LÁ MỒNG TƠI và nhà thơ LƯU TRỌNG LƯ

LÁ MỒNG TƠI và nhà thơ LƯU TRỌNG LƯ

 

Lưu Trọng Lư là tên thật, sinh ngày 19 tháng 6 năm 1912 tại Cao La Hạ, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình trong một gia đình quan lại xuất thân nho học. Học trường Quốc Học Huế đến năm thứ ba thì bỏ ra Hà Nội học tư, rồi bỏ đi làm thơ, làm báo, viết văn.




Chủ trương Ngân Sơn Tùng Thư tại Huế năm 1933-1934. Sau 1954, ông làm vụ trưởng Vụ Sân Khấu Bộ Văn Hóa, và là Tổng thư ký Hội Nghệ Sĩ Sân Khấu Việt Nam.

Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Tiếng Thu (1939), Người Con Gái Sông Gianh (1966), Từ Đất Này (1971), Hồng Gấm. Tuổi Hai Mươi (kịch thơ, 1973).

Mặc dù Lưu là một trong những người cổ động cho Thơ Mới ồn ào nhất, đọc thơ ông, người ta vẫn có cảm tưởng nó chẳng mới bao nhiêu. Thơ Lưu Trọng Lư vẫn là một khúc đàn xưa, giàu tình cảm lẫn nhạc điệu với những rung động chân tình, dễ gây ấn tượng trong người đọc.

Nhận xét của Hoài Thanh - Hoài Chân: "... thơ Lư nhiều bài thực không phải là thơ, nghĩa là những công trình nghệ thuật, mà chính là tiếng lòng thổn thức cùng hòa theo tiếng thổn thức của lòng ta".

 

Hoài Thanh còn nói: Trong thơ Lư, nếu có cả chim kêu, hoa nở, ta cũng chớ tin. Hay ta hãy tin rằng tiếng ấy, màu kia chỉ có ở trong mộng. Mộng! Đó mới là quê hương của Lư. Thế giới thực của ta với bao nhiêu thanh sắc huy hoàng, Lư không nghe thấy gì đâu. Sống ở thế kỷ 20, ngày ngày nện gót trên các con đường Hà Nội mà người cứ mơ màng thấy mình gò ngựa ở những chốn xa xăm nào.

 

 

 

 

Lá mồng tơi

Tặng hương hồn một bác sĩ

 

Hoa lá quanh nàng lác đác rơi,

Cuối vườn đeo giỏ hái mồng tơi,

Mồng tơi ứa đỏ đôi tay nõn,

Có bé nhìn tay, nhí nhảnh cười.

 

Cách tường tiếng gọi sẽ đưa sang;

Rẽ lá cô em trốn vội vàng,

Quên giỏ mồng tơi bên giậu vắng;

Ta qua nhặt lấy gửi đưa nàng.

 

Năm tháng ta chen chốn bụi hồng

Cảnh xưa dừng bước một chiều đông,

Cây trơ, giậu đổ, mồng tơi héo

Cô bé vườn bên đã lấy chồng.

 

 

 

 

Còn chi nữa

Tặng ba nhà thi sĩ trẻ tuổi...

 

Giờ đây hoa hoang dại

Bên sông rụng tơi bời

Đã qua rồi cơn mộng,

Đừng vỗ nữa, tình ơi!

Lòng anh đã rời rụng

Trên sông ngày tàn rơi.

Tình anh đà xế bóng,

Còn chi nữa, em ơi?

Còn đâu ánh trăng vàng

Mơ trên làn tóc rối?

Chân nâng trên đường sỏi,

Sương lá đổ rộn ràng.

Trăng nội vẫn mơ màng

Trên những vòng tóc rối?

Đêm ấy xuân vừa sang

Em vừa hai mươi tuổi

 

Còn đâu những giờ nhung lụa:

Mộng trùm trên bông

Tình ấp trong gối

Rượu tân hôn không uống cũng say nồng?

 

Còn đâu mùi cỏ lạ

Ướp trong mớ tóc mây?

Một chút tình thơ ngây

Không còn trên đôi má.

 

 

Hoa Rụng Ven Sông

Nhạc Phạm Duy

 

 

 

 
Một mùa đông - Bài 1
 

Đôi mắt em lặng buồn
Nhìn thôi mà chẳng nói
Tình đôi ta vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông
Không một lần đã nói
Nhìn nhau buồn vời vợi
Có nói cũng không cùng.

Giời hết một mùa đông
Gió bên thềm thổi mãi;
Qua rồi muà ân ái:
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa
Anh đứng dựa tường hoa
Nhìn nhau và lệ ứa
Một ngày một cách xa.

Đây là giải Ngân hà
Anh là chim Ô thước
Sẽ bắc cầu nguyện ước
Một đêm một lần qua.

Để mặc anh đau khổ
Ái ân, giờ tận số
Khép chặt đôi cánh song!
Khép cả một tấm lòng.

 

 

Một mùa đông - Bài 2
 
Tặng D.C.


Em là gái trong song cửa
Anh là mây bốn phương trời
Anh theo cánh gió chơi vơi.
Em vẫn nằm trong nhung lụa.

Em chỉ là người em gái thôi
Người em sầu mộng cuả muôn đời
Tình em như tuyết dăng đầu núi
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời.

Ai bảo em là giai nhân
Cho đời anh đau khổ?
Ai bảo em ngồi bên cửa sổ
Cho vương víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhân
Cho lệ tràn đêm xuân?
Cho tình tràn trước ngõ,
Cho mộng tràn gối chăn?

 

 

 

Một mùa đông - Bài 3
 


Ngày một ngày hai cách biệt nhau
Chẳng được cùng em kê gối sầu,
Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo,
Cùng cười những chuyện thế gian đau.

Ngày hôm tiễn biệt buồn say dắm
Em vẫn đuà nô uống rượu say
Em có biết đâu đời vắng lạnh
Lạnh buồn như ngọn gió heo may.

Môi em đượm sặc mùi nho tươi
Đôi má hồng em chúm nụ cười
Đôi mắt em say mầu sáng lạn,
Trán em để lỏng làn tóc lơi.

Tuy môi em uống lòng anh say
Lời em càng nói, càng chua cay
Anh muốn van em đừng nói nữa
Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay.

 

 

 

Một mùa đông - Bài 4
 


Hãy xếp lại muôn vàn ân ái
Đừng trách nhau đừng aí ngại nhau
Thuyền yêu không ghé bến sầu
Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng.

Hãy như chiếc sao băng băng mãi
Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.

 

 

 

Người Em Sầu Mộng

Nhạc Y Vân

 

 

 

Kim Kỳ Sưu Tầm

Chỉnh sửa lần cuối vào %AM, %11 %624 %2013 %09:%04
back to top