Nguyễn Thị Tê Hát

Nguyễn Thị Tê Hát

Tuổi Heo Có Phước !?

Related image

   Tuổi HEO có PHƯỚC ?   

 
Cứ mỗi độ Xuân về Tết đến, có lẽ điều đầu tiên ai cũng muốn biết, đó là “Năm mới sẽ là con (giáp) gì?” Các bà, các cô nào dự định có em bé thì thường “canh me” tính toán sao cho bé trai sẽ chào đời vào các năm “Nhâm”, còn bé gái thì vào những năm “Quý”. Bởi ông bà mình có câu “Nam Nhâm Nữ Quý”, nghĩa là nếu sinh vào những năm này thì cuộc đời của các bé trai, gái sẽ rất thuận lợi hanh thông. Nếu là trai, ba mẹ thường muốn con trai mình sinh vào năm Nhâm Thìn, bởi Nhâm là tốt, còn Thìn là Rồng, biểu tượng của quyền uy và dũng mãnh.
Trong 12 con giáp thì gia đình tôi chiếm hơn một nửa rồi. Mà sao thấy con nào cũng cực. Ba tôi, tuổi Quý Dậu, làm ca một, nên ngày nào cũng phải thức dậy từ tờ mờ sáng. Má tôi – Giáp Tuất, cả đời bà phải tính toán chắt chiu lắm mới nuôi nổi 5 chị em tôi. Bà chị cả – Nhâm Dần nên cao số. Lấy chồng trễ nên nay tuổi cũng cao rồi mà vẫn còn phải lận đận nuôi con nhỏ. Cô em kế tôi – Mậu Thân, tuy khá giả về tiền bạc, nhưng cứ lục đục cả ngày với chồng. Cậu em trai út – Nhâm Tý, tốt nghiệp kỹ sư nhưng không kiếm được việc làm ổn định, cứ phải nhảy hết hãng này đến xưởng nọ.
 
Image result for Tuổi Hợi color photos
 
Nhưng nếu hỏi con giáp nào cực nhất thì chính là tôi đây. Bính Ngọ, chào đời 8 giờ sáng, đó là giờ ngựa ta phải rời chuồng đi kéo xe. Bởi vậy cả đời tôi chẳng lúc nào được nhàn nhã. Lúc nhỏ thì cắm đầu cắm cúi học. Ra trường tôi lao vào làm 2, 3 job. Tiền thì có, mà cực vẫn hoàn cực.
À mà quên, có một con giáp lúc nào cũng sướng. Là cô em gái tôi – Tân Hợi. 
 
Related image
 
Cả ngày con heo có làm gì đâu, cứ ăn uống rồi ủn a ủn ỉn đi ra đi vô. Tuổi heo, nên cô em sướng thiệt. Từ nhỏ đến lớn, Hợi cứ vô tư ăn, học và tung tăng với bạn bè. Hợi học không giỏi, nên khi trưởng thành không có một nghề gì chắc chắn hầu có thể tự nuôi thân, như các chị em khác. Trong nhà Má tôi lo cho Hợi nhất, vì các đứa con khác đều tốt nghiệp đại học, hay có một nghề chuyên môn, khả dĩ có thể tự sinh sống.
 
Hợi cũng đi làm, nhưng lương ba cọc ba đồng chẳng bao nhiêu. Má tôi vì thương con gái út nên “Thôi cứ ở chung với Má, Má nuôi”. Rảnh rổi nên Hợi bắt đầu đi chùa, làm công quả. Mà nó nhiệt tình lắm. Chùa nào, lễ nào, Phật đản, Vu lan, nó cũng đều có mặt. Phụ bếp, nấu ăn, rửa chén, việc gì nó cũng làm. Mỗi dịp Tết là Hợi đều xung phong đến các chùa, chuẩn bị các trái quít treo lên nhành mai ở chánh điện. Cả nhà bảo nhau “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”.
 
Có mấy lần Hợi rủ chị em tôi đi nghe pháp, hình như có ông sư nào đó sang giảng. Cậu Tý nhíu mày “Ai rảnh như chị mà đi?”. Hợi hỏi tiếp “Vậy có ai muốn cúng dường hôn, em cúng phần em, sẵn em đưa dùm luôn cho”. Bà chị Dần trợn mắt ” Mày có tiền cúng à? Lương mày nuôi thân còn chưa xong, tiền đâu mày cúng?”. Hợi cười cười “Thì có ít cúng ít”.
 
Related image
 
Một thời gian sau hình như Hợi còn tham gia nhóm phật tử gì đó, cứ chiều tối là thấy nó đi tụng kinh, niệm Phật. Giai đoạn này Hơi đang làm cashier trong một cửa hàng, mà cũng chỉ làm part time, tối tối và cuối tuần thì lại đi đến đạo tràng. Nhớ có một lần ai đó hấp hối, thế là Hợi gọi xin “call sick” mấy ngày, sáng trưa chiều tối có mặt ở bệnh viện để hộ niêm. Cả nhà biết chuyện xúm lại la. Má tôi rầy “Vào bệnh viện tiếp xúc với người sắp chết rất dễ lây lan vi trùng mà mắc bệnh”. Bà chị Dần lớn tiếng ” Sao mà “quỡn” dữ vậy, ăn cơm nhà mà đi vác ngà voi”. Cô Thân góp ý ” Hay Hợi đi học một nghề nào đi. Mai này Má chết, thì làm sao tự sống?” Tôi thì lắc đầu. Còn Hợi thì cứ ngồi im thin thít.
Thời gian đó, cô em Thân lục đục với chồng dữ lắm, cãi nhau suốt ngày, đòi đâm đơn ly dị. Hợi thủ tha thủ thỉ với chị Thân, khuyên chị “vợ chồng một câu nhịn chín câu lành”, thôi chị bớt cằn nhằn, bớt gây khẩu nghiệp để gia đình êm ấm”.
 
Có một khoảng thời gian, bà chị Dần và chồng đều thất nghiệp, nên cuộc sống vợ chồng chị ngày càng khó khăn. Vì vậy chị càng tính toán từng li từng tí trong việc tiêu xài. Một hôm Hợi “rủ” chị Dần giúp tiền cho người nghèo ở Việt nam. Chị cự ngay “Tiền đâu mà giúp?”. Thế là Hợi giảng ‘moral”: “Càng không có tiền mới càng phải giúp, chị cho ra đi, dù chút ít, cũng sẽ giúp chị chuyển Nghiệp”.
Rồi một ngày đẹp trời, Hợi về nhà báo tin “sẽ lấy chồng”. Mọi người ngạc nhiên. Mà nó nói thật. Hợi dẫn về ra mắt gia đình một anh chàng dễ thương, gương mặt hiền từ, có nghề nghiệp vững chắc đàng hoàng. Hóa ra 2 đứa quen nhau ở chùa, trong một khóa tu gì đó. Dĩ nhiên là cả nhà ai nấy đều đồng ý. Còn mừng nữa là khác. Hổng mừng sao được, bởi nhẹ gánh quá chừng, tự dưng ở đâu có một anh chàng xuất hiên lo cho con Hợi.
 
