Tháng Tư về, em còn nhớ

Tưởng niệm 44 năm Quốc Hận 

( Ngày 30 tháng 4 , 1975 - Ngày 30 tháng 4 , 2019)

 

Tháng tư về, em còn nhớ 

 ◄  ◊ ► ◄  ◊ ►

 

Tháng Tư về,
Mà em còn nhớ? 
Cờ đỏ dép râu tai bèo nón cối 
Ùa vào Nam cơn dịch họa tai ương 
Từ Miền Bắc, cả nước chìm thê lương ác mộng


Tháng Tư về 
Mà Em còn nhớ? 
Người Đất Nam như đàn chim vở tổ 
Tứ phương trời bão bùng giông tố 
Biển Đông quỷ dữ nước độc rừng thiêng

Tháng Tư về 
Mà em còn nhớ? 
Mặt trời buồn cám cảnh tang thương 
Phố thị im lìm người qua đường gục mặt 
Nơi làng quê tiếng sáo bặt tăm

Tháng Tư về 
Mà Em còn nhớ? 
Ai dắt Em về thời hoang dại xa xăm 
Sách Em học Chữ Người bằng Khỉ 
Thầy cô Em hóa mặt bủng da chì

Tháng Tư về 
Mà Em còn nhớ? 
Mái nhà Em ai cướp đoạt trên tay 
Đuổi Em lên rừng dạy Em bài củ sắn 
Đêm mắt phờ đớ đẩn ngẩn ngơ hồn

Tháng Tư về 
Mà Em còn nhớ? 
Đạo Phật Trời ai báng bổ vùi chôn 
Nơi linh thiêng loài chồn cáo huênh hoang chểm chệ 
Đất trời Nam quằn quại tỉnh mê

Tháng Tư về 
Còn bao điều Em nhớ? 
Mấy chục năm ôn dịch hoành hành 
Nát bấy giang sơn Tổ Tiên gầy dựng
Phá sản gia tài Mẹ Việt bốn ngàn năm

Em phải nhớ
Và nhắc từng con cháu mai sau

 
 Nguyến Bá Chổi
(danlambao)
 

Tưởng nhớ Tháng Tư đau thương

 Tưởng Niệm Bảy Vị Anh Hùng

 

Đôi dòng về 7 bảy vị trên bức tường tưởng niệm ở thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ. Từ trái sang phải trong ảnh:
 
1. Trung tá cảnh sát quốc gia Nguyễn Văn Long, tự sát bằng súng vào trưa ngày 30/4/1975 ngay trước tượng đài thủy quân lục chiến Việt Nam, mất lúc 56 tuổi.
 
2. Chuẩn tướng Trần Văn Hai tư lệnh sư đoàn 7 tại căn cứ Đồng Tâm, Mỹ Tho, tuẫn tiết bằng thuốc độc vào chiều 30/4/1975, mất lúc 50 tuổi. 
 
3. Chuẩn tướng Lê Nguyên Vỹ tư lệnh sư đoàn 5, tự sát bằng súng sau buổi cơm trưa vào ngày 30/4/1975, mất lúc 42 tuổi.
 
4. Thiếu tướng Nguyễn Khoa Nam, tư lệnh quân đoàn 4, tuẫn tiết bằng súng vào sáng 1/5/1975, mất lúc 48 tuổi.
 
5. Chuẩn tướng Lê Văn Hưng, tư lệnh phó quân đoàn 4, tự sát bằng súng vào tối 30/4/1975, mất lúc 42 tuổi.
 
6. Thiếu tướng Phạm Văn Phú, tư lệnh quân đoàn 2 tuẫn tiết bằng thuốc độc tại nhà vào chiều ngày 29/3/1975, mất lúc 47 tuổi.
 
7. Đại tá Hồ Ngọc Cẩn, tỉnh trưởng Chương Thiện, chiến đấu đến giờ phút cuối trong ngày 30/4/1975 và bị bắt tại Chương Thiện. Ông bị giam, bị tra tấn hành hạ suốt 4 tháng rồi bị xử bắn tại sân vận động Cần Thơ ngày 4/8/1975 lúc 37 tuổi.
 
 
Tưởng Niệm Bảy Vị Anh Hùng
 
Long, Hai, Phú, Vỹ, Cẩn, Hưng, Nam
Bảy vị thiên thư định phẩm hàm
Ngũ tướng danh ngời trang lẫm liệt 
Song quan tiếng rạng đấng phi phàm
Tinh thần bất khuất tròn tâm giữ
Trách nhiệm thiêng liêng vẹn chí làm
Nhớ bậc vì dân, đền nợ nước
Hương lòng tưởng niệm quấn trời lam
 
Bửu Tùng
12/4/2017
 
1. Tháng tư tuẫn tiết
 
Nỗi buồn nhược tiểu quá đau lòng.
Vận bĩ vào con cháu Lạc Long,
Giặc Bắc xâm lăng, tâm trí trá.
Nhà Nam tử chiến, dạ ngời trong.
Đồng minh phản bội, đời thay mặt.
Chiến sĩ vong thân, lệ ứa dòng.
Tuẫn tiết bi hùng, đừng chứng kiến.
Nhìn chi cảnh quốc phá gia vong!...
 
Duy Anh
April 10, 2017
 
2. Cảnh Đau Lòng
 
Tháng Tư ngày cuối: Cảnh Đau Lòng
Dưới tượng đài kia, Trung Tá Long! 
Tự sát nêu gương người lỡ cuộc
Sống thừa thẹn mặt kẻ ngoài trong!
Tạ tình Đất Nước ơn như biển
Rũ kiếp Nam Nhi lệ cạn dòng...
Bình Trọng ngày xưa lưu lại tiếng
Anh Hùng nhất định chẳng lưu vong!
 
huệthu
10/04/2017
 
3. Anh hùng tử, Khí hùng bất tử
 
Tượng ấy về sau mãi tạc lòng
Anh hùng tuẫn tiết Nguyễn Văn Long
Thanh danh ngàn kiếp nào mờ đục
Lịch sử muôn đời vẫn sáng trong
Bái với tiền nhân không hổ thẹn
Soi cùng hậu thế quá xuôi dòng
"Nghìn năm gương cũ soi kim cổ" (*)
Lừng lẫy trần gian nghĩa tử vong.
 
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Apr/2017.
(*) thơ Bà Huyện Thanh Quan
 
4. Vinh danh
 
Nước loạn, ngay gian mới rõ lòng
Vinh danh Trung Tá Nguyễn Văn Long
Ba sinh chẳng tiếc đời đen bạc
Một thác cho toàn dạ trắng trong.
Ngưỡng mộ, thơ đề khôn ráo mực
Tiếc thương, lệ đổ khó ngăn dòng.
Miền Nam nhớ mãi người trung liệt
Cầu nguyện Di Đà sớm rước vong!
 
Linh Công
 
5. Anh hùng tuẫn tiết
 
Con người chí cả mảnh đời trong!
Ảnh tượng hoài vương cảnh xé lòng
Vận nước quay cuồng cơn thảm nạn
Thời cơ đảo loạn cuộc suy vong
Vươn mình lẫm liệt gương kiêu dũng
Tạc sử ngời thiêng máu đẫm dòng
Hậu thế ngàn năm còn nhắc mãi
Anh hùng tuẫn tiết Nguyễn Văn Long
 
Mai Thắng – 170417
 
 
Thơ xướng họa tưởng niệm - Bửu Tùng, Duy Anh, Huệ Thu (chủ nhân Sài Môn Thi Đàn), Hạ Thái Trần Quốc Phiệt, Linh Công, Mai Thắng.
 
Một nén hương lòng tưởng nhớ cố trung tá cảnh sát quốc gia Nguyễn Văn Long người đã tự sát trước Tượng đài Thủy quân lục chiến tại Sài Gòn ngày 30/4/1975.
 
 
Xướng họa: Bửu Tùng, Người Nay, Lão Phương Ngữ - Trương Đình Đăng.
 
Thành kính tưởng niệm vong linh những người lính bị bỏ rơi nơi pháp trường cát tại bãi biển An Dương, Thuận An ngày 26/3/1975. 
 
Lữ đoàn thiện chiến 147 TQLC của QLVNCH đã phải chiến đấu đơn độc trong lúc chờ tàu di tản về Nam khi đạn dược, nước uống và lương thực đều hết cạn. Nhiều anh đã nhặt đạn M16 rơi sót trên bãi cát để tự sát và khi không còn đạn các anh đã cùng tự sát bằng những quả lựu đạn cuối cùng.
 
 
Biển Khóc
 
Biển khóc bên bờ cửa Thuận An
Trườn hôn sóng chạm những hơi tàn
Kình Ngư đạn hết ôm nòng lạnh
Mãnh Hổ môi khô thét họng khàn
Kẻ nhặt viên cùng gìn dũng khí
Người tìm quả cuối giữ trung can
Tàu Nga vũ khí cười phun lửa
Ngựa ngả tên còn bắn dã man 
 
Bửu Tùng
11/4/2017 
 
Ghi chú.
Kình Ngư: Tiểu đoàn 4 TQLC
Mãnh Hổ: Tiểu đoàn 9 TQLC
 
Các bài họa:
 
1. Lính Già
 
Giờ đây cuộc sống tạm nhàn an
Tuổi hạc tấm thân đã phế tàn
Hỏa pháo một thời, đâu hẳn tắt
Tiếng hô bao thuở, mãi chưa khàn
Kình Ngư vì nước liều thân xác
Mãnh Hổ vì dân mở ruột gan
Nhớ lại cái thời oanh liệt ấy
Thương đời lính chiến biết cơ man!
 
Người Nay
 
2. Nỗi Đau Dân Tộc
 
Bạn về nơi ấy được thân an
Bỏ dở tình nhau, cuộc chiến tàn
Đạn lạc "kình ngư" ôm cát lạnh
Tên bay "mãnh hổ" trút hơi khàn
Lòng trung mẫn thế buồn danh phận
Khí dũng ưu thời tủi phế can
Xác rữa cho ai đời phú quý
Máu người dân Việt chảy cơ man!
 
13/4/2017
Lão Phương Ngữ - Trương Đình Đăng
 
 
Tháng Mất Nhau
 
Một Tháng Tư về khóc mất nhau
Quê hương máu lệ thấm hoen màu
Người xe chạy giặc dòng nghiêng ngả
Đạn pháo dằn thây thịt nát nhàu 
Tiếng sét ly tan rền tủi nhục 
Khung trời kỷ niệm đẫm buồn đau
Anh bồng súng chặn cờ phương Bắc
Mở lối cho em thoát xuống tàu 
 
Bửu Tùng
6/4/2017
 
Bài họa:
 
Hoài niệm tháng tư đen
 
Em hỡi, tháng Tư thất lạc nhau.
Giang sơn tắm máu, đã thay màu.
Lìa xa đất mẹ, cơ đồ nát.
Bỏ lại quê cha, xã tắc nhàu.
Viễn xứ lòng mang bao nỗi nhớ.
Quê người dạ chứa bấy niềm đau.
Bóng chim tăm cá, ôi biền biệt...
Lỡ mất đời ta, bởi chuyến tàu!
 
Duy Anh
April 6, 2017
 
 
Vào cuối tháng Tư 1975, 43 chiến hạm Hải Quân VNCH, 4 ngàn thủy thủ đoàn và 30 ngàn người đã di tản trong chuyến ra khơi cuối cùng.
 
Ra Khơi
 
Đoàn tàu rẽ sóng giữa trùng khơi
Tiếng khóc vờn mây vọng thấu trời
Kẻ nấc thều thào kêu mẹ hỡi
Người nhìn lãng đãng réo mình ơi
Miền Nam chết lịm ngày buông súng
Gót Việt lênh đênh tháng đổi đời
Mắt xoáy sương mờ gom Quốc Tổ
Lưu vào nỗi nhớ chẳng hề vơi
 
Bửu Tùng
27/4/2017
 
 
 
Nguồn (danlambao)
Kim Quy sưu tầm

 

Xem thêm...

Đồng tiền là con dao hai lưỡi

"Còn tiền, còn bạc, còn đệ tử 
Hết cơm, hết rượu, hết ông tôi"
 
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
 
Image result for TIỀN BẠC photos

 MONEY MONEY MONEY (ABBA)-Mamma Mia 


Image result for newus 100 dollars 3d photos
 
Đồng tiền là con dao hai lưỡi, mua hạnh phúc và cũng giết chết hạnh phúc. 
 
