Không gian riêng

Không gian riêng (115)

Cười ra nước mắt với bức thư anh Tây "chém gió"

Related image

"...Nếu không đi bộ thì anh đi xe. Thành phố này người ta dùng xe máy để đi và xe hơi để khoe, vì đi xe hơi có thể chậm hơn đi xe máy rất nhiều nhưng nhiều người vẫn mua với mục đích ra “oai...”.

Image result for Hà Nội photos

 Cười ra nước mắt với bức thư anh Tây "chém gió" về giao thông Hà Nội 

Related image
 
 
Em thân yêu!
 
Anh tới Hà Nội đã được hai tuần rồi. Chắc em cũng biết, hai tuần trong đời một con người không đáng là bao, nhưng em cứ tin rằng hai tuần ở đây mang lại cho anh nhiều cảm xúc hơn hai mươi năm ở bất cứ nơi nào trên thế giới. Thế giới của chúng ta rộng lớn và kỳ lạ, và Hà Nội có cả hai đặc tính đó, đã vậy còn kỳ lạ và rộng lớn một cách vẻ vang.
Đấy là một thành phố không lớn lắm em ạ, nhưng rõ ràng ai sống ở đấy cũng tự hào. Sự tự hào này có nhiều cách diễn đạt, ví dụ như có rất nhiều món ăn kiêu hãnh mang tên Phở Hà Nội, ô mai Hà Nội, bánh Trung Thu Hà Nội… Nhưng chủ yếu người đi đường thích nói mình là người Hà Nội. Có lẽ đấy là thành phố duy nhất có người trí thức, người nông dân, người nhập cư, người vãng lai và người Hà Nội.
Sau vô lăng - Cười ra nước mắt với bức thư anh Tây 'chém gió' về giao thông Hà Nội
 
Thành phố này có một khi hậu tuyệt vời, không nóng và không lạnh, không quá nắng và cũng không quá mưa. Và có sự âm thầm rất khó tả. Nếu nửa đêm, em có dịp đi bộ trên vỉa hè, nghe rõ từng tiếng bước chân mình và nghe lá cây trên đầu xào xạc, mùi hoa sữa (rất giống sữa tươi!) bay bay, cam đoan em sẽ có một cảm giác lâng lâng đến nghẹn ngào.
Kiến trúc ở đây có cổ kính, có hiện đại, có nửa cổ kính, nửa hiện đại, thậm chí có cả sự pha trộn cực kỳ phong phú ví dụ như cái cột thì cổ kính còn cái mái thì hiện đại. Điều ấy rõ nhất ở những vùng mới xây dựng ven đê. Đến nỗi anh vô cùng hối tiếc khi ngày xưa mình đã mất tiền đến Hy lạp và đến La mã để xem các công trình. Chỉ cần đến Quảng Bá là thấy tất cả.
Related image
Anh hay lang thang một cách hào hứng trên những con phố cổ ở trung tâm. Lang thang bằng đôi chân của mình vì đấy khéo là cách tốt nhất để nhẩy, để chạy, để nhón gót hoặc để luồn lách qua đủ các thứ xe cộ, quang gánh, hàng quán la liệt, phong phú, rực rỡ, lộn xộn, lơ lửng ở tứ phía.
Related image
Em sẽ không khi nào tưởng tượng nổi người ta có thể chất nhiều thứ đến thế và trưng bày nhiều thứ đến thế trên một vỉa hè nhỏ hẹp đến thế. Nếu anh là chủ một con tàu vượt đại dương, anh thề sẽ mời một người dân Hàng Ngang hay Hàng Đào làm thuyền trưởng vì ông ta có thể xếp một triệu khách lên một con tàu có sức chở một trăm người.
 
Image result for hanoi photos
Tuy đi lại vất vả như thế, anh không khi nào thấy mệt em yêu ạ, vì chỉ cần di chuyển vài mét là anh có thể ngồi xuống, nghỉ ngơi ở một quán nước trà trên vỉa hè. Ai cũng tưởng trà đạo của Nhật là vô địch. Họ nhầm. Trà chén ở Hà Nội đúng mới là một tôn giáo thực sự.
Related image
Từ thanh niên đến ông già, từ ông xích lô đến ngài tiến sĩ đều có thể cầm cái chén bé xíu trong tay, ngồi cả ngày và uống kiên nhẫn từng giọt trà một (bởi nếu không uống từng giọt thì chả có cách nào ngồi lâu tới vậy!). Khi ngồi xuống đấy, qua các câu chuyện khách khứa trao đổi với nhau, anh cũng biết được toàn bộ tình hình Trung Đông, giá vàng, giá đô la, ai sắp làm tổng thống Mỹ và ai sắp trở thành hoa hậu. Rõ ràng đấy không phải là một quán nước thông thường, mà là những trạm phát thanh, do những người thành thạo, có tâm huyết đảm nhiệm một cách tình nguyện. Thậm chí, anh còn tin rằng, nếu em phản bội anh, đi với kẻ khác tại Paris, thì chỉ cần ngồi ở một quán nước vỉa hè anh cũng biết, vì chỗ này có đủ mọi tin tức trên đời, đã thế còn lan truyền cực nhanh.
Sau vô lăng - Cười ra nước mắt với bức thư anh Tây 'chém gió' về giao thông Hà Nội (Hình 2).

Muôn màu bức tranh giao thông thủ đô. Ảnh N.L

Nếu không đi bộ thì anh đi xe. Thành phố này người ta dùng xe máy để đi và xe hơi để khoe, vì đi xe hơi có thể chậm hơn đi xe máy rất nhiều nhưng nhiều người vẫn mua với mục đích ra “oai”.
Anh không nhớ “oai” dịch ra tiếng Anh như thế nào nhưng ở tiếng Việt, từ ấy rất quan trọng. Tuy “oai” không phải thức ăn, không phải nước uống, càng không phải quần áo nhưng nhiều người thà không ăn, thà không uống, thà không mặc quần áo chứ cương quyết không “oai”. Họ có khả năng dành dụm, tích cóp, phung phí bất tận cho “oai” chứ không cho bất cứ gì khác.
Image result for hanoi photos
Đi xe máy ở Hà Nội, theo anh, quan trọng nhất không phải cần biết luật giao thông, mà chỉ cần biết bấm còi và không giật mình khi nghe đứa khác bấm còi. Ngày đêm, tiếng còi xe vang vang trên từng góc phố, từng hàng cây, từng con đường, trở thành một bản nhạc hùng vĩ, bất tận. Anh có cảm giác bây giờ mà hạ cánh xuống Paris không nghe tiếng còi nữa, anh sẽ nghĩ đấy là một thành phố ma. Cũng như tất cả các thành phố hiện đại khác, ở Hà Nội có kẹt xe, và cũng như tất cả người dân khác, khi kẹt xe người ta phải nhăn nhó. Nhưng với tính sáng tạo bẩm sinh và khả năng nhanh nhẹn cao độ, dân Hà Nội lúc kẹt xe không ngồi im đọc sách hoặc cầu nguyện.
Related image
Họ phi lên vỉa hè, phi vào các ngỏ nhỏ và nếu có thể "phi" lên cả ngọn cây. Ai cũng phi và ai cũng tìm cách lách nhanh hơn người khác cho nên sự kẹt xe thường được tự giải quyết rất gọn gàng. Anh đặc biệt thích những lúc trời mưa, khi mà ngồi trên xe máy nước ngập ngang đùi, thỉnh thoảng có cảm giác một chú cá chạm vào chân, chưa khi nào ở trong thành phố mà anh gần thiên nhiên đến thế. Đã xuất hiện những tin đồn khi phố thành sông, có nhiều người đi làm về chỉ cần rũ ống quần là có nửa ký cá rơi ra, không cần mua ở chợ. Những người may mắn còn vớ được cả lươn. Còn ếch nhái thì nhiều vô kể. Nhưng ếch nhái thì tính làm gì? Kỷ niệm sâu sắc nhất khi ở đây có thể xảy ra rất hồn nhiên, rất bất thình lình và rất đời thường lúc ta đến các tiệm ăn. Hà Nội có rất nhiều tiệm ăn, và có nhiều món ngon khủng khiếp, được chế biến cầu kỳ, truyền từ đời nọ sang đời kia.
 
Nếu như ở châu Âu, tới tiệm ăn phải đặt chỗ trước thì ở Hà Nội chỉ cần phải chuẩn bị tinh thần. Ở các tiệm ăn này, tiền bạc không là gì cả, chỗ ngồi không là gì cả, khách khứa cũng không là gì cả mà bà bán hàng là tất cả. Bà ấy có thể tươi cười (điều này khá hiếm) bà ấy có thể hầm hầm và mắng mỏ xa xả (điều này khá thường xuyên). Khách ăn không hề tự ái, và cũng không được tự ái bởi không ăn thì “biến” để đứa khác ăn.
 
Nhân tiện nói thêm "biến" là một từ rất phổ biến ở đây. Ta có thể bị kẻ khác hô “biến” ở bất cứ chỗ nào, kể cả lúc chia tay với người yêu. Nhưng chắc em cũng hiểu, phần lớn anh không biến vì anh đâu phải là thần thánh, anh chỉ đứng sững sờ.
Sau vô lăng - Cười ra nước mắt với bức thư anh Tây 'chém gió' về giao thông Hà Nội (Hình 3).

Một góc Hà Nội. Ảnh N.L

Tất cả những chi tiết ấy chỉ chứng tỏ ẩm thực Hà Nội cực kỳ tinh tế và ngon miệng. Nó tinh tế đến mức để thưởng thức nó, khách hàng sẵn sàng hy sinh tiền bạc, thời gian, sức lực và đôi lúc cả danh dự của mình. Những món ăn này đã vượt lên trên những giá trị thông thường, trở thành thiêng liêng đến mức mọi thứ khác đứng cạnh đều trở nên tầm thường.
 
Nếu ở Paris, sau khi dùng bữa, hai đứa mình gọi hai cốc cà phê thì ở Hà Nội, hai đứa có thể ra “trà chanh chém gió”. Điều phi thường là thứ nước ấy chả có trà cũng chả có chanh. Nó có gì thì quỷ sứ cũng không biết nhưng ai uống cũng vung tay chém vào không khí trên vỉa hè khiến muỗi bay tán loạn. Ở các quán trà chanh này nếu anh có bảo mình là Tổng thống Pháp chắc cũng có người tin và nếu không tin cũng chả ai cười, vì ở đây mọi người đều có chức vụ cao hoặc quen với ai đó chức vụ cao.
Related image
Nói tóm lại, sau một ngày đi bộ, đi xe, ăn uống và chém gió, anh đã cảm thấy nhịp sống trẻ trung, say sưa, đầy sôi động của Hà Nội. Và anh nghĩ mình rất khó xa nơi đây, mình yêu nó từ lúc nào như yêu một cô gái dễ thương, vừa đỏng đảnh, vừa ngây thơ vừa phá phách, vừa nhí nhảnh vừa cau có, quyến rũ vô cùng.
 
Anh hy vọng em bỏ hết mọi thứ, bay sang đây với anh, và hai đứa sẽ nắm tay nhau đi dưới hàng cây, để hoa sấu (tên một loại hoa sinh ra quả vừa ngọt vừa chua) rơi lên tóc.

Anh của em,
Pie.
 

   Minh Châu sưu tầm   

Related image
Xem thêm...

KỶ NIỆM 60 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG SAO MAI ĐÀ NẴNG 1958 - 2018

 

KỶ NIỆM 60 NĂM


NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG

 

 

TRUNG TIỂU HỌC SAO MAI ĐÀ NẴNG


1958 - 2018

 

Người Sáng Lập

 

Trường Trung Tiểu Học Sao Mai :


Đức Cha Giuse Lê Văn Ấn - Nguyên Giám mục Tiên Khởi Giáo phận Xuân Lộc

Là Linh mục Tổng Đại Diện Giáo phận Đà Nẵng khi thành lập trường.

Ngài Sinh tại Bình Định: 10/9/1916 Linh Mục tại Roma: 10/4/1944

Giám Mục tại Đà Nẵng: 9/1/1966

Chấp chánh giáo phận: 13/1/1966 Tạ thế tại Sài Gòn: 17/6/1974

An táng tại Tòa Giám Mục: 22/6/1974 Khẩu hiệu Giám Mục: "Occide et Manduca"

Tiểu sử Giám mục Giuse Lê Văn Ẩn

Ngày 09-01-1966, Cha Giuse Lê Văn Ấn được tấn phong Giám mục tại nhà thờ Chính Toà Đà Nẵng với khẩu hiệu: “Hãy giết đi mà ăn”. (Cv.10,13)

Giám mục Giuse Lê Văn Ẩn sinh ngày 10 tháng 9 năm 1916 tại giáo xứ Thác Đá Hạ, Bồng Sơn, Bình Định. Ông sinh ra trong một gia đình khá đông con gồm 9 trai và 3 gái. Cha là Lê Đồ, người từng tháp tùng Giám mục Đông Đàng Trong (Quy Nhơn) Cuénot (Thể) trong thời gian cấm đạo gắt gao dưới triều Tự Đức. Mẹ ông là bà Đào Thị Sự.

Năm lên 13 tuổi, tức năm 1929, ông vào Tiểu chủng viện của giáo phận Quy Nhơn ở Làng Sông (tỉnh Bình Định). Khoảng năm 1935-1936, thầy Giuse.Lê Văn Ấn lên Đại chủng viện Quy Nhơn. năm 1938 Thầy Giuse. Lê Văn Ấn được Giám mục Tardieu chọn đi du học tại Trường Truyền giáo Roma.
Ngày 10 tháng 3 năm 1944, ông được truyền chức Linh mục tại Roma, do Hồng y Fumasoni Biondi chủ lễ. Và sau đó Ông đã tốt nghiệp Tiến sĩ Thần học tại Rôma, Cử nhân Kinh tế Chính trị tại Pháp và cử nhân Văn chương tại Luân Đôn Anh.

Năm 1947, ông về nước phục vụ giáo phận, được bổ nhiệm Chính xứ An Ngãi Tây, tỉnh Quảng Nam. Năm 1955, ông được thuyên chuyển ra Đà Nẵng, lần lượt giữ những chức Chánh xứ Hạt trưởng Đà Nẵng sau đó là Bề trên Đà Nẵng.

Đến năm 1963, Tòa thánh thiết lập Giáo phận Đà Nẵng gồm phần lãnh thổ tách ra từ giáo phận Quy Nhơn. Giám mục Phêrô Maria Phạm Ngọc Chi làm Giám mục chính tòa, đã cử linh mục ông giữ chức Quản lý (lâm thời) giáo phận Đà Nẵng. Năm 1963. Ông là người đã sáng lập và giữ chức Hiệu trưởng trường Trung học Tư thục Sao Mai Đà Nẵng, là một trong những trường lớn ở Đà Nẵng.

Ngày 14 tháng 10 năm 1965, Tòa thánh quyết định lập Giáo phận Xuân Lộc, tách ra từ Tổng giáo phận Sài Gòn. Linh mục Giuse Lê Văn Ấn được bổ nhiệm Giám mục chính tòa giáo phận mới. Lễ tấn phong Giám mục cử hành tại Đà Nẵng ngày 9 tháng 1 năm 1966 do Khâm sứ Salvator Asta chủ phong, hai Giám mục Phạm Ngọc Chi và Hoàng Văn Đoàn phụ phong.
Vào năm 1966, ông thành lập Tiểu Chủng viện Thánh Phaolô.

Giám mục Giuse Lê Văn Ấn còn kiêm nhiệm đặc trách Tổng Tuyên úy Công giáo Quân đội Việt Nam Cộng hòa.
Sau nhiều ngày bị bệnh nặng, ông từ trần tại Tổng y viện Cộng Hòa Sài Gòn (nay là Viện Quân y 175) ngày 17 tháng 6 năm 1974, thọ 58 tuổi, an táng trong hoa viên Tòa Giám mục Xuân Lộc.

Cha sở Giuse Lê Văn Ấn là một người cũng từng du học tại Rôma , nên Ngài rất tâm đắc với việc xây dựng một trường Trung học Đệ nhị cấp hiện đại . Nhưng tiền ở đâu? Phong trào bấy giờ là Xổ số Tombola.
“Tombola giúp việc Kiến-thiết trường Trung- học Công- giáo Đà-nẵng. Cha Lê-văn-Ân vừa được phép nhà cầm-quyền cho tổ- chức một cuộc xổ số với 500.000 vé. Số độc-đắc sẽ được một vật đáng giá 500.000 đồng. Mục-đích là để giúp việc Kiến-thiết một Trường Trung-học tư-thục nam sinh cho các con em bất phân tôn-giáo. Lối tháng 3 sẽ phát-hành và ngày 15-8-58 sẽ mở số.”

Trên khoảng đất rộng một hecta, gần Cổ Viện Chàm và sông Hàn, một ngôi trường cao tầng được khởi công xây dựng. Ngày 30 - 5 - 1959 lúc 16 gìờ Đức Cha Phêrô Maria “khánh Thành Trung Học Sao Mai tại Đà Nẵng ... một trường Trung học lớn và đẹp vào hạng nhất miền Trung’’.

Ngày Tổng Khai giảng Trung học Đệ Nhị Cấp Sao Mai Đà Nẵng niên học 1959-1960 là ngày 18 tháng 9 năm 1959.

"Nhân dịp năm mươi năm Ngày Khai Giảng khóa Đầu Tiên của Trường Trung Tiểu Học Tư Thục SAO MAI Đà Nẵng ( 1959-2009)và kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam,tôi xin gởi đến Quí vị,Quí Thầy, Cô và các em học sinh của Trường SAO MAI lời chúc mừng tốt đep nhất."

 

Tiểu Sử và hoạt động của

Linh Mục Anthony Vũ Như Huỳnh

 

Linh mục Vũ Như Huỳnh

(6/12/1930-3/12/1990)

Linh Mục Anthony Vũ Như Huỳnh sinh ngày 12 tháng 6, 1930 tại Hà Nội. LM Vũ Như Huỳnh qua đời vào ngày 12, tháng 3, 1990 tại Philadelphia, Hoa Kỳ, sau một cơn bạo bịnh.

LM Vũ Như Huỳnh (Thụ Phong LM vào ngày 21, tháng 12, 1959), sau thời gian thụ phong, được LM Bề Trên Trịnh Hoài An chuyển về làm phụ tá LM chánh xứ Đà Nẵng và phụ giúp LM Hiệu Trưởng Lê Văn Ấn từ Niên Học 1962. Đến năm 1965, LM Lê Văn Ấn được toà thánh ROME cử về làm Giám Mục cai quản Địa Phận Xuân Lộc, cho nên LM Phạm Năng Tỉnh được BỘ GIÁO DỤC cử làm Hiệu Trưởng thay thế Hiệu Trưởng Lê Văn Ấn. Trong thời gian này LM Hiệu Trưởng Phạm Năng Tính đang giữ chức vụ GIÁM HỌC CHỦNG VIỆN QUY NHƠN / BÌNH ĐỊNH), do đó LM Vũ Như Huỳnh chính thức đại diện thường trực cho LM Hiệu Trưởng Phạm Năng Tính điều khiển trường Trung Học SAO MAI (1965 - 1975). [Ghi chú: Đoạn này chép lại theo lời của Thầy Phạm Ngọc Vinh]

Bên cạnh việc điều hành trường Sao Mai, LM Vũ Như Huỳnh còn phụ trách dạy Pháp Văn cho các lớp ban A và B. Đối với LM Vũ Như Huỳnh ngoài việc dạy những môn học chính thì việc dạy kèm thêm công dân giáo dục, nhân cách làm người, sự chân thật, tình yêu gia đình, tình yêu tổ quốc, lòng bác ái và tinh thần đồng đội đều được đề cao trong các môn học. Đối với LM Huỳnh đã là người con Sao Mai thì phải có lòng nhân ái cho nên LM Huỳnh đã luôn luôn khuyến khích tất cả học sinh SM tham gia vào những công tác cứu trợ nạn lụt miền trung trước đây.

