Thế giới quanh ta

Thế giới quanh ta (1023)

Salem – Thành phố phù thủy

HAPPY HALLOWEEN

OCTOBER 31 2017

Salem Thành phố phù thủy

Trang Nguyên

Thành phố Salem tại Massachusetts lại bắt đầu mùa lễ hội Halloween vào giữa tháng 10. Du khách đến Salem có thể cảm nhận không khí lễ hội ma quỷ qua những con phố, những ngôi nhà được trang trí hình nộm, bộ xương người và những quả bí ngô. Hay đi giữa dòng người trong trang phục quái dị của các mụ phù thủy và thần chết. Sau đó du khách hãy thong dong ngồi xuống thưởng thức những món ăn đặc biệt mà chỉ vùng đất này mới có để chờ đêm đến chung vui với màn pháo hoa được bắn lên không trung như muốn xóa đi bóng tối ma mị.

Salem Witch Museum nơi trưng bày nhiều hình ảnh một thời kinh hoàng

về nạn phù thủy tại thành phố Salem – Ảnh: Christa Thompson

Dù Salem chỉ là một thị trấn nhỏ nhưng không mấy ai không từng nghe đến thị trấn này được mệnh danh là thủ đô Halloween của cả nước Mỹ. Cứ Tháng Mười đến là ở các cửa sổ, tủ kính cửa hàng nào cũng thấy treo đầy chổi (loại chổi mà những mụ phù thủy trong truyện cổ tích thường cưỡi), mạng nhện và vô số những thứ hình thù ma quỷ. Đỉnh điểm của tháng này là ngày hội của các “sự kiện ma quái” có sức hút mãnh liệt đối với khách du lịch khắp nơi trong nước và thế giới.

Mộ bia còn lại trong nghĩa địa cổ xưa kia của những người bị

kết tội phù thủy và bị treo cổ  – Ảnh: Christa Thompson

Nhưng tất cả chỉ là trò đùa vui mà thôi. Mỗi cuộc hội hè đình đám ngày nay chỉ là dư âm của một thời kỳ lịch sử đen tối bao trùm khắp thị trấn Salem. Hơn 300 năm về trước, đây chính là nơi đã diễn ra hàng trăm vụ xử tử những người bị coi là “phù thủy”, gây nên một bầu không khí kinh hoàng trong dân chúng chỉ vì những lời khai vu vơ của những người vớ vẩn.

Tìm hiểu đôi chút về vấn đề này, chúng ta cùng bước vào Salem Witch Museum để nghe và nhìn thấy nhiều hình ảnh tái hiện những mụ phù thủy tà thuật mà giáo hội và chính quyền thuộc địa sơ khai của Anh quốc mong muốn dập tắt và tiêu diệt bọn ma thuật ngoại đạo một cách tàn bạo vào cuối những năm 1690. Chính vào thời kỳ này, tại mẫu quốc cũng đã diễn ra cuộc trừng phạt những người được cho là “phù thủy” xuất hiện trong vùng Newcastle làm xôn xao dư luận nước Anh trước đó một thời gian dài. Trên 1600 “mụ phù thủy” bị xét xử trên toàn quốc. Sau đó, họ bị treo cổ tại Town Moor và xác được chôn tập thể trong một cái hố của nghĩa trang nhà thờ. Trong thời kỳ này, bất cứ ai có cách nói năng khác thường, ăn vận kỳ dị, thậm chí cãi nhau với hàng xóm và ai đó buộc tội bạn là “phù thủy” thì xem như cái giá treo cổ đang chờ bạn sẵn rồi.

Hình sáp phù thủy Tituba trong Bảo tàng Phù thủy Salem – Ảnh: Christa Thompson

 

Thị trấn Salem tại thuộc địa Mỹ quốc cũng không nằm ngoài số phận đó cho những ai bị gán là phù thủy. Mùa đông năm 1691 sắp kết thúc, đàn bà con gái trong thị trấn có thói quen tụ họp nhau lại tán gẫu cho qua những đêm dài vô tận. Họ rất thích nghe những câu chuyện về tà thuật rợn tóc gáy do một người đàn bà nô lệ nửa da đen, nửa da đỏ tên là Tituba kể lại. Chẳng bao lâu sau, họ bắt đầu thực hành những bùa phép và thuật tiên tri. Một thiếu nữ đã tự chế một quả cầu thủy tinh bằng cách bỏ lòng trắng trứng vào một chiếc ly. Cô bé hy vọng sẽ nhìn thấy trong đó hình ảnh người chồng tương lai của mình. Nhưng thật kinh khủng, cô đã nhìn thấy một hình thù tựa như một một xương người trùm áo choàng đen có hai con mắt đỏ rực như lửa. Nhưng sức mạnh thần bí mà các cô gái muốn chinh phục đã quay ngược lại chinh phục các cô. Trong tình trạng sợ hãi, hoảng hốt và cảm thấy tội lỗi, họ thường xuyên bị lên những cơn động kinh. Cha mẹ các cô vô cùng bối rối. Một bác sĩ do nhà thờ mời khám bệnh đã cho rằng họ bị bỏ bùa.

Tháng Giêng năm 1692, 8 thiếu nữ dưới tuổi vị thành niên được triệu tập. Dưới sự tra hỏi của cảnh sát, các cô đã khai ra tên những người bày vẽ cho họ những thứ tà thuật và điều đó khiến họ bị ám ảnh tinh thần dẫn đến bị động kinh. Những người này lập tức bị bắt – đó là bà Tituba, ả gái điếm lập dị Sarah Good và Sarah Osborne, một góa phụ mà theo người ta đồn có tằng tịu gì đó với anh chàng giữ ngựa của mình. Good và Osborn phủ nhận lời buộc tội, nhưng Tituba lại thú nhận là có liên hệ với quỷ sứ, “một sinh vật đầy lông lá có cái mũi rất dài”.

Ngoài biện pháp hành hình treo cổ phù thủy, tòa án còn dùng

hình thức ép đá lên người cho đến chết  – Ảnh: Christa Thompson

Những cơn động kinh vẫn tiếp diễn. Số nạn nhân càng ngày càng tăng thêm và càng ngày càng có nhiều “phù thủy” bị bắt nhốt vào tù. Khi các bị cáo được dẫn vào nhà làng để chánh án tra hỏi, những thiếu nữ đã bị “bỏ bùa” không ngớt lên cơn co giật, tỏ vẻ đau đớn cực độ và la hét ầm ĩ. Cũng có một số người lớn tuổi khai rằng họ cũng bị “bỏ bùa”. Lại thêm hàng tá “phù thủy” nữa bị tống giam.

Khắp thị trấn tràn ngập một nỗi khiếp sợ những trò ma thuật nhưng cũng chưa đáng kinh hãi bằng bị người khác gọi mình là phù thủy. Chỉ cần bị buộc tội phù thủy thôi là coi như số phận bị cáo đã được định đoạt. Việc kết tội đơn giản đến nỗi người khiếu nại chỉ việc khai rằng đã gặp người phù thủy đó trong giấc mơ là đã coi như có đủ bằng chứng! Người bị buộc tội không có quyền kháng án. Dần dần, cư dân thị trấn Salem đã lợi dụng sự hỗn loạn này để thanh toán những món nợ riêng tư với nhau. Họ vu cho nhau là phù thủy, vậy là xong, và tòa sẽ đảm nhiệm nốt công việc còn lại. Tháng Sáu năm 1692 với hơn 150 “phù thủy” bị nhốt, trong đó có một bé gái bốn tuổi, cuộc hành hình đẫm máu bắt đầu. Nhưng cơn động kinh của các “nạn nhân” vẫn không dứt.

Biểu tượng thành phố Salem là hình mụ phù thủy

cưỡi chổi trên xe cảnh sát – Nguồn: Salempolice

Trước khi thị trấn cảm thấy bị chấn động, 20 người đã bị xử tử, trong đó có 14 phụ nữ và 1 mục sư, 2 người khác trong đó có 1 trẻ nhỏ, đã chết vì bệnh trong tù. Biện pháp xử tử là treo cổ. Cuộc tàn sát đẫm máu này chỉ ngừng lại khi đám thiếu nữ kia bắt đầu đụng đến những nhân vật quyền cao chức trọng của thị trấn và tiểu bang, trong đó có bà vợ của chính ngài thống đốc. Cùng với sự thật hiển nhiên là cuộc xử tử đã không hề giúp làm thuyên giảm bệnh tình “nạn nhân”, lý do này đã khiến các mục sư vận động tòa án tạm ngưng việc xử án và yêu cầu tòa thẩm tra lại mức độ đáng tin cậy trong lời khai của các “nạn nhân”, đồng thời hạn chế phạm vi những lời khai được coi là bằng chứng buộc tội.

