tấm ảnh chụp vội vàng tại Bãi Đá Trứng nè các bác. Chụp vội quá nên không có cơ hội di chuyển để có thễ đổi lấy góc nọ góc kia hoặc lấy được toàn cảnh của bãi đá được, các bác xem đỡ vậy.

Theo chương trình thì chúng tôi chỉ còn có 1/2 ngày để xem nốt những thắng cảnh còn lại của miền Trung thôi, vì sau 12:00 giờ là xe phải chuyển qua đi vào một hướng khác để thăm 3 tỉnh của miền Cao Nguyên là Pleiku, Kontum và Ban Mê Thuộc. Điểm cuối cùng để thăm sáng hôm nay là một chỗ rất quan trọng của tỉnh Phú Yên mà N sẽ không thễ nào bỏ qua được trước khi rời khỏi miền Trung, và chắc chắn là N phải đến đó chứ nếu không thì sẽ vô cùng tiếc nuối.Chỗ mà chúng tôi muốn nói tới đó chính là Ghềnh Đá Đĩa của tỉnh Phú Yên, là một điểm đặc biệt tại miền Trung mà chúng tôi đã sắp xếp trước trong chương trình cho chuyến đi Xuyên Việt đấy các bác.

Ghềnh Đá Đĩa là một thắng cảnh nổi tiếng bậc nhất của tỉnh Phú Yên nằm tại xã An Ninh Đông, của huyện Tuy An cách thành phố Tuy Hòa khoảng 40km. Ghềnh Đá Đĩa nổi bật với những cột đá được xếp chồng lên nhau mà không hề có bàn tay của con người đụng vào. Ghềnh Đá Đĩa có diện tích khoảng 2 km vuông, chỗ hẹp nhất khoảng 50m, nơi dài nhất khoảng 200m. Nhìn từ xa, Ghềnh trông như những chồng đĩa trong lò gốm hay những bậc tam cấp nhô ra ngoài biển. Nổi bật giữa một vùng trời biển trong xanh là các cột đá hình lăng trụ chất chồng như bát đĩa với màu đen tuyền độc đáo. Mỗi khi mặt trời lên cao, những khối đá đen trên Ghềnh Đá Đĩa lại ánh lên sắc vàng rực rỡ như sáp ong. Loại đá ở đây chính là đá Bazan đã hình thành cách đây 200 triệu năm, được tạo nên nhờ quá trình hoạt động của núi lửa ở vùng cao nguyên Vân Hòa. Những dòng nham thạch phun trào ra từ núi lửa khi gặp nước lạnh bị đông cứng lại, kết hợp với hiện tượng di ứng lực khiến những khối nham thạch này bị nứt thành nhiều chiều một cách tự nhiên tạo nên các phiến đá đẹp lạ lùng, bí ẩn như ngày nay. Mà đặc sắc ở chỗ là có hàng chục nghìn cột đá hình lục giác, hình tròn hay hình vuông, lớp này xếp nối lên lớp kia, liên tiếp và khít nhau như có bàn tay của một vị thần nào đó đã sắp đặt vậy. Các bác nghe tả về Ghềnh Đá Đĩa có thấy hấp dẫn không? Thế thì làm sao N có thễ bỏ qua được đây ???

Còn nữa, Ghềnh Đá Đĩa ở Phú Yên Việt Nam là 1 trong 5 ghềnh đá đĩa trên thế giới có hiện tượng nham thạch phun trào tạo ra những hình thù tuyệt đẹp. GĐĐ của VN đã được xếp vào danh sách cùng với Ghềnh Đá Đĩa Giant’s Causeway ở bờ biển Đông Bắc Ireland, Ghềnh Đá Órganos ở đảo La Gomera của Tây Ban Nha, Ghềnh Đá Đĩa Fingal ở đảo Staffa, Scotland hay Ghềnh Đá Đĩa Jusangjeolli ở đảo JeJu của Hàn Quốc. Điều đó cho thấy thiên nhiên vô cùng thiên vị đã cho đất nước Việt Nam mình có được một kỳ quan tuyệt mỹ đến như vậy.

