Tám sự kiện khoa học nổi bật năm 2017

Tám sự kiện khoa học

nổi bật năm 2017

Khoảnh khắc khi hai ngôi sao va chạm nhau

Tàu vũ trụ Cassini kết thúc sứ mệnh 13 năm hay phát hiện sóng hấp dẫn từ vụ va chạm thảm khốc của hai ngôi sao chết là hai trong số các sự kiện khoa học, môi trường nổi bật năm 2017.

Va chạm giữa hai vì sao chết

Năm 2017, các nhà khoa học dò ra sóng hấp dẫn của Einstein từ một nguồn mới - sự va chạm của hai ngôi sao chết, hay còn gọi là sao neutron. Phát hiện đầu tiên về sóng này được công bố năm 2016, khi nhóm nghiên cứu thuộc dự án LIGO mô tả sự giãn nở của không gian thông qua sự hợp nhất của hai lỗ đen cách xa nhau. Kết quả được ca ngợi như là xuất phát điểm cho một ngành mới của thiên văn học, sử dụng sóng hấp dẫn để thu thập dữ liệu về các hiện tượng vũ trụ.

Vụ nổ xảy ra trong một dải thiên hà thuộc chòm sao Hydra cách trái đất hàng tỷ tỷ kilomet. Một số thông số đáng kinh ngạc được ghi nhận xung quanh vụ va chạm này. Chẳng hạn, sao nơtron đậm đặc đến nỗi một thìa cà phê có thể cân nặng một tỉ tấn. Nhóm nghiên cứu cũng xác nhận những vụ va chạm như vậy dẫn tới việc sản sinh ra vàng và bạch kim tồn tại trong vũ trụ.

Sứ mệnh cuối của tàu vũ trụ Cassini

Tàu vũ trụ Cassini hoàn thành sứ mệnh 13 năm khám phá Sao Thổ

Tàu vũ trụ Cassini bắt đầu chuyến thám hiểu Sao Thổ năm 2004. Trong 13 năm hoạt động, nó đã thay đổi hiểu biết của chúng ta về hành tinh và mặt trăng. Chuyến thám hiểm giúp phát hiện các vòi phun nước từ mặt trăng Enceladus của Sao Thổ, xác nhận một đại dương ẩn dấu dưới bề mặt băng. Nó cũng giúp phát hiện các biển và hồ mê tan trên mặt trăng Titan lớn nhất của sao Thổ.
 
 
Tuy nhiên khi các thùng nhiên liện dần cạn, để ngăn chặn khả năng Cassini đâm vào hai mặt trăng có thể tồn tại sự sống quay quanh Sao Thổ - Titan và Enceladus, NASA buộc phải ngừng sứ mệnh của con tàu này. Ngày 15/9, Cassini lao vào bầu khí quyển, bốc cháy dưới áp suất và nhiệt độ cao của khí quyển Sao Thổ, vỡ ra thành hàng triệu mảnh.
 
Mỹ rút khỏi Thỏa thuận chung Paris
Khi còn đang trong chiến dịch tranh cử, ông Donald Trump nói ông sẽ đưa Hoa Kỳ 'rút khỏi' thỏa thuận chung Paris về biến đổi khí hậu. Nhưng sau khi trở thành tổng thống tháng 11 năm đó, ông đưa ra vài tuyên bố công khai về chủ đề biến đổi khí hậu. Các báo cáo lộ ra việc các cố vấn của ông Trump bị chia rẽ về vấn đề này, khiến một số nhà bình luận đặt câu hỏi liệu Tổng thống có thể bị thuyết phục để ở lại trong tiến trình này hay không.
 
Tuy nhiên, vào 1/6, Tổng thống Trump tổ chức họp báo ở Rose Garden của Nhà Trắng tuyên bố Hoa Kỳ rút khỏi hiệp định nói trên. Ông Trump nói: "Để hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng là bảo vệ đất nước và công dân Hoa Kỳ, Hoa Kỳ sẽ rút khỏi hiệp định khí hậu Paris ... nhưng bắt đầu các cuộc đàm phán để quay trở lại hoặc là hiệp định Paris hoặc là một thỏa thuận mới với các điều khoản công bằng cho Hoa Kỳ".
 
Tuyên bố này vấp phải chỉ trích mạnh mẽ từ đảng Dân chủ và các nhà lãnh đạo thế giới như cựu Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Ngoại trưởng John Kerry.
 
Khám phá thêm nhiều "trái đất"
Các hành tinh có kích cỡ Trái Đất mới được phát hiện cùng quay quanh một ngôi sao
 
Trong số 3.500 hành tinh được ghi nhận tồn tại ngoài Hệ Mặt trời, có một số hành tinh khá 'kỳ quặc'. Trước kia, đó là hành tinh mang tên J1407b có vành đai bụi lớn gấp 200 lần so với vành đai quanh sao Thổ.
 
Nhưng năm nay, các nhà thiên văn học phát hiện ra một hệ thống hành tinh với bảy hành tinh có cùng kích cỡ với Trái Đất. Những hành tinh này quay quanh một ngôi sao chủ. Điều thú vị là, ba trong số các hành tinh có thể có nước trên bề mặt, một dấu hiệu quan trọng của sự sống.
 
 Họ hàng gần đây của con người
Việc tái tạo hộp sọ Homo sapiens dựa trên việc thông tin từ vô số nguyên bản hóa thạch
 
Vào tháng Bảy, các nhà nghiên cứu công bố năm hóa thạch cổ đại tại Bắc Phi cho thấy loài người - Homo sapiens - xuất hiện sớm hơn ít nhất 100.000 năm so với khái niệm trước đó. Những phát hiện này gợi ý rằng loài người chúng ta không tiến hóa trong một "cái nôi" duy nhất ở Đông Phi. Thay vào đó, con người hiện đại có thể đã tiến hoá theo cùng một hướng trên toàn lục địa.
 
Năm nay cũng có nhiều tin tức chấn động khác về sự tiến hóa của loài người. Năm 2015, khi các nhà khoa học công bố tìm thấy phần còn lại của 15 bộ xương thuộc một loài mới, Homo naledi, nó đã trở chủ đề nóng hổi trên khắp thế giới. Vào thời điểm đó, các nhà nghiên cứu không thể nói chắc các mẫu vật này bao nhiêu tuổi, nhưng cho rằng một số đặc điểm nguyên thủy cho thấy chúng có thể lên đến ba triệu năm tuổi.
 
Năm nay, trưởng nhóm nghiên cứu Lee Berger tuyên bố rằng những hóa thạch này chỉ khoảng 200.000-300.000 năm tuổi và có thể không phải là tổ tiên của loài người hiện đại. Homo naledi thậm chí có thể đã từng gặp gỡ các các thành viên sơ khai của loài người hiện đại - Homo sapiens.
 
 Nhật thực
Ngày 21/8, Hoa Kỳ chứng kiến nhật thực toàn phần kể từ khi tuyên bố độc lập năm năm 1776. Trong kỳ nhật thực này, bóng của Mặt trăng đi qua 14 bang của Hoa Kỳ, kéo dài từ bờ biển phía Đông sang bờ biển phía Tây nước Mỹ trong 99 năm qua.
 
 
Khách phương xa
Tiểu hành tinh được đặt tên "Oumuamua", nghĩa là "sứ giả đầu tiên từ phương xa "
 
Mặc dù các nhà khoa học đã dự đoán suốt nhiều năm qua về khả năng một tiểu hành tinh sẽ ghé thăm trái đất, năm 2017 là lần đầu tiên chúng ta phát hiện một 'vị khách' như vậy. Một nhóm nhà nghiên cứu đã phát hiện ra vật thể lạ hồi tháng Mười. Họ cũng sớm chắc chắn rằng tốc độ và quỹ đạo của hành tinh này cho thấy nó có nguồn gốc ngoài Hệ Mặt Trời. 'Vị khách' được đặt tên là "Oumuamua", nghĩa là "sứ giả đầu tiên từ phương xa ".
 
Hành tinh mới phát hiện có màu hơi đỏ, giống với các vật thể ở vùng ngoài Hệ Mặt Trời. Ước tính hành tinh nhỏ này có chiều dài gấp 10 lần chiều rộng, đặc điểm nổi bật chưa từng thấy ở các tiểu hành tinh Hệ Mặt Trời vốn không dài đến thế.
 