Cuộc hành hình chấm dứt và hơn 100 người còn lại trong tù được tha. Tòa án viết thư xin lỗi những gia đình có thân nhân bị xử tử. Sự giao lưu thông tin với bên ngoài bị ngăn cấm và trong vòng 20 năm sau đó, tiểu bang Massachusetts đã bỏ tiền ra bồi thường cho các gia đình nạn nhân. Sau đó, Salem tiếp tục phát triển thành một trong những phố cảng mậu dịch sầm uất nhất nước Mỹ. Sự thịnh vượng đã làm thay đổi bộ mặt của Salem với phố thị hiện đại, nhà cao tầng mọc lên. Khu nông thôn, nơi các “phù thủy” bị săn lùng phần lớn tách khỏi Salem và trở thành thành phố nhỏ Danvers gần đó.

Du khách thích thú nhìn ngắm người hóa trang mụ phù thủy

giữa phố trong mùa lễ hội Halloween – Nguồn: SalemHalloween

Ngày nay công nghiệp chính của Salem là du lịch. Và nét quyến rũ nhất của Salem chính là… những câu chuyện cổ tích về các phù thủy! Hình ảnh bà phù thủy cưỡi cây chổi trở thành biểu tượng của thành phố và đó cũng là lý do giải đáp thắc mắc của nhiều khách du lịch lần đầu đến thành phố Salem khi thấy hình ảnh phù thủy vui mắt này trên xe cảnh sát mà không phải là hình ảnh nào khác. Viện Bảo tàng Phù thủy Salem đã phục chế lại nhiều hình ảnh về cuộc thảm sát đẫm máu năm xưa. Lượng khách du lịch đến Salem hằng năm đều tăng lên, nhất là vào những ngày lễ hội Halloween. Và không nơi đâu trên đất Mỹ lại có lễ Halloween sống động bằng tại thành phố đầy câu chuyện ma quái không phải huyền thoại mà là sự thật kinh hoàng một thời.

Chúng ta đi du lịch khám phá thành phố phù thủy rồi, thì giờ đây là thú đi chơi long rong trong thành phố hòa mình vào ngày lễ hội. Một cái mặt nạ hình quỷ sứ đeo lên mặt cũng khá thú vị đấy chứ. Hay cùng trẻ con rồng rắn trong bộ áo choàng đen vừa đi vừa nói “Trick or treat” xin kẹo các du khách ngoài đường cũng vui lắm.

Lễ hội hóa trang Halloween tại thành phố Salem – Nguồn: SalemHalloween

 

´*。.¨¯`*。*。¨¯`*Kim Quy st´*。.¨¯`*。*。¨¯`*

 

 

Xem thêm...

Triển lãm sắc màu công nghệ Canon EXPO 2017 tại Việt Nam

Related image

Related image

Youtube

Related image

<= Triển lãm sắc màu công nghệ Canon EXPO 2017 tại Việt Nam =>

Related image

Triển lãm sắc màu công nghệ Canon EXPO 2017 tại Việt Nam 

Lần đầu tiên tại Việt Nam, Triển lãm Sắc màu công nghệ Canon EXPO 2017 đã diễn ra tại Sân vận động Hoa Lư (TP.HCM). Đây là sự kiện triển lãm công nghệ nổi bật nhất nằm trong chuỗi sự kiện kỷ niệm 15 năm thành lập Canon Marketing Việt Nam và 80 năm thương hiệu Canon trên toàn thế giới. Sự kiện không chỉ đánh dấu cột mốc lịch sử phát triển của Canon tại Việt Nam mà còn ghi dấu chặng đường 20 năm hợp tác gắn bó giữa Canon và nhà phân phối Lê Bảo Minh.

Canon EXPO gồm bốn ngày triển lãm (từ ngày 26-10 đến ngày 29-10-2017)  hoành tráng về công nghệ mới, sản phẩm, dịch vụ vốn tạo nên danh tiếng Canon trên toàn cầu. Sự kiện mở cửa từ 9g sáng đến 21g tối, bao gồm những màn trình diễn công nghệ thú vị, chương trình giải trí và hoạt động tương tác. Canon EXPO 2017 còn là nơi hội tụ những gương mặt giải trí đang hot của làng giải trí Việt như Tóc Tiên, Sơn Tùng M-TP, Min, Soobin Hoàng Sơn, Isaac, Quốc Thiên…

Nữ ca sĩ Tóc Tiên biễu diễn tại lễ khai mạc

Canon EXPO 2017 cho thấy ngoài việc sản xuất máy ảnh, ống kính, máy in…, thương hiệu Canon đang theo hướng phát triển mở rộng cả về công nghệ lẫn danh mục sản phẩm, đem đến cho người dùng những trải nghiệm hình ảnh trọn vẹn. Cụ thể, khách tham quan được chứng kiến tận mắt những sản phẩm công nghệ dùng trong các lĩnh vực y tế, kiến trúc, an ninh, bất động sản v.v… Trải nghiệm dịch vụ soi đáy mắt và đo khúc xạ mắt miễn phí với máy chụp nhãn cầu mà Canon sản xuất, hay trải nghiệm máy in Canon in hoàn thiện sản phẩm 3D.

Ông Hiroshi Yokota – Tổng Giám đốc Canon Marketing Việt Nam

Ông Hiroshi Yokota, Tổng Giám đốc Canon Marketing Việt Nam chia sẻ: “Tại Việt Nam, chúng tôi tự hào dẫn đầu thị trường máy ảnh DSLR, máy in phun và máy in laser. Máy ảnh kỹ thuật số, máy ảnh mirrorless và máy photocopy của chúng tôi đứng trong Top 2 và Top 3. Qua 15 năm hoạt động tại Việt Nam, chúng tôi tiếp cận và thấu hiểu nhu cầu thực tế của người tiêu dùng Việt Nam. Theo đó, Canon đã đạt nhiều thành tựu mới ở các lĩnh vực cần sự góp sức của công nghệ, như: y tế, an ninh, kiến trúc… Canon EXPO 2017 chính là một đại tiệc công nghệ để người tiêu dùng Việt Nam cùng nhìn lại những chặng đường phát triển công nghệ và có cái nhìn trọn vẹn nhất các danh mục sản phẩm kinh doanh của Canon tại Việt Nam. Phần lớn thành công của Canon hôm nay đến từ sự đồng hành và ủng hộ của khách hàng và mạng lưới đại lý, đặc biệt là đối tác lâu năm Lê Bảo Minh. Với triết lý Kyosei cùng thông điệp “Cho niềm vui lan tỏa” tại thị trường Việt Nam, Canon luôn hướng tới việc tạo ra những niềm vui ý nghĩa cho cộng đồng. Canon sẽ tiếp tục dành tặng những điều tuyệt vời nhất cho cộng đồng yêu thích công nghệ và nhiếp ảnh tại Việt Nam.”

Canon EXPO – Lễ hội  sắc màu công nghệ

Tại EXPO 2017 , Canon giới thiệu các xu hướng hình ảnh và giải pháp hình ảnh mới nhất trên thế giới. Khách tham quan được trực tiếp khám phá các thiết bị hình ảnh đỉnh cao thế giới lần đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam, như: bộ cảm biến CMOS 120MP và 250MP; máy in 3D; rạp chiếu phim từ các máy chiếu 4K “đỉnh” cấp quốc tế.

Bên cạnh thế hệ máy ảnh nhỏ gọn thời trang chất lượng chụp không thua kém DSLR, lần đầu tiên, giới nhiếp ảnh Việt Nam được tiếp cận trực tiếp bộ cảm biến hình ảnh CMOS có độ phân giải cao nhất thế giới hiện nay: 120MP và 250MP. Bộ cảm biến này có thể tạo ra một bức ảnh có kích thước lớn bằng một sân bóng đá. Được biết, CMOS cũng là công nghệ cảm biến sẽ ứng dụng vào hệ thống camera an ninh trong tương lai.

Khách tham quan được trải nghiệm những mẫu in trên kính, sắt, gỗ, thủy tinh, đá … được in từ máy in trên mọi chất liệu của Canon. Ngoài ra, Canon cũng đem đến EXPO 2017 chiếc máy in khổ lớn imagePROGRAF PRO-540 có thiết kế đặc trưng nổi bật với đường đỏ đậm giống các ống kính cao cấp của Canon. Đây là chiếc máy in khổ lớn mực 12 màu LUCIA PRO với chuẩn màu Chrome Optimiser giúp tối ưu hóa màu sắc bức ảnh, đầu in FINE thế hệ mới giúp tiết kiệm thời gian và cho hình ảnh độ phân giải cao.