Bây giờ N sẽ kể chuyện đi từ Quy Nhơn đến Phú Yên để được xem tận mắt và chụp hình tại Ghềnh Đá Đĩa nha. Hiện giờ tại đây trời âm u và đang mưa rất lớn, đường đi từ đây đến Tuy Hòa khoảng hơn 90 km và mất độ gần 2 tiếng lái xe. Coi dự báo thời tiết ở phone thì nó báo cho biết rằng tại Tuy Hòa Phú Yên cũng đang bị mưa. Chèn ơi, lái xe mất 2 tiếng đến đó mà Trời mưa, phải chạy tìm chỗ trú ẩn khỗ cực như sáng nay tại Quy Nhơn, rồi cũng sẽ không thưởng thức được cảnh đẹp và cũng không chụp được cái hình nào thì liệu mình có nên quyết định đi Phú Yên chăng? Đi thì có thễ bị mưa và chẳng thu hoạch được gì, nhưng nếu sợ rồi không đi, ngộ nhỡ có thễ khi mình lên tới khu vực GĐĐ trời đã hết mưa thì có phải là tiếc chết người luôn không (vì biết khi nào mình mới có dịp trở về lần nửa để đến đây)?

Các bạn sẽ hỏi rằng nếu mọi người đã muốn đi xem GĐĐ quá sức thì cứ việc đi, tại sao lại phải lấn cấn tính toán lôi thôi như vậy? Chuyện là vầy: giả dụ nếu đi và sau khi xong việc ở Phú Yên, khi rời miền Trung để đi Pleiku, chúng tôi sẽ phải mất tới từ 4 đến 5 tiếng lái xe cho khoảng đường 300 km nửa các bác ạ. Từ Phú Yên mình phải trở ra quốc lộ 1A để quay trở lại Quy Nhơn-Bình Định, rồi từ đó mới thẳng đường qua đèo An Khê để đi Pleiku. Các bác, khi nghe đến chuyện phải lái qua đèo là mọi người thấy ..... teo rồi, nhất là phải qua đèo trong thời tiết rất xấu, trong tình trạng mưa to dai dẳng quá sức vào ngày hôm nay như vầy .... nghĩ đến chuyện xe qua đèo trong lúc trời mưa mà cậu Lý tài xế lại .... "ham đánh vỏng" thì chắc mọi người trên xe chỉ còn có nước chết vì bị đứng tim thôi. Nếu mình biết chắc chắn là khi đến Tuy Hòa Phú Yên mà trời cũng mưa thì sẽ dẹp luôn chương trình không đi GĐĐ nửa để có thễ dư thêm được 2,3 tiếng mà lái xe từ từ qua đèo cho nó an toàn trên xa lộ trong ngày mưa gió này, nhưng cái khó là mình không đoán chắc được gì cả ....

Nghĩ đi nghĩ lại, bàn tới bàn lui thật đúng là tiến thối lưỡng nan .... vì chỉ đi thêm có hơn 90 km nửa thì sẽ được xem GĐĐ, nhưng ngộ nhỡ lái xe 2 tiếng lên đến nơi rồi bị mưa chẳng làm được gì như sáng nay thì sao đây??? Không được đi thì tiếc và ấm ức quá xá .... nên thôi thì .... đành quyết chí thẳng tiến! Bốn bà đều vote là nhất định đi, một liều ba bảy cũng liều cứ coi như 5 ăn 5 thua vậy. Thế là đúng 9:30 am, chúng tôi rời mộ của nhà thơ HMT và thẳng đường đi Phú Yên để xem Ghềnh Đá Đĩa.