Vì những biến cố thời cuộc của đất nước, vào năm 1975 LM Vũ Như Huỳnh đã rời quê hương Đà Nẵng đến trại tị nạn Fort Indianatown Gap, tại tiểu bang Pennsylvania, Hoa Kỳ. Sau đó Ngài định cư tại nhà thờ Sait Francis De Sales Parish tại Philadelphia, Pennsylvania. LM Vũ Như Huỳnh nhận trách nhiệm chánh Xứ hướng dẫn cộng Đồng Công Giáo Người Việt tại Philadelphia. Bên cạnh việc tu tập và hướng dẫn giáo dân người Việt, LM Vũ Như Huỳnh luôn luôn thể hiện lòng nhân ái. Với chiếc xe củ kỷ, LM Huỳnh đã bỏ rất nhiều thời giờ đi thăm hỏi và giúp đỡ bất cứ người Việt nào mới đến định cư tại PA.

Đã 20 năm sau khi LM Vũ Như Huỳnh qua đời, một điểm đặc biệt mà đồng bào Công Giáo tại Philadelphia thường hay nhắc đến khi tưởng nhớ đến LM Vũ Như Huỳnh. Thời gian năm 75 chúng ta chưa có internet văn minh như bây giờ nên vấn đề tìm đường để thăm hỏi, giúp đỡ mọi người cũng rất khó khăn trong thành phố Philadelphia rộng lớn, chỉ với chiếc bản đồ đơn sơ mua được tại Gas Station (tiệm bán xăng) mà Cha Huỳnh đã tìm được mọi người để giúp đỡ mà không bao giờ lạc đường.

Điều đáng ghi nhận lòng bác ái của LM Vũ Như Hùynh, từ năm 1975 đến nay, những trẻ sơ sanh và các em nhỏ của những gia đình người Việt sống tại Pennsylvania có nguồn lợi tức thấp đều được nhận trợ cấp thêm của chính phủ về sữa, tả, thuốc men, làm răng và thực phẩm cũng do bàn tay của LM Vũ Như Huỳnh đóng góp với Maryan Cianci (Maryan là sinh viên y khoa tại Thomas Jefferson University và bạn học cùng phòng nội trú của MN). Maryan tìm đến những buổi lễ của cha Huỳnh vì yêu thích những bài thánh ca tiếng Việt, từ đó cô nhận ra những sự thiếu thốn của người VN tị nạn đi làm lương thấp, bảo hiểm không đài thọ đầy đủ. Maryan xin LM Vũ Như Huỳnh giúp Maryan trong việc kêu gọi Mayor của thành phố Philadelphia giúp đỡ người Việt tị nạn lúc bấy giờ. LM Vũ Như Huỳnh đã không quản ngại những khó khăn, tích cực hoạt động với Maryan. Nhờ thế không những được sự đồng ý của Mayor Philadelphia mà còn của thống đốc tiểu bang nữa.

Ngoài ra các trẻ em dưới 12 tuổi thuộc gia đình có mức income thấp và sống tại Philadelphia đều được làm răng và khám bịnh miễn phí tại Thomas Jefferson Hospital trong thời gian đó.

LM Vũ Như Huỳnh qua đời sau cơn bạo bịnh, tang lễ được cử hành tại nhà thờ Sait Francis De Sales Parish, Philadelphia với sự hiện diện đông đảo của cộng đồng người Việt. Sự ra đi của Cha đã để lại cho rất nhiều người Việt Nam chúng ta sống tại Philadelphia và các vùng ngoại ô với muôn vàn thương tiếc.

Nhân ngày giỗ 20 năm của Cha, con kính xin được nhắc đến những hoạt động của nhân ái của Cha. Nguyện xin hương hồn của Cha được an nghĩ đời đời nơi nước Chúa và luôn soi sáng những tâm hồn cựu học sinh Sao Mai chúng con.

Amen, Minh Nghĩa

khungtroisaomai ( 2010)

Ban Giám Đốc và Giáo Sư Trường Sao Mai

 

KỶ NIỆM NĂM THÁNH MẪU 1958

NGÀY ĐẶT VIÊN ĐÁ ĐẦU NIÊN 31-5-1958

 

Bài viết của Thầy Ngô Khôn Liêu :

 Đối diện với dòng sông Hàn lãng đãng nên thơ,trên khoảng đất rộng một hecta của một không gian thoáng đạt,trước một di tích văn hóa,lịch sử dân tộc Cổ viện Chàm có một không hai ở Đông Nam Á dược xây dựng gần 100 năm với tên gọi trược đây là Bảo Tàng Henri Parmentier,bên trái là Chùa An Long (1)cổ kính với nguồn gốc trên 500 năm của truyền thống Phật Giáo,bên trái là Nhà Thờ Chính Tòa uy nghi,kỳ vĩ mà người dân Đà Nẵng các thế hệ trước quen gọi một cách thân thiết là Nhà Thờ Con Gà,xa xa sau lưng là Nghĩa Trang Tourane,nới yên nghỉ ngàn đời của các tưóng sĩ yêu nước trong phong trào chống giặc ngoại xâm thế kỷ XIX…Một ngôi trưòng cao tầng bề thế được đặt viên đá đầu tiên để khởi công xây dựng vào ngày 31-5-1958.

Đó là trường trung học Sao Mai Đà Nẵng.Trong dịp khánh thành Đức Cha Phêrô Maria Phạm Ngọc Chi đã ngõ lời chào mừng “Trung học Sao Mai tại Đà Nẵng…một trường trung học lớn và đẹp vào hạng nhất miên Trung” lúc bấy giờ. 


Ngày tổng khai giảng Trung học Đệ nhị cấp Sao Mai Đà Nẵng năm học 1959-1960 là ngày 18 tháng 9 năm 1959 với sự hiện diện của LM Bề Trên Trịnh Hoài An,LM Hiệu Trưởng sáng lập Lê Văn Ấn,với sự tham dự của đại diện chính quyền thị xã Đà Nẵng,đại diện Nha Học Chính,Quí vị Ty,Sở trưởng,Quí vị hiệu trưởng các trường bạn,quí vị ân nhân góp phần xây dựng trường cùng đông đảo đồng bào,phụ huynh và học sinh Đà Nẵng – Quàng Nam 


Trước dây so với các trường trung học khác,Sao Mai Đà Nẵng là trường trung tiểu học trẻ,được ra đời trong điều kiện hoàn cảnh rất mới mẻ ngay từ sau Hiệp định quốc tế Genève 1954 ( Các lớp tiểu học và các lớp Đệ nhất cấp:thất,lục,ngũ ,tứ của trường Sao Mai sơ khởi,thực ra đã hoạt động từ năm học 1954-1957 và tiếp tục phát triển lên đệ nhị cấp từ khi bắt đầu xây dựng một ngôi trưòng khang trang ,đồ sộ vào giữa năm 1958 và vẫn hiện hữu đên hôm nay,không mảy may đổi thay mặc dù tên trường đã hai lần thay đổi.Vì thế,lúc bấy giờ nhà trường còn rất nhiều khó khăn về mọi mặt.Nhưng vượt lên trên những khó khăn đó,Trường Trung học Sao Mai Đà Nẵng ( từ năm 1958-1975) trong 17 tuổi đời còn son trẻ của mình,đã phấn đấu vươn lên và có những bước trưởng thành đáng khích lệ. 

Ngày 1 tháng 6 năm 1974,theo thông lệ hàng năm,Trường Trung Tiểu học Sao Mai Đà nẵng đã tổ chức trọng thể Lễ Kỷ Niệm 15 năm ngày khai giảng khóa đầu tiên và Lễ Phát thưởng cuối năm học vào lúc 9 giờ sáng tại Hội trường Trưng Vương Đà Nẵng với các con số thống kê vô cùng phấn khởi:Trường có 65 phòng học,25 lớp tiểu học,54 lớp trung học Đệ nhất và Đệ nhị cấp.Sĩ số học sinh toàn trường cả nam lẫn nữ lúc bấy giờ là 5094 em.(2) 


Qua các kỳ thi vào Đệ thất công lập,Đệ tam công lập và Tú Tài bán phần,Tú Tài toàn phần cũng như các Phân khoa Đại học,thành tích đỗ đạt của các em học sinh Sao Mai với một tỉ lệ khả quan đã làm cho phụ huynh trong thị xã Đà Nẵng và khắp tỉnh Quảng Nam nức lòng vui sướng và vô cùng tin tưởng:Tin tưởng vào tôn chỉ giáo dục của nhà trường,tin tưởng vào lề lối và phương pháp giảng dạy của tập thể giáo viên,giáo sư,nên đã hân hoan đưa con em đến thụ giáo tại ngôi trường Sao Mai này,nơi mà chúng ta đã chuyên cần học tập,tận tâm dạy dỗ,cùng chung vui sống. 


Nét nổi bật nhất của Sao Mai Đà Nẵng là nhờ sự tín nhiệm của đông đảo phụ huynh học sinh đã gởi gấm con em cho trường Sao Mai đào tạo và nhà trường đã dạy dỗ và rèn luyện được những “thế hệ” học sinh ưu tú,có phẩm chất đạo đức,có năng lực sáng tạo,có kiến thức chuyên môn.Sự hiện hữu của chúng ta khắp nơi trong nước và hải ngoại,qua hiệu quả công tác tại nhiều cơ quan,xí nghiệp ,công ty,ban,ngành khác nhau hôm nay,đã nói lên sự thành công của cuộc đào tạo ấy. 


Với những thành quả của Trường Trung học Sao Mai Đà Nẵng đã góp phần đáng kể vào việc phát triển sự nghiệp giáo dục của quốc gia,xứng đáng với niềm tin của Lãnh đạo ngành Giáo Dục các cấp,từ trung ương đến địa phương,đồng thời đáp ứng lại đúng mức những ước vọng tha thiết của quảng đại phụ huynh học sinh lúc bấy giờ.Điều này cho phép tôi khẳng định Trường Trung học sao Mai Đà Nẵng đã có một Vị Thế Xứng Đáng Trong Lịch Sử Giáo Dục Nước Nhà.Thành lập vào cuối thập niên 50 của thế kỷ XX,và hiện nay chúng ta đang đưng giữa năm thứ 9 của một thiên niên kỷ mói,Trường Sao Mai Đà Nẵng vẫn hiện hữu,nhưng rồi đây trong tương lai rất gần,do sự phát triển tất yếu của thành phố và sự hội nhập lớn mạnh của xã hội nước nhà,tuy ngôi trường không còn trên khoảnh đất khoáng đạt này nữa,nhưng Trường Sao Mai bằng tường đồng vách sắt sẽ tồn tại mãi mãi trong tâm khảm của mỗi con người xuất thân từ trường Sao Mai cho đến lúc tàn sanh. 

Xin nguyện cầu Sao Mai ngôi cao sẽ tiếp tục soi sáng con đường chúng ta đi. 

Ngô Khôn Liêu 
Đà nẵng ,ngày 1.11.2009 

(1):Chùa An long có trước đời vua Lê Thánh Tôn,tên chùa thưở ấy là chùa Long Thủ.Năm 1992 chùa được nhà nước cấp bằng công nhận là Di Tích Lịch Sử Quốc Gia. 
(2)các con số thống kê trong Lễ kỷ niệm và Phát thưởng này được ghi theo tài liệu ;”Sao Mai Đà Nẵng,Nhớ Mãi Một Ngôi Trường” của LM An tôn Nguyễn Trường Thăng.

 

- Niên học 1957-1959: Các bạn Nguyễn Hữu Nhật và Phạm Quốc Sử theo học các lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ (1957-1958 & 1958-1959 ) tại ngôi trường của SAO MAI, trong khuôn viên ngôi trường Đệ Nhị Cấp mới xây và lên cấp.

1) Danh Sách Qúy Vị Hiệu Trưởng, Giám Học, Phụ Tá Giám Học,

Tổng Giám Thị và Ban Giám Thị Trường Trung Học Sao Mai (1959 - 1975).

 

-Ban Cố Vấn: GM Pherô.Maria Phạm Ngọc Chi LM Bề Trên Trịnh Hoài An

-Hiệu Trưởng Sáng Lập kiêm Hiệu Trưởng: LM Giuse LÊ VĂN ẤN (1959-1965)

-Hiệu Trưởng kế tiếp: LM Phạm Năng Tính (1965-1975)

-Đại Diện Hiệu Trưởng: LM Anthony VŨ NHƯ HUỲNH (1965 -1975) Giám Học (1959- 1965): Phạm Ngọc Vinh (tự Hoàng Vinh)

-Giám Học (1965 -1969): LM Nguyễn Duy Lượng

-Giám Học (1967 -1969): Thầy Võ Anh Phong

-Giám Học (1969 -1970): Thầy Nguyễn Minh Thành

-Giám Học (1970 - 1975): Thầy Trần Công Ngạn

-Phụ Tá Giám Học: Lê Văn Thế, Nguyễn Văn Ngọc

-Tổng Giám Thị : Nguyễn Khắc Tuấn, Hoàng Xuân Nghiêm, Đỗ Văn Nghiêm (Niên Khóa 1968 - 1970), Huỳnh Kim Long (1970), Nguyễn Tiến Toàn, Trần Minh Sơn, Thầy Tùng (không nhớ họ, 1974 - 1975).

-Ban Giám Thị: Nguyễn Minh Thành, Nguyễn Thanh Ngọc, Nguyễn Trí Phương, Vũ Minh Toàn, Trần Minh Sơn.


2) Danh sách các Thầy Cô Trung Học Đệ Nhất Cấp và Đệ Nhị Cấp:

 

-Môn Công Dân Giáo Dục: Phạm Ngọc Vinh, Phạm Văn Hoạt, Hoàng Xuân Nghiêm, Tu sĩ Phạm Minh Thiện, Nguyễn Văn Chu, Nguyễn Kiến Toàn, Trần Minh Sơn.

-Môn Vạn Vật: Phạm Xuân Hương, Hà Công Bê, Lê thị Kim Cương, Phạm Thị Tuyết,Dương Ngọc Tạo, Trần Minh Thiện, Lê Thị Bích Thuận, Trần Thị Diệu, Nguyễn Văn Ngọc, Nguyễn Thị Na.

-Môn Việt Văn: Lê Hữu Mục, Lê Chương, Trần Đình Quân, Nguyễn Văn Tường, Nguyễn Công Thuần, Hoàng Xuân Nghiêm, Tôn Thất Chân Tu, Trần Minh Thiện, Dương Ngọc Tạo, Ngô Khôn Liêu , Nguyễn Văn Tường, Phạm Minh Thiện.

-Môn Toán: Nguyễn Tàu, Vĩnh Linh, Trần Đại Tăng, Lê Quang Văn, Nguyễn Ngọc Thanh, Lưu Như Hải, Lê Văn Ngãi, Trần Tế, Nguyễn Ngọc Tâm, Võ Văn Thanh, Nguyễn Thuật, Vũ Ngọc San, Nguyễn Nguyên, Trần Văn Anh, Võ Văn Thông , Phùng Văn Bộ, Phan Thanh Kế, Lê Nhựt Sanh.

-Môn Lý Hoá: Hồ Sĩ Hùng, Ngô Hào, Lê Văn Thôi, Nguyễn Đắc Lợi, Phạm Xuân Tú, Nguyễn Văn Pháp, Nguyễn Thanh Sơn, Lê Văn Nghĩa, Vũ Ngọc San, Trương Hồng Minh, Phạm Ngọc Cẩm, Lâm Thanh Bích, Phan Thanh Kế , Nguyễn Kim Ngân, Nguyễn Kim Hưng, Nguyễn Văn Ngọc, Tôn Nữ Tiểu Oanh.

-Môn Sử Địa: LS Trương Thị Thủy, LS Lê Văn Sanh, Nguyễn Minh Thành, Đỗ Viết Lê, LM Trần Quang Châu, Nguyễn Đức Cung , Huỳnh Kim Long, Nguyễn Thanh Ngọc, Nguyễn Vĩnh Trung, Nguyễn Thị Hường.

-Môn Triết học: Đoàn Đức Triệu, Nguyễn Vũ Uyên, Nguyễn Lương Hiền, Phạm Văn Hoạt, Tư Khiêu , Nguyễn Văn Chu.

-Môn Anh Văn: Tạ Quốc Bảo, Phạm Văn Hoạt, LM Đinh Mạnh Phú, Lưu Như Hải, Charles Chen, Hoàng Ngân Hà, Tu sĩ Nguyễn Minh Thành, Lê Cần, Lê Đại Hiền, Chu Văn Hiền, Đinh Công Hạnh, Phạm Minh Thuý, Nguyễn Trung Thành, Vũ Thanh Phú, Văn Thanh Phú, Lê Văn Phi, Hoàng Ngân Hà, Huỳnh Đức Sơn, Nguyễn Văn Lạc, Trần Thị Yến, Cát Văn Uẩn, LM Hoàng Xuân Nghiêm, Huỳnh Sơn Đức.

-Môn Pháp Văn: LM Vũ Như Huỳnh, LM Nguyễn Văn Trợ, Trần Minh Sơn, Trần Văn Thông, Phạm Ngọc Tuân, Huỳnh Mai Trác, Lê Văn Nhạc, Đặng Phúc Nguyên, Trần Đình Thanh Lam.

-Hội Hoạ: Thái Tú Bình.

-Âm Nhạc: Lê Trọng Nguyễn, Phạm Thế Mỹ, Thầy La Gia Am ( thuộc gia đình Nhạc Sĩ LA HỐI, Trần Thị Mộc Lan, Nguyễn Thị Diệu, Nguyễn Văn Đờn, Vũ Mạnh Cương,Lê Văn Phi.

-Nữ Công: Sr Mai Khôi.

Gia Đình SAO MAI luôn luôn ghi nhớ Thầy Tổng Giám Thị Nguyễn Khắc Tuần (Tác Giả bài Hiệu Đoàn Ca "SAO MAI HÀNH KHÚC", đã từng vang lên một cách hùng hồn trong Sân Trường Sao Mai, trong các cuộc Diễn Hành Thể Thao với Trường PHAN CHU TRINH (Hiệu Trưởng: Thầy Nguyễn Đăng Ngọc) cùng trường THỌ NHƠN và của ĐỘI DANH DỰ SAO MAI do Thầy Thái Tú Bình điều khiển trong cuộc du ngoạn ĐẠI NỘI và LĂNG TẨM HUẾ /1960 - 1962).

 

Ca khúc Sao Mai Hành Khúc đã do anh Trần Đình Định

và chị Diễm Châu cùng các bạn SM thâu âm

SAO MAI HÀNH KHÚC

Nữ:

Ai đi về Đà Nẵng xa vời

Trường Sao Mai quê hương tôi dấu yêu ngàn đời

Rung rinh xinh tươi hoa lá reo cười

Chợ chiều xao xác bóng người

ĐK

 Đây thanh niên học sinh Sao Mai nối nghiệp xưa bao đấng anh tài

Nặng trên đôi vai sứ mạng người trai

Chói danh học sinh SaoMai

Điểm tô đài vinh quang mới

Tiến tới lý tưởng là nguồn sống cho muôn đời

Để làm phụ huynh hiên ngang vì tinh thần yêu quốc gia đồng tâm học chăm. Trung Nam Bắc một lòng thi đua gieo tình thắm tươi

Trường Sao Mai, học sinh Sao Mai, tay trong tay cùng tiến về phương trời mới

Tương lai vui ta có say ta có say say xưa trong chí trai, trong chí trai để danh chốn đây ngàn đời quyết không hề phai

 Nam:

Ai đi về Đà Nẵng xa vời

Trường Sao Mai quê hương tôi dấu yêu ngàn đời

Rung rinh xinh tươi hoa lá reo cười

Chợ chiều xao xác bóng người

ĐK

 Đây thanh niên học sinh Sao Mai nối nghiệp xưa bao đấng anh tài

Nặng trên đôi vai sứ mạng người trai

Chói danh học sinh SaoMai

Niệm tô đài vinh quang mới

Tiến tới lý tưởng là nguồn sống cho muôn đời

Để làm phụ huynh hiên ngang vì tinh thần yêu quốc gia đồng tâm học chăm, Trung Nam Bắc một lòng thi đua gieo tình thắm tươi

Trường Sao Mai, học sinh Sao Mai, tay trong tay cùng tiến về phương trời mới.