Image result for Tuổi Hợi photos
 
Ngày đám cưới, bà con cô bác ai cũng gật gù “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”. Lấy chồng về, Hợi tuyên bố sẽ không có con, để dành thời giờ … TU. Anh chồng cũng chịu. Rồi cuối tuần nào Hợi cũng lại tiếp tục “khăn gói áo tràng” đến chùa tụng Kinh niệm Phật. Ông xã của Hợi chẳng những không cằn nhằn mà còn khuyến khích vợ đi nghe pháp, hộ niệm nữa chứ. Quả thật “Tuổi Heo thiệt là có phước!”.
Những năm 2007 – 2009 là khoảng thời gian tôi đau khổ nhất. Số là sau cả chục năm cật lực đi cày, dành dụm được một số tiền, tôi quyết định đầu tư, chơi chứng khoán. Thấy thiên hạ mua nhà, bán nhà, ngon ăn hơn nên tôi liền nhảy vào thị trường địa ốc – lúc đó đang sôi sùng sục. Nào ngờ … bong bóng bể. Mất nhà, mất tiền, tôi suy sụp hoàn toàn. Thấy vậy, Hợi đưa tôi quyển sách “Niệm Phật thế nào để được vãng sanh?”, bảo ráng đọc đi. Tôi thờ ơ cầm lấy cho có lệ. Tình cờ một bữa nọ, khi sắp xếp lại bàn làm việc, vô tình đụng phải cuốn này, tôi liền mở ra lướt mắt đọc sơ. Nào ngờ quyển sách thu hút tôi từ trang đầu đến trang cuối. Xếp lại trang cuối cùng, tâm tôi bừng mở. Thì ra có một con đường giúp tôi thoát Khổ. Cám ơn em Hợi!
 
Image result for Tuổi Hợi temple photos
 
Từ đó Ngọ tôi thay đổi hẳn. “Kéo xe” hằng ngày tôi không còn than vãn. Sáng thức dậy tôi lạy Phật, tối về tôi niệm Phật. Cuối tuần tôi đến chùa nghe pháp. Tôi tập bố thí, cúng dường. Tôi và Hợi đã có niềm vui chung.
 
Rồi vợ chồng Hợi mua căn nhà mới. Chiều 24 Tết, Hợi mời cả gia đình đến chơi cho biết nhà. Sau khi dẫn mọi người đi tham quan một vòng ngôi nhà đẹp và ấm cúng, Hợi mở cửa một căn phòng, giới thiệu đây là phòng để niệm Phật. Hợi trang trí bàn thờ Phật thật đẹp và trang nghiêm, tượng Phật A Di đà ở chính giữa, Quan Thế âm và Đức Phật Dược sư ở 2 bên. Tôi đứng chiêm ngưỡng tượng của các Ngài không chớp mắt. Bỗng nghe tiếng cô em Thân và chị Dần thì thầm “Cũng mừng cho nó. Mà lạ thiệt. Nhà mình ai cũng có nghề nghiệp vững chắc, nhưng sao số ai cũng cực. Giờ rốt cuộc nhìn lại trong gia đình không ai sướng bằng con Hợi. Nhà cao, cửa rộng, chồng quý trọng thương yêu, cuộc đời hạnh phúc. “Tuổi Heo thiệt là có Phước!”.
Tôi im lặng. Nhưng trong thâm tâm, tôi hiểu Phước của Hợi từ đâu mà đến …
 
Image result for 12 beautiful chinese zodiac moving photos
 
Phước không phải tự nhiên sinh ra, cũng không phải do ông trời ban cho. Phước lại càng không phải do ta may mắn chào đời vào năm một con giáp nào đó (năm Hợi, năm Thìn). Bởi nếu quả vậy thì cả trăm triệu người sinh vào năm Hợi đều sung sướng hết hay sao?
Tôi quay sang Thân và chị Dần “Nhìn lại mà xem, những gì Hợi làm đều là những điều Phật dạy: đi chùa, làm công quả, nghe Pháp, niệm Phật, bố thí, cùng dường, hộ niệm, chia sẻ Kinh Pháp cho em, khuyên Thân nhịn chồng bớt khẩu nghiệp, khuyên chị Dần phát  tâm giúp người khổ hơn mình. Đây là những việc mang lợi ích cho người khác. Khi mình tặng cho ai một thứ gì, thì sớm hay muộn mình cũng sẽ nhận lại những quả tốt lành. Hợi vô tư giúp rất nhiều người, bởi vậy nên nó có Phước …”.
 
Thế là tự dưng cả nhà xúm nhau bàn bạc về Phước. Cậu Tý hỏi “Vậy làm gì mới có Phước như chị Hợi ?”. Tôi nói ” Thì làm tất cả những gì nhự Hợi đã làm”. Chị Dần thắc mắc “Thử nhắc lại xem”. Hợi cười ” Có gì đâu nè, ví dụ như:
– bố thí, cúng dường, giúp người nghèo, người khó khăn hơn mình
– xây chùa, xây chánh điện để phật tử có nơi tu tập
– đúc các tượng Phật (Phật Thích ca, Phật Dược sư, Phật Quan Âm…) để nhiều người có thể đến chiêm bái lễ lạy
– niệm Phật, lạy Phật, tụng kinh,
– bớt tham, sân, si.
– sống hòa đồng giúp đỡ người khác
– cẩn trọng lời nói, hành động, đừng hại hay làm tổn thương ai
Má tôi, nãy giờ đứng mãi mê ngắm các tượng Phật, bỗng nhiên quay lại, cất tiếng ” Như Má già yếu rồi, nếu má cúng dường đúc tượng Phật Dược sư, thì Má sẽ có phước được sức khỏe dồi dào phải không mấy con?”
 
Hợi giải thích ” Phật Dược sư có lời nguyện chữa lành mọi bệnh tật khổ đau cho chúng sanh. Ngài nguyện giúp họ tăng trưởng sức khỏe về Thân và Tâm. Ngài nguyện cầu cho những ai đang chịu đau khổ vì đói, vì khát sẽ đều được cung cấp mọi thứ cần thiết: thức ăn, đồ uống và quần áo, giải phóng họ khỏi những bận tâm để họ có thể bắt đầu làm lợi ích cho người khác”.
Tôi khuyến khích ” Má nên cúng dường đúc tượng Phật Dược sư, và đồng thời Má cũng nên niệm Phật nữa. Như vậy Má vừa được thân khỏe mà tâm lại an. Mỗi tháng Má ráng nhín chút tiền cúng dường các chùa xây chánh điện, cúng dường tăng ni, hay giúp người nghèo. Ba chục, năm chục đồng không làm Má nghèo đi, nhưng Má sẽ được phước báu, không những đời này mà khi sang đời sau, Má sẽ hưởng…”
 
Cô Thân reo lên “Cho em đóng góp nữa!”
Cậu Tý la to “Em nữa!”
Chị Dần hồ hởi “Vậy cả nhà ráng làm theo những điều Phật dạy, để ai cũng có Phước … như Hợi nhà mình !” (Mọi người vỗ tay)
 
Ngước lên bàn thờ Phật, tôi thấy dường như các Ngài đang mĩm cười.
 
.
 
Ngoài kia làn gió Xuân thoang thoảng. Năm cũ qua đi. Năm mới cận kề. Cuộc sống là một chu kỳ tuần hoàn, như vòng tròn Nhân quả. Gieo hạt lành, hưởng trái ngọt.
PHƯỚC – Niềm mơ ước của mọi người.
PHƯỚC – Nỗi cầu mong của chúng ta mỗi lần Tết đến Xuân sang.
PHƯỚC – Lời chúc không thể thiếu trong những ngày đầu năm mới
Phước đến từ Tâm.
Phước có tự lòng thành.
Phước do việc thiện lành mang lại.
Hãy sống tốt, sống vì người khác, mang hạnh phúc niềm vui đến cho mọi người, thì dù sinh vào con giáp nào, bạn cũng đều sẽ có PHƯỚC !
 
