Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1306)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (74)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (65)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (357)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

Trò Chuyện Với Khoảng Không Trước Mặt - TUYỀN LINH

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

Tác giả Tuyền Linh


14.2.2020 – Sáng nay mình thức dậy sớm, vệ sinh răng mặt xong, mình vội chế chút nước sôi để ăn gói mì tôm cho tiện thời gian chuẩn bị lên đường đi ĐD.

Ăn xong, mình ra trước sân lóng ngóng chú xe ôm, thì vừa lúc chú xe ôm cũng thật đúng hẹn. Tụi mình khởi hành lúc 6h05, thẳng tiến về hướng thành phố Vĩnh Long để đến phòng vé Phương Trang lấy vé đi ĐD. Cô nhân viên bán vé cho mình biết, khoảng 8h30, xe từ Cần Thơ sẽ ghé đón khách Vĩnh Long.

Mình ngồi uống cà phê với ông bạn “ đặc biệt “ để đợi xe mà lòng mang một cảm giác khó tả. Khó tả? Vì mình chưa bao giờ bắt đầu một cuộc hành trình mà hành trang mang theo là một nỗi thất vọng ( về mình, về người quen thân, về bạn bè và…về cuộc đời . ). Mình tự hỏi, chẳng lẽ Thượng Đế sinh ra trên đời nầy chỉ chừng ấy thứ đó thôi sao? Còn đâu nữa? Mình nhìn và nghĩ thật kỹ quanh mình, chỉ chừng ấy thứ đó. Vâng, chỉ chừng ấy thôi. Mình thất vọng vô cùng…!

 

Mình còn nhớ cách đây gần 20 năm, mình nghe lời vợ, ký vào một văn bản của phòng Nhà Đất huyện ĐD, cho cô cháu của vợ mình là C. T. T. Tr. căn nhà mà lúc bấy giờ chúng mình đang ở và một khuôn đất đang hoạt động kinh doanh giải khát. Khi ký giao nhà, mình có viết một câu giao kết là: phải có bổn phận phụng dưỡng chúng mình cho đến cuối đời. Ây thế mà, cho đến bây giờ, gần 20 năm nay, cháu Tr. chưa bao giờ thực thi đúng như lời giao kết; mặc dù từ đó đến nay mình đau ốm liên miên, không ngày nào là không thuốc thang. Riêng cá nhân mình, cháu Tr. không thực thi được một phần trăm nào cả theo trong giao kết. Thật đáng buồn và đáng trách !

Vì sự tình như vậy, nên hôm nay mình quyết tâm về ĐD, tìm đến văn phòng luật sư để xin tư vấn và làm đơn khởi kiện, ngõ hầu xin lại căn nhà mà vợ chồng mình lúc bấy giờ đã tốn bao nhiêu công sức và tiền bạc để xây dựng nên. Tiếc là vợ mình đã mất gần 2 năm rồi, nên hành trình nầy của mình rất đơn độc, đơn độc đến không ngờ. Không ngờ ở chỗ, nhờ sự việc nầy mà mình thấy được bộ mặt thật của tất cả những người thân chung quanh mình, những người đã khắng khít cùng mình trong nhiều lãnh vực đời sống bấy lâu nay.

Chung quy, tất cả chỉ vì tiền, tình nghĩa là chuyện thứ đến. Mà tiền thì bây giờ mình rất cạn kiệt. Hiện tại, mình là người phổ nhạc mướn, sáng tác mướn. Mình thường phổ thơ cho các nhà thơ và sáng tác mướn cho những ai cần mua danh. Có nghĩa là tên tác giả là của họ, dù tác phẩm do chính mình viết ra. Mình xin lỗi vì điều nầy, mình biết là không nên, nhưng vì hoàn cảnh buộc mình chẳng đặng đừng.

Tiền thu nhập chẳng là bao, đủ ăn là may lắm rồi. Vì lẽ đó, mình làm sao có vài chục triệu để chuẩn bị cho việc khởi kiện đây? Hỏi mượn? Khó quá, mình đã ướm thử rất nhiều lần trước mặt bạn bè và người thân, nhưng ai nấy đều giả lơ. Mình bèn nghĩ ra một cách ngộ ngộ, cách nầy nhỏ mà lớn, trắng mà đen, nhưng lương tâm mình cho phép nên mình áp dụng.

Trong một buổi sáng đẹp trời hôm nọ, không biết ai xui khiến, anh S. gọi điện và đánh xe con 4 bánh đến nhà tìm mình, rủ mình đi uống cà phê. Anh S. hiện ở Kontum, không phải là bạn thân, cũng không phải là người dưng, nói chung là có dính chút chút họ hàng với mình. Trong lúc nhấm nháp cà phê, anh tâm sự với mình rất nhiều về gia đình, về sự xào xáo giữa vợ chồng anh, đến mức độ cô vợ bỏ nhà ra đi. Mình cũng góp ý xây dựng và khuyên anh nên làm hòa với vợ, bởi không ai bằng vợ đâu, nhất là ở vào tuổi xế chiều như chúng ta.

Trong câu chuyện tâm sự qua lại, mình cũng kể cho anh nghe hết việc khởi kiện của mình, anh liền quả quyết, mình thắng kiện là cái chắc. Mình nói với anh, có bột mới nắn ra bánh. Hiện tại, tôi không đủ khả năng trong việc chi phí khởi kiện anh à. Cũng có người đề nghị với tôi, họ sẽ bỏ ra 50 triệu cho tôi mượn, nếu thắng kiện thì trả cho họ 500 triệu, nếu thua kiện thì chỉ trả lại vốn họ bỏ ra thôi.

Tôi còn đang phân vân, chưa biết tính sao? Anh S. liền hỏi mình, vậy thật sư hiện tại, anh cần bao nhiêu? Mình cũng trả lời thật cho anh ấy biết: tôi không dám mượn nhiều, chỉ cần 20 triệu thôi, rồi từ từ liệu tính. Anh S. liền chụp lời mình ngay, tôi sẽ cho anh mượn 20 triệu, thắng kiện, anh trả tôi 200 triệu nhé ! OK chưa? Nếu anh thua kiện, 5 tháng sau tôi mới lấy lại vốn 20 triệu. Vậy nhé ! Mình đồng ý ngay, không cần suy nghĩ, bởi không còn con đường nào khác hơn.

Sau đó, anh xin mình số tài khoản, mình không nhớ, anh theo mình về nhà và mình ghi cho anh ấy. Chừng 3 giờ sau, số tiền 20 triệu đã nằm trong tài khoản của mình. Thú thật, mình hơi ngạc nhiên và thất vọng về tình đời, nhưng cũng không buồn lắm về việc nầy, bởi ít ra, mình cũng có được điều kiện tối thiểu để khởi đầu một công việc mà mình cho là rất quan trọng trong đời sống thực tại của mình.

Như vậy hiện tại, mình đã có được điều kiện thứ nhất - TIỀN. Còn điều kiện thứ hai - SỨC KHỎE. Năm nay mình đã 80 tuổi rồi còn gì? Cứ nay đau mai ốm hoài. Thật sự, mình không tin vào sức khỏe của mình lắm. Vì lẽ đó, mình muốn có người đi cùng mình trong chuyến đi nầy, để lỡ bị đau ốm bất thường, cũng có người đỡ đần. Mà ai đi bây giờ? Con cháu? Đứa nào cũng bận việc mưu sinh cả. Hơn nữa, chúng không tin mình có thể tiến hành trơn tru vụ kiện nầy, vì lẽ hiện tại mình quá nghèo, làm sao tranh hơn thua được với người ta, nên chúng cứ bàn ra. Nhưng mình thì tin, tin vào công lý. Tin vào nhân quả trong quá trình bản thân.

