Kim Phượng

Kim Phượng

Hành Trình Xuyên Việt # 12

  Hành Trình Xuyên Việt # 12  

 ** Nam Mai ** 

Hà Nội- Phi Trường Nội Bài - Buồn Vui Phi Trường Khi Di Chuyển Bằng Đường Hàng Không Tại VN - Đồng Hới - Quảng Bình: Thứ bảy ngày 14 tháng 1 năm 2017.

Giả từ miền Bắc - Bắt đầu hành trình vào miền Trung VN

Sáng sớm tinh mơ phòng ăn của khách sạn vừa mở cửa lúc 6:00 giờ sáng thì mọi người đã vào ngay để ăn sáng vội vội vàng vàng, vì sau đó còn check out khỏi Thăng Long Opera Hotel và lên đường vào phi trường Nội Bài đáp chuyến bay VN#1593 của Air VN - để bay đến Cảng Hàng Không Đồng Hới của tỉnh Quảng Bình. Chuyến bay sẽ cất cánh vào lúc 9:15 am và sẽ đến Đồng Hới vào lúc 10:20 am. Nói 9:15 am máy bay cất cánh nhưng mới có 6:20 am thì mọi người ai nấy đều đã ngồi sẳn sàng ở trên xe cả rồi, vì phòng hờ không biết thủ tục giấy tờ tại phi trường Nội Bài có bị nhiêu khê, có bị trục trặc thủ tục đầu tiên gì gì đó hay không nên thôi thì cứ đi sớm cho chắc ăn. Group 4 quyết định chọn chuyến bay sớm như vậy là vì mọi người muốn sau khi đặt chân đến Đồng Hới Quảng Bình thì sẽ bắt đầu vào Tour ngay để còn có nhiều giờ xem Động Thiên Đường lâu lâu 1 tí vì nghe nói Động này rất đẹp, sau đó buổi chiều còn muốn dạo chơi thêm tại bãi biển Nhật Lệ của tỉnh Quảng Bình nửa. Ngủ 1 đêm tại QB, ngày kế tiếp (Chủ Nhật) thì mình sẽ phải rời khỏi Quảng Bình để bắt đầu đi thăm các di tích lịch sử nằm trên những con đường đi lần lần vào tới Huế.

Cậu Tuyến và chú Dũng đến đón mọi người rất đúng giờ như thường lệ. Hôm nay trời trong, mây tạnh thời tiết có vẻ rất tốt nên mọi người đều cảm thấy thoải mái vui vẻ trong lòng. Thường thường khi đưa khách vào đến phi trường thì Tour Guide sẽ lấy Passports & Tickets của mọi người và sẽ lo check in cho các cô đâu đó xong xuôi, khi các cô bắt đầu đi vào Security Gate thì chừng đó TG mới chào từ giả khách để ra về (đó là vì các cô và cả TG đều đề phòng nếu gặp phải trường hợp tickets bị rắc rối hay chuyến bay có bị trục trặc gì thì sẽ có TG lo giải quyết hết mọi chuyện cho khách ....). Nhưng sáng nay trong lúc sắp hàng để check in, thấy hàng người chờ đợi dài quá sức thì tự nhiên các cô đều cùng ok bằng lòng cho Cậu Tuyến đi về với con cho sớm sủa, vì các cô cũng có thễ tự check in lấy một mình được mà. Thế là mọi người vui vẻ chào tạm biệt nhau và cùng hẹn sẽ có ngày tái ngộ.

Hà hà hà .... đâu có ai đoán biết trước được chữ ngờ, đâu có ai đoán biết trước được là chuyện gì sắp tới sẽ xảy ra cho mình đâu hả ..... Hm! sắp hàng rồng rắn lên mây cũng chưa đến phiên mình thì tự nhiên nghe la lối um xùm trời đất như sắp sửa có người đánh nhau trên chỗ bàn check in ..... mọi người nháo nhác không biết chuyện gì xảy ra .... tự nhiên thấy mọi nguời la lối rồi có 1 số người đang đứng xếp hàng bỏ ra đi tản mác hết ..... rồi cũng chẳng nghe thấy airline thông báo gì cho khách cả ..... tụi này phải rời hàng chạy tới chạy lui tìm hiểu và sau cùng thì được mọi người chung quanh cho biết là .... chuyến bay VN#1593 ....Cancelled!!!! Bây giờ ngồi đây suy nghĩ để viết nhật ký kể chuyện lại thì mới nhớ ra rỏ ràng mọi chuyện ..... Không biết trong số quý vị về thăm nhà và phải di chuyển nhiều bằng đường hàng không trong nước của VN ta, đã có ai bị lâm vào hoàn cảnh khi không bị huỷ chuyến bay bất thình lình vào giờ chót chưa? đã có ai bị khi sắp hàng lên tới nơi để check in thì tự nhiên mới biết là .... tên mình không có trong danh sách chuyến bay chưa ???? có nghĩa là mình đã trả tiền rồi, confirmed chuyến bay rồi, có ticket# với reservation code với tên mình đàng hoàng rồi nhưng ..... đến khi check in thì được báo rằng .... you không có ghế ngồi, tôi không biết you là ai vì you không có tên trong chuyến bay, có khiếu nại cũng vô ích !!! Di chuyển bằng đường hàng không tại VN, chuyến bay bị delay đều đều thì là chuyện "bình thường ở huyện" rồi, cấm thắc mắc, cứ bình tỉnh ngồi đó mà chờ! có thắc mắc thì cũng không biết hỏi ai để giải quyết, hỏi thì người nọ đổ sang cho người kia, và có hỏi thì cũng chẳng giải quyết được gì sất cả, và có được giải thích thì cũng ấm ớ lắm, không biết có nên tin hay không nửa! Delay chuyến bay 1,2 tiếng đồng hồ chỉ là chuyện nhỏ thôi, cấm được thắc mắc nhé, chỉ tổ bực mình thêm thôi.

Các bác biết không khách hàng ở bên này không đúng với câu "khách hàng là Thượng Đế" như ở bên Mỹ đâu ạ. Những người hành nghề (bất cứ là nghề gì) mặc dù biết khách hàng là những người sẽ đem lại lợi nhuận cho business của họ, nhưng "phần đông" (N không dám vơ đủa cả nắm nên xin được dùng chữ là phần đông) họ làm việc và đối đãi với khách hàng với một thái độ như là "ban phát ơn huệ" các bác ạ. Đối với những khách thuộc loại giàu có, có bè có cánh, có thần có thế hoặc nhìn rỏ ra là đại gia thì họ sợ hãi, thái độ rất xum xoe, làm đủ mọi cách để lấy lòng, còn đối với phần đông dân chúng bình thường thì thái độ của họ rất hống hách và kẻ cả. Chính mắt N nhìn thấy 1 bác lớn tuổi năn nỉ, lạy van thiếu điều muốn khóc ngay tại cổng vào security gate chỉ vì bác lỡ mang thêm có 1 bọc quần áo nhỏ nhiều hơn mức quy định. Con bé mặt mũi sáng sủa tuổi chỉ đáng con, đáng cháu bà già mà dám quát mắng khách hàng của mình với những lời lẽ thật khó nghe. Con bé đó nó nhất định đuổi bà già ra khỏi hàng không cho vào Security Gate, bắt bà phải quay trở lại quày check in để trả tiền thêm cho bọc quần áo nhỏ đó. Thực sự nếu bà già có đem đồ nhiều hơn so với mức quy định thì nó có thễ nhỏ nhẹ giải thích và xin bà thông cảm quay trở lại đóng thêm tiền cho đúng luật, ai cho nó có cái quyền quát mắng khách hàng theo cái lối trịch thượng, kẻ cả và thiếu văn hoá như vậy, huống chi đó chỉ là 1 bọc quần áo nhỏ thôi. Nhìn cái cách con bé đó hành xử, nó chỉ muốn tỏ ra ta đây là người có quyền, chỉ muốn người khác phải quỵ luỵ để nó có cơ hội ban phát ân huệ mà thôi. Cái đám này họ nhìn những người dân thường kia chỉ như là "người phàm" và họ hành xử với một thái độ rất là hách dịch. Nếu có chuyện bất bình, có chuyện muốn khiếu nại thì nhìn đâu bạn cũng sẽ thấy nhưng gương mặt câng câng lạnh như tiền, nói năng thì cấm ca cấm cẩu như không muốn trả lời mình các bác ạ. Còn nếu gặp những người dễ thương hơn một chút thì họ cũng chỉ trả lời cho qua, hứa xuông là sẽ tìm cách giải quyết cho mình, sau đó thì .... trốn mất tiêu luôn, không nhìn thấy họ trở lại gặp mình như lời đã hứa nữa.

Trong chuyến đi Xuyên Việt 2 tháng rưởi vừa qua, N phải di chuyển đến những 7 chuyến bay nội địa. Ngoài những chuyện bị delay lặt vặt 1, 2 tiếng đồng hồ xen kẻ giửa những chuyến bay, nó có làm mất thì giờ và khó chịu cho mình thật, nhưng cũng phải đành nhắm mắt bỏ qua thôi. Nhưng điều cần phải nói ra là cái thái độ, cái cách họ đối xử với khách hàng mới là điều đáng nói các bác ạ. Trong khoảng thời gian N travel, trong nước có tất cả 3 hảng airlines đang hoạt động , đó là VN Airlines, Vietjet Air và Jetstar. Tất cả 7 chuyến bay nội địa này, N đều để cho VietPacific Travel lo book vé cho N. Là vì để cho Travel Agency book thẳng với Airlines, nếu có bị change, delay hay cancel chuyến bay thì Airlines sẽ báo cho Travel Agency biết, hoặc là chính Thuý Ngân sẽ theo dõi thường xuyên lịch trình các chuyến bay cho khách của cô, và cô sẽ báo cho khách ngay nếu có sự thay đổi, và đây cũng là một cách mà N muốn tránh bớt đi sự bực mình khi phải giao dịch thẳng với các hảng airlines bên đó. Và theo lời khuyên từ cô Thuý Ngân của VietPacific, tụi N sẽ book vé với Air VN, vì hảng này đã hoạt động lâu đời và có uy tín nhất tại VN, vì nó không hay bị huỷ chuyến bay bất tử và cũng ít bị delay hơn hai hảng kia mặc dù mình phải chịu chi $ vé cao hơn so với 2 hảng kia.

