Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1388)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (75)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (74)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (370)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

Con gái Hà Nội xưa dưới góc nhìn của một người con Sài Gòn

Con gái Hà Nội xưa dưới góc nhìn

của một người con Sài Gòn

Hh1

 Mẹ tôi nể phục mấy cô gái Hà Nội lắm. Dưới con mắt của người nhà quê ra Hà Nội làm việc vặt, bà thấy các thiếu nữ nơi đây ứng xử khôn khéo, nói năng lễ độ, và khuôn phép lắm. Đó là chưa kể thêu thùa may vá, nữ công gia chánh… Nói chung là đảm. Mỗi khi thấy mấy cô Sài Gòn tân thời quá, tự nhiên quá, bà lại chép miệng, con gái Hà Nội đâu có thế. Bà nói riết, nói riết… khiến tôi ngờ… bà muốn thằng con của bà nên đi tìm một thiếu nữ Hà Nội.

Nhưng thế giới của tôi lại khác. Tôi sinh ra ở Sài Gòn, lớn lên ở Sài Gòn, bạn bè Sài gòn, trong đầu tôi, nếu có, cũng chỉ là con gái Sài Gòn cho hợp… thủy thổ.

Con gái Hà Nội xưa dưới góc nhìn của một người con Sài Gòn - 1

Mà con gái Bắc (di cư 54) hồi đó gớm lắm, vờn qua vờn lại, làm duyên, đá lông nheo, õng ẽo làm điêu đứng con trai Nam Kỳ đến là khổ. Một thanh niên xứ Biên Hòa đã phải cay đắng thế này:

Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền,
Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang,
Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt…

Hương Giang Idol diện áo dài, hóa phụ nữ Hà Nội xưa - Hình 8

Tôi không có ý kiến gì về bài thơ trên, mà cũng chẳng dại gì có ý kiến. Mấy bà mấy cô Bắc Kỳ đọc bài thơ trên có nổi cơn tam bành rủa xả, thì chắc cũng chỉ mình rủa mình nghe thôi, chứ tác giả, nhà thơ Nguyễn Tất Nhiên chết rồi, chết trong một chiếc xe hơi cũ kỹ ở sân chùa bên California.

Dù sao cũng nên đọc tiếp thêm vài câu nữa mới thấy “cảm thương” cho tác giả:

…Ta vẫn nhớ dặn dò lòng tha thiết,
Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ
Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt…

Hh3

Những ngày sau 75, trên tivi Sài Gòn là những đoàn quân “chiến sĩ gái”, bước theo nhịp quân hành, chiếu cận cảnh với đôi mắt rực lửa căm hờn, giọng nói lanh lảnh. Cảm giác đầu tiên của tôi với các cô gái Bắc Kỳ (thứ thiệt) là… ớn lạnh. Tôi cười, “Đấy con gái Hà Nội của mẹ đấy…” Bà cụ lại thở dài, chép miệng… “Hồi trước đâu có thế…”

Dĩ nhiên, mẹ tôi không thể phát hiện cái trò đánh lận rẻ tiền của thằng con, tỉnh bơ xem tất cả các cô Bắc Kỳ đều là các cô Hà Nội.

Thực ra trong đầu tôi cũng có một chút gì đó mơ hồ về con gái Hà Nội. Biết tả thế nào nhỉ! Có thể là hình ảnh dịu dàng đằm thắm của cô Liên trong Gánh Hàng Hoa, hay thiếu nữ tân thời một cách bảo thủ, không sao thoát ra khỏi vòng lễ giáo của cô Loan trong Đoạn Tuyệt. Tôi cảm được nỗi cô đơn của Loan khi thả bộ trên bờ đê Yên Phụ… Đại loại là tôi đã nhìn thiếu nữ Hà Nội qua lăng kính của những tiểu thuyết trong Tự Lực Văn Đoàn mà tôi được học thời trung học.

Con gái Hà Nội xưa dưới góc nhìn của một người con Sài Gòn - 2

Cũng chẳng dừng ở đấy đâu. Khi đọc “Tuấn, chàng trai nước Việt”, một thứ tiểu thuyết hồi ký của Nguyễn Vỹ, tôi biết thêm rằng, các cô nữ sinh Hà Nội cũng lãng mạn ra rít. Họ kín đáo lập ra hội “Ái Tino”. Tino Rossi là ca sĩ người Pháp lừng danh thưở đó, và là thần tượng của vô số thiếu nữ, chẳng riêng gì thiếu nữ Hà thành. Cái “hội” kín đáo, chỉ lèo tèo dăm ba cô thế thôi, nhanh chóng tan hàng, và rồi mạnh ai người nấy tam tòng tứ đức, xuất giá tòng phu, công dung ngôn hạnh… Cái “lãng mạn tân thời” chỉ là đóm lửa, và họ nhanh chóng quay lại với sự thanh lịch, nề nếp theo giáo dục của gia đình.

Năm 1980, lần đầu tiên tôi ra Hà Nội công tác. Anh bạn đồng nghiệp trạc tuổi, tốt nghiệp từ Đông Đức, chở tôi trên chiếc Simson lòng vòng Hà Nội. Nơi đầu tiên tôi muốn ghé thăm là phố Khâm Thiên. Anh bạn tròn xoe mắt, “Làm gì còn hố bom mà ghé thăm”. Tôi chợt hiểu vì sao anh bạn ngạc nhiên, nhưng không thể giải thích. Môi trường giáo dục trong Nam ngoài Bắc khác nhau.

Con Gái Hà Nội Xưa

Cái máu phóng đãng đã dẫn tôi đến phố Khâm Thiên, chứ không phải bom rơi đạn lạc ở đó. Đến, dù chỉ để nhìn vài căn nhà xiêu vẹo, cũng thỏa đôi chút tò mò về một thời vang bóng. Phong lưu tài tử giai nhân, đúng, nhưng không phải cách phong lưu của Vân Hạc trong Lều Chõng của Ngô Tất Tố. Anh chàng Vân Hạc khi chờ kết quả thi, ra vào chốn ả đào để vui say bè bạn, để trấn an nhau, để bốc nhau, để chờ ngày bảng vàng ghi tên.

