Michelle Giuda người trợ lý ngoại trưởng Mỹ gốc Việt

 Michelle Giuda người trợ lý

ngoại trưởng Mỹ gốc Việt 

 

 ◦❤️

"Tôi là người Mỹ nhưng đồng thời nguồn gốc Việt là một phần văn hóa kế thừa mạnh mẽ trong tôi", Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Michelle Giuda chia sẻ.
 
Vào một buổi sáng cuối tuần trong thời tiết lạnh buốt đầu tháng 2, nhiệt độ ngoài trời ở thủ đô Washington D.C. dưới -1 độ C, Bộ Ngoại giao Mỹ đón tân trợ lý ngoại trưởng phụ trách các vấn đề công chúng trong một buổi lễ nhậm chức diễn ra ngoài trời ở công viên quốc gia. Ngày 3/2 đánh dấu việc Michelle Selesky Giuda, 33 tuổi, trở thành quan chức gốc Việt cao cấp nhất trong chính quyền của Tổng thống Mỹ Donald Trump.
 
Michelle S. Giuda tuyên thệ nhậm chức Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề công chúng tại Công viên Quốc gia, thủ đô Washington, D.C. ngày 3/2. 
 
"Tôi chọn công viên quốc gia bởi vì gia đình tôi đến từ Việt Nam, mẹ tôi là người Việt Nam, còn cha tôi là cựu quân nhân trong chiến tranh Mỹ - Việt Nam. Địa điểm lịch sử này có ý nghĩa với tôi và gia đình", Trợ lý Ngoại trưởng Giuda nói với VnExpress trong buổi phỏng vấn độc quyền. "Đó là một thời khắc trọng đại để tôi nhìn nhận xuất thân của mình và cảm thấy biết ơn về lịch sử của gia đình".
 
Giuda nhớ lại bà ngoại và mẹ rời Việt Nam chỉ vài ngày trước khi chính quyền miền Nam sụp đổ tháng 4/1975. "Hồi đó bà và mẹ tôi sống cách Hà Nội không xa", cô chia sẻ. "Đối với mẹ tôi, đó là một bước ngoặt lớn trong đời. Bà thường kể cho tôi nghe bà muốn bắt đầu cuộc sống mới trên đất Mỹ ra sao. Đó là một hành trình lao động cật lực với những giờ làm việc dài đằng đẵng và thật nhiều quyết tâm".
 
Giuda lớn lên theo những câu chuyện bà và mẹ kể về quê ngoại. "Văn hóa Việt Nam hiện diện hàng ngày trong cuộc sống của tôi từ thời thơ ấu". Mỗi mảnh ký ức về quê hương đều chạm đến trái tim Giuda như hình ảnh bà ngoại ngồi giặt quần áo ven con sông sau nhà hay hình ảnh mẹ mặc áo dài đến trường, lúi húi trong bếp nấu ăn cho cả gia đình từ khi còn rất nhỏ. 10 năm trước, sau khi tốt nghiệp cao học, cô gái trẻ lần đầu tiên tới Việt Nam. "Chuyến đi giúp tôi cảm nhận sâu sắc hơn về nơi bà và mẹ sinh ra".
 
 
Quá trình nhận thức về bản thân với Giuda là một hành trình khám phá. Trước câu hỏi về "khía cạnh Việt Nam" trong con người mình, cô dường như vừa muốn khẳng định mình là người Việt Nam vừa muốn nói mình không hẳn là người Việt Nam. "Tôi là người Mỹ nhưng đồng thời nguồn gốc Việt là một phần văn hóa kế thừa mạnh mẽ trong tôi", Giuda ngừng lại, đợi câu hỏi tiếp theo.
 
Chuyến đi kéo dài 4 ngày tới Việt Nam là lần thứ ba Giuda trở về quê ngoại "để nói về những lĩnh vực mà Việt Nam và Mỹ chia sẻ: an ninh, kinh tế và thịnh vượng" cũng như cách thức giúp hai nước đạt được "những lợi ích chung, ước mơ chung và giá trị chung".
 
"Chào các anh, các chị", câu đầu tiên Giuda nói với khán giả ở Trung tâm văn hóa Mỹ ở Hà Nội, khiến đám đông gần 100 người ồ lên trong sự ngạc nhiên. Một người đàn ông ngoài 50 tuổi phấn khích đứng hẳn lên, giơ hai cánh tay qua đầu và vỗ không dứt. Chỉ một câu chào bằng tiếng Việt, nữ quan chức ngoại giao Mỹ đã ngay lập tức tạo ra sự kết nối với người đối diện. 
 
 
Cảm ơn sự lãnh đạo của Tổng Thống
 
"Cảm ơn sự lãnh đạo của Tổng thống. Cảm ơn vì Tổng thống đã trao cơ hội và tôi có thể làm gì để giúp ông". Đó là những gì Giuda muốn nói khi gặp Tổng thống Donald Trump. Trên cương vị của mình, Giuda mong muốn kể những câu chuyện về nước Mỹ, về những giá trị mà nước Mỹ và người dân Mỹ đứng lên bảo vệ - tự do, giải phóng cá nhân, phẩm giá con người. 
 
Lớn lên gần hai thành phố Garden Grove và Westminster với khu Little Sài Gòn nổi tiếng của quận Cam, bang California, nơi tập trung đông người Việt Nam nhất ở Mỹ, Giuda tiếp xúc nhiều với văn hóa Việt Nam qua ẩm thực, lễ hội và chịu ảnh hưởng của "một cộng đồng gắn kết mạnh mẽ".
 
 
Làn sóng người Việt Nam di cư tới Mỹ bắt đầu sau khi Đạo luật trợ giúp người tỵ nạn và di dân Đông Dương do cố tổng thống Gerald Ford ký vào năm 1975. Bất chấp nhiều ý kiến phản đối, vị tổng thống thuộc đảng Cộng hòa đã cho phép hàng trăm nghìn người Việt Nam đến Mỹ theo một quy chế đặc biệt, đạo luật cũng quy định việc phân bổ ngân sách nhằm hỗ trợ tài chính và tái định cư người tị nạn.
 
Chính nhờ mối liên hệ lịch sử này, người Việt Nam tại Mỹ có xu hướng ủng hộ các chính trị gia đảng Cộng hòa hơn Dân chủ. "Suốt một thời gian dài, trong nhóm những cử tri gốc Á, cộng đồng người Mỹ gốc Việt là những cử tri ủng hộ đảng Cộng hòa mạnh mẽ nhất", theo ông Taeku Lee, giáo sư khoa học chính trị và luật tại đại học University California kiêm thành viên thực hiện báo cáo quốc gia về người Mỹ gốc châu Á năm 2016 nói với tạp chí FiveThirtyEight.
 
 
 Báo cáo thực hiện sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ năm 2016 cho thấy trong khi người Mỹ gốc Hàn và Ấn nghiêng về quan điểm cấp tiến, người Mỹ gốc Việt và Hoa giữ quan điểm bảo thủ. Số lượng các cử tri Cộng hòa gốc Á ở quận Cam đăng ký đi bầu cũng vượt trội so với số lượng cử tri đảng Dân chủ.
 
"Tôi luôn quan tâm sâu sắc đến các vấn đề chính trị", Giuda chia sẻ chính đam mê chính trị đã dẫn lối cho cô trên con đường sự nghiệp trở thành một chiến lược gia truyền thông. Cơ hội đầu tiên đến khi nhóm truyền thông của chính trị gia Cộng hòa Newt Gingrich, người từng giữ chức Chủ tịch Hạ viện Mỹ từ năm 1995 đến 1999 dưới thời cựu tổng thống Bill Clinton, thiếu người.
 
Trong 5 năm làm việc, Giuda thăng tiến từ chức quản lý báo chí lên đến phó thư ký quốc gia và giám đốc truyền thông chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2012 của ông Gingrich.
 
 
"Tôi lớn lên nhìn thấy ông ấy trên truyền hình, dõi theo hoạt động chính trị của ông... Tôi luôn ngưỡng mộ cá nhân ông và những thành tựu của ông. Vì vậy khi chuyển đến Washington D.C học cao học, tôi biết mình muốn làm việc cho Newt Gingrich", Giuda nói về người sếp cũ. Chính trị gia Gingrich là một trong những ứng cử viên phó tổng thống Mỹ mà Trump từng cân nhắc trước khi ra tranh cử năm 2016. New York Times dẫn lời Tổng thống Trump miêu tả Newt Gingrich là "người xuất sắc".
 
Năm 2014 đánh dấu nấc thang sự nghiệp tiếp theo của Giuda. Cô nhậm chức phó chủ tịch cấp cao của tập đoàn hàng đầu về truyền thông và quan hệ công chúng Weber Shandwick tại thành phố New York, phụ trách chiến lược truyền thông cho các doanh nghiệp ở 81 quốc gia. Năm 2016, cô được xướng tên là một trong 50 doanh nhân Mỹ gốc châu Á xuất chúng.
 
 
Tháng 1/2018, Tổng thống Trump bổ nhiệm Giuda giữ chức Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề công chúng. "Khi được bổ nhiệm, tôi thấy đây là cơ hội hiếm có và tuyệt vời để sử dụng kỹ năng mà tôi học hỏi được từ truyền thông chính trị và truyền thông doanh nghiệp để giúp Tổng thống Trump phụng sự đất nước và người dân Mỹ", Giuda nói. 
 
Trưởng thành từ thể thao
 
 
Với chiều cao trên 1m7, Giuda nổi bật trong đám đông với bộ váy đơn giản màu trắng ngà. Cô đi lại nhanh nhẹn trên đôi giày đế thấp. Khi nói chuyện, đôi tay cô luôn chuyển động và cánh tay mở một cách tự nhiên về phía người đối diện. Giữ nét mặt tươi dù không cười nhiều, cô tạo cảm giác thân thiện vừa đủ. 
 
Là quan chức gốc Việt cấp cao nhất trong chính quyền của Mỹ hiện nay, Giuda trở thành hình mẫu thành công đối với nhiều phụ nữ. "Tôi học được một bài học rằng thành công lớn là sự tích lũy của nhiều thành công nhỏ. Cũng giống như thể dục dụng cụ, một động tác phức tạp là tập hợp của một chuỗi những động tác nhỏ được thực hiện chính xác và tuần tự", Giuda nhớ lại quãng thời gian chơi thể thao chuyên nghiệp đã giúp thay đổi nhận thức của cô về tiềm năng của bản thân. Thời sinh viên, Giuda từng vô địch giải các trường đại học Mỹ và là đội trưởng đội thể dục dụng cụ nữ của trường đại học California, Los Angeles.
 