Nói thật với các bác, trong 7 chuyến bay nội địa, bị huỷ chuyến bay vào phút chót trước giờ lên máy bay tại Hà Nội ngày hôm nay, đây là lần thứ ba mà N đã bị trục trặc nặng với hảng hàng không Air VN đấy chứ không phải là lần đầu đâu. (mặc dù là Air VN đã được tiếng là uy tín hơn và mình đã chịu chi giá vé đắc hơn so với Vietjet Air và Jetstar) .

1/Lần thứ nhất bị trục trặc là khi N bay cùng các con, cháu và chị em trong nhà (group có 25 người tất cả) từ phi trường tại Đà Nẳng vào Phú Quốc.

Chuyến bay VN#109 cất cánh từ phi trường ĐN lúc 9:35 am - sẽ ngừng tại phi trường Tân Sơn Nhất lúc 11:05 am (sẽ ngồi chờ 2 tiếng 40 phút) - sau đó sẽ lấy connection flight VN #1821 lúc 1:40 pm để bay từ TSN đến Phú Quốc vào lúc 2:35pm.

Tại phi trường Đà Nẳng ngày December 23-16, flight VN#109 đáng lẽ phải cất cánh vào lúc 9:35 am, thế mà cứ bị ngồi chờ hoài, chờ mãi .... khách vẫn chưa được boarding với lời giải thích là "không biết lý do" các bác ạ. Chờ hoài đến giờ lunch phải cho tụi trẻ con đi ăn trưa, ăn xong ... vẫn chờ .... và bắt đầu thấy sốt ruột vì biết rằng connection flight tại Saigon sẽ cất cánh đi Phú Quốc vào lúc 1:40 pm. Lật đật đi khiếu nại vì sợ bị nhỡ connection flight tại Saigon thì được người có "thẩm quyền" giải thích rằng "đừng có lo, group của cô có đến tới 25 người, group của cô mà chưa có boarding thì máy bay #1821 tại Saigon sẽ phải chờ, vì nếu bay thì sẽ bị bỏ trống đến 25 chỗ trên chuyến bay lận, họ sẽ không cất cánh đâu, chúng tôi sẽ gọi điện thoại báo cho họ biết, và bảo trong đó sẽ chờ group 25 người của cô !!!!" Có thiệt không đây Trời, hảng máy bay có chịu làm việc này thiệt hay không đây? Giử nguyên cả chuyến bay lại chỉ để chờ group 25 người của tụi này thôi hay sao đây ??? Airlines của Mỹ thì chưa có nghe chuyện này bao giờ, nhưng .... có lẽ chắc đây là .... "luật airline VN" chăng ???? Bây giờ thì N mới nghĩ ra là tại sao máy bay ở VN hay bị delay, và sẽ không biết delay đến bao lâu với câu trả lời là "không biết lý do" rồi các bác ạ. Vì ở Saigon, flight VN#1821 cũng sẽ bị delay vì chờ group 25 người của N và họ cũng sẽ trả lời cho khách là "không biết lý do" chăng ???? Bán tín bán nghi nhưng cũng đành phải chịu ngồi chờ thôi vì không còn cách chi khác hơn nửa. Chờ mãi từ 9:35 sáng cho đến tận 12:10 pm thì flight VN#109 mới bắt đầu bay từ ĐN vào Saigon - phi trường TSN (đã bị delay mất 2 tiếng 30 phút). Chưa hết khổ đâu nha, sau 1 tiếng 30 phút bay từ Đà Nẳng vào Saigon - máy bay đáp xuống "đường băng" và lạ 1 điều là nó không chạy vào hẳn bên trong mà lại ngừng ở mãi xa thật xa và không cho khách xuống, cứ thế mà đậu chờ tuốt ngoài xa cho đến hơn 1 tiếng sau, rồi mới từ từ ghé vào trong gate cho hành khách xuống. Ngay từ đầu đã bị delay chuyến bay mất hơn 2 tiếng rưởi rồi, đến nơi lại còn delay thêm hơn 1 tiếng nửa thì .... chắc là còn gì nửa đâu mà mong với chờ. Đến lúc này thì group 25 người của N coi như là bất lực rồi, thôi thì muốn đến đâu thì đến, tuy nhiên trong bụng mình thì vẫn cứ còn nuôi cái hy vọng hảo huyền là cái thằng VN#1821 connection flight kia (nó sẽ sợ bị ế, bị lỗ tiền vì mất group 25 người của N) nên chắc là nó vẫn còn chờ mình vậy.

Hình chụp cảnh cả nhà mòn mỏi ngồi chờ boarding flight VN# 109 tại phi trường Đà Nẳng ngày December 23-2016

Các bác, khi cả nhà hối hả chạy vào đến chỗ check in của connection flight VN#1821 thì ..... cái máy bay đó nó bay bà nó mất tiêu từ đời tám tổ rồi !!!!! Thế là quýnh đít lên đi khiếu nại. Lại được người có "thẫm quyền" giải thích rằng "dạ có, chúng tôi có nhận được tin từ ĐN báo là phải giử flight #1821 lại chờ 25 người của group cô, nhưng vì hôm nay có việc "đột xuất" rất quan trọng cho nên Trên đã có lệnh là, tàu nào đến giờ bay thì bắt buộc phải bay ngay không được chần chờ, còn tàu nào đáp xuống đúng giờ đó thì bắt buộc phải đậu chờ ngoài xa mà không được vào trong, vì vậy cái flight VN#1821 bắt buộc phải cất cánh ngay lập tức nên không chờ group của các cô được". Hỏi chuyện quan trọng gì mà phải làm xáo trộn và làm khổ "nhân dân, quần chúng" đến như thế, họ cho biết phi trường lúc ấy đã có lệnh ban ra là "nội bất xuất, ngoại bất nhập" là vì hôm nay có ngài quan lớn CLMV dẫn theo các quan lớn tuỳ tùng đến phi trường đi đâu đấy, cho nên vì vấn đề an ninh cho các quan lớn, họ phải phong toả hết mọi ngỏ ngách, họ phải clear hết mọi đường bay giành lấy chỗ trống an toàn để cho các quan lớn bay !!!! Cũng còn may là "người có thẩm quyền" tại phi trường TSN hôm ấy đã cố lo tìm các chuyến bay khác cho group 25 người của N có thễ bay vào Phú Quốc ngay tối hôm đó. Anh ta cho biết là vì group đông người quá nên không thễ chen thêm một lúc cả 25 người vào 1 chuyến bay, mà bắt buộc đoàn phải chia ra làm 3 groups và bay làm 3 chuyến khác giờ nhau. Việc trước nhất bây giờ là chúng tôi phải chạy cho thật nhanh xuống kho để đi lấy luggages (30 cái valises check in tại ĐN với final destination là PQ đã bị cho vào kho Tân Sơn Nhất khi 25 người chúng tôi bị flight #VN1821 bỏ lại ). Chúng tôi chỉ có được vỏn vẹn 1 tiếng đồng hồ để vừa đi lấy luggages, vừa để quyết định chia người ra sao cho phù hợp với số ghế trống có trên các chuyến bay còn available, vừa phải chạy đi check in (làm lại giấy tờ) ngay lập tức vì sẽ có chuyến bay sắp sửa cất cánh trong vòng 1 tiếng sắp tới, và có thễ 2 chuyến bay cuối cùng trong ngày từ Saigon đi Phú Quốc sợ cũng không còn đủ chỗ nếu vẫn chần chừ không quyết định liền. Các bác biết không, 5 Grandmas già lão này đã quá mệt mỏi vì chờ đợi nhiều giờ..... và nhất là bị stress nửa .... cho nên coi bộ kéo valises không muốn nổi. Các con cháu phải bàn bạc nhau rồi chia ra .... mấy đứa con trai (các Bố của tụi cháu Nội, cháu Ngoại) đi theo hộ tống kéo valises cho các Grandmas, mấy đứa con gái (các Mom của tụi cháu Nội, cháu Ngoại) thì lo cho 12 đứa trẻ con .... sau đó thì ngay lập tức không kể gì là già trẻ lớn bé, mạnh người nào người ấy kéo valises chạy như cờ lông công, chạy có cờ ... chia ra làm 3 ngã 3 cổng khác nhau trong phi trường để lo làm lại giấy tờ check in vào chuyến bay mới với hy vọng là sẽ đến Phú Quốc vào chuyến bay cuối cùng trong ngày. Nếu kẹt lại Saigon là mất 1 ngày lông bông tại đây không biết làm gì, lại lỡ hết các Tours đã planning tại Phú Quốc và lỡ luôn dịp đón Christmas Eve tại Phú Quốc nữa.

Hình chụp mọi người nhìn tươi tỉnh hơn một chút, sau khi đã làm xong giấy tờ check in cho chuyến bay mới chờ để bay vào Phú Quốc ngày December 23-2016

Sau khi làm check in xong cho chuyến bay mới, biết chắc chắn rằng cả 25 người trong group đều đã có chỗ ngồi trên các chuyến bay vào Phú Quốc tối nay, mọi người đều mới "hoàn hồn" thở phào nhẹ nhỏm. Thật là 1 ngày căng thẳng mỏi mệt suốt từ 5, 6 giờ sáng đến bây giờ các bác ạ. Nhưng chưa yên đâu, còn phải chờ mọi người boarding ngồi đàng hoàng trên tàu và không bị delay nửa thì mới dám chắc ăn.