Tôi nhớ đến kiểu cách phong lưu của Cao Bá Quát, một tay chơi thứ thiệt, khi làm sơ khảo trường thi, tiếc bài thi hay mà phạm húy, đã dùng muội đèn để sửa. Việc lộ, bị kết án giảo giam hậu, ông phải đi dương trình hiệu lực, nghĩa là đi làm phục dịch cho phái đoàn đi công tác nước ngoài. Con người tài hoa này, mang theo nỗi cô đơn đến phố ả đào giải sầu bên chén rượu, làm vài bài hát nói, đào nương hát, mình gõ nhịp…

Con Gái Hà Nội Xưa

Giai nhân nan tái đắc
Trót yêu hoa nên dan díu với tình
Mái tây hiên nguyệt gác chênh chênh
Rầu rĩ lắm xuân về oanh nhớ…

Cũng lần đầu ở Hà Nội, buổi chiều chập choạng tối, lang thang ở phố Huế, tôi thấy một bà đi xe đạp ngược chiều, bị cảnh sát ngoắc lại. Bà năn nỉ thông cảm? Không. Bà phân bua? Không. Bà cãi tay đôi với cảnh sát rằng, nhất định mình đúng. Lương và nhu yếu phẩm phân phối còn không đủ sống, đâu dễ gì chịu nộp phạt. Đôi co với nhau mà cả hai vẫn một mực xưng hô… đồng chí. Tôi phì cười. Hà Nội có những điều không nằm trong trí tưởng tượng của một người Sài Gòn, lần đầu ra Hà Nội như tôi.

Hh4

Bây giờ, Hà Nội khác xa rồi. Hà Nội nhiều nhà cao tầng, cầu vượt. Hà Nội nhiều xe hơi hơn, Hà Nội giàu hơn. Hà Nội không còn những cảnh cãi tay đôi với cảnh sát buồn cười như thế nữa. Hà Nội văn minh hơn, nhưng có thể họ phải “cãi tay đôi” với chính mình, khi mà còn những cảnh thanh niên thiếu nữ “à la mode” hái hoa, giẫm hoa bẻ cành để chụp ảnh, hay gào thét tung hô thần tượng minh tinh Hàn Quốc. Đó là chưa kể bún mắng cháo chửi, rải rác vẫn còn đâu đó. Thương hiệu chăng? Tôi chịu! Ăn ngon mà nghe chửi, thôi thà ăn độn dễ nuốt hơn.

Tôi có bà bạn già (hơn tôi) là dân Hà Nội mấy đời. Cha bà là một trong số rất ít người xong bậc đại học thời Tây. Sau 54, nhà đông con, xoay sở không nổi, ông bố định cho 2 đứa con lớn tạm nghỉ học, đi làm rồi học bổ túc sau. Nhưng bà mẹ thì không, nhất quyết không. Bà đến gặp ông bà bác sĩ nhà bên mượn… tiền để các con tiếp tục ăn học. Họ cùng ở trong thành như bà, không vướng bận con cái, còn chút của ăn của để, đồng ý cho vay tín chấp, một thứ tín chấp tình người, thời nay khó tìm. Tôi hiểu ra, dân trí thức Hà Nội xưa có kiểu chơi “chẳng giống ai” (lúc này). Họ kín đáo giúp đỡ nhau trong những tình huống khắc nghiệt. Trong họ dường như chất “nhân” và lòng tự trọng được rèn luyện qua giáo dục, giấy rách phải giữ lấy lề. Mực đen và bão tố không thể vấy bẩn hay phá sập. Những năm sau 75, trong Sài Gòn tôi cũng thấy vài trường hợp như thế.

 Nhìn Ra Bốn Phương : Gái Hà Nội Xưa Và Nay - Vũ Thế Thành

Bà bạn (già) này, về chuyên môn, thì kiến thức mênh mông chứ chẳng vừa. Ăn nói nhẹ nhàng, nhưng quyết liệt khi cần. Vậy mà cư xử thì cứ dạ dạ,..cám ơn. Bà nói chuyện với tôi cũng thế, cũng dạ dạ… cám ơn. Tôi cười, sao chị khách sáo thế. “Không phải đâu, tôi được giáo dục trong nhà từ nhỏ như thế. Các anh chị em tôi cũng đều như vậy chứ chẳng riêng tôi. Hồi đi học, chỉ vì dạ dạ… cám ơn mà chúng tôi bị phê bình là tiểu tư sản. Ông bà cụ dạy con nghiêm khắc lắm. Tôi là con gái, đi học về là phải tập tành bếp núc, ăn trái chuối là phải bẻ đôi. Ở trường là chuyện khác, còn về nhà là đâu ra đó, vào khuôn phép.” Tôi cũng nhận ra sự “khách sáo chân thành” của bà, chứ không phải khách sáo đãi bôi.

Hh5

Dạo sau này, vì công việc tôi thường ra Hà Nội. Đi ăn hàng với bè bạn ở đó thì không sao, nhưng hễ đi một mình là bị chặt (giá), dù chỉ là chai nước tinh khiết, 10.000 đồng ở quán ven đường phố cổ. Bị chặt riết thành quen. Tôi nhủ thầm, lần nào ra Hà Nội mà không bị chặt coi như trúng số. Dù tôi cũng có vài người bạn thân ở Hà Nội, nhưng giữa tôi và Hà Nội, dường như vẫn còn khoảng cách nào đó. Tôi đến Hà Nội như một kẻ xa lạ, đến như đi nước ngoài không cần visa.

Sài Gòn dễ hội nhập. Cứ ở Sài Gòn là thành người Sài Gòn. Chưa thấy mình là người Sài Gòn, ở lâu thêm chút nữa cũng biến thành người Sài Gòn. Sài Gòn đồng hóa con người nhanh lắm.

Con gái Hà Nội xưa dưới góc nhìn của một người con Sài Gòn - 4

Nhưng Hà Nội có lẽ khác, người ta đồng hóa Hà Nội như vũ bão, đồng hóa cạnh tranh từ nhiều nguồn khác nhau để tạo ra một văn hóa Hà thành hiện đại khó mô tả. Còn người Hà Nội (thứ thiệt) đành phải co cụm, khép kín, và giáo dục con cái theo cách riêng của họ để bảo tồn… di sản. Giáo dục từ gia đình mới tạo ra gốc rễ, chứ không phải là quy tắc ứng xử, hay giàu sang, quyền thế.

Hà Nội nhiều hồ. Hà Nội đẹp vì hồ vào những buổi sáng thật sớm, khi trời còn nhá nhem. Sáng lên, Hà Nội biến mất. Con gái Hà Nội (xưa) chắc cũng thế. Cuộc đời dâu bể đã làm họ biến mất, nhưng thực ra cũng chỉ lẩn quất, âm thầm đâu đó thôi.

