Những dấu mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain

Những dấu mốc đáng nhớ trong cuộc đời

Thượng nghị sĩ John McCain

 

Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain vừa qua đời ở tuổi 81 sau hơn một năm chống chọi với căn bệnh ung thư não ác tính. Ông được xem là một nhân vật nổi tiếng, 'người khổng lồ' có nhiều ảnh hưởng trong chính trường Mỹ.

Ông John McCain sinh ra trong một gia đình danh giá với cả cha và ông nội đều là đô đốc hải quân 4 sao vào năm 1936. Theo Guardian, ngay từ nhỏ, ông McCain đã được hưởng một nền giáo dục toàn diện và chịu ảnh hưởng của gia đình giàu truyền thống binh nghiệp. Ông cũng được đánh giá là người cá tính và ưa mạo hiểm.

McCain ghi danh vào Học viên Hải quân Mỹ sau khi tốt nghiệp phổ thông. Ông hoàn thành khóa học tại đây vào năm 1958, trở thành phi công vào năm 1960 và phục vụ quân đội trong hơn 2 thập kỷ.

Cùng tìm hiểu cuộc đời của ông qua ảnh:

Cậu bé John S. McCain (giữa) với ông nội là Phó Đô đốc John S. McCain Sr.(trái) và bố là Tư lệnh John S. McCain Jr. trong bức ảnh gia đình chụp thập niên 1940. Ảnh: GETTY IMAGES

Chàng thiếu niên 16 tuổi John McCain (trái) cùng mẹ, em trai và bố năm 1951. Ảnh: AP

Chàng trai John McCain lúc học tại trường trung học Episcopal ở TP Alexandria, bang Virginia (Mỹ) năm 1954. Ảnh: AP

Chàng trai John McCain (hàng đầu, thứ ba từ phải sang) trong đội đấu vật trường trung học Episcopal ở TP Alexandria, bang Virginia (Mỹ) năm 1954. Ảnh: AP

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 1.

Ông McCain gia nhập Học viện Hải quân Mỹ và tốt nghiệp năm 1958. Sau đó, ông trở thành phi công trong Hải quân Mỹ và tham gia chiến tranh Việt Nam. Ảnh chụp ông McCain (hàng dưới - bên phải) cùng Phi đội Hải quân Mỹ năm 1965. Ảnh: Business Insider

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 2.

Vào ngày 26-10-1967, máy bay của ông McCain bị bắn hạ ở Hà Nội. Ông McCain khi đó phải nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, được người dân cứu sống và đưa vào bệnh viện chữa trị trước khi bị đưa vào nhà tù Hỏa Lò mà người Mỹ thường gọi là "Hilton Hà Nội". Ảnh chụp ông McCain được người dân Hà Nội đưa vào bờ. Ảnh: Reuters

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 3.

Sau quãng thời gian ngồi tù 5 năm 6 tháng, ông McCain được trả tự do vào ngày 14-3-1973. Ảnh chụp ông McCain dẫn đầu đoàn tù binh Mỹ được trả tự do. Ảnh: Business Insider

 

Cựu binh John McCain (giữa) được hộ tống đến sân bay ở Hà Nội để về Mỹ, ngày 14-3-1973. Ảnh: AP

Cựu binh John McCain (trên cầu thang) trong ngày rời khỏi Việt Nam 14-3-1973. Ảnh: AP

Cựu binh John McCain (giơ tay) từ Việt Nam trở về sân bay căn cứ hải quân Jacksonville ở bang Florida (Mỹ) ngày 18-3-1973. Ảnh: AP

Cựu binh John McCain trong cuộc trả lời phỏng vấn ngày 24-4-1973, khoảng một tháng sau khi trở về Mỹ từ Việt Nam. Ảnh: GETTY IMAGES

Cựu binh John McCain (chống gậy) gặp Tổng thống Mỹ Richard Nixon ngày 25-5-1973, hơn 2 tháng sau khi từ Việt Nam về Mỹ. Ảnh: GETTY IMAGES

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 4.

Sau khi được trả tự do, ông McCain tiếp tục phục vụ cho Hải quân Mỹ với vai trò liên lạc viên và nhiều lần quay lại Việt Nam để cải thiện quan hệ Việt Nam - Mỹ. Ảnh chụp ông McCain viếng thăm một trại mồ côi tại Sài Gòn ngày 30-10-1974. Ảnh: AP

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 5.

Đến năm 1980, ông McCain cưới bà Cindy Hensley. Họ có cùng nhau 3 đứa con và nhận nuôi một đứa bé ở Bangladesh. Ảnh: AP

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 6.

Sau quãng thời gian làm liên lạc viên cho Hải quân Mỹ ở Thượng Viện, ông McCain quyết định gia nhập chính trường. Ông McCain thắng cử dân biểu bang Arizona vào năm 1982 trước khi gia nhập Ủy ban Nội vụ của Hạ viện Mỹ. Ảnh chụp năm 1986 tại Nhà Trắng khi ông McCain gặp gỡ Tổng thống Mỹ vào thời điểm đó là ông Ronald Reagan. Ảnh: Business Insider.

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 7.

Sau 2 nhiệm kỳ tại Hạ Viện, ông McCain được bầu làm thượng nghị sĩ bang Arizona vào năm 1986. Trong vai trò mới, ông McCain là một thành viên của Ủy ban Quân vụ Thượng viện Mỹ (SASC). Ông McCain sau đó được bầu chọn làm chủ tịch của SASC. Ảnh chụp ông McCain bắt tay với đám đông sau khi giành chiến thắng vang dội chức thượng nghị sĩ bang Arizona năm 1986. Ảnh: Reuters.

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 8.

Uy tín của Thượng nghị sĩ McCain ngày càng gia tăng và vào năm 1999, ông tuyên bố sẽ tranh cử tổng thống năm 2000. Ảnh chụp Thượng nghị sĩ McCain trong buổi tranh luận ứng viên tổng thống nội bộ đảng Cộng hòa cùng ông George W. Bush vào ngày 15-2-2000. Ảnh: Reuters

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 9.

Sau khi để thua ông Bush ở một số tiểu bang trong cuộc bầu cử sơ bộ, Thượng nghị sĩ McCain đã rút lui khỏi cuộc đua ứng viên tổng thống nội bộ đảng Cộng hòa và ủng hộ ông Bush. Ảnh chụp ông McCain cùng Tổng thống Mỹ vào thời điểm đó là ông Bush hồi năm 2008 tại Nhà Trắng. Ảnh: Reuters

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 10.

Thượng nghị sĩ McCain tuyên bố tái tranh cử tổng thống vào năm 2008. Lần này, ông McCain giành chiến thắng trong cuộc bầu cử ứng viên tổng thống nội bộ đảng Cộng hòa . Tuy nhiên, trong cuộc đua vào Nhà Trắng, ông McCain không thể đánh bại ứng viên của đảng Dân chủ vào thời điểm đó là ông Barack Obama. Dù thất bại, ông McCain vẫn gửi lời chúc mừng ông Obama. Ảnh chụp ông McCain lắng nghe ông Obama trả lời câu hỏi trong buổi tranh luận tổng thống vào ngày 7-10-2008. Ảnh: AP

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 11.

Vào tháng 7-2017, Thượng nghị sĩ McCain cho biết ông bị chẩn đoán ung thư não. Ông McCain được nhiều người gửi lời cầu chúc, bao gồm các nhà lập pháp của lưỡng đảng, trong suốt thời gian điều trị. Ảnh: Reuters

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 12.

Đến ngày 24-8, gia đình thượng nghĩ sĩ McCain thông báo ông ngừng điều trị ung thư. Ảnh chụp ông McCain và vợ Cindy McCain. Ảnh: AP

Những cột mốc đáng nhớ trong cuộc đời Thượng nghị sĩ McCain - Ảnh 13.
Vaò ngày 25-8, Văn phòng của Thượng nghị sĩ McCain thông báo ông đã qua đời ở tuổi 81 vào lúc 16 giờ 28 phút. Ông McCain gần như dành cả cuộc đời của mình, từ phi công Hải quân đến Thượng nghị sĩ, để phục vụ nước Mỹ. Ảnh: Reuters

Cao Lực (Theo Business Insider

Thượng nghị sĩ John McCain và gia đình chụp hình trên tàu khu trục tên lửa được đặt theo tên ông USS John S. McCain ngày 26-9-1992. Ảnh: AP

Tàu khu trục tên lửa USS John S. McCain. Ảnh: REUTERS

Thượng nghị sĩ John McCain (thứ hai từ phải sang) trong lần trở về Học viện Hải quân Mỹ ở TP Annapolis, bang Maryland (Mỹ) ngày 27-9-1999. Ảnh: REUTERS

Thượng nghị sĩ John McCain (phải) và các đồng nghiệp Ted Kennedy (trái), Joe Lieberman (giữa) trước một phiên điều trần ngày 8-4-2008 về chiến tranh Iraq của Ủy ban Quân vụ Thượng viện nơi ông làm chủ tịch. Ảnh: GETTY IMAGES

Thượng nghị sĩ John McCain trở lại Thượng viện làm việc ngày 25-7-2017, với vết mổ còn mới phía trên mắt, chỉ vài ngày sau khi biết mình bị ung thư não. Ảnh: REUTERS

Nghị sĩ McCain trở lại làm việc tại Thượng viện trên chiếc xe lăn, sau khi bị chẩn đoán ung thư não. Ảnh: AFP

Thượng nghị sĩ John McCain chụp hình với con gái Meghan ngày 23-10-2017, sau khi đã biết mình bị ung thư não. Ảnh: REUTERS

Phần đất dành sẵn làm phần mộ của Thượng nghị sĩ John McCain nằm trong Nghĩa trang Học viện Hải quân Mỹ ở TP Annapolis, bang Maryland (Mỹ). Ông sẽ được nằm cạnh người bạn cũ, người bạn cùng lớp, Đô đốc bốn sao hải quân Mỹ Chuck Larson mất năm 2014. Ảnh: USA TODAY

 

Kim Phượng st.

