Sự thật về công nghệ mỹ phẩm Mica

Sự thật về công nghệ mỹ phẩm Mica

 

 

Bột son môi mica -Hình Internet

 

Đằng sau ngành công nghiệp mỹ phẩm lợi nhuận hàng trăm tỷ đô là một câu chuyện đáng buồn tại một ngôi làng nhỏ xa xôi hẻo lánh ở Ấn Độ, trẻ em đang bán mạng sống để làm mỹ phẩm.

Sáng nào cũng vậy, cô bé Pooja Bhurla đều thức giấc bên cạnh người bà của mình trên chiếc chõng đan sơ sài nằm bên trong căn phòng khách chật chội của gia đình. Em không than phiền khi phải nằm ngủ ngay bên cạnh bầy dê lèo tèo vài con, vì ở tuổi 11, em nghĩ rằng mình nên chia sẻ chỗ ngủ với cả vật nuôi trong nhà.

 Cô bé Pooja Bhurla ​cùng rất nhiều trẻ em khác phải ra hầm mỏ làm việc để kiếm cái ăn.

Pooja mặc vào người chiếc đầm màu xanh lá thêu thùa hoa văn cùng chiếc quần legging màu vàng cũ nát, trùm một chiếc khăn choàng màu hồng tươi sáng lên vai, và xỏ cặp chân đen đủi vào đôi dép tông ám màu bụi đất. Thỉnh thoảng, em sẽ giúp quét nhà hoặc trông nom hai cậu em trai nhỏ, nhưng hầu như mỗi buổi sáng, em đều phải thức dậy sớm và đi cùng bố đến khu mỏ trong làng.

Hai bố con Pooja cuốc bộ trên con đường làng bụi bặm, nơi ngay cả đất dưới chân cũng sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, vì xen lẫn trong đất là một nguồn tài nguyên vô giá được hình thành từ hàng trăm năm qua: mica.

Càng đến gần khu mỏ, những hạt bụi lấp lánh càng dày đặc và nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy cả những mảnh mica lớn chưa khai thác thấp thoáng đó đây. Đợi thêm một lát, họ sẽ thấy những đứa trẻ trồi lên khỏi những cái lỗ trên mặt đất, mình mẩy lấm lem, đến mỏ làm việc còn sớm hơn cả Pooja.

Bụi mica lẫn trong đất sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Những hầm mỏ sâu hoắm và chật hẹp chỉ có trẻ em mới chui lọt.

Mọi thứ trong hầm dùng để khai thác mica đều rất thô sơ.

Pooja cùng các bạn của mình, những đứa trẻ có khi chỉ được 5 tuổi, sẽ ở ngoài mỏ suốt cả ngày. Các em sẽ thay phiên nhau chui vào những đường hầm chật hẹp, dùng cuốc đục vào lòng đất rồi hốt mớ đất đá lấp lánh ấy cho vào những chiếc giỏ mây mang ra ngoài.

Sau đó từng giỏ đất lần lượt được trút lên một chiếc rây lớn đặt ở ngoài bãi, nơi có vài đứa trẻ khác ngồi sàng lọc và lựa ra những cục mica thô sơ để riêng ra một bên. Không một đứa trẻ nào được trang bị đồ bảo hộ lao động.

Nếu may mắn, chỗ mica ấy sẽ giúp Pooja kiếm được 20-30 rupee (khoảng 6.000-10.000 đồng) mỗi ngày, một số tiền quá ít ỏi so với công sức và thời gian em bỏ ra. Thế nhưng công việc này đâu phải chỉ khiến em bỏ học không thôi.

Nếu hầm mỏ sập xuống, em sẽ có nguy cơ bị chấn thương, tàn tật, hoặc tệ hơn nữa là chết. Pooja thừa biết điều đó, ngay cả đôi bàn tay đầy sẹo của em cũng nhắc nhở em điều đó mỗi ngày, vì chính mắt em đã trông thấy một cậu bé bị chôn vùi trong hầm và ra đi mãi mãi.

Pooja phải khai thác mica bằng những công cụ rất thô sơ.

Đứa trẻ 11 tuổi như em phải vận dụng toàn bộ sức lực để làm việc.

Mỗi ngày, có khoảng 22.000 đứa trẻ giống như Pooja phải bán mạng làm việc tại các hầm mỏ mica nằm ở hai bang lân cận là Jharkhand và Bihar, cách thủ đô New Delhi 12 giờ đi tàu hỏa, nơi chứa những kho tàng mica màu mỡ nhất trên đất nước Ấn Độ.

Nhưng Pooja cùng các bạn của mình có biết chỗ mica ấy sẽ được đưa đi đâu hay làm gì sau khi đã bán chúng cho các thương lái không? Câu trả lời là không. Cô bé chỉ biết rằng đó là cách duy nhất để kiếm cái ăn cho gia đình mình.

Vào thời xa xưa, mica được người dân Ấn Độ khai thác để làm đồ trang trí, nhưng hiện tại, nó đã trở thành chất liệu không thể thiếu trong ngành công nghiệp mỹ phẩm, nơi những thương hiệu hàng đầu thế giới dễ dàng thu về lợi nhuận hàng chục cho đến hàng trăm tỷ đô mỗi năm.

Mica lẫn trong đất được sàng lọc.

Rồi được chọ lựa ra để riêng.

Nó là “nồi cơm” của cả một cộng đồng.

Những đôi tay trẻ em đen đủi và sần sùi vì lao động.

Sau khi được mua lại từ Pooja và những đứa trẻ khác trong làng, chỗ mica nói trên sẽ được các thương lái bán cho các nhà xuất khẩu, họ sẽ phân phối chúng cho nhiều nhà sản xuất ở các nước khác, đặc biệt là Trung Quốc.

Mica thô sau đó sẽ được nghiền nát để tạo thành những thứ bột tinh xảo lấp lánh, cung cấp cho các công ty mỹ phẩm trên thế giới để làm nguyên liệu tạo ra những sản phẩm phấn mắt, phấn má hồng, son môi lấp lánh, thậm chí còn xuất hiện cả trong kem đánh răng.

Được liệt kê trong danh sách thành phần với cái tên mica, potassium aluminium silicate hay CI 77019, sản phẩm làm đẹp có chứa mica sẽ mang một vẻ lấp lánh sang trọng mà những bột tạo bóng làm từ nhựa thông thường không thể có được.

Hiện tại có đến 60% lượng mica chất lượng cao được dùng trong ngành công nghiệp mỹ phẩm có xuất xứ từ Ấn Độ, và 70% trong số đó được khai thác từ các hầm mỏ bất hợp pháp, nơi trẻ em bị bóc lột sức lao động với đồng lương rẻ mạt đã trở thành cảnh tượng quá đỗi bình thường.

Mica thô sẽ được xay thành bột để tạo độ lấp lánh cho mỹ phẩm.

Ngày càng có nhiều người tìm đến các loại mỹ phẩm lấp lánh đắt tiền nhưng ít ai biết xuất xứ vô nhân đạo của chúng.

Mica nhân tạo hoặc bột tạo bóng làm từ nhựa không thể đẹp được như thế này.

Vì không có việc làm nào khác, nhiều gia đình tại những vùng quê nghèo đói chỉ có một lựa chọn duy nhất là làm việc tại hầm mỏ mica, và bắt con cái của họ cũng làm việc cùng để kiếm thêm thu nhập. Ở đó, bụi đất có thể gây ra bệnh tật, lở loét, nhiễm trùng, nhưng nếu nó đem đến miếng ăn cho gia đình thì đó không phải là vấn đề mà họ lo ngại.

Vài năm trước, cô bé Surma Kumari (11 tuổi) cùng chị gái Lakmi (14 tuổi) đang đào bới trong hầm mỏ thì căn hầm bất ngờ sụp xuống. Surma bị đè dưới một tảng đá, còn Lakmi thì bị vùi bên dưới một núi đất. Khi nghe tin, bố mẹ hai em liền tức tốc chạy từ làng vào mỏ nhưng khi họ đến nơi, Lakmi đã tử vong. Người ta không thể kéo xác em ra trong suốt một tiếng đồng hồ.

Gia đình ông Kishar Kumari đã bị mất một đứa con gái vì sập hầm mỏ.

Đứa con gái còn lại thì trên người đầy sẹo và sống trong cảnh tàn tật.

Một năm sau đó, Surma vẫn còn bị ảnh hưởng nặng nề từ vụ tai nạn. Em bị vỡ cả hai bàn chân, một chân bị gãy, xương sống bị thương nghiêm trọng. Bố em phải vay tiền để chạy chữa, và cô bé trải qua 6 tháng nằm liệt giường.

Hiện tại một chân của em dài hơn chân còn lại, và em không thể chạy nhảy hay chơi đùa, chỉ đi lại cũng khiến em đau đớn. Em đã ngừng làm việc tại hầm mỏ và đến trường, nhưng em không biết đó có phải điều tốt đẹp với gia đình mình không.

Bố của Surma, ông Kishar Kumari, cho biết tai nạn chết người tại các hầm mỏ đã trở nên quen thuộc đến nỗi các thương lái nắm quyền kiểm soát các hầm mỏ khu vực xem việc đền mạng là vô cùng rẻ rúng. Ông nói:

“Với mỗi người chết, họ sẽ đền 30.000 rupee (khoảng 10 triệu đồng). Chỉ thế thôi, họ không làm gì cả để bảo đảm an toàn.”

Hai tỉnh Jharkhand và Bihar là những nơi có tài nguyên mica phong phú nhất.

Đây cũng là hai tỉnh người dân nghèo đói vô cùng, không có việc gì khác để làm.

Trong một cuộc điều tra vào năm 2016 của hãng Reuters, người ta phát hiện có rất nhiều trẻ em bỏ mạng tại các hầm mỏ, và hầu hết đều bị chính quyền địa phương che đậy. Ước tính mỗi tháng có từ 10 đến 20 ca tử vong, theo lời của những người làm việc ở hầm mỏ. 

Kishar không thấy cảnh sát ghi báo cáo cho cái chết của con gái mình, và cũng không có hình phạt nào dành cho các thương lái. Mọi thứ nhanh chóng trở lại quỹ đạo bình thường của nó.

Tất nhiên, khi câu chuyện này được đưa ra ánh sáng, đã có một vài công ty mỹ phẩm quyết định chấm dứt hợp đồng với nhà cung cấp mica và chuyển sang sử dụng mica nhân tạo, vì họ không thể biết được mica mà họ sử dụng có được khai thác từ sức lao động trẻ em hay không.

Nhưng điều đó có đồng nghĩa với việc chấm dứt nạn lao động trẻ em bất hợp pháp ở Ấn Độ hay không? Nó không hề đơn giản như việc chui ra khỏi hầm mỏ và đi về nhà như những công ty nói trên tưởng tượng.