Thiếu nữ Hà Nội xưa với áo dài Lemur | Áo dài, Phụ nữ, Thời trang

Năm ngoái, đi ngang qua ngõ nhỏ trong khu phố cổ, tôi ghé tiệm tạp hóa mua chai nước lạnh. Bà bán hàng dễ cũng gần 70, đưa chai nước: “Thưa, của ông đây, giá 5.000. Cám ơn ông…” Tai tôi lùng bùng. Trong tiềm thức có cái gì nghe quen quen, đọc đâu đó rồi. Đã dợm chân đi, nhưng cũng quay lại: “Thưa bà, bà là người Hà Nội?”“Vâng ạ, nhà tôi ở ngõ này đã ba đời rồi, từ thời ông nội tôi ra làm quan ở đây”.

Mẹ tôi nói đúng về con gái Hà Nội. Họ hiếm hoi, ẩn mình như giọt nước đọng ở mặt dưới của lá cây sau cơn mưa. Có duyên mới gặp, phải tìm mới thấy.

 

Tác giả: Vũ Thế Thành

 

Kim phượng sưu tầm

 

 

Xem thêm...

" AI CHÁO SƯỜN BÁNH DẦY ĐÂY" _ Hoài Nam Phi

" AI CHÁO SƯỜN BÁNH DẦY ĐÂY"!

 ** Hoài Nam Phi  **

Cháo sườn quẩy


Rét! Cái rét đầu mùa, đầu tháng 10 khiến người ta nhớ về thời xa vắng ấy.

Ngày ấy của những năm 60 của thế kỷ trước, trong lúc nằm co trong chiếc chăn dạ xám đen nặng chình chịch của lính Pháp in dòng chữ 1938, thằng bé nhổm đầu, rồi chồm dậy khi nghe tiếng rao quen thuộc của bà Tuyết Dương nhà ở phố trong:
- Ai cháo sườn bánh dầy đây!
- Ai cháo sườn bánh dầy nào?

Nghe tiếng rao lanh lảnh và deo dẻo của bà Tuyết, nó vội vàng tung chăn nhẩy ào xuống đất, mở chiếc cửa ra vào bằng tre nứa chạy ra ơi ới gọi:
- Bán cho cháu một bát bà Tuyết ơi!

Bà Tuyết hạ gánh cháo bên thềm, một tay ẩy cái mẹt đựng bánh dầy phủ đầy đỗ được xoe nhỏ tơi vàng ươm trên đậy một vỉ buồm đan bằng cói để lộ ra một cái nồi miệng tròn xoe, cổ đứng như cổ áo dài tân thời mà cô Việt Hồng hay mặc, tay kia vớ lấy cái bát chiết yêu, rồi ngoáy nồi cháo và múc lên cho nó một bát cháo đầy bốc khói.

Thấy mắt nó hau háu nhìn mẹt bánh dầy, lại thấy nó nuốt nước bọt ừng ực, bà với tay lấy hai chiếc, dùng cái kéo cắt ra, để lên bát cháo, bà lại dúm một nắm đậu xanh tơi vàng rắc lên bát của nó. Đủ lệ bộ, nó lấy chiếc cù dìa xúc quanh miệng bát rồi cho vào mồm nhai, nuốt ngon lành.

3 hàng cháo sườn vỉa hè đắt khách ở Hà Nội
Thấy nó mua cháo, mấy thằng trẻ con cùng phố như Việt bà Hai Trường, Hoè Quỳnh Mai, Hỷ Đồng bà Kim Chung cũng bắt mẹ cho tiền mua bằng được mỗi thằng bát cháo sườn và hai chiếc bánh dầy rắc đầy đỗ như nó. Cái vị ngọt, đậm của cháo, cái sự mềm dẻo của bánh dầy, vị thơm bùi bùi của đỗ, khiến không đứa nào dám ăn nhanh, mà cứ từ từ, nhẩn nha khoét vòng quanh chiếc bát cháo sườn, rồi đút tỏm vào mồm mà chén như một ông cụ non gãy hết răng vậy. Thằng nọ nhìn thằng kia ăn rồi " Mem mẻm mèm mem, có đứa chết thèm, ra đây tao cho một miếng", chúng chí choé, mặc cho sắp đến giờ đi học.

Bán cho mấy thằng ranh ăn xong để chúng đi học, bà Tuyết khoắng nhanh mấy chiếc bát trong cái chậu rửa bát đặt dưới cái mẹt đựng bát và cùi dìa, rồi lại đặt chiếc đòn gánh tre trên vai chân tập tễnh bươn bải lên đầu phố để bán cho những người khách quen đang đợi bà.

                 *******

Không ai biết nhà bà Tuyết bán cháo sườn từ bao giờ, chỉ biết sau năm 1954 nhà bà đi tản cư về ở phố trong trước cửa nhà ông Giáo Chi và nhà Cậu giáo Hoạt, và chỉ làm độc một nghề: bán cháo sườn, kèm bánh dầy, đúng như tiếng rao của bà mỗi sáng: " Ai cháo sườn, bánh dầy đây", ấy vậy mà gánh cháo của bà khiến cả phố nhớ, thèm được ăn mỗi sáng, nó cũng nuôi sống cả nhà bà hàng chục năm ròng.

Sau chống Pháp, dân tản cư về phố Tam Cờ đông lắm, phần đông là nhà nghèo, phố chỉ có vài nhà " Có máu mặt", đó là mấy nhà buôn, còn lại rặt là nhà làm thợ. Phố chia làm hai, phố trong và phố ngoài. Nhà bà Tuyết ở phố trong, phần lớn là người dưới Xốm, và bà con làng Gốm từ dưới xuôi lên, còn là người Hưng Yên mà bà con quen gọi là người Hương Yên, rồi vài gia đình người tỉnh khác, cùng sống ở phố này, họ làm đủ nghề để sống.

Bà Tuyết, gọi cho chính xác là bà Tuyết Dương, có lẽ ông chồng tên là Dương làm cháo sườn để bán. Cháo của bà khác hẳn những người bán cháo khác chuyên nấu bằng gạo tẻ, trộn một dúm gạo nếp cho nó sánh.