Trên đường đi thì trời cũng mưa lâm râm nhưng không còn nặng hạt nửa. Đúng 10:50 am, xe quẹo vào một con đường nhỏ để tới Ghềnh Đá Đĩa và chỉ còn 15km nửa là tới và may quá tại khu vực này trời chỉ còn lất phất mưa tí chút thôi, và mây đen âm u vẫn còn đầy trời ..... nhưng không sao, miễn không mưa nặng hạt và mình vẫn còn đứng được giửa trời là ok rồi.

Ở ngay chỗ quẹo này, chúng tôi đã ngừng tại 1 cái xe bán thức ăn nhỏ nhỏ bên lề đường để mua mấy ổ bánh mì không cứng như đá rồi ăn cùng với phô mai có sẳn trên xe, chứ không dám ngừng vào quán ăn trưa cho đàng hoàng vì sợ ông Trời dở chứng .... khóc trở lại, mình không được xem GĐĐ nửa thì tiêu đời!

Cảnh chụp trên đường đi vào gần khu Ghềnh Đá Đĩa.

Khoảng 11:00 giờ thì chúng tôi đến tới khu vực của thắng cảnh Ghềnh Đá Đĩa và may mắn hết sức tại đây trời đã dứt hẳn mưa, tuy nhiên bầu trời vẫn âm u và không có tị nắng nào cả mới tiếc chứ lỵ. Đúng là đã được voi lại còn đòi tiên, ổng đã không mưa để cho được đứng mà chụp ảnh, mà ngắm cảnh lại còn đòi ....nắng! He he he .... nhưng phải có nắng thì hình mới đẹp mà!

Hết mưa mừng quá nên cười toe ... không ngậm mồm lại được các bác ạ.

Ghềnh Đá Đĩa được tạo ra bởi sự phun trào của dòng dung nham cực nóng bị co lại khi gặp nhiệt lạnh của nước biển đã hình thành nên những phiến đá kỳ thú này.

Có mỗi cái view này là đẹp, mà hai cô cậu này cứ đứng tạo dáng chụp miết .... Sợ trời lại mưa nên N không thễ kiên nhẫn chờ cho đến khi họ di chuyển ra chỗ khác, đành phải để họ làm "người mẫu" cho mình luôn.

Những ghềnh đá xếp lô xô cao thấp và bạn có thể dễ dàng đến sát mép biển, nơi sóng vỗ bờ để ngắm toàn cảnh biển xanh tuyệt đẹp.

Những dòng nham thạch phun trào ra từ núi lửa khi gặp nước lạnh bị đông cứng lại, kết hợp với hiện tượng di ứng lực khiến những khối nham thạch này bị nứt thành nhiều chiều một cách tự nhiên tạo nên các phiến đá đẹp lạ lùng, bí ẩn như ngày nay.

Phải đến tận nơi, đứng trên bờ biển tận mắt chứng kiến, bạn mới có thể thực sự tin được sự kỳ diệu mà thiên nhiên mang lại cho nơi đây. Những viên đá với nhiều hình thù khác nhau, nằm lộn xộn như chồng chén, đĩa trong các lò gốm sứ. Sóng biển nơi đây cũng mạnh kỳ lạ, ngày đêm vỗ bờ tạo nên bọt trắng xóa cả một vùng.

Địa điểm lý tưởng cho những bức hình đẹp lung linh.

Đến với Ghềnh Đá Đĩa du khách sẽ bắt gặp hình ảnh những chiếc thuyền thúng nằm nghiêng mình trên những phiến đá.

Có thể nói vẻ đẹp Ghềnh Đá Đĩa Phú Yên thực sự là một tuyệt tác kỳ diệu của thiên nhiên.

Những chiếc thuyền thúng nhỏ, chòng chành qua bàn tay điều khiển khéo léo như nét điểm tô thêm cho sức sống bao đời nay của vùng đất hiền hòa này

Thắng cảnh nổi tiếng này nằm yên bình bên bờ biển thuộc địa phận xã An Ninh Đông, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Được đánh giá là một trong số ít Ghềnh Đá Đĩa nổi tiếng đẹp bậc nhất trên thế giới, nhưng thắng cảnh này vẫn chưa được nhiều người biết đến. Vì chưa được khai thác du lịch, nên khi đến đây du khách sẽ khó lòng tìm được những dịch vụ ăn uống hay chỗ nghỉ ngơi nào, và có lẽ vì thế nên nơi này vẫn còn giữ được nguyên cái vắng vẻ hoang sơ và mộc mạc của nó.

