Châu Nhuận Phát sẽ làm từ thiện gia sản hơn 714 triệu USD

Khi một người đàn ông biết yêu thương gặp một người phụ nữ biết hy sinh, thì định mệnh đã an bài để họ trở thành một cặp đôi hạnh phúc. Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên chính là một cặp đôi như thế. Vợ chồng Châu Nhuận Phát bằng lòng với cuộc sống không con cái...Châu Nhuận Phát (sinh ngày 18 tháng 5 năm 1955) là nam diễn viên Hồng Kông nổi tiếng của điện ảnh Hồng Kông thập niên 1980 và đầu thập niên 1990... 2018

Image result for Châu Nhuận Phát mau nhuom bai thuong hai photos

  38 Năm vẫn hay như ngày nào  

 Bến Thượng Hải (Shanghai Beach 上海灘) by Hoạ Mi & Elvis Phương 

Related image

   Dàn Diễn Viên ‘Bến Thượng Hải’ 38 Năm Nhìn Lại, Giờ Ra Sao?   

Image result for Châu Nhuận Phát mau nhuom bai thuong hai photos
 
   Shanghai Beach (The Bund 上海灘) by Andy Lau with English Translation  
 

    Frances Yip 葉麗儀 -  Shanghai Beach (The Bund 上海攤) Original Singer   

   Châu Nhuận Phát sẽ làm từ thiện gia sản hơn 714 triệu USD   

Trong buổi phỏng vấn với ký giả Hong Kong, Châu Nhuận Phát thừa nhận sẽ quyên góp toàn bộ gia sản cho hoạt động từ thiện.
Mới đây, Châu Nhuận Phát nhận lời phỏng vấn tờ Jayne Stars. Nam diễn viên Bến Thượng Hải thừa nhận vợ chồng ông sở hữu khối tài sản lên đến 5,6 tỷ HKD (hơn  714 triệu USD ). Nhưng do không có con nên họ dự định quyên góp từ thiện toàn bộ gia sản.
Trước đó vài năm, vợ ông là bà Trần Oải Liên đã thành lập quỹ từ thiện mang tên hai người. Thời gian qua, quỹ từ thiện tham gia tích cực vào các hoạt động cộng đồng.
Chau Nhuan Phat se lam tu thien gia san hon 714 trieu USD hinh anh 1
Vợ chồng Châu Nhuận Phát từ thiện toàn bộ gia sản.
Chia sẻ về lý do từ bỏ khối tài sản khổng lồ, Châu Nhuận Phát bình thản: “Tiền cũng không phải của tôi. Tôi chỉ là người giữ chúng mà thôi. Giấc mơ từ nhỏ của tôi là cuộc sống bình thường và hạnh phúc”.
“Trong cuộc sống này, điều khó khăn nhất không phải là việc bạn kiếm được bao nhiêu tiền. Điều khó nhất là câu hỏi làm thế nào có thể bình thản trước mọi sóng gió. Tôi mong mình có thể sống đơn giản, không buồn lo suốt quãng đời còn lại thay vì đau đáu nghĩ đến tiền”, ông nói thêm.
Chau Nhuan Phat se lam tu thien gia san hon 714 trieu USD hinh anh 2
Hình ảnh đời thường giản dị của Châu Nhuận Phát.
Châu Nhuận Phát kể mỗi tháng chi tiêu khoảng  100 USD  (2.3 triệu đồng). Ông không thích hàng hiệu hay xe sang, nhà biệt thự.
“Hai năm trước, tôi mới đổi điện thoại mới. Chiếc điện thoại cũ là của Nokia. Tôi dùng nó 17 năm rồi. Hai năm trước, tôi chuyển sang sử dụng smartphone vì muốn tiện cho công việc, mua hàng giảm giá ở siêu thị. Tôi cũng không quan trọng phải mặc áo hạng sang, chỉ cần mặc thấy thoải mái là được rồi”, ông tiết lộ.
Châu Nhuận Phát sinh năm 1955 tại Hong Kong trong một gia đình nghèo khó. Ông từng làm nhiều nghề để sinh sống như bán máy ảnh, tài xế taxi. Nhờ ngoại hình cao ráo và ăn ảnh, năm 1980 ông được TVB chú ý và mời đóng chính phim Bến Thượng Hải.
Đây cũng là tác phẩm để đời giúp Châu Nhuận Phát vươn tầm sao hạng A. Những bộ phim gắn liền với tên tuổi của ông có Tiếu ngạo giang hồ, Dương gia tướng, Nữ nhân tâm, Đắng đãi lê minh, Long hổ phong vân, Ngọa hổ tàng long…  
Trong sự nghiệp, ông từng hai lần nhận giải Ảnh đế tại Kim Mã và ba lần lên ngôi ở Kim Tượng.
Châu Nhuận Phát và vợ không có con sau 30 năm chung sống. Tài tử nói về lý do không muốn vợ sinh con: “Năm 1991, vợ tôi từng mang thai bé gái nhưng con qua đời trong bụng mẹ vì tràng hoa quấn cổ. 7 năm sau đó, cô ấy rơi vào trạng thái trầm cảm, đau đớn vì mất con. Đó là lý do tôi không muốn vợ mang bầu lần nữa”.

Tài tử "Bến Thượng Hải" và vợ - Trần Oải Liên - sống vui vẻ, hài lòng với những gì họ có. 

Tuổi xế chiều, Châu Nhuận Phát, Lương Gia Huy vẫn nhí nhảnh như trẻ nhỏ khi ở bên vợ - Hình 1
Mới đây, Châu Nhuận Phát đã cùng vợ và bạn bè tổ chức tiệc sinh nhật 63 tuổi. Hàng năm, cứ đến ngày này ông lại gác hết mọi công việc để cùng bà xã đón tuổi mới.

Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên, dù không có lấy một mụn con vẫn gắn bó hạnh phúc suốt  31 năm qua.

Tuổi xế chiều, Châu Nhuận Phát, Lương Gia Huy vẫn nhí nhảnh như trẻ nhỏ khi ở bên vợ - Hình 9
Suốt 31 năm qua, họ vẫn luôn nắm tay sánh bước bên nhau bất chấp mọi sóng gió.

Tài sản hơn 714 triệu USD, Châu Nhuận Phát vẫn đi tàu điện ngầm bình dân

Ngôi sao Hong Kong luôn được khen ngợi bởi sự giản dị và thân thiện với mọi người.
Tài sản hơn 200 triệu USD, Châu Nhuận Phát vẫn đi tàu điện ngầm bình dân - Hình 1
Châu Nhuận Phát hòa vào dòng người trên phố hôm cuối tuần vừa rồi, anh trên đường tới một cửa tiệm để mua giày thể thao. Là ngôi sao với khối tài sản hơn 714 triệu USD nhưng Châu Nhuận Phát sống bình dân, phương tiện di chuyển của anh thường xuyên là tầu điện ngầm. Anh cũng không che chắn kín mít như nhiều ngôi sao khác mỗi khi ra ngoài, mà lộ diện với dáng vẻ xuề xòa, đơn giản.
Tài sản hơn 200 triệu USD, Châu Nhuận Phát vẫn đi tàu điện ngầm bình dân - Hình 2
Tài sản hơn 200 triệu USD, Châu Nhuận Phát vẫn đi tàu điện ngầm bình dân - Hình 3
Trong show Có hẹn với Lỗ Dự phát sóng mới đây, Châu Nhuận Phát chia sẻ ông là người lạc quan. Mỗi giai đoạn cuộc đời, từ thời thơ ấu nghèo khó, thời mới vào TVB cho đến nay, ông đều thấy hạnh phúc. Khi MC Lỗ Dự hỏi mất bao nhiêu thời gian để thoát khỏi nỗi đau vợ sảy thai, Châu Nhuận Phát cho biết lúc bấy giờ vợ quá đau buồn, ông mạnh mẽ hơn để động viên, làm chỗ dựa cho vợ. "Nếu hai người đều chìm trong bi thương, chẳng mang lại điều gì tốt đẹp", tài tử nói.
Vợ chồng Châu Nhuận Phát - Trần Hội Liên.
Vợ chồng Châu Nhuận Phát - Trần Hội Liên.
Trần Hội Liên cũng nói bà không còn nghĩ nhiều về nỗi đau của mình. "Đem tình yêu, tâm huyết đó dành cho người khác, chẳng phải cũng giống nhau sao. Cạnh tôi có rất nhiều trẻ nhỏ", bà nói. Trần Hội Liên chấp nhận việc đứa con không có duyên ở bên mình. Bà thổ lộ: "Con người ta sống tốt với cha mẹ, có trách nhiệm là được. Đừng nên tham lam, hãy hài lòng với những điều mình có. Càng tham lam càng bất hạnh".
Trần Hội Liên sinh năm 1959, là con gái một doanh nhân giàu có của Singapore. Qua giới thiệu của bạn bè, bà mới biết đến Châu Nhuận Phát. Ban đầu, Trần Hội Liên ngại ngần trước sự theo đuổi của tài tử, vì ông qua một đời vợ, có quá nhiều tin đồn về đời tư. Bà tâm sự quyết định yêu Châu Nhuận Phát vì tài tử đối xử tốt với mẹ. Mỗi lần tới Hong Kong, thăm nhà Châu Nhuận Phát, bà đều xúc động vì sự chu đáo, tận tâm của tài tử với bậc sinh thành. Năm 1986, khi đóng Cổ tích mùa thu ở New York, Châu Nhuận Phát cầu hôn Trần Hội Liên, sau đó hai người đăng ký kết hôn ở đây.

Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ

Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ

Trong một khu chợ bình dân của Hong Kong, người ta thấy một cặp vợ chồng già đưa nhau đi mua đồ.

Họ giản dị lắm, nếu như không để ý sẽ chẳng thể nhận ra đó là vợ chồng Châu Nhuận Phát. Nhưng chẳng hiểu sao ta vẫn nhìn họ mãi, bởi khoảnh khắc họ bên nhau bình dị mà ấm áp lạ kỳ!
Đằng sau thành công của một người đàn ông là bóng dáng của một người phụ nữ biết hy sinh. Đằng sau hạnh phúc của một người phụ nữ là bóng dáng của một người đàn ông biết yêu thương.
Khi một người đàn ông biết yêu thương gặp một người phụ nữ biết hy sinh, thì định mệnh đã an bài để họ trở thành một cặp đôi hạnh phúc. Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên chính là một cặp đôi như thế.
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 1.
Ngày mùa xuân định mệnh
Châu Nhuận Phát từng trải qua hai mối tình tốn nhiều giấy mực. Ông có 5 năm mặn nồng bên nữ diễn viên Trần Ngọc Liên, sau lại kết hôn rồi chia tay chớp nhoáng với người đẹp Dư An An.
Nếu như "gặp sai người sai thời điểm là viển vông, gặp sai người đúng thời điểm là sai lầm, gặp đúng người sai thời điểm là tiếc nuối, gặp đúng người đúng thời điểm là hạnh phúc, thì với hai mối tình đó, Châu Nhuận Phát chỉ có sai lầm và tiếc nuối.
Cho đến khi Phát Ca gặp được Trần Oải Liên, hạnh phúc thực sự mới mỉm cười với ông.
Đó là vào một ngày xuân tươi thắm năm 1984.
Châu Nhuận Phát đang ở sân bay Hong Kong chuẩn bị lên đường sang Singapore biểu diễn. Khi ấy, một người bạn đi tiễn ông đã nói đùa rằng anh ta có quen một cô gái rất thích hợp với Phát Ca. Trước sự nhiệt tình của anh bạn, Châu Nhuận Phát đã chủ động gọi điện cho "cô ấy" mời đi ăn sáng.
Còn Trần Oải Liên, đêm trước đó bà nghe một người bạn khoe rằng có quen Châu Nhuận Phát. Chẳng tin là thật, nên Trần Oải Liên nói đùa: "Thế thì anh thử mời anh ấy tới Singapore và giới thiệu chúng tôi với nhau đi". Vậy mà sáng hôm sau, bà nhận được điện thoại của Phát Ca thật.
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 2.
Cuộc hẹn quá bất ngờ khiến Trần Oải Liên chẳng kịp chuẩn bị gì. Bà vẫn mặc quần đùi, áo thun, tóc ngắn xõa tung, chân thì mang dép lê như thường ngày. Sau thoáng ngại ngùng, họ tự giới thiệu về mình.
Trần Oải Liên khi ấy 25 tuổi, tốt nghiệp Học viện Quản lý Công thương. Cha bà là Trần Thủ Lâm, một thương gia giàu có Singapore. Khi gặp Trần Oải Liên, Châu Nhuận Phát ngạc nhiên lắm, ông chẳng ngờ một thiên kim tiểu thư như bà lại ăn mặc mộc mạc đến vậy.
Và rồi, tình yêu của họ chớm nở từ buổi đầu gặp gỡ đó. Châu Nhuận Phát bị chinh phục bởi cô gái giản dị nhưng đầy thông minh và tinh tế. Còn Trần Oải Liên, dù chẳng phải là fan của Phát Ca, nhưng cũng không thể cưỡng lại được sức quyến rũ của người đàn ông đã "đốn gục" trái tim của biết bao cô gái.
Họ đến bên nhau một cách rất tự nhiên, như bao cặp tình nhân bình thường khác.
Mỗi ngày, Châu Nhuận Phát đều gọi điện cho Trần Oải Liên hai ba lần, mục đích chỉ để được nghe giọng nói của bà. Rồi ông viết postcard gửi cho bà, trao trọn yêu thương của mình vào trong đó. Giờ thì đống postcard ấy vẫn được giữ trong nhà của Trần Oải Liên ở Singapore.
 
