Không gian riêng

Không gian riêng (130)

CEO - Cà Phê Starbucks xuất thân nghèo khó

Nien Bieu Lich Su Viet Nam
 
Image result for Howard Schultz  photos"

Vị CEO có xuất thân nghèo khó của chuỗi cửa hàng cà phê lớn nhất thế giới Starbucks

Image result for starbucks coffee shanghai china photos"
30 năm trước khi Howard Schultz bước vào giới cà phê, ông chỉ có một mục tiêu đó là nâng cao mối quan hệ chặt chẽ giữa cà phê và con người.
 
Cà phê Starbucks mà ông Schultz lãnh đạo chính là chuỗi cửa hàng cà phê lớn nhất thế giới và là một trong những thương hiệu cà phê được ưa chuộng nhất, tới nay đã đạt đến mức vốn hóa thị trường là 82 tỷ USD. Năm vừa rồi, Starbucks thu về lợi nhuận là 2,8 tỷ USD trên tổng doanh thu là 19 tỷ USD, thiết lập mức kỉ lục mới trong lịch sử.
 
Không lâu trước đây, ông Schultz tuyên bố từ ngày 3/10/2017 trở đi sẽ nâng mức lương của các nhân viên Starbucks ở Mỹ trong khoảng từ 5-15%. Việc nâng lương này không chỉ là lời cam kết lâu dài của ông Schultz trong việc đầu tư mạnh tay cho phúc lợi của nhân viên mà còn khẳng định vai trò quan trọng của Starbucks trong nền kinh tế Mỹ hiện nay.
Howard Schultz xuất thân từ một gia đình lao động có thu nhập ở mức nghèo tại Mỹ, làm thế nào ông lại có thể trở thành CEO của chuỗi cửa hàng cà phê lớn nhất toàn cầu như vậy?

(Ảnh: Internet)

(Ảnh qua Celebritynetworth)

Xuất thân nghèo khó

Ông Schultz sinh ra tại Brooklyn, New York vào ngày 19/7/1953. Khi còn nhỏ, ông từng phải trải qua quãng thời gian nghèo khó. Năm 7 tuổi, cha ông bị ngã gãy chân trong khi làm việc, do cha ông không có bất cứ bảo hiểm hay trợ cấp lao động nào nên khi đó gia đình ông mất đi nguồn thu nhập.
Sau khi lên trung học, ông Schultz giành được học bổng thể thao của trường đại học Bắc Michigan khi thắng giải bóng bầu dục. Thế nhưng sau khi vào đại học, ông Schultz đã quyết định không tiếp tục chơi bóng bầu dục nữa.
Để trả tiền học phí, ông Schultz lúc này đã phải làm nhiều công việc khác nhau để kiếm tiền, ông đã làm các công việc như bartender…, thậm chí đôi khi cả bán máu.

Sự nghiệp thăng tiến

Sau khi tốt nghiệp vào năm 1975, ông Schultsz làm việc một năm ở khu trượt tuyết bang Michigan để chờ đợi nguồn cảm hứng. Sau đó ông tham gia vào kế hoạch bồi dưỡng kinh doanh của công ty Xerox và đã được trải nghiệm việc trực tổng đài điện thoại và làm công việc nhập tài liệu bán hàng ở New York.
Ba năm sau, ông Schultz rời khỏi Xerox để đến làm việc cho Perstorp, công ty kinh doanh đồ gia dụng của Thụy Điển ở Hammarplast. Tại đó, ông Schultz đã được thăng lên chức Phó chủ tịch kiêm Tổng giám đốc, chịu trách nhiệm lãnh đạo đội ngũ bán hàng ở New York.

(Ảnh: Stephen Brashear/Getty Images)

(Ảnh: Stephen Brashear/Getty Images)

Trong thời gian ở Hammarplast, ông biết đến Starbucks lần đầu tiên, thời điểm đó Starbucks có một vài cửa hàng ở thành phố Seattle. Khi Starbucks đặt hàng với công ty ông một số lượng lớn bất thường các máy pha cà phê nhỏ giọt, điều này khiến ông Schultz chú ý.
Vì tò mò nên ông Schultz đã đến Seattle để gặp chủ sở hữu của Starbucks là Gerald Baldwin và Gordon Bowker. Khi đó Starbucks chỉ bán cà phê sạch đã thu hút những người yêu thích cà phê, sự dũng cảm và nhiệt tình này đã khiến ông Schultz bất ngờ và ấn tượng.
Một năm sau, ông Schultz lúc này 29 tuổi đã thuyết phục được Baldwin tuyển ông vào làm giám đốc kinh doanh bán lẻ và tiếp thị. Khi đó Starbucks có 3 cửa hàng chủ yếu chỉ bán cà phê cân ký để uống ở nhà.

Nắm bắt cơ hội, trở thành CEO của Starbucks

Sự nghiệp của Schultz và số phận của Starbucks đã thay đổi từ khi công ty cử ông đến buổi triển lãm đồ gia dụng quốc tế ở Milan, Ý.
Khi ở Milan, ông Schultz đã tham quan vài tiệm cà phê và nhận ra việc khách hàng và chủ của những tiệm cà phê này có mối quan hệ rất thân thiết, họ biết cả tên của khách, họ bán cho khách những loại thức uống như cappuccino và latte. Trong khoảnh khắc đó ông Schultz đã hiểu ra giữa người với người có thể xây dựng mối quan hệ với nhau thông qua cà phê.
Năm 1985, ông Schultz đã đề nghị với Starbucks được tổ chức những buổi trải nghiệm cà phê Ý nhắm vào những người yêu thích cà phê nhưng bị người sáng lập từ chối. Sau đó, ông đã rời khỏi Starbucks và xây dựng công ty cà phê của riêng mình có tên Il Giornale (có nghĩa là “Mỗi ngày” trong tiếng Ý). Để công ty cà phê này “cất cánh”, ông Schultz đã đầu tư hơn 1,6 triệu USD.

In 1985, Schultz left Starbucks after his ideas to cultivate an Italian-like experience for coffee lovers was rejected by the founders. He soon started his own coffee company: Il Giornale (Italian for "the daily"). (Ảnh: Mario Tama/Getty Images)

Ông Schultz viết trong quyển sách “Dốc hết trái tim” (Pour Your Heart Into It) của ông rằng:
“Để gom góp vốn, trong vòng một năm, tôi đã nói chuyện với 242 người nhưng bị 217 người từ chối. Hãy thử tưởng tượng sẽ nhụt chí như thế nào khi liên tục phải nghe rất nhiều người nói vì sao ý tưởng của bạn không đáng để đầu tư. Đó là khoảng thời gian mà lòng tự tôn của tôi chịu tổn thương nhiều nhất”.
Sau khi rời khỏi Starbucks, ông Schultz đã mất 2 năm nỗ lực hết sức để vận dụng văn hóa cà phê mà ông được nhìn thấy ở Ý vào Il Giornale.
Tháng 8/1987, Il Giornale đã mua lại Starbucks với giá 3,8 triệu USD và ông trở thành CEO của Starbucks sở hữu 6 cửa hàng lúc bấy giờ.
Starbucks phát triển nhanh chóng ở Mỹ. Năm 1992, Starbucks chính thức lên sàn chứng khoán Nasdaq, năm đó doanh thu của 165 cửa hàng là 93 triệu USD. Đến năm 2000, Starbucks là doanh nghiệp đa quốc gia sở hữu 3.500 cửa hàng với doanh thu năm lên đến 2,2 tỷ USD.