Nếu như ngừng khai thác mica thì cuộc sống của những người dân nghèo khổ như người mẹ này sẽ ra sao?

Thứ khoáng chất lấp lánh này hiện tại vẫn là phương tiện kiếm ăn duy nhất của cả một cộng đồng.

Những gia đình như của Pooja hay ông Kishar sẽ rơi vào đói khổ nếu không có việc làm. Ngừng khai thác mica sẽ đẩy cả một cộng đồng vào chỗ nghèo đói. Ngay cả những người lớn làm việc tại các hầm mỏ cũng đồng ý với điều đó, vì họ không biết việc gì khác để làm.

“Ở đây không có công việc nào khác,” Kishar cho biết. “Khi anh bị đói, anh không còn cách nào khác. Chúng tôi cũng phải chăm sóc cho các con mình nữa. Chúng tôi sẽ lấy gì cho chúng ăn đây?”

Những đứa trẻ nghèo như cô bé này có lẽ vẫn sẽ phải chui vào các hầm mỏ mica mỗi ngày

mà không biết đến khi nào mới được nghỉ ngơi, học hành và vui chơi.

Ông Kishar bày tỏ nguyện vọng sẽ được tạo điều kiện làm việc trong một môi trường an toàn hơn, và với mức lương cao hơn. Thế nhưng trong bối cảnh mà tất cả những bên có liên quan trong đường dây sản xuất và phân phối mica thu mua từ những người nông dân nghèo khổ như ông đều thu được lợi nhuận khổng lồ, thì nguyện vọng của ông có được đáp ứng hay không, chúng ta sẽ không bao giờ biết. Chỉ biết rằng những đứa trẻ như con ông sẽ vẫn còn tiếp tục mò mẫm trong những hầm mỏ mà một khi đã đặt chân vào, không ai biết chúng có quay trở ra được hay không.

 

Ảnh: refinery29

Nguồn: Yan

 

Kim Quy sưu tầm

What are Cosmetic Grade Micas?

The term Mica is the name for a group of natural occurring minerals. Although Micas are found in nature, the Mica powders that are certified for cosmetic use are crushed, purified, or refined to make them safe for use on skin.

The addition of Titanium Dioxide as well as Iron Oxides and Ultramarines are what gives us the multitude of colours and shades of Micas. They also can have varying degrees of light reflecting properties. Micas can be completely matte, opalescent/shimmery, or sparkling; those with shimmer effects are also called glitters.

Micas can be used in lipsticks, lip balms, rouges, foundations, eye shadows, eyeliners and mascaras. Please note that the mica you are using in your cosmetic is safe for eye and lip application. Micas can also be used to colour soaps and candles. All our micas are packaged in zip-top bags; for your convenience, you may wish to order jars to store your mica.

Mica blog-Internet

 

Xem thêm...

Hoa Kỳ và Châu Âu kỷ niệm 75 năm (6-6-1944) cuộc đổ bộ sang Normandy

Ngày 6 tháng 6, 1944 là ngày kỷ niệm 75 năm cuộc đổ bộ của lực lượng đồng minh lên vùng biển Normandy của Pháp năm 1944, làm xoay chuyển hẳn tình hình của cuộc chiến tranh thế giới lần thứ 2.

President Donald Trump and French President Emmanuel Macron attend a French-American commemoration ceremony for the 75th anniversary of D-Day at the American cemetery of Colleville-sur-Mer in Normandy

 President Donald Trump and French President Emmanuel Macron attend a French-American commemoration ceremony for the 75th anniversary of D-Day at the American cemetery of Colleville-sur-Mer in Normandy Photograph: Carlos Barría/Reuters

Hoa Kỳ và châu Âu kỷ niệm 75 năm cuộc đổ bộ sang Normandy

Normandy Invasion
'Normandy Invasion' - ngày đổ bộ vào bãi biển Normandy 06/06/1944 trên 150 nghìn quân Đồng minh tiến chiếm vùng Tây Bắc nước Pháp, làm đầu cầu để đánh vào đế chế phát-xít Đức, giải phóng châu Âu.
Tuần này châu Âu và Hoa Kỳ kỷ niệm 'Normandy Invasion' - ngày đổ bộ vào bãi biển Normandy 06/06/1944 đánh phát-xít Đức, giải phóng châu Âu.
Normandy Invasion
Tranh tuyên truyền của quân Đồng minh với cờ các nước tham gia liên quân đánh phe Trục
.German Chancellor Angela Merkel
 TT Mỹ Donald Trump, Thủ tướng Đức Angela Merkel và Thủ tưứng Canada Justin Trudeau cùng nhiều quan khách tại lễ ở Portsmouth, vùng biển Tây Nam Anh Quốc
Buổi lễ hôm 05/06/2019 ở Portsmouth, Anh Quốc có sự tham dự của Nữ hoàng Anh Elizabeth II, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump và nhiều lãnh đạo quốc tế.
Queen meets German Chancellor Angela Merkel
Đội mũ màu hồng, Nữ hoàng Elizabeth II và Thủ tướng Theresa May bắt tay các quan khách
John Jenkins
Cựu binh Hải quân Anh, ông John Jenkins, năm nay 99 tuổi, lên bục phát biểu
US landing craft
Quân Mỹ dùng loại xuồng đổ bộ để từ tàu chiến đáp vào bãi biển Pháp. Chỉ trong ngày D-Day, Đồng minh dùng 7000 chiến hạm các loại và chuyển sang Pháp 10 nghìn xe cộ, chiến xa.
Trong chiến dịch Overlord, chỉ ngày đầu tiên của cuộc đổ quân sang lục ̣địa châu Âu, chừng 156 nghìn quân Mỹ, Canada, Anh đã dùng tàu chiến vượt eo biển English Channel đổ bộ vào Normandy, khi đó do Đức chiếm đóng và phòng thủ chặt chẽ.
US troops during D Day
Lính Mỹ tại bãi biển Omaha ngày 06/06/1944
Leon Gautier and the precious photo of Dorothea, whom he later married
Người lính biệt kích Pháp, Leon Gautier cùng đơn vị của Anh đổ bộ xuống bãi biển Sword, mang theo ảnh bạn gái người Anh Dorothea. Hai người kết hôn sau chiến tranh
Quân Đức ở Normandy đã chống trả ác liệt. Chỉ trong ngày D-Day, thương vong hai bên lên tới hàng nghìn người. Ước tính 4400 quân Đồng minh bị giết, và khoảng 4-9 nghìn quân Đức tử thương và hàng nghìn thường dân Pháp thiệt mạng vì bom đạn.
Canadian troops walk ashore at Bernières-sur-Mer
 
Quân Canada ở Bernières-sur-MerD-Day map: Securing territory
Các vị trí liên quân chiếm được cho đến cuối ngày 06/06/1944D-Day map: The early hours
Một số đơn vị nhảy dù từ Anh đã hạ xuống khu vực tuyến sau vành đai phòng thủ của Đức ở Pháp
Thống chế Bernard Law Montgomery
Thế Chiến 2 ở châu Âu chỉ chấm dứt vào tháng 5/1945. Trong hình: Thống chế Bernard Law Montgomery của Anh, đội mũ nồi (giữa), sau lễ trao hai huân chương và tước hiệp sỹ cho Nguyên soái Liên Xô Georgy Zhukov (trái) và Nguyên soái Konstantin Rokossovsky (người Ba Lan - phải), trước Cổng Brandenburg, Berlin, tháng 7/1945
Tháng 5/1945, cuộc chiến kết thúc thắng lợi với quân Đức ký văn bản đầu hàng hai lần, ngày 7 và 8 tháng 5.
Đức thua trận vì phải đối đầu với quân Đồng minh ở cả hai chiến trường, Tây Bắc châu Âu và phía Đông, nơi liên quân Liên Xô, Ba Lan đánh sang.
Cuộc đổ bộ của quân đội khối Đồng minh vào các bãi biển vùng Normandie ngày 6 tháng 6 1944, còn gọi là Trận chiến vì nước Pháp, là một trong những mốc lịch sử quan trọng của Thế Chiến thứ Hai. Đây là cuộc tấn công từ biển vào đất liền lớn nhất trong lịch sử, với hơn 150.000 quân lính của Hoa KỳAnh QuốcCanada cùng với quân kháng chiến PhápTiệp KhắcBa LanBỉHà LanNa Uy, theo các chiến hạm lớn nhỏ từ miền nam Anh Quốc kéo vào đất Pháp lúc bấy giờ đang nằm dưới sự kiểm soát của quân Đức Quốc Xã. Ngay từ ngày đầu tiên, họ đã phá hủy các cầu và cắt đường liên lạc của quân Đức, và gặt hái thành công vang dội. Sau nhiều ngày chiến đấu, quân lực Đồng Minh giành được lợi thế vào tháng 7 năm ấy, đẩy được quân Đức Quốc Xã ra khỏi các căn cứ quân sự tại Normandie và trên đà thắng lợi đã tiến hành cuộc giải phóng Paris nói riêng, và cuộc tiến chiếm giải phóng châu Âu nói chung cũng như sự chấm dứt thắng lợi của cuộc chiến. Bất chấp sự kháng trả mãnh liệt của mình, quân Đức bị tổn thất lớn lao, lâm vào một thảm họa choáng váng. Thắng lợi quyết định này đã làm nên một bước ngoặt lớn cho cả cuộc Đại chiến thế giới lần thứ hai, góp phần dẫn tới sự sụp đổ của Nhà nước phát xít Đức và chấm dứt chiến tranh.Để đạt được chiến thắng vang dội này, lực lượng Đồng Minh đã phải hứng chịu thiệt hại nặng nề, và đại thắng cũng được xem là một trong những trận thắng vẻ vang và anh dũng nhất trong cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ hai.
Thắng lợi này được xem là chiến thắng lớn nhất của Đại tướng Anh là Bernard Montgomery.Chiến thắng điểm ngoặt của quân lực Đồng Minh tại Normandie được xem là thành quả của kế hoạch đồ sộ của các nhà lãnh đạo chính trị, cùng với muôn triệu người khác, trong đó có cả những người lính Đồng Minh, và cũng được xem là thành tựu lớn nhất của khối Đồng Minh trong cuộc chiến.Và, thắng lợi ấy góp phần khiến cho quân đội Đức ở Tây Âu trở nên một đống tàn quân để mà phòng vệ miền Tây nước Đức sau đó.
===