Tương lai vui ta có say ta có say say xưa trong chí trai, trong chí trai để danh chốn đây ngàn đời quyết không hề phai

 

Sao Mai ơi ghi nhớ cho người ân nhân

Sao Mai đến chúc mừng hân hoan

Sao Mai hưá muôn đời nhớ người

Là người dựng Sao Mai sáng tươi

Sao Mai hưá muôn đời nhớ người

Đã ngầy dựng Sao Mai sáng tươi

 

 - SAO MAI HÀNH KHÚC đầu tiên do nhạc sĩ Lê Trọng Nguyễn là tác giả (NS Lê Trọng Nguyễn nguyên là giáo sư Âm Nhạc và phụ trách Văn phòng Trung Học ĐĂNG ĐỨC TUẤN tại Tam Quan, Bình Đinh, 1947 - 1950, do Thầy Hoàng Vinh làm Hiệu Trưởng) . Sau này Thầy Nguyễn Khắc Tuần được đưa về làm Tổng Giám Thị và dạy âm nhạc thì bản SAO MAI HÀNH KHÚC do Thầy Nguyễn Khắc Tuấn sáng tác được LM Hiệu Trưởng Sáng Lập Lê Văn Ấn chấp nhận là bản Sao Mai Hành Khúc chính thức. Ghi Chú: Thầy Thái Tú Bình còn nhớ giai điệu bản Sao Mai Hành Khúc của tác giả Lê Trọng Nguyễn).

- Thầy Phạm Ngọc Vinh là Giám Học và cũng đã làm Hiệu Trưởng Trường cũng như dạy học và kiêm chủ nhiệm báo với bút hiệu là Hoàng Vinh trong thời kỳ KHÁNG CHIẾN Quảng Ngãi / Bình Định (1945 - 1954).