Mình lại nghĩ ra một cách nữa, cũng ngộ ngộ không kém gì cách mượn tiền. Y như là ông trời đã sắp đặt sẵn, trước ngày mình khởi hành đi ĐD một tuần, mình gặp anh Th. đến nhà chơi, anh Th. cũng y hệt như anh S, không phải bạn thân, nhưng là người mình hay giao tiếp trong công việc thường xuyên hơn. Anh cũng dính chút chút bà con xa với mình.

Sau khi hỏi han công việc làm ăn của anh ấy, mình cũng tâm sự với anh ấy về việc khởi kiện của mình. Mình đề nghị anh ấy đi với mình lên ĐD, nếu việc kiện tụng thành công, mình sẽ biếu anh ấy 100 triệu. Còn nếu không thành công, thì xem như mình bao anh ấy đi du lịch vậy thôi. Anh ấy đồng ý . Như vậy là mình đã lo xong hai điều kiện khó khăn nhất trong chuyến đi nầy. Lòng mình thấy nhẹ nhõm hẳn lên. Từ xưa đến nay, mình sống vô tư như cây cỏ mọc trong rừng. Mình ít ghé mắt đến những khía cạnh đời sống. Bây giờ mình mới thấy một điều thật ghê gớm, đồng tiền xô đổ tất cả, tất cả…!

 

15.2.2020 – Đêm qua, mình mệt quá nên thiếp đi lúc nào không hay. Mình thức giấc lúc 3h00 sáng, toàn thân rêm nhức. Thoáng trong đầu mình một ý nghĩ buông xuôi. Mình thầm trách mình trong lúc đau nhức, phải chi buông tất cả thì giờ đâu có mệt. Thế - bây giờ mình mới biết, sức khỏe vẫn đứng trên tiền bạc. Con thạch sùng trên trần nhà khách sạn bỗng nhiên chắc lưỡi như đồng cảm với mình. Mình ngẩng mặt nhìn nó mà lòng phân vân trong việc tiến lùi? Không, mình phải tiến, như thế mình mới có được số tiền để lập quỹ từ thiện và hoàn thành dự án âm nhạc của mình.

Đây là hai vấn đề mình đã ấp ủ từ lâu, cũng chính là động lực giúp mình mạnh mẽ hơn trong cuộc hành trình nầy. Mình cần tiền vì lẽ đó, chứ không phải muốn có tiền nhiều để ăn ngon mặc đẹp. Mình luôn tập sống đơn giản, cứ bình thường nhưng không tầm thường. Mình lọm khọm đến bàn pha tách cà phê để uống, thì cũng vừa lúc anh Th. ngủ giường bên kia đã thức dậy. Chúng mình chuyện trò cùng nhau quanh vụ việc gặp luật sư sáng mai. Chuyện trò mãi nên cũng vơi bớt đi sự đau nhức. Trời bắt đầu rựng sáng, chúng mình làm vệ sinh răng miệng và chuẩn bị rời khách sạn để đi ăn điểm tâm.

Khí trời ĐD sáng nay lạnh quá, may mà chúng mình mang theo áo ấm, không thì nguy ! Trong khi ăn sáng, mình hỏi thăm chủ quán về văn phòng luật sư huyện ĐD, và được anh chủ quán chỉ dẫn chu đáo. Ăn sáng xong, mình đến quán cà phê gần văn phòng luật sư N. để uống cà phê và đợi văn phòng luật sư mở cửa làm việc.

Đợi mãi…không thấy văn phòng mở cửa, cũng đã 8h00 sáng rồi, mình bèn nhìn số điện thoại ghi trên bảng hiệu văn phòng và gọi, liền thì phía đầu dây bên kia có người nghe máy – chính là luật sư N. Mình trình bày qua sự việc và muốn gặp luật sư để nhờ tư vấn trong việc khởi kiện. Tức thì luật sư N. hướng dẫn mình hãy đến văn phòng thứ 2 của luật sư, nằm đối diện với Tòa án huyện ĐT để làm việc.

Chúng mình liền gọi taxi chạy thẳng tới văn phòng 2 của luật sư. Khi mình đẩy cửa vào thì không thấy luật sư đâu cả, chỉ có cô thư ký và một nhân viên văn phòng tiếp mình. Cô thư ký hỏi mình: chú bên huyện ĐD qua? Mình cười và gật đầu. Cô bảo, luật sư bận việc nên chỉ thị cô tiếp mình. Sau khi trao đổi với cô những diều cần thiết, cô lại quay máy nói nhỏ điều gì đó với luật sư mà mình không nghe rõ. Cuối cùng cô cho mình biết, mình phải đóng chi phí 20 triệu đồng để nhân viên văn phòng luật sư thực hiện việc thu thập tài liệu chứng cứ hồ sơ liên quan đến yêu cầu khởi kiện của mình.

Thú thật, cách làm việc như thế nấy, mình không vừa ý lắm, vì không có mặt luật sư, nhưng mình cũng cố gắng nghe theo. Rồi thì mình đóng 20 triệu đồng và nhận lại một biên nhận do cô thư ký đánh máy và ký tên, không dấu má gì cả. Cô không hẹn mình ngày nào trở lại, cô chỉ nói, sẽ liên lạc với mình sau. Mình ra về mà trong đầu mọc lên nhiều dấu hỏi. Lúc nầy là 11h00 trưa, chúng mình lên xe taxi và chạy thẳng về phòng vé xe Phương Trang huyện ĐD, đăng ký vé xe để kịp đi chuyến xe 20h30 đêm nay, mong về lại nhà cho sớm để nghỉ ngơi, vì người mình mệt nhừ.

 

16.2.2020 – Mình về đến nhà đúng 6h00 sáng. Hôm nay là ngày chủ nhật, mình cảm giác cảnh vật chung quanh nhà có vẻ tươi mát hơn, trái ngược với không khí nặng nề, ngột ngạt mà mình đã trải qua hai ngày trước đó. Con Ky và con Xù nhảy cẫng lên vẫy đuôi mừng mình về. Bất giác, mình lại liên tưởng đến sự hời hợt nơi văn phòng luật sư mà mình đã giao tiếp ngày hôm qua.

17.2.2020 – Đêm rồi, lại một đêm mất ngủ, bao nhiêu diễn biến trong chuyến đi vừa qua cứ nhảy múa trong đầu mình - vừa đôn đốc tiếp hơi tạo động lực cho mình, vừa rung chuông hăm dọa sức khỏe vốn kém của mình, vừa rập rình lẻn len bóng ma Covid - 19. Tất cả nhập nhòe hiện lên tạo thành một cuộc hỗn chiến không khoan nhượng. Đáng lẽ ra, trong thời điểm nầy mình phải ở nhà tịnh dưỡng mới phải? Như thế có thể tâm sẽ được tịnh hơn.