Bà nấu cháo bằng thứ gạo mà dân Mô Cao trồng trên ruộng nhà ông Cả Kỳ cho mướn, chứ không mua gạo nhà bà Chi Chằng chở bằng thuyền từ dưới xuôi lên bán cho cả phố. Được cái thứ gạo mới gặt, xay bằng cối xay lúa do nhà ông Phó Cối ở phố Cầu Lườn đóng, xong giã bằng cối gỗ nghiến hay gỗ nhãn nặng chình chịch, do hai người đạp cho trắng nhưng vẫn còn cám nên gạo rất thơm. Gạo này nấu cơm xong, cơm chỉ cần muối vừng, thậm chí tý nước mắm người thường cũng đánh trôi vài bát, chứ đừng nói đến nấu cháo sườn.
tong-hop-10-cach-nau-chao-ngon-ai-cung-co-the-nau-duoc-8

Bà Tuyết cầu kỳ với nồi cháo của mình lắm. Gạo phải đãi bằng nước giếng trong, cái giếng có từ thời Pháp ở trước cửa nhà ông Tài Đa, cạnh nhà bà Nhung làm đậu phụ, bà Nhung cũng xay đậu tương và nấu đậu bằng nước giếng này. Nước nấu cháo, bà dùng bằng nước sông Lô ở trước đền Hạ, chỗ thuyền rồng rước mẫu Đền Hạ hay đỗ, mà hai thằng con trai bà là thằng Lập và Tài sau giờ đi học xong ra sông gánh về, rồi mới được đi đánh đáo, chơi quay.

Gần tối, bà lấy gạo ngâm vào nước sông Lô, để gạo ngấm nước rồi tải đều ra mấy cái rá lớn cho ráo nước. Trong khi chờ gạo, bà lấy xương ống, xương bay, xương sống rửa sạch cho vào luộc qua cho hết cái bọt bẩn và tanh rồi mới  ninh lấy nước.

Xong phần việc đó đến việc băm thịt.
Con dao của bà phải do ông Giang thợ rèn đánh, sắc lẻm, băm nhát nào ra nhát ấy. Còn cái thớt phải bằng lõi cây gỗ nghiến, mặt phải lồi lên,băm không có mùn, thớt phải do chính ông Đức bừa người Sơn Tây cắt, đẽo, bào mới được, chứ người khác làm bán ối, bà chẳng mua.

Thịt mà bà mua phải là thịt vai của nhà bà Ba Tụng, hay của nhà bà Thông, bà Thoi chứ không phải cái thịt bạc nhạc rẻ tiền, bà bảo thứ thịt này băm ra nấu cháo, dù thịt nhừ nhưng vẫn dai để cho người ta nhá. Lúc nhai, thịt không tan mà nhuyễn ngọt lừ, thấm ngay từ đầu môi, chót lưỡi.

Trần Xuân SoạnẢnh: @daydreammeer

Trước khi đi ngủ, hai thằng con trai bà thay nhau giã hết chỗ gạo đã ngâm, bao giờ bà thấy bột mịn, đem giây bằng cái giây mắt nhỏ li ti mới coi là được. Xong việc hai thằng đi ngủ. Ông ủ bếp ninh xương bảo đảm nồi xương cứ lăn tăn sôi cho đến gần sáng, bà mới yên tâm ngả chiếc lưng hơi còng của bà xuống chiếc giường tre mang từ nơi sơ tán vế.

Khoảng bốn giờ sáng bà dậy hoà đám bột vào nước lã, lọc hết nước ninh xương không để vụn xương, bọt Nước xương dính vào, đổ thịt băm vào rồi cơi lửa cho bén hơn hồi tối. Bà lấy cái muôi múc muối trong cái bồ, rồi đem
tra muối vừa mồm rồi ninh tiếp. Để cho đủ lửa, nước sôi đều đều, bà bắt đầu đổ nước bột vào quấy. Đây là công đoạn quyết định sự thành bại của nồi cháo. Nếu ngơi tay quấy, cháo bén đáy nồi, cháo Khê chỉ đổ đi. Nhưng quấy cháo bằng cái cữ ở tay, rồi quấy đều đều liên tục mà không ngơi nghỉ, để nồi cháo có lớp cháy mỏng ở đáy nồi, bán hết cháo múc lên cháy vàng ươm, cháo vẫn không bị Khê, mùi gạo mới của làng Mô Cao bốc thơm phức, ấy là cái tài điêu luyện của bà, chứng tỏ bà thành công. Đây là điều cực khó làm nồi cháo của bà hơn hẳn những hàng khác không chỉ thơm, còn ngọt của nước xương, đậm nơi đầu lưỡi, beo béo mà không ngấy, ấm cả chân răng mà còn có một lớp cháy mềm dẻo ăn vào bùi bùi như vỏ chiếc bánh mỳ nhà ông Chắn mới ra lò vậy, khiến ối người thích nhấm nháp.

Và bà Tuyết đã quấy cháo như thế ngày này qua ngày khác, năm này qua  năm khác, mà không bà bán cháo nào làm được như bà, khiến bà trở thành nổi tiếng trong các ghánh hàng ăn ở phố chợ Tam Cờ.

Quấy xong nồi cháo, bà bắc nồi cháo
vào cái thúng trong có quây bằng chiếc bao tải gai chuyên dùng để ủ nồi, đạy nắp nồi cháo xong, bà lại đạy lên nồi cháo cái vỉ buồm đan bằng cói để nồi cháo lúc nào cũng nóng, bà mới quay sang xếp bánh dầy lên mẹt.

Top 5 quán cháo sườn ngon nhất Hà Nội

Bánh dầy mà nhà bà Tuyết làm cũng bằng gạo nếp làng Mô Cao. Nghệ thuật giã bánh là một bí mật mà ông chồng bà nắm giữ. Bánh dầy giã xong nó không dính chặt lấy tay như của các nhà khác mà nó mềm, dẻo nhưng không dai, nó dẹt, mang hình bầu dục, chứ không tròn như bánh dầy của mấy nhà bán bánh dầy chả. Ở giữa chiếc bánh được ông tạo dấu vết đặc trưng riêng biệt bằng cách dùng ngón tay cái ấn cho lõm xuống bên trong có nhân đỗ bên ngoài cũng được phủ lớp đậu xanh lên trên khiến các bánh dầy dù xếp nghiêng bên nhau mà không dính chặt lấy nhau, khiến ai trông thấy cũng thèm, đã ăn cháo, phải mua hai cái ăn kèm mới đủ vị. Đỗ của ông rắc trên bánh dầy cũng được ông làm khác người, nó được ngâm nước giếng, nấu nước sông pha chút muối, khi đỗ chín tới, để nguội, cho vào giã tơi, rồi lấy tay xoe đều cho chúng bám vào nhau. Mùi gạo nếp của làng Mô Cao, mùi đỗ xanh của làng Giao quyện vào nhau thơm phức, khiến người nào thấy gánh cháo sườn của bà Tuyết mà không ăn thì lấy làm tiếc lắm.