Cha chả! bây giờ mới thấy là mình quyết định bằng mọi cách phải đến Phú Yên để ngắm cảnh và chụp ảnh tại Ghềnh Đá Đĩa là một quyết định đúng 100% các bác. Và cũng phải cám ơn ông Trời đã thương tình mà ngừng mưa đúng lúc giùm cho nửa, vì vậy hôm nay ai cũng được ngắm cảnh đã đời và chụp hình thật là thỏa mãn quá xá cở! Nhưng bây giờ thì chúng tôi phải cất niềm vui này sang một bên mà lưu luyến từ giả GĐĐ để còn thu xếp lên đường đi Pleiku vào lúc 12:30 trưa.

Trước khi rời Tuy Hòa Phú Yên, trên đường đi Cậu Quang còn ngừng lại cho chúng tôi được xem Nhà Thờ Mằng Lăng nửa. Nhà thờ này nằm cách thành phố Tuy Hòa 35km về phía Bắc, với lịch sử hơn 120 năm tồn tại (đã xây dựng vào năm 1892), nhà thờ Mằng Lăng được coi là nhà thờ cổ nhất của tỉnh Phú Yên, và là một trong những nhà thờ lâu đời nhất của Việt Nam với kiến trúc phương Tây hết sức đặc biệt. Điểm nổi bật nhất của nhà thờ chính là lối kiến trúc Gothic đặc sắc đã có từ cách đây khoảng 1200 năm trước Công Nguyên. Theo các bậc cao niên ở An Thạch thì cách đây hơn 100 năm khu vực An Thạch này dân cư thưa thớt, đất đai phần nhiều bị cây rừng phủ kín trong đó có một loại cây mọc rất nhiều, loại cây này có tán phủ rộng, lá cây hình bầu dục, hoa mọc từng chùm nở ra màu tím hồng được gọi là Mằng Lăng. Hiện dấu vết khu rừng mằng lăng ấy đã không còn, nhưng ngôi nhà thờ vào thời điểm ấy đã được đặt tên theo loại cây quý này. Tại ngôi nhà thờ cổ này hiện nay vẫn còn đang giữ cuốn sách đầu tiên được in bằng tiếng Việt, đây là quyển giáo lý "Phép giảng tám ngày" của Linh mục Đắc Lộ - người đã khai sinh ra chữ quốc ngữ ở Việt Nam. Cuốn sách được trưng bày dưới một khu hầm nhỏ trước sân nhà thờ, khu hầm được xây dựng khá kỳ công trong lòng một quả đồi giả. Bên trong hầm có nhiều điêu khắc chạm trổ kể lại những câu chuyện về thánh Andrê Phú Yên một trong những vị tử đạo, bổn mạng của giới trẻ Công giáo. Nhà thờ hiện nay cũng là nơi hành hương vào dịp lễ kỷ niệm Chân phước Andrê Phú Yên và thánh lễ cầu cho giới trẻ Công giáo Việt Nam. Cuốn sách được giữ trang trọng một cách đặc biệt trong một hộp kính, sách được in vào năm 1651 tại Roma. Rất tiếc là vì trời đang mưa và cũng phải rời Phú Yên một cách gấp rút để đi Pleiku cho kịp giờ nên chúng tôi chỉ kịp ghé ngang chiêm ngưỡng nhà thờ rồi chụp vài tấm ảnh, không được vào thăm viếng bên trong nhà thờ cũng như không được tận mắt xem cuốn sách cổ của cha Đắc Lộ còn được lưu giử tại đây.