 

https://baomai.blogspot.com/ 
Xem thêm...

"Nhà ái quốc" John McCain - Remembering Senator John McCain 1936-2018

 

Image result for john mccain 1936-2018 photos

'I've lost one of my dearest friends': Sen. Lindsey Graham gives an emotional statement after John McCain's death...

  • One of Sen. John McCain's closest friends on Capitol Hill offered his condolences amid the news of his death on Saturday.
  • Graham's friendship with McCain grew after Graham, who was then a House Representative, delivered remarks on President Bill Clinton's impeachment with a light-hearted jab.

One of Sen. John McCain's closest friends on Capitol Hill offered his condolences amid the news of his death on Saturday.

"America and Freedom have lost one of her greatest champions," Sen. Lindsey Graham of South Carolina said on Twitter. "And I've lost one of my dearest friends and mentor."

 "He is loyal to his friends. He loves his country," Graham said of McCain during a CNN town hall in 2017. "And if he has to stand up to his party for his country, so be it. He would die for his country. I love him to death."

Image result for lindsey graham with john mccain photos

McCain died on Saturday afternoon, one day after his family announced he would be discontinuing his brain cancer treatment. He is survived by his seven children and his wife, Cindy. 

Cindy McCain @cindymccain

My heart is broken. I am so lucky to have lived the adventure of loving this incredible man for 38 years. He passed the way he lived, on his own terms, surrounded by the people he loved, in the the place he loved best.

Image result for lindsey graham with john mccain photos

 Nhà Trắng treo cờ rủ, dân Mỹ tưởng nhớ ông John McCain 

Tổng thống Mỹ Donald Trump tối 25/8 đã ra lệnh treo cờ rủ tại Nhà Trắng để tưởng nhớ Thượng nghị sĩ John Sidney McCain , người vừa qua đời ở tuổi 81, USA Today đưa tin.
 

Ông Trump đã bày tỏ sự thương tiếc đối với chính trị gia đảng Cộng hòa ngay sau khi biết tin ông qua đời vì bệnh ung thư não.
"Tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc tới gia đình Thượng nghị sĩ John McCain. Cầu cho ông an nghỉ", ông Trump viết trên Twitter.
Nhà Trắng treo cờ rủ, dân Mỹ tưởng nhớ ông John McCain

Nhà Trắng treo cờ rủ. (Ảnh: CNN)

"Chúng ta đã mất đi một người đàn ông đại diện kiên định cho những ý tưởng tốt nhất về đất nước chúng ta", Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis thể hiện tiếc nuối.
Trước đó, Văn phòng của Thượng nghị sĩ John McCain ngày 25/8 thông báo: "Thượng nghị sĩ John Sidney McCain III qua đời lúc 4h28 chiều ngày 25/8/2018. Bên cạnh ông lúc qua đời có vợ và gia đình. Tới lúc qua đời, ông đã phục vụ tận tâm cho nước Mỹ được 60 năm".
Nhà Trắng treo cờ rủ, dân Mỹ tưởng nhớ ông John McCain
Thượng nghị sĩ John McCain (Ảnh: AP)
"Trái tim tôi như vỡ vụn", bà quả phụ Cindy chia sẻ. "Tôi rất may mắn vì được sống trong cuộc phiêu lưu tình yêu với người đàn ông tuyệt vời này 38 năm".
Thượng nghị sĩ John McCain được chẩn đoán mắc một dạng ung thư hiếm ở não vào mùa hè năm 2017. Gia đình ông cho biết hồi cuối tháng 8, thượng nghĩ sĩ đã quyết định dừng chữa trị do tiến triển của bệnh và tuổi tác. Ông đã dành những ngày cuối cùng bên gia đình.
"Cha tôi đã đi xa và tôi nhớ ông ấy theo cách mà một cô con gái ngưỡng mộ cha có thể làm", con gái ông, Meghan cho biết. "Tôi đã ở cạnh cha vào phút cuối như ông đã ở bên tôi lúc tôi mới chào đời..."
Related image
 
Meghan McCain @MeghanMcCain
I love you forever - my beloved father @SenJohnMcCain
Related image
Photo by Philip Jones Griffiths - VIETNAM. 2000. Senator John MCCAIN and his wife and son on the banks of the Truc Bach Lake in Hanoi where a memorial exists to commemorate his rescue from the lake after hs plane was shot down. 

Thượng Nghị Sĩ John McCain, người bạn của cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua đời, hưởng thọ 81 tuổi

 
Thượng Nghị Sĩ John McCain, người bạn của cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua đời, hưởng thọ 81 tuổi
Ảnh: Reuters
 
Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa John McCain- cựu chiến binh Hoa Kỳ và cựu tù nhân chiến tranh Việt Nam, cựu ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ, người bạn của cộng đồng người Mỹ gốc Việt- đã qua đời vào lúc 4:28 chiều ngày Thứ Bảy 25/08/2018 tại Arizona, hưởng thọ 81 tuổi.
Trang web NBC News đã đưa tin buồn này theo một thông báo chính thức của văn phòng TNS McCain. Ông John McCain đã được chuẩn đoán mắc bệnh ung thư não từ tháng 7/2017, và đã chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo này trong suốt hơn một năm qua. Đến hôm qua 24/08, gia đình của ông cho biết ông đã quyết định ngừng điều trị căn bệnh ung thư.
TNS John McCain đã ra đi bên cạnh người hiền thê- bà Cindy McCain, và con gái Meghen McCain. Cô đã đưa tin: “tôi đã ở bên cạnh cha tôi lúc ông lìa đời, như ông đã ở bên tôi lúc tôi vào đời”.
TNS John McCain đã có 60 năm phục vụ tận tụy cho tổ quốc Hoa Kỳ. Ông có 36 năm làm việc trong Quốc Hội Hoa Kỳ, và trở thành một trong những chính trị gia có ảnh hưởng lớn trong Quốc Hội. Trong gần hai năm qua, ông là một trong những thành viên Đảng Cộng Hòa chống đối tổng thống Trump mạnh mẽ nhất. Vào ngày 28/07/2018, ông đã bỏ lá phiếu quyết định chống lại dự luật Healthcare của đảng Cộng Hòa, khiến cho nỗ lực xóa bỏ Obamacare của tổng thống Trump không thể thành hiện thực cho đến ngày hôm nay.
Đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, ông là người bạn thân thiết. Ông luôn luôn hãnh diện đã từng chiến đấu cùng với những người lính Việt Nam Công Hòa trong chiến tranh Việt Nam. Ông ca ngợi sự đóng góp của cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ. Ông là người đấu tranh không mệt mỏi cho tự do, dân chủ tại Việt Nam. Vào năm 2016, ông đã từng ủng hộ chiến dịch vận động tái khởi động chương trình HO, để những sĩ quan thương binh VNCH có cơ hội định cư tại Mỹ như những đồng đội trước đây. Và gần đây nhất, chính ông là người đã trực tiếp tham gia vào chiến dịch can thiệp để buộc CSVN cho nhạc sĩ Việt Khang sang tị nạn tại Hoa Kỳ.
 
Vĩnh biệt Thượng Nghị Sĩ John McCain. Cộng đồng người Mỹ gốc Việt luôn luôn nghĩ về ông với những tình cảm tốt đẹp nhất.
 

Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam

Image result for john mccain interview by george stephanopoulos photos Image result for  john mccain photos
Image result for john mccain photos
Image result for  john mccain photosImage result for  john mccain photos
Related imageRelated image
Related image
Related image
Related image
Related image
Related image
Related image

Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam

Thượng nghị sĩ John Mccain. Ảnh: businessinsider
 

Thượng nghị sĩ John McCain là một trọng số những chính trị gia Mỹ tích cực ủng hộ các chính sách bình thường hóa quan hệ với Việt Nam.

Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 1.
Thượng nghị sĩ Mỹ John McCain sinh năm 1936, tốt nghiệp Học viện Hải quân năm 1958 và trở thành phi công lái máy bay cường kích trong lực lượng hải quân Mỹ sau đó.
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 2.
McCain trở thành phi công hải quân và láy máy bay A-4 Skyhawks.
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 3.
Năm 1967, trong chiến tranh Việt Nam, máy bay ném bom do Thiếu tá John McCain điều khiển bị bắn rơi trên bầu trời Hà Nội. Sau đó, ông bị bắt làm tù binh ở nhà tù Hỏa Lò. Ông được thả tự do vào năm 1973 sau khi hiệp định Paris được ký kết. Ảnh AP
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 4.
Sau khi trở về Mỹ, ông bắt đầu sự nghiệp chính trị. Ông từng tham gia tranh cử Tổng thống Mỹ năm 2000 và 2004 nhưng thất bại.
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 5.
Năm 2000, ông trở lại thăm nhà tù Hỏa Lò. Ông là một trong số những chính trị gia Mỹ luôn tích cực thúc đẩy các chính sách bình thường hóa quan hệ với Việt Nam sau chiến tranh.
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 6.
Thượng nghị sĩ Mỹ cho biết, ông rất yêu mến Việt Nam và kỳ vọng sẽ thúc đẩy mối quan hệ song phương Việt -Mỹ phát triển tốt đẹp.
Cuộc đời Thượng nghị sĩ John McCain qua ảnh: Người bạn lớn có nhiều duyên nợ với Việt Nam - Ảnh 7.
Chính nhờ sự nỗ lực của những chính trị gia như John McCain, năm 1994, Washington đã ngừng cấm vận kinh tế đối với Việt Nam và bình thường hóa quan hệ với Việt Nam một năm sau đó.
 
================
 

  Những tiết lộ về cuộc đời của Thượng nghị sĩ John McCain  

Những tiết lộ về cuộc đời của Thượng nghị sĩ John Mccain

Thượng nghị sĩ John McCain - người bạn lớn của Việt Nam đã mất tại nhà riêng vào ngày 25/8/2018 (giờ Mỹ).

 
Gia đình có truyền thống Hải quân
 
Ông John McCain, tên đầy đủ là John Sidney McCain III, sinh ngày 29/8/1936 tại Căn cứ Không quân Coco Solo trong vùng kênh đào Panama. Ông là con thứ hai trong gia đình ba con của đô đốc John S. McCain Jr. và vợ Roberta.
 
Cả cha ông và ông nội ông McCain đều giữ chức đô đốc trong Hải quân Mỹ. Suốt tuổi thơ, ông thường có dịp được đi lại giữa các căn cứ hải quân ở Mỹ và nước ngoài.
Ông theo học tại trường trung học Episcopal, một trong những trường tư với quy định nghiêm ngặt tại Alexandria, bang Virginia, và tốt nghiệp vào năm 1954. Sau đó, ông tiếp tục tốt nghiệp Học viện Hải quân năm 1958 và hoàn thành khóa học tại một trường bay vào năm 1960.
 
Ông trở thành phi công và tham gia chiến tranh tại Việt Nam. Trong lần bay thứ 23, máy bay của ông McCain bị bắn rơi tại Hà Nội. Ông trở thành tù nhân chiến tranh và từ ngày 9/12/1969, ông bị giam tại nhà tù Hỏa Lò.
 
Sau hơn 5 năm trong tù, ông cùng các tù nhân chiến tranh khác được trả tự do vào ngày 14/3/1973.
Năm 1981, sau khi kết hôn với người vợ thứ hai, Cindy Hensley, ông McCain nghỉ hưu và chuyển tới sống tại Phonenix, Arizona. Khi hoạt động trong lĩnh vực đối ngoại cho doanh nghiệp bia của cha vợ, ông McCain bắt đầu những bước đi đầu tiên trên chính trường.
 
Là người quen với xu hướng chính trị bảo thủ tại quê nhà, ông McCain ủng hộ chính quyền của tổng thống Ronald Reagan. Năm 1986, khi thượng nghị sĩ Barry Goldwater của bang Arizona nghỉ hưu, ông McCain giành được một ghế trong Thượng viện.
 
    Tranh cử Tổng thống   
Trải qua nhiều sóng gió chính trường, ông McCain tiếp tục được bầu vào Thượng viện Mỹ vào năm 1992 và 1998. Sự xuất hiện của ông luôn gây ấn tượng là một nghị sĩ cởi mở trước công chúng và báo giới. Ông đấu tranh không ngừng nghỉ cho việc thắt chặt luật về thuốc lá và cải cách hệ thống tài chính. Năm 1999, ông cho ra mắt cuốn sách hồi kí "Faith of My Fathers" (tạm dịch: Niềm tin của Cha ông), kể về lịch sử gia đình với truyền thống quân sự cũng như kỉ niệm của ông khi là tù binh chiến tranh.
 
Ông cũng từng là đối thủ "nặng kí" với Thống đốc bang Texas George W. Bush trong cuộc bầu cử tổng thống năm 2000.
 
Những tiết lộ về cuộc đời của Thượng nghị sĩ John Mccain - Ảnh 1.
Ông John Mccain (trái) từng tham gia tranh cử TT Mỹ những năm 2000 và 2008. Ảnh: AP
 
Cuộc sống gia đình
Ông McCain kết hôn với Carol Shepp, một người mẫu tại Philadelphia vào ngày 3/7/1965, và nhận nuôi hai con riêng của cô. Năm 1966, hai người có con chung tên là Sidney.
Tháng 4/1980, vợ chồng ông ly hôn và ông McCain kết hôn với người vợ thứ 2 vào năm 1980. Trong cuộc hôn nhân thứ hai, ông McCain có thêm 4 người con, lần lượt là Meghan (sinh năm 1984), John IV (sinh năm 1986), James (sinh năm 1988) và Bridget (được gia đình ông nhận nuôi năm 1993).
Vào tháng 8/2000, ông McCain được chẩn đoán mắc bệnh ung thư da và trải qua phẫu thuật để loại bỏ các mô ung thư.
Chẩn đoán ung thư não
 
Ngày 14/7/2017, khi phẫu thuật để loại bỏ cục máu đông trên mắt trái tại bệnh viện Mayo Clinic ở Phoenix, các bác sĩ đã phát hiện ông McCain có một khối u não ác tính - u nguyên bào thần kinh đệm. Sau khi trải qua vòng hóa trị và xạ trị đầu tiên vào giữa tháng 8, ông McCain thông báo ông vẫn đủ sức khỏe để làm việc tại Thượng viện giữa những cuộc điều trị.
Ngày 16/4/2018, văn phòng của ông McCain đưa ra thông báo rằng ông đang ở trong tình trạng ổn định sau khi điều trị nhiễm trùng đường ruột.
 
"Trong những tháng vừa qua, Thượng nghị sĩ McCain đã trải qua quá trình vật lí trị liệu tại nhà ở Cornville, Arizona, vừa bắt đầu hồi phục sau khi điều trị ung thư," thông báo viết. "Thượng nghị sĩ McCain và gia đình ông rất biết ơn đội ngũ chăm sóc tuyệt vời, và cảm kích trước sự ủng hộ và lời cầu nguyện nhận được từ mọi người trên khắp đất nước. "
 
Kết thúc điều trị
Ngày 24/8/2018, gia đình ông McCain cho biết ông sẽ ngừng điều trị ung thư.
Gia đình ông viết: "Mùa hè năm ngoái, Thượng nghị sĩ John McCain đã chia sẻ với người Mỹ rằng ông đang có một khối u ác tính.
Tuy luôn cố gắng, nhưng tình trạng bệnh và tuổi cao của ông đã khiến ông khó có thể tiếp tục và lựa chọn kết thúc trị liệu. Gia đình chúng tôi đặc biệt cảm kích trước sự ủng hộ và lòng tốt của những người quan tâm. Mong Chúa ban phước lành và xin cảm ơn tất cả các bạn".
Ngày 25/8, chỉ một ngày sau thông báo, ông McCain qua đời tại nhà ở Sedona, bang Arizona, ở tuổi 81.

Tỉ phú Michael Bloomberg: Nước Mỹ lớn lên nhờ những nhà lãnh đạo liêm chính và trọng danh dự như McCain 

Tỉ phú Michael Bloomberg: Nước Mỹ lớn lên nhờ những nhà lãnh đạo liêm chính và trọng danh dự như McCain

Ảnh: Twitter.
 

Trong bài viết được đăng tải trên trang Bloomberg, nhà sáng lập hãng tin này đã khen ngợi Thượng nghị sĩ John McCain là con người chính trực, luôn hết lòng vì lợi ích của nước Mỹ.

 
Theo văn phòng của Thượng nghị sĩ John McCain, ông đã qua đời ở tuổi 81 do căn bệnh ung thư não vào lúc 16h28 ngày 25/8 (bang Arizona), tức 6h28 sáng 26/8 theo giờ Hà Nội.
Ông McCain đã phụng sự nước Mỹ trong vòng hơn 6 thập kỷ qua ở nhiều vị trí và nhiệm vụ khác nhau. Trước sự ra đi của ông, nhiều chính trị gia Mỹ đã bày tỏ lòng thành kính phân ưu và ca ngợi ông là "nhà ái quốc" thực thụ.
"Chúng ta đã mất đi một người đàn ông đại diện cho những lý tưởng cao đẹp nhất của nước Mỹ", Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Jim Mattis tuyên bố.
Cựu Tổng thống George W. Bush cũng bày tỏ niềm thương tiếc đối với sự ra đi của ông McCain: 
"Có những cuộc đời sống động đến nỗi ta thật khó tưởng tượng sẽ có ngày chúng phải chấm dứt. Có những giọng nói thật sôi nổi, khiến ta thật khó tưởng tượng có ngày sẽ không còn được nghe chúng nữa. John McCain là con người sâu sắc và vô cùng yêu nước. Ông ấy đã hết lòng phụng sự đất nước, và là người bạn tôi sẽ nhớ mãi mãi."
Ngoài ra, dù trước đó từng có thông tin rằng ông John McCain không muốn Tổng thống Donald Trump dự tang lễ, nhưng ông Trump cũng đã gửi lời chia buồn với mất mát của gia đình McCain trên Twitter.
Nhà sáng lập hãng tin Bloomberg, cựu thị trưởng thành phố New York - tỉ phú Michael Bloomberg, cũng đã có những chia sẻ rất chân thành về Thượng nghị sĩ John McCain dưới góc nhìn của một chính trị gia.
------------------------------------------
 
   Người hùng chính trị của nước Mỹ  
 
Đối với tôi, John McCain chính là người hùng chính trị của nước Mỹ. Trong suốt những năm qua, dù chúng tôi đã có những bất đồng, nhưng tôi luôn ngưỡng mộ lòng kiên định của McCain, và quyết tâm thực hiện những điều ông ấy tin là đúng đắn, cho dù điều đó buộc ông phải đánh đổi bằng một cái giá nhất định trong chính trị.
 