  Hoàng Thanh  
Xuân Kỹ Hợi 2019

  3 con giáp được trời ban nhiều phước đức, may mắn đường con cái

Tử vi học có nói, trong số 12 con giáp, có 3 con giáp được trời ban nhiều phước đức, đặc biệt là có số may mắn trong đường con cái.
Bước qua năm Kỷ Hợi 2019 tới đây, nếu như 3 con giáp này sinh con vào đúng năm Hợi thì gia đình không những hưng thịnh rực rỡ, mà cuộc sống của bố mẹ lẫn con cái đều thăng hoa.
 
1. Tuổi Dần
 
 Related image
 
Trời sinh tuổi Dần là những người mạnh mẽ, kiên định và luôn sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách để gây dựng cuộc sống đầy đủ, sung túc.
 
Tử vi học có nói, nếu như bố mẹ nào thuộc tuổi Dần sinh con vào năm Hợi thì vô cùng may mắn. Hợi - Dần vốn hợp nên mệnh của bố mẹ và mệnh con vô cùng hòa hợp.
Em bé tuổi Hợi có bố mẹ tuổi Dần khi sinh ra sẽ được quý nhân che chở, thượng đế ban nhiều phước lành. Đồng thời bé cũng mang đến nhiều may mắn cho bố mẹ, thậm chí đón lộc vào nhà.
 
2. Tuổi Tý
Người tuổi Tý vốn thông minh, lanh lợi và biết nắm bắt cơ hội để xây dựng cuộc sống đầy đủ sung túc. Tử vi học có nói, trong số 12 con giáp, chỉ cần bố hoặc mẹ thuộc tuổi Tý thì con sinh vào năm tuổi Hợi sẽ vô cùng may mắn và gặp nhiều phước lành.
Vốn dĩ tuổi Hợi và tuổi Tý không những không xung khác mà còn bổ trợ cho nhau. Vì vậy, con cái của tuổi Tý mà ra đời vào năm Hợi tới đây thì xác định gia đình thịnh vượng thăng hoa, vận may của em bé có khả năng rước lộc vào nhà.
Bé đem lại may mắn cho bố mẹ, bất kể làm việc gì cũng dễ dàng thành công, bản thân em bé cũng có vận may và số sướng trong tương lai.
 
3. Tuổi Mão
Người tuổi Mão vốn là những người tình cảm, hiền lành và luôn xử sự mọi chuyện theo cảm tính. Trong cuộc sống cũng như hôn nhân gia đình, tuổi Mão luôn được trời ban nhiều phước lành.
Theo tử vi, nếu bố mẹ tuổi Mão sinh con vào năm Hợi thì xác định cả nhà vui vẻ, hạnh phúc, không những thế công việc làm ăn của bố mẹ thăng hoa như diều gặp gió. Bên cạnh đó, em bé tuổi Hợi có bố mẹ tuổi Mão khi sinh ra sẽ hưởng được nhiều phúc phần vì Mão Hợi thuộc Tam hợp.
Lớn lên, bé không những thành tài mà còn hiếu thảo giúp bố mẹ có cuộc sống an nhàn, thảnh thơi. Điều quan trọng là bé sẽ mạnh mẽ, kiên cường vượt qua mọi sóng gió cuộc đời.
* Thông tin trong bài chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm.
 
   Tuệ Minh sưu tập   

Áo Dài Trong Thơ Và Nhạc

Related image

 HOÀI CẢM - Nhạc Cung Tiến - Ca sĩ Lệ Thu - BP 

Image result for áo dài trong thơ và nhạc

 

   Áo Dài Trong Thơ Và Nhạc   

Related image
 
Chiều nào áo tím nhiều quá / lòng thấy rộn ràng nhớ người...
Giọng hát trầm ấm, dìu dặt của Duy Trác cất lên đâu đó trong một ngày đầu thu gợi nhớ hình ảnh và nơi chốn thân quen trước “cổng trường áo tím” những chiều tan học. Áo tím túa ra như đàn bướm, áo tím thướt tha dọc theo những “lối đi dưới lá” trên lề đường Phan Thanh Giản, trên những đường phố Saigon ngập nắng. Những tà áo nhẹ bay trong gió từ lâu lắm đã đi vào thi ca, làm rung động lòng người và là nguồn cảm hứng vô tận của những người làm thơ, viết nhạc. Tà áo nên thơ ấy, dưới đôi mắt ngắm nhìn của người nghệ sĩ, là bức tranh sinh động với nhiều đường nét, nhiều dáng vẻ, thể hiện qua từng lời thơ ý nhạc:
Dưới mắt Phạm Đình Chương là “Áo bay mở, khép nghìn tâm sự...” (Mộng dưới hoa) 

Dưới mắt Vũ Thành là “Áo dài bay ngờm ngợp cả khung trời...”(Mùa kỷ niệm)

Dưới mắt Hoàng Dương là “Áo mầu tung gió chơi vơi...” (Hướng về Hà Nội)

Dưới mắt Trịnh Công Sơn là “Áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều...” (Tình nhớ)

Những vạt áo dài, từ lâu lắm, đã lất phất trong những trang thơ tiền chiến. Từ…
“Đôi tà áo lụa bay trong nắng” (Áo lụa, Bàng Bá Lân) đến…

“Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài” (Áo trắng, Huy Cận)

Áo dài cũng len cả vào những câu lục bát trữ tình của Nguyễn Bính:
“Hồn anh như bông cỏ may
một chiều cả gió bám đầy áo em” (Bông cỏ may)

Và len cả vào dòng thơ hào hùng và lãng mạn của Quang Dũng:
“Em đi áo mỏng buông hờn tủi
dòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Đôi bờ)

Áo dài còn là giấc mơ thanh bình của những làng quê hiền hòa trong tình ca quê hương của Phạm Duy:

Nằm mơ, mơ thấy trăm họ tốt tươi / mơ thấy bên lề cuộc đời / áo dài đùa trong tiếng cười… (Quê nghèo) 

Áo dài lướt thướt như vạt áo của nàng Xuân trong thơ Trần Mộng Tú:
“Tôi gói xuân vào hai vạt áo

ngước nhìn mây trắng dạ mang mang” (Mẫu Đơn)
Áo dài bồng bềnh như dải trăng thu huyền ảo trong thơ Nghiêu Minh:
“Dấu thu kinh tự còn mê

Em mang tà áo bốn bề là trăng” (Thu vô lượng)
Kỷ niệm êm đềm về một tà áo, một đôi mắt huyền được Tô Vũ ghi lại bằng nét nhạc lâng lâng:
Em đến thăm anh / người em gái

Tà áo hương nồng / mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh…(Em đến thăm anh một chiều mưa)
“Ta ước mơ một chiều thêu nắng...”, nỗi “ước mơ” của chàng nhạc sĩ họ Tô ấy được vẽ lại trong những câu lục bát Trần Dạ Từ. Trong phút giây chờ đợi bước chân người tình khe khẽ đến bên hiên nhà, chàng tưởng chừng nghe được cả tiếng gió lay động vạt áo dài và tiếng lá nhẹ rơi bên thềm:
“Môi cười vết máu chưa se
cành hoa gạo cũ nằm nghe nắng hiền
Anh nằm nghe bước em lên
ngoài song lá động, trên thềm áo bay” (Khi nàng đến)