Trên đường ra quốc lộ 1A để quay lại Quy Nhơn thì trời bắt đầu mưa .... ngồi trên xe mọi người ai nấy đều căng thẳng, mắt trước mắt sau canh chừng Cậu Lý tài xế để kềm không cho cậu này "đánh vỏng" vì sợ xảy ra tai nạn nguy hiểm khi xe qua đèo An Khê.

Đèo An Khê là đèo núi, cao 740m, dài 10 km nằm trên Quốc Lộ 19 trên đường từ Quy Nhơn (Bình Định) đi Pleiku (Gia Lai). Đèo nằm trên địa phận của huyện Tây Sơn (Bình Định) và thị xã An Khê, (Gia Lai). Đây là con đèo dài và nguy hiểm nhất trên tuyến đường của quốc lộ 19 nối liền hai tỉnh Bình Ðịnh và Gia Lai . Ngày xưa, đèo này gọi là đèo Mang (theo tiếng Ba Na có nghĩa là cửa, ngõ). Vào thời gian người Pháp tiến hành xây dựng để mở mang cho đèo được rộng hơn trên quốc lộ 19 như ta nhìn thấy hiện nay thì đèo bắt đầu được gọi là An Khê. Ðèo An Khê ngày trước là một con đường núi quanh co, khúc khuỷu, có nhiều hang hóc, vách đá chắn ngang hiểm trở. Tuy bây giờ đã được mở rộng, nhưng đèo An Khê vẫn còn có những cái "ngoẹo" khá nguy hiểm như ngoẹo Cây Khế, ngoẹo Ðồng Tiến, ngoẹo Hang Dơi... Mỗi cái "ngoẹo" trên đây đều gắn liền với nhiều giai thoại lịch sử cũng như những tai nạn xe cộ thảm khốc sau này.

Nhờ phước của ông bà phù hộ và cũng nhờ mọi người nhắc nhở, kềm kẹp cậu Lý không ngừng, nên xe chạy êm xuôi không một trở ngại nào mặc dù đường đi quanh co vòng qua vòng lại, lên lên xuống xuống trên đèo giữa trời mây mờ mịt và mưa gió tơi bời các bác ạ. Vào khoảng 4 giờ 30 thì xe đã qua khỏi đèo An Khê và thẳng đường tới thành phố Pleiku của tỉnh Gia Lai. Đến lúc này thì mọi người đều thấy khỏe, thấy hết căng thẳng khi đã qua khỏi

con đèo An Khê và xe đã bắt đầu chạy trên đường trường đồng bằng, đến khoảng 7:15 pm thì chúng tôi bắt đầu vào gần tới trung tâm thành phố.

Trời cũng đã tối, nên trước khi check in vào khách sạn tại trung tâm thành phố, cậu Quang cho mọi người ghé vào tiệm Cơm Lam, Gà Rừng & Thịt Heo Rừng Nướng. Đây là một quán chuyên về các món đặc sản của vùng Cao Nguyên do một người dân tộc làm chủ. Đường xa, bụng lại đói vì trưa nay chỉ có mỗi khúc bánh mì và mấy miếng phô mai nên ai ăn cũng thấy lạ và ngon miệng.

8:30 pm thì chúng tôi check in vào Hoàng Anh Gia Lai Hotel tại số 01 đường Phù Đổng. Khách sạn nhìn sang trọng, phòng ốc rộng rãi, sạch sẽ và rất đẹp. Sau một ngày trời dong ruỗi đường trường với nhiều lo lắng căng thẳng vì thời tiết bất thường, nên bây giờ mọi người đều nhanh chóng thu xếp cho thật lẹ để còn .... kềnh một giấc lấy lại tinh thần cho sáng mai còn .... đi tiếp!

Viết xong ngày April 8-2019 lúc 10:00 pm

Bài kế tiếp: Gia Lai - Kontum - Đập thủy điện Ialy - Cầu treo Kon Klor - Nhà Rông - Nhà thờ gỗ Kontum - Gia Lai

 

Nam Mai ***

Tuyển tập ảnh bìa phong cảnh đẹp cho facebook

 

 

 

Xem thêm...