Nhưng ác thay, mỗi người một phận số, số mình không có chiếc ghế dựa của tuổi 80. Suốt ngày mình phải khập khiễng đi bằng chiếc gậy tre, quơ quào, vẽ lên những nốt nhạc để kiếm sống. Chiếc ghế dựa của mình có thể đang được đặt ở đâu đó, trên đường đi tìm công lý hay cuối nẻo đường hầm? Phải chờ thôi mới biết được. Chờ phiên Tòa cuối cùng của đời mình trong việc xử kiện sắp tới.

11.3.2020 – Mình đang ngồi trước sân, đầu óc suy nghĩ mông lung, bỗng nghe điện thoai di động reo chuông. Mình vội nhấc máy và biết được bên kia đầu dây là luật sư N. Mình khẽ trách trong bụng, gớm…! mãi đến hôm nay gần giáp tháng mới nhận được tin ông! Qua loa vài câu chào hỏi xã giao, mình vào đề ngay.

Chuyện của tôi đã thu thập chứng cứ tài liệu gì liên quan đến vụ khởi kiện chưa luật sư? Cốt lõi vấn đề khởi kiện, luật sư đã mục kích được chưa? Im lặng vài giây, mình nghe bên kia trả lời: Tôi đã biết được diện tích mà vợ chồng C. T T Tr. đang sở hữu là 320 mét vuông. Còn vấn đề xác minh những dữ liệu khác là phần việc của Tòa án. Mình hơi thất vọng về câu trả lời nầy của vị luật sư. Mình nghĩ, văn phòng luật sư tư vấn khách hàng chính là một dịch vụ, mà mình là khách hàng của ông ta.

Bằng cách nào đó trong chuyên môn nghề nghiệp, ông phải mục kích cho được để xác minh lời nói của mình là có thật. Lần đầu tiên gặp ông ta qua điện thoại, mình đã nói thẳng vấn đề là: mình sẽ ký kết hợp đồng chia 30 phần trăm giá trị bất động sản của mình, nếu mình thắng kiện và thu hồi lại được tài sản. Mình thầm hỏi: vậy thì 20 triệu đồng mình đã đóng cho ông ta trước đây, đã chi phí vào công việc gì? Tính mình vốn nóng nên gặp những giây phút nhạy cảm như thế nầy, mình không muốn nói tiếp nữa, sợ nhiều khi quá lời.

Mình đổi sang đề tài khác, cũng tiền bạc, nhưng dễ thở hơn. Thưa luật sư, tôi nghe nói những người tuổi cao như tôi không phải đóng án phí? Vị luật sư trả lời: Vâng, những người từ 60 tuổi trở lên, không phải đóng án phí, nhưng chú phải đóng trước 100 triệu đồng cho văn phòng luật sư trong hợp đồng lo vụ việc khởi kiện của chú. Khi nào chú đến văn phòng luật sư để ký hợp đồng, chú sẽ được giải thích rõ hơn. Mình hiểu ra vấn đề, nhưng 100 triệu, vay đâu để có? Hơn nữa, vị luật sư muốn nắm cái cán sau khi thi hành án thì chữ ký của mình trong hợp đồng không đủ pháp lý hay sao? Đến đây, mình xin phép luật sư tạm dừng cuộc nói chuyện, mình muốn có thời gian suy nghĩ và sẽ trả lời vấn đề nầy sau.

16.3.2020 – Mình suy nghĩ hoài về 100 triệu đồng phải đóng cho văn phòng luật sư N. để ký hợp đồng đặng tiến hành việc khởi kiện. Lấy đâu ra? Hỏi vay theo kiểu “ ngộ ngộ “ như trước đây thì có ngay thôi. Với lãi suất ấy, ai mà không tham tiền, sáng mắt vồ ngay.

Túi tham vô đáy mà ! Lương tâm họ đã để chó tha đi mất rồi. Ngặt một nỗi, nếu chịu khó ngồi làm một bài toán cọng và một bài toán trừ thì chi phí theo kiểu ngộ ngộ nầy đã liếm hơn phân nửa gia sản của mình sau khi thu hồi căn nhà lại. Có thể có một số người nghĩ, của đổ hốt lại mà ! Thật ra mình đâu có làm đổ? Lúc bấy giờ mình làm việc nầy với tất cả cái tâm của mình, nhưng mình đặt tâm sai chỗ nên bây giờ mình xin thu hồi lại. Đơn giản thế thôi. Trong tình trạng nầy, chắc mình phải Mail cho luật sư N. để xin tính toán lại sao cho hợp lý trong khả năng hoàn cảnh của mình, chứ cứ như mặc cả hoài về tiền bạc bằng miệng, mình thấy sao ấy, ngại quá !

Mình nghĩ và hành động ngay, mình gởi email cho luật sư N, với nội dung chung chung, là xin cho đóng trước số tiền lo vụ kiện nhẹ hơn một chút. Sau đó lúc 10h15, mình nhận được hồi âm của Văn phòng luật sư N. với nội dung gồm 4 mục như sau:

1/. Tổng số tiền mình phải đóng cho văn phòng luật sư để ký hợp đồng lo việc khởi kiện của mình là 900 triệu đồng.

2/. Mình phải đóng trước 50 triệu đồng khi ký hợp đồng với văn phòng luật sư.

3/. Khi có thông báo về việc thụ lý vụ án của Tòa án, mình phải đóng tiếp 50 triệu đồng nữa.

4/. Số tiền còn lại là 800 triệu đồng, sau khi vụ án xét xử xong, kết quả thuận lợi như thế nào, tới đâu, thì mình phải thanh toán cho văn phòng luật sư theo tiến độ.

 

17.3.2020 – Sáng nay không muốn ăn sáng vì mình không thấy đói. Chắc tại mình suy nghĩ nhiều quá nên no. No của mình chắc là no hơi - hơi bạn bè, hơi bà con thân thuộc, hơi thói đời và hơi tiền bạc. Dẫu sao, mình cũng đã được trải nghiệm qua nhiều thứ. Những thứ tưởng chừng trên đời nầy không bao giờ có, mà lại có. Để từ đó, mình rút ra được kinh nghiệm sống.

Hãy cho con cháu biết những vệt trắng đen mình đã chạm đến mấy ngày vừa qua. Đừng bao giờ hy vọng dựa dẫm vào ai trong cái thế giới đen trắng nầy. Thậm chí, có đôi trường hợp máu chảy, ruột cũng chẳng mềm. Là thế đấy ! Tất cả mọi thứ nên tự lực cánh sinh, cha mẹ cho được chất xám bao nhiêu nên vận dụng triệt để, hầu chen đua với đời mà sống. Mạnh dùng sức, yếu dùng chước. Rồi những dòng chảy “ ngộ ngộ “ sẽ xuất hiện thôi. Đừng lo.

18.3.2020 – Sáng nay có hẹn với chú em, người bạn cộng sự trong công việc âm nhạc với mình. Mình dậy hơi sớm để làm thủ tục vệ sinh buổi sáng và tắm cho mát mẻ một chút, bởi đêm qua khí trời oi bức quá. Thường thì mình ăn sáng rất sớm, khoảng 6h00 là mình đã vào quán ăn. Vào giờ nầy, mình tránh được nhiều thứ, như là được thưởng thức món ăn trong tô chén sạch; không ngồi chung đụng cùng bàn với các thực khách khác, nhất là mùa virus Covid – 19 đang lây nhiễm tùm lum.

