Không gian riêng

Không gian riêng (167)

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( Tiếp theo phần 8 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

Tuyền Linh

( Tiếp theo phần 8 )

•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•

PHẦN 9

14.8.2020 – Chào bạn hiền! Lâu quá không gặp bạn, thấy nhớ. Hôm nay trông bạn có vẻ mập ra. Chắc là có gì vui? Mình cũng vậy, cũng vui, dù chưa trọn vẹn lắm. Cách đây vài phút, mình nhận được phone của luật sư N. Ông ấy cho mình biết, phía bên bị kiện xin thương thảo, có thể họ xin Tòa cho lập phiên hòa giải và xin mình đưa ra con số cụ thể về việc họ phải bù hoàn những thiệt thòi của mình. Đồng thời luật sư N. cũng gởi cho mình bản sao hợp đồng mà mình đã ký cho đất và nhà để C T T Tr được sở hữu vào ngày 09 tháng 4 năm 2004. Điều đáng lưu ý ở đây là trên văn bản nầy vẫn còn nguyên bút tích của mình với dòng chữ như sau: “ Bên được hưởng có bổn phận phải phụng dưỡng chúng tôi cho đến cuối đời “. Nhờ câu nầy mà C T T Tr đuối lý trong đơn khởi kiện của mình. Mình xin nhắc lại cho bạn nghe, từ khi ký giấy giao nhà và đất, C T T Tr không phụng dưỡng mình một ngày nào cả, mặc dù suốt mười mấy năm sau đó mình phải đi bệnh viện chữa bịnh tim liên miên, không ngày nào mà không uống thuốc – ngày 3 bữa như ăn cơm vậy. Mình vẫn còn lưu giữ toa thuốc của bác sĩ Viện tim TP Hồ Chí Minh cấp từ đó đến nay.

Sau khi trao đổi với luật sư N. xong, mình liền ngồi vào bàn viết để tính toán cho ra con số cần và hợp lý đặng giao cho luật sư N. Con số nầy là con số của mình yêu cầu bên bị kiện phải đáp ứng trong việc bù hoàn thiệt thòi cho mình. Mình đã tính toán cụ thể và đã viết Email gởi luật sư N. Mình gởi nguyên văn nội dung Mail cho bạn xem nhé !

Thân gởi luật sư N.

Sáng nay nghe phone của luật sư, tôi rất vui. Vậy sau đây tôi đưa ra 2 phương án để giải quyết vấn đề thương lượng của bên bị kiện.

PHƯƠNG ÁN 1 - Giấy hợp đồng có điều kiện giao bất động sản cho C T T Tr và H Q Th. được ký vào ngày 09 tháng 6 năm 2004. Như vậy tính đến hết ngày 09 tháng 6 năm 2020 là được 16 năm. Quy ra tháng là: ( 16X12 ) = 192 tháng.

Mỗi tháng tiền chi phí thuốc men do bịnh hoạn tim mạch mãn tính của tôi và tiền cơm áo lên tới 15.000.000 đồng VN. Nếu tính trong 192 tháng thì số tiền là: ( 192 X

15.000.000 ) = 2.880.000.000$. Số tiền nầy xem như tiền phụng dưỡng mà C T T Tr có trách nhiệm phải bù hoàn. Ngoài ra, cơ sở bất động sản của tôi đã được nêu trong đơn khởi kiện, hiện tại vợ chồng C T T Tr vẫn đang sử dụng, như vậy sau ngày 09 tháng 6 năm 2020 cho đến khi tôi chết. Tôi lấy mốc thời gian cụ thể là năm 2040, C T T Tr cũng phải có bổn phận chi trả cho tôi mỗi tháng là 15.000.000$ VN. Như vậy, tính từ năm 2020 đến năm 2040 là 20 năm, quy ra tháng là: ( 12 tháng X 20 năm ) = 240 tháng. Quy ra tiền là:

( 240X 15.000.000$ ) = 3.600.000.000$ .

Tổng cọng, C T T Tr và H Q Th. phải bù hoàn cho tôi để được sở hữu vĩnh viễn lô bất động sản đã nêu trong Đơn Khởi Kiện của tôi là:

2.880.000.000 + 3.600.000.000 = 6.480.000.000 ( 6 tỷ 480.000.000 triệu đồng )

PHƯƠNG ÁN 2. Cơ sở bất động sản đã nêu trong đơn khởi kiện của tôi xin được rao bán đấu giá công khai và tổng số tiền bán được sẽ chia đều cho hai bên. Mỗi bên được hưởng một nửa ( ½ ).

Tôi chỉ nêu ra ý kiến như vậy. Nhờ luật sư làm việc cụ thể với bên bị kiện như ý của tôi, giúp tôi.

Xin thành thật cám ơn luật sư

 

Trân trọng

Nguyễn Văn Thơ.

 Nhờ luật sư giải thích cặn kẽ về từ Phụng Dưỡng cho vợ chồng C T T Tr biết. Phụng Dưỡng có nghĩa rất rộng, chứ không phải cho ăn cho mặc là đủ.

17.8.2020 - Sáng nay luật sư N. có gọi phone cho mình để báo cho mình biết, đã gởi qua zalo cho mình giấy thông báo cùa thẩm phán V T L - Tòa án huyện Đơn Dương - rằng phải đóng tiếp 20 triệu đồng nữa, tiền tạm ứng thuê Công Ty thẩm

định giá cho lô bất động sản nằm trong đơn khởi kiện của mình. Như vậy, lại phải lo nữa rồi. Lại tiền…tiền… mệt thật !

19.8.2020 - Tối hôm qua mình đã chuyển qua Zalo cho cô học trò cũ xem bản thông báo của Tòa án huyện Đơn Dương về việc mình phải đóng thêm 20 triệu đồng để thuê Công Ty thẩm định giá, đặng họ tới thẩm định lô bất động sản của mình. Mình cũng hy vọng sau khi xem, cô sẽ vững tin và cho mình mượn tiếp 20 triệu để đáp ứng kịp thời thông báo của Tòa án. Mình cũng đề cập thẳng với cô ấy là mình chịu lãi xuất tương đối cao. Mình đồng ý mượn 20 triệu trong vòng 2 tháng, sẽ trả thành 50 triệu. Đây là tỷ lệ lãi thấp nhất từ lúc khởi kiện cho đến nay mà mình phải chịu. Xin bạn nghe thôi nhé, đừng có cảm giác gì. Phải vậy thôi, không ai cho mượn khơi khơi đâu, dù là bạn thân nếu họ không nắm được cơ bản vị trí của bạn. Mình dám khẳng định như vậy vì mình đã gặp thực trạng nầy nhiều rồi. Mình biết bạn đang đau lòng, nhưng nếu bạn biết sau khi Trời, Phật thương cho mình thắng kiện, bạn còn đau lòng hơn nữa. Vì sao ư? Vì mình phải trả 1/4 số tiền mình nhận được sau khi thi hành án. Nói trắng ra, trước đây mình đã mượn 100 triệu đồng của người ta để đóng tiền hợp đồng với luật sư N. trong vụ khởi kiện nầy rồi. Nếu sau nầy mình thắng kiện, mình nhận được bao nhiêu thì phải trả cho người mình đã mượn 1/4 số tiền đó. Có nghĩa là, nếu nhận được 4 tỷ thì phải trả cho người mình đã mượn 1 tỷ. Nhưng thôi, bạn đừng buồn. Đây là tỷ lệ chính mình đưa ra, không phải họ. Mà nếu không đưa tỷ lệ cao như vậy, thì không ai cho mượn cả. Bạn cứ tin đi, đời còn nhiều trường hợp cay đắng hơn thế, chua chát hơn thế.

20.8.2020 – Đêm rồi mình ngủ ngon giấc, chắc có lẽ do tâm lý thoải mái. Mặc dù mình vẫn còn đang lo chạy mượn 20 triệu đồng để kịp đóng cho Tòa án, nhưng mình biết chắc chắn sẽ có, vì mình chịu lãi suất cao. Do vậy, mình không suy nghĩ nhiều như những lần trước. Hơn thế, mình rất vui khi mình nghĩ đến 2 phương án mình đã đưa ra cho bên bị kiện lựa chọn. Phương án nào mình cũng tâm đắc cả. Mình biết bây giờ bên bị kiện đang nhức đầu với 2 phương án nầy. Theo mình nghĩ, phương án 2, họ sẽ không dám chọn. Bởi lẽ, nếu tiến hành phương án 2 thì có khả năng họ không thể sở hữu được lô nhà và đất hiện có. Như thế, có khả năng họ sẽ chọn phương án 1, mà chọn với tư thế ra sao thì còn phải chờ mới biết được. Thói thường, lòng người hay có túi tham vô đáy, của cải không phải của mình nhưng vẫn không chịu buông. Vậy nên trong trường hợp nầy sẽ có kÌ kèo con số mà mình đã đưa ra. Nhưng mình thì đã dứt khoát trong đầu rồi, không đồng ý xê dịch con số.