Quả thực, chuyện "đánh đổi" như trên cũng đã thường xuyên xảy ra trong cuộc đời làm chính trị của McCain. Nhưng sự độc lập, mạnh mẽ và sẵn sàng đánh đổi ấy đã giúp ông ấy ghi dấu ấn trong sự nghiệp chính trị của mình.
McCain không bao giờ hy sinh sự liêm chính và danh dự của mình - hay những lợi ích của nước Mỹ - để đạt được những tham vọng hay lợi ích chính trị cá nhân.
Ông ấy hiểu rõ ý nghĩa của việc đặt nước Mỹ lên hàng đầu, và ông ấy đã dành cả cuộc đời mình để phụng sự nước Mỹ trong vai trò một người phi công hải quân, một tù binh chiến tranh, một thượng nghị sĩ và ứng cử viên Tổng thống Mỹ.
Khi tôi tới thăm McCain ở Arizona hồi tháng 5 vừa qua, tôi đã đưa cho ông ấy bản sao nội dung bài phát biểu tôi chuẩn bị cho buổi gặp gỡ sinh viên Đại học Rice về vấn đề tinh thần đảng phái đang khiến nền chính trị Mỹ ngày càng thiếu trung thực.
Trong bài phát biểu đó, tôi đã nói rằng nước Mỹ cần thêm những người như John McCain để ngăn chặn điều này - những người có dũng cảm đứng lên bảo vệ sự thật, ngay cả khi điều đó đồng nghĩa với việc ông phải chống lại những thành viên trong chính đảng phái của mình.
Trong suốt sự nghiệp chính trị, McCain đã nhiều lần "dũng cảm" như thế, và tôi hy vọng rằng thế hệ trẻ sẽ noi theo tấm gương của ông ấy.
Tỉ phú Michael Bloomberg: Nước Mỹ lớn lên nhờ những nhà lãnh đạo liêm chính và trọng danh dự như McCain - Ảnh 2.
Thượng nghị sĩ John McCain đã dũng cảm chống chọi với căn bệnh ung thư não đến tận những ngày cuối cùng. Ảnh: Getty.
 
    "Nhà ái quốc" John McCain        
Tôi may mắn được gặp McCain khi tham gia tranh cử chức vụ thị trưởng thành phố New York hồi năm 2001. Vào thời điểm đó, thậm chí tôi còn không được nhiều chính trị gia địa phương ủng hộ tham gia tranh cử, chứ chưa nói đến phạm vi rộng hơn. Thế nhưng McCain đã tới New York và vận động giúp tôi trên đường phố Brooklyn.
Năm 2008, khi McCain được đảng Cộng hòa đề cử tham gia tranh cử Tổng thống, tôi đã rất muốn ủng hộ ông ấy. Nhưng điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ phải bỏ phiếu cho cả ứng cử viên cho chức vụ Phó Tổng thống của đảng Cộng hòa mà tôi không mong muốn. Vì thế nên tôi đã quyết định bỏ phiếu trắng để tôn trọng McCain.
Ông ấy đã có thể gọi điện trách móc tôi về chuyện đó. Ông ấy đã có thể nói rằng, "Ông nợ tôi đấy". Và sau khi cuộc tranh cử kết thúc, ông ấy có thể giận tôi. Nhưng ông ấy đã không làm như vậy. Điều đó trái với tôn chỉ của ông ấy. Ông ấy là một đối thủ cạnh tranh rất khốc liệt - nhưng ông ấy sẽ cạnh tranh danh dự và công bằng.

 Cuộc đời Thượng nghị sĩ John Mccain qua ảnh: Cựu binh Mỹ có nhiều duyên nợ với Việt Nam 

Trong những năm qua, những giá trị McCain bảo vệ luôn bị những nhân vật có tiếng nói trong đảng Cộng hòa đả kích. Ông ấy đã thể hiện sự chính trực ngay trong lời đáp trả của mình: "Tôi lớn lên với niềm tin rằng 'Nhiệm vụ, Danh dự, và Quốc gia' phải là ngôi sao chỉ đường cho mỗi hành động của [người dân Mỹ]".
McCain luôn nỗ lực thực hiện lý tưởng đó, và kể cả nếu ông ấy thất bại - con người ai chẳng có lúc thất bại - thì ông ấy vẫn luôn dũng cảm thừa nhận thất bại của mình.
Trong những tháng cuối đời phải chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, McCain vẫn giữ được sự minh mẫn và cảnh báo nước Mỹ phải nhanh chóng giải quyết chủ trương phá rối, thiếu phép tắc và thiếu hợp tác đang đe dọa tương lai của đất nước.
 
Khi tôi đến Hà Nội vài năm trước, tôi đã được tận mắt chứng kiến người Việt Nam bày tỏ sự quý mến đối với cái tên McCain. Ông ấy là một trong những người đã tích cực vận động chính phủ Mỹ bình thường hóa quan hệ và thúc đẩy quan hệ song phương với Việt Nam sau chiến tranh. Là hậu sinh của người hùng chiến tranh thế kỷ 18 Paul Revere, McCain đã gióng hồi chuông giác ngộ lòng ái quốc của chúng ta. Nước Mỹ đã mất đi một người hùng chính trị, một con người ái quốc, một hình mẫu lãnh đạo trung thực, liêm chính mà chúng ta đang cần hơn bao giờ hết.
Ông John McCain là một Thượng nghị sĩ nổi tiếng ở Mỹ từ thời cựu Tổng thống Barack Obama cho đến thời Tổng thống đương nhiệm Donald Trump. Năm 2008, ông McCain từng được Đảng Cộng hòa đề cử tham gia tranh chức Tổng thống Mỹ.
 
Ông McCain từng là phi công hải quân lái máy bay cường kích tham chiến tại Việt Nam. Năm 1967, trong một nhiệm vụ ném bom tại miền Bắc Việt Nam, chiến đấu cơ của ông đã bị bắn hạ. Ông đã trở thành tù binh chiến tranh bị giam trong nhà tù Hỏa Lò tại Hà Nội trong suốt 5 năm, trước khi được trao trả về Mỹ vào tháng 3/1973.
Bên cạnh cựu Ngoại trưởng John Kerry, Thượng Nghị sĩ John McCain cũng là một nhân vật đã có nhiều đóng góp tích cực giúp Mỹ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam sau chiến tranh.

===

Ông McCain “không muốn Tổng thống Trump dự tang lễ

Ông McCain “không muốn Tổng thống Trump dự tang lễ”

Thượng nghị sĩ John McCain, người đang chiến đấu với ung thư não, không muốn Tổng thống Donald Trump đến dự tang lễ khi ông qua đời, NBC News đưa tin ngày 6-5.

Những người thân cận với ông McCain đã nói với Nhà Trắng rằng ông không muốn Tổng thống  Trump tham dự tang lễ của mình. Thay vào đó, ông muốn mời Phó Tổng thống Mike Pence tham dự, NBC News dẫn một nguồn tin thân cận ông McCain cho biết.
 
Ông McCain, 81 tuổi, đã chiến đấu với ung thư não trong gần 1 năm. Hiện tại, Thượng nghị sĩ McCain đã trở về nhà ở bang Arizona sau ca phẫu thuật vào tháng trước.
"Tôi không biết mình còn sống được bao lâu nữa" – Đài National Public (Mỹ) dẫn lời ông McCain cho biết.
Nguồn tin thân cận ông McCain cho biết cựu Tổng thống Barack Obama và George W. Bush nhiều khả năng sẽ đọc điếu văn tại tang lễ của ông McCain, sẽ được tổ chức tại Nhà thờ Quốc gia ở thủ đô Washington.
Ông McCain “không muốn Tổng thống Trump dự tang lễ” - Ảnh 1.
Thượng nghị sĩ John McCain đã chiến đấu với ung thư não trong gần 1 năm. Ảnh: AP
 
Thông tin Thượng nghị sĩ McCain không muốn Tổng thống Trump tham dự tang lễ xuất hiện trong bối cảnh cả 2 có quan hệ không tốt, đặc biệt là kể từ khi ông Trump "chê" ông McCain.
Trước đó, vào năm 2016, ông Trump khẳng định rằng ông McCain được xem là một anh hùng thời chiến "chỉ vì ông ta bị bắt làm tù binh" trong chiến tranh Việt Nam.