Tuy nhiên, sáng nay đã có hẹn sớm với chú em đi uống cà phê, tiện thể bàn công việc làm video clip cho bài nhạc mới, nên có thể mình sẽ ăn qua loa gói mì tôm sau khi uống cà phê về. Mình nghĩ, bất cứ việc gì cũng có hai mặt của nó - tốt, xấu? Mình có thói quen, khi làm một công việc gì có liên quan đến tiền bạc thì mình hay cân đối tài chánh.

Chẳng hạn như sáng nay, mình ăn gói mì tôm chỉ tốn 4 ngàn đồng, vậy thì chút nữa đây mình sẽ mua 3 tấm vé số, thay vì 2 tấm như thường lệ. Mình không ham mê cờ bạc, nhưng mình quan niệm, sống phải có hy vọng. Hy vọng dù nhỏ nhoi, nhưng cũng là hy vọng đúng nghĩa. Đối với mình, không có gì chán nản cho bằng, sáng mở mắt ra không có việc gì để làm, không có cái gì để hy vọng. Cũng may ngày xưa mình chịu khó học hỏi nên bây giờ có chút tài vặt, có cái để làm, dù là chỉ để lượm bạc cắc.

19.3.2020 – Mình nhớ hôm kia mình có hỏi luật sư N. khoảng thời gian từ khi nạp đơn khởi kiện đến khi Tòa án gọi để thụ lý vụ án là bao lâu? Luật sư N. cho mình biết, khoảng một tháng. Như vậy, sau khi ký hợp đồng với văn phòng luật sư xong, chỉ trong vòng một tháng sau, mình phải có 50 triệu để chờ đóng tiếp. Thời gian nầy đối với mình hơi căng.

Về tâm lý, mình muốn sự việc tiến hành càng nhanh càng tốt, nhưng thực tế thì lại rất khó khăn. Năm chục triệu ở thời điểm nầy đối với mình không phải dễ kiếm. Nhìn quanh? thì mình cũng đã nhìn quanh rồi. Vô phương? thì rõ ràng mọi ngã đã bít kín. Dẫu sao, cũng còn hơn một tháng mà. Biết đâu đó có phép màu hiện lên thì sao? Thôi thì việc gì đến sẽ đến. Chịu khó đợi xem sao. À, mà nghe luật sư N. nói, hiện Tòa án chưa mở cửa làm việc trở lại vì vụ Covid – 19. Như vậy cũng thong thả cho mình trong lúc nầy. Nói thì nói thế, chứ bản thân mình hiện cũng còn nhiều điều mâu thuẫn, cả chủ quan lẫn khách quan. Biết đâu bí tiền qúa mình buông tay nửa đường thì sao..! ?

( CÒN TIẾP )

Xem thêm...

Tình Bạn Thân Thương

 Tình Bạn Thân Thương 

 
109 bài thơ về tình bạn thân hay, sâu lắng, dạt dào tình cảm
 
Tôi và Tý cùng được bổ nhiệm dạy trường trung học Hòa Vang, một quận ngoại ô thành phố Đà Nẵng. Tôi dạy Lý Hóa Sinh, Tý dạy Pháp văn, thành ra thân nhau.
 
Mùa xuân năm 1975, tôi và Tý đã mất việc vì liên hệ lý lịch xấu của chồng. Phan xuân Phương chồng tôi và Nguyễn văn Xương chồng Tý đều đi tù tại Miền Bắc Vietnam. Trong thời gian nầy chúng tôi thường gặp nhau tâm sự an ủi và trao đổi thư từ của hai ông chồng đã gởi về. Sau gần sáu năm, Phan được trả tự do vào mùa Xuân 1981. Còn Nguyễn phải ở lại tù đến 9 năm. Rồi từ đó, chúng tôi bảo nhau qua lại đến thăm nhau mỗi tuần một lần. Khi thì đúc bánh xèo, lúc thì nấu mỳ Quảng, hoặc đổ bánh bèo, cùng nhau ăn uống vui vẻ, cũng là để bồi dương cho 2 ông chồng sau những năm cơ cực trong lao tù CS.
 
Đến năm 1989 có chủ trương cho những người tù của chế độ cũ được ra đi định cư ở Mỹ theo diện HO. Chúng tôi cũng bảo nhau hằng đêm đốt nhang cầu nguyện Phật Tổ cho hai gia đình cùng đi Mỹ trên một chuyến bay và cùng được định cư một chỗ để được gần nhau như xưa. Đúng như điều mong ước,chúng tôi được sắp vào danh sách HO.4, cùng rời Tân Sơn Nhất ngày 6/9/1990 và cùng đặt chân đến phi cảng quốc tế Los Angeles vào chiều thứ sáu 13/9/1990. Tại đây hai gia đình chúng tôi chia tay nhau.
 
Gia đình Tý và Nguyễn sang Boston bang Massassuset, còn gia đình tôi về Michigan, vùng có Ngũ đại Hồ lạnh giá. Ở Vietnam gặp nhau hằng tuần, đến xứ người tưởng được gần nhau,nhưng lại xa nhau, khiến chúng tôi bùi ngùi lưu luyến. Tý là người mập mạp, vô tư ăn ngủ dễ dàng, còn tôi ngoài cái dáng mảnh khảnh lại thêm tính hay suy nghĩ và mềm yếu. Hai chúng tôi trái ngược nhau, nhưng rất thân nhau bởi vì cùng một quan niệm coi tình cảm là quí hơn tiền bạc. Ôm nhau một lần rồi chia tay đôi ngã. Khi lên máy bay, còn đang loai hoai tìm chỗ ngồi để nghĩ mệt vì đã qua một đường bay quá dài, ít ăn và không ngủ nên cơ thể bất an.
Thình lình nghe các con tôi ôm nhau và la lớn: “Xuống gấp kẻo máy bay cất cánh, có người ở Santa Ana đến bảo trợ.” Mọi người trên máy bay đều nhìn chúng tôi và nghĩ rằng chúng tôi là lũ người điên, vì thấy chúng tôi lục tục kéo xuống. Lần đầu tiên trong đời trên xứ Mỹ tự do, tôi đã mang ơn và luôn nhớ ơn một người Mỹ da màu, đó là bà Julie, một người gốc Phi Châu, sinh trưởng ở Hawai làm việc tại trại tị nạn ở Thailand đã giúp đở tôi liên lạc gấp rút với người Ana. Nhờ đó chúng tôi đã định cư tại nơi đây hơn 10 năm qua. Chúng tôi rất sung sướng được về vùng nắng ấm California có khí hậu giống với Miền Nam Vietnam.

Sau hơn nửa năm mất liên lạc, tôi lại nhận được thư Tý và từ đó cũng giao hẹn mỗi tháng gọi thăm nhau qua lại một lần. Thời gian cứ tưởng êm đềm trôi nhanh trên xứ người. Nào ngờ hơn một tháng không thấy Tý gọi qua, tôi vội gọi Tý, mới hay Tý vào nằm bệnh viện đã nửa tháng. Theo như lời Nguyễn, Tý bị sạn mật phải cắt bỏ túi mật, sau khi mổ thì bác sĩ cho biết gan cũng đầy sạn nên phải mỗ gan lấy sạn ra cho hết. Chỉ rong vòng nửa tháng ở bịnh viện, Tý không ăn uống được, phải truyền dưởng trấp qua một ống dây đưa vào thực quản, nên Tý sụt mất 20 Lbs. Sau đó Tý được bịnh viện cho về thăm nhà và con rồi vào mổ tiếp lần thứ hai.
 