- Các lớp đệ 7, 6, 5 & 4 - Đệ Nhất Cấp SAO MAI hoạt động từ niên học 1954 - 1958

Ngày Khai Giảng niên khóa 1959 - 1960 

~~~~~~~~

Phần 1 Tiếp Tân

 Đại Hội Liên Trường Quảng Nam - Đà Nẵng 9-2011

 

Họp mặt Thầy Cô tại Đà Nẵng

Thầy Ngãi

Hình Thầy Trò SM họp mặt tại Đà Nẵng

 

▬▬▬▬۩ ۩▬▬▬▬

 

Tặng các em học sinh cũ trường SAO MAI Đà Nẵng

 

Trần Hoan Trinh

 

Dù trường đã biến thành đường
Nhưng ta vẫn thấy phố phường như xưa !

Sơn Chà thấp thoáng sương mưa
Một đàn chim trắng bay đùa thinh không

Mơ màng sóng vỗ Hà Thân
Đò ai lặng lẽ trôi dòng Hàn giang

Mây đùn lũng thấp Mân Quang
Thuyền về lưới dựng dọc ngang bãi chiều

Bờ sông bước nhỏ xiêu xiêu
Gió đùa áo trắng nửa yêu nửa tình

Cổ Viện Chàm vẫn im lìm
Tượng Chàm trơ mắt đứng nhìn đổi thay

Bóng thầy xa hút chân mây
Lời thầy vẫn vọng đâu đây vỗ về

Nghìn trùng vạn dặm sơn khê
Lòng học trò vẫn nhớ về trường xưa

Thuyền tình đã đổi người đưa
Nhưng hồn trường vẫn còn thừa yêu thương

Dù trường đã biến thành đường
Trong ta vẫn có ngôi trường đẹp sao !

Đà nẵng, 2015 
Một chiều đứng trên thềm Cổ Viện Chàm.

 

 

Thầy Tôn Thất Liêu (GS Trung học Kỹ Thuật ĐN) sang thăm hai Thầy tại Mỹ,

Thầy Hoàng Ngân Hà và Thầy Hương 8/18/2018

 
 
Cảm tưởng của một cựu GS Sao Mai 
 
Thầy Lưu Như Hải
 
Năm 1959 tôi hân hạnh được nhận vào ban giảng huấn THĐIC của trường Sao Mai, và năm 1965 thì được thăng lên THĐIIC sau khi tốt nghiệp đại học.
Kỷ niệm đẹp nhất mà tôi còn giữ được là từ LM Lê Văn Ấn sáng lập trường Sao Mai (sau Ngài lên Giám Mục Giáo Phận Xuân Lộc). Ngài rất nhân từ và bác ái, đã tuyển dụng tôi mặc dù tôi là người ngoại đạo, từ LM Hiệu Trưởng Vũ Như Huỳnh, một vị chăn chiên bình dị, cởi mở, luôn luôn bàn thảo với tôi trước khi Ngài giao phó cho tôi lớp nào, thậm chí Ngài còn rộng rãi cho phép tôi chọn những lớp nào tôi mong ước. Đặc biệt Ngài còn cho tôi vinh dự phụ trách môn Anh Văn SN1 những lớp ban Văn Chương đầu tiên của trường, đúng với đam mê của tôi. 
 
Kỷ niệm đẹp còn đến từ Thầy Giám Học Phạm Ngọc Vinh, từ ban Giảng Huấn mà trong đó tôi thuộc loại mới ra lò (cùng với quý Thầy Thái Tú Bình, Trịnh Hưng, Lê Hữu Thăng...)
 
Cuối cùng nhưng không phải không đẹp nhất là những kỷ niệm với đa số các em Học Sinh — nhất là các em ban Văn Chương với AV SN1, trong đó có nhiều em còn nhớ câu khôi hài của tôi: 
 
 (1) Any memory is beautiful, be it a sad one.
(2) A sick leave is not beneficial, so we should not be sick.
 
 
Thân kính chào tạm biệt đại gia đình Sao Mai. Hẹn gặp lại.
 
 
Closing remarks (after Robert Frost, The Road not Taken)
“(...) I shall be telling this with a sigh 
“Somewhere ages and ages hence
“Two roads diverged in a yellow wood,  and I — 
“I took the one less traveled by.” 
 
 
Hải Lưu
 
<♫><> <♪><♫>
 

Thầy Lưu Như Hải gửi đến GNST nhân dịp

kỷ niệm 60 năm thành lập Trường Sao Mai

 Thầy Lưu Như Hải họp mặt vùng học trò Sao Mai tại Houston

 

* ► ◄► ◄► ◄► ◄*

 

 

CHUYỆN CỔ TÍCH SAO MAI


Sẽ là con đường dẫn về quá khứ
Nếu em đứng bên sông và dõi mắt tìm
Sẽ là nhịp cầu nối những trái tim
Nếu em đứng ở cuối đường vẫy gọi

Người ta sẽ nhắc mỗi lần qua đó
…Có một ngôi trường đẹp lắm…ngày xưa…
Có những mối tình ngày ấy….rất thơ…
Chuyện tình học trò bỗng thành cổ tích
Huyền thoại ngôi trường giữa đời rất thật

Giữa nắng giữa mưa
Giữa vạn khách qua đường
Rất ngọt ngào những kỉ niệm yêu thương
Của anh, của em
Của bè bạn một thời mới lớn
Chúng ta sẽ trở về trên vuông cỏ hẹn
Dù bấy giờ chỉ những khối bê-tông

 

Vòm cổng đợi chờ sáng chiều anh đến
Ngỡ vẫn nôn nao, nhìn trộm má em hồng
Người ta sẽ kể…ngày xưa , xa lắm…
Có công viên bên khung cửa lớp thẹn thùng
Tiếng giảng bài bay lãng đãng thinh không

 

Bởi hồn em đã mộng ngoài cửa lớp
Anh sẽ về đứng ở hành lang phía trước
Giữa giờ chơi lặng ngắm áo sân trường
Dù lúc ấy giữa dòng người xuôi ngược
Hành lang xưa – chỉ vệ đá bên đường

 

Cổ tích kể rằng trên cầu thang hẹp
Anh một bên và em nép một bên
Cố tránh nhau hai bàn tay vẫn chạm
Run rẩy đầu đời niềm hạnh ngộ vô biên
Anh về từ cổng sau, em ra cổng trước
Đến ngã tư hai đứa mới gặp nhau
Góc hẹn hò Lê Đình Dương – Độc Lập
Cổ tích kể rõ ràng…
…cho mãi đến ngàn sau

 

Thượng đế thương anh, người xưa chừng cũng biết
Xây Cổ Viện Chàm – anh có chốn lang thang
Những sáng chờ em những chiều trốn học
Tượng đá đồng tình minh chứng tình anh
Không còn dãy lầu nghiêng mình đón nắng
Cũng không có công viên cặp mắt tìm lên
Nhưng còn đó những trái tim mới lớn
Vĩnh viễn đi vào cổ tích uyên nguyên….


NGUYỄN NGỌC NGHĨA

Saigon, 3/2008

 

 

Đại Hội Quảng Nam Đà Nẵng

 

 Suốt cuộc đời một người, chắc chắn ai cũng từng trải qua muôn vàn giấc mơ, có những giấc mơ gắn với thực tế hàng ngày, có những giấc mơ chỉ là ảo mộng, có những giấc mơ hoài niệm về quá khứ và cũng có những giấc mơ tràn đầy khát vọng tương lai. Nhưng có lẽ có một giấc mơ mà ai cũng từng nghĩ đến một lần- giấc mơ trở về tuổi học trò.

Tuổi học trò hay những kỷ niệm dưới mái trường luôn là những thứ gì đó rất đặc biệt và luôn khiến trái tim người ta dâng trào cảm xúc mỗi khi nhắc đến. Vâng, kỷ niệm về mái trường mãi là khúc nhạc du dương và dĩ vãng đã rời xa, tương lai của đời người thật ngắn ngủi.. nhưng người ta vẫn luôn mơ về những ngày tháng êm đềm ấy.

Trường Trung Tiểu Học Sao Mai Đà Nẵng, một ngôi trường đã được thành lập từ năm 1958 cho đến nay 2018 đã vừa tròn 60 năm. Bao nhiêu sự biến đổi thăng trầm về thời cuộc, những người con Sao Mai đang hiện diện khắp nơi trên thế giới đều hướng về với niềm hoài cảm bâng khuâng tiếc nuối khi nhắc đến hai chữ Sao Mai Đà Nẵng.. mỗi lần bạn đắm chìm trong niềm hạnh phúc trở về với tuổi học trò, quên đi bao sự bân rộn của cuộc sống, để thêm niềm vui, tin yêu và quí trọng từng phút giây hiện tại, để mỗi lần thức dậy lại thấy một ngày mai đầy tươi sáng..Vậy, bạn có bao giờ nghĩ bạn sẽ một lần chia sẻ những câu chuyện, kỷ niệm về mái trường, những kỷ niệm êm đềm vẫn rây rứt trong trí nhớ mỗi khi nghĩ về ngôi trường cũ.

 

Kim Phượng và bạn Trần Thu 12 (73-74)

Nguyễn Ngọc Quang Sao Mai NK 70-71

Đã bao năm rồi thật dài, Kỷ niệm khó quên nhất trước khi rời Sao Mai vào Sàigòn học trường Lasan Taberd năm 1971. Sao Mai là quãng thời gian khó quên nhất, là những bài Văn viết mãi không xong, là những đề Toán khó,... Em tan trường về anh theo Ngọ về thầm mến, chẳng dám tỏ tình; Mỗi lần thầy Giám Thị và Tổng Giám Thị đi qua lớp đều dọa cắt tóc tôi và Nghệ sĩ Nguyễn Văn Nghị nhiều lúc kéo xuống văn phòng cảnh cáo, nhưng tật nào chứng đó cả đám tụi nầy vẫn cố giữ tóc dài thời Hippy áo thật chật quần may ống loa dán bảng tên bằng keo thay vì phải may vào, để khi tan trường sẽ tháo ra cất vào túi để mọi người không biết là học sinh trường nào.
 
Quậy phá có nhiều khi bị Thầy Tổng giám thị bắt đứng cột cờ (nhớ cứ mỗi thứ 2 là tất cả học sinh phải ra sân nghe Cha Hiệu Trưởng Vũ Như Huỳnh thông tin và sau đó có lễ chào cờ). Cuộc sống vẫn trôi ... Lúc nào cũng vẫn là thằng học trò bé nhỏ năm xưa của Thầy, Cha Hiệu Trưởng Vũ Như Huỳnh dạy Pháp Văn, các Thầy, các Cô Sao Mai tôi luôn nhớ về kỷ niệm ngày tháng cũ trong giờ học của Thầy. Thầy cũng như Bố thứ hai của tôi, cùng làng với Bố ruột tôi ở Bắc Việt di cư vào Nam 1954, tuy đã thành tài trong cuộc sống, nhưng tôi vẫn ân hận vì chưa có dịp được đền ơn báo hiếu đối với hai người tôi yêu quí nhất đời, Bố ruột tôi và Thầy của tôi. Một giọt nước mắt cho Thầy, cho Bố, con xin vĩnh biệt Bố, Thầy, Cha Hiệu Trưởng Vũ Như Huỳnh, Thầy ơi. Không bao giờ quên công ơn giáo dục sâu nặng đáng kính của các Thầy, các Cô Sao Mai đã không ngừng dạy dỗ, bồi đắp những kiến thức và tình cảm bao la của thầy cô dành cho tôi. 
 
Trường Trung Tiểu Học Sao Mai một thời đã in dấu nơi góc đường Độc Lập và đường Lê Đình Dương ... sông Hàn đối diện những con đường bước chân tôi đã đi qua Độc Lập, Bạch Đằng, Thành Thái, Pasteur, Quang Trung, Lê Lai.. v.v.. Đà Nẵng ơi! Ôi thành phố biển thân yêu! quê hương tôi. Tôi yêu Đà Nẵng tự bao giờ.

Đi qua trường học trong giấc mơ và nhớ ngày nào gặp các Thầy Cô các bạn NK lần đầu tiên tại trường Sao Mai tưởng như thật nhưng đó chỉ là chiêm bao rất đẹp! Những ai đang sống trong cái tuổi “hồn nhiên thơ mộng” Sao Mai ấy hãy giữ cho mình những kỷ niệm thật đẹp. 

▬▬▬▬▬▬▬

Trường Sao Mai dù mất đất, mất tên nhưng sự nghiệp giáo dục của trường xưa thân yêu vẫn tiếp tục nơi các cựu học sinh mà không hiếm người công thành danh toại. Sao Mai, ngôi sao không bao giờ lặn được. Sao mai vẫn sáng mãi  đêm cũng ngày, dù mây mù, dù đêm đen, mãi mãi sáng trong lòng người và thế hệ con cháu mai sau.
 
Hội An, 19 tháng 8 năm 2009
Lm Antôn Nguyễn Trường Thăng
Giáo xứ Hội An
 
 HIỆP NHẤT - YÊU THƯƠNG - THA THỨ - PHỤC VỤ  
 
Cố Linh Mục Vũ Như Huỳnh
Hiệu Trưởng TTH Sao Mai
 

S a o  M a i  60  n ă m  n ỗ i  n h ớ  m ộ t  g ó c  đ ờ i

-----------------------------------

n g u y ễ n  n g ọ c  q u a n g    10.  2018
 
ta nhớ sao mai ký ức ngược về
trường sao mai đà nẵng dấu yêu kia
những kỷ niệm 60 nào khác trước
nụ thời gian không thể nào ngược quay
 
nhớ chạnh lòng mình vẫn gọi tên nhau
 
mưa đầu tháng 10 thuở biết thương đau
đã 60 năm vẫn cứa khoảng nhớ
ta vẫn đi dưới bóng mình tan vỡ
biển thủy chung, loang loáng mỗi mùa thu
 
sao mai gợn sóng nhớ đến bạc đầu!

Ba Anh chị em và NNQ chụp hình với Cha Huỳnh

tại Nhà Thờ Chánh Tòa Đà Nẵng (Nhà Thờ con gà)

 
Nghệ sĩ Nguyễn Văn Nghị Sao Mai 12C NK74-75 & Nguyễn Ngọc Quang (Sao Mai 12B NK71-72)
 
 
EM ĐI XEM HỘI TRĂNG RẰM
  
Sáng tác Nhạc / Nghệ sĩ : Nguyễn (Văn) Nghị
Sao Mai NK 74-75
Trình bày Ca sĩ :Như Quỳnh
  
Em Đi Xem Hội Trăng Rằm 
 
Nhân gian xem hội trăng tròn, trăng tròn mười sáu thật to.
Người ta đi đứng thật đông.
Ðêm nay là hội trăng tròn.
Em đi xem hội trăng tròn.
Áo quần hài gấm bảnh bao.
Nhìn lên trên trời ông trăng soi lên bóng em nằm nghiêng.
Ông trăng í a nằm nghiêng.
Ông trăng í a nằm nghiêng.
Í a í a nằm nghiêng.
Nhân gian í a nằm nghiêng.
Em đi em lạc lối về.
Giữa đường gặp mấy chàng trai hỏi thăm
Con đường nhà em quen ra hóa ra gần nhà.
Theo nhau đi tìm lối về.
Trăng tròn thật sáng đằng sau.
Vầng trăng khoác em áo nguyệt
Soi lên bóng em nằm nghiêng.
 
 
 
 

Hoàng Anh Dũng 12 B (74-75)

Trường Trung Học Sao Mai. Dẫu biết cuộc vui nào cũng có lúc kết thúc mà tại sao ta vẫn cứ cố gắng tìm cho mình một chút thương nhớ. Chẳng hiểu sao trong phút giây đó ta cảm thấy thật hạnh phúc. Hạnh phúc và giờ đây đã đánh đổi bằng niềm thương nỗi nhớ. Vẫn có chút hờn rỗi, vẫn có chút trách móc nhưng nhớ lắm, thương lắm và iu lắm ngày ta bên nhau... Vui... Cười... Ghét nhất là học trò Sao Mai và ghét nhất vẫn là học trò Sao Mai. Nhưng thương nhất vẫn là học trò  Sao Mai. Chắc hẳn học trò Sao Mai thì phải thế.. . Phải không...Hy vọng thời gian này sẽ kéo dài mãi mãi.

Hoàng Anh Dũng 12B (74-75)

Nguyễn Văn Công (74-75)

Nhớ ngày còn đi học Sao Mai..... Ai từng là học sinh trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng mới có thể cảm nhận được vẻ đẹp kỳ diệu của thời áo dài trắng,  quần dài xanh áo sơ mi trắng.

Nguyễn Văn Công (74-75)

Kim Phượng 12C (73-74)

Nhắc lại những kỷ niệm không thể nào quên của thời cắp sách đến trường là niềm hạnh phúc lớn của mỗi người trong đó có tôi. Nhân dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập Trường Trung Tiểu học Sao Mai (1958 – 2018), bao kỷ niệm chợt ùa về hiển hiện rõ nét như mới vừa hôm qua. Ngôi trường nay không còn nữa, thời gian hơn 42 năm từ khi phải xa rời mái trường thân yêu, có thể làm thay đổi nhiều điều nhưng những ký ức về một thời học sinh thì sẽ vẫn mãi mãi không bao giờ nhạt phai trong trái tim tôi.

Xin cảm ơn mái trường này đã cho tôi gặp được những người Thầy Cô tuyệt vời, những người bạn tốt và những bài học sẽ chẳng bao giờ quên được. Xin cảm ơn tất cả. Có lẽ tôi cũng như các bạn sẽ luôn nhớ mãi về ngôi trường Sao Mai Đà Nẵng. 

 
 
  Sao Mai Ơi...

"Trường Sao Mai quê hương tôi đấu yêu ngàn đời"... Câu hát về Trường Cũ, Người Xưa đã cho tôi nhiều xao xuyến... Nhìn lại thì các Thầy Cô, Linh Mục, và cả những bạn bè thân thương một số đã đi về cõi khác! Buồn... nhưng dù sao chúng tôi vẫn có cơ hội quy tụ laị với nhau, dù kẻ ở trời Tây, người ở phương Đông. Sông có cạn, đá có mòn... tình nghĩa anh chị em cùng trường vẫn đối với nhau đằm thắm như thưở nào. Đó là 1 niềm vui trong cuộc sống bây giờ khi thỉnh thoảng nghe các anh chị em ới nhau họp mặt Trường Cũ Tình Xưa....


Diễm Châu (Cát Đơn Sa)  9-2018

Họa sĩ Cát Đơn Sa

Trà Nha 12 C 73-74

 Sao Mai trong tôi

 Khi thôi cầm bút mực, ta cầm bút chì đi vào trường thi – Tú tài IBM 1974.  Từ đó, các bạn cùng ta xa mái trường thân yêu – Trường Trung học Sao Mai Đà Nẵng. Không  ngờ là lần chia xa vĩnh viễn .

 Năm 1971, vào đệ nhị cấp, lớp 10B, vốn thích văn thơ và ưa sinh ngữ thế mà học toán, khó khăn khắc phục. Năm tiếp theo phải xin qua lớp C. Lớp 11C tươi trẻ, vui vẻ, đẹp đẽ…Nữ sinh thì khỏi chê, mình ngồi dãy bàn gần cuối nhìn lên. Lớp đủ nhân tài, Tây đỏ, Tây đen, Việt trắng. Sĩ thì có họa Phan Xuân Hạ, nhạc Đình Anh, thi Nguyễn Miên Tịnh…Cũng tại lớp nầy, hình ảnh 11C lưu niệm bức ảnh đủ đông khuôn mặt thư sinh .

 Năm lớp 12, thầy cố vấn Nguyễn Vũ Uyên dạy môn triết học, có đấy rồi không có đấy. Riêng thầy Hoàng Ngân Hà dạy sinh ngữ Anh với English for today Book six.  Là năm thi tú tài toàn, cho dù bạn nào lười biếng, đến giờ Pháp văn thì biết thầy Thông . Có quên cũng phải nhớ, có làm bài tập kiểm tra cũng như ngồi nơi phòng thi. Khi được gọi lên bảng, không đọc được, viết câu được thì khó mà xuống .

Những khi ở cổ viện Chàm hay lúc ra chơi, thấy bất kỳ thầy nào cũng sợ, nhất là LM hiệu trưởng Vũ Như Huỳnh, thầy tổng giám thị.  Phải chăng phẩm chất, phong cách nhà giáo ngày xưa lưu truyền lại hay sao mà từ dáng đi đứng, ăn nói, giao tiếp…thật oai phong , nghiêm nghị. Là học sinh cuối cấp trung học nhưng nhìn thấy thầy như đấng cao siêu đầy nghị lực. Không biết thời đó đồng lương là bao nhiêu chứ thầy ra thầy, rất ổn định.

 Trường Trung học Sao Mai- 60 năm, một chặng đường tuy không xa dài nhưng đã đi vào lịch sử một dấu ấn không phai đã đưa lớp lớp học trò thành nhân trong mọi miền đất nước, trên khắp toàn cầu. Sao Mai – ngọn đuốc sáng chỉ đường, một ngôi sao không tắt lặn.

 Thanh Thủy 12C (73-74), Thầy Giám thị Nguyễn Văn Ngọc, Anh Trà Nha 12C(73-74)

Các bạn 12 C ( 73-74): Nguyễn Đình Chưởng, Bùi Thông Định,

Lê Tấn Trị, KQ, Nguyễn văn Thiên và Lê Lộc

 

LƯU DẤU HỒN XƯA

Thơ Hồn Thy 

Tôi muốn về Đà Nẵng gặp lại em

Đứng bên mô hình trường xưa hoài niệm

Mùa phượng đó tôi còn nghe xao xuyến

 Sao Mai ơi chừ lưu dấu cho nhau

Tình yêu này đong đầy niềm thương nhớ

  

 Bốn mươi ba năm tóc bạc mái đầu

24 lần họp trường lòng tôi đau đáu

Gọi tên em với bao nỗi ngậm ngùi

Thời học trò chỉ còn trong dĩ vãng

 Để bây giờ thành cổ tích

  

Sao Mai Xin cho tôi một ngày nào về lại

 Cùng em cất cao tiếng hát Sao Mai

Tôi sẽ về như là những hồn xưa

 Đứng bên thầy và bạn bè mặc niệm

Xin em đưa cao mô hình ước nguyện

Sao Mai ơi sống mãi đến mai sau

 

Hồn Thy (Thông Định) 

 

Anh Bùi Diệu trong video

Bùi Diệu (72-73) 

Sao Mai - Đà Nẵng, là một ngôi trường rất đẹp nằm nghiêng bóng bên dòng sông Hàn thơ mộng. Từ nơi đây, ươm trồng biết bao nhiêu là thế hệ học sinh và cũng là bệ phóng cho những ước mơ được vươn cao, bay xa. .. nhiều người đã thành danh, thành đạt. Trong một dịp công tác, tôi trở về đây, trường xưa giờ chỉ còn là trong ký ức, tiếc nuối, bàng hoàng.. . tôi ngẩn ngơ đến lặng người. Kính mời quý thầy cô và các bạn, cùng chúng tôi bước vào một khoảng lặng nhỏ.. . cùng chúng tôi ôn lại những kỷ niệm đẹp của một thời áo trắng...

Xin chân thành cảm ơn bạn Trần Ngọc Quý, lớp 12A3 - NK: 73 - 74 đã ghi hình đoạn film này, cảm ơn các nhiếp ảnh. .. chuyên hoặc không chuyên, đã ghi lại những bức ảnh hết sức tuyệt vời, trong từng góc phố con đường, để chúng tôi có thể thực hiện đoạn video ngắn, có giá trị thời gian và giàu ý nghĩa trên. Rất mong được quý thầy cô, các bạn và tất cả mọi người dân Đà Nẵng nhiệt tình đón nhận. (July 23, 2012)

Ngô Minh Vũ –12 C ( 72-73 ) 

Tôi vẫn còn nhớ về mái trường xưa Sao Mai, nhớ về người Cha Hiệu Trưởng Linh muc Vũ Như Hùynh quý mến. Cha thường hay kéo râu, nắm óc tôi và nói : Mày hãy về hớt tóc và cạo râu đi nhé. (Vì râu và tóc cũng hơi dài) ..thế rồi Cha cũng bỏ qua. 

Kỷ niệm đẹp nhất của tôi với ngôi trường Sao Mai làm quen cô bạn gái dịu hiền dễ yêu dễ mến. Khi nhắc đến ngôi trường cũ.. Ký ức trong tôi không phai mờ, kỷ niệm thời học sinh áo trắng dưới mái trường Sao Mai vẫn đẹp của tuổi học trò hồn nhiên trong trắng và thơ ngây .

 

 

TRƯỜNG CŨ TÌNH XƯA

Nguyễn Thị Trang

 

SAO MAI trường cũ nơi tôi học

Vẫn sống trong tôi như thuở nào

Nhớ ngày nào tay còn cầm sách vở

Ngày ngày tản bộ đến trường xưa

*

Trên con đường biết bao kỷ niệm

Khoai ngào, cóc ổi, cà rem bao

Chẳng biết có người đang theo dỏi

Đằng ấy hôm nay ăn món gì?

*

SAO MAI hai cổng trường Nam, Nữ

Cũng lén nhìn nhau dưới sân trường

Cổng Nữ SAO MAI, con đường Độc Lập

Dòng sông Hàn trải trước mặt trường tôi

*

Có trò chán học leo cửa sổ

Trốn vào cổ viện bắt bướm, hái hoa

Ngày xưa tuổi trẻ ngây ngô lắm

Nhưng dể gì quên tuổi học trò

*

Rồi một ngày tháng tư mất nước

Trời đang hồng sấm chớp bổng giăng ngang

Bạn Bè, Thầy Cô đời mỗi ngã

   Dầu Mái trường xưa không còn nữa

Những kỷ niệm còn mãi mãi trong tôi

 

Nguyễn Thị Trang 12 A ( 72-74)

 

Trang, KQ, Long Kiên, Tường Vy, Ngọc Lang

12A, 12C, 12A, 12C(72-73), 12C

Tường Vy, KQ, KP, Hường B, Thương Thương và Trang

các bạn 12 (73-74)

Thái Hằng 10 C (74-75)
 
Sau năm 75 chia tay nhau, mỗi đứa chọn cho mình một hướng đi riêng. Đó là cuộc chia tay thật buồn, thấm đẫm nước mắt. Xa mái trường Sao mai thương yêu, xin gửi lời tri ân tới thầy cô kính quý. Với chúng em, thầy cô mãi là những người ươm mầm tri thức, chắp cánh cho bao ước mơ của chúng em được bay cao, bay xa, vươn tới những chân trời mới... Thầy cô, hai tiếng thân thương, dẫu có đi trọn kiếp con người, đến nơi đâu vẫn nhớ mãi lời thầy cô chỉ bảo, dẫu có bước lên muôn đỉnh vinh quang, chúng em vẫn mãi là những học trò nhỏ bé trong vòng tay yêu thương và sự nâng đỡ, dìu dắt không mệt mỏi của thầy cô. Kính chúc các anh ch bạn CHS Sao Mai nhiều niềm vui sức khỏe luôn an vui trong cuộc sống.
 
TH, Bích Hòa và Lan Chi
 
 

Bích Hòa 10 C (74-75)

Thời học sinh Sao Mai đã qua cho ta nhiều lưu luyến . . cả bọn con gái lại thì thầm trao nhau quyển lưu bút,nhiều kỷ niệm đẹp về tuổi mộng mơ..

Hoàng Điệp, Bích Hòa , Lan Chi và TH

Lan Chi 10 C (74-75)

Lan Chi nhớ lắm những kỷ niệm cùng bạn bè Sao Mai tung tăng cắp sách đến trường, những giờ trao đổi bài học hay những phút hồi hộp khi thầy cô bắt đầu trả bài.

Thu Trang và TH

Thu Trang 10 C (74-75)
 
Những kỷ niệm đẹp của thời Sao Mai áo trắng vẫn sống mãi trong tâm hồn của mỗi chúng ta ! Cho dù đã qua bao năm rồi nhưng lòng vẫn nhớ. 

Hoàng Điệp 10 C (74-75)

Tình bạn Sao Mai đẹp là tình bạn đầy kỉ niệm! Tuổi học trò thật đáng quý và tự hào. Nó mang lại cho mỗi chúng ta bao nhiêu kỉ niệm đáng nhớ, kỉ niệm vui buồn của những người bạn cùng lứa tuổi. Nhưng mỗi chúng ta chắc chắn không thể quên được nhưng giây phút được ngồi bên bạn bè tâm sự với nhau về nhưng kỉ niệm đáng nhớ. 

 

 

Ngọc Hạnh 12C  72-73

Khoảng năm 1992 hay 1993 tôi đang bán hàng cho một tiệm vải ở Downtown thì có một chị chạy đến hỏi chuyện :” Ê ! bà tên Hạnh học ban C ở trường Sao Mai Đà Nẵng??? “

Tôi hơi sửng : “ phải, bồ là ai mà mình không nhớ?” 

Bạn ấy trả lời :” hồi đó lớp C của mấy bà  làm văn nghệ nổi tiếng quá ai mà khôg biết, tụi tui ghen tỵ vì Cha hiệu trưởng  cưng lớp bạn lắm” . Nói chuyện một lúc thì biết đó là bạn Phạm Bạch Tuyết học ban A Sao Mai , Tuyết còn nhớ tên tất cả các bạn  12 đứa  trong nhóm văn nghệ và quậy:Thanh Hương , Ngọc Hồ , Võ Thảo , Kim Liên , Trần Hạnh , Đinh Ánh, Ngọc Hạnh, Ngọc Quyên Khổng Dung , Ánh Tuyết , Diệu Chi , Nguyễn thị Thái . Và từ đó chúng tôi kết nối Sao Mai tại Houston .
 
Lớp 12C 72-73
 

Thanh Hương 12C (72-73)

Từ trường Pascal đến với ngôi trường Sao Mai mặc dầu chỉ 3 năm thôi Hương cùng với các bạn Thảo, Hạnh, Tuyết, Ánh , Ngọc Quyên, Thái....và nhiều bạn nữa. Đây là một khoảng thời gian trung học vui đáng nhớ nhất của Hương, có nhiều kỷ niệm không bao giờ quên, nhất là những buổi văn nghệ thật ấn tượng của ngôi trường Sao Mai thời ấy.... Hương sẽ nhớ mãi ngôi trường này và không biết nói gì hơn ngoài bốn chữ “Tôi yêu Sao Mai ”

Lớp 12 C (72-73)

Thảo Võ 12C (72-73)

Ba năm học ở SM của Thảo đầy ấp cả những kỷ niệm vui so với 10 năm học ở Pascal. Nhớ ban Pháp Văn của thầy Thông với Ngọc Hồ, Thanh Hương, Ánh Tuyết Nguyễn. Và nhớ nhất người bạn đồng hành Đỗ Ngọc Quyên đi về mỗi ngày trong 3 năm học đó! Rất nhiều ngậm ngùi và hối tiếc! Chữ nghĩa của Thảo bi chừ rời rạc và mông lung. Văn chương của một thủa học ban C cùng báo chí đã mai một theo năm tháng hết rồi!...