Mình nghĩ, mình sống với BX Cao Thị Lan từ năm 1976 đến năm 2018, như vậy là 42 năm, ngọt bùi cay đắng đều nếm trải. Đã từng nhiều lần mình phải lót chiếu dưới gầm giường bịnh viện để ngủ khi đi nuôi bịnh cho bả tại các bịnh viện Sài Gòn. Ngoài ra, công sức và tiền của mình bỏ ra để xây dựng lên cơ ngơi nầy là không nhỏ.Còn C T T Tr thì sao? Không làm gì cả. Chỉ bắt đầu động tay động chân từ khi được giao nhà và đất vào năm 2004 như đã nêu trên. Như vậy, được hưởng một nửa gia sản là ưu tiên lắm rồi. Còn đòi hỏi gì nữa? Mình nghĩ, cách giải quyết vụ án khởi kiện của mình có phần ưu ái cho CTTTr. Lý do:

v1/. Nếu dựa vào bản giấy ủy quyền giao tài sản cho C T T Tr của Cao Thi Lan, ký vào năm 2002 thì giấy ủy quyền nầy hoàn toàn không có giá trị pháp lý. Bởi lẽ, bản giấy ủy quyền nầy không có cơ quan công chứng thị thực. Càng không có giá trị vì không có chữ ký của mình.

2/. Nếu dựa vào biên bản hợp đồng sang tên cho C T T Tr do mình và Cao Thị Lan ký vào năm 2004 thì lại sai nguyên tắc xử lý. Bởi lẽ, đây là bản hợp đồng có điều kiện. Điều kiện: C T T Tr có bổn phận phải phụng dưỡng mình cho đến cuối đời. Nhưng trên thực tế thì mình không có được sự phụng dưỡng đó. Vì vậy, mục yêu cầu chính của mình trong đơn khởi kiện là: hủy hợp đồng sang tên cho C T T Tr.

Theo mình, trong hai trường hợp nêu trên, nếu xử đúng lý, C T T Tr sẽ không được quyền lợi gì cả trong vụ kiện nầy, hay có được, cũng rất hạn chế. Như vậy bạn thấy đấy,C T T Tr rõ ràng được ưu ái?

21.8.2020 – Mình không hiểu sao hồi hôm mình khó ngủ quá. Mình thức dậy thật sớm, mới 2h30 sáng mình đã dậy rồi. Hôm qua, mình thấy mọi việc gần như đã ổn mà, cũng đã gởi tiền 20 triệu để đóng cho Tòa án về luật sư N, rồi. Thế tại sao trong đêm cứ trằn trọc mãi? Hay là tại mình bức xúc việc C T T Tr được ưu ái quá chăng? Ngồi không, chỉ động móng tay một tí thôi, mà được hưởng cả nửa gia tài. Trong khi mình, cả một đời cật lực lao động, chịu biết bao khổ não với BX Cao Thị Lan cũng chỉ hưởng một nửa. Của cải chính bàn tay lao động mình làm ra, bây giờ lại phải chia hai cho C T T Tr. Đắng cay thật ! May mà mình có đầy đủ giầy tờ hợp pháp để chứng minh, nếu không sẽ bị mất trắng. Đang xót trong lòng nên trút hết tâm sự với bạn vậy, tuy nhiên, cũng phải chờ - chờ sự công minh của luật pháp Tòa án huyện Đơn Dương nữa bạn à. Dẫu sao, mình cũng quyết tâm đi đến đỉnh điểm của sự công bằng, bởi chân lý bao giờ cũng chỉ có một.

 

( Còn tiếp )

Tuyền Linh

album: Michael Yaremkiv

 

Xem thêm...

VUI TẾT TRUNG THU

Trung Thu Moon Festival | Wake Forest Renaissance Centre

Rằm tháng 8 là ngày lễ quan trọng của người Việt, ngoài việc sắm lễ vật cùng tổ tiên thì chúng ta nên chuẩn bị bài văn khẩn chuẩn để cúng bái.

 Như Quỳnh - Em Đi Xem Hội Trăng Rằm

(Sáng tác Nhạc sĩ Nguyễn Nghị) 

        Vui Trung Thu thời 4.0       

Trong tùy bút ” Thương nhớ mười hai” của nhà văn Vũ Bằng xuất bản năm 1971, ông đã nhớ da diết cái tết Trung Thu miền Bắc, nơi ông gắn bó cả một thời tuổi trẻ: Tháng tám là tết Trung Thu, nhà nhà bày cỗ, trên thắp cái đèn kéo quân, đèn quả trám lung linh, “trong khi người lớn ăn ốc trông trăng thì trẻ con múa sư tử lùng tùng xoẻng ở trước sân gạch trăng chiếu sáng như ban ngày”.

 

Tết Trung Thu - mùa đoàn viên, mùa của sum họp - Trí Thức VN

Văn khấn rằm tháng 8 - tết Trung Thu chuẩn theo văn khấn cổ truyền ...
Nghệ nhân cũng cho biết khi mày mò học hỏi làm con giống, anh biết có bảo tàng Quai Branly bên Pháp còn lưu giữ hình ảnh, tư liệu và cả con giống từ năm 1920, còn ghi chú thích: “Con giống bột đồ chơi Trung Thu của trẻ em Hà Nội”.
Anh Hậu tâm sự: “Làm sao đưa con giống này về cuộc sống là điều quan trọng nhất. Bảo tàng là không gian chết, còn đây mới là không gian sống của nó”. Mấy cô bé đang lứa tuổi chơi đồ hàng sà đến nhìn ngắm, được mẹ mua cho con giống với giá 20.000 đồng/con.
Bất giác, tôi nhớ đến câu chuyện với nhà nghiên cứu văn hóa Hữu Ngọc, khi ông nói về ngày đặc biệt, ngày rằm tháng tám. “Mỗi dịp tết Trung Thu, ông tôi làm chiếc đèn kéo quân lớn đặt trước bàn thờ tổ: 3 vòng quân diễn tích xưa, đốt đĩa đèn dầu lạc lên, quân chạy bóng in lên lượt giấy phết ngoài rất linh hoạt, sống động, ai cũng phải khen chiếc đèn tinh xảo, lạ lùng.
Riêng anh em tôi, do được ở gần nhà ông, Trung Thu nào cũng được ông dắt lên Hàng Mã mua đồ chơi: Chiếc tàu thủy, cái tráp sơn son be bé, con tò te xanh đỏ, chú lợn bột đôi mắt là hai hạt đỗ đen nằm trong cái rọ xinh xinh đan bằng lạt nhuộm phẩm màu...”.
Ông bảo: “Tết Trung Thu ngày đấy ấm áp, khi trăng lên, đứa trẻ nào cũng ngước mắt lên trời nhìn vào mặt trăng, tưởng tượng ra đủ các câu chuyện về chị Hằng, chú Cuội ngồi gốc cây đa”.
 
Trung Thu thời 4.0
Chị Nga sống ở chung cư Xuân La, Xuân Đỉnh kể: Chị bận túi bụi cả ngày, lại mất thời gian chăm bố mẹ chồng đang ốm nên không có thời gian đi mua đồ chơi cho hai đứa con. Cô con gái năm nay 16 tuổi, cậu con trai 12 tuổi.
Cậu bé Cường, con trai của chị, bảo: “Để mẹ đỡ mất công, con vào iPad, lên mạng internet vào siêu thị đồ chơi Trung Thu, cái gì cũng có không cần phải đi đâu. Chỉ cần ấn nút đặt hàng là trong vòng chưa đầy 24h sau đã có người ship hàng đến tận nhà”.
 