Tình yêu không biết đến tương lai và lời cầu hôn bất ngờ
Khi yêu, người ta thường mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ. Thế nhưng đúng vào lúc tình yêu đã sâu đậm, Trần Oải Liên lại nhận được câu nói phũ phàng từ người yêu: "Yêu thì yêu, nhưng anh sẽ không bao giờ cưới em". Những đổ vỡ tình cảm trong quá khứ đã khiến Châu Nhuận Phát e sợ trước hôn nhân.
Với một số phụ nữ, khi bị người đàn ông của mình nói những lời như vậy, họ có thể sẽ dứt khoát chia tay. Nhưng Trần Oải Liên lại khác, bà chấp nhận. Bởi với bà, khi đã yêu một người thì đó sẽ là một tình yêu vô điều kiện.
Chỉ cần được ở bên anh ấy, thì cuộc sống không danh phận cũng có sao.
Có lẽ vì vậy nên khi Châu Nhuận Phát bất ngờ ngỏ lời cầu hôn ở New York, Trần Oải Liên đã hạnh phúc vô cùng. Lời cầu hôn đó không có hoa, không có nến, cũng chẳng có nhẫn kim cương, chỉ vỏn vẹn một câu: "Sao ta không lấy nhau nhỉ?", nhưng cũng khiến bà như vỡ òa.
Năm 1986, Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên đăng ký kết hôn tại Mỹ với chi phí chỉ vỏn vẹn 15 USD. Họ không làm tiệc mừng, cũng chẳng nói gì với bố mẹ.
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 4.
Nhưng trong hôn lễ, Trần Huệ Liên vẫn rơi nước mắt vì hạnh phúc: "Trong cuộc đời này, ông trời ban cho tôi món quà tốt nhất là cho tôi làm vợ của Châu Nhuận Phát".
Nhiều năm trôi qua, Trần Oải Liên chưa một lần đặt câu hỏi vì sao năm đó Châu Nhuận Phát lại thay đổi suy nghĩ , bởi với bà chuyện đó đã chẳng hề quan trọng.
"Ông ấy đã quyết định lấy tôi, thế chẳng phải là may mắn của tôi rồi sao? Nên tôi không muốn hỏi quá nhiều. Tôi chẳng bao giờ mơ mộng về cái gọi là đám cưới trong mơ. Cả hai chúng tôi hạnh phúc chung sống, chỉ đơn giản thế thôi là đủ rồi", bà tâm sự.
Nỗi đau xé lòng vì mất con
Khi Trần Oải Liên mang thai con đầu lòng, bà hạnh phúc đếm từng ngày để được gặp con gái. Châu Nhuận Phát cũng vui lắm. Ông không cho vợ làm việc nặng, cấm bà được đến công ty làm việc. Phát Ca còn mua nhiều đồ bổ dưỡng cho vợ, sắm nôi em bé, lau dọn nhà cửa để chuẩn bị chào đón cô công chúa nhỏ.
Thế nhưng, trước ngày dự sinh khoảng một tuần, con gái của vợ chồng Châu Nhuận Phát đột ngột qua đời vì bị dây rốn quấn cổ.
Bác sĩ khuyên nên phẫu thuật lấy em bé ra nhưng Trần Hội Liên vẫn kiên quyết: "Cho dù thế nào, tôi vẫn muốn trải qua quá trình sinh nở... Tôi đã mang thai lâu như thế".
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 5.
Khi em bé ra đời, Châu Nhuận Phát dặn y tá mang cô bé đi để vợ khỏi nhìn cảnh đau lòng. Nhưng sau đó bà vẫn gặp con.
Nỗi đau mất con khiến Trần Oải Liên như muốn chết đi. Chứng kiến sự đau đớn của vợ, Châu Nhuận Phát dặn lòng phải kiên cường giúp vợ vượt qua nỗi mất mát dù bản thân cũng vô cùng đau khổ. Ông dừng hết mọi công việc, ngày đêm bầu bạn, chăm sóc cho vợ.
Song phải đến tận 7 năm sau, nỗi đau ấy mới nguôi ngoai đi phần nào. Chẳng muốn nhìn thấy cảnh vợ gặp phải bất trắc do sinh nở một lần nữa, Châu Nhuận Phát quyết định không sinh con. Dù vậy, Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên vẫn sống bên nhau hạnh phúc, gắn bó.
Tình yêu không cần quá ồn ào rực rỡ
31 năm qua, kể từ lúc kết hôn cho đến khi trở thành những ông bà già 60, Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên vẫn luôn ở bên nhau như hình với bóng, cùng nắm tay nhau vượt qua bao thăng trầm của cuộc đời.
Trần Oải Liên vừa là vợ, vừa là quản lý của chồng. Bà chăm sóc ông từng ly từng tý, quán xuyến mọi việc trong gia đình, giúp ông dồn toàn tâm ý cho nghiệp diễn.
Bà bảo: "Có chuyện gì trong nhà tôi sẽ đứng ra giải quyết, anh ấy không cần phải lo những việc vặt vãnh này. Nếu rảnh thì đi chụp ảnh, leo núi, dạo phố cho thảnh thơi, anh ấy chỉ cần làm những việc mình thích, làm diễn viên và khỏe mạnh, thế là đủ".
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 6.
Để Châu Nhuận Phát được thỏa lòng với đam mê, Trần Oải Liên sẵn sàng làm tất cả. Dù người ta mỉa mai bà giống như một vệ tinh cần mẫn, cả cuộc đời chỉ biết quay quanh một ngôi sao duy nhất là chồng, thì bà vẫn mỉm cười đối mặt.
 
Bởi chỉ mình bà biết, sự hy sinh của bà không vô nghĩa, ông thấu hiểu và yêu thương bà.
Biết bà yêu hoa, ông thường xuyên mua hoa tặng bà. Mỗi khi mua một món quà nào đó cho bà, ông thường nhét nó vào gối, chờ bà phát hiện ra và ngắm bà nở nụ cười rạng rỡ..
Biết bà thích ăn cua, ông xách làn đi chợ, mua về hai con, xắn tay vào bếp nấu nướng, nhưng sau đó sẽ làm cả căn bếp rối tung cả lên.
Trần Oải Liên bảo, bà sợ nhất là để chồng vào bếp, bởi ông sẽ biến cả căn bếp thành bãi chiến trường. "Vợ chồng tôi không thể cùng nhau vào bếp được, nếu không tôi sẽ phát điên mất. Tôi có thể vừa nấu vừa dọn dẹp, còn anh ấy thì sẽ vứt mọi thứ bừa bãi", Trần Oải Liên tỏ vẻ bất lực.
Nhưng rồi bà lại vui vẻ khoe: "Những món ăn tôi nấu, ông xã đều thích vô cùng, anh ấy nói, cafe tôi pha là ngon nhất thế giới".
Có lẽ vì vậy nên Châu Nhuận Phát luôn thích nhất là được ở nhà. Ông tâm sự: "Vợ tôi như là một tấm gương, nhìn vào cô ấy tôi có thể thấy chính mình. Kết hôn bao nhiêu năm qua, hầu như hai chúng tôi luôn ở bên nhau.
Bình thường, nếu không đóng phim, tôi thích ở nhà. Tôi ít nói còn vợ thì nói nhiều. Có lúc tôi thấy mệt vì cô ấy ra rả cả ngày nhưng nếu không nghe thấy giọng của vợ, tôi sẽ bứt rứt khó chịu".
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 7.
Khi còn bận đóng phim, Châu Nhuận Phát thường đưa vợ tham gia các sự kiện, dẫn bà đi tới phim trường, Nhưng giờ đây ở tuổi đã xế chiều, ông dành thời gian ở bên vợ nhiều hơn trong tổ ấm của cả hai.
Chỉ thỉnh thoảng, trên một con phố nhỏ Hong Kong, hay ở trong khu chợ bình dân, người ta sẽ thấy một cặp vợ chồng già đưa nhau đi dạo bộ, mua đồ. Họ giản dị lắm, nếu như không để ý sẽ chẳng thể nhận ra đó là vợ chồng Châu Nhuận Phát.
Nhưng chẳng hiểu sao ta vẫn cứ muốn nhìn mãi họ, bởi khoảnh khắc họ bên nhau bình dị mà ấm áp lạ kỳ!
Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: 31 năm kết hôn không con cái, đẹp đẽ khiến triệu người ngưỡng mộ - Ảnh 8.
Cuộc tình đẹp nhất không phải là tình yêu của Romeo và Juliet mà là tình yêu của hai ông bà lão sống với nhau trọn đời.
Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên đã chứng minh điều ấy.
Tình yêu không cần quá ồn ào rực rỡ, cũng chẳng cần muôn hình muôn vẻ, chỉ cần hai tâm hồn luôn hướng về nhau, cùng nhau vun đắp, giúp đỡ nhau vượt qua những chông chênh và đớn đau của cuộc sống.
Tình yêu không màng phú quý sang giàu, chỉ cần mãi mãi sống bên nhau bền lâu. Bình yên nắm tay nhau cho tới những tháng ngày sau cuối.
Cuộc đời này có một tình yêu như vậy, có lẽ đã là quá đủ rồi!