 
Núi băng trôi khổng lồ
Vệ tinh phát hiện vết nứt lớn trên thềm băng Larsen C
 
Một trong những tảng băng trôi lớn nhất tách khỏi thềm băng Larsen C của Nam Cực vào tháng Bảy. Các nhà khoa học đã theo dõi sự phát triển của vết nứt lớn trên thềm băng trong suốt hơn một thập kỷ. Khối băng trôi khổng lồ ước tính bao phủ diện tích khoảng 6.000 km vuông - khoảng một phần tư diện tích xứ Wales.
 
Các tảng băng tách khỏi Nam Cực là hoạt động tự nhiên. Tuy nhiên giới khoa học cho rằng thềm băng Larsen C có kích cỡ nhỏ nhất kể từ cuối kỷ băng hà khoảng 11.700 năm trước . Họ cũng cho rằng cần có các nghiên cứu trong tương lai để tìm hiểu việc thềm băng đáp ứng với việc khí hậu ấm lên như thế nào.
 
 
Kim Quy st
 
 
Xem thêm...

Những người samaritan từ ái

Những người samaritan từ ái

ĐINH YÊN THẢO

Chúng ta đang ở vào những ngày cuối cùng của một năm 2017 có quá nhiều những biến động. Từ thiên tai, khủng bố đến một năm đầy thách đố của một nước Mỹ có những dấu hiệu chia rẽ và bất đồng. Những tin tức, các câu chuyện thời cuộc không ít lần mang đến cho độc giả lắm nỗi bất an, tranh cãi hơn là những tín hiệu tích cực. Nhưng như tên gọi của mục “Những bông hoa cuộc sống” của tác giả Như Sao, những đóa hoa đời vẫn trổ bông rực rỡ mọi lúc, mọi nơi trong suốt năm qua, mang lại cho chúng ta niềm hy vọng và sự tin yêu vào con người và đời sống. Chuyên mục xin điểm lại dăm câu chuyện đẹp này thay một lời chúc tốt lành đến các bạn trong mùa lễ Giáng Sinh năm nay.

Brennon Jones hớt tóc cho người vô gia cư tại Philadelphia – nguồn PhillyVoice

Mỗi năm, vào những tuần lễ Giáng Sinh như thế này, đọc tin tức trên báo chí, chúng ta vẫn thường bắt gặp câu chuyện về ông, bà Noel ẩn danh tốt bụng nào đó bỗng dưng xuất hiện và tặng những món quà bất ngờ cho người khốn khó đó đây khắp nước Mỹ. Ðọc các mẩu tin trong đôi tuần qua, các ông bà Noel thời đại này hiện diện từ New Jersey, Pennsylvania sang đến Arizona, Chicago, California…, vào tiệm Walmart hay Toys R Us để trả tiền cho những gia đình mua hàng, quà cho con cái nhưng không đủ tiền và còn đang trả góp cho đến khi trả hết tiền những món hàng đã mua này.

Một người ẩn danh đã vào Walmart và trả cho hơn 200 gia đình đang có các món hàng layaway

nguồn CNBC com

Tại Pennsylvania, một ân nhân ẩn danh đã vào Walmart và trả cho hơn 200 gia đình đang có các món hàng layaway ở đây với số tiền tổng cộng khoảng bốn chục ngàn đô la. Không ai biết vị ân nhân tốt bụng đó là ai. Một người ẩn danh và bí mật khác cũng thực hiện hành động tương tự với số tiền khoảng năm mươi ngàn tại New Jersey. Nhiều người nhận được các món quà bất ngờ này ngỡ ngàng khi được các nhân viên Walmart gọi điện thoại báo tin họ có thể đến lấy các món hàng đã mua về vì có người đã trả hết số tiền họ còn thiếu. Họ bảo rằng họ từng đọc trên báo chí những tin tức tương tự nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc nó lại xảy ra một cách bất ngờ cho mình như vậy. Lòng tốt vẫn thường đánh động lòng tốt trong mỗi con người, nên có người bảo rằng họ sẽ mua quà, san sẻ cái lộc cuối năm đó cho những chòm xóm khó khăn khác hay sẽ đáp trả lại bằng cách thực hiện một nghĩa cử nhỏ bé gì đó với người cũng đang cần sự giúp đỡ. Mua cho họ bữa ăn trưa chẳng hạn.

 

Có người sẽ bảo rằng những ông bà Noel này làm được như vậy bởi họ giàu có, nhiều tiền. Quả vậy, họ phải có tiền mới giúp được nhiều gia đình như vậy. Và họ chỉ có sự khác biệt với vô số người giàu có khác là ở một tấm lòng bác ái, sẻ chia. Ðiều mà ai cũng có thể làm được. Dẫu là những hành động nhỏ nhặt. Như trên tờ báo địa phương Daily Chronicle tại Montana vừa đăng mẩu tin ngắn về cô học sinh Julie Foret, 10 tuổi tại Belgrade, sau khi ký giả tờ báo nghe các thầy cô tại một trường học kể về hành động đầy ý nghĩa của em trong mùa lễ năm nay. Với một trăm đô được ông ngoại tặng để mua quà Giáng Sinh theo ý mình, Julie chừa lại hai chục để mua quà cho em trai và mang số tiền còn lại quay lại trường tiểu học mà em từng theo học trước đây để trả tiền cho các học sinh còn đang thiếu nợ tiền ăn trưa. Em bảo em đã có nhiều quà lắm rồi, trả tiền ăn cho những bạn học gặp khó khăn để cha mẹ họ dư ra chút tiền mua quà và các bạn cũng có niềm vui Giáng Sinh như mình. Số tiền tặng của Julie khá nhỏ, nhưng tấm lòng và suy nghĩ  của em đủ lớn để tô điểm thêm cho đời sống. Hay như câu chuyện âm thầm của một học sinh trung học là Levi Zimmerman, đang làm thêm công việc tính tiền với đồng lương ít ỏi tại một tiệm Walmart tại South Dakota sau giờ học. Thế mà khi Levi tính tiền cho một cặp vợ chồng già mà không đủ tiền để trả cho các món hàng họ định mua, em đã móc ví bù tiền thiếu cho họ. Một khách hàng đang xếp hàng phía sau tình cờ chứng kiến được nên đã kể lại câu chuyện và đưa tấm hình của Levi lên các trang mạng xã hội, làm cảm động vô số người.  Một số khách hàng của tiệm Walmart này bảo rằng đó không phải là lần đầu chàng học sinh này hành động như vậy vì họ đã từng thấy cậu ta giúp đỡ cho người cơ nhỡ khác hay từng giúp chính họ.

Julie Foret – nguồn Bozeman Daily Chronicle

Chúng ta hãy cứ tin theo những câu chuyện cổ tích thủa nhỏ rằng, những lòng thành như vậy rốt cuộc sẽ được trả công bội hậu. Dù họ không trông đợi hay nghĩ đến. Như câu chuyện của Brennon Jones tại Philadelphia vậy. Brennon là một thợ hớt tóc, tham gia tổ chức “Haircuts 4 Homeless” chuyên hớt tóc miễn phí cho những người vô gia cư, giúp họ nhìn tươm tất hơn để dễ kiếm được một việc làm. Suốt cả năm qua, Brennon dành những ngày không làm việc để đi hớt tóc dạo miễn phí cho những người vô gia cư. Khi anh bảo rằng có lẽ sẽ ngưng hớt dạo vì mùa Ðông giá lạnh đã đến, một chủ tiệm tóc đọc được tin và nhắn anh đến tiệm mình. Sean Johnson, tên người chủ tiệm hớt tóc đã dẫn Brennon vòng quanh xem tiệm của mình. Brennon kể với đài truyền hình rằng, sau khi giới thiệu tiệm tóc rất khang trang và tiện nghi của mình, Sean hỏi anh, “Anh có thích tiệm này không?”. “Có, rất thích!”- Brennon trả lời. “Nó là của anh từ hôm nay”, người chủ tiệm thảy chìa khóa tiệm cho anh. Với điều kiện duy nhất là Brennon vẫn tiếp tục dành một đôi ngày nào đó trong tuần để hớt tóc miễn phí cho những người vô gia cư ngay tại tiệm.