Địa điểm Trung Thu sầm uất nhất thủ đô Hà Nội trên khu phố cổ.
Siêu thị đồ chơi trên mạng chẳng thiếu cái gì, có khi lại rẻ hơn vì không phải mất tiền thuê cửa hàng. Ở đây, sản phẩm nào cũng có cả, từ Việt Nam, Trung Quốc, Hàn Quốc, Anh, Mỹ... Giá từ vài chục nghìn đến vài trăm nghìn, thậm chí là vài triệu đồng với một bộ Lego xếp hình.
Khi thấy tôi tỏ ra ngạc nhiên vì mua đồ chơi Trung Thu trên mạng, chị Nga vui vẻ cho biết: Ở siêu thị mạng đồ chơi ê hề phong phú cho trẻ sơ sinh đến trẻ 16-17 tuổi cũng có và nhiều địa chỉ bán lắm. Mình có thể lên trên đó “sớt” (seach) thì không bị mua đắt. Có nơi còn ưu đãi trong 3 ngày nhận đồ chơi không thích có thể đổi trả lại. Cậu bé Cường bảo chỉ thích những con Rambo, Batman và bàn tay sắt, thích những đồ chơi Batman, người nhện... giá 300.000đồng/1 đồ chơi.
Chị Tú Minh cũng là một cư dân ở cùng chung cư với chị Nga chia sẻ, thời đại kỹ thuật số nên trẻ con bây giờ đón Trung Thu cũng khác xưa nhiều. Thời của chị ngày xưa vào những năm đầu thập niên 80, ở các làng quê Việt chỉ đón tết Trung Thu vào đúng hôm rằm tháng tám tại bãi sân rộng của ngôi đình hoặc trước hiên chùa.
Bàn bày tiệc lúc đó có bánh dẻo, bánh nướng, quả hồng ngâm, mấy nải chuối, dăm ba đĩa ổi, hay nhất quả bưởi có múi màu đỏ, màu trắng được các mẹ, các cô bổ ra tết thành hình con chó trông rất đẹp. Đến khi phá cỗ còn tiếc mãi. Có quả bưởi thì được tết thành hình bông sen. Rồi hò reo đốt nến, đứa trẻ có đèn ông sao, đèn ông sư lung linh dưới ánh trăng huyền diệu chiếu sáng trước sân chùa. Những đứa trẻ con nhà nghèo chả có đèn lấy ông bơ gạo, (hộp sữa Ông Thọ) đục lỗ, cắm cây gậy vào, đặt nến bên trong lăn đi khắp xóm, reo hò vang trời, vui đáo để.
Ngày nay trẻ ở chung cư không còn được cái cảnh chạy vòng quanh hay thao thức để đợi Trung Thu vì chúng không còn mấy hứng thú với việc đón Trung Thu nữa rồi. Chị bảo: “Cả ngày thằng anh và con em cắm mặt vào cái iPad chơi điện tử trên đó. Mẹ thu máy lại, lúc nào đưa cho chơi là Trung Thu”.
Bây giờ đời sống khấm khá, nhiều gia đình tủ lạnh cũng kín hoa quả ngoại nhập, bánh kẹo thừa mứa, chúng ăn nhiều bánh kẹo hoa quả nên không có cảm giác thiếu thốn về đồ ăn. Đồ chơi cũng nhiều, bố mẹ mua cho quanh năm suốt tháng nên không háo hức nữa. Bọn trẻ nhà chị chỉ gạ: “Trung Thu mẹ đặt vé máy bay đưa gia đình đi du lịch 3 hôm ở khu resort”.
 
Với những đứa trẻ con nhà giàu thì lại còn khác nữa. Nhà ông Minh ở phố Yên Lạc, phường Vĩnh Tuy, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội chiều con có tiếng. Hai “thiên thần” của ông, một trai, một gái. Tuy là cậu ấm, cô chiêu, được đi học ở trường quốc tế, gia đình có xe riêng đưa đón.
Đến Trung Thu, ông bà cũng dành phần quà đặc biệt hơn cho các con. Cậu con trai 17 tuổi được bố tặng cho một cái máy tính iPad pro đời mới nhất, kèm một chiếc điện thoại iPhone XS đời mới với giá 24 triệu đồng. Nghe đâu, những món đồ này đều là ông được biếu cả, nay “tặng” lại cho cậu con cưng.
 
Cô con gái 20 tuổi con sành điệu hơn gấp bội. Quà Trung Thu năm nay chả hiểu cô nỉ non thế nào mà ông bà chiều đến độ cô đáp máy bay đi từ Việt sang Anh cốt chỉ để mua đôi giày hàng hiệu cho chính hãng, ăn ngủ một hôm ở khách sạn hạng sang rồi bay về vì sợ mua ở trong nước lại dính phải hàng nhái.
Giờ cũng không khó khi biết những đứa trẻ con nhà có điều kiện đón tết Trung Thu như thế nào. Ngay tại những thành phố lớn, hay những khu nghỉ dưỡng spa, resort, như khách sạn D ở Kim Mã, khách sạn M ở phố Lý Thường Kiệt, khách sạn H ở phố Lý Thánh Tông... cách đây từ một tháng đã rầm rộ đăng đàn quảng bá trên internet đón tết Trung Thu với giá cho một vé vào cửa: 50-60$/người lớn, 20-30$/trẻ em. Riêng ở Thủ đô Hà Nội, hàng chục địa chỉ với giá có mặt trong buổi tối phá cỗ Trung Thu tính trung bình bố mẹ và hai con nhỏ sẽ có giá 4 triệu đồng cho 4 người chưa kể các khoản nằm ngoài.
 
Tôi nhớ đến tấm ảnh của người bạn chụp những đứa trẻ vùng cao, chân trần, mắt trong veo, tha thẩn chơi trước hiên nhà lá đơn sơ. Ánh trăng tháng tám trên cao thật huyền diệu, lung linh.
 
Trần Mỹ Hiền
 
    ==================    
 
Tết Trung Thu 2020 - Đạo Tràng Liên Hoa
-Tùy bút đọc đêm Trung thu - Trăng rằm là Cha…

Năm học mới đã bắt đầu, học kì này có đến hai ba môn chuyên ngành, rất dễ “đau đầu nhức óc”, ai cũng than… “ước gì mình học lớp nhỏ nhỏ chút thì hay biết mấy”. Nhưng sống mà không lớn thì khác nào cục đất cứ nằm im một chỗ, phải biết chấp nhận và phấn đấu để trưởng thành. Đó là chân lí sống mà tôi cố đeo đuổi.
 
Ngày trước học ít còn có thời gian để bày trò với bạn bè, bây giờ có rảnh thì cũng phải chúi mũi vô với biết bao nhiêu là sách và sách...Thầy thường nói học văn mà không đọc sách thì giống như có dao sắt mà chẳng chịu mài, đến lúc rỉ sét rồi có muốn mài cũng khó mà như ý muốn được. Vậy là chẳng còn chút thời gian nào để long nhong nữa rồi. Buồn thật...!
Ý nghĩa tết trung thu tại Việt Nam Archives | Vé máy bay Sacojet
- Sắp đến trung thu rồi, tụi mình sẽ đi chơi hé, ra cầu Hoàng Diệu xem người ta thả lồng đèn nghe mấy bà! Giọng Phượng lanh lảnh.
- Ừ! Ý kiến hay đó. Mấy bạn chung phòng xôn xao bàn tán cũng thấy háo hức sao đâu.
Trung thu sắp đến rồi. Nhìn những đứa bé được mẹ dắt tay dẫn đi mua lồng đèn sao thấy thương quá, chợt thấy "thèm" cái cảm giác ấy vô hạn. Những cái lồng xanh đỏ đủ màu, đủ kiểu, nào là ngôi sao, trái tim, trái bầu, quả bí... Rồi còn có các hình dạng của con vật nữa vừa đẹp vừa xinh tạo sự hấp dẫn cho các em nhỏ vô cùng. Chúng được bày bán khắp các gian hàng ngoài chợ, trên vỉa hè...không nơi nào không có. Những hàng bánh trung thu cũng không kém phần hấp dẫn, từ nhỏ đến lớn loại nào cũng có. Thì ra ở thành phố người ta đón trung thu khác rất nhiều với quê tôi.
Tôi nhớ lúc nhỏ, ở quê mỗi lần đến tết trung thu ai mà có được cái lồng đèn hình ngôi sao là quý lắm, là vui lắm rồi...! Có những bạn dùng một cái lon sữa đụt nhiều lỗ rồi để vào đó một ngọn đèn cầy cho ánh sáng tỏa ra là cũng có thể vui trung thu rồi, chứ đâu được như bây giờ có quá nhiều thứ để chọn. Đôi khi sự chấp nhận vẫn hạnh phúc hơn là lựa chọn giữa nhiều cái khác nhau. Một ngôi trường bé nhỏ cũng chỉ phát được cho các em học sinh vài viên kẹo, một ít bánh men, hay một hai cái bánh xốp...vậy mà rất vui...Còn bây giờ thì lớn rồi, chẳng thể cầm lồng đèn cũng chẳng có ai phát kẹo cho mình nữa.
Tết Trung Thu 2020 – COMMUNAUTÉ VIETNAMIENNE AU CANADA – RÉGION DE ...
Có những việc mình cố quên nhưng sao không thể quên được. Những kỉ niệm đã qua tôi cố cất nó vào một góc nhỏ con tim như một báo vật không muốn xem mãi vì sợ bụi thời gian sẽ làm nó bạc màu cũ kĩ. Vậy mà cứ mỗi lần trăng sáng trên đầu vào rằm tháng tám là nó lại mở cửa đi ra. Dù tôi có cố khép chặt thế nào cũng không được. Tôi vẫn nhớ như in cái hình ảnh cha cặm cụi làm cho tôi cái lồng đèn nhân dịp tết trung thu khi tôi học lớp ba. Ngày ấy nhà nghèo lắm, không có tiền để mua được cái lồng đèn hoa văn sặc sỡ ngoài chợ. Cha chuốt từng nan tre bóng nhẵn, cha uốn éo so đo cho bằng nhau. Thẻ tre bén ngót vô tình làm tay cha rướm máu, nhưng hình như cha hoàn toàn không để ý. Không có giấy kiếng mới, cha dùng giấy gói quà cưới của mẹ để bao bọc chiếc lồng đèn như bao bọc hết tình thương yêu cho tôi. Nó bé nhỏ lắm, không lớn cũng không đẹp bằng người ta nhưng với tôi nó là của quý. Một lẽ vì từ nhỏ tới giây phút ấy tôi mới biết cầm lồng đèn là thế nào và quan trọng hơn đó là do cha làm cho tôi. Bây giờ dù có tiền cũng không mua được.
Năm ấy mẹ đang có em nhỏ nên không thể dẫn tôi đi trung thu, tôi buồn lắm vì cả xóm ai cũng có mẹ dẫn đi. Các bạn vui cười trong vòng tay ấm áp của mẹ mình, còn tôi... Nhưng được đi và có lồng đèn trong tay là tôi thấy vui lắm rồi, nếu có thêm người dẫn thì chỉ hạnh phúc hơn, không có cũng không sao. Cha thường đi làm về rất trễ, có hôm đến chạng vạng mới thấy cha về. Tôi vốn không nghĩ tới chuyện cha sẽ nắm bàn tay nhỏ bé của mình để dẫn tôi đi trên con đường quê đến trường vui trung thu. Vậy mà...
Cha đi làm về, tôi vẫn chưa đi, đến khi tôi bước lại thưa và đi khoảng mươi bước thì bỗng cha réo lại "Liên đợi chút, cha dẫn con đi". Lòng tôi bỗng thấy vui một niềm vui rất lạ, như đầy đủ, như ấm áp hơn. Chắc vì cha thương tôi còn nhỏ mà phải đi một mình, trong khi những đứa trẻ khác đều được mẹ dắt tay. Cha đủ hiểu sự cô đơn và tủi phận trong tôi nên cha đã gọi lại để dẫn tôi đi. Không biết có phải như vậy không, đến bây giờ tôi vẫn chưa có cơ hội để biết nhưng tôi nghĩ thế. Và cũng chỉ nghĩ được như thế.
Được cha nắm tay, tôi háo hức thể hiện ở cả những bước chân, tôi sung sướng, tôi tíu tít bên tai cha "con sẽ chia cho cha một viên kẹo, cho mẹ một cái bánh và bé Hoa một cả bánh và kẹo nữa". Cha nở một nụ cười hài lòng và mãn nguyện. Lòng tôi thì vui sướng đến lạ lùng, bây giờ nghĩ lại vẫn như còn cảm nhận được niềm hạnh phúc ấy.
 
