Thơ

Thơ (74)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Nhớ Cairns - Thơ xướng họa - Hải Lưu

 

 

HV,  Nhớ Cairns.

 

Vườn xưa lối cũ vẫn còn xanh

Ghé chốn mộng hoa bước lữ hành

Ngắm đất mây trời tê tái dạ

Liêu xiêu hồn phách gió thanh thanh

Thần linh ngất ngưởng chiều hôm nọ

Luyến níu từ ly chớ nỡ đành

Kỷ niệm còn đầy tim mãi nhớ

Mơ ngày trở lại bước loanh quanh.

https://lh4.googleusercontent.com/-ZmS8uVlkeiw/VA3hwOkiLbI/AAAAAAAABsg/j_Ph5dEEemk/w658-h369-no/australia001.jpg

( P/s : Cảnh đẹp ở Cairns - Úc)

 

Bài họa "Nhớ Cairns" của HV. 

 

Hôm nao mái tóc thiệt là xanh

Thắm thoắt bao năm bước độc hành,

Nếu biết đời là cơn huyễn mộng,

Thì ta an hưởng ánh trăng thanh.

Bão táp mưa sa trong bể ái,

Thuyền tình xa bờ bến sao đành.

Kìa xem tan, hợp: tranh vân cẩu,

"Sắc, không", "sinh, diệt" đã vây quanh.


Hải Lưu (Lưu Như Hải)

Xem thêm...

HAI BÀI THƠ TRĂNG‏ - Phan Văn Phước

 

http://gl.amthuc365.vn/uploads/thumbs/news-thumbs/450-600-mam-co-trung-thu-cua-mot-so-nuoc-chau-a-3fee.jpg

 

TRUNG THU XỨ NGƯỜI

Đêm nay, nhìn ánh trăng tròn,

ba kêu con lại để con cùng nhìn!

Con nghe, sao vẫn làm thinh

cho ba cảm thấy lòng mình xót xa?

Mẹ con chạy lại ôm ba,

cảm thông dưới ánh trăng ngà Trung Thu!

Bỗng nhiên, ba thấy trăng lu...

Con ơi, đâu phải mây mù che ngang!

Nhìn trăng, lệ chảy hai hàng...

Trung Thu làm nhớ xóm làng, Quê Hương...

Nhìn con, ba chạnh xót thương

vì con chưa thấy Quê Hương lần nào!

Con ba chưa hiểu ca dao,

chưa nghe ruộng lúa rì rào đêm trăng...

Con ba chưa biết Đền, Lăng,

Chùa Hương, Thiên Mụ, đồng bằng Cửu Long...

Đêm nay, ngồi ở bên song,

nhìn trăng đất khách, lại mong ngày về!

Thời gian đằng đẵng, lê thê...

Bao thu, mưa cũng dầm dề nơi đây!

 

Phan văn Phước (Đức Quốc)

(Bài thơ làm khi các con chưa về thăm Quê Hương.)

 

 


Bài 2

http://4.bp.blogspot.com/-7lKlVf4xt5Y/T8LheQ5SqEI/AAAAAAAAA4Y/fAvgHAfN_dw/s1600/tet-trung-thu.jpg


TRĂNG YÊU NƯỚC VIỆT

Trăng là hoa hậu quê ta

Nên trăng được gọi ''Hằng Nga'' giữa trời!

Ánh trăng tỏa sáng muôn nơi

Cho nên được tặng những lời dễ thương!

Trăng vào len lén soi gương

E dè tắm nước sông Hương hữu tình...

Trăng leo lên ngọn trúc xinh

Nằm mơ trên mái chùa, đình, miếu, lăng...

Ba miền nước Việt yêu trăng

Trẻ con cũng gọi: ''Chị Hằng xuống chơi!''

Trăng không từ khướt lời mời

Nên trăng ghé đến mọi nơi, mọi nhà!

Trăng treo ở ngọn cây đa

Đem theo ''chú-Cuội-người-nhà'' của trăng!

Trăng nghe người đọc thơ văn:

''Ô kìa chị Nguyệt...'' khiến trăng mỉm cười

Trăng không mắc cở, hổ ngươi

Khi ''nằm sóng soải'' đợi người ''gió đông''!