Đến lúc này, thằng con trai lớn (đứng thứ ba trong hình), cháu đến nắm tay mình và bảo " Mẹ ơi, đây là lần đầu tiên con trở về quê nhà sau 41 năm ra khỏi nước. Tại sao con lại có cái cảm giác, cái feeling giống y chang như cái ngày con chạy đi khỏi nước vào năm 1975 vậy Mẹ???" N ngạc nhiên hỏi cháu "Con nói vậy có nghĩa là sao???" Cháu trả lời "Mẹ xem, ngày con cùng em đi theo Bác T chạy vào Phi trường TSN, lúc đó con chỉ có 6 tuổi, em 4 tuổi. Trong phi trường có lúc con cũng phải kéo bọc quần áo, cũng phải kéo em chạy có cờ theo Bác di chuyển hết từ chỗ này qua đến chỗ khác để tránh đạn và cũng chạy như điên để lên được máy bay ..... lúc ấy, con còn nhỏ nhưng cũng biết là gia đình mình đã phải chia ra làm 2, làm 3 để chạy cho thoát .... thì ngày hôm nay con cũng có y chang cái feeling đó Mẹ à, chẳng phải là lúc nảy tụi con cũng đã bàn bạc suy tính với nhau là nên chia ra ai đi với nhóm nào, ai cần phải lo bảo vệ cho ai, ai cần phải lo cho người già và cho trẻ con .... rồi cũng phải kéo valise chạy như điên để không bị trễ nè .... Con thật là không may mắn khi lần đầu tiên trở về sau 41 năm mà bị gặp lại cái feeling hãi hùng như vầy đó Mẹ!". N nghe con nói mà chẳng biết phải trả lời như thế nào cả. Cũng xin được kể thêm qua với các bác, N quyết định đưa hết toàn bộ các con trai, con gái, con dâu, con rễ và các cháu nội, cháu ngoại của N về thăm quê hương lần này, để cho các cháu lần đầu tiên được biết đến gốc gác ở quê của mình, cũng như được đi thăm mồ mả Tổ Tiên và nghĩa trang của giòng họ. Đi như thế này là N cũng đã gồng hết mình lên vì bị stress đấy các bác. Mình lúc nào cũng luôn miệng nhắc đến quê hương, luôn khuyên các con, các cháu là phải biết yêu quê hương, yêu xứ sở, phải nhớ đến Ông Bà, Tổ Tiên .... nhưng khổ nổi các cháu ra đi khi còn quá bé, một số lại còn sinh đẻ ở bên này .... chúng nó đâu có được nhìn thấy và đâu có một tí khái niệm nào về cái mãnh đất mà nó đã được sinh ra đâu .... đâu có được nhìn thấy tận mắt cái nước VN của nó như thế nào đâu để mà bắt chúng nó phải nghĩ đến và phải thương yêu thật nhiều vào, vì vậy mà N đã cố gắng đem các cháu về 1 lần cho chúng nó biết ..... tuy biết rằng kéo đi hết toàn bộ gia đình như thế này thì cũng nhiêu khê và nguy hiểm đủ thứ (nguy hiểm khi di chuyển máy bay, khi di chuyển giao thông ở trong nước, rồi thức ăn độc hại, không khí hít thở ..vv...và ...vv .....) tuy nhiên chuyện phải làm thì cũng phải làm thôi, nhưng chắc là N cũng chỉ ráng được một lần này thôi các bác ạ.

Những hình ảnh Con Cháu đi thăm Mộ Tổ, Nghĩa Trang Họ và Nhà thờ Họ

Hình chụp trước Đình Làng Bất Nạo - Huyện Thanh Miện - Tỉnh Hải Dương

 2/ Lần thứ nhì bị trục trặc nặng hơn với Air VN là vào ngày group 25 sẽ bay từ Phú Quốc đến thành phố Cần Thơ.

Sau mấy ngày ở tại Phú Quốc thì vào December 26, group 25 sẽ lấy chuyến bay VN#8015 bay lúc 6:20 pm tới Cần Thơ vào lúc 7:10 pm.

Lần này ra phi trường Phú Quốc, N giử anh Cung (Tour Guide của group 25) ở lại để anh phải lo thủ tục check in cho tất cả mọi người. Nói thật, chẳng phải là vì mình lười biếng hay ngu dốt gì để không tự mình làm check in được. Nhưng nói thật, N rất ghét khi nhìn thấy cách làm việc cũng như phải nhìn thấy những thái độ hống hách, kẻ cả và không thân thiện của một số nhân viên tại các hảng Hàng Không ở VN, nên thôi thì cứ giao hết mọi việc cho anh TG lo cho nó xong việc vậy.

Vì là Cảng Hàng Không Quốc Tế Phú Quốc nên nhân viên nam nữ ở phi trường này mặc đồng phục rất đẹp (nhân viên nữ không mặc áo dài mà mặc suit), nhưng Trời ạ, mặc cô nào cô nấy lạnh như băng, nói chuyện với khách không thân thiện tí nào cả. Cả đoàn 25 người của N đưa hết giấy tờ cho anh Cung lo chuyện check in, chỉ có phụ anh khiêng hành lý lên cân mà thôi. Và sau cùng thì chuyện rắc rối đã xảy ra .... Khi di chuyển bằng đường hàng không với Air VN, cả 25 người đều dùng eTicket với Reservation code/Ticket #, và đã qua rất nhiều chuyến bay từ Hà Nội, Đà Nẳng, Saigon, Phú Quốc đều không có gì trục trặc ...... (eTicket này có list tất cả các chuyến bay cùng với nhau) Nhưng với chuyến bay từ Phú Quốc đi Cần Thơ thì trong 25 người, lại có 3 người không có tên trên danh sách bay của flight #VN1821!!!! Trong đó có tên N, cô em Út và bà Thông Gia của N. Hỏi họ tại sao lại lọt sổ 3 người không có tên trong danh sách bay khi chúng tôi đã dùng eTicket này bay hết mấy chuyến bay rồi? Nay tại sao đến chặng của Phú Quốc đi Cần Thơ thì lại biến mất tên của 3 người??? Nhân viên phi trường tại PQ mặt lạnh băng trả lời như thế này "Không biết! Đi mà hỏi Air VN!!! Chúng tôi không có phận sự lo việc này "nói xong, họ phẩy tay cho mình đi ra chỗ khác để họ check in cho người kế tiếp, và họ nhất định không tìm hiểu lý do để giúp đỡ cho trường hợp của 3 người bị lọt sổ này. Nói tóm lại, không có tên trên danh sách bay là không làm check in, tự mà đi giải quyết với nhân viên của văn phòng Air VN! Trời ơi, nhìn mặt mấy con bé này nói chuyện với khách hàng, N chỉ muốn nhảy vào bóp cổ cho nó chết thôi các bác ạ. Tất cả 22 người trong group của N đã check in xong xuôi và bắt đầu di chuyển vào Security Gate, chỉ còn trơ ra 3 bà già bị đứng lại và không biết là mình sẽ làm gì cả. Gặp trường hợp này thì các bác sẽ xoay sở ra sao đây? Những người có trách nhiệm trong phi trường thì hách dịch, kẻ cả, hỏi gì cũng không biết, từ chối không muốn giúp, hỏi người này thì lại đổ cho người kia ..... may phước 70 đời là N đã giử anh Tour Guide ở lại đến phút chót, N bảo anh Cung là anh liên lạc với VietPacific Travel (công ty đã mướn anh Cung TG) để giải quyết đi, anh làm thế nào, anh nói chuyện với ai, anh lo cách gì cũng được..... anh làm sao cho 3 người chúng tôi được bay vào Cần Thơ tối nay để tiếp tục đi chung tour với 22 người kia thì làm ..... Tội nghiệp anh TG mặt mày lo lắng khổ sở, chạy vắt giò lên cổ, chạy tới, chạy lui, nói chuyện với đủ mọi hạng người ..... (tại phi trường PQ có 1 văn phòng nhỏ của Air VN) .... cuối cùng không biết họ dàn xếp sao đó và rồi cho biết là trên máy bay giờ chỉ còn vừa đúng có 2 chỗ, chỉ cho đúng có 2 người đi mà thôi !!!!! Máy bay sắp cất cánh rồi, đến lúc này thì N đành phải quyết định nhường 2 chỗ này cho bà Thông Gia và cô em Út bay vào Cần Thơ với nhóm 22 người đã lên máy bay lúc trước vậy. Phần N còn lại thì anh TG bảo sẽ book vé cho N bay vào Cần Thơ vào 10:00 giờ sáng hôm sau (vì chuyến bay đi CT vừa rồi là chuyến cuối cùng trong ngày). N muốn nổi khùng lên các bác ạ, vì sáng hôm sau 24 người trong group sẽ rời CT lúc 5:00 giờ sáng lên tàu đi Chợ Nổi Cái Răng, sau đó lên xe thẳng đường đi Sa Đéc và Vĩnh Long rồi, vậy 10:00 giờ sáng N đến CT để làm cái quái quỷ gì ???? (kể lại chuyện này mà bây giờ N cũng còn thấy giận!). Đến lúc này thì Thuý Ngân của VietPacific năn nỉ N là chịu khó bay thẳng về Saigon ngay đêm nay vậy (có nghĩa là N sẽ không được đồng hành cùng với đám con cháu đi từ Cần Thơ, Sa Đéc, Vĩnh Long rồi trên đường về Saigon - coi như là N bị bỏ mất chặng cuối của cái Trip). Giận cành hông, nhưng biết không thễ làm gì hơn, và cũng không muốn làm khó thêm cho Thuý Ngân và anh Cung nên N đành phải nuốt giận bằng lòng bay về Saigon vậy, nhưng anh Cung lại cho hay là N phải chờ (từ 6:00 pm) đến 10:00 giờ đêm thì mới có thễ lên máy bay về Saigon được. Các bác biết không, lúc này thì N không thễ nào kiềm nén được cơn giận nửa rồi, N bắt buộc anh TG làm cách nào thì làm, N phải được bay về Saigon trong vòng 1 tiếng đồng hồ nửa trên 1 chuyến bay sớm nhất có thễ !!!!! Cuối cùng, anh TG đành hỏi N có tiền cho anh mượn trước (số $ hơi lớn đối với anh) để anh book ngay 1 cái vé hạng Bussiness cho N bay liền trên chuyến bay sắp cất cánh. N cũng OK đưa tiền cho anh mua vé ngay, vì hiện giờ N đang tức giận lắm lắm, con cháu đi hết rồi mà N lại bị bơ vơ một mình ở đây với cơn tức giận dâng lên đến đầu rồi cho nên N không muốn đứng tại cái phi trường này thêm 1 giây nào nửa, nhưng sau cùng thì Thuý Ngân đã dàn xếp được với Air VN để lo cái vé hạng Bussiness đó + thêm book phòng ngay tối nay tại Renaissance Hotel tại Saigon (Group 25 cũng sẽ về tại Hotel đó) + thêm tiền Dinner tối nay cho N (thực tình N không biết là Air VN hay là VietPacific ai đã trả $ những chi phí này). Nhưng nói cho cùng, cho dù họ có đền bù thêm thứ gì cao sang hơn nửa thì cũng không xứng đáng để so sánh với những cái mất mát và phiền hà đã xảy ra cho N ngày hôm nay, và cũng không làm cho N nguôi được cơn giận vì những việc làm tắc trách của cái hảng VN Airlines này đâu.