Bán bánh trung thu “tự làm” trên mạng internet có thể bị xử phạt ...
Hai cha con vui tết trung thu đến cả khuya mới về. Ánh trăng càng về khuya càng rõ hình cây đa, chú Cuội, cha giơ tay chỉ tôi và hỏi "có thấy chú Cuội ngồi góc cây đa không?". Tôi ngước nhìn và nói "có". Cũng từ đó tôi biết rằng có chú Cuội ngồi ở gốc đa. Vầng sáng trên cao in rõ bóng tôi và cha xuống mặt đường đầy bụi, loang lỗ những vũng sình của cơn mưa đêm qua để lại. Bước chân cha dày, bóng cha thật cao và to như đã ôm cả cái bóng bé nhỏ của tôi vào người. Cha thì thầm "con gái có mỏi chân không, cha cõng". Tuy đường không xa, chân cũng không mỏi vì niềm vui đã lắp đầy tất cả không còn chỗ cho sự mỏi mệt nhưng tôi vẫn nũng nịu "có, cha cõng con đi". Vậy là tôi trở thành đứa trẻ nhỏ bé được cha cõng trên lưng. Càng nghĩ tới đâu càng nhớ cha đến nao lòng. Đó là lần duy nhất trong đời tôi được cha làm cho chiếc lồng đèn, được cha dẫn đi trung thu, những năm sau đó tôi luôn đơn độc trên đường đi lối về, có năm chẳng biết vui trung thu là gì nữa, chỉ biết nhìn trăng và cố tìm chú Cuội để hỏi cha đâu rồi...?
Cha lặng lẽ rời xa cuộc đời tôi như một điều gì đó vô hình tôi không thể biết. Để rồi thêm ba năm nữa trôi qua tôi mới biết rõ lí do tại sao cha xa tôi mãi mãi. Cha bệnh nặng lắm, cái nghèo buộc cha chấp nhận số phận. Cha đi khi tôi tròn mười tuổi, cha đi khi tôi chưa hiểu hết cuộc đời là gì? Cha vẫn chưa kịp cho tôi biết cuộc đời là gì? Trung thu mười một tuổi không giống như năm rồi, cha đâu không thấy, lồng đèn đâu, bàn tay ấm áp của cha đâu, con mỏi chân lắm, con cần có cha? Trung thu mười hai tuổi, rồi mười ba mười bốn cũng như thế, như thế mãi... Để rồi tôi phải chấp nhận rằng mình đã mất cha...
Những tết trung thu tiếp theo tôi có em có mẹ, có cả lồng đèn và thật nhiều bánh nhưng vẫn thiếu một thứ quan trọng nhất đó là tình thương và sự che chở của cha. Hơi ấm và nụ cười mãn nguyện ngày nào giờ đâu không thấy?
Ngoài trời mưa nhiều lắm, những giọt mưa của mùa thu bất chợt len vào đầu, mang về biết bao kỉ niệm bên cha. Xót xa và da diết...
Tăng cường bảo đảm an toàn thực phẩm Tết Trung thu năm 2020
Rằm tháng tám đến, trăng đêm nay rất đẹp! Chỉ đêm nay trăng mới mang một vẻ đẹp rạng ngời, một vẻ đẹp thiêng liêng và sâu đậm. Những vì sao đang đua nhau tỏa sáng nhưng vẫn không thể so sánh với ánh trăng đêm nay. Trăng như đang tỏa hết ánh sáng của mình xuống thế gian để soi sáng cho một con đường có bước chân của một cô bé ngốc. Và trăng còn muốn soi cả vào cuộc đời, vào nỗi nhớ của cô bé ấy như để nhắc nhở cho cô bé biết rằng còn một ánh mắt luôn hướng về cô. Bao nhiêu ấy đủ cho tôi năm nào cũng vậy, cứ trung thu là ngắm trăng, như tìm kiếm như hi vọng một điều gì đó ở ánh trăng bởi tôi biết nơi ấy có một người luôn dõi theo tôi...
Năm nay là cái tết trung thu thứ hai mươi, lại tiếp tục vắng cha, nhưng sâu trong tiềm thức hình ảnh cha nắm tay con dẫn đi trung thu vẫn còn nguyên vẹn đó. Tôi sẽ lại tìm thấy cha ở một vầng sáng thật cao, nơi đó đưa tôi về trong niềm hạnh phúc có Cha.
"Chúng ta cùng thả lồng đèn và cầu nguyện nghe!" Các bạn xem kìa ánh trăng đêm nay thật đẹp, sự ấm áp dâng trào. Cha lại mỉm cười rồi...!
Mỹ Hạnh ĐH10C
 
Em xinh tỏa sáng áo dài trắng ngày hội tết trung thu - EM XINH ...
    ==================    


   Quỳnh Vi - Vỗ Cái Trống Cơm   

(Sáng tác Nhạc sĩ Nguyễn Nghị) 


 
 

Tác giả ca khúc 'Vỗ cái trống cơm' Nhạc sĩ Nguyễn Văn Nghị và Nguyễn Ngọc Quang (cựu học sinh Sao Mai Đà Nẵng ) người bạn thân từ thời thơ ấu ( California-1988)
 
 
Nguyễn Văn Nghị đến chung vui chụp vợ chồng NNQuang ngày sinh nhật 24 tháng 12 của Nguyễn Ngọc Quang

 Vỗ Cái Trống Cơm

Tác giả: Nguyễn Văn Nghị

Ði đâu rất xa em về
Em về vỗ cái trống cơm
Ca dao bao năm lưu truyền
Khen người khéo vỗ cái buồn vui
Khen em ngón tay thon dài
Hồng hào vỗ cái trống cơm
Em ca mấy câu thơ hiền
Tay đùa tiếng trống rất hồn nhiên

Khoan thai trống cơm em bồng
Tay hồng đùa trong lòng trống
Trống cơm thân tròn mình trong
Kêu trong lòng em thật đầy

Em về vỗ cái trống cơm
Em về vỗ cái trống cơm
Ơi buồn, vỗ cái quên buồn
Ơi sầu vỗ cái quên sầu
Ơi buồn, vỗ cái quên buồn
Ơi sầu vỗ cái quên sầu

Tân niên biếu em món quà
Món quà là cái trống cơm
Cho em khi vui khi buồn
Quên đời mà vỗ cái buồn vui

Xuân sang biếu em khăn điều
Ðem quàng vào cái trống cơm
Cho em khoác lên vai mềm
Trên đời cả khối cái buồn vui

Cho em hát ca quên đời
Quên đời màu đen màu trắng
Dẫu cho bao lần buồn vui
Không quên câu ca hiền lành

....
Buồn này vỗ cái quên buồn
Sầu này vỗ cái quên sầu...
 
