Thế giới quanh ta

Thế giới quanh ta (1023)

Thiếu Tướng "Major General" USA Lương Xuân Việt

Related image

Thiếu Tướng "Major General" Lương Xuân Việt 
 
Image result for Viet X Luong photos
 
 
Related image
 
    
Image result for Viet X Luong photos
Image result for Viet X Luong photos
 Tình hình Bán đảo Triều Tiên đang sôi sùng sục trong những ngày cuối tháng 8 và tháng 9-2017 này trước tin Triều Tiên thử tên lửa đạn đạo tầm xa và thử vũ khí hạt nhân. Người ta càng "quan ngại" hơn khi nước Mỹ bây giờ đang được lãnh đạo bởi Tổng thống Donald Trump, một tỷ phú đi làm chính khách tay ngang không phải là người thích đùa và cũng khoái làm những chuyện không ai có thể lường trước được. Hàn Quốc là một đồng minh đặc biệt của Mỹ ở châu Á. Mối quan hệ chính thức Mỹ- - Hàn được mở rộng từ năm 1950 khi Mỹ giúp xây dựng một nhà nước ở miền nam Triều Tiên sau khi Bán đảo Triều Tiên bị phân chia thành 2 bên Vĩ tuyến 38. Quân đội Mỹ đã chiến đấu bảo vệ Hàn Quốc trong Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953). Năm 1953, Mỹ và Hàn Quốc ký kết thành lập một liên minh quân sự mà họ gọi là "mối quan hệ được tôi luyện bằng máu" (the relationship forged in blood). Và suốt từ đó đến nay, Mỹ luôn duy trì quân đội ở Hàn Quốc làm một công đôi chuyện: vừa bảo vệ đồng minh, vừa có mặt ở châu Á. Kết quả một cuộc thăm dò dư luận do hãng tin BBC thực hiện năm 2014 cho thấy có 58% người Hàn Quốc đánh giá ảnh hưởng của Mỹ với Hàn Quốc là tích cực, có 28% cho là tiêu cực. Còn ở phía Mỹ, có 55% người Mỹ coi chuyện đó là tích cực và 34% coi là tiêu cực. Cuộc chiến tranh Korean War (1950-1953) với hơn 1,2 triệu người của hai bên bị chết chỉ kết thúc theo cách mọi người tự hiểu. Thực tế là cho tới nay, hai bên Nam và Bắc Triều Tiên chưa hề ký kết hiệp ước hòa bình. Có nghĩa là cả hai nước Cộng hòa Triều Tiên (Republic of Korea) và CHDCND Triều Tiên (Democratic People's Republic of Korea) vẫn đang trong tình trạng chiến tranh với nhau. Điều đáng chú ý là từ tháng 5-2017, người chịu trách nhiệm tác chiến của lực lượng quân đội Mỹ ở Hàn Quốc là một viên tướng người Mỹ gốc Việt 52 tuổi. Đó là thiếu tướng Lương Xuân Việt (Viet X Luong theo cách viết của người Mỹ). Sinh tại Biên Hòa năm 1965, ông Việt theo cha là một thiếu tá Thủy quân lục chiến VNCH và gia đình đến định cư ở Mỹ năm 1975 khi chưa tròn 10 tuổi. Ông là con trai duy nhất trong gia đình có 8 người con. Năm 1987, sau khi tốt nghiệp cử nhân sinh học (Biological Sciences) và thạc sĩ khoa học quân sự (Master of Military Arts and Science) tại Đại học Nam California (University of Southern California) ở tuổi 22, ông tình nguyện gia nhập quân đội Hoa Kỳ và nhận cấp bậc thiếu úy bộ binh, chức vụ trung đội trưởng. Năm 1993, ông chuyển từ bộ binh sang binh chủng không kỵ (airbone) với chức vụ đại đội trưởng. Ông từng tham gia các chiến dịch của Mỹ ở hải ngoại tại Haiti, Iraq (khi đó là trung tá) và Afghanistan (đại tá). Ông Việt từng có lần được Trung tâm An ninh và Hợp tác Quốc tế (Center for International Security and Cooperation, CISAC) của Đại học Stanford University mời tới nói chuyện với các học giả về vấn đề những quyết định đạo đức trong chiến đấu (Ethical Decisions in Combat). Và ông đã dẫn chứng những sự kiện xảy ra trong thời gian mình là một đại tá chỉ huy lữ đoàn quân đội Mỹ tham chiến ở Afghanistan (2010-2011). Ở đó ông và đồng đội phải hoạt động trong một môi trường phức tạp mà đơn vị mình phải duy trì cho được một không khí đạo đức trong chiến đấu chống kẻ địch giữa cộng đồng dân cư. 
Related image
Đại tá Lương Xuân Việt trong phòng làm việc.
 
Tháng 8-2014, đương cấp đại tá Sư đoàn phó đặc trách hành quân Sư đoàn 1 Thiết kỵ (1st Cavalry Division), ông Việt được vinh thăng chuẩn tướng, trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên được thăng cấp tướng trong lịch sử quân đội Hoa Kỳ.

Image result for Viet X Luong photos
Đại tá Lương Xuân Việt (bìa trái) khi còn ở Sư đoàn 1 Thiết kỵ.
 
Sau ông, có thêm hai người Mỹ gốc Việt nữa được thăng chuẩn tướng Hoa Kỳ là ông Lapthe Chau Flora và ông William Seely III. Trong quân đội Hoa Kỳ còn có một người gốc Việt nữa có nhiều khả năng lên tướng là đại tá Lê Bá Hùng, từng là Hạm trưởng tàu USS Lassen và hiện là một chỉ huy trưởng (Commodore) hải đội thuộc Hạm đội 7 (trước đây quen gọi là Đệ thất hạm đội). Ngày 25-5-2017, sau khi được Tổng thống Donald Trump đề cử, với chức vụ Tham mưu trưởng Bộ Tư lệnh Trung ương của Lục quân Hoa Kỳ (chief of staff at United States Army Central) mà ông nắm giữ từ tháng 8-2016, ông Việt đã được Thương viện Hoa Kỳ chính thức chấp thuận vinh thăng lên cấp thiếu tướng (major general). Trước đó, vào đầu tháng 5-2017, Bộ Quốc phòng Mỹ đã thông báo rằng chức vụ mới của Tướng Việt sẽ là Quân đoàn phó phụ trách tác chiến của Quân đoàn 8 Quân đội Hoa Kỳ đồn trú ở Hàn Quốc.

Chuẩn tướng Lương Xuân Việt trong buổi chia tay đồng đội để đi nhận nhiệm vụ ở Hàn Quốc.
  