Tâm sự của nhà văn ngoại quốc về Hội An

Tâm sự của nhà văn ngoại quốc về Hội An

ảnh 1 

“Hoàng hôn buông xuống ở Hội An, nơi tình bạn và sự thanh thản lan tỏa đã làm dịu một trái tim cô đơn đang khổ đau và bối rối”. Đó là tâm sự của một nữ du khách khi đặt chân đến mảnh đất thơ mộng và hoài cổ: Hội An

Hội An có nghĩa là “nơi gặp gỡ hòa bình”, từng là một cảng thương mại quan trọng trong hơn 400 năm, và hiện giờ là một địa điểm du lịch nổi tiếng.

Một phụ nữ đang vá lưới đánh cá ở Hội An, Việt Nam – nơi có đầy màu sắc của cuộc sống ban ngày, cho đến những chiếc đèn lồng đầy màu sắc vào ban đêm. (Ảnh: Thampitakkull Jakkree / Shutterstock.com)

Từng là một thương cảng nhộn nhịp, sự nổi tiếng của Hội An đã suy yếu vào thế kỷ 18 sau khi triều đình nhà Nguyễn bị thất thủ, khiến thị trấn này hầu như không có thay đổi gì trong 200 năm. Sự bảo tồn đặc biệt này đã mang lại cho phố cổ Hội An một danh hiệu là Di sản Thế giới của UNESCO. Lịch sử và vẻ đẹp của thành phố – với những tòa nhà màu vàng bị phong hóa và những chiếc đèn lồng đầy màu sắc chiếu sáng đường phố vào ban đêm – hiện thu hút tới vài triệu khách du lịch mỗi năm.

Du khách rất thích tản bộ vào buổi tối dọc theo các con phố có treo đèn lồng,khám phá phố cổ và làng mạc xung quanh bằng xe đạp, thưởng thức các món ăn địa phương (Ảnh: Juskiwiesky.T/ Shutterstock.com)

Chính những hình ảnh nói trên đã lần đầu tiên đưa tôi đến với Hội An vào tháng 8 năm 2015. Vào thời điểm đó tôi đang sống ở Hàn Quốc và tìm kiếm một nơi nghỉ ngơi tuyệt vời cho riêng mình trong vài ngày. Tôi lang thang trên đường phố cổ Hội An, nằm dài bên hồ bơi trong khách sạn, ăn hai món đặc sản địa phương – Cao lầu (được làm từ mì, thịt lợn, và rau xanh địa phương) và bánh bao hoa hồng trắng, và nói chung là có một thời gian thư giãn thật đáng yêu.

Một sự lãng mạn của buổi ban đầu

Tôi cũng đã gặp một chàng trai ở đó. Lúc đó tôi đang độc thân và thường để ý đến Tinder, và vào đêm cuối cùng của tôi ở thị trấn nhỏ này, tôi đã tự nói với mình là phải gặp anh chàng mà tôi đã kết. Chúng tôi đi uống nước tại một quán bar hiện đại, có ánh sáng lờ mờ nằm ​​trong một tòa nhà cổ bằng gỗ tại thị trấn cổ Hội An, đó là một địa điểm hẹn hò khá lý tưởng (mặc dù ngôi nhà này ban đầu có thể không phải được xây dựng cho mục đích đó).

Phố cổ Hội An là một di sản thế giới của UNESCO. Đó từng là một thương cảng sầm uất từ thế kỷ 15 đến 18, nơi các tòa nhà và đường phố cổ được bảo tồn tốt (Ảnh: Hiền Phụng / Shutterstock.com)

Một tháng sau, anh chàng Tinder đã đến Hàn Quốc để thăm tôi, khởi đầu cho một mối tình lãng mạn kéo dài vài tháng. Vào thời điểm đó, anh ấy vừa đi du lịch vừa làm việc từ xa, và tôi nghĩ sẽ thật tuyệt vời nếu tôi cũng có thể làm điều tương tự. Khi tôi nghỉ việc ở Hàn Quốc vào cuối năm vì lý do khác, tôi quyết định đó là một cơ hội tốt cho mình để có thể đi du lịch kiêm làm việc.