Bất chấp hai lần bị từ chối vào đội tuyển thể dục dụng cụ trường và chưa bao giờ thi đấu ở cấp quốc gia, Giuda vươn lên lãnh đạo một đội tuyển gồm nhiều vận động viên Olympics. Đa số vận động viên Mỹ tham gia Thế vận hội Olympics đều đang ngồi trên giảng đường đại học. Tại Olympic Rio ở Brazil năm 2016, gần 80% trong số 558 vận động viên Mỹ từng thi đấu ở các giải thể thao sinh viên đại học.
 
 
Bí quyết của cô sinh viên Giuda là hành động và suy nghĩ như một nhà vô địch. Cô kể hồi năm thứ hai đại học, trong một lần nói chuyện với huấn luyện viên, Giuda thú nhận luôn cảm thấy tự ti trước bề dày thành tích của các đồng đội. "Họ mới là các vận động viên hàng đầu, họ giỏi hơn tôi", cô thổ lộ. "Và huấn luyện viên nói tâm lý của tôi chính là vấn đề". 
 
Sau ngày hôm đó, Giuda lột xác. Dù trong phòng tập hay ngoài phòng tập, lúc ngủ cũng như lúc ăn, cô luôn nghĩ và hành động như thể mình là một nhà vô địch. "Mọi thứ tôi làm trong 24 giờ đều góp phần giúp tôi trở thành vận động viên hàng đầu. Và tôi luôn áp dụng cách tư duy như vậy xuyên suốt sự nghiệp sau này".
 
Giuda cũng khích lệ những phụ nữ trẻ còn rụt rè dấn bước trong công việc. "Là phụ nữ đôi khi chúng ta cảm thấy không tự tin nhưng hãy tự tin lên", cô nói tự tin không có nghĩa là lớn tiếng khoa trương, tự tin là khi bạn tin vào năng lực của mình, tin rằng bạn đã chuẩn bị tốt và làm hết sức có thể. "Dù ở vị trí nào, bạn tin mình đang tạo ra giá trị", cô nói.
 
Giải pháp đối phó nạn tin tức giả sẽ đến từ khối tư nhân
 
 
Là một chuyên gia truyền thông với bề dày nhiều năm kinh nghiệm trong khu vực công lẫn tư nhân, Giuda nhận định truyền thông ngày nay là sự kết hợp giữa nghệ thuật và khoa học. Nhờ khoa học công nghệ chúng ta có thể đo lường và phân tích dữ liệu để hiểu khán giả hơn và từ đó cải thiện hiệu quả của việc truyền thông điệp. Nhưng đồng thời truyền thông là sáng tạo nghệ thuật. "Cuối cùng truyền thông vẫn phải chạm đến cảm xúc của con người", cô nói.
 
Nói về sự trỗi dậy của mạng xã hội và truyền thông số, Giuda khẳng định những sự thay đổi này đang tạo ra cơ hội tuyệt vời cho mọi người trên khắp thế giới cất tiếng nói. "Ngày nay bất cứ ai, chỉ với một tài khoản mạng xã hội hay một chiếc điện thoại thông minh, đều có trong tay công cụ có sức mạnh lên tiếng". Cô dẫn những phát ngôn thường xuyên trên mạng xã hội của Tổng thống làm ví dụ. Cô tin rằng thông qua Twitter, Tổng thống Trump "có thể giao tiếp trực tiếp, tức thời với người dân Mỹ" và ông đang đối thoại với công chúng Mỹ "một cách rất chân thực".
 
 
Tuy nhiên mặt trái của mạng xã hội là phát tán thông tin sai lệch. Các cuộc khảo sát và lấy ý kiến trên toàn quốc cho thấy người dân Mỹ hiện tìm kiếm tin tức từ nhiều nguồn đa dạng nhưng nhiều người cũng cho biết chưa bao giờ họ cảm thấy hoang mang về tin tức như bây giờ. Theo một báo cáo Trung tâm Nghiên cứu Pew công bố vào cuối năm 2017, 2/3 số người Mỹ ở độ tuổi trưởng thành được hỏi cho biết nạn thông tin giả mạo khiến họ mất niềm tin vào truyền thông và ngờ vực về độ chính xác của ngay cả những thông tin thời sự cơ bản.
 
Giuda dẫn báo cáo mới công bố của Reuters Institute khảo sát người đọc trên khắp thế giới cho thấy đa số đều tin rằng sự quản lý của chính phủ không phải câu trả lời cho nạn tin tức giả mà giải pháp sẽ đến từ chính công chúng, khối tư nhân và các tổ chức xã hội dân sự. "Bởi vì sự sáng tạo và đổi mới luôn đến từ những khu vực này", nữ quan chức ngoại giao Mỹ nói.
 
Cô tin rằng nhiệm vụ của chính phủ là trang bị cho người dân kỹ năng phản biện và phân tích thông tin, giúp họ tự quyết định và phân biệt giữa thông tin chính xác và tin tức giả mạo. "Làm được điều đó cũng có nghĩa là chúng ta bảo vệ được quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí", cô nói.
 
 
"Anh không bao giờ thua cuộc nếu anh tận hiến vì sự thật. Khi khủng hoảng xảy ra, khi thách thức khó khăn ập đến hay anh phạm sai lầm, việc anh cần làm là nói sự thật. Công chúng biết khi nào anh thành thật", Giuda cho rằng sự trung thực, minh bạch và cởi mở vẫn là cốt lõi của mọi thông điệp hay chiến dịch truyền thông.
 
 
 
Hạnh Phạm
 
Kim Quy st  
 
Xem thêm...

CUỘC ĐỜI LƯU VONG CỦA NHÀ VĂN DUYÊN ANH

CUỘC ĐỜI LƯU VONG CỦA NHÀ VĂN

 DUYÊN ANH

Nhà văn Duyên Anh (1935-1997)

Nhà văn Duyên Anh qua cái nhìn của một người bạn thân, Vĩnh Phúc, Senior Producer của đài BBC. Dưới đây là bài viết của Vĩnh Phúc từ Luân Đôn. 

oOo

Hôm nay, mở e-mail, tôi thấy một bài, tựa đề 20 năm nhà văn Duyên Anh lìa cõi tạm. Tôi ngồi lặng người, để mặc cho bao nhiêu ký ức về Duyên Anh chợt dồn dập trở về.

Tôi còn nhớ như in, chiều ngày 30 tháng chạp năm Bính Tý, từ Luân Đôn tôi bàng hoàng nhận được tin Duyên Anh qua đời ở Paris ngày hôm trước. Tính theo dương lịch thì là ngày 6/2/1997.

Tang lễ cử hành 10 giờ sáng 14/2/1997, hỏa thiêu lúc 14 giờ cùng ngày. Cuối cùng, tôi đi tới quyết định phải kể lại những điều tôi biết về Duyên Anh, để giúp những người ái mộ nhà văn hiểu rõ hơn về anh, đồng thời đính chính những hiểu lầm của người đời, do vô tình hay cố ý.

Ngay khi Duyên Anh sống trên đảo Pulau Bidong chờ được sang Pháp sum họp với vợ con, anh đã liên lạc với tôi ở Luân Đôn. Và cũng vào thời gian này, rắc rối đã xảy ra. Hồi đó, có người kể lại với tôi rằng một số người trên đảo nghe nói là Duyên Anh làm ăng ten khi đi tù cộng sản, nên họ dọa đánh.

Cũng trong thời gian này, con gái Duyên Anh là Vũ Nguyễn Thiên Hương gửi cho tôi và giáo sư Patrick Honey bản thảo hai truyện “Đồi Fanta”,

 

và “Một người Nga ở Sài Gòn”. Tôi thấy trong “Đồi Fanta” tác giả mượn lời mấy đứa trẻ bụi đời để chửi các nhân vật lãnh đạo cũ của VNCH như Nguyễn văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ, hoặc nhà văn Mai Thảo.

Tôi dùng bút chì đánh dấu những chỗ đó rồi chú thích đề nghị Duyên Anh bỏ các đoạn đó đi, với lý do chúng chỉ làm rẻ tác phẩm mà thôi. Sau đó tôi cảm động và ngạc nhiên khi thấy Duyên Anh nghe theo lời khuyên mà bỏ những đoạn văn đó. Tôi mừng vì nghĩ rằng môt con người cao ngạo và bướng bỉnh như Duyên Anh mà bây giờ biết “tu tỉnh” và biết nghe lời khuyên hợp lý rồi chăng ?

Nhưng không lâu sau thì chứng nào vẫn tật nấy khiến tạo ra biết bao nhiêu là hệ lụy. Tuy nhiên, trong mối giao tình suốt gần hai thập niên 1980, 90, đã có những lần Duyên Anh chịu lắng nghe tôi.

Có thể nói rằng Duyên Anh mang một cuộc sống nội tâm nhiều dằn vặt. Phải chăng điều này tạo ra một Duyên Anh bề ngoài khinh mạn, bướng bỉnh, phá phách ? Có những chuyện riêng tư dường như Duyên Anh chỉ giữ kín trong lòng không hề thố lộ với ai, kể cả người bạn thân nhất, từng gắn bó với Duyên Anh từ thời trai trẻ hàn vi hồi mới di cư, từng hi sinh rất nhiều cho Duyên Anh cả về vật chất lẫn tinh thần, là Đặng Xuân Côn. (Đặng Xuân Côn lớn tuổi hơn Duyên Anh nhưng lấy cô em vợ Duyên Anh, cô Minh).

Đây là ví dụ cho thấy tình thân giữa hai người bạn, và sự hi sinh của Đặng Xuân Côn dành cho Duyên Anh như thế nào: Hồi hai người còn nghèo, với đồng lương thư ký và chỉ đi làm bằng chiếc xe mô bi lét cọc cạch, mà Đặng Xuân Côn dám mua chiếc xe Vespa mới toanh đầu đời cho Duyên Anh.

Và ba lần vợ Duyên Anh đi sanh, thì chính Đặng Xuân Côn là người vào bảo sanh viện trông nom săn sóc sản phụ và hài nhi, khiến cho các bác sĩ và y tá cứ tưởng Đặng Xuân Côn là cha mấy đứa trẻ !

Tôi nghĩ rằng hệ lụy đeo đẳng cuộc đời Duyên Anh có lẽ từ khi Duyên Anh kết hôn. Duyên Anh theo đạo Phật trong khi vợ theo đạo Chúa. Song hình như Duyên Anh cũng không quan tâm chuyện tôn giáo.

