Món quà của Thiên Chúa

Món quà của Thiên Chúa

Chiếc xe đang chạy bon bon trên con đường loáng thoáng bụi tuyết dọc theo công viên, chợt thắng gấp lại làm cho Hải ngồi bên cạnh đang say sưa bàn tán với Tuấn về ca mổ đêm qua, bị chồm về phía trước, ly cà phê trên tay đổ cả ra xấp tài liệu đang cầm. Chàng gắt lên:

– Ðồ khỉ, lái xe kiểu gì vậy?

 Tuấn bẻ tay lái cho xe lạng sát vào lề đường, hấp tấp:

– Xuống xe mau, có người bị xỉu trong công viên.

Cả hai phóng vội xuống xe. Hải quăng vội ly cà phê vào thùng rác bên vệ đường, phóng theo Tuấn như mũi tên đang lao vào chiếc ghế đá dưới tàn cây đọng chút bụi tuyết, nơi đó, một người đàn bà đang loạng choạng quơ tay vịn vào thành ghế và ngã gục xuống, bất tỉnh.

Như một phản xạ, hai chàng bác sĩ trẻ dìu người đàn bà lên xe.

Tuấn hấp tấp cho xe chạy trong khi Hải mở hộp đồ nghề, làm công việc cấp cứu.

Tuấn nói:

– Về lại nhà thương, mày gọi gấp cho phòng cấp cứu, bảo chuẩn bị trước.

Hải rút chiếc cell phone, làm theo như máy, rồi thắc mắc:

– Khổ, trời lạnh thế này, bà ta đi đâu cho đến nỗi này?

Tuấn nhìn phía trước, vừa lái xe vừa nhíu mày:

– Dường như là người quen, mà tao không biết đã gặp ở đâu?

Cũng may bệnh viện không xa, chiếc xe dừng lại trước cổng phía vào phòng cấp cứu. Toán trực đã được báo trước, nên xe ngừng lại là mọi người làm việc như máy, đẩy bệnh nhân vào, lẹ làng, nhanh chóng. Tuấn và Hải cũng phóng vào như máy. Cả hai quên cả cơn đói suốt đêm qua đến giờ.


Chồng báo trên tay nặng trĩu, thêm chiếc cặp đeo sau lưng làm cậu bé muốn té quỵ xuống. Cơn đói và khát đến cùng một lượt làm bước chân cậu càng thêm nặng nề trên con đường phủ mong manh lớp tuyết đầu mùa. Cậu chỉ thèm đến giờ về nhà, được uống ngụm nước cam, được ăn bữa cơm nóng của mẹ. Nhưng giờ này mẹ chưa về. Cậu cũng còn phải giao cho xong chồng báo hôm nay.

Ráng đi thêm vài nhà nữa, nhưng rồi không thể chịu đựng hơn, cậu bé ngần ngừ trước cửa ngôi nhà lớn, lát gạch màu xám nhạt gần như trắng, rồi mạnh dạn bấm chuông.

Một người đàn bà trẻ ra mở cửa. Cậu trao tờ báo cho bà rồi lễ phép nói bằng ngoại ngữ xin một ly sữa. Bà chủ nhà dịu dàng, cũng trả lời bằng ngoại ngữ:

– Cháu vào nhà đi, trời lạnh lắm!

Cậu bé run rẩy bước vào nhà. Vừa lúc đó, tiếng đàn dương cầm trong phòng khách chợt im bặt, có tiếng trong trẻo của một bé gái nói bằng tiếng Việt:

– Mẹ, con đàn xong rồi…

Nói xong, cô bé chạy vụt lên lầu.

Ồ, thì ra đây là một gia đình Việt Nam! Vừa lúc đó, bà chủ nhà từ trong bếp quay ra, đưa cậu bé ly sữa cao thật đầy. Cậu lí nhí trong miệng:

– Cám ơn Bà.

Bà chủ nhà reo lên:

– Cháu cũng người Việt ư? Quý hóa quá! Cháu tên gì?

– Thưa bà, cháu tên Tuấn.

Cậu uống một hơi hết ly sữa rồi trao trả cái ly cho bà chủ. Bà dường như nhận ra là cậu bé không phải chỉ khát mà còn đói nữa, dắt tay cậu vào phòng ăn:

– Cháu ăn miếng bánh đi đã, rồi hãy đi, lạnh thế này, sao ăn mặc phong phanh thế?

Tuấn lúng túng:

– Cháu… cháu chỉ có cái manteau này thôi.

Bà chủ ngắm nghía Tuấn một hồi, rồi nói:

– Cháu ngồi đây, tôi chạy lên tìm cái manteau cũ của con trai tôi xem cháu mặc vừa không nhé.

Bà kéo tay Tuấn, bảo ngồi xuống:

– Cháu ăn đi, ăn xong miếng bánh bông lan rồi hãy đi.

Nói xong, bà quay lên lầu. Còn lại một mình trong căn phòng ăn, Tuấn ngắm nghía chung quanh. Ngoài bà chủ nhà và tiếng nói của đứa bé gái ban nãy là có vẻ Việt Nam thôi, tất cả các thứ còn lại trong căn nhà này, Tuấn đều thấy không có vẻ gì là…Việt Nam cả, nghĩa là nó không giống một căn nhà Việt nào mà cậu đã được vào. Nghĩa là, nó thứ tự, ngăn nắp và sạch sẽ một cách… không bình thường! Ðồ đạc, trang trí, nhất nhất đều được chọn lọc một cách khéo léo, mỹ thuật mà vẫn giản dị và trang nhã, cái giản dị mà không tầm thường.

Tuấn còn đang say sưa nhìn ngắm thì bà chủ nhà từ trên lầu đi xuống, tay cầm chiếc áo khoác mùa đông, ướm vào Tuấn, gật gù:

– Vừa y! Cháu giữ mặc đi, cái áo này con trai tôi không mặc được nữa, chật quá rồi.

Tuấn không biết nói sao, lại lí nhí:

– Cháu cám ơn bà.

Bà chủ nhà ngồi đối diện Tuấn, chờ cậu bé ăn xong miếng bánh, bà lấy thêm ly sữa nữa cho cậu rồi hỏi han:

– Cháu ở tận đâu, ngày nào cũng phải đi giao báo à?

Nhìn chiếc cặp để dưới chân cậu bé, bà thắc mắc:

– Ði học về sao không về nhà, đã đi giao báo?

Tuấn bẽn lẽn:

– Giờ này mẹ cháu chưa về. Mẹ phải đi lau dọn nhà cửa cho các nhà quanh đây. Cháu giao xong báo thì về nhà là lúc mẹ cháu về tới.

Bà gật gù:

– Cháu học ở đâu, lớp mấy rồi?

– Cháu học năm thứ hai trung học.

Rồi cậu bé xin phép cáo từ. Bà chủ nhà không giữ lại, đưa cậu ra tận cửa, dặn dò:

– Lần sau, có cần gì cháu cứ tự nhiên gọi cửa nhé.