Howard Schultz Starbucks (Ảnh: Stephen Brashear/Getty Images)

Sự thành công của Starbucks khiến ông Schultz trở nên giàu có. Năm 2001, ông Schultz đã mua lại đội bóng rổ Super Sonics của NBA với giá 200 triệu USD.
Việc đầu tư cho đội bóng rổ Super Sonics NBA đã thất bại sau những tranh đấu trong nội bộ và sự bất hòa giữa các thành viên đội bóng với ông Schultz. Năm 2006, ông đã bán Super Sonics cho một nhóm các nhà đầu tư. Nhà đầu tư mới đã chuyển Super Sonics đến thành phố Oklahoma, điều này đã gây tổn hại rất lớn đối với sự ảnh hưởng của ông Schultz ở thành phố Seattle, sau này ông phát biểu rằng việc sở hữu Super Sonics là “một cơn ác mộng”.
 
Việc kinh doanh của Starbucks cũng gặp bất lợi. Năm 2008, ông Schultz trở lại Starbucks với tư cách là CEO (sau 8 năm lui về làm Chủ tịch của Starbucks), ông đã mất vài năm để cải tổ Starbucks với quy mô lớn. Tới năm 2010, lợi nhuận của Starbucks tăng từ 315 triệu USD lên 945 triệu USD.
Sự thay đổi quy mô lớn của ông Schultz bao gồm việc tạm thời đóng cửa 7.100 cửa hàng ở Mỹ, huấn luyện lại các barista cách để pha một ly cà phê expresso hoàn hảo.

(Ảnh: YouTube/AARP)

(Ảnh: YouTube/AARP)

Trong thời gian này, Starbucks tăng gấp đôi lượng cà phê thương mại công bằng lên đến khoảng hơn 18 triệu tấn (chiếm khoảng 65% tổng sản phẩm) như một lời hứa sẽ tiếp tục phát triển vững mạnh. Năm 2015, 99% cà phê của Starbucks đều có nguồn gốc rõ ràng.

Quan tâm tới nhân viên

Trong sự nghiệp kinh doanh Starbucks, ông Schultz luôn ưu tiên quan tâm đến nhân viên, ông gọi các nhân viên là “đối tác”. Năm vừa rồi, Starbucks tuyên bố sẽ trả tiền học phí 4 năm cho các nhân viên học trực tuyến ở Đại học Arizona.
Nguyên nhân chủ yếu cho việc ông Schultz cố gắng cung cấp phúc lợi cho nhân viên là từ kinh nghiệm xương máu năm đó cha ông bị thương trong lúc làm việc. Starbucks trở thành một trong những doanh nghiệp bán lẻ đầu tiên cung cấp toàn bộ bảo hiểm y tế và quyền lựa chọn cổ phiếu cho tất cả các nhân viên (bao gồm cả các nhân viên bán thời gian).

(Ảnh: Chip Somodevilla/Getty Images)

(Ảnh: Chip Somodevilla/Getty Images)

Tháng 7/2016, ông Schultz đã tăng ít nhất 5% lương cho 150.000 nhân viên và tăng phúc lợi cho nhân viên. Điều này một lần nữa khẳng định vị thế dẫn đầu của Starbucks trong số các doanh nghiệp hàng đầu, đặc biệt là trong ngành kinh tế dịch vụ, nơi mà sự cạnh tranh sức lao động càng lúc càng kịch liệt.

Hướng tới mục tiêu lớn

Starbucks đã hoàn thành được hơn một nửa chặng đường hướng tới mục tiêu tuyển dụng 10.000 cựu chiến binh cùng người phối ngẫu của họ vào năm 2018. Là một phần trong “Sáng kiến 100.000 cơ hội” (100.000 Opportunities Initiative) – liên minh sử dụng lao động triển khai giúp đỡ sự nghiệp cho thanh niên nghèo, trong vòng 3 năm tiếp theo, Starbucks sẽ tuyển dụng 10.000 thanh niên ở độ tuổi từ 16-24.
Mục tiêu cuối cùng của ông Schultz là muốn dùng thị trường toàn cầu của Starbucks để khiến thế giới trở nên tốt đẹp hơn.
Ông Schultz đã bắt đầu phát huy tầm ảnh hưởng của ông trong việc lên án “luật cho sử dụng súng rộng rãi”, nói lên tầm quan trọng của một xã hội đa dạng và đa chủng tộc, cùng với việc bắt đầu thảo luận về các vấn đề chủng tộc trong nước.
 
Mới đây, Starbucks đã triển khai kế hoạch FoodShare (“Chia sẻ thức ăn”), quyên tặng những món ăn còn thừa của cửa hàng cho ngân hàng thực phẩm trên toàn nước Mỹ. Chuỗi cửa hàng cà phê này có kế hoạch đến năm 2021 sẽ quyên tặng khoảng 50 triệu phần ăn.
Trong 28 năm qua, ông Schultz đã đưa Starbucks trở thành một công ty khổng lồ có hơn 22.500 cửa hàng trên 70 quốc gia với doanh thu hằng năm hơn 19,2 tỷ USD.

In the last 28 years, Schultz has grown the company to include more than 22,500 stores in 70 countries bringing in an annual revenue of .2 billion.

(Ảnh: Stephen Brashear/Getty Images)

Ông Schultz viết trong quyển sách “Dốc hết trái tim” rằng: “Tôi luôn chủ động tích cực và khao khát học hỏi”, “Trong khi những người khác đều đã nghỉ ngơi hoặc trong trạng thái hồi phục thì tôi vẫn luôn cố gắng theo đuổi những thứ mà người khác không nhìn thấy”.
Tài sản của Starbucks và Howard Schultz luôn tăng lên. Trang đánh giá tài sản Weath-X ước tính tài sản ròng của ông Schultz ít nhất là 2,6 tỷ USD.
Ông Schultz tiết lộ trong cuốn “Dốc hết trái tim” rằng, ông dành sự thành công to lớn này cho người cha quá cố của mình – người chưa từng có được cảm giác thành tựu và danh dự trong công việc.
Trong lá thư gửi đến các cổ đông vào năm 2015, ông Schultz cho biết, ông hy vọng Starbucks sẽ “thể hiện với thế giới mình là một công ty lấy mục tiêu là lợi nhuận được công khai trên sàn chứng khoán, làm được những việc đúng đắn mà công chúng muốn và thậm chí là vượt xa khỏi những gì họ kỳ vọng”.

    Theo Business Insider   

(From left) Alibaba co-founder Jack Ma with Starbucks executive chairman Howard Schultz at the launch of Starbucks Reserve Roastery in Shanghai.

r(From left) Alibaba co-founder Jack Ma with Starbucks executive chairman Howard Schultz at the launch of Starbucks Reserve Roastery in Shanghai.

   “Ngược dòng thời gian”

      35 stores franchise-holders for Starbucks         

Image result for starbucks coffee shanghai china photos"
 
A large number of those global units are in Asia, where Starbucks has been making a massive expansion push.
Image result for starbucks coffee shanghai china photos"
 
China is the chain’s fastest-growing market, and Starbucks has more than 3,500 units in 148 cities there. In fact, Starbucks opens a new store in China every 15 hours, according to China CEO Belinda Wong.  

The company is rolling out innovation in Asia, often at a faster pace than in the U.S. All units in Beijing and Shanghai and 11 cities in China, for example, offer delivery. Starbucks announced it would expand delivery to more than 2,000 U.S. units by spring.