Áo bay làm gió lộng cả đường đi, làm… lay động cả trái tim chàng nhạc sĩ Tuấn Khanh:
Mỗi lần em về là gió lộng đường đi / Anh nhìn em bồi hồi trông theo tà áo… (Từ đó khôn nguôi)

Áo bay làm nhớ nhung, như nỗi nhớ da diết một mầu áo, một đôi môi thắm trong nhạc Từ Công Phụng:
Chiều nay nhớ em rồi / và nhớ áo em đẹp trời thơ / môi tràn đầy ước mơ… (Bây giờ tháng mấy)
Áo bay làm ngơ ngẩn, như chàng Huy Cận thuở mới lớn, trước cổng trường nữ sinh:
“Một hôm trận gió tình yêu lại
đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư” (Học sinh)

Áo bay mất làm “cậu học trò” rụt rè Nguyên Sa phải hối tiếc vì một lời yêu chưa kịp nói: 
“Nàng đến gần tôi chỉ dám... quay đi
Tà áo khuất, thì thầm: ‘Chưa phải lúc’” (Tuổi mười ba) 

Áo bay trong nắng sân trường làm anh chàng làm thơ Kim Tuấn phải bâng khuâng:
“Áo chiều bay trong nắng
sân trường ai bâng khuâng” (Thu ở xa người)

Áo bay làm chàng thi sĩ đa tình Nguyễn Tất Nhiên phải thẫn thờ, dõi mắt nhìn theo mãi một tà áo vu quy:
“Đò qua sông chuyến đầu ngày
người qua sông mặc áo dài buông eo” (Chuyến đò Cửu Long)

Áo bay mịt mù theo gió theo mây, như cánh chim đã bay mất, như tình đã vụt bay trong thơ Như Thương:
“Thôi thì anh, cánh chim bay
Em tà áo mỏng theo mây nghìn trùng” (Vàng thu)

"Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong"
 
Áo trắng trinh nguyên tuổi học trò, áo trắng của “một thời áo trắng”, từng làm ngất ngây trái tim bao chàng trai, để đêm đêm trong giấc ngủ chập chờn còn trông thấy “áo ai bay trắng cả giấc mơ”.2
Áo trắng như dòng suối mát trong thơ Huy Cận:
“Dịu dàng áo trắng trong như suối
tỏa phát đôi hồn cánh mộng bay” (Áo trắng)

Áo trắng như lụa trắng trong thơ Hoàng Anh Tuấn:
“Áo em lụa trắng sông Hương
qua đò Thừa Phủ nhớ thương rạt rào” (Về chân trời tím)

Và trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:
“Đài các chân ngà ai bước khẽ
quyện theo tà lụa cả phương đông” (Tháng Giêng, chim)

Và trong thơ Kim Tuấn:
“Em về tà áo lụa
bay ngập ngừng trong anh” (Thu ở xa người)

Và cả trong thơ Nguyên Sa:
“Guốc cao, gót nhỏ, mây vào gót
áo lụa trăng mềm bay xuống thơ” (Tám phố Saigon)
Áo trắng như gió, như mây, để “nhà thơ của tình yêu” phải bâng khuâng:
“Có phải em mang trên áo bay
hai phần gió thổi, một phần mây?
Hay là em gói mây trong áo
rồi thở cho làn áo trắng bay?” (Tương tư)
Áo trắng của nhà thơ còn là dải sương mù lướt thướt trên bến sông Seine giữa kinh thành hoa lệ Paris, gợi nhớ một vạt áo dài mềm mại nơi chốn xa quê nhà:
“Anh về giữa một dòng sông trắng
là áo sương mù hay áo em” (Paris có gì lạ không em?) 
Áo trắng của Hoàng Thi Thơ là bướm trắng, là hoa trắng, là mây trắng…
Ngày nào em đến áo em mầu trinh / áo xinh là xinh
Áo em trong trời buồn / là gió / là bướm / là hoa / là mây chiều tà… (Hình ảnh người em không đợi)

Áo trắng một màu trắng thanh khiết trong nhạc Nguyễn Vũ:
Áo trắng em bay như cánh thiên thần… (Bài thánh ca buồn)

Áo trắng nhẹ bay trong chiều giáo đường trong nhạc Lê Trọng Nguyễn:
Tà áo trinh nguyên tung bay / nụ cười thân ái… (Chiều bên giáo đường)

Áo trắng một màu trắng xóa làm hoa cả mắt nhà thơ Hàn Mặc Tử:
“Áo em trắng quá nhìn không ra” (Đây thôn Vĩ Dạ)
Áo trắng như bài thơ trên những nhịp cầu chênh vênh đón bước ai qua trong thơ Y Dịch:
“Áo em trắng cả bài thơ
Cầu cong giữa nhịp chân chờ bước ai” (Tiễn đưa)

Áo trắng níu chân người trên đường phố dập dìu trong nhạc Phan Ni Tấn:
Nghe xôn xao thị thành / áo ai trắng bay mù lòng đường / làm rối bước anh về cõi thơ... (Sinh nhật của cây đàn) 

Áo trắng không còn bay trên những đường phố cũ trong nhạc Phạm Anh Dũng:
Xa xôi ngàn khơi đâu tà áo trắng / Duy Tân im lìm phố vắng / thương cây lá hoang tàn… (Nhớ Saigon)

Áo trắng xôn xao mùa tựu trường trong thơ Đoàn Vị Thượng:
“Sáng nay áo trắng tựu trường
gót chân cuống quýt cả hương cúc vàng” (Ánh mắt tựu trường)

Áo trắng lượn lờ như đôi cánh trắng trong thơ Luân Hoán:
“Tà áo trắng xoè như đôi cánh lượn
trải dịu dàng trên cỏ mượt mà xanh” (Trong sân trường bữa ấy)

Áo trắng trên đường lá me bay và ánh mắt trông theo trong thơ Trần Huy Sao:
“Đường em về vàng rụng lá me trưa
anh ngơ ngẩn vời theo màu áo trắng” (Áo trắng học trò)
Áo trắng ngày xưa nay trôi dạt về đâu, để lại nỗi tiếc nhớ trong thơ Ngàn Sau:
“Tôi về Ban-mê-thuột chiều mưa
em ơi áo trắng bây giờ ở đâu?” (Nhớ Ban Mê) 
Bao nhiêu là áo trắng trên sân trường kỷ niệm!…
Mỗi người đều cần có một mái trường để luyến tiếc, để nhớ về... Nhớ về ngôi trường cũ là nhớ về những người thầy, người bạn, nhớ về những lớp học, những giờ ra chơi, những tà áo mầu, áo trắng mềm mại và những tháng năm tươi đẹp nhất của một đời người.