Tuấn cảm ơn lần nữa rồi khoác cặp và ôm chồng báo bước nhanh, trong đầu không khỏi vấn vương hình ảnh của vị ân nhân, nhất là đôi mắt đã làm cậu bé bâng khuâng mãi. Cùng lúc,Tuấn nghĩ tới mẹ, tới những chiếc áo dày dặn màu sậm mẹ vẫn mặc để đi làm công việc lau chùi nhà cửa. Cậu bé ao ước một ngày nào mẹ cậu cũng được mặc chiếc áo lụa trắng có in những bông hoa nho nhỏ mầu hồng nhạt như bà chủ nhà.

Cậu muốn mẹ cũng khoan thai ngồi trên chiếc ghế thật lịch sự như chiếc ghế cậu vừa được ngồi, ngày ngày thong dong ra vườn ngắm hoa, tưới cỏ. Nhưng làm sao? Làm sao bây giờ? Ba mất trong trại cải tạo, hai mẹ con mới sang Canada mới chỉ hơn một năm. Mẹ Tuấn không ngại vất vả, nhận làm nhiều công việc một lúc, chỉ vì mong cậu học hành đến nơi đến chốn và nên người. Cậu chỉ biết cố gắng học, cậu tin rằng chỉ cần học giỏi, cậu sẽ thực hiện được những gì mẹ chưa bao giờ có trong cuộc đời. Ðó cũng là để thực hiện di nguyện của ba.

Chồng báo trong tay nhẹ dần. Càng đến gần nhà, cậu càng trở về thực tại. Ngôi nhà lớn màu trắng kia, căn phòng khách thiết trí đẹp đẽ kia, với hình ảnh bà chủ nhà đẹp đẽ và trang nhã trong mắt cậu bé, chỉ còn là kỷ niệm thôi.

Những ngày sau đó, khi đi giao báo cho căn nhà màu trắng ấy, thay vì đứng ngoài đường, cuộn tròn tờ báo lại rồi ném mạnh vào thềm nhà như cậu thường ném vào những căn nhà khác, Tuấn vào hẳn trong sân, cài tờ báo vào cái hộp đựng thư trên thềm trước nhà.

Cậu mong sao có hôm sẽ được gặp lại bà chủ nhà đôn hậu. Nhiều hôm, liếc mắt qua cửa kính, cậu nhìn thấy bà chủ ngồi đọc báo trong phòng khách, vẫn cái dáng điệu khoan thai ấy, vẫn mái tóc lưng lửng buông hững hờ trên chiếc áo lụa thường thường là mầu nhạt hoặc trắng, đã trở thành một hình ảnh in đậm nét trong lòng cậu.


Bà Hạnh đang mơ mơ, màng màng thì nghe tiếng nói thoang thoảng bên tai:

– Bà có nghe được tôi nói chuyện không? Bà có trả lời được không?

Bà Hạnh mệt mỏi, cố mở mắt ra rồi lại nhắm mắt lại, gật đầu:

– Tôi bị lạnh.

Cô y tá vui mừng, lấy thêm chiếc mền mỏng phủ lên người bà, rồi tất tả quay ra gọi bác sĩ. Tuấn đang ngồi gật gà gật gù nơi phòng trực, chạy vội vào, đến bên giường người bệnh. Bà Hạnh lúc đó đã mở mắt nhìn chung quanh, ngơ ngác, thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh có bánh xe đẩy. Ánh mắt ngơ ngác ấy đã khiến Tuấn không còn nghi ngờ gì nữa. Ngay từ lúc gặp người bệnh ngoài công viên, chàng đã ngờ ngợ vì cái dáng dấp và khuôn mặt đã in trong đầu chàng từ khi còn là cậu bé ngày ngày tan học đi giao báo qua căn nhà màu trắng.

Chàng đặt ống nghe, gật gù, rồi hỏi bệnh nhân:

– Bà đến từ Canada?

Bà Hạnh gật đầu:

– Tôi sang đây thăm con.

Tuấn hỏi liền lạc:

– Thưa, trước bà có ở Outremont? Trong một căn nhà lát gạch trắng xám? Có trồng rất nhiều cây hoa hồng màu trắng ở trước nhà?

Bà Hạnh ngạc nhiên:

– Vâng, nhưng tôi đã dọn đi khỏi đó lâu lắm rồi, từ khi hai con tôi học xong và đi làm bên Mỹ, tôi đã bán nhà và dọn đi nơi khác.

Rồi bà thắc mắc:

– Bác sĩ cũng biết Canada?

Tuấn cười:

– Cháu từ Canada sang đây làm việc.

Rồi chàng đứng dậy, nói tiếp:

– Bà cần nghỉ ngơi nhiều. Y tá sẽ thường trực chăm sóc cho bà. Ca mổ van tim suốt 6 tiếng vừa qua thật là hy hữu, may mà tụi cháu tình cờ nhìn thấy bà xỉu trong công viên. À, cháu đã gọi điện thoại cho số điện thoại tìm được trong xắc tay của bà nhưng không có người ở nhà, nên đã nhắn tin lại trong máy.

Chàng gọi cô y tá, dặn dò, rồi ra khỏi phòng.


Khi Anh Thư và Anh Kiệt cùng hớt hải đến bệnh viện thì trời đã tối. Bà Hạnh cũng đã được ra khỏi phòng mổ và được đưa lên phòng bệnh ở tầng lầu ba. Bà được nằm trong một căn phòng lớn, một mình. Và không biết ai đã cắm ở đó một bình hoa lớn đựng toàn hoa hồng mầu trắng.

Hai cô cậu vào phòng thì bà Hạnh đang còn thiêm thiếp ngủ, có lẽ vì thuốc mê vẫn chưa tan hẳn. Trên đầu giường là bình nước và dây dợ, máy đo gắn chằng chịt trên cánh tay bà.

Anh Thư cầm tay mẹ cho đến lúc bà Hạnh choàng tỉnh, mừng rỡ nhìn thấy hai con, nhưng rồi sực nhớ sự lo lắng làm bà băn khoăn suốt buổi chiều:

– Mẹ đi vội để kịp sang ăn Giáng sinh với các con, không nghĩ đến chuyện mua bảo hiểm trước khi đi, ai ngờ lại ra cớ sự này!

Anh Thư liếc nhìn anh. Kiệt như hiểu được sự lo lắng của mẹ, trấn an:

– Mẹ khỏe là được rồi. Mẹ biết không, con đi làm về nghe bệnh viện nhắn tin trong máy làm tụi con hết hồn. Cũng may mẹ không sao, còn vấn đề tiền mổ, tiền bệnh viện, tụi con lo được, mẹ đừng lo lắng quá. Hai anh em con đều có việc làm tốt cả mà!

Anh Thư nói thêm:

– Ðã nói mấy lần rồi mà mẹ vẫn không chịu dọn sang với chúng con, để phải đến nỗi như vầy…

Bà Hạnh lắc đầu:

– Mẹ quen sống ở Canada rồi, mẹ không muốn thay đổi. Vả lại, còn công việc, còn văn phòng phải điều hành, có phải nói đi là đi ngay được đâu.