Ánh Tuyết, Kim Phượng và Thảo

Dương Thị Bích và Trần Thị Phước 12 A (73-74)

Trang, Mỹ Hạnh, Yến, Kim Túy, KQ, Bích và Thương Thương 

các bạn 12 (73-74)

Trọng Tấn (67-68)

Mình rất hãnh diện vì được làm học trò của các thầy cô, tự hào vì là cựu học sinh trường THPT Sao Mai thân yêu ! hồi tưởng lại những kỷ niệm đẹp của quãng đời học sinh Sao Mai.

Trọng Tấn (67-68)

Kiều Hạnh (74-75)

Thời học sinh Sao Mai bao giờ cũng vui và vô tư. Ngày đó làm gì có email, điện thoại chứ. Chỉ có quyển lưu bút ghi đầy những tình cảm, những ấp ủ và hứa hẹn cho ngày mai, dòng cuối cùng không bao giờ thiếu... biệt danh và địa chỉ nhà của kẻ đã để lại bút tích. Để rồi ra trường, người đi phương trời, kẻ cuối đất. Nhớ về Sao Mai ngày xưa, lật quyển lưu bút tìm về thời học sinh. Ngày

chia tay đứa nào cũng sụt sùi nước mắt ký vội vào trang cuối quyển nhật ký Sao Mai 11C như cố gắng bảo nhau: "Đừng quên nhé!"

NNQ, Bá Kiên và Kiều Hạnh (74-75)

Bá Kiên (74-75)

Tôi đã xa rồi những ngày dưới mái trường Sao Mai. Nhưng có lẽ  ngày xưa đã in sâu vào suy nghĩ của tôi, bởi không giải thích được vì sao tôi yêu Sao Mai, yêu lắm cái kỷ niệm ngày xưa dưới mái trường bên bạn bè yêu dấu.

 Ngọc Lang 12 C (73-74)

 Thời gian và cuộc sống cứ hối hả trôi, nhưng những kỷ niệm đẹp về mái trường Sao Mai xưa vẫn vẹn nguyên và đẹp biết bao, với tôi dường như tất cả mới chỉ là ngày hôm qua mà thôi. Nhiều khi muốn quay về để được sống lại tuổi học trò đầy ắp tiếng cười và kỷ niệm.Nay đã hơn 43 năm, một quãng thời gian qúa dài.  Phiêu bạt đó đây với nhiều suy tư lại thêm tuổi đời trĩu nặng nên ký ức cũng mờ phai theo tháng năm. 

Mái trường xưa ơi ! tôi vẫn giữ trong tim mình những tình cảm yêu thương, kính trọng các thầy cô và mãi yêu mến ngôi trường này.

 

 
Vũ khúc Trăng sáng vườn chè -12 C ( 73-74)
 

Hồng Anh 12 C (73-74)

Kỷ niệm 60 năm ngôi trường SaoMai thân thương,lòng mình dấy lên sự xao xuyến .. Trường được 60 năm thì học trò cũ của trường cũng mang số tuổi này, có bạn còn over 60 nữa đó...

Nói về kỷ niệm thời cắp sách đến trường thì ôi thôi nhiều vô kể... Ở Sao Mai mình nhớ nhất là những giờ cúp cua rồi cả nhóm kéo ghế tại bánh bèo Quan thuế,từng chồng chén cao với giá tiền khá rẻ dành cho học sinh... Nhớ Cổ Viện Chàm với cây hoa sứ sầm uất che bóng mát và cũng là cảnh đẹp để các thiếu nữ Sao Mai khoe những tà áo trắng cùng mái tóc xoã ngang vai, ôm cặp sách che ngực mà tạo dáng chụp hình..Nhiều thứ để nhớ lắm..Nhớ những ngày tập dợt để đi diễn hành liên trường QN-ĐN, nếu mình nhớ không sai thì trường mình được đứng hạng 3. Trường Sao Mai mang thật nhiều kỷ niệm .

 

 

Hoàng Ngọc Ấn 12 C (73-74)

Nhiều kỷ niệm êm đềm vẫn trong trí nhớ mỗi khi nghĩ về ngôi trường cũ.. về Thầy Cô và bạn bè chung lớp chung trường Sao Mai yêu dấu.

 

 
 Anh Phước, KQ, Ngọc Ấn, Thầy Hà, Ngọc Lang, KP
 
 
 

 

SÂN TRƯỜNG SAO MAI 

Thơ Minh Mộng

2009

Về thăm trường cũ mây trắng bay      

Nằng chiều vắng lặng gió heo mây 

 Bước chân lặng lẽ đầy háo hức 

Nằng chiều vắng lặng gió heo mây 

2011

Bạn cũ trường xưa có còn ai? 

Còn  đâu thơ mộng - vẫn miệt mài? 

Còn con sông vắng bên gốc phố? 

Có còn kỷ niệm thưở "SAO MAI"? 

2012

Vắng bóng trường xưa, vắng bóng Thầy 

Đâu rồi trường cũ, thấy ngây ngây 

Lòng nhiều nối tiếc ta thổn thức 

Ôi Thầy ôi Bạn, Ta về đây!

2018

Ôi, Sáu Mươi năm sắp đến rồi

Một ngày họp mặt sẽ đến thôi

Hãy chờ cô bé ngày xưa đó

Sẽ về ôn lại kỷ niệm vui....

Lê Minh Mộng 

Phạm Bạch Tuyết 12 B (68-73)

Viết gì đây hả SaoMai với bao kỷ niệm chen lấn không theo thứ tự của thời gian.. 
 
Ngập ngừng ngơ ngác trước cửa lớp Lục 4 năm đó, giờ học vẽ với con đường chân trời của thầy Nguyễn văn Đờn, anh văn của thầy Nguyễn Ngọc Kỳ vẫn luôn miệng gọi bọn học trò nhỏ là “con khỉ”
Bước sang Ngũ 4 thật nhẹ nhàng cùng Lê Kim Chi, Nguyễn Xuân Hoè, Bùi Thuý Hồng, hai chị em Thu Hương, Thu Hà
 
Rồi 10B4 phá phách đến nỗi thầy giám học Phong gọi là 10 Bê Bối . Thích nhất năm này không bận rộn với chuyện thi cử nên tha hồ mộng mơ với tuổi tròn trăng.
 
Một tiếng thở dài thật sâu, giã từ nhừng vô tư phá thầy chọc bạn, hết rồi những buổi lang thang cùng Hoàng Kim Lựu dọc Bạch Đằng... 
 
Năm thi đến rồi Huỳnh thị Thuỷ, Bùi thị Nga ơi!
 
Nhớ giờ Hình học với thầy Trần đại Tăng  khi thầy mở sổ và chúng tôi biết chắc sẽ là trò Nguyễn văn Búa và kế đến là ai..hè.. Tăng văn Riều .. 
 
Tinh thần khôi hài của thầy tôi có ai qua nổi. 
 
Còn và còn nhiều .. nhưng sao lòng bỗng thấy ngậm ngùi ..trường tôi đâu rồi ? Sao Mai ơi, giờ này đang ở đâu? 
 
 
Huỳnh Dung và Bạch Tuyết
 
 

 Bạch Tuyết cùng Phu Quân 

Hoàng Thanh 12 A (73-74)

Có lẽ tôi là một trong số ít người đã gắn bó với trường Sao Mai rất lâu vì đã đi học ở đó hơn 10 năm từ 1960 tới 1973. Ngôi trường Sao Mai bị đổi tên năm 1975 và phá tan năm 2009.  Nhưng tôi biết chắc là trường Sao Mai sẽ mãi sống trong tôi qua những kỷ niệm và những tấm lòng của anh chị em cựu học sinh SM. Cám ơn SM đã ghóp phần trong cuộc đời nhiều ý nghĩa.

Hoàng Thanh (đứng đầu tiên hàng sau bên trái)

 Kim Quy 12 C (73-74)

Xa trường đã lâu rồi, hơn bốn chục năm qua, nhưng mỗi khi nhớ về thành phố miền Trung Đà Nẵng, ngôi trường Sao Mai.. lòng tôi vẫn rưng rưng, như ở nơi ấy, vẫn còn in lại dấu vết xa xưa của mình còn lưu lại đâu đây. Mỗi lần trở về thăm lại chốn cũ ..lòng tôi lại dạt dào xao xuyến rung động như được sống lại thời áo trắng của mình. Dù cho tôi biết những gì đã qua sẽ không bao giờ trở lại - thế nhưng trong tôi, hình bóng thầy cô, bạn bè và mái trường Sao Mai thân yêu sẽ luôn còn mãi, chẳng thể mờ phai! 

Ngọc Lan 12 A (72-73)

 Thời gian trôi đi qua mau với biết bao kỷ niệm khó quên của ngôi trường Sao Mai. Mỗi lần nhắc đến tên trường, lòng tôi dâng niềm dạt dào cảm xúc, tôi đắm chìm trong niềm hạnh phúc trở về với tuổi học trò ngày xưa. Sao Mai ơi..vẫn còn mãi trong tôi.

 Ngọc Lan 12 A (72-73)

Kiều Oanh (67-69)

 Sao Mai mến thương ơi! Tuổi học trò mang lại bao nhiêu kỉ niệm đẹp đẽ và tuyệt vời nhất nào là những kỉ niệm giữa học sinh với các thầy cô giáo, nhưng không thể thiếu được tình bạn đáng quý trọng của những đôi bạn thân gắn bó suốt bao năm học. Nhưng những tình cảm đó được thể hiện rõ trong giờ phút chia tay ở cuối năm 69 lớp 12A đó là thời điểm cuối cùng của một đời học sinh một thời điểm rất quan trọng để các bạn hiểu rõ được tình cảm mỗi người, trong giây phút này đã có bao nhiêu bạn phải khóc bởi vì phải chia tay với những người bạn thân của mình, và thời gian này cũng là thời gian để hồi tưởng lại những kỉ niệm vui buồn của một đời học sinh, có những bạn khóc ra thành lời nhưng cũng có những bạn khóc thầm. Chắc chắn một điều là thời điểm này sẽ được các bạn khắc sâu trong tâm trí và không thể quên được. Nó cũng thể hiện được tình cảm của mỗi chúng ta với bạn bè.

Kiều Oanh (67-69)

 

Gia Huy 12 A (74-75)
 
TTH Sao Mai..  Nơi đây sẽ mãi mãi là nơi chôn dấu những ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi học trò, những kỷ niệm ấy sẽ không bao giờ mờ phai. Sân trường ngập nắng vàng kia, ghế đá, hàng cây kia , sông Hàn, cây Đa trước trường, cổ viện chàm Gia Huy sẽ không bao giờ quên.
Gia Huy (74-75)
 
 
▬▬▬▬๑       ▬▬▬▬ 
 

* Chân Cầu Nước Chảy *`’

Thơ Phan Xuân Sinh - Nhạc Nguyễn Tất Vịnh 

Ca sĩ Tấn Đạt

 

 Phan Xuân Sinh

Sinh ngày 02 tháng 01 năm 1948
Nơi sinh Nại Hiên Tây – Đà Nẵng
Định cư tại Hoa Kỳ 01-6-1990


Có bài đăng trên các tạp chí: Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Làng Văn, Phố Văn, Chủ Đề,

các báo chí hải ngoại, và các website Talawas, Da Màu v.v..

Các tác phẩm đã xuất bản:

– Chén Rượu Mời Người (thơ) cùng với Dư Mỹ – 1996. Tác giả xuất bản.
– Đứng Dưới Trời Đổ Nát (thơ) – 2000.Tạp chí Văn xuất bản.
– Bơi Trên Dòng Nước Ngược (văn) – 2004.Sông Thu xuất bản.
– Khi Tình Đang Ru Đời (thơ) – 2008. Văn Nghệ xuất bản.
– Sống Với Thời Quá Vãng (văn) – 2009. Tạp chí Hợp Lưu xuất bản

Trường Trung Tiểu Học Sao Mai 1958 - 2018

Ngôi Trường còn mãi…

Người ta phá ngôi trường của chúng tôi cũng gần 10 năm rồi, vẫn còn vang vọng tiếng tức tưởi, tiếng sôi sục, uất ức của chúng tôi. Nhưng biết làm sao hơn.  60 năm đối với chúng tôi ngôi trường mãi mãi còn trong trí nhớ.

 Năm nay đánh dấu tròn 60 tuổi ngôi trường được hình thành, nó không bao giờ phai nhạt trong tâm khảm, mặc dù trên thực thế ngôi trường nầy không còn.

 Houston, 3 tháng 10 năm 2018.

Phan Xuân Sinh

 

 

 

Phan Xuân Sinh: một đời với Thơ Văn

Minh Tâm Xuân Đỗ

Anh còn may mắn, còn người cha vẫn săn sóc đầy đủ con trai dù đã tục huyền, vẫn thúc đẫy cho con hoàn tất việc học hành. Lên trung học anh vào trường Trung Học Sao Mai, học hết bậc trung học.

                 Anh học giỏi, có khiếu về văn chương, viết lách. Anh làm quen với thơ văn khá sớm, ngay cả ở lớp cuối bậc tiểu học và khi bước vào bậc trung học, năng khiếu văn chương trng anh phát triển, không những bạn bè trong lớp thán phục tài viết văn, làm luận văn và làm thơ gởi các báo tận Sài Gòn như một tranh đua với bạn bè thương có thơ văn được đăng tải trên các báo như Văn, Phổ Thông vân... vân...

                  Thời đó, trong những năm của thập niên 60, bạn bè ở các trường Trần Quý Cáp Hội An, Phan Châu Trinh Ðà Nẵng, Nguyễn Duy Hiệu Ðiện Bàn, các tên tuổi mới bắt đầu xuất hiện: Nguyễn Nho Nhượn, Vũ Ðức Sao Biển, Lê Văn Trung, Hạ Ðình Thao, Uyên Hà...

                  Phan Xuân Sinh càng nóng lòng thêm, càng sáng tác mạnh mẽ hơn trong các đêm khuya bên ngọn đèn mờ, bên trang sách mở.

                  Quyết tâm của anh mang lại một kết quả thật hào hùng và khích lệ. Năm 1970, Ty Thông Tin Ðà Nẵng tổ chức một cuộc thi Thơ, anh đã hăng hái gởi bài dự thi. Kết quả anh đã đạt hàng nhì trong lúc không có hạng nhất, như vậy anh là vô địch trong cuộc thi Thơ lần đó.

                 Trong lớp học không những anh nỗi tiếng viết văn, làm thơ hay mà còn giúp được một vài anh bạn thành công khi nhờ anh viết dùm thơ tình gởi cho người mình yêu thương mà không viết được. Sự thành công này không những mang lại cho anh sự ngưỡng mộ của bạn bè cùng lớp, cùng trường mà nhiều khi còn mang lại cho anh những món quà bất ngờ, một chầu xi nê, môt chầu ch đậu xanh, đậu đỏ dưới Bến Bạch Ðằng.

                 Từ những năm 1965 về sau, cuộc chiến tranh càng ngày càng ác liệt. Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ vào Ðà Nẵng, tung vào các chiến trường dữ dội Việt Nam.

                 Năm 1971 anh theo tiếng gọi của người trai thời chiến chinh, vào trường Bộ Binh Thủ Ðức, trở thành một sĩ quan trẻ tuổi trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, xông pha ra chiến trường đang sôi động ác liệt để bảo vệ Miền Nam, bảo vệ các giá trị nhân bản, tự do, dân chủ, chống lại độc tài đảng trị của Cộng Sản đang dấy lại cuộc chiến tranh tương tàn Quốc - Cộng.

                 Từ một thư sinh đam mê văn thơ, Phan Xuân Sinh bước vào cuộc chiến tranh ác liệt, chọn làm một sĩ quan trong một Trung đội Trinh Sát của Trung Ðoàn 51 Quảng Nam. Trongộtột cuộc hành quân lùng địch ở xã Cẩm Hải, quận Ðiện Bàn, anh đã đụng trận và bàn chân phải của anh đạp phải mìn bẩy, dứt lìa.

                 Nhưng ngày nằm tại Tông Y Viện Duy Tân Ðà Nẵng, trong cơn đau đớn của thể xác, của vết thương, anh viết nên nhiều bài thơ hào hùng nhất. (Minh Tâm Xuân Đỗ)

                          .........

                          Bước chân đời vấp ngã

                          giữa mờ mịt điêu linh

                          trăng còn treo trên giá

                          vàng võ đong đưa tình

 

                          Như một thanh kiếm vỡ

                          chống giữa thềm chợ đời

                          tráng sĩ đành ôm hận

                          nhìn theo bóng mây trôi

 

                          Gió cuốn tung đời mạt

                          chén rượu nghiêng nỗi sầu

                          kề môi đành nuốt cạn

                          chớp mắt đời trôi mau

                          ....

                          Ðời ta ai hiểu được?

                          ray rứt nát tâm can

                          tình đi như trốn chạy

                          người đi như biệt tăm.

 

                        Thơ Phan Xuân Sinh

(Ngày rời Tổng Y Viện Duy Tân) 15/7/1972

 

       ~~<><><><>~      

 

 Trường Sao Mai, 


Thầy, Bạn Và Tôi, Một Thời... 

 

 Trường Sao Mai tọa lạc trên đường Ðộc Lập (cổng trước), và đường Lê Ðình Dương (cổng sau) thuộc làng Nại Hiên Tây, Ðà Nẵng. Trước khi xây dựng trường, đây là một đồn lính Tây, đã xẩy ra một biến cố thật lớn lao cho dân Ðà Nẵng vào đầu thập niên 1950. Những người lớn tuổi cho biết, trong khoảng thời gian nầy nghe theo lời xúi giục của một số cán bộ Việt Minh, kích động lòng yêu nước của toàn dân chống Pháp, một số đàn bà và trẻ con tập trung đến trước cổng đồn để đòi chồng con đi lính cho Tây về. Ðoàn biểu tình nầy nhào vô đồn để uy hiếp tinh thần các lính người Việt đang đồn trú tại đây, nên bị lính gác cổng bắn hạ vài ba người. Biến cố nầy gây nên một cuộc biểu tình rộng lớn. Hầu hết dân chúng Ðà Nẵng lúc đó tham gia đông đảo, mang xác những người chết đến Tòa Thị Chính để đòi bồi thường. Ðồn lính nầy đến đời Tổng Thống Ngô Ðình Diệm thì giao cho lính Bảo An. Sau đó thì bỏ trống vài năm. Lính Bảo An lại tập trung tại đồn lính lớn trước vườn hoa Diên Hồng. 

Trước khi trường Sao Mai xây dựng vào khoảng cuối thập niên năm 1950, nơi đây là sân đá banh của bọn con nít chúng tôi. Bất kỳ sáng, trưa, chiều, trời nắng hay trời mưa, những ngày nghỉ học trên bãi đất trống đầy con nít. Choai choai thì đá banh lớn, con nít như tụi tôi thì đá banh tennis, dễ chi có đuợc trái banh da. Từ lớn tới nhỏ đều đá banh bằng chân đất, làm gì có giày như bây giờ. Kể cả chuyện tranh cúp đá banh liên trường cung chỉ bằng chân đất. Rách thịt xước da thì lấy cát tấp vô cầm máu, không cần phải band aid, sát trùng, thuốc cầm máu chi cho mệt, mà cung chẳng thấy đứa nào chết vì vi trùng tétanos cả. Chính trên sân nầy đã xuất hiện nhiều cầu thủ nổi tiếng như Ðược, Minh Ðen (Chức) cho Ðà Nẵng về sau. Ðội banh Quân Cụ, đội banh Quan Thuế ở Sài Gòn ( anh Có, hậu vệ) hồi đó cũng có mặt cầu thủ đá banh Nại Hiên, mà hầu hết họ đều xuất thân tại sân banh đó. Sau trường Sao Mai đuợc xây dựng trên mảnh đất nầy, tôi không nhớ chính xác, có lẽ vào khoảng 1957. 

Trước trường Sao Mai có một vườn hoa nhỏ, vườn hoa có tên là Dân Chủ. Có một cây cổ thụ thật lớn, sau nầy cây quá già, cằn cỗi và bị cháy. Vườn hoa buổi tối vào mùa hè, sinh hoạt thật nhộn nhịp. Các gánh chè đi lại bán cho khách ngồi hóng mát, và những cặp tình nhân ngồi tâm sự. 

Trường Sao Mai tổng khai giảng năm 1959, lúc đó tôi mới vào đệ thất. Linh Mục Lê Văn Ấn làm Hiệu Trưởng (sau nầy ông lên Giám Mục và phụ trách địa phận Xuân Lộc). Khi khai giảng thì trường có từ đệ thất đến đệ tam. 

Tôi còn nhớ các thầy dạy tôi hồi đó: Nguyễn Thanh Kim (vạn vật), Lưu Như Hải (toán), Lê văn Hưng (ùhóa), Lê Thăng (lý), Lê Chương (Việt văn), Nguyễn Ngọc Rao (Anh văn), Phạm Ngọc Vinh (Công dân), Thái Tú Bình (nhạc, vẽ). Thầy Bình là người anh của nhà thơ Thái Tú Hạp, vẽ rất đẹp. Hồi đó Thầy Bình làm bản nhạc Sao Mai hành khúc. Khi trường có buổi lễ gì đó mời ban nhạc Quân Ðội đến giúp vui, bản nhạc nầy đuợc giao cho ban nhạc chơi. Cả ban nhạc ngẫn người vì họ không biết chơi ra sao cả. Hình như Thầy Bình không rành mấy về nhạc (sở dĩ tôi biết chuyện nầy, vì gần nhà tôi có ông thổi kèn cho ban nhạc đó nói cho tôi biết. Không biết có đúng hay sai cũng mong Thầy Bình tha lỗi). Thầy Bình hiện thời đang ở Santa Ana. Khi thầy đọc đuợc chuyện nầy chắc thầy cũng cười thôi. Bài Sao Mai Hành Khúc sau nầy đuợc Cha Thuần (Giám Thị) soạn lại hoàn chỉnh hơn. 

Thầy Lưu Như Hải dạy toán, lúc đó có xuất bản tập thơ "Khơi Vơi". Khi lớp tôi làm tờ bích báo treo ở phòng Khánh Tiết của trường, Thầy Hải có đọc qua thơ của mấy ông thi sĩ nhỏ. Nên đến giờ dạy, Thầy gọi lên tặng cho mỗi đứa một tập (trong đó có tôi). Thầy Hải có cái tật là đứa nào làm phật lòng Thầy, là Thầy mở sổ điểm cho zéro cả tháng. Mấy đứa học giỏi không may gặp trường hợp nầy, là kể như đi đời tháng đó, từ hạng nhứt, hạng nhì trở thành hạng gần chót. (Thầy Hải sau nầy đi học Ðại Học Sư Phạm và có dạy ở Trần Quý Cáp, hiện đang cư ngụ tại Texas). Tôi có gặp Thầy một vài lần ở California. 

Lúc đó đi học còn đội nón cối trắng, nón cối đuợc để trên ghế bên chỗ ngồi. Tôi thuộc loại nhỏ nhất lớp và cung tinh nghịch. Mấy anh lớn tuổi ngồi bên tôi chỉ vài ngày sau là nón cối dẹp nát. Mỗi lần giáo sư vào lớp là học sinh phải đứng dậy chào, tôi đẩy nón cối ngay bỏ vào chỗ ngồi của anh đó. Thế là vài lần cái nón cối đi đời. Có anh bực quá tát cho một bạt tai, rồi đi mua cái nón khác. Sau chẳng có ai dám ngồi gần tôi cả. 

Học sinh trường tư, phải trả học phí từ đầu tháng (từ 1 tây tới 5 tây). Quá hạn đó là Cha Thuần Tổng Giám Thị mang sổ vào tận lớp kêu tên và đuổi ra ngoài. Khi nào có tiền trả học phí mới đuợc vào lớp. Khi Cha Thuần qua lớp khác, những đứa bị đuổi lại nhảy cửa sổ vào học lại. Các thầy dạy xem cảnh nầy cũng thường tình, nên chẳng thèm quan tâm tới. Cũng lạ là cha mẹ học sinh có người khi con bị đuổi học mới cho tiền trả học phí. 

Năm 1963 (mới lên đệ tam), có phong trào bãi khóa của học sinh chống chính phủ Ngô Ðình Diệm. Trường Sao Mai vẫn đi học tinh bơ (vì là trường Công Giáo), đoàn biểu tình nhảy vào trường lôi các học sinh ra ngoài. Tụi tôi cung khoái vì được nghỉ học, có cơ hội đi chơi, nên cũng ùa ra cổng. Tôi học phòng tầng trệt, nên xớn xác chạy ra cổng sau và mở cổng cho học sinh bên trong túa ra ngoài trước. Không ngờ có một ông công an đứng ngoài đường trông thấy và chụp hình tôi. Nửa đêm ngày hôm sau Cảnh Sát đến bố ráp nhà tôi, bắt tôi đi xuống Ty Cảnh Sát (lúc đó ở tại góc đuờng Yên Báy và Phan Ðình Phùng). Người Cảnh Sát hỏi cung tôi ở tổ chức nào, tôi ú ớ chẳng biết chi hết, họ biết tôi còn con nít chỉ ham vui. Họ tát cho tôi mấy bạt tai rồi nhốt vào xà lim cho bỏ cái tật tranh đấu.

Hai ngày sau họ gọi tôi lên văn phòng, tôi thấy Cha Ấn và Ba tôi đứng chờ. Cha Ấn tới hỏi tôi có bị đánh đập gì không? Tôi nhìn một nhân viên đang ngồi làm việc sau lưng Cha Ấn. Nhân viên nầy lắc đầu cố ý bảo tôi là không bị đánh đập chi hết, tôi cũng nói với Cha Ấn là không. Thời đó các Cha có uy quyền ghê lắm. Các cấp chính quyền cung phải nể sợ. Cha Ấn ký giấy bảo lãnh cho tôi về, ngồi trên chiếc xe jeep của Cha, tôi mới nói thật là họ có đánh tôi. Cha lắc đầu, rồi an ủi tôi, mấy bạt tai chưa có nghĩa là bị tra hỏi. Cảnh Sát lúc đó, tra hỏi bằng những đòn tra tấn dã man lắm, nên mấy bạt tai thì chỉ là chuyện giỡn chơi thôi. 

Ðệ tam, đệ nhị ban A, nên lớp tôi con gái đông nhất, lớp học 120 người thì con gái chiếm 80 người. Các chị học giỏi thì không đẹp bằng các chị học dở. Nói vậy thì hơi mất lòng cả hai, nhưng theo nhận xét của cá nhân tôi là vậy, chẳng biết có đúng không, mong các chị thông cảm. Tính tôi thì không tế nhị, ăn nói ba cục ba hòn, không đuợc bằng như anh Luân Hoán ăn nói rất dễ thương. Anh đã từng nói là: "Có thể nói hầu hết những nữ sinh thuộc các trường trung học tại Ðà Nẵng, đều là những trang nhan sắc..." Ðúng vậy, trời sinh con gái ai cung đẹp hết, chỉ có mình không có mắt thưởng thức thôi. Trường Sao Mai có hai loại phòng học, phòng chiếc và phòng đôi. Phòng đôi dành cho những lớp quá đông, hoặc những giờ các lớp học chung. Khi mà con gái đông hơn con trai thì mới thấy tinh nghịch không thua gì con trai cả, cũng phá dữ lắm. 

Có người hỏi tôi, suốt mấy năm học ở Sao Mai mà không có mối tình nào cả sao? Thú thật là có yêu thầm nhớ trộm thì nhiều, yêu chỉ một chiều. Gái sắc hương nhiều như vậy mà không yêu sao được chứ. Nhưng miệng câm như hến, không dám tỏ bày cùng ai, nhút nhát như thỏ đế. Tướng tá thì khù khờ, ngô nghê làm sao vào được mắt xanh của các người đẹp, đành phải chịu vậy thôi. 

Sau khi đọc xong trang Ðà Nẵng của anh Luân Hoán thực hiện, tôi nẩy ra ý muốn viết vài hàng về kỷ niệm một thời ở Sao Mai, ngôi trường ấp ủ tôi suốt thời trung học, nhưng ý tưởng tôi lại lộn xộn, nhớ gì viết đó. Kính mong bạn đọc lượng tình tha thứ. Nhìn lại công trình anh Luân Hoán thực hiện, bỗng dưng tôi thấy cái thành phố nhỏ đó thật là dễ thương, thật là quý mến hết sức. Cám ơn anh Luân Hoán đã cho tôi đuợc dịp trở về miền đất chôn nhau cắt rốn, đuợc thấy lại những kỷ niệm, nhớ lại từng khuôn mặt của bạn bè. 

Boston, hè 2001 
Phan Xuân Sinh 

 

Từ trái qua phải: nhà thơ Triều Hoa Đại, Song Thao, nhà văn Hoàng Thị Bích Ti,

nhà thơ Phan Xuân Sinh, nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp.(Boston 8/2004)

 

 