Các bác có biết là về sau N đã tìm ra được cái thông tin rằng tại sao tên của mình trên danh sách bay tự nhiên biến mất không? Chuyện này cũng là bình thường ở VN thôi, chuyện bình thường ở huyện đấy. Mình chỉ là gặp xui mà thôi, thay vì cái xui nó chạy vào người khác, thì nó lại chạy đúng vào mình, nó bốc ngay đúng vào tên của mình. Cũng chỉ là chuyện "luật rừng" ở bên ta cả thôi. Thế này nhé, trong cái chuyến bay hôm ấy, tình cờ có các ông bà nào đó vai vế cũng lớn, cũng có thế lực một tí, họ nói cần ngay 1,2 chỗ ngồi trên chuyến bay đó để đi công tác "đột xuất", hay là người nào đó có bè có cánh quen lớn gì đó với những người có thẩm quyền trong việc sắp xếp chỗ ngồi trên các chuyến bay ..... các ông to bà lớn này cho biết họ cần ngay 1,2,3,4 chỗ ngồi trên cái chuyến bay ấy .... thế là "người có thẩm quyền" trong hảng airlines ấy sẽ ra lệnh cho nhân viên cứ "vô tư" mà rút đại tên của cái người xui xẻo nào đó ra khỏi danh sách bay (cho dù là người này đã trả $ và rất hợp lệ để được ngồi trên chuyến bay ấy), sau đó thì họ điền tên người quen lớn của họ vào để thế chỗ của cái người bị xui xẻo trên kia, mặc kệ cha người khác có bị bất công hay không thì ráng mà chịu lấy! Luật rừng bên VN thì nhan nhãn, chuyện vô lý, chuyện bất công gì lại không có thễ xảy ra được. Chuyện này không chỉ xảy ra cho N, mà chú em rễ của N cũng đã bị qua y chang như vậy đấy. Bởi vậy, đi máy bay bên ta, ngoài chuyện may rủi do trời làm ra khi ngồi trên máy bay, lại còn bị thêm cái chuyện may rủi "do người làm ra" nửa đấy các bác.

3/ Lần thứ ba lại bị trục trặc với VN Airlines là hôm nay, ngày thứ bảy 14 tháng 1 năm 2017. Ngày group 4 từ giả miền Bắc đáp chuyến bay VN#1593 từ Hà Nội đi Đồng Hới Quảng Bình đây. Chúng tôi đã phải dậy từ 4, 5 giờ sáng để thu xếp hành lý, làm thủ tục trả phòng và vội vàng rời Hotel từ lúc 6:20 sáng để đến phi trường cho kịp giờ. Giá họ muốn huỷ chuyến bay thì cũng nên thông báo cho khách hàng biết trước, để chúng tôi không bị mất hết cả một ngày trời quý giá rồi bị ngồi lây lất trong phi trường chờ đợi một cách mỏi mệt như thế này. Chúng tôi có thễ còn được thêm hơn nửa ngày trời để dạo chơi quanh Bờ Hồ hay ít nhất ra cũng còn được ngủ thêm vài tiếng đồng hồ và ăn sáng một cách thong thả chứ.

Tất cả hành khách xếp hàng rồng rắn chờ check in cho chuyến VN#1593 đều tỏ ra rất tức giận khi biết tin chuyến bay bị huỷ bỏ vào phút cuối cùng mà không được báo trước. Và họ càng tức giận hơn không được thông báo là nếu ai vẫn muốn bay vào Đồng Hới thì ở lại làm giấy tờ check in cho chuyến bay khác sẽ bay vào lúc 4:07pm chiều cùng ngày, như vậy là sẽ phải đợi khoảng 9 tiếng, còn ai không bằng lòng đòi huỷ bỏ chuyến bay luôn thì họ sẽ trả $ lại cho hình như là 300 ngàn VND thì phải (N không quan tâm số $ được trả này nên không nhớ chính xác). Có nhiều người tức giận quá mức vì bị lỡ công việc họp hành, vì bị airlines xem thường không báo tin trước ..... họ la lối đập bàn đập ghế làm um xùm trời đất ....... Group 4 đã lỡ cho Cậu Tuyến ra về rồi, bây giờ gặp trục trặc kiểu này thì phải tự mình lo giải quyết thôi chứ còn biết làm sao bây giờ. Thôi thì phải chịu ngồi chờ từ 7:00 giờ sáng cho đến 4:07 pm chiều (9 tiếng) để bay vào Đồng Hới thôi chứ còn làm gì hơn được nữa.

Thế là 4 bà đành phải xếp hàng để làm thủ tục check in cho chuyến bay vào lúc 4:07 pm. Khi lên đến nơi, nhân viên VN Airlines đã không thèm nói đến 1 câu xin lỗi, đã không hề nhắc gì về chuyện đền bù cho chuyện huỷ bỏ chuyến bay bất thình lình vào phút chót, làm khách hàng phải bị delay ngồi chờ tại phi trường đến 9 tiếng đồng hồ, cậu này lại còn bắt N phải check in luôn cả carryon và bắt đóng thêm tiền phụ trội 10kg cho cái carryon này nửa. Thấy chuyện airlines đã không biết lỗi để đền bù cho khách mà còn thừa cơ hội bắt chẹt, một ông khách đang đứng đôi co với nhân viên airlines bàn bên cạnh thấy bất bình cho N nên ông lập tức nhảy vào cải cho N, ôi giời! ông bác này dữ quá sức, ổng chửi um trời đất, đập bàn đập ghế rầm rầm ...... cuối cùng thì cái cậu nhân viên airlines kia bằng lòng không bắt N phải check in cái carry on mà cũng không bắt phải đóng thêm tiền 10kg nửa (coi như là đền bù chuyện delay 9 tiếng). Ngoài ra những người đang làm thủ tục cho chuyến bay 4:07 pm chiều nay, airlines phải đền bù cho khách 1 cái phiếu ăn sáng và 1 cái phiếu ăn trưa miễn phí. Thật ra thì mấy cái phiếu ăn uống này có đáng là bao nhiêu tiền, có điều VN Airlines thật sự không biết điều, đã tạo ra những sự phiền hà cho khách mà không biết nhận lỗi, không biết nói những câu phải quấy cho khách hàng được mát dạ, đã vậy nhân viên của họ không biết cách giúp đỡ cho khách mà lại còn thừa dịp bắt chẹt thêm, rồi còn hoạnh hoẹ cái này cái nọ nửa ..... đợi đến khi bị người ta chửi um lên rồi mới chịu xuống nước.

Làm xong thủ tục cho chuyến bay chiều nay xong, 4 bà đi qua Security Gate và đến thẳng cái Restaurant ở trên phiếu ăn miển phí và chúng tôi (cùng tất cả các hành khách của chuyến bay 4:07pm chiều nay đều ngồi chờ tại đây). Chúng tôi phải chờ ở đây đến 9 tiếng lận các bác ạ, ôi giời mọi người ngồi đến mỏi cả chân, cả tay, cả mông, cả cổ .... thiếu điều muốn nằm luôn xuống sàn nhà. Giá như là ở sân bay bên Mỹ thì N đã nằm xuống luôn rồi, còn bên này nhìn tới, nhìn lui thì không thấy có chỗ nào có thễ nằm được cả.

Khoảng hơn 11:00 giờ thì N nhận được điện thoại của Cậu Quang (Tour Guide tại miền Trung). Cậu cho biết là đến sân bay đón 4 bà group 4 mà không thấy ai cả và mới biết là chuyến bay đã bị huỷ. Cậu cho biết từ Đà Nẳng, cậu và chú lái xe Lý đã lái suốt đêm qua cho kịp đến Đồng Hới đón 4 cô sáng nay, bây giờ thì cả TG và tài xế cũng phải lêu bêu chờ đợi 9 tiếng như 4 bà của group 4 tại đây thôi. N cho tin tức của chuyến bay mới và hẹn cậu đón tại phi trường Đồng Hới lúc 5:30 pm chiều nay.

May phúc bảy mươi đời, đúng 4:07pm thì máy bay đi Đồng Hới khởi hành. Lúc bước ra, nhìn cái máy bay thấy nó bé tí tẹo nên cũng hơi teo teo trong bụng các bác ạ. Chuyến bay kéo dài khoảng 1 giờ 30 phút thì đến ĐH.

Hình chụp Cảng Hàng Không Đồng Hới

Cậu Quang đón group 4 tại cảng hàng không Đồng Hới khoảng gần 6:00 chiều thì trời đã tối hù rồi. Cậu cho biết chúng ta đã bị mất nguyên 1 ngày, vì thế những chỗ chưa đi ngày hôm nay như Động Thiên Đường thì sẽ được dồn vào chương trình của ngày mai. Còn bây giờ trời đã tối và mọi người cũng đều quá mỏi mệt rồi cho nên cậu sẽ cho xe chạy 1 vòng bãi biển coi cho biết và đưa đi ăn tối rồi check in vào Saigon Quảng Bình Hotel cho các cô nghỉ ngơi. Sáng mai sẽ rời Quảng Bình lúc 7:35 am.

Bãi biển tối om om chẳng nhìn thấy cái sự gì

Hình chụp trước nhà hàng Lá Cọ (Quảng Bình)

Vì ngồi suốt 9 tiếng trên cái ghế sắt tại phi trường Nội Bài nên phải chụp hình cái giường này để làm kỷ niệm - chắc tối nay ngủ là sẽ phê lắm đây.

Check in vào Saigon Quảng Bình Hotel xong thì lật đật tắm rửa, thu xếp hành lý xong là lên giường nằm thẳng cẳng. Sáng mai sẽ khởi hành sớm vì chương trình bị huỷ hôm nay sẽ phải dồn hết vào ngày mai các bác ạ.