 Theo tạp chí Newsweek, cho đến cuối năm 2016, Mỹ có khoảng 39.000 quân đóng ở Nhật Bản và 23.500 quân tại Hàn Quốc. Lính Mỹ hiện đóng tại 15 căn cứ trên lãnh thổ Hàn Quốc, từ vùng Phi quân sự cho đến các tỉnh phía Nam. Sứ mạng của họ là bảo vệ đồng minh Hàn Quốc và ngăn chặn sự tấn công từ Triều Tiên. Khi tới dự Đêm Hội ngộ Cựu SVSQ Trừ bị Nam Định, Thủ Đức, Đồng Đế, Long Thành được tổ chức tại Washington DC ngày 20-9-2015, Chuẩn tướng Việt với tư cách một khách mời danh dự đã chia sẻ là ông là một người rất may mắn nên đã sống sót qua những cuộc chiến và trở thành tướng lĩnh của một cường quốc. Ông nói mình luôn nhận thức ông có được như hôm nay là có tới 70% là từ công lao và sự hy sinh của bố mẹ và các đồng đội của mình. Có biết bao nhiêu đồng đội đã đóng góp công trạng và cả xương máu để ông được vinh danh. Và quả là văn võ song toàn khi vị tướng người Mỹ gốc Việt này đã hát tặng các đồng đội của cha mình bài hát Bài Không Tên Số 8 của Vũ Thành An một cách trên cả tuyệt vời. Tướng Việt luôn tự nhận mình là quân nhân Hoa Kỳ nhưng cũng là "quân nhân VNCH thế hệ thứ hai". Hồi tháng 5-2016, ông đã chia sẻ với nhà báo David Vergun rằng: "Nhiều người không biết rằng chúng ta mất đi 12 quân nhân Mỹ gốc Việt tại Iraq và Afghanistan. Quân nhân thuộc Lực lượng Đặc nhiệm bị giết tại Iraq đầu tiên là một người Mỹ gốc Việt. Một số họ cũng là cựu binh bị thương. 
Related image
Dù đến với quốc gia này chưa lâu, khi cần bảo vệ tổ quốc, chúng tôi không đóng vai trò thụ động nữa." Người ta có thể gọi đó là "danh dự 2 tổ quốc". Tổ quốc và quê hương. Đó là gánh nặng của những người nhập cư, hiện mang quốc tịch nước này nhưng từng là công dân nước khác. Có lần có người cắc cớ hỏi một viên sĩ quan cấp tá Hải quân Hoa Kỳ gốc Việt rằng ngộ nhỡ xảy ra xung đột giữa Mỹ và Việt Nam thì anh hành xử ra sao. Anh này trả lời rằng: Hoa Kỳ là tổ quốc nên anh có nghĩa vụ phụng sự và bảo vệ. Còn Việt Nam là quê hương, là quê cha đất tổ. Anh ấy quả là đã xác định rõ ràng. Và cũng hàm ý rằng anh sẽ phải cẩn trọng hơn trong mọi mệnh lệnh để có thể dung hòa giữa lý trí và tình cảm. Tất nhiên, ai cũng hiểu và phải hiểu anh là một người lính có nghĩa vụ đầu tiên và lớn nhất là phụng sự tổ quốc và phục tùng thượng cấp. Nhưng nếu lâm vào tình cảnh trớ trêu đó thì đúng là định mệnh mà chẳng ai mong muốn. Và việc cân phân tỏ tường nào có dễ đâu. Tốt cho tất cả là mọi người cùng cầu nguyện và làm hết sức có thể được để bi kịch đó đừng bao giờ xảy ra.

Chúc Mừng Thiếu Tướng ( Major General ) Lương Xuân Việt


Chuẩn tướng Lương Xuân Việt được đề nghị vinh thăng Thiếu Tướng..
Ông đã được Thương Viện Hoa Kỳ chính thức chấp thuận vinh thăng Thiếu Tướng ( Major General )
Xin chúc mừng Tân Thiếu Tướng Lương Xuân Việt...
 
 Có một chi tiết: Có một cô giáo của trường trung học của tôi trước 1975 hiện định cư tại bang Colorado (Mỹ) có thể gọi là "bà mai" của Tướng Việt. Lúc đó, ông Việt mới gia nhập Quân đội Hoa Kỳ và đóng ở Colorado. 
 
- Bây giờ, ông Việt và bà Kim Lương có 3 người con: 1 nữ và 2 nam.
 
  Related image
Related image
Related image
 
Related image
 
BS. Bùi Khắc Thanh 
sưu tập
 
  TG: PHP + Ảnh: Internet. Thanks.
Xem thêm...

TÊN

TÊN

Phạm Đình Lân F.A.B.I

Có hiện hữu tất phải có một tên gọi. Cái bàn, cái ghế, con bò, con ngựa là những tên gọi dành cho vật vô tri và động vật được gọi là danh từ chung nên không viết hoa. Trái lại tên anh Nguyễn Văn Mỗ và chị Nguyễn Thị Mẹt là danh từ riêng phải viết hoa.

 Tên của người Việt Nam có những đặc điểm sau đây:


1. Thông thường tên của người Việt Nam có ba chữ: Họ, chữ lót và tên. Thí dụ: Trần Văn Kiệt (Trần: họ; Văn: chữ lót; Kiệt: tên). Ở miền Trung và vài người miền Bắc hay người Việt gốc Hoa có tên hai chữ nghĩa là gồm có họ và tên mà thôi. Thí dụ: Võ Trụ, Trần Thanh.. Sau nầy xuất hiện tên 04 chữ gồm: họ cha+ họ mẹ+ chữ lót (Văn hay Thị v.v.)+ tên. Thỉnh thoảng cũng có những tên 05 chữ gồm: Họ cha+ họ mẹ+ chữ lót (đơn hay kép)+ tên (đơn hay kép).


2. 99% các họ ở Việt Nam đều được tìm thấy bên Trung Hoa. Trong quá trình Nam tiến một số người Việt Nam mang họ Chế của người Chăm hay họ Thạch của người Khmer chẳng hạn.


3. Chữ lót thường thấy trước kia là VĂN cho nam và THỊ cho nữ. Từ thập niên 1950, 1960 chữ lót VĂN hay THỊ giảm dần..


4. Tên đẹp hay không tùy theo trình độ và hoàn cảnh sống của người đặt tên. Thời phong kiến giáo dục phát triển chậm chạp, do ảnh hưởng của thuyết chính danh định phận, phần lớn các tên đặt rất tầm thường. Làm sao dám đặt tên con của mình trùng với tên vua hay tên của một vị nào đó có uy quyền ở địa phương? Vì tên vua Minh Mạng là ĐẢM nên khi nói đến can đảm phải nói trại là CAN ĐỞM. Vì chữ lót của các vua nhà Nguyễn là PHÚC nên khi nói đến PHÚC phải nói trại thành PHƯỚC. Vào cuối thế kỷ XIX và đầu thế kỷ XX ở Nam Kỳ có đốc phủ Trần Tử Ca. Để tránh nói đến tên của vị đốc phủ giàu có và uy quyền nầy trái xoài THANH CA trở thành xoài THANH. Nhiều người trong quần chúng tin rằng đặt tên con xấu thì dễ nuôi. Cũng có người nói ngược lại rằng: Sinh con xấu phải đặt tên thằng B…..Đến năm toi thằng B… cũng chết!


5. Do ảnh hưởng của sự phát triển đô thị nơi tiếp nhận các trào lưu tư tưởng và văn hóa trong lẫn ngoài nước, thị dân tiếp xúc với phim ảnh, cải lương, tiểu thuyết nên tên của trẻ em ở thành phố đẹp hơn tên của trẻ em ở nông thôn.