Tôi được nói chuyện với Tý mới biết Tý chỉ đau lâm râm vùng sườn bên phải nhưng chồng Tý lo sợ trợ cấp y tế miển phí bị cắt giảm thì không có tiền để chửa bệnh, nên gấp rút đưa vợ đi mổ mà không tham khảo với nhiều bác sĩ khác ở ngoài bệnh viện hoặc hỏi ý kiến thân nhân và bạn bè.

STT hay về Tình Bạn thân ngắn buồn vui hài hước bá đạo chất nhất
Sau khi mổ, Tý bảo cô ta đau đớn quá sức không rục rịch hoặc xoay trở được thân người,nước từ gan chảy ra cứ thấm ướt cả quần áo mặc dù có một ống dây nhựa đưa từ gan ra một túi nilon đặt bên ngoài sườn phải. Mỗi đêm phải thay hai ba lần quần áo mà nướcvẫn thấm ướt lạnh cảlưng. Qua đó, tôi biết bệnh tình của bạn tôi rất là trầm trọng và khó khăn vì sự quyết định quá vội vàng của chống Tý.. Tôi chỉ biết an ủi để Tý được an tâm. Tôi không thể nào quên được lời nói của Tý: “Chắc Tý chết quá Lê ơi, chỉ tội nghiệp cho thắng út Tú còn quá nhỏ mới 8 tuổi, sợ Nguyễn lấy vợ khác sẽ khổ cho nó”. Tôi gắng gượng cười nói để Tý an tâm: “Không sao đâu, Tý cứ an tâm, Nguyễn bảo đây là bệnh viện lớn nhất nước Mỹ và nổi tiếng nhất thế giới, bịnh tình của Tý sẽ thuyên giảm”.

Vào đúng rạng sáng ngày lễ Lao Động của Mỹ năm 1993, Tý nhập viện sau một cơn đau dữ dội để mổ gấp rút, với vết thương quá nặng ở gan, kèm theo sự bất cẩn của y tá đút lộn ống dây vào khí quản thay vì vào thực quản, nên Tý nghẹt thở và đã ra đi vĩnh viễn. Đây là sự thật như lời Nguyễn kể, và theo thiển ý của tôi cần phải quyết định thận trọng qua sự tham khảo với nhiều bác sĩ cũng như bạn bè vào người thân để đi đến quyết định sống còn của một con người, không thể dựa vào sự miễn phí của bảo hiểm y tế để giết chết sự sống của bạn tôi. Tôi thầm nghĩ nếu chưa mổ xẻ, bạn tôi sẽ chưa chết sớm như vậy. Tôi mất bạn thân, tôi đau đớn vô cùng trong suốt tám năm qua tôi cố quên, nhưng vẫn nhớ không biết Nguyễn mất vợ anh ta có đau đớn như tôi không?
Hiện tại các con của Nguyễn đã thành danh. Cháu lớn đã tốt nghiệp kỷ sư lương khá cao, cháu nhì là một nhà nghiên cứu khoa học và cháu út chuẩn bị vào đại học. Riêng với Nguyễn đã có một bạn đời khác ngay sau đó, trẻ hơn anh 15 tuổi với nhan sắc tầm thường không mặn mà như Tý. Tôi còn nhớ lời Nguyễn bảo với tôi khi Tý vừa mới mất: “Chắc tôi chết mất chị Lê ơi. Mất Tý tôi không thể nào sống nỗi, tôi sẽ ở vậy nuôi thằng Út”. Tôi cũng buồn và khuyên anh ta: “Thôi anh a, có buồn cũng chẳng được gì, thời gian sẽ trả lời tất cả những điều anh nói hôm nay. Tôi chỉ cần anh ở vậy chín năm để nuôi thằng Út đến lúc vào đại học và ra đi làm để bù với những tháng ngày Tý nuôi con thăm chồng là đủ rồi.”. “Tý ơi, việc xảy ra ngoài ý muốn của tôi, chính tôi đang sống mà không còn giữ được chồng mình, thì làm sao tôi giữ được Nguyễn choTý, người đã chết. Dù sao sự hy sinh của Tý vẫn có ý nghĩa hơn những gì xảy ra trong thường tình mà tôi là người còn sống đã thấy được và chắc Tý ở thế giới bên kia cũng thấu hiểu tình tôi đối với bạn”.

Mùa xuân năm 1995, tôi về thăm lại VN sau khi học xong Đại học Đông y và thi đậu bằng hành nghề châm cứu và thuốc bắc tại Mỹ. Tôi ghé về quê, thăm mẹ Tý, thấy thật thương tâm bởi lẽ bà đã quá đau khổ vì sau khi Tý qua Mỹ được nửa năm thì chồng bà chết. Khóc chồng, phần trông nhớ con, bà đã mù hẵn đôi mắt và đang ngồi chống gậy trông ra ngõ chờ Tý. Khi thấy bà, tôi không cầm được nước mắt và cố nín khóc mà nước mắt cứ tuôn rơi. Bà hỏi tôi từng tiếng gần như hụt hơi: “ Sao đi cùng một lần mà không rủ nhau cùng về”. Lời nói êm như một câu trách móc. Tôi cảm thông với nổi đau đớn tận cùng của bà và thầm nghĩ lại lời các con và chồng tôi dặn: “ Về VN gặp mẹ cô Tý phải gắng khôn khéo nói dối để khỏi lộ chuyện cô

Mẹ ơi, chiều 29 con về
Tý mất cho bà yên tâm sống trong hy vọng.. Nói dối nầy không hại gì ai nhưng nuôi được sự sống nên tôi phải làm thế, tuy rằng tính tôi hay nói thật. Tôi trả lời nhanh: “Qua Mỹ con sẽ kể hết cho Tý nghe nỗi nhớ thương, trông chờ của bác đối với nó, và tết năm tới tụi con sẽ cùng về thăm bác. Bác cố gắng tịnh dưởng cho khỏe”. Bà bảo: “Tao cố gắng sống để chờ hai đứa bay cùng về thăm tao một lần”. Bà cầm chặc tay tôi, không cho ra về mặc dù bên ngoài trời đã gần tối hẵn.
Cậu học trò cũ của tôi là em của Tý bảo: “Mẹ buông tay cô ra để cô ấy về kẻo tối vì mai cô phải vào Saigon và qua Mỹ lại.”Tôi vội bước nhanh ra khỏi cửa như trốn chạy hình ảnh thương tâm mà tôi đã chứng kiến.