Related image
Đồng tiền luôn là con dao hai lưỡi, mua hạnh phúc và cũng chính nó giết chết hạnh phúc. Trong cuộc sống của con người giá trị vật chất và giá trị tinh thần là hai thứ không thể thiếu được trong cuộc sống mưu sinh, nhưng dần dà, cũng vì cái cuộc sống xô bồ ngã ngữa kiếm đồng tiền ấy mà giá trị vật chất ngày càng được ưa chuộng. Tiền có thể là dụng cụ để xiết chặt tình nhân đới, để biểu lộ tình tương thân tương ái, mua hạnh phúc và cũng giết chết hạnh phúc. Tiếc thay, nhiều lúc chúng ta chỉ dừng lại nơi những giá trị bên ngoài của quà tặng, đánh giá nó như cái nhìn nông cạn của cặp mắt trục lợi, mà quên đi giá trị sâu xa của nó. Chúng ta đặt lượng vấn đề vật chất hơn là phẩm chất tinh thần của nó.
 
Đó là lý do của biết bao sự hiểu lầm ngay cả với những người thân thương trong gia đình, là lý do làm sứt mẻ nhiều mối tình bằng hữu và đưa tới những thảm cảnh đổ vỡ gia đình. Tiền bạc có thể làm mù quáng trí khôn và sự phán đoán để rồi nhường chỗ cho các đam mê và dục vọng thống trị, chẳng hạn như tính kiêu ngạo, lòng ích kỷ ghen ghét, thù hận. Cũng vì một chút tiền bạc mà chúng ta không còn biết nhìn nhận cái hay cái tốt một cách khách quan để thông cảm, chung vui và cộng tác với nhau, để rồi chỉ đóng kín trong cái nhìn thiển cận của cái nôi ích kỷ, và gặm nhấm những cay đắng của thái độ than thân trách phận.
Image result for newus 100 dollars 3d photos
Liệu có hạnh phúc được khi dạ dày lép kẹp, tâm trí chỉ nghĩ đến miếng ăn, và khi nghĩ đến miếng ăn, miếng ăn choán toàn bộ suy nghĩ, không còn chỗ cho điều gọi là hạnh phúc. Gia đình hạnh phúc ấm êm và không bao giờ phải lo nghĩ vấn đề tiền bạc nhưng sẽ sao nếu vấn đề cơm áo gạo tiền xuất hiện thường nhật trong những bưa ăn, cuộc trò chuyện. Sự bon chen, tính toán đời thường, tính thực dụng che đi cái hạnh phúc ngọt ngào mà mỏng manh.
Ta không phủ nhận đồng tiền và cũng không phủ nhận hạnh phúc. Đồng tiền hay những giá trị vật chất, hạnh phúc hay những giá trị tinh thần đều không thể thiếu đối với con người và cuộc sống. Thiếu một trong hai, con người không thể tồn tại hoặc tồn tại không đúng nghĩa.

Image result for newus 100 dollars 3d photos

 Tiền bạc kết quả là mồ hôi nước mắt cha cha mẹ, là biểu hiện tình thương của cha mẹ đối với con cái, để lo cho nhu cầu hạnh phúc tương lai con cái.  Khi chúng ta tự tặng ai món quà nào, nếu được mua từ giá hy sinh của tình thương thì vẫn là món quà đáng quí trọng hơn là món quà đắt tiền nhưng lại trống rỗng tình thương.
 
Image result for Tiền bạc là con dao hai lưỡi- TIỀN BẠC, CON DAO HAI LƯỠI photos

Suy nghĩ về câu nói Tiền bạc là người đầy tớ trung thành và là người chủ xấu

Tục ngữ Pháp có câu: “Tiền bạc là người đầy tớ trung thành và là người chủ xấu”

Gợi ý
I. Mở bài
– Đồng tiền là vật trao đổi hàng hoá, là thước đo mua bán.
– Tuỳ theo mục đích của mỗi người mà đồng tiền có thể là “người đầy tớ tốt” hay “người chủ xấu”.
 
II. Thân bài
– Giải thích:
+ Nghĩa đen: – tớ: người để điều khiển, người sai khiến.
 – chủ: người điều khiển, sai khiến.
'+ Nghĩa bóng; phải biết làm chủ đồng tiền, không nên làm nô lệ cho đồng tiền.
– Giá trị của đồng tiền:
+ Là vật trao đồi, mua bán, đồng tiền có sức mạnh rất lớn.
+ Nhiều người bỏ công sức ra để kiếm tiền.
– Tiền bạc là người tớ tốt: nằm trong tay một con người tối, đồng tiền phát huy giá trị to lớn của nó, mang lại hoà bình, hạnh phúc cho cá nhân, gia đình và cộng đồng xã hội.
– Tiền bạc là người chủ xấu: chính vì có giá trị lớn trong trao đổi mua bán nên ma lực của đồng tiền đối với con người rất lớn, đặc biệt là đối với những kẻ tham lam, gây ra nhiều tội lỗi.
 
III. Kết bài
– Chính vì giá trị to lớn của đồng tiền trong cuộc sống mà mỗi người chúng ta phải có thái độ đúng đắn trong việc kiếm tiền cũng như chi tiêu.
– Hãy sử dụng đồng tiền vào đúng mục đích để nó phát huy giá trị mà nó vốn có.
 
Bài làm
Sống ở đời có biết bao người trọng tình nghĩa, xem tiền bạc là vật ngoài thân, là công cụ tầm thường. Tuy nhiên không ai phủ nhận vai trò của tiền bạc. Từ khi xuất hiện nố được xem là vật ngang giá chung, mang lại nhiều thuận tiện cho việc mua bán, trao đổi. Nó thúc đẩy kinh tế, thúc đẩy ngoại thương của mỗi quốc gia phát triển. Nhưng cũng chính bởi vai trò to lđn ấy mà trong xă hội có nhiều kẻ bị cuốn hút vì tiền mà sẵn sàng chà đạp lên tất cả tình thương, trách nhiệm… Khái quát về vai trò, vị trí của đồng tiền trong xã hội, tục ngữ Pháp có câu: “Tiền bạc là người đầy tở trung thành và là người chủ xấu”.
Câu tục ngữ trên đúng với mọi người ở mọi thời đại, đặc biệt là trong thời kì cơ chế thị trường hiện nay. Theo nghĩa thông thường “tớ” là người hầu hạ, phục dịch, “chủ” là người nắm quyền, điều khiển, sai khiến. Khi “tiền bạc là người tớ tốt” chính là lúc con người ta làm chủ được đồng tiền, sử dụng nó vào mục đích tốt. Còn lúc đồng tiền lên làm chủ thì con người bị điều khỉển, bị chi phối bởi đồng tiền. Qua vài chữ tuy rất ngắn nhưng câu tục ngữ mang ý nghĩa thật sâu sắc. Nó khuyên răn con người phải biết làm chủ, không nên bị nô lệ bởi đồng tiền.
Trong bất kì xã hội nào, đồng tiền cũng có một giá trị to lớn. Nó giúp con người thuận lợi trong trao đổi mua bán hằng ngày. Thử lật lại lịch sử xem, nếu không có sự xuất hiện của đồng tiền thì xã hội sẽ không được phát triển như ngày nay và không ai có thể tưởng tượng ra nổi cảnh mua bán sẽ diễn ra như thế nào?
Related image
Chính bởi cái giá trị to lớn của đồng tiền trong cuộc sống như thế nên hằng ngày có biết bao con người làm việc cật lực, thậm chí bất chấp nguy hiểm để kiếm ra tiền. Có thể vì cuộc sống mưu sinh của gia đình, thương lũ con gầy đói rách rưới mà bác nông dân vất vả một nắng hai sương trên cánh đồng. Có thể vì muốn thoát nghèo, hướng đến tương lai tốt đẹp hơn mà bao nhiêu học sinh nỗ lực, thức khuya dậy sớm, ngày đêm học tập. Và có thể trong tâm thức họ vẫn văng vẳng lời căn dặn giản dị của người cha: “Nghề nông mình khổ lắm con à. Chỉ có con đường học tập mới giúp con thoát khỏi cái nghèo truyền kiếp mà đời ông, đời cha, đời chú phải gánh chịu", … Ngoài ra, đơn giản chỉ vì họ quan niệm “có tiền là có tất cả” mà họ bỏ công sức ra lao động.
Nếu không có giá trị lớn thì đồng tiền không cần được bảo quản cẩn thận. Và chắc chắn các ngân hàng cũng không cần bảo vệ, canh giữ.
 
Nhưng không phải vì có giá trị mà đồng tiền luôn mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc sống. Tuỳ vào mỗi cá nhân người sử dụng mà đồng tiền tốt hay xấu. Nó chỉ thật sự đúng là “đồng tiền” khi ở trong tay một con người cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Hay nói cách khác, nó chỉ là nó theo đúng nghĩa khi nó là đầy tớ cho một người tốt. Đồng tiền giúp con người trang trải cuộc sống mưu sinh hằng ngày cho gia đình. Trong mọi xã hội, đặc biệt trong cơ chế thị trường hiện nay, đồng tiền càng có vai trò to lớn. Dù biết ràng đồng tiền chỉ là công cụ mưu sinh giúp con người thoả mãn nhu cầu vật chất lẫn tinh thần.
Related image
Tiền bạc đôi khi còn là con số đại diện cho tấm lòng cao cả, cho mục đích tương thân tương ái. Hằng năm con người phải gánh chịu bao ahiêu là thiên tai: lũ lụt, hạn hán, núi lửa động đất… Nếu trong lúc khó khăn ấy không có đồng tiền trợ giúp, ủng hộ thì chắc chắn ít ai sống nổi., ngày càng có nhiều tổ chức, cá nhân làm từ thiện xuất hiện chính là để đưa đồng tiền tương thân tương ái của đồng bào mình đến tay những con người thật sự cần nó. Những đồng vốn hỗ trợ cho vay ấy đã giúp bao người dân xoá đói giảm nghèo, nâng cao chất lượng cuộc sống. Những đứa trẻ nghèo mạnh dạn bước chân đến trường, những cô cậu sinh viên tự tin hơn trong giảng đường đại học bởi họ được các tổ chức, các cơ quan nhà nước giúp đỡ, tạo điều kiện.
Có tiền, chàng Từ Hải mới cứu được nàng Kiều ra khỏi lầu xanh và giúp nàng báo ân báo oán. Có tiền con người ta mới có thể có đủ điều kiện đảm bảo cuộc sống của con người về vật chất lẫn tinh thần.
Related image
Dùng tiền đúng lúc, đúng chỗ cho những mục đích tốt đẹp thì nó thật sự là người tớ tốt. Nó phục vụ cho con người, mang lại hạnh phúc cho cá nhân, gia đình, tạo hoà bình, ổn định cho cộng đồng xã hội. Như vậy vai trò của đồng tiền trong cuộc sống là không thể phủ nhận.
Nhưng cũng chính vì sức mạnh to lớn trong đời sống mà đồng tiền đã tạo nên một ma lực đáng sợ đối với con người, đặc biệt đối với những kẻ tham lam.
 
Nhiều người lười lao động, lại còn tham lam, sẵn sàng làm mọi việc phi pháp để hái ra số tiền lớn một cách nhanh nhất. Nào trộm cắp, buôn lậu, mại dâm, ma tuý,… chúng không từ một hành vi nào. Vì đồng tiền, chúng nhẫn tâm gieo rắc cái chết trắng cho nhân loại. “Máu tham chợt thấy hơi đồng là mê” đã gây dựng ở kẻ tham thói ích kỉ “khổng lồ” và lòng nhẫn tâm “vô độ”, biến con người thành kẻ bất lương.
Những kẻ rủng rỉnh túi tiền thì ăn chơi đua dòi làm phát sinh bao tệ nạn xã hội. Ngày xưa thì quan trên, quan dưới; quan cha, quan con ăn chơi sa đọa, làm càn làm bậy. Ngày nay những cậu ấm cô chiêu được nâng niu, chiểu chuộng đâm ra hư hỏng. Từ những cuộc tụ tập bạn bè thâu đêm suốt sáng đến ma tuý, thuốc lắc, đua xe, quậy phá là khoảng cách ngắn nhất, không ai có thể lường trước được hậu quả.
Related image
Rồi nhiều kẻ đã có chức, có quyền, có tiền mà vẫn hám tiền, bao nhiêu cũng không đủ cho túi tham lam không đáy của chúng. Trong ván học có biết bao Nghị Hách, Nghị Quế… giàu có mà vẫn đè đầu cưỡi cổ dân lành để móc tiền. Đến cả quan như lão Huyện Hỉnh mà cũng ỉấy chân giấu đi, cướp trắng trợn đồng hào của bà lão đi kiện thì thật đáng sợ. Ngày nay, cách moi tiền của các quan cao chức lớn không phải là không có mà rất kín đáo, chúng ăn chặn tiền bằng những thủ đoạn rất tinh vi. Kê khai khống, làm giấy tờ giả có gì khó. Thậm chí cả quan cửa khẩu, kiểm lâm mà cũng buôn lậu… Ma lực của đồng tiền quá lớn đã kéo biết bao con người vào vòng xoáy của nó.
 