Đúng 6 giờ sáng bà Tuyết gánh gánh cháo sườn ra khỏi nhà. Trăm sáng như cả trăm, bà đi dọc phố trong xuống bến ô tô, rồi ra phố ngoài, đến đầu nhà Đoan bà ngoặt vào qua cửa nhà ông giáo Nhuận, nhà ông Cả Kỳ, bà Chi Chằng, ông Cả Cò là 9 giờ sáng. Gánh cháo sườn hết bay, nhẹ tênh, khiến một chân tật nguyền làm bà gánh gánh cháo đi tập tễnh bớt hẳn cơn đau nhức.

Chính lúc đó, hai thằng phố ngoài xuất hiện, chúng mua nốt chỗ cháy nồi dẻo, thơm mà lắm thịt đọng lại đáy nồi của bà, chúng cuốn tròn lại kiểu chiếc bánh cuốn rồi chia nhau ăn như ăn bánh mỳ, trông ngon lành, khiến thằng khác trông thấy chảy cả nước bọt.

Cách nấu cháo sườn đơn giản mà vô cùng thơm ngon, bổ dưỡng



Chiếc đòn gánh tre chín rạn hai vai bà Tuyết.

Con đường bà đi qua trong hàng chục năm dòng, cùng với bóng hình người đàn bà nghèo, tập tễnh, lưng còng, và nồi cháo thơm, ngọt, đậm chất xương cứ in đậm trong lòng dân phố Tam Cờ.

Người dân phố Tam Cờ, nhất là lũ trẻ tiếc không được ăn bát cháo thơm, ngọt chất xương, vừa mồm mọi người, nhất là những thằng đam mê ăn cháy cháo sườn của bà Tuyết Dương từ ngày máy bay Mỹ ném bom bệnh viện và Lò gạch chịu lửa quanh thị xã. Nhưng 60 năm sau, hương vị cháo sườn của bà Tuyết ở Tam Cờ Tuyên Quang, vẫn đậm sâu trong tâm khảm mỗi người, khiến cháo sườn Thanh Xuân Bắc của Hà Nội nơi tôi ở hôm nay thua xa không hàng cháo nào sánh được với cháo của bà Tuyết Dương ở phố Tam Cờ thị xã Tuyên Quang của tôi cả, khiến tôi ngơ ngẩn cả người.

AI CHÁO SƯỜN BÁNH DÀY NÀO?


  Hoài Nam Phi

 

Nam Mai sưu tầm

 

Tổng hợp 10 cách nấu Cháo ngon sánh mịn, bổ dưỡng cực đơn giản

Xem thêm...

Những bức ảnh đoạt giải quốc tế EPSON 2020

Những bức ảnh đoạt giải quốc tế

EPSON 2020

⊱•═•⊰⊱•═•⊰⊱•═•⊰

EPSON International Pano Awards là cuộc thi ảnh toàn cảnh quy mô lớn trên thế giới, được sáng lập bởi nhiếp ảnh gia người Australia David Evans. Năm nay, cuộc thi thu hút 1.452 nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp và không chuyên tại 96 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới tham gia với 5.859 tác phẩm dự thi. Dưới đây là những tác phẩm tiêu biểu. 

Nhiếp ảnh gia người Canada Matt Jackisch đã đoạt giải cao nhất tại EPSON International Pano Awards năm nay tại hạng mục Mở rộng (không phân biệt trình độ người tham dự) với bức ảnh tuyệt đẹp chụp một cái cây đơn độc trong không gian phủ đầy tuyết trắng ở British Columbia, Canada. Jackisch cũng đồng thời giành giải nhất thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Mở rộng với bức ảnh này.

Nhiếp ảnh gia Juan Lopez Ruiz đến từ Tây Ban Nha giành chiến thắng chung cuộc ở EPSON International Pano Awards hạng mục Nghiệp dư. Ruiz cũng đồng thời giành giải nhất thể loại Kiến trúc và Môi trường xây dựng, hạng mục Nghiệp dư với bức ảnh chụp khu phức hợp tài chính Cuatro Torres ở Madrid này.

Nhiếp ảnh gia người Tây Ban Nha Carlos F Turienzo đoạt giải nhất thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Nghiệp dư với bức ảnh được chụp tại quần đảo Madeira.

Bức ảnh chụp ở Namibia của nhiếp ảnh gia người Pháp Laurent Lacroix đứng thứ 3 thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Mở rộng.

Bức ảnh được chụp tại vùng Patagonia, miền Nam Argentina của bởi nhiếp ảnh gia người Mỹ Tyler Lekki đứng thứ 7 thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Nghiệp dư.

Bức ảnh chụp thung lũng Bella Coola ở British Columbia, Canada dưới ánh cầu vồng của nhiếp ảnh gia người Canada Blake Randall đứng thứ 14 thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Mở rộng.

Bức ảnh chụp khoảnh khắc bình minh ở Venice, Italy của nhiếp ảnh gia Carsten Bachmeyer đứng thứ 20 thể loại Kiến trúc và Môi trường xây dựng, hạng mục Mở rộng.

Bức ảnh chụp hồ Floe ở British Columbia, Canada của nhiếp ảnh gia Jackisch đứng thứ 31 thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Mở rộng.

Bức ảnh chụp các dãy núi độc đáo ở Utah của nhiếp ảnh gia Sarlangue đứng thứ 42 thể loại Thiên nhiên và Phong cảnh, hạng mục Mở rộng.

Bức ảnh tuyệt đẹp chụp một cánh đồng gần thành phố Carei ở Romania của nhiếp ảnh gia Ovidiu Dumitru được đánh giá cao tại cuộc thi.

Một bức ảnh tuyệt đẹp của nhiếp ảnh gia không chuyên người Áo Stefan Thaler chụp ngôi làng cổ nằm trên đỉnh đồi Civita di Bagnoregio - thuộc vùng ngoại ô thành phố Bagnoregio, Italy, được bao phủ bởi màn sương mù mờ ảo.

Bức ảnh có tên “Bóng ma tuyết” được chụp ở Lapland, Phần Lan của nhiếp ảnh gia người Mỹ Greg Boratyn cũng được ban giám khảo của EPSON International Pano Awards 2020 đánh giá cao.

 

Kim Quy sưu tầm

 

Bức ảnh “Populus Euphratica”

của tác giả Wang Hanbing (Trung Quốc)- Hình Internet

Xem thêm...

Mây đã về hướng khác

Mây đã về hướng khác

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Hình Internet

Nắng vàng rực rỡ trên hàng Phượng Vỹ trên sân trường, đám học trò biết mùa Hè đang đến. Mùa Hè với Thụy có một ý nghĩa đặc biệt mà cô mong đợi rất nhiều, không phải là khoảng thời gian dài chia tay với trường lớp để nghỉ ngơi, mà cô mong ngóng mùa Hè để được gặp lại Luân, anh cũng có những ngày trở về nhà. Tình yêu là vậy đó, cách xa một ngày nhung nhớ biết là bao!