China and the Asia-Pacific market will drive roughly half of all global new store growth in fiscal 2019, according to Starbucks executives.

 

 
Related image
 
Image result for Starbucks china photos
 
 
 
 
 
 
 
 
Image result for Starbucks china photos
Related image



   Jap

an  
Related image
Image result for Starbucks china photos
 
  Bangkok Thai Land  

Related image
 
 
 
 
Image result for starbucks coffee shanghai china photos"
Image result for starbucks coffee shanghai china photos"

Ông Chủ Starbucks Và Hành Trình Tay Trắng Trở Thành Tỷ Phú Cà Phê

   YOUTUBE: LINK BELOW   

 
Image result for starbucks coffee shanghai china photos"
 
 
 
 
Image result for Howard Schultz starbucks in china photos"
 
     Sưu tầm & tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang   
 
Xem thêm...

Tám nhảm về ‘Tứ Khoái’ của người Việt


Hình ảnh có liên quan
Nói về tứ khoái thì có nhiều giai thoại, cái Tứ Khoái thông thường nhất được cụ Phan Văn Trị, một danh sĩ của miền Nam đã nhả ngọc phun châu hai thơ theo đúng thứ tự, toàn điển tích hay ho mới thật là đáng nể.

Cơm Phiếu Mẫu, gối Trần Đoàn
Ngả nghiêng loan phụng, nhẹ nhàng nương long.

“Tứ khoái”, một trong những nhân sinh quan dân gian cổ truyền, lâu đời nhất, đặc sắc nhất, độc đáo cũng vào loại nhất của người Việt.”
Phiếm đàm về Tứ khoái – Đường Văn, Hoàng Dân
Dạo này người ta nói nhiều về ước mơ, hoài bão, hạnh phúc, về cách làm sao phát triển bản thân và có đời sống tinh thần phong phú. Nay tôi xin mạn phép tám nhảm về “Tứ Khoái” của người Việt. Đó là 4 nhu cầu tạo nên khoái cảm cơ bản nhất trong cuộc đời con người. Chúng tầm thường, dung tục mà cũng rất thanh cao và vô cùng ý nghĩa:
 
 “Tứ Khoái” bao gồm: Ăn, Ngủ, Làm tình và Bài tiết.
 
Bàn về “Tứ Khoái”, có rất nhiều câu chuyện, giai thoại; trong kho tàng ca dao, tục ngữ, văn thơ của người Việt cũng nói nhiều về đề tài này một cách hóm hỉnh, phong thú nhằm thể hiện ước muốn của các cụ ngày xưa về một cuộc sống khỏe mạnh, sung sướng và đủ đầy. 
Bài viết dưới đây là một vài cảm nhận, quan điểm và trải nghiệm của bản thân liên quan đến “Tứ Khoái”. Vì vậy sẽ không tránh khỏi những suy nghĩ còn hời hợt, nông cạn và phiến diện.
 
Hình ảnh có liên quan
    Nhất khoái: Ăn    
“Ăn” là nhu cầu được xếp đầu tiên trong “Tứ Khoái”, cho thấy mức độ quan trọng của nhu cầu này đối với đời sống con người. Đó là hành động đưa thức ăn vào bên trong cơ thể, chuyển hóa chất dinh dưỡng thành năng lượng để nuôi sống, giúp cơ thể hoạt động và phát triển.
Phàm làm bất cứ chuyện gì lớn trong đời, trước tiên phải có thứ bỏ bụng đã rồi tính tiếp. Vì có thực mới vực được đạo. Nhưng cũng chính vì vậy mà nó bị gán làm nguyên nhân của mọi sự thất bại, hèn nhát của con người ở xã hội cũ. Như nhà văn Nam Cao từng đau đớn thốt “Miếng ăn là miếng nhục”, nhà thơ Xuân Diệu cũng đồng cảm “Cơm áo không đùa với khách thơ”, dân gian thì truyền miệng câu: Miếng ăn là miếng tồi tàn/Mất ăn một miếng lộn gan trên đầu. Và hai câu thơ mà tôi nhớ nhất của cụ Chế Lan Viên:
 
“Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con”
(Người đi tìm hình của nước)
 
Nỗi lo về miếng ăn, sao cho có thứ lấp đầy cái bụng rỗng mỗi ngày, đã giết chết không biết bao nhiêu ước mơ, lý tưởng của nhiều người. Không chỉ ở xã hội cũ mà còn cả trong hiện tại.
 
 
Nhưng theo tôi, đó chính là lý do mà các cụ xếp “Ăn” vào cái khoái lạc đầu tiên của con người. Một cuộc sống không phải lo nghĩ về cái ăn. Một cuộc sống không phải chỉ là ăn để sống, mà còn ăn để thưởng thức, để ăn ngon; hành động ăn được nâng tầm lên thành một giá trị tinh thần, văn hóa. Đó là một những khoái lạc của cuộc đời người.
Lại nói tiếp về cái sự “ăn ngon”. Thế nào là ăn ngon một cách khoái lạc nhất? Là ăn đúng cái món khoái khẩu của mình? Là cảm giác mà vị của món ăn tràn ngập cả khoang miệng, rần rần nơi đầu lưỡi, mắt tít lại với cái vẻ đầy thỏa mãn? Ăn ngon hiển nhiên phải trải qua những cảm giác đó. Nhưng chưa đủ.
 
Giả sử trước mặt bạn là món ăn rất yêu thích. Nhưng người ăn cùng bạn là đối tác/khách hàng và đang trong giai đoạn thuyết phục để ký hợp đồng. Vậy liệu bạn có thể “ăn ngon” hay trong đầu chỉ quẩn quanh cái tờ hợp đồng quan trọng ấy? Hay bạn phải ngồi ăn trong một căn phòng chật hẹp, bốc lên mùi ẩm mốc, rác thải; bên ngoài thì chọi vào tiếng hát ư ử của hàng xóm với lời ca “Anh chàng đẹp trai ngồi trong quán uống ly cà phê, thấy một cô bé xinh thật xinh bước qua thật nhanh”, thì liệu bạn có thể “ăn ngon” được không?
 
Hình ảnh có liên quan
 
Nếu trong tình huống ấy mà bạn vẫn có thể điềm nhiên thưởng thức thì xin chúc mừng, bạn đã đạt đến cảnh giới “Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến”!
Như vậy, “ăn ngon” không chỉ gói gọn trong việc thưởng thức món ăn mà còn bao gồm việc ăn với ai, ăn ở đâu, vào thời điểm nào. Và đối với tôi, “ăn ngon” không bao giờ là ăn một mình.
 
Rượu ngon, không có bạn hiền
Không mua, không phải không tiền không mua
(Khóc bạn – Nguyễn Khuyến)

Có món ăn ngon, ngồi trong không gian lý tưởng sông nước hữu tình nhưng chỉ “mình ên” thì thật, tôi cũng chẳng buồn động đũa. Cái sự khoái lạc cũng chỉ còn một nửa. Trong tiếng Trung và tiếng Nhật, chữ “Nhân” (人) nhìn tựa như hai con người dựa vào nhau. Tôi là một mảnh ghép không hoàn hảo. Bạn cũng là một mảnh ghép không hoàn hảo. Tôi và bạn dựa vào nhau, chúng ta cùng làm người.
 