~~~~<❤️>~~~

 

 Hình ảnh các cựu học sinh Sao Mai xưa và nay:
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

ĐHLT Houston 2013

Họp mặt Sao Mai Sài Gòn 2016

 ĐHLT Quảng Đà 2016

 
Văn Nghệ ĐHLT Quảng Đà 2016 
 

Chúng con xin chân thành TƯỞNG NHỚ và TRI ÂN :

- Đức Cha Giuse Lê Văn Ấn - Nguyên Giám mục Tiên Khởi Giáo phận Xuân Lộc cũng là Linh Mục Tổng Đại Diện Giáo phận Đà Nẵng - Sáng Lập Trường Trung Tiểu học Sao Mai.

- Linh Mục Anthony Vũ Như Huỳnh - Hiệu Trưởng Trường Trung Tiểu học Sao Mai.

 

BBT GNST tri ân Thầy Cô và chân thành cám ơn hai trang web và Đặc San 60 năm Một Chặng Đường:

- Lịch sử và hình ảnh về Trường SM, BBT đã sưu tầm qua hai trang web saomaidanang, khungtroisaomai.

 

GNST Xin chân thành cám ơn :

- Anh Hoàng Ngọc Huệ (cựu học sinh SM) photo dongdao photography với những hình ảnh họp mặt Trường Sao Mai. 

- Nhiếp Ảnh Gia: Anh Trần Đào Khôi phu quân chị Kim Phượng đã cung cấp thêm một số hình ảnh họp mặt trường SM.

- Cám ơn Anh Nguyễn Ngọc Hải chủ bút của quyển Đặc San Trường Sao Mai kỷ niệm 60 năm Một Chặng Đường của saomaidanang do anh và các bạn thực hiện đã giới thiệu đặc san này với GNST. 

- Anh Bùi Diệu thực hiện video Sao Mai Trường xưa thập niên 60-70
- Chị Lê Minh Mộng thực hiện YouTube ĐH Liên trường Quảng Đà 2013
- Anh Thac Hoang thực hiện  YouTube Văn Nghệ ĐHLTQĐ 2016
- Chị Hồng Vân thực hiện hai YouTube ĐHLTQĐ 2016 và Họp mặt SMSG 2016

 