Châu Nhuận Phát - Trần Oải Liên: Mối tình bền nhất showbiz Hong Kong

vo-chau-nhuan-phat-lan-dau-tiet-lo-ve-noi-so-ket-hon-cua-chong
Bà xã Châu Nhuận Phát trò chuyện với tờ Apple Daily. Ảnh: News
Showbiz luôn là một môi trường nhiều điều biến động, với những cuộc tình hợp tan chóng vánh. Nhưng riêng vợ chồng Châu Nhuận Phát và Trần Oải Liên, có một điều bất biến, đó là tình yêu họ dành cho nhau. Đây cũng là lý do mà suốt 31 năm qua, hôn nhân của hai người vẫn luôn bền vững. Ít ai biết, khi yêu nhau, Trần Oải Liên từng bị ngôi sao họ Châu "tạt gáo nước lạnh vào mặt" với câu nói: "Yêu thì yêu thôi, nhưng sẽ không bao giờ có chuyện làm đám cưới". 
Trò chuyện với tờ Apple Daily, Trần Oải Liên hồi tưởng lại: "Những năm 80, khi chúng tôi hẹn hò nhau, ông ấy từng nói thẳng: "Em phải nhớ điều này. Anh sẽ không bao giờ cưới em". Đối với một số phụ nữ, khi bị người đàn ông nói lời phũ phàng như vậy, mối quan hệ có thể đã chấm dứt. Nhưng Trần Oải Liên lại nghĩ khác, cô nói: "Đối với tôi, khi yêu một người, tình cảm là vô điều kiện. Vả lại, cũng không nên nghĩ ngợi quá nhiều. Tại sao bạn để những chuyện như vậy khiến mình buồn làm gì?".  
vo-chau-nhuan-phat-lan-dau-tiet-lo-ve-noi-so-ket-hon-cua-chong
Trước Oải Liên, Nhuận Phát từng kết hôn với diễn viên Candice Yu, nhưng hai người chia tay nhau chóng vánh sau 9 tháng chung sống. Hôn nhân thất bại là lý do lớn nhất khiến cho ngôi sao Hong Kong không muốn tái hôn thêm một lần nào nữa.
Chấp nhận một tình yêu "không cần biết tới tương lai" với Nhuận Phát nên Oải Liên đã sốc khi được anh ngỏ lời cầu hôn ở New York, sau một đêm anh làm việc không ngủ. Lời cầu hôn không đi kèm hoa, không nến, cũng chẳng nhẫn kim cương, chỉ vẻn vẹn một câu nói của tài tử họ Châu: "Sau ta không lấy nhau nhỉ?", sau đó cả hai thực sự bước sang một giai đoạn mới của mối quan hệ yêu đương. Bản thân Oải Liên thừa nhận, dù sốc nhưng cô chưa bao giờ từng đặt câu hỏi vì sao Nhuận Phát lại thay đổi suy nghĩ của mình: "Tôi chẳng hỏi lý do ông ấy đột nhiên muốn cưới. Cũng chẳng cần phải làm vậy. Ông ấy đã quyết định lấy tôi, thế chẳng phải tôi may mắn rồi hay sao? Nên tôi chẳng muốn hỏi quá nhiều". 
Năm 1986, họ đăng ký kết hôn tại Mỹ với chi phí chỉ vẻn vẹn 15 USD. Đôi vợ chồng không làm tiệc mừng, cũng chẳng nói gì với bố mẹ. Thế nên, khi bố đẻ Trần Oải Liên biết, ông không vui vẻ chút nào: "Tôi là con gái lớn nhất trong nhà, vậy mà bố tôi cũng không biết con lấy chồng. Quãng giữa năm 1987, chồng tôi nói: "Được rồi, hãy nói với cha của em, chúng mình sẽ tổ chức tiệc cưới. Ai cũng nghĩ chúng tôi lấy nhau năm 1987, nhưng sự thật là năm 1986". Khi phóng viên hỏi Oải Liên có cảm thấy thất vọng vì hôn sự không như ý hay không, cô ngạc nhiên: "Chẳng có lý do gì để thất vọng. Đó còn là một điều ngạc nhiên với tôi chứ. Ông ấy nói không cưới, nhưng cuối cùng lại dẫn tôi đi đăng ký kết hôn. Còn tôi thì chẳng bao giờ mơ mộng về cái gọi là đám cưới trong mơ. Cả hai chúng tôi hạnh phúc chung sống, chỉ đơn giản là thế thôi".
vo-chau-nhuan-phat-lan-dau-tiet-lo-ve-noi-so-ket-hon-cua-chong-1
Châu Nhuận Phát và vợ trong ngày cưới. 
Sinh ra ở Singapore nhưng Trần Oải Liên theo gia đình đến Hong Kong lập nghiệp khi còn rất nhỏ. Thời thiếu nữ, cô từng có nhiều người theo đuổi, nhưng dường như không ai trong số các "ứng viên" đem lại cho cô cảm giác an toàn, hạnh phúc: "Định mệnh đã đưa hai chúng tôi đến với nhau. Tôi không quan tâm Nhuận Phát là nghệ sĩ hay là ai, bởi vì tôi chưa bao giờ là fan của ông ấy cả. Khoảnh khắc từ khi chúng tôi biết nhau đến khi ông ấy bắt đầu theo đuổi tôi và tuyên bố rằng sẽ không lấy tôi, mọi thứ đều diễn ra rất tự nhiên, vậy thôi". 
Hồi tưởng lại những lần hẹn hò, bà Trần hào hứng: "Bạn của tôi khoe rằng có quen Nhuận Phát. Tôi chẳng tin, tôi nói: Thế cậu thử mời anh ấy tới Singapore và giới thiệu chúng tôi với nhau đi. Buổi sáng hôm sau thì tôi nhận được điện thoại của Nhuận Phát, anh ấy gọi điện từ sân bay và mời tôi đi ăn sáng. Hôm sau nữa, tôi tiễn anh ấy về nước. Khi đó tôi mặc quần short, đi dép lê, đến đầu tóc còn không chải cho tử tế. Tới Hong Kong, anh ấy gọi cho tôi ngay, rồi mỗi ngày đều viết postcard gửi cho tôi. Có phải là điên cuồng lắm không? Rồi còn gọi cho tôi hai, ba lần mỗi ngày". Trần Oải Liên nói, giờ thì đống postcard vẫn được giữ ở nhà cô tại Singapore.   
  
Châu Nhuận Phát và bà xã tình cảm bên nhau  
31 năm qua, hai vợ chồng cùng nhau sẻ chia những ngọt bùi, cay đắng, cũng nhau vượt qua nỗi đau tột cùng khi đứa con gái bé nhỏ chưa kịp chào đời đã chết trong bụng mẹ. Hiện tại, họ sống cùng nhau hạnh phúc, dù tổ ấm vẫn thiếu vắng một đứa con của hai người.
Trong cuộc sống đời thường, Trần Oải Liên tiết lộ chồng cô là một người sống đơn giản: "Kiếm ra nhiều tiền, nhưng ông ấy giản dị, không thích mua sắm, tiền bạc chủ yếu do tôi lo liệu, tính toán". Thế nên, không có gì khó hiểu khi bắt gặp hình ảnh ngôi sao Châu Nhuận Phát trong một khu chợ bình dân, chân đi đôi dép lê vài chục tệ, trang phục xuề xòa, tác phong vui vẻ, thân thiện với tất cả mọi người.

Tình đầu của Châu Nhuận Phát mặc tuềnh toàng tới sự kiện

'Tiểu Long Nữ' Trần Ngọc Liên kết hợp trang phục không đẹp mắt hôm 5/3/2018.
 
moi-tinh-dau-cua-chau-nhuan-phat
Diễn viên Trần Ngọc Liên xuất hiện tại một sự kiện trên trường đua ngựa ở Hong Kong hôm 5/3/2018. Ở tuổi 57, nàng "Tiểu Long Nữ" vóc dáng mập mạp hơn, gương mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn, tóc điểm bạc. 
moi-tinh-dau-cua-chau-nhuan-phat-2
Trần Ngọc Liên từng tiết lộ, đam mê lớn nhất của cô dành cho môn thể thao đua ngựa, vì thế cô cũng sở hữu một số ngựa đua.
moi-tinh-dau-cua-chau-nhuan-phat-1
Trần Ngọc Liên được biết đến là một trong những gương mặt kỳ cựu đẹp nhất của TVB. Cô từng có mối tình lãng mạn với tài tử Châu Nhuận Phát, tuy nhiên hai người chia tay nhau sau nhiều năm gắn bó. Thời điểm tan vỡ, Châu Nhuận Phát đã tự tử vì đau khổ, nhưng may mắn được cứu sống. Hiện tại, Châu Nhuận Phát có cuộc sống hạnh phúc, ấm êm, trong khi Ngọc Liên sau một lần hôn nhân đổ vỡ đang sống độc thân, không con cái.
Trần Ngọc Liên được biết đến là một trong những gương mặt đẹp nhất của TVB
Tham dự sự kiện, Ngọc Liên ăn mặc khá tuềnh toàng. Cô kết hợp áo tím than với quần đen ống rộng và đôi giày đỏ gần như không ăn nhập với nhau.
moi-tinh-dau-cua-chau-nhuan-phat-3
Ngọc Liên và Châu Nhuận Phát một thời yêu nhau say đắm. 
 
Related image
 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran
Ngày 18//5/2018 là sinh nhật tuổi 63 của tài tử Châu Nhuận Phát, bà xã anh mang bánh tới phim trường "Vô Song" để chúc mừng chồng. Cặp đôi dù "sắp lên lão" nhưng vẫn rất tình tứ, họ trêu đùa nhau, cười nói rất vui vẻ. Kết hôn đã nhiều năm, dù không con cái, Châu Nhuận Phát và Hội Liên vẫn rất hạnh phúc. Theo một số nguồn tin, cặp đôi dự định sẽ để lại thừa kế cho con nuôi - là cháu ruột của Trần Hội Liên. 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-1
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-2
Châu Nhuận Phát cùng vợ hát ca khúc mừng sinh nhật, thổi nến và cắt bánh. Nhân viên trong đoàn tiết lộ, đôi vợ chồng rất tình cảm với nhau.  
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-3
Nhuận Phát và vợ trên phim trường. 
Đoàn phim chúc mừng sinh nhật Châu gia.
Đoàn phim chúc mừng sinh nhật "Châu gia".
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-5
Quách Phú Thành tặng "quà đặc biệt" cho tiền bối bằng... một nụ hôn. 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-6
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-7
Các nhân viên trong đoàn thay nhau chúc tụng Châu Nhuận Phát. 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-8
Tài tử Hong Kong tiết lộ anh nhận được 5 chiếc bánh trong ngày sinh nhật. 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-9
Đoàn phim cùng Châu Nhuận Phát đón chào tuổi mới. 
vo-chong-chau-nhuan-phat-khong-con-cai-van-hanh-phuc-ngap-tran-10

Châu Nhuận Phát ăn mặc như ninja khi đi tàu điện ngầm

chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam
Paparazzi ghi lại một vài hình ảnh Châu Nhuận Phát khi anh xuất hiện tại khu Causeway Bay hôm 1/7. Che chắn kín mít từ đầu tới chân, ngôi sao Hong Kong khiến nhiều người không khỏi tò mò. 
chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam-1
chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam-2
chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam-3
Với bộ trang phục che chắn chỉ hở mỗi đôi mắt này, Châu Nhuận Phát thoải mái lên tàu điện ngầm mà không ai nhận ra, trừ các... paparazzi. Nổi tiếng là giản dị, Châu Nhuận Phát không thuê lái xe riêng mà thường xuyên tự mình đi tàu điện. 
chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam-4
chau-nhuan-phat-an-mac-nhu-ninja-khi-di-tau-dien-ngam-5
Ngôi sao phim võ thuật nhiều lần bị bắt gặp đi tàu điện ngầm. 


Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài

Không ít fan bình luận "Anh Phát, đến lúc cắt tóc rồi" khi nhìn tạo hình của anh

Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Theo Sina, Châu Nhuận Phát sánh đôi vợ - Trần Hội Liên - dự buổi quảng bá phim Vô song ở Hong Kong hôm 27/8/2018. Với mái tóc dài, mắt kính, không ít fan bày tỏ thoạt nhìn không nhận ra tài tử nổi tiếng. Một số nguồn tin cho biết Châu Nhuận Phát nuôi tóc dài để đóng phim  mới vào nửa cuối năm.
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Trên Weibo, không ít fan cảm khái trước hình ảnh mới của diễn viên 63 tuổi. "Thời gian không chừa một ai", "Anh Phát nên cắt tóc thôi", "Già có nét hấp dẫn của già"... các khán giả bình luận.
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Tài khoản Wuxia đùa: "Anh Phát không cắt tóc để tiết kiệm tiền chăng?". Nam diễn viên nổi tiếng với tính giản dị, tiết kiệm.
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Châu Nhuận Phát bên bạn diễn trong Vô song - Quách Phú Thành.
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Tài tử Thần bài và các cộng sự.
 

Châu Nhuận Phát trong Vô song.
 
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Châu Nhuận Phát khác lạ với mái tóc dài
Tạo hình Châu Nhuận Phát trong Vô song. Phim thuộc thể loại hình sự, hành động. Sao gạo cội vào vai trùm một tổ chức tội phạm, nắm giữ bí quyết sản xuất tiền giả và thu lời qua các giao dịch trên toàn cầu. Quách Phú Thành vào vai cảnh sát phá vỡ đường dây giao dịch tiền giả này.

Châu Nhuận Phát - ảnh đế mơ mảnh ruộng trồng rau tuổi già

Tài tử gạo cội Hong Kong sống bình dị với hoài niệm về cuộc sống tuổi thơ nghèo khó.

chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-8
Hôm 23/8/2018, bão Hato đổ bộ Hong Kong khiến hàng loạt cây đổ, hơn 80 người bị thương, trường học và các hãng taxi, bến cảng phải dừng hoạt động. Trên đường về nhà, Châu Nhuận Phát dừng xe, khiêng cây gãy chắn đường để người khác thuận tiện qua lại. Theo lời kể của người chứng kiến, lúc đó Châu Nhuận Phát mặc áo đen trùm đầu, quần short và dép lê. Anh nhận lời chụp ảnh cùng người hâm mộ khi xong việc.
Sau hành động này, nhiều khán giả bày tỏ sự khâm phục với tài tử 62 tuổi. Đề tài lối sống, ứng xử với fan của Châu Nhuận Phát được nhiều fan bàn luận trên Weibo.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia
Châu Nhuận Phát có bố làm nghề đánh bắt cá, mẹ trồng rau nuôi gà, thinh thoảng giúp việc cho nhà khác. Anh từng trải qua nhiều nghề như phục vụ khách sạn, rửa xe... Đổi đời nhờ đóng phim, hiện Châu Nhuận Phát sở hữu khối tài sản trị giá khoảng 174triệu USD. "Hồi nhỏ nhà nghèo, cuộc sống ở nông thôn không có điện, chỉ có đèn dầu, càng không có đài hay TV. Buổi tối mọi người thường đi ngủ khi chưa tới tám giờ. Sau 40 năm làm nghề diễn, nhìn lại, điều tôi thích nhất vẫn là cuộc sống thời ấu thơ", Châu Nhuận Phát nói trên Xinhua.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-1
Châu Nhuận Phát và vợ tại một khu nông nghiệp. Nam diễn viên từng thổ lộ trên trang On sau này nghỉ hưu, anh muốn rời xa đô thị, mua một mảnh ruộng trồng rau, tận hưởng cuộc sống gần gũi thiên nhiên.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-8
Đối lập hình ảnh hào hoa phong nhã trên màn ảnh, ngoài đời Châu Nhuận Phát có lối sống bình dân, ăn vận đơn giản, đôi lúc xuề xòa. 
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-5
Nam diễn viên thường mua đồ ăn ở khu chợ nhỏ. Anh tự nhận "dễ nuôi" vì không kén chọn miếng ăn, đồ mặc.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-2
Châu Nhuận Phát từng được trông thấy mua dép lê rẻ tiền, mặc cả ở chợ.
 
