TÌNH CHA

TÌNH CHA

LÝ LẠC LONG

Hầu như, trong chúng ta, mỗi người đều lưu giữ trong tim hình ảnh người cha. Nhân dịp, Father's Day cũng sắp đến, mời bạn cùng tôi làm một cuộc phiên lưu trong thế giới tình thương và hình ảnh của người cha.Một chút lịch sử về Father's Day (tạm dịch: Ngày Từ Phụ)Ở Mỹ, ngày Từ Phụ ngày Chủ Nhật thứ ba của tháng Sáu (3rd Sunday in June). Mục đích của ngày lễ là để cho con cái tỏ lòng biết ơn và vinh danh người cha. Ngày lễ bắt đầu với ý kiến của của một phụ nữ Mỹ, tên Sonora Smart Dodd, sinh trưởng ở Spokane, tiểu bang Washington muốn ghi nhớ và vinh danh công ơn của cha . Và vì cha của Dodd sanh vào tháng Sáu, nên Dodd đã tổ chức ngày lễ Từ Phụ đầu tiên của nước Mỹ ở Spokane, Washington vào ngày 19, tháng 6, năm 1910. Đến năm 1924, thì Tổng Thống Calvin Coolidge đã chính thức hóa ngày Chủ Nhật thứ ba của tháng Sáu, mỗi năm, là ngày Từ Phụ cho nước Mỹ . Theo truyền thống của ngày lễ Từ Phụ thì mang hoa hồng đỏ cho người cha còn sống, và hoa hồng trắng nếu người cha đã mất.

Như chúng ta biết, trong cuộc sống của con người thì "tình thương" rất là cần thiết, như chất đốt cần thiết để giữ ngọn lửa cháy, như gạch, ngói và các vật liệu xây dựng cần thiết để xây một ngôi nhà đẹp. Đời sống của một con người tương tự như vậy, không thể thiếu tình thương. Một người, có được tình thương càng nhiều thì cuộc sống càng dễ dàng và hạnh phúc hơn . Khi nói đến chữ “tình thương” thì không có thứ tình cảm nào có thể sánh bằng tình thương của cha mẹ. Đó là một thứ tình yêu thiêng liêng, cao cả, mênh mông sâu xa như biển cả. Một thứ tình thương không có đối tượng để so sánh, cũng chẳng bút mực, ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn, chỉ có thể tạm ví như ngọn núi Thái hay như nước trong nguồn chảy ra.

"Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra".

Núi có thể lở mòn, nguồn nước có thể cạn. Nhưng nguồn tình thương của cha mẹ thì không bao giờ cạn, tình cha nghĩa mẹ không vơi đầy thay đổi với thời gian. Tình thương của cha mẹ đã trở thành suối nguồn bất tận, tích tụ, vun bón từ bao đời và đã thấm sâu vào máu xương, gan thịt của con người. Như nước luôn chảy xuôi dòng , như mưa luôn rơi từ trên cao, dù con có ngoảnh mặt hay hân hoan đón nhận thì tình thương của cha mẹ lúc nào cũng sẳn sàng bên cạnh. Cha mẹ luôn âm thầm chở che, dìu dắt và dõi theo từng bước chân bé bỏng của con đang chập chững bước vào đời và ngay cả lúc con đã trưởng thành. Tình cha, tình mẹ sẽ mãi mãi là một bản tình ca bất diệt của loài người.

Cha không thể hiện bằng tình thương ngọt ngào như chuối ba hương, như xôi nếp một, như đường mía lau giống mẹ. Tình cha vừa thâm trầm, lắng đọng vừa nghiêm khắc giá băng, nhưng cũng rất dạt dào, dịu ngọt nếu con biết tận hưởng được tấm lòng cha . Tình cha không những lai láng dịu mềm như dòng nước mà nó còn ấm áp, đượm nồng như vầng thái dương. Cha uy nghi, sừng sững như núi Thái, chịu đựng và che chắn bão giông cho con được yên bình dưới bầu trời quang đãng. Cha âm thầm, lặng lẽ như chiếc bóng theo sát cuộc đời con và che chở con bằng cả cuộc đời cha . Đúng vậy, tình cha là như thế đó, thâm trầm và sâu thẳm. Nếu chúng ta không có cái nhìn tinh tế và cảm nhận sâu sắc thì khó thấy được hết tấm lòng của cha:

Con đúng sai cha chẳng hề để dạ

Vui hay buồn cha giữ lại trong tim

Như núi cao trong giông bão im lìm

Như đáy biển từ muôn đời yên lặng

Tình của cha thẩm sâu và bí ẩn

Bên cạnh con từ thuở mới lọt lòng

Ngoài giá băng nhưng trong rất ấm nồng

Từng bước nhỏ vào đời cha, sẽ thấy .