Tuổi trăng mười sáu chưa chồng!

Trăng già chẳng sợ người không yêu mình!

Trăng nằm soi bóng lung linh

Nông dân tát nước vô tình múc trăng!

Nhưng trăng chẳng nói, chẳng rằng

Vì thương mấy chữ ''chị Hằng, Nguyệt Nga''?

Trăng đi khắp cõi người ta

So đi, sánh lại, tìm ra điều này:

Thơ văn nước Việt rất hay:

Yêu trăng, giã gạo, khua chày ban đêm

Khi trăng ngấp nghé bên thềm

Tiếng chày giã gạo càng thêm nhịp nhàng!

Trăng nghiêng bên suối mơ màng!

Vầng trăng vàng úa vắt ngang lưng đồi!

Trăng là thục nữ, hoa khôi

Có trăng làm bạn, ''em ngồi quay tơ''

Trăng là thi hứng, nàng thơ

Cho người dân Việt trông chờ trăng lên...

 

Phan văn Phước  (Đức Quốc)
 

Kính mời quý Vị nghe nhạc và xem hoạt cảnh của trai gái xí xọn xa Nước, nhớ Quê Nhà:

Xem thêm...

Nhớ Cha. Mười thương kính dâng Cha.

GNST chân thành cám ơn anh Phan Văn Phước - Đức Quốc - đã gởi 2 bài Thơ rất ý nghĩa về tình phụ tử. Xin trân trọng giới thiệu đến Diễn Đàn.

 

http://dongcam.vn/wp-content/uploads/2012/12/tinhcha1.jpg

 

 

Nhớ Cha

 

Đêm nay, buồn ngắm sao trời

Trăng non lơ lững, nhớ thời thiếu niên:

Bóng cha thấp thoáng ngoài hiên

Xem chừng con có ngồi yên học bài...

Thấy con chăm chỉ, miệt mài

Cha khen, nói: ''Học thành tài, nghe con!

Trước khi lo việc Nước Non

Tu nhân, tích đức lúc còn tại gia!

Chưa ngoan, cha mới rầy la!

Một mai, cha chết, con là mồ côi!

Cha-con mình sẽ chia phôi!

Cha nằm nghĩa địa, con ngồi khóc cha!

Bấy giờ, con mới xót xa:

Tình thâm phụ-tử, ruột rà héo hon!

Những lời cha dạy, la con

Dù cha đã mất, lòng còn khắc, ghi!...''

Sao cha đành vội ra đi?

Mẹ thành góa bụa, con thì mồ côi!

Khóc cha đã đổ mồ hôi

Dầm mưa, dãi nắng, chờ ''chồi trổ bông''...

Vì con, lam lũ ngoài đồng

Rau, cà, khoai sắn* cha trồng nuôi con!!!

Đêm nay, ngồi dưới trăng non

Tóc đen chớm bạc, lòng còn thơ ngây:

Lời cha như vọng quanh đây!

Mất cha, nhớ thuở sum vầy năm xưa!!!

 

Đức Quốc, 25.3.96

Phan văn Phước

* Sắn: khoai mì ở miền Nam.

 

 

http://image.qdnd.vn/Upload/vietcuong/2013/5/8/4349010520130508100537281.jpg

 

Mười thương kính dâng Cha

 

Một thương cha đã sinh con!

Hai thương cha đã mỏi mòn, xanh xao!

Ba thương cha đã cần lao

Nuôi con ăn học như bao nhiêu người!

Bốn thương cha vẫn tươi cười

Cày sâu, cuốc bẫm, chai mười ngón tay!

Năm thương cha đã hăng say

Tăng gia sản xuất tối ngày chưa thôi!

Sáu thương cha đổ mồ hôi

Ngoài bàu bủa lưới cho nồi canh ngon...!

Bảy thương cha đã la con

Cho con chăm học, không còn ham chơi!

Tám thương dưới ánh sao trời

Cha còn chẻ lạt rã rời tay chân!

Chín thương cha đã ân cần

Kính yêu, đùm bọc mẫu thân tới già!