Levi Zimmerman tại Walmart, South Dakota – nguồn kelolandcom

Rồi như câu chuyện của một người vô gia cư tốt bụng khác đã được nhắc đến nhiều trong những tuần qua mà có thể bạn đã đọc qua hay bỏ sót. Ðó là chàng cựu chiến binh “homeless” Johnny Bobbitt Jr. cũng tại Philadelphia. Khi cô Kate McClure bị hết xăng trên xa lộ, Johnny sống dưới gầm cầu xa lộ gần đó đã mua tới cho cô can xăng bằng những đồng tiền cuối cùng của anh mà không nhận lại tiền,  mà Kate cũng chẳng có tiền mặt mang theo để trả lại. Phục vụ trong quân đội, xuất ngũ Johnny làm công việc cứu thương rồi mất việc, mất nhà, mất luôn cả người hôn thê anh thương. Nỗi buồn làm Johnny trở thành người nghiện ngập, rồi trở thành người homeless trong 18 tháng qua. Cảm động vì nghĩa cử của anh, Kate – một thư ký, quay lại mang cho anh đồ ăn, thức uống để hậu tạ rồi cùng bạn trai mình là D’Amico – một chàng thợ mộc, đưa câu chuyện lên internet và kêu gọi giúp đỡ cho Johnny qua trang gofundme. Ý định ban đầu của hai người là chỉ mong thu được vài ngàn để giúp Johnny mua được chiếc xe và chi phí ăn ở vài tháng để tìm việc làm. Câu chuyện làm xúc động nhiều người, đến được báo chí, chưa tới một tháng mà vô số người hưởng ứng, tặng Johnny đến bốn trăm ngàn đô la. Tin tức mới nhất bảo rằng Johnny vừa mua được nhà, được xe ngay trước lễ Giáng Sinh, quyết định thay đổi và làm lại cuộc đời mình. Johnny bảo rằng anh đã giúp đỡ hai người bạn vô gia cư khác của anh và bắt đầu tham gia một tổ chức giúp đỡ những cựu chiến binh vô gia cư như anh. Trên Instagram của mình, anh viết “tôi sẽ cảm tạ mỗi ngày trong suốt cuộc đời tôi”.

Kate McClure và Johnny Bobbitt Jr. – nguồn people

Dẫu là những người khá giả hay các em học sinh nhỏ bé cho đến anh thợ hớt tóc, cô thư ký, người thợ mộc hay một người homeless trong những câu chuyện bên trên, họ đều là những người rất đỗi bình thường mà chúng ta bắt gặp quanh mình mỗi ngày. Chỉ đôi khác biệt là hành động cao đẹp của họ tình cờ được báo chí biết đến. Người ta gọi họ là những người Samaritan tốt bụng, dựa vào câu chuyện dụ ngôn chép trong tin mừng theo Thánh Luca. Với lòng từ ái, thương xót của mình với những người anh em cần giúp đỡ, họ đã đem niềm vui, sự đổi thay không chỉ với cá nhân những người được giúp đỡ mà còn cả cho xã hội, cho chính chúng ta khi những câu chuyện như vậy được lan truyền muôn nơi. Chúng gây niềm cảm hứng và hy vọng, đánh thức lòng bác ái, cảm thông nơi mọi người. Bởi lòng tốt như những hạt mầm bé nhỏ, khi gieo trồng và vun tưới, chúng sẽ sinh sôi nảy nở, trở thành cả cánh đồng trổ hoa ngát hương.

 

Ngọc Lan st

 

 

Xem thêm...

CHUYỆN VỀ CHÚA JESUS

CHUYỆN VỀ CHÚA JESUS

PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I.

Chuyện về Chúa Jesus thì ai cũng biết. Khắp thế giới đâu đâu cũng có tổ chức lễ Giáng Sinh để tưởng nhớ đến ngày sinh của Chúa Jesus.

Gia đình tôi không theo đạo Christ. Nhưng cha tôi luôn luôn tổ chức ăn ‘Reveillon’ vào đêm 24 rạng 25 tháng 12 mỗi năm lúc người còn sống. Việc làm của cha tôi có vẻ khác thường đối với những người chung quanh chịu ảnh hưởng Tam Giáo như gia đình tôi. Điều đáng nói là quê nội của tôi là một vùng đất hầu như vô sinh ở Nam Bộ, một vùng đất không sông, không suối, không núi, không đồng ruộng! Dân trong làng không làm nghề nông. Về tín ngưỡng làng không có Chùa, không nhà thờ mà chỉ có một cái đình thờ một đại phu có công dìu dắt một số người từ miền Nam Trung Bộ đến lập làng dưới triều vua Tự Đức. Quê ngoại tôi có một nhà thờ Thiên Chúa Giáo nhưng không có tín đồ nên không thấy hoạt động. Có thể Giáo đường này được xây ở nơi thôn dã trong thời kỳ triều Nguyễn thi hành chánh sách bài đạo Thiên Chúa gắt gao vào thế kỷ XIX. Làng quê ngoại tôi có một ngôi Chùa nằm trên ranh hai xã Bình Chuẩn- Thuận Giao nhưng không có đình mà có một cái miếu.

Bối cảnh sống như trên cho thấy quê nội và quê ngoại tôi cũng như gia đình tôi không có liên hệ gì với đức Chúa Jesus. Trong bài viết này tôi xin lược thuật lại những giấc chiêm bao mà Chúa Jesus cho tôi được diện kiến NGƯỜI để báo trước vài điều quan trọng tuần tự theo thời gian từ năm 1965 đến 1985.

 

LẦN THỨ NHẤT

Lần đầu tiên tôi nằm chiêm bao thấy Chúa Jesus là ngày 27 - 01 - 1965. Lúc ấy tôi sống chung với anh tôi ở số 38 - 42 Nguyễn Huệ, Sài Gòn. Tôi gặp Chúa Jesus, người cao lớn như các tượng thường thấy, da hơi sạm nắng. Chúa mặc áo đỏ. Tôi như người bị mất điện, tự nhiên nổi da gà và tim đập mạnh vì sợ trong khi Chúa không có vẻ gì dữ dằn cả. Chúa đưa ngón tay trỏ áp vào ngực và nói: Đại chiến. Tôi sợ quá, quì xuống và cầu xin một cách vụng dại: Xin Chúa đừng để đại chiến xảy ra trên nước tôi. Dân tôi quá khổ vì chinh chiến. Xin Chúa đừng để đại chiến xảy ra. Lời cầu xin của tôi thật sự vụng dại và thô kịch nhưng rất thành thật. Vụng dại vì tôi mất điện khi gặp Chúa khiến lời nói của tôi không được mạch lạc, trau chuốt và lịch sự trước Chúa. Nhưng đó là những lời cầu xin thành thật tự đáy lòng. Chúa Jesus không nói gì thêm. Người lặng lẽ bước đi.

Tôi không sao nối lại giấc ngủ. Tim vẫn còn đập mạnh, tôi gõ cửa gọi anh tôi dậy. Tôi tường thuật cho anh tôi về giấc chiêm bao đặc biệt vừa qua. Anh tôi còn thèm ngủ nên không để ý đến sự lo lắng và sợ sệt có vẻ phi lý của tôi. Anh nằm xuống giường ngủ tiếp. Tôi ngồi thẩn thờ chờ đến sáng.

Hoa Kỳ gia tăng oanh tạc miền Bắc. Tướng Nguyễn Khánh lo ngại phi cơ Mig của Cộng sản miền Bắc có thể oanh tạc miền Nam để trả đũa việc phi cơ Hoa Kỳ và VNCH oanh tạc phía bắc vĩ tuyến 17. Lúc ấy anh tôi mới để ý đến giấc chiêm bao của tôi. Tháng 06 năm 1965 quân sĩ Hoa Kỳ được phái sang miền Nam Việt Nam để ngăn chặn làn sóng Cộng sản tràn xuống Đông Nam Á. Đại chiến có thể bùng nổ nếu Trung Quốc và Liên Sô nhảy vào vòng chiến trợ sức cho miền Bắc để đánh nhau với quân Hoa Kỳ. Cuộc chiến trở nên đẫm máu mặc dù Liên Sô và Trung Quốc không trực tiếp đưa quân vào miền Bắc để tạo thăng bằng quân sự với Hoa Kỳ.