Rồi bà lại phân vân:

– Không biết bên Mỹ tiền mổ, tiền bệnh viện có đắt hơn Canada nhiều không các con nhỉ? Mẹ thật ân hận, thật ra mẹ cũng chưa gặp như thế này bao giờ nên đâu thấy chuyện lấy bảo hiểm là quan trọng. Bây giờ để các con phải lo lắng…

Anh Thư cầm tay mẹ, siết mạnh:

– Tụi con lo được mà, mẹ nuôi chúng con ăn học tới giờ, mẹ có tính toán không? Bây giờ gặp chút chuyện lại tính toán với tụi con?

Rồi kéo mền lên đắp cho mẹ. Hai anh em chờ đến lúc bà Hạnh ngủ say mới rời phòng.

Bà Hạnh nằm bệnh viện gần mười ngày. Thời gian này, hai chàng bác sĩ trẻ Tuấn và  Hải thay phiên nhau săn sóc tận tình. Nhiều hôm, Tuấn khám bệnh xong, ngồi nán lại chuyện trò, hỏi han chuyện bên Canada. Chàng nói:

– Từ lúc ra trường về chuyên khoa mổ tim, cháu được bệnh viện này nhận nên đã dọn hẳn sang đây và cách đây hai năm đã đón mẹ cháu sang ở cùng.

Chàng nhìn đăm đăm bà Hạnh rồi ngập ngừng:

– Cháu đã mua được một căn nhà lát gạch màu trắng cho mẹ cháu ở, giống như… giống như căn nhà màu trắng ở Outremont mà khi còn nhỏ cháu đã từng mơ ước.

Bà Hạnh không hiểu sao cậu bác sĩ trẻ lại khoe bà chuyện nhà cửa, nhưng thích thú:

– Mẹ cậu chắc sẽ thật hạnh phúc có đứa con ngoan như cậu vậy.

Tuấn gật gù:

– Mẹ cháu cũng ngạc nhiên lắm khi cháu nói là cháu thích mẹ mặc những bộ quần áo lụa màu nhạt, có in những cánh hoa nho nhỏ.

– Cậu thích màu nhạt à, tôi cũng thế.

– Vâng, cháu thích, rất thích, vì cách đây nhiều năm, cháu đã nhìn thấy một người đàn bà đẹp lắm, đẹp như… bà vậy, đã mặc những bộ quần áo màu nhạt ấy, lúc ấy cháu còn nhỏ lắm, nhưng đã biết mơ ước ngày nào đó, mẹ cũng được mặc những bộ quần áo thanh nhã và sang trọng như thế.

Bà Hạnh mỉm cười:

– Cậu thật là lãng mạn và mơ mộng.

Tuấn không trả lời, khám xong, chàng bảo bà Hạnh nằm nghiêng người, rồi chăm chú rút từng sợi chỉ nhỏ còn sót lại nơi vết mổ, nói:

– Khá lắm rồi, cháu ký giấy cho bà chiều mai về, để kịp dự Giáng sinh với gia đình nữa chứ!

Bà Hạnh vui mừng:

– Cám ơn bác sĩ.

Tuấn lại dặn dò:

– Bà nhớ uống thuốc đúng như toa cháu ghi, và sau Giáng sinh, trở lại cho cháu tái khám trước khi về Canada. Cháu sẽ gửi hồ sơ sang bệnh viện bên ấy để bác sĩ bên ấy theo dõi bà thường xuyên hơn.

Bà Hạnh lại cám ơn. Tuấn quyến luyến:

– Cháu hy vọng lần tới bà sang đây, được gặp lại bà nữa, nhưng không phải trong… bệnh viện.

Cả hai cùng bật cười ròn rã.

Chàng lại ngập ngừng:

– Cháu nói chuyện nhiều với mẹ cháu về bà. Mẹ cháu cũng mong được gặp mặt bà.

Giọng bà Hạnh reo vui:

– Thế thì còn gì bằng. Nếu bác sĩ cho phép, xin cho địa chỉ, khi được xuất viện tôi sẽ bảo Anh Thư đưa tôi đến thăm Mẹ cậu.

– Anh Thư?

– Ồ, là con gái tôi. Hai anh em chúng học ra trường, cũng tìm được việc tốt ở bên này nên hàng năm tôi vẫn sang thăm.

Chiều hôm sau, Anh Thư và Anh Kiệt đến bệnh viện đón mẹ. Anh Thư ríu rít như trẻ con:

– Mẹ về nhà sẽ ngạc nhiên lắm, anh Kiệt đã trang trí cây thông này, con đã làm bánh Giáng sinh này, và còn có nhiều quà cho mẹ nữa, để mừng mẹ xuất viện!

Bà Hạnh cảm động:

– Các con đã là món quà quý giá nhất của mẹ rồi còn gì!

Hai giọt nước mắt long lanh rơi xuống đôi má hãy còn xanh xao của bà Hạnh. Anh Thư ôm vai mẹ:

– Mẹ! Mẹ lại khóc rồi…

Vừa lúc ấy, bác sĩ Tuấn vào tới cửa phòng. Chàng khựng lại. Cái giọng nói nũng nịu ấy, cái âm thanh êm êm ấy, dường như chàng đã nghe ở đâu rồi, là cái âm thanh trong tiềm thức mà gần hai chục năm qua, chàng vẫn chưa quên: “Mẹ, con đàn xong rồi…”

Anh Thư chợt ngẩng đầu nhìn lên khi nghe tiếng chân người trước cửa phòng. Tuấn đứng sững lại như người bị thôi miên. Khuôn mặt, dáng dấp của cô gái: là khuôn mặt, là dáng dấp đã in trong lòng chàng từ bao năm qua; là hình ảnh của bà Hạnh của gần hai mươi năm về trước: thanh cao và trang nhã. Tuấn vui mừng trong lòng. Món quà Giáng sinh mà chàng chờ đợi. Có phải Thiên chúa đã an bài?

Bà Hạnh chào Tuấn xong quay sang bảo hai con:

– Các con ra làm thủ tục xuất viện cho mẹ để bác sĩ khám xong là mẹ có thể về nhà được.

Tuấn gạt đi:

– Cháu đã làm xong cả rồi bà ạ.

Bà Hạnh lo lắng:

– Thưa bác sĩ… các cháu còn chưa thanh toán tiền mổ và tiền bệnh viện.

Tuấn cầm phong thư trao cho bà Hạnh:

– Thưa bà, cái “bill” nằm trong này cả rồi. Chúc bà mau bình phục và hưởng một Giáng sinh vui vẻ, hạnh phúc.

Chàng quay sang chào và bắt tay Anh Kiệt. Kiệt lịch sự:

– Cám ơn bác sĩ bấy lâu chăm sóc cho mẹ tôi. Hân hạnh được quen biết ông.