Sáng nay lúc vào chợ, Thụy gặp bà Ðoan Hậu là mẹ của Luân, bà mua nhiều thứ trong một cái giỏ lớn, cô chào bà “Hôm nay bác mua nhiều quá ạ?”. Bà cười rất tươi “Bác mua đãi con trai bác mới về, không biết có ai vui khi nghe nó về không?”. Thụy bẽn lẽn không đáp, cô biết bà muốn trêu cô. Dù chưa công khai sự kết giao giữa hai gia đình, nhưng Thụy và Luân đều biết có sự sắp xếp chờ khi Luân học ra trường là sẽ tiến xa hơn.Vậy nhưng Thụy không thể dạn dĩ, tự nhiên khi đối mặt với bà Ðoan Hậu.

Còn bà Ðoan Hậu đã xem Thụy như dâu tương lai. Nên có lần bà nói với Thụy “Không có Luân thì thỉnh thoảng cũng ghé chơi với bác…cho quen dần!”. Câu nói đó khiến Thụy cảm thấy hạnh phúc lắm, vì hiểu rằng mình được chấp nhận. Dù trong lòng rất muốn, nhưng trước nay Thụy không dám tự nhiên đến nhà Luân thăm nom mẹ anh, cả những lúc anh đi học xa, không có mặt tại nhà. Bây giờ biết anh vừa về, lòng cô nôn nao lắm, nhưng rồi cô cũng chỉ có thể ngóng chờ anh đến…

Và Luân đến khi buổi chiều phai nắng trên sân. Thụy và Ngọc đang chăm chú bên bàn học. Người dạy cours của cô ý nhị cho nghỉ sớm. Nhưng Ngọc vẫn ngồi lại, vì có mặt Ngọc nên những gì Luân và Thụy muốn trao gởi cho nhau sau thời gian dài cách xa phải thành câu bóng gió, kín đáo xa xôi. Câu chuyện lẽ ra chỉ hai người nên Ngọc bỗng trở thành người thứ ba, nhưng Ngọc không nghĩ mình đang chen vào khoảng thời gian chỉ nên dành cho hai người. Cô duyên dáng pha trò, như cô cũng là một người trong cuộc trò chuyện.


Hình Internet

Chỉ vài ngày tiếp xúc với Luân mà Ngọc đã cảm mến anh! Cô so sánh sự tân tiến của một người từ thành phố lớn về với những người chung quanh và thấy Luân nổi trội hẳn. Cô tìm hiểu gia cảnh của Luân! Luân đã có người yêu là Thụy, nhưng người bạn học này của cô quá trầm lặng. Ngọc thấy Thụy như con suối nhỏ bên cạnh dòng thác đổ không chắc chảy được hết đường đi của mình, vậy thì sao không nhường cho dòng nước lớn đủ sức ra biển! Với tham vọng có sẵn Ngọc nảy ra một kế hoạch, và bắt đầu thực hiện. Cô đã biết Luân đến nhà Thụy vào giờ nào, và không khó để đón đầu anh. Ðứng ở một góc đường Ngọc kiên nhẫn chờ…

Luân cắm cúi bước mà không thấy Ngọc đang tiến lại gần anh, đến khi nghe cô gọi anh mới ngẩng nhìn:

– Em đi đâu về đó?

Ngọc chìa cuốn vở đang cầm trong tay ra:

– Em đến nhà Thụy làm bài với nó, nhưng…

Ngọc ngập ngừng, Luân phải hỏi:

– Nhưng sao?

Ngọc tạo một vẻ mặt buồn buồn:

– … nhưng có vẻ Thụy không thích sự có mặt của em, nên em ngại…

Luân cau mày:

– Sao Thụy lại không thích sự có mặt của em? Anh thấy hai cô cũng thân mà…

-Dạ… sự có mặt của em cản trở “lưu thông” anh à.

– Anh không hiểu!

– Anh Dũng có tình ý với Thụy và nó cũng thích ảnh, chỉ là “Lòng trong như đã, mặt ngoài còn e” thôi. Anh Dũng thường xuyên đến nhà Thụy giảng bài chỉ là cái cớ…

Luân im lặng một lát, rồi anh gật gù như đã hiểu ra:

– Anh biết rồi, nhưng anh không tin là Thụy có cảm tình đặc biệt với Dũng.

– Em nói từ mắt thấy tai nghe, tin hay không tùy anh… Em khẳng định với anh rằng Thụy đã chọn anh Dũng! Hiện giờ anh Dũng cũng đang có mặt ở nhà Thụy nên em mới phải đi về…

Luân trầm ngâm không nói gì, Ngọc tiếp:

– À!… mà em nói cho anh nghe nhưng anh đừng hỏi lại Thụy nhé.

– Hỏi chuyện gì hả em?

– Chuyện em nói nó có tình cảm với anh Dũng, vì chuyện còn trong bí mật, em hay đến nhà Thụy chơi nên biết thôi.

Luân nghiêm mặt:

– Anh sẽ không hỏi Thụy đâu, nếu đó là lựa chọn của Thụy thì anh sẽ tôn trọng quyết định của cô ấy.

Ngọc cười giả lả:

– Em cũng thật là…giá như em đừng nói ra. Thụy mà biết em kể cho anh nghe thì chắc nó “từ” em luôn. (Ngọc cố tình nói như thế ngầm lặp lại lời dặn dò Luân hãy giữ kín điều cô vừa nói).

Hai người đi song song một đoạn khá dài. Luân không còn hứng thú gì để tiếp tục trò chuyện, anh nói cho có lệ:

– Còn em, cũng đã có người yêu rồi chứ?

Ngọc cười bẽn lẽn:

– Em cứ lo học hành có để ý đến chuyện yêu đương bao giờ đâu. Khác với Thụy, chắc tại nó xinh đẹp nên lắm chàng theo, cũng thường có chàng đến trồng cây si trước nhà. Nó tha hồ mà chọn lựa… không biết yêu anh nào, bỏ anh nào… cứ chọn rồi… chán… không biết chừng có ngày nó lại chán anh Dũng…

Luân hơi gắt:

– Ðừng nhắc đến Thụy nữa!