Cuộc chiến kết thúc đối với Hoa Kỳ sau khi hiệp định Paris được ký kết ngày 27 - 01 - 1973 nghĩa là 08 năm sau ngày tôi nằm chiêm bao thấy đức Chúa Jesus lần đầu tiên. Hoa Kỳ rời khỏi miền Nam Việt Nam. Đại Chiến được tránh khỏi. Hai năm sau miền Nam thất thủ.

Nhớ lại lúc tôi cầu xin Chúa không nói chấp nhận hay khước từ lời cầu xin của tôi. Người im lặng bước đi. Dù sao hiệp định Paris 1973 cũng làm giảm sự đổ máu, mồ hôi và nước mắt của dân chúng hai miền Nam- Bắc. Hoà bình lơ lửng đỡ hơn đại chiến. Đổ nhiều mồ hôi và nước mắt sau năm 1975 vẫn nhẹ hơn đổ máu triền miên vì chinh chiến. Đó là cách cho cái XẤU để tránh cái TỆ có sẵn trong bộ máy Trời.


LẦN THỨ HAI

Mười ba năm sau đúng vào ngày tôi nằm chiêm bao thấy Chúa Jesus lần thứ nhất, tôi được gặp lại Chúa trong nhà anh NKL trong tư thế người bị công an TP Hồ Chí Minh (Sài Gòn) tạm giữ vì đến thăm một người bạn đã bị bắt. Trước cảnh đen tối vì mất tự do trong những ngày sắp tới, tôi lại có một giấc ngủ an lành vì quá mệt mỏi. Giữa đêm tôi thấy Chúa Jesus mặc quần áo trắng đặt tay NGƯỜI lên tay tôi và thăng lên TRỜI. Lần này tôi không bị mất nhân điện, không bị nổi da gà. Nhưng tôi sợ điếng hồn khi thấy ba tầng mây đen cuồn cuộn kéo đến tôi tựa hồ như những đợt sóng biển nước đen ngòm tràn đến bên tôi. Tôi giật mình mở mắt ra thì thấy đèn trong phòng khách nhà anh L. vẫn sáng choang. Mọi người đều ngủ say kể cả hai người công an canh giữ tôi. Tôi vui mừng vì biết tôi sẽ được cứu. Tôi nối lại giấc ngủ một cách bình thản. Sáng sớm hai người công an canh giữ tôi nhận lịnh của Sở Công An thành phố cho tôi được tự do nhưng phải giữ tất cả giấy tờ của tôi và tôi phải trình diện ở Sở Công An thành phố Hồ Chí Minh trên đường Trần Hưng Đạo mỗi tuần một lần vào ngày thứ tư.

Lần gặp Chúa Jesus lần này tôi giữ kín hoàn toàn. Anh tôi học tập ở miền Bắc. Nếu anh ở nhà tôi cũng không nói chuyện này. Mẹ tôi và vợ tôi hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này. Lúc vượt biên và được tàu Jean Charcot gởi trong trại tỵ nạn Palawan tôi mới cho anh tôi biết về việc tôi bị công an TP Hồ Chí Minh điều tra ngót 05 năm vì một chuyện không đâu.

Các năm 1978, 1979, 1980 là ba năm khủng khiếp trong đời tôi. Tôi không tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống ngoại trừ trách nhiệm đối với gia đình. Tự nhiên hai tay tôi bị ghẻ nhức nhối và sưng vù đến cầm chén ăn cơm cũng không vững. Tôi cương quyết không chữa mặc dù nhức nhối khó chịu và không sao ngủ được. Ông bà Giáo sư CL đến thăm và mang cho tôi thuốc xức lẫn thuốc uống. Tôi cảm ơn lòng tốt của người Thầy khả kính nhưng cương quyết không chữa trị. Trong thâm tâm tôi đó là cách tự huỷ bằng phương tiện sẵn có ( ghẻ nhức nhối). Hình như Ơn Trên thấy tinh thần và thể xác của tôi sa sút quá nên cho chứng ghẻ nhức nhối này chóng lành dù không chữa trị chi cả.

Mấy cây mận quanh nhà đầy trái đến nỗi ai đi ngang qua cũng phải ngước nhìn và trầm trồ khen ngợi. Chim sẻ qui tụ trên mấy cây mận quanh nhà. Sáng chiều đều có tiếng chim sẻ dễ thương để có chút an ủi giữa lúc thể xác bị tàn phá. Vì biết chim sẻ tụ về trên các cây mận quanh nhà tôi, các cán bộ Công sản địa phương dùng súng carbine để bắn chúng lấy thịt bồi dưỡng. Đoàn chim sẻ không xem các cây mận quanh nhà tôi là vùng đất lành nên bỏ đi. Có những đêm tôi cảm thấy sung sướng kỳ lạ. Tôi có cảm giác như các huyết mạch trong người khai thông. Những huyệt lạc khai thông ảnh hưởng gì đến sự vui sướng mà người cảm nhận không biết tại sao? Dường như có một lực nào đó làm cho tôi lạc quan để quên đi ý nghĩ ngông cuồng vì sự khổ sở về mọi mặt trong kiếp sống trần gian. Khả năng có; tinh thần hăng say công việc còn; siêng năng trong công việc còn; trách nhiệm đối với gia đình, xã hội và đất nước còn đủ. Nhưng tất cả trở thành tội vạ bị xử phạt trong cảnh sống dở, chết dở và chịu nhục với đời. Một điều lạ lùng là trong sự khốn khổ tột cùng và trước sự đe dọa căng thẳng về tù tội tôi không một thoáng sợ hãi vì tôi có hai sự lựa chọn rõ ràng: cái chết và đức tin. Nếu không can đảm sống trong bối cảnh hiện hữu thì chết đi. Nếu sống phải vững niềm tin rằng Thượng Đế không bỏ rơi mình một cách đau đớn và nhục nhã như vậy.

Thiên Cơ sắp đặt cho tôi tự cứu bằng châm cứu, một phương pháp trị liệu mà trước đó tôi xem thường, bằng cách xui khiến vợ chồng một thầy giáo quen biết nhưng không thân thiện gây gỗ nhau. Ông thầy giáo mang một bao đồ đến gởi ở nhà tôi. Trong thời buổi khó khăn mà nhận đồ gởi không cần biết là đồ gì thật là nguy hiểm. Tôi là người dè dặt nhưng không biết tại sao tôi hoàn toàn không để ý đến chuyện này. Để lấy lòng tôi, anh bạn để một cuốn sách Châm Cứu của Thượng Trúc trên bàn cho tôi đọc (chuyện này dài dòng lắm. Tôi sẽ viết lại trong một bài viết khác). Nhờ châm cứu mà tôi có dịp biết nhiều chuyện ngoài xã hội mặc dù không đọc báo. Nhờ nó tôi tự bảo vệ sức khoẻ cho bản thân, cho gia đình và có cơ hội giúp ích cho một số người cần đến sự chữa trị của tôi. Nó làm cho người công an điều tra tôi tại địa phương bớt hung hãn với tôi, trái lại trở nên thân thiện hơn. Nhiều người khuyên tôi nên thận trọng vì chánh quyền có thể gây khó dễ cho tôi về chuyên môn lẫn chánh trị. Tôi có nghĩ đến chuyện này nhưng vẫn làm theo con đường đã vạch ra. Sự lo âu của tôi được giải toả khi năm Tường, chủ tịch Hội Chữ Thập Đỏ huyện Thuận An (tên mới của Lái Thiêu) đến nhờ tôi chữa trị chứng nhức đầu của ông ấy. Tôi trình bày sự lo ngại của tôi và được năm Tường trấn an: Anh đừng lo nghĩ gì cả. Cứ chữa trị giúp cho đồng bào. Anh thiếu cái gì cho tôi biết xem có thể giúp được gì cho anh. Lời nói của năm Tường như là giấy phép hành nghề châm cứu miễn phí hợp pháp của tôi vậy.

Để đảm bảo sự sống và trang bị ngoại ngữ cho con cái, Thượng Đế xui khiến một cô giáo biết tôi nhưng tôi không biết cô ấy, chặn xe đạp tôi lại trên hương lộ nối liền Lái Thiêu và Thủ Đức khi tôi từ quê nội về nhà vào một buổi chiều. Cô giáo nói:

-Thầy không làm rẫy được đâu. Thầy mở lớp dạy sinh ngữ đi. Tôi gởi con và giới thiệu người đến học.