  “Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc"  
Áo bay như bướm lượn, áo bay như đàn bướm muôn mầu muôn sắc trong khu vườn mùa xuân. Áo bay nhiều quá, để chàng nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ làm... thơ:
Hôm nay sao áo bay nhiều thế! / Tôi tưởng ngàn cánh bướm khoe mầu… (Tà áo cưới)
Áo mầu của Phạm Duy lất phất trong gió chiều như lòng người... phất phơ:
Xin cho em một chiếc áo mầu / cho em đi nhẹ trong nắng chiều
Một chiều nhiều người theo / ở ngoài đường trên phố / và lòng người như áo phất phơ… (Tuổi ngọc)

Nhớ về một mầu áo là nhớ về những đường phố quen tên, nhớ áo ai bay trong chiều trên những con đường ngập xác lá vàng, như nỗi nhớ ngút ngàn của Trịnh Công Sơn:
Nhớ Saigon những chiều lộng gió / lá hát như mưa suốt con đường đi
Có mặt đường vàng hoa như gấm / Có không gian mầu áo bay lên… (Em còn nhớ hay em đã quên)
Những tà áo muôn mầu muôn vẻ vẫn khoe sắc thắm trong những trang thơ và nhạc. Áo vàng trong thơ Nguyên Sa có khi là bông cúc vàng:
“Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc” (Tuổi mười ba)
Có khi là nắng thu vàng:
“Có phải mùa xuân sắp sửa về
hay là gió lạnh lúc đêm khuya?
hay là em chọn sai mầu áo
để nắng thu vàng giữa lối đi?” (Tương tư)

Áo vàng như cánh mai vàng trong nhạc Trần Thiện Thanh. Người lính trẻ thấy sắc hoa rừng, mơ về mầu áo năm xưa:
Những hôm vừa xong phiên gác chiều ven rừng kín hoa mai vàng
chợt nhớ tới sắc áo năm nào em đến thăm gác nhỏ… (Đồn vắng chiều xuân)

Người lính chiến trong nhạc Phạm Đình Chương cũng bâng khuâng vì một sắc hoa, một mầu áo, một đôi mắt người xưa:
Ngày hành quân anh đi về cánh rừng thưa / thấy sắc hoa tươi nên mơ mầu áo năm xưa
Kỷ niệm đầu len len trở về tâm tư / Có mắt ai xanh thắm trong mộng mơ… (Màu kỷ niệm)

Tà áo màu xác pháo để lại nỗi buồn lắng đọng trong thơ Nguyễn Tất Nhiên:
“Người qua sông mặc áo hường
Nắng dương gian, nắng buồn hơn trước nhiều” (Chuyến đò Cửu Long) 
 “Áo em vạt tím ngàn sim
 nửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ
Áo mầu tím, mầu của “định mệnh”, của mộng mơ, của nhớ nhung và chia cách. Chuyện tình “ngàn thu áo tím” của cô bé trót yêu màu tím, được Hoàng Trọng, “nhạc sĩ của mầu tím”, kể lại:
 
Ngày xưa xa xôi em rất yêu mầu tím...
Chiều xuống áo tím thường thướt tha / bước trên đường thắm hoa / ngắm mây trời lướt xa…
Rồi khi vừa biết yêu là khi chia tay với mầu tím, chia tay với tình đầu:
Ngàn thu mưa rơi trên áo em mầu tím
Ngàn thu đau thương vương áo em mầu tím… (Ngàn thu áo tím)
 
Trong mắt Vũ Thành, “nhà thơ của mầu tím”, khi mùa thu buông áo xuống một phương trời, mầu mây tím trông như mầu áo người mình yêu để lòng chàng gợn lên nỗi buồn trăn trở:
“Áo em tím cả phương này
anh nghe thành phố đêm nay trở buồn” (Áo tím)
 
Vạt áo dài mầu tím hoa sim, trong thơ Phạm Thiên Thư, chỉ là thoáng lay động, vừa ngập ngừng e ấp vừa nao nức gọi mời:
“Áo em vạt tím ngàn sim
nửa nao nức gọi, nửa im lặng chờ
Yêu nhau từ độ bao giờ
gặp đây giả bộ hững hờ khói bay” (Động hoa vàng)
 
Rồi áo tím qua cầu, mang theo cả mùa thu, để lại nỗi trống vắng mênh mang trong lòng nhà thơ Trang Châu:
“Thế giới của anh không có chân trời
không có mùa xuân lấy đâu hoa bướm
không có bàn tay cho bàn tay hò hẹn
áo tím qua cầu nên cũng hết mùa thu” (Thế giới của anh)
Có những gặp gỡ rất tình cờ, bất chợt, như gặp gỡ một tà áo tím, cũng đủ để lòng chàng nhạc sĩ Hoàng Nguyên mãi vấn vương theo mầu áo:
Một chiều lang thang bên dòng Hương giang / tôi gặp một tà áo tím / nhẹ thấp thoáng trong nắng vương…
Rồi lòng bâng khuâng theo mầu áo ấy… (Tà áo tím)
 
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
 
“Nhạc sĩ của mầu xanh”, danh hiệu ấy có lẽ thuộc về hai chàng nghệ sĩ Đoàn Chuẩn–Từ Linh chứ chẳng ai khác hơn:
 
Với bao tà áo xanh đây mùa thu… (Gửi gió cho mây ngàn bay)
Câu hát nghe như bàn tay kéo nhẹ tấm màn cửa mở ra khung trời bát ngát mùa thu, bát ngát màu xanh.
Trong những dòng kẻ nhạc của hai chàng nghệ sĩ đa tình ấy vẫn luôn luôn thấp thoáng một “tà áo xanh” và một “màu xanh ái ân”:
Tà áo xanh nào về với giấc mơ / Mầu áo xanh là mầu anh trót yêu… (Thu quyến rũ)
“Trót”, như một định mệnh, buộc chặt người viết câu hát ấy với mầu xanh kia.
Hẹn một ngày nao khi mầu xanh lên tà áo… (Cánh hoa duyên kiếp)
Câu hát nghe như câu hẹn ước, như lời thề nguyền sắt son.
Khi nào em đến với anh / xin đừng quên chiếc áo xanh… (Tà áo xanh)
Còn lời dặn dò nào ân cần, thiết tha hơn thế nữa!
Nhớ về một mầu áo là “nhớ những giây phút êm đềm / nắng loang trên sân trường một chiều nào...” 4 Màu áo xanh trong thơ Nguyên Sa là màu cây cỏ xanh tươi trên sân trường phượng vỹ:
“Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi mười ba)
 
Màu áo xanh trong nhạc Y Vũ & Nhật Ngân gợi nhớ một mái tóc, một tà áo thấm đẫm nước mưa:
Chiều xưa mưa rơi âm thầm / để thấm ướt chiếc áo xanh / và đẫm ướt mái tóc em… (Tôi đưa em sang sông)
 
Tà áo mầu xanh thắm của một “tiếng hát học trò” gieo vào lòng hai chàng nhạc sĩ Nguyễn Hiền, Minh Kỳ bao “niềm thương nhớ đầy vơi”:
Thuở ấy không gian chìm lắng trong mơ / Tà áo em xanh / mầu mắt ngây thơ… (Tiếng hát học trò)
Thiếu nữ vừa biết yêu trong nhạc Trần Thiện Thanh cũng bồi hồi khoác vào người chiếc áo mầu xanh da trời trong lần hò hẹn đầu tiên:
Biết anh thích mầu trời / em đã bồi hồi chọn mầu áo xanh…(Bảy ngày đợi mong)
Tà áo dài trong nhạc Nguyễn Văn Đông có màu xanh của rừng thông Đà Lạt một mùa nào Giáng Sinh:
Tà áo năm xưa xanh màu thông Đà Lạt… (Màu xanh Noel)
 