Quán nướng (Ảnh: Boris-B/ Shutterstock.com)

Anh ấy và tôi đã gặp lại nhau ở Chiang Mai, Thái Lan và đã lên kế hoạch cho một chuyến đi chung với nhau. Nhưng không may chỉ khoảng một tháng sau khi tôi đến Chiang Mai, chúng tôi đã quyết định đi theo con đường riêng của mỗi người. Mọi sự phấn khích khi bắt đầu cuộc du ngoạn phiêu lưu chung của chúng tôi đã nhanh chóng biến thành sự đau khổ cá nhân.

Đêm tối ở một vùng đất xa lạ

Tôi thấy mình chìm đắm trong hỗn hợp của những cảm xúc sau chia tay – tức giận, đau đớn cùng với nhiều lo lắng. Tôi đã không biết liệu có thể tự mình lo chỗ ở hay không, hay có thể chịu được nỗi cô đơn khi đi du lịch một mình hay không.

Tháng đầu tiên sau đó đối với tôi thật khó khăn. Tôi làm việc từ xa với vai trò là một nhà văn tới ngồi trong các quán cà phê địa phương, thăm các đền chùa và tập yoga trong phòng khách sạn. Tôi đã hoạt động như vậy một cách khá ổn, nhưng tôi rất cô đơn và chưa bao giờ hoàn toàn hòa hợp khi ở Chiang Mai. Tôi cũng không muốn trở về nhà – tôi vẫn muốn tiếp tục đi du lịch – nhưng tôi chỉ muốn bao bọc mình trong một thứ gì đó quen thuộc, một thứ gì đó có thể mang lại cho tôi những sự thoải mái như ở nhà trong khi tôi ở bên ngoài.

Trên một con đường cổ của đô thị Hội An. (Ảnh: worradirek / Shutterstock.com)

Và nơi mà tôi có thể cảm thấy thoải mái chính là Hội An. Tuy nhiên, trong một khúc ngoặt không may, vào thời điểm đó Tinder cũng đang ở đó. Sau nhiều ngày đau đầu về việc liệu đến đó thực sự có phải là ý tưởng tốt nhất hay không, tôi đã thuyết phục bản thân rằng đó là một bước đi đúng đắn.

Bánh bao hoa hồng trắng (Ảnh: kokofoundid / Shutterstock.com)

Lúc đầu, Hội An không còn là nơi kỳ diệu đối với tôi như hồi năm trước nữa. Tôi thậm chí đã buồn và không khỏi hoang mang và như để làm cho vấn đề càng trở nên tồi tệ hơn, chỉ có một quán cà phê độc nhất có cả Wi-Fi và máy điều hòa, và Tinder cũng đã ở đó rồi. Tôi cố gắng thử làm việc ở phòng khách sạn và cả các quán cà phê khác, nhưng chỉ sau vài tuần tôi đã phải từ bỏ và chuyển đến nơi có anh ấy.

Hội An mang nét kiến trúc cổ kính từ nhiều niên đại trước

Dĩ nhiên, đó là một quyết định rất tệ. Nếu không phải nhờ album nhạc Lemonade của Beyoncé bên tai tôi suốt cả ngày, thì tôi đã không thể làm việc được trong những tuần lễ đó. Mọi thứ đều rối tung cả lên. Tôi muốn ở lại Hội An, nhưng cần phải có sự thay đổi.

Những chiếc đèn lồng Hội An với nhiều màu sắc (Ảnh: jp-artdirector / Shutterstock.com)

Tôi quyết định chuyển chỗ ở của mình đến một homestay. Đó là những địa điểm lưu trú thân mật, do chủ nhà quản lý, cung cấp nơi ngủ và đồ ăn sáng khá phổ biến ở Hội An. Tôi chọn một homestay nhỏ gần cánh đồng lúa. Đây có lẽ là một trong những quyết định tốt nhất của tôi trong toàn bộ thời gian tôi ở nước ngoài.