 Viết xong ngày July 18-2018 @ 10:00 pm

 Bài kế tiếp: Động Thiên Đường-Sông Bến Hải-Cầu Hiền Lương-Thánh Địa La Vang

 

 Nam Mai

"Ngây ngất" Hình ảnh đẹp về làng quê Việt Nam đẹp như tranh

Tình ơi... dù sao đi nữa ... xin vẫn yêu em

Tình ơi... dù sao đi nữa ... xin vẫn yêu em   

Image result for Tựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời

Nhắc đến tình yêu, là nhắc đến những định nghĩa đẹp đẽ và sâu sắc. Tôi nghe và cảm rất nhiều ca khúc về tình yêu mang âm điệu buồn và khơi gợi những tâm trạng đau đớn, mỏi mệt. Nhưng "Niệm khúc cuối" đem lại cho nhiều người, và cả tôi trong đó,cái cảm giác trái tim đã thắt đau mà tâm hồn vẫn nhẹ bẫng. Và nếu một lần nghe "Niệm khúc cuối" sẽ là một lần để cho tâm hồn ấy được tự do, một lần tự giải thoát nỗi lòng và để nhớ một thời đã yêu...

Người ta dễ phải lòng nhau bằng ánh mắt gần gũi, một nụ cười dễ mến, và có thể bằng tiếng sét ái tình. Rồi gắn bó, trọn vẹn một lời thề thì phải dành nhiều thời gian nhiều lần, để khoảnh khắc ấy là mãi mãi. Một khi đã hiểu từng nhịp tin yêu, đã biết rằng dù bất kỳ điều gì có thể lay động, thì tình yêu sẽ vẫn cận kề, người ta sẵn sàng để bảo vệ tình cảm ấy. Như trong một khoảnh khắc, người ta có thể thốt lên rằng ...

Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời

Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây

Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy

Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

 Related image

Cuộc đời là một ca khúc bí ẩn, và người ta biết rằng muốn nó hay và ý nghĩa thì chắc phải tìm cảm hứng nơi tình yêu. Thế nên vượt qua thách thức cuộc đời, tình cảm vẫn trọn vẹn dành cho một người dường như là điều kiên định nhất.. Chẳng thế mà, dù mang nặng nỗi lòng hờn tủi, lời nói yêu thương vẫn muốn trao đi thật nhẹ, thật khẽ. Lời đầu cho ca khúc mở ra như thế, và cho dù có thế, "..vẫn yêu em"!

Khi yêu người ta thường hay mơ mộng lãng mạn, rồi ngay cả lúc tình yêu không trọn vẹn, vẫn ước ao về nhau. Như trong lời ca khúc, "giấc mộng" phải chăng chỉ đơn giản là yêu và được yêu lâu dài. Nhưng chính khi điều tưởng đơn giản đối với những người yêu nhau mặn nồng ấy không thể thành hiện thực, một lần nữa vết thương lòng càng như bị cắt sâu thêm.

Yêu dù khó khăn và trắc trở đến đâu nhưng chỉ một phút giây bên nhau cũng thấy êm ấm và bình yên. Và ai cũng biết rằng, hạnh phúc nhất cho cả cuộc hành trình dài một đời người là tìm được nửa yêu thương của mình, với cái kết có hậu là trọn vẹn bên nhau. Nhưng chữ ngờ ở đời đâu ai có thể dự đoán được. Cũng trong hoàn cảnh trái ngang như thế, mà trong một ca khúc khác, "Bản tình cuối", Ngô Thụy Miên đã chiêm nghiệm rằng:

Ngày nào người cho ta biết tình yêu đắm say

 Ngày nào đời cho ta biết tình là đắng cay

Dịu dàng và đắm say, những phím nhạc của "Niệm Khúc Cuối" dẫn dắt người nghe quên đi cảm giác về nỗi buồn u uẩn mà lướt nhẹ trên những dòng cảm xúc ấy và gây xúc động bằng chính âm hưởng dịu êm, tha thiết. "Niệm khúc cuối" được viết vào đầu thập niên 70 cùng với một loạt các ca khúc cùng thời của tác giả Ngô Thụy Miên như "Dấu tình sầu", "Bản tình cuối",.. nên mang ít nhiều phong cách lãng mạn và hướng về những câu chuyện tình buồn ướt át. Riêng ca khúc "Niệm Khúc Cuối" đã được rất nhiều ca sĩ nổi tiếng hải ngoại (Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Khánh Ly, Elvis Phương, Ái Vân Danela..) và trong nước (Đàm Vĩnh Hưng, Lam Trường, Khánh Ngọc, Lê Hiếu, Hồng Ân,..) thể hiện theo nhiều bản phối và theo các phong cách khác nhau. Nhưng đọng lại trong các bản thu âm ấy vẫn là chất nhạc ấm áp, giai điệu lắng đọng du dương thể hiện cảm xúc về một thứ tình cảm lãng mạn nhất: tình yêu!

[​IMG]

Ở những lời cuối của bài hát, tâm sự về một tình yêu quá nhiều mong ước được thổ lộ một cách chân thành.

Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời

 Dù cho em, em đan tâm xé, xé nát tim tôi

Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời

Cũng đã muộn rồi

Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em 

Nếu như ở những phần đầu của ca khúc, người ta chỉ nhận thấy nỗi niềm day dứt nhớ, và mong ước quá đỗi giản dị nhưng không thực, thì ở khúc cuối bài hát sự thật trước mắt trở lại hiện thực. Cái hiện thực ".. dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời, cũng đã muộn rồi.." chỉ được nhắc đến khi người ta hiểu, ước mơ và kỉ niệm chỉ thật đẹp khi mọi thứ đã qua. Nếu con người ta đã dắt nhau qua biết bao khó khăn, nhưng cuối cùng lại phải nhường lại hạnh phúc cho người "đưa em đi đến cuối cuộc đời", mơ ước mãi rồi cũng chỉ có thể thốt lên một lời cay đắng:"Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em".

Chữ tình ở đời, xét cho cùng làm người ta hạnh phúc nhất và cũng làm con người ta đau khổ nhất. Con người thăng hoa khi được yêu đến ngập lòng, mặc định mình là kẻ hạnh phúc nhất, sẵn sàng vì niềm vui chứa chan ấy mà trải nghiệm gian truân. Và rồi một khi tình yêu cất cánh bay đi để lại một khoảng trống không gì bù đắp nổi, người ta đau đấy, không tin đấy, mà vẫn hoang mang trong nỗi ước mong người mình yêu thương quay trở lại. Người ta có thể đếm được từng kỉ niệm ngọt ngào đã qua nhưng sẽ chẳng bao giờ tự hỏi có bao nhiêu phần nỗi buồn phải chịu đựng. Chính vì thế, ước mơ hoài rồi cũng phải chấp nhận, đau quá nhiều để mà vượt qua, con người sẽ lại tiếp tục hành trình cuộc đời mình bằng những niềm tự ủi an. Cũng như một lần nào đó, ngồi ngẫm lại, như lời một ca khúc nổi tiếng khác của Ngô Thụy Miên, rằng:

 

Mưa đã rơi và nắng đã phai

Trên cuộc tình yêu em ngày nào

Ta vẫn yêu hồn ta vẫn say

Qua bao nhiêu năm tháng ơ thờ

Một ngày nào đó tóc xanh xưa bạc mầu

Một ngày nào đó ta có thôi hết yêu người

Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em

"Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời, Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây, Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em....". Cứ mỗi lần nghe giai điệu của Niệm Khúc Cuối Anh lại thấy buồn và nhớ em da diết.

Khi để em ra đi.. anh đã tự ru mình cùng bài hát " Niệm Khúc Cuối " của Ngô Thụy Miên. Xa em, anh mới nhận ra rằng mình đã đánh một thứ quan trọng và anh biết rằng, em sẽ chẳng bao giờ quay bên cạch anh như ngày đầu.

Anh nhớ em. Nhớ những ngày nắm tay nhau đi dạo trên những con đường tháng 5 đầy nắng dịu dàng. Nhớ nụ cười hiền hòa trên khuôn mặt em và nhớ cả những vòng tay của em. Thật nhỏ bé! Lời bài hát sao quá đỗi da diết, đầy nỗi nhớ mong đến vậy? Liệu có như tình yêu anh dành cho em cũng luôn lo lắng, luôn nhớ mong một người có lẽ chẳng bao giờ nhớ tới anh? Em bước ra khỏi cuộc đời anh thật nhẹ nhàng. Em nghĩ là anh có thể sống mà không có em bên cạnh sao? Không có em, cuộc sống của anh như thể không tồn tại nữa. Tận trong sâu thẳm trái tim anh, anh vẫn luôn tin rằng em sẽ quay trở về bên cạnh anh. Nhưng điều đó liệu có thành sự thật khi con đường hôm nay anh đi rất dài và không có em bên cạnh. Anh thấy mình thật cô đơn và trống rỗng.
Cuoc song luon can nhung diem tua
" Dựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu.."

Anh chìm vào trong ký ức về em. Những tháng ngày không em, anh chỉ biết ru mình với những hồi ức về em . Những hồi ức thật đẹp. Những lời nói dịu dàng của em, nụ hôn ấm áp của em làm anh cứ ngỡ rằng em đã quay trở về bên anh. Phải chăng, em sẽ không quay về và anh mãi không được gặp em? Con tim anh như vỡ tan khi nghĩ đến điều đó.

" Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu em.
Xin cho tôi, tôi như cơn ngủ, ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời, một thời yêu đương.."

Em chưa bao giờ rời xa anh, chưa bao giờ phải không? Em vẫn đang ở đây, lắng nghe anh, yêu thương anh... Em vẫn ở đó, đợi anh, vẫn hướng đến Anh dù biết đêm ấy anh đang ngủ say. Không, không phải, không phải Em đã xa Anh... không đâu...

" Cho tôi xin em như gối mộng, cho tôi ôm em vào lòng. Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng, yêu thương vợ chồng.
Dù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em.."

Sự thật vẫn là sự thật phải không em ? ....dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời, cũng đã muộn rồi.." Anh chỉ còn lại những ước mơ và kỷ niệm... Dù anh , em chúng ta dã dắt tay nhau qua biết bao khó khăn, nhưng cuối cùng anh nhận ra một điều rằng phải nhường lại hạnh Phúc cho người " Đưa em đi đến cuối cuộc đời " ...