6. Một số tên không đồng âm nhưng đồng nghĩa giữa người Việt Nam từ Huế trở ra và từ Huế trở vào.

 

Huế ra Bắc Huế vào Nam
Hoàng Huỳnh
Phúc Phước
Nhân Nhơn
Thì Thời
Nhiệm Nhậm
Uy Oai
Nghĩa Ngãi
Nguyên Ngươn
Tràng Trường
Quí Quới



KHUYNH HƯỚNG ĐẶT TÊN CON

Cha mẹ đặt tên cho con như là một thông điệp gởi đến các con sau này và cũng là ước vọng của cha mẹ về tương lai tươi sáng của con mình. Hầu hết việc đặt tên con đều dựa theo tinh thần lạc quan, hy vọng. Dù vậy cũng có một thiểu số dựa theo tinh thần bi quan yếm thế vì đang đối đầu với hoàn cảnh khắc nghiệt nào đó.
Việc đặt tên dựa theo các khuynh hướng sau đây:

1. Bình dân, giản dị
Theo khuynh hướng này cha mẹ như có vẻ không có ước vọng hay kỳ vọng gì nơi con. Họ không có lời chúc phúc cho con cũng không gợi cho con một thông điệp gì rõ ràng. Nếu là trai thì đặt tên Đực, Cu, Trai. Nếu là gái thì đặt tên Gái, Hĩm. Nếu là đứa con đầu thì đặt tên Một hay văn vẻ hơn là Nhất hay Trưởng. Nếu sinh năm Tí thì đặt tên thằng Chuột, con Tí hay văn vẻ hơn là thằng Thử, con Thử nghĩa là đặt tên dựa vào 12 con giáp gọi nôm na hay gọi văn vẻ theo Hán- Việt. Thí dụ:
 

Tên nôm na Tên Hán- Việt
Chuột Tí; Thử
Trâu Sửu, Ngưu, Ngâu
Cọp Dần, Hổ, Hùm
Mèo Miêu, Mão
Rồng Thìn, Long
Rắn Tỵ, Xà
Ngựa Ngọ, Mã
Mùi, Dương
Khỉ Thân, Hầu
Dậu, Kê
Chó Tuất, Khuyển, Cẩu
Heo Hợi, Trư, Hy


Nếu đứa trẻ sinh vào lúc cha đang ngồi trong sòng bạc thì những tên Cơ, Rô, Chuồn, Bích, Ách, Bồi, Đầm, Tướng, Sĩ, Tượng…khó tránh được.


Những gia đình đông con thường đặt tên Út, Hết hay Thôi vì không còn muốn có thêm con nữa. Nhưng nếu sinh thêm thì có nhiều tên Út sắp theo thứ tự như Út Nhất, Út Nhì chẳng hạn.


Nếu sinh thiếu tháng thì đặt tên đứa trẻ là thằng Ki Tám (trọng lượng khi chào đời) hay con Ki Tám chẳng hạn.


Những người khó nuôi con đặt tên Gái cho con trai và tên Trai cho con gái. Ta có thằng Gái và con Trai. Thằng Gái được xỏ lỗ tai cho giống con gái; con Trai thì mặc quần áo và hớt tóc ngắn như nam phái.


Chữ lót thì đơn giản thôi. Trai có VĂN; gái có THỊ. Từ thập niên 1950 trở về sau các chữ lót VĂN và THỊ giảm đi rất nhiều.
 

2. Khuynh hướng nghề nghiệp
Con của các thầy thuốc Đông Y thường mang tên những vị thuốc quí đắt tiền như Sâm, Nhung, Quế, Hoài Sơn v.v.


Con gái người yêu nghệ thuật, thẩm mỹ luôn luôn có tên các loài hoa hay các loài chim quí với các tên Mai, Lan, Hồng, Cúc, Liên (Sen), Lài, Trà Mi, Hải Đường, Anh Đào, Tường Vi, Quỳnh Hoa…hay Oanh, Yến, Hoạ Mi, Sơn Ca, Thiên Nga, Loan, Phượng v.v. Loan và Phượng thường là tên của nữ phái mặc dù Loan là chim Phượng (Phụng- Phoenix) mái và Phượng là con trống.


Con gái của người thích truyện Lục Vân Tiên hay Đoạn Trường Tân Thanh phải mang tên Nguyệt Nga hay Thúy Vân, Thúy Kiều.


Thương nhân đặt tên con với nhiều ước vọng về Tiền, Bạc, Phú, Quí, Sang, Trọng, Giàu, Có, Của, Lộc, Tài v.v.


Con của thi sĩ thường có tên bốn mùa, thời tiết, hoa cảnh như Xuân, Hạ, Thu, Đông, Thanh, Thu, Phong, Nguyệt, Hà, Hải, Thảo, Hoa.


Nhà mô phạm ước muốn con cái sáng sủa, trí tuệ minh mẫn để thành công trong việc học hành thường chọn những tên như Trí, Tuệ, Thông, Minh, Tuấn, Tú, Châu, Đạt, Khôi, Nguyên, Trạng (trạng nguyên), Thám (thám hoa), Bảng (bảng nhãn), Hoàng Giáp hay tên của các mảnh bằng Thành Chung, Tú Tài, Cử Nhân, Tiến Sĩ hay các khoa thi tam trường ngày xưa như Hương, Hội, Đình để đặt tên cho con.

3. Khuynh hướng tôn giáo và đạo đức
Ba tôn giáo lâu đời ở Việt Nam là Khổng, Lão và Phật Giáo. Đạo Thiên Chúa được truyền giảng ở Việt Nam vào thế kỷ XVI, XVII và phát triển mạnh mẽ vào thế kỷ XIX. Tín đồ đạo Thiên Chúa chiếm lối 8% dân số Việt Nam.


Những người có khuynh hướng tôn giáo và đạo đức thường đặt tên con bằng những chữ Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, Hiền, Đức, Dung, Hạnh, Thiện, Hòa, Nhã, Thanh, Tịnh, Hành, Giáng Tiên, Giáng Ngọc v.v. Người theo đạo Phật chuộng hoa Sen (Liên Hoa), biểu tượng của sự thanh cao vì gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Người theo đạo Thiên Chúa chuộng Bạch Huệ, một loại hoa trắng đơn giản có hương thơm được chưng trước bàn thờ Đức Mẹ. Bạch Huệ cũng là tên thường đặt cho con gái. Người Việt Nam dùng hình ảnh trong tranh Tam Đa, tranh Ngũ Phúc để đặt tên con. Đó là Phúc, Lộc, Thọ, Trinh, Tường. Chịu ảnh hưởng của Khổng Giáo nhà thơ Đồ Chiểu (Nguyễn Đình Chiểu) viết:

Trai thì TRUNG, HIẾU làm đầu.
Gái thì TIẾT, HẠNH làm câu trau mình.


Trung, Hiếu, Tiết, Hạnh cũng là những tên tốt theo tinh thần Khổng Giáo.