 Nhân ngày giỗ thứ tư, nhớ về nhà thiết kế, nhạc sĩ Nguyễn Nghị (1957-2014)
 
~ TRẦN QUỐC BẢO ~
 
Tôi nghe tên Nguyễn Nghị và đọc nhiều báo chí nói về tài thiết kế quần áo thời trang của anh từ những năm đầu thập niên 90, hình như đây là thời gian Nguyễn Nghị thành công khi bán được những sản phẩm thời trang của mình trên 3 triệu dollars chỉ trong một năm 1989...

Picture
Nhà thiết kế thời trang Nguyễn Văn Nghị và hai người mẫu ở New York (hình do gia đình cung cấp)
Rồi lại bất ngờ hơn nữa, năm 1995, khi báo Thế Giới Nghệ Sĩ nhận đăng quảng cáo CD mới của Ý Lan, tôi lại thấy tên anh trong vai trò người nhạc sĩ sáng tác với những bài hát mới như Bờm Có Quạt Mo, Vỗ Cái Trống Cơm, Màu Hoa Dạ Lý và riêng bài ca Chiếc Áo Hoa Phai với những giòng nhạc slow và lời ca đầy nét tiếc nuối u hoài như:
Năm xưa em ngồi soi bóng Cổ Gừa
Chờ một người, chờ một ngày đi qua
Giờ đây ngôi nhà trong ngõ Quỳnh Hoa
Không còn ai, còn lại chiếc áo hoa phai... nhạt màu
(Chiếc Áo Hoa Phai – Nguyễn Nghị)

Sau đó Nguyễn Nghị còn có một sáng tác khác là Em Đi Xem Hội Trăng Rằm do Như Quỳnh thu âm trong một cuốn băng của Thúy Nga, bài hát này không chỉ phổ biến ở hải ngoại mà còn được xử dụng trong nhiều tiết mục múa ở trong nước (cũng với phần audio music tiếng hát Như Quỳnh), tôi biết nhờ nó phổ biến nhiều trên mạng YouTube...

Ngày 27 tháng 11 tới đây sẽ là giỗ thứ tư của Nguyễn Nghị. Kính mời quý độc giả cùng theo dõi những thành công trên con đường sự nghiệp sáng tác cũng như thiết kế quần áo thời trang của anh Nguyễn Nghị...

 
Nguyễn Văn Nghị đứng bên các mẫu thiết kế trang phục của anh trong một cuộc thi thời trang do International Ladies’ Garment Workers Union bảo trợ năm 1978. Anh Nghị đoạt giải nhì và người anh của anh là Nguyễn Văn Khiêm đoạt giải nhất trong cuộc thi này (hình do gia đình cung cấp)

Nguyễn Văn Nghị đang nhận giải nhì cuộc thi thời trang do International Ladies’ Garment Workers Union bảo trợ năm 1978 tại khách sạn St. Regis ở New York City (hình do gia đình cung cấp)
 
Nguyễn Văn Nghị gốc Huế, sinh ngày 1 tháng 6 năm 1957 tại Đà Nẵng. Cha của anh, ông Nguyễn Sung (tốt nghiệp khóa Quốc Gia Hành Chánh đầu tiên) là một kinh tế gia cho chính phủ VNCH, đã tử nạn trong vụ Việt Cộng gài bom nhà hàng Mỹ Cảnh ở Saigon năm 1965.

Sau biến cố tháng 4 năm 1975, Nghị rời Việt Nam cùng mẹ và 6 anh chị em, đến trại tị nạn Camp Pendleton và sau đó định cư tại San Diego.
 

 
Từ nhỏ, Nghị đã yêu thích hội họa. Sau khi xem phim, cậu bé Nghị tỉ mỉ vẽ lại hình ảnh những người cao bồi miền Viễn Tây Hoa Kỳ. Lớn hơn một chút, Nghị vẽ lại những trang phục trong các tạp chí thời trang của Pháp.
 
Rời Việt Nam năm 18 tuổi, Nguyễn Văn Nghị được nhập học trường trung học Clairmont High School ở San Diego. Thầy cô nơi đây nhận ra năng khiếu nghệ thuật của anh và đã khuyến khích anh đi theo ngành hội họa và thiết kế.
 
Thế là chỉ sau hơn một năm ở Hoa Kỳ, anh Nguyễn Văn Nghị đoạt giải cuộc thi toàn quốc mang tên “Nhà Thiết Kế Tương Lai” (Designer of Tomorrow) do Viện Thiết Kế Thời Trang và Hàng Hóa (Fashion Institute of Design and Merchandising - FIDM) tại Los Angeles tổ chức. Trong số hàng ngàn tác phẩm thời trang dự tranh năm 1976, tác phẩm vừa Tây vừa ta lấy cảm hứng từ chiếc áo dài Việt Nam cách tân với những đường nét Tây Âu đã vượt trội lên hàng đầu trong mắt các giám khảo. Bà Edith Head, một nhà tạo mẫu thời trang nổi tiếng thế giới trong ban giám khảo quá sức yêu thích kiểu mẫu của anh Nghị nên đã tặng cho anh một bằng tưởng lục của riêng bà.
 

 
Có lẽ anh Nguyễn Văn Nghị là người Việt tị nạn ở Mỹ đầu tiên đoạt được một giải thưởng cao quý do một học viện danh tiếng về thời trang bình chọn. Cùng với giải thưởng này, anh được học bổng toàn phần một năm để theo học ngành thời trang tại học viện FIDM, cùng với một chuyến đi Âu Châu để thăm các nhà thiết kế thời trang nổi tiếng ở Paris.
 
Năm 1978, Nguyễn Văn Nghị tiếp tục đoạt một giải thưởng khác trong ngành thiết kế thời trang. Cũng trong cuộc thi này, anh của Nghị là Nguyễn Văn Khiêm đoạt giải nhất; anh Khiêm có cùng đam mê ngành thời trang và đang học chung với Nghị tại FIDM. Giải này do Công Đoàn Dệt May Trang Phục Nữ Quốc Tế (International Ladies’ Garment Workers Union) bảo trợ.
 
Sau hai năm học tại FIDM, Nguyễn Văn Nghị làm việc cho một số nhà thiết kế nổi tiếng ở New York City, thủ đô của thời trang tại Mỹ, trong đó có Cathy Hardwick. Năm 1983, anh Nghị về lại Nam California cộng tác với anh Khiêm tại một số công ty thời trang ở Los Angeles. Hai anh em mở công ty The Khiem and Nghi Design Co. vẽ kiểu y phục nam giới cho Trio Collezione, trang phục nữ giới cho Basic Club, và quần áo trẻ em cho Kidd Kootoor, cùng nhiều nơi khác. Hàng hóa thời trang do hai anh em thiết kế thu vào hơn 3 triệu Mỹ kim năm 1989, theo một bài báo đăng trên tờ Los Angeles Times cuối năm 1990. 


Nguyễn Văn Nghị trong tiệm thời trang MONO do anh đồng sáng lập tại Hà Nội, hình chụp tháng 10 năm 2014 (hình do gia đình cung cấp)
 
Năm 1993, Nguyễn Văn Nghị qua Thái Lan làm phụ tá cho một nhà thiết kế thời trang, đồng thời tham gia nhóm làm phim “Heaven and Earth” của đạo diễn Oliver Stone.
 
Cũng khởi đi từ năm 1993, Nguyễn Văn Nghị bắt đầu sáng tác những ca khúc Việt cho dù anh chưa bao giờ học nhạc. Năm 1995, nhạc sĩ Nguyễn Nghị góp mặt trong CD “Ý Lan Mê Khúc” (Ý Lan 2) bốn ca khúc: Bờm Có Cái Quạt Mo, Vỗ Cái Trống Cơm, Màu Hoa Dạ Lý, Chiếc Áo Hoa Phai. Sau đó, anh viết Em Đi Xem Hội Trăng Rằm. Các ca khúc của anh có làn hơi dân ca, gần gũi tâm hồn Việt, được trình diễn bởi nhiều ca sĩ như Ái Vân, Ý Lan, Như Quỳnh...
 
Trung Tâm Thúy Nga cũng đưa các ca khúc của anh vào một số cuốn DVD, đặc biệt là cuối thập niên 1990, Ý Lan hát bài Vỗ Cái Trống Cơm, mặc chiếc áo dài tay ngắn màu vàng do chính nhạc sĩ kiêm nhà thiết kế Nguyễn Nghị vẽ kiểu riêng cho dịp này. Bài hát này cũng được thu hình một lần nữa mới đây trong DVD Thúy Nga số 114 chủ đề “Tôi Là Người Việt Nam” phát hành năm 2015.
 