 
 
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-7
Phương tiện đi lại thường xuyên của Châu Nhuận Phát là xe bus, tàu điện ngầm. 
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-4
"Từng có người nói tôi hà tiện nhưng thực ra đi xe bus rất thuận tiện vì không phải lái xe, chỗ ngồi lại thoải mái", anh nói.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-9
Nhuận Phát được người hâm mộ ví như "siêu nhân" khi mặc quần đùi, bịt kín mặt đi tàu điện ngầm.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-3
Tài tử "Thần bài" thường vui vẻ nhận lời chụp ảnh cùng người hâm mộ. "Có thể họ xem phim của tôi 30 năm, tình cờ gặp ngoài đời nên muốn lưu kỷ niệm. Nếu lúc ấy vẫn muốn có không gian riêng thì thật áy náy. Hơn nữa là người của công chúng, không được người khác nhận ra mới đáng buồn", anh nói.
* Châu Nhuận Phát chụp ảnh cùng fan trong đời thường
Châu Nhuận Phát dọn cây đổ khi bão đổ bộ Hong Kong
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-6
Châu Nhuận Phát xếp hàng ở nơi công cộng. Từng được nhường chỗ khi xếp hàng song nam diễn viên từ chối vì không cần thiết.
chau-nhuan-phat-anh-de-gian-di-mo-manh-ruong-trong-rau-tuoi-gia-9
Châu Nhuận Phát duy trì thói quen leo núi rèn luyện sức khỏe. Cách đây không lâu, diễn viên giữ nguyên trang phục thể thao, tới bệnh viện thăm mẹ đang khám sức khỏe.

Châu Nhuận Phát hàng ngày lau nhà, giặt giũ

Diễn viên Hong Kong nói anh là một người dân bình thường, cuộc sống không có gì đặc biệt

Gần đây, Châu Nhuận Phát quảng bá phim Vô song ở Đài Loan. Xuất hiện tại những nơi công cộng ở Đài Bắc, tài tử khiến nhiều fan ngạc nhiên vì sự bình dân, giản dị. Trên Appledaily, anh chia sẻ: "Mọi người nghĩ tôi là một ngôi sao lớn, nhưng thực ra tôi là người dân bình thường".
Châu Nhuận Phát ở Đài Loan.
Châu Nhuận Phát ở Đài Loan.
Châu Nhuận Phát cho biết tiền bạc của gia đình do vợ - Trần Oải Liên - quản lý. "Tôi chạy bộ cả ngày, nhiều khi tiền đi taxi cũng không có... Ở nhà, vợ đối xử với tôi tệ lắm. Hàng ngày tôi phải nấu cơm, pha cà phê, lau nhà, giặt quần áo...", anh đùa. Nam diễn viên tự nhận không lãng mạn, ít tặng quà cho vợ.
Một khán giả hỏi Châu Nhuận Phát muốn sống giống nhân vật nào nhất trong số các vai từng thể hiện, anh đáp: "Tôi không cần giống nhân vật nào cả. Mà hình như kết cục phim nào nhân vật của tôi cũng chết thì phải".
Trước đó, Trần Hội Liên cho biết mỗi tháng đưa cho chồng 800 HKD (102 USD, tương đương 2,4 triệu đồng) tiền tiêu vặt. Tài tử thích ăn ở quán nhỏ, sạp hàng lề đường. Anh dùng chiếc điện noại Nokia đời đầu 17 năm và chỉ thay mới vì bị hỏng. Giải thích điều này, Châu Nhuận Phát nói: "Thực ra chúng tôi không cần quá nhiều tin tức mà cần học cách lắng nghe tiếng lòng người khác".

Paparazzi Hong Kong từng ghi lại cảnh tài tử mua một chiếc áo 98 HKD (290 nghìn đồng), đôi dép lê 15 HKD (45 nghìn đồng). Anh quan niệm: "Quần áo không phải mặc cho người khác xem, mặc thế nào bản thân cảm thấy thoải mái là được".
Tài tử Thần Bài và Trần Oải Liên kết hôn năm 1986, từng trải qua nỗi đau sảy thai. Trong lần phỏng vấn gần đây, đôi vợ chồng thổ lộ bằng lòng, vui vẻ với cuộc sống không con cái. 
 

Châu Nhuận Phát mặc quần short thăm mỹ nhân 'Bến Thượng Hải'

Triệu Nhã Chi bày tỏ sự vui mừng khi tái ngộ Châu Nhuận Phát sau nhiều năm.

Triệu Nhã Chi mới đây chia sẻ trên Weibo ảnh chụp cùng Châu Nhuận Phát, tiết lộ nam diễn viên đến thăm cô ở trường quay Tám người đàn bà, một vở kịch. "Hứa Văn Cường tới thăm, mọi người đều xôn xao bất ngờ", Triệu Nhã Chi viết.
Châu Nhuận Phát mặc trang phục thể thao thăm người tình màn ảnh một thời.
Châu Nhuận Phát mặc trang phục thể thao thăm "người tình màn ảnh" một thời.
Nữ diễn viên chia sẻ trên On cô quay phim ở gần nơi Châu Nhuận Phát chạy bộ, anh mua ngỗng quay tới cho cả đoàn rồi đi chạy. Anh quay lại gặp cô sau khi tập thể dục.
Nhã Chi cho biết cô rất vui mừng vì nhiều năm không gặp tài tử. Các đồng nghiệp ở trường quay đều đùa "Hứa Văn Cường, Phùng Trình Trình tái ngộ".
* Châu Nhuận Phát - Triệu Nhã Chi trong "Bến Thượng Hải"
  
Châu Nhuận Phát - Triệu Nhã Chi đóng tình nhân trong Bến Thượng Hải năm 1980. Tác phẩm được TVB xếp đứng đầu danh sách 10 phim hay nhất của đài thập niên 1980.
Triệu Nhã Chi và Châu Nhuận Phát đều ngoài 60 tuổi, vẫn đều đặn đóng phim. Năm nay, Nhuận Phát sẽ ra mắt phim Vô song, đóng cùng Quách Phú Thành.
Như Anh

Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần

Triệu Nhã Chi gây ấn tượng với phong cách trẻ trung, năng động.

Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Triệu Nhã Chi mới đây diện quần short, xuất hiện cùng chồng - doanh nhân Hoàng Cẩm Sâm. Ở tuổi 63, cô giữ được vóc dáng thon gọn.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Cựu diễn viên TVB có gu thời trang đa dạng, khi khỏe khoắn, lúc thanh lịch.
Triệu Nhã Chi cùng chồng, con trai trên thảm đỏ Kim Tượng 2016.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Diễn viên gây ấn tượng khi phối hai màu đen trắng ở sân bay.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Người đẹp yêu thích trang phục đen trắng kiểu dáng công sở.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Cô sở hữu bộ sưu tập mắt kính, túi xách đa dạng.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Triệu Nhã Chi diện váy ngắn quá đầu gối, kết hợp áo choàng màu nổi.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Người đẹp theo đuổi mốt hở vai.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Khi tham gia sự kiện, người đẹp Hong Kong thường chọn trang phục sang trọng, trang nhã. Năm 2016, cô nhận nhiều lời khen ngợi với bộ jumpsuit lệch vai màu rực rỡ.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Diễn viên duyên dáng trong thiết kế pha xuyên thấu ở ngực, ống tay.
Mỹ nhân 'Bến Thượng Hải' mặc như gái đôi mươi ở tuổi lục tuần
Cô mặc áo thun, quần jeans năng động trong đời thường. Triệu Nhã Chi là tên tuổi lớn trong làng phim Hoa ngữ, có nhiều tác phẩm để đời như Bến Thượng Hải (đóng cùng Châu Nhuận Phát), Sở Lưu HươngTân Bạch Nương Tử truyền kỳNgười tình của Tần Thủy Hoàng...
 
Bến Thượng Hải - Châu Nhuận Phát

Châu Nhuận Phát: từ Tiếu ngạo giang hồ đến Bến Thượng Hải

Châu Nhuận Phát trong phim Thần bài (2015)
Châu Nhuận Phát trong phim Thần bài (2015) - Ảnh: Bona Films.
Châu Nhuận Phát sinh ra và lớn lên ở đảo Nam Á, thuộc một hòn đảo nhỏ ở Hong Kong. Cha mất sớm, nên anh sớm thay cha gánh vác trách nhiệm của người đàn ông trụ cột trong gia đình, giúp mẹ làm những công việc đồng áng, chăn nuôi.
Vì nhà nghèo, nên học xong tiểu học, Châu Nhuận Phát phải ra ngoài kiếm việc làm, giúp mẹ chia sẻ gánh nặng kinh tế gia đình.
Trước khi gia nhập làng giải trí, Châu Nhuận Phát từng làm qua nhiều việc như khuân vác, đưa thư, nhân viên phục vụ, tiếp thị, bán hàng… Do quen cuộc sống bình dị, hai bữa cơm rau, nên sau này dù trở thành ngôi sao nổi tiếng, Châu Nhuận Phát vẫn thích ăn các món dân dã: cá viên chiên, khoai lang nướng, đậu hủ chiên… thậm chí anh vẫn tự cho mình là người nhà quê.
Năm 1980, Châu Nhuận Phát nổi như cồn với vai Hứa Văn Cường trong phim Bến Thượng Hải.
Năm 1980, Châu Nhuận Phát nổi như cồn với vai Hứa Văn Cường trong phim Bến Thượng Hải -Ảnh: TVB
Năm 18 tuổi, một lần tình cờ Châu Nhuận Phát đọc được mẩu quảng cáo mở lớp đào tạo diễn xuất TVB khóa 3, anh quyết định đăng ký tham gia, lúc đó không phải vì anh thích nghề diễn mà chỉ muốn thử tài mà thôi.
Trong thời gian tham gia lớp đào tạo diễn xuất, Châu Nhuận Phát phát hiện bản thân thích thú với nghề này. Khi tốt nghiệp lớp còn lại 20 học viên, nhưng TVB chỉ ký hợp đồng với 10 người trong đó có Châu Nhuận Phát.
Năm 1976, Châu Nhuận Phát được giao đảm nhận vai chính trong 2 bộ phim Giang hồ tiểu tử  Đại giang nam bắc. Có một ngẫu nhiên khá thú vị là bộ phim Triều cường (1976) giúp anh thành danh, cũng là bộ phim màu nhiều tập đầu tiên của TVB.
Châu Nhuận Phát vai Lệnh Hồ Xung trong phim Tiếu ngao giang hồ (1984).
Châu Nhuận Phát vai Lệnh Hồ Xung trong phim Tiếu ngạo giang hồ (1984).
Năm 1980, Châu Nhuận Phát nổi như cồn với vai Hứa Văn Cường trong phim Bến Thượng Hải. Đây được xem là tác phẩm tiêu biểu của anh trên màn ảnh nhỏ TVB. Năm 1984, Châu Nhuận Phát tạo thêm cú đột phá với vai Lệnh Hồ Xung trong phim Tiếu ngạo giang hồ.
Tuy Châu Nhuận Phát khá quen thuộc với khán giả màn ảnh nhỏ, nhưng đối với khán giả của điện ảnh thì anh vẫn là người xa lạ. Năm 1981, Châu Nhuận Phát có cơ hội đóng vai nam chính đầu tiên trong bộ phim Câu chuyện Hồ Việt của nữ đạo diễn Hứa An Hoa.
Từ đó, sự nghiệp điện ảnh của Châu Nhuận Phát mới dần khởi sắc. Năm 1985 anh đoạt giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc tại Asia Pacific Film Festival lần lần 30 với bộ phim Chờ đợi bình minh.
Năm 1986, bộ phim Bản sắc anh hùng đưa Châu Nhuận Phát bước lên đỉnh cao sự nghiệp. Sau đó, anh liên tiếp đóng nhiều bộ phim xã hội đen và phim hài.
Bản thân anh không thích những cảnh bạo lực mà chỉ thích những phim tình cảm, làm rung động lòng người bằng diễn xuất nội tâm. Hai bộ phim mà Châu Nhuận Phát yêu thích nhất đó là Câu chuyện A Lang và Câu chuyện thần thoại của mùa thu.
Với bộ phim An Na và quốc vương, Châu Nhuận Phát đã chứng minh rằng diễn viên châu Á vẫn có khả năng đảm nhận vai chính trong tác phẩm của Hollywood.
Với bộ phim Anna và quốc vương, Châu Nhuận Phát chứng minh diễn viên châu Á có khả năng đảm nhận vai chính trong phim Hollywood.
Năm 1987, Châu Nhuận Phát nhờ bộ phim Câu chuyện thần thoại của mùa thu đăng quang Ảnh đế Kim Mã Đài Loan lần thứ 24. Cùng năm, anh nhờ bộ phim Bản sắc anh hùng đoạt giải Nam diễn viên xuất sắc - Kim Tượng Hong Kong lần thứ 6.
Năm 1988, Châu Nhuận Phát tiếp tục “rinh” giải thưởng Nam diễn viên xuất sắc - Kim Tượng Hong Hong lần thứ 7 với bộ phim Long hổ phong vân.
Năm 1990, Châu Nhuận Phát lần thứ 3 đăng quang Ảnh đế Kim Tượng với bộ phim Câu chuyện A Lang. Mãi cho đến nay thành tích này chỉ có Lương Triều Vỹ mới sánh ngang với Châu Nhuận Phát.
Năm 1991, Châu Nhuận Phát ít tham gia đóng phim vì 2 lý do: thứ nhất tình hình thị trường điện ảnh Hong Kong giảm sút, thứ hai các bộ phim xứ Cảng Thơm không còn làm vừa lòng anh nữa.
Châu Nhuận Phát sẳn sàng hạ thù lao để đóng bộ phim võ hiệp Ngọa hổ tàng long của đạo diễn Lý An.
Châu Nhuận Phát sẳn sàng hạ thù lao để đóng bộ phim võ hiệp Ngọa hổ tàng long của đạo diễn Lý An.
Image result for Châu Nhuận Phát mau nhuom bai thuong hai photos
Image result for Châu Nhuận Phát mau nhuom bai thuong hai photos
Sau Bến Thượng Hải, Châu Nhuận Phát lại tiếp tục thành công qua vai Lệnh Hồ Xung trong phiên bản truyền hình năm 1984 của tiểu thuyết võ hiệp Tiếu ngạo giang hồ .
 
    Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang tổng hợp   db43c148
Image result for eagle flying moving photos
Xem thêm...

Dược sĩ đầu tiên của nước Mỹ

Dược sĩ đầu tiên của nước Mỹ

Sean Bảo

 

Lời giới thiệu: Ở những nơi có người Việt đông đảo, chúng ta có thể nhận thấy khá nhiều gương mặt trẻ người Việt ở những quầy thuốc. Ngành Dược là một trong những ngành được nhiều sinh viên gốc Việt chiếu cố, có lẽ nhờ lương cao và không “nặng nhọc” tay chân. Tuy nhiên, học Dược cũng cần những tiêu chuẩn cao, đặc biệt là trí nhớ thật tốt… Chúng ta thử trở lại ngày xưa, những người Dược sĩ đầu tiên của đất Mỹ làm việc ra sao….

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my3
Chân dung Dufilho và bằng dược sĩ số 001 của tiểu bang Louisiana.

Ở Mỹ, Pharmacy ngày xưa gọi là Apothecary, nghĩa là cửa hàng, nhà kho, nơi đơn giản được điều hành bằng chủ nhân có 6 tháng thực tập kiến thức y khoa sơ sài. Thời ấy chưa có các tiêu chuẩn và luật lệ trong việc chữa, phòng bệnh và bán thuốc. Nhưng bắt đầu vào năm 1804, sau khi nước Mỹ mua được vùng đất Trung Mỹ gọi là Louisiana Purchase từ Pháp, thì tiểu bang Louisiana là nơi đầu tiên đã thay đổi lịch sử dược khoa nước Mỹ,

New Orleans là thành phố đô hội và phát triển nhất nước vào những năm 1800. Cửa ngõ vào nước Mỹ với thương cảng từ vịnh Mễ Tây Cơ và con sông cả Mississippi, nơi còn lại dấu tích huy hoàng của cựu đế quốc Pháp và văn minh Châu Âu, nơi rộn ràng tấp nập thương buôn và di dân tụ về từ hơn 25 quốc gia trên thế giới, trong số đó có cả người nô lệ và kẻ giang hồ tứ xứ. Những chiếc tàu thương buôn tấp nập làm nên thủ đô tráng lệ sầm uất, nhưng cũng mang đến những dịch bệnh kinh hoàng, trong đó có bệnh sốt vàng da do muỗi lây lan. Với vùng đầm lầy và khí hậu ẩm thấp, dịch lan rộng nhiều lần từ năm 1796, gia đình Thống đốc lãnh thổ Louisiana là William C.C. Claiborne nhiễm bệnh, vợ và con gái mất, 5 năm sau người vợ thứ nhì cũng nhiễm bệnh qua đời.

Dịch bệnh tiếp tục hoành hành hàng năm, có nơi cao đến 1,300 người chết trong một tuần. Mùa hè năm 1853, 1 phần 5 số người di dân Irish ở Baton Rouge chết vì dịch. Nhà người chết bị phong tỏa và treo lá cờ vàng cảnh báo, người ta còn gọi sốt vàng da là yellow jack (thủy thủ gọi jack là lá cờ).

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my2
Các phẩm vật Voodoos dùng cúng trừ tà, chữa bệnh
 Louisiana là tiểu bang đầu tiên đòi hỏi dược sĩ phải có bằng hành nghề. Sau khi Thống đốc Claiborne thành lập một hội đồng giám thị y khoa năm 1816, khảo thí vấn đáp 3 giờ đồng hồ trong một kỳ thi đầu tiên ở Cabildo trong khu quảng trường Jackson. Người dược sĩ đầu tiên được cấp bằng là Louis Dufilho Jr., một dược sĩ di dân người Pháp. Sau khi tốt nghiệp trường thuốc ở Paris, Dufilho đến Mỹ định cư ở Louisiana. Năm 1823 ông mở pharmacy.

Ngoài những thứ thuốc thông dụng để chữa bệnh, trong pharmacy của ông vẫn có phổ biến những con đỉa sống, thuốc phiện, nước soda như coke để pha thuốc uống và ngay cả các phương thức gọi hồn, cúng vong, trừ tà đuổi quỷ mà người nô lệ Haiti mang theo đến New Orleans gọi là Voodoo. Ông không phải là phù thủy, thầy cúng như các người di dân trong bộ lạc Châu Phi, nhưng Dufilho cũng bán các phẩm vật và cỏ cây, củ rễ cho dân thành phố mua về cúng bái, phù phép…

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my4
Đỉa sống dùng hút máu trong pharmacy

Các dược sĩ thời ấy cũng là bác sĩ, họ khám bệnh và cho thuốc. Các dược sĩ pha chế thuốc men thời hoang sơ ấy cũng như các vị bán thuốc Bắc, thuốc Nam xứ mình. Họ dùng cây cỏ, rễ, lá, khoáng chất trong thiên nhiên, động vật, ngay cả côn trùng để làm thuốc. Giã trong cối đá bằng chày, nghiền nát, dùng bột vo lại thành viên thuốc, hay pha vào soda, syrup. Cối chày nghiền thuốc ngày nay còn được dùng làm biểu tượng cho Pharmacy.

Những lọ nước có nhiều màu được trưng bày sau các cửa kính của pharmacy, khách bộ hành đi ngang đều ngước nhìn. Những chai nước màu thủy tinh này về sau được cải tiến cho đẹp và bắt mắt bằng các quả cầu treo gọi là “show globes”, chúng như các đèn chùm, hắt ra ánh sáng khi dọi đèn vào.

Show globes đã được dùng ở Châu Âu từ thế kỷ 14, trở thành biểu tượng cho pharmacy cũng như các ống màu trắng đỏ xoay quanh biểu tượng cho các tiệm hớt tóc barber. Ở tầng trệt, dọc tường là hàng đống các chai lọ thuốc trên các ngăn kệ, có cả các dụng cụ sắc bén để cưa xương, xẻ da và các loại hóa chất. Các tấm bảng ghi phương thức điều trị, nước hoa, mỹ phẩm và ngay cả các phẩm vật cúng bái cho việc cầu hồn. Tầng lầu có phòng ngủ, nghiên cứu của chủ nhân, phòng cho bệnh nhân với thiết bị và dụng cụ gây mê.

Cũng trong pharmacy đầu tiên này ở Louisiana có bán whiskey, thời cấm rượu của Mỹ đã dành cho các y, dược sĩ được phép bán rượu, cồn, thuốc phiện như là thuốc mua toa. Ngay cả vào đầu thế kỷ 19, phụ nữ bị quặn bụng hành kinh còn dùng băng vệ sinh nhúng với thuốc phiện và cây cà dược để giảm đau. Ðằng sau vườn có một sân trồng các cây làm thuốc, cũng như chúng còn được dùng trong y khoa ngày nay.

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my5
Louis Dufilho Jr. Pharmacy ở New Orleans.

Dược sĩ đều pha hay cho uống thuốc với soda. Các bồn phun soda như quầy giải khát với đủ các mùi vị, có khi pha cồn và cả thuốc phiện. Thuốc phiện, laudanum và heroin dùng giảm ho, đau, gây mê, trị tiêu chảy và được dùng phổ biến điều trị hầu như bá bệnh. Bệnh nhân vào pharmacy mua các con đỉa, đem đến bác sĩ để cho đỉa hút các máu được xem là độc gây bệnh, hay cho là bị dư máu.

Thời ấy các y sĩ chữa trị bằng nhiều phương pháp thô sơ lạ kỳ.Họ làm cho bệnh nhân nôn tháo ra, cho uống thủy ngân… Nhưng phổ biến là trích máu, cho chảy hết máu được xem là “độc” trong người bệnh nhân ra bằng con đỉa hút. Từ ngàn năm trước, cứ nhức đầu hay sốt nóng thì bác sĩ làm việc đầu tiên là cho máu chảy từ tĩnh mạch. Họ dùng dao hay gỗ vót nhọn xẻ da và hứng máu trong chậu. Nếu có các con đỉa hút máu thì hiệu quả hơn, vì khi hút máu đỉa tiết nước bọt gây tê và chất chống đông máu.

Cái chết của vị Tổng thống Mỹ đầu tiên George Washington cũng do mất máu nhiều vì phương thức điều trị y khoa cổ điển này. Sáng ngày 13 tháng 9, 1799 ông thức dậy với cổ họng đau rát và sau đó mệt dần. Ngày hôm trước ông đã bị cảm lạnh khi đi tuần tra trong đồn điền dưới trời băng tuyết. Ông cho người trích gần 2 ly máu. Ngày sau, 3 vị bác sĩ đến và tiếp tục trích máu. Trong vòng 16 giờ đồng hồ hơn 3 lít máu chảy ra đã lấy đi mạng sống của ông. Vào đến cuối những năm 1800 thì phương pháp điều trị này mới chấm dứt.

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my1
Toa thuốc bằng vải được lưu trữ trong pharmacy

Khi những người di dân đến vùng Tân Thế Giới, họ vượt qua mọi khó khăn, bệnh dịch, chống chọi với thổ dân và tồn tại lập nên thuộc địa Jamestown đầu tiên năm 1607, thì mãi đến năm 1752 bệnh viện đầu tiên mới được xây ở Pennsylvania. Hẳn nhiên trong bệnh viện này có pharmacy. Sau đó thì toàn quốc có chừng 170 bệnh viện. Năm 1821, 5 năm sau khi Dufilho nhận bằng dược sĩ đầu tiên của nước Mỹ thì trường Ðại học dược Philadelphia đầu tiên của nước Mỹ ra đời. William Procter Jr. là dược sĩ tốt nghiệp trường thuốc này năm 1837, ông xuất bản cuốn sách thuốc đầu tiên

The American Journal of Pharmacy, 1852, mục đích chính dùng thuốc chủ yếu trong chữa bệnh nhắm vào 3 phương pháp: tẩy độc tố trong cơ thể, làm cho nôn tháo ra và toát mồ hôi. William Procter Jr. được xem là cha đẻ củangành dược ở Mỹ. Nhưng xét về thời gian và tấm bằng của tiểu bang Louisiana, thì Dufilho, một người di dân Pháp, mới thực sự là dược sĩ đầu tiên của Mỹ.Bằng luật pháp, Louisiana là tiểu bang đầu tiên trong nước quy định giấy phép hành nghề dược, dược sĩ phải được trang bị kiến thức khoa học hiện đại sau nhiều năm học hành và thực tập. Thay vì mê tín và lạc hậu, dùng súng cà nông bắn lưu huỳnh vào không khí để xua đuổi “khí độc”, Dufilho đã dùng ký-ninh, thuốc được tìm thấy trong vỏ cây Cinchona ở Peruđể điều trị sốt vàng da và tả lị.