Ông Nguyễn Sinh Sắc là một phó bảng, một nhà Nho tất nhiên chịu ảnh hưởng tư tưởng Khổng Giáo. Ông đặt tên hai người con trai của ông là Nguyễn Sinh Khiêm và Nguyễn Sinh Cung. Khiêm cung là một đức tính khả kính và khả quí của con người trong xã hội. Cảnh nghèo vì chưa đỗ đạt trong kỳ thi Hội để lấy tiến sĩ để được triều đình bổ nhiệm ra làm quan khiến ông đổi tên ông từ Huy sang Sắc (Sắc: bằng sắc) và tên và chữ lót của hai người con trai của ông:
- Nguyễn Sinh Khiêm thành Nguyễn Tất Đạt
- Nguyễn Sinh Cung thành Nguyễn Tất Thành tức là ông Hồ Chí Minh sau này.
Riêng phần ông, ông đổi tên Huy ra SẮC như một lời nguyền: (bằng) SẮC TẤT ĐẠT THÀNH. Việc đổi tên của ông và tên cũng như lót của hai người con trai của ông có lẽ xảy ra vào năm 1900 như một lời thề ước với vợ ông vừa mới chết vì gia cảnh thiếu thốn. Sự việc nầy xảy ra trước kỳ thi Hội năm 1901. Trong kỳ thi này ông được chấm đậu phó bảng và được bổ nhiệm phục vụ tại bộ Lễ cùng với nhà cách mạng Phan Châu Trinh.

4. Khuynh hướng yêu nước
Chế độ thuộc địa Pháp ở Việt Nam và cuộc cách mạng 1789 tạo nguồn cảm hứng cho những người yêu nước chống lại sự hiện diện của người ngoại quốc trên đất nước mình. Tinh thần cách mạng 1789 làm cho một số trí thức tân học không có cái nhìn thiện cảm và sợ sệt đối với chế độ quân chủ xây dựng trên nền tảng Khổng Giáo. Sự ra đời của các đảng phái cách mạng như Việt Nam Quang Phục Hội, Tân Việt, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đông Dương Cộng Sản Đảng, Việt Nam Phục Quốc Hội, Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội, Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội và cuộc kháng chiến chống Pháp thời hậu đệ nhị thế chiến tạo cảm hứng cho những người có khuynh hướng yêu nước đặt tên con bằng những chữ: Việt, Nam, Ái, Quốc, Dân, Chủ, Lập, Chiến, Sĩ, Dũng, Hùng, Lược, Hòa, Bình, Thắng v.v. Tên của người Việt Nam thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp và vươn lên từ năm 1945 về sau. Vào thập niên 1950 nhiều tên đẹp xuất hiện ở miền Nam do ảnh hưởng của các đào, kép cải lương và tiểu thuyết trên báo chí mà ra.

5. Kỳ vọng vào tương lai con cái
Người Việt Nam thường nói:
Con hơn cha, nhà có phúc.


Sự kỳ vọng của cha mẹ vào tương lai con cái được gói ghém trong câu chúc tụng:
Chúc trẻ lớn lên làm ăn cướp,
Cướp tiền, cướp bạc, cướp công danh.

Về cướp tiền, cướp bạc thì có những tên: Giàu, Tiền, Bạc, Vàng, Kim Cương, Ngọc Bích, Ngọc Thạch, Phú, Quí, Sang, Trọng, Sung.
Về cướp công danh thì có những tên: Huyện, Phủ, Tuần, Tổng, Trưởng, Thượng, Cống (người có Cử Nhân), Nghè (người có Tiến Sĩ), Trạng, Khôi, Nguyên, Tấn, Tiến, Công, Hầu, Bá, Danh, Quân, Quyền, Tước v.v.

6. Khuynh hướng bi quan yếm thế
Người bi quan yếm thế có thể là người bẩm sinh bi quan yếm thế, người chịu ảnh hưởng của sự thanh tịnh vô vi của Đạo Giáo (Taoism) hay người bất toại công danh thất bại liên tục trong quá trình sống. Con cái của những vị này sẽ mang tên: Bần, Hàn, An, Bi, Bế, Bất Thông, Bất Tri, Bất Minh v.v.

7. Khuynh hướng Tây phương hóa (Westernization- Occidentalisation)
Người Pháp đô hộ Việt Nam không đầy một thế kỷ nhưng đã để lại cho nước ta một số di sản vật chất, văn hóa và tôn giáo như đường sá, cầu kỳ, dinh thự, chữ quốc ngữ, đạo Thiên Chúa. Chế độ thực dân không có gì tốt nhưng những di sản nói trên không có gì xấu. Nó đánh dấu một bước tiến vượt bực trong ngành kiến trúc, xây dựng, phát triển giáo dục và giao lưu tôn giáo. Nhiều người Tây học bắt đầu đặt tên con bằng tên Pháp không phải muốn Tây phương hóa (Westernization) hay Âu hóa (Europeanization) với ước vọng canh tân đất nước mà chỉ để tập sống cho hợp thời trang thời thuộc địa mà thôi. Khuynh hướng đặt tên Pháp chia ra làm ba loại:


a. đặt hẳn tên Pháp như Denis, Robert, Jules, Pierre, Jean, Jacques, Alice, Marie, Jacqueline v.v.


b. đặt tên Pháp âm tiếng Việt hay âm từ một phần của tiếng Pháp. Khi mới nghe người ta tưởng là tên Việt Nam. Không biết đây là ý muốn của cha mẹ đứa trẻ hay là sự nhầm lẫn của các chánh lục bộ khi làm khai sinh vì không rõ tiếng Pháp. Dưới đây là các tên tiếng Việt gốc Pháp:

 

Tên Việt Gốc tên Pháp
Răng Jean
Rắc Jacques
Giọt George
Săng Vincent
Be Robert
Rinh Jules
Lít Alice
Dết Juliette, Henriette
Petit
Coeur
Gros, Carreau
Bích Pique
Minh Émile
Oảnh Vingt
On Un
Bon Point
De Pierre
Nết Ernest



c. tên Pháp của người nhập Pháp tịch (naturalisé) ngay khi còn ở Việt Nam. Trong trường hợp đó tên của con cái là một tên Pháp đặt trước tên cha như một cái họ dài. Thí dụ: cha tên Nguyễn Văn Ba; con trai tên Vincent. Tên đứa bé là Vincent Nguyễn Văn Ba. Thân sinh ông Phạm Ngọc Thảo là Phạm Ngọc Thuần các anh em của ông đều có gốc Phạm Ngọc Thuần và chỉ khác nhau ở tên Albert, Gaston, Lucien mà thôi. Tên đúng theo khai sinh của ông Phạm Ngọc Thảo là Albert Phạm Ngọc Thuần. Thân sinh của bà Nam Phương Hoàng Hậu là Nguyễn Hữu Hào có Pháp tịch. Tên Pháp của bà là Marie Thérèse và tên Việt là Lan. Tên Pháp tịch của bà là Marie Thérèse Nguyễn Hữu Hào. Theo Việt Nam thì tên bà là Nguyễn Hữu Thị Lan.