 

 ~~~~~~~~

 ..Ai đi về Đà Nẵng xa vời ..Trường Sao Mai quê hương tôi dấu yêu ngàn đời ...

Câu hát vẫn luôn vang lên trong tâm thức từng đứa con SM yêu dấu mỗi lần nhớ đến mái trường xưa. Năm nay ngôi trường vừa tròn 60 năm từ ngày đặt viên đá đầu tiên xây dựng 1958-2018. Thật là “Một Chặng Đường “ dài, ngôi Trường Trung Tiểu Học Sao Mai đã nuôi dưỡng những năm tháng hồn nhiên thời Trung Học chúng ta.

Kính chúc quí Thầy Cô cùng tất cả các cựu học sinh Trường Trung Học Sao Mai Đà Nẵng dồi dào sức khỏe, an vui và gặp nhiều may mắn, thành công trong cuộc sống.

GNST cám ơn quí Thầy Cô chia sẻ kỷ niệm, hình ảnh về ngôi Trường Sao Mai; và cám ơn sự đóng góp tích cực của các cựu học sinh Sao Mai khắp nơi chia sẻ những kỷ niệm đẹp và hình ảnh hoài niệm xưa để cùng hướng về ngôi trường một thời vang bóng tại thành phố Đà Nẵng mến yêu.. 

 

 

──────« ҉ » = Nhóm GNST = « ҉ »───────
 
 
 
 

 

Xem thêm...

Đà Nẵng - Phố xưa vẫn đó !

Related image
 
“Ai xa Ðà Nẵng không thương? 
Ngàn năm tôi vẫn còn vương vấn tình.” 

“Đà Nẵng, thành phố tôi yêu, yêu suốt cuộc đời, như tôi yêu người thương yêu nhất”. 

    Đà Nẵng - Phố xưa vẫn đó ! Em mô ?    

Băng qua những con đường lạnh lẽo thấm đượm hơi thở của mùa đông Hà Nội, bất chợt giai điệu quê hương lại ngân vang, nhen nhóm thứ cảm xúc nhớ nhung đến lạ…Tôi yêu Đà Nẵng!
 
Đà Nẵng, một tình yêu trong tôi
Đà Nẵng là “thành phố đứng đầu ngọn gió”. 
 
Image result for thanh pho da nang photos
 
Tôi bén duyên với thành phố biển vào một chiều cuối đông nắng nhẹ. Ngày ấy, tôi theo bà ngoại vào Đà Nẵng đoàn tụ với gia đình. Hôm lên chuyến tàu vào Nam, trời mưa rả rích, cái rét cắt da cắt thịt đặc trưng của miền Bắc khiến mọi người trên tàu đều run rẩy. Tàu cập ga Đà Nẵng, mọi người vui vẻ cởi bỏ khăn áo xuống ga, tiếng nói cười rôm rả. Tôi bé nhất lại ốm yếu nên được một chú ẵm ra bắt xích lô. Làn gió nhè nhẹ thổi, chú cởi chiếc áo khoác ngoài phủ lên người tôi. “Khỏi sợ đau rồi nghe bé, vô trong ni là ấm rồi”. Đó là những thanh âm đầu tiên của đất Quảng lưu lại trong ký ức lần đầu đặt chân đến đây. Đà Nẵng ấm thật. Hồi ấy tôi còn ngây thơ hỏi bà ngoại rằng vì sao vào đến Đà Nẵng lại hết mùa đông. Bây giờ tôi hiểu, mùa đông Đà Nẵng không hề lạnh trong trái tim của người con sống xa nơi chôn rau cắt rốn. 
 
 
Kể từ đó, Đà Nẵng trở thành một phần máu thịt trong tôi. Tuổi thơ tôi gắn liền với dòng sông Hàn thơ mộng, nơi tôi thả hồn vào những câu chuyện cổ tích thần tiên của bà ngoại. Rồi những chiều tan học, đám học trò chúng tôi đèo nhau ra bờ biển cát trắng xóa thả diều. Đà Nẵng bây giờ đổi thay nhiều lắm, nhưng cái nét giản dị và gần gũi của đất trời, của lòng người thì vẫn mãi vẹn nguyên.
 
Người ta bảo, có đi qua hai mùa mưa nắng với những cơn bão nhiệt đới dữ dằn mới hiểu hết tính cách người Đà Nẵng. Bởi lẽ, người Đà Nẵng mộc mạc lắm, yêu ghét rõ ràng như nắng với mưa. Người Đà Nẵng mến khách như người nhà, cho dù là bà con, bạn bè hay thậm chí là người qua đường, nếu đã mời vào nhà thì gia chủ đều hết lòng tiếp đãi. Cách đãi khách cũng không hề cầu kỳ về vật chất mà cốt ở tấm lòng. Gia chủ sẽ mời khách bằng những thứ ngon nhất trong nhà. Có khi khách đến bất ngờ, gia chủ còn nhờ khách xuống phụ bếp cùng sau đó tâm sự với nhau bên mâm cơm cho đến khi mệt mới thôi.  
 

   Đà Nẵng Tình Người - Lam Đồng   

 
 
 
Cái bản tính “mưa nắng” của người dân nơi đây còn thể hiện qua cách cư xử thường ngày, qua những lời khen chê thẳng thắn. Cái thẳng, cái thật đó như ngấm vào máu của người miền Trung nên họ thấu hiểu nhau hơn và sống với nhau rất gần gũi, chân thành. Mưa nắng cũng làm nên nét duyên ngầm của con trai, con gái xứ Đà như một tác giả đã từng viết về con gái Đà Nẵng “giản dị, thẳng thắn, thủy chung”. Chính nét duyên ấy khiến cho bất cứ ai đã từng đi qua mảnh đất này đều không thể nào quên được.
 
Không biết nhà văn nào đã từng gọi Đà Nẵng là “thành phố đứng đầu ngọn gió”. Nằm sát bờ biển Đông, thành phố này thường xuyên hứng chịu bão lũ triền miên. Nhưng dù có bị giông tố hoành hành, Đà Nẵng vẫn giữ mãi vẻ quyến rũ tuyệt vời mà thiên nhiên ban tặng. Lớn lên bên bờ biển mênh mang, chập chùng sóng vỗ, giữa khung cảnh non nước hữu tình, người Đà Nẵng thừa hưởng nét mặn mà của biển cả và nét khỏe khoắn của núi rừng hùng vĩ. Quen với cái nắng cái gió và những trận bão lũ cứ liên tiếp ùa về, những người con xứ Quảng không hề chùn bước trước khó khăn và luôn hiên ngang đối đầu với phong ba, bão táp. Không thể kể hết những trận bão lũ dữ dội mà Đà Nẵng phải gồng mình gánh chịu và cũng không thể đo được tình người xứ Quảng trong cơn bão giông. Hình ảnh người dân chia nhau từng miếng cơm manh áo, xiết chặt tay nhau trước dòng nước lũ đã trở thành biểu tượng của tinh thần đoàn kết và tình người. Mỗi người con Đà Nẵng đi qua giông tố đều thấm nhuần đức tính kiên cường, nhẫn nại và sự đồng cảm, sẻ chia. Những điều đó đã khiến cho mảnh đất này không bao giờ lùi bước trước khó khăn, gian khổ. Và vượt lên tất cả là tình cảm “gừng cay muối mặn” trong tim mỗi người đất Quảng với anh em, bè bạn, xóm làng.
 
Tôi vẫn thường bảo mùa đông Đà Nẵng không lạnh. Có lẽ vì Đà Nẵng không có mùa đông mà chỉ có hai mùa mưa nắng. Nhưng đối với tôi, Đà Nẵng không bao giờ lạnh vì nơi tôi sống luôn đầy ắp tình người. Đó chỉ là đôi câu chào hỏi của em bé hàng xóm, một tách cà phê nóng cùng một người bạn hay một cái siết tay thật chặt của người yêu thương cũng đủ ấm lòng. 
 
 Bài hát: Sông Hàn Tình Yêu Của Tôi Ca sĩ: Tố My 
 
 
Là con gái gốc Bắc, tôi rất tự hào vì được gắn bó với vùng đất đầy nắng gió miền Trung, thấm nhuần nét tính cách của người Đà Nẵng. Phải chăng chính cái nét “mưa nắng” đó đã làm nên một “Đà Nẵng tình yêu và nỗi nhớ”, để cho ai đã từng qua đây cũng phải lưu luyến, nhớ thương. Hai mươi năm tôi lớn lên giữa lòng Đà Nẵng, chứng kiến bao nhịp cầu xây lên như đánh dấu sự thay da đổi thịt từng ngày của thành phố đầu biển cuối sông. Đà Nẵng trong tôi gắn liền với những kỷ niệm ấu thơ êm đềm. Sự chân chất, giản dị mà sâu lắng của thiên nhiên và con người Đà Nẵng gieo vào lòng tôi nỗi xao xuyến, bâng khuâng mỗi lúc đi xa. Để rồi khi lang thang trên đất lạ, chỉ cần nghe một thanh âm xứ Quảng cũng phải ngoái đầu.
 
Mặc cho bão táp mưa sa và những đổi thay của thời gian, Đà Nẵng vẫn đứng đó, hiên ngang trước sóng gió biển khơi, thách thức mọi khó khăn gian khổ để đi lên kiên cường. Và quê hương Đà Nẵng vẫn mãi dang rộng vòng tay thân thương đón những người con xa xứ trở về với một tình yêu chân thành, mộc mạc không bao giờ phai nhạt. 
 
Dù đi bất cứ nơi đâu tôi vẫn mang trong tim nỗi nhớ Đà Nẵng không nguôi. Nhớ những con đường đầy nắng gió, nhớ những cây cầu vắt mình qua dòng sông dịu dàng…, nhớ bạn bè, nhớ những người thương. Như lời thơ trong bài “Thương về Đà Nẵng” của tác giả Tân Văn:
 
“Ai xa Ðà Nẵng không thương? 
Ngàn năm tôi vẫn còn vương vấn tình.” 
 
 

  Đời thường ở Đà Nẵng năm 1965 qua ảnh của Bruce Tester  

-  Các quán bar trên đường Độc Lập, nhà hàng Bamboo bên sông Hàn, rạp phim Kim Châu... là những hình ảnh thú vị về Đà Nẵng năm 1965 qua ống kính của cựu sĩ quan thủy quân lục chiến Mỹ Bruce Tester.
Trên đường Độc Lập, Đà Nẵng năm 1965. Ảnh: Bruce Tester.
Các quán bar đối diện rạp Kim Châu trên đường Độc Lập. Ảnh: Bruce Tester. Ảnh: Bruce Tester.
Mặt tiền rạp Kim Châu (nay là rạp Lê Độ). "Phim được chiếu là phim Mỹ nhưng lồng tiếng Pháp và phụ đề tiếng Việt. Thử tưởng tượng sự bối rối của tôi khi cố đọc nhịp môi của diễn viên Mỹ trong lúc nghe tiếng Pháp và đọc phụ đề Việt", ông Bruce Tester chia sẻ. Ảnh: Bruce Tester
Trường Trung học Blaise Pascal ở khu vực thành Điện Hải, nay là Bảo tàng Lịch sử Đà Nẵng. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn từng học tại trường này. Ảnh: Bruce Tester.
Ông Bruce Tester (ngồi giữa) dạo phố phường Đà Nẵng trên xích lô. Ảnh do đồng đội tên Bob Curry chụp.
Bến đò trước Bưu điện Đà Nẵng. Ảnh: Bruce Tester.
Bên bờ sông Hàn. Tòa nhà nổi màu trắng bên kia sông là Hội Quán Bạch Phượng. Ảnh: Bruce Tester.
Một chuyến phà qua sông Hàn cập bến. Ảnh: Bruce Tester.
Nhà hàng Bamboo bên bờ sông Hàn. Ảnh: Bruce Tester.
"Nhà hàng Bamboo có đồ ăn ngon và vị trí rất đẹp bên bờ sông gần khách sạn Grand", ông Bruce Tester chia sẻ. Ảnh: Bruce Tester.
"Trung úy Joe Feeley với chiếc máy quay phim lúc nào anh cũng xách theo. Thật là bi thảm, tất cả phim của anh đã bị hủy hoại hết. Không rõ vì sao những cuốn phim này đã bị ngập nước trên một chiếc tàu nào đó", ông Bruce Tester chia sẻ. Ảnh: Bruce Tester.
Khám phá thuyền thúng của ngư dân bên bờ biển Đà Nẵng. Ảnh: Bruce Tester. 
  •   Chiều Đà Nẵng  

  •   Sáng tác: Trần Hoàn  
  •  

    Món ngon đà nẵng

    Trong những năm gần đây, Đà Nẵng trở thành một trong những tâm điểm du lịch của nước ta, thu hút rất nhiều lượng khách du lịch trong nước cũng như nước ngoài. Ngoài việc có những bãi biển đẹp, cảnh quan thiên nhiên đặc sắc thì Đà Nẵng còn thu hút bởi có nền ẩm thực phong phú.

    Đà Nẵng được coi là trung tâm hành chính, chính trị, văn hóa của khu vực miền Trung nước ta, chính vì vậy trong ẩm thực cũng có rất nhiều sự giao thoa của cả những món từ miền Bắc hay từ miền Nam. Chính vì vậy, thưởng thức những món ngon Đà Nẵng cũng chính là một cách du lịch hết sức thú vị.

    MÓN NGON ĐÀ NẴNG DÀNH CHO BỮA TRƯA HOẶC TỐI

    1. Bánh tráng cuốn thịt heo – Món ngon số 1 ở Đà Nẵng

    Nhắc tới Đà Nẵng thì chắc hẳn ai cũng nghĩ ngay tới món bánh tráng cuốn thịt heo, đặc sản số 1 tại đây. Món cuốn dân dã này không cần phương thức nấu nướng cầu kỳ, chỉ là món nguội đơn giản, nhưng để có được hương vị ngon khó quên thì phải cầu kỳ từ khâu lựa chọn nguyên liệu. Thịt của món cuốn phải là thịt heo Đại Lộc, chọn phần ba chỉ mềm, thơm, khi luộc lên lớp mỡ trong veo mới là ngon nhất. Các loại rau ăn kèm phải tươi, ngon, đủ vị và đặc biệt là phải sạch. Nước chấm phải là mắm nêm chua ngọt cay nhưng mỗi quán lại có một bí kíp khác nhau để tạo nên sức thu hút riêng của mình.

    Món ngon Đà Nẵng

    – Quán Trần 300 Hải Phòng, 04 Lê Duẩn (sân vườn bên trong). Quán này bán cũng khá ngon nhưng hơi đắt, giá 1 suất 100k, hơi đắt so với các điểm khác nhưng phục vụ chuyên nghiệp, có phong cách.
    – Quê nhà quán: k72/1C Hàm Nghi.
    – Quán Mậu – 35 Đỗ thúc Tịnh. Quán này khá đông khách rất ngon, nước chấm rất tuyệt vời, bánh tráng thịt heo hai đầu da giá khá hấp dẫn 1 phần chỉ có 55k ăn no bụng và ngon.
    – Quán Đại Lộc – 97 Trưng Nữ Vương, khá nổi tiếng với khách du lịch bởi rất ngon 1 phần chỉ có 33k, quá rẻ quá tiện, ngon.
    – Quán Bánh tráng Thịt Heo Bà Hường – 364 đường 2 tháng 9.
    – Quán Bánh Tráng Thịt Heo Bà Hường – 35/2 Hàm Nghi, 50k/suất.
    – Quán Quê Tôi (Bánh Tráng Thịt Heo Đại Lộc) – 64 Nguyễn Du, nơi đây rất ngon nhé nhưng thịt hơi ít 1 phần 40k, có bán chả cá cũng rất ngon 1 kg/160k.

    2. Các món cơm ngon

    Nếu là kiểu người thích ăn cơm thì các bạn có rất nhiều lựa chọn về cơm ở Đà Nẵng. Hãy thử cơm hến kiểu Huế, cơm Tấm kiểu Sài Gòn, cơm gà Tam Kỳ hay cơm niêu kiểu Miền Bắc… quá nhiều sự lựa chọn món ngon Đà Nẵng dành cho các bạn.

    – Cơm chiên giòn Gia Vĩnh, 241 Hải Phòng.
    – Cơm Hến, bún Hến 364/27 Lê Duẩn, bán từ sáng tới 10-11h trưa.
    – Cơm Mẹ Nấu – 17B Nguyễn Thiện Thuật.
    – Cơm Tấm Trâm – 175 Đống Đa, bán cả ngày.
    – Cơm Gà Tam Kỳ, 21B Ông Ích Khiêm, sáng có bún gà, xôi gà.
    – Cơm Tấm, 21F Núi Thành.
    – Cồn Hến– 258 Trưng Nữ Vương.
    – Cơm niêu Nhà Đỏ 1 và 2 trên đường Nguyễn Tri Phương và Phan Bội Châu.
    – Cơm niêu 3 Cá Bống Nguyễn Tri Phư

    3. Quán ăn nhậu được

    Buổi trưa, các bạn đã đi thưởng thức đặc sản số 1 Đà Nẵng rồi thì buổi tối các bạn có thể lựa chọn một quán nào có nhiều món, có nhiều sự lựa chọn, có thời gian bạn bè cùng ngồi lai rai với nhau. Không cần vào nhà hàng sang trọng hay quá lớn, Đà Nẵng có rất nhiều quán nhỏ gọn, sạch sẽ, không gian ấm cúng mà giá cả thì đều rất bình dân để các bạn lựa chọn.

    – Tiệm Ăn Chợ Lớn đường Ông Ích Khiêm, cơm thố ếch là món các bạn nên thử ở tiệm này.
    – Nhà Hàng Đông Dương 18 Trần Phú: bánh hỏi thịt nướng, gà hầm bí đỏ.
    – Lẩu bò Sáu Hưng, 1091 Ngô Quyền.

    Quán ngon Đà Nẵng
    – Quán Chém Gió số 38 đường 3/2, bò nhúng ớt ngon.
    – Quán nhậu Đông Phương, lô 13-14 Nguyễn Tất Thành, đặc biệt là món gỏi tôm sống Thái Lan, gà 4 món, súp, vịt quay bánh bao.
    – Quán nhậu Lão Đại 110 đường Phạm Cự Lượng, mực chiên xôi rất ngon.
    – Quán nhậu bà Xin – 528/32 Ông Ích Khiêm.
    – Dân Dã Quán – 179 Nguyễn Tất Thành.
    – Quán nhậu AB- 154 Lê Đình Lý.
    – Quán nhậu Đại Nhân – 142/17 Hàm Nghi.
    – Quán nhậu Ly – Ngã 3 Nguyễn Công Trứ và Trần Hưng Đạo.
    – Kẻ Chiêm Quán – 185 Núi Thành.
    – Quán Bê Thui Cầu Mống Ngọc Lan – 895 Ngô Quyền. Bê thui cầu Mống thực chất là đặc sản Quảng Nam, ở khu vực Cầu Mống.
    – Quán Bê Thui Cầu Mống 100 Điện Biên Phủ – 100 Điện Biên Phủ.
    – Quán Gỏi Cá Nam Ô – 972 Nguyễn Lương Bằng. Gỏi cá Nam Ô là món đặc sản mà không phải thực khách nào cũng thích vì cách chế biến của nó. Tuy nhiên, nếu bạn ăn được một lần thì chắc chắn bạn sẽ nhớ mãi cho tới sau này.
    – Quán Gỏi Cá Thanh Hương – 1029 Nguyễn Lương Bằng.

    4. Quán hải sản

    Đà Nẵng là thành phố biển một trong những đặc sản Đà Nẵng là hải sản là chuyện tất nhiên rồi. Ở Đà Nẵng có những khu tập trung vô vàn những quán hải sản như khu vực ngã ba Hoàng Sa – Lê Đức Thọ. Thậm chí ở đây các bạn còn có thể mua hải sản ở bãi biển rồi mang vào các quán bên đường nhờ họ chế biến cho mình với giá từ 20-40k/kg, vừa tươi ngon lại vừa rẻ. Nhưng Toidi.net vẫn gợi ý một vài địa điểm dưới đây để các bạn có thể thưởng thức hải sản Đà Nẵng.

    – Hải sản bà Thôi 1: 98,100,102 Lê Đình Dương.
    – Quán Biển Mặn ngã tư Võ Văn Kiệt – Tô Hiến Thành, gần biển nên không gian thoải mái, thoáng mát.
    – Nhà hàng Phước Thái, có món Cồi Mai rất ngon, cuối đường hồ Nghinh hướng Sơn Trà.
    – Quán nhậu Ớt Xanh, lô 13-14-15 đường 3/2.
    – Quán Lộng gió, Lô 5-6-7 Trần Hưng Đạo.
    – Quán Tiến Công, cuối đường Nguyễn Tất Thành, phía ra làng chài Nam Ô.
    – Quán Thành Mía, cuối đường Nguyễn Tất Thành.
    – Quán 5 Đảnh – Địa K139/59H38 Trần Quang Khải .
    – Hải sản A Tý – ngã 3 Lê Đức Thọ và Hoàng Sa.

    CÁC MÓN ĂN SÁNG, ĂN NHẸ HOẶC ĂN CHƠI

    5. Bánh canh

    Ngoài bánh tráng cuốn thịt heo thì còn món bánh canh cũng là món ngon Đà Nẵng đặc biệt đáng để thử … nhiều lần. Tại sao lại nhiều lần vì bánh canh có nhiều cách chế biến khác nhau, nguyên liệu khác nhau nên tạo ra những hương vị khác nhau. Có bánh canh ruộng, bánh canh ghẹ, bánh canh cá lóc, bánh canh riêu cua… mà chắc hẳn 1 lần đến Đà Nẵng các bạn không thể thử hết được.

    – Bánh canh Dì Trang, quán vỉa hè đối diện 31 Phạm Hồng Thái, 10k, bán sau 3h chiều.
    – Bánh canh Ruộng, 47 Hà Thị Thân, 20 Hà Thị Thân.
    – Bánh canh chả cá: 88 Lý Tự Trọng, chỉ 10k/bát, bán từ chiều tới 7h tối.
    – Bánh canh cá nướng -100 Khúc Hạo.
    – Bánh canh 27 Trần Quý Cáp, bán từ 3h30 đến 5h là hết.
    – Bánh canh vịt 393 Hải Phòng .
    – Bánh canh Bà Bông – Nguyễn Công Trứ, bán từ 6h đến 18h hàng ngày.
    – Bánh canh riêu cua – kiệt 58 Dũng Sĩ Thanh Khê ( đối diện trg CĐ Thương Mại ), bán từ sáng tới 9h30′ là hết.
    – Bánh canh cá lóc Bà Sáu, 298 Hoàng Diệu, bán từ 14h tới 24h.

    Quán ngon Đà Nẵng
    – Bánh canh ghẹ Lintee – 42 Điện Biên Phủ.
    – Bánh canh cá lóc Tơ – 140 Lê Đình Dương.
    – Bánh canh Sâm – 18 Hải Hồ.
    – Bánh canh Mợ tèo 1 – 208 Tố Hữu.
    – Bánh canh cá lóc, chả cua Bé Huế – 97 Ông Ích Khiêm.
    – Bánh canh cá lóc – 198 Phan Đăng Lưu.
    – Bánh canh Nam Phổ, 34 Võ Văn Tần, bán 14h đến 17h.

    6. Mỳ Quảng

    Mỳ Quảng là món đặc sản của khu vực Đà Nẵng, Quảng Nam này, khắp các con khố, xóm ngõ đều có bán món này từ sáng cho tới chiều tối. Thậm chí đến từng gia đình đều có thể nấu món này rất ngon mà không cần đi ra ngoài hàng. Sợi mỳ Quảng dẹt và to, dầy hơn sợi phở ở miền Bắc, kết hợp với nước dùng ngon ngọt tạo ra một món ăn hết sức đậm đà và mang đặc trưng vùng miền.

    – Mì Quảng ếch 78 Phan Thanh, có cả gà, bò, 25-35k/bát
    – Mỳ Quảng 1A Hải Phòng
    – Mỳ Quảng VÂN – 409 Hoàng Diệu, bán đến 10h sáng
    – MỲ Quảng – 207 Hoàng Diệu, mỳ sứa ngon.
    – Mỳ Quảng Huệ – 58 Tống Phước Phổ
    – Mỳ Quảng Hồng Vân – 56 Lê Hồng Phong, chỉ bán chiều tối.
    – Quán Mỳ Quảng Thi – 251 Hoàng Diệu
    – Quán Mỳ Quảng Bà Mua – 19 Trần Bình Trọng
    – Quán Mỳ Quảng Bà Vị – 166 Lê Đình Dương
    – Quán Mỳ Quảng Đại Lộc Lê Phước Phượng – 277 Đống Đa, Quận Hải Châu

    7. Bún bò

    Là đặc sản có nguồn gốc từ Huế nhưng hết sức phổ biến ở Đà Nẵng, hương vị có thể khác nhau đôi chút nhưng chắc chắn các bạn sẽ thấy ưng ý với một suất bún bò ở đây. Với nguyên liệu phong phú bao gồm: thịt bò, thịt chân giò, giò bò, tiết lợn… kết hợp cùng với các loại gia vị như gừng, xả, hành, hạt tiêu… khiến món ăn này hấp dẫn cả về hình thức lẫn mùi vị.

    – Bún bò O Lợi, 38/53 Lê Hữu Trác, chỉ bán sáng.
    – Bún bò Huế Mệ Mui, 63 Lê Hồng Phong.
    – Bún bò Huế Kim Long, 288 Đống Đa.
    – Nhà Hàng Cỏ – Ẩm thực Bò Việt, 302 Phan Châu Trinh, quán nhìn sang trọng nhưng sáng phục vụ bún bò rất ngon, giá 25-30k/bát.
    – Bún Bà Cháu, 137 Đống Đa, quán bán từ tối đến khuya.
    – Bún bò bà Diệu, 17 Trần Tống.
    – Bún bò Thủy, 218/4 Đống Đa.
    – Bún Bò, 18 Hải Phòng.
    – Bún Bò, 63 Phạm Văn Nghị.
    – Bún bò Huế bà Gái, 47 Ngô Gia Tự.
    – Bún bò bà Khiểm, 41 Triệu Việt Vương.

    8. Các món nước khác

    Việt Nam có lẽ phải được mệnh danh là “thiên đường quà sáng” bởi buổi sáng có quá nhiều sự lựa chọn. Không chọn các món cả thế giới đều biết như Phỏ, Bún Bò… thì các bạn còn tới cả chục loại lựa chọn khác nữa…Đà Nẵng cũng vậy, chỉ với 20k-30k các bạn đã có thể thưởng thức một bữa sáng vừa ngon vừa đầy đủ bao gồm cả đồ ăn và nước uống hoặc cà phê.

    – Hủ tiếu Phát Lợi- 236 Hải Phòng.
    – Hủ tiếu gõ, ngã ba Nguyễn Trãi – Ông Ích Khiêm.