Ông có người em trai bị mất vì sốt vàng da, nên ông lao vào chăm sóc chữa trị cho hơn 130 ngàn bệnh nhân bị bệnh dịch. Ông cũng nghiên cứu và chế tạo các phương thuốc từ cây cỏ, các công thức và tỉ lệ các dược phẩm được ghi chép tỉ mỉ, các toa thuốc chỉ định bọc trong những túi vải của từng khách hàng bệnh nhân còn được lưu lại trong pharmacy của ông. Dufilho còn tham gia Hiệp hội Howard, tiền thân của Hội Chữ Thập Ðỏ. Ðóng góp không nhỏ của ông đã làm thay đổi nền tảng dược khoa và phương thức điều trị cho bệnh nhân.

duoc-si-dau-tien-cua-nuoc-my
George Washington được điều trị bằng trích máu năm 1799

Pharmacy của Dufilho ngày nay được trùng tu và bảo tồn như cách đây 200 năm. Những cối, chày nghiền thuốc; những kệ chứa đầy chai, lọ, hũ; cân đo lường, các cưa xương và khoang sọ, ghế khám sản phụ và các loại thuốc sử dụng thời ấy. Du khách có thể thấy chân dung của ông với tấm bằng dược sĩ đầu tiên mang số 001 của Hội đồng Dược khoa Louisiana, chỉ cách vài góc phố từ bến sông Mississippi, nằm trong khu French Quarter, tiếng nhạc Jazz âm vang trong thành phố cổ, hương Cafe du Monde nồng nàn. Và dấu tích lịch sử của Dufilho, một người di dân Pháp được xem là dược sĩ đầu tiên của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ – đất nước của những người di dân.

 

New Orleans Pharmacy Museum - Louis J. Dufilho,

Jr. was America's First Licensed Pharmacist.

 

* ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ *

 

Hồng Anh st

Xem thêm...

Nhà sách Khai Trí xưa

 

 Nhà sách Khai Trí xưa

Kỷ niệm của cậu học trò ăn cắp sách

 

Ông Nguyễn Hùng Trương

( Chủ nhân nhà sách Khai Trí)

 

 Nhắc tới Sài Gòn xưa, ngoài những công trình kiến trúc, con người,… thì sách cũng là một phần không thể thiếu. Khi bàn về sách thì mọi người sẽ không bỏ qua phần sách đó của nhà xuất bản nào. Bữa nay, Sài Gòn Năm Xưa sẽ nói về nhà sách kiêm nhà xuất bản Khai Trí. Chủ của nhà sách tên là Nguyễn Hùng Trương, được mọi người hay gọi với tên ông “Khai Trí”.

Ông “Khai Trí” - Nguyễn Hùng Trương, sinh năm 1926 tại Thủ Đức. Thuở nhỏ, ông thường nhịn ăn sáng, dùng 2 đồng xu mẹ cho để mua báo đọc. Lên Sài Gòn học trung học ở Petrus Ký, ông được sắm cho chiếc xe đạp cũ để cuối tuần đạp về nhà, đầu tuần trở lên với món tiền đủ để tiêu xài dè sẻn trong tuần. Nhưng cứ mỗi chiều thứ hai là ông tiêu sạch số tiền đó vào sách báo rồi cả tuần nhịn ăn sáng, chỉ uống nước lã cho đỡ đói.

Sách ông mua hầu hết là sách báo nước ngoài, vào thập niên 1940 ông đã gây dựng được một tủ sách có giá trị. Bạn bè đến chơi, thấy ông có nhiều sách hay thường nhờ ông mua giùm. Có lần, chỉ 5 người nhờ nhưng ông mua đến 10 cuốn để được hưởng 30% hoa hồng. Số sách dư ra, ông đem ký gửi ở quán sách. 3 hôm sau, người chủ quán hỏi ông sách loại đó còn không, nếu còn thì đem tới tiếp vì sách gửi trước đã bán hết rồi. 

Từ đó, ông nảy ra ý định mua sách báo ở nước ngoài về gửi bán. Sách ông chọn là loại sách có giá trị, quý hiếm, nhiều người cần mà trong nước không có bán. Lúc đầu mua mỗi thứ vài chục cuốn, thấy bán chạy ông mới tăng số lượng lên, có khi cả nghìn cuốn. Có người nói rằng ông Khai Trí khởi nghiệp bằng chiếc xe đẩy bán sách, thường đậu trước trường Chassesloup Laubat (nay là trường THPT Lê Quý Đôn) đường Hồng Thập Tự (nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai).
 
~~<><><><>~~

Nếu tôi nhớ không lầm, đó là vào khoảng giữa năm 1959 hay 1960, báo chí đăng tin về một cậu học sinh khoảng chừng 14 -15 tuổi, gương mặt thông minh đĩnh ngộ và câu chuyện ở nhà sách Khai Trí (báo chí giấu tên và cũng không cho biết trường cậu bé học, thật ra cậu là học sinh trường Pétrus Ký).

Thời chúng tôi còn học trung học, tức dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm, sách tiếng Việt ít nên muốn thi đậu bắt buộc phải dùng sách tiếng Pháp, như Toán hình học, Toán đại số, Toán vật lý… Học lớp Đệ tứ (lớp 9 bây giờ) mà làm hết cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs gồm 1.144 bài thì nhất, đi thi trung học chắc ăn như bắp.

Nhà sách Khai Trí xưa.

Thời ấy các tiệm sách lớn như Khai Trí chẳng hạn không có nhân viên bảo vệ mặc đồng phục ngồi gác ở cửa như bây giờ, mà có các nhân viên giả làm khách hàng, trông nom, ngăn chặn những người muốn ăn cắp sách.

Buổi sáng hôm ấy, cậu học sinh này cứ lang thang mở coi hết cuốn này đến cuốn khác ở chỗ các giá sách tiếng Pháp. Việc lấm lét nhìn tới nhìn lui của cậu bé khiến nhân viên trông coi khu sách tiếng Pháp nghi ngờ. Lúc cậu đi ra, họ giữ lại, sờ ngực áo cậu và lôi ra một cuốn Toán Hình học và Đại số của Réunion de Professeurs quý giá đã nói ở trên.

– Tại sao cậu ăn cắp sách?

Cậu bé tái mặt không nói nên lời. Chiếc phù hiệu trên ngực áo cậu cho biết cậu học trường Pétrus Ký, một trong bốn trường trung học công lập lớn nhất rất nổi tiếng tại Sài Gòn lúc bấy giờ: Gia Long, Trưng Vương, Pétrus Ký, Chu Văn An.

– Hừ, học sinh trường Pétrus Ký mà ăn cắp sách! Tôi gọi cảnh sát đến bắt để cậu chừa cái thói đó đi!

Họ lôi cậu bé tới chỗ quầy thâu tiền của cô thâu ngân viên, nhờ cô giữ cậu giùm rồi đi gọi cảnh sát. Cậu bé sợ hãi khóc như mưa như gió:

– Lạy chị, nhà em nghèo không có tiền mua sách, chị nói với chú ấy tha cho em đừng gọi cảnh sát…

Cậu bé khóc quá khiến cô thâu ngân viên cũng thấy mủi lòng:

– Ba má em làm gì mà nghèo?

– Ba em chết, má em quét chợ An Đông…

– Mẹ quét chợ An Đông mà con học Pétrus Ký? Em học đến đâu rồi?

– Dạ thưa quatrième année. Chị tha cho em, nếu cảnh sát bắt, đưa giấy về trường em bị đuổi học tội nghiệp má em…

– Các em quen với tiếng Pháp lắm phải không?

– Dạ.

– Bởi vậy nên mới lấy trộm sách Pháp. Bằng bấy nhiêu mà đã học lớp Đệ tứ, sắp thi Trung học là giỏi lằm. Nhưng chú ấy đã đi gọi cảnh sát thì biết làm sao…

Cậu bé sợ quá lại khóc…

 Từ đầu đến giờ có một ông đã lớn tuổi, ăn mặc lịch sự vẫn đứng theo dõi câu chuyện. Thấy cô thâu ngân nói thế, ông bảo cô ta:

– Thôi được, cuốn sách giá bao nhiêu để tôi trả tiền. Học trò nghèo mà, lấy một cuốn sách, lỡ bị đuổi học tội nghiệp…

Cô thâu ngân viên chưa biết giải quyết thế nào thì đúng lúc đó ông Nguyễn Hùng Trương, chủ nhà sách mà mọi người vẫn gọi là ông Khai Trí, từ ngoài đi vô.

Nhà sách Khai Trí xưa - Kỷ niệm của cậu học trò ăn cắp sách
Ông Khai Trí (trái).

Thấy chuyện lạ, ông dừng lại hỏi chuyện gì. Cô thâu ngân viên thuật lại sự việc và ông khách cũng đề nghị trả tiền như ông đã nói với cô thâu ngân. Ông Khai Trí cầm cuốn sách lên coi sơ qua rồi nói:

– Phải học trò giỏi mới dùng tới cuốn sách này chứ kém không dùng tới. Cám ơn lòng tốt của ông nhưng để tôi tặng cậu ta, không lấy tiền và sẽ còn giúp cậu ta thêm nữa…

Ông trao cuốn sách cho cậu bé, thân mật vỗ vai khuyên cậu cố gắng học hành rồi móc bóp lấy tấm danh thiếp, viết vài chữ, ký tên và đưa cho cậu:

– Từ nay hễ cần sách gì cháu cứ đem danh thiếp này đến đưa cho ông quản lý hay cô thâu ngân, cô ấy sẽ lấy cho cháu. Ngày trước bác cũng là học sinh trường Pétrus Ký mà…

Ông bắt tay, cám ơn ông khách lần nữa rồi đi vào trong.

Ba năm sau, nghe nói cậu bé đậu xong Tú tài phần II, được học bổng du học nước ngoài, hình như sang Canada.

 

๑▬▬▬▬●▬▬▬▬๑

 

 

Ông Nguyễn Hùng Trương

và nhà sách Khai Trí

Nguyễn Ngọc Chính

Khi đồng bào miền Bắc di cư vào Nam năm 1954 sau Hiệp Ðịnh Geneve (20/7/1954), nhà sách Khai Trí đã có mặt tại Sài Gòn từ hai năm trước đó. Tôi di cư sớm hơn, vào Ðà Lạt năm 1953 và trong những chuyến về chơi thủ đô, nhà sách Khai Trí là một trong những địa điểm tôi thường lui tới để thỏa mãn tính tò mò, tìm hiểu về thế giới sách vở tại đây.

Dạo đó, mỗi chiều cuối tuần người Sài Gòn thường rủ nhau đi “bát phố” Bonard, hết đi lên rồi lại đi xuống, suốt con đường từ Quốc Hội (sau này đổi là Nhà Hát Lớn) đến chợ Bến Thành. Kể từ thời Ðệ Nhất Cộng Hòa, Bonard được đổi tên thành Lê Lợi. Ðặc biệt con đường này chỉ đông người phía bên phải theo hướng từ tòa nhà Quốc Hội đi đến cuối đường là chợ Bến Thành.

 Ðường Lê Lợi đông người “bát phố” vì trên suốt con đường có nhiều địa chỉ nổi tiếng… Nhà hàng Givral nằm ngay góc Catinat (đường Tự Do, sau 1975 đổi là Ðồng Khởi) và Bonard. Nơi này được mệnh danh là “Khu tứ giác Eden” gồm Passage Eden có rạp ciné Eden của gia đình họ Huỳnh Phú, đầu kia của tứ giác là nhà hàng Givral (góc Tự Do và Lê Lợi)…

Khu tứ giác này ngày nay đã biến mất hình dạng, để lại cho những người Sài Gòn xưa nhiều nuối tiếc. Kiến trúc “hiện đại” đã làm mất đi những đường nét cổ kính từ thời Pháp thuộc của Sài Gòn. Vẫn biết cuộc sống là luôn thay đổi nhưng ở một chừng mực nào đó thì vẫn còn đọng lại đâu đây những nuối tiếc, hoài cổ.


Tập san Sử Ðịa số cuối cùng.

Rồi sau này, năm 1962, có rạp Rex, “rạp cinê đầu tiên có máy lạnh,” có “thang cuốn” của tỷ phú Ưng Thi được khai trương theo mô hình rạp Rex tại Paris. Rex nằm ngay ngã tư Lê Lợi-Nguyễn Huệ lúc nào cũng dập dìu “tài tử giai nhân” đi xem phim hoặc không tiền thì đi… nhìn người ta xem phim!

Xuống đến ngã tư Lê Lợi-Pasteur có tiệm kem Mai Hương, ngày nay là kem Bạch Ðằng. Ðây là địa chỉ dừng chân của những người trung lưu, không đủ tiền ngồi Givral vốn dành cho giai cấp thượng lưu, “quý tộc,” kể cả những trai thanh gái lịch con nhà giàu.

Ði thêm vài bước nữa là đến tiệm sách Khai Trí, giang sơn của giới “mọt sách” bình dân; vì nếu “trí thức” hơn, người ta ghé vào nhà sách Xuân Thu trên đường Catinat (Tự Do). Xuân Thu có gắn máy lạnh và chuyên bán sách báo nhập từ nước ngoài với giá cao, và dĩ nhiên chỉ dành cho giới “quý tộc.”

Lần đầu tiên nghe đến tên Khai Trí không hiểu sao tôi lại nghĩ ngay đến Hội Khai Trí Tiến Ðức ngày xưa tại Hà Nội (1). Nhà sách ở Sài Gòn cũng như hội đoàn ngoài Hà Nội đã cùng một mục đích “khai tâm mở trí” cho người Việt thời Pháp thuộc cũng như thời VNCH.

Ðường Lê Lợi cũng có thể gọi tên là con đường “văn hóa” vì ngay cạnh Khai Trí (số 60-62 Lê Lợi), còn có nhiều nhà sách khác như Dân Trí, Thanh Tuân và Phúc Thành nằm chen vai thích cánh bên nhau. Tuy cùng cạnh tranh trên đường Lê Lợi nhưng Khai Trí vẫn nổi bật vì chiếm hẳn hai căn nhà bề thế; hơn nữa việc nổi tiếng còn do tài lèo lái và quản lý của người chủ. Ðó là ông Nguyễn Hùng Trương nhưng người ta ít biết đến tên ông mà chỉ gọi là: “Ông Khai Trí.”


Nhà sách Khai Trí xưa

Người ta nói ông Khai Trí khởi nghiệp buôn bán “sách vở” bằng 1 chiếc xe đẩy, hình như trước cổng trường Chasseloup Laubat đường Hồng Thập Tự, nay là trường Lê Quý Ðôn, đường Nguyễn Thị Minh Khai. Trong cuộc phỏng vấn của Phan Hoàng tại Sài Gòn được đăng trên báo Tiền Phong năm 2001 mang tựa đề “Vua sách Khai Trí” trở lại TP Hồ Chí Minh,” ông Nguyễn Hùng Trương kể lại thời kỳ khởi nghiệp trên bước đường kinh doanh sách của mình:”Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã mê sách hơn mọi thứ khác. Càng lớn lên thì niềm đam mê sách càng tăng.

Tôi nhớ một ngày nọ có mấy anh bạn đồng môn đến nhờ tôi mua giùm năm cuốn sách về văn học Pháp. Tôi cũng đang cần một cuốn để lưu, nên gởi thư cho nhà xuất bản xin mua sáu cuốn. Ông giám đốc nhà xuất bản gởi thư hồi âm rằng, nếu tôi mua từ mười cuốn trở lên thì sẽ được trừ 30% giá bìa. Nhẩm tính tôi thấy nếu mua luôn mười cuốn thì số tiền chẳng hơn sáu cuốn chưa chiết khấu là bao, nên mượn tiền gởi mua đủ. Nhận sách, tôi đưa mấy anh bạn năm cuốn, tôi lưu một cuốn, còn bốn cuốn đem ký gởi.

Khoảng ba ngày sau tôi ra thăm chừng, không ngờ sách đã bán hết, ông chủ tiệm trả tiền và nói rằng nếu có sách gì cần bán thì cứ đem đến ký gởi… Từ đó, tôi nảy ra ý định tìm các loại sách báo có giá trị, quý hiếm đặt mua ngay tại cơ sở rồi mang ra hiệu sách ký gởi. Rồi khi để dành được số tiền kha khá tôi bắt đầu nghĩ tới chuyện mở nhà sách. Năm 1952, sau một thời gian chuẩn bị vốn liếng và mặt bằng, tôi đã khai trương nhà sách Khai Trí.”

 

Tài sản quý giá nhất của ông Khai Trí là sách báo. Sài Gòn khi đó có khoảng ba mươi tờ nhật báo, hàng chục tuần báo và nguyệt san, bán nguyệt san. Ông tìm mua hết và đóng bìa cứng để lưu trữ. Ðặc biệt hơn cả, ông sưu tập được bộ Paris Match của Pháp từ số 1 cho đến ngày 30 tháng 4, 1975, trong đó có nhiều hình ảnh, tư liệu quý giá về cuộc chiến tranh của Pháp ở Ðông Dương.

Ngoài ra, kho lưu trữ của ông còn 4,000 trang bản thảo từ điển tiếng Việt và gần 300 bản thảo sách nằm trong kế hoạch in thì bị “nửa đường đứt gánh.”Theo lời ông, thật đáng tiếc là kho sách báo ấy hiện bị thất lạc gần hết. Ông nói, tại Mỹ, bộ tạp chí Paris Match nếu còn giữ được thì giá không dưới nửa triệu đô-la.


Ông Khai Trí và nhàn văn Nhật Tiến.

Cũng từ trong nước, nhà văn quá cố Nguyễn Thụy Long, tác giả cuốn tiểu thuyết Loan Mắt Nhung, đã viết về ông Nguyễn Hùng Trương như sau: “Tiệm sách của ông tại đường Lê Lợi mang tên Khai Trí bị nhà nước quản lý, nay mang tên Phahasa của nhà nước. Thuở đó, sau khi các sĩ quan chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị đi cải tạo trước, đến lượt những văn nghệ sĩ bị bắt, tác phẩm thiêu đốt và họ đều bị coi là kẻ có tội, đương nhiên bị bôi nhọ, kết tội là Biệt Kích Văn Nghệ. Ông Khai Trí cũng bị coi là tội phạm, liệt vào hàng văn nghệ sĩ và bị bỏ tù, vì người chiến thắng cho ông là người kinh doanh và phát triển cái văn hóa đồi trụy. Những người đã từng sống ở miền Nam trước giải phóng, ai cũng biết đến ông. Gọi là ông Khai Trí mà quên cái tên cúng cơm của ông là Nguyễn Hùng Trương, ông làm được nhiều công việc lợi ích cho văn hóa Việt Nam, cả đời ông đam mê công việc ấy. Và ông quen biết rất nhiều văn nghệ sĩ ở miền Nam, kể cả những văn nghệ sĩ Bắc di cư 1954.

 

Nhiều vị học giả, nhiều nhà văn nhà thơ, tất cả đều quí mến ông. Có vị nói với tôi, “Ông Khai Trí không khen được thì thôi, chớ có gì đâu để mà nói xấu, để chê bai.” Ðúng vậy, ông Khai Trí là người làm sách, làm văn hóa, kinh doanh mặt hàng ấy, nhưng không thể coi ông là hàng “đầu nậu” xuất bản sách, trái lại rất trân trọng, vì tư cách của ông, con người vừa khiêm nhượng vừa tốt lành của ông.


Ông “Khai Trí” Nguyễn Hùng Trương

với kho sách của ông, ở những năm cuối đời.

Khai Trí là nhà sách bán lẻ nhưng cái tên Khai Trí còn xuất hiện như một nhà xuất bản, nhà phát hành và đồng thời là nhà xuất nhập cảng sách.Ngoài việc xuất bản sách,ông còn chủ trương in tuần báo Thiếu Nhi (Chủ nhiệm: Nguyễn Hùng Trương, Chủ biên: Nhật Tiến) rồi tập san Sử Ðịa (2) do Nguyễn Nhã làm Chủ biên. Ông tâm sự với Phan Hoàng: “Trong tất cả các loại sách, tôi đặc biệt nặng lòng với sách thiếu nhi.Từ năm 1971 tới 1975, tôi chọn lọc xuất bản 300 đầu sách trong bộ Tuổi thơ dành riêng cho các cháu nhỏ.Bên cạnh đó, tôi còn xuất bản tuần báo Thiếu nhi với sự cộng tác của nhiều nhà văn, nhà báo, nhà giáo có uy tín và tâm huyết với trẻ em. Ðây là công việc mà tôi thích thú nhất!”

 

Trên diễn đàn Talawas, tác giả Làng Ðậu bày tỏ lòng tri ân và thành kính với người đã góp công không nhỏ giáo dục và đào tạo một thế hệ thiếu nhi tại miền Nam với “tuần báo giải trí và giáo dục thiếu nhi” như đã ghi trên bìa mỗi số: “Về hình thức, trang bìa và trang cuối của tờ Thiếu Nhi lúc nào cũng được trình bày rất công phu, dùng kỹ thuật in offset, một kỹ thuật tiến bộ (và cũng đắt tiền) nhất thời bấy giờ. Trang bìa thường in hình vẽ của họa sĩ Vi-Vi về các đề tài khác nhau. Có lẽ bức tranh tôi thích nhất là bức Ông đồ, bức tranh này sau đó cũng đã được lên khung trong một bộ tem dưới cái tên cúng cơm của họa sĩ Vi-Vi: Võ Hùng Kiệt.

 

Nếu như trang đầu của tờ báo là một sự trang trọng cần thiết thì trang cuối, ngược lại, đem lại cho độc giả vô vàn thú vị qua các câu chuyện bằng tranh màu nổi tiếng dịch lại từ tiếng nước ngoài, như truyện Tin-Tin, truyện Asterix Obelix, truyện của Walt Disney… Những truyện tranh này đã được chọn lọc rất kỹ trước khi đăng nên có chất lượng cao về nội dung giáo dục. Họa sĩ Vi-Vi cũng có góp phần vẽ minh họa một số truyện tranh Việt Nam.


 Tuần san Thiếu Nhi

Tờ Thiếu Nhi không bao giờ bị khô khan bởi vì nó luôn có các kỳ thi “đố vui có thưởng,” các chuyện cười do độc giả gửi tới cũng như các bài thơ, văn, nhạc, họa của nhiều tác giả, cả già lẫn trẻ. Mục “Truyện cổ tích” cũng thu hút người đọc bằng các truyện của Tô Hoài, Nhật Tiến và nhiều cây bút cừ khôi khác. Ðặc biệt thú vị là hai mục: “Trả lời thắc mắc” và “Tay ngọc bên bếp hồng.”

 

Cũng xin nhắc lại vài câu thuộc loại “hoa thơm cỏ lạ” được giới thiệu trong vô vàn danh ngôn mà tờ Thiếu Nhi đã cho phổ biến trên mặt báo: “Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan” (Ðức Phật), “Lấy chí nhân thay cường bạo, đem đại nghĩa thắng hung tàn” (Nguyễn Trãi) hay “Sự học như con thuyền ngược nước, không tiến ắt lùi”… Làng Ðậu, “độc giả nhí ngày đó,” viết: “Tiền lời của nhà sách khi bán các mặt sách khác đã được đem qua để bù lỗ cho tờ Thiếu Nhi. Có lẽ riêng đối với tôi, một thằng bé đen đủi không quen biết, ông đã hành sử ‘bù lỗ nhiều hơn’; khi tôi hỏi mua 3 tờ Thiếu Nhi vì không đủ tiền mua nhiều, thì đã được ông cho thêm mấy tờ mà tôi muốn.”

 

Ðối với độc giả người lớn, ông Khai Trí “bảo trợ” tập san Sử Ðịa của một nhóm giáo sư và sinh viên trường Ðại Học Sư Phạm Sài Gòn. Số đầu tiên ra mắt bạn đọc năm 1966 và số cuối cùng năm 1975 mang chủ đề “Ðặc khảo về Hoàng Sa và Trường Sa,” một đề tài nóng bỏng sau sự kiện ngày 19 tháng 1, 1974, Hải Quân Trung Cộng chiếm quần đảo Hoàng Sa (Paracells) khi ấy đang thuộc chủ quyền của Việt Nam Cộng Hòa.


Tập san Sử Ðịa phát hành 3 tháng một kỳ, ra được tổng cộng 29 số báo cho đến ngày Sài Gòn thất thủ năm 1975. Ðây là nguồn tài liệu phong phú trong việc khảo cứu, sưu tầm về sử ký và địa lý Việt Nam. Tác giả những bài viết trên tập san Sử Ðịa là những nhân vật nổi tiếng của miền Nam như Hoàng Xuân Hãn, Phan Khoang, Thái Văn Kiểm, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Ngu Í…

 

Khai Trí còn là một nhà xuất bản chuyên in tự điển của miền Nam. Nếu nhà xuất bản Thời Thế in cuốn Việt Nam Tân Từ Ðiển của Thanh Nghị dầy 1069 trang thì Khai Trí đã phát hành một loạt từ điển như Pháp Việt Tự Ðiển của Ðào Ðăng Vỹ với độ dầy lên đến 1276 trang; Anh Việt-Việt Anh Từ Ðiển của Nguyễn Văn Khôn…

 

Thậm chí có những cuốn tự điển rất cần cho việc nghiên cứu nhưng lại khó tiêu thụ trên thị trường nhưng Khai Trí vẫn mạnh dạn xuất bản, chẳng hạn như bộ Hán Việt Từ Ðiển của Thiều Chửu hay Hán Việt Tân Từ Ðiển của Nguyễn Quốc Hùng.