Trên con đường từ Hòa Vang về Đà Nẳng, ngang qua trường Trung Học Hòa Vang nơi hai chúng tôi đã dạy học, tôi bùi ngùi nhìn vào con đường đất đỏ dẫn đến nhà Tý với hàng dừa xanh mượt ngã la đà nặng trỉu trái. Cũng tại nơi đây chúng tôi thường song đôi chuyện trò, còn các nhóc học sinh chạy nhảy nô đùa. Nước dừa ngọt mát cuống họng sau khi ăn những chén bánh bèo cay nóng chỉ còn là dư hương ngày cũ. Cảnh vật không thay đổi nhưng bạn thân đã vĩnh viễn ra đi không bao giờ gặp lại.
Tôi chưa hứa cụi với ai một điều gì, nhưng sao lòng tôi cứ ân hận mãi điều tôi hứa với mẹ Tý, mà tôi biết không thể nào thực hiện được mà vẫn cứ hứa. Chắc Tý và mẹ đã gặp nhau bên kia thế giới cũng thông cảm và tha thứ cho tôi… Gió lạnh của mùa xuân thấm vào lưng làm tôi ớn lạnh nghĩ rằng hồn Tý đã quyện với trời xanh mây trắng đang bay cao để chứng kiến cho tình cảm của tôi đối với bạn. Tý cứ yên tâm an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng, vì nơi đó không có sự lừa dối phản bội, nơi mà trong đời cuối cùng ai cũng đến.
Ở nơi đây cõi trần tạm bợ, có một người bạn luôn luôn nghĩ đến Tý. Tình bạn bất vụ lợi của chúng mình, thân quí nhau vì tình nghĩa, dù rằng tiền bạc là phương tiện của cuộc sống nhất là trên một xứ sơ mà đạo lý luân thường thiếu sót, chỉ có chủ nghĩa cá nhân, vật chất là trên hết.
 
Tôi viết những dòng nầy để tưởng niệm bạn tôi và vơi đi nổi buồn đã mất bạn thân trên xứ người, và cũng để cảm ơn Trời Đất đã dung dưởng bảo bọc gia đình tôi bình an hơn mười năm ly hương. Cũng tại trên đt tự do nầy, tôi có cơ hội tiếp tục học lại nghề đông y của ông nội và cha tôi mà tôi hằng mơ ước. Chỉ tại nơi đây nhờ sự giúp đở tài chánh của chính phủ Mỹ, tôi mới có phương tiện để làm lại từ đầu và thể hiện thành công ước mơ nhỏ bé nầy. Tuy rằng đời sống không giàu sang dư dã, nhưng cũng được sống đầy đủ trong quảng đời còn lại...
 
 
Tác giả Ythái Lê.

 
                      Cúc Bạch sưu tầm                        
Xem thêm...

Tiếng hát Thái Thanh đã Nghìn Trùng Xa Cách (1934-2020)

Tiếng hát Thái Thanh đã Nghìn Trùng Xa Cách

‘Tiếng Hát Vượt Thời Gian’

danh ca Thái Thanh qua đời, hưởng thọ 86 tuổi

(1934-2020)

 

Nữ danh ca Thái Thanh ( 1934-2020)

Một ca sĩ được hàng triệu người Việt Nam yêu mến từ trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam, từng gây xúc động cho hàng ngàn người Việt phải rời quê hương tại các trại tỵ nạn với ca khúc “Nghìn Trùng Xa Cách,” đã ra đi vĩnh viễn vào trưa thứ Ba, 17 tháng 3, 2020 tại Nam California, theo các nguồn tin thân cận với gia đình của nữ ca sĩ Thái Thanh. Bà đã hưởng thọ 86 tuổi.

Dưới đây là trích đoạn từ bài viết mang tựa đề “Thái Thanh và Tình Hoài Hương” được đăng trên trang Facebook của Hùng Đinh:

Trong một chương trình nhạc Phạm Duy ở hải ngoại nhiều năm về trước, nhạc sĩ Phạm Duy có bày tỏ lòng tri ân đối với người em vợ của ông là nữ ca sĩ Thái Thanh: “Không có Thái Thanh thì sẽ không có ai biết đến Phạm Duy.” Câu nói của Phạm Duy không phải là một lời xưng tụng quá mức vì Thái Thanh thật sự là người đã thể hiện xuất sắc rất nhiều ca khúc do ông sáng tác.


Thái Thanh là thứ nữ của ông Phạm Đình Phụng với người vợ thứ hai. Người vợ đầu của ông Phạm Đình Phụng sinh được hai người con là Phạm Đình Sỹ và Phạm Đình Viêm. Người vợ thứ hai sinh ra Phạm Thị Quang Thái (tức ca sĩ Thái Hằng, vợ nhạc sĩ Phạm Duy), nhạc sĩ Phạm Đình Chương và con gái út Phạm Thị Băng Thanh (tức ca sĩ Thái Thanh). Thái Thanh còn một người chị gái lớn, sinh trước ca sĩ Thái Hằng, nhưng không may đã trúng bom chết khi còn nhỏ. Thái Thanh sinh ngày 5 tháng 8, 1934 tại làng Bạch Mai, Hà Nội.
Năm 1946, khi 12 tuổi, Thái Thanh theo các anh chị lên Sơn Tây tản cư. Người chị đầu của Thái Thanh đã bị trúng bom tử nạn nên cha mẹ cô lại đưa con chạy về xuôi, mở một quán phở đặt tên là Thăng Long. Thái Thanh bắt đầu hát từ năm 13, 14 tuổi nhưng từ nhỏ, cô không theo học nhạc ở trường lớp nào.

Chị em Phạm Thị Quang Thái, Phạm Đình Chương và Phạm Thị Băng Thanh thường biểu diễn ngay tại quán Thăng Long. Đầu năm 1949, chị em họ Phạm gia nhập các ban văn nghệ quân đội của Liên khu IV. Quán Thăng Long dời về chợ Neo (Thanh Hóa).

Tuy nhiên giọng hát của Thái Thanh chỉ được mọi người biết tới khi cô theo gia đình rời vùng kháng chiến, về thành và vào miền Nam vào năm 1951. Từ đó, tên tuổi của cô gắn liền với ban nhạc Thăng Long và những nhạc phẩm của Phạm Đình Chương, anh trai cô, Phạm Duy, anh rể cô, và rất nhiều nhạc sĩ khác cùng thời.


Nhạc sĩ Phạm Duy đã ghi chép về khoảng thời gian thành lập ban hợp ca Thăng Long ở miền Nam: “Một buổi sáng tháng 6 năm 1951. Trên chuyến máy bay cất cánh từ Gia Lâm, lời chào tạm biệt Hà Nội chưa kịp tan trong lòng mọi người, gia đình họ Phạm đã tới Saigon vào một trưa hè sáng sủa và mát mẻ. Chúng tôi xuống sân bay Tân Sơn Nhứt với một lời chào khác: Saigon, chào em!


Để sinh sống trong cuộc đời đã đổi mới, chúng tôi tới hát tại Đài phát thanh Pháp-Á (Radio France- Asie), phòng thu thanh đặt ở đại lộ de La Somme (đường Hàm Nghi) gần chợ Bến Thành. Mấy anh em họ Phạm thành lập một ban hợp ca lấy tên là ban Thăng Long (tên này đã được dùng làm bảng hiệu cho quán phở gia đình ở Chợ Đại, Chợ Neo trước đây).

Rồi cũng trong tâm trạng lưu luyến dĩ vãng rất gần, Phạm Đình Viêm lấy tên là Hoài Trung, Phạm Đình Chương lấy tên là Hoài Bắc. Về phần nhạc mục (répertoire), ban Thăng Long đã có một số bài rất ăn khách do tôi soạn từ trước như “Nương Chiều,” “Gánh Lúa” hay mới soạn như “Tình Ca,” “Tình Hoài Hương”...

 


Ngoài ra những bài như “Nhạc Đường Xa” của Phạm Duy Nhượng, “Đợi Anh Về” của Văn Chung, “Được Mùa,” “Tiếng Dân Chài” của Phạm Đình Chương cũng được hát…
Băng Thanh, cô em út trong gia đình, đổi tên là Thái Thanh để đi đôi với tên chị Thái Hằng.