Từ năm 2008 cho tới khi lìa đời năm 2014, Nguyễn Văn Nghị sinh sống tại Việt Nam, làm việc cho một công ty giày của Mỹ tại Saigon. Năm 2013, anh và hai người khác mở tiệm thời trang nhãn hiệu MONO ở Hà Nội.
 
Đúng ngày Lễ Tạ Ơn 27 tháng 11 năm 2014, Nguyễn Văn Nghị trút hơi thở cuối cùng thật bình yên sau một cơn bạo bệnh tại Hà Nội trong sự tiếc nhớ của bạn bè và gia đình.


Nguyễn Văn Nghị tham gia đoàn làm phim Heaven and Earth của đạo diễn Oliver Stone tại Thái Lan năm 1993 (hình do gia đình cung cấp)
 

 Paris By Night 52 - Giã Từ Thế Kỷ (Full Program) 


    Sưu tầm và tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang    

Ảnh minh họa

db43c148c6ox4y5hrxvc7lqb668g
Xem thêm...

MỘT CHÚT DƯ ÂM VỠ OÀ - TUỔI THƠ BUỒN


 
 AMERICA

Katherine, không biết tại sao nước mắt chị cứ tuôn chảy không ngừng khi đọc những lời tâm sự rất mộc mạc của em. Em giỏi lắm, em thật là giỏi. Chị thật sự rất thán phục sự cố gắng không ngừng nghỉ của em kể từ lúc còn là một cô bé 8,9 tuổi cho đến những thành quả thật tốt đẹp, thật xuất sắc mà em đang có hiện nay đó Katherine. Một cô gái trẻ, đẹp với đầy đủ Công Dung Ngôn Hạnh rất dễ thương. Chị rất hân hạnh khi được biết em trên GNST này. Anh Khang của em chắc là rất hạnh phúc và hãnh diện khi có một cô vợ như em nhỉ ? Chị ít có dịp vào DĐ để chít chát (( Chị thích làm người nhái Houston** )), nhưng ngày nào cũng vào xem lướt qua một vòng, coi hôm nay mọi người đang làm gì, có khỏe không, có ai nấu món gì ngon không ..... và hầu như đều phải nuốt nước miếng thèm thuồng khi nhìn những món ăn của Thu Trang, của Phương Tuyền, của Thanh Thuỷ và của em. Và thỉnh thỏang cũng phải bật cười vì cách nói chuyện tiếng Việt tả chân mộc mạc của em.
Cô Út Phương Tuyền cũng rất khéo và giỏi .... cô này nói, viết tiếng Việt coi bộ giỏi hơn em đó .... nhưng nói tóm lại các cô thật giỏi quá chừng, Văn, Võ đều song toàn cả.
 
Thôi chị xin chào nhe vì có hẹn lúc 9:00 giờ với lớp tập CKTL rồi.

Quý mến,
Nam Mai
 
** Câu nầy Ông Kẹ thêm vào. hì hì
============================

Không ngờ tuổi thơ Katherine rất khó khăn và không màu hồng như nhiều đứa trẻ khác. Nhưng với sự kiên trì, bền chí, không quản ngại những chông gai, nghiệt ngã,....và nhờ những khó khăn trên con đường đi của mình đã giúp cho em định hướng cho tương lai cho mình một cách tốt đẹp như bây giờ.
Cám ơn em đã chia sẻ những kỷ niệm đáng trân trọng khó quên với Diễn Đàn và cũng là những trãi nghiệm tô điểm thêm màu sắc tươi đẹp cho cuộc sống.
Katherine sẽ tự hào về những gì mình đạt được nhé.
-------------

Ca khúc "Chị tôi" gửi đến Katherine & Thanh Thủy để lưu lại những kỷ niệm của hai chị em, cùng nhìn lại khoảng thời gian cực nhọc ngày xưa để thêm yêu thương nhau và quý trọng cuộc sống bình yên, hạnh phúc hiện tại.

Kim Phượng
 
 
 
 
 
 

     MỘT CHÚT DƯ ÂM VỠ OÀ     
 
              Tuổi Thơ Buồn              

Hôm nay dọn dẹp thu xếp việc nhà bèn nhìn thấy những tấm hình ngày xưa đã đưa em về dĩ vãng.

Khi lên 3 tuổi vừa biết tập nói chuyện thì nhà em bị đánh tư sản. Ba thì đi học tập cải tạo và đuổi mẹ cùng các con đi kinh tế mới, nơi khỉ ho cò gáy. Nhà thì bị niêm phong, tài sản mất hết tất cả. Em ở trên rừng được 2 năm bệnh liên tục nên về lại Phan Thiết tá túc với Bà ngoại và được bà Ngoại và chị Thủy dẫn đi học. Má thì lo đi buôn bán lo cho các con lâu lâu gặp một lần. Nhớ lúc em học Mẫu Giáo và được nhận bằng khen cuối năm. Bà ngoại dẫn em tới nơi rồi Ngoại đi làm. Em không nhớ rõ lúc đó chị Thủy đang ở đâu, có lẽ chị đang đi học. Em nhớ một mình em lên nhận phần thưởng rất sợ sệt và rụt rè và tủi thân vì thấy những bạn khác có cha mẹ với họ thật vui.

Sau đó ngày qua ngày được vào cấp một. Cảm giác lúc nào cũng cô đơn thiếu bóng hình của người mẹ và người cha. Dĩ nhiên các bạn cùng lớp lúc nào cũng có Cha Mẹ dạy kèm sau giờ học ở trường. Còn em thì không có ai giúp, nhất là lúc làm bài tập bị bí, lúc nào cũng ráng tự học một mình, nhiều lúc tức quá nên ngồi khóc một mình. Chưa hết, vì về ở chung với Ngoại nên chẳng có giấy tờ chánh thức hợp lệ, nên mỗi tháng đều bị các công an phường tới hỏi thăm và làm khó. Ở thì không yên, còn ăn thì độn cơm và khoai mì.....khổ quá nên chế một chút nước mưa làm canh.

Năm 1981, Ba được ra tù và vượt biển đến Mỹ, Má cũng bắt đầu tìm đường cho các con qua Mỹ mới có tương lai.
Sau đó 2 chị em đi vượt biên nhiều lần. Chắc số mình không đi vượt biên được nên hênthì bị trục trặc trở về, còn xui bị bắt vô khám ngồi. Vô ra nhiều lần nên bị đuổi học. Lúc đó em vừa đang học lớp 7, 12 tuổi.

Thế là má dẫn vào Sài Gòn học nghề. Trước khi đi, bà ngoại có dạy rằng: Cọp chết để da, Người ta chết để tiếng. Con đừng bao giờ làm những chuyện có lỗi với tổ tiên gia đình nha con. Vì giữ gìn trinh tiết, nên hai chị em được may mắn được ở nhờ nhà một người dì bạn của má. Dì có 2 em bé được 6 tháng tuổi. Ba của các em cũng đi Mỹ. Dì cũng thấy cô đơn nên cho hai chị em ở. Dì coi tụi em như cháu trong nhà và cũng dạy rất kỹ và khó. Mỗi ngày 4 giờ sáng phải thức giấc dậy giặt quần áo cho Dì và các em. Thời lúc đó không có tã như bây giờ. Các em phải đi tiêu hay đi tiểu qua một tấm tã may bằng vải. Giặt quần áo xong thì đi mở đá từ trong tủ lạnh ra và gỡ ra từng cục để giao cho những quán cafe. Gỡ đá xong là 2 bàn tay lạnh tê cóng lại luôn. Khi giao đá xong, em thì lo rửa tách pha trà dọn dẹp nhà cửa. Chị Thủy thì đi chợ về nấu ăn. Chúng em phải lo cơm nước xong hết rồi mới bắt đầu đi học. Đầu tiên em và chị Thủy học uốn tóc và học làm nail. Vì muốn được giỏi nên học rất nhiều khóa.
 
Tính ra lúc đi học em cắt uốn khoảng 300 đầu tóc, kiểu gì cũng thử qua. Sau đó đi làm ở tiệm uốn tóc 3 năm. Ngày đi làm, đêm thì đi học thêm anh văn và trang điểm và bởi tóc cô dâu. Lúc rãnh rỗi thì học thêu, và nấu ăn. Năm lên 16, em chuyển hướng học may Y Phục chuyên về Sơ Mi, Quần Tây và Đồ Vest cho Đàn Ông. Sự giao ước giữa Thầy dạy may và Má em là Má đồng ý trả tiền lệ phí rất cao để em được học hết những tinh tế nghệ thuật từ người thầy, và người thầy không được dấu nghề. Khi em thành tài thì em sẽ ở lại tiệm may không tính tiền công cho đến ngày em rời khỏi Việt Nam. Thật may mắn Thầy em dạy hai chị em hết tất cả không giấu một chút nào cả. Trong một thời gian ngắn em và chị Thủy đã đạt được như ý muốn. Và trong thời gian học, mỗi lần trước khi em đặt kéo cắt áo hoặc quần, em đều kêu Thầy em kiểm tra lại trước khi cắt. Lần nào cũng không cần chỉnh sửa gì cả.
 