Người anh trưởng của tác giả bài viết này có tên Pháp: Jules. Cha chúng tôi bị rơi vào thế bắt buộc phải đặt tên Pháp mặc dù không muốn cũng không đủ sức để chạy theo thời trang thuộc địa. Số là khi anh trưởng còn nằm trong bụng mẹ cha tôi chọn cho anh một cái tên Việt Nam. Tên nào nói ra cũng bị trùng với ông này, bà nọ bên nội, bên ngoại bên cha và bên nội và ngoại của bên mẹ. Cuối cùng cha tôi phải đầu hàng và chọn cho anh trưởng tôi tên Jules mà bà ngoại hay gọi anh là Rinh!


Trong thời kỳ đất nước qua phân ở phía nam vĩ tuyến 17 có một số cố vấn Hoa Kỳ. Học sinh Việt Nam ở miền Nam học hai sinh ngữ Pháp và Anh. Học sinh ở các thành phố lớn như Sài Gòn, Huế, Đà Nẵng, Đà Lạt, Nha Trang, học sinh gốc miền Bắc và Trung sớm chọn Anh ngữ làm sinh ngữ I và Pháp ngữ làm sinh ngữ II. Sau năm 1960 tỷ lệ học sinh học Anh ngữ cao hơn học sinh học Pháp ngữ.


Những trí thức Tây học thuộc thế hệ 1920, 1930 du học ở Pháp âm thầm sang học ở Hoa Kỳ như các ông Phan Quang Đán, Nguyễn Văn Thơ, Nguyễn Ngọc Linh, Huỳnh Văn Lang, bà Phan Thị Nguyệt Minh… Về nước những vị này là những trí thức Mỹ học phùng thời. Tiếng Anh được dạy trong học đường, Hội Việt Mỹ, Thư Viện Mỹ, các trường sinh ngữ tư thục của những người học tiếng Anh ở Hong Kong, Anh Quốc và Hoa Kỳ dạy. Anh Dương Thanh Điền sớm dạy Anh văn ở Hội Việt Mỹ từ thập niên 1960 vì khi học ở Pétrus Ký dưới thời Pháp thuộc anh sớm theo học Anh văn do ông Huỳnh Cẩm Chương, một người Việt gốc Hoa, mở trường dạy Anh Văn tư thục đầu tiên ở Sài Gòn trên đường Arras (đường Cống Quỳnh). Tư trào ái Mỹ nở rộ khi hàng trăm ngàn quân sĩ Mỹ được phái sang chiến đấu ở miền Nam Việt Nam. Vài trẻ em Việt Nam bắt đầu có tên tiếng Anh như Bill, Bob, John, Jack. Số trẻ em có tên Anh không nhiều lắm. Đôi khi đó chỉ là tên gọi trong nhà chớ không phải là tên trong khai sinh.


****


Việc đặt tên con là việc thông thường thế mà cũng không dễ dàng ở nước ta như ta tưởng. Trong một xã hội muốn đặt tên tốt cho con cũng không được thì xã hội ấy như thế nào? Đó là xã hội mà người cầm quyền, người đi trước rào rấp đường tiến thủ của người đi sau. Thảo dân, những người đi sau không được quyền có tên đẹp đừng nói chi đến việc học hành để tiến thân. Chuyện người anh trưởng của tôi mang tên Tây là một chuyện nhỏ trong gia đình nhưng cũng đáng suy nghĩ. Đặt tên để làm gì mà không muốn người ta gọi cũng không muốn cho bất cứ ai có tên trùng với mình? Một chuyện nhỏ như vậy đã rắc rối phức tạp thì có việc gì to tát hoàn thành trơn tru tốt đẹp được? Chỉ vì tên của một ông đốc phủ mà tên của trái xoài mất đi một chữ!!


Việc đặt tên con không thể xem thường được. Tên gần như là định mệnh của người mang tên. Trên Địa cầu có bao nhiêu người tên Bần giàu có, phát đạt? Có bao nhiêu tên Rớt đậu cấp bằng cao? Có bao nhiêu người có tên thô tục được bổ nhiệm giữ những chức vụ chỉ huy? Những người mang tên xấu hay thô tục bị bạn bè châm chọc làm sao học được. Vì vậy trách nhiệm của cha mẹ khi đặt tên cho con không nhỏ. Đặt tên còn nói lên ước vọng của cha mẹ vào tương lai của con mình. Hy vọng không mất tiền sao không dám hy vọng?

 

Hồng Anh st

 

Xem thêm...

Tổ chức thám tử Pinkerton

Tổ chức thám tử Pinkerton

Sean Bảo

Tổ chức thám tử Pinkerton được xem là tiền thân cho ngành tình báo, mật vụ, cảnh sát và ảnh hưởng đến lịch sử nước Mỹ. 

Được Allan Pinkerton thành lập tại Hoa Kỳ năm 1850 với tư cách là Hãng Thám tử Quốc gia Pinkerton, là hãng điều tra tư và hiện nay thuộc về Securitas AB một hãng dịch vụ an ninh, điều tra, có trụ sở tại Stockholm, Thụy Điển. Tổ chức này có khoảng 300,000 nhân viên tại hơn 60 quốc gia trên thế giới.

Năm 1842, Allan Pinkerton từ Scotland di cư đến Chicago làm thùng chứa rượu. Với tay nghề cao và phẩm chất tốt, các thùng rượu bằng gỗ của ông được ưa chuộng. Pinkerton quyết định tìm nguồn gỗ cho sản phẩm của mình, ông đến một cù lao nhỏ trên sông Fox. Ở đó ông phát giác nhiều người làm hàng giả, hàng lậu. Ông thông báo cho cảnh sát địa phương, rồi cùng họ vào rừng  vây bắt bọn băng đảng, thủ lĩnh trốn thoát và bị bắt sau đó. Với thành tích tình cờ này Pinkerton được chọn làm điều tra viên, rồi thành cảnh sát trưởng Chicago. Trong thời gian ấy, em của Allan là Robert Pinkerton đã thành lập Pinkerton & Co năm 1843 hợp đồng bảo vệ cho các vụ cướp đường sắt. Robert cũng cung cấp các dịch vụ bảo vệ cho Wells Fargo trong các chuyến xe ngựa chuyển tiền bạc xuyên bang. Hai anh em mở công ty Pinkerton National Detective Agency, chuyên phát hiện các vụ làm tiền giả và cướp đường hỏa xa, cũng như bao gồm các vụ điều tra và bảo vệ cho chính quyền cũng như tư nhân. Trước đó đã có nhiều dịch vụ thám tử tư nhưng danh tiếng và hiệu quả của Pinkerton nổi trội.