" Tình ơi... dù sao đi nữa ... xin vẫn yêu em 

Image result for rồi mai tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời  

********

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên:

Viết nhạc tình ca cho mình mà đồng cảm nỗi lòng của triệu con tim

 

Image result for Dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu em

  1. Tình yêu và những hoài niệm, quá khứ và hiện tại, hạnh phúc và khổ đau,… tất cả đều được Ngô Thụy Miên biến thành những bản tình ca đẹp. Ông viết nhạc cho mình nhưng ai nghe nhạc phẩm của ông cũng đều thấy bản thân ở trong đó. Chính vì điều này mà nhạc của Ngô Thụy Miên được thích, được yêu qua nhiều thế hệ.

    Trong những năm 60, 70 của thế kỷ trước, tình ca chính là mùa gặt của làng nhạc Việt ở miền Nam và Ngô Thụy Miên là đại diện tiêu biểu của cõi giới tình đó. Ông là người nhạc sĩ có niềm say mê vô bờ bến với âm nhạc, cảm xúc sáng tạo bất tận và một bút lực dồi dào khiến nhiều người nể phục. 

    Mối duyên đẹp của Ngô Thụy Miên và Nguyên Sa

    Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tên thật là Ngô Quang Bình, sinh ngày 26/9/1948 tại Hải Phòng, là con thứ hai trong một gia đình có 7 người con. Ông lớn lên với sách vở và thơ văn, vì gia đình có mở một nhà sách tên Thanh Bình ở ngay thành phố Cảng và sau này mở trên đường Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu), Sài Gòn.

     Image result for nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên

    Ngô Thụy Miên bắt đầu viết nhạc năm 15 tuổi, nhưng ông chỉ thực sự được công chúng biết đến khi ra mắt ca khúc Chiều nay không có em (1965). Ngày ấy, ca khúc này được giới học sinh sinh viên hưởng ứng nồng nhiệt và cái tên Ngô Thụy Miên được giới trẻ yêu thích. Năm 1969, ông cho xuất bản tập nhạc đầu tay lấy tựa là Tình khúc Đông Quân. Đông Quân chính là bút danh đầu đời của ông trước khi đổi thành Ngô Thụy Miên như bây giờ.

    Trước khi đến với Nguyên Sa, Ngô Thụy Miên đã sở hữu khối tài sản kha khá các nhạc phẩm được yêu thích, nhưng danh tiếng của ông chỉ thực sự đạt được đỉnh cao khi kết hợp với nhà thơ tài năng này. Những vần thơ tình nổi tiếng của Nguyên Sa khi ấy được đặc biệt yêu thích và Ngô Thụy Miên đã biến nó trở thành những giai điệu tình ca bất hủ, sống mãi cùng năm tháng.

    Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên: Viết nhạc tình ca cho mình mà đồng cảm nỗi lòng của triệu con tim

    Nhà thơ Nguyên Sa, người đã giúp cái tên Ngô Thụy Miên sống mãi theo
    thời gian.

    Cho đến ngày nay, 2 cái tên Ngô Thụy Miên- Nguyên Sa vẫn là một điển hình cho sự thành công khi gieo thơ thành nhạc. Nguyên Sa đã giúp nhạc Ngô Thụy Miên thăng hoa và ngược lại Ngô Thụy Miên đã đem tiếng thơ ấy của Nguyên Sa bay cao khiến triệu tâm hồn thổn thức. 

    Nói về cuộc gặp gỡ định mệnh với nhà thơ Nguyên Sa, Ngô Thụy Miên xúc động cho biết: “Rất nhiều người hỏi tôi có quen biết hay có họ hàng với nhà thơ Nguyên Sa không? Như tôi đã nói, chúng tôi không có liên hệ gì ngoài sự cảm thông của hai con người cùng yêu nghệ thuật. Nói rõ hơn, tôi chỉ là một trong hàng triệu người yêu quý thơ ông, một người may mắn có thể gửi lời biết ơn dòng thơ tuyệt vời của ông qua những nốt nhạc giản dị, chân tình”.

    Ngô Thụy Miên đến với thơ Nguyên Sa không xuất phát từ việc lựa chọn hay tính toán vì một mưu cầu nào đó mà do người nhạc sĩ tài năng ấy nhìn thấy chính bản thân mình trong thơ của Nguyên Sa. Những vần thơ được tạo nên từ những cảm xúc ngọt ngào, tình tứ và tươi mát đã khiến Ngô Thụy Miên thấy yêu, thấy cảm và gieo cho nó những giai điệu.

    Ngô Thụy Miên thừa nhận, không ít những bài thơ khi người nhạc sĩ quyết định chuyển thành nhạc, họ đã phải đi tìm điệu nhạc để chuyên chở ý thơ hoặc phải thay đổi lời thơ để hòa nhập vào ý nhạc. Nhưng với thơ của Nguyên Sa, chỉ cần đọc lên Ngô Thụy Miên đã thấy hình như vang vọng, phảng phất đâu đây tiếng phong cầm rộn rã. Vì vậy mà, ông thường phổ nhạc rất nhanh cho những vần thơ ấy.

    Sau khi bộ đôi Ngô Thụy Miên – Nguyên Sa làm khuynh đảo làng nhạc với Áo lụa Hà Đông, Pari có gì lạ không em?, người nhạc sĩ tài năng tiếp tục gieo nhạc cho Tuổi 13. Những câu thơ được thế hệ của Ngô Thụy Miên nằm lòng như hành trang tuổi trẻ đã trở thành thanh âm ngân nga của một Tuổi 13 đẹp và thơ mộng trên nhạc đàn Việt Nam thời kỳ tân nhạc. Tứ thơ hồn nhiên, dịu dàng và có chút gì đó đầy mê say, phóng khoáng đã diễn tả thật đúng tâm trạng nhớ nhung, lâng lâng, chờ đợi của thuở yêu đầu.

    Mặc dù là bộ đôi nhạc sĩ – nhà thơ nổi danh nức tiếng nhưng ít ai biết rằng, trong suốt cuộc đời nghệ thuật, Ngô Thụy Miên mới chỉ gặp Nguyên Sa duy nhất 2 lần dù số tác phẩm mà họ cộng tác chung đã gấp mấy lần số ấy.

    Khi biết tin Nguyên Sa mất, Ngô Thụy Miên đã viết những dòng khắc cốt ghi tâm để gửi tới người tri kỷ: “Thôi cái thời tuổi trẻ mộng mơ, yêu đương nồng nàn ngày nào đã thực sự không còn nữa. Không còn nữa những lụa là mưa nắng Sài Gòn, không còn nữa Paris và những người tình dòng sông Seine với những vòng tay ôm, môi hôn vội vã. Người đạo diễn đã bỏ cuộc chơi, bọn tài tử chúng tôi ở lại còn gì để bàn chuyện thu phong, còn gì để làm dáng với đời”.

    Sống để viết tình ca

    Ngô Thụy Miên sáng tác khoảng 50 ca khúc, tất cả đều là tình ca. Ngô Thụy Miên nói rằng, ông viết tình ca cho chính mình, bằng cảm xúc thật của mình. Ông không viết nhạc cho mọi người nhưng tâm sự của Ngô Thụy Miên lại chính là nỗi lòng của những người đang yêu. Thế nên, người ta yêu nhạc của ông nhiều lắm. Những bản tình ca hay và đẹp đến lộng lẫy của Ngô Thụy Miên đã nằm lòng nhiều thế hệ khán giả yêu nhạc.

    Cũng vì viết nhạc cho mình nên ông không phải kiểu nhạc sĩ viết đo ni đóng giày như: Mạnh Phát viết cho Thanh Tuyền, Phương Dung; Phạm Đình Chương viết cho Thái Thanh hay Tâm Anh viết cho Phương Hồng Quế. Vậy nên, Ngô Thụy Miên mới từng nói: “Bài Riêng một góc trời, tôi đâu có nghĩ là Tuấn Ngọc hát hay như vậy đâu, thế mà ông

     ấy hát nó lại thành công. Tuấn Ngọc hát bài đó tới lắm!”.

     Không ai có thể phủ nhận khi Ngô Thụy Miên phổ thơ Nguyên Sa thì sự giao duyên này trở thành một cuộc giao hưởng trường cửu, tạo nên các tình khúc bất hủ. Các ca khúc Paris có gì lạ không em?, Tuổi 13, Áo lụa Hà Đông, Nắng Paris nắng Sài Gòn, Tình khúc tháng Sáu,... đã giúp cái tên Nguyên Sa – Ngô Thụy Miên được công chúng yêu thích. Sự kết hợp ấy đã làm thăng hoa sự tuyệt tác của từ thơ qua nhạc và ngược lại

    Tuy nhiên, nếu nói rằng không có Nguyên Sa, Ngô Thụy Miên chẳng thể lãng mạn hay thơ mộng có lẽ là bất công với ông. Bởi, những nhạc phẩm khác của Ngô Thụy Miên vẫn mang đậm chất tình ca riêng biệt như trong những nhạc phẩm đầu tay. Khi đứng một mình nhạc của Ngô Thụy Miên không hề kém chất lãng mạn, trữ tình và vẫn có sắc thái độc đáo không thể lẫn với ai như nhạc phẩm Mùa thu cho em.

    Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên nói rằng ông không viết nhạc để sống nhưng sống để viết nhạc. Vì vậy, ông không viết nhạc để kiếm tiền mà viết nhạc vì cảm xúc trào lên rồi chuyển đến những phím đàn. Cũng vì thoát khỏi được gánh nặng của cơm áo gạo tiền nên âm nhạc của ông không bị gò bó mà bay bổng, lãng mạn và xanh mướt.                                                                         

    Nếu tình yêu trong ca khúc của Nguyễn Ánh 9 là tiếng thở than của một gã trai đơn độc trên đại lộ tình ái thì tình yêu trong mỗi nhạc phẩm của Ngô Thụy Miên lại mang màu xanh hy vọng. Nó luôn tràn ngập dư vị ngọt ngào, ngất ngây hạnh phúc và yêu thương đong đầy. Ngay cả khi có là tình khúc chia ly, nó cũng chẳng hề bi quan, chán nản mà niềm hy vọng vẫn được gieo vào một cách tinh tế để giúp những trái tim đau đớn kia đứng dậy, bước đi và bắt đầu lại. Sau nhiều năm viết tình khúc cho chính mình, Ngô Thụy Miên đã trở thành cây bút viết tình ca đẹp và có sức sống lâu bền nhất trong làng nhạc. Vì Ngô Thụy Miên nói rằng ông viết tình ca cho chính mình nên người ta vẫn thắc mắc về Em trong các ca khúc của ông. Nói về Em, Ngô Thụy Miên thừa nhận: Em trong tình ca Ngô Thuỵ Miên thì không chỉ là bóng hình của những người tình đã đi qua hay đang chia sẻ những thăng trầm trong cuộc sống hiện tại. Em của những ngày tháng còn ở Sài Gòn đúng là người tình như trong Mùa Thu cho em, Niệm khúc cuối,… nhưng khi ra hải ngoại thì Em chính là Sài Gòn, là nơi chốn Ngô Thụy Miên đã trưởng thành với bao kỷ niệm của một đời. Người tình chợt đến chợt đi, nhưng Sài Gòn sẽ còn mãi trong trái tim ông.

    Kim Phượng st

     

     Related image

     

     

 

Tuổi tác ảnh hưởng đến sự thèm ăn

Tuổi tác ảnh hưởng đến sự thèm ăn

 
https://baomai.blogspot.com/ 
Trong độ tuổi trung niên, sự căng thẳng có thể khiến ta nghiện ăn những thực phẩm giàu calore
 
Bạn ăn để sống hay sống để ăn? Chúng ta có một mối quan hệ phức tạp với thực phẩm, nó chịu ảnh hưởng bởi chi phí, sự sẵn có của thực phẩm và thậm chí áp lực của nhóm người cùng tuổi. Nhưng cái mà chúng ta đều có là sự thèm ăn.
 
Trong khi sự đói- tức cơ thể cần nên nó làm ta muốn ăn- là một phần của sự thèm ăn, thì nó không phải là yếu tố duy nhất. Nói cho cùng, ta thường ăn khi chúng ta không đói, hoặc có thể bỏ qua một bữa ăn bất chấp cơn đói dằn vặt. Nghiên cứu gần đây đã nêu bật việc quá nhiều tín hiệu về thực phẩm như mùi, âm thanh, quảng cáo trong môi trường của chúng ta là một trong những nguyên nhân làm ta ăn nhiều quá.
 
Sự thèm ăn cũng không cố định, nó thay đổi trong suốt quãng đời. Như Shakespeare đã nêu, có 7 lứa tuổi cho sự thèm ăn, và việc hiểu rõ hơn về những giai đoạn này có thể giúp chúng ta phát triển những cách thức mới để giải quyết việc ăn thiếu và ăn nhiều quá cùng những tác động lên sức khỏe, như bệnh béo phì.
 
Thập kỷ đầu tiên, 0-10 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/ 
 
Trong thời thơ ấu, cơ thể trải qua sự tăng trưởng nhanh và chế độ ăn uống được hình thành khi còn nhỏ tuổi có thể kéo dài sang tuổi trưởng thành, biến một đứa trẻ béo thành một người lớn béo.
 
Tính kén ăn hoặc việc sợ một số loại thực phẩm nào đó của trẻ có thể làm bố mẹ trẻ phải vất, nhưng chiến lược nếm dần và học ăn trong một môi trường tích cực có thể giúp trẻ biết ăn những thức ăn lạ nhưng quan trọng, như rau chẳng hạn.
 
Trẻ em cũng nên được trải nghiệm về sự khống chế, đặc biệt là liên quan đến lượng thức ăn cho một lần ăn. Việc bố mẹ buộc trẻ phải ăn hết suất có thể khiến trẻ mất khả năng ăn theo sự ham muốn và mức đói của nó, dẫn đến sau này hay ăn nhiều quá. Có việc kêu gọi ngày càng tăng để chính phủ bảo vệ trẻ nhỏ tránh khỏi quảng cáo thức ăn nhanh- không chỉ trên truyền hình mà trong các ứng dụng, phương tiện truyền thông xã hội và blog video- vì quảng cáo làm tăng mức tiêu thụ thực phẩm, góp phần làm trẻ bị quá cân.
 
Thập kỷ thứ hai, 10-20 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/ 
Chỉ ăn một số thực phẩm nhất định có thể thành vấn đề phiền phức trong cuộc sống sau này.
 
Trong những năm thanh thiếu niên, sự tăng mức thèm ăn và vóc dáng bởi hormones, báo hiệu sự xuất hiện của tuổi dậy thì. Cách thức mà một thiếu niên tiếp cận với thức ăn trong giai đoạn quan trọng này sẽ định hình sự lựa chọn lối sống của chúng cho những năm sau đó.
 
Điều này có nghĩa là các quyết định về chế độ ăn uống mà thanh thiếu niên thực hiện có liên quan đến sức khỏe của các thế hệ tương lai mà chúng sẽ là bậc cha mẹ. Thật không may, nếu không có hướng dẫn, thì thanh thiếu niên có thể có cách thức ăn uống và sở thích thực phẩm liên quan đến hậu quả không tốt cho sức khỏe.
 
Phụ nữ trẻ nói chung dễ có khả năng bị thiếu hụt dinh dưỡng hơn nam giới trẻ vì sinh học sinh sản của họ. Những cô gái tuổi teen có thai cũng có nguy cơ cao hơn vì cơ thể họ đồng thời phải gánh vác sự tăng trưởng của chính họ và sự tăng trưởng của thai nhi.
 
Thập kỷ thứ ba, 20-30 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/
Sự căng thẳng chúng ta trải qua khi 20-30 tuổi có thể khiến ta tăng cân.
 
Là thanh niên, những thay đổi về lối sống như đi học đại học, kết hôn hoặc sống chung với một bạn đối tác, và việc làm cha làm mẹ có thể dễ làm tăng cân.
 
Một khi đã tích tụ, mỡ trong cơ thể thường khó mất đi. Cơ thể gửi mạnh mẽ tín hiệu thèm ăn khi ta ăn ít hơn nhu cầu năng lượng ta cần, nhưng các tín hiệu để ngăn chặn ăn quá nhiều lại yếu hơn, việc này có thể dẫn đến một vòng xoáy ăn quá mức. Có nhiều yếu tố sinh lý và tâm lý khiến việc giảm ăn là khó duy trì được theo năm tháng.
 
Một lĩnh vực nghiên cứu mới là phát triển cảm giác no. Điều này là hữu ích khi phải cố gắng giảm cân, vì cảm thấy đói là một trong những rào cản chính để ăn ít hơn là cơ thể bảo mình.
 
Các loại thực phẩm khác nhau gửi các tín hiệu khác nhau đến não. Thí dụ, thật dễ dàng để ăn một cốc kem vì chất béo không kích hoạt tín hiệu trong não để ta ngừng ăn. Mặt khác, các loại thực phẩm chứa nhiều protein, nước hoặc chất xơ làm cho chúng ta cảm thấy no lâu hơn. Làm việc với ngành công nghiệp thực phẩm tạo cơ hội để định hình tương lai của các bữa ăn và đồ ăn nhẹ theo cách có lợi.
 
Thập kỷ thứ tư, 30-40 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/ 
 
Cuộc sống làm việc của người lớn mang lại những thách thức khác ngoài cái dạ dày đòi ăn, mà cả những ảnh hưởng của sự căng thẳng, mà nó gây ra những những thay đổi trong cảm giác thèm ăn và thói quen ăn uống ở 80% dân số, được chia đều giữa những người phàm ăn và những người biếng ăn.
 
Những chiến lược đối phó khác nhau này là rất thú vị: những hiện tượng "nghiện thực phẩm"- một nhu cầu không cưỡng nổi đối với những thức ăn nhất định, thường là nhiều calo- là điều không được hiểu rõ. Nhiều nhà nghiên cứu thậm chí còn nghi ngờ sự tồn tại của nó.
 
Các đặc điểm khác của tính cách, chẳng hạn như tính cầu toàn và ngay thẳng, cũng có thể đóng vai trò trong việc giảm bớt căng thẳng và thói quen ăn uống.
 
Việc cấu trúc lại môi trường làm việc để giảm cách thức ăn không tốt, như ăn quà vặt hoặc dùng máy bán hàng tự động, là một thách thức. Người chủ hãng nên cố gắng trợ cấp và thúc đẩy việc ăn uống lành mạnh hơn cho một lực lượng lao động hiệu quả và lành mạnh, cùng với các cách thức để giảm sự căng thẳng và các các tình huống căng thẳng.
 
Thập kỷ thứ năm, 40-50 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/ 
 
Từ cách ăn uống (diet, tiếng Anh) từ xuất phát từ tiếng Hy Lạp diaita có nghĩa là "lối sống, cách thức sống", nhưng chúng ta là những sinh vật có thói quen, thường không muốn thay đổi sở thích của mình ngay cả khi chúng ta biết điều đó tốt cho chúng ta. Chúng ta muốn ăn những gì ta muốn mà không thay đổi lối sống của mình, và vẫn có một cơ thể và tâm trí khỏe mạnh.
 
Có nhiều bằng chứng cho thấy chế độ ăn uống là một yếu tố chính góp phần làm yếu sức khỏe.
 
Tổ Chức Y Tế Thế Giới nêu bật việc hút thuốc, chế độ ăn uống không lành mạnh, không hoạt động thể chất và nghiện rượu là tác động chính của lối sống đối với sức khỏe và sự tử vong.
 
Chính vào độ tuổi từ 40-50 người lớn nên thay đổi hành vi của họ theo đòi hỏi của sức khỏe, nhưng các triệu chứng của bệnh thường vô hình- ví dụ cao huyết áp hoặc cholesterol cao- và vì vậy nhiều người không hành động.
 
Thập kỷ thứ sáu, 50-60 tuổi
 
https://baomai.blogspot.com/ 
 
Sau tuổi 50, chúng ta bắt đầu bị mất dần khối lượng cơ, từ 0,5-1% mỗi năm, gọi là sarcopenia. Nó làm giảm hoạt động thể chất, dùng ít protein, và thời kỳ mãn kinh ở phụ nữ sẽ đẩy nhanh sự suy giảm khối lượng cơ.
 