Nếu ta thử trầm mình vào thế giới của cha, thì sẽ khám phá ra một kỳ quan tuyệt hảo nhất là trái tim thương yêu vô bờ bến của cha, một tình thương dạt dào bát ngát như biển trời, chẳng khác nào tình thương của mẹ. Nhưng tình cha ít khi biểu lộ rõ ràng ra bên ngoài, mà thường thì chỉ biểu hiện trong âm thầm lặng lẽ. Chính sự âm thầm lặng lẽ của cha, đôi khi làm cho các con vô tình lãng quên, sự hiện diện của cha trong cuộc đời mình. Cũng vì thế, mà hình tượng người cha hiền kính yêu của chúng ta, bị lu mờ bên ánh hào quang rực rỡ của mẹ, trong hầu hết các áng văn thơ.

Hình ảnh của một người cha trong mắt của con thay đổi tùy theo giai đoạn trưởng thành có lẽ đúng như một tác giả khuyết danh đã viết bằng tiếng Anh .Tạm dịch như ở dưới:

Cha Tôi,

Lúc tôi:

4 tuổi: Cha tôi là người làm được tất cả mọi việc.

5 tuổi: Cha tôi là người biết rất nhiều việc.

6 tuổi: Cha tôi biết nhiều hơn cha của bạn.

8 tuổi: Cha tôi không nhất thiết biết hết mọi việc .

10 tuổi: Thời tuổi thơ của cha tôi. Chắc chắn mọi việc khác với hiện tại.

12 tuổi: Cha tôi già rồi. Ông không biết và không nhớ gì về tuổi thơ của ông đâu.

14 tuổi: Cha tôi là ông già xưa. Bạn đừng có để ý đến ông .

21 tuổi: Cha tôi? Ông không hiểu và theo kịp chuyện của thế hệ trẻ đâu.

25 tuổi: Cha tôi chắc biết chuyện này vì ông đã từng trải qua rồi.

30 tuổi: Nên hỏi ý kiến của cha tôi . Ông có kinh nghiệm sống.

35 tuổi: Tôi phải hỏi ý kiến của cha tôi trước khi quyết định chuyện này.

40 tuổi: Tôi tự hỏi. Nếu là cha, thì cha sẽ quyết định làm việc này ra sao? Quyết định của ông luôn đúng, hợp tình, hợp lý.

50 tuổi: Phải chi cha tôi còn sống để tôi có thể bàn chuyện này với ông. Thiệt là đáng tiếc, tôi đã bỏ lỡ cơ hội để học những hiểu biết và kinh nghiệm quí giá từ ông.

My Father,

when I was:

Four years old: My daddy can do anything.

Five years old: My daddy knows a whole lot.

Six years old: My dad is smarter than your dad.

Eight years old: My dad doesn't know exactly everything.

Ten years old: In the olden days, when my dad grew up, things were sure different.

Twelve years old: Oh, well, naturally, Dad doesn't know anything about that. He is too old to remember his childhood.

Fourteen years old: Don't pay any attention to my dad. He is so old-fashioned.

Twenty-one years old: Him? My Lord, he's hopelessly out of date.

Twenty-five years old: Dad knows about it, but then he should, because he has been around so long.

Thirty years old: Maybe we should ask Dad what he thinks. After all, he's had a lot of experience.

Thirty-five years old: I'm not doing a single thing until I talk to Dad.

Forty years old: I wonder how Dad would have handled it. He was so wise.

Fifty years old: I'd give anything if Dad were here now so I could talk this over with him. Too bad I didn't appreciate how smart he was. I could have learned a lot from him.

Writer: Unknown

Kim Quy st

 

back to top