Nhớ có một lần, em kêu Thầy em kiểm tra lại trước khi em cắt quần , anh ấy nói rằng anh tin tưởng em cứ cắt đi rồi may luôn đi. Vài ngày sau, anh khách tới thử quần, anh ấy nói rằng sao cái quần ngắn như thế này kỳ cục vậy. Lúc này em mới nhận ra là em quên cộng thêm lai quần. Cũng may là anh khách thật dễ, em phải cập lai quần cho anh.
 
Sau khi thành tài và em vẫn giữ lời hứa. Ông chủ giao cửa tiệm cho hai chị em đo may từ A đến Z cho đến ngày rời khỏi Việt Nam. Trong thời gian hành nghề, bàn ủi điện nóng quá đứt giây điện, em cũng ráng tiết kiệm cho ông chủ nên tự mở bàn ủi ra và nối giây điện lại không biết bao nhiêu lần. Em rất thích thời trang, nên mỗi lần nghe ở đâu có biểu diễn thời trang thì mua vé đi xem. Mắt thì xem, tay thì vẽ kiểu lại và về nhà hình dung ra rồi ngồi vẽ lại những kiểu áo đẹp mà mình thích. Thời gian sống ở Việt Nam, trong gia đình không có hình bóng của người đàn ông, nên chuyện nặng nhẹ tụi em đều làm hết. Điện hư, đứt dây thì cũng leo lên nóc nhà sửa điện và nối dây điện lại. Ống nước nghẹt cũng tự tháo ống nước và sửa lại. Xe đạp đứt thắng cũng tự sửa thắng lại. Nói chung, lúc nào cũng ráng tìm tòi học hỏi và cố gắng làm hết sức mình. Chị Thủy là người chị và cũng giống như người mẹ lúc nào cũng an ủi bao che và hy sinh cho em gái. Hai chị em

Năm 1991, khi vừa đặt chân đến Houston, thì Katherine đi làm nails được 2 tuần tuy chưa lấy bằng làm nail. Một người bạn của ba cũng muốn giúp đở l. Nghề nails ở Mỹ khác với Việt Nam lúc đó. Nên em không thích và bỏ nghề làm nails. Sau đó, ba mua cho em một cái máy may và máy vắt sổ công nghiệp và bắt đầu may cho khách hàng tại nhà. Những người khách đầu tiên là những người bạn của ba tới ủng hộ. Sau đó họ giới thiệu rất nhiều bạn bè đến may, và cuối cùng em có rất nhiều khách hàng lạ tới nhà để may. Vì sự an toàn và không biết anh văn, ba của Katherine không cho em may nữa và bắt em đi học lại cho biết anh văn. Không có học bạ, không có kiến thức về học vấn nên em ngần ngại không dám đi học lại. Vì được động viên của gia đình nên nhập học lại lớp 9. Vừa mất căn bản vừa không biết tiếng anh là một sự khó khăn và thử thách lớn đối với em.

Trong thời gian đầu vì nhà nghèo không có tiền đi shopping nên em tự may áo dạ hội cho chính mình. Đây là 1 chiếc áo dài và 3 chiếc áo dạ hội lần đầu em may. Và đây là chiếc màng cửa do chính em may và cũng là lần đầu tiên em may màn cửa trong đời. Thích thì làm, chỉ biết cố gắng hết sức. Nhìn những tấm ảnh này nhớ lại thời xa xưa, thấy cũng buồn. Một tuổi thơ không may mắn, không có cha mẹ bên cạnh và cũng không được cấp sách đến trường. Mình đạp chiếc xe đạp đi học may mà nhìn các người cùng lứa tuổi của mình đang được cấp sách đến trường, được mặt chiếc áo dài trắng thơ ngây đẹp làm sao.
 
Nhìn lại mình thấy tủi thân và nước mắt rơi. Chút ngậm ngùi nên cũng muốn chia sẽ một chút góc nhỏ về mình đến các Thầy Cô và anh chị ở GNST. Vì em không học tiếng Việt nhiều, nên văn chương và ngữ vựng đều không hay và không chính xác. Nếu có lời sai sót xin các Thầy và các anh chị thương tình chỉnh sửa em.
 
Cảm ơn sự đóng góp của cả nhà.
 
 

1- Áo dài 1994

- Áo dạ hội 1993.Đây là 1 chiếc áo dài và 3 chiếc áo dạ hội lần đầu em may. 

- 1995

- 2004

- Màn cửa 2016. Và đây là chiếc màn cửa do chính em may và cũng là lần đầu tiên em may màn cửa trong đời.
 
    By Katherine Nhi Lương    
 

 
 
 

     Posted by Kim Phượng     

 

BUKIET

Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT - Tuyền Linh ( tiếp theo phần 7 )

 

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

Tuyền Linh

( tiếp theo phần 7 )

•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•°҈°•

 

PHẦN 8

24.5.2020 – Mình được nghỉ ngơi mấy ngày sau khi đi Đơn Dương về nên sức khỏe bây giờ cũng tạm ổn. Trong những ngày ở Đơn Dương, mình làm được rất nhiều việc. Xem như những dữ liệu chứng cứ trong hồ sơ vụ kiện, mình đã công chứng đầy đủ. Tuy nhiên, mình chẳng bao giờ chủ quan cả. Qua một vài hiện tượng, mình thấy bên đó lo chạy dữ quá. Người xưa thường nói, đa kim ngân phá luật lệ. Không biết câu nầy có rơi vào trường hợp của mình không? Rơi hay không rơi thì chưa biết, nhưng có điều mình thấy bên bị kiện vẫn ngang nhiên xây dựng trái phép phần nối tiếp căn nhà cũ của mình. Chừng đó thôi cũng đủ thấy rằng họ tự tin quá.

27.5.2020 – Mình vừa gởi tiếp đơn đề nghị đến Uỷ Ban Nhân Dân huyện Đơn Dương, Chi Nhánh Văn Phòng Đăng Ký Đất Đai huyện Đơn Dương, Uỷ Ban Nhân Dân Thị Trấn Dran. Nội dung đơn đề nghị là xin các cấp thẩm quyền ngăn chặn bên bị kiện ngừng việc xây dựng trên nền đất nông nghiệp và đang có ý đồ làm thay đổi hình dạng ban đầu của căn nhà đang tranh chấp khi Tòa án chưa giải quyết xong. Mình vẫn tin vào bản mệnh của mình - ở hiền gặp lành.

29.5.2020 - Chiều nay mình được biết là vợ chồng bên bị kiện có đến văn phòng Tóa án huyện Đơn Dương để làm việc và cũng đã xác nhận chữ ký và lời giao kết của mình trước khi giao giao nhà và đất cho đương sự. Như vậy, mình thấy vụ kiện có hướng mở. Nếu thật sự hai vợ chồng thành thật khai nhận trước Tòa như vậy, thì mình cũng không hẹp hòi gì để nhường lại cho hai vợ chồng một quyền lợi đáng kể. Như là, ngoài căn nhà xây của mình ra, mình sẽ cho lại họ diện tích đất nằm song kề với căn nhà, nơi mà hai vợ chồng hiện đang kinh doanh giải khát. Diện tích đất nầy, giá trị kinh tế cũng tương đương với căn nhà xây của mình. Mình thấy như vậy là đẹp cả đôi đàng.

30.5.2020 - Hôm nay luật sư N. cho mình biết, Tòa án sắp đưa giấy mời thụ lý vụ án. Mình chưa biết chính xác ngày nào, nhưng điều chắc chắn mình phải lo là số tiền 50 triệu mình phải đóng tiếp đợt 2 theo điều lệ đã ghi trong Hợp Đồng Dịch Vụ. Mình hơi căng thẳng, nhưng mình tin rồi mọi việc sẽ qua. Dĩ nhiên là không còn cách nào ngoài việc chia tỷ lệ lãi cao cho những người chịu bỏ tiền ra đóng thế cho mình trong việc nầy – cô học trò cũ là một điển hình. Thú thật với bạn, trong cuộc

hành trình nầy, mình hoàn toàn đơn phương độc mã. Nhưng mình chấp nhận nên mình lên đường. Mình có một động lực vô hình thôi thúc mình, mình không tiện nói ra đây, nhưng mình hứa sau khi ngã ngũ vụ kiện và phần thắng về mình, mình sẽ hé lộ cho bạn biết. Đợi nhé!

02.6.2020 – Hôm nay là ngày thứ ba trong tuần, mọi việc về vụ kiện vẫn còn đang phía trước. Mình tiếc là mình không có đủ sức khỏe để ra ăn dầm nằm dề tại Đơn Dương đặng ứng phó kịp thời mọi chuyển biến về vụ việc khởi kiện. Bởi thế, mình đã ủy quyền toàn bộ cho luật sư N. thay mình để xử lý và quyết định mọi việc. Thật ra thì ủy quyền như thế mình cũng rất lo, vì sẽ không bao giờ sự việc theo đúng ý mình được, nhưng biết sao bây giờ khi sức khỏe của mình không cho phép. Và nói một cách xấu miệng, biết đâu đó là con dao 2 lưỡi (?)