Hình Internet

Nhìn vẻ mặt không vui của Luân, Ngọc biết mình đi bên anh tới đó là đủ, hơn nữa những gì cần nói cô đã nói, chỉ còn chờ xem “kết quả” từ Luân. Cô cũng thấy có một chút áy náy “Sao mình lại nói điều không đúng vậy nhỉ? Thật ra mình biết Thụy nghĩ đến Luân nhiều mà… tại sao mày không thích người nào khác mà lại thích Luân hả Ngọc???..”. Nhưng rồi Ngọc tự trấn an mình “Kệ nó! Muốn đạt mục đích đôi khi người ta phải vượt qua chướng ngại vật bằng mọi giá, huống chi đây chỉ là chuyện bình thường!

Tình yêu cũng phải đi kèm với duyên số… nếu mình cứ nhân nhượng thì ai sẽ cứu trái tim của mình đây?” Ði một đoạn Ngọc nhìn lại, thấy Luân không đi tiếp mà đã quay về, có vẻ anh đã bỏ dở đoạn đường mà anh định đến nhà Thụy. Cô bật cười vu vơ “Em sẽ đi tiếp đoạn đường anh định đi, đó là con đường sẽ đưa em đến đích!”. Sau khi biết chắc là Luân đã quay về, thì Ngọc quày quả đến nhà Thụy. Vẫn như mọi ngày, Thụy đang chăm chỉ bên bàn học. Vừa vào nhà Ngọc liền nói:

– …phim hay lắm mày à, mà tiếc quá không đi xem được…

– Sao lại không? Cứ mua vé là vào tự nhiên xem từ đầu đến cuối.

– Tao lỡ… kẹt!

– ?????

– Lúc nãy tao lỡ từ chối lời mời của một người, giờ lại đi xem thì hơi ngại.

– Ai mời vậy?

Ngọc ngập ngừng:

– … mày đừng nói với ai, xem đây là một bí mật được không?

– Có gì mà rào đón kỹ vậy? Ừ! Thì tao không nói…

Ngọc làm ra vẻ bối rối:

– Lúc nãy ra rạp xem chiếu phim gì thì gặp anh Luân, thấy tao ảnh bèn mời, ngay lúc đó tao nghĩ đến mày nên trả lời nếu rủ cả mày thì tao mới đi… nhưng… nhưng ảnh nói ảnh chỉ muốn đi xem với mình tao… nên…nên tao về nè.

Thụy sửng sốt khi nghe Ngọc nói như vậy, nhưng cô giả vờ tự nhiên:

– …nếu ảnh chỉ thích đi với mày thì mày cứ đi, sao phải đòi có thêm tao làm gì…

– Tao tưởng từ chối lời mời của ảnh để đến đây với mày là đúng chứ, vậy có thể lần sau nếu Luân mời tao sẽ nhận lời (Ngọc tự nhủ “Lần sau tao sẽ có cách để anh ấy đi với tao ngay cả trước mặt mày Thụy ạ!”.

Thụy chớp mắt không nhìn Ngọc, cô chợt sợ ánh mắt dò xét của Ngọc đang chăm chăm nhìn mình. Sao có thể như vậy được nhỉ? Luân chỉ mới gặp Ngọc vài lần ở nhà cô, mà đã có sự thân thiết vậy sao? Còn ta, sự sắp xếp của hai bên gia đình, Luân đã chuyển hướng rồi ư? Qua lời Ngọc vừa nói, đủ để Thụy hiểu tình cảm của Luân, anh không dành cho cô như cô vẫn tưởng. Thụy cảm giác tê tái trong lòng, hàng mi dài cụp xuống.

Ngọc ranh mãnh nhận ra vẻ khác thường không giấu được trên khuôn mặt Thụy, cô cười thầm hiểu rằng Thụy đã tin lời nói dối của mình. “Chỉ mới là khúc dạo đầu thôi, mày đừng oán tao nhé. Ðây là một cuộc thử thách mà phần thắng sẽ dành cho người khôn ngoan”.

Giáng cho Thụy một  đòn xong Ngọc ra về trong sự hân hoan, cô đã bắt đầu có sự sắp xếp và tự khuyến khích mình phải chiếm lấy Luân dù bằng thủ đoạn hèn hạ, nếu không đạt được mục đích thì cô cũng không mất gì cả, vì vốn dĩ cô là người đến sau. Còn Thụy? Ðó chỉ là một cô bạn học trong mấy chục bạn cùng lớp, tính tình chúng ta quá khác biệt, mất không tiếc vì chơi  với nhau chắc cũng không bền.

Hình Internet

Thụy đứng từ một góc xa nhìn sững hai người bước vào cổng rạp chiếu phim, đó là Luân và Ngọc, anh nói gì mà cô ấy cười tươi đến thế hả Luân? Ðã nhìn rất rõ vậy mà Thụy vẫn cố căng mắt về hướng đó không chớp. Lúc nãy Ngọc đến nhà Thụy, nhưng cô lại hấp tấp ra về sau khi buột miệng “Sắp đến giờ chiếu phim, tao ra rạp đây, có người đang chờ…”. Lập tức Thụy lẳng lặng đi theo, tự nhiên cô muốn biết người chờ Ngọc là ai?

Linh cảm mơ hồ nào đó trong lòng và cô muốn xác định điều mình nghi ngờ từ sự úp, mở của Ngọc. Ðến đây thì cô thật sửng sốt vì được chứng kiến sự thật. Cô chợt nhớ lời của các bạn cùng lớp: “Ngọc tính tình không tốt, hay bịa chuyện gây chia rẽ bạn bè. Mười chuyện nó nói sai hết chín chuyện. Hãy loại nó ra khỏi nhóm…”. Thụy đơn giản: “Dù sao Minh Ngọc cũng cùng lớp, mình tránh nó thì hóa ra mình là người cố chấp…”

Chuyện bắt đầu khi anh Dũng quen biết với gia đình Thụy, hay đến nhà chơi rồi giảng giúp Thụy bài vở, thì Ngọc cô cũng xin tham gia, Thụy chép miệng: “Nếu không có việc đó thì Ngọc đâu có cơ hội gặp Luân! Cũng tại mình chủ quan quá…”

Thụy thẫn thờ quay về. Bầu trời đêm như tấm khăn đen của bà phù thủy chụp xuống bó chặt thân thể, cô muốn khóc, lòng nghẹn ngào. Cô tự an ủi mình:

– Ðừng làm cho bản thân mình đau, về nhà thôi, sao lại lén lút đi rình mò người khác vậy chứ!

Con đường ngắn mà Thụy tưởng như chân lê không nổi:

– Cả hai đều là người thân của mình mà lại phản bội mình. Có nên đau khổ không?