Thật ra nếu tìm hiểu kỹ thì chữ “Nhân” này mang nhiều ý nghĩa hay ho hơn. Nhưng tôi thích ý này nhất. Cuộc đời không có tri kỷ thì mọi khoái lạc cũng trở nên vô nghĩa.
 
Hình ảnh có liên quan
 
    Nhị Khoái: Ngủ   
Ăn ngon xong rồi thì làm gì?
Đi ngủ chứ gì! “Căng da bụng, chùng da mắt” mà. :D
“Ngủ” là cái khoái lạc xếp sau “Ăn”. Một giấc ngủ ngon, sâu sẽ khiến tinh thần trở nên khoan khoái, dễ chịu, hồi phục năng lượng sau một ngày dài làm việc mệt mỏi. Ngược lại, ngủ không đủ, khó ngủ hoặc mất ngủ sẽ khiến cơ thể vật vờ như xác sống trỗi dậy, người trở nên bẩn tính đi.
Tôi nhớ những lúc trái gió trở trời, căn bệnh của tôi tái phát. Mỗi lần vậy là tôi được một đêm không ngủ. Mũi khò khè thở, hai mắt nặng trĩu mà không sao ngủ được. Tôi vật vã, cứ trở mình liên tục như thế suốt đêm. Thỉnh thoảng quay sang nhìn con bạn ngủ say như chết trong cái tướng chẳng thể nào đẹp hơn, trong tôi bỗng trào dâng một ham muốn mãnh liệt là nhéo má nó thật mạnh, cho nó tỉnh ngủ chơi. Cơ mà tôi không muốn con cháu mình khát nước, nên đành dằn ham muốn xuống và cố chờ đến lúc hơi thở ổn định trở lại để được ngủ.
Đấy, cái sự mất ngủ dễ làm con người ta trở nên bẩn tính. Chỉ khi mất ngủ mới thấy quý những ngày đặt lưng nằm xuống là thẳng một giấc đến sáng; tỉnh dậy thấy người khoan khoái, tràn đầy sinh lực. Những ai đang trong độ tuổi làm việc, được người thương mang tên deadline giày vò mỗi ngày, hay phải chạy dự án thức đêm mấy ngày liền, thì hẳn điều hạnh phúc nhất với họ là được nghỉ bù và ngủ bù.
Ăn được, ngủ được là tiên
Không ăn, không ngủ, mất tiền thêm lo
(Ca dao)

Một giấc ngủ sâu không mộng mị, không nghĩ ngợi, không lo lắng. Nếu được mơ thấy crush, làm chuyện abcxyz thì thật khoái lạc không gì bằng. Mà để được một giấc ngủ ngon thì phải làm gì? (Không tính những người thức đêm làm việc, chăm con, bị chứng mất ngủ...)
Đơn giản lắm. Dồn hết năng lượng làm việc như điên vào ban ngày, không làm gì trái với lương tâm thì tự nhiên đến đêm, đặt lưng xuống là vào giấc ngủ ngon ngay.
Hình ảnh có liên quan

Dân gian đã tổng kết con người có 4 thuộc tính sinh học cơ bản rất quan trọng, quyết định đến sự tồn vong, đó là Ăn – Ngủ – Làm tình – Bài tiết. Nói về những vấn đề ăn ngủ thì chúng ta bàn mạnh mẽ lắm, nhưng nhắc tới tình dục thì vẫn còn nhiều người coi đó như là một điều gì đó đáng xấu hổ.

Chúng ta cần tin tưởng rằng tình dục là một vấn đề lành mạnh, một nhu cầu tự nhiên của con người. Sự tin tưởng này sẽ giúp chúng ta cởi mở, linh hoạt và sáng tạo trong việc khám phá các suy nghĩ và cảm xúc tình dục. Điều này giúp chúng ta nhận thấy sự thích thú và đam mê trong quan hệ tình dục và thấy rằng quan hệ tình dục cũng là một cách để thể hiện và thoả mãn nhu cầu tình cảm của chúng ta. Chúng ta cần làm giàu kiến thức về tình dục của mình để tạo nên một cuộc sống có trách nhiệm, lành mạnh và có chất lượng.

 Ban AVT - Em Tập Vespa- Lữ Liên - Ban AVT – Nhạc Trữ Tình Thu Âm Trước 1975


    Tam khoái: Làm tình    
 
Trong “Tứ Khoái” thì có lẽ cái khoái thứ 3, làm tình này, là chịu nhiều thiệt thòi nhất. Nó đem lại khoái cảm, thăng hoa cho con người cả về mặt cảm xúc lẫn xác thịt:
 
Dao đâm vào thịt thì đau,
Thịt đâm vào thịt, nhớ nhau suốt đời
(Ca dao)
 
Không chỉ vậy, tình dục hòa hợp còn là chất xúc tác cho tình cảm thêm khăng khít, thắm thiết; là dầu đổ vào lửa tình thêm nồng cháy. Nhiều cặp vợ chồng ban ngày hục hặc, cãi nhau chí chóe như chó với mèo; về đêm làm một trận thỏa mãn là lại gọi nhau “chồng yêu”, “vợ yêu” đầy tình cảm ngay. Nên ông bà ta nói cấm có sai: “Vợ chồng cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường”.
 
Ấy vậy mà người ta thường tránh nói về tình dục, vì sợ bị xem là không đứng đắn hay có lòng tà dâm. Các tác phẩm văn chương có yếu tố sex thì thường được đánh giá là xôi thịt, phồn thực, khiêu dâm. Tất nhiên, vẫn có những tác phẩm đồi trụy thật sự. Nhưng không nên đánh đồng tất cả. Có ai cho rằng thơ của “thi quỷ” Hồ Xuân Hương là đồi trụy không?
 
Mùa hè hây hẩy gió nồm đông,
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng.
Lược trúc chải cài trên mái tóc,
Yếm đào trễ xuống dưới nương long.
Đôi gò Bồng đảo sương còn ngậm,
Một lạch Đào nguyên nước chửa thông.
Quân tử dùng dằng đi chẳng dứt,
Đi thì cũng dở, ở không xong
(Thiếu nữ ngủ ngày)

Kết quả hình ảnh cho Làm tình photos
Chàng với thiếp đêm khuya trằn trọc,
Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người.
Hẹn rằng đấu trí mà chơi,
Cấm ngoại thuỷ không ai được biết.
Nào tướng sĩ dàn ra cho hết,
Để đôi ta quyết liệt một phen.
Quân thiếp trắng, quân chàng đen,
Hai quân ấy chơi nhau đà đã lửa.
Thọat mới vào chàng liền nhảy ngựa,
Thiếp vội vàng vén phứa tịnh lên.
Hai xe hà, chàng gác hai bên,
Thiếp thấy bí, thiếp liền ghểnh sĩ.
Chàng lừa thiếp đương khi bất ý,
Đem tốt đầu dú dí vô cung,
Thiếp đang mắc nước xe lồng,
Nước pháo đã nổ đùng ra chiếu.
Chàng bảo chịu, thiếp rằng chẳng chịu
Thua thì thua quyết níu lấy con.
Khi vui nước nước non non,
Khi buồn lại giở bàn son quân ngà.
(Đánh cờ người)
 
Ối giời, “Đánh cờ người” chẳng phải là một bài thơ tả không thể nào chân thật hơn về một cuộc mây mưa mãnh liệt của “chàng” và “thiếp” hay sao? Nhưng cũng không ai phủ nhận đây là bài thơ tả về một trận đánh cờ đích thực của hai kỳ phùng địch thủ, tuy rằng có hơi kỳ lạ là lại lôi nhau đi đánh cờ vào “đêm khuya trằn trọc”.
 