Trong số bạn bè đến thăm Thượng nghị sĩ McCain tại bang Arizona dạo gần đây có cựu Phó Tổng thống Joe Biden.Hè năm ngoái, Tổng thống Trump chỉ trích Thượng nghị sĩ McCain vì bỏ phiếu chống lại việc hủy bỏ luật chăm sóc y tế vừa túi tiền Obamacare ở Thượng viện.
Ông McCain, người phục vụ tại Thượng viện kể từ năm 1987 và ở Hạ viện trước đó, đã không trở lại Điện Capitol trong suốt nhiều tháng vì phải chữa trị ung thư.
 
Related image
   John and Cindy McCain's cars:    
 
Cadillac CTS made by General Motors (US)
Volkswagen convertible (Germany)
Honda sedan (Japan)
Half-ton Ford pickup truck (US)
Willys Jeep (US)
Jeep Wrangler (US)
Lincoln (US)
GMC SUV (US)
Three NEV Gem electric vehicles - bubble-shaped cars popular in retirement communities (US)
Lexus - registered to Cindy McCain's family's beer business with MS BUD number plate (Japan)
Toyota Prius bought for daughter Meghan (Japan)
(Source: Newsweek)
 

   John McCain: An American Hero    

Today we mourn the loss of a true American hero. Rest In Peace John, you are a true maverick... 
John McCain was an American hero, a man of decency and honor and a friend of mine. He is someone I consider a national hero, and he treated me and others like equals. I shared many great times with him and the lessons he taught me were invaluable. Thinking of you and your family. May the love of friends comfort during these difficult days.
 
<@> Nguyễn Ngọc Quang 
 
     Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang     db43c148
 
Xem thêm...

SÀI GÒN CỦA TÔI, 50 NĂM TRƯỚC

SÀI GÒN CỦA TÔI,

50 NĂM TRƯỚC

Toà Đô chánh 

Đặt chân tới Sài Gòn năm 1954, lúc ấy tôi là đứa bé 9 tuổi, theo gia đình từ miền Bắc di cư vào miền Nam tự do. ký ức của đứa bé 9 tuổi hẳn nhiên không thể ghi nhận được gì nhiều; nhưng đứa bé lớn lên và sinh sống tại Sài Gòn từ thuở ấy tới bây giờ, đã giúp tôi dễ dàng gợi dậy trong ký ức, ít nhất là những hình ảnh đậm nét của Sài Gòn, 50 năm về trước.

Ấn tượng về Sài Gòn trong tôi từ lúc ấy tới bây giờ cũng không phai nhạt bao nhiêu, dù đã hơn nửa thế kỷ trôi qua. Ấn tượng sâu đậm, bởi Sài Gòn những ngày tháng ấy quá mới lạ trong tâm trí tôi, đứa trẻ đã trải qua một đoạn đời ấu thơ tại hà nội.

Điều đầu tiên tôi nhận biết lúc ấy, tôi nói với cha tôi, là Sài Gòn có vẻ rất Tây so với Hà Nội. cha tôi bảo, bởi vì một trăm năm Pháp thuộc, Sài Gòn và miền Nam là thuộc địa; trong khi Hà Nội của miền Bắc là bảo hộ.

Cha tôi làm thông ngôn trong quân đội liên hiệp Pháp, dạy tiếng Pháp cho các con từ nhỏ; nên tôi nhớ được rành rõ những tên pháp ngữ đặt cho nhiều đường phố lớn của Sài Gòn lúc ấy. căn nhà đầu tiên của gia đình chúng tôi khi vào Sài Gòn ở đường Bà Hạt, quận 10 đường Bà Hạt là đường phố nhỏ, một đoạn chạy ngang đường phố lớn mang tên Tây, là Lacaze – tức đường Nguyễn Tri Phương.

 Khách sạn Majectic

Vài năm sau, Tổng Thống Ngô Ðình Diệm cho thay thế tên Tây; vẫn giữ lại tên những danh nhân thế giới, dù danh nhân ấy là người Pháp, như Calmette, Pasteur, Alexandre De Rhodes… những đường phố mang tên Tây, đa số là quan chức pháp, được thay thế, như : Bonard – Lê Lợi; Charner – Nguyễn Huệ; Galliéni – Trần Hưng Ðạo; De La Grandrière – Gia Long; Catinat – Tự Do; Lacaze – Nguyễn Tri Phương… tuy nhiên, nhiều năm sau đó, dân Sài Gòn vẫn nói: ði bát phố Bô-Na, Catinat; đi mua hàng ở thương xá Charner…, luôn là gọi tên Tây, cho 3 đường phố đẹp bậc nhất của Sài Gòn.

Phố phường Sài Gòn lúc ấy đa số là những con đường lớn rộng, dài dằng dặc. và rất nhiều cổ thụ. ðặc biệt loại cây có tên rất bình dân là cây dái ngựa – tên khoa học là meliaceae – thân to nổi mấu gồ ghề, tỏa rộng cành lá, bóng mát ngợp đường Lê Ðại Hành, trước mặt trường ðua

Phú Thọ, quận 11. hàng cây me xanh mát mắt suốt con đường Gia Long con đường có bệnh viện Grall do người Pháp lập nên, giữa vườn cây rộng rinh. rừng cao su bát ngát, chạy dài theo con đường Nguyễn Văn Thoại, từ trường ðua Phú Thọ tới ngã tư Bảy Hiền…

Năm tôi còn nhỏ tuổi, cha vẫn dẫn đi chơi mỗi chủ nhật. vào vườn ông Thượng, còn có tên tây là Bờ-Rô, sau đó mới gọi tên là vườn Tao Ðàn; dẫn đi chơi ở sở thú – Thị Nghè… cây trồng ở sài gòn phong phú là nhờ công sức của vị giám đốc sở thú đầu tiên, người Pháp; ông từng là chuyên viên nghiên cứu về cây trồng ở nhiều nơi trên thế giới; nhất là vùng nhiệt đới ở phi châu, có nhiều loại cây thích hợp với thổ nhưỡng sài gòn. những năm sau này, lớn thêm vài tuổi, lại được anh cùng cho đi “bát phố Bô-Na”, để thấy rõ Sài Gòn quả là rất Tây; tôi tha hồ thưởng ngoạn vẻ đẹp “Paris” của nó.

Tản bộ trên đường Catinat, từ nhà thờ Ðức Bà tới bến Bạch Ðằng, nhìn ngắm các cửa hiệu sang trọng thời thượng dọc con phố. và passage Eden, rất nên gọi là “hành lang ði bộ,” chính diện nhìn ra đường Catinat. passage Eden gồm trong đó: bát phố; xem chiếu phim – trong rạp Eden giữa lòng hành lang; mua sắm; ăn kem uống cà phê ăn tối ở quán givral liền bên… và ngắm nhìn trai thanh gái lịch, quý ông bà Sài Gòn, cũng ở trong đó.

Trai thanh – quý ông thì áo sơ mi quần tây trắng lốp; mũ flechet; giày deux couleurs; đồng hồ quả quít đeo ở dây lưng. gái lịch – quý bà thì áo dài lemur-cát tường không thua phụ nữ hà nội, hoặc vận jupe như “bà đầm”; tay xách porte feuille, chân đi guốc cao gót; tóc búi cao hoặc uốn dợn sóng, cổ đeo kiềng vàng…

Ra vào passage Eden nhiều lối, ưa thích ra vào lối nào cũng được. anh tôi dẫn tôi vào lối cửa ở đường Charner, rồi đi vòng qua Bonard, rồi ra cửa Catinat… rồi chúng tôi ghé hiệu sách Albert Portail – sau có tên là Xuân Thu – sát cạnh đó, toàn là sách từ bên tây đưa sang, tha hồ mà đọc mà ngắm.

Rồi với bạn học cùng lớp cùng trường Chu Văn An, trường-trung-học-di-chuyển-Bắc-Việt (có ghi ở bảng hiệu của trường như vậy, vì trường cũng di cư từ Hà Nội vào Sài Gòn) đi chơi và chụp ảnh lưu niệm Sài Gòn.

Bất cứ buổi sáng chủ nhật nào, góc thân thuộc nhất, tập trung nhiều nhất các “bác phó nhòm” chính là quảng trường trước mặt quán Givral. mái hiên cong kiều diễm của quán Givral, và con đường Catinat thẳng tắp, với hai hàng cây hai bên chạy dài ngút mắt, đã đi vào không biết bao nhiêu tấm ảnh lưu niệm Sài Gòn. hoặc những tấm ảnh của cả gia đình, lưu niệm ngày đi mua sắm ở thương xá Charner; buổi dùng bữa cơm tây ở một nhà hàng pháp trên phố Bonard…

Saigon trong thập niên 1960, đại lộ Lê Lợi nhìn về chợ bến Thành. 