Thái Thanh khởi sự làm mê hoặc lòng người bằng giọng hát hãy còn rất mỏng của cô bé 17 tuổi. Bước vào nghề hát vào tuổi dậy thì, dù chẳng theo học một lớp dạy hát nào. Thái Thanh có lối hát rất Việt Nam, nghĩa là nhấn giọng vào từng chữ, giống như lối hát dân ca, hát chèo, hát chầu văn.

Thái Thanh (trái) bên hai thành viên của Hợp ca Thăng Long

- Phạm Đình Chương (giữa) và Phạm Đình Viêm. Ảnh: Flick.

 

Những bài như “Tình Ca,” “Tình Hoài Hương” với âm vực rất rộng lúc đó được tôi soạn ra cốt để cho Thái Thanh hát và chỉ có cô mới hát nổi những nốt rất trầm (nốt Sol dưới) hoặc rất cao (nốt Sol trên) của hai tác phẩm này. Từ đó trở đi, đa số ca khúc của tôi đều dựa vào khả năng của giọng hát Thái Thanh. Cho tới khi tôi có thêm giọng Duy Quang, Julie và Thái Hiền…” (Hồi ký Phạm Duy, chương 1, tập 3)

Nữ ca sĩ Quỳnh Giao cũng nhận định về giọng ca Thái Thanh: "Thái Thanh có giọng hát đẹp như Kim Tước hay Ánh Tuyết, Mộc Lan, Châu Hà. Nhưng Thái Thanh lại khác hẳn mọi người ở khả năng phát âm rất rõ lời. Thái Thanh có sự bén nhạy thiên phú để hát mạch lạc từng câu, từng chữ với âm sắc hoàn toàn Việt Nam..." (Thái Thanh, Lời Ru Của Mẹ - Tạp ghi, tr. 310-311)


Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, các quan chức văn hóa đến kêu gọi cô hát các bài hát tuyên truyền cho chế độ mới, nhưng cô nhất quyết từ chối. Chính vì vậy, cô bị cấm trình diễn, cấm xuất hiện trên báo chí, truyền hình, phát thanh suốt 10 năm liền cho đến khi sang Mỹ định cư vào năm 1985.

Trong những năm đầu tiên tại Mỹ, cô là một trong những ca sĩ được mời đi lưu diễn nhiều nhất và được mời thu âm cho nhiều chương trình ca nhạc của Trung Tâm Diễm Xưa. Sau đó, cô mở lớp dạy hát tại nơi dạy nhạc của nhạc sĩ Nghiêm Phú Phi ở Quận Cam, California. Năm 1999, ở tuổi 65, cô quyết định giải nghệ và việc này được đánh dấu bằng một đêm trình diễn đặc biệt của cô cùng với các con và các cháu.

Phạm Duy đã chia sẻ về tâm tình của ông và bối cảnh trong đó ông đã viết ca khúc “Tình Hoài Hương,” ca khúc được Thái Thanh thể hiện thành công hơn ai hết: ”Gần hai năm đã trôi qua, kể từ ngày tôi bỏ vùng quê vào Hà Nội, rời miền Bắc vào miền Nam, lo ổn định nơi ăn chốn ở và thu xếp công kia việc nọ tại Sàigòn, rồi đi hát chỗ gần chỗ xa… Khi bắt đầu sáng tác lại, tôi soạn bài “Tình Hoài Hương” (1952).

Nó là một bài hát hoài cảm, là sự nhớ nhung của riêng tôi đối với một nửa mảnh đất quê hương mà tôi vừa phải xa lìa. Ngờ đâu nó sẽ là bài hát hoài hương của một triệu người di cư vào Nam hai năm sau đó. Rồi khi một triệu người khác, trong một thời gian khác, nghĩa là sau ngày lịch sử 30 tháng 4 năm 1975, phải vượt trời, vượt biển ra khỏi bán đảo chữ S thì bài “Tình Hoài Hương” của 20 năm trước lại trở thành một bài hát rất hợp tình, hợp cảnh…

Bài hát nói tới sự nhớ thương con sông đào xinh xắn, nhớ phiên chợ chiều xa tắp, nhớ vòm tre non và làn khói ấm hương thôn nơi đó, trong mảnh đời thơ ngây của tôi, có con trâu lành nằm mộng bên đàn em bé, có mẹ già yêu dấu ngồi nghe tiếng sáo chơi vơi... Chao ôi là nhớ nhung!”

Theo Đài Á Châu Tự Do (RFA), qua một bài viết hồi năm 2014, nhân dịp nữ danh ca 80 tuổi, “nhờ ảnh hưởng từ nhạc cụ dân tộc của cha, Thái Thanh đã tự luyện âm theo lối chầu văn, hát chèo, vì thế tiếng hát của bà nồng đượm các làn điệu dân ca quê hương… về sau do tự học sách nhạc của Pháp mà tiếng hát đặc biệt của bà lại hòa trộn được giữa chất opera của phương Tây và chất dân ca dung dị của Việt Nam.”

“Giới phê bình đánh giá âm vực trong lời ca của Thái Thanh độc nhất vô nhị, từ cách luyến láy da diết tình quê cho đến giọng ngân du dương sang trọng. Thái Thanh được xem như một trong những giọng ca tiêu biểu nhất của dòng tân nhạc Việt Nam, tiếng hát của bà được đánh giá là ‘đệ nhất danh ca’ của dòng nhạc tiền chiến cũng như nhạc tình miền Nam giai đoạn 1954 – 1975,” RFA viết tiếp.


Tên tuổi Thái Thanh trở nên lẫy lừng kể từ thập niên 1950 cho đến những ngày cuối của miền Nam Việt Nam. Tiếng hát đó đã ngự trị trên khắp các chương trình ca nhạc truyền thanh cũng như truyền hình.

Ngoài ra, bà còn được đặc biệt chú ý khi cùng các anh thành lập ban hợp ca Thăng Long.

Riêng trong địa hạt vũ trường, tên tuổi Thái Thanh được nhắc nhở đến nhiều khi cất tiếng hát tại vũ trường Ðêm Mầu Hồng vào đầu thập niên 1970.

Những ca khúc làm nên tên tuổi của nữ danh ca Thái Thanh phần nhiều là do nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác hoặc phổ nhạc như “Ngày Xưa Hoàng Thị,” “Trả Lại Em Yêu,” “Nửa Hồn Thương Đau,” “Nghìn Trùng Xa Cách,” “Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng,” và “Kỷ Vật Cho Em”… và của một số nhạc sĩ khác.  

 

 

♤  Kim Quy st tổng hợp ■ 

= Hình Internet =

 

Xem thêm...