-Cảm ơn mỹ ý của cô. Tôi không dám làm đâu. Chánh phủ cấm dạy sinh ngữ vì cho rằng dạy sinh ngữ là khuyến khích người ta vượt biên. Tôi không dám làm ngược lại đâu. Tôi đáp một cách yếu ớt và bi quan.

-Có gì mà sợ. Thầy nghe tôi đi. Cô giáo nói như một lịnh chuyền cho tôi.

Tôi cám ơn cô giáo. Trong hoàn cảnh đen tối ít ra có một người kém hơn mình nhưng hiểu mình và có quyết tâm mạnh hơn mình. Tôi phải vận dụng trí thông minh của mình tối đa để xem người cô giáo không hề nói chuyện một lần này như là sự giao chuyển lời từ một lực siêu nhiên nào đó. Tôi hơi hổ thẹn vì kém dũng cảm hơn cô giáo. Tôi làm theo lời cô. Thế là tôi có hai công việc thường xuyên mỗi ngày: châm cứu và dạy sinh ngữ tại nhà.

Chánh quyền nơi tôi cư ngụ làm ngơ cho tôi mở lớp sinh ngữ dạy kiếm sống. Nhưng người công an Bảo Vệ Chánh Trị tỉnh Sông Bé (người mới) có hạch hỏi tôi về chuyện này.

-Anh dạy sinh ngữ cho người vượt biên? Người công an hỏi.

-Tôi dạy sinh ngữ như người mở cửa tiệm bán hàng. Người bán hàng không hỏi người mua hàng để làm gì thì tôi cũng không hỏi người học sinh ngữ để làm gì? Nếu người bán hàng tò mò quá ai dám tới mua hàng của anh ta. Tôi cũng vậy. Tôi đáp.

-Anh dạy như vậy có khai báo với chánh quyền và đóng thuế không? người công an hỏi.
-Không. Nhưng cả xã ai cũng biết. Tôi kiếm sống không đủ có đâu mà đóng thuế! Tôi đáp.

Người công an nhìn thân hình gầy đét của tôi như mặc nhiên xác nhận lời nói thành thật của tôi.

Lớp sinh ngữ của tôi cực kỳ hỗn tạp vì tuổi tác và trình độ học vấn của người học khác nhau nên sự tiếp thu không đồng đều. 95% các em học lớp sinh ngữ tại gia này đều sống ở Hoa Kỳ, Canada, Úc, Pháp và Tây Đức sau này. Có vài em chỉ học cho vui nhưng cuối cùng cũng được sang Hoa Kỳ vì có chồng Việt kiều. Đặc biệt lớp này có ba bác sĩ (một ở Việt Nam, hai ở Hoa Kỳ), một Pharm D, một Giáo sư tiến sĩ Pharmacology (Hoa Kỳ), một Scientist (Chemistry). Đó là niềm vui tinh thần của tôi sau ba áng mây đen.

 

LẦN THỨ BA

Lần thứ ba tôi gặp Chúa Jesus trong lúc ngồi Thiền tại nhà vào một buổi trưa nóng nực. Tôi thấy Chúa Jesus ở Phú Hoà Đông. Chúa mặc áo đỏ có phần trắng, da sạm nắng và rịn mồ hôi. Trông Người có vẻ mỏi mệt lắm. Người cầm cây đuốc đưa cho tôi. Tôi lễ độ chối từ, thưa rằng: Thưa Chúa, con không dám nhận cây đuốc do Chúa trao. Cuộc giao tiếp đến đây thì mất. Bên ngoài có tiếng ca eo éo của một nữ ca sĩ tài tử người miền Nam diễn tả bài Dáng Đứng Bến Tre. Tôi có thuật chuyện này cho Năm, Hai (đã mất) và Tám (hiện ở Michigan) nghe khi các em từ Hốc Môn sang Lái Thiêu thăm tôi.

Trong thời gian sống dưới tân chế độ tôi được thấy nhiều điềm chiêm bao lạ báo trước việc tôi sắp rời khỏi quê hương. Tôi thấy bạn Lâm Vĩnh Thế và cầu Phú Hoà Đông (cầu này không có trên thực tế). Tôi thấy Giáo sư Châu Long, hai bạn Nguyễn Thái Long và Nguyễn Thanh Long, sông Phước Long đầy nước và rộng mênh mông (sông này không có trên thực tế), một đàn dê ( Dê: Dương <Hán- Việt>. Dương cũng có nghĩa là: biển; đại dương <Thái Bình Dương> ứng với hướng Đông của Phú Hoà Đông), thành Long Thành v. v. Năm 1985 chúng tôi vượt biển từ xã Long Hòa, Trà Vinh, lúc ấy thuộc tỉnh Vĩnh Long (ứng với Vĩnh Thế) đổi thành tỉnh Cửu Long. Chúng tôi ngồi thuyền tắc xi đi qua lại trên sông Cửu Long. Như vậy hồn đã xuất và vượt biển trước xác qua những giấc chiêm bao trên.

Một đêm tôi chiêm bao thấy một xác chết nằm trên Quốc Lộ 13 xã Vĩnh Phú vào một ngày trời mưa lất phất. Xác chết được quấn chặt bằng vải trắng từ đầu đến chân nên không nhận dạng được người chết. Tôi tự nhủ có thể cứu sống xác chết này. Tôi tiến gần xác chết và châm vào huyệt Tam Âm Giao. Tức thì xác chết ngẩng đầu lên. Tôi la lên: Đức Mẹ! thì xác chết biến mất. Đó là lần duy nhất tôi thấy Đức Mẹ trong chiêm bao dưới dạng một xác chết ở xã Vĩnh Phú.

Tôi gặp một trường hợp tương tự khi ở trong trại tỵ nạn Bataan, Phi Luật Tân năm 1985. Một buổi xế chiều tôi và em tôi đi xuống suối tắm. Chung quanh suối có rừng chồi và nhiều mỏm đá tạo thành một vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Bỗng có tiếng la thét giữa rừng. Một người đàn ông Phi Luật Tân té xuống đất và dãy dụa vừa la thét chát chúa rồi nằm bất động trên một đường mòn cách nơi chúng tôi đi vài trăm thước. Tôi than nhỏ với em tôi: Không xong rồi. Mình đứng trước một hoàn cảnh khó xử. Thấy người như vậy mà không ra tay cứu giúp thì lương tâm bất ổn. Mà ra tay không có kết quả trái lại anh ta chết thì tự rước hoạ vào thân. Anh này có thể thành viên của Huks (Cộng sản Phi) vì quanh đây đâu có dân sinh sống. Tuy nói vậy tôi vẫn tiến đến nơi người Phi nằm. Tôi chỉ em tôi bấm huyệt Tam Âm Giao còn tôi bấm huyệt Túc Tam Lý. Không đầy 05 phút người Phi tỉnh lại. Anh đứng dậy. Hai anh em tôi dìu anh qua dòng suối hướng về phía dãy núi nhìn ra quân cảng Subic Bay. Anh cảm ơn chúng tôi bằng một tràn tiếng Tagalog. Tôi chỉ nghe và hiểu vỏn vẹn một tiếng Salamat mà thôi.

 

NHỮNG TIẾNG CẦU KINH TRÊN TÀU JEAN CHARCOT

Tôi mê man trên chiếc thuyền vượt biên. Tự nhiên tôi tỉnh lại khi được tàu Jean Charcot cứu vớt. Trên tàu tôi bận rộn tiếp xúc với bác sĩ Dominique, Đinh Xuân Cao Tuấn, ký giả Philippe Theard, các thuỷ thủ trên tàu v. v. Người thuỷ thủ gây ấn tượng đặc biệt cho tôi là Marcel, người Dunkerque. Tôi càng mệt nhiều hơn nên có một giấc ngủ thật say trên tàu ngoài khơi Thái Bình Dương. Giữa đêm tôi nghe tiếng cầu kinh rộn ràng bên tai Je vous salue Marie pleine de grâce le Seigneur avec vous... Tôi nghe tiếng chuông chùa rồi chuông nhà thờ rền bên tai. Tôi đinh ninh rằng các thuỷ thủ trên tàu cầu kinh trước khi đi ngủ. Tôi mở mắt và ngồi dậy. Đèn trên tàu sáng choang. Sóng biển đập mạnh vào thân tàu sau những cơn gió lạnh. Mọi người trên tàu đều say ngủ. Tôi nằm xuống ngủ lại nhưng tiếng cầu kinh vẫn văng vẳng bên tai thêm vài phút mới dứt hẳn. Sáng dậy tôi thuật lại cho anh tôi nghe. Anh tôi có vẻ không để ý đến nhiều.