Những ngôi đền Ấn ðộ giữa lòng Sài Gòn lúc ấy, cũng đi vào ký ức của đứa bé miền Bắc di cư khá đậm nét. sao mà sài gòn nhiều đền đài của Ấn giáo, với kiến trúc tinh tế kỳ công đến thế. những ngôi đền uy nghi tọa lạc ở các con đường Tôn Thất Thiệp – Trương Ðịnh – Công Lý của quận 1, trung tâm Sài Gòn. người Ấn ðộ sinh sống tại Sài Gòn khá đông, chỉ không nhiều bằng người Hoa, ở cả một vùng Chợ Lớn. tôi nghe dân Sài Gòn gọi họ là Chà Và. sau này tôi mới hiểu, Chà Và là đọc trại từ Java, gọi chung cho người Ấn ðộ và người Mã Lai; họ thường làm nghề mại bản, quản lý nhà đất, cho vay tiền, làm trung gian giữa người Việt và người Pháp…

Ðường Tôn Thất Thiệp, vào năm 1954 vẫn được xem là một tiểu Ấn ðộ, với những ông Chà Và cho vay tiền, chủ quán cà ri nị, mở tiệm kim hoàn. những người Ấn ðộ gốc ở Bombay thường kinh doanh ngành vải; họ có nhiều cửa hiệu ở đường Catinat, Bonard, Hàm Nghi, Galliéni, và chợ Bến Thành. từ lâu trước đó, cộng đồng người Ấn ðộ ở quận 1 còn đông đảo hơn nhiều; đã có một đợt người Ấn ðộ rời Sài Gòn sang định cư tại Pháp, vào năm 1945.

 

Có lẽ cái mới lạ, và thấy thân thương nhất, đối với người miền Bắc di cư vào Sài Gòn như tôi, là những quán tiệm bình dân, tiệm hoa kiều. hai thứ quán tiệm này khá giống nhau. buổi sáng tới quán, những ông già Sài Gòn đọc-nhựt-trình, nói chuyện ưa chêm tiếng Pháp, xưng tôi là mỏa (moi); những bà già hút thuốc điếu; những anh tài xe xích lô máy chở cả vợ con trong lòng xe rộng bè, tới quán ăn hủ tíu uống cà phê, xong chở về nhà rồi mới đi chở khách. một thời gian trong năm 1954-55, khi có xài tiền 5 cắc bằng kim loại; thì tại Sài Gòn, cứ việc lấy giấy bạc một đồng – có hình Nam Phương Hoàng Hậu – mà xé làm hai, xài một nửa tương đương 5 cắc ! thật là thuận tiện, đơn giản.

Người Sài Gòn – Nam Bộ không cần thiết phải biết tên người mới quen; chỉ hỏi người này là con thứ mấy trong gia đình, để kêu anh hai, anh ba… thân thương biết mấy ! chuyện trò với người Sài Gòn – Nam Bộ, câu chuyện của họ giản dị, rõ ràng, không úp úp mở mở; không bắt người cùng trò chuyện với mình phải chịu đựng sự vòng-vo tam quốc, sự rào trước đón sau, như rất nhiều người miền Bắc và miền Trung, trong đó có dân di cư năm 1954 thường như vậy. (theo Nguyễn Ðạt)

 

 

NGƯỜI SÀI GÒN…XƯA !

 

Dù bạn sinh quán ỏ đâu, trước 1975 đã sống lâu tại Sài Gòn, bạn vẫn là: ngưỜi Sài Gòn.lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi. ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán, mà bụng vẫn trống không.

 

Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm, cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. kêu thêm dĩa nữa thì không dám, vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia… ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. không biết tiền mang theo có đủ để trả không.

Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại.thôi, tính hai dĩa cơm thôi. phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn, chị không tính. ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu. chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.

Cuộc sống không thẳng tắp.bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô.. mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. thế nhưng vẫn rán vì trong túi không còn tiền. chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: “xích lô !”. luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: “anh chị đi đâu ?”.

– Cho ra bến xe miền Tây. nhiêu ?

Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, biết bến xe miền Tây đâu mà cho giá. thôi đành chơi trò may rủi: “dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. tới đó cho nhiêu thì cho”. Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên, người con trai nói: “mười lăm đồng mọi khi vẫn đi. cứ chạy đi tui chỉ đường”.

Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng: “em mới chạy xe, đi xa không nổi. anh chị thông cảm đi xe khác giùm”.

Ai ngờ người con trai ngoái đầu lạ : “tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. đưa xe đây tui đạp cho. tui cũng từng đạp xích lô mà !”. thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền.không phải 15 đồng mà tới 20 đồng. Chắc cũng chỉ có người sài gòn mới khoáng đạt như vậy !

Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. già trẻ, lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm.có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất sài gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười. như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây : “bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. hỏi hoài mệt quá !”.

Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không.với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.

Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà, kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn. sẽ có nhiều người bảo cái ly nhiều người uống, bẩn chết đi được, nhưng không biết họ có cách nào hay hơn ? (mua ly giấy, uống xong vứt…. mời các người ấy về Sài Gòn mua ly giấy cho khách thập phương dùng).

Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống, hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn !.Bi giờ còn vậy nữa không ? cũng còn, nhưng mà nếu bạn không gặp người như vậy ở sài gòn là vì những người mà bạn gặp đó không phải là người Sàigòn !

Tui hỏi anh cyclo “đạp từ rạp rex về cầu Chông (nhà tui) giá bao nhiêu ?”. anh nói “20 ngàn”.tui nói “30 ngàn thì tui mới đi”. anh cyclo lập lại “20 ngàn”. tui cũng nói như cũ. anh cyclo tưởng tui là thằng này khùng và nói “thôi lên xe đi”.đến nhà, tui đưa anh 30 ngàn và cám ơn. Năm 1978 khi ra tù tại ga xe lửa đường Lê Lai, một anh cyclo đến hỏi tui “về đâu ?”, nhưng khi nhìn thấy bộ đồ tù tui mặc nên anh nói câu mà tui nhớ đời “lên đi thằng ông nội, tui chở về…không có tính tiền đâu“. làm sao tui quên được câu nói đó.

Người Sài Gòn là như vậy bạn ơi !

 

Phan Tất Đại tổng hợp chuyển tiếp

 

-Hình trong bài lấy từ Internet

Năm 1960 Etablissements Jean Comte trở thành Saigon Xe hơi Công Ty, trụ sở chính thức của công ty Citroen

(Société Automobile d’Extrême-Orient) được thiết lập năm 1936.)

Công ty SCAMA Đại lý cho xe Ford (Mercury, Lincoln…)

 

Ngọc Lan sưu tầm

 

Xem thêm...

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Một giai thoại nhỏ, một bài học lớn

Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định:

"Từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình."

Từ Thức

Stanford University

Văn phòng giám đốc Đại Học Harvard, một ngày cuối thế kỷ 19. Một cặp vợ chồng rụt rè xin gặp ông giám đốc.

Cô thư ký nhìn vẻ quê mùa của hai người khách, chiếc quần sờn gấu của ông và bộ quần áo bình dân của bà, trả lời: ông giám đốc rất bận, chỉ tiếp khách có hẹn. Đúng ra, ông chỉ quen tiếp những trí thức danh tiếng, những người gia thế, có vai vế trong xã hội.

 

Hai người khách nhất định xin được ở lại chờ, vì có chuyện muốn nói. Xế chiều, ông giám đốc Harvard mới hết khách, xách cặp ra về. Cặp vợ chồng xin được thưa chuyện vài phút.

Ông bà cho hay người con trai duy nhất của họ, sinh viên năm đầu của trường, vừa chết vì bệnh thương hàn, và muốn dựng một cái gì để tưởng nhớ đứa con.

Ông giám đốc thông cảm cái đau buồn của khách, nhưng trả lời: Ông bà thử tưởng tượng, nếu mỗi gia đình có tang xây một mộ bia, bồn cỏ nhà trường sẽ thành một nghĩa trang.

Ông khách nói: Chúng tôi không muốn xây mộ bia. Chúng tôi muốn nhân danh con, xây tặng một giảng đường, hay một nhà nội trú.

Ông giám đốc nhìn bộ quần áo bình dân, vẻ quê mùa của khách, mỉm cười: Ông có biết xây một giảng đường tốn hàng trăm ngàn đô la?

Bà khách nhìn chồng, nhỏ nhẹ: Nếu chỉ có vậy, tại sao mình không dựng luôn một trường đại học?

Hai ông bà ra về. Ít lâu sau, trường Đại Học Stanford ra đời và trở thành một trong ba đại học uy tín nhất thế giới. Ông giám đốc Harvard không biết mình vừa tiếp hai vợ chồng tỉ phú Stanford, vua xe lửa, sau này trở thành thống đốc California.

Trả lại cho xã hội 

Giai thoại trên đây về Leland và Jane Stanford được kể đi kể lại, nói lên nhân sinh quan đặc biệt của người Tây Phương, nhất là ở những xứ ảnh hưởng văn hóa Tin Lành, với phương châm được dạy dỗ và thấm nhuần từ nhỏ: Trả lại cho xã hội những gì đã nhận được của xã hội.

Khía cạnh văn hóa đó giải thích tại sao ở Hoa Kỳ và Bắc Âu có những nhà tỷ phú như Bill Gates, Warren Buffett, Zuckerberg dành những ngân khoản khổng lồ làm việc từ thiện, tài trợ những dự án có công ích, trong khi ở những xã hội khác, những người giàu có, nhất là mới giàu, chỉ biết khoe của, phung phí một cách lố bịch, nham nhở.