Năm 1856, Kate Warne một góa phụ 23 tuổi bước vào văn phòng công ty Pinkerton ở Chicago xin việc. Allan thoạt đầu ngần ngừ nhưng khi nghe cô ta trình bày lợi thế của người phụ nữ trong những việc điều tra mà không một nam thám tử nào có thể làm được, Kate được thu nạp và chứng tỏ vai trò hữu hiệu bí mật của mình. Kate làm bạn với vợ một tên cướp và truy ra nơi giấu tiền, một lần khác giả dạng làm bà bói tướng số, Kate đã tìm ra vụ án khác. Năm 1861 trong khi điều tra một vụ cướp và tin đồn quân miền Nam sẽ phá hoại đường sắt. Từ trong một quán hớt tóc, thám tử Pinkertons tình cờ biết được âm mưu ám sát Tổng thống Abraham Lincoln ở Baltimore trên đường đến Washington nhậm chức. Tổ chức đã cắt đường dây thép để phe phản loạn không liên lạc được, Kate giả giọng người miền Nam và trà trộn vào đám quý tộc, tìm hiểu kế hoạch mưu sát. Sau đó cải dạng làm anh em, Lincoln được khoác khăn trùm giả bệnh. Khi kẻ ám sát đón Lincoln, thì Tổng thống đã đổi lộ trình, đáp chuyến tàu đêm qua Baltimore trước lịch trình dự kiến vài giờ. Lincoln về đến Capitol an toàn sáng hôm sau. Dư luận và báo giới cho là Tổng thống nhát gan. Kẻ mưu sát không được tìm thấy. Nhiều tin đồn sau này cho rằng tin tức về vụ mưu sát đã được thổi phồng và dựng nên bởi Pinkerton.

Allan Pinkerton (trái) với Tổng thống Abraham Lincoln và tướng Union, John A. McClernand

Trong suốt chuyến tàu đêm qua Baltimore về Washington, Kate làm vệ sĩ bảo vệ Tổng thống Lincoln, tay đặt lên báng súng, không một phút giây chợp mắt. Cũng từ đêm đó, tổ chức thám tử có slogan sau này là: “Chúng tôi không bao giờ ngủ.” Kate Warne là nữ thám tử đầu tiên trong ngành tình báo nước Mỹ.

Khi nội chiến nổ ra, Lincoln đã mướn Pinkerton làm vệ sĩ và dọ thám tình báo các hoạt động của phe miền Nam. Allan Pinkerton từng là một chiến sĩ phe miền Bắc trung thành với việc bãi bỏ nô lệ, ông lập một mạng lưới tình báo viên thâm nhập vào phe miền Nam, thu thập tin tức từ các nô lệ trốn thoát. Trong số đó có John Scobell là người tình báo da đen đầu tiên được cài. Các mật báo hữu dụng, nhưng cũng có lần sai lạc. Trong một trận đánh ở Potomac dưới trướng của tướng quân miền Bắc George McClellan, tình báo của Pinkerton tin rằng quân số phe miền Nam sẽ đông hơn gấp bội, tướng McClellan chần chừ không dám tấn công và nhiều lần gọi cứu viện. Trong khi thực sự chỉ có một nhóm nhỏ phe miền Nam chiếm giữ.

Tháng 10 năm 1866, một nhóm cao-bồi băng đảng Anh em Reno phóng ngựa theo tàu lửa ở Indiana, leo lên tàu, gí súng, đặt thuốc nổ phá tủ sắt cướp 10 ngàn đô. Ðịa hình hoang mạc núi đèo làm nơi trú ẩn và tấn công bất ngờ lý tưởng của các băng cướp. Hàng chục chuyến xe ngựa chở tiền nhà băng của Wells Fargo và từ các mỏ vàng bị các băng cao-bồi Butch Cassidy và Wild Bunch ở miền Viễn Tây bịt mặt chận đường cướp bóc. Các vệ binh và cảnh sát non trẻ thời bấy giờ hầu như bất lực. Pinkerton được mời điều tra và bảo vệ. Năm 1870, sau khi truy tìm hàng tháng trời băng đảng Jesse James chuyên cướp nhà băng, một thám tử bị giết khi tìm cách thâm nhập và 2 người nữa bị bắn khi chạm súng. Toàn chi nhánh của Pinkerton bố ráp nhà mẹ của Jesse James ở Clay County, Missouri. Hai anh em thủ lĩnh được tin thoát chạy, thám tử vây nhà bà mẹ, một nhân viên thảy bom nổ qua cửa sổ làm nát cánh tay bà mẹ và giết em trai James 8 tuổi. Cuộc bố ráp gây tổn hại tiếng tăm Pinkerton. Dư luận lên án vụ giết thường dân và lạm dụng pháp luật. Allan Pinkerton phải hủy bỏ truy tìm băng đảng Jesse James. Bảy năm sau Jesse James bị ám sát vào năm 1882.

Thông báo truy nã tội phạm của Pinkerton Agency

Sau nội chiến, Pinkerton trở về Chicago thành lập công ty thám tử tư. Ở tòa nhà 3 tầng treo một bảng hiệu có logo trắng đen hình con mắt mở “We Never Sleep.” Công ty đảm nhận nhiều công việc của CIA, FBI và Cơ quan Mật vụ Mỹ sau này.

Lần đầu tiên hệ thống thu nhập dữ liệu tội phạm toàn quốc được hình thành trong lịch sử. Các tài liệu gồm hình ảnh, hồ sơ vụ án, các nhân chứng và quá trình điều tra được ghi chép lưu giữ. Các khuôn mặt, vết sẹo, các mẩu tin được cắt ra từ báo chí, các khám nghiệm tử thi, lý lịch các nghi can… đều được ghi lại có hệ thống. Các thu thập và phương pháp này là nền móng cho hoạt động của FBI về sau.

Cùng với bạo lực khi mạnh tay sử dụng phương pháp điều tra tội phạm tại miền Tây, Pinkerton được sự ủng hộ của phe miền Bắc và các chủ hãng xưởng công nghiệp, họ dùng Pinkerton trong việc đàn áp, dập tắt các cuộc biểu tình đình công. Năm 1892 trong cuộc đình công của nhà máy thép Carnegie Steel Co, 300 nhân viên Pinkerton được điều đến can thiệp bảo vệ phân xưởng ở Homestead, Pennsylvania. Hàng ngàn công nhân đối đầu.

Gạch, đá, thuốc nổ và súng nổ ra. 11 công nhân bị chết và nhiều người bị thương, tiểu bang phải gởi quân lính đến giữ trật tự, công đoàn ngành thép gần như hỗn loạn, Pinkerton bị tố giác là hành xử như côn đồ du đãng, dẫn đến các tiểu bang ban hành luật cấm lực lượng tư nhân can thiệp vào các vụ hòa giải công đoàn.

Nhân viên Pinkerton bảo vệ quan tài và tang lễ của Marilyn Monroe ở Westwood

Memorial Park, tháng 8, 1962. (Credit: Keystone/Getty Images)

Sau khi Allan Pinkerton mất vào năm 1884, hai người con tiếp tục kế thừa và quản trị, công ty phát triển mạnh lên đến 2 ngàn thám tử cùng 30 ngàn quân trừ bị, con số nhân viên nhiều hơn cả quân đội Mỹ hồi bấy giờ. E sợ rằng với lực lượng đông đảo này, công ty sẽ trở thành đội quân đánh thuê, tiểu bang Ohio đã có lệnh cấm công ty hoạt động. Tuy vậy 45 chi nhánh của Pinkerton hoạt động trên khắp nước Mỹ vào năm 1960. Năm 1968 Pinkerton đã bảo vệ thành công chuyến tàu chở bức tranh vô giá Mona Lisa trở về Pháp sau khi cho Mỹ mượn trưng bày ở Washington, D.C. năm 1962 theo lời yêu cầu của Bà Jackie Kennedy. Năm 1998 Pinkerton giúp di tản 431 người ở Indonesia trong cuộc Khủng hoảng tài chính châu Á 1997. Khi 2 người cháu của Allan Pinkerton mất vào năm 1967, công ty không người thừa kế và được Securitas AB mua lại, công ty chuyên cung cấp dịch vụ thám tử hàng đầu, đẳng cấp quốc tế bao gồm các lĩnh vực như nhân sự, điều tra, tư vấn, kinh doanh, tình báo, an ninh… Từ năm 2014, Pinkerton dời trụ sở chính về Ann Arbor, Michigan và tiếp tục tồn tại có trụ sở ở hơn 53 nước trên thế giới cho đến ngày nay.

 

Ngọc Lan st

Xem thêm...

5 Nền Giáo Dục Hàng Đầu Thế Giới

5 Nền Giáo Dục Hàng Đầu Thế Giới

********

giaoduc

Các quốc gia phát triển trên thế giới thường có một nền giáo dục hiệu quả và tiên tiến. Dưới đây là 5 đất nước đi đầu về cách giảng dạy và ươm mầm tài năng tương lai mà Việt Nam có thể học hỏi. 

1. Giáo dục ở Phần Lan - Công bằng và miễn phí

Giáo dục Phần Lan xem công bằng là một trong những điều quan trọng nhất. Ông Olli Luukkainen, chủ tịch hội đồng giáo viên Phần Lan chia sẻ “Tất cả trẻ em ở Phần Lan dù thành thị hay nông thôn đều được hưởng một nền giáo dục như nhau.”

Thực hiện tiêu chí công bằng này, giáo dục Phần Lan không phân biệt giàu hay nghèo, thành thị hay nông thôn, tất cả đều được hưởng một nền giáo dục như nhau.

hsPhanLan

Không áp lực thi cử

Giáo dục ở Phần Lan cũng không có các cuộc thi sát hạch nhằm phân loại học sinh, giáo dục hướng đến các học sinh yếu kém, giúp nhà trường trở thành môi trường thân thiện.

GS Pasi Sahlberg, công tác tại bộ giáo dục và văn hóa Phần Lan phát biểu: “Chúng tôi dạy trẻ học cách Học, chứ Không dạy trẻ học cách để thi”

“Chúng tôi không tin vào thi cử, không tin rằng có một kỳ thi thống nhất là việc tốt. 12 năm học đầu tiên trong đời học sinh chỉ có một kỳ thi duy nhất vào lúc các em đã ở độ tuổi 18-19, đó là kỳ thi trước khi vào đại học. Nhờ thế thầy và trò có nhiều thời gian để dạy và học những gì họ ưa thích. Các thầy cô của chúng tôi tuyệt đối không giảng dạy vì thi cử, học sinh cũng tuyệt đối không học vì thi cử. Trường học của chúng tôi là nơi học tập vui thích 100%. Ưu điểm của chế độ học tập ở Phần Lan là ươm trồng tinh thần hợp tác chứ không phải là tinh thần cạnh tranh. Chúng tôi không lo học sinh sau này sẽ cảm thấy sợ hãi khi bước vào xã hội”

2. Giáo dục ở Nhật Bản - Đạo đức là cốt lõi

Nhật Bản trở thành một nước có nền giáo dục tiên tiến là nhờ thực hiện tiêu chí “con người = đạo đức”, đề cao tính tự lập và tinh thần kỷ luật.

hsNhatBan

Tư tưởng của người Nhật vẫn còn mang đậm dấu ấn văn hóa truyền thống của dân tộc mình, đạo đức là cốt lõi là điều mà một học sinh phải biết đến đầu tiên.

Sau trận động đất khủng khiếp năm 2011, trong các cuộc cứu trợ, người Nhật không chen lấn nhốn nháo, không tranh giành khẩu phần. Trái lại, họ còn nhường nhịn lẫn nhau và kiên nhẫn xếp hàng chờ đợi dù biết rằng, có thể tới lượt của mình thì chẳng còn lại gì.

Câu chuyện đứa trẻ 9 tuổi không biết rõ số phận cha mẹ mình thế nào, trong lúc khốn khó đói và rét run cầm cập đứng xếp hàng chờ khẩu phần ăn thì được một người lớn nhường lại túi lương khô, vì e rằng tới lượt đứa trẻ này thì các khẩu phần ăn hết mất.

Đứa trẻ ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để vào thùng thực phẩm rồi lại quay lại xếp hàng. Khi được hỏi đứa trẻ trả lời rằng “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con”.

NhatBan

Câu chuyện này và những câu chuyện cảm động khác đã nhanh chóng được lan truyền ra thế giới bên ngoài nước Nhật. Người dân toàn thế giới rất ngượng mộ và khâm phục dân tộc Nhật Bản. Câu chuyện đứa trẻ nhường lại khẩu phần ăn kể trên được giới truyền thông xem như là “huyền thoại”. Chỉ dân tộc nào xem đạo đức là nền tảng, xem văn hóa cổ truyền là linh hồn của dân tộc mình thì mới có được những kỳ tích như vậy.

Giáo dục Nhật Bản vận hành theo nguyên lý “mỗi người học sẽ trở thành một cá nhân hoàn thiện đạo đức”.

Phương châm của người Nhật là “Cần phải nhắm tới thực hiện xã hội ở đó từng công dân có thể mài giũa nhân cách bản thân…”.

Chuyên gia giáo dục Bassey Ubong của Nigeria khi nghiên cứu giáo dục Nhật Bản đã phát biểu rằng “Đạo đức còn có nghĩa là ý thức tuân thủ kỷ luật cao độ được phản ánh thông qua quan niệm xem giáo dục là một con đường dẫn đến cuộc sống tốt đẹp hơn. Từ đó thanh niên tích cực học tập, tuân theo các chuẩn mực về tôn trọng mọi người xung quanh và tham gia đóng góp nhằm giảm thiểu tỉ lệ thất nghiệp, ai nấy đều tốt nghiệp và có việc làm”.

Tư duy ‘tự lập’

Giáo dục Nhật Bạn cũng hướng đến tính tự lập cho học sinh, mỗi học sinh có thể tự chủ trong học tập, không ỷ lại để có thể hòa nhập môi trường hội nhập đầy biến động các giá trị văn hóa và tri thức

hsNhatBan1

Để trang bị tính tự lập cho học sinh, giáo dục Nhật Bản nhấn mạnh ‘học sinh là trung tâm’, giúp học sinh trải nghiệm kiến thức từ thực tế chứ không phải là nhồi nhét kiến thức. Có nhiều loại sách với các chuẩn đầu ra khác nhau để tăng cường khả năng phản biện cho học sinh, kích thích việc tìm tòi, phát huy sức sáng tạo.