Tuấn siết tay chàng:

– Xin anh đừng khách sáo, thật ra, chúng ta đã từng “share” nhau một chiếc áo mùa đông!

Rồi ngừng lại thật lâu trên khuôn mặt ngỡ ngàng của Anh Thư, đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chàng khẽ gật đầu chào rồi ra khỏi phòng.

Chờ Tuấn đi khỏi rồi, bà Hạnh lo lắng bảo Anh Kiệt mở phong bì ra xem cái “bill”. Chàng hồi hộp lóng ngóng mở: cái tờ giấy tính tiền ghi dài dằng dặc nào tiền mổ, tiền bác sĩ chính, mấy ông bác sĩ phụ tá, tiền y tá, tiền gây mê, tiền dịch vụ, tiền phòng, tiền thuốc… làm bà Hạnh hoa cả mắt, chóng cả mặt.

Ở trang thứ ba, dòng cuối cùng, nơi ghi giá tiền tổng cộng, là dòng chữ:

Giá tổng cộng:

– Hai ly sữa.

– Một cái bánh kem.

– And… an old coat.

Bên cạnh là con dấu đóng mầu mực đỏ chót: “PAID”.

 

Hải Phong( Canada)

Kim Quy sưu tầm

Xem thêm...

Giáng Sinh trong Tòa Bạch Ốc

Giáng Sinh trong Tòa Bạch Ốc

 

 

 

Hàng năm đến mùa Giáng Sinh, Thư Viện Tổng Thống George W. Bush tại Dallas đều có một cuộc triển lãm mang tên “Christmas at the White House”. Nơi đây khách viếng sẽ được chiêm ngưỡng cách bài trí Giáng Sinh trong Toà Bạch Ốc dưới thời ông bà Bush 43. 

Cây Noel trong thư viện George W. Bush. ảnh: ianbui

Truyền thống trang hoàng “Ngôi Nhà của Dân”, nơi tổng thống Mỹ và gia đình được phép tạm trú trong vài năm, đã có từ thế kỷ thứ 19. Thuở ban đầu việc trang trí còn rất đơn sơ. Các phu nhân tổng thống thường cho người giăng những cườm hoa (wreath) và treo các món trang trí nhè nhẹ.

Thời ấy Giáng Sinh chưa phải là ngày lễ toàn quốc như bây giờ, và Bạch Cung cũng chưa làm các buổi tiệc lớn như ngày nay. Năm 1800, Tổng Thống John Adams [nhiệm kỳ: 1797-1801] và vợ là Abigail đã tổ chức một bữa tiệc Giáng Sinh cho cô cháu nội 4 tuổi là Susanna Adams, lúc ấy đang sống với ông bà ở Toà Bạch Cung. Họ cho mời một số quan chức trong chính quyền cùng con cháu đến dự buổi tiệc Giáng Sinh đầu tiên ấy, thế là một truyền thống mới được ra đời. Từ đó đến nay năm nào các vị tổng thống kế nhiệm cũng có tiệc Giáng Sinh, và việc trang hoàng Toà Bạch Ốc vào dịp này càng ngày càng công phu và lộng lẫy hơn.

Năm 1835 Tổng Thống Andrew Jackson [1829-1837] đã tổ chức những trò chơi cho con cháu trong Bạch Cung vào mùa Noel — có âm nhạc, nhảy đầm, một bữa dạ tiệc linh đình, kết thúc bằng một trận ném tuyết (snowball fight) bằng những cục bông gòn được đặc chế làm tuyết giả (để không bể đồ trong nhà).

Đệ nhất Phu nhân Melania Trump giữa rừng thông đỏ trong Tòa Bạch Ốc. nguồn: White House

Người dựng cây thông Noel đầu tiên trong Toà Bạch Ốc là Tổng Thống Benjamin Harrison [1889-1893]. Năm 1889 ông cho đặt hai cây thông ngay trong Phòng Bầu Dục trên lầu hai, rồi cho trang trí bằng đèn cầy và các món trang sức linh tinh. Tuy nhiên, không phải tổng thống nào sau Harrison cũng bắt chước; thường chỉ những gia đình có con hay có cháu nhỏ mới nghĩ tới chuyện làm cây thông. Năm 1891 Toà Bạch Ốc được gắn điện. Thế là ba năm sau, dưới thời Tổng Thống Grover Cleveland, lần đầu tiên Toà Bạch Ốc có một cây thông có bóng đèn điện.

Ðầu thế kỷ 20, Tổng Thống Theodore “Teddy” Roosevelt [1901-1909] không những không dựng cây thông mà còn cấm không cho ai dựng cây thông trong Bạch Cung. Ông yêu thiên nhiên, muốn bảo vệ môi trường, nên không khuyến khích việc chặt cây đốn rừng.

Vào thời đó đa số dân Mỹ cũng đồng ý với Teddy về vấn đề bảo tồn thiên nhiên, nên đã nổ ra nhiều cuộc bàn cãi trong công chúng về việc dựng cây thông Noel trong nhà. Thế nhưng một mùa Giáng Sinh nọ, cậu con trai 8 tuổi của ông bà là Archie Roosevelt đã lén Bố mang một cây Noel vào giấu trong phòng quần áo trên lầu để trang hoàng, rồi đặt những món quà Giáng Sinh nho nhỏ dưới chân cây cho anh chị em (và cho cả Bố Mẹ mình).

Cây Noel đầu tiên của Tổng Thống Grover Cleveland. nguôn: library of Congress

Sau khi việc làm của cậu bé Archie bị phát hiện, công luận bắt đầu nghiêng dần về phía nên có cây Noel. Ngành nuôi trồng cây thông cho mùa Giáng Sinh nhờ vậy mà phát triển; đồng thời kỹ nghệ làm cây giả từ đó cũng vươn lên. Ngày nay hầu hết cây thông giả đến từ … China!

Năm 1923 Tổng Thống Calvin Coolidge làm lễ đốt đèn cho Cây Thông Quốc Gia dựng trước Bạch Cung; truyền thống này đã được tất cả các tổng thống đời sau nối tiếp.

Phòng khánh tiết thời FDR

Sang thập niên 1930, hai vợ chồng Tổng Thống Franklin D. Roosevelt [1933-1945] luôn luôn tổ chức những buổi tiệc Giáng Sinh thật ấm cúng cho con cháu tựu về. Tiệc Giáng Sinh của ông bà bao giờ cũng có ca nhạc, ăn uống, nhảy đầm… và đặc biệt là món ice cream với hình dáng Ông già Nô-en! Ông bà Roosevelt có rất nhiều cháu; có đến bốn thế hệ Roosevelt từng quây quần bên lò sưởi trong Bạch Cung để nghe ông Cố FDR đọc cho cháu chắt nghe câu chuyện “A Christmas Carol” của Charles Dickens.