Người tham dự triễn lãm có cơ hội trải nghiệm những mẫu in nghệ thuật bắt mắt từ máy in sản phẩm 3D hàng đầu của Canon. Chiếc máy in mang tên MARV (từ chữ “MARVelous”), được ví như “phép màu của công nghệ hình ảnh”.

Tại khu in ảnh và công viên sáng tạo miễn phí Creative Park, người tham dự có thể in ảnh và trang trí ảnh miễn phí với các sticker và các loại hình làm ảnh khác như: cắt, xếp mô hình giấy … để tạo ra album hình độc đáo và cá tính nhất cho mình và người thân.

Con đường selfie, còn gọi là con đường ô nghệ thuật, nằm ở lối vào khu trưng bày ảnh Di sản Việt Nam Heritage, với thiết kế những chiếc ô lơ lửng trong không trung kết hợp hiệu ứng ánh sáng hiện đại giúp các bạn trẻ, các cặp đôi tạo nên nhiều bức ảnh kỷ niệm đẹp, lãng mạn, ấn tượng với Canon EXPO.

Cinema zone giúp khách tham quan trải nghiệm lịch giải trí trọn gói với phim và game trên nền máy chiếu 4K. Đặc biệt, các phim 4K đều được được quay từ máy quay Canon C700.

Với công nghệ an ninh tương lai, lần đầu tiên, Canon giới thiệu hệ thống camera network phân giải cao, với góc nhìn siêu rộng, có khả năng nhìn xuyên bóng đêm, bắt chuyển động trong môi trường vô cùng tối… Thế hệ camera giám sát đời mới được kế thừa các ưu điểm của ống kính Canon, cho hình ảnh chất lượng cao, góc quan sát rộng, độ bảo mật cao, giúp giảm đáng kể chi phí đầu tư, và đặc biệt là khả năng quan sát trong điều kiện thiếu sáng.

Những ai là tín đồ của nghệ thuật nhiếp ảnh được trải nghiệm những chương trình workshop nhiếp ảnh hữu ích qua các buổi chia sẻ trực tiếp với các nhiếp ảnh gia hàng đầu Việt Nam như: Hải Đông, Hải Thanh, Hồ Vũ, Nhựt Hùng,… Các buổi workshop không những chia sẻ những trải nghiệm các dòng sản phẩm máy ảnh Canon EOS mới như 800D, 77D, 6D Mark II, M6, M100… mà cũng là cơ hội để cộng đồng yêu thích nhiếp ảnh được tác nghiệp trực tiếp với các người mẫu.

Canon cũng đem đến EXPO một “món quà sức khỏe”. Đó máy soi đáy mắt và chụp nhãn cầu. Khách tham quan triển lãm được trải nghiệm đo khúc xạ và in ảnh nhãn cầu mắt miễn phí, được nhân viên y tế tư vấn về mắt.

Cơ hội mua sắm sản phẩm công nghệ với giá cạnh tranh nhất năm 2017

Đặc biệt tại các buổi triển lãm, Canon cũng đưa ra những mức giá ưu đãi cho những sản phẩm Canon lên đến 49%, đồng thời có dịch vụ kiểm tra và bảo dưỡng máy ảnh, ống kính Canon miễn phí cho người dùng.

Tại mỗi khu vực trưng bày, một số mẫu máy ảnh loại cao cấp của Canon được giảm giá lên đến 30% cùng nhiều quà tặng hấp dẫn. Các siêu phẩm như Canon EOS 6D Mark II và 5D Mark IV giảm giá từ 6 triệu đến 14 triệu đồng, kèm gói quà tặng trị giá 3,5 triệu đồng.

Ngoài 5.000 thẻ hành lý hình máy ảnh Canon, 2.000 voucher Miniso trị giá 50.000đ dành cho khách tham quan, triển lãm còn tổ chức chương trình bốc thăm may mắn trúng quà giá trị mỗi ngày: một máy ảnh Canon EOS M100 trị giá 13,2 triệu đồng, và 2 chuyến phototrip. Tổng cộng sẽ có 4 máy ảnh Canon EOS M100 và 8 chuyến du lịch phototrip cho 4 ngày triển lãm.

Đồng hành cùng Canon trong các chương trình khuyến mãi “khủng” suốt 4 ngày Canon EXPO 2017 còn có siêu thị Nguyễn Kim và Miniso với hàng ngàn voucher giảm giá hấp dẫn.

PHẠM ANH PHÚ

+Xin mời xem hình ảnh:

          

Nguyễn Văn Công Sàigòn

Xem thêm...

CHỈ CÒN LẠI ĐÔI TA TRONG MÁI ẤM HẠNH PHÚC CUỐI ĐỜI

CHỈ CÒN LẠI ĐÔI TA TRONG

MÁI ẤM HẠNH PHÚC CUỐI ĐỜI

BS. NGUYỄN Ý ĐỨC.

Hình minh họa

Nay thử tìm hiểu về sinh hoạt của cặp vợ chồng đã trên ba mươi năm chung sống, con cái ở riêng, và hai người bắt đầu về hưu. Họ sẽ thích nghi ra sao để cùng nhau bạch đầu giai lão, cũng như để: 

"Đôi chồng vợ ra vào khắng khít, mắm muối mà vui " Vương Hồng Sển.
Hôn nhân vợ chồng thuở ban đầu khắng khít là do yêu nhau, rồi lấy nhau. Mặc dù biết là mỗi người có nhu cầu, sở thích riêng, nhưng vì mới, còn tâm đầu ý hợp, còn tập trung tất cả vào nhau trong ái ân, nên họ đã quên đi để thành vợ chồng. Đó là TÌNH.
Rồi với ngày tháng, hóa chất đam mê ban đầu cũng lợt phai. Từ đây, gắn bó tình già sẽ do sự hiểu nhau, sự chia sẻ vui buồn, phụ thuộc lẫn nhau, thích nghi, trọn vẹn cho nhau. Mức độ thỏa mãn trong hôn nhân ở giai đoạn này được nhìn qua phẩm chất của đời sống hai người: hạnh phúc bên nhau, đồng lòng, cố kết với nhau, biểu lộ thương yêu, giảm thiểu phiền não. Hai người có thể yêu nhau trở lại khi cùng nhìn về một hướng, sắp xếp cho tương lai cũng như tận hưởng hiện tại, giải quyết trở ngại, khó khăn. Bây giờ đối với nhau cần có NGHĨA.


Con cái với cha mẹ già.


Đã có nhiều bằng chứng rằng con cái giữ một vai trò quan trọng nào đó trong hoàn tất đời sống lứa đôi của người cao tuổi.
Không có con, tuổi già như cô đơn, đời sống trống rỗng, không đầy đủ. Mà khi chúng ra ở riêng, người làm cha mẹ có những tâm trạng khác nhau. Có cặp vợ chồng cho là sự vắng bóng con cái sẽ tăng thêm tình khắng khít giữa hai người, họ sẽ hạnh phúc hơn, có nhiều thì giờ cho nhau, sẽ cùng nhau thực hiện nhiều chương trình một cách tích cực hơn. Hai người sẽ như đi vào thời gian trăng mật thứ hai.
Cũng có nhiều người mang một niềm trống trải, thầm lặng, thấy đâu đây như vắng thiếu vài tiếng nói, mấy dáng người. Họ sợ là sẽ bị cô đơn, và cuộc sống sẽ không được trọn vẹn.


Khi đã về hưu.


Nói đến về hưu, ngày nay thường là nghỉ ở công việc chính, đã theo đuổi mấy chục năm qua, và bắt đầu một số sinh hoạt nào đó không có tính cách ràng buộc và không phải là nguồn tài chánh căn bản cho những năm còn lại. Vấn đề cần lưu tâm là hai người sẽ có 24 giờ bên nhau, trong một hôn nhân thông thường là tình bớt, nghĩa tăng. Có nhiều vui buồn, khó khăn mà hai người cần khắc phục, để mang lại thỏa mãn vợ chồng trong những năm về cuối.
Nên lưu ý tới tâm trạng khác nhau trước sự về hưu:

a-Phân vân khi sắp nghỉ
b-Háo hức trong thời gian đầu, cho là mình sẽ tận hưởng nó và có nhiều chương trình để làm;
c-Vỡ mộng khi thấy cuộc sống chậm lại, những dự kiến không thực hiện được;
đ-Thức tỉnh, sắp đặt lại hướng đi, việc làm thích hợp với thực tại;
e-Rồi ổn định trong môi trường sinh hoạt mới được hoạch định.
Có người đã nói: cưới nhau dễ, sống đời cũng không khó gì, nhưng sống trong hôn nhân và hạnh phúc với nhau không phải là dễ, nhất là khi chỉ còn hai người. Nhiều người thấy thời gian gần nhau mỗi ngày quá nhiều, làm gì cho hết.

Hình minh họa


Khi chồng về hưu trước, thì vợ cho là sẽ mất đi một số tự do cá nhân, một số thì giờ dành cho sinh họat riêng tư mà mình đã làm như giao hữu với bạn bè, nhóm hội từ thiện. Họ phải dành thêm một số thời giờ để cung ứng cho nhu cầu mới của chồng, đồng thời vẫn phải làm công việc gia đình như trước. Nhưng đa số các bà đều vui vẻ vì có cơ hội gần các ông nhiều hơn.
Mà chồng vì mất đi môi trường làm việc trước đây, lại ít liên hệ giao tế xã hội, nên có nhiều thì giờ với vợ, cũng như phụ thuộc vào vợ . Khi vợ nghỉ hưu trước thì đa số các bà đều cảm thấy thoải mái, vì có thêm thì giờ với chồng đồng thời để làm một số công việc gia đình mà trước đây vì đi làm nên không thực hiện được.
Một khía cạnh quan trong trong thời gian về hưu là chia sẻ công việc nhà.

Quan niệm "chồng chúa, vợ tôi" đã quá xưa. Đa số cặp vợ chồng về hưu đều đồng ý là phải có sự chung sức lo công việc trong nhà, mỗi người một số trách nhiệm, công việc do đôi bên cùng thỏa thuận. Những việc như mua sắm lặt vặt, rửa bát, sửa soạn ăn sáng có thể thay phiên. Cắt cỏ, sửa hư hao nhỏ trong nhà chắc phải dành cho quý ông. Bữa ăn chính, mua thức ăn, sắp xếp, trang hoàng nhà cửa vẫn phải nhờ đến " bà nó ".
Tài chính, tiền nong đều cùng nhau trách nhiệm, tránh dành ngân khoản chi tiêu riêng vì đã cùng nhau thì còn gì mà phải riêng tư.
Có nhiều cặp không mấy vui vì một bên quá an lạc, hưởng nhàn, để bên kia gánh hết mọi việc trong nhà, gây nhiều căng thẳng.


Giải quyết cách biệt.


Hôn nhân nào chẳng có mâu thuẫn, bất hòa mà giải quyết những bất hòa đó đòi hỏi sự liên tục thương thảo, hiểu nhau, hoà hoãn, nhường nhịn nhau, kiên nhẫn với nhau. Rồi lại còn nuôi dưỡng tình già sao cho "tương kính như tân".
Người bình dân ta hằng nói :
"Đạo vợ chồng khó lắm bạn ơi,
Chẳng dễ như ong bướm đậu rồi lại bay".
Ngày xưa, sự đối thoại, tìm hiểu giữa các cụ ta rất giới hạn. Khi có vấn đề, giải quyết thường đơn phương, độc đoán, không có thảo luận. Nên sau đó dù mọi việc được coi như xong, nhưng ấm ức vẫn có trong lòng. Người lao động, ngày thì đầu tắt mặt tối, lo làm đủ ăn, tối nghỉ, đâu còn thì giờ để giải trí, nói chi đến đả thông, bàn luận.


Ngày nay, sự giải quyết dị biệt đã khá hơn. Cặp vợ chồng già đã dành nhiều thì giờ để có sự thông cảm, chia sẻ quan tâm về mọi vấn đề. Cụ bà thường để ý nhiều về an toàn kinh tế cho hai người, cụ ông đặt trọng tâm vào có người bạn đường lâu dài. Họ cũng chia xẻ với nhau về tôn giáo, về vấn đề xã hội. Tuy nhiên, một số ít người khi gặp vấn đề thì hoặc lảng tránh, nói lập lờ để đánh lạc hướng, hay phủ nhận cho xong. Cũng có cụ vẫn hay giữ uy quyền, chỉ thích ra lệnh.
Có nhiều cách để giải quyết những dị biệt, mà thực ra đa số các cụ đều cho là, tới tuổi này rồi, chúng tôi chẳng còn mấy khác biệt.
Họ áp dụng phương thức dân gian "chồng giận thì vợ làm lành, miệng cười hớn hở rằng anh giận gì." Hoặc khi không nhường nhịn được thì cho nó xả hơi ra, mà nên chồng lui, vợ tới, luân phiên xả chứ mà chồng tới, vợ tới thì chắc sẽ nổ như tạc đạn.
Sau đó, bình tĩnh nhận diện vấn đề, cùng góp ý, đả thông cho khỏi ấm ức.

Nhiều người nghĩ thôi kệ nó, vợ chồng ai chẳng có khác biệt, để từ từ rồi đâu sẽ vào đó. Nhưng trên thực tế, dị biệt mà không giải quyết thì nó trở nên khó mà đối phó, làm cản trở sự xích lại gần nhau của hai người.
Lòng tín nhiệm, tin cậy nơi nhau cũng cần cho sự ổn định tình nghiã về già. Nó như mắt xích nối giữa hai người, như sợi chỉ quấn qua quấn lại trong tấm vải quan hệ đôi bên. Họ tin tưởng ở lời đã ước hẹn, và trông đợi phần mình sẽ hưởng. Một bất tín, dù nhỏ, dưới một khía cạnh nào đó của hôn nhân cũng có thể đưa tới bất tín khác, và là nguồn gốc của mọi xáo trộn trong tương lai.
Đôi khi hai người ngồi lại, dở chồng ảnh cũ, ôn lại những vui buồn đã qua, những kỷ niệm của thuở ban đầu. Sự kiểm điểm này là để dùng quá khứ bổ túc, tăng cường cho hiện tại, coi xem ta đã ra sao và đã làm gì để có hôm nay. Nó giúp tìm ra những điểm thiếu sót để từ từ sửa đổi, giúp ta có cơ hội cùng làm những điều hai người thích làm với nhau khi trước. Cũng như giúp hiểu biết hơn những thầm kín của người bạn đường.

Hình minh họa

 

Săn sóc thương yêu.


Săn sóc nhau khi đau ốm có ảnh hưởng gì tới liên hệ giữa hai người.
Kinh nghiệm cho hay khi một người đau ốm thì người kia thường tạm hoãn các sinh hoạt riêng tư để săn sóc, và đều cho là sự săn sóc này làm tăng quan hệ vợ chồng. Đôi khi ông chồng hơi có khó khăn hơn bà vợ khi làm dịch vụ này, nhưng nói chung họ đều sẵn sàng, vui vẻ . Ngoài tác dụng tình cảm làm giảm căng thẳng tâm thần, sự quan tâm săn sóc còn mang đến một số ích lợi sinh học như làm tăng khả năng miễn dịch của cơ thể, kích thích sức sống người cao tuổi .
Tương tự như săn sóc, sự trìu mến thương yêu cũng mang lại nhiều điểm lợi cho quan hệ vợ chồng già. Khi tỏ tình thương yêu nhau, não bộ sẽ tiết ra kích thích tố Endorphine và Phenylethylalamine (PEA), tạo cho ta một cảm giác yêu đời, sinh động và tăng tuổi thọ.

Bên Anh quốc, người ta nhận thấy các tu sĩ Tin Lành Giáo thường sống lâu hơn tu sĩ Cơ Đốc giáo, và họ kết luận là sự có vợ của tu sĩ Tin Lành đã đóng góp vào việc kéo dài tuổi thọ.
Một bằng chứng nữa là phụ nữ góa thường đoản thọ hơn phụ nừ có gia đình.
Với lợi điểm như vậy, vợ chồng già chắc cũng nên năng quan hệ tình ái. Không cần phải là sự giao hoan vũ bão mà sự vuốt ve mơn trớn, sự gần bên nhau, những lời nói , những điệu bộ gợi tình vào những lúc bất chợt cũng đủ tăng thân ái và làm nhịp tim ai nhẩy lên cao.
Bác sĩ Robert N. Buttler, chuyên gia về các vấn đề của người cao tuổi, gọi đây là ngôn ngữ thứ hai của tình yêu, đối lại với ngôn ngữ thứ nhất, thúc đẩy, đòi hỏi, cấp bách về sinh lý. Theo ông ta, một chút lãng mạn với nhau cần được tiếp diễn mặc dù thú vui xác thịt vì lý do nào đó đã không còn. Cũng nên nhớ là các vị lão niên, lượng nam kích thích tố Testosterone thấp, nên rất cần một chút lãng mạn để gợi tình.


Kết luận


Mặc dù với nhiều cố gắng, hôn nhân trong tuổi cuối đời của đồng hương hiện cũng có nhiều khó khăn, trở ngại. Đã có nhiều trường hợp chia cách không ngờ. Người ta cho là do hoàn cảnh xã hội, địa lý. Cam ngọt trồng đất lạ thành chua.
Nhưng nhìn cho kỹ, phần lớn những dang dở là do có ít tương đồng. Chỉ là tình yêu hơn là tình bạn, nên khi hóa chất say đắm của yêu đương phai nhạt, thì tìm yêu đương mới lạ để thay thế. Để rồi không có "vợ già canh ngọt, gừng càng già càng cay". Không cùng "vợ chồng khi nồng khi nhạt".
Các cụ ta quan niệm tình nghĩa vợ chồng như một ĐẠO: Đạo vợ chồng. Ca dao dân gian thường vang lên:
"Đạo vợ chồng chẳng dễ đổi thay,
Dẫu làm nên võng giá hay rủi ăn mày cũng cứ theo".
Mong rằng đó cũng là TÌNH NGHIÃ vợ chồng, cái Tình Nghĩa "chồng như giỏ, vợ như hom", dù đã cũ.

Hồng Anh st

 

Xem thêm...

Vụ Án Nghệ Sĩ Xiệc Tên Han

Vụ  Án  Nghệ  Sĩ  Xiệc  Tên  Han

Nguyễn Văn Thành

Phần nhiều văn bản pháp lý có những từ chuyên môn khó hiểu và đôi khi còn tối nghĩa do sự cần thiết phải dùng thuật ngữ (terminology) để diễn đạt một chủ đề nào đó và chỉ có ích lợi cho các luật gia mà thôi. Tuy nhiên, luật pháp đề cập tới mọi khía cạnh của đời sống để giải quyết những vấn đề tương tranh cá nhân và tập thể đã tạo ra một kho tàng văn học mà ít người để ý đến.

Thông thường những người không chuyên môn về luật cho rằng luật pháp như có một điều gì khó hiểu đã hoàn toàn vượt ra khỏi sự hiểu biết bình thường của con người. Như vậy, ta thấy có một khoảng cách khá xa giữa chuyên gia và không chuyên gia về khoa luật học.

Ði theo chiều hướng vừa đề cập, người viết trích và phỏng dịch câu chuyện nằm trong bikịch của luật pháp về một nghệ sĩ xiếc đã giết chết người vợ trẻ, xinh đẹp trong màn biểu diễn phóng dao.

Tác giả Shiga Naoya

 

TỘI PHẠM CỦA HAN

Một nghệ sĩ xiệc Trung Hoa tên là Han, trong một màn biểu diễn thông thường, đã phóng một trong những con dao lớn cắt đứt mạch máu chính ở cổ (carotid artery) của người vợ trước sự kinh ngạc của tất cả khán giả (hai mạch máu gọi là động mạch cảnh “carotid arteries“ nằm hai bên phía trước cổ dẫn máu từ tim lên nuôi não bộ). Người vợ của nghệ sĩ xiếc chết tại chỗ. Han bị bắt ngay.

Sự kiện xẩy ra tại hiện trường trước sự hiện diện của ông Giám Ðốc nhà hát, người phụ tá cho Han, người giới thiệu chương trình và hơn 300 khán giả. Ngoài ra, còn có một cảnh sát viên đứng sau sân khấu. Mặc dầu có sự chứng kiến của tất cả các nhân chứng ấy, vẫn có sự bí ẩn vì không biết có phải là vụ giết người có chủ tâm hay chỉ là một tai nạn.

Màn biểu diễn của Han diễn tiến như sau: vợ Han đứng trước một tấm gỗ kích thước như cánh cửa với khoảng cách gần 4 yards, Han phải ném những con dao lớn, mỗi con cách nhau 2 inches chung quanh thân thể người vợ. Cứ mỗi lần con dao rời khỏi tay, Han hét lên một tiếng để gây thêm phần hào hứng cho cuộc biểu diễn.

LỜI KHAI CỦA CÁC NHÂN CHỨNG.

Ông Dự Thẩm (le Juge d’instruction) hỏi cung các nhân chứng sau:

 1- Ông Giám Ðốc nhà hát.

“Nhân chứng có thấy đó là một màn trình diễn rất khó không?”

“Không, thưa Ngài Dự Thẩm, không có gì khó khăn đối với người biểu diễn có kinh nghiệm. Nhưng biểu diễn màn đó cho đúng cách, người trình diễn cần có thần kinh thật vững vàng và phải tập trung tư tưởng trọn vẹn.”

“Tôi hiểu. Nếu sự việc xảy ra như một tai nạn, loại tai nạn này thật hiếm thấy xảy ra có phải thế không?”

“Quả đúng như vậy, thưa Ngài. Nếu những tai nạn có thể xảy ra giống như vậy, tôi sẽ không bao giờ chấp nhận cho biểu diễn màn đó trong nhà hát của tôi.”

“Vậy thì nhân chứng có coi sự việc xảy ra được thực hiện với sự cố ý?”

“Không, thưa Ngài, tôi không nghĩ như thế. Và đây là lý do: một hành động như vậy trong màn biểu diễn với khoảng cách 12 feet không những đòi hỏi tài nghệ mà còn phải có trực giác hoàn hảo. Sự thực tất cả chúng tôi đều nghĩ không có một lỗi lầm nào trong màn trình diễn này. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, tôi phải thừa nhận lỗi lầm có thể xảy ra trong bất cứ trường hợp nào.”

“Vậy thời nhân chứng nghĩ thế nào. Ðó là lỗi lầm hay có chủ tâm?”

“Tôi không thể trả lời một cách đơn giản được, thưa Ngài.”

Ông Dự Thẩm cảm thấy khó xử. Ðây rõ ràng là một vụ cố sát (a case of homicide) dù cho đó là một kẻ sát nhân hay kẻ giết người có dự mưu đi chăng nữa cũng khó có thể nói ra cho hết mọi chuyện được. Nếu là kẻ sát nhân thì quả thật là một kẻ rất tài giỏi, ông Dự Thẩm nghĩ như vậy.

2- Người phụ tá cho Han

Tiếp đến, ông Dự Thẩm cho đòi người phụ tá Trung Hoa đã làm việc với Han trong nhiều năm để chấp cung.

“Cách cư xử bình thường của Han ra sao?” Ông Dự Thẩm hỏi.

“Han lúc nào cũng rất chững chạc, thưa Ngài; Han không đánh bạc, không rượu chè hay chạy theo đàn bà. Ngoài ra, năm vừa qua, Han theo Ky Tô Giáo. Ðương sự học Anh Văn và những lúc rảnh rỗi dường như làm ra vẻ chăm chú đọc những sưu tầm về những bài thuyết giáo, Kinh Thánh hoặc những sách thuộc vấn đề đó.”

“Thế còn vợ Han ra sao?”

“Bà ta cũng vậy, rất đứng đắn, thưa Ngài. Như Ngài đã rõ những diễn viên xiếc sống nay đây mai đó không phải luôn luôn là những người có đức hạnh nhất. Bà Han là một phụ nữ nhỏ nhắn và xinh đẹp. Có một số đàn ông thường đưa ra những đề nghị với bà, nhưng bà không hề mảy may để ý tới các loại chuyện như thế.”

“Và tính tình của cặp vợ chồng đó ra sao?”

“Thưa Ngài, luôn luôn tử tế và hòa nhã. Họ rất tốt với tất cả bạn hữu và những người quen thuộc và không bao giờ cãi nhau với ai cả. Nhưng…” Người phụ tá bỗng ngưng và suy nghĩ một lúc rồi tiếp tục.

“Thưa Ngài, tôi sợ rằng khai với Ngài điều này e có thể hại cho Han. Phải thành thật mà nói, cặp vợ chồng này hiền lành và có lòng vị tha nhưng mà lạ thay cuộc chung sống giữa hai người thật đau khổ…”

“Tại sao vậy?”

“Tôi không rõ, thưa Ngài.”

“Phải chăng nhân chứng biết tình trạng của cặp vợ chồng này mới đây?”

“Không, thưa Ngài. Cách đây khoảng hai năm, bà Han có thai. Ðứa trẻ đẻ non và khoảng chừng ba ngày thì chết. Sự việc đó đánh dấu sự thay đổi quan hệ giữa hai người. Họ bắt đầu cãi vã với nhau về những chuyện rất nhỏ nhặt, và lúc đó mặt Han thường trở nên tái mét. Han chấm dứt cuộc cãi nhau bằng cách đột ngột giữ thái độ nín lặng. Han chưa bao giờ nổi giận hoặc có cử chỉ gì thô bạo đối với vợ. Tôi cho rằng hành vi đó đi trái với những nguyên tắc của Han. Nhưng mà, thưa Ngài, khi nhìn Han, Ngài có thể thấy sự tức giận khủng khiếp trong đôi mắt của Han! Ðôi khi làm ta khiếp sợ.”

“Có một ngày, nhìn thấy sự bất hạnh giữa cặp vợ chồng đó, tôi hỏi Han tại sao không xin ly thân. Rồi Han kể cho tôi nghe Han không có lý do gì để xin ly dị cả, cho dù tình yêu đối với vợ đã chết. Thực tình, nàng cũng cảm thấy và dần dần không còn thương yêu tôi nữa. Han đã tự kể tất cả cho tôi nghe như vậy. Tôi nghĩ rằng lý do thúc đẩy Han bắt đầu đọc Kinh Thánh và những thuyết giáo sưu tầm được chỉ muốn làm dịu đi sự hung bạo trong trái tim và kìm hãm sự căm ghét vợ, mà thực ra cũng chẳng có lý do gì để ghét bỏ vợ cả. Bà Han là một người đàn bà đáng thương hại. Bà ta chung sống với Han gần ba năm và đi theo Han biểu diễn khắp mọi nơi. Nếu bà ta vì lý do gì bỏ Han và trở về nhà, tôi không nghĩ bà Han sẽ dễ dàng làm lại cuộc đời. Hỏi có người đàn ông nào có thể tin tưởng một người đàn bà sống lang thang suốt gần ba năm như vậy? Tôi đoán chừng đó là lý do tại sao bà Han phải ở lại với Han, dù hai người chung sống với nhau thật khổ sở.”

“Vậy nhân chứng thực tình nghĩ sao về vụ giết người này?”

“Ngài muốn nói, thưa ông Dự thẩm, tôi nghĩ đó là là một tai nạn hay thực hiện với chủ tâm?”

“Ðúng như vậy.”

“Ðược ạ, thưa Ngài, tôi đã từng suy nghĩ vụ đó qua mọi khía cạnh từ ngày xảy ra tại sân khấu. Tôi càng nghĩ nhiều bao nhiêu, tôi càng khó hiểu bấy nhiêu. Tôi đã kể chuyện đó với người giới thiệu chương trình và người này cũng nói là không thể hiểu được việc gì đã xẩy ra.”

“Tốt lắm. Nhưng hãy kể cho tôi điều này: ngay đúng lúc sự việc xảy ra tại sân khấu, nhân chứng có thấy điều gì làm nhân chứng thắc mắc tự hỏi không biết có phải là một tại nạn hay thực hiện với sự cố ý?”

“Thưa Ngài, có, đúng như vậy. Tôi đã nghĩ… Tôi đã nghĩ, ‘Han mất trí rồi và đã giết vợ’ ”

“Với sự cố ý, nhân chứng muốn nói như vậy?”

“Ðúng, thưa Ngài. Tuy nhiên người giới thiệu chương trình nói là ông ta đã nghĩ, ‘Han đã lỡ tuột tay’ ”

“Ðúng, nhưng người giới thiệu chương trình đã không hiểu rõ các mối quan hệ giữa cặp vợ chồng đó như nhân chứng đã kể cho tôi nghe.”

“Có thể như thế, thưa Ngài. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, tôi ngạc nhiên tự hỏi không biết có phải vì tôi hiểu rõ tất cả các mối quan hệ đó mà tôi đã nghĩ, ‘Han đã giết vợ’ ”

“Phản ứng của Han ra sao vào lúc đó?”

“Han la lên, ‘Ha!’ Vừa nghe thấy tiếng la lúc đó, tôi ngước mắt lên và nhìn thấy máu ở cổ bà Han phun ra. Bà Han còn đứng được vài giây tại chỗ, rồi hai đầu gối như muốn qụy xuống dưới sức nặng của thân thể và toàn thân bà đu đưa. Khi con dao rơi ra ngoài, bà Han ngã gục xuống sàn, co quắp, tất cả chỉ còn là một đống thịt. Dĩ nhiên không một người nào trong chúng tôi có thể làm được việc gì cả, chúng tôi ngồi đấy quá khiếp sợ, chăm chăm nhìn bà Han.

Còn về phần Han, tôi thực tình không tả được phản ứng của Han bởi vì tôi không nhìn anh ta. Chỉ khi ý nghĩ ‘Han hoàn toàn mất trí và đã giết vợ’, đập vào trí óc tôi, lúc bấy giờ tôi mới liếc nhìn Han. Mặt Han tái mét và hai mắt nhắm lại. Người quản lý sân khấu hạ màn. Mọi người xúm lại nâng cơ thể bà Han lên nhưng bà ta đã chết rồi. Han qùy xuống, và cầu nguyện trong yên lặng một lúc khá lâu.”

“Han có tỏ vẻ bối rối không?”

“Vâng, thưa Ngài, Han khá bối rối.”

“Ðược lắm. Nếu tôi cần hỏi thêm nhân chứng điều gì, tôi sẽ mời nhân chứng sau.”

LỜI KHAI CỦA BỊ CÁO

Ông Dự Thẩm cho người phụ tá về và bây giờ cho đòi bị cáo để chấp cung. Bộ mặt thông minh của Han trông xanh xao và mệt mỏi; có thể nhận thấy ngay bị cáo ở trong tình trạng suy nhược thần kinh.

“Tôi đã hỏi cung ông Giám Ðốc nhà hát và ông phụ tá.” Ông dự Thẩm nói khi Han đã ngồi ở phòng dành riêng cho nhân chứng.

“Bây giờ tôi đề nghị hỏi cung bị cáo”

Han cúi đầu.

“Hãy kể cho tôi nghe,” Ông Dự Thẩm nói, “Bất cứ lúc nào, bị cáo cũng yêu thương vợ có phải không? ”

“Từ ngày kết hôn cho đến ngày đứa bé ra đời, tôi đã yêu vợ tôi với tất cả trái tim.”

“Thế tại sao khi đứa bé ra đời thì mọi việc lại thay đổi?”

“Bởi vì tôi biết đứa bé không phải là con của tôi.”

“Vậy bị cáo có biết ai là cha của đứa bé?”

“Tôi nắm được vấn đề rất rõ ràng. Tôi nghĩ đó là anh họ của vợ tôi.”

“Bị cáo biết đích thân người đó?”

“Người đó là bạn thân của tôi. Chính người đó đầu tiên đã gợi ý cho chúng tôi lấy nhau. Chính người đó đã thuyết phục tôi cưới nàng.”

“Tôi ức đoán sự quan hệ giữa hai người xảy ra trước đám cưới của bị cáo.”

“Thưa đúng. Ðứa bé ra đời sau khi chúng tôi kết hôn được tám tháng.”

“Theo ông phụ tá, đứa bé bị đẻ non.”

“Ðó là điều mà tôi đã kể với tất cả mọi người như vậy.”

“Ðứa bé chết sau khi sanh được ít ngày, có phải vậy không? Lý do nào gây ra cái chết đó?”

“Ðứa bé chết ngạt ở vú mẹ.”

“Có phải vợ bị cáo cố ý giết đứa bé?”

“Vợ tôi nói đó là một tai nạn.”

Ông Dự Thẩm yên lặng chăm chú nhìn diện mạo của Han. Bị cáo ngửng đầu lên nhưng hai mắt nhìn xuống như đợi câu hỏi tiếp theo. Ông Dự Thẩm tiếp tục.

“Vợ bị cáo có thú nhận đã có sự quan hệ đó với người anh họ không?”

“Vợ tôi không thú nhận mà tôi cũng chẳng bao giờ hỏi vợ tôi về vấn đề đó. Cái chết của đứa bé tựa như một sự trừng phạt cho mọi điều và tôi quyết định sẽ tỏ ra cao thượng được chừng nào hay chừng ấy, nhưng…”

“Nhưng cuối cùng, bị cáo không thể tỏ ra cao thượng được, có phải vậy không?”

“Quả đúng như vậy. Tôi không thể không suy nghĩ về cái chết của đứa bé vì sự trừng phạt vẫn chưa đủ. Khi vợ tôi không ở cạnh tôi, tôi có khả năng suy xét thật bình tĩnh, nhưng vừa trông thấy vợ tôi, tựa như có một điều gì đó xảy ra trong nội tâm của tôi. Khi tôi nhìn thấy thân hình của vợ tôi, cơn giận dữ bắt đầu trổi dậy.”

“Có bao giờ bị cáo nghĩ đến chuyện li dị không?”