Nguyễn Ngọc Phương – vợ Duyên Anh – là con nhà đại điền chủ miền Nam Nguyễn Ngọc Đề, em phó tổng thống thời Đệ Nhất Cộng Hòa Nguyễn Ngọc Thơ. Ở Long Xuyên có con kinh gọi là kinh Ông Đề, chính do cha vợ Duyên Anh cho đào để đem nước vô giúp dân làm ruộng. Dù lấy vợ nhà giàu và có thế lực nhưng Duyên Anh hầu như không nhờ nhà vợ gì cả, vì mẹ ruột Ngọc Phương mất sớm, và ba chị em gái gặp bà dì ghẻ khắc nghiệt.

Tuy vậy cũng khó tránh được “lời ong tiếng ve” và chính Duyên Anh sau này có viết mấy lần về thái độ xem thường của cậu em vợ, để rồi khi đã có danh vọng thì Duyên Anh “tuyết hận” (chữ của Duyên Anh)

Sau này nhờ có dịp tiếp xúc nhiều nên tôi được biết khá rõ về tính tình của vợ Duyên Anh. Chính vì giữa hai vợ chồng không có được mối quan hệ hòa thuận kẻ tung người hứng, hiểu nhau, thông cảm cho nhau, nên gia đình thỉnh thoảng xảy ra cảnh bất hòa.

Theo ông Trần Kim Tuyến, hồi những năm trước 1975, cứ trung bình khoảng 2, 3 tháng, vợ Duyên Anh lại đến khóc lóc nhờ ông và linh mục Thiên Hổ (Nguyễn Quang Lãm, báo Xây Dựng) đi tìm Duyên Anh vì anh chàng cãi nhau với vợ, đã bỏ nhà đi biệt.

Hai vị niên trưởng lại phải cho người đi dò la tin tức Duyên Anh, rồi khuyên nhủ hắn về với gia đình. Đã đành vợ chồng nhà nào cũng đôi khi có chuyện mà người ta gọi là “bát đĩa có khi xô”. Nhưng với Duyên Anh hình như tình trạng này không phải chỉ xảy ra “thỉnh thoảng”.

Sau này, khi đã lâm cảnh mất nước, mất nhà, thân đi tù đi tội, thế mà cũng vẫn còn cảnh xào xáo lục đục. Lắm khi tôi cứ giả thiết : nếu Duyên Anh lấy một người vợ tính tình nhu mì, biết cách chìu chồng, biết nhẫn nhịn chịu đựng, thì có lẽ Duyên Anh đã không gây gổ và có cuộc sống gia đình thật hạnh phúc. Duyên Anh ham bạn, rồi khi có sẵn đồng tiền thì lại ham chơi vung vít.

Khi sống cuộc đời tị nạn ở Paris, không còn tiền để vung vít nữa, nhưng tính ham bạn vẫn còn. Cộng thêm hoàn cảnh sống gò bó cả tinh thần lẫn vật chất, nên càng thèm bạn và chỉ còn cách tìm sự khuây khỏa bằng ly rượu. Bởi vậy, trong một lá thư gửi cho tôi hồi cuối năm 1987 trước khi bỏ Paris sang Hoa Kỳ, Duyên Anh thổ lộ tâm sự với tôi, còn bình thường không hề hé môi.

Trước đó không lâu, Duyên Anh tỏ ra buồn và cô đơn vì cuộc sống ở Paris không thích hợp với mình, nên đã làm bài thơ Lưu đầy gồm 100 câu gửi tặng tôi. Hiểu rõ tâm trạng Duyên Anh, tôi đã viết trả lời bằng bốn câu có giọng hơi trách móc như sau:

“Đến được đây ta ở lại đây

Có ai vui kiếp sống lưu đầy

Sao vội quên câu “sông có khúc…”

Địa ngục, thiên đàng, ai tỉnh say ?”

Viết như vậy, nhưng tôi biết rất rõ rằng Paris không phải nơi có thể cầm chân Duyên Anh được. Tuy nhiên, tôi vẫn muốn cho Duyên Anh biết rằng đất Mỹ cũng chưa hẳn sẽ là nơi thích hợp với anh. Bởi vì bây giờ thời thế đã đổi khác. Những người bạn mà anh tưởng có thể chia bùi xẻ ngọt, những người trước kia đã nhờ vả anh hoặc tỏ ra hào sảng với anh; tất cả bây giờ đã đổi khác rồi. Sẽ khó trông mong gì ở họ. Có kẻ gặp vận may trở nên khá giả, nhưng họ làm mặt xa lạ chứ không nồng nhiệt với anh.

Có những người còn tình nghĩa nhưng lâm cảnh “ốc chưa mang nổi mình ốc làm sao mang cọc cho rêu”. Tôi cũng nhắc nhở Duyên Anh rằng nếu vẫn cứ muốn đi Mỹ thì phải rất thận trọng. Vì đất Mỹ vốn có lối sống rất bạo động, mà bằng cách ăn nói, viết lách đụng chạm, gây thù oán với nhiều người của Duyên Anh thì khó tránh được tai họa.

Nhưng sau khi đọc hai lá thư cuối cùng của Duyên Anh viết từ Paris, tôi mới hiểu rõ thêm những nguyên nhân thúc đẩy Duyên Anh có quyết định dứt khoát. Trước nhất là sự việc liên quan đến buổi ra mắt 3 băng cassette nhạc do Duyên Anh thực hiện. Trước đó một thời gian Duyên Anh viết cho tôi, nói rằng cần tiền để làm việc này. May mắn là một mạnh thường quân giúp một khoản lớn, một vài anh em khác ủng hộ những món nhỏ. Và Duyên Anh ngỏ ý “vay” tôi một khoản nhỏ, hứa bán xong cassette sẽ trả ngay. Tôi đã gửi “ủng hộ, chứ không vay mượn gì cả”.

Chẳng ngờ, khi buổi ra mắt băng nhạc được tổ chức khá xôm tụ với hi vọng tràn trề của Duyên Anh, thì bất ngờ vợ Duyên Anh ập đến phá đám. Bởi vì vị mạnh thưnh là một phụ nữ.

Người này tôi đã biết, và khoảng nửa năm trước đã mời tôi cùng Duyên Anh về nhà ăn cơm. Đây là một phụ nữ đã có hai con gái học trung học và đại học ở Mỹ. “Bị” mời thì tôi đến, nhưng tôi không tỏ ý kiến tán thành hay phản đối mối liên hệ này của Duyên Anh.

Vì tôi nghĩ bạn tôi đã quá khôn ngoan từng trải và nhiều tài hoa do đó đi đến đâu cũng có rất nhiều người mến mộ. Đó là chuyện… bình thường. Còn tôi “tài hèn trí đoản”, nên chỉ biết an phận mà thôi. Vì vụ đánh ghen bất ngờ đó mà Duyên Anh và vị mạnh thường quân được bằng hữu đưa vội ra cửa sau, biến mất; còn quan khách cứ tự động giải tán trong sững sờ.

Sau đó, vợ Duyên Anh tịch thu hết băng nhạc, cho nên không ai mua được, và chỉ một số rất nhỏ bạn thân của Duyên Anh có được các băng nhạc đó mà thôi. Sau vụ này Duyên Anh viết thư cho tôi.

Tất nhiên, không khí gia đình Duyên Anh càng kém vui hơn. Có lẽ sự dằn vặt của vợ đã khiến cho Duyên Anh đi đến quyết định dứt khoát là bỏ gia đình, bỏ Paris để đi Mỹ, mặc dù chưa có quốc tịch Pháp, mà cũng chẳng có một thứ bảo hiểm nào cả, trong đó bảo hiểm du lịch là tối quan trọng.

Chính vì vậy mà khi bị hành hung ngày 30/4/1988, Duyên Anh lâm vào tình trạng rất bi đát. Trong lá thư cuối viết từ Paris, Duyên Anh tỏ cho tôi biết quyết định dứt khoát. Hình như khi sang Mỹ, Duyên Anh đến ở với gia đình Đặng Xuân Côn một thời gian ngắn, rồi đi gặp một số bạn cũ và mới, rồi cũng viết cho một hai tờ báo (hồi đó báo chí Việt Nam ở hải ngoại còn phôi thai lắm). Và dĩ nhiên, Duyên Anh cũng đả kích vung vít khá nhiều người. Đụng chạm lớn nhất có lẽ là với mặt trận Hoàng Cơ Minh mà nghe nói hồi đó đang phát triển mạnh lắm.

Những hệ lụy do Duyên Anh tạo ra khiến đưa đến vụ hành hung thô bạo. Tôi thương và buồn cho Duyên Anh. Không lâu sau khi Duyên Anh đến Paris từ Pulau Bidong, tôi đã sang ngay để phỏng vấn và tường thuật trên BBC.

Còn nhớ, tôi đã chỉ mặt Duyên Anh mà bảo : “Thôi nhé. Từ nay hãy chôn bỏ những thằng Thương Sinh, Bếp Nhỏ, Thập Nguyện v.v… mà chỉ giữ lại thằng Duyên Anh nhé ! Để cho người ta thương và tránh gây thù chuốc oán. Vả lại, viết lách và làm báo ngoài này rất khác với trong nước như cách các ông quen làm trước 1975”.

Khi đó, Duyên Anh đã cười, trả lời, “Tôi hứa với ông và thề sẽ chỉ giữ lại một thằng Duyên Anh thôi”. Và vợ Duyên Anh đã đúng khi nói : “Anh Duyên Anh thề cá trê chui ống !”

Những huyền thoại quanh vụ Duyên Anh bị hành hung

Đã 29 năm rồi, kể từ cái ngày định mệnh 30/4/1988, ngày nhà văn Duyên Anh bị đánh suýt vong mạng. Lúc đó là 5 giờ sáng giờ Luân Đôn. Chuông điện thoại reo, tôi ngạc nhiên bật dậy khỏi giường và lẩm bẩm, “Ai gọi sớm thế !” Đầu dây bên kia, tiếng vợ Duyên Anh khóc và kể rằng chồng bị người ta đánh hôn mê bất tỉnh, chắc là chết mất !

Tôi sững sờ, hỏi xem tình trạng Duyên Anh ra sao. Chị Ngọc Phương vẫn mếu máo, bảo, “Đưa vào nhà thương, nhưng vì anh Duyên Anh không có giấy tờ, không có bảo hiểm, nên chúng nó vất nằm một xó như con chó, không biết gì cả. Anh làm ơn gọi ngay cho bệnh viện, bảo lãnh cho anh Duyên Anh, thì họa may họ mới chữa cho. Anh làm ngay đi !”