Áo xanh mộng mị còn bay cả vào trong thơ “trung niên thy sỹ” Bùi Giáng:
“Biển dâu sực tỉnh giang hà
còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh” (Áo xanh)
 
Áo xanh mộng mị của một thời quên lãng trong thơ Đinh Hùng:
“Trong vườn quên lãng áo ai xanh” (Dạ hội)
 
 Làm sao kể hết được câu chuyện về những vạt áo dài dịu dàng và thướt tha, những vạt áo dài lộng gió trong thơ và nhạc. Tà áo dài mềm mại đã nhẹ nhàng êm ái đến với cuộc đời, nhẹ nhàng êm ái đi vào lòng người...
Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, dù ở chốn quê nhà gần gũi, hay ở phương trời nào xa thẳm, chiếc áo dài cũng mang theo bầu trời quê hương, cũng mang về mùa xuân ấm áp trong lòng người Việt tha hương. Chiếc áo dài còn là biểu tượng thân quen để người Việt nhận ra nhau trên bước đường lưu lạc trong cuộc sống nổi trôi nơi xứ lạ quê người.
Thấy một vạt áo dài, thấy quê hương xa xăm mà gần gũi.
Qua bao mùa tang thương dâu bể, qua bao nhiêu vật đổi sao dời, chiếc áo dài truyền thống, chiếc áo dài duyên dáng và trữ tình của người phụ nữ Việt Nam vẫn luôn luôn là hình ảnh khó phai mờ và còn đọng lại mãi trong lòng người. 
 
     Lê Hữu    
------
Những cô gái trẻ xinh đẹp như những bông hoa mùa xuân, dạo phố, tươi cười với nhau tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Mời các bạn cùng ngắm Ảnh Đẹp Thiếu Nữ Áo Dài. 
ao-dai-du-xuan-2 ao-dai-du-xuan-3 ao-dai-du-xuan-4 ao-dai-du-xuan-5 ao-dai-du-xuan-6 ao-dai-du-xuan-7
ao-dai-du-xuan-8
ao-dai-du-xuan-9
ao-dai-du-xuan-10
ao-dai-du-xuan-11
  ao-dai-du-xuan-13 ao-dai-du-xuan-14
ao-dai-du-xuan-15
ao-dai-du-xuan-16
  ao-dai-du-xuan-18 ao-dai-du-xuan-19
ao-dai-du-xuan-17
ao-dai-du-xuan-20
ao-dai-du-xuan-12
áo dài du xuân
ao-dai-du-xuan-22   ao-dai-du-xuan-24 ao-dai-du-xuan-25 ao-dai-du-xuan-26 ao-dai-du-xuan-29 ao-dai-du-xuan-30 ao-dai-du-xuan-31 ao-dai-du-xuan-32
ao-dai-du-xuan-33 ao-dai-du-xuan-34 ao-dai-du-xuan-35 ao-dai-du-xuan-36 ao-dai-du-xuan-37   ao-dai-du-xuan-39 
   Tê Hát sưu tầm tổng hợp   

Ảnh minh họa

 

Thimphu, thủ đô không đèn xanh đỏ ở Bhutan

Image result for Thimphu, thủ đô Bhutan photos
Image result for Queen king photo of Bhutan
   Thimphu, thủ đô Bhutan   

   Sưu tầm by Jacqueline Lữ Hồng Quyên    

Image result for Queen king photo of Bhutan

 
Related image

William and Kate's Official Visit to Bhutan


Related image
Hoàng tử William và Công nương Kate Middleton.
Related image
Công chúa Nhật Bản khoe tài bắn cung tại Bhutan 
Công chúa Nhật Bản duyên dáng trong trang phục truyền thống của người Bhutan và tham gia lễ hội bắn cung tại thủ đô Thimphu. 

Princess Mako Visits Bhutan 

Related image
Image result for Thimphu, thủ đô Bhutan photos

Kate Middleton vs Jetsun Pema

Image result for Thimphu, thủ đô Bhutan photos

The Beautiful Queen of Bhutan - Jetsun Pema


Image result for Thimphu, thủ đô Bhutan photos
Hoàng hậu Bhutan trẻ nhất thế giới: Thông minh, xinh đẹpHoàng hậu trẻ nhất thế giới, Jetsun Pema của Bhutan xuất thân dòng dõi quý tộc và nổi tiếng là người phụ nữ thông minh, có học thức và một trái tim nhân hậu. Jetsun Pema trở thành hoàng hậu Vương quốc Bhutan vào tháng 10/2011 khi kết hôn với Vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuck. Khi đó, cô mới 21 tuổi. Ảnh: Instagram

  | Queen Jetsun Pema of Bhutan : style and fashion |  

  Thimphu, thủ đô không đèn xanh đỏ ở Bhutan  

Buổi luyện tập vũ điệu Cham tại Thimphu. (Hình: ATNT Tours & Travel)
 
Thimphu là thành phố lớn nhất và cũng là thủ đô của Bhutan. Tuy là thủ đô, nhưng Thimphu không có “phi trường quốc tế” để đón tiếp du khách.
Có thể vì vùng thung lũng Thimphu không đủ rộng để các chuyến bay đến đây có thể lên xuống dễ dàng. Vì thế khi du khách đến Bhutan, tất cả các chuyến bay đều phải đáp xuống Paro Airport, cách xa thủ đô Thimphu hơn 50 cây số về phía Tây Nam.
Related image
Thủ đô Thimphu nhỏ bé bởi vì diện tích Bhutan chỉ vào khoảng 40,000 cây số vuông. Nhưng Bhutan càng ngày càng được thế giới biết đến qua những triết lý sống bình dị, có các nếp giá trị văn hóa riêng biệt, có phong thái kiến trúc Dzong đặc thù và những thắng cảnh thiên nhiên hùng vĩ của dãy núi Himalayas.
 
Trước năm 1952, Thimphu hãy vẫn còn một làng mạc hơn là thành phố vì kinh đô của Bhutan trước đó là Punakha. Nhà vua thứ ba của vương triều Bhutan hiện tại đã quyết định thiên đô từ Punakha về Thimphu năm 1952. Tuy vậy phải đợi đến chín năm sau (1961) thủ đô Thimphu mới chính thức hoạt động và được liên tục xây dựng phát triển, để ngày nay “ngôi làng Thimphu mới” có được dáng vẻ một “thành phố thủ đô.”
 
Dân số Thimphu ngày nay cũng đã tăng lên hơn 110,000 dân. Số lượng xe cộ vào 2018 cũng tăng lên nhiều so với đầu thập niên 2010. Thủ đô Thimphu đã phát triển từ từ chứ không vội vã phát triển nhanh chóng ồn ào như những quốc gia chậm tiến khác.
 
Tháp đồng hồ bốn mặt được dựng ngay giữa “square”
Thành phố vẫn chưa có một ngọn đèn xanh đèn đỏ nào để kiểm soát sự giao thông xe cộ trên các trục giao thông chính (cho đến 2018), ngoại trừ một trạm cảnh sát duy nhất nằm ngay trung tâm thành phố. Ở đây các nhân viên cảnh sát đã liên tục thay phiên nhau hướng dẫn các dòng xe đến từ bốn phía vào những lúc trước sau giờ làm việc.
 