Thơ của thi sĩ Hồ Xuân Hương nói về tam khoái của con người một cách tục tục mà lại thanh thanh: đem một trò chơi trí tuệ rất tao nhã làm ẩn dụ cho cái chuyện giao hợp vốn được cho là dung tục của con người.
Vì vậy, không phải cứ viết về sex thì quy cho là đồi trụy, khiêu dâm, mà còn phải đặt nó vào bối cảnh chung của toàn truyện và dụng ý của tác giả. Không chỉ trong tác phẩm văn chương mà ngoài đời cũng vậy. Tôi nghĩ cũng đến lúc người ta cũng nên cởi mở và nghiêm túc hơn khi nói về sex, để “vẽ đường cho hươu chạy đúng”.
 
     Canh cua rốc - Ban AVT    
 
Vì khác với xã hội xưa, giới trẻ bây giờ cũng đã có cái nhìn thoáng hơn về tình dục. Phụ nữ không còn ám ảnh chuyện trinh tiết và đàn ông thì không còn khắt khe hay đánh giá nhân phẩm phụ nữ chỉ qua cái màng thịt mỏng ấy. (Ông nào mà còn khắt khe thì sẽ bị hội Eva ném đá là nhỏ nhen, cổ hủ, ích kỷ ngay. Và tôi cũng vậy he he)
Nhưng chính vì giới trẻ đã có cái nhìn thoáng hơn nhưng lại không được hướng dẫn một cách đúng đắn (bởi gia đình, trường học, xã hội) nên cũng đã xảy ra không ít hệ lụy. Một trong số đó là nạn phá thai ở Việt Nam được tổ chức Y tế (WHO) đưa vào danh sách một trong 5 nước có tỷ lệ cao nhất thế giới nói chung và là nước đứng đầu châu Á nói riêng.
 
Vì vậy, việc giáo dục giới tính và văn hóa tình dục là một việc hết sức cần thiết trong xã hội hiện nay. Các bạn trẻ cũng không nên thụ động mà cần chủ động tìm hiểu kỹ càng trước khi quyết định tiến tới một bước xa hơn trong tình cảm. Hãy yêu văn minh và làm tình có văn hóa. Hãy yêu nghiêm túc và làm tình có trách nhiệm. Vậy thôi.

     Tứ khoái: Bài tiết   

Trước khi đọc tiếp thì xin lưu ý, phần này chống chỉ định cho người đang ăn, bà mẹ có thai hoặc đang cho con bú. 
Có người nói, toilet là phát minh vĩ đại nhất của loài người. Ngẫm lại thì quả không sai.
Lúc tôi còn nhỏ, đó là cái thời mà chưa du nhập kiểu toilet phương Tây như hiện nay. Hoặc nếu có thì chỉ ở những hộ gia đình trên thành phố. Còn nhà vệ sinh nơi quê nghèo thì thường là những chuồng xí hay cầu tõm, hoặc nếu nhà gần cánh đồng thì, ôi trời cao lồng lộng, đồng không mông quạnh, không gian thoáng mát, ta vô tư *a rồi lại vô tư ngửi sh*t của mình.
 
Nhà tôi thì đối diện một con sông. Hễ nhà bị cúp nước, mỗi lần muốn đi tiểu hay đại tiện, tôi phải chạy ra cái cầu tõm ở giữa sông. Đại để là toàn bộ sản phẩm của tôi sẽ trực tiếp rơi tõm xuống sông, không phải mất công xối nước.
Nơi tôi ở cũng gần biển nên mỗi cuối tuần, ba tôi thường đưa tôi và em trai đi tắm biển. Có lần đang tắm, tôi thấy thứ gì đó đang trôi dạt vào theo con sóng, cách tôi một khoảng không xa. Nhìn kỹ thì hóa ra là một cục sh*t khá to. Tôi khá xúc động và nghĩ, lẽ nào đây là một trong những “quả” mà tôi đã gieo trước đó? Nhân quả là có thật, chỉ là nó đến sớm hay muộn thôi các bác ạ. Nhưng mà quả này thì tôi có thể từ chối không nhận. Nghĩ vậy, tôi lập tức vào bờ và từ đó không bao giờ đến vùng biển này tắm nữa.
 
Những cái chuồng xí, cầu tõm hay nơi để xả nỗi buồn mang tên “cánh đồng” quá sức tổn hại đến môi trường, ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người. Mỗi năm có gần 1,5 triệu trẻ em chết vì tiêu chảy – một cái chết vô lý nếu có nhà vệ sinh đúng cách và được cung cấp nước sạch. Nên khi nghe người ta bảo “Phát minh ra WC là một cuộc cách mạng. Không phát minh nào cứu được nhiều mạng sống hơn và cải thiện sức khỏe con người như thế”, tôi phải vỗ đùi đen đét để bày tỏ một sự đồng tình mãnh liệt.
 
Quay trở lại về ý nghĩa “tứ khoái” của cái sự bài tiết. Khi đang buồn *a mà được đi giải quyết thì còn gì hạnh phúc hơn, khoan khoái hơn. Ngược lại, đang buồn mà phải nhịn thì còn nỗi đau nào thống khổ hơn?
 
Đau khổ chi bằng mất tự do
Đến buồn đi ỉa cũng không cho
Cửa tù khi mở, không đau bụng
Đau bụng thì không mở cửa tù!?

Và có một đất nước đã áp dụng công nghệ để biến nhu cầu này trở nên thống khoái một cách thật sự. Đó là Nhật Bản với cái toilet “made in Japan” siêu hiện đại, siêu thông minh. Nó tự động từ A đến Z, làm mọi việc cho con người từ việc phun rửa, xối nước làm khô, sưởi ấm khi trời lạnh. Có cả loại tự động đóng mở nắp toilet khi có người vào. Đặc biệt, cái tôi thích nhất là nó có tính năng phát nhạc hoặc phát tiếng nước chảy để người bên ngoài không nghe thấy được cái âm thanh thiếu tế nhị khi mình đang hành sự. Người Nhật ở mấy khoản này thì rất là tinh tế. :D
Kết quả hình ảnh cho khi làm tình photos
                 Kết                   
Chung quy thì “Tứ Khoái” chỉ là bốn nhu cầu cơ bản cần có trong cuộc đời một con người. Tùy vào mỗi người mà sẽ xuất hiện nhiều cái khoái khác nhau. Có người khoái lấy ráy tai, người thì khoái tắm, người thích được vỗ mông đen đét khi làm tình. Tôi thì, một trong những cái mà tôi khoái chính là “những khi được đọc một đoạn văn như đoạn này, mà lại hiểu được tất cả cái hay, thì dẫu ăn một món ăn ngon đến đâu cũng không thích bằng. Sướng lắm!” (Đời Thừa – Nam Cao).
Nhưng khoái nào rồi cũng sẽ thay đổi theo độ tuổi, trải nghiệm, môi trường, chỉ có “Tứ Khoái” là mãi trường tồn với con người. Xin được phép kết thúc bài viết dài này bằng bài thơ “Tứ khoái” của nhà thơ Bùi Chí Vinh:
 
Ăn, ăn cho đã lúc thèm
Ngủ, ngủ cho sướng những đêm thức ròng
Yêu, cho đã lúc nằm không
Thải ra cho đã những lần bón, kiêng

Vài lời nhắn lão Tề Thiên
Tội chi không liệng vòng kiền Kim Cô?