Tôi hỏi tên bệnh viện, số điện thoại, và tên bác sĩ trực hôm đó. Vợ Duyên Anh cho mọi chi tiết. Bây giờ tôi chỉ còn nhớ được ông bác sĩ hôm đó có tên Fernandez (?) nên đoán ông ta gốc Mễ. Tôi gọi ngay, xin nói chuyện với ông ta, xưng tên họ, là senior producer trong đài BBC London, cho số điện thoại sở cũng như nhà riêng, kèm theo địa chỉ.

Tôi cho biết Duyên Anh là một nhà văn nổi tiếng của VNCH, từ Paris sang Mỹ chơi, chứ không phải một tên vô gia cư. Và tôi thay mặt gia đình Duyên Anh, hứa sẽ thanh toán mọi phí tổn của bệnh viện. Sau đó, tôi gọi luôn đại diện Pen Club International ở Mỹ, nói cho biết sự thể, và đề nghị họ cũng gọi cho bệnh viện để giới thiệu thân thế và sự nghiệp Duyên Anh.

Tôi lại gọi đại diện Secours Catholique của Pháp (một tổ chức thiện nguyện Công giáo) yêu cầu họ làm tương tự. Rồi sau được biết là Đặng Xuân Côn và con trai lớn của Duyên Anh là Vũ Nguyễn Thiên Chương đã từ Texas bay sang ngay để săn sóc cho Duyên Anh và lo mọi thủ tục giấy tờ.

Tôi yên tâm vì Đặng Xuân Côn và Thiên Chương đã có mặt ngay bên cạnh Duyên Anh. Rồi được biết là sau một thời gian chữa trị trong bệnh viện, Duyên Anh được cho về. Một mạnh thường quân dấu tên (sau này nghe nói là Bùi Bỉnh Bân), đã bí mật đem Duyên Anh về tiếp tục săn sóc.

Theo gia đình Duyên Anh thì người này phải giữ hoàn toàn bí mật, vì vào thời điểm đó người Việt tị nạn sống ở Mỹ rất hoang mang sau vụ Duyên Anh bị hành hung. Trước đó đã thỉnh thoảng có người bị khủng bố hoặc sát hại vì bày tỏ thái độ chính trị.

 

Vợ con Duyên Anh còn sợ rằng kẻ thù sẽ tiếp tục truy tìm để làm cho Duyên Anh chết luôn hầu bịt miệng. Cơ quan FBI gặp bế tắc vì cộng đồng người Việt tại Orange County không có ai dám hợp tác để giúp cho cuộc điều tra truy tìm hung thủ. Người ta sợ và hèn!

Trong khi đó, lại không thiếu những tin đồn, những lời rỉ tai trong quần chúng cũng như trong giới cầm bút về tình trạng sức khỏe của Duyên Anh. Những người bạn tốt muốn tìm hiểu sự thực cũng mù tịt, trong khi có người tung tin là Duyên Anh đã về Pháp rồi.

Thậm chí có một vài ông trong giới cầm bút còn tuyên bố (như thật) rằng tổng thống Mỹ ra lệnh dùng một chuyến bay riêng để đưa Duyên Anh về Pháp, có nhân viên FBI đi theo bảo vệ ! Ông khác lại nói rằng tổng thống Pháp ra lệnh đem một máy bay đặc biệt sang đưa Duyên Anh về Pháp.

Ấy thế mà người Việt mình quả thật quá dễ tính, cứ tin là có thật. Nực cười nhất là cho đến tận ngày nay mà vẫn còn có nhiều người tin như vậy ! Vậy sự thật ra sao ? Sự thật là sau một thời gian chờ đợi cho Duyên Anh phục sức để có thể ngồi máy bay về Pháp, tổ chức thiện nguyện Secours Catholique của Pháp gửi tặng 2 vé máy bay. Một cho Duyên Anh và một cho một người thân đi theo săn sóc. Chỉ có vậy thôi.

Và từ đó, tại Paris, mỗi tuần Duyên Anh phải vào bệnh viện mấy lần để cho bác sĩ theo dõi sức khỏe, rồi được cho tập vận động nhẹ nhàng, nếu không thì sẽ bị bại liệt luôn. Thế rồi, với thời gian, với việc tập vận động, lần lần Duyên Anh sử dụng được tay trái và chân trái.

50 tác phẩm của Duyên Anh xuất bản trước năm 1975

Nghĩa là nửa người bên trái phục hồi tuy không mạnh như xưa, còn nửa bên phải vẫn liệt. Tôi lại luôn luôn gọi qua Paris khích lệ để Duyên Anh đừng nản chí. Tôi thường nhắc Duyên Anh về một thí dụ mà chính Duyên Anh đã viết trong truyện của mình về tấm gương nghị lực và ý chí phấn đấu không chịu khuất phục trước nghịch cảnh, đó là con gọng vó, một loài nhện nước chân dài lêu khêu trông như những gọng của cái vó đánh cá.

Trong một đoạn văn, Duyên Anh tả con gọng vó đứng trên một dòng nước chảy xiết. Nó bị dòng nước cuốn xuôi, nhưng không chịu thua. Nó gắng hết sức vượt lên, ngược dòng. Rất nhiều lần nó bị cuốn xuôi, nhưng nó nhất định không chịu khuất phục, lại vượt lên ngược dòng. Và tôi đã nhắc Duyên Anh hình ảnh con gọng vó để cho Duyên Anh lên tinh thần, khắc phục nghịch cảnh.

Duyên Anh hứa với tôi sẽ làm như con gọng vó. Qủa nhiên, một thời gian sau, Duyên Anh đã viết bằng tay trái khá nhanh, tuy không đẹp được như ngày xưa viết bằng tay phải. Ngày xưa Duyên Anh nổi tiếng viết khá nhanh, chữ nhỏ li ti như con kiến, và rất đều, thẳng tắp. Bây giờ viết tay trái không nhanh và đẹp bằng, nhưng chữ cũng nhỏ và đều đặn.

 

Họa vô đơn chí

Duyên Anh bị hành hung 30/4/1988, còn đang thời kỳ phục hồi sức lực và gặm nhấm đau thương thì thảm họa lại bất ngờ chụp xuống đầu anh một lần nữa. Đó là sự mất đi đứa con gái duy nhất mà Duyên Anh rất thương vì cháu rất thông minh lanh lợi : Vũ Nguyễn Thiên Hương cùng chồng tử nạn trong chuyến máy bay trở về, sau chuyến đầu tiên về thăm quê nội làng Tường An, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Chồng của Thiên Hương là David McAree, một thanh niên hiền lành gốc Tô Cách Lan. David nói tiếng Việt khá giỏi và trước kia có thời gian làm cho đài BBC.

Khoảng gần cuối năm 1988, một hôm vợ Duyên Anh gọi điện thoại than phiền với tôi rằng con gái muốn đem chồng về thăm quê nội, nhưng chị không muốn. Chị cố thuyết phục và ngăn cản, nhưng nó vẫn giữ ý định. Cuối cùng, chị nói, “Tao bảo mày không nghe, mày cứ đi, nếu mày có rớt máy bay mày chết, tao cũng không thương đâu !” Tôi kêu lên, “Sao chị ăn nói gì kỳ cục vậy ? Nói gở như vậy, nếu rủi có chuyện gì xảy ra thì chị sẽ ân hận suốt đời đấy !”

Rồi vì bận rộn công việc, tôi cũng quên chuyện đó. Cho tới một hôm, em trai của Thiên Hương là Thiên Sơn gọi điện thoại sang báo tin, “Bác ơi ! Chị Hương cháu tử nạn máy bay rồi ! Bố cháu bảo cháu báo tin cho hai bác”. Tôi như bị điện giật, sửng người đi một lát mới hỏi, “Sao ? Còn thằng David ? Bố cháu nay ra sao ?” Sơn đáp : “Cả anh David cũng chết luôn. Bố cháu chỉ ngồi yên, không nói gì”

Thì ra, vợ chồng cháu Hương về Việt Nam, ghé về quê nội thăm họ hàng. Ở chơi ít ngày, David còn nhảy xuống tắm ở ao làng, cả làng ra xem. Không ngờ trên chuyến bay đến Bangkok trước khi về Pháp thì máy bay đâm xuống ruộng lúa khi gần tới thủ đô Thái Lan làm 76 người thiệt mạng. 

Bà mẹ góa của David McAree xin đem hài cốt của con trai và con dâu về chôn trong hai ngôi mộ cạnh nhau gần nhà ở Tô Cách Lan.

Một thời gian sau, vợ chồng Duyên Anh được Thiên Chương là con trai lớn cùng Đặng Xuân Côn từ Mỹ sang, đưa đi thăm mộ Thiên Hương ở Tô Cách Lan. Họ ghé nhà tôi ở Luân Đôn làm trạm nghỉ chân ít ngày.

Vợ Duyên Anh không ngớt cằn nhằn chồng tại sao để cho bà sui gia giành lãnh hết tiền bồi thường của hãng hàng không. Phần Duyên Anh chỉ nói, “Cái mạng con mình đã mất rồi, còn chẳng giữ được, tranh giành tiền bạc để làm gì ?”

Những tháng năm cuối đời

Bị tàn tật, chỉ sử dụng có nửa người bên trái, lại bị thêm thảm họa mất con gái, Duyên Anh như chết lịm hẳn đi. Nay trong mắt người vợ, Duyên Anh mất giá hẳn. Cho nên Duyên Anh lại càng phải nghe những lời cằn nhằn vốn đã quá quen thuộc. Tôi không ngạc nhiên khi thấy Duyên Anh rất muốn thoát khỏi không khí tù túng của gia đình.

Thỉnh thoảng Duyên Anh sang ở với tôi ít ngày. Trong những dịp như thế, tôi lại đưa lên thành phố Cambridge cho anh thăm ông Trần Kim Tuyến và nhà văn lão thành Lãng Nhân Phùng Tất Đắc.

Những lúc như thế, Duyên Anh vui lắm, cứ như cá gặp nước. Tuy nhiên, tôi vì bận công việc nên khó thu xếp thời giờ để luôn luôn giúp bạn vui. Ngay như ở Paris, không dễ gì để Duyên Anh có thể đi đây đi đó gặp gỡ bạn bè. Họa hoằn mới nhờ được người đem xe đến chở đi. Và người có lòng tốt cũng lại ngại ngùng không muốn làm phật lòng bà Duyên Anh.

 

 

Hình như bà không muốn chồng đàn đúm, vui vẻ với bạn bè. Ngày xưa Duyên Anh còn khỏe mạnh, sẵn tiền bạc, danh vọng, thì có lý do chính đáng để bà giữ chồng vì sợ tính nết trăng hoa của chồng đã đành. Nhưng nay Duyên Anh đã tàn phế, thất thế, không tiền bạc, mà bà cũng không muốn cho chồng ra ngoài.

Khoảng giữa năm 1995, chẳng hiểu vì sao, Duyên Anh phải kéo lê cái va li nhỏ, được bà đầm hàng xóm kêu giùm cái xe taxi, để đến tá túc ở nhà bà Bích Thuận. Rồi bà Bích Thuận bị vợ Duyên Anh gọi điện thoại dùng lời lẽ khá bất nhã.

May quá, dịp đó bác sĩ Tuyến đang có mặt ở Paris, liền mua vé máy bay cho Duyên Anh sang Luân Đôn, định đến ở nhà tôi. Nhưng lại gặp rủi, là vì đúng ngày hôm sau tôi phải lên đường đi Việt Nam công tác sáu tuần lễ. Nên Duyên Anh phải lên Cambridge ở 3 tuần với bác sĩ Tuyến. Sau đó ông lại mua vé cho Duyên Anh sang Mỹ.

Sang California, Duyên Anh được một số đàn em cưu mang : ở với Vũ Trung Hiền một thời gian, rồi Nguyễn Kim Dung đón về ở một thời gian. Trong những năm này, có lần Duyên Anh trở về Paris để lấy quốc tịch Pháp. Nghe nói cũng thời gian này, FBI cử nhân viên sang Paris gặp Duyên Anh, cho biết họ đã tìm ra kẻ hành hung Duyên Anh trước kia.

Nếu Duyên Anh muốn thì khởi tố, họ sẽ bắt và đưa hung thủ ra tòa. Nhưng Duyên Anh trả lời rằng anh không muốn làm gì nữa. Người Mỹ làm việc quá chậm, còn anh thì đã cảm thấy chán hết mọi chuyện rồi. Thôi hãy bỏ đi ! Cho nên vụ án này chìm và bị quên luôn !

Không phải tới năm đó Duyên Anh mới “bỏ qua” vụ án. Năm 1991 Duyên Anh sang nhà tôi. Tôi đã phỏng vấn để phát trên đài BBC. Khi được hỏi về vụ bị hành hung, Duyên Anh trả lời không còn thù hận gì những kẻ hành hung mình. Duyên Anh bảo họ cứ sống thản nhiên, đừng lo ngại. Theo anh, có thể người ta nghĩ rằng anh đã sợ. Nhưng ai muốn nghĩ sao tùy ý.

Điều xót xa đau đớn cho Duyên Anh là trong những tháng năm cuối đời, khi đã thất thế, thân thể tàn tật, chỉ có thể sử dụng được tay trái và chân trái, nói năng cũng chậm chạp, đầu óc không còn minh mẫn như xưa, nên lắm khi cần phải có người giúp đỡ trong các sinh hoạt hàng ngày.

Vốn là người nhiều nghị lực và tự ái, Duyên Anh cố gắng, không muốn nhờ vả ai cả. Ngay trong gia đình đã thiếu đi tình thương yêu và sự an ủi săn sóc của một người vợ hiền. Cứ nhìn cảnh Duyên Anh ngồi ăn cũng đủ thấy hoàn cảnh bi đát của anh. Thường thường, Duyên Anh thích được ăn cơm để trong cái tô lớn, có chan canh, để có thể dùng tay trái xúc bằng muỗng mà ăn. Gặp những món ăn cứng, thái miếng to, hay phải gắp bằng đũa thì chịu chết !

Đã vậy, còn bị đổ vãi ngoài ý muốn. Có khi chỉ vì một sự bất ưng ý nào đó, tô cơm đang ăn bị lấy đi, đem đổ vào thùng rác! Cho nên, đã từ lâu rồi, Duyên Anh chỉ muốn vùi đầu vào ly rượu để quên đời, quên sầu tủi.

Tiểu sử nhà văn Duyên Anh (1935-1997)

Duyên Anh tên thật là Vũ Mộng Long, những bút hiệu khác là Thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Vạn Tóc Mai, Lệnh Hồ Xung, Thái Anh, Nã Cẩu, Bếp Nhỏ, Bếp Phụ và Độc Ngữ.

Ông sinh ngày 16/8/1935 tại làng Tường An, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Ông học tiểu học và trung học ở Thái Bình và Hà Nội. Năm 1954, ông di cư vào Nam và từng làm đủ nghề : bán thuốc sơn đông mãi võ, theo đoàn cải lương lưu diễn, quảng cáo cho gánh xiếc rong, giữ xe đạp hội chợ, dạy kèm, dạy đàn ghi ta, dạy sáo.

Năm 1960, được sự nâng đỡ tận tình của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn, Duyên Anh bắt đầu sự nghiệp văn chương và nổi tiếng ngay với tác phẩm đầu tay Hoa Thiên Lý. Tiếp theo đó là một loạt Thằng Côn, Thằng Vũ, Con Thúy…. viết về những kỷ niệm ấu thơ tại miền quê Bắc Việt, giọng văn tha thiết, nhẹ nhàng và tình cảm.

Sau đó ông trở thành một ký giả, chủ bút, chủ báo, giám đốc nhà xuất bản. Duyên Anh đã cộng tác với hầu hết những tờ báo lớn ở miền Nam trước năm 1975 như : Xây dựng, Sống, Chính Luận, Công Luận, Con Ong, Tuổi Ngọc…

Có một dạo, Duyên Anh thường viết về giới giang hồ, bụi đời trong xã hội trước năm 1975. Trong tác phẩm của Duyên Anh ca ngợi lối sống phóng khoáng, bất cần đời của giới trẻ bị bế tắc trong cuộc sống. Tuy nhiên vẫn thấm đậm một tính cách nghĩa khí và các nhân vật của Duyên Anh đều sẵn sàng chết vì tình nghĩa và chữ tín của mình.

Các tác phẩm mổi tiếng phải kể đến “Ðiệu ru nước mắt”, “Luật hè phố”, “Dzũng ÐaKao”, “Vết thù hằn trên lưng con ngựa hoang”, “Nặng nợ giang hồ”, “Bồn Lừa”…

Sau sự kiện 30 tháng 4, 1975,ngày 8/4/1976, Duyên Anh bị bắt đi tù cải tạo. Sau khi ra khỏi trại cải tạo vào tháng 11/1981 ông vượt biên đến Malaysia. Tháng 10 năm 1983 Duyên Anh sang định cư tại Pháp. Một số tác phẩm ông viết ở Hải ngoại được dịch ra tiếng nước ngoài và dựng thành phim, như “Đồi Fanta”, “Một Người Nga ở Sài Gòn”. Thời gian này, ông cũng có viết thơ và soạn nhạc. Năm 1985, ông bắt đầu cộng tác với tờ Ngày Nay và trở thành một trong những cây bút trụ cột của báo này.

Ngày 6/2/1997, Duyên Anh mất vì bệnh xơ gan tại Paris, Pháp. (theo Vĩnh Phúc)

 

Hồng Anh st

Xem thêm...

Ngồi với bạn khiến ta ăn uống nhiều hơn

Ngồi với bạn khiến ta ăn uống nhiều hơn

https://baomai.blogspot.com/

Bạn nhớ những gì về bữa tối bạn thưởng thức với bạn bè? Đó là bữa tối mà khi rời đi bạn có cảm giác là mình đã ăn quá nhiều? Hay ở chiều ngược lại, đó là bữa ăn mà bạn đã không gọi món bánh pudding bởi vì không có ai gọi cả?

Bạn có thể đổ lỗi việc bạn ăn quá ít hay quá nhiều cho tập quán xã hội. Vài thập niên nghiên cứu cho thấy chúng ta ăn nhiều hơn nếu có người ăn cùng và chúng ta gọi theo món và ăn theo cách của người khác.

Nhưng chính xác là người đi cùng ảnh hưởng đến bữa ăn của chúng ta như thế nào, và liệu chúng ta có thể tận dụng những ảnh hưởng xã hội này để cắt giảm lượng đường và mỡ tiêu thụ và thậm chí là giảm cân được không?

Ăn nhiều hơn do ăn lâu hơn?

https://baomai.blogspot.com/

Một loạt những nghiên cứu nhật ký của nhà tâm lý học sức khỏe John de Castro vào những năm 1980 đã giúp chúng ta ý thức được ảnh hưởng xã hội đối với thói quen ăn uống.

Cho đến năm 1994, de Castro đã thu thập được nhật ký của trên 500 người ghi chép lại về bữa ăn của họ và bối cảnh xã hội mà họ có bữa ăn đó - ăn cùng bạn bè, hay ăn một mình.

https://baomai.blogspot.com/

Điều khiến ông ngạc nhiên là mọi người sẽ ăn nhiều hơn khi đi cùng người khác so với khi ăn một mình. Thí nghiệm của các nhà khoa học khác cũng phát hiện được rằng mọi người ăn thêm 40% kem và ăn thêm 10% mì ống và thịt bò khi có người ăn cùng so với khi họ ăn một mình.

De Castro gọi đây là 'sự thúc đẩy xã hội' và cho rằng đó là "ảnh hưởng đơn nhất quan trọng nhất và lan tỏa nhất đối với thói quen ăn uống mà vẫn chưa được nhận ra".

Điều gì giúp tăng khẩu vị của chúng ta khi chúng ta ăn cùng ai đó? Đói bụng, tâm trạng hay giao tiếp xã hội gây lơ đễnh đều bị De Castro và các nhà khoa học khác loại trừ. Các nghiên cứu cho thấy bữa ăn của chúng ta thường kéo dài nếu chúng ta ăn trong cùng một nhóm và chúng ta ăn nhiều hơn trong thời gian kéo dài hơn này.

Những quan sát cẩn thận ở một loạt các nhà hàng khác nhau cho thấy những nhóm đi ăn đông hơn thường có bữa ăn lâu hơn. Và khi thời gian bữa ăn là cố định, thì những nhóm lớn không còn ăn nhiều hơn những nhóm nhỏ nữa.

Trong một thí nghiệm vào năm 2006, các nhà khoa học đã tập hợp 132 người và cho họ hoặc là 12 phút hoặc là 36 phút để ăn bánh quy hoặc pizza.

 https://baomai.blogspot.com/

Những người tham gia thí nghiệm có thể ăn một mình, ăn theo cặp hay theo nhóm bốn người. Trong mỗi thời gian bữa ăn cụ thể, những người tham gia đều có lượng ăn giống nhau bất kể nhóm họ có bao nhiêu người.

Thí nghiệm này đã đưa ra một trong những bằng chứng mạnh mẽ nhất cho thấy thời gian ăn lâu hơn là yếu tố quyết định dẫn đến thực khách ăn nhiều hơn trong các bữa ăn giao tiếp xã hội.