Jacqueline Kennedy, phu nhân của Tổng Thống John F. Kennedy [1961-1963], là người nảy ra ý kiến trang hoàng Bạch Cung theo “chủ đề”. Noel đầu tiên bà cho dựng cây thông thật lớn trong phòng Blue Room của Bạch Cung và trang trí bằng những nhân vật trong truyện “The Nutcracker”. Từ đó về sau phòng Blue Room trong Bạch Cung trở thành địa điểm chánh để dựng cây thông, và truyền thống trang hoàng theo chủ đề được kéo dài cho tới bây giờ.

 Tổng Thống Franklin D. Roosevelt cùng với cháu chắt. nguồn: library of congress

Tổng Thống Dwight Eisenhower [1953-1961] là người giữ kỷ lục có nhiều cây thông Noel trong nhà nhất: 26 cây. Nhưng Bill Clinton [1993-2001], với chủ đề “Santa’s Workshop” đã qua mặt Eisenhower với 36 cây. Tổng Thống George W. Bush [2001-2009], người nối nghiệp Bill Clinton, cũng cố đuổi theo với 27 cây thông mang chủ đề “Red, White and Blue Christmas” vào năm 2008. Nhưng, so với vị Tổng thống đương thời thì cả hai ông bà Bush và Clinton đều thua xa lắc.

Bà Melania Trump đã cho trang hoàng Toà Bạch Ốc với 53 (!!) cây thông — tuyền một màu đỏ rực, với chủ đề “American Treasures”. Và như để nhấn mạnh sự giàu có của “Kho Tàng Quốc Gia”, bà đã cho giăng 71 cườm hoa, 12,000 vật trang trí, và 18,000 bóng đèn màu đủ loại khắp nhà. Thế mới gọi là “dân chơi thứ thiệt”!

Trong cuộc triển lãm tại thư viện Tổng Thống Bush ở Dallas năm nay, một số cây thông đã được phục dựng lại giống y như mùa Giáng Sinh 2006 trong Bạch Cung. Chủ đề của năm đó là “Deck the Halls and Welcome All” (Giăng đồ trang trí và chào đón mọi người).

Theo lời thuyết minh của hướng dẫn viên, tất cả mọi thứ treo trong phòng đều là đồ thật đã được dùng trong White House, do đó mọi người được yêu cầu không đứng quá gần khi chụp hình kẻo xảy ra “tai nạn”. Nói thì vậy, nhưng cũng lắm người nghe xong bỏ mặc ngoài tai, cứ sấn sấn tới gần mấy cây thông để chụp cho bằng được tấm selfie cười toe toét, làm nhân viên phải luôn miệng nhắc chừng.

Trưởng nữ Caroline Kennedy bên cây thông được trang hoàng

theo chủ đề “The Nutcracker”. nguồn: library of congress

Trong số những đồ vật quý giá tại đây, đặc biệt bắt mắt Bùi mỗ là chân đèn cầy “Menorah”, quà tặng của chính phủ Israel. Số là ông Bush 43 là vị Tổng thống đầu tiên đã tổ chức tiệc Rosh Hashanah mừng Năm Mới của người Do Thái trong Tòa Bạch Cung. Ðể sửa soạn cho buổi ăn đó, toàn bộ dụng cụ nhà bếp và các đầu bếp của White House phải được trải qua một quá trình “kashering”, tạm dịch là “khử sạch”. Tất cả thịt cá, sữa trứng v.v… đều phải được chuẩn bị đúng quy trình “kosher” theo các điều luật trong Do Thái Giáo. 

Chân đèn cầy “Menorah” được trưng bày tại thư viện
Tổng Thống George W. Bush. ảnh: ianbui
<><><><>
Ian Bui
~~><~~
Hồng Anh sưu tầm
Xem thêm...