Chế độ ăn uống lành mạnh, đa dạng và hoạt động nhiều về thể chất rất quan trọng để giảm thiểu ảnh hưởng của tuổi già, và nhu cầu của người già đối với các loại thực phẩm giàu protein, ngon, có hiệu quả chi phí thường không được đáp ứng.
 
Thức ăn nhẹ giàu protein có thể là cơ hội lý tưởng để tăng tông lượng protein ở người lớn tuổi, nhưng hiện tại có rất ít sản phẩm được thiết kế để đáp ứng các yêu cầu và sở thích của người lớn tuổi.
 
Thập kỷ thứ bảy, 60-70, và nhiều hơn
 
https://baomai.blogspot.com/ 
 
Một thách thức chính ngày nay khi phải đối mặt với tuổi thọ tăng là duy trì chất lượng cuộc sống, nếu không chúng ta sẽ trở thành một xã hội của những người rất già và ốm yếu hoặc tàn tật.
 
Dinh dưỡng thích ứng là điều quan trọng, vì tuổi già làm giảm độ thèm ăn và không thấy đói, dẫn đến giảm cân không chủ ý và yếu đuối hơn. Biếng ăn cũng có thể do bệnh tật, ví dụ như tác động của bệnh Alzheimer.
 
Thực phẩm là một trải nghiệm xã hội, nhưng sự ra đi của một bạn đối tác hoặc gia đình và phải ăn một mình ảnh hưởng đến cảm giác thích thú của ăn uống. Những ảnh hưởng khác của tuổi già, chẳng hạn như có khó khăn khi nuốt, có vấn đề về răng, giảm vị giác khứu giác cũng ảnh hưởng đến ham muốn ăn và tác dụng tốt của việc ăn.
 
Chúng ta nên nhớ rằng trong suốt cuộc đời, thức ăn không chỉ là nhiên liệu mà còn là một trải nghiệm văn hóa và xã hội. Tất cả chúng ta đều là chuyên gia thực phẩm- chúng ta dùng nó hàng ngày.
 
Vì vậy, chúng ta nên cố gắng coi mỗi cơ hội ăn uống là một cơ hội để thưởng thức thức ăn và thưởng thức những tác động tích cực do ăn đúng loại thực phẩm phù hợp cho sức khỏe.
 
Alex Johnstone



https://baomai.blogspot.com/
 

10 tác nhân bất ngờ gây thèm ăn

10 tác nhân bất ngờ gây thèm ăn 

Dành nhiều thờigian lướt Facebook hay sơn phòng ăn màu đỏ đều kích thích cơn thèm ăn, khiến bạn dễ tăng cân.

1. Facebook


Ảnh minh họa

Tất cả chúng ta đều biết rằng việc thay thế các hoạt động thể lực bằng những hoạt động tĩnh như ngồi hàng giờ lướt web có thể dẫn tới tăng cân. Vì thế, sử dụng Facebook cũng kích thích thói quen ăn vặt không lành mạnh.

Theo nghiên cứu của Đại học Columbia và Pittsburgh (Mỹ), trò chuyện với bạn thân trên internet sẽ làm tăng sự tự tin trong bạn, nhưng ngược lại, làm giảm khả năng tự kiểm soát,  khiến bạn có xu hướng ăn vặt ngay sau khi kết thúc cuộc trò chuyện.

2. Xem tin tức

 Nghiên cứu của Đại học Miami (Mỹ) cho thấy nghe những tin tức xấu trên TV có thể khiến bản năng sinh tồn của bạn trỗi dậy, dẫn tới thèm ăn những đồ ăn vặt chứa nhiều calo.

Theo kết quả khảo sát, nhận thức được nguy cơ phải đối mặt với những khó khăn về kinh tế và quẩn quanh với suy nghĩ “phải tồn tại” trong tiềm thức khiến con người có xu hướng tìm kiếm các loại đồ ăn giàu calo. Dù xem tin tức trên TV, nghe đài hay đọc báo đều dẫn tới những hiệu ứng thèm ăn tương tự.

3. Môi trường xung quanh

Hội thích ăn bỏng ngô nên vui vì điều này: Bỏng ngô thật sự tốt cho sức khỏe - Ảnh 1.

Theo nghiên cứu đăng trên chuyên san Personality and Social Psychology Bulletin, môi trường sống là một tác nhân mạnh mẽ ảnh hưởng tới sự thèm ăn ở mỗi người.

Các nhà khoa học tại Đại học South Carolia (Mỹ) đã phát hiện thấy những khách hàng xem phim tại các rạp chiếu có thói quen ăn bắp rang bơ sẽ ăn đúng lượng bỏng họ thường xuyên tiêu thụ, dù là bỏng mới hay đã ỉu. Điều này cho thấy thay vì chất lượng món ăn, môi trường xung quanh mới là nhân tố đóng vai trò quan trọng trong việc kích thích sự thèm ăn.

4. 15h23

Theo nghiên cứu về chế độ ăn Atkins, 62% người tham gia khảo sát có xu hướng bỏ bữa trưa của họ, thay vào đó, 15h23 mới là thời điểm họ thèm ăn nhất.

Các nhà khoa học nhận định nguyên nhân dẫn tới thèm ăn trong trường hợp này là stress và sự chán nản, kết hợp với mức giảm năng lượng trong cơ thể.

Để vượt qua được thời điểm “nguy hiểm” này mà không lên cơn thèm ăn, bạn cần đảm bảo ăn các đồ ăn có chỉ số GI thấp, chứa protein để duy trì mức năng lượng trong cơ thể, đồng thời cố gắng để lại những công việc hứng thú và thoải mái vào buổi chiều. Như vậy, bạn sẽ tránh được sự buồn chán và stress vào giữa trưa.

5. Món ăn bạn đang cố tránh

 Tại sao chúng ta thèm ăn vào ban đêm? - 1

Từ bỏ những món đồ ăn nhanh ưa thích nghe có vẻ là phương pháp giảm cân hiệu quả nhất, tuy nhiên, theo nghiên cứu đăng trên chuyên san Appetite, rất nhiều người có xu hướng thèm ăn những món ăn họ đang nỗ lực để tránh xa.

Thay vì kiêng hoàn toàn những món đồ ăn nhanh ưa thích, thi thoảng bạn hãy thỏa mãn mình để giúp giảm dần mức độ thèm ăn.

6. Tập luyện quá sức

Lợi ích không ngờ của việc đổ mồ hôi 3

Rất nhiều người cho rằng tập luyện với cường độ nặng là chuyện bình thường bởi stress là một phần của cuộc sống hàng ngày.

Tuy nhiên, cảm giác căng thẳng không chỉ kích thích cảm giác thèm ăn, mà còn ảnh hưởng tới cách chọn đồ ăn của bạn.

Nghiên cứu cho thấy hàm lượng serotonin (chất tạo cảm giác thỏa mãn) thấp trong suốt quá trình bị stress sẽ kích thích sự thèm ăn các loại đồ ăn giàu carbohydrate.

Ngoài ra, nghiên cứu của Đại học Cincinnati (Mỹ) còn cho thấy sodium trong muối làm giảm đáp ứng tự nhiên của cơ thể với stress, bằng cách ức chế các hormone stress. Điều này đồng nghĩa với việc bạn thường tìm tới các đồ ăn mặn khi muốn giảm stress.

7. Đồ uống “ăn kiêng”

Rất nhiều người trong số chúng ta lựa chọn các loại đồ uống “ăn kiêng” để giữ cơ thể thon thả, nhưng trên thực tế, chúng là những loại đồ uống kích thích thèm ăn.

Nghiên cứu của Trung tâm khoa học y tế Texas (Mỹ) cho thấy kích cỡ vòng eo của những người dùng đồ uống loại này tăng 70% so với những người không dùng đồ uống “ăn kiêng”.

Theo các nhà khoa học, chất tạo ngọt nhân tạo đã kích thích sự thèm ăn và có thể ức chế các tế bào thần kinh trong não bộ giữ chức năng tạo cảm giác no, từ đó khiến bạn thèm ăn, thèm uống.

8. Bạn bè

Có hay không tình bạn chân thành và vĩnh cửu?

Nhiều nghiên cứu cho thấy béo phì có thể “lây” từ người này sang người khác trong một nhóm bạn.

Cụ thể, theo nghiên cứu đăng trên chuyên san The New England Journal of Medicine, có một người bạn béo phì sẽ tăng nguy cơ béo phì của bạn them 50%.

Các chuyên gia tin rằng đó là do khi tiếp xúc với những người thừa cân trong một thời gian dài, bạn sẽ đánh giá việc béo phì là một chuyện bình thường, từ đó xuất hiện suy nghĩ việc mình béo lên cũng không có gì ghê gớm.

Điều này khiến bạn buông lỏng dần với chế độ ăn uống của mình và dễ dãi thỏa mãn các cơn thèm ăn.

9. Thức khuya

Bạn vừa thức khuya đêm qua? Vậy thì hãy coi chừng cơn thèm ăn vào sang hôm sau. Thiếu ngủ không chỉ làm giảm khả năng tự kiểm soát và năng lượng của bạn mà còn kích thích sản sinh hormone gây đói và làm giảm hàm lượng leptin (hormone tạo cảm giác no).

Các nhà nghiên cứu tại Đại học Columbia (Mỹ) phát hiện thấy những người thiếu ngủ tham gia khảo sát tiêu thụ nhiều hơn 300 calo so với những người ngủ đủ giấc.

10. Màu đỏ

Обои full hd Клубничные половинки 1920х1080

Trong khi màu xanh dương có tác dụng như kiềm chế cảm giác thèm ăn, thì các màu mạnh như đỏ, vàng, cam được cho là kích thích cơn thèm ăn của bạn.

Nghiên cứu đăng trên tạp chí Contract cho thấy những người tham gia khảo sát được ở trong căn phòng sơn màu xanh dương tiêu thụ ít hơn 33% lượng thức ăn so với những người ở trong căn phòng màu đỏ hoặc vàng.

Hồng Vân sưu tầm

 

 Ảnh bìa về đồ ăn độc đáo cho timeline facebook

 

Theo dõi RSS này