“Tôi thường nghĩ tôi phải xin li dị, nhưng tôi không nói cho vợ tôi biết. Vợ tôi cũng hay nói nếu tôi bỏ vợ tôi thì vợ tôi cũng chẳng còn muốn sống nữa.”

“Vợ bị cáo có yêu bị cáo không?”

“Vợ tôi không yêu tôi.”

“Tại sao bà ta lại nói những điều như vậy?”

“Tôi nghĩ vợ tôi muốn nhắc đến những phương tiện vật chất để sinh sống. Nhà cửa của vợ tôi bị người anh cả làm tan nát, và vợ tôi hiểu rất rõ không có người đàn ông đứng đắn nào lại muốn cưới một người đàn bà từng là vợ của một người biểu diễn phóng dao sống lang thang như tôi. Ngoài ra, chân của vợ tôi quá nhỏ đối với vợ tôi để làm bất cứ công việc bình thường nào.”

“Thế mối quan hệ về thể xác ra sao?”

“Tôi tưởng cũng giống như phần đông các cặp vợ chồng khác.”

“Vợ bị cáo có ưa bị cáo chút nào không?”

“Tôi nghĩ vợ tôi thực tình không ưa tôi. Sự thật, tôi nghĩ vợ tôi vô cùng đau khổ phải chung sống với tôi như người vợ. Thậm chí cam chịu sự đau đớn, chịu đựng một cách thật kiên nhẫn hầu như không có người đàn ông nào tưởng tượng nổi. Vợ tôi thường quan sát tôi với đôi mắt lạnh lùng và độc ác, lúc đó tôi tưởng cuộc đời tôi tan vỡ ra từng mảnh. Vợ tôi không bao giờ biểu lộ chút thương cảm nào khi thấy tôi vật lộn với nỗi đớn đau tột độ để thoát ra khỏi cảnh khổ cực đi tìm một cuộc sống đích thực hơn, tốt đẹp hơn.”

“Tại sao bị cáo không quyết định dứt khoát hoặc sống xa vợ hay ngay cả bỏ vợ nếu thấy cần thiết?”

“Bởi vì tâm trí tôi đầy rẫy những tư tưởng đủ loại.”

“Những tư tưởng gì vậy?”

“Tôi muốn cư xử với vợ tôi theo chiều hướng là không có một sự sai trái nào về phía tôi cả. Nhưng cuối cùng tôi cũng không thể thực hiện được.”

“Bị cáo không bao giờ nghĩ đến chuyện giết vợ?”

Han không trả lời và ông Dự Thẩm nhắc lại. Sau một lúc khá lâu, Han trả lời, “Trước khi ý nghĩ giết vợ nẩy ra trong đầu tôi, tôi thường nghĩ thật là một điều tốt nếu vợ tôi chết.”

“Ðược, vào trường hợp đó, nếu không có điều gì là trái luật cả, bị cáo có nghĩ phải giết vợ không?”

“Tôi không nghĩ tới những điều khoản ngăn cấm của luật pháp, thưa Ngài. Ðiều đó cũng không thể ngăn cản được tôi. Ðúng ra tôi quá yếu đuối. Vào lúc đó, tôi lại say mê mong muốn đi tìm một lối sống đích thực hơn.”

“Ấy thế mà bị cáo đã nghĩ đến giết vợ, có hay không, tôi muốn nói vào giai đoạn sau này? ”

“Tôi không bao giờ có ý nghĩ giết vợ tôi. Nhưng đúng ra, đã có một lần, tôi đã nghĩ đến vấn đề đó.”

“Ðã bao lâu, trước khi xảy ra biến cố đó?”

“Ðêm hôm trước… Hay có lẽ ngay vào buổi sáng đó.”

“Bị cáo đã cãi nhau với vợ?”

“Thưa Ngài đúng như vậy.”

“Về vấn đề gì?”

“Về chuyện quá nhỏ nhặt không đáng nói ra.”

“Hãy cố gắng kể lại việc đó.”

“Ðó là vấn đề ăn uống. Một đôi khi tôi hay cáu giận khi chưa ăn. Vâng, vào buổi tối đó, vợ tôi quá chậm chạp không sửa soạn kịp bữa ăn tối mà đáng lẽ phải làm xong rồi. Tôi rất tức giận.”

“Bị cáo có giận dữ hơn mọi lần không?”

“Thưa không, nhưng mà sau đó tôi hãy còn thấy bị kích động, đó là một điều khác thường. Tôi cho rằng vì tôi bối rối quá nhiều trong mấy tuần lễ vừa qua muốn tìm kiếm một cuộc sống tốt đẹp hơn cho bản thân tôi, và nhận ra rằng tôi không sao thực hiện được ý định đó. Tôi đi ngủ nhưng không sao chợp mắt được. Biết bao nỗi lo lắng và bối rối xâm nhập tâm trí tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy cho dù cố gắng xoay sở cách gì đi nữa, tôi cũng không bao giờ có thể thực hiện được những điều thực sự tôi mong muốn. Dù cố gắng vượt mọi trở ngại, tôi sẽ không bao giờ thoát được những cảnh đáng ghét trong đời sống hiện tại của tôi. Tình trạng buồn và vô vọng của những chuyện xảy ra tựa hồ như có dính dấp tới cuộc hôn nhân của tôi. Tôi tuyệt vọng đi tìm một tia sáng lọt qua kẽ hở dẫn dắt tôi ra khỏi nơi tăm tối, nhưng ngay cả điều mong ước đó cũng dần dần tiêu tan. Hy vọng trốn chạy cuộc sống đáng ghét đó hãy còn le lói và lôi cuốn tôi, và tôi hiểu rằng nếu không sao thoát ra cảnh sống đó, thực tế tôi như người đã chết. Và rồi ý nghĩ đen tối dập dờn trong đầu óc tôi, nếu mà nàng chết! Phải chi nàng chết!

Tại sao tôi không giết nàng? Hậu quả về hành động giết người như vậy chẳng có nghĩa lý gì đối với tôi cả. Không còn nghi ngờ gì nữa tôi sẽ vào tù, nhưng mà đời sống trong nhà giam chắc cũng không đến nỗi tồi tệ, có thể còn khá hơn cuộc sống hiện nay của tôi. Và không hiểu sao tôi vẫn có cảm tưởng giết vợ tôi cũng chẳng giải quyết được việc gì cả. Mà né tránh không giải quyết được vấn đề giữa hai chúng tôi cũng chẳng khác gì như cuộc tự sát. Tôi chịu đau đớn từng ngày kể từ khi đứa trẻ sơ sinh chết, tôi tự nhủ; không còn con đường nào để vượt thoát ra cảnh sống đó. Cuộc đời đích thực của tôi: cam chịu đau khổ.

Tâm trí tôi cứ chạy theo những con đường đó, tôi gần như quên hết duyên cớ của sự đau khổ trong lòng tôi. Quá kiệt sức, tôi nằm đấy nhưng không sao ngủ được. Tôi rơi vào tình trạng hoàn toàn như u mê, và tâm trí tôi bị dày vò trở nên tê liệt, ý nghĩ giết vợ tôi mờ nhạt dần. Rồi cảm giác trống rỗng buồn tẻ xâm chiếm tâm hồn tôi, đưa tôi vào cơn ác mộng. Tôi đã nghĩ tới mọi giải pháp hay nhất để đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn, và nhận ra rằng tôi quá nhu nhược không sao đạt được mục đích đó. Khi trời rạng đông, tôi nhìn thấy vợ tôi, cũng như tôi, không ngủ được…”

“Khi bị cáo thức dậy, hai người có cư xử với nhau một cách bình thường không?”

“Chúng tôi không nói với nhau một lời.”

“Nhưng mà tại sao bị cáo không nghĩ tới phải rời xa vợ, khi sự việc xảy ra như thế?”

“Ngài muốn nói, thưa ông Dự Thẩm, đó là cách giải quyết vấn đề của tôi? Không, không, như vậy cũng như lẩn trốn chẳng giải quyết được việc gì cả giữa chúng tôi. Như tôi đã từng thưa với Ngài là tôi đã xác định phải cư xử với vợ tôi làm sao không có một sự sai trái nào về phía tôi cả.”

Han nhìn chăm chăm ông Dự Thẩm, thấy ông gật đầu như ra hiệu cho Han tiếp tục nói.