 

Nguyên tắc của kinh doanh nói chung là nhắm vào tiền lãi thu về nhưng một nhà kinh doanh có “tâm” hay có “đạo đức kinh doanh” là biết dung hòa giữa một bên là “lợi nhuận” và phía bên kia là “lợi ích” của xã hội. Ông Nguyễn Hùng Trương là nhà kinh doanh biết kết hợp cả hai cái “lợi” để đóng góp cho nền văn hóa của miền Nam. Ông còn giúp đỡ nhiều anh em văn nghệ sĩ gặp hoàn cảnh khó khăn bằng cách mua tác phẩm của họ, dù chưa in nhưng ông vẫn trả tiền đầy đủ theo kiểu “tiền trao cháo múc.” Ngoài ra, ông tài trợ cho nhiều tờ báo hồi đó ở Sài Gòn, chẳng hạn như tờ nhật báo Sống của Chu Tử.


Theo Kaviti, ông Nguyễn Hùng Trương, sinh năm 1926 tại Thủ Ðức, nhưng cũng có người nói ông sinh tại Biên Hòa. Thời thơ ấu của ông rất cơ cực, thường nhịn ăn sáng và dùng 2 đồng xu mẹ cho để mua báo đọc. Lên trung học ông vào trường Petrus Ký với một chiếc xe đạp cũ.

 

Báo Thanh Niên viết về ông Khai Trí: “Hết sức quảng bác nhưng ông lại rất ít nói về mình, nên ít người biết ông chính là tấm gương sống động: từ hai bàn tay trắng trở thành người kinh doanh ngành sách lớn nhất và uy tín nhất miền Nam.”

 

Trong những ngày đầu Sài Gòn đổi chủ, có người thấy ông chủ Khai Trí trải tấm nylon lớn trên vỉa hè ngay trước cửa nhà sách Khai Trí để bán nốt các số báo Thiếu Nhi còn sót lại. Tờ Thiếu Nhi vốn là báo khổ to, nhưng đến gần 1975 thì nó đã co nhỏ và thu bé mình lại, chỉ còn như một cuốn sổ tay mỏng lét nhưng vẫn giữ nguyên tôn chỉ và mục đích.

 

Năm 1976, chính quyền mới mở đợt “cải tạo văn hóa” tiếp theo sau đợt cải tạo “ngụy quân, ngụy quyền.” Nhà sách Khai Trí bị truất hữu và tịch thu, kho sách 60 tấn bị tiêu hủy. Chủ nhân Nguyễn Hùng Trương bị bắt trong chiến dịch tháng 4, 1976 và đưa đi cải tạo tại trại Z30C Hàm Tân vì tội “biệt kích văn nghệ.”


Một số nhân vật khác trong ngành phát hành sách báo như ông Nguyễn Văn Chà, chủ nhân nhà tổng phát hành Nam Cường, ông Tư Bôn (Paul) chủ nhân cơ sở phát hành Thống Nhất rồi ông chủ các nhà phát hành Ðồng Nai, Ðộc Lập cũng cùng chung số phận vì đã hoạt động trong lãnh vực sách báo “văn chương đồi trụy”…

 

Năm 1991, ông Khai Trí xuất cảnh sang Hoa Kỳ để đoàn tụ cùng gia đình. Theo nhà văn Nhật Tiến, ông Nguyễn Hùng Trương dự định mở lại nhà Khai Trí, nhưng điều trớ trêu là hầu hết các tác phẩm của Khai Trí đã “được” một số nhà xuất bản hải ngoại in lại mà không hề nghĩ đến chuyện… bản quyền!

 

Theo Phạm Phú Minh, một điểm khó khăn nữa là ông Khai Trí vừa thiếu vốn lại thiếu cả nhân lực để gây dựng lại nhà xuất bản tại Mỹ: “Ông Võ Thắng Tiết, giám đốc nhà xuất bản Văn Nghệ ở Nam California, đã tiếp xúc nhiều với ông Khai Trí thời gian ông mới qua Mỹ, cho biết rằng các con của ông Khai Trí nói thẳng rằng họ có thể góp ít vốn cho ông theo khả năng của họ, nhưng hoàn toàn không thể giúp được gì ông, vì ai cũng có công việc cả rồi, không thể nào bỏ việc để cùng cha phiêu lưu theo giấc mộng của ông.”

 

Hình như ông Khai Trí có gặp ông Nguyễn Tấn Ðời để bàn việc góp vốn cho chương trình văn hóa nhưng không đạt được kết quả. Ông Võ Thắng Tiết cho biết, trong số sách vở ông Khai Trí đã chuyển được sang Mỹ có nhiều thứ rất giá trị, như bộ sưu tập đầy đủ của báo Tri Tân và báo Nam Phong, tập san Sử Ðịa thời VNCH cũng không thiếu một số nào, tất cả sắp xếp rất ngăn nắp và khoa học.


Sau năm năm sống tại Mỹ, ông Nguyễn Hùng Trương biết rõ là mình chẳng làm được những gì mong ước cho nên năm 1996 ông Khai Trí về lại Việt Nam để sống luôn tại đây. Nghe nói nhà nước Việt Nam có chủ trương trả lại nhà cửa đã tịch thu năm 1975, ông về nước với đề nghị nhà nước trả lại các cơ sở cho ông; và ông sẽ cùng nhà nước thực hiện các nhà sách tân tiến theo lối Mỹ, trong đó có gian uống cà phê xem sách, có gian thiếu nhi để các em thoải mái tìm tòi…

 

Nhưng những gì ông “nghe nói” đã không đúng với thực tế. Nhà sách Khai Trí của ông đã thành nhà sách quốc doanh Sài Gòn. Nhà khác của ông thì bị chia chác cho cán bộ đã 20 năm qua, họ bán đi bán lại nhiều lần, giá cả càng ngày càng cao. Cuối cùng người ta “cho lại” một phòng trong một căn nhà cũ của ông; và ông sống ở đó, cho đến ngày qua đời, với giấc mộng lớn không bao giờ thực hiện.

 

Con người có niềm đam mê mãnh liệt với sách báo ấy đã ra đi lúc 5 giờ 15 ngày 11 tháng 3, 2005, linh cữu quàn tại nhà riêng số 237 Ðiện biên Phủ (đường Phan Thanh Giản cũ). Nguyện vọng của gia đình là tiền phúng điếu sẽ tặng cho quỹ từ thiện thành phố.

 

Lúc còn sinh thời ông Nguyễn Hùng Trương đã có lần chán nản khi được hỏi bao giờ người ta trả lại nhà sách Khai Trí cho ông.Câu trả lời của ông là.. “năm 3000”! Chẳng khác nào khi diễn tả một chuyện không bao giờ có thể xảy ra, người Sài Gòn thường nói chờ đến… “Tết Congo”!

 



Nhà sách Khai Trí năm xưa giờ là Nhà sách Sài Gòn.

 

▬▬▬▬ Kim Quy st ▬▬▬▬

 

 

 

Xem thêm...

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa

* ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ *

Ngày xưa mỗi lần tôi theo má đi về Bến Tre thăm ngoại và trở lên Sài Gòn, má luôn dùng xe xích lô máy đi ra bến xe Miền Tây và bận trở về nhà cũng vậy. Tôi rất thích ngồi xe xích lô máy, lúc nào cũng ngồi dưới sàn xe. Má và hai em nhỏ ngồi trên nệm xe. Má tôi đem lên Sài Gòn rất nhiều đồ ăn như: gạo, trái cây đủ loại và bánh đủ loại, vậy nên chỉ có xe xích lô máy mới chở được.

Đối với tôi và các ông bạn già, xe xích lô máy có rất nhiều kỷ niệm ngày xưa. Một người bạn trung niên của tôi kể:

“Tôi nhớ lúc nhỏ từ Chợ Lớn đi Sài Gòn, mỗi lần đi không ham taxi, không ham xe bus… mà chỉ đòi cha mẹ ngoắc tay kêu xích lô máy. Gia đình đông bốn năm người, con nít thì ngồi dưới sàn xe, người lớn ngồi trên nệm như ghế salon, xe chạy ù ù, qua mặt xe khác vù vù, cả nhà đưa mặt ra hứng gió, tai nghe máy mô tô, tiếng pô xe nổ phình – phịch – bình – bình oai phong hết sẩy.”

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa

Một người bạn già khác lại nói:

“Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”

Một người lớn tuổi hơn kể, trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm:

“Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng.”

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa
(Ảnh qua jimsobservations.com) 

Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc khách tỉnh lên Sài Gòn, tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây – chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu… Tiếng xích lô máy vang lên giữa cảnh phố khuya thanh vắng.

Sáng, hành khách đủ loại lên xe: một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính Việt Nam Cộng hòa nào đó say mèm… Tất cả đều đang trên đường với xe xích lô máy.

 

Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực. Người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa

Xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Xích lô máy ngày xưa mang nhiều màu sơn sặc sỡ, có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá. Thành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ. Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu… có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa

Thế rồi xuất hiện chủ trương cấm lưu thông xe cũ, xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá. Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự:

“Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết!”

Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt – đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước đang trên đà thay đổi hiện nay, thôi thì níu kéo làm sao được cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy.

Nhớ xích lô máy Sài Gòn xưa
Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm?

Sài Gòn xưa:

Chuyện taxi con cóc

* ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ ► ◄ ◊ *

 

Cuối những năm 40 của thế kỷ trước, taxi bắt đầu xuất hiện ở Sài Gòn – Chợ Lớn và đến những năm 50 thì dân Sài Gòn đã quen với hình ảnh của những chiếc xe “con cóc” hay “con bọ” lắm rồi. Những chiếc taxi có màu xanh dương và màu vàng kem đã từng tràn ngập đường phố Sài Gòn những năm 60-70.

Sau khi Pháp chiếm miền Nam và “bảo hộ” miền Bắc, Trung thì họ đã đem vào Việt Nam, nhất là miền Nam, rất nhiều máy móc và phương tiện vận tải, phục vụ cho nhu cầu phát triển kinh tế chính trị cũng như khai thác tài nguyên. Trong làn sóng đó, nhiều công ty xe hơi đã được dựng lên, phần lớn có trụ sở trong địa hạt quận 1 trước 1954, một số có công ty đại diện ở các tỉnh lớn như Hà Nội Hải Phòng, làm đại lý cho hãng xe Pháp Peugoet, Citroen, Renault, Simca, Packard, Panhard, hãng xe Mỹ như Ford, Chrysler, General Motors, xe Anh như Vauxhall, Austin, Morris và xe Đức như Opel, Volswagen, xe Ý như Fiat, Nhật như Toyota, Hond, v.v.

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Cũng vào thời điểm đó, taxi bắt đầu xuất hiện trên đường phố Sài Gòn. Tuy nhiên đây là phương tiện chỉ dành riêng cho những người giàu có, vì giá cả khá đắt đỏ. Taxi “con cóc” thời đó đặc trưng nhất là những chiếc Renault 4CV, do Pháp sản xuất đại trà từ năm 1947.

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Bến Bạch Đằng từng là điểm đậu rất nhiều xe taxi. Thời đó, taxi không có tổng đài, cũng không được trang bị bộ đàm, nên lái xe phải chạy lòng vòng để đón khách hoặc cũng giống như taxi bây giờ: chờ khách tại những điểm vàng, giờ vàng. Vậy nên buổi đêm, cánh tài xế thường chờ xe tại các rạp hát cải lương, nơi khách hàng có nhu cầu đi lại rất cao.

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi bấy giờ đa phần là nhập từ Pháp về Sài Gòn, sau đó được đăng ký và cấp phát số hiệu. Số hiệu đó được in lên hai bên cửa xe. Chủ nhân của xe được khắc tên, địa chỉ lên một tấm bảng gắn trên xe. Khách muốn đi taxi phải vẫy tay gọi, hoặc ra tận nơi. Khác với ngày nay, taxi có phí mở cửa, phí chờ xe, phí các cây số đầu tiên…, ngày xưa taxi chỉ tính tiền cây số.

Một điều khá thú vị và văn minh là hầu hết các xe đều có viết “Đừng bỏ rác xuống đường”. “Đừng” – lời khuyên nhẹ nhàng, chứ không phải là “Không” hay  “Cấm” như ngày nay chúng ta thi thoảng vẫn bắt gặp trên đường phố.

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Một số tài liệu cũ ghi nhận rằng vào những năm 70, Sài Gòn ước tính có khoảng hơn 7.000 chiếc taxi. Nguyên nhân là năm 1968, số xe taxi tăng vọt sau khi loại xe bốn chỗ Renault, Dauphine Alfa, Datsun, Mazda bán trả góp được nhập cảng vào Sài Gòn.

Sau 75, những chiếc taxi vang bóng một thời biến mất trên đường phố Sài Gòn…

Dưới đây là một vài hình ảnh taxi Sài Gòn trước 1975:

 

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

 

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Taxi con cóc Sài Gòn trước năm 1975

Hình: Internet

Lê Nguyên tổng hợp 

A view from the Bùng Binh Sài Gòn traffic circle in 1955

Hồng Anh sưu tầm

Xem thêm...
Theo dõi RSS này