Nhiều lúc, tiền bạc còn là thước đo tình cảm của con người:
 
                              “Còn tiền, còn bạc, còn đệ tử 
                              Hết cơm, hết rượu, hết ông tôi
 
(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
 Image result for TIỀN BẠC photos
Chỉ vì tranh giành của cải mà anh em bất hoà. Chỉ vì thiếu thốn vợ chổng lục đục, sinh cãi vã dẫn đến li hôn. Nếu như không sống trong xã hội không bị đồng tiền ngự trị, chắc chắn lão Gô-ri-ô sẽ có một đám tang tốt hơn, không phải chịu cảnh không người thân, không họ hàng.
Chính sức cuốn hút quá lớn của đồng tiền mà nhiều người bị mê hoặc, bị nô lệ. Đổng tiền trở thành ông chủ sai khiến con người làm điều tội lỗi.
 
Tóm lại, tiền bạc cổ vai trò quan trọng đối với cuộc sống, có sức cuốn hút lớn đối với con người và không phải ai cũng làm chủ được mình trước sức hút mảnh liệt của vòng xoáy ấy. Những con người liêm chính, chí công vô tư thì sẽ không bao giờ vấp ngã trước đồng tiền. Nhưng để trở thành con người như vậy thì mỗi cá nhân phải cố gắng phấn đấu, tu dưỡng đạo đức. Đồng tiền như con dao hai lưỡi nhưng để tránh được mặt sắc nhọn nguy hiểm thì phải từ con người mà ra. Hãy làm chủ đồng tiền, đừng để nó làm chủ mình.
 
Tống Thị Thu Bồn
Related image

Câu châm ngôn: “Đồng tiền là tên dầy tớ hữu dụng nhưng lại là ông chủ tàn ác” có ý nói hai mặt (tốt/xấu) của đồng tiền nên được ví như con dao hai lưỡi. Có tiền, ngưòi ta có thể làm được nhiều việc lớn lao, phúc đức, cứu sống nhiều mạng người và thậm chí có được sự sống đời đời nếu biết dùng của cải làm việc bác ái và chia sẻ (đọc Mt 25). Nhưng có tiền mà không biết dùng hoặc tệ hơn nữa là ỷ vào nó mà làm hại người khác, thì người ta sẽ bị trừng phạt. 

Đồng tiền là con dao hai lưỡi, mua hạnh phúc và cũng giết chết hạnh phúc. Liệu có hạnh phúc được khi dạ dày lép kẹp, tâm trí chỉ nghĩ đến miếng ăn, và khi nghĩ đến miếng ăn, miếng ăn choán toàn bộ suy nghĩ, không còn chỗ cho điều gọi là hạnh phúc.Gia đình hạnh phúc ấm êm và không bao giờ phải lo nghĩ vấn đề tiền bạc nhưng sẽ sao nếu vấn đề cơm áo gạo tiền xuất hiện thường nhật trong những bưa ăn, cuộc trò chuyện. Sự bon chen, tính toán đời thường, tính thực dụng che đi cái hạnh phúc ngọt ngào mà mỏng manh.
Ta không phủ nhận đồng tiền và cũng không phủ nhận hạnh phúc. Đồng tiền hay những giá trị vật chất, hạnh phúc hay những giá trị tinh thần đều không thể thiếu đối với con người và cuộc sống. Thiếu một trong hai, con người không thể tồn tại hoặc tồn tại không đúng nghĩa.

Có những thứ trên đời tốt nhất không nên nợ, vì cả cuộc đời không trả hết đâu

Có những món nợ mất cả đời bạn cũng không trả nổi. Vì thế, để cuộc sống trở nên thanh thản hơn, tốt nhất chớ nên nợ ai điều gì trong 4 điều dưới đây.
“Của biếu là của lo, của cho là của nợ”, trên đời này không có gì là cho không, có những thứ bạn tuyệt đối không nên nợ nếu muốn có một cuộc sống thanh thản. Nếu là đã nợ thì sớm hay muộn cũng sẽ đến ngày bạn phải trả. Vì thế hãy cân nhắc trước khi định nợ ai đó điều gì.
 
Tiền bạc là con dao hai lưỡi, tránh nợ là tốt nhất
Tiền bạc là thứ tệ nhất trên cuộc đời, nó là con dao hai lưỡi, có thể giúp người với người đến gần nhau hơn, cũng có thể biến bạn thành thù. Các cụ xưa vẫn nói “Anh em thì rất là hiền, chỉ vì đồng tiền mất tình anh em”. Tiền bạc là thứ vật chất sát sườn nhất, không ai có thể sống mà thiếu tiền, cũng vì thế mà tiền ngày càng trở nên quan trọng thậm chí còn quan trọng hơn tình cảm rất nhiều.
Bạn đừng nghĩ sòng phẳng quá sẽ khiến anh em mất vui, ngược lại, việc bạn không rõ ràng minh bạch mới tạo cho đối phương tâm lí không thoải mái. Cho nên đã là người thân thì càng nên rạch ròi khoản nào là cho, khoản nào là cho mượn.
 
Không nợ ai món nợ trách nhiệm
Không phải là vật chất, nhưng trách nhiệm lại là thứ không thể nợ. Cuộc đời giống như một vở kịch lớn, trong đó mỗi người đảm nhận một vai diễn khác nhau: là ông, bà, là bố, mẹ, là anh, chị, em, là con, cháu…. Mỗi vai diễn đều có những nghĩa vụ và trách nhiệm khác nhau.
Ví dụ là một người con, bạn phải có trách nhiệm hiếu kính, chăm sóc ông bà, cha mẹ, những người đã có công sinh thành và nuôi dưỡng bạn. Tuyệt đối không được rũ bỏ trách nhiệm này hay nói cách khác đó là món nợ trách nhiệm của người làm con đối với bậc sinh thành mà bạn cần phải trả.
 
Nếu bạn là người cha người mẹ thì trách nhiệm của bạn chính là nuôi dưỡng, giáo dục cũng như định hướng tư tưởng cho con mình, để con cái trưởng thành trong môi trường tốt, nhận được nền giáo dục văn minh.
Nếu là vợ chồng, bạn phải có trách nhiệm thủy chung, tôn trọng đối phương, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn của cuộc sống. Người ta nói phải tu ngàn năm mới có duyên làm vợ chồng, cho nên đừng nợ chồng hay vợ bạn sự chân thành và khoan dung.
Và nếu là anh chị em một nhà, món nợ bạn phải trả chính là tình cảm yêu thương, sự đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau.
Tình cảm là món nợ khó trả nhất, vì thế đừng bao giờ “đi vay” để mắc nợ ân tình của người khác
 
Có rất nhiều mối quan hệ trong cuộc sống, và bất kỳ mối quan hệ nào cũng sẽ nảy sinh những tình cảm khác nhau. Tình cảm gia đình, bạn bè, người yêu… tất cả những mối quan hệ đó khi đã nảy sinh vấn đề cho và nhận, vay và nợ… đó là ân tình.
Bạn có thể sẽ hoài nghi, đã là người thân thì sao tránh được nợ nhau tình cảm. Bởi lẽ thường người một nhà vẫn hay tình nguyện làm gì đó cho nhau, giúp đỡ nhau mà không đòi hỏi yêu cầu hay đền đáp. Nhưng chính vì lẽ đó mà chúng ta càng nên tỉnh táo để sống một cách trọn vẹn với lương tâm.
Người giúp ta một thì ta phải trả một hoặc gấp đôi, thậm chí là hơn nữa. Tuy là thế nhưng có những ân tình mà có khi cả đời này chúng ta không thể báo đáp. Ngay trước mắt đó chính là công ơn sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Vậy thì hãy không ngừng cố gắng, hãy làm tất cả những gì có thể để báo đáp cho cha mẹ. Ngoài ra khi sống trên đời này chúng ta phải có lòng biết ơn, lòng lương thiện để mang ngọn lửa của tình yêu truyền đi khắp nơi. Nếu mỗi người có thể làm như vậy, thế giới này sẽ trở nên đẹp đẽ gấp bội.
 
Đừng nợ ai đó thời gian
Thời gian trôi đi không bao giờ quay lại, và với ai đó thời gian còn quý hơn vàng bạc vì thế nợ thời gian là bạn đang trở thành con nợ lớn nhất. Khi bạn già bạn sẽ biết quý trọng thời gian hơn, và bạn sẽ hiểu nợ ai đó thời gian là món nợ cả đời.
Tien bac, con cai, tuong lai
“Con cái nếu giỏi hơn ta thì cần tiền để làm gì? Nếu như chúng không được như ta, vậy thì giữ tiền của ta để làm gì”.
Đó là câu nói của Lâm Tắc Từ, một vị quan nổi tiếng đời nhà Thanh.
Tôi có một người bạn, một lần sau khi đã uống rượu say đã nói rằng: “Ông có tin hay không? Tôi đã gửi tiền vào ngân hàng, đến đời cháu của tôi cũng xài không hết.”
Tôi trả lời tin. “Nhưng người già vẫn hay nói rằng “con cháu tự có phúc của con cháu”, ông không cần phải lưu cấp của cải cho con cháu như vậy đâu.”
Ông ấy đã cười và nói: “Cái gì gọi là phúc chứ? Tôi quá nửa đời người mới thoát được nghèo đói, nếu không để lại của cải cho con cháu, thì e rằng con cháu của tôi sẽ nghèo. Tôi chính là để lại tiền cho con cháu để chúng không phải giống như tôi trong đời này.”

Lời ông ấy nói là thật lòng. Quanh chúng ta có rất nhiều người nghĩ như vậy, có 10 đồng thì để cho con cháu 5 đồng. Chúng ta vẫn luôn nghĩ là nên dành dụm tiền cho con cháu, như thế có thể làm cho cuộc sống của chúng sau này được tốt hơn.

Có một câu nói của Lâm Tắc Từ, một vị quan nổi tiếng thời nhà Thanh, đã làm tôi tỉnh ngộ:

“Con cái nếu giỏi hơn ta thì cần tiền để làm gì? Người hiền đức mà giàu có thì tự nhiên sẽ suy hao chí khí. Nếu con cháu không bằng được ta thì cũng chẳng lưu cấp tiền bạc để làm gì, người ngu muội mà giàu có thì càng trở nên ngu muội”.
Lời nói này quả thật là hết sức sâu sắc và đúng đắn. Con cháu nếu như hơn hẳn ta như vậy thì không cần phải lưu cấp gì cho nó, nếu chúng là người hiền tài thì để lại nhiều của cải chỉ làm cho chúng tiêu hao ý chí phấn đấu. Còn nếu con cháu là hạng bình thường, như vậy ta cũng không cần thiết phải dành dụm của cải cho nó. Chúng vốn đã ngu muội mà ta lại lưu cấp tiền bạc cho chúng thì chỉ khiến chúng càng thêm ngu muội mà thôi. Nhưng đến hôm nay, có thể chân chính lĩnh hội được bài học này từ Lâm Tắc Từ thì chẳng được mấy người.

Có quá nhiều người trong chúng ta không hiểu lý do vì sao các tỷ phú nước ngoài có thể dùng hầu hết gia tài cả đời của mình đi làm từ thiện. Ví dụ như nhà tỷ phú giàu thứ 2 thế giới Warrent Buffet đã dành 99% tài sản của mình cho từ thiện. Một đồng nghiệp của tôi đã hỏi; “Chẳng lẽ con cháu của ông ấy không giận ông ấy sao?” Tôi nghĩ cô bạn đồng nghiệp chắc chắn là chưa nghe đến chuyện giữa Buffet và cậu con trai nhỏ của mình – Peter Buffett. 