Những ông bà hoàng dầu lửa, keo kiệt, tàn nhẫn với gia nhân, nhất là di dân lao động, không biết dùng tiền bạc làm gì hơn là phòng tắm, cầu tiêu bằng vàng, xây cất những trường đua ngựa vĩ đại với bồn cỏ xanh giữa sa mạc, ở một xứ Hồi Giáo cấm cờ bạc, cấm đánh độ.

Những tỷ phú Tàu xây lại lâu đài Versailles hàng trăm phòng cho hai vợ chồng với một cậu cả.

Những ông trời con, những cô bồ nhí của quan lớn ở Việt Nam làm thang máy bằng vàng, xây dinh thự xanh đỏ, Tây không ra Tây, Tàu không ra Tàu, lấy tiền gấp tàu giấy cho con thả chơi.

Những nhà độc tài Phi Châu dựng lại nhà thờ Vatican giữa một biển nghèo đói, dùng máy bay riêng chở thợ may, thợ đóng giày nổi tiếng từ Paris, từ Rome (Roma) tới may bộ quần áo giá cắt cổ thứ 200, hay áo lông (fourrure) cho các mệnh phụ sống ở những xứ nóng như lửa.

Hai tư duy khác nhau, đưa tới hai xã hội khác nhau: Một bên thịnh vượng, tiến bộ, một bên nghèo đói, lạc hậu.

Từ kinh doanh tới việc nghĩa 

Những nhà triệu phú Mỹ, khi kinh doanh, không ngần ngại dùng bất cứ thủ đoạn nào để thành công, kể cả đánh gục đối thủ cạnh tranh, để chiếm độc quyền. Đó cũng là một khía cạnh của văn hóa Tin Lành: Không có mặc cảm với tiền bạc, với thương mại.

Đó là một yếu tố văn hóa, nhưng nó giải thích phần nào cho sự thành công kinh tế của những nước như Hoa Kỳ, Bắc Âu. Văn hóa Tin Lành đã tạo ra những xứ tư bản Tây phương.

Một góc trường Đại Học Stanford. (Hình: humanistchaplainciesorg)

Người Tin Lành không che giấu chuyện đã làm ra tiền, coi đó là dấu hiệu của thành công. Gặp người Mỹ, vài giờ sau biết họ lãnh bao nhiêu đô la mỗi năm, có bao nhiêu cái nhà, cái xe.

Văn hóa Thiên Chúa Giáo có mặc cảm với tiền bạc. Không bao giờ người Pháp nói về lương bổng của mình, ít khi phô trương, gần như muốn che giấu nếu thành công trong đời.

Người Mỹ áp dụng những phương pháp hữu hiệu để kinh doanh, để làm giàu, nhưng khi đã thành công rồi, nghĩ tới việc trả lại cho xã hội những gì đã nhận của xã hội.

Khi Bill Gates trình bày với vợ, con về dự án dùng trên $40 tỷ cho Foundation Bill & Melinda Gates, và quyết định chỉ để lại cho mỗi người con $10 triệu (ít quá, khó thành công; nhiều quá, chỉ làm hư con cái), cả bà vợ và các con đều vui vẻ chấp nhận. Bởi vì họ được dạy dỗ, thấm nhuần văn hóa đó từ nhỏ.

Khi Bill Gates nói về dự án của mình, Warren Buffet đã hưởng ứng ngay, đóng góp phần lớn gia sản kếch xù cho Foundation Gates. Trên 50 tỷ phú, đa số là người Mỹ, đứng đầu là Zuckerberg, đã noi gương Bill Gates.

Các trường đại học Mỹ hay Anh đều giàu có, với những ngân sách khổng lồ, ngang với ngân sách một quốc gia nhỏ, mà nhà nước không tốn một xu, bởi vì những cựu sinh viên khi đã thành công ngoài đời đều quay lại, tự nguyện đóng góp. Đối với họ, đó là một chuyện tự nhiên, khỏi cần ai kêu gọi. Không làm, mới là chuyện bất bình thường.

Đơn giản như vậy, nhưng đem áp dụng ở những nước khác, rất khó. Phải bắt đầu bằng sự thay đổi văn hóa, thay đổi tư duy. Và văn hóa, không phải chuyện một sớm một chiều. Đó là chuyện của hàng thế hệ.

Tinh thần “trả lại cho xã hội” giải thích tại sao vai trò của xã hội dân sự cực kỳ quan trọng trong các xã hội Tây phương. Nó nhân bản hóa các xã hội tư bản.

Ở Hoa Kỳ chẳng hạn, tiêu biểu cho chế độ tư bản, nó xoa dịu những bất công của một xã hội cạnh tranh, mạnh được yếu thua. Đó là hai khuôn mặt mâu thuẫn của tư bản Tây phương. Mâu thuẫn hay bổ túc lẫn nhau.

Những foundation tư nhân, nhan nhản khắp nơi, với những số tiền nhận được ở khắp nơi gởi giúp, trợ cấp học bổng, chữa bệnh, nghiên cứu khoa học, phát triển nghệ thuật văn hóa, giúp đỡ người nghèo,  người sa cơ lỡ vận.

Truyền thống bác ái 

Tại Pháp, nơi người Tin Lành chỉ chiếm trên dưới 3%, cái tinh thần “trả lại cho xã hội” không mạnh như ở Hoa Kỳ hay các nước có văn hóa Tin Lành ở Bắc Âu. Những trường đại học lớn, uy tín nhất của Pháp, những năm gần đây kêu gọi các cựu sinh viên đã thành đạt đóng góp cho trường, nhưng kết quả rất khiêm nhượng.

Không phải một sớm một chiều người ta có thể tạo một truyền thống.

Mặc dầu vậy, tinh thần bác ái ăn sâu tại các nước Thiên Chúa Giáo như Pháp, Ý, Tây Ban Nha (Espagne, Spain) đã thúc đẩy các xã hội dân sự hoạt động tích cực.

Tại Pháp chẳng hạn, tổ chức Resto du Cœur mỗi năm tặng thực phẩm, bữa ăn cho hàng triệu người. Emmaüs, một tổ chức thiện nguyện do Linh Mục Pierre lập ra không những giúp đỡ người nghèo, còn tạo công ăn việc làm cho hàng trăm người. Một trong những hoạt động của Emmaüs: nhận bàn ghế, TV, tủ lạnh, computer, quần áo cũ của thiên hạ gởi tặng, sửa lại, bán rẻ lấy tiền làm việc nghĩa. Nhân viên của Emmaüs đều là những người gọi là SDF (Sans Domicile Fixe, không nhà không cửa, homeless), theo nguyên tắc dạy người ta câu cá hơn là cho tiền mua cá. Những người điều hành là những người có dư khả năng làm lương lớn trong các hãng tư, nhưng muốn làm việc công ích để đóng góp cho xã hội.

Từ gia đình tới xã hội 

Người Tây phương, có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, nhưng không ích kỷ như chúng ta nghĩ.

Rất nhiều người tích cực và nghĩ đến người khác, coi việc giúp đỡ người khác, cải thiện xã hội là một bổn phận.

Người Việt hy sinh, nghĩ tới người khác nhiều hơn chính mình, nhưng “người khác” chỉ luẩn quẩn trong nhà, cha mẹ, vợ chồng, con cái, không ra khỏi ngưỡng cửa gia đình. Gia đình Việt Nam chặt chẽ, nhưng xã hội Việt Nam lỏng lẻo. Gia đình Tây phương lỏng lẻo, nhưng xã hội của người ta chặt chẽ. Chữ liên đới, bác ái, huynh đệ không phải là những danh từ trống rỗng trên cửa miệng.

Người Việt dành trọng tâm đời mình cho gia đình. Tai họa xảy ra cho người thân làm tiêu tan luôn đời mình. Mất một người thân, cuộc đời kể như chấm dứt. Ngồi rầu rĩ thương thân, oán phận.

Thái độ của người Tây phương tích cực hơn. Họ nghĩ tới xã hội. Họ không bi quan yếm thế. Tại họa cá nhân không đánh gục họ, trái lại, trở thành một động lực khiến họ lao đầu vào việc cải tiến xã hội.

Standford University 

“Our Children” 

Hai ông bà Stanford, khi cậu con cưng chết, quyết định: Từ nay, tất cả những đứa con California sẽ là con mình, “The children of California shall be our children.”

Ở Pháp, những bà mẹ có con thơ ấu chết vì tai nạn xe hơi, thay vì ngồi than trời oán đất, hay oán thù người gây tai nạn, đã thành lập một hội rất thế lực, Ligue Contre  La Violence Routière (hội chống lại bạo lực lưu thông) hoạt động tích cực đòi Quốc Hội, chính phủ ban hành những luật lệ hạn chế vận tốc, kiểm soát, trừng phạt những người lái xe sau khi uống rượu, hút cần sa ma túy, mở những lớp về an ninh lưu thông, hỗ trợ các gia đình nạn nhân.

Các nạn nhân khủng bố lập những hội tương trợ các nạn nhân như mình. Một phụ nữ Pháp, thoát chết trong cuộc khủng bố Hồi Giáo ở Paris, nói: Chưa bao giờ tôi hạnh phúc hơn, vì có một gia đình trên 200 người.

Có người trong gia đình chết vì ung thư, họ lập những hội giúp bệnh nhân ung thư.

Những người cựu SDF, khi có công ăn việc làm, mở hội giúp những người vô gia cư.