Dường như là cách giải thích hợp lý khi cho rằng khi chúng ta ăn uống với bạn bè, chúng ta sẽ nấn ná lâu hơn và do đó là ăn thêm một miếng bánh phó mát nữa.

Buông thả trong bữa tiệc

Khi chúng ta biết mình sẽ ăn trong nhóm đông người, mỗi cá nhân chúng ta thậm chí còn gọi nhiều thức ăn hơn nữa. Điều này được chứng minh từ những quan sát ở một nhà hàng Ý: nhóm thực khách càng đông, thì mỗi thực khách càng gọi nhiều mì ống và tráng miệng.

https://baomai.blogspot.com/

Các bữa ăn giao tiếp xã hội dường như khiến chúng ta trở nên đói hơn, và dường như chúng ta quyết định rằng chúng ta sẽ buông thả thậm chí ngay trước khi gọi món.

Những suy nghiệm như thế này đã đưa C Peter Herman, một nhà khoa học ẩm thực, đến chỗ đề xuất 'giả thiết bữa tiệc': sự buông thả là một phần tất yếu của các bữa ăn giao tiếp xã hội, và rằng chúng ta giao tiếp một phần là để tất cả chúng ta đều có thể ăn nhiều hơn mà không có cảm giác tội lỗi là buông thả quá mức.

Hơn nữa, chúng ta cũng cảm thấy niềm vui của việc ăn cùng nhau ngay cả khi người ăn cùng không có thật.

Trong một nghiên cứu ở Nhật, những người tham gia được yêu cầu ăn bỏng ngô một mình trước một tấm gương hoặc trước một bức tường. Những ai ăn trước tấm gương ăn ngon lành hơn. Bạn có bao giờ để ý có bao nhiêu nhà hàng đặt những tấm gương ở những vị trí nổi bật?

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng đôi khi chúng ta ăn ít hơn khi ăn cùng bạn bè. Mong muốn buông thả của chúng ta có thể được điều chỉnh bởi nhu cầu cần phải biết điều. Chúng ta có thể kiểm soát ấn tượng của mình bằng cách ăn uống tuân theo quy ước xã hội, hay chúng ta có thể quan sát cách người khác ăn như thế nào và làm theo họ, một hành vi được gọi khuôn mẫu xã hội.

Có rất nhiều dẫn chứng.

https://baomai.blogspot.com/

Các nghiên cứu cho thấy trẻ em béo phì ăn ít hơn khi ăn trong nhóm so với khi chúng ăn một mình. Những thanh niên thừa cân ăn nhiều khoai tây chiên và bánh quy khi ăn cùng với một người bạn thừa cân khác nhưng họ sẽ không ăn như vậy nếu bên cạnh họ là một người có cân nặng bình thường.

Tại các căng tin trong trường đại học, nữ giới ăn ít hơn khi bên cạnh họ có nam giới ăn cùng, nhưng họ sẽ ăn nhiều hơn nếu xung quanh đều là bạn bè nữ giới. Trên khắp nước Mỹ, các thực khách sẽ gọi nhiều tráng miệng hơn khi phục vụ họ là những người bồi bàn nặng cân.

Ăn như người khác

https://baomai.blogspot.com/

Ở nước Anh, các thực khách sẽ gọi thêm rau sau khi các nhà hàng dựng lên các tấm bích chương nói rằng đa số các thực khách đến đấy đều ăn rau. Hình ảnh giấy gói kẹo vương vãi cũng là một động lực mạnh mẽ thôi thúc người ta ăn nhiều sô cô la hơn.

Một nghiên cứu vào năm 2014 cho thấy những hành vi như thế được phát hiện là có tác động vừa phải đối với việc tiêu thụ thức ăn.

Nữ giới có xu hướng phản ứng mạnh mẽ hơn nam giới và chúng ta cũng có xu hướng làm theo những dấu hiệu gợi ý từ những người giống chúng ta hơn. Những xu hướng này phù hợp với quan niệm cho rằng chúng ta nắm bắt những gợi ý về làm sao ứng xử cho phù hợp và ăn uống theo cách đó.

https://baomai.blogspot.com/

Cho đến nay, có rất ít nghiên cứu tìm hiểu tại sao chúng ta lại trở nên ăn uống phù hợp với bối cảnh xã hội. Có lẽ việc lưu tâm đến những quy ước xã hội và không ăn nhiều hơn những người khác đã thúc đẩy những tổ tiên săn bắt - hái lượm của chúng ta chia sẻ thức ăn. Và ăn uống như người khác có thể khiến cho trẻ em phát triển thói quen ăn uống những thực phẩm an toàn và giàu dinh dưỡng, và do đó có khả năng tránh được những thực phẩm nguy hiểm.

"Chúng ta có thể học kinh nghiệm bằng cách làm thử và làm sai nhưng cách làm như vậy thì rủi ro và khiến chúng ta bị bệnh. Tôi cho rằng việc quan sát người khác ăn như thế nào và ăn như họ từ khi còn nhỏ là rất quan trọng, nhất là đối với những người sống thọ bởi vì lựa chọn ăn uống của họ chính xác và phù hợp," Suzanne Higgs, giáo sư tâm sinh lý ăn uống tại Đại học Birmingham, cho biết.

Nên kiểm soát có ý thức

Không may là các loại thức ăn chiên giòn và thức ăn ngọt dễ dàng tìm thấy đến nỗi những chuẩn mực ăn uống hiện thời của chúng ta có thể trượt dài trong dầu mỡ. Chúng ta có xu hướng ăn giống như nhóm xã hội của mình, và chúng ta ít quan tâm đến việc ăn quá mức nếu mọi người ai cũng ăn nhiều và cũng tăng cân như nhau. Trong những nhóm xã hội như thế, "chúng ta có thể sẽ không nhận ra sự béo phì bởi vì nó đã thành số đông," bà Sarah-Jeanne Salvy, phó Giáo sư về Y tế dự phòng tại Đại học Alabama, nói.

 https://baomai.blogspot.com/

Salvy nghiên cứu các khía cạnh xã hội của việc ăn uống và béo phì.

"Khi được cho biết kết quả đo của họ trên thang bậc BMI, một số người đã ngạc nhiên và cho rằng thang bậc này đã không đúng khi đưa ra những tiêu chuẩn không thể đạt được như thế," Salvy cho biết.

Một sự dịch chuyển trong quan niệm xã hội về phía trọng lượng cao hơn có thể giải thích một phần tại sao nhiều người đang dần dần ăn uống đến béo phì. Tổ chức Y tế Thế giới cho biết có đến một tỷ người trên khắp thế giới bị béo phì, trong đó có 340 triệu trẻ em.

May mắn là thói quen ăn uống lành mạnh không cần chúng ta phải từ bỏ những người bạn có thân hình mập mạp hơn chúng ta.

https://baomai.blogspot.com/

Thay vào đó, trước hết chúng ta cần nhìn nhận rằng thói quen ăn uống của chúng được định hình rất lớn bởi các ảnh hưởng xã hội. Từ đó, chúng có thể ý thức hơn về cách ứng xử của mình trong tình huống này và kiểm soát bữa ăn của mình một cách có ý thức - có lẽ bỏ qua món qua món khai vị hay tráng miệng chẳng hạn.

Nhưng nếu Herman nói đúng rằng chúng ta có ý định buông thả qua mức trong các bữa ăn giao tiếp xã hội và xem đó như là những bữa tiệc thịnh soạn, thì kiểm soát cơn thèm ăn của mình một cách có ý thức có thể đi ngược lại bản chất chúng ta.

Và sự kiềm chế thiếu tự nhiên đó có thể gần như là không thể nếu người ngồi đối diện với chúng ta trên bàn ăn muốn gọi bánh phô mai…

Yao-Hua Law

Hoàng Điệp ST

 

Xem thêm...

18 món ăn đặc sản miền Trung làm quà “nhắc đến là thèm”

18 món ăn đặc sản miền Trung làm quà “nhắc đến là thèm”

xay dung thuong hieu hue kinh do am thuc viet

18 món ăn đặc sản Miền Trung làm quà !

Các món ăn đặc sản miền Trung

Cao lầu (Hội An)

Nhắc đến phố cổ Hội An ai cũng nhớ đến món Cao lầu nổi trứ danh, được coi là niềm tự hào của ẩm thực nơi đây, món ăn này đặc biệt từ tên gọi cho đến cách thức chế biến. Để có được sợi mì dai giòn cần phải trải qua rất nhiều công đoạn, từ lúc ngâm gạo thơm trong nước tro,rồi lọc cho kỹ, xay gạo ra, bòng, rã cho ra nước, rồi lại nhồi, hấp nhiều lần nữa và cuối cùng đem phơi khô. Những sợi mì tươi, điểm xuyết vài sợi mì khô chiên giòn, vài miếng thịt lợn thái lát mỏng, chan lên chút nước dùng ngon ngọt, đậm đà, ăn kèm với rau đắng, cải con hay húng lủi thì cứ gọi là ngon hết nấc. Sau khi thăm thú chán chê Hội An xinh đẹp, dừng chân tại một quán ven đường, gọi cho mình bát Cao lầu và thưởng thức hương vị đặc biệt của nó là một lựa chọn tuyệt vời cho chuyến đi của bạn đấy.

Món cao lầu nổi tiếng ai ai cũng biết (Ảnh ST)

Món cao lầu nổi tiếng ai ai cũng biết

Mì Quảng

Đây là món ăn được ví như cái “hồn” của ẩm thực Quảng Nam, đến miền Trung nắng gió mà không thử món này thì thật là đáng tiếc lắm đấy. Sẽ không khó để tìm thấy địa điểm ăn mì Quảng vì đâu đâu ở nơi này từ trong ngõ ngách cho tới chợ búa, làng mạc, đến khu phố nhộn nhịp, người ta có thể dễ dàng thưởng thức được tô mì thơm ngon với tôm, thịt heo tươi thái lát hay thịt gà xé miếng nhỏ, vị beo béo của dầu, hương thơm của đậu phộng, nước lèo sánh, ngọt đủ thấm và không thể thiếu bánh đa vừng giòn ngậy ăn kèm với các loại rau sống như xà lách, diếp cá, húng, rau mùi, bắp chuối,… Dù bậngì thì đã đến đây là phải thưởng thức bằng được món ăn tinh túy này nhé!