Sau gần một tuần lễ trên tàu Jean Charcot chúng tôi được chở đến Puerto Princesa. Từ đó chúng tôi được đưa về trại tỵ nạn Palawan cách đó lối 2 km. Sau khi làm xong thủ tục nhập trại các người tỵ nạn mới đổ xô nhau đi kiếm nhà. Có người có người quen đến rước về nhà. Có người dùng vàng để mua chỗ ở trong trại từ những người sắp xuất trại. Bốn người trong gia đình chúng tôi đi lang thang trên con đường đất đỏ trong trại không biết đi đâu? tìm cái gì? và sẽ ở đâu? Bỗng nhiên có các thanh niên để tóc dài ân cần tiếp đón chúng tôi và đưa chúng tôi về nhà của họ trong trại. Họ là những người sống rất lâu trong trại nên có vẻ có nhiều ưu tiên trên phần đất gần nơi tranh chấp quốc tế về chủ quyền trên các bãi cạn và hải đảo giữa Phi Luật Tân, Taiwan (Đài Loan), Việt Nam và Trung Quốc. Nơi chúng tôi được các thanh niên tóc dài đưa về có điện thường xuyên. Phía trước là một ngôi chùa. Gần ngôi chùa là một nhà thờ Tin Lành. Bên trái của căn nhà chúng tôi sắp ở là nhà thờ Thiên Chúa Giáo. Bên phải là một chùa Cao Đài. Ngày nào cũng có tiếng chuông chùa, chuông nhà thờ, tiếng tụng kinh từ Chùa Cao Đài và tiếng đọc kinh của các tín đồ Thiên Chúa Giáo và Tin Lành Giáo đúng như những gì tôi nghe vào đêm đầu tiên ngủ trên tàu Jean Charcot.

Nhiều người trong trại không ưa những thanh niên tóc dài đã rước chúng tôi về nhà. Họ nấu cơm, xách nước, lãnh lương thực hằng ngày cho chúng tôi. Người thì gọi chúng tôi bằng Chú. Người thì gọi bằng Bố. Người trong trại hơi ngạc nhiên Sao mấy ông này coi đạo mạo đàng hoàng lại có cháu ba trợn như vậy! Nhờ họ mà tôi đỡ vất vả trong thời gian sống trong trại tỵ nạn Palawan. Con tôi không bị các thanh niên khác bắt nạt vì lúc nào họ cũng tự hào về chú tao và em tao của họ.

 

LẦN THỨ TƯ

Thời gian sống trong trại Palawan rất ngắn ngủi. Bác sĩ Dominique, phó chủ tịch hội Medecins du Monde, bắt tay anh tôi và tôi khi xe chở chúng tôi từ cảng Puerto Princesa vào trại tỵ nạn Palawan với lời chúc: 14 Juillet à Paris. Chính ông và vị tổng lãnh sự Pháp ở Manila, Ông Nguyễn Hữu, một người Việt Nam gốc ở Trà Vinh và là chú của tướng Nguyễn Khánh, đã tận tình vận động với Quai d’Orsay (Bộ Ngoại Giao Pháp) cho chúng tôi sớm định cư ở Paris.

Trong khi chờ đợi lên đường đi Paris tôi nằm chiêm bao thấy Chúa Jesus mặc quần áo trắng thăng về hướng Đông Bắc. Tôi thấy một chiếc xe đò Phi Luật Tân sơn đủ màu xanh, đỏ vàng có chữ Express. Người tỵ nạn ồ ạt chạy ra phía chiếc xe đó. Riêng bốn người chúng tôi lững thững đi và ngồi ở phía sau cùng của chiếc xe. Tôi nói với anh tôi chúng tôi sẽ đi Hoa Kỳ. Anh tôi hoàn toàn không tin tưởng vì giấy tờ đi Pháp đã có. Chúng tôi sẽ ra phi trường Puerto Princesa để đi Manila và từ đó đi Paris vào ngày 11 - 07 - 1985.

Ngày 10 - 07 vài anh em trong trại kể cả các thanh niên tóc dài làm tiệc tiễn đưa chúng tôi xuất trại. Trong buổi tiệc tôi cảm ơn các anh em làm tiệc khoản đãi chúng tôi nhưng chúng tôi không đi Pháp mà đi Hoa Kỳ. Tất cả các anh em có mặt đều cười rộ tưởng tôi nói đùa. Ăn tiệc xong anh tôi ra chợ Puerto Princesa mua đôi giày mới để đi Pháp. Tôi không mua sắm gì cả vì tin tưởng rằng tôi sẽ đi hướng khác nên không vội mua sắm.

Khoảng 03 giờ trưa ngày 10 - 07 loa phóng thanh của UNHCR gọi chúng tôi lên gặp ông Greg, đại diện của UNHCR (Cao Uỷ Tỵ Nạn LHQ) trong trại. Thấy vắng mặt anh tôi, ông Greg hỏi: Còn một người nữa đâu? Tôi cho biết anh tôi đi mua giày để đi Pháp. Ông Greg nói: Ông ấy đi lòng vòng ở đây chớ không đi Pháp. Ông cho biết ông vừa nhận một điện thoại từ toà đại sứ Hoa Kỳ ở Manila yêu cầu đình chuyến đi Pháp của bốn người chúng tôi để gặp đại diện của toà đại sứ. Thế là chúng tôi không đi Paris mà lên trại tỵ nạn Bataan để chuẩn bị đi Hoa Kỳ. Chuyến chuyển trại lên Bataan lúc ấy có 250 người. Bốn người chúng tôi nằm ở cuối danh sách nâng tổng số lên 254 người (ứng với việc bốn người ngồi ở phần sau cùng của chiếc xe đó có chữ Express trong giấc chiêm bao. Ngồi tàu từ Palawan lên Manila các người tỵ nạn tập trung tại bến tàu và được xe bus đưa lên trại Bataan cách đó lối 180 km. Mỗi xe chở 50 người. Năm xe chở 250 người. Bốn người chúng tôi đứng chới với ngoài bến tàu. Một chiếc xe bus màu vàng cam có chữ Express đến chở chúng tôi. Lạ thay! chiếc xe này đến sau nhưng về đến trại Bataan trước năm chiếc kia. Ngày rời trại Bataan để định cư ở Hoa Kỳ bốn người trong gia đình chúng tôi cũng được chiếc xe mang chữ Express này chở ra phi trường Manila.

 

****

Tôi viết lại bốn lần được gặp Chúa Jesus vào Giáng Sinh năm 2015 như để kỷ niệm 50 năm ngày tôi gặp Chúa lần đầu tiên vào ngày 27 - 01 - 1965. Những điều tôi ghi lại đây có thể sót nhưng không sai vì có quá nhiều chuyện dồn dập đến với tôi trong nửa thế kỷ qua nên có thể còn sót một vài chi tiết quan trọng mà tôi không nhớ trọn vẹn. Đặc biệt trong 20 năm từ 1965 đến 1985 tôi được Chúa Jesus cho thấy bốn lần như báo trước cho tôi biết về chuyện chuyển cảnh từ Việt Nam sang Hoa Kỳ qua trung gian Pháp (tàu Jean Charcot) và Phi Luật Tân (hai trại tỵ nạn Palawan và Bataan). Từ khi đến Hoa Kỳ năm 1986 đến nay tôi không có những giấc chiêm bao nào đặc biệt như đã ghi trên. Chỉ có một lần tôi xới đất để trồng cây và gặp một bức tượng Chúa Jesus bằng bạc cao lối 25 cm. Tôi đem vào nhà lau chùi sạch sẽ và đặt trên bàn thờ Phật và bàn thờ tổ tiên nhỏ bé trong nhà.