Related image
Nhân viên cảnh sát hướng dẫn các dòng xe
Chung quanh khu trung tâm, các tòa building mới của tư nhân lẫn chính quyền vẫn đang được phát triển xây cất. Nhưng tất cả các kiến trúc xây dựng đều chịu sự kiểm soát của thành phố, vì thế nơi đây không có các tòa nhà cao tầng, không có các kiến trúc hiện đại xen lẫn vào kiến trúc đặc thù Bhutan.
 
Khu phố chính của Thimphu không lớn lắm, một cổng chào theo kiến trúc Bhutan đón bạn từ điểm đầu của con phố. Con đường phố thị này cũng không quá dài, chỉ chừng khoảng hai cây số. Chính giữa là một quảng trường nho nhỏ “Clock Tower Square” nằm ngay giữa con đường, được xem như trung tâm thành phố. Đây cũng là một điểm hẹn hò dễ dàng nhất cho du khách khi mới đặt chân đến Thimphu. Một tháp đồng hồ bốn mặt được dựng ngay giữa “square,” gần đó là hai dãy “vòng quay cầu nguyện” (wheels of life) của Phật Giáo Bhutan vừa là một kiến trúc Bhutan làm đẹp cho quảng trường, vừa là “vòng cầu nguyện” cho các tín đồ Phật Giáo lạc bước đến đây.
Đường vào thủ đô Thimphu. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Xa hơn một chút là các coffee shop, quán hàng và các cửa hàng souvernir gift dành cho du khách. Nếu tóc bạn đã dài, bạn có thể tìm đến một tiệm hớt tóc nằm đâu đó trong góc phố vì cắt tóc ở Thimphu giá rất rẻ, chỉ có $1 cho đàn ông. Nhưng không vì giá rẻ mà bộ tóc của bạn trông như “bò liếm” sau khi cắt!
 
Người thợ cắt tóc ở đây quả là rất khéo tay chuyên nghiệp. Bạn muốn cắt tóc bằng kéo hay bằng bằng tông đơ tùy theo ý bạn. Nhưng chỉ cần hơn năm phút họ cắt xong cho bạn một bộ tóc dễ nhìn và đẹp. Tiệm thì quá nhỏ nên thường không có dịch vụ gội đầu. Ngay cả sau khi bạn nhuộm tóc (chỉ có $4), bạn cũng đành phải để nguyên bộ tóc nhuộm về đến khách sạn mới gội đầu được.
 
Những buổi chiều cuối ngày ở Thimphu, người dân thường hay họp nhóm chợ chiều vội vã ở ngay các góc đường hay trước các cửa hàng trên con phố chính. Người ta chắc hẳn vừa mới hái gặt các loại cây trái rau khoai ở vườn nhà và đem ra đây họp cảnh chợ chiều. Chợ chiều Thimphu không có nghĩa là cảnh tan chợ vào buổi chiều mà nó lại là cảnh họp chợ buổi chiều bán ra những nông sản dành cho bữa ăn tối!
Thimphu có lẽ vẫn chưa muốn ảnh hưởng văn hóa Âu Mỹ len lỏi vào thành phố, hiếm hoi lắm du khách có thể bắt gặp một tiệm cà phê “Illy” hay Swiss Bakery nằm hơi xa khuất. Tuy nhiên không ít du khách đều tụ tập về đây để thưởng thức bánh cheese cake và một ly cà phê sau buổi dạo phố. Có lẽ đây là một không gian Âu Mỹ mà du khách có thể tìm được ở Thimphu.
 
Dạo quanh thủ đô, nếu bạn tìm kiếm một chút ảnh hưởng văn hóa Tây phương ở Thimphu thì có lẽ khó khăn, nhưng nếu bạn muốn tìm hiểu về văn hóa-tôn giáo-phong tục của Bhutan thì Thimphu được xem như là thành phố thể hiện đầy đủ được các điều bạn muốn biết. Nhưng trước hết, có vài hình ảnh mà bạn lúc nào cũng gặp dù bạn đi bất cứ hang cùng ngõ hẻm trong xứ sở Bhutan.
 
Vua Jigme Khesar Namgyel Wangchuk và hoàng hậu Jetsun Pema trong ngày cưới
Đó là hình ảnh nhà vua “điển trai” Jigme Khesar Namgyel Wangchuk và hoàng hậu trẻ đẹp Jetsun Pema. Ông là vị vua thứ năm trong triều đại Wangchuck, mới được vua cha đời thứ tư truyền ngôi vào năm 2008 lúc ông 28 tuổi.
 
Vua cha tên là Jigme Singye Wangchuck, lên ngôi năm 1972 lúc chỉ mới 16 tuổi, nhưng ông là người có nhiều tư tưởng cải cách dân chủ cho đất nước Bhutan. Tìm được một người như ông ở thế kỷ 21 này quả thực không dễ chút nào (có lẽ ông sánh ngang tầm với cựu Tổng Thống Thensen bên Miến Điện).
Thủ đô Thimphu, Bhutan nhìn từ trên đồi tượng Phật Buddha Dordenma. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Ông tiếp tục con đường cải cách của vị vua Bhutan III không may mất sớm, từ bỏ triều đại Quân Chủ và thay thế quyền hành của vua bằng quyền hành Quốc Hội (Quân Chủ Lập Hiến) cho người dân Bhutan. Ngày nay, người dân đã tự mình bầu ra người đại diện cho mình vào Quốc Hội.
Sau đó ông thoái vị và trao ngôi vua Bhutan lại cho thái tử. Ông cũng là người đề xướng ra phương hướng Gross National Hapiness (GNH – Tổng Sản Lượng Hạnh Phúc Quốc Dân) song song với Gross National Production (GNP).
 
Chính phủ Bhutan chú ý đến GNP nhưng rất chọn lọc để giữ thăng bằng giữa sự phát triển kinh tế cho đất nước và bảo tồn văn hóa truyền thống của Bhutan. Mặc dù ông đã thoái vị nhưng hình ảnh của ông vẫn còn được treo rất nhiều nơi, người dân Bhutan vẫn dành cho ông một sự tôn kính đặc biệt.
 
Tashichoe Dzong
Nếu bạn có dịp đứng trên bất cứ một ngọn đồi cao nào nhìn xuống Thimphu Valley, bạn sẽ thưởng ngoạn được hình ảnh rất đẹp của thung lũng Thimphu.
 
Hình ảnh của Tashichoe Dzong (còn gọi là Thimphu Dzong), Bhutan’s Parliament, Royal Palace, Thimphu Museum, con sông Wangchuu và kiến trúc màu sắc nhà cửa trong thành phố tạo ra một hình ảnh hết sức đẹp dưới khu vực bình nguyên thung lũng. Thành phố không nhà cao vút, không có những con đại lộ đầy xe, du khách không nhìn thấy chút môi trường không khí ô nhiễm giữa thủ đô Thimphu, không “ô nhiễm âm thanh” tiếng còi xe inh ỏi, không tiếng huyên náo ầm ĩ như những thành phố “tào lao” bên kia dãy núi Himalayas.
 