Peter Buffett rất yêu âm nhạc. Một ngày trước khi chuyển tới Milwaukee, cậu đã tới tìm cha để vay tiền (đó là lần đầu tiên và duy nhất cậu vay tiền của cha) và cậu đã bị từ chối. Peter đã rất giận dữ, sau đó đã tìm đến ngân hàng để vay tiền. Cậu đã kể lại rằng “trong thời gian trả nợ ngân hàng cậu đã học được rất nhiều điều trong cuộc sống và công việc. Sau này nghĩ lại cậu thấy rằng quan điểm của cha cậu là rất đúng đắn.”
Nếu bạn thật sự thương yêu con của mình, thì trong phương diện tài chính nên chặt chẽ một chút. Tiền bạc là con dao hai lưỡi, nó có thể làm tổn thương con bạn. Bạn là người đưa những đứa con mình tới với thế giới này nên cần phải hết sức coi trọng sự trưởng thành và chín chắn của chúng, cần phải tạo cho chúng sự mạnh mẽ. Hãy để chúng biết cuộc sống là có cả mồ hôi và nước mắt, đôi khi còn bị chảy máu, phải dãi nắng dầm mưa mà không có bố mẹ, người thân cầm ô che chở. Hãy để chúng biết tự mình phấn đấu mới là tốt nhất, vinh quang nhất. Hãy để những đứa con của bạn biết rằng chính bản thân chúng mới tạo được những chiếc thìa vàng để thưởng thức bát canh cuộc sống với rất nhiều hương vị hấp dẫn.
Cuộc sống là những kỉ niệm
Cuộc sống là những kỷ niệm
 
Kết luận: Đích cuối cùng của hôn nhân chính là hạnh phúc, là con người, ai cũng mong ước cho chính mình, cho những người thân, và cho gia đình được ấm no, vui vẻ và hạnh phúc… Nhưng hạnh phúc thật sự là gì? Hạnh phúc có được từ tình cảm cuộc sống đời thường, từ những điều giản dị… câu chuyện của đôi vợ chồng trên đã có thể cho chúng ta nhận ra rằng: “Tiền có thể mua được hạnh phúc… Nhưng hạnh phúc có được không chỉ từ tiền”.
 
Có những gia đình sở hữu rất nhiều tiền bạc, có nhiều của cải vật chất, rất giàu có… nhưng đời sống gia đình của họ không êm ấm, gặp nhiều khó khăn, đau khổ, thậm chí có những trường hợp tan vỡ, phải chia tay nhau, đồng tiền luôn là con dao hai lưỡi, mua hạnh phúc và cũng chính nó giết chết hạnh phúc.
 
Thật sự hạnh phúc là điều quý giá, đừng quy đổi nó ra đồng tiền trong cuộc sống hôn nhân. Có tiền là có tất cả, là có hạnh phúc… nhưng không hoàn toàn đúng như vậy phải không? Dù định nghĩa hạnh phúc là gì và chọn con đường đi đến hạnh phúc như thế nào thì điều đầu tiên là mỗi người cần phải nhận thức đúng đắn về cuộc sống. Để có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, điều đầu tiên là phải dựa trên tình yêu… tình yêu đó luôn nồng nàn và sâu sắc, mang lại cho nhau sự cảm thông, chia sẻ, tôn trọng, giúp đỡ nhau để thành đạt và sống tốt hơn. Hạnh phúc sẽ đến khi con người ta tự hài lòng về cuộc sống của mình.

Tham lam là một liều thuốc độc, dục vọng là con dao hai lưỡi

Con người ta mệt mỏi cũng bởi sân si, càng tham ái, sân si nhiều càng mỏi mệt... vì thế, trước khi rời bỏ cuộc đời này mà đi, nhất định phải học được 3 điều này! Hãy cũng đọc câu chuyện sau đây:

Có một tỷ phú sống trong căn biệt thư xa hoa. Nhưng một ngày kia mắc bệnh hiểm nghèo, ông chợt nhận ra rằng tất cả những gì là danh vọng, tiền tài và vật chất, thực ra đều hư vô như mây khói.

Vì lo sợ sẽ không sống được bao lâu nữa, ông bèn tìm đến một vị danh y để xin lời khuyên. Sau khi bắt mạch, danh y nói với ông rằng: “Bệnh của ông ngoài cách này ra thì không thuốc nào có thể chữa khỏi. Tôi sẽ kê cho ông ba đơn thuốc, ông cứ theo đó mà làm, hết đơn thứ nhất thì chuyển sang đơn tiếp theo.”

Vị tỷ phú về nhà, trong lòng phấp phỏng hy vọng. Ông lấy đơn thuốc đầu tiên ra và đọc: “Hãy đến một bãi biển và nằm đó khoảng 30 phút, làm liên tục như vậy 21 ngày.” Mặc dù thấy khó hiểu, nhưng ông vẫn quyết định ra bờ biển. Ông lang thang một vòng rồi ngả lưng nằm trên bãi cát.

Bất chợt một cảm giác nhẹ nhàng và khoan khoái vô cùng bao trọn thân thể ông. Vì trước đây công việc bận rộn nên ông không có cơ hội nghỉ ngơi. Nay ông có thể tĩnh tâm lại để lắng nghe tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển rì rào hòa lẫn với tiếng kêu thánh thót của đàn hải âu gọi bầy… Trái tim ông bỗng thổn thức, chưa bao giờ ông có được cảm giác thoải mái như bây giờ.

Ngày thứ 22, ông mở đơn thuốc thứ hai, trong đó viết: “Hãy tìm 5 con cá hoặc tôm rồi thả chúng xuống biển, liên tục như vậy trong 21 ngày.” Trong lòng ông đầy rẫy những băn khoăn, nhưng vẫn cặm cụi đi mua tôm cá rồi thả chúng ra biển. Ngắm nhìn từng con vật bé nhỏ được trở về với biển khơi, trong lòng ông không nén nổi nỗi xúc động.

Ngày thứ 43, ông đọc đơn thuốc thứ ba: “Tìm một cành cây và viết những điều khiến ông cảm thấy không hài lòng lên bãi cát.” Nhưng khi ông vừa viết xong, thủy triều lại cuốn tất cả xuống biển. Ông lại viết, sóng lại cuốn đi, lại viết, lại cuốn đi, rồi lại viết, và lại cuốn đi… ông bật khóc nức nở vì chợt hiểu ra tất cả. Khi về nhà ông cảm thấy toàn thân nhẹ nhàng, tinh thần chưa bao giờ thoải mái và tự tại đến thế, thậm chí ông cũng không còn sợ cái chết nữa.

Thì ra con người ta chỉ cần học được 3 điều trên thì sẽ vui vẻ hạnh phúc:
Thứ nhất: Nghỉ ngơi
Thứ hai: Cho đi
Thứ ba: Buông xuống   
Là người nhất định phải biết NGHỈ NGƠI

Phật giáo cho rằng, trong xã hội này có hai loại người. Một là quá tham lam, mong muốn và theo đuổi sự thành công, mong muốn kiếm tiền, ham muốn sao cho mình không ngừng vươn xa hơn nữa. Còn loại người thứ hai sống không có mục đích, không có chí tiến thủ.

 Nhưng chúng ta cần nhận thức rõ rằng, có người mới được ít đã thấy đủ; có người biết đủ và cảm thấy vui vẻ, đây là hai dạng người không giống nhau. Người được ít mà thấy đủ chính là người chỉ cần được chút ít đã xem là đủ; người biết đủ cảm thấy vui vẻ chính là người có nhiều cũng cảm thấy đủ, có ít cũng cảm thấy đủ, có được nhiều thì càng tốt, có được ít cũng không sao, họ không để mình cảm thấy đau khổ, không làm tổn hại đến người khác, đó chính là biết đủ sẽ cảm thấy vui vẻ - tri túc.
Related image
Nếu một người lao đầu vào kiếm tiền, không chừa thủ đoạn nào để theo đuổi thành công và tài phúc mà không biết dừng nghỉ sẽ có ngày cảm thấy vô cùng mỏi mệt. Theo đuổi những chân trời viễn mộng khiến ta rất đau khổ, rất căng thẳng, bởi vì khi đã giành được nó ta lại sợ sẽ mất đi, sau khi mất đi thì lại muốn giành được nó, cũng gần giống như việc đánh bạc, mong muốn tất cả những đồng tiền ở túi kẻ khác là tiền của mình, bị thua lại mong thắng, thắng được rồi lại muốn thắng nữa, không bao giờ biết thỏa mãn.

Người thông minh là người biết nên làm và nên nghỉ ngơi hợp lý. Có như thế mới cân bằng cuộc sống và an nhiên, tự tại.

Đồng thời, con người sống cũng phải biết CHO ĐI
Image result for newus 100 dollars 3d photos
Trong cuộc sống này, những gì ta cho đi bằng tình người mới thật sự đúng nghĩa là cho mà không phải là sự trao đổi hay mua bán dưới nhiều hình thức. Tuy nhiên, nếu ta biết cho đi những giá trị vật chất để giúp đỡ hoặc chia sẻ khó khăn cho người khác thì đây chính là cách giúp ta có thể nhận lại được niềm vui và hạnh phúc bởi trong ta không có sự toan tính.

Khi cho đi mà chúng ta không kèm theo bất cứ một điều kiện hay sự mong cầu nào thì chính ngay khi ấy chúng ta đã nuôi dưỡng được lòng từ bi vô hạn. Khi ta cho mà không có sự tính toán thì sự cho ấy mới là cao thượng nên ta sẽ nhận được sự an lạc, hạnh phúc.

Còn một điều nữa, đó là phải học cách BUÔNG XUỐNG

Nếu như con người biết buông xả trong đời sống hiện tại. Buông đi những lợi danh, buông đi những hận thù chấp nhặt. Đồng thời xả đi những mưu cầu tính toán cho bản thân, xả đi những "tham - sân - si" trong cuộc sống thường nhật thì sẽ tự tìm thấy cho mình niềm an vui và thanh thản trong tâm hồn. Bởi khi biết buông xả thì tâm ta mới trong sáng để vượt qua những cám dỗ của tham, sân, si, của mạn nghi ác kiến để rồi nhìn thấy niềm vui xung quanh ta.

Có buông xả được thì lòng ta mới rộng mở, ai nói gì không vừa ý cũng bỏ qua mà không chấp. Nếu ai có làm điều gì xúc phạm cũng dễ dàng tha thứ, mà nếu có giận có buồn thì chỉ một vài phút hoặc một vài giờ, cùng lắm qua một đêm rồi quên hết đi cho đời mình được an vui.

Tham lam là một liều thuốc độc, và dục vọng là con dao hai lưỡi; có một cuộc sống ổn định rồi vẫn muốn theo đuổi sự thoải mái; có cuộc sống thoải mái rồi lại muốn hưởng thụ những vật chất xa hoa… Nếu dục vọng không có điểm dừng thì con người vĩnh viễn không bao giờ cảm thấy đủ, không bao giờ cảm thấy thỏa mãn, và cũng không bao giờ tìm kiếm được niềm vui. Hãy trân trọng những gì bạn đang có, bạn sẽ thấy rằng bản thân mình là người giàu có nhất trên cõi đời này.

Bạn nên biết ! Khi bạn đã cả đời lao động vất vả khi đã đến tuổi về hưu có nghĩa là bạn đã làm xong nghĩa vụ với đất nước, với gia đình và với bản thân mình. Đây là lúc bạn phải buông tất cả để niệm Phật và tu hành làm điều công đức để tạo nhân duyên phước đức cho mình mà về với Phật. Nếu bạn còn tham mà làm việc để kiếm thêm tiền tức là bạn đã ăn hết lộc của bạn ở đời này đời sau bạn sẽ trở thành người nghèo khổ nhất thế gian và cái quan trọng là khi chết tất cả vất đi hết không mang được gì đi mà nghiệp thì vẫn phải trả. 
Image result for billionaire toy photos

Vậy còn lí do gì để bạn không buông xả??? 

Bạn làm sao phải tự hành hạ mình? Hãy lấy trí tuệ để xét soi trước khi hoàng hôn tắt nắng. 

…Tiền bạc rất cần để sinh sống, nhưng chỉ nên coi nó là phương tiện chứ đừng bao giờ coi nó là cứu cánh hoặc mục đích. Hẳn ai cũng khả dĩ chân nhận rằng “tiền bạc không thể tạo nên hạnh phúc nhưng có thể góp phần vào hạnh phúc”…

Người ta vẫn nói vui mà… thật: “Tiền là tiên là Phật, là sức bật lò-xo, là nỗi lo tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già, là cái đà danh vọng, là cái lọng che thân,…”. Câu vè bình dân mà nghe cũng “đã” cái lỗ ráy đó chứ! Việt ngữ thường có chữ “đệm” hoặc “láy” phía sau. Ví dụ: Xanh lè, đen thui, rượu chè,… Và chữ Tiền cũng thường dùng theo dạng danh từ kép là “tiền tệ”, hoặc “tiền bạc”. Chữ “tệ” hay “bạc” ở đây cũng có nghĩa là tiền, nhưng có thể mang nghĩa xấu theo cách bình dân là “tệ hại” hoặc “bạc bẽo”. Tiền nó “tệ” và “bạc” lắm. Chí lý thật!
Related image
John Kenneth Galbraith nói: “Tiền bạc là điều đơn giản. Nó ngang hàng với tình yêu như niềm vui lớn nhất của con người, và nó ngang hàng với sự chết như nỗi lo lớn nhất của con người”. Thật vậy, tiền bạc vừa quan yếu vừa tầm thường, như ngạn ngữ Pháp có câu: “Tiền bạc là đầy tớ tốt, nhưng lại là ông chủ xấu” (L’argent est un servant bon, mais un maitre mal).
 
Thật ra tiền bạc chỉ là những tờ giấy ghi những con số theo quy ước của con người, nên giá trị cũng cao hay thấp tùy đơn vị được ghi và tùy loại tiền (Bảng Anh, USD, Yen, Yuan, Mark,…). Thế nhưng nó có mãnh lực hầu như bất khả kháng. Chiến tranh xảy ra, bất công xã hội, đàn áp, bóc lột, lừa đảo, tội phạm,… cũng vì nó. Các mối quan hệ rạn nứt cũng vì nó. Ngay cả trong tình yêu, hôn nhân và gia đình cũng khó tránh khỏi tầm kiểm soát của nó. Ai gọi nó là tiền bạc thật chí lý. Tiền nó “bạc” lắm!
 
Tiền bạc rất cần để sinh sống, nhưng chỉ nên coi nó là phương tiện chứ đừng bao giờ coi nó là cứu cánh hoặc mục đích. Hẳn ai cũng khả dĩ chân nhận rằng “tiền bạc không thể tạo nên hạnh phúc nhưng có thể góp phần vào hạnh phúc”. Có thể hình ảnh “một túp lều tranh với hai trái tim vàng” không còn thích hợp với thời đại ngày nay, nhưng thiết nghĩ hình ảnh đó vẫn khả dĩ lý tưởng về phương diện tinh thần – nghĩa là nên xét theo nghĩa bóng hơn là nghĩa đen. Đừng lý tưởng hóa mà cũng đừng thực tế hóa.
 
Tiền bạc có ma lực mạnh đến nỗi người ta có thể “sẵn sàng” đổi thay  tất cả: “Giàu đổi bạn, sang đổi vợ”. Do đó, sóng gió gia đình vẫn xảy ra, không rõ ràng cũng ngấm ngầm, tạo ra các mâu thuẫn và bất hòa. Các tâm lý gia đưa ra một số giải pháp giúp các vợ chồng khả dĩ hạn chế mức tranh chấp về tiền bạc, và nhờ đó mà khả dĩ bảo vệ hạnh phúc.
 
1. VỀ THU NHẬP
Tâm lý gia R. Nadel, thuộc ĐH Carolina (Hoa Kỳ), nói: “Nam giới thường xem mức lương là thước đo của sự thành công trong cuộc sống, còn nữ giới lại coi đó là sự thành đạt nhất thời trong nghề nghiệp”. Các chuyên gia cũng công nhận rằng nữ giới ít khi tin tưởng khả năng kiếm tiền như nam giới, nhưng khi có gia đình thì số tiền kiếm được của nữ giới lại ảnh hưởng các quyết định của họ trong cuộc sống. Nghĩa là nữ giới dễ tự phụ hơn nam giới khi họ kiếm được nhiều tiền hơn chồng.
 
Trong cuốn “Problems about Family and Money” (Các vấn nạn về Gia đình và Tiền bạc), tác giả Victoria Felton Collins khuyên: “Vợ hoặc chồng có thu nhập cao hơn thì thường giành quyền quyết định trong gia đình. Đã là vợ chồng, tốt nhất là nên bình đẳng, đừng câu nệ vào việc kiếm được ít hay nhiều tiền của nhau”. Người Việt cũng có câu: “Của chồng, công vợ”.
 
2. VỀ CHI TIÊU
Một “đặc tính” của nữ giới là thích mua sắm, ngay cả những thứ chưa thực sự cần thiết. Đôi khi điều này là “cái gai” đối với nam giới. Theo nghiên cứu, hơn 50% nam giới không tự mua sắm đồ dùng cá nhân, nhưng 80% nữ giới tự mua sắm, mua cả cho chồng và con cái, thậm chí còn “lén lút” mua sắm riêng cho mình. Việc chi tiêu dù sao cũng vẫn có các khoản mà người kia có thể sẽ không biết hoặc không nên biết, tiền túi đó là “quỹ đen hợp lý”. Nam giới thì uống cà-phê, hút thuốc lá, “lai rai” với bạn bè,… Còn nữ giới thì chi về các khoản “phụ tùng”, cũng mong không kém chị thua em. Rất tế nhị, nhưng tuyệt đối tránh “giấu giếm” về khoản “ngoại hạng” nào đó mà không chân thành bàn bạc với nhau.
 
Các tâm lý gia khuyên: “Vợ chồng có thể bỏ qua cho nhau, tránh giải thích các khoản chi riêng đôi khi cần với người này nhưng không cần với người kia. Có thể dành một khoản riêng để đáp ứng các nhu cầu thiết yếu”.
Related image
 
3. VỀ TIẾT KIỆM
Theo nghiên cứu về xã hội học ở Hoa Kỳ, nam giới tích lũy gấp đôi nữ giới. Có 46% nữ giới ở độ tuổi 45-60 mới bắt đầu có khái niệm “tiết kiệm”, nhưng 67% nam giới đã biết thực hành tiết kiệm. Khái niệm này ít phổ biến đối với phụ nữ ở nông thôn. Nhưng nếu thực sự có sự tích lũy thì vợ chồng thường có sự bất hòa, thậm chí là xung khắc, nếu “bị” người kia phát hiện.
 
Quả là nhiêu khê! Các tâm lý gia khuyên: “Việc giấu giếm tiền bạc lẫn nhau tạo ra hố ngăn cách phu thê. Nên công khai với nhau về việc tiết kiệm riêng và chứng tỏ đó là động thái hữu trách vì tương lai của gia đình chứ không hề có ẩn ý đen tối nào”. Nếu vậy, hãy cùng nhau tiết kiệm, tích cốc phòng cơ để tránh khó khăn khi hữu sự trong tương lai. Nhưng cũng cần phân biệt: Tiết kiệm khác với hà tiện!
 
4. VỀ KINH DOANH
Thông thường, nam giới luôn “mạo hiểm” hơn phụ nữ. Về kinh doanh và đầu tư, nữ giới không mấy tin vào khả năng của mình, và coi đó là cuộc phiêu lưu có thể xảy ra khả năng xấu nhất: Mất vốn. Ngược lại, nam giới lại vẫn “bình chân như vại”, không hề tỏ vẻ hoảng hốt.
Image result for TIỀN BẠC photos
Các tâm lý gia khuyên: “Việc kinh doanh bằng tiền chung của gia đình đều khác nhau về cách nhìn của vợ hoặc chồng, do vậy rất cần sự đồng thuận khi hoạch định các khoản cần thiết như tiền sinh sống, tiền vốn, kiếm thu nhập thêm,…”. Thỏa thuận chung để tránh đổ lỗi cho nhau nếu “sự cố” xảy ra, bởi vì “đồng tiền liền khúc ruột” mà. Tục ngữ Việt Nam xác định: “Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn”. Thật không sai!
 
5. VỀ TRÁI KHOẢN
Chỉ khi nào thấy thực sự cần thiết thì phụ nữ mới vay mượn. Tính thận trọng đó thật quý, nhưng đôi khi khó có thể làm ăn lớn vì sự dè dặt thái quá. Tuy nhiên, nam giới cũng dễ lao đao nếu quá khinh suất, cứ đi vay mượn mà không lường trước hậu quả. Âu cũng là sự cân bằng: Chồng tăng tốc, vợ đạp thắng.
Các tâm lý gia khuyên: “Cả vợ lẫn chồng đều nên tự kiểm soát thói quen chi tiêu trước khi vay mượn, và trù liệu cách thanh toán các trái khoản – nếu có”. Thật vậy, đừng quá “vô tư” mà thoải mái “vung tay quá trán” theo kiểu “xả láng sáng về sớm”.
Related image
 
VĨ NGÔN
Hôn nhân cần phải có tình yêu, mà tình yêu thì vừa lãng mạn vừa cao thượng, vừa phàm tục vừa lý tưởng, vừa thực tế vừa trừu tượng. Vì thế, hôn nhân cũng không thể thoát “tầm kiểm soát” của tiền bạc. Một vấn đề rất… tế nhị!
 
Cả hai vợ chồng đều cần hiểu biết để đừng vì vấn đề tiền bạc mà hạnh phúc hôn nhân bị rạn nứt. Thiết nghĩ cũng nên suy ngẫm câu ngạn ngữ Đức: “Nguy hiểm nhất là đứng trước con bò, sau lưng con ngựa, và bên cạnh người ngu”. Mỹ kim (đô-la) có màu xanh, vàng có màu vàng, kim cương có đủ sắc màu, nhưng tất cả đều phải có “màu xám” – tức là “chất xám”. Oscar Wilde nói: “Tình yêu chỉ là sự hiểu lầm lẫn nhau”. 
 
Cái mà người ta gọi là “hiểu nhau” thì kỳ thực chỉ là “không hiểu nhau”, nhất là khi tiền bạc được đề cao. Tiền bạc là con dao hai lưỡi khả dĩ “trau chuốt” hoặc “cắt nát” hạnh phúc trong hôn nhân – kể cả các mối quan hệ khác. Tự do nào cũng phải có giới hạn của tự do!
 
Với nữ giới, hôn nhân là khởi đầu sự kết thúc; với nam giới, hôn nhân là kết thúc sự khởi đầu. Khái niệm khác nhau nhưng hoàn toàn lô-gích, vì thế mà người ta mới cần có nhau để bổ sung lẫn nhau. Đó là “phần cứng” mà Tạo Hóa đã “cài đặt” sẵn trong mỗi giới, không thể coi bên trọng bên khinh!
Image result for TIỀN BẠC photos
Đời sống hôn nhân không là thảm hoa hồng, luôn gặp nhiều chông gai. Vị chua của chanh và vị ngọt của đường, nếu tách rời để thưởng thức từng vị sẽ nhàm chán và mau ngán, nhưng nếu biết kết hợp thành ly-chanh-đường thì hương vị đậm đà thú vị, uống hoài không chán.
 
Tiền là vậy đó. Cái khó là làm sao không “nặng lòng” với nó và thoát khỏi ma lực của nó! Hãy lưu ý cách nhận định của Timothy IV: “Lòng ham mê tiền bạc là nguồn gốc của sự xấu xa”. Tương tự, ngạn ngữ Nga có câu: “Khi tiền bạc lên tiếng thì sự thật im lặng”.
 
TRẦM THIÊN THU
 
 
  Suy Niệm  

Tiền bạc của cải tự nó không phải là một điều xấu. Ai trong chúng ta cũng cần có tiền bạc của cải để sống xứng đáng với nhân phẩm. Sự túng thiếu bần cùng là một sự dữ mà Thiên Chúa không bao giờ muốn cho con cái Ngài phải lâm vào.
Thế nhưng, tiền bạc của cải vẫn luôn là con dao hai lưỡi. Nếu được sử dụng như một phương tiện, tiền bạc sẽ giúp cho con người sống xứng đáng với phẩm giá của mình hơn. Nếu trái lại, con người chạy theo tiền của như một cứu cánh trong đời người, nghĩa là con người có thể tôn thờ nó như thần tượng để quên đi tất cả những giá trị khác trong cuộc sống, thì lúc đó, sự phá sản về vật chất cũng như tinh thần là điều tất yếu với con người. 
Khi kể lại dụ ngôn của người quản lý biết dùng tiền của để mua chuộc bạn bè, Chúa muốn dạy con hãy khôn ngoan trong việc sử dụng của cải vật chất, để dùng nó mà đạt được Nước Trời.
 
<> Mỗi ngày chúng ta có giống như một tài khoản ngân hàng, và thời gian là tiền. Không ai giàu, không ai nghèo, chúng ta đều có hai tư giờ mỗi ngày.
<> Everyday is a bank account, and time is our currency. No one is rich, no one is poor, we’ve got 24 hours each. – 
Christopher Rice

Related image

*  Mamma Mia! (còn được quảng bá dưới cái tên Mamma Mia! The Movie) là một bộ phim nhạc kịch lãng mạn pha lẫn hài hước, được chuyển thể từ tác phẩm nhạc kịch cùng tên được dựng bởi Nhà hát West End năm 1999 và Nhà hát Broadway vào năm 2011, dựa trên các bài hát nhạc pop thành công của nhóm nhạc người Thụy Điển ABBA, với phần nhạc được sáng tác bởi thành viên Benny Andersson. Bộ phim do Phyllida Lloyd đạo diễn và được phát hành thông qua hãng phim Universal Pictures hợp tác cùng Playtone và Littlestar, với phần tựa đề được lấy từ một bài hát cùng tên thành công của nhóm ABBA vào năm 1975.
 
Nữ diễn viên gạo cội Meryl Streep vào vai người mẹ đơn thân Donna Sheridan, cùng với Pierce Brosnan (Sam Carmichael), Colin Firth (Harry Bright) và Stellan Skarsgård (Bill Anderson) trong vai các người cha của con gái Donna, Sophie, do Amanda Seyfriedthủ vai. Bộ phim này tuy nhận được nhiều đánh giá trái chiều nhưng là một thành công lớn về mặt thương mại, khi đạt tổng doanh thu hơn 600 triệu đô-la Mỹ, trở thành bộ phim nhạc kịch có doanh thu toàn cầu cao nhất mọi thời đại. Nó còn được vinh danh bằng nhiều giải thưởng và đề cử, có bao gồm 2 đề cử cho giải Quả cầu vàng, 1 đề cử cho giải Grammy và 3 đề cử cho giải People's Choice Awards.
 
Lay All Your Love On Me | Mamma Mia | Scene Screen
 
   Nguyễn Ngọc Quang sưu tầm và tổng hợp   
 
 
Xem thêm...

Kiều Chinh Bước Qua 60 Năm Điện Ảnh

Kiều Chinh Bước Qua 60 Năm Điện Ảnh

Giới thiệu:

Kiều Chinh sinh năm 1937 tại Hà Nội, mồ côi mẹ từ 6 tuổi, khi bà mẹ tử nạn trong một cơn oanh tạc do phi cơ đồng minh tấn công quân Nhật tại Việt Nam. Sau hiệp định đình chiến ký tại Geneva, nước Việt Nam bị chia đôi, gia đình thình lình bị chia ba: Bố và anh kẹt lại miền Bắc, người chị theo chồng sang Pháp.

Kiều Chinh, 17 tuổi, lần đầu làm người di cư tị nạn, một mình bơ vơ tại Saigon. Đến với điện ảnh, từ 1957 tới 1975, Kiều Chinh đã là vai nữ chính trong 22 cuốn phim, trong số này có nhiều phim Mỹ thực hiện tại các nước Á Châu.

Phim đầu tiên: "Hồi Chuông Thiên Mụ", Tân Việt Film -Bùi Diễm là nhà sản xuất.

Chỉ mấy tháng sau biến cố đổi đời tháng Tư 1975, Kiều Chinh đã xuất hiện trong phim ảnh Hollywood và thành người diễn viên gốc Việt duy nhất gắn bó với điện ảnh liên tục tới ngày nay. tên tuổi và hình ảnh người nghệ sĩ gốc Việt đã vượt qua mọi biên giới ngôn ngữ, địa lý, tuổi tác. và trở thành người phụ nữ Á châu được biết tới nhiều nhất.

- Với 60 năm điện ảnh, gần 150 phim ảnh đủ loại, đã thủ diễn vai nữ thuộc mọi sắc dân Á châu: Việt, Miên, Lào, Thái, Ấn Độ, Trung Hoa, Triều Tiên, Nhật, Hawaii… Nhiều phim trở thành tài liệu giảng dạy về Á châu trong trường học Mỹ.

- 25 năm làm diễn giả của The Greater Talent Netword, mạng lưới cung cấp các diễn giả nhà nghề của nước Mỹ, Kiều Chinh đã có hàng trăm buổi nói chuyện tại các đại học và các hội thảo văn hóa Mỹ, đã trực tiếp trò truyện với nhiều lớp tuổi của nước Mỹ hợp chủng.

- 25 năm cùng Lewis B. Puller và Terry Anderson sáng lập và điều hành hội bất vụ lợi Vietnam Children Fund (VCF) cùng các cựu chiến binh Mỹ quyên góp, đã xây dựng hoàn chỉnh 51 trường học đúng qui cách Mỹ, như những tượng-đài-sống tại những nơi từng bị chiến tranh tàn phá, trao tặng cho trẻ em Việt Nam 58,000 chỗ ngồi học - tương đương số tên tử sĩ Mỹ được khắc trên bức tường Vietnam Memorial War.

Từ giải thưởng điện ảnh do Tổng Thống VNCH trao tặng năm 1969, Nữ diễn viên xuất sắc nhất tại Đại Hội Điện Ảnh Á Châu, tới “Lifetime Achievement Award tại Festival of tại California Asian Film Festival Kiều Chinh còn nhận nhiều giải thưởng nghệ thuật khác ở Tây Âu, Bắc Mỹ. 

Tại Hoa Kỳ năm 1990, khi nước Mỹ chính thức có "Ngày Tị Nạn” hàng năm, Kiều Chinh là người đầu tiên được Quốc Hội Mỹ vinh danh và trao tặng danh hiệu "Người Tị Nạn Trong Năm". Sang thế kỷ mới, năm 2000, báo O.C. Register dành riêng 16 trang viết về Kiều Chinh và sau đó chọn bà vào danh sách 100 nhân vật lịch sử của Orange County.

Hình bìa báo Time tháng 12, 2007,

khi người hùng truyền thông Mỹ trở về từ nhà tù Trung Đông.

Terry Anderson, một cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu ở Việt Nam, là nhà báo, nhà thơ, nhà hoạt động xã hội, diễn giả. Từ 1985, ông bị tổ chức Hồi giáo quá khích Hezbollah militants bắt cầm tù 7 năm ở Trung Đông. Ngày ông bị bắt cóc làm con tin -March 16, 1985- được coi là một ngày được ghi nhớ tại nước Mỹ và Terry trở thành người hùng truyền thông. Ông hiện là Giáo sư báo chí tại nhiều đại học, và cùng Kiều Chinh là đồng chủ tịch VCF từ 1993.

Đã tròn 60 năm. Đang bắt đầu những bước tới mạnh mẽ. Cầu chúc người nghệ sĩ của chúng ta Năm Mới Mậu Tuất 2018 Tốt Đẹp . 

Sau đây là một phần buổi trò chuyện dài của Nguyễn Xuân Nghĩa với Kiều Chinh, được trích thuật bởi Vũ Đình Trọng.

. . .


Mùa hè năm 1957, Kiều Chinh bắt đầu sự nghiệp điện ảnh với phim “Hồi Chuông Thiên Mụ”, theo yêu cầu của nhà sản xuất Bùi Diễm, người sau này là Đại sứ VNCH tại Hoa Kỳ. 

Kỷ niệm vào nghề bắt đầu như thế nào, khi đã là bà mẹ một con và làm dâu ở với bố mẹ chồng?

Câu hỏi được trả lời với nụ cười: “Bố mẹ chồng tôi rất thương tôi, đối xử như con ruột, không có chút phân biệt nàng dâu mẹ chồng, do đó tôi kính nể các cụ. Tính một việc gì tôi đều thỉnh ý các cụ, nếu được đồng ý thì mới làm. Và cuốn phim đầu tiên của tôi đã được các cụ vui vẻ cho phép”.

Trong số 22 cuốn phim thời Việt Nam, năm 1972 có phim “Người Tình Không Chân Dung”. Đây là cuốn do Kiều Chinh vừa là nhà sản xuất vừa thủ vai chính. Cuốn phim đoạt hai giải “Phim Chiến Tranh Hay Nhất” và “Nữ Diễn Viên Chính Xuất Sắc tại đại hội điện ảnh Á Châu năm 1973.

Kiều Chinh phát biểu khi nhận giải Emmy Award 1996 cho ‘Kieu Chinh, A Journey Home’.
 
Từ đầu năm 1975, Kiều Chinh sang đóng phim Full House tại Singapore, giữa tháng Tư mới xong trong lúc Sài Gòn đang hấp hối. Gia đình khuyên đừng về, mà nên từ Singapore sang thẳng Canada với các con đang du học ở đó. “Nhưng trong nước thì còn chồng, còn bố chồng, nỡ nào bỏ đi...” Kiều Chinh nói.
 
Và trên chuyến bay Pan American bay từ Singapor về Saigon để di tản nhân viên Tòa Đại Sứ Mỹ, Kiều Chinh là hành khách duy nhất. Tiền đóng phim mang về phải đổi từ đô la sang tiền Việt. Kết quả là chỉ ít ngày sau, lại một mình, không tiền bạc, rời bỏ Saigon trên chuyến bay cuối cùng. 

Chuyện được kể tiếp: Ngay khi máy bay đáp xuống Singapore, tôi bị đưa vào nhà tù vì tội nhập cảnh trái phép. Miền Nam đang bị coi là vô chính phủ. 

Thông hành ngoại giao VNCH hết hiệu lực. Trong nhà tù, tình cờ thấy người cai tù đang đọc tờ tuần báo có hình Kiều Chinh trên trang bìa. tôi liền lại gần kêu lên: “It’s me. It’s me.” Tôi chỉ cho ông ta xem tấm hình. Phim Full House đang ra mắt.
 
Hình bìa báo thì rực rỡ khác xa người nữ tù ngoài đời mặt mày thất sắc vì lo lắng, mất ngủ... May sao ông ta cũng nhận ra và tôi được phép gọi điện thoại ra ngoài.”

Nhờ Đại sứ VNCH tại Singapore lúc đó là Ông Trương Bửu Điện lập tức can thiệp, Kiều Chinh được ra khỏi nhà tù với điều kiện trong vòng 24 giờ phải rời Singapore. Đại Sứ Trương Bửu Điện đưa chạy lòng vòng các Tòa Đại Sứ khác để xin một Visa. Không nước nào chịu cấp. Cuối cùng, Ông Đại sứ Pháp nói là: Sài Gòn có thể thất thủ bất cứ lúc nào.
 
Theo luật di trú, một hành khách VNCH trên chuyến bay hạ cánh ở bất cứ đất nước nào khi chính quyền sụp đổ, thì người đó có thể xin làm dân tị nạn.”
 
Cắt bánh trong tình thân mừng 60 năm: Đại tá Mimi Phan,
hội trưởng VAUSA và bạn, Kiều Chinh và Tướng Châu Lập Thế.

Bạn bè trong giới điện ảnh tại Singapore giúp bà mua một vé máy bay một chiều (one way) đi khắp thế giới, với mục đích mua thời gian, chờ cho VNCH thực sự sụp đổ.

Kiều Chinh nhớ lại: “Tôi ghé Bangkok - Hongkong -Đài Loan -Đại Hàn - Nhật - Pháp. Trong thời gian chờ tại phi trường Charles de Gaulle, chị tôi biết tin ra phi trường gặp em. Hai chị em chỉ nhìn nhau khóc qua bức tường kính, không được ôm nhau cùng khóc.

Sau đó máy bay qua London, - New York và cuối cùng đáp xuống Toronto lúc 6 giờ chiều ngày 30 tháng Tư 1975. Mẹ con ôm nhau. Saigon đã thất thủ. Và Kiều Chinh thành người tị nạn tại Canada. Nhờ tài tử Mỹ Tippi Hedren mờøi sang Mỹ đọc diễn văn khai mạc trại tiếp cư đầu tiên dành cho tị nạn Việt tại Sacramento mà Kiều Chinh có thể mang gia đình vào Mỹ vào trở lại với Hollywood. 

Kiều Chinh kể là từ 25 năm qua, bà sống được không chỉ do nghề đóng phim, mà nhờ thù lao làm diễn giả tại các Đại học, đại hội, seminars trên khắp nước Mỹ. Từ 1993, Kiều Chinh được chọn bởi Greater Talent Network (GTN), một tổ chức cung ứng các diễn giả nổi tiếng cho sinh hoạt văn hóa thế giới ...

Kiều Chinh kể một kỷ niệm khi bà là diễn giả khai mạc Đại Hội Phụ Nữ Thế Giới Và Nước Mỹ, tổ chức ngày 12 Tháng Chín năm 2001, chỉ sau thảm họa 911 ba ngày. Bài nói chuyện ứng khẩu đã lấy đi không biết bao nhiêu giọt lệ của hàng ngàn người có mặt, khi báo trước là cuộc chiến chống khủng bố sẽ bùng nổ và kéo dài.

Diễn giả bế mạc đại hội là Bà Bhuto, cựu Thủ Tướng Pakistan, sau đó tới bắt tay Kiều Chinh, hẹn sẽ gặp nhau tại Pakistan, khi bà trở lại cầm quyền. Bà Bhuto sau đó về nước, thắng cử, sửa soạn cầm quyền thì chết vì bom khủng bố.

Kiều Chinh tại Đài Tưởng Niệm Tử Sĩ Chiến tranh Việt Nam, Washington DC 1993.
 
Năm 1992, Kiều Chinh được mời nói chuyện khi nước Mỹ kỷ niệm 10 năm bức tường đá đen, - VN Memorial Wall - tại thủ đô Washington D.C.. Chương trình được tổ chức liên tục ba ngày ba đêm, với nhiều diễn giả từ Tổng Thống, Phó Tổng Thống tới các nhân vật quan trọng khác.
 
Chính từ cuộc nói chuyện đầy xúc động này, Kiều Chinh đã khởi xướng quyên góp xây dựng trường học tặng trẻ em tại Việt Nam và được những nhân vật cựu chiến binh nổi tiếng nhất thời đó hưởng ứng, và nhận được khoản tài trợ đầu tiên của James V. Kimsey, một cựu chiến binh hai lần tham chiến ở Việt Nam, chủ tịch sáng lập tổ hợp American Online. Đồng sáng lập hội Vietnam Children Fund (VCF), bên Terry Anderson và Kiều Chinh, còn có Lewis Puller, một cựu chiến binh bị mìn Việt cộng tại Quảng Trị cụt hết hai chân, tác giả hồi ký “Fortunate Son”, giải Pulitzer năm 1992. Chính Lewis Puller dù ngồi xe lăn, vẫn tình nguyện đi Việt Nam trước mở đường cho dự án xây trường.

Năm 1995, hai nước Việt Mỹ chính thức bang giao. Ngôi trường VCF đầu tiên tại Đông Hà Quảng Trị được xây cất, đúng như Lewis Puller đã quyết định, nhưng hai tháng trước ngày hoàn tất, Lewis qua đời, chỉ còn James Kimsey, Terry Anderson và Kiều Chinh đi Việt Nam khánh thành. Đó là lần đầu tiên sau 41 năm ly tan, Kiều Chinh có thể trở lại Hà Nội, gặp lại người anh. Hai anh em cùng thắp nhang trên mộ mẹ, mộ bố - người đã mất sau nhiều năm tù đầy không xét xử tại miền Bắc. 
 
 
Kiều Chinh chụp tại NCIS Los Angeles- 2018
 
Phim tài liệu ngắn về chuyến đi mang tên “Kieu Chinh, A Journey Home” của đạo diễn Patrick Perez / KTTV được Viện Khoa học và Nghệ thuật Truyền hình Mỹ (Academy of Television Arts and Sciences) trao giải Emmy. 

Năm 2016, Kiều Chinh đã trở về khánh thành ngôi trường CVF thứ 51 tại quậân Thăng Bình, Quảng Ngãi. Ngôi trường thứ 52 cũng đã hoàn tất, Với mục đích cung ứng cho trẻ em Việt Nam 58,000 chỗ ngồi học - tương đương với con số tử sĩ Hoa Kỳ có tên trên bức tường đá đen - mỗi ngôi trường đã thực sự trở thành một đài tưởng niệm vinh danh những người hy sinh trong cuộc chiến và hướng về tương lai. Ý nghĩa ấy không chỉ được hưởng ứng bởi các gia đình cựu chiến binh Mỹ mà còn nối kết với các thế hệ quân nhân Mỹ gốc Việt.

Một trong những “tượng đài sống” sắp tới sẽ là ngôi trường học đặc biệt tại Cam Ranh, do sáng kiến và đóng góp của một số thành viên trong Hội Quân Nhân Mỹ gốc Việt / Vietnamese American Uniformed Services Association (VAUSA). 
 
2017, sáu mươi năm điện ảnh Dân biểu Lou Correa mở tiếp tân trao bảng vinh danh của Quốc Hội.
 
Kiều Chinh nói: “Tôi rất hãnh diện khi thấy tuổi trẻ gốc Việt tham gia mạnh mẽ và thành công trong binh nghiệp tại Hoa Kỳ. Chúng ta đã có các tướng lãnh gốc Việt tài ba như Thiếu Tướng Lương Xuân Việt, Chuẩn Tướng Châu Lập Thế. Ngoài ra còn các sĩ quan cao cấp như Đại Tá Rosh Nguyễn, Trung Tá Tuấn Nguyễn... Về bên phía nữ, cũng đã có Đại Tá như cô Mimi Phan, rất năng động trong sinh hoạt.
 
Hiện nay, cô là Chủ Tịch hội Quân Nhân Mỹ gốc Việt / Vietnamese American Uniformed Services Association (VAUSA).” Được biết năm 2017, một số bạn trong VAUSA đã tổ chức mừng sinh nhật và kỷ niệm 60 năm điện ảnh Kiều Chinh.

Trở lại với điện ảnh, năm 2018 sẽ là kỷ niệm 25 năm “The Joy Luck Club”, bộ phim nổi tiếng nhất sự nghiệp Kiều Chinh do đạo diễn Wayne Wang thực hiện năm 1993. Hỏi về phim này, Kiều Chinh nói “Được dự một vai trong ‘The Joy Luck Club’ là vinh hạnh cho cá nhân tôi. Đó là câu chuyện do Amy Tan viết về bốn nhân vật phụ nữ Trung Hoa và bốn cô con gái gốc Hoa nhưng sinh đẻ bên Mỹ.
 
Các nhà sản xuất làm audition interview tới 5,000 người, từ New York, San Francisco, Los Angeles cho đến Hồng Kông để kiếm tám nhân vật đó. Là người Việt không nói một câu tiếng Hoa, ngoài vai diễn chính tôi còn được hãng Disney cùng nhà sản xuất để cử làm người đại diện đi khắp thế giới quảng bá cho tác phẩm này. Đó là môt kỷ niệm đẹp trong cuộc đời một nghệ sĩ lưu vong đến nước Mỹ khi không còn tuổi trẻ.” 

Bên cạnh những thành tựu đạt được trong phim ảnh thế giới, Kiều Chinh cũng đã tới với thế hệ trẻ gốc Việt khi nhận vai một bà nội thuyền nhân Việt Nam trong cuốn phim Vượt sóng, có tên tiếng Anh là Journey from the Fall. 

“Tôi rất mừng, Kiều Chinh nói, khi thấy thế hệ trẻ gốc Việt theo ngành điện ảnh. Tuy lớn lên bên Mỹ, học hành bên Mỹ, nhưng tác phẩm đầu tay của họ lại hướng về Việt Nam. Đó là trường hợp của đạo diễn Trần Hàm, và nhà sản xuất Nguyễn Lâm khi thực hiện bộ phim ‘Vượt Sóng’. Tôi hân hạnh được làm việc chung với thế hệ trẻ khi đồng diễn với Diễm Liên với anh Long Nguyễn.
 
Cuốn phim cũng được chào đón tại bên Mỹ cũng như là các đại hội điện ảnh. ‘Vượt Sóng’ cũng là một trong những cuốn phim được nhiều giải thưởng vô cùng tại Đại Hội Điện Ảnh Hoa Kỳ, Sundance Film Festival.”
 
Và 2018: NCIS Los Angeles đồng diễn với Renee F.Smith & Andrea Bordeaux trong Episode 13 Cac Tu Nhan, 
Thu hình ngày 27 thang 11 2017Trình chiếu: JAN 14, 2018 / CBS 
 
Vai diễn mới nhất của Kiều Chinh là trong bộ phim TV nổi tiếng NCIS Los Angeles, Episode 13 Cac Tu Nhan --tựa đề phim bộ kỳ này là chữ Việt không đánh dấu, có thể hiểu là Các Tù Nhân. Trong phim, Kiều Chinh vào vai một bà người Việt, nhập cảnh Mỹ nhờ một bà bạn người Mỹ bảo lãnh, đã thu hình 27 tháng 11 2017. Ngày này thuộc về năm điện ảnh thứ 60, nhưng ngày CBS trình chiếu là 14 tháng Một năm 2018, bắt đầu năm điện ảnh Kiều Chinh thứ 61.
 
 
Vũ Đình Trọng
 
(Nguồn Việt Báo)
 

Quốc Hội Hoa Kỳ vinh danh 60 năm điện ảnh nữ tài tử Kiều Chinh

Bà Kiều Chinh nhận bằng tưởng lục do ông Lou Correa trao tặng.

(Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

SANTA ANA, California (NV) – Ông Lou Correa, dân biểu Quốc Hội Hoa Kỳ, vừa tổ chức lễ vinh danh nữ tài tử Kiều Chinh. Buổi lễ có tên “60 th Anniversary of Kiều Chinh Cinema” (Kỷ niệm 60 năm điện ảnh Kiều Chinh). Đây là lần thứ hai trong tháng này, bà được vinh danh.

Bước vào sự nghiệp điện ảnh năm 1957, bà được mời diễn vai nữ chính trong phim “Hồi Chuông Thiên Mụ” của đạo diễn Lê Dân cùng các diễn viên Lê Quỳnh, Hà Bắc, Ngọc Quỳnh.

Kiều Chinh và Lê Quỳnh trong phim Hồi Chuông Thiên Mụ 1957

Năm 1969, bà là tài tử đầu tiên được Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu trao giải Văn Học Nghệ Thuật, ngành điện ảnh.

Không thể kể hết những phim bà có mặt từ năm 1957 đến 1975, nhưng một điều không thể quên là ngoài Việt Nam ra, những vai điện ảnh đã đưa bà đến Thái Lan, Singapore, Philippines, Ấn Độ…

Đến Philippines, bà được tưng bừng đón tiếp như một quốc khách.

“Một kỷ niệm đặc biệt nhất đời tôi là vào năm 1968, sau khi đóng phim ‘Destination Việt Nam,’ tôi được Bộ Quốc Phòng Philippines trải thảm đỏ đón tiếp tại phi trường rồi đón tôi bằng xe zeep mui trần, có súng đạn, trên đầu có trực thăng, hai bên đường chật cứng dân chúng đón chào làm tôi vô cùng cảm động,” bà kể.

Năm 1971, bà nhận vai công chúa Ấn Độ và được tiếp đãi như một nàng công chúa thực sự.

Ngày 1/11/1970 là ngày khởi quay bộ phim. Kiều Chinh đóng vai công chúa Ấn Độ Kamar Souria. Bạn diễn chính với Kiều Chinh là hai nam diễn viên nổi tiếng thời bấy giờ: Rod Perry (Mỹ) và Dev Anand (Ấn Độ).

Năm 1970, Kiều Chinh đến Ấn Độ để tham gia vai diễn trong bộ phim The Evil Within. Bộ phim lúc khởi quay có tên là Inside Out do hãng 20th Century Fox nổi tiếng của Mỹ sản xuất, bà đã được vinh dự tiếp đón như một nàng công chúa thực sự – đó là những giây phút vinh quang của Kiều Chinh.

Cùng năm, bà đóng vai nữ chính trong phim “Người Tình Không Chân Dung” của đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc cùng Trung Tá Biệt Kích Vũ Xuân Thông, Minh Trường Sơn, Trần Quang, Tâm Phan… Cuốn phim này đạt nhiều thành quả rực rỡ và Kiều Chinh đã đọat giải nữ diễn viên xuất sắc nhất tại Đại Hội Điện Ảnh Á Châu ở Đài Bắc năm 1972.

Bà hồi tưởng với niềm hãnh diện: “Phim này rất đặc biệt đối với tôi vì đã có sự góp mặt của đại diện toàn thể các binh chủng Hải, Lục, Không Quân của nền Đệ Nhị Cộng Hòa.”

Tay trắng rời khỏi Việt Nam năm 1975, ngay năm 1976, bà tham gia đội ngũ diễn viên Mỹ trong bộ phim truyền hình đắt khách “M*A*S*H” với nam tài tử gạo cội Alan Alda.