Du lịch Đà Nẵng không thể bỏ qua món mì Quảng ngon nổi tiếng này (Ảnh ST)

Du lịch Đà Nẵng không thể bỏ qua món mì Quảng ngon nổi tiếng này (Ảnh ST)

Ăn kèm với bánh tráng (bánh đa) cùng các loại rau như xà lách, bắp chuối, diếp cá, rau húng, rau quế, rau cải, hành, mùi để làm tăng hương vị nhé (Ảnh ST)

Ăn kèm với bánh tráng (bánh đa) cùng các loại rau như xà lách, bắp chuối, diếp cá, rau húng, rau quế, rau cải, hành, mùi để làm tăng hương vị nhé (Ảnh ST)

Bún bò Huế

Bún bò Huế nổi tiếng từ trong Nam ra tới ngoài Bắc, bạn có thể thấy ở khắp nơi đều bán nhưng chỉ có ở xứ Huế mộng mơ bạn mới có thể cảm nhận hương vị trọn vẹn, đặc trưng nhất! Những sợi bún to, tròn, trắng trẻo điểm xuyết những lát thịt bò thăn, nước dùng ngọt thơm, đã ăn là sẽ nhớ mãi, không lẫn đi đâu được. Đây cũng là món ăn tốt cho sức khỏe và đem lại giá trị dinh dưỡng cao.

Bún bò Huế là một trong những đặc sản của xứ Huế, mặc dù món bún thì ở đâu cũng có (Ảnh ST)

Bún bò Huế là một trong những đặc sản của xứ Huế, mặc dù món bún thì ở đâu cũng có (Ảnh ST)

Bún bò là món “dễ gây nghiện” ăn một lần rồi thì muốn ăn hoài và khó mà cưỡng lại được (Ảnh ST)

Bún bò là món “dễ gây nghiện” ăn một lần rồi thì muốn ăn hoài và khó mà cưỡng lại được (Ảnh ST)

Bánh canh cá lóc (Quảng Trị)

Một món ăn giải nhiệt ưa thích của người dân Quảng Trị, với những nguyên liệu chính là bánh canh dai dai làm từ bột gạo lứt và gạo tẻ, thịt cá lóc được rim vàng ruộm sau khi đã luộc là lọc xương kỹ càng, qua bàn tay chế biển khéo léo, bạn sẽ có thể có ngay cho mình một tô bánh canh cá lóc dậy mùi thơm từ cá lóc, mùi hành lá thoang thoảng, mùi ớt bột cay nồng. Một mùi vị đậm đà đến khó quên.

Sợi bánh canh thơm dẻo ăn kèm thịt cá ngọt nước đậm đà rất hấp dẫn (Ảnh ST)

Sợi bánh canh thơm dẻo ăn kèm thịt cá ngọt nước đậm đà rất hấp dẫn (Ảnh ST)

Hương vị của tô bánh canh bốc khói nghi ngút, thơm mùi hành, cay nồng ớt bột thật đậm đà khó quên (Ảnh ST)

Hương vị của tô bánh canh bốc khói nghi ngút, thơm mùi hành, cay nồng ớt bột thật đậm đà khó quên (Ảnh ST)

Cơm gà Tam Kỳ (Quảng Nam)

Ngoài món mì Quảng trứ danh thì Quảng Nam còn được biết đến với món cơm gà Tam Kỳ nổi tiếng không kém, đây cũng là một trong các món ăn đặc sản miền Trung không thể không thử. Cơm gà ngon khi miếng thịt gà được lấy từ chính những con gà ta thả vườn tại Tam Kỳ và cơm phải được nấu từ loại gạo lúa mới thì cơm mới ngon, dẻo và thơm. Bên cạnh 2 nguyên liệu chủ chốt, sắc vàng từ bột nghệ khi cho vào lúc nấu cơm, sắc đỏ từ những lát cà chua, sắc xanh từ miếng dưa leo hòa quyện với nhau, ăn cùng nước mắm tỏi, ớt thì đúng là tuyệt ngon luôn đó.

Màu sắc đẹp mắt của món cơm gà Tam Kỳ này nhìn là muốn ăn rồi (Ảnh ST)

Màu sắc đẹp mắt của món cơm gà Tam Kỳ này nhìn là muốn ăn rồi (Ảnh ST)

 Cơm gà Tam Kỳ với hương vị thơm ngon, đậm đà chắc chắn bạn sẽ thích mê ngay khi ăn miếng đầu tiên (Ảnh ST)

Cơm gà Tam Kỳ với hương vị thơm ngon, đậm đà chắc chắn bạn sẽ thích mê ngay khi ăn miếng đầu tiên (Ảnh ST)

Cơm Hến (Huế)

Nghe tên món ăn có vẻ dân dã nhưng khi thưởng thức nó thì bạn sẽ không thấy sự dân dã một chút nào hết mà thấy món ăn này mang đậm “hồn cốt Huế”. Hến được xào cùng với măng khô và thịt ba chỉ đã cắt sợi, ăn kèm với đậu phộng, mè rang, ruốc sống,tóp mỡ, da heo chiên giòn, bánh tráng nướng bóp vụn ra và không thể thiếu nước luộc hến nóng hổi có thêm chút gừng giã nhuyễn tạo độ thơm, chan cùng với cơm hến tạo vị ngon ngọt khi ăn. Đặc biệt món này ăn rất cay, vừa ăn miệng vừa xuýt xoa vì cay nhưng với người dân Huế thì vị cay đó mới thấm, mới thưởng thức hết được hương vị thơm ngon của món ăn này.

Cơm hến – món ăn đậm đà phong vị xứ Huế (Ảnh ST)

Cơm hến – món ăn đậm đà phong vị xứ Huế (Ảnh ST)

Tô cơm hến vừa thơm, vừa có vị ngọt của hến, của nước luộc hến (Ảnh ST)

Tô cơm hến vừa thơm, vừa có vị ngọt của hến, của nước luộc hến (Ảnh ST)

Bánh canh hẹ (Phú Yên)

Bánh canh hẹ là món ăn đặc sản của xứ Nẫu (Phú Yên), tuy đơn giản nhưng món ăn này lại rất được lòng người dân và du khách. Nghe cái tên là biết món ăn sẽ nổi bật bởi màu xanh mát của hẹ, ngoài ra chắc chắn có những sợi bánh nhỏ có độ dai mềm dẻo nhất định, những miếng chả cá được hấp chín và chiên vàng thơm ngon, đặc biệt là nước lèo được nấu từ cá tươi, có vị ngọt đậm đà tự nhiên chứ không béo và dễ ngán như nấu từ xương heo đâu. Ghé đến xứ sở “hoa vàng trên cỏ xanh” thì hãy thưởng thức một tô bánh canh hẹ để không bị nuối tiếc nha!

Bánh canh hẹ là một đặc sản của Phú Yên, có hương vị cực thơm ngon, hấp dẫn (Ảnh ST)

Bánh canh hẹ là một đặc sản của Phú Yên, có hương vị cực thơm ngon, hấp dẫn (Ảnh ST)

Nghe cái tên là biết món ăn sẽ nổi bật bởi màu xanh mát của hẹ rồi (Ảnh ST)

Nghe cái tên là biết món ăn sẽ nổi bật bởi màu xanh mát của hẹ rồi (Ảnh ST)

Gỏi cá mai ( Ninh Thuận)

Cá mai có rất nhiều và lại cực dễ bắt ở biển Ninh Thuận, để có món gỏi cá mai thơm ngon cho khách thưởng thức thì cá mai sẽ được rút xương (mặc dù cá mai chỉ bé như cá cơm thôi) rồi dùng giấy thấm cho thật khô từng con, tái chín bằng cách vắt chanh, cho giấm, me vào, sau đó rắc lên một lớp thính, cho cà rốt thái sơn, rau rau răm thái nhỏ, đậu phộng rang, hành tây thái lát mỏng, húng lủi và rưới thêm một chút nước mắm tỏi ớt là có món gỏi cá mai tuyệt vời rồi, nghe thôi mà thấy nước miếng sắp ứa ra ngoài đây nè. Đây là món đặc sản miền Trung nhất định bạn phải thử khi ghé thăm vùng đất sa mạc nắng gió Ninh Thuận này nhé!

Món gỏi cá ngon phải có vị chua dịu của chanh, cay từ ớt, ngọt tự nhiên nhờ cá kết hợp với hương vị mắm đặc trưng trong nước mắm (Ảnh ST)

Món gỏi cá ngon phải có vị chua dịu của chanh, cay từ ớt, ngọt tự nhiên nhờ cá kết hợp với hương vị mắm đặc trưng trong nước mắm (Ảnh ST)

Bạn sẽ khó có thể chối từ món gỏi cá mai cuốn bánh tráng ngon nao lòng này đó (Ảnh ST)

Bạn sẽ khó có thể chối từ món gỏi cá mai cuốn bánh tráng ngon nao lòng này đó (Ảnh ST)

Bún cá dầm (Nha Trang)

Đến với thành phố biển Nha Trang mà bạn chưa một lần nếm thử món ăn này thì hành trình khám phá chưa thể trọn vẹn được. Một tô bún cá Nha Trang dầm chắc chắn không thể thiếu bún và chả cá rồi, có thêm vài lát cà chua, vài cọng hành thơm, ăn cùng rau xà lách, bắp chuối,… và chan nước lèo được nấu từ cá ngừ hoặc cá bò ngọt vị thì mới chuẩn bún cá dầm Nha Trang chính hiệu. Ai đã từng thưởng thức rồi thì khó mà quên được hương vị đặc trưng của món ăn này đâu.

Bún cá dầm Nha Trang này đã có nguồn gốc từ rất lâu với cách chế biến nước lèo độc đáo (Ảnh ST)

Bún cá dầm Nha Trang này đã có nguồn gốc từ rất lâu với cách chế biến nước lèo độc đáo (Ảnh ST)

Được ninh từ xương cá thu, cá cờ nên nước dùng có vị ngọt thanh rất tự nhiên(Ảnh ST)

Được ninh từ xương cá thu, cá cờ nên nước dùng có vị ngọt thanh rất tự nhiên(Ảnh ST)

Bánh đập

Bạn  sẽ bắt gặp ở những gánh hàng rong hay chợ huyện dọc các tỉnh thành miền Trung món ăn dân dã đậm chất thôn quê này đó. Bánh đập thực ra là sự kết hợp thú vị của bánh tráng nướng và bánh ướt, ăn cùng với thịt luộc, thịt nướng hoặc lòng lợn,… Chấm miếng bánh đập vào chén mắm cay đặc trưng nơi đây, cảm nhận vị mềm mềm của bánh ướt, vị giòn giòn của bánh tráng nướng, vị ngon ngọt, thơm thơm của thịt sẽ đem lại cảm giác thích thú vô cùng khi ăn, bạn chỉ muốn ăn mãi không dừng lại thôi đó.