Người có con chết vì ma túy, gia đình tan nát vì rượu chè, bỏ tiền bạc, giúp những người nghiện ngập. Họ làm việc đó tận tụy, âm thầm, coi như chuyện đương nhiên, ngạc nhiên khi có người ngạc nhiên trước các nghĩa cử đáng khâm phuc đó.

Những thí dụ đó nhan nhản, ở mỗi góc phố, đếm không xuể.

Thí dụ điển hình nhất là tổ chức Télémathon. Mộ số gia đình có con bị các thứ bệnh hiếm, không có thuốc điều trị vì không có hãng bào chế thuốc nào bỏ ra những ngân khoản khổng lồ để tìm kiếm, sản xuất thuốc cho một số rất ít bệnh nhân, đã thành lập Télémathon, mỗi năm vận động quyên góp được hàng trăm triệu euro.

Với số tiền đang kể đó, họ lập tuyển dụng các y sĩ, các chuyên viên y khoa nổi danh, mở những laboratoires tối tân để nghiên cứu phương pháp chữa trị, tìm tòi thuốc men. Tiền đóng góp từ khắp nơi gởi về, thường thường là của những người lợi tức thấp, nhưng sẵn sàng giúp người thiếu may mắn hơn mình. Và những người hoạt động tích cực nhất là những người có con cái đã chết vì bạo bệnh, hoạt động để tránh cho người khác thảm kịch của chính mình.

Không quay đầu về quá khứ, tiến về phía trước, nghĩ đến việc cải thiện xã hội, đó là những yếu tố khiến xã hội Tây phương thành công. Cả về kinh tế lẫn chính trị. Bởi vì dân chủ không phải chỉ xây dựng trên giấy tờ, qua hiến pháp, bầu cử, luật lệ. Nó phải được thực thi, bảo vệ, nuôi dưỡng bởi xã hội dân sự.

Cha chung không ai khóc 

Người Việt Nam hy sinh cho gia đình, đó là một đức tính đáng cảm phục. Đó là một điều may, khiến xã hội Việt Nam không hoàn toàn băng hoại. Hay xã hội đã băng hoại, nhưng vẫn còn những ốc đảo là hàng triệu gia đình, đang âm thầm cố thủ.

Người Việt hết lòng với gia đình, nhưng hoàn toàn thờ ơ với xã hội.

Phương châm của người Việt: Vườn ai nấy rào. Người ta đốn cây, tôi mặc kệ, vì là cây ngoài đường. Người ta xẻ núi, phá rừng, xây chung cư, khách sạn, tôi ngoảnh mặt đi để tránh vạ lây. Hậu quả là Việt Nam được trời cho một giang sơn gấm vóc, ngày nay bị tàn phá một cách thô bạo. Nha Trang, Đà Lạt, Sapa,… những thắng cảnh tuyệt vời đang trở thành những đống xi măng, cốt sắt thô kệch, trước sự thờ ơ của mọi người. Cha chung không ai khóc.

Tại các nước Tây phương, các di tích lịch sử được bảo trì một phần lớn nhờ các foundation, các tư nhân. Ở Việt Nam, ngược lại, người ta biến của công thành của riêng, không nương tay tàn phá di sản của đất nước để làm giàu, để trục lợi.

Khi nào tình thương, sự liên đới, lòng bác ái, tinh thần trách nhiệm của người Việt ra khỏi ngưỡng cửa gia đình, lúc đó Việt Nam sẽ có một xã hội lành mạnh, lạc quan, tích cực. Đủ lành mạnh, lạc quan, tích cực, để xây dựng một chế độ dân chủ đích thực. Để xây dựng lại đất nước đang trở thành một bãi rác, nghĩa đen cũng như nghĩa bóng. (Từ Thức)

Trường Đại Học Stanford - Mỹ

The Stanford Oval commemorates the university’s 125th Anniversary.

Đại học Stanford được thành lập vào năm 1885. Bắt đầu từ ngày 01/10/1891, trường nhận giảng dạy lứa sinh viên đầu tiên theo tính chất hợp tác giáo dục của một tổ chức phi đảng phái và chính thức đi vào hoạt động. Học phí được miễn cho đến năm 1920.

Thành công trong việc xây dựng danh tiếng

ĐH Stanford giữ vị trí thứ 4 trong số các trường đại học quốc gia Mỹ trong năm 2016 và đồng thời giữ vị trí thứ 3 trong danh sách các trường đại học danh tiếng trên thế giới của The Times Higher Education vào năm 2015. Đây được xem là ngôi trường mơ ước của nhiều sinh viên.

Thành công trong đào tạo

Các khoa ngành và cựu sinh viên đã thành lập rất nhiều siêu tập đoàn như Google, Nike, Instagram và Yahoo.

Đây cũng là nơi đào tạo ra các lãnh tụ của chính phủ Mỹ, thành viên Quốc hội Mỹ. Trường cũng đã liên kết với 59 người đạt giải Nobel và 2 người nhận huy chương Fields.

Từ những thành quả trong những năm qua nhà trường đã đạt được, ta có thể nói rằng, Đại học Stanford là một môi trường giảng dạy và nghiên cứu hàng đầu thế giới.

Giao thông đi lại trong khu vực

Đại học Stanford tọa lạc ngay tại trung tâm thung lũng Silicon, nằm giữa San Francisco và San Jose.

Cuộc sống năng động, thân thiện dễ hòa nhập ở nơi đây sẽ tạo cho bạn nhiều bất ngờ, sự trải nghiệm đầy thú vị bởi một cộng đồng đa dạng văn hóa đến từ khắp nơi trên thế giới.

Việc di chuyển của sinh viên khá dễ dàng, bạn có thể đi bằng xe đạp, xe bus miễn phí.

Sinh viên trường:

Theo số liệu thống kê mới đây, trường có khoảng 3 557 sinh viên quốc tế, bậc Thạc sĩ khoảng 84%, bậc đại học 16%.

Lựa chọn khóa học - ngành học - bậc học:

Trường bao gồm 7 cơ sở thành viên:

  • Trường Kinh doanh
  • Trường Khoa học môi trường, năng lượng và trái đất
  • Trường Giáo dục
  • Trường Khoa học và nhân văn
  • Trường Luật
  • Trường Dược

Các chuyên ngành được đăng ký nhiều nhất:

  • Khoa học máy tính
  • Sinh học con người
  • Kỹ thuật
  • Sinh học
  • Khoa học, Kỹ thuật và xã hội
  • Cơ sở vật chất

    Khuôn viên trường gồm 700 tòa nhà bao gồm các loại phòng học, nhà ở, phòng ở, ký túc xá. 97% sinh viên chọn sống ngay trong trường. sinh viên năm nhất được yêu cầu sống trong khuôn viên trường.

    Thư viện Stanford được xem là thư viện học tập lớn nhất và đa dạng nhất thế giới. Ngoài ra trường có 1 trung tâm nghiên cứu lớn và sân vận động dành riêng cho hoạt động thể thao sinh viên trường.

    Chi phí và học phí

    Chương trình thạc sĩ: 40 000-42 000 USD/ 1 năm

    Chương trình cử nhân: 40 000-42 000 USD/ 1 năm

    Học bổng dành cho sinh viên quốc tế

    Nhiều ứng viên có trình độ sẽ yêu cầu hỗ trợ tài chính để theo học Stanford. Trong số này, trường sẽ công nhận một vài trường hợp. Có nhiều suất học bổng được trao tặng như học bổng Rotary Foundation, học bổng dành cho sinh viên quốc tế...

  • Stanford University Main Quad

Đại học Stanford nổi tiếng là ngôi trường tạo ra những nhân tài cho thung lũng Silicon.

Những người nổi tiếng về công nghệ từng học tập ở Stanford bao gồm: Marissa Mayer của Yahoo; Larry Page và Sergey Brin của Google; Peter Thiel, đồng sáng lập PayPal; cựu giám đốc điều hành của Microsoft Steve Ballmer; Bill Hewlett và David Packard - những người đồng sáng lập Hewlett-Packard.

Niên khóa 2017-2021, tỷ lệ trúng tuyển Đại học Stanford tiếp tục giữ ở mức rất thấp, chỉ 4,7%.

Tại quán cà phê CoHo, sinh viên ngồi trên ghế dài với máy tính xách tay. Chân dung nhiều cựu sinh viên treo trên tường

Với diện tích 8.180 mẫu Anh, Stanford là đại học có khuôn viên lớn bậc nhất thế giới. Nó rộng gấp 96 công viên Disneyland. Trường hiện cung cấp khoảng 13.000 xe đạp để mọi người di chuyển hàng ngày. 

Các khu nhà ở sinh viên tọa lạc bên ngoài khuôn viên trường. Florence Moore Hall, hay "FloMo”, là một trong những ký túc xá được yêu thích nhất với rất nhiều ô cửa sổ lớn.

Những bãi cỏ xanh mát được trang bị đầy đủ wifi, là nơi nhiều sinh viên đến thư giãn vào buổi chiều.

Cách đó một quãng là StartX, vườn ươm tăng tốc khởi nghiệp (startup accelerator), nơi xác định và đào tạo những doanh nhân đầy triển vọng trong mạng lưới trường học. Các công ty của StartX đã huy động ít nhất 1,5 tỷ USD.

 

Hồng Anh sưu tầm

Xem thêm...
Theo dõi RSS này