 

* Các boác noái rất hey và còn quả quyết rằng nếu con người mà trục trặc 1 trong 4 thứ ấy thì "thà chết còn sướng hơn"

 ảnh minh họa 
 
    Sưu tầm & tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang  
Xem thêm...

Mỗi lời Kinh Mân Côi là một đóa hoa hồng tươi, dâng lên Đức Mẹ.

Mỗi lời Kinh Mân Côi
là một đóa hoa hồng tươi
dâng lên Đức Mẹ
 ۞ ۞ ۞  
 
Image result for Chuỗi Mân Côi với các danh nhân

Kính thưa những ai là người quan tâm 

 1.Trong tất cả các bản Kinh và Sách bằng Anh Ngữ, thì từ kinh “Mân Côi” luôn luôn là “The Rosary”.

 2.Từ “Rosary” tĩnh từ của danh từ “Rose”, mà ngày nay, nhờ tiếng Anh phổ thông do toàn cầu hóa (globalization), trên khắp thế giới, ai cũng hiểu rằng  “Rose” là đóa hoa hồng (tươi).

        Vậy mỗi lần, khi ta đọc (một) “Kinh Kính Mừng”, là chúng ta dâng lên cho Đức Mẹ (một) đóa hoa hồng tươi.

        Điều này lại càng thấy ý nghĩa, lại càng thấy thấm thía, khi ta nhìn vào Thánh Kinh, khi Chúa là Thiên Chúa toàn Năng, Đấng Tạo Thành vũ trụ càn khôn này, minh mông vô kể, đã gửi Sứ Thần từ Thiên Đàng, đến để chào kính Đức Mẹ,

       Ave Maria”

       “kính chào Maria”,

thì là điều vô cùng trọng đại,

vô cùng cao cả,

vô cùng cao trọng,

vô cùng cao siêu,

vô cùng linh thiêng,

vô cùng thánh thiện  của màu nhiệm

Con Thiên Chúa xuống thế.

Làm Người nơi Mẹ Maria

 

Ở đây chỉ xin nhấn mạnh ý nghĩa rằng:

 

Mỗi lời Kinh Mân Côi

là một Đóa Hoa Hồng Tươi,

dâng lên Đức Mẹ.

Còn rất nhiều ý nghĩa khác liên hệ, liên quan đến lời Kinh xuất phát từ Trời cao này.

 Ở đây chỉ xin quí vị người đọc những dòng này , nhớ rất kỹ, rất rõ ý tưởng này :

Mỗi lời kinh Mân Côi là

Một Đóa Hoa Hồng Tươi

dâng lên Đức Mẹ

Mà đấy là điều Thiên Chúa muốn, qua lời Đức Mẹ dậy,

khi hiện ra ở Fatima, Bồ Đào Nha 1917.

Xin quí vị cũng chuyển tiếp ý nghĩa này của màu nhiệm:

“Mỗi lời Kinh Mân Côi là một Đoa Hoa Hồng tươi”

đến với những người – là bạn thân hay xóm ngõ xa gần – mỗi khi đọc kinh Mân Côi. Việc làm này, chắc chắn được Chúa chúc phúc và rất đẹp lòng Đức Mẹ.

 3.Còn rất nhiều ngôn ngữ khác, trong đó chữ “Rose” là “Đóa hoa hồng”, vị nào muốn biết, xin cứ vô “Google Dịch”, là thấy ngay.

 4.Riêng việc suy ngắm Lời Chúa khi “Đọc Kinh Mân Côi”, thì ngày nay, trong hàng ngàn xứ đạo ở nước ngoài, họ đã có những sáng kiến rất mới, và rất hay, rất thích hợp, họ không làm theo thói quen – mất đi nhiều ý nghĩa – như vẫn làm. Xin trình bày sau, nếu quí vị muốn biết. Amen,

 

Kính thư,

Chu Công

 ------------

Chuỗi hạt Mân Côi với nhà bác học Louis Pasteur

***

Image result for Chuỗi hạt Mân Côi với nhà bác học Louis Pasteur

 Trên chuyến xe lửa từ Paris xuống mìền nam nước Pháp. Hành khách đông nghẹt, ồn ào, kẻ lên người xuống, hàng hóa ngổn ngang. 1 chàng sinh viên khoa học đang cố gắng len lỏi tìm chỗ ngồi.

Bất giác chàng thấy 1 Ông cụ già đang ngồi lâm râm lần hạt Mân Côi. Chàng liền đến ngồi bên Cụ, thực chất là để xem Ông Cụ già lẩm cẩm này làm cái gì, thời buổi văn minh bây gìờ mà còn ngồi đọc mấy cái kinh nhảm nhí.

Chàng mở to tờ bào khoa học có đăng hình nhà bác học Louis Pasteur, đang nghiên cứu về 1 đề tài bàn luận về vi trùng học. Anh vội chạy lại vỗ vai Ông Cụ, và nói: Bác có cần sách báo gì để đọc, cho cháu điạ chỉ, cháu sẵn sàng gửi đến cho Bác. Thời nay văn minh rồi, ai còn tụng niệm như Bác nữa.

Ông Cụ gật đầu, đọc hết kinh kính mừng, Cụ mở ví ra , rút 1 tấm danh thiếp đưa cho chàng sinh viên. Chàng cầm tấm danh thiếp và đọc: “ Bác Học Louis Pasteur, Giám Đốc Viện nghiên cứu vi trùng học quốc tế, Giáo sư chuyên khoa Đại Học hoá học và sinh vật học.” Chàng sinh viên bật ngửa, kêu to lên: thì ra đây là 1 vị đại Giáo sư mà mình đang là học trò của Ông.

Chàng lìền so sánh hình chụp trong tờ báo khoa học, và hình ông Cụ nhà quê đang ngồi lần chuỗi Mân Côi, thì giống y chang. Chàng liền quỳ xuống bên cạnh Ông Cụ, xin lỗi, và cúi hôn chuỗi hạt Mân Côi mà Cụ đang cầm trong tay.

Rồi chàng trở về chỗ ngồi , nét mặt đăm chiêu, suy nghĩ, và hối hận….Còn Ông Cụ vẫn tiếp tục lần chuỗi Mân Côi….

 

Lời bàn : Ngưòi đời thường có quan niệm: hễ càng văn minh, người ta càng xa Chúa. Nhưng ngược lại nhiều nhà Bác học trứ danh lại càng tin theo Chúa.

Cũng như phi hành gia không gian Mỹ khi đặt chân lên cung trăng, Ông càng thấy vũ trụ bao la, và Ông càng ca ngợi Thiên Chúa là quyền phép vô cùng. 

 

 Related image

Chuỗi Mân Côi với các danh nhân

 Khi nói đến danh nhân, hay vĩ nhân thì phải hiểu là những bậc vua chúa quan quyền có chức quyền cao sang, hoặc là những lãnh tụ các tôn giáo, các nhà bác học, khoa học gia đã phát minh ra đuợc 1 khám phá mới,  nhất là các chuyên gia khoa học kỹ thuật chuyên về vũ trụ học và phi thuyền không gian...

Sở dĩ chúng tôi viết truyện tích này là vì đã có rất nhiều người cho rằng việc đọc kinh Mân Côi là việc sùng kính của mấy ông bà già và con nít. Nói lên như vậy là vô tình thú nhận mình quá thiển cận.