- Một điều đáng lưu ý khác là từ ngày tôi gặp Chúa Jesus lần đầu tiên ngày 27 - 01 - 1965 về sau tất cả những sự kiện quan trọng trong đời tôi và gia đình tôi đều xảy ra ngày 27:

- gặp Chúa lần thứ nhất và thứ nhì đều cùng ngày 27 - 01 (02 ngày 27)

- hiệp định Paris ký ngày 27 - 01 - 1973

- vượt biên ngày 27 - 05

- sang Hoa Kỳ ngày 27 - 01 - 1986 (tôi nói trước ngày này cho anh tôi biết ngày 23 - 12 - 1985 trong trại Bataan. Anh tôi không hiểu vì sao tôi nói như vậy. Anh trở thành nhân chứng không tin rồi phải tin)

- hai số đầu của sở SS của tôi là 27.

- Các con tôi từ Alabama lên Ohio ngày 26 - 01 - 1991 nhưng khi đến Dayton tự nhiên xe không nổ máy sau khi ghé Rest Area. Tôi nhờ một người Mỹ giúp nhưng vẫn không nổ máy. Tôi nhờ người Mỹ thứ hai giúp. Anh này vui vẻ giúp nhưng anh nói anh không có kinh nghiệm gì về xe Nhật. Anh cũng không làm gì hơn anh thứ nhất nhưng lần này xe nổ máy. Khi về đến thành phố chúng tôi đã đến năm 1986 thì đồng hồ chỉ 1: 30 sáng ngày 27 - 01 - 1991. Nếu xe không chết máy chúng tôi về đến nhà lúc 9 giờ đêm 26 - 01.

- Ngày con trưởng của tôi dọn về nhà mới mua, tôi xem ngày Âm Lịch tốt để đón về nhà mới. Ngày ấy lại tương ứng với ngày 27 - 01 - 1996 Dương Lịch v. v.

Vạn Sự như có sự an bài trước vậy.

Tôi viết bài này như một bài viết Giáng Sinh cho bạn đọc người Việt sống rải rác khắp nơi trên thế giới và đặc biệt riêng tặng em Phạm Thị Phương, người hiểu trọn vẹn nội dung bài viết này. 

 

Kim Quy sưu tầm

Xem thêm...

Những món ăn truyền thống trong dịp Giáng sinh ở các nước trên thế giới

Những món ăn truyền thống trong dịp Giáng sinh

ở các nước trên thế giới 

❄️ ★ 。 ❄️ ★  ❄️

Giáng Sinh là dịp nghỉ lễ ở nhiều quốc gia trên thế giới. Đó là thời gian để nhiều gia đình, người thân và bạn bè cùng nhau quây quần bên bàn tiệc. Nhiều người vẫn tưởng tượng tiệc Giáng Sinh thì chỉ có món gà tây là truyền thống. Thế nhưng, sự thật là người dân ở mỗi quốc gia đều có những món ăn Giáng Sinh riêng của họ.

Chúng ta hãy cùng điểm qua những bữa tiệc Giáng Sinh tại 25 quốc gia này, xem người dân ở đây sẽ thưởng thức những món ăn gì trong ngày hôm nay:

1. Argentina

 Một bữa tối Giáng Sinh của người Argentina sẽ ăn theo kiểu tiệc nướng ngoài trời BBQ. Bạn đừng quên rằng lúc này vẫn đang là mùa hè ở Nam Bán Cầu. Trên bàn tiệc thường sẽ gồm có: bánh thịt băm, lợn sữa quay và món Vitel Toné (thịt bê thái lát ăn với sốt mayonnaise cá ngừ).

2. Australia

 Ở Australia cũng vậy, Giáng Sinh sẽ tràn ngập các loại thực phẩm mùa hè như: rau trộn, thịt gà nướng, bánh Pavlova (làm từ lòng trắng trứng đánh bông với đường) được phối với trái cây tươi. Ngoài ra, còn hàng loạt món ăn hấp dẫn khác đặc biệt là tôm: có tôm sú, tôm chuối, tôm vua.

Theo truyền thống, người Australia có Thánh lễ nửa đêm Giáng Sinh và tới nhà thờ vào sáng ngày 25. Sau đó, họ ăn một bữa ăn chính vào buổi trưa với gia đình và bạn bè. Bữa chính sẽ ăn theo kiểu tiệc nướng BBQ hoặc là một bữa như bữa tối truyền thống của người Anh đêm Giáng Sinh, với gà tây nướng và bánh Pudding.

3. Chile

 Giáng Sinh ở Chile, mọi người trong gia đình sẽ quây quần bên bàn tiệc. Gà tây nướng vẫn là một truyền thống phổ biến, nhưng bạn cũng sẽ thấy sự xuất hiện của cả các loại thịt khác. Ngoài ra còn có rau, khoai tây và không thể thiếu vang Chile mà thường sẽ là vang đỏ.

Trong ngày lễ, người Chile cũng có một thức uống truyền thống, mà cái tên của nó Cola de mono nghĩa là “Đuôi của khỉ”. Người ta có thể pha Cola de mono theo phong cách cá nhân, nhưng thành phần cơ bản thì vẫn có rượu, cà phê, sữa và đường.

Món truyền thống Giáng Sinh của người Chile là Pan de Pascua, một loại bánh hoa quả. Thêm điều đặc biệt nữa, Pascua trong tiếng Tây Ban Nha nghĩa là “Phục sinh”, nhưng ở Chile, nó được dùng với cả nghĩa Giáng Sinh.

4. Columbia

 Những ngày Giáng Sinh ở Columbia, bạn sẽ dễ dàng tìm thấy món Buñuelos truyền thống, những bánh tròn chiên từ pho mát tươi và bột ngô. Ngoài ra còn có Natilla, một loại bánh kem trứng và Hojuelas, bánh ngọt chiên với nước cam và vỏ cam.

5. Cuba

 Cũng như nhiều nước Mỹ La tinh khác, đêm Giáng Sinh ở Cuba là một dịp để họp mặt gia đình. Người Cuba gọi dịp này là Noche Buena và một bữa ăn tối hôm đó sẽ có đậu đen và cơm. Nhưng vào ban đêm, họ có thể ăn thêm lợn nướng, chuối chiên. Chè gạo và bánh Rum tráng miệng.

6. Cộng hòa Séc

 Ở Séc, có rất nhiều người nhịn ăn trong ngày Giáng Sinh. Thường thì họ sẽ chỉ ăn một vài chiếc bánh mỳ ngọt và chờ cho tới bữa tối thịnh soạn. Nó sẽ có một đến hai món canh cá khai vị hoặc Kuba (một dạng cơm Ý Risotto với lúa mạch). Sau đó, bữa chính sẽ gồm cá chép chiên và salad khoai tây.

7. Đan Mạch

 Một bữa tiệc Giáng Sinh của người Đan Mạch bây giờ thường có vịt quay và thịt ngỗng. Nhưng lẽ ra theo truyền thống, họ phải ăn thịt lợn nướng. Bắp cải đỏ, nước thịt, khoai tây luộc là những món truyền thống khác và một bữa ăn thì không thể thiếu l'amande hoặc risengrød (hai món bánh gạo pudding Đan Mạch có kem tươi, hạnh nhân, vani và sốt anh đào).

Điều đặc biệt trong hai món bánh pudding là người làm bánh sẽ giấu trong đó một quả hạnh nhân bóc vỏ. Những người ăn bánh coi quả hạnh nhân đó như một món quà.

8. Phần Lan

 Trên bàn ăn của người Phần Lan trong đêm Giáng Sinh, bạn có thể tìm thấy món củ cải hầm và thịt giăm bông nướng. Ngoài ra còn có món thịt hầm, patê, các món cá… Tất cả sẽ làm nên một bàn ăn kiểu Joulupöytä, tên gọi của tổng hợp các món truyền thống của người Phần Lan.

9. Pháp

 Le Réveillon là tên gọi của bữa tối đêm Giáng Sinh ở Pháp. Bữa ăn thông thường sẽ có hàu, gan ngỗng, gà tây nướng nhồi hạt dẻ và một loạt các loại pho mát. Món tráng miệng thường có là Bánh khúc cây bûche de Noël.