Mười thương cha chạy bôn ba

Tìm mua vật liệu xây nhà cho con!

Tình thương Phụ-Tử vo tròn

Dù cho dương thế không còn bóng cha!

 

Phan văn Phước

 

 

 

Xem thêm...

Thơ Nguyên Sa

  • Đăng tại Thơ
  • Viết bởi

Thơ Nguyên Sa

Nguyên Sa tên thật Trần Bích Lan, sinh năm 1932 tại Hà Nội.
Du học Pháp từ thuở niên thiếu và đậu cử nhân văn chương, Nguyên Sa về Việt Nam sau hiệp định Genève năm 1954 và làm ngạc nhiên nhiều người vì khả năng xử dụng tiếng Việt tuyệt vời của ông. Ông sinh sống bằng nghề giáo sư dạy Triết và rất thành công.
Thơ Nguyên Sa trữ tình, lãng mạn, giàu nhạc điệu, chất chứa sáng tạo trong ngôn ngữ cũng như hình ảnh, đôi khi pha lẫn thi tứ triết học.
Ông sang Mỹ năm 1975 và từ đó làm báo. Ông đã từ trần ngày 18-4-1998 tại Orange County, nam California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 68 tuổi.


 

Buổi Sáng Học Trò


Trang sức bằng nụ cười phì nhiêu

Nhẩy bằng chân chim trên giòng suối cạn

Ấy là em trên đường đi buổi sáng
Trăng ở trên môi và gió ở trong hồn

Mái tóc mười lăm trên lá tung tăng
Em ném vào phố phường niềm vui rừng núi

Vẽ lên chiếc xe sơn xanh dáng thuyền trẩy hội
Cho những vườn hoa cầm đôi mắt bình yên

Gửi những cung đàn tiếng guốc khua vang
Hẹn đám mây xanh vịn cánh tay tuổi trẻ

Khoác giọng nói tin yêu vào hồn anh đóng cửa
Với biển là tay và sóng cũng là tay

Để anh trở thành hải đảo bị bao vây
Để đáy mắt san hô thêm nước ngọt

Như con dế mèn cánh đau vào buổi sáng
Nhìn theo em uống từng giọt sương hoa

Anh chợt nghe mạch đất đưới chân đi
Anh chợt nhớ trong hồn đôi cánh trắng.

Áo Lụa Hà Đông

Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
Mà mua thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa, anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỹ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe từng gia điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng, em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng, chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

Để anh giận, mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những tháng ngày trên vai buồn bỗng nặng

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Paris Có Gì Lạ Không Em ?

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em ?

Em có đứng ở bên bờ sông ?
Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa ...

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vừng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em ?

Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
Anh đàn mà chả có thanh âm
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen ?...

Tương Tư

Tôi đã gặp em từ bao giờ
Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
Kể từ gió thổi trong vừng tóc
Hay lúc thu về cánh nhạn kia ?

Có phải em mang trên áo bay
Hai phần gió thổi một phần mây
Hay là em gói mây trong áo
Rồi thở cho làn áo trắng bay ?

Có phải mùa xuân sắp sửa về
Hay là gió lạnh giữa đêm khuya
Hay là em chọn sai màu áo
Để nắng thu vàng giữa lối đi ?

Có phải rằng tôi chưa được quen
Làm sao buổi sáng đợi chờ em
Hay từng hơi thở là âm nhạc
Đàn xuống cung trầm, mắt nhớ thương

Buổi tối tôi ngồi nghe sao khuya
Đi về bằng những ngón chân thưa
Và nghe em ghé vào giấc mộng
Vành nón nghiêng buồn trong gió đưa

Tôi không biết rằng lạ hay quen
Chỉ biết em mang theo nghề thường
Cho nên đôi mắt mờ hư ảo
Cả bốn chân trời chỉ có em.

 

Tháng Sáu Trời Mưa

Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toả đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận

Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại
Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...

Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu
Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ

Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
Hãy để môi rót rượu vào môi
Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn

Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
Nếu em sợ thời gian dài vô tận

Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
Trời không mưa em có lạy trời mưa ?
Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm

Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc

Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu

 

Kim Kỳ sưu tầm

 

 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này