"Bánh đập" được hiểu đơn giản là bánh phải được đập rồi mới ăn (Ảnh ST)

“Bánh đập” được hiểu đơn giản là bánh phải được đập rồi mới ăn (Ảnh ST)

Bánh đập là sự kết hợp giữa bánh tráng nướng, bánh ướt, ăn kèm với thịt nướng, thịt luộc,... (Ảnh ST)

Bánh đập là sự kết hợp giữa bánh tráng nướng, bánh ướt, ăn kèm với thịt nướng, thịt luộc,… (Ảnh ST)

Các món đặc sản miền Trung làm quà

Tré bà Đệ (Đà Nẵng)

Nằm trong top đầu món ăn đặc sản làm quà từ mảnh đất miền Trung thân thương thì phải kể đến tré bà Đệ bởi món ăn được rất nhiều người ưa chuộng, ai ai đến Đà Nẵng du lịch đều phải có món này mua về. Tré bà Đệ cũng rất dễ làm, được làm từ nguyên liệu chính là thịt lợn nạc, thái nhỏ và trộn với các gia vị có sẵn, được ủ men vài ngày là có thể thưởng thức rồi. Món ăn được bày bán phổ biến ở rất nhiều nơi nên không khó để chọn mua cho mình vài xâu đâu nha.

Là một món ăn làm quà được nhiều người mua nhất khi du lịch Đà Nẵng (Ảnh ST)

Là một món ăn làm quà được nhiều người mua nhất khi du lịch Đà Nẵng (Ảnh ST)

Tré Bà Đệ luôn tự hào là một trong những đặc sản ẩm thực độc đáo của Đà Nẵng (Ảnh ST)

Tré Bà Đệ luôn tự hào là một trong những đặc sản ẩm thực độc đáo của Đà Nẵng (Ảnh ST)

Mực rim me

Là một món ăn được chế biến từ mực khô, cùng với me và một số gia vị khác, qua vài công đoạn đơn giản để làm ra, món mực rim me là sự kết hợp hoàn hảo của 4 vị chua, ngọt, mặn, dai. Vị me chua cùng với vị mặn của mực khô tạo cảm giác kích thích khi ăn, cứ muốn ăn mãi không thôi. Món này được bảo quản trong lọ nhỏ, rất thuận tiện mang đi nên bạn hoàn toàn có thể mua mang đi món quà miền Trung thơm ngon này.

Mực rim me cũng là một trong những đặc sản miền Trung được du khách ưa thích mua về làm quà (Ảnh ST)

Mực rim me cũng là một trong những đặc sản miền Trung được du khách ưa thích mua về làm quà (Ảnh ST)

Mực rim me có vị ngọt của mực kèm với chua chua của me sẽ làm người ăn cảm thấy vô cùng ngon miệng (Ảnh ST)

Mực rim me có vị ngọt của mực kèm với chua chua của me sẽ làm người ăn cảm thấy vô cùng ngon miệng (Ảnh ST)

Bánh khô mè

Nếu được hỏi món bánh đặc sản miền Trung nào nổi tiếng nhất thì chắc chắn đó là bánh khô mè được biết đến với vị thơm ngon và vẫn giữ được hương vị cổ truyền hiếm có. Trước kia bánh chỉ được sản xuất vào dịp lễ lớn hay dịp tết nhưng ngày nay bánh đã có thương hiệu riêng và được sản xuất quanh năm, không chỉ ở các tỉnh Đà Nẵng hay Quảng Nam có món bánh này mà khắp các tỉnh thành miền Trung đều có, giúp du khách muốn thưởng thức đều có thể dễ dàng mua được.

Một thức quà ngon mà người dân Đà Nẵng dành cho du khách thập phương (Ảnh ST)

Một thức quà ngon mà người dân Đà Nẵng dành cho du khách thập phương (Ảnh ST)

Bánh khô mè là một trong những loại bánh đặc sản truyền thống của miền Trung (Ảnh ST)

Bánh khô mè là một trong những loại bánh đặc sản truyền thống của miền Trung (Ảnh ST)

Trà cung đình (Huế)

Có lẽ khi giới thiệu về đặc sản miền Trung nào thể hiện sự tinh hoa nhất nơi đây thì chỉ có thể là trà cung đình Huế. Trà cung đình Huế mang đậm, gợi nhớ một nét gì đó rất xa xưa, chắc là do ngày xưa vua chúa hay dùng trà cung đình vào nhiều thời gian khác nhau trong ngày, mà vì là loại trà chỉ vua chúa được thưởng thức nên được bào chết rất kỹ lưỡng tỉ mỉ từ rất nhiều loại thảo dược quý. Thưởng thức một tách trà cung đình ấm nóng sẽ giúp thải độc tố ra khỏi cơ thể, mát gan, giúp ăn ngon ngủ tốt hơn, cảm thấy bớt mệt mỏi hơn. Mua vài hộp trà thì người nhận quà hẳn phải hạnh phúc và sung sướng với món quà quý như thế đó.

Trà cung đình Huế có rất nhiều loại thảo dược quý trong đó, bởi thế nên dù có thể dùng hàng ngày (Ảnh ST)

Trà cung đình Huế có rất nhiều loại thảo dược quý trong đó, bởi thế nên dù có thể dùng hàng ngày (Ảnh ST)

Trà cung đình Huế - nét tinh hoa xứ Huế (Ảnh ST)

Trà cung đình Huế – nét tinh hoa xứ Huế (Ảnh ST)

Nước mắm Nam Ô

Nhắc đến làng biển Nam Ô là nhớ đến những chai mắm được tự tay làm thơm ngon, chất lượng không thua kém gì nước mắm Phú Quốc chút nào nhé! Nguyên liệu chính để làm là cá cơm than một loại cá giàu chất đạm và được ủ với muối. Do nước mắm được làm thủ công hoàn toàn và khi làm ra được ủ 1 năm ròng để tinh chế ra loại mắm ngon nhất, chưa kể đã có thương hiệu lâu năm nên bạn yên tâm về chất lượng và có thể mua vài chai hoặc cả thùng về ăn thoải mái nghe.

Nước mắm được ủ đến 1 năm ròng để tinh chế ra loại mắm ngon nhất (Ảnh ST)

Nước mắm được ủ đến 1 năm ròng để tinh chế ra loại mắm ngon nhất (Ảnh ST)

Từ lâu nước mắm Nam Ô đã có tiếng tăm trên thị trường trong nước và nước ngoài (Ảnh ST)

Từ lâu nước mắm Nam Ô đã có tiếng tăm trên thị trường trong nước và nước ngoài (Ảnh ST)

Quế Trà Bồng

Món quà được ví như đặc sản của thiên nhiên Quảng Ngãi, quế Trà Bồng rất đa dạng về các loại như vỏ quế ăn thường, bột quế, tinh dầu quế,… Là một trong 4 vị thuốc quý cùng với sâm, nhung, phụ, quế là một dược liệu thiên nhiên quan trọng, chữa được nhiều bệnh hoặc chế biến ra các món ăn có lợi cho sức khỏe. Mua vài gói quế Trà Bồng làm quà thì người được tặng sẽ cảm thấy trân trọng món quà quý từ thiên nhiên này đấy.

Một món quà được đông đảo du khách lựa chọn mang về làm quà khi đặt chân lên vùng đất Quảng Ngãi (Ảnh ST)

Một món quà được đông đảo du khách lựa chọn mang về làm quà khi đặt chân lên vùng đất Quảng Ngãi (Ảnh ST)

Quế Trà Bồng - đặc sản từ thiên nhiên (Ảnh ST)

Quế Trà Bồng – đặc sản từ thiên nhiên (Ảnh ST)

Chả bò (Đà Nẵng)

Đà Nẵng ngoài nổi tiếng với những bãi biển đẹp còn rất nổi tiếng với món đặc sản chả bò siêu ngon. Có lẽ khắp vùng miền trên đất nước ta đều có món này nhưng chả bò Đà Nẵng thì không thể lẫn vào đâu được, bởi được làm từ 100% thịt bò tươi ngon, không sử dụng phèn sa, chất bảo quản như một số nơi. Bạn cứ thử cắt khoanh chả bò của Đà Nẵng mà xem, một mùi thơm đặc trưng của thịt bò nơi đây sẽ hấp dẫn bạn ngay đó, chả có màu hồng, vị ngọt nhưng mà cũng khá giòn, dai và đậm đà.

Chả bò được xếp loại là một trong món ẩm thực đặc sản của nổi tiếng của Đà Nẵng (Ảnh ST)

Chả bò được xếp loại là một trong món ẩm thực đặc sản của nổi tiếng của Đà Nẵng (Ảnh ST)

Chả bò được làm hoàn toàn từ 100% thịt bò tươi ngon (Ảnh ST)

Chả bò được làm hoàn toàn từ 100% thịt bò tươi ngon (Ảnh ST)

Bò khô, nai khô

Bò khô hay nai khô ở đây được chọn lọc cẩn thận, chủ yếu từ những phần đùi ngon nhất, chặt thành nhiều thớ vừa ăn, tẩm ướp gia vị hài hòa rồi sấy lên. Có thể đóng gói bảo quản được lâu và thuận tiện cầm theo nên được nhiều du khách mua về ăn hay làm quà. Nhâm nhi thịt bò khô dai dai, cay ngọt đều có cùng với cốc bia, chén rượu, chém gió cùng bạn bè thì quá tuyệt rồi.

Được chế biến từ bò tươi nguyên chất, lấy từ những thớ thịt ngon nhất để cho ra những món bò khô vô cùng thơm ngon (Ảnh ST)

Được chế biến từ bò tươi nguyên chất, lấy từ những thớ thịt ngon nhất để cho ra những món bò khô vô cùng thơm ngon (Ảnh ST)

Thịt nai khô có thớ dài nguyên, ăn không quá khô, khi thưởng thức bạn vẫn cảm nhận được vị ngọt ngon của thịt (Ảnh ST)

Thịt nai khô có thớ dài nguyên, ăn không quá khô, khi thưởng thức bạn vẫn cảm nhận được vị ngọt ngon của thịt (Ảnh ST)

Nói đến dải đất miền Trung là nhớ đến hình ảnh người dân vất vả lam lũ, một nắng hai sương, nhớ những bãi biển trong xanh xa tít tắp nhớ đến cả những món đặc sản miền Trung quá đỗi phong phú và đa dạng. Hãy ghé thăm miền Trung ít nhất một lần để thưởng thức những món ăn ngon gây thương nhớ với những cảm xúc khó phai nhòa này nhé!

 Lan Chi ST

Xem thêm...
Theo dõi RSS này