Thụy biết ngày mai Luân trở lại Sài Gòn, vậy mà anh đáp lại sự trông ngóng của cô bằng sự vắng mặt rồi lại dành thời gian vui vẻ đó cho Ngọc. Có nên thắc mắc điều đó với Luân không? Ðừng! Nếu không muốn nghe những lời chỉ làm tâm hồn rạn vỡ, Thụy ơi!

o O o

Luân đi sớm hơn dự định, ngay sau hôm đi xem phim với Ngọc. Love story! Một chuyện tình quá buồn…

Ngồi trên chuyến xe đò chật khách, hơi nóng như dồn cả vào anh. Luân nhắm mắt, để hồi tưởng lại mấy ngày về thăm nhà, một chuỗi thất vọng về người mà anh mong gặp vẫn còn làm anh thấy trong lòng hụt hẫng. Lẽ ra trước hôm trở lại trường, người mà Luân muốn gặp là Thụy chứ không phải là Ngọc, nhưng anh được biết qua Ngọc, Thụy đang vui vẻ với Dũng, còn Ngọc thì “bơ vơ” với hai chiếc vé cầm trên tay vì lỡ mua mà không mời được Thụy cùng đi xem. Anh nhận lời đi với Ngọc vì thấy tội nghiệp cho Ngọc hay tội nghiệp cho mình? Mọi thứ trên đời đều dễ dàng thay đổi, giờ thì Luân hiểu chỉ nhìn vào vẻ mặt ngoan hiền mà xét tâm tính thì chưa hẳn đúng, Thụy của anh không quá dịu dàng, kín đáo đó sao? Nhưng bên trong là một kho chứa những thứ hỗn độn.

Sau khi trở lại trường Luân chưa nguôi sự bực tức về Thụy, nên anh không viết cho cô lá thư nào, anh muốn Thụy phải là người làm điều đó trước, nhưng cô im lặng trước sự đợi chờ của anh, khiến cho mối nghi ngờ rằng Thụy đã thay đổi lớn dần lên trong lòng. Cho đến khi Luân nhận được điện tín báo mẹ bệnh, anh tức tốc ra xe đò ngay, lòng thắc mắc sao người gởi tin cho mình lại là Ngọc? Về đến nhà thì đã có mặt Ngọc ở đó. Mẹ anh chỉ cảm thôi, không có gì hệ trọng. Ngọc giải thích rằng cô nhắn anh về vì quá lo lắng.

Hình Internet

Những ngày vừa qua, với toan tính có sẵn, nên Ngọc đã tìm cách gặp mẹ Luân, và không khó để làm quen với bà, cô cho đây là cơ hội trời dành cho mình. Cô thật dễ dàng chiếm được sự cảm mến của bà Ðoan Hậu khi kề cận bên bà. Một đồn điền trồng cây trái cho huê lợi quanh năm, một ngôi nhà bề thế và của nả bao nhiêu cô không thể ước tính, chủ yếu là người con trai sẽ không bị gọi quân dịch vì là con độc nhất, lại là một Kỹ sư tương lai, là mơ ước đâu chỉ riêng của một mình cô! Vậy thì phải giẫm lên cỏ dại để tạo ra một con đường. Nếu có vật cản đường thì bằng mọi cách phải leo lên nó mà đi nếu không muốn nhìn con đường trước mặt thiếu bước chân của mình, ai không hiểu điều đó sẽ thất bại. Tự khích lệ mình như thế nên Ngọc không còn cảm giác áy náy khi nghĩ đến Thụy nữa.

Ðối diện với Luân, ngoài kia nắng ban chiều thật ấm cho niềm vui trong lòng, Ngọc nán lại với câu chuyện mà cô cố ý cho mẹ Luân nghe hơn là anh:

– Em đã hết lời can thiệp, nói nhiều lần với Thụy là không nên bắt cá hai tay, không vì được nhiều người theo đuổi mà đứng núi này, trông núi nọ…

Vừa nói Ngọc vừa liếc vào phòng trong nơi mẹ của Luân đang nằm nghỉ, cô biết những điều cô vừa nói bà đã nghe hết, phải làm nên sự đổ vỡ trong lòng bà về người con gái mà bà đã có ý chọn cho con mình. Cô nói thêm những điều không hề có trong lòng, những lời cô biết một bà mẹ khó tính cũng phải hài lòng:

– Em thấy thương mẹ anh, những lúc anh đi xa bỏ mẹ cô đơn một mình không có ai bên cạnh. Nếu anh lập gia đình, vợ anh sẽ thay anh chăm sóc cho bác…

Luân trả lời cho có lệ.

– …nếu anh có vợ, vợ anh cũng sẽ theo anh chứ đâu thể ở lại với mẹ anh!

Minh Ngọc làm ra vẻ ngạc nhiên:

– Ồ! Nếu ai đồng ý lấy anh phải hiểu hoàn cảnh của anh chỉ một mẹ, một con. Không thể ích kỷ nghĩ đến hạnh phúc của mình mà bỏ mặc mẹ.

Luân cười nụ:

– …nếu là em, em có chịu sống xa chồng, để ở với mẹ làm dâu?

Ngọc nói bằng giọng quả quyết:

– …nếu em lấy chồng là con một, em sẽ ở lại với mẹ! Vì vợ chồng có cả đời để sống với nhau, còn cha mẹ thì mỗi ngày mỗi già cần có người bên cạnh chăm sóc.

Ngọc bỏ ngang câu chuyện, bằng những bước vội vã đi ngay vào phòng trong khi nghe tiếng ho của bà Ðoan Hậu. Luân cũng theo vào đứng yên nhìn Ngọc đang vỗ nhẹ tay vào lưng mẹ, nhìn cô dịu dàng với cử chỉ chăm sóc người bệnh. Bà Ðoan Hậu có vẻ cảm động lắm:

– Thôi con, bác không sao đâu, trời lạnh nên hơi cảm chút thôi mà.

Ngọc ân cần:

– Bác đừng xem thường những triệu chứng vụn vặt, thấy bác ho con nóng lòng lắm. Giá con là con gái của bác thì…

Mẹ Luân gí ngón tay vào trán Ngọc:

– …không là con gái thì làm con dâu được không?

Ngọc bẽn lẽn cười, liếc mắt nhìn Luân dò xét, nhưng anh có vẻ ngượng ngùng bỏ ra ngoài. Vừa bước ra khỏi phòng bà Ðoan Hậu, anh đối mặt ngay với Thụy đã đến từ lúc nào, đang đứng ngập ngừng giữa phòng khách!

 

Ngọc Lan st

Hình Internet

Xem thêm...
Theo dõi RSS này