    – Cao lầu tại 267 Thái Thị Bôi.
    – Bún mắm thịt heo quay 141 Huỳnh Thúc Kháng.
    – Bún Mắm Dì Thuyên 424/03 Lê Duẩn, 40k/bát.
    – Bún Mắm Quầy Thị Hà bán từ chiều sau 2h, trong chợ Hàn, đi từ cổng Hùng Vương vào, ở ngay bên tay phải.
    – Bún Mắm Ngọc – 20 Đoàn Thị Điểm.
    – Mỳ trộn, phở trộn: 80 trưng Nữ Vương.
    – Bún lòng bà Hiền – 380/22/11 Hải Phòng.
    – Bún Lòng Ông Hùng-K385/8 Hải Phòng.
    – Bún Chả Cá Bà Lữ, 319 Hùng Vương, P. Vĩnh Trung, Quận Thanh Khê.
    – Bún Chả Cá Bà Hờn, 113A Nguyễn Chí Thanh.
    – Bún chả cá Ông Tạ, 97 nguyễn Chí Thanh.
    – Bún chả cá Bà Lan, 94 Nguyễn Thị Minh Khai .
    – Quán bún chả cá bà Phiến, 51 Lê Hồng Phong .
    – Quán bún chả cá dì Gái, 109 Lê Đình Dương.
    – Bún chả cá gia truyền 109 Nguyễn Chí Thanh – quận Hải Châu. Giá: 20 nghìn/tô bình thường và 25 nghìn/tô đặc biệt; thời gian phục vụ từ 6h – 22h.
    – Phở 75: 91 Ngô Gia Tự.
    – Phở Bắc 63/203 Đống Đa.
    – Phở Thu 110 Trần Cao Vân.
    – Phở gia truyền: 126 Nguyễn Hữu Thọ.

    Món ngon Đà Nẵng

    9. Quán ốc

    Ốc thì chắc phù hợp nhất với những bạn trẻ, dù trời nóng hay lạnh, cảm giác xuýt xoa với bát nước mắm chấm ốc cay cay vị ớt, thơm thơm mùi gừng và lá chanh vẫn là một cảm giác tuyệt nhất. Ở Đà Nẵng thì các quán ốc thường bán buổi tối, và thường có nhiều sự lựa chọn khác nữa mà không chỉ có ốc như: bánh tráng nướng, trứng cút lộn, nem chua rán…

    – Quán Trang: ngã ba Tăng Bạt Hồ với Trần Kế Xương, chỉ bán buổi tối.
    – Ốc hút tượng đài: ngay đường đi vào công viên Châu Á, chỉ bán buổi tối.
    – Ốc Ken 174 Đống Đa.
    – Ốc hút bà Mỹ – 30 Hoàng Hoa Thám.
    – Ốc Cay, 176 Ông Ích Khiêm.
    – Các quán ốc buổi tối ở đường Lê Duẩn.

    10. Các món ngon Đà Nẵng từ bánh tráng cuốn, nướng…

    Bánh tráng cuốn thịt heo là một món ăn sử dụng bánh tráng để cuốn các nguyên liệu lại và thưởng thức. Nhưng còn vô số các món ngon Đà Nẵng khác cũng sử dụng bánh tráng khác nữa. Những món ăn này có thể thay đổi các nguyên liệu cuốn, thay đổi nước chấm và thậm chí thay đổi cả cách chế biến nữa, bánh tráng không chỉ để cuốn mà còn có thể được nướng, trộn…

    – Quán Vân, 13A Thanh Tịnh, sữa chua cũng ngon.
    – Bánh tráng Dì Năm, 62/2A Núi Thành, bán từ 8h đến 23h.
    – Bánh tráng cuộn bơ ngã ba Quang Dũng – Văn Cao, chỉ bán buổi tối.
    – Bánh tráng Dì Bi 325/15 Hùng Vương.
    – Bánh tráng tương, báng tráng đập Bà Tứ: 354 Lê Duẩn; giá 3.000 – 5.000 VND/cái.
    – Bánh tráng cuốn cá nục, Ông Ích Khiêm.
    – Bánh tráng nước Hay Day, 284 Bế Văn Đàn.
    – Bánh tráng cuốn các loại Quán Kim, 65/22 Hàm Nghi.
    – Nem Nướng trước trường Cao Đẳng Công Nghệ, đường Cao Thắng, bán từ 4h chiều.
    – Quán nem lụi, bún thịt nướng… quán Xuân” địa chỉ 491 Hải Phòng, hoạt động cả ngày, giá 15.000 – 20.000 VND/tô, quán bán cả ngày.
    – Bánh tráng cô Hoà -193 Hà Huy Tập.
    – Quán Kim – 65/22 Hàm Nghi.
    – Bánh tráng kẹp bà Năm – 96/93 Điện Biên Phủ.
    – Bánh tráng kẹp bà Hoa – 62/2A Núi Thành.
    – Bánh tráng kẹp – K168/7 Trưng nữ Vương.
    – Bánh tráng kẹp bà Tý – 195 Hà Huy Tập.
    – Bánh tráng kẹp Mỹ – 864 Trần Cao Vân.
    – Bánh tráng kẹp gần Fahasha – kiệt 300 Lê Duẩn.
    – Bánh chuối chiên, bánh khoai, bánh tiêu – 127 (hoặc 125) Lê Độ.
    – Chân Gà Chua Cay Xí Muội, 20 Ông Ích Khiêm.

    11. Các loại bánh, nộm…

    Đây cũng là một trong những món ăn chơi yêu thích của mọi người, thường mọi người hay thưởng thức vào lúc xế chiều, chính vì vậy rất nhiều quán chỉ bán từ tầm chiều cho tới tối. Đà Nẵng ở gần Huế nên chắc chắc đặc sản bánh Huế sẽ du nhập tới Đà Nẵng đầu tiên, và những món bánh này tùy từng quán mà sẽ có hương vị đặc Huế hoặc có hương vị pha trộn một chút cho phù hợp với khẩu vị của người Đà Nẵng.

    – Quán bà Bé, 100 Hoàng Văn Thụ.
    – Bò khô trộn mực, 586/38 Ông Ích Khiêm, bán từ trưa tới tối.
    – Bánh ép Huế, 18 Nguyễn Thị Minh Khai.
    – Các loại bánh – 30 Bàu Hạc 5,Q.Thanh Khê.
    – Quán cô Mai – Hẻm 22 Hoàng Hoa Thám.
    – Trần Thị, các món bánh Huế tại Đà Nẵng, 23 Nguyễn Hữu Cảnh. Bánh nậm là ngon nhất. Bánh canh Nam Phổ ở đây cũng ngon.
    – Bánh bèo, ướt, bột lọc – K52/16 Ông Ích Đường.
    – Lì Lá Lốt – 67 Ngô Gia Tự, món chính là Bò lá lốt, bò mỡ chài, bánh mỳ hấp.
    – Quán ăn vặt Cô Thủy: 68/2 Lê Đình Lý.

    Món ngon Đà Nẵng
    – Quán Tâm – bánh bèo, nậm, lọc, 291 Nguyễn Chí Thanh.
    – Da heo mít trộn – Bột lọc ~ 47/25 Lý Thái Tổ, đây là 2 quán khác nhau, nhưng ngồi 1 quán có thể gọi cả Da heo trộn và Bánh bột lọc, ban từ tầm 3h- 8h30 tối.
    – Quán Bà Liễu, 374 Núi Thành.
    – Bánh xèo Lipton K280/21 Hoàng Diệu.
    – Bánh xèo bà Dưỡng – K280/23 Hoàng Diệu.
    – Bánh xèo Phú Hồng – 19 Yên Bái.
    – Bánh xèo miền Trung – 135 Cách mạng tháng 8.
    – Bánh xèo Cô Mười – 23 Châu Thị Vĩnh Tế.
    – Quán bà Hồng -84 Lê Độ.
    – Bà Nhỏ – 464/15 Trưng Nữ Vương.
    – Bánh xèo Tôm Nhảy – 47C Ngô Gia Tự.

    12. Các món xôi, cháo

    – Xôi bà Bé đối diện 27 Ngô Gia Tự, chỉ bán buổi sáng.
    – XÔI THỊNH – 122 Huỳnh Thúc Kháng.
    – SÚP CUA SÀI GÒN – 54 ĐỐNG ĐA.
    – CHÁO ẾCH – 3 ĐẶNG THAI MAI.
    – Quán cháo trắng hột vịt muối, 55/1 Nguyễn Chí Thanh có cả dưa, thịt, cá các loại, buổi chiều còn bán cả bột lọc,bánh bèo huế.
    – Long Cháo Chờ, 18 Ngô Xuân Thu, đường vào trường Giao thông vận tải.
    – Cháo Nga My – 400 Hùng Vương.
    – Cháo lòng, 20 Ông Ích Khiêm.
    – Cháo vịt Thanh Nhàn: 384 Phan Châu Trinh, quán bán từ chiều tối, giá 15.000 – 20.000 VND/tô.
    – Cháo đêm (trứng muối, thịt, ruốc…) trên đường Phan Châu Trinh gần nhà hát Trưng Vương; cháo lươn ở gần chỗ bán ốc hút đường Lê Duẩn.

    13. Bánh mỳ

    Món ăn được khách nước ngoài nhắc tới nhiều nhất khi nói về ẩm thực Việt Nam có lẽ là bánh mỳ. Nhiều blogger nổi tiếng trên thế giới cho rằng bánh mỳ đường phố ở Việt Nam xứng đáng số 1 thế giới bởi sự đa dạng của nó. Ở Đà Nẵng các bạn có thể lựa chọn bánh mỳ ốp la, pa tê, xíu mại, heo quay, bò né, chả cá… Có lẽ phải mất cả tháng các bạn mới có thể thưởng thức hết các món bánh mỳ ở đây.

    Bánh mỳ Đà Nẵng

    – Bánh mỳ Dì Ngọc , góc hẻm cuối đường Đỗ Quang, bán từ sáng tới 3h chiều.
    – Bò kho ốp la Su Su, 76 Hoàng Văn Thụ.
    – Bò kho xíu mại – quán Bò Kho Ngã Năm, số 4B Trần Bình Trọng, Đà Nẵng.
    – Vua Bò – 75 Nguyễn Du.
    – Bánh mỳ ốp la pa tê, bò kho 127 Nguyễn Công Trứ.
    – Quán bò né Khanh ở 41 Hoàng Văn Thụ ( ngã 3 Cô Giang – HVT).
    – Bò né 3 số 20 Nguyễn Văn Linh.
    – Bò né – 292 Đống Đa, bán từ sáng đến 2h chiều.
    – Bánh mỳ bò kho Thanh Hoa – 127 Nguyễn Công Trứ, chỉ bán buổi sáng.
    – Quán cô ba 142 Phan Thanh, bánh mỳ xíu mại.
    – Bánh mì Bò Kho – 144 Huỳnh Thúc Kháng.
    – Bánh mỳ chả cá nóng – đường Hải Phòng.
    – Bánh mỳ opla heo quay – bùng binh Nguyễn Tri Phương và Điện Biên Phủ, bán 7-8h tối đến khuya, lưu ý ai không ăn cay nhớ dặn trước.
    – Bánh mỳ heo quay, số 1 Văn Cao.

    CÁC MÓN TRÁNG MIỆNG, ĐỒ UỐNG

    – Cacao bánh Bà Nội, ngã ba Phạm Hồng Thái, Yên Bái, đối diện bên hông trường Trưng Vương.
    – Quán chè buổi tối ở đường Phạm Hồng Thái có cả 1 khu.
    – Trái cây dầm tự chọn 24 Trưng Nữ Vương.
    – Sữa đậu các loại 71 Lý Thường Kiệt.
    – Chè Thái-41 Chi Lăng.
    – Quán chè chỉ bán buổi trưa. đối diện K110 Phan Thanh.
    – Yaourt muối: đường Bùi Thị Xuân, Quận Sơn Trà, Đà Nẵng. Đi cầu Trần Thị Lý rẽ xuống.
    – Chè chuối nướng, 190 Ông Ích Khiêm.
    – Chè Hương: 288 Phan Châu Trinh.
    – Chè Xuân Trang: 31 Lê Duẩn.
    – Chè xoa xoa: 187 đường Hải Phòng.

    CÁC QUÁN CÀ PHÊ XINH ĐẸP

    Ngoài việc thưởng thức các món ăn ngon thì ghé đâu đó làm một ly cà phê cũng là một trải nghiệm đáng để thử. Ở khư vực miền Trung – Tây Nguyên hay Đà Nẵng nói riêng thì cà phê có giá rất rẻ. Từ 8-15k bạn đã có thể có một ly cà phê rất ngon, vừa nhâm nhi ly cà phê vừa ngắm nhìn phố xá. Nhưng cũng sẽ có lúc bạn cảm thấy cần đến một không gian cá tính, sáng tạo hay có tầm nhìn đẹp để ngắm thành phố từ trên cao. Vậy thì các bạn có thể tới một vài địa điểm sau.

    – Runam – 22 Bạch Đằng
    – Papa container – 6 Thanh Tịnh
    – Nia cafe – 3/12 Phan Thành Tài
    – Cloud Garden – 72 Lê Mạnh Trinh
    – Home coffee – 45B Ngô Gia Tự
    – Cộng caphe – 98 Bạch Đằng
    – Aroi – 124 Bạch Đằng
    – Leo – 48 Hồ Xuân Hương
    – Le peptit – 104 Hoàng Kế Viêm
    – Koko Green – Lô 14 Hải Phòng
    – Tổ Caphe – Lô 12 Hải Phòng
    – Diva – 119 Lê Hồng Phong
    – Pavilion Garden – 122 Quang Trung
    – C.C.G cafe – 35 Nguyễn Chí Thanh
    – Wonderlust – 101 Trần Phú
    – Daisy – 31/5 Lê Hồng Phong
    – Mia – 9 Quang Trung
    – Bar tầng 20 A La Carte
    – Retro – 87 Trần Phú
    – Boulevard – 71 Trần Quốc Toản
    – Glory City – Tầng 4 Parkson
    – Studio s13 – 52 Lê Đình Dương
    – Lý Băng Phương – 33 Hoàng Văn Thụ
    – Liferia – 186 Phan Chu Trinh
    – Love Crepe – 21 Trưng Nữ Vương
    – Huk coffee – 432 Lê Duẩn
    – AA Bread – 14 Hùng Vương
    – Chuỗi Cafe HighLand
    – F.air – 7 Lê Thánh Tôn
    – Island coffee – 50 Bạch Đằng

    Quán cà phê đẹp ở Đà Nẵng

    Chúc các bạn có chuyến đi tuyệt vời với những món ngon Đà Nẵng không thể nào quên.

 
  Kiều Hạnh tổng hợp  
Xem thêm...

Con à, tình yêu thương thật rộng lớn nhưng cũng có ngày chúng ta phải chia xa

  Con tự lập, ba mẹ tự do  

Related image

 Con à, tình yêu thương thật rộng lớn nhưng cũng có ngày chúng ta phải chia xa... 

Tôi rất thích những bậc cha mẹ như thế: Khi con còn thơ bé thì dành cho chúng tình yêu nồng nàn nhất, nhưng khi con đã trưởng thành thì lại rời xa chúng.
 
Tình yêu trên thế gian đều vì một mục đích nào đó, duy chỉ có tình yêu của cha mẹ mới là thứ tình cảm vô tư vô ngã nhất.
Con à, thời gian trôi qua thật mau, chớp mắt một cái ba mẹ đã già rồi, còn con lại sắp phải rời xa để bắt đầu cuộc sống rạng rỡ của riêng mình. Vậy nên, có một vài việc ba mẹ phải sớm nói cho con biết. Ba mẹ vẫn luôn hy vọng cuộc sống chỉ là hạnh phúc và những điều tốt đẹp. Nhưng có một vài việc, ba mẹ vẫn phải đối mặt, giống như những lời ba mẹ sắp nói với con đây.
 
Có lẽ con sẽ không thích nghe, nhưng chúng ta đều phải dũng cảm đối mặt với nó, phải vậy không?
Con à, con đã lớn bằng chừng này rồi, đã có thể tự lập được rồi, sau này dẫu con có làm gì thì cũng phải tự chịu trách nhiệm về điều đó.

Con mãi là đứa bé trong lòng Ba Mẹ thôi…(Ảnh: iFuun)

Con cái thành gia lập nghiệp, cần phải tự sống cuộc sống của mình
 
Tiêu chuẩn của một người trưởng thành chính là bắt đầu hiểu được cách tự chịu trách nhiệm với chính mình. Con cần biết rằng mình thích gì, muốn làm gì, muốn sống một cuộc đời như thế nào. Đồng thời nỗ lực theo hướng đó, mới có thể bước tới thành công, sống cuộc sống mà mình mong muốn.
Có thể có một vài việc con còn chưa hiểu, con có thể đến hỏi ba mẹ. Nhưng ba mẹ chỉ có thể đề xuất ý kiến cho con tham khảo, chứ chẳng thể quyết định thay con. Quyết định cuối cùng vẫn là ở con. Bởi lẽ con sẽ là người gánh chịu kết quả cuối cùng, chứ không phải ba mẹ.
 
Con à, ba mẹ cũng hy vọng có thể chăm sóc con cả đời. Nhưng điều này không thực tế chút nào. Vậy nên khi ba mẹ không ở bên cạnh con, con phải tự chăm sóc tốt cho bản thân mình.
Hàng ngày con hãy nhớ phải chăm chỉ ăn cơm, ngày ba bữa đều đặn, đừng qua loa đại khái. Hãy đối xử với bản thân tốt một chút, và bắt đầu từ việc ăn ngon một chút. Dẫu cuộc sống áp lực thế nào thì con cũng đừng thức đêm trường kỳ. Dùng sinh mệnh đổi lấy tiền bạc là cách làm chẳng khôn ngoan chút nào. Sức khoẻ mới vĩnh viễn là điều quan trọng nhất.
 
Con à, con phải biết rằng, nếu một người không thể chăm sóc tốt cho bản thân mình thì cũng không thể chăm sóc tốt cho người khác. Nếu một người không thể chịu trách nhiệm về bản thân mình thì sao có thể tin rằng người ấy sẽ chịu trách nhiệm về người khác được? Những người cần chúng ta trên đời này quá nhiều, đó là những người chúng ta yêu thương và những người yêu thương chúng ta. Chỉ khi chịu trách nhiệm về bản thân, con mới có thể chịu trách nhiệm về họ.

Ba sẽ luôn bên cạnh con, nhưng chắc điều đó cũng chẳng được lâu nữa, đến một ngày con sẽ phải tự chăm sóc cho mình rồi. (Ảnh: Pinterest)

Người già cũng cần có cuộc sống của riêng mình
 
Con à khi con đã có gia đình nhỏ của mình, dẫu con có mời hay không thì ba mẹ cũng sẽ không dọn đến ở cùng các con.
Nền giáo dục mà ba mẹ tiếp nhận với thời đại các con ngày nay hoàn toàn khác. Cách sống cũng khác, nhân sinh quan, thế giới quan cũng khác. Nếu hai thế hệ ở với nhau, sẽ khó tránh khỏi xô xát và mâu thuẫn. Dẫu là những người thân yêu nhất, cũng không nên sống chung dưới một mái nhà. Mỗi người đều cần có không gian sống của riêng mình. Điều này sẽ khiến cuộc sống hoà hợp hơn.
Hơn nữa, ba mẹ cũng không nỡ rời xa quê hương. Ba mẹ ở đây đã mấy chục năm rồi. Dẫu là những người bạn cũ cùng nhau nhâm nhi tách trà nói đôi ba câu chuyện phiếm hay từng nhành cây, ngọn cỏ đều quá quen thuộc, thật khó lòng chia cách.
 
Khi nào nhớ con, ba mẹ sẽ tới thăm con, hay ở đó chục hôm, nửa tháng. Nếu con nhớ nhà thì bất cứ lúc nào ba mẹ cũng chào đón con trở về.
Con à, ba mẹ không tiếc tiền vì con, và cũng muốn giúp con trông cháu, nhưng cha mẹ không muốn phải nuôi nấng chúng.
Tuổi tác của ba mẹ cũng ngày càng tăng lên, cơ thể cũng có khi ăn không tiêu. Điều này mong con hiểu và lượng thứ.

Ba Mẹ đã ở đây quá lâu để trở nên gắn bó, khi nào nhớ con Ba Mẹ sẽ gọi điện. (Ảnh: Vietnamnet)

Điều quan trọng hơn là, nuôi dạy con cái là trách nhiệm và tâm nguyện của con, cũng giống như khi xưa ba mẹ nuôi dạy con trưởng thành
 
Con của con cần tới con, như hồi nhỏ con cần tới ba mẹ vậy. Ba mẹ chỉ có thể giúp con trong những thời khắc quan trọng, nhưng không thể làm thay cho con mọi việc. Chắc chắn rằng con sẽ vất vả và mệt mỏi, nhưng ba mẹ tin rằng con có thể trở thành những ông bố bà mẹ tốt, nuôi dạy được những đứa trẻ ưu tú.
 
Con à, ba mẹ không yêu cầu con phải phụng dưỡng ba mẹ trong nửa phần đời còn lại. Ba mẹ cũng sẽ không cấp dưỡng cho con nửa phần đời còn lại ấy.
Nhiều năm trước, ba mẹ đã tích được một chút tiền dùng để dưỡng già. Lúc ấy, ba mẹ chỉ muốn dựa vào chính mình khi về già, không phải trở thành gánh nặng sau này của con. Bây giờ ý nghĩ này cũng coi như đã được thực hiện một phần. Ba mẹ sẽ quy hoạch tốt những năm cuối đời, chăm sóc tốt cho bản thân, con cứ yên tâm.
 
Còn bây giờ, ba mẹ đã rời xa công việc, cũng không còn nguồn thu nhập nào khác. Con à, nửa đời sau của con, ba mẹ cũng không còn khả năng cấp dưỡng cho con nữa. Vậy nên con cũng phải cố gắng, tranh thủ khiến mình được sống hạnh phúc, vui vẻ. Như vậy ba mẹ mới có thể yên tâm.

Cả một đời với Ba và Mẹ thế là quá đủ, cũng không cần con phải phụng dưỡng, tuy có thể giúp con một số việc nhưng cũng không thể nào làm thế được mãi. (Ảnh: Colorado.gov)

Con à, thế giới thật rộng lớn, ba mẹ cũng muốn được đi thăm thú đó đây
 
Đời người chỉ có mấy chục năm, mà cứ hối hả bận rộn. 20 năm, sau khi nghỉ hưu có thể nói rằng đó là khoảng thời gian hoàng kim thực sự thuộc về bản thân mình. Ba mẹ muốn đi thăm thú thế giới đó đây, muốn trải nghiệm nhiều điều tốt đẹp hơn. Thế giới như một cuốn sách, nếu chỉ dừng ở một chỗ thì cũng giống như chỉ giở một trang sách mà thôi. Trong những năm còn sống của mình, ba mẹ không muốn tiếp tục bỏ lỡ điều này nữa.
 
Nếu cảm thấy nơi nào thực sự tốt với mình có lẽ ba mẹ cũng sẽ chọn ở lại nơi ấy. Nhưng dẫu thế nào ba mẹ cũng sẽ tự chú ý an toàn, không để con phải lo lắng. Chi phí “du lịch” này cha mẹ cũng sẽ tự mình chi trả, con đừng lo lắng về khoản phụ phí này.
Con à, nếu ngày nào đó ba mẹ nằm xuống, thì mong con hãy đối mặt với cái chết tất yếu ấy một cách tích cực.
Dẫu ba mẹ mắc phải trọng bệnh gì, cũng mong con lựa chọn cách trị liệu ít nhất, không phẫu thuật, không cắm các loại ống dưỡng sinh… Ba mẹ hy vọng có thể mang theo sự thư thái và xinh đẹp mà bước vào thế giới bên kia.
 
Khi ba mẹ vĩnh viễn khép chặt đôi mi, thời khắc ấy mong con đừng khóc than vì ba mẹ, mà hãy mỉm cười! Hãy coi như ba mẹ đã đi hết hành trình gian khổ này! Dẫu ba mẹ đi rồi, cũng sẽ yên nghỉ nơi thiên đường và cầu nguyện cho con.
Con à, có một vài lời ba mẹ muốn nói với con…

(Ảnh: kajarikbela.hu)

Những lời này, nếu ba mẹ không nói với con, thì có lẽ người khác cũng chẳng bao giờ nói với con một cách nghiêm túc
 
1. Sống ở trên đời, không một thứ gì có thể mua được sức khoẻ và niềm vui
 
Đây là kinh nghiệm mấy chục năm đời người của ba mẹ. Ba mẹ cũng hy vọng con sớm thấu hiểu đạo lý này. Một cơ thể khoẻ mạnh mới là vốn liếng để con nỗ lực bước tiếp. Những năm tháng về sau con phải giữ gìn “vốn liếng” này thật tốt. Như vậy chúng ta mới có thể dành thời gian ở bên nhau nhiều hơn một chút.
 
2. Thời gian vô cùng trân quý, hãy chia sẻ nó với những người và những việc đáng tin cậy
 
Trong một kiếp người thời gian là thứ hữu hạn. Con tận dụng thời gian thế nào thì cũng sẽ có được kiếp nhân sinh như vậy.
Bạn bè không cần quá nhiều, chỉ cần thực lòng là được. Đôi khi bạn bè nhiều quá ngược lại còn khiến con dễ đánh mất bản thân. Sinh mệnh hữu hạn này chỉ đáng để chia sẻ với những người và những việc xứng đáng mà thôi.

Sống ở trên đời, không một thứ gì có thể mua được sức khoẻ và niềm vui. (Ảnh: polonez.msu.pl)

3. Sinh mệnh vô cùng ngắn ngủi, nhất định con phải học cách trân trọng và nâng niu
 
Trước tiên con phải trân trọng sinh mệnh của mình và mong nó được trường thọ, chứ đừng chỉ mong sớm được hưởng thụ mà vô tình huỷ hoại nó.
Tiếp đó con hãy trân quý duyên phận của mình. Người thân cũng chỉ có một lần duyên phận. Dẫu kiếp này con và ba mẹ ở với nhau bao lâu thì cũng nhất định phải trân quý những khoảnh khắc tụ họp bên nhau. Kiếp sau dẫu chúng ta còn yêu thương nữa hay không thì cũng chẳng còn cơ hội gặp lại.
Con à, dẫu ba mẹ có ở bên cạnh con hay không cũng không quan trọng. Bởi lẽ ánh mắt này, trái tim này vẫn sẽ mãi dõi theo đôi chân con trên khắp nẻo đường đời.
 
 Lan Chi  
 
 Ảnh minh họa
Theo Soundofhope
Xem thêm...
Theo dõi RSS này