Sự phong phú của Tiếng Việt qua một bài thơ với nhiều phong cách khác nhau

Sự phong phú của Tiếng Việt qua một

bài thơ với nhiều phong cách khác nhau

~~~~~~~~

Khi phong cách thơ của Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Hồ Xuân Hương, Bà Huyện Thanh Quan, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Bính, Trương Hán Siêu và Puskin được dịch theo cùng một bài thơ tình.

Có bài thơ tình yêu rất nổi tiếng, tương truyền là của nhà văn, nhà viết kịch vĩ đại nhất nước Anh, đó là William Shakespeare. Một số nguồn khác lại nói bài thơ này của Bob Marley, thông tin khác thì nói rằng đó là của một nhà thơ người Thổ Nhĩ Kỳ tên là Qyazzirah Syeikh Ariffin. Bài thơ như sau:

You say that you love rain,
But you open your umbrella when it rains.
You say that you love the sun,
But you find a shadow spot when the sun shines.

You say that you love the wind,
But you close your windows when wind blows.
This is why I am afraid,
You say that you love me too.

Dịch thơ:

Em nói em yêu mưa,
Nhưng em lại mở ô khi trời mưa.
Em nói em yêu mặt trời,
Nhưng em lại đi tìm bóng râm khi mặt trời tỏa nắng.

Em nói em yêu gió,
Nhưng em lại đóng cửa sổ khi gió lùa.
Đó là lý do tôi sợ,
Em nói em cũng yêu tôi.

Trên group facebook Đại Việt cổ phong, tác giả Lê Tiên Long dịch theo phong cách thơ của những tác giả nổi tiếng như sau:

1. Hồ Xuân Hương

Chém cha mấy đứa thích trời mưa
Mưa xuống che ô, chẳng chịu vừa
Năm lần bảy lượt mê trời nắng
Lại núp bóng vườn lúc giữa trưa

Thích có gió lên, hiu hiu thổi
Nhưng rồi khép cửa, chẳng khe thưa
Thân này ai nói yêu thương nhớ
Chẳng biết thật không, khéo lại lừa!

(Theo phong cách của bài thơ Lấy Chồng Chung (Hồ Xuân Hương)

2. Còn với Bà Huyện Thanh Quan, sẽ thành:

 

Ai ước trời mưa hắt bóng tà
Mưa về xuống chợ, mở ô ra
Bâng khuâng khách trú, mong trời nắng
Nắng sáng trời trong, núp bóng nhà

Nhớ gió chưa về đưa chút chút
Then cài bỏ mặc gió xa xa
Dừng thơ ngẫm lại lời non nước
Biết có thật không, người với ta?

(Theo phong cách của bài thơ Qua Đèo Ngang – Bà Huyện Thanh Quan)

3. Sang đến Nguyễn Du, phong cách Truyện Kiều, thơ sẽ được dịch thành:

 

Trăm năm trong cõi người ta
Yêu mưa yêu nắng khéo là dễ quên
Núp tán dâu lúc nắng lên
Che ô mưa xuống mà thê thảm lòng

Lạ gì kẻ thích gió đông
Những là quen thói gió lồng cài then
Thơ tình lần giở trước đèn
Liệu chàng còn nhớ thề nguyền ngày xưa?

(Theo phong cách của Truyện Kiều)

4. XUÂN  DIỆU dịch:

 

Có một dạo, em thèm cơn mưa quá,
Hạt rơi là, em vội lấy ô sang
“Em những mong, có một chút nắng vàng!”
Vầng dương lên, em dịu dàng nấp bóng

Em thủ thỉ: “Ước gì… con gió lộng…”
Cơn mùa về, bên cửa đóng, xoa tay
Anh mỉm cười, nhưng bỗng thấy lo ngay
Vì anh sợ, lời yêu em cũng thế…

(Theo phong cách của bài thơ Xa Cách – Xuân Diệu)

 

5. HÀN MẶC TỬ dịch:

 

Sao em không còn yêu mưa nữa?
Mà vội xoè ô đợi nắng lên?
Nắng lên gắt quá, em không chịu
Núp bóng râm che, mặt chữ điền

Em thích những ngày mây gió lên
Sao đóng cửa rồi then cài then?
Lời ai ong bướm sao ngon ngọt
Yêu mến thật lòng được mấy phen?

(Theo phong cách của bài thơ Đây Thôn vỹ Dạ – Hàn Mặc Tử)

Bản dịch của tác giả Nguyễn Văn Thực:

6. NGUYỄN BÍNH dịch:

 

Nắng mưa là chuyện của trời,
Thế mà nàng cứ hết lời yêu thương.
Thôn Đoài mượn chút mưa vương,
Thôn Đông đội nón trên đường che vai.

Hàng cau gọi chút nắng mai,
Giàn giầu tay níu tay cài nấc thang.
Dẫu rằng cách trở đò giang,
Gió lên bến đợi, đò càng phụ ai.

Thôn Đông nói nhớ thôn Đoài,
Tương tư này lại thức hoài bao đêm.

(Theo phong cách của bài thơ Tương Tư – Nguyễn Bính)

7. Với Trương Hán Siêu:

Khách thường nói:
Mưa rơi là hạt ngọc trời,
Nắng thời soi tỏ lòng người yêu đương.
Gió kia dịu mát càng thương,
Mang theo mùi cỏ ngát hương khắp trời.

Khách đi:
Che hạt ngọc trời, che nghiêng bóng mát, trốn ngày nắng to.
Thường khi đóng cửa tránh cho,
Ngày gió thổi đến, ngày lo gió nhiều.

Khách về:
Đừng nói thương yêu,
Khuê phòng dù lạnh lòng không muốn chào.

(Theo phong cách của bài thơ Bạch Đằng Giang Phú – Trương Hán Siêu)

8. NGUYỄN TRÃI dịch (BẢO KÍNH CẢNH GIỚI bài 43):


Rồi hóng mưa thuở ngày trường,

Lọng tía đùn đùn tán rợp trương.
Vọng nhật lâu còn tràn thức đỏ,

Hoàng đàn hiên đã tịn ánh dương.
Lao xao gió hát thương trong dạ
Vội vã rèm buông tránh tà phong.
Lẽ có ái nương cầu một tiếng,
Thê thiếp đủ khắp đòi phương.

(Theo phong cách của bài BẢO KÍNH CẢNH GIỚI bài 43 – Nguyễn Trãi)

9. Sang đến Nga, thì ALEXANDER PUSHKIN – Mặt Trời của thi ca Nga sẽ dịch thành:

 

“Tôi yêu mưa” có ai từng nói vậy
Nhưng mưa rồi mở dù vội che ngay
Cũng có khi anh yêu vầng dương rạng
Nhưng náu mình trong bóng dưới hàng cây

Ai đó nguyện tâm mong đợi gió
Gió ghé ngang, anh lại trốn trong phòng
Nên tôi sợ khi người yêu tôi đó.
Chúa biết rằng người có thật lòng không!

(Theo phong cách của bài Tôi Yêu Em – Pushkin)

10. Sang đến Silva Kaputikyan, bản dịch của Le Tran Hai:

 

Em bảo em yêu mưa
Sao xòe ô vội vã?
Em bảo yêu nắng hạ
Sao lủi vào bóng râm?

Em bảo yêu gió xuân
Sao đóng sầm cánh cửa?
Em bảo yêu anh nữa
Bỏ mẹ, anh toang rồi

(Theo phong cách bài thơ Em Bảo Anh Đi Đi)

Với tôi, người đang biên tập lại những câu viết này, cũng xin nhại lại bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hồ Dzếnh, theo phong cách của 6 câu đầu trong bài thơ Ngập Ngừng:

Em tâm sự: yêu mưa và nắng, gió
Nhưng khi mưa lại lủi vội vào hiên
Nắng kia lên, em té chạy vào nhà
Khi có gió, đóng liền khung cửa nhỏ

Tôi cứ sợ, khi nghe lời em nói
“Em yêu anh”, là có phải thật không?

------------

Hồng Anh Sưu tầm 

Hình minh họa- Internet 

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này