Lúc 17h00 chiều nay, người nhà của mình tại Đơn Dương gọi điện cho mình biết bên bị kiện vẫn tiếp tục xây dựng trái phép trên phần đất sau căn nhà cũ của mình, mà mình đã nêu ra cho bạn biết trước đây rồi đó. Có lẽ sáng mai mình lại phải gởi tiếp Đơn Đề Nghị lên Ban Nội Chính Tỉnh Uỷ Lâm Đồng để xin can thiệp.

03.6.2020 – Đêm qua mình ngủ rất ít, mọi việc cứ bề bộn như thế nên đầu óc mình đâu có ổn được. Sáng nay mình đã ghé Bưu Điện gởi Đơn Đề Nghị lên Ban Nội Chính Tỉnh Uỷ Lâm Đồng như đã dự định. Đồng thời, mình cũng ghé Ngân Hàng Đông Á gởi tiếp 50 triệu đồng cho luật sư N. về tiền Hợp Đồng Dịch Vụ đợt 2. Xem như cũng tạm ổn về việc tiền bạc trước khi bước vào giai đoạn thụ lý vụ án. Tất cả những việc làm nầy mình đều hội ý với luật sư N. và ông ta cũng nhất trí với mình.

05.6.2020 - Loay hoay lại hết tuần. Hôm nay là thứ 6 rồi, đầu óc mình cứ xoáy vào vụ việc Tòa án nên chẳng viết lách được chữ nào. Thậm chí khách hàng đưa bài để phổ nhạc cũng đáp ứng cho họ quá chậm trễ. Thật bê bối! Mình phải cố gắng sắp xếp lại lịch làm việc chứ không thì mất lòng khách hàng lắm. Có niêu cơm mà không biết giữ thì nguy. Cứ lo việc lớn mà bỏ bê việc nhỏ thì đâu có được, phải không bạn? Khách hàng âm nhạc chính là cái cần câu cơm của mình mà!

08.6.2020 – Hai ngày qua mình cặm cụi viết nhạc cho khách hàng, được khách hàng khen, mình cũng vui. Mà vui hơn cả là có tiền thu nhập. Nhạc phẩm KHÁCH TRẦN GIAN viết cho nhà thơ Thuận Hào quá lâu, mới làm video xong, nhưng anh không phiền trách gì, mình cũng mừng. Mình vừa đọc trên FB, thấy anh ấy có bài thơ TẤM ÁO PHÙ VÂN rất hay, mình tâm đắc, định phổ nhạc nhưng chưa hội ý với anh ấy nên mình chưa tiến hành.

Hôm nay là ngày thứ 2 trong tuần, mình vẫn nóng lòng chờ đợi sự động tĩnh của Tòa án. Tính từ ngày bắt đầu đi Đơn Dương để tìm luật sư tư vấn cho việc khởi kiện đến nay đã gần 4 tháng rồi còn gì. Bốn tháng biết bao trăn trở lo âu lẫn chờ đợi. Những cung bậc cảm xúc ấy đủ làm cho mình gầy hao cả thể xác lẫn tinh thần. Nhưng không tiến hành sự việc thì không được, bởi mình ấm ức lắm.

09.6.2020 - Cả đêm trăn trở mãi, sáng nay mình quyết định gọi phone cho luật sư N. để trao đổi vài chuyện liên quan đến vụ kiện. Không có sức khỏe thật tai hại, mọi việc ủy quyền hết cho luật sư N. nên bây giờ mình như ngồi trong bóng tối. Đáng ra cứ cách vài ngày thì luật sư N. nên linh động cho mình biết diễn tiến sự việc. Mình hơi ân hận trong việc ủy quyền nầy. Nhưng nghĩ cho cùng, không còn cách gì hơn, bởi lẽ sức khỏe mình quá kém để ra nằm dài lâu tại Đơn Dượng đặng có mặt kịp thời khi Tòa án triệu tập. Mình mới đi vài lần mà đã thấy sức khỏe xuống cấp trầm trọng rồi. Nếu theo đuổi dài lâu thì chắc chắn không ổn. Đành vậy thôi! Dẫu sao, mình luôn tin ở hiền sẽ gặp lành đó bạn. Mình luôn tự nhủ lòng, không nên hy vọng tuyệt đối vào một việc gì, bởi như thế, khi công việc không đạt được kết quả như mong muốn, mình sẽ bị hụt hẫng nhiều. Rất tai hại. Bạn đồng ý không? Bạn à, mình có đức tin vào Thượng Đế, nên mọi việc trên đời nầy, mình nghĩ luôn có bàn tay của Đấng Tối Cao sắp đặt cả. Tinh thần mình đứng vững là nhờ vào đức tin nầy.

11.6.2020 - Mình vừa phone cho luật sư N. vài phút trước thì cũng vừa nhận được giấy thông báo về việc thụ lý vụ án của Tóa án huyện Đơn Dương gởi đến mình. Nội dung chính là sau 15 ngày kể từ ngày nhận thông báo nầy ( 08.6.2020 ), các bên liên quan vụ khởi kiện không bổ túc thêm các chứng cứ và nạp văn bản nêu ra ý kiến của mình hoặc xin gia hạn thời gian trong vụ khởi kiện để Tòa án xem xét, thì Tòa án căn cứ vào các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ để giải quyết vụ án theo quy định của pháp luật. Như vậy là đến hết ngày 23 tháng 6 năm 2020, nếu bên bị kiện không xin gia hạn thời gian khởi kiện và không đưa ra được tài liệu chứng cứ gì để phản bác đơn khởi kiện thì xem như vụ án được khép lại. Mọi thủ tục pháp lý tiếp theo sẽ được tiến hành theo điều luật.

12.6.2020 – Đêm qua mình ngủ ngon giấc, có thể do ảnh hưởng tâm lý sau khi đọc được giấy thông báo thụ lý vụ án của Tòa án Đơn Dương gởi. Theo đó, mình xét thấy bên bị kiện không thể có tài liệu chứng cứ gì để có thể phản bác đơn khởi kiện của mình cả. Mọi việc đã rõ ràng như ban ngày rồi, làm sao có thể ngụy tạo được điều gì? Thời gian 15 ngày chờ đợi đối với mình hơi lâu, nhưng không sao, mình

không bị căng thẳng. Như mình đã nói với bạn rồi đấy, mình tin vào sự sắp đặt của Đấng Tối Cao. Mình tin…!

13.6.2020 - Sáng nay mình vừa phone nói chuyện với luật sư N. và được biết trong thời gian nầy Tòa án đang cho các nhân viên chuyên môn đi thẩm định về giá trị lô đất và nhà cửa của mình đang đề cập trong đơn khởi kiện. Mình cũng mong giai đoạn nầy qua nhanh đi để xem kết quả như thế nào. Thú thật với bạn, theo như giá trị thị trường hiện giờ, lô nhà và đất của mình giá rẻ cũng phải 12 tỷ. Cũng theo chiều hướng giải quyết của Tòa qua lời luật sư N. thì tài sản của mình sẽ chia hai. Lý do: Cao Thị Thu Trang đã có công phụng dưỡng Cao Thi Lan đến cuối đời, cho đến khi lìa trần, nên phân nửa tài sản của Cao Thị Lan được giao cho Cao Thị Thu Trang hưởng. Theo mình, cách giải quyết nầy thiếu thuyết phục, nhưng mình cũng đành chấp nhận, vì mình biết khó cỡi lên lưng cọp. Như bạn biết đấy, sau khi Cao Thị Lan mất, mình được luật sư N. cho mình xem một bản giấy ủy quyền sở hữu nhà cửa và đất đai của mình cho Cao Thị Thu Trang do Cao Thị Lan ký. Tờ giấy ủy quyền nấy không có dấu và chữ ký của bộ phận công chứng. Mình cho đây là một bản văn không hợp lệ, không giá trị. Đã không giá trị mà Tòa vẫn có lối giải quyết chia hai tài sản như lý do nêu trên. Buồn cười thật !

Mình suy nghĩ và thật buồn về những diễn tiến trong vụ kiện của mình, nhưng chỉ biết tâm sự với bạn chứ biết kêu ca ai bây giờ? Mình cảm thấy mệt mỏi và mất tự tin vào cuộc đời còn nhiều vẩn đục. Có lẽ mình sẽ nghỉ viết một thời gian cho nguôi ngoai để khỏi phải nhắc đi nhắc lại hoài chuyên thưa kiện, nghe lợm giọng quá. Vậy phải tạm biệt bạn rồi. Xin đừng buồn mình nha, Hẹn gặp lại.!

 

( Còn tiếp)

Tuyền Linh

Album của Roman Bogurenko.

Xem thêm...
Theo dõi RSS này