Ở vùng Provence nằm phía đông nam nước Pháp, bữa tiệc Giáng Sinh truyền thống còn phải kết thúc bằng đủ 13 món tránh miệng, đại diện cho 12 tông đồ và Chúa Jesus. Gọi là 13 món bánh nhưng chúng thường chỉ là một loại và được kính kèm các loại trái cây khác nhau, hạnh nhân hoặc quả óc chó.

10. Đức

 Người Đức thường chỉ có một bữa tối đơn giản trong đêm Giáng Sinh. Nhưng cả ngày hôm sau sẽ là những bữa thịnh soạn bao gồm: thịt ngỗng, vịt, thỏ và Krustenbraten (thịt lợn nướng da giòn). Ngoài ra, các món thịt sẽ được ăn kèm với bánh khoai tây nhồi xúc xích. Món tráng miệng truyền thống là Weihnachtsplätzchen, những chiếc bánh quy với nhiều hình thù đa dạng.

11. Hungary

 Tùy từng khu vực của Hungrary mà người dân sẽ có một bữa tối Giáng Sinh khác nhau. Thế nhưng, đa phần bạn có thể thấy họ có súp cá chép, cải bắp, cá chiên và Beigli, một món bánh ngọt tráng miệng truyền thống nhồi hạt dẻ hoặc hạt cây anh túc.

12. Iceland

 Bữa tối Giáng Sinh của người Iceland thay đổi rất nhiều qua hàng thế kỷ. Một dạo, họ mổ cừu và nấu một món canh được gọi là Kjötsúpa. Những gia đình nghèo hơn và không có điều kiện thì mới ăn chim Ptarmigan.

Thế nhưng bây giờ, Ptarmigan lại trở thành phổ biến trong các bữa tối Giáng Sinh ở Iceland. Không phải người dân Iceland đã thịt hết cừu hoặc đều nghèo đi, mà họ chuyển sang ăn thịt cừu xông khói hoặc giăm bông. Thêm vào bữa ăn còn có các loại đậu, đỗ, nước sốt thịt và khoai tây.

13. Ấn Độ

 Cộng đồng người Ki tô và Công giáo ở Ấn Độ chào mừng mùa Giáng Sinh với Kuswar, một tập hợp các món bánh kẹo Giáng Sinh khác nhau. Ngoài ra, các món ngọt khác trong dịp lễ Giáng Sinh ở Ấn Độ là thảo quả, bánh hạnh nhân hạt điều và Gulab jamun, một quả bóng sữa ngâm trong si-rô.

Bữa tối của người Ấn dịp này sẽ có Biryani, một đĩa cơm với thịt và nhiều loại gia vị. Họ sẽ ăn thêm thịt cừu, cà ri, các món ăn Ấn Độ phổ biến khác như Aloo gobi (khoai tây và súp lơ tẩm gia vị) và Jeera pulao (cơm thì là).

14. Italia

 Ở miền Nam Italia, những bữa ăn đêm Giáng Sinh truyền thống được gọi là La Vigilia hoặc “Bữa ăn gồm 7 món cá”. Đúng như cái tên của nó, bữa tối này phải gồm có 7 loại cá hoặc hải sản như bạch tuộc, cá cơm, cá tuyết, sò, lươn biển… Ngoài ra, họ còn ăn thêm mì ống và các món rau.

15. Jamaica

 Ở Jamaica vào bữa tối Giáng Sinh, mỗi người đều thích mời người thân và bạn bè tới tham dự. Họ sẽ thưởng thức món cà ri dê, ngoài ra sẽ ăn thêm thịt bò nướng, gà hầm, cà ri gà. Cơm và đậu Hà Lan cũng là những món phổ biến.

16. Litva

 Litva là một nước nhỏ ở Bắc Âu. Nhưng đêm Giáng Sinh của họ rất thịnh soạn với bữa tối gồm 12 món. Điều đặc biệt ở chỗ họ kiêng thịt, chỉ ăn cá trích với cà rốt, củ cải, táo hoặc nấm. Ngoài ra thì 12 món bao gồm dưa cải, bánh với nhiều loại nhân. Kūčiukai là món bánh quy viên nhỏ truyền thống ở Litva, nó được ăn cùng sữa hạt cây anh túc.

17. New Zealand

 Bữa ăn tối đêm Giáng Sinh ở New Zealand thường có thịt cừu. Tùy nhà mà họ có thể chọn hầm, quay hoặc nướng thịt cừu. Bên cạnh đó, các bữa ăn sẽ gồm có khoai tây và nhiều loại rau. Người New Zealand giống người Australia, thường ăn món Pavlova để tráng miệng.

18. Philippines

 Bữa tối Giáng Sinh ở Philippines là một bữa tiệc ngọt. Người dân thường ăn giăm bông ngọt với mật ong, lợn nướng giòn. Ngoài ra, họ còn có mỳ ngọt ăn với sốt cà chua thêm đường. Gà nướng nhồi các loại thịt khác và hành tây cũng là món thường thấy.

19. Ba Lan

 Giống như Litva, Ba Lan có một bữa ăn tận 12 món và hoàn toàn không có thịt. Theo truyền thống, 12 món ăn biểu tượng cho 12 tông đồ, nhưng bây giờ, số lượng các món đã thay đổi, tùy theo thực khách đêm Giáng Sinh đến nhà nhiều hay ít.

Súp Borscht đỏ thường là món khai vị, sau đó họ sẽ ăn thêm nhiều súp khác như cá chép, cá trích… Đối với món tráng miệng, họ có bánh hạt anh túc và một đồ uống kèm các loại quả khô.

20. Bồ Đào Nha

 Người Bồ Đào Nha theo truyền thống Công giáo đều nhịn ăn vào đêm Giáng Sinh. Trước đó, họ ăn một bữa tối nhẹ nhàng thường có cá tuyết. Một số khu vực của Bồ Đào Nha ăn bạch thuộc, món nướng với cơm. Trứng luộc, bắp cải luộc và khoai lang cũng là những món thường thấy. Đối với món tráng miệng, đó có thể là một danh sách dài vô tận với đủ loại bánh quy và bánh trứng kem.

21. Romania

 Người Romania cũng có khá nhiều món truyền thống vào bữa tối Giáng Sinh. Một số đặc sản của họ là thịt lợn hầm và chân giò trong một đĩa cam tùng dương. Họ có một món dưa chua tự làm và một loại bánh tên là Cozonac.

22. Tây Ban Nha

 Người Tây Ban Nha thường tổ chức tiệc đêm Giáng Sinh và cả ngày hôm sau. Hải sản là những món truyền thống. Mặc dù vậy, gà tây nướng cũng đã trở nên rất phổ biến. Kẹo truyền thống của người Tây Ban Nha dịp này là Turrón, hay kẹo hạnh phúc. Nó có nhiều loại giòn hoặc mềm.

23. Thụy Điển

 Tiệc Giáng Sinh của người Thụy Điển là một bữa buffet. Có rất nhiều món bao gồm: cá trích, cá tuyết muối, patê gan, giăm bông, thịt cừu nướng, khoai tây, bắp cải, củ cải và nhiều loại rau trộn. Đối với món tráng miệng, họ ăn một loai bánh pudding gạo tương tự như ở Đan Mạch nhưng có tên gọi khác là Ris à lá malta.

24. Anh

 Đã quá quen thuộc, bữa tối Giáng Sinh truyền thống của người Anh có gà tây nướng, khoai tây nướng, lợn trùm chăn, rau mầm, nước sốt nam việt quất. Bánh pudding Yorkshire ăn với thịt bò nướng hoặc gà tây. Người Anh có món tráng miệng Trifle từ hoa quả.

25. Hoa Kỳ

Bữa tiệc Giáng Sinh ở Mỹ rất đa dạng, nhưng thường nó giống ngày Lễ Tạ ơn. Bữa ăn thường có giăm bông hoặc gà tây nhồi, rau, khoai tây nghiền và nước sốt. Các loại bánh Giáng Sinh ở Mỹ là bánh táo, bí đỏ, hồ đào… và thường được ăn kèm với một ly cocktail trứng sữa.

Tham khảo Thisisinsider

Hồng Vân sưu tầm

 

Ảnh bìa về đồ ăn độc đáo cho timeline facebook

 

 
Xem thêm...
Theo dõi RSS này