Mùa Giáng Sinh xưa

Mùa Giáng Sinh xưa

~~~~❤️~~~~

 

 

Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn chiều Noel 1964.

Giáng Sinh đối với lũ học trò mới lớn chúng tôi là một ngày hội đặc biệt. Cái rộn ràng đó thật ra không phải do ngày lễ tạo ra mà chính cảm xúc trong lòng mỗi người trổi dậy. Bạn bè có đứa đạo Công giáo, có đứa đạo Phật, có đứa chẳng theo đạo nào, thờ cúng ông bà nhưng ai nấy đều vui tươi hớn hở chờ đón mùa Giáng Sinh sắp đến để sang nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế trên đường Kỳ Đồng xem người ta làm hang đá, treo lồng đèn ngôi sao giấy đủ màu từ mái giáo đường kéo dài ra tới cổng. 

Chợ Giáng Sinh bán lồng đèn ở trung tâm Sài Gòn Ảnh: Manhhaiflicks

Thường đến những ngày gần cuối năm dương lịch, thể nào chúng tôi cũng có ngày nghỉ do một thầy hay một cô nào đó tự dưng báo bệnh. Không biết trong lòng thầy cô có háo hức như chúng tôi mong có một ngày nghỉ đến trường để đi chợ Giáng Sinh trên đường Nguyễn Huệ. Chúng tôi cũng sẽ đi ra con đường lớn của trung tâm Sài Gòn, chen lẫn trong đám người rồng rắn chỉ để xem người ta bán đồ trang trí Noel và nghe những bài hát mừng Giáng Sinh vang vui khắp chốn. “Một mùa sao sáng / đêm Noel Chúa sinh ra đời / người hẹn cùng tôi / ngày về khi đất nước yên vui…” (Một mùa sao sáng).

Tiếng hát mùa Giáng Sinh trong thời chinh chiến loạn ly không chỉ vang trên đường phố qua máy thu băng mà còn vang vọng trong giáo đường với nhóm ca đoàn tập trung luyện giọng những bài mừng Chúa Cứu Thế, ước mong trần thế bình an. Chúng tôi đứng lắng nghe ngoài cửa nhà thờ, nghe để lòng thanh thản chút thôi chứ tôi là người ngoại đạo, ít khi được nghe những sự mầu nhiệm của Chúa giáng trần.

Thiếu nữ Sài Gòn tại một cửa hàng bán cây thông Noel – năm 1967.

Chuyện chính chúng tôi sang nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế là xem người ta làm hang đá bằng những bao giấy đựng xi măng nhúng nước phơi khô để về nhà bắt chước lấy giấy bạc tích cóp từ những bao thuốc lá uốn cong bẻ nắn gấp xếp làm thành hang đá, rồi lấy cỏ khô lót ổ rơm để đó, chờ thằng bạn đến ngày chủ nhật về thăm nhà ở Dĩ An mang về cho chúng tôi vài ba tượng sành trang trí nhỏ xíu xiu rất dễ thương đặt vào máng cỏ.

 Nói về các tượng thú và tượng Chúa nhỏ xíu làm bằng sành để bán mùa Giáng Sinh thì phải công nhận người có đầu óc kinh doanh luôn nghĩ ra những mặt hàng phụ có thể tăng thu nhập theo mùa bên cạnh công việc chính của nghề làm sành sứ. Nhà cha mẹ bạn tôi làm chén bát tô dĩa ở Dĩ An mỗi mùa Giáng Sinh đều làm thêm loại hàng này. Hàng bán rất chạy, tượng lớn nhỏ đủ cỡ cho người ta mua về tha hồ trang trí hang đá.
 
Ba má thằng bạn gởi nó xuống Sài Gòn ở nhà người dì để theo học trường La San Hiền Vương. Nhà nó theo đạo Công giáo, vậy mà nó ít khi về nhà trong dịp nghỉ Giáng Sinh để đón lễ với gia đình. Dì nó sống một mình nên ở nhà dì đón Noel cho dì vui, lại có nhiều bạn học đến chung vui, ăn réveillon cùng với gia đình. Năm rồi, dì nó làm bánh ngon lắm. Chiếc bánh bông lan chưng trên bàn hình khúc cây phủ kem bơ thơm lừng khiến mấy đứa chúng tôi háu ăn nhìn thôi đã thấy phát thèm, lại còn món cơm chiên sốt cà đùi gà chiên giòn, chúng tôi chén sạch.
 
 Cùng với cây thông thì hang đá và ngôi sao là vật trang trí
phổ biến mỗi mùa Giáng Sinh – Trong ảnh là “vỉa hè Sài Gòn” năm 1970.
 
 Nhìn đám chúng tôi ăn “cạn tàu ráo máng”, gương mặt dì nó ánh lên niềm vui, lại còn hứa hẹn mùa Giáng Sinh năm nay đãi chúng tôi món ngon đặc biệt. Món ngon gì chưa biết nhưng chúng tôi biết sẽ chẳng còn được thưởng thức bữa ăn tối ấm cúng bên cạnh cây thông xanh trang trí xinh đẹp bằng những trái châu đủ màu lấp lánh ánh sao.

Dì thằng bạn mùa Hè này sẽ sang Pháp, tu học ở một nhà thờ. Chúng tôi tiếc hùi hụi, tu học ở đâu mà chẳng được lại phải sang tận Paris. Buồn nhất là thằng bạn, phải trở về nhà cha mẹ, tạm xa bạn bè mấy năm học chung, đi chơi chung, vui mừng Giáng Sinh, Tết nhất cùng nhau, nay còn đâu!

Mùa Giáng Sinh năm đó, chúng tôi đi chơi mà thiếu mất thằng bạn thân khi nhìn thấy những vật trang trí nho nhỏ bằng sứ bán bên lề đường. Cái hang đá bằng giấy bạc, tôi cũng chẳng thiết làm đem khoe với đám bạn bè. Rủ đám bạn đi chơi chợ Giáng Sinh, thằng nào cũng kêu phụ việc gia đình, má tao không cho đi, ở nhà giữ em, còn lại lèo tèo một hai thằng tinh thần còn ham vui bàn nhau đi chợ Giáng Sinh khu vực Ông Tạ, không ra Nguyễn Huệ nữa, Ngoài đó đông đúc, người ta vui mà lòng mình không vui thì còn hứng thú gì. “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.

Chợ đồ Noel Ông Tạ không đông đúc, chuyên bán lồng đèn ngôi sao bằng giấy, nhỏ to đủ cỡ. Sau này ra đời, tôi biết khu vực người ta làm ra các loại lồng đèn Giáng Sinh ở bên quận Tám. Ở nơi này, có một khu xóm chuyên làm lồng đèn Trung thu, hết mùa Trung thu bắt đầu làm lồng đèn Giáng Sinh.

Mỗi mùa sản xuất lồng đèn nhiều lắm, bỏ mối cho những tiệm và các nhà thờ đặt mua. Bên cạnh bán lồng đèn ở khu Ông Tạ, người ta còn bày bán những chiếc nón giấy đủ hình hài. Nón cao bồi, nón lưỡi trai, nón chóp, dán trên nón những tua giấy kim tuyến đỏ xanh vui mắt. Thằng bạn đi bên cạnh tự dưng đòi mua cái nón gởi cho thằng bạn ở Dĩ An. Tôi nhắc nhở: Mày còn con nít chắc. Cái loại xanh xanh đỏ đỏ chỉ có em nhỏ thích thôi, chứ bọn chúng mình đều là thanh thiếu niên nên gởi những gì tinh hoa hơn như sách Tuổi Hoa chẳng hạn.

Một anh lính Mỹ mua quà Giáng Sinh trên phố Ảnh: Manhhaiflicks

Nói đến sách Tuổi Hoa, bọn học trò chúng tôi ai nấy đều thích. Sách này có ba loại: Loại hoa đỏ, phiêu lưu mạo hiểm; Loại hoa xanh, nội dung bài viết đều hướng về tình cảm bạn bè, gia đình; Loại hoa tím dành cho tuổi chớm lớn, tình cảm bạn bè, tình cảm nam nữ luyến ái mông lung. Tôi đề nghị ghé lại toà soạn nguyên là Văn phòng Mục vụ của nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế trên đường Kỳ Ðồng gần nhà thờ, mua một cuốn báo chủ đề mùa Giáng Sinh để gởi cho thằng bạn ở Dĩ An. Nó thích loại tập san này. Ðỏ, xanh, tím loại nào cũng được.

Một sạp hàng bán đồ trang trí Giáng sinh trên đường Nguyễn Huệ – năm 1970.

Loại sách này, trang bìa minh hoạ toàn bằng hình vẽ của các hoạ sĩ. Trong đó nổi bật nhất là hoạ sĩ ViVi mà sau này qua nhiều tư liệu tôi biết tên thật của ông là Võ Hùng Kiệt. Bút hiệu ViVi do ông sinh quán ở Vĩnh Long, ghép hai chữ Việt Nam và Vĩnh Long mà thành. Ông bắt đầu vẽ tranh từ còn niên thiếu với loại tranh tả chân về con người trong đời sống rất điêu luyện.

Ngoài tranh ông còn vẽ tem bưu chính, những con tem Thú vui ngày Tết, và nhiều hình ảnh miêu tả nét sinh hoạt văn hoá của người Việt, đã giúp ông đoạt giải vẽ tem qua 40 tác phẩm – một điều khó có một hoạ sĩ trẻ nào làm được. Năm 1981 ông định cư ở Canada.

Ðến năm 1995, ông sang Mỹ xin định cư tại San Diego và lập gia đình với ca sĩ Diễm Châu. Ông còn là một hoạ sĩ bích hoạ và là nhà điêu khắc tượng. Ở Dòng Ðồng Công Missouri, San Bernardino (California) và Mẹ Thăng Thiên ở Amarillo, Texas có trang trí bích hoạ lớn về 117 vị Thánh tử vì đạo Việt Nam. Tượng Thánh của ông có mặt tại nhiều thành phố ở các tiểu bang Texas, New York, Colorado, California… Tượng thuyền nhân vượt biển bằng đồng tại Westminster Nam Cali trông rất sống động.

Quán thâu băng nhạc trên đường Nguyễn Huệ cũng là nơi nhiều người

tới tìm băng nhạc Giáng Sinh Ảnh: Manhhaiflicks

Khi đến tiệm sách Tuổi Hoa, điều làm tôi ngạc nhiên là số mới Ðặc biệt Giáng Sinh năm đó (đầu tháng 12/1974) tranh minh họa của họa sĩ ViVi lại là hình ảnh của một gia đình người nông dân không có trang trí gì của một mùa Giáng Sinh truyền thống. Trong tranh, người mẹ có đôi mắt buồn đang bế đứa con thơ hớn hở khi được mẹ ẵm bồng, bên cạnh là một người ông mà không phải người cha đứa trẻ. Cha đứa bé chắc đang đi chinh chiến, không về đoàn tụ với gia đình trong mùa Giáng Sinh.

Tôi đoán mò vậy thôi, bởi có quá nhiều lời nhạc bài thơ Giáng Sinh lại nói lên nỗi niềm phân ly của người thân trong thời cuộc chiến tranh. “Lạy Chúa, con là lính trận ngoài biên / Vì xa thành phố, xa quá nên quen…” (Lá thư trần thế), hay “Mùa hoa tuyết năm xưa đã về. Ngày lễ Noel.

Nơi đồn xa khó về thăm em. Chạnh thương hai đứa. Em anh giữa mùa Giáng Sinh. Bơ vơ ngóng người chiến binh. Chắc em anh đang cầu kinh…” (Mùa hoa tuyết). Thế nhưng, nội dung trong cuốn bán nguyệt san Tuổi Hoa số Giáng Sinh lại có nhiều truyện rất cảm động của tình bạn, tình người sống trong khung cảnh hòa bình yên ổn.

Chúng tôi mua cuốn báo này gởi cho thằng bạn để ghi nhớ tình bạn thiếu thời trong mùa Giáng Sinh an lành, mặc cho chiến sự sắp nổ ra quanh Sài Gòn, đêm đêm nằm ngủ thi thoảng nghe tiếng pháo cối từ xa vang vọng. Các cặp tình nhân đi trên phố chợ Giáng Sinh, vẫn vui đùa khoác tay nhau, quán nhậu chung quanh các con phố vẫn đông nghẹt người, lũ trẻ học trò chúng tôi vẫn tụm năm tụm ba đi giữa những hàng cây Noel. Ðể rồi ngày nay chợt nghe lòng rạo rực mùa Giáng Sinh xưa.

 

Trang Nguyên

 

Ngọc Lan sưu tầm

 

 

 

 

 

 

Xem thêm...

Giáng Sinh những tập tục kỳ lạ

Giáng Sinh

 những tập tục kỳ lạ trên thế giới

 

Mỗi quốc gia có tập tục Giáng Sinh rất riêng! Trong khi một số tập quán gây ngạc nhiên, thì số khác tỏ ra độc đáo không kém như đi nhà thờ bằng giầy trượt patin, giấu chổi quét nhà, tung giày lên không… Nhân dịp lễ Giáng Sinh, mời quý độc giả cùng dạo quanh một vòng thế giới để khám phá những tập quán Giáng Sinh độc đáo nhất!

Ông Già Noel tập trung tranh tài ở Thụy Sĩ.

1- Úc – làm tiệc nướng Giáng Sinh trên bãi biển và trang trí đèn Giáng Sinh!

Nước Úc nằm ở Nam bán cầu nên thời tiết gần như hoàn toàn trái ngược với các nước Bắc bán cầu. Vào tháng 12 dương lịch, trong khi Giáng Sinh và Tết Tây ở các nước nằm ở Bắc bán cầu diễn ra trong cái lạnh thấu xương của mùa đông thì ở Úc châu, lại là mùa hè nóng nực, nhiệt độ thường trên 30 độ C. Ðể thích ứng với thời tiết, người Úc có tập tục tổ chức tiệc nướng Giáng Sinh trên bãi biển!

Con Bellos và ‘công trình’ trang trí Giáng Sinh.

Ngoài ra, người Úc còn có tập tục trang trí đèn Giáng Sinh trước mặt tiền nhà và để thùng quyên góp tiền giúp người nghèo, bệnh nhân trẻ em nghèo nằm bệnh viện…

Hội đồng thị chính ở các thành phố lớn hàng năm đều có thành lập ban giám khảo nhằm chọn ngôi nhà trang trí đẹp nhất để cấp một khoản tiền hỗ trợ tượng trưng bù đắp chi phí. “Công trình” trang trí Giáng Sinh của gia đình anh Con Bellos, cư dân Concord thuộc thành phố Sydney, nhiều năm liền đoạt giải nhất.

Mỗi năm, anh dành khoảng 3 tháng để treo 300,000 bóng đèn, sử dụng máy vi tính để phối hợp đèn chớp tắt theo giai điệu âm nhạc. Hầu như đêm nào cũng có hàng trăm khách gần xa đến xem, thưởng ngoạn “công trình” của anh. Niềm vui mừng, hân hoan hiện rõ trên vẻ mặt của đám trẻ con khi chúng tận mắt thấy máy phóng tuyết, đèn chớp và nhạc Giáng Sinh nhịp nhàng vang lên… Mỗi đêm, còn có một chiếc xe hơi bán kem đến bán cho bọn trẻ.

Ba năm qua, gia đình anh Con Bellos đã lạc quyên được trên 30,000 đô Úc. Toàn bộ số tiền này được chuyển đến bệnh viện Sydney Children’s Hospital. Năm nay, số tiền lạc quyên được anh dự tính sẽ chuyển cho tổ chức Autism Spectrum Australia.

2- Wales – Tập tục cải trang thành ngựa

 Tập tục này gợi cho chúng ta hình ảnh của lễ hội Halloween nhiều hơn là Giáng Sinh! Việc cải trang thành ngựa được thực hiện bằng cách sử dụng một tấm vải trắng và hộp sọ ngựa thật được trang trí bằng nhiều dải băng màu sặc sỡ. Vào lúc chập choạng tối, con vật sáng tạo kỳ lạ này rời khỏi nhà để đi bộ trên đường phố, miệng ngâm thơ hay ca hát.
 
Sau đó, con vật này đến gõ cửa từng nhà để đòi khẩu phần, và theo tục lệ, chủ nhà mang thức ăn, nước uống ra mời vị khách đến viếng. Ðây là tập tục Giáng Sinh đặc biệt của miền Nam xứ Wales, Vương quốc Anh, mà người địa phương gọi là “Mari Lwyd”.
giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la8
Cải trang thành ngựa ở xứ Wales.

3-Cộng Hòa Séc – phụ nữ độc thân tung giày lên trời.

Vào ngày Giáng Sinh ở Cộng Hòa Séc, những phụ nữ trẻ độc thân có truyền thống gây ngạc nhiên là tung giày lên không, qua khỏi đầu. Khi rơi xuống, nếu mũi giày quay về hướng cửa nhà, có nghĩa là người phụ nữ này sẽ có chồng trong năm mới. Trường hợp gót giày quay về hướng cửa nhà, phụ nữ này sẽ tiếp tục cuộc sống độc thân trong gia đình trong thời gian tới!

4-Ba Lan – nhìn lên trời trước khi ăn

Vào buổi tối Giáng Sinh 24 tháng 12, trẻ em Ba Lan nhìn chằm chằm lên bầu trời để đợi xem ngôi sao đầu tiên. Sự xuất hiện của vì sao này báo hiệu chúng có thể bắt đầu ngồi vào bàn ăn!

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la7
Trẻ em Ba Lan nhìn lên trời trước khi ngồi vào bàn ăn.

 

5-Nhật – đi ra ngoài ăn tối Giáng Sinh tại quán ăn KFC!

 Những năm gần đây, nhiều người Nhật tạo tập quán mừng Giáng Sinh mới độc đáo gây nhiều ngạc nhiên. Ngày 24 ngày 12, trong khi hầu hết các gia đình trên toàn thế giới dành nhiều giờ để tự tay chế biến bữa ăn Giáng Sinh tại nhà, người Nhật lại chẳng bận tâm đến việc vào bếp nấu nướng.

Cả gia đình họ kéo nhau ra ăn lễ Giáng Sinh tại KFC! Chuỗi nhà hàng KFC thiết lập thực đơn cho bữa tiệc đặc biệt này với nhiều món ăn cổ điển. Và bàn ăn được đặt trước nhiều tháng nếu muốn chắc chắn có bữa tiệc đúng vào tối Giáng Sinh!

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la6
Người Nhật ăn tối Giáng Sinh tại KFC.

6- Na Uy – giấu chổi quét nhà.

Ðể có trọn vẹn nét độc đáo của tập quán lễ Giáng Sinh, chúng ta không thể bỏ qua tập tục này của xứ Na Uy. Tại quốc gia này, người dân có truyền thống giấu chổi quét nhà trong đêm Giáng Sinh. Truyền thống này đã có từ nhiều thế kỷ qua: người Na Uy tin rằng vào đêm Giáng Sinh, những mụ phù thủy xuất hiện và rình mò tìm kiếm cây chổi để bay… đi gieo rắc tội ác!

7- Venezuela – đi lễ nhà thờ sáng ngày Giáng Sinh bằng giày trượt patin!
Một tập tục phi thường khác đến từ một nước Trung Mỹ. Ở Venezuela, cụ thể là thành phố thủ đô Caracas, người dân đi lễ nhà thờ sáng ngày Giáng Sinh… trên đôi giày trượt patin! Truyền thống này rất phổ biến đến độ các đường phố ở trung tâm thủ đô Caracas cấm tất cả xe hơi lưu thông đến 8 giờ sáng để người dân có thể an toàn trượt patin đi nhà thờ! Một truyền thống mà cho đến nay, lý do vẫn còn ẩn chứa  nhiều huyền bí!

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la4

Đi lễ nhà thờ sáng ngày Giáng Sinh trên giày trượt patin.

8-Bồ Đào Nha- chia sẻ bữa ăn với người quá cố

Người Bồ Ðào Nha đã hình thành truyền thống rất đặc biệt cho bữa ăn đêm Giáng Sinh. Sau bữa réveillon, họ không dọn dẹp bàn ăn mà để y nguyên chén bát, muỗng nĩa, tô, tộ…, kể cả thức ăn thừa. Và đây không phải vì họ lười biếng! Họ để y nguyên bàn sau khi ăn là để cho hương hồn những người thân quá cố về thăm và dùng bữa!

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la3
Người Bồ Đào Nha ăn tối với người quá cố

9-Estonie - tắm xông hơi đón Giáng sinh

Estonie là quốc gia có tập quán đón Giáng Sinh cổ xưa và khác thường không kém: tắm xông hơi trong đêm Noel! Trong khi ở nhiều nước khác trên thế giới, các gia đình quây quần quanh bàn tiệc để thưởng thức các món ăn ngon, thì người Estonie dành buổi tối đêm Giáng Sinh trong phòng tắm hơi, trần truồng và đẫm ướt mồ hôi!

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la2
Người Estonie đi tắm hơi đêm Giáng Sinh.10-Thụy Sĩ – Ông Già Noel tranh tài.

Thị trấn nhỏ Samnaun, Thụy Sĩ, là quê hương của “ClauWau”, còn được gọi giải Vô địch thế giới của những Ông Già Noel. Tại đây, nhiều đội trượt tuyết, trong bộ y phục Ông Già Noel đến từ khắp nơi trên thế giới.

Họ gặp nhau tại một khu trượt tuyết địa phương để tham dự nhiều cuộc tranh tài chạy đua ở nhiều cự ly và môn khác nhau như chạy bộ trên tuyết, đua xe trượt tuyết, thi trang trí cây Giáng Sinh bằng các mẩu bánh mì, bánh ngọt, gia vị, và nhiều cuộc thi dễ thương khác… nhằm chọn ra đội xuất sắc nhất.

Trong cuộc thi leo núi, nhiều Ông Già Noel vác trên vai chiếc túi chứa đầy đồ chơi và leo lên ống khói nhà để giật chuông. Nhìn hàng trăm Ông Già Noel mặc đồng phục màu đỏ tranh tài trên nền tuyết trắng lấp lánh thật sự là một cảnh tượng hấp dẫn và độc đáo.

11-Ukraina – sử dụng mạng nhện trang trí cây Noel.

Hầu hết chúng ta đều tin rằng mạng nhện là biểu tượng của lễ hội hóa trang Halloween, nhưng tại Ukraina, con nhện và mạng nhện là điềm tốt lành. Trong khi ở mọi nơi, người ta trang trí cây Giáng Sinh bằng những quả cầu và những tràng hoa thì người Ukraina tin rằng mạng nhện mang đến sự thịnh vượng và may mắn cho họ trong năm mới!

Truyền thống này được dựa trên huyền thoại cổ xưa: một góa phụ không có tiền mua đồ trang trí cây Giáng Sinh trong gia đình vì quá nghèo. Tất nhiên là những đứa con của chị rất buồn và tủi thân. Khi bọn trẻ đi ngủ, vài con nhện dễ thương sử dụng nước mắt của bọn trẻ để tạo ra mạng nhện xinh đẹp trang trí cây Giáng Sinh trơ trọi.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, bọn trẻ  thấy cây Giáng Sinh được trang hoàng đẹp đẽ, và từ hôm đó, gia đình góa phụ trở nên giàu có! Một câu chuyện Giáng Sinh thật dễ thương mà mọi người đều yêu thích.

giang-sinh-nhung-tap-tuc-ky-la1
Người Ukraina sử dụng mạng nhện trang trí cây Noel.

ÐDH

Theo Le Petit Journal de Sydney

 

Merry Christmas December 25, 2018

 

       ~~> Kim Quy sưu tầm <~~

Xem thêm...
Theo dõi RSS này