Bình yên trên đường chân trời

Ngày hôm sau, chủ nhà trọ của tôi, một người đàn ông tên Lạc, đã đến khách sạn đón tôi. Anh là một người đàn ông nhỏ bé, hiền lành lịch thiệp với nụ cười hào phóng và nguồn năng lượng dồi dào. Tôi ngay lập tức cảm thấy nhẹ nhõm dù không thể giải thích rõ được tại sao.

Xe đạp ở Hội An (Ảnh: Mayura Benjanattanapakee/ Shutterstock.com)

Tôi nói với anh ấy rằng chiếc ba lô to tướng của tôi sẽ không thể nằm gọn trên yên chiếc xe tay ga của anh ấy; nhưng anh ấy đã vui vẻ nói với tôi một cách chắc nịch rằng sẽ làm được. Tôi nghĩ rằng sự lạc quan của anh ấy rất dễ thương nhưng không thực tế. Sau khoảng 20 phút buộc dây và thắt nút khéo léo, chiếc ba lô đã được buộc chặt một cách thần kỳ vào xe máy. Chúng tôi đi đến Cam Châu, một vùng ngoại ô cách trung tâm Hội An chỉ khoảng khoảng 10 phút đi xe, nơi Lạc sống cùng vợ và còn có hai chú chó dễ thương.

Đó là một vùng ngoại ô khá yên tĩnh, và điều đầu tiên tôi thấy khi tới ngôi nhà là những cánh cổng bằng sắt rèn đẹp đẽ, và đằng sau cánh cổng là một khu vườn rất đẹp, có những cây bougainvillea, cây cọ và những loài cây nhiệt đới khác bao quanh lối vào. Tôi thực sự rất vừa lòng.

Du khách rất thích món Cao Lâu, một món mì đặc biệt của Hội An (Ảnh: Efired / Shutterstock.com)

Phòng ngủ của tôi (là một trong hai phòng ngủ dành cho du khách) ở trên tầng hai, với một ban công rộng nhìn ra các vườn rau của những ngôi nhà xung quanh và cánh đồng lúa xanh tươi bao bọc. Tối hôm đó, tôi ngồi trên ban công, gác chân lên lan can và ngắm mặt trời lặn trên cánh đồng, cảm thấy bớt cô đơn hơn so với chỉ vài giờ trước đó.

Thưởng thức chuyến đi lãng mạn vào mùa mưa ở Hội An

Trong 5 tuần lễ tiếp theo, tôi và Lạc đã trở thành bạn thân. Anh ấy luôn tiễn tôi khi tôi rời nhà đi viết bài tại quán cà phê và vui vẻ chào hỏi khi tôi trở về nhà. Chúng tôi đã uống Biere Larue, một loại bia thuần túy Việt Nam và chơi bài theo kiểu Việt Nam. Anh ấy kể cho tôi nghe về cuộc sống của anh ấy từ nhỏ đến lớn ở nơi đây, về việc trong suốt thời gian chiến tranh, những người lính Mỹ đã luôn đối xử tử tế với gia đình anh ấy như thế nào, v.v..

Đồi cát ở Hội An (Ảnh: saravutpics/ Shutterstock.com)

Cuối cùng, tôi đã được sống ở Hội An đúng như cái tên của nó; đó là một “nơi gặp gỡ hòa bình” dành cho tôi. Nó thực sự là một nơi phát sinh tình bạn và sự thanh thản. Lạc và tôi vẫn giữ liên lạc với nhau; và tôi luôn mỉm cười mỗi khi nhận được một tin nhắn bất ngờ từ anh ấy.

Theo Whitney Currier (Taste of Life Magazine)

Hòa Bình biên dịch

Thanh Hương st

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này