Kiều Chinh trong TV series  “M*A*S*H”

Sau đó, bà đóng nhiều phim điện ảnh và truyền hình tại Hollywood như “The Letter,” “The Joy Luck Club”… cùng nhiều đạo diễn, tài tử điện ảnh tầm cỡ quốc tế.

Kiều Chinh -Joy Luck Club Tamilyn Tomita and Tsai Chin  

Trong phim “The Joy Luck Club,” Kiều Chinh đóng vai Suyuan, một người mẹ Trung Hoa phải bỏ lại hai đứa con song sinh chưa biết đi, trên đường chạy loạn. Đây là vai trò được nhiều người nhớ nhất.

Vẫn chưa ngừng nghỉ, ngay sau Lễ Tạ Ơn, bà sẽ xuất hiện trước ống kính của bộ phim truyền hình nổi tiếng “NCIS: Los Angeles.”

Bà nói: “Họ bắt đầu bấm máy ngày 26 Tháng Mười Một.”

Suốt 60 năm đóng góp cho điện ảnh nước nhà và thế giới, Kiều Chinh là người Việt Nam làm việc bền bỉ nhất và đều đặn nhất với hơn 100 phim.

Bao giờ bà giã từ điện ảnh?

“Tôi sẽ làm việc cho đến khi nào khán giả không chấp nhận tôi nữa,” bà trả lời với nụ cười đôn hậu.

Ôn lại bao nhiêu thăng trầm sau 42 năm trôi dạt nơi xứ người với hai bàn tay trắng để rồi được trao tặng bao nhiêu tước hiệu danh dự, từ điện ảnh, văn hóa đến xã hội, trên các diễn đàn thế giới, thật tự hào, Kiều Chinh vẫn giữ đúng phẩm chất của một nghệ sĩ Việt Nam lưu vong. 

 

Kim Quy sưu tập

 
Xem thêm...

Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip kỷ niệm 70 năm ngày cưới

Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip

kỷ niệm 70 năm ngày cưới

70 năm trôi qua, chuyện tình của Nữ Hoàng Anh

vẫn hạnh phúc và mặn nồng 

Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip sẽ đánh dấu 70 năm kỷ niệm ngày cưới. Tuy nhiên, khác với những gì công chúng kỳ vọng, sẽ không có một sự kiện hoành tráng hơn cả “đám cưới thế kỷ” của Hoàng tử William cùng Công nương Kate. Nữ hoàng quyết định sẽ chỉ tổ chức một buổi tiệc nhỏ vào buổi tối tại Lâu đài Windsor với sự có mặt của gia đình Hoàng tộc và bạn bè thân thiết.  

Theo tờ Daily Mail, lý do Nữ hoàng Anh Quốc không muốn quá rầm rộ, ồn ào về sự kiện này vì bà cùng gia đình Hoàng tộc muốn thể hiện sự tôn trọng đối với những người bạn thân cũng như họ hàng vừa mới mất trong những năm gần đây.

Mặc dù công chúng không thể tham dự cũng như chứng kiến ngày lễ trọng đại này nhưng vẫn còn nhiều cách để mọi người chúc mừng Nữ hoàng và Hoàng thân. Sở Đúc tiền Hoàng gia (Royal Mint) đã cho phát hành những đồng xu mệnh giá 5 bảng và 20 bảng được in hình ảnh của Nữ Hoàng Elizabeth cùng Hoàng thân Philip.

 

 

Năm 2017, Hoàng thân Philip bước sang tuổi 96 còn Nữ hoàng Elizabeth 91 tuổi.

Trải qua cuộc hôn nhân 70 năm, nụ cười hạnh phúc chưa bao giờ tắt trên khuôn mặt họ.

Thân phận và địa vị “không tương xứng”

Nữ hoàng Elizabeth II là con đầu lòng của Hoàng tử Albert, Công tước xứ York (sau này trở thành Vua George VI), và Hoàng hậu Elizabeth. Sau khi vua Edward VIII thoái vị, cha bà lên ngôi. Năm 25 tuổi, bà chính thức trở thành Nữ hoàng của 16 quốc gia độc lập thuộc Khối thịnh vượng chung Anh.

Hoàng thân Philip, sinh ra tại đảo Corfu, Hy Lạp, mang trong mình dòng máu hoàng tộc Hy Lạp và Đan Mạch. Khi Philip lên 9 tuổi, gia đình của ông bị trục xuất khỏi Hy Lạp và buộc phải sống lưu vong sau một cuộc nổi loạn. Cha Philip chuyển ra sống cùng người tình, còn mẹ ông ở trong bệnh viện tâm thần.

Không điều gì có thể ngăn cản tình yêu giữa Nữ hoàng và Hoàng thân.

Năm 1944, cha ông mất tại Monte Carlo và chỉ để lại những kỷ vật sơ sài, còn mẹ lúc đó sống ở Athens. Chàng hoàng tử trẻ vừa không có địa vị, cộng thêm việc ba chị em gái kết hôn với quý tộc Đức càng khiến ông thất thế hơn và bị đem ra làm lý do để phản đối hôn nhân của hai người.

Tuy vậy, vượt qua mọi rào cản, Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng tử Philip đã cùng nhau vẽ nên một bức tranh về tình yêu đầy màu sắc tươi đẹp.

Cuộc gặp gỡ định mệnh

Năm 1939, Công chúa Elizabeth (khi đó mới 13 tuổi) theo vua cha tới thăm trường Hải quân hoàng gia tại Dartmouth, nơi chàng thiếu sinh quân Philip (18 tuổi) đang theo học.

Hoàng thân Philip lúc đó được giao trọng trách đón tiếp người thừa kế xinh đẹp của vua George VI. Khoảnh khắc gặp nhau cũng là chính lúc hai người trúng tiếng sét ái tình. Tuy vậy, vì khi đó bà là người kế vị ngai vàng nên không thể gả sang quốc gia khác.

Lần đầu gặp mặt giữa Công chúa Elizabeth và Hoàng tử Philip của Hy Lạp.

Chiếc nhẫn kim cương luôn được Nữ hoàng đeo trên tay. (Ảnh: Shutterstock)

Được biết, viên kim cương vô giá này được lấy ra từ vương miện của mẹ Hoàng thân Philip – Công chúa Alice xứ Battenberg thuộc dòng dõi Nữ hoàng Victoria. Chính xác là vào năm 1946, để giúp con trai chuẩn bị buổi cầu hôn lãng mạn và trang trọng, Công chúa Alice đã đưa con trai vương miện mà mình được trao vào ngày cưới.

Hoàng thân Philip được phép lấy một viên kim cương trên vương miện và tự thiết kế thành chiếc nhẫn cưới độc nhất để trao cho người phụ nữ của cuộc đời mình. Không dừng lại ở chiếc nhẫn, trong ngày cưới, Hoàng thân còn dành tặng cho Nữ hoàng Elizabeth một chiếc vòng tay do chính tay ông lựa chọn và thiết kế từ vương miện của mẹ mình.

Công chúa Alice xứ Battenberg. (Ảnh: Shutterstock)

Sau một quãng thời gian quen biết và thư từ qua lại, cuối mùa hè năm 1946, chàng trai 25 tuổi ngỏ lời cầu hôn. Nàng công chúa nhận lời ngay lập tức mà không tham khảo ý kiến của cha mẹ. Để có thể kết hôn với người mình yêu, Hoàng thân Philip đã đồng ý từ bỏ tước hiệu của mình, đến Anh quốc vì tình yêu.

Chuyện tình của Nữ hoàng Elizabeth bị phản đối kịch liệt, đồng thời trở thành tâm điểm của giới truyền thông. Trong đó, mẹ của Nữ hoàng là người phản đối gay gắt nhất.

Cô dâu, chú rể chụp ảnh kỷ niệm trước Cung điện Buckingham.

Hôn lễ của cặp đôi Hoàng gia Anh chính thức được tổ chức vào ngày 20/11/1947 tại Tu viện Westminster ở London trước sự chứng kiến của 2.000 khách mời và khoảng 200 triệu người hâm mộ trên toàn thế giới theo dõi trên đài BBC.

Tình yêu, sự tôn trọng và quan tâm suốt 7 thập kỷ

Có thể nói, tình yêu chân thành, sự tôn trọng và quan tâm lẫn nhau đã khiến cuộc hôn nhân của họ trường tồn theo thời gian.

Chỉ hai ngày sau đám cưới, Hoàng thân Philip đã bỏ thuốc lá ngay lập tức vì biết Nữ hoàng từng rất đau khổ khi vua cha nghiện thuốc. Hoàng thân từng tâm sự với mẹ vợ:” Chỉ có một thứ duy nhất trên thế giới này là thực sự có ý nghĩa với con, đó là Lilibet (tên thân mật của Nữ hoàng)“.

Nữ hoàng cũng từng dành những lời khen có cánh cho vị phu quân của bà trong một lá thư gửi vua cha:” Chúng con hòa hợp với nhau như chúng con đã sống với nhau từ nhiều năm trước. Philip là một thiên thần. Anh ấy rất tốt bụng, biết suy nghĩ. Sống với anh ấy và có được anh ấy quả là một điều hoàn hảo“.

Trong ánh mắt họ luôn chỉ có hình bóng đối phương.

Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip đi dạo trong tuần trăng mật tại Broadlands,

Romsey, Hampshire vào năm 1947.

Cặp đôi nhìn nhau âu yếm trong buổi đua ngựa hoàng gia tại Windsor vào năm 1949.

Cặp vợ chồng xuất hiện tại nhà hát Manoel, Valletta, Malta vào năm 1967.

Hai vợ chồng tham gia buổi tiệc chiêu đãi vào năm 1970.

 

Khi sức khỏe của vua George VI suy yếu, Hoàng thân Philip đã sẵn sàng kết thúc sự nghiệp hải quân của mình ở tuổi 30 để trở thành hậu phương hỗ trợ cho vợ.

Ngày 2/6/1953, Elizabeth chính thức lên ngôi Nữ hoàng. Kể từ đó đến nay, người dân trên thế giới đều thấy Hoàng tử Philip luôn luôn đi sau Nữ hoàng trong tất cả những cuộc họp, những chuyến viếng thăm, những buổi diễn thuyết… Ông trở thành người chồng, người bạn, người hỗ trợ, luôn yêu thương và mỉm cười với Nữ hoàng.

Hoàng thân luôn dành sự quan tâm cho “Lilibet của ông”, từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Dù sở thích và tính cách của hai người có chút khác biệt, chưa bao giờ Hoàng thân Philip cảm thấy đó là vấn đề quá to tát. Họ vẫn có thể vui vẻ cùng nhau nấu ăn, cùng nhau rửa bát, cũng bình dị như bao cặp vợ chồng khác.

Trước công chúng, Nữ hoàng Elizabeth luôn tỏ ra là một người nghiêm nghị và hiếm khi cười. Tuy nhiên, chỉ cần người đó là Hoàng thân Philip, thì dù ông có trong “thân phận” nào chăng nữa, bà cũng có thể nở một nụ cười duyên dáng và đáng yêu.

Các sử gia không tiếc lời viết về câu chuyện tình yêu của Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip: “Câu chuyện tình yêu tuyệt vời đạt đến một cột mốc mới. Chỉ có cái chết mới kết thúc được nó

Dù thời gian có qua đi, nhưng ánh mắt, nụ cười ấy vẫn còn nguyên vẹn.

Sau 7 thập kỷ bên nhau, gia đình Nữ hoàng đã phát triển tới thế hệ thứ 4, với 4 người con, 8 người cháu và 5 người chắt. Nữ hoàng và phu quân đang mong đợi chắt thứ 6 vào tháng 4 tới, thời điểm dự sinh con thứ ba của Công nương Kate và Hoàng tử William.

Gia đình Nữ hoàng hiện đã có thế hệ thứ tư, với 4 người con, 8 người cháu và 5 người chất. Nữ hoàng và phu nhân đang chờ đợi chắt thứ 6 khi Công nương Kate và Hoàng tử William sinh con thứ ba. Hiện nay, Hoàng thân Philip đã nghỉ hưu.

Trải qua 70 năm, gần 2/3 thế kỷ gắn bó cùng nhau, từ những năm tháng tuổi trẻ cho đến khi da mồi tóc bạc, Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip đã chứng minh rằng, “tình yêu đích thực” vẫn luôn tồn tại như chính câu chuyện cổ tích mà họ đã tác tạo nên.

Ảnh chụp dịp kỷ niệm 70 năm đám cưới của Nữ hoàng Elizabeth và Hoàng thân Philip.

 

Kim Kỳ sưu tầm

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này