 Nhìn lại cuộc đổ bộ Ngày D lớn nhất lịch sử nhân loại ở Normandy 

Ngày 6-6-1944, khoảng 156.000 binh sĩ, hàng nghìn xe tăng, máy bay, tàu chiến của Phe đồng minh mở đợt tấn công vào Normandy, Pháp, trong cuộc đổ bộ lớn nhất lịch sử nhân loại. 
75 năm trước, nhân loại chứng kiến thời khắc lịch sử quyết định cục diện của Thế chiến II, khi Phe Đồng minh đổ bộ lên Normandy, Pháp. Ngày 6-6-1944, Phe Đồng minh dưới sự lãnh đạo của Mỹ đã tiến hành chiến dịch mang tên Sao Hải vương, thường được gọi là D-Day.
Các chiến hạm pháo kích vào bờ biển dọn đường cho lực lượng đổ bộ. Khoảng 156.000 binh sĩ, hàng nghìn xe tăng, máy bay, tàu chiến được huy động trong chiến dịch đổ bộ lớn nhất lịch sử nhân loại. Mục tiêu của chiến dịch là giải phóng nước Pháp, đặt nền móng cho Mặt trận phía Tây, tiến tới giải phóng châu Âu khỏi sự chiếm đóng của Đức quốc xã.
Phe Đồng minh chuẩn bị kế hoạch cho cuộc đổ bộ từ đầu năm 1943. Ban đầu, kế hoạch mang mật danh Bodyguard để đánh lạc hướng Đức quốc xã về thời gian và địa điểm. Bí mật và bất ngờ là những yếu tố quan trọng đảm bảo sự thành công của kế hoạch.
Tướng Dwight D. Eisenhower, tổng tư lệnh tối cao quân đội Đồng minh, dặn dò các binh sĩ nhảy dù trước giờ xuất kích. Ban đầu, phe Đồng minh dự định mở màn cuộc đổ bộ vào ngày 5-6-1944, nhưng tướng Eisenhower đã quyết định lùi giờ G thêm 24 tiếng vì thời tiết bất lợi.
Giai đoạn đầu của chiến dịch diễn ra rất khốc liệt, quân đội Đức quốc xã chống cự quyết liệt, gây thương vong rất lớn cho phe Đồng minh. Đức quốc xã đã xây dựng một hệ thống phòng thủ kiên cố dọc bờ biển, còn gọi là Bức tường Đại Tây Dương, nhằm ngăn chặn cuộc xâm nhập của phe Đồng minh.
Bất chấp nhiều đợt ném bom và nhảy dù của quân đội Đồng minh, quân đội Đức quốc xã vẫn chống cự rất mạnh khiến việc đổ quân lên bờ biển rất khó khăn. Đặc biệt tại bãi biển Omaha, thủy triều chảy mạnh khiến các xuồng đổ bộ trôi dạt ra khỏi điểm dự kiến. Điều đó khiến việc dọn chướng ngại vật dọc bãi biển bằng không quân không thể thực hiện được.
Lực lượng phòng thủ của quân đội Đức quốc xã tại Omaha mạnh hơn rất nhiều so với dự kiến. Bờ biển với các vách đá cao, kết hợp với chướng ngại vật trên bãi biển không được dọn trước, gây thương vong nặng cho quân đội Mỹ. Khoảng 2.000 binh sĩ Mỹ tử trận tại Omaha.
Chỉ tính trong ngày đầu tiên mở màn chiến dịch D-Day, thương vong của Phe Đồng minh khoảng 10.000 người, với hơn 4.000 người tử trận. Quân đội Đức quốc xã tổn thất khoảng 1.000 người. Mục tiêu đề ra trong ngày đầu của cuộc đổ bộ không đạt được
Đến ngày 12-6, quân đội Đồng minh chiếm giữ mặt trận dài 97 km, sâu 24 km tính từ bãi biển. Tuy vậy, Caen, một trong năm mục tiêu chính vẫn nằm trong tay Đức quốc xã. Mãi đến ngày 21-7-1944, mục tiêu này mới được giải phóng.
Đến cuối tháng 7, sau khi quân đội Đồng minh làm chủ được thế trận, hơn 800.000 binh sĩ được tăng cường, kết hợp với quân kháng chiến của Pháp đẩy quân đội Đức quốc xã vào thế bất lợi.
Binh sĩ Đức quốc xã đầu hàng Phe Đồng minh sau thất bại ở Normandy. Thành công của cuộc đổ bộ Ngày D là sự kết hợp của nhiều yếu tố, trong đó phải kể đến việc giữ bí mật kế hoạch, lựa chọn thời điểm tấn công và sự chỉ huy tài tình của hội đồng tướng lĩnh.
Cuộc đổ bộ Ngày D chính thức thiết lập Mặt trận phía Tây, kết hợp với Mặt trận phía Đông do Liên Xô dẫn đầu tạo nên gọng kìm cô lập quân đội Đức quốc xã. Thất bại ở trận Normandy báo hiệu ngày tàn của Đức quốc xã. Chưa đầy một năm sau cuộc đổ bộ lịch sử lên Normandy, Đức quốc xã bị đánh bại, châu Âu được giải phóng hoàn toàn.

Cuộc đổ bộ của hai triệu lính Đồng minh lên bờ biển Normandy 75 năm trước

Chiến dịch Overlord là cuộc đổ bộ lớn nhất của quân Đồng minh trong Thế chiến II, tạo bàn đạp giải phóng Pháp và tấn công lãnh thổ Đức.  
Cách đây đúng 75 năm, ngày 6/6/1944, quân Đồng minh mở màn chiến dịch đổ bộ lớn nhất trong lịch sử mang mật danh "Overlord", nhằm đánh chiếm bãi biển Normandy của Pháp từ tay phát xít Đức. Cuộc đổ bộ chứng kiến số lượng khổng lồ binh sĩ và khí tài, đánh dấu sự khởi đầu cho chiến dịch giải phóng Tây Âu trong giai đoạn cuối Thế chiến II.
 
Cách đây đúng 75 năm, ngày 6/6/1944, quân Đồng minh mở màn chiến dịch đổ bộ lớn nhất trong lịch sử mang mật danh "Overlord", nhằm đánh chiếm bãi biển Normandy của Pháp từ tay phát xít Đức. Cuộc đổ bộ chứng kiến số lượng khổng lồ binh sĩ và khí tài, đánh dấu sự khởi đầu cho chiến dịch giải phóng Tây Âu trong giai đoạn cuối Thế chiến II.
Phe Đồng minh huy động 6.939 phương tiện từ hải quân 8 nước cho cuộc vượt biển từ Anh sang Pháp, gồm 1.213 chiến hạm các loại, 4.126 tàu vận tải và xuồng đổ bộ, 736 tàu hậu cần và 864 tàu buôn. Lực lượng không quân được triển khai cho chiến dịch cũng rất đông đảo với 11.000 tiêm kích, oanh tạc cơ, vận tải cơ và tàu lượn chở quân.
Ngoài hai triệu binh sĩ chính quy, phe Đồng minh cũng nhận được sự yểm trợ từ khoảng 350.000 quân kháng chiến trên khắp lãnh thổ Pháp. Họ có nhiệm vụ tập kích mục tiêu của phát xít Đức, gây rối loạn hàng ngũ địch trước khi quân Đồng minh đổ bộ.
Hướng tấn công của phe Đồng minh (xanh) và phòng thủ của Đức. Đồ họa: Wikipedia.
Hướng tấn công của phe Đồng minh (xanh) và phòng thủ của Đức trong chiến dịch đổ bộ ở Normandy. Đồ họa: Wikipedia.
Chiến dịch Overlord bắt đầu vào rạng sáng 6/6 với cuộc đổ bộ của ba đơn vị lính dù gồm Sư đoàn số 82 và 101 lục quân Mỹ, cùng Sư đoàn dù số 6 của Anh. Lực lượng đổ bộ đường biển được chia thành 5 hướng tới các bãi biển mang mật danh Sword, Juno, Gold, Omaha và Utah.
Quân đội Mỹ phụ trách bãi biển Utah và Omaha, trong khi các sư đoàn Anh tập trung vào Gold và Sword. Sư đoàn bộ binh số 3 của Canada nhận nhiệm vụ đánh chiếm bãi biển Juno.
Trong đợt đổ bộ đầu tiên lên bãi biển Utah, quân Đức kháng cự khá yếu ớt, cho phép binh sĩ Mỹ đánh chiếm và rời bãi biển trước buổi trưa. Tuy nhiên, việc thiếu hụt lực lượng thiết giáp khiến quân Mỹ bị Đức ghìm chân ở bãi biển Omaha và chịu thiệt hại rất nặng.
Lính Mỹ rời xuồng để tiếp cận bãi biển Omaha. Ảnh: Wikipedia.
Lính Mỹ rời xuồng để tiếp cận bãi biển Omaha. Ảnh: Wikipedia.
Các phương tiện thiết giáp chuyên biệt của Anh và Canada giúp binh sĩ hai nước nhanh chóng vượt qua hỏa lực Đức ở bãi biển Gold và Juno. Họ bắt đầu thọc sâu vào đất liền trong buổi chiều, nhằm tới những mục tiêu chiến lược như thị trấn Bayeux và Caen. Tại bãi biển Sword, bộ binh Anh hội quân với các đơn vị lính dù và nhanh chóng chiếm được khu vực.
Tới đêm 6/6, khoảng 132.000 quân Đồng minh đã đặt chân lên Normandy. Con số này tăng lên hơn hai triệu người thuộc 39 sư đoàn vào cuối tháng 8, thời điểm chiến dịch Overlord kết thúc và phe Đồng minh bắt đầu tiến công vào sâu trong đất liền.
Cả hai bên đều hứng chịu thiệt hại nặng nề sau chiến dịch. Phe Đồng minh có hơn 226.000 người thiệt mạng, bị thương hoặc mất tích, hơn 4.100 máy bay và 4.000 xe tăng thiết giáp bị phá hủy. Các sử gia ước tính khoảng 288.000-530.000 lính Đức chết, bị thương hoặc bị bắt làm tù binh, cùng 2.100 máy bay và 2.400 xe thiết giáp bị tiêu diệt trong chiến dịch.
Chiến dịch Overlord được đánh giá là thành công khi đẩy lùi được phát xít Đức khỏi bờ biển Pháp, tạo ra vị trí tập kết lực lượng và bàn đạp để phe Đồng minh phản công tại Tây Âu, phối hợp với Hồng quân Liên Xô nhằm tiêu diệt quân đội Đức Quốc xã.
Lực lượng Mỹ tập kết sau khi chiếm được bãi biển Omaha. Ảnh: Wikipedia.
Lực lượng Mỹ tập kết sau khi chiếm được bãi biển Omaha. Ảnh: Wikipedia.
Vũ Anh (Theo History Hit)
 
 Đệ Nhị Thế Chiến, ngày 6 tháng 6 năm 1944.
 