Tashichoedzong (Thimphu Dzong) được xây dựng từ thế kỷ 16 bên cạnh  dòng sông Wang Chuu, đây cũng là nơi chính quyền Bhutan khởi đầu làm việc sau khi thiên đô về Thimphu từ 1952. Dzong là một kiến trúc đặc biệt của Bhutan, vừa là thành lũy, vừa là nơi hành chính, vừa là nơi cử hành nghi lễ tôn giáo.
Một điểm văn hóa quan trọng của Bhutan thường được cử hành và vui chơi trong các Dzong là lễ hội Tshechu Festival. Các điệu vũ Cham Dances thường được các vũ công trong trang phục “gho” (trang phục truyền thống của nam giới) và “kira” (trang phục truyền thống của nữ giới) tập luyện công phu và trình diễn vào khoảng Tháng Chín, Tháng Mười hằng năm với sự tham dự của nhà vua.
 
Tôi may mắn được chứng kiến một buổi luyện tập Cham Dances ngay trong sân đình Tashichoedzong. Tuy chỉ là buổi luyện tập nhưng lối vũ mạnh mẽ nhưng không kém phần uyển chuyển của phái nam hòa hợp với sự dịu dàng lả lơi của phái nữ đã khiến người xem cảm nhận hết sức thích thú, giai điệu âm nhạc trong vũ điệu cho người thưởng ngoạn cảm giác dễ chịu lôi cuốn vào trong buổi lễ. Chỉ tiếc một điều, trong buổi tập luyện, tất cả các vũ công đã không đeo ”mặt nạ” nên người thưởng thức đã không thể nào cảm nhận được hết điểm văn hóa tâm linh độc đáo này của Bhutan.
 
Vào những ngày lễ hội hay cuối tuần, đàn ông thanh niên Bhutan thường hay tụ họp vui chơi thể thao với nhau. Bắn cung và phóng phi tiêu là hai môn thể thao mà du khách thường hay bắt gặp ở các công viên, sân trường. Đứng xem họ thi nhau bắn cung hay phóng phi tiêu, bạn lại có dịp học thêm được một điểm văn hóa khác của họ.
Bắn cung là một môn thể thao thông dụng cho thanh niên Bhutan. (Hình: ATNT Tours & Travel)

Cây cung của người Bhutan khác hẳn cây cung của người Nhật và cũng không giống cây cung mà người Trung Hoa sử dụng xưa kia. Cây cung người Bhutan dùng chỉ dài chừng 1.5 mét, được thiết kế khá gọn ghẽ và bắn đi rất xa.
 
Thi bắn cung hay phóng phi tiêu được chia ra làm hai nhóm, mỗi nhóm chừng sáu người. Đích của cuộc thi bắng cung được đặt cách xa người bắn 145 mét (còn đích của thi phóng phi tiêu đặt cách xa người phóng vào khoảng 40 mét). Người nào bắn/ phóng trúng đích thì cả hai bên tụ lại cùng hát và đá nhịp như là để mừng người “thiện nghệ.” Trò chơi thể thao này sẽ hứng thú rất nhiều nếu có thêm các cổ động viên nữ, người bắn trúng được buộc thêm các dải vải vào dây lưng và dĩ nhiên là “chàng”sẽ được các “nàng” để ý đến nhiều hơn.
 
Ngoài ra, Thimphu còn có các điểm du lịch nổi tiếng như National Memorial Choeten, tượng Phật đồng ngồi Shakyamuni Buddha Dordenma, và National Animal of Bhutan là những điểm xứng đáng thưởng ngoạn.
 
National Memorial Choeten
National Memorial Choeten hay còn được biết qua tên Thimphu Choeten, là một bảo tháp do Queen Phuntsho Choden Wangchuck cho xây năm 1974 để làm nơi tưởng nhớ người con của bà và cũng là vị vua thứ ba của triều đại Wangchuck.
 
Ông là vị vua đã quyết định thiên đô từ Punakha về Thimphu, có tư tưởng Quân Chủ Lập Hiến thay thế cho chế độ Quân Chủ. Ông mất sớm, vừa mới 45 tuổi nên nhiều người dân tiếc thương ông. Nhưng người con nối ngôi ông tuy trẻ, lên ngôi chỉ mới 16 tuổi nhưng cũng là một nhân tài, vượt qua cả ông. Kiến trúc bảo tháp Thimphu Choeten dành cho vị vua thứ ba được xem là một biểu tượng tôn giáo tại Bhutan.
Đứng từ Thimphu Dzong, du khách hướng tầm mắt nhìn lên trên các sườn đồi. Tầm mắt bạn sẽ chạm ngay một tượng Phật màu vàng nâu ngồi lặng lẽ trên đồi cao uy nghi, ánh mắt Phật hướng về phía bên dưới thung lũng trần gian.
 
Shakyamuni Buddha Dordenma
Đó chính là tượng Phật bằng đồng Shakyamuni Buddha Dordenma, tượng được đúc bằng đồng chen lẫn với vàng cao hơn 51 mét. Tượng sau khi hoàn tất đã trở thành tượng Phật-ngồi-bằng-đồng lớn nhất thế giới, vượt qua tượng Phật ngồi bên Hồng Kông.
Lên trên đồi ngắm tượng Phật mới nhận thấy tượng không nhỏ chút nào, tượng được thiết kế theo phong thái “Tiểu Thừa” nên hai vai tượng to và ngang, phần eo của tượng nhỏ và thon hẳn lại. Phần sân trước tượng Phật vẫn chưa hoàn thành nên vẫn chưa có thể hình dung ra hết không gian Buddha Dordenma như thế nào!
 
Thủ đô Thimphu, Bhutan nhìn từ trên đồi tượng Phật Buddha Dordenma. 
(Hình: ATNT Tours & Travel)
Nhưng đứng từ trên độ cao hơn 100 mét nhìn xuống không gian Thimphu Valley, quả là một không gian tuyệt đẹp. Nghe nói để xây dựng tượng Buddha Dordenma, người ta dự định  tiêu tốn khoảng $100 triệu, một số tiền không hề nhỏ cho những người nghèo.
 
Những người giàu có bên các xứ gốc Trung Hoa đã quyên góp hơn $50 triệu cho chương trình. Bây giờ (2018) tượng Phật Buddha Dordenma đã gần như hoàn thành 95%. Không hiểu Phật Dordenma ra đời liệu có mang hạnh phúc cho người dân Bhutan? Hay tham vọng Hán hóa Á Châu của con người Hán vẫn nằm trong tâm-phật-Trung-Hoa được gửi sang “tượng Phật ngồi” để dòm ngó nhà hàng xóm.
 
Kinh nghiệm của Việt Nam, Lào, và Miến Điện có giúp cho Bhutan những bài học đáng giá! Nhưng có lẽ người dân Bhutan cũng đã nhìn thấy được tâm địa của chính quyền Trung Cộng nên họ cũng cảnh giác nhiều về điểm này. Bạn có biết du khách từ Trung Cộng đều vắng mặt ở Bhutan ngay ở thời điểm hiện tại (2018), du khách Trung Cộng “tàn phá” tất cả mọi nơi chốn họ đặt chân đến.
 
Thimphu chưa phải là thành phố đẹp nhất của Bhutan, nhưng Thimphu cho du khách một nét nhìn đẹp về văn hóa, tôn giáo, phong tục, lễ phép, dịu dàng của đất nước Bhutan. Thimphu cũng có các quán bar quán pub về đêm, và còn có nhiều điều chưa nói hết trong bài viết này!
 (TG: Trần Nguyên Thắng)
 
Related image
Image result for Thimphu, thủ đô Bhutan photos
Image result for Đường vào thủ đô Thimphu. photos
Theo dõi RSS này