“Hôm sau tôi kiệt lực và thần kinh tôi căng thẳng trở nên lộn xộn. Tôi cảm thấy đau đớn đến cực độ để cố giữ cho được bình thản, và vừa bận quần áo xong, tôi rời khỏi nhà rồi đi lang thang vào vùng vắng vẻ của thị trấn. Suy nghĩ liên miên đeo đuổi tôi như nhắc nhở tôi phải làm một cái gì để giải quyết cuộc đời của tôi, nhưng ý nghĩ giết vợ tôi không còn trong đầu óc tôi nữa. Sự thật có sự ngăn cách giữa ý tưởng sát nhân đêm hôm trước và bất cứ quyết định hiện tại nào để phạm trọng tội! Quả thật, tôi cũng không bao giờ nghĩ tới cuộc biểu diễn vào tối hôm đó. Nếu tôi đã nghĩ tới, tôi chắc chắn quyết định bỏ mục phóng dao. Có hàng tá mục biểu diễn khác để thay thế.

Vâng, vào buổi biểu diễn tối hôm đó, và cuối cùng đến lượt tôi xuất hiện trên sân khấu. Tôi không có một tý chút linh cảm nào báo hiệu sẽ có một sự bất bình thường xảy ra. Như thường lệ tôi chứng minh cho khán giả thấy những con dao sắc bén của tôi có thể cắt giấy ra từng mảnh vụn và phóng một vài con dao trên tấm gỗ. Ngay lúc đó, vợ tôi xuất hiện tô son trát phấn kỹ càng và bận bộ áo Trung Hoa trau chuốt; sau khi cúi đầu chào khán giả với nụ cười thật duyên dáng, vợ tôi ra đứng trước tấm bảng gỗ. Tôi rút ra một trong những con dao và đứng xa vợ tôi vào một vị trí đã định sẵn.

Ðó mới là lúc mắt chúng tôi nhìn nhau lần đầu tiên từ đêm hôm trước. Ngay lập tức tôi hiểu có một sự rủi ro khi chọn lựa tiết mục đặc biệt này trong màn biểu diễn tối nay! Rõ ràng tôi phải làm chủ bộ thần kinh, nhưng sự mệt nhọc cùng cực đã thấm vào tận xương tủy ngăn cản tôi làm việc đó. Tôi nhận thấy không còn có thể tin cậy chính cánh tay của tôi nữa. Tôi cố trấn tĩnh và nhắm mắt lại trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy toàn thân tôi run rẩy.”

Thời điểm trình diễn bắt đầu! Tôi nhắm phóng con dao đầu tiên ở trên đầu vợ tôi; con dao cắm trúng mục tiêu, cao hơn đầu đúng một inch như thường lệ. Vợ tôi giơ hai cánh tay lên và tôi sửa soạn phóng hai con dao kế tiếp, mỗi con ở dưới mỗi cánh tay. Con dao vừa rời khỏi những ngón tay của tôi, tôi có cảm giác tựa hồ như có cái gì đó như muốn giữ con dao đó lại; tôi không còn có khả năng xác định được mục tiêu chính xác nữa. Bây giờ thực ra chỉ còn là vấn đề may rủi nếu con dao trúng điểm đã định, mỗi một cử động của tôi trở nên thận trọng và ngượng ngập.

Tôi phóng một con dao phía bên trái cổ của vợ tôi và tôi sắp sửa ném con dao khác vào bên phải thì tôi nhìn thấy trong đôi mắt của vợ tôi, sự biểu lộ tình cảm kỳ lạ như bất thần sợ hãi sắp có chuyện gì xảy ra! Phải chăng vợ tôi có linh tính con dao này, chỉ trong vài giây đồng hồ nữa thôi, sẽ găm vào cổ họng của vợ tôi? Tôi cảm thấy choáng váng tựa như muốn ngất. Ráng sức phóng con dao ra khỏi tay, cố nhắm sao cho trúng đích.”

Ông Dự Thẩm yên lặng chăm chú nhìn Han.

“Ngay lúc đó, bỗng một ý nghĩ xuất hiện trong đầu tôi, ‘tôi đã giết nàng’” Han nói một cách đột ngột.

“Có sự cố ý, bị cáo muốn nói như vậy có phải không?”

“Thưa đúng. Bất thần tôi cảm thấy đã hành động với sự cố ý.”

“Sau đó, tôi biết bị cáo quỳ xuống bên xác vợ và cầu nguyện trong yên lặng.”

“Ðúng như vậy, thưa Ngài. Ðó chỉ là mưu mẹo chợt nảy ra trong đầu óc tôi do sự thôi thúc của tình thế lúc bấy giờ. Tôi nhận thấy mọi người biết tôi là con chiên ngoan đạo, cho nên tôi giả bộ cầu kinh, thật ra tôi đang tính toán kỹ lưỡng chọn một thái độ nào đó cho hợp lý.”

“Như vậy, bị cáo hoàn toàn tin tưởng tất cả những điều gì đã thực hiện đều có chủ tâm?”

“Thưa đúng. Nhưng tôi lại nhận thức ngay tôi có thể nêu ra chuyện đó như một tai nạn.”

“Thế tại sao bị cáo lại nghĩ đã thực hiện với chủ tâm?”

“Thưa tôi mất tất cả khả năng xét đoán.”

“Bị cáo có nghĩ rằng bị cáo đã thành công làm cho mọi người có cảm tưởng đó chỉ là một tai nạn hay không?”

“Thưa đúng, sau này mỗi khi nghĩ tới việc đó còn làm tôi rùng mình. Tôi giả bộ thuyết phục mọi người là tôi kiệt sức vì quá đau buồn nhưng nếu một người thật tinh ý có thể nhận thấy ngay tôi đang diễn xuất đó thôi. Vâng, đúng ra vào tối hôm đó, tôi đã nhận thấy không có lập luận nào vững chắc cả thì tại sao tôi lại không được tha bổng? Tôi tự nhủ thầm một cách bình tĩnh bởi vì chẳng có chút bằng chứng xác đáng nào bất lợi cho tôi cả. Chắc chắn nhiều người đều biết tôi đau khổ biết chừng nào khi tôi phải chung sống hòa thuận với vợ tôi, nhưng nếu tôi cứ khăng khăng một mực nói đó chỉ là một tai nạn, không một ai có thể chứng minh ngược lại điều đó. Nhìn lại mọi việc đã xảy ra, tôi thấy cái chết của vợ tôi có thể giải thích rất hợp lý giống như một tai nạn vậy.

Và rồi thì một câu hỏi kỳ lạ thâm nhập tâm trí tôi: Tại sao chính tôi cũng tin chuyện này không phải là một tai nạn? Ðêm hôm trước, tôi đã nghĩ tới việc giết vợ tôi, không biết có phải chính ý nghĩ đó là duyên cớ khiến tôi có hành động với chủ tâm chăng? Dần dần tôi nhận xét ra rằng chính tôi cũng không hiểu thực sự việc gì đã xảy ra? Khi đó, tôi cảm thấy thật sung sướng không thể tưởng tượng được, tôi muốn hét lên cho vỡ tung buồng phổi.”

“Bởi vì bị cáo đã xem vụ đó như một tai nạn?”

“Thưa không, tôi không thể nói như vậy được: vì tôi không còn ý tưởng nào là tôi có chủ tâm hay không. Do đó, tôi quyết tâm tìm con đường tốt nhất để được tha tội là nên thú hết mọi tội lỗi (to make a clean breast of everything). Thay vì nói đó là một tai nạn để tự lừa dối mình và những người khác thì tại sao tôi đã không thành thật nói rằng tôi đã không biết việc gì đã xảy ra. Mà sự thật, tôi có thể tự bào chữa là tôi không ‘có tội’ mà cũng chẳng ‘vô tội’.”

LỜI NÓI CUỐI CÙNG

Han ngưng nói. Ông Dự Thẩm giữ im lặng một hồi lâu, trước khi nói một cách nhẹ nhàng và cân nhắc:

“Tôi tin những điều mà bị cáo khai với tôi là sự thật. Còn một câu hỏi nữa thôi: bị cáo không cảm thấy tí chút đau buồn nào về cái chết của vợ bị cáo?”

“Không có chút nào cả! Ngay khi tôi ghét vợ tôi một cách cay đắng nhất trong quá khứ tôi cũng không bao giờ có thể tưởng tượng cảm thấy sung sướng như thế này khi nói tới cái chết của vợ tôi.”

“Thôi được,” Ông dự Thẩm nói. “Bị cáo có thể lui ra.”

Han yên lặng cúi đầu và rời khỏi phòng thẩm vấn.

Ông Dự Thẩm, xúc động một cách kỳ lạ, với tay lấy quản bút và chậm rãi hạ bút xuống tập hồ sơ để trên bàn giấy, phê, “Vô tội” (Not guilty).

 

Trích: “LUẬT PHÁP VÀ VĂN HỌC NGHỆ THUẬT”
Của soạn giả: TP. Nguyễn Văn Thành

Kim Quy st

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này