 Vào ngày 6 tháng 6 năm 1944 quân đồng minh bắt đầu chiến dịch đổ bộ lớn nhất trong đệ nhị thế chiến, với nhiệm vụ giải phóng Pháp đang nằm trong tay Phát xít Đức.
Cuộc tổng tấn công gọi là Operation Overlord, còn được biết đến với cái tên D-Day bao gồm 150 ngàn binh sĩ phần lớn của Hoa Kỳ, Anh Quốc và Canada.
Trên thực thế trận chiến này còn có sự tham gia của binh sĩ Úc, New Zealand, Bỉ, Đan Mạch, Pháp, Hy Lạp, Hòa Lan, Na  Uy, Ba Lan và Tiệp Khắc.
Đầu tiên lính nhảy dù của Anh và Mỹ nhảy xuống Normandy, theo sau là các chiến hạm đổ quân lên bờ biển của Pháp.
Ông Richard Llewellyn là thủy thủ của Anh lúc đó mới 18 tuổi nhớ lại âm thanh từ các trận đụng độ trên biển và trên bộ thật là khủng khiếp.
"Chúng tôi khai hỏa 2 giờ trước khi đổ bộ vào khoảng 5giờ15 sáng. Ngay lúc đó súng trên các tàu chiến cũng bắt đầu gầm thét, tất cả nhắm vào các mục tiêu dọc theo bờ biển, rồi đâu khoảng 900 chiến đấu cơ bắt đầu thả bom xuống. Âm thanh lúc đó thật là khủng khiếp."
Cuộc tổng tấn công D-Day được hoạch định trong một năm với quân đồng minh họp kín và luyện tập cho cuộc đổ bộ.
Theo kế hoạch quân đồng minh đánh chiếm 5 bãi biển là Gold, Juno, Sword, Utah và Omaha trước khi tiến sâu vô đất liền.
Quân đồng minh đã thành công nhưng con số thương vong rất cao. Cựu quân y Mỹ, Charles Shay, lúc đó có 19 tuổi nhớ lại khi ông đặt chân lên bờ ông đã nhìn thấy hàng trăm xác chết của đồng đội, trong đó có những người bạn của ông.
"Nhìn thấy quá nhiều chết và bị thương. Khi tôi lên bờ tôi đã phải ngồi xuống định thần để xua những hình ảnh đó ra khỏi đầu nếu không tôi không thể làm việc được. Tôi đã phải tập trung để không bị chia trí và bắt tay vào nhiệm vụ tôi đã được đào tạo là cứu người bị thương.”
Trước đó Adolf Hitler và các đạo quân của ông đã chiếm đóng hầu hết Âu Châu. Hitler hy vọng có thể cầm chân được quân đồng minh ở duyên hải trong khi các lực lượng của Đức đánh bại quân Sô Việt ở miền Đông.
Sử gia của Viện Bảo Tàng Chiến Tranh Úc, tiến sĩ Lachlan Grant quân đồng minh đã nhìn ra ý đồ của Hitler nên phải bằng mọi cách lấy lại Pháp và trung Âu.  
"Bằng qua qua eo biển Manche ngắn nhất là từ Calais, xa lên phía bắc một tí, nhưng quân Đức đã chờ sẵn ở đó. Vì vậy quân đồng minh chọn Normandy để gọi là tạo bất ngờ. Một lý do khác để chọn Normandy là các bãi biển ở đó đủ rộng để đổ bộ các chiến xa, và nằm trong tầm hoạt động của máy bay Anh và Mỹ."
Cuộc tổng tấn công D-Day đã kết thúc sự chiếm đóng của Đức Quốc Xã tại Pháp, và trong những tháng sau đó nhiều nước khác cũng được giải phóng. 
"Nếu như không có D-Day người dân ở Tây Âu sẽ phải tiếp tục sống dưới bàn tay của Nazi và tất cả những kinh hoàng chế độ đó mang lại, như là Holocaust. Vì vậy những gì quân đồng minh hy sinh để bảo vệ là vô cùng quan trọng, đó là những quyền tự do dân chủ mà chúng ta hưởng ngày nay," Tiến sĩ Grant nói.
Sự thành công của D-Day cuối cùng dẫn đến sự kết thúc của Đệ Nhị Thế Chiến ở Âu Châu vào ngày 14 tháng 8 năm 1945.
Cái giả phải trả là sinh mạng của 10 ngàn quân đồng minh và từ 4 đến 9 ngàn quân Đức.
Cựu chiến binh Anh, ông Richard Thomas Petzer, năm nay 96 tuổi, nói đó là những sự hy sinh xứng đáng.
"Tôi mất hai người bạn, họ chết ngay bên cạnh tôi, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì một lý do đơn giản là tôi hy sinh tuổi trẻ của tôi để tuổi trẻ ngày nay có thể sống trong hòa bình."

Normandy – Duyên Nợ & Ân Tình – Bụi Đường Xa (Tôn Thất Hùng)

Hôm nay tôi đã rời Paris hoa lệ để đi về hướng tây – bắc. Đây là một vùng đất rộng lớn có tên Normandy. Khu vực rộng lớn trên 30,100 km2 (11,600 sq mi) mang một sắc nét rất riêng biệt từ văn hóa cho đến nguồn gốc chủng tộc.  Tuy nhiên, điều mà tôi thú vị nhất là trong thế kỷ XVII, một đợt di dân lớn gồm với 4000 người nông dân nghèo khổ từ đây được triều đình đưa đến tỉnh Quebec của Canada khai phá đất hoang cũng như phát triển New France.  Và rồi ngày nay, hậu duệ của những người ấy đã trở thành những tinh anh của một cường quốc trên thế giới….  Vào năm 1944, sau gần ba thế kỷ, những người hùng của quân đội Hoàng Gia Canada đã góp mặt trong  khối Đồng Minh, quay lại nơi tổ tiên họ từng ra đi khi xưa, giải phóng cố quốc thoát khỏi Phát Xít Đức, tiến tới chấm dứt thế chiến lần thứ hai, tiêu diệt hoàn toàn tội ác diệt chủng.
 
NƯỚC PHÁP VÀ ĐỆ NHỊ THẾ CHIẾN
Khi lật nhanh những trang lịch sử của nước Pháp trong Đệ Nhị Thế Chiến, tôi biết rằng nước Pháp đã đầu hàng Phát Xít Đức năm 1940.  Sau đó, một chính phủ thân Đức, không có thực lực được Hitler đưa lên làm màu.  Chính phủ này nắm giữ 40% lãnh thổ của Pháp, không được dung Paris làm thủ phủ mà đóng trú tại thành phố Vichy (nên cũng được gọi là chính phủ Vichy France).  Sáu mươi phần trăm (60%) còn lại của lãnh thổ Pháp đều do quân đội Hitler nắm giữ.  Tuy nhiên, bên cạnh đó, có những thành phần kháng chiến yêu nước người Pháp không chấp nhận sự thỏa thiệp này.  Họ chống lại cả Phát Xít Đức và chính phủ Vichy France.  Một trong những vị tướng  lãnh hàng đầu của lực lượng kháng chiến người Pháp đây là tướng Charles de Gaulle, ông đã rút quân về Anh, được Đồng Minh hậu thuẫn và mời cùng tham chiến.
 
NĂM (5) BÃI BIỂN CỦA D-DAY
D-Day là mã hiệu quân sự, được dùng để nói về ngày ra quân của trận đánh rất lớn giữa quân đội Đồng Minh và Phát Xít Đức.  Đây là trận đánh quan trọng nhất vùng Normandy.  Ước chừng có khoảng 160,000 quân lính của phe Đồng Minh đã tham gia mặt trận này.
Được biết quân đội của phe Phát Xít lúc bấy giờ rất mạnh.  Hải quân và các chiến hạm của Đồng Minh không thể nào tiến vào bờ biển được.  Khu vực này bao gồm 5 bãi biển là Utah, Omaha, Gold, Juno, Sword mà quân đội Đồng Minh đã khổ cực trong một thời gian dài gần 2 năm nghiên cứu chiến lược đế đổ quân vào.  Ngày 6 tháng 6 năm 1944, quân Đồng Minh đồng loạt tấn công và đổ bộ lên 5 bãi biển.  Hai phe đã có nhiều tỏn thất về nhân mạng.  Theo các tài liệu lịch sử, chiến trận tại Normandy vô cùng cần thiết vì đây là địa thế quan trọng, dẫn tới những cuộc chiến thắng oanh liệt khác tại Pháp và Châu Âu cho phe Đòng Minh sau đó.
Sau khi quân Đồng Minh chiếm được các bãi biển ở Normandy, hai tháng sau đó, quân Đức bj đánh dồn đến Paris và chính thức đầu hàng vào cuối tháng 8, 1944.  Kết quả cuối cùng là Hitler tự sát, Thế Chiến lần tứ hai chấm dứt vào tháng chín năm 1945.
Tôi đã được đi đủ 5 bãi biển nơi này, mỗi nơi đều nghe các câu chuyện trận mạc ly kỳ lẫn xúc động được lưu lại trên từng đài tưởng niệm, trong các viện bảo tàng, trên bia đá của những anh hùng tử sĩ.  Đến bãi Utah để thấy lại trận địa mà quân đội Mỹ là thành phần chủ lực khi tấn công vào đây.  Tại bãi Omaha, lính Mỹ tử trận trong đợt tấn công đầu tiên lên đến gần 6000 người.  Lý do lính Mỹ chết nhiều tại đây vì tinh báo khi ấy đã quá coi thường hệ thống phòng thủ của lính Đức.  Bãi Gold do quân đội Anh chịu trách nhiệm tấn công, bãi Juno do quân đội Canada phụ trách và cuối cùng là trận địa của bãi Sword có sự phối hợp của quân đội Anh và Canada.  Tại Đệ Nhị Thế Chiến, phe Đồng Minh có nhiều quốc gia tham dự như Hoa Kỳ, Anh, Canada, Bỉ, Đan Mạch, Hòa Lan, Na Uy, Ba Lan, Áo, Pháp…  Tuy nhiên, trong mặt trận tại Normandy này, có thể xem quân đội chủ lực lúc bấy giờ là Hoa Kỳ, Anh và Canada.
 
BÃI BIỂN JUNO – NƠI NHỮNG NGƯỜI LÍNH CANADA ĐÃ HY SINH
Trong nghĩa cử nhớ ơn các tử sĩ và đất nước Canada, chính phủ Pháp đã thực hiện bia tưởng niệ, kỳ đài, viện bảo tàn rât trang trọng tại bãi biển Juno, là nơi quân đội Hoàng Gia Canada chịu trách nhiệm tấn công, rất nhiều binh sĩ đã hy sinh khi đổ bộ vào giải phóng nước Pháp thoát khỏi họa Phát Xít.  Trên bia đá khắc tên những tử sĩ, có vô số những người lính đến từ Quebec đã chiến đấu và nằm xuống trong trận đánh này.  Ngày vị trí tôi đang đứng, không biết đã từ có bao nhiêu người lính trẻ xa nhà đã gục ngã tại đây…  Gió biển sớm mai bỗng làm tôi rùng mình khi sực nghĩ đến vòng xoay lạ lùng của lịch sử.  Ở đây lịch sử đã xoay và đã chạm cột mốc của những ân tình…  Gần 300 năm trước, đã có những con người xuống tàu ra đi từ vùng biển khu vực Normandy… họ mang theo hoài bão, ước mơ, tìm về một vùng đất mới để khởi nghiệp…  Và rồi 300 năm sau, các hậu duệ đã trở về cũng đúng khu vực miền biển vùng Normandy, nhưng trong đoàn quân của một cường quốc…  Họ đã chiến đấu, giải phóng cố quận thoát khỏi hiểm họa diệt chúng.
CÓ NHỮNG NGÔI MỘ CỦA ÂN TÌNH – NHƯNG KHÔNG CÓ MỘ CỦA OÁN HẬN
Dọc theo bãi biển, cách khu vực đài tưởng niệm không xa là các nghĩa trang chôn cất những anh hùng từ sĩ từ khắp nơi đã đến đây chiến đấu và đã chết cho nền tự do của nước Pháp trong Đệ Nhị Thế Chiến nói chung, tức là các trước và sau trận đánh lớn Normandy này.  Tôi đếm có tất cả 28 nghĩa trang lớn nhỏ.  So với các quốc gia khác quân đội Hoa Kỳ bị thiệt hại nhiều nhất.  Những người lính Hoa Kỳ hy sinh được chôn trong 2 nghĩa trang lớn (tổng cộng 13797 ngôi mộ), kế đến là 15 nghĩa trang của binh lính Anh và các nước chung trong khối Liên Hiệp Anh (12447 ngôi mộ).  Với quân đội Hoàng Gia Canada, có 2 nghĩa trang được dành riêng (5000 ngôi mộ).  Đi tiếp tục sẽ thấy 1 nghĩa trang dành cho các quân nhân gốc Ba Lan (615 ngôi mộ, 1 nghĩa trang lớn chôn quân nhân của nhiều quốc gia khác nhau như Ba Lan, Nga, Tiệp Khắc, Ý, Pháp… (4000 ngôi mộ), sau cùng là 1 nghĩa trang nhỏ nhưng được xem là khá đặc biệt vì những người lính này từng mang nhiều tín ngưỡng khác nhau đang yên nghỉ thật thanh bình, hài hòa cùng nhau (biểu tượng trên 19 ngôi mộ gồm thánh giá, ngôi sao David của Do Thái Giáo, LuwowxiLieefm của Hồi Giáo).
Một điểm đặc biệ mà tôi rất chú ý là có 6 nghĩa trang dành cho lính Đức được chôn cất tử tế (teen 78043 ngôi mộ).  Những ngôi mộ này vẫn nằm trong chương trình chăm sóc định kỳ của một tổ chức từ thiện tại Đức, quyền quản lý đât đai thuộc về chính phủ Pháp.  Tôi rất xúc động khi biết có ựu hiện hữu của những nghĩa trang này.  Ở đây không có sự phân biệt đối sử về chiến tuyến đối với những người đã chết, cũng không có ai đào mồ cuốc mả ai.  Điều duy nhất tôi cho có khác chăng là: nghĩa trang thuộc phe Đồng Minh có đài tưởng niệm, còn nghĩa trang chôn lính Đức khong có đài ghi công trạng.  Tuy nhiên các ngôi mộ đều được chăm sóc cẩn thận, có gần bia, có dọn có sạch sẽ trong tinh thần tôn trọng người chết.  Xa hơn nữa, điều này cho thấy một lối cư xử rất “trượng phu”.  Tôi có quá lời chăng khi phát biểu rằng, ý nghĩa của lời nói “nghĩa tử là nghĩa tận” trong tinh thần Á Đông, nhưng tôi chỉ thất sự thấm và hiểu rõ khi được đặt chân đến xứ người hay không?
 
REMEMBERANCE DAY VÀ TÔI
Trong năm 2015, toàn thể Châu Âu kỷ niệm 70 năm chấm dứt Đệ Nhị Thế Chiến với nhiều lễ hội kéo dài quanh năm.  Tại Pháp, tôi đi đâu cũng thấy các buổi lễ kỷ niệm lớn nhỏ được tổ chức khắp nơi.  Các nghi thức từ rất long trọng như bắn đại bác từ trên các cổ thành cho đến những cuộc diễn hành, diễn binh, các lễ đặt vòng hoa ở tượng đài và cả nhiều hoạt cảnh có các thanh niên nam nữ mặc quân phục ngày xưa, đóng diễn lại phút giây chia tay.  Trên các con phố, ngay tại chân của một cổ thành, tôi đã thấy những cảnh này.  Nhiều cặp nam nữ bịn rịn trước giờ chàng trai ra mặt trận.  Họ trao vội cho nhau tay nải thức ăn cùng vài cái nắm tay ngại ngùng…  Hòa trong giòng người đứng xem hai bên đường, nước mắt tôi bỗn như nhòe ra tự khi nào vì tôi như thấy lại hình ảnh của Ba Mẹ mình và cuộc chiến tại Việt Nam trong đó…  Thật tình tứ, mùi mẫn và gần gũi thân quen như hình ảnh của các anh lính chiến Việt Nam Cộng Hòa, các em gái hậu phương thuở xưa…
 
Trở về Canada xem lịch thấy còn hai tuần nữa là đếp dịp lễ Chiến Sy Trận Vong – Rememberance Day.  Đây là ngày nghỉ lễ được công nhận ở cấp liên bang tuy nhiên tùy theo luận lao động của từng tỉnh bang mà ấn định ngày nghỉ phép.  Vớ sở làm của tôi, nếu tôi muốn đi làm trong ngày thì họ sẽ sắp xếp cho nghỉ bù một ngày khác.  Bên ngành giáo dục thì phản đối chuyện cho học sinh ở nhà vào ngày này.  Bởi vì khi các em bé đi học, nhà trường mới có thể giáo dục các em qua các nghi thức như chào cờ, mặc niệm, giáo dục cho các em biết và tưởng nhớ đến những người đã nằm xuống, cũng như về giá trị của sự hy sinh từ những thế hệ trước cho một nền tự do quá hoàn chính mà các em đang vui hưởng hôm nay.
Mỗi năm đến dịp này, người dân Canada thường đính hoa Anh Túc (Poppy) trên ngực trái tim tưởng nhớ các chiến sĩ, quân nhân đã chết cho tự do, bao gồm từ Đệ Nhất Thế Chiến, rồi đến Đệ Nhị Thế Chiến và sau này là mở rộng ra tưởng nhớ tất cả những anh hùng đã vị quốc vong thân.  Trong quan niệm này, mỗi khi cài hoa Poppy lên ngực, tôi tưởng niệm tất cả những người hùng đã bỏ mình vì lý tưởng tự do, đã chết cho hòa bình củ anhaan loại, đã hy sinh vì cố gắng chặn đứng bạo cường là những chế độ độc tài, toàn trị trên khaswsp thế giới – tôi tưởng niệm những vị Anh Hùng Việt Nam của chúng tôi.
Tôi vừa iết một email bằng Anh Ngữ báo cho bà giám độc biết rằng tôi muốn đi làm vào ngày Rememberance Day tới đây, bởi vì tôi muốn hôm ấy được bước ra đường , được cài oa Anh Túc lên ngực áo… having a poppy flower chose to my heart!!!
TÔN THẤT HÙNG – NOVEMBER 2015

    Sưu tầm và tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang    



Xem thêm...

Bật mí chuyện vui Ông Ngoại

Bật mí chuyện vui Ông Ngoại

Lê Xuân Mỹ

Có một chân lý mà các bạn phải đồng ý với tôi: Cháu mình luôn là người đẹp nhất, dễ thương nhất. Nếu phải bầu chọn cho người giám khảo của một cuộc thi hoa hậu nào đó “có trình độ thẩm mỹ chuyên môn kém nhất, ít vô tư nhất“, chắc không ai khác hơn là các ông bà ngoại, ông bà nội. Dù cháu ta có chân dài tới nách hay nách dài tới chân, cao, lùn, mập, ốm, mặt ngắn, mặt dài … ta vẫn chọn cháu của ta là người đẹp nhất trên thế gian này.

Cháu người ta một tuổi bình thường cao 31 inches. Bác sĩ kiểm tra dưới trung bình, cháu ta 27-28 inches thậm chí 25-26 cũng OK. Lùn hả, không sao. Lớn lên nó cao hơn danh thủ bóng đá Maradona của Argentina là cái chắc. Cháu lé kim, không sao. Biết bao nhiêu sao Hàn mắt hơi lệch đó nghe.
 
Ai nói tài tử Taeyeon xấu. Đẹp quá đi chứ. Lé duyên mà. Mắt hai mí thì “ sao mà nó đẹp như Châu Nhuận Phát”. Mắt một mí: “Có sao đâu giống y chang Kim Woo Bin của Hàn”. Có má núm đồng tiền, ui chao cháu dễ thương quá, giống mẹ y hệt” (Mặc dầu mẹ của bé cũng có đồng tiền, nhưng nằm ở… sau lưng). Không có lúm tiền duyên, “ có sao đâu, hoa hậu Kỳ Duyên của Việt Nam đâu có lúm nào đâu mà vẫn đẹp như thường.
 
BM
 

 Vậy đó. Cho nên đừng có mà tranh cải với các ông bà đang có cháu nội, ngoại. Người ta hay nói đừng có đem chính trị và tôn giáo ra bàn luận.. Tôi cho rằng đề tài “my grandchildren” mới là cấm kỵ nhất trong các cuộc họp mặt reunion. Đem cháu ra khoe thì được nhưng đừng chê cháu con người khác. Coi chừng sứt đầu chảy máu, bảo sao già mà không nên nết.

Nói chung là các ông bà nội ông bà ngoại khi sinh ra lưỡi vốn dĩ có xương, đến khi có cháu thì lưỡi trở thành“boneless”. “Mà lưỡi không xương thì nhiều đường lắt léo”. Cổ nhân đã căn dặn vậy rồi. Quẹo theo đường nào, trên dưới, trái phải, cuối cùng cũng đi đến môt kết luận ”cháu của ta là đẹp nhất”.

Thường người ta hay nói “con gái miệng rộng thì sang, con trai miệng rộng tan hoang cửa nhà”. Thằng cháu ngoại tui có cái miệng vô cùng rộng, suốt ngày đòi ăn. Tui thấy sao mà dễ thương, cái miệng rộng “thấy ghét”. Kệ họ nghe con. Tại cháu người ta miệng hẹp nên người ta ganh tỵ với ông cháu mình.

 
Miệng rộng ăn nhiều mau lớn, con hí. Ngoài cái miệng rộng, còn cái trán “dzồ” nữa chứ. Nhìn riết bây giờ thấy đứa bé nào trán thấp lè tè là tui thấy thương hại,  thấy xấu ơi là xấu. Thiếu điều tui khuyên cha mẹ nó dẫn đi mỹ viện để nâng trán thay vì nâng mũi.
 
BM

 

Tui có một người bạn, cũng cao ráo đẹp trai, phải cái tội chân đi hai hàng khác hướng. Từ rất xa tui cũng nhận ra ngay ông bạn này nhờ tướng đi không giống ai đó. Trời sinh cũng hay. Ông mới có đứa cháu nội đích tôn tướng đi giống ông như tạc. Ông rất lấy làm hãnh diện. Lúc nào gặp cũng cũng đem cháu mình ra khoe: Nào là đẹp trai (cái này tui công nhận có), mập mạp, mạnh khoẻ (cái này cũng có luôn). Nhưng qua cái mục đi và chạy (ông khen lấy khen để, ông thấy thằng cháu tui không? Tướng đi đã đẹp, tướng chạy còn xuất sắc hơn).
 
Đến cái mục này thì tui phải xin chào thua ông bạn già của tui. Tướng đi chữ bát của cháu ông mà ông còn khen đẹp thì đúng là “bó tay dot com” luôn. Mà thôi thây kệ. Tui mà lỡ lời chê cháu ông thì ông đem thằng cháu lùn tịt của tui ra phê bình thì thế nào cũng có chuyện lớn.

Nhưng các bạn phải đồng ý với tui một điều, cháu của mình khi nào cũng đẹp, cũng dễ thương, cũng đáng yêu, mãi mãi là number one. Và có lẽ vì vậy bạn cũng phải đồng ý với tui một điều là trong suốt cuộc đời của chúng ta, bạn cũng như tui qua bên xứ Mỹ này, ai cũng làm rất nhiều job.
 
Từ rửa chén, chạy bàn cho đến may mặc, assembly…cho đến bác sĩ, kỹ sư, nhưng không có cái job nào mà chúng ta làm một cách hăng say, làm ngày làm đêm, luôn nhận thêm giờ overtime và tự nguyện không lãnh lương như job giữ cháu của mình.
 
BM

 

Hồi sửa soạn về hưu, có nhiều bạn nói với tôi không biết làm gì cho hết giờ, đi ra đi vô gặp gấu mẹ vĩ đại chắc suốt ngày gây lộn. Đi du lịch thì các bạn cũng đi nhiều rồi (Cái mục này thì khỏi lo cho tui, mới loanh quanh Cali nên tui chắc còn nhiều nơi phải đi). Đừng có lo bạn già của tui ơi.
 
Chỉ sợ bạn không có tiền để tiêu thôi chứ cứ biểu các con đẽ cho vài đứa cháu là bạn sẽ biết thế nào là lễ độ. Bạn sẽ biết cái thời gian bạn nghĩ rất dài,  sẽ không bao giờ đủ. Bạn sẽ biết những ông bà tuổi về hưu như chúng ta dùng cái quỹ quý báu như thế nào. Chỉ sợ thiếu chứ đừng sợ dư. Bạn sẽ thấy vô cùng hãnh diện là ta còn cần thiết dường nào cho quốc và gia.
 
Quốc thì không biết cái xứ Mỹ này còn cần ta không, chứ gia thì ta còn có giá lắm. Giá trị của những người về già như chúng ta nó lớn lắm bạn ơi. Nhất là ở cái xứ cờ hoa này. Cái giá trị không thể tính bằng tiền bạc hay kim cương đâu bạn.
 
Đứa con nào trong nhà còn có hai con khỉ già như mình thật là giống như trúng số…độc đắc. Nội cái mục chở cháu đi học, mà đâu phải một hai thứ đâu, rồi đón về dẫn nó đi chơi, cũng save cho tụi nó khối tiền. có tiền cũng làm gì có 2 ông bà oshin như thế này.
 
BM

 

Tui có hai cháu ngoại. Một đứa lớp một, một đứa chủ nhật này đúng một tuổi. Thằng bé được sinh ra vào một ngày rất dễ nhớ. Ngày 5/2/2017, ngày của Superbowl. Vợ chồng tui vừa ở trong bệnh viện đợi cháu ra đời vừa coi trận bóng bầu dục Super bowl 2017. Khi cháu sinh ra là lúc đội của Tom Brady kết thúc trận đấu bằng một chiến thắng đầy thuyết phục. Tui là fan của New England (nói nhỏ chứ không phải fan, fo gì chỉ có cá độ một chầu ăn sáng với mấy đứa bạn nên ủng hộ anh chàng cầu thủ đẹp trai này quá xá mà thôi).
 
Coi football mà đâu dám la to, nhưng bù lại thắng độ là OK. Để cám ơn chầu ăn sáng free, về nhà tui đặt tên thằng cháu là TOM. Mặc dầu nhìn là biết tương lai là xấu trai và lùn hơn quarterback nhà ta rồi. Thôi kệ lấy cái hên. Biết đâu sau này “San Francisco forty niner” có tên cầu thủ TOM TỦN nhà ta. Kicker cũng được, không cần quarter back đâu.
 
Sáng sớm cở 7:30 sau khi drop đứa lớn tại trường học, cha mẹ drop off thằng nhỏ qua nhà tui. Ông bà ngoại xem như check in thẻ vào cơ quan. Cho ăn, cho uống, cho chơi đùa, cho ngủ đợi đến giờ đi pick up đứa lớn. Lại cho ăn, chở đi học thêm, tắm rữa, thay diaper và đợi buổi chiều khi cha mẹ đến đón cháu về, giống như check out ra khỏi cơ quan.
 
Giống hệt như hồi mình còn đi làm. Ngày 8,9 tiếng nếu ba mẹ không bị kẹt xe. Ngày nào bị kẹt xe, xem như ông bà có overtime. Chỉ khác lúc chưa về hưu, giờ phụ trội xem như bonus free. Cháu đón trễ thì cũng giống như mình đi làm bị traffic ở freeway 101 hay 280. Mà phải nói San Jose độ rày kẹt xe khủng khiếp cho nên khi nào vợ chồng nó đến đón cháu đúng giờ là vợ chồng tui mừng còn hơn trúng số.
 
BM
  
Người ta hay nói giữ con trai mệt hơn con gái. Mà đúng thiệt, so với cháu gái đầu, giữ cái thằng nhóc trai mệt hơn nhiều. Nhất là biết đi chập chững, suốt ngày lúp xúp đi phá. Cửa tủ bếp nào cũng mở. Máy móc cứ có nút nào cũng bấm, cũng vặn. Đi thì chưa vững, đã muốn chạy. Cầu thang thì hở là leo. Có khi tui để cháu tự leo tuốt lên trên, cũng biết khôn, không dám xuống, ngồi la chí choé.

Công việc không phải là nặng nề gì nhưng xoay qua xoay lại cũng hết ngày, hết tháng

Con bé lớn thì biết khôn và ngoan nên không cần theo sát nhưng cũng phải đi đón, đi đưa. Con nít bên này thôi thì học đủ thứ. Học nhạc, học múa, học bơi, học võ. Vô phước trong lớp mà có mấy đứa bạn Ấn Độ hay Trung Hoa là thấy con cháu mình đeo theo mệt xỉu.

Rồi còn mẹ già. Azeithmer nên cũng phải ngó chừng 24/24. May mà còn vợ còn chồng nên mọi chuyện cũng xong. Một công hai việc. Giữ cả cháu lẫn bà cùng một lúc. Nhờ vậy mà “Ở bên này thời gian qua nhanh quá, không như Sài Gòn”. Thoắt một cái là thứ hai, thoắt một cái đến thứ bảy, cuối tuần.
 
Cứ trông đến ngày cuối tuần y như hồi còn đi làm hãng. Thấy khoẻ ơi là khoẻ. Tự nhủ, có 2 ngày rãnh rỗi 2 vợ chồng già có thì giờ “romantic” bên nhau.
 
Nhưng đúng như người ta nói hai con khỉ già tui đúng là sinh tật, là số khổ. Có 2 ngày rãnh rỗi. An nhàn không muốn.. Coi tivi cũng thấy thiếu thiếu cái gì. Ngồi bên nhau mà cứ nhớ hai đứa cháu ngoại. Cái thằng quá là dễ thương, cái con quá là dễ ghét.
 
Nhà như vắng vẽ, đìu hiu hơn ngày thường. Giống như bạn, tui cho rằng cháu tui là nhất. Cứ nhớ tướng đi lúp xúp, nhớ cái tướng háu ăn, nhớ cái trán dzồ của thằng nhỏ. Rồi lại nhớ tiếng nói luyên thuyên của cháu lớn. Cứ “Bye ngoại. I love you ngoại” mỗi khi ra về.
 
Thế là thứ bảy hay chủ nhật, sướng không muốn, rãnh rỗi không muốn, cũng ráng facetime, cũng ráng gọi phone. Cũng “Có hai đứa ở nhà không, ba mẹ qua thăm một tý”. Con cái chưa kịp tắt máy đã thấy ông bà ngoại lù đù trước cửa. Số khổ. Cưng quá cũng khổ.    

Không cưng sao được. Nhớ có lần chở cháu lớn đi học về. Trời nóng, tôi quên bật máy lạnh xe.

Bé nói: Ngoại, turn on AC please. Tôi bật máy lạnh nhưng vì xe đời “Bảo Đại” làm trùm nên hơi lạnh lên chậm.

Bé thắc mắc: Sao lâu lạnh vậy ông ngoại. Xe ba con bấm nút là có lạnh ngay.

Ừ thì tại xe ngoại cũ.

Sao ngoại không mua xe mới?
 
BM

 

Tại ngoại không đi làm, ngoại nghèo, không có tiền nhiều như ba con.

Ủa, Ngoại nghèo sao nhà ngoại to hơn nhà ba con. Backyard của nhà ngoại bự ơi là bự. Phòng nhiều ơi là nhiều.

Không biết trả lời, tui đổi đề tài:

- Con cho ngoại tiền mua xe mới nghe?

- Ngoại, con đang đi học không có tiền

Con bé suy nghĩ một lúc rồi nói

- A Ngoại, con có một very good idea. Tháng sau ba con mua xe khác lớn hơn vì mới có thêm baby. Ba nói xe nhỏ quá không đủ space. Con nói daddy cho ngoại.

- Thế chiếc xe này ngoại làm gì?

- Thì ngoại cho Goodwill. Ngoại biết Goodwill không? Nếu không thì ngoại cho ông homeless đầu đường cũng được

- OK. Quyết định vậy đi. Nhưng giả sử ba con không cho mà bán thì sao? Tiền đâu ngoại mua.

(Lại con có a good idea)

- Ngoại cứ lấy xe rồi khi con lớn, con đi làm, con trả cho daddy. Được không ngoại? Chúng ta là một family nên ba con bán rẻ cho ngoại, ten dollars only, ngoại!

Hết nói. Vậy đó. Không cưng cũng không được. Ông bà có muốn ghét cháu cũng không được. Nghe không cũng đủ mát cái ruột. Đừng nói tiền, nói bạc. Biểu ngoại đem trái tim ra cho con chơi, làm được ngoại cũng làm.. Đừng nói ngày 8 tiếng. 24 tiếng cũng tình nguyện nhận cái job thơm thảo này. Hạnh phúc mà làm, vui vẻ mà làm, phải không các bạn già của tui.

Nhân nói về cháu, có thêm chuyện này kể:
 
BM

 

Hồi đầu năm tui cùng các bạn cùng lớp rủ nhau đi Reno. Có cái promotion dành cho các ông bà senior. Uống một ly rượu, tặng một ly bia.  Cả nhóm sắp hàng bên cái line riêng dành cho quý vị tuổi trên 65.

Các bạn cũng biết là qua bên này, người Việt nam mình có khuôn mặt nhìn rất trẻ so với mấy ông bạn ngoại quốc nhà ta. Cho nên khi mười mấy bạn già nhà tui sắp hàng bên line ưu tiên, mấy ông mắt xanh mũi lõ mặt mày già chát bên line bên cạnh lom lom nhìn sang. Tụi hắn tưởng là Chinese chơi hỗn. Ông Mỹ gác cổng có vẻ cũng không tin lắm. ID please!

Ừ ID thì ID, vàng thật sợ chi lửa. Hắn xem xong thấy tui sinh năm 1951, “Wow” một tiếng thật lớn. Tao cứ tưởng mày cỡ năm mươi mấy thôi. Thế những người đứng sau mày thì sao?

Tui tự hào: Same or older. No one is younger.

Đang hào hứng vì được khen trẻ, tui nói với nó: Tao chỉ mày một cách để xem họ có già thật hay không? Mày đừng thèm xem ID. Biểu họ đưa phone của họ cho mày xem. Tao warranty  mày là tất cả phone của họ đều có hình con nít. Toàn là ông bà nội, ông bà ngoại cả đó mày ơi.

Chàng Mỹ xem xong 15 phone của các bạn tui liền gật gù: mày qúa có lý. Tao học được một cách kiểm tra người châu á như mày. Nhưng sao có một đứa không có hình con nít con nôi gì cả.

Tui im lặng cười không nói. Không lý tui lại bảo: mày ngu quá, nó trai tân, không vợ làm sao có con, mà không con làm sao có cháu để khoe.

Vậy đó, sau này, xin mấy cô ở Việt Nam nếu có muốn làm bạn với mấy ông xồn xồn về nước thăm quê hương, đừng bao giờ tin vào khuôn mặt.
 
BM

 

Đừng tin vào những lời đường mật, ba hoa của những ông già mà không có nết đó. Nhiều ông mặt mày non choẹt chứ thật sự đều trên sáu bó có khi bảy bó nữa. Ngoài tươi nhưng trong héo queo cả rồi. Không làm ăn được gì đâu. Khuyên mấy bà trước khi hẹn hò vui lòng kiểm tra iphone. Toàn là hình của cháu ngoại, cháu nội thôi. Có khi còn có hình cả chắt nữa. Các bạn già của tui có tin không?
 
 
Lê Xuân Mỹ
 
Hình minh họa- Internet
 
 
Hồng Anh sưu tầm
 
Xem thêm...

Con người đi tìm thuốc trường sinh

Con người đi tìm thuốc trường sinh

Bác Sĩ Nguyễn Ý Ðức

Mè được xem như là loại thực phẩm “cải lão hoàn đồng, trường thọ bất lão,”

là “kho báu dinh dưỡng” thường xuất hiện trong các món ăn của Nhật Bản. (Hình: nhatngusenko)

 

Nhà Xuân vừa mở thọ diên,
Chén pha Giếng Cúc, bàn chen Non Đào.
Nguyễn Huy Tự

 

Giấc mộng trường sinh, bất tử đã được ghi nhận từ thuở hoang sơ, khi con người còn ăn lông ở lỗ. Trong huyền thoại thần tiên, trong niềm mê tín dân gian, trong nguồn cảm hứng xuất thần của văn nhân thi sĩ hay luận lý của triết gia. Tân, Cựu Ước, kinh Koran cũng có nhắc tới nguồn nước trường sinh.

 

Nó là động lực thúc đẩy những nhà thám hiểm lặn lội đi tìm suối nước vĩnh cửu ở vùng đất lạ, cũng như  là mục tiêu nghiên cứu của các khoa học gia xưa nay.

Nó đã tạo cơ hội làm giầu cho những lang băm, những tên lường gạt rao bán vịt trời giữa chợ với môn thuốc trường sinh bất tử.

Nó ám ảnh mọi người, mọi giống. Ai cũng mong mỏi sống mãi không già, thoát khỏi  những tàn phá của cơ thể do thời gian, giữ mãi  được những nét thanh xuân đầy nhựa sống. Ai cũng nghĩ là ở đâu đó, có môn thuốc mà khi uống vào ta sẽ thi gan cùng tuế nguyệt. Ta chỉ việc cố gắng, kiên nhẫn tìm là sẽ thấy nó.

Nhân dịp Xuân về, chúng tôi mời quý vị, ta lang thang vào cái vườn địa đàng này. Biết đâu lại may mắn nhặt được vài trái đào của Tây Vương Mẫu rơi rớt đó đây; uống lén được chút rượu Kim Tương. Để rồi cùng nhau bách niên giai lão, tiếp tục mè nheo người bạn đường sung sức…

Trường sinh trong Triết học

Đi trước các dân tộc khác, người Trung Hoa xa xưa đã có một khái niệm, một triết lý về sự sống lâu.

Lão Tử từng quan niệm là nếu một sự vật có thể biến thành sự vật khác thì với con người, sự chết cũng có thể thành bất tử. Như con nòng nọc có đuôi kia biến thành con cóc, con nhái, con sâu róm lột xác thành con bướm. Đạo Lão cho con người sống là nhờ sự hoà hợp của âm/dương, nếu giữ được sự hòa hợp này thì cuộc sống kéo dài.

Quan niệm này đã và vẫn là căn bản cho Y thuật Trung Hoa cùng các nước chịu ảnh hưởng văn hóa quốc gia này như Việt Nam, Triều Tiên. Lão cũng khuyên người ta phải tiết kiệm sinh lực bằng vô vi, tập phép hô hấp để tăng dưỡng khí cho não bộ, ăn nhiều trái cây, kiêng rưọu, thịt và sống cho phải đạo.

Câu chuyện người Luigi Cornaro, sanh năm 1470, sống cuộc đời phóng đãng hơn 30 năm. Thầy thuốc nói nếu tiếp tục như vậy sẽ không qua được tuổi 50. Ông ta bèn thay đổi nếp sống, tiết mực hơn và kết quả là sống tới tuổi 103, để lại cho hậu thế nhiều tác phẩm giá trị về bảo vệ sức khỏe. Hai trăm năm sau, nhiều người đã áp dụng lối sống của Cornaro.

Triết gia Plato, thọ 81 tuổi, khuyên ta không được rượu chè say sưa, nhất là ở tuổi trung niên, nếu muốn trường thọ.

Thủy tổ nền y học Tây Phương Hippocrates, sống tới 80 tuổi, nhắc nhở con người nên từ từ, dung hòa ở mọi lãnh vực để giữ gìn nhựa sống. Nhất là từ khi đặt chân lên ngưỡng cửa 60.

Có người muốn kéo dài sự sống thì cũng có người quan niệm ngược lại.

Sinh, Lão, Bệnh, Tử là lẽ thường của tạo hóa, hà cớ chi phải bận tâm quá đáng.

Sự chết cũng tốt cho loài người. Tre già măng mọc, đèn cạn dầu đèn tắt.

Và đã hưởng hết lạc thú rồi thì cầu sống lâu làm gì?

 

Trường sinh trong huyền thoại

Huyền thoại Hy Lạp, Ấn Ðộ, La Mã ghi lại nhiều giai thoại trường sinh thần tiên.

Nàng Eos yêu Tithonus hết mình, muốn cùng chàng bên nhau mãi mãi. Nàng xin Thần lãnh đạo Thiên Đường Zeus cho chàng được bất tử. Tithonus sống mãi, nhưng càng sống lâu càng trở nên đau yếu, bệnh hoạn và phải nuôi trong phòng riêng. Eos trở nên buồn, vì  nàng đã quên không xin cho chàng vừa sống lâu vừa giữ được vẻ thanh xuân. Nàng đi kiếm người tình khác.

Người Ả Rập hay kể cho nhau nghe câu chuyện nhân vật quen thuộc El Khidr với Giếng Nước Vĩnh Cửu: Một hôm tình cờ El Khidr rửa con cá khô trong giếng nước, con cá tự nhiên quẫy động, sống lại. Không bỏ lỡ cơ hội, El Khidr nhẩy xuống giếng tắm và trở thành bất tử .

Hy Lạp xưa cũng có suối nước vĩnh cửu trong rừng Jupiter, mà, theo tục truyền, ai tắm nước đó sẽ được phục hồi tuổi trai tráng và khỏe mạnh.

 

Trường sinh trong văn học, nghệ thuật

Văn nhân thi xưa nay cũng khao khát sự trường thọ.

Thi sĩ Hy lạp Hesiod tả hình ảnh đầy hấp dẫn của giống người Golden Race, sống lành mạnh tới cả trên trăm tuổi. Đến khi chết, họ ra đi một cách nhẹ nhàng, thoải mái như đi vào giấc ngủ say.

Pindar tả cảnh thiên đường trường thọ của dân chúng trong một hải đảo giữa biển Atlantic: sống cả ngàn năm trong hoan lạc, không biết gì đến đau yếu, bệnh tật.

Trong tiểu thuyết Lost Horizon xuất bản năm 1933, James Hilton tả cảnh sống thiên đường của dân chúng ở vùng Shangri-La.

Trong sách Metamorphoses, thi sĩ La Mã Ovid kể lại chuyện vua Aeson của Hi Lạp được phục hồi sức khoẻ bằng cách chích vào tĩnh mạch một hỗn hợp điều chế từ máu cừu đực chưa thiến, da rắn, thịt cú và rễ nhiều thảo mộc khác nhau.

 

Trường sinh với các nhà thám hiểm

Nhiều nhà thám hiểm cũng đã giương cờ đi khắp năm châu bốn bể để tìm thuốc trường sinh.

Juan Ponce de Leon, người Tây Ban Nha, đã lên đường thám hiểm Tân Thế Giới với hy vọng kiếm được thuốc hồi xuân. Ông ta đã già yếu, không thỏa mãn được cô vợ trẻ sung sức. Đồng thời ông ta cũng muốn kiếm thần dược dâng Quốc Vương Ferdinand II. Không kiếm ra thuốc, nhưng ông ta đã tìm ra tiểu bang phì nhiêu, hiền hòa Florida năm 1513. Ông qua đời vì vết thương bị nhiễm độc trong khi giao tranh với thổ dân gốc Indian vào tuổi 63.

Tần Thủy Hoàng Đế, sau khi gồm thâu lục quốc, dựng nên nghiệp Đế, muốn bất tử để trị vì trăm họ. Ông đã phái các phương sĩ Từ Phước và Lư Sinh căng buồm ra Biển Đông tìm thần dược. Lư Sinh, Từ Phước không tìm ra linh dược, nhưng đã lánh nạn và tìm được những mùa Xuân bất tận cho nhiều thế hệ con cháu trên đất Phù Tang mầu mỡ.

Năm 1498, Columbus tuyên bố là đã tìm ra miền vĩnh cửu ở dọc theo bờ biển Venezuela, gần đảo Trinidad.

Trường sinh với căn bản khoa học

Bên cạnh những ý kiến, dữ kiện khó tin, nhiều người đương thời đã có cái nhìn nghiêm túc hơn về sự hóa già và phương cách trì hoãn diễn biến này.

Tu sĩ dòng Franciscan kiêm khoa học gia Roger Bacon đã lý luận rằng con người già vì sự mất bớt nhiệt năng bẩm sinh. Nếu sống hợp lý cộng với thuốc men hiệu nghiệm, ta có thể trì hoãn sự mất mát này và sống lâu hơn. Ông ta hỗ trợ thuốc chế từ thịt rắn, tim hươu nai và một vài thảo mộc trong rừng ở Nam Phi hay nước san hô, ngọc trai. Nhưng phương thức mà ông ta ưa thích nhất là hít sinh khí hơi thở của trinh nữ.

Người Do Thái khi xưa cũng tin rằng con gái là phương thuốc chữa bệnh tốt. Vua David, khi về già không được khỏe, cơ thể lạnh toát, đắp bao nhiêu chăn cũng không đủ ấm. Thần dân bèn đặt Người nằm cạnh những thiếu nữ với ý định là để chân khí từ thiếu nữ tiếp sức cho vua cha. Và Ngài khỏe ra.

Boerhaave, danh y người Đức, sống từ 1668 tới 1738, cũng khuyên viên thị trưởng Amsterdam là  nếu muốn lấy lại sinh lực thì hãy nằm giữa hai thiếu nữ còn trinh.

Công dụng hơi thở thiếu nữ cũng thấy ghi trong ngôi mộ cổ của một lão nhân Ai cập, nói rằng ông ta sống tới tuổi 115 là nhờ những hơi thở này.

Nhà luyện kim kiêm y sĩ Paracelsus của Đức, vào thế kỷ 16 đã tin tưởng rằng lão hóa là do sự thay đổi hóa chất trong cơ thể như sự rỉ sét của kim loại. Ông ta khuyên nên ăn uống cân bằng, sống tại vùng khí hậu ôn hòa, dùng những thuốc do ông ta chế.

Theo Leonardo Da Vinci, con người mau già là do hậu quả của mạch máu dầy lên, máu lưu thông khó khăn, dinh dưỡng suy giảm.

Những thế kỷ  kế tiếp, việc tìm kiếm phương thức trì hoãn sự lão hóa mang ít nhiều tính cách khoa học hơn và được thực hiện bởi nhiều nhà chuyên môn quan tâm đến vấn đề này.

Mùa Thu năm 1885, Charles Ed. Brown Sequard, 72 tuổi, nguyên giáo sư Đại Học Harvard, hùng hồn trình bày trước các học giả uy tín của College of France. Ông ta cho hay là đã lấy lại được sinh lực, thỏa mãn đòi hỏi tình dục cuả người vợ trẻ bằng cách dùng nước tinh chế từ ngọc hành loài chó. Y giới mọi nơi vội vàng áp dụng môn thuốc này, nhưng hiệu quả không được như lời nói.

Sau Thế Chiến Thứ Nhất, viên y sĩ người Nga, Serge Vernof, sang Pháp và cấy tế bào ngọc hành cho nhiều người để tăng cường sinh lý.

Ở Mỹ, mấy năm sau, John Romulus Brinkly cũng áp dụng phương pháp này cho thân chủ, kiếm được nhiều tiền, mua đài phát thanh và ra tranh cử chức thống đốc tiểu bang Arkansas.

Descartes, Benjamin Franklin, Francis Bacon, Christopher Hufeland… với nhiều công sức nghiên cứu đều tin tưởng là sự lão hóa  và sự tử vong sẽ bị khoa học khuất phục. Hufeland còn khuyên ta nên tránh sự tức giận, sự tự hủy hoại và  coi chúng là kẻ thù của trường thọ.

 

Các nghiên cứu hiện đại

Jean Martin Charcot, y sĩ Pháp, được nhiều người coi là cha đẻ của Lão-khoa-học, xuất bản cuốn sách đầu tiên về khoa này năm 1867 nhan đề Clinical Lectures on Senile and Chronic Diseases. Tác giả đề nghị nghiên cứu diễn tiến sự hóa già, nguyên nhân già, thay đổi cơ thể khi về già.

Bác Sĩ Ignatz Leo Nascher vận động để các trường Y Khoa đặt trọng tâm vào việc nghiên cứu vấn đề liên quan tới hóa già.

Sir Peter  Medawar và Sir Mac Farlane Burnet là những người đầu tiên lưu ý tới ảnh hưởng của gene trong sự lão hóa.

Quá trình lão hóa có thể bị đảo ngược từ DNA. (Hình minh họa: Google)

Sau Thế Chiến Thứ Hai, tốc độ nghiên cứu về vấn đề già phát triển mạnh. Tờ báo uy tín Journal of Gerotology ấn hành số đầu tiên vào năm 1946 ở Hoa Kỳ.

Từ năm 1970, tại Mỹ, do sự đòi hỏi của dân chúng, các khoa học gia và chính trị gia liên kết thúc đẩy chính phủ trợ cấp nhiều hơn nữa cho việc nghiên cứu các vấn đề về lão hóa. Do sự ủng hộ tích cực củaThượng Nghị Sĩ Alan Cranton, cơ quan Quốc Gia Tuổi Già (National Institute of Aging) được chính thức thành lập năm 1976. Cơ quan này có ngân sách cao tới cả nửa tỷ Mỹ kim và chuyên chú về các vấn đề liên quan tới người cao tuổi.

Ngày nay, trên thị trường thương mại, ta có thể kiếm được nhiều sản phẩm được công nhận bởi cơ quan có thẩm quyền về y khoa học, hoặc được người chế ra quảng cáo là có công hiệu trì hoãn sự lão hóa.

Nhớ lại vào giữa thập niên năm mươi, đồng bào ta ở Việt Nam nhiều người đua nhau  dùng thuốc Gerovital-KH3. Thuốc này được một y sĩ Lỗ Ma Ni điều chế và nghe nói các nhân vật nổi danh như Tưóng De Gaulle, Thủ Tướng Adenauer, văn hào Sommerset Maugham cũng có dùng. Gerovital vẫn còn được bán tự do ở Âu Châu, nhưng không được cơ quan Dược Phẩm Hoa kỳ công nhận giá trị chống lão hóa.

Nhiều người hiện đang dùng các loại sinh tố, khoáng chất, anti-oxidant, các loại kích thích tố, Q-10, Glutathione, Melantonin, Sod, DHEA, Omega-E,… Và được giới thiệu là có thể làm chậm sự lão hóa.

Các khoa học gia đang đi xa hơn trong công việc này. Họ nhắm vào việc thay đổi gene trong nhiễm thể tế bào, việc giới hạn tác hại của các phó sản trong biến hóa căn bản của tế bào.

Đi xa hơn nữa, họ nghĩ tới chuyện thay thế những bộ phận hư hao bằng bộ phận tạo ra do chính tế bào của mình, được nuôi dưỡng, cấu tạo trong phòng thí nghiệm hay trên bào thai, để tránh hiện tượng khước từ thông thường. Một ngày nào đó, biết đâu ta lại chẳng tân trang được cơ thể con người và chỉ cần đưa đi kiểm tra định kỳ mười năm một lần, như một chiếc xe hơi.

Kết luận

Trở lại với thực tại, ta thấy tuổi thọ con người đã tăng đáng kể trong hơn trăm năm qua.

Chừng nửa thế kỷ nữa, Hoa Kỳ sẽ có khoảng 75 triệu người trên 65 tuổi trong tổng số trên dưới ba trăm triệu dân. Tại các quốc gia khác, số người cao tuổi cũng tăng theo cùng nhịp độ. Đó là thành qủa những tiến bộ tuyệt vời của khoa học cũng như sự thay đổi nhân sinh quan của loài người.

Nhà bác học người Pháp, Louis Pasteur, năm 1856, đặt nền móng cho việc tiêu diệt hầu hết các bệnh truyền nhiễm, nguyên nhân tử vong cao ở các thế kỷ trước, đã là người có công đầu trong việc tăng gia tuổi thọ.

Rồi khi sống lâu, loài người lại phải đối phó với những khó khăn mới gây ra do môi trường cũng như do thói quen, những bệnh nan y. Con người đã ý thức được vấn nạn đó và đang ứng phó rất hiệu nghiệm, tài tình.

Do sự tăng gia số, người cao tuổi sẽ có nhiều mầu sắc mới, sinh hoạt mới trong gia đình, xã hội. Những người trên 70 tuổi sẽ có nhiều việc để bận rộn trong khoảng thời gian trên dưới 30 năm còn lại của cuộc đời. Sẽ có nhiều người, 70, 80 tuổi còn đi làm, hoặc đi học để cập nhật kiến thức.

Tỷ lệ lão niên nữ sẽ cao hơn nam vì sống lâu hơn. Sẽ có nhiều cặp nhân tình đầu bạc sống chung để nương tựa, đầm ấm với nhau. Sẽ có nhiều trường hợp con cái dọn về ở với cha mẹ già để các cụ bớt đơn côi.

Kỹ nghệ phục vụ nhu cầu người cao tuổi sẽ phát triển mạnh. Hãng du lịch sẽ phát triển mạnh để thảo mãn nhu cầu người già.

Đồng thời, khối cử tri của người cao tuổi sẽ có ảnh hưởng nhiều tới các vấn đề trọng yếu của quốc gia. Người già sẽ lấy lại được sự trân trọng như trong thời kỳ Nữ Hoàng Anh Quốc Victoria xưa kia.

Và trong tương lai, khoa học nghiên cứu sẽ hướng nhiều vào việc “tăng đời sống cho năm tháng chứ không chỉ tăng năm tháng cho cuộc đời” (adding life to years, not just adding years to life). Để nhân loại sống trong  thế kỷ thứ hai mươi mốt với tinh thần “Sống lâu, Sức khoẻ, mọi vẻ mọi hay.”

Đó sẽ là những chén rượu Kim Tương, những trái Bàn Đào mà chúng ta mong đợi.

 

Hồng Anh sưu tầm

-Hình minh họa-Internet

 

 
 
Xem thêm...
Theo dõi RSS này