Các bài học ở Nhật Bản được các giáo viên ghi trích nguồn ở đâu, rồi khuyến khích học sinh tìm thêm nguồn thông tin mới, cổ vũ học sinh đứng từ các góc độ cách nhìn khác nhau để đánh giá nhận xét vấn đề. Đó là một trong những lý do cốt yếu giúp người Nhật nằm trong tốp đầu các quốc gia có lượng bằng sáng chế cao nhất thế giới với vô số thương hiệu tồn tại xuyên thế kỷ.

Không áp lực thi cử

Giống như Phần Lan, giáo dục ở Nhật Bản không gây áp lực thi cử cho học sinh

Giáo dục Nhật Bản cũng không tổ chức theo kiểu “gom học sinh có điểm số cao lại với nhau”. Nhà trường cũng không chủ trương “khoe” kết quả học tập của các em đến mọi người, vì cho rằng điểm số không phản ánh được khả năng thực sự của trẻ, mọi học sinh đều có cơ hội học tập trong môi trường bình đẳng.

hsNhatBan2

Nhật Bản không có đặt nặng thi cử, kỳ thi chính thức chỉ có thi vào Trung Học và Đại Học. Ngoài ra còn có đợt thi lớp 6 và lớp 9 nhưng là để giám sát hiệu quả hệ thống giáo dục, chứ không phải để đánh giá năng lực học sinh.

3. Giáo dục ở Mỹ - Tự do và tôn trọng tự do của người khác

Nền giáo dục Mỹ hướng con người đến tự do, có thể dễ dàng thích nghi với cuộc sống đang biến động hàng ngày, nếu bó buộc học sinh sẽ làm mất tính sáng tạo của trẻ. Các chương trình học tại các trường ở Mỹ rất giàu tính trải nghiệm, kích thích sự phát hiện, khuyến khích trẻ đưa ra tất cả suy nghĩ “xung quanh một câu hỏi”.

Tự do của người Mỹ là tự do về tư tưởng, giữ quan điểm của mình đồng thời tôn trọng quan điểm ý kiến của người khác.

Giáo viên thường nhắc nhở học sinh của mình rằng: “Bất kỳ ai trong các em cũng có quyền loại bỏ, thậm chí là tẩy chay một nhãn hiệu mà mình không thấy thích. Nhưng không được quyền ép người khác đứng về phe mình, vì như thế là thiếu tôn trọng quyền của tự do của người khác”

hsMy

Ở Mỹ giáo viên cho điểm và nhận xét học sinh, và học sinh được nhận xét và đánh giá chất lượng giáo viên.

4. Giáo dục ở Đức - Bình đẳng

Một trong những đặc tính của giáo dục Đức đó là tính bình đẳng giữa các học sinh, trong lớp học không có lớp trưởng, lớp phó hay tổ trưởng, tổ phó, mà chỉ có “phát ngôn viên” để chuyển thông điệp của thầy cô đến học sinh và ngược lại.

“Phát ngôn viên” còn đưa ra các giải pháp, phong trào nhằm cải thiện tình hình học tập, giúp các bạn học lực yếu, phát huy các tài năng văn nghệ, thể thao trong lớp…

Chú trọng trải nghiệm thực tế

hsDuc

Người Đức cho rằng trói buộc những đứa trẻ trong lớp học mà thiếu tính trải nghiệm thực tế sẽ dẫn đến những sản phẩm bị lỗi thời về mặt nội dung. Thầy cô đứng lớp còn quan niệm phải mất cả năm trời, thậm chí là vài năm người ta mới có thể xuất bản một quyển sách hạn hữu trong khi thế giới to lớn, vĩ đại đang vận động hàng giây. Thế nên kiến thức sách vở, phần lớn đã lỗi thời trước khi được trưng bày trên kệ sách.

Hơn một nửa số học sinh ở Đức chọn con đường học nghề thay vì dấn thân vào con đường Đại Học.

Người Đức quan niệm học tập để có một công việc phù hợp, thế nên trong khi một số nước như Việt Nam xem những học sinh không vào được Đại Học sẽ không có cơ hội phát triển, thì ở Đức người ta lại kỳ vọng rằng bộ phận học sinh này sẽ tỏa sáng khi được ghép với một công việc phù hợp.

hsDuc1

Đức đã xây dựng một chương trình giáo dục và đào tạo nghề nghiệp toàn quốc, được quản lý bởi Viện Giáo dục và Đào tạo nghề nghiệp liên bang. Đây là một chương trình phối hợp giữa chính phủ và giới doanh nghiệp, hiệp hội ngành nghề để đào tạo nguồn lực cần thiết cho xã hội.

Chương trình giáo dục kép này truyền đạt kiến thức cả trên lớp học lẫn thông qua thực hành. Một cách cụ thể, người học sẽ đến các trường dạy nghề từ hai đến ba ngày một tuần. Ở đó, các lý thuyết và thực tiễn về ngành nghề sẽ được truyền dạy. Ngoài ra, các trường cũng buộc phải dạy các môn về kinh tế và xã hội, đào tạo ngoại ngữ và các kiến thức cơ bản khác.

5. Giáo dục ở Pháp - Mỗi học viên ứng với một vị trí trong xã hội

Trong khi nhiều nước khác xem giáo dục phổ thông là căn bản, còn cụ thể làm gì phải sau Đại Học, Cao Đẳng hay các Trường Nghề. Nhưng ở Pháp khi học phổ thông các học sinh đã biết mình sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp.

Cho nên ở Pháp từ cấp 1 của chương trình phổ thông đã dạy rất bao quát. Pháp có đến ba loại bằng tốt nghiệp phổ thông khác nhau với những ứng dụng khác nhau. Đầu tiên là BAC General, Hệ này dành cho những học sinh có học lực khá giỏi hoặc những em thực sự muốn theo đuổi chương trình Đại Học hay Cao Học trong tương lai. Theo đó, các em có thể chọn học khối ngành tự nhiên (BAC Science), khối ngành kinh tế xã hội (BAC Economie Social), hoặc khối ngành văn học (BAC Littérature).

hsPhap
College Students in Computer Lab — Image by © James Lauritz/Corbis

Các em học lực yếu hơn nhưng vẫn mong muốn theo đuổi việc học thì có thể chọn hệ BAC Tech. Chương trình đào tạo hệ này tạo điều kiện cho học sinh tiếp tục theo học các trường Cao Đẳng, trở thành những kỹ thuật viên, chuyên viên cao cấp.

Cuối cùng, những học sinh không hứng thú với chữ nghĩa hay có nguyện vọng muốn vừa tốt nghiệp phổ thông là có thể đi làm những công việc chân tay, làm thợ chứ chưa phải làm thầy thì theo đuổi hệ BAC Pro. Hệ này cung cấp các nghề cụ thể và các em học sinh được định hướng, chọn lựa và trong suốt hai năm cuối phổ thông có thể rèn luyện để đi làm ngay khi vừa ra trường với tay nghề vững.

Ngọn Hải Đăng

 Hồng Anh sưu tầm

Kết quả hình ảnh cho bìa nhủ vàng

Xem thêm...
Theo dõi RSS này