Có biết bao nhiêu vị vua chúa, các nhà bác học trứ danh đã mộ mến chuỗi Mân Côi, nếu không nói là các vị ấy đã say sưa với việc lần chuỗi Mân Côi hằng ngày:

 Hoàng đế Edouard lll nước Anh, Vua Charles Quint, vua Sigismond, vua Casimir, vua thánh Louis lX, nước Pháp là những ông vua rất sùng kính chuỗi hạt Mân Côi.

Vua Henry VI lần chuỗi mỗi ngày. Vua Louis XIV là 1 ông vua nổi tiếng nhất nước Pháp, thường lần hạt trước mặt các quan đại thần. Một hôm vua đang lần hạt thì có quan đại thần đến tấu trình 1 việc gì.

Thấy vua đang cầm trong tay chuỗi Mân Côi. Ông không dám nói ra, nhưng nghĩ thầm: 1 ông vua lớn như vậy, mà đọc cái kinh tầm thưòng . Hiểu ý, vua trả lời: khanh ngạc nhiên thấy trẫm đang lần hạt. Trẫm cho là 1 vinh dự rất lớn. Ngày nào trẫm không lần hạt, thì ngày đó đối với trẫm kể là vô dụng.

Image result for Chuỗi Mân Côi với các danh nhân

 ĐGH Leo Xlll là 1 vị Giáo Hoàng vĩ đại, hầu như lần hạt suốt ngày. Ngài thường nói: muốn được ơn soi sáng để điều khiển Giáo hội. Phương pháp linh nghiệm hơn cả là đọc kinh Mân Côi.

ĐGH Pio Xl, dù bận trăm công nghìn việc, cũng cố gắng mỗi ngày lần 3 chuỗi Mân Côi. Có 1 đêm Ngài ngủ quên, chưa đọc đủ 3 chuỗi .Ngài thức dậy đọc tiếp. Thày giúp việc thấy ĐGH thức dậy quá sớm, tưởng có truyện gì đến sức khỏe.

Nhưng Ngài tỉnh bơ, lấy chuỗi Mân Côi ra đọc tiếp. ĐGH PIO Xll vừa đi bộ, vừa lần hạt. Đức Mẹ cho Ngài được thấy phép lạ mặt trời nhảy múa tại Fatima ngày 13/10/1917, ngay tại vườn hoa Vatican. Những ngày lễ kính Đức Mẹ, Ngài thường quy tụ các em thiếu nhi thành Roma đến quỳ chung quanh Ngài để lần chuỗi Mân Côi.

Tướng Franco, tổng thống Tây Ban Nha, trước khi giải quyết 1 vấn đề quan trọng, thường vào phòng riêng để lần hạt. Các thiên tài âm nhạc Haydin và Mozart sáng tác những bản nhạc hoà tấu nổi tiếng, cũng tìm hứng khởi ở trong chuỗi hạt Mân Côi. 

Frederic Ozanam, đại văn hào nước Pháp, có lần đến Paris với 1 tâm hồn hoang mang về đức tin. Ông vào 1 nhà thờ để suy niệm, tìm lối thoát. Tình cờ thấy 1 cụ già đang ngồi lần hạt trong góc cột. Ông đến gần, nhận ra là nhà bác học điện năng Andre Ampere, 1 khoa học gia lý tưởng của ông.

Sau này ông viết 1 bài phê bình khá nổi tiếng: “ Tràng chuỗi Mân Côi của bác học Ampere tác động mạnh tâm hồn tôi, hơn cả ngàn bài giảng và các pho sánh triết học, thần học trên thế gian này.

 

Lời bàn : Khoa học và tôn giáo thường mâu thuẫn nhau. Những thí dụ điển hình trên đây chứng minh khoa học chân chính lại bổ túc, và là điểm tựa cho tôn giáo càng phát triển.

Biết bao nhiêu phép lạ đã xảy ra ở Lourdes nước Pháp, mà giáo sư bác sỹ Alexis Carrel vô thần, đã phải thú nhận: các phép lạ ở Lourdes là có thực. Sau cùng Ông trở lại đạo công giáo, viết nhiều sách ca ngợi Đức Mẹ.

Cũng như suối Đức Mẹ ở Lourdes, tư nhiên chảy vọt ra, từ gần 120 năm nay, mà các kỹ sư địa chất đào bới vẫn không tìm thấy nguyên nhân và xuất xứ của nó. Có cả triệu triệu người đến kín múc mà vẫn không cạn...

 

 *********

 15 lời hứa cho những ai siêng năng lần chuỗi Mân Côi

***

Image result for Chuỗi Mân Côi với các danh nhân

Tất cả hội viên hội Mân Côi, và những ai không ở trong Hội, mà có lòng sùng kính Đức Mẹ bằng chuỗi hạt Mân Côi, thì cũng nên hiểu biết và thuộc 15 điều Đức Mẹ đã hứa, qua thánh Dminicô, cho những ai siêng năng đọc kinh Mân Côi. Sau đây là 15 lời hứa: (chúng ta cần phải đọc đi đọc lại 15 lời hứa này vì nó rất quan trọng)

1- Những ai đọc kinh Mân Côi sẽ nhận được những ơn cao cả.

2- Mẹ hứa sẽ phù trợ đặc biệt, và ban nhiều đặc ân cho những ai đọc kinh Mân Côi.

3- Kinh Mân Côi sẽ là áo mã giáp chống lại hỏa ngục, phá tan các ngụy thuyết.

4- Kinh Mân Côi là phương tiện thánh hóa các linh hồn.

5- Linh hồn nào đến với Đức Mẹ bằng kinh Mân Côi, sẽ không bị hư mất.

6- Ai đọc kinh Mân Côi sẽ không bị rủi ro, chết bất đắc kỳ tử.

7- Những ai tôn sùng Kinh Mân Côi sẽ được chịu các phép bí tích trong giờ chết.

8- Ai mộ mền chuỗi Mân Côi, khi lâm tử sẽ được chia sản nghiệp trên thiên đàng.

9- Mẹ sẽ cứu khỏi luyện ngục cho những ai siêng năng đọc kinh Mân Côi.

 10- Con cài trung thành với kinh Mân Côi, sẽ được hưởng vinh quang trên trời.

 11- Nhờ lần hạt Mân Côi, Mẹ sẽ ban cho hết những gì mình xin.

 12- Những ai truyền bá chuỗi Mân Côi, được Mẹ giúp đỡ trong những lúc khó khăn.

 13- Những ai truyền bá chuỗi MC, được cả thiên quốc cầu bầu khi sống và khi chết.

  14- Những ai đọc kinh Mân Côi đều là con cái Mẹ và anh em với Chúa Jesu.

 15- Tôn sùng chuỗi Mân Côi là dấu chắc chắn được ơn cứu rỗi.

 

Lời bàn : Với 15 lời hứa này, thì qủa là Đức Mẹ đã qúa thương con cái Mẹ khi siêng năng lần chuỗi Mân Côi. Đến ngay như Chúa Jesu, khi hiện ra với thánh nũ Maria Allacocque truyền bá sự tôn sùng Thánh Tâm Chúa, hoặc thánh nữ Faustina truyền bá lòng thương xót Chúa, thì Ngài cũng không đưa ra những lời hứa nào hấp dẫn như vậy. Chúng ta hãy chịu khó lần hạt, thì được hưởng 15 ơn này nhưng không.

 

Image result for Chuỗi Mân Côi với các danh nhân

 

 BBT-GNST

 

 

Xem thêm...

Trở về đảo Guam 44 năm sau

Trở về đảo Guam 44 năm sau

 

 

 Phái đoàn người Mỹ gốc Việt tại tượng đài Lone Sailor ở Guam hôm 30/4/2019. Đứng bên bìa phải là Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ Nguyễn Từ Huấn

Bản quyền hình ảnh Vương Thế Tuấn
Phái đoàn người Mỹ gốc Việt tại tượng đài Lone Sailor ở Guam hôm 30/4/2019. Đứng bên bìa phải là Phó Đề đốc Hải quân Hoa Kỳ Nguyễn Từ Huấn

Một tượng đài Lone Sailor - Người Thuỷ thủ Cô đơn - đã được đặt ở công viên Ricardo J. Bordallo Governor's Complex, Hagatna trên đảo Guam. Công trình này được thực hiện qua sự đóng góp của cộng đồng người Mỹ gốc Việt để ghi nhớ những giúp đỡ mà người lính hải quân Hoa Kỳ đã dành cho dân Việt tị nạn đến đảo vào tháng Tư 1975.

Khi biến cố 30/4/1975 xảy đến, với sự đầu hàng của chính quyền Việt Nam Cộng hoà, 130 nghìn người Việt được di tản bằng máy bay và tầu bè các loại ra khỏi Việt Nam. Trong số đó, 110 nghìn được đưa vào Guam qua "Chiến dịch Đời sống Mới" (Operation of New Life) của chính phủ Hoa Kỳ để làm thủ tục nhập cư trước khi được chuyển vào các trại tị nạn trong nội địa tại California, Arkansas, Florida và Pennsylvania chờ được bảo trợ định cư.

Image result for Trở về đảo Guam 44 năm sau

Đến cuối tháng 10/1975 thì người Việt Nam tỵ nạn cuối cùng rời trại đi định cư ở nhiều tiểu bang, đông nhất là ở California, Washington, Texas, Virginia, Louisiana để từ đó hình thành những cộng đồng người Việt đầu tiên tại Hoa Kỳ.

Thời gian qua mau. Bốn mươi bốn năm sau mới có một phái đoàn người Việt trở lại Guam, đúng vào dịp 30/4 vừa qua, trong chuyến thăm tượng đài Lone Sailor vừa được dựng trên đảo.

Image result for Trở về đảo Guam 44 năm sau

Hai năm trước dự án xây tượng đài này ra đời. Cô Phạm Thanh Nga, một người ủng hộ dự án từ những ngày đầu, trong một lần trả lời phỏng vấn hồi đầu năm 2018 cho biết Đại tá Hải quân Hoa Kỳ Nguyễn Từ Huấn là người có ý tưởng xây tượng đài Lone Sailor ở Guam để nhớ đến những thủy thủ đã giúp đỡ người tị nạn Việt hơn bốn mươi năm trước, trong đó có Đại tá Huấn đến Guam lúc ông mới 14 tuổi vào năm 1975.

Đại tá Huấn, vừa chính thức được lên chức Phó Đề đốc Hải quân từ ngày 1/10/2019, là người con duy nhất sống sót trong biến cố Tết Mậu Thân khi một đặc công Việt Cộng giết cả gia đình ông gồm bố là Trung tá Thiết giáp Nguyễn Tuấn, mẹ, bà nội và 5 anh em.

Trong một dịp gặp CEO của U.S. Navy Memorial Foundation (www.navymemorial.org), Đại tá Huấn ngỏ ý muốn xây dựng tượng đài ở Guam và đề nghị của ông được chấp thuận. Từ đó đã có những buổi gây quĩ xây dựng tượng đài.

Đóng góp tiên khởi cho dự án có các mạnh thường quân như ông bà Roger Quan, bà Phạm Thanh Nga mỗi người 25 nghìn đôla. Nhiều hoạt động gây quỹ trong cộng đồng người Việt đã được tổ chức ở California với sự tham dự của cựu Phó Đề đốc Frank Thorp là CEO của U.S. Navy Memorial.

Cuối năm 2018 tượng Lone Sailor được dựng ở Guam, trong khuôn viên dinh thống đốc. Mới chỉ có bức tượng, còn toàn cảnh công viên sẽ được hoàn tất với phần đặt những băng ghế, những viên gạch ghi tên các mạnh thường quân đã đóng góp tài chánh xây dựng tượng đài.

 

Cuối tháng 9 vừa qua Dân Sinh Media và cơ quan IRCC ở San Jose đã tổ chức chiếu phim tài liệu về chuyến đi Guam của phái đoàn người Mỹ gốc Việt ra thăm tượng đài. Trên ba trăm người tham dự buổi chiếu phim xen kẽ với những tiết mục văn nghệ phụ diễn. Một số người đã từng sống ở Guam cũng đã lên kể lại trải nghiệm trong thời gian tạm trú trên đảo.

Phái đoàn người Việt đến Guam thăm tượng đài, được sự hướng dẫn của cựu Phó Đề đốc Frank Thorp, gồm mười người, đa số đi từ California. Có những người đã đến Guam năm 1975 như Phó Đề đốc Nguyễn Từ Huấn, cựu Thiếu tá Hải quân Vương Thế Tuấn, cựu Đại úy Hải quân HQ-1 Phạm Tiến Cương và vợ từ tiểu bang Rhode Island, ông Nguyễn Văn Sâm là cựu sinh viên Đại học Sài Gòn; và những người chưa từng ở Guam như bà Phạm Thanh Nga, bà Tuyết từ Texas, ông Lê Đình Bì là giám đốc Truyền hình VietToday, ông Phạm Phú Nam là giám đốc Dân Sinh Media và vợ cùng con trai.

Phỏng vấn ông Phạm Phú Nam, người làm phim tài liệu về chuyến đi, ông nói điều nhớ nhất là đoàn gặp được Thượng sĩ Hải quân tên Henry, ông đã từng làm việc giúp người tị nạn vào năm 1975. Ông Henry hỏi có ai mang số an sinh xã hội bắt đầu với 586, đó là ba con số đầu trong chuỗi số an sinh xã hội dành cho người tị nạn Việt Nam đến Guam năm 1975. Thượng sĩ Henry rất vui và phấn khởi khi gặp lại người Việt, nhất là những ai đã ở Guam.

Thượng sĩ Hải quân Henry, bên trái, từng đón tiếp người Việt tị nạn đến Guam năm 1975 và cựu Phó Đề đốc Frank Thorp hướng dẫn đoàn người Mỹ gốc Việt thăm những nơi từng là trại tị nạn

Bản quyền hình ảnh Dân Sinh Media
  Thượng sĩ Hải quân Henry, bên trái, từng đón tiếp người Việt tị nạn đến Guam năm 1975 và cựu Phó Đề đốc Frank Thorp hướng dẫn đoàn người Mỹ gốc Việt thăm những nơi từng là trại tị nạn

Tuy nhiên ông Nam có nhận xét là dù đã có đông người Việt từng ở Guam nhưng chưa mấy người có dịp trở lại đây và cũng quên cám ơn người dân Guam. Lý do, theo ông, có lẽ vì đường xá xa xôi. Từ California đi Hawaii trước, mất gần 5 tiếng đồng hồ, rồi từ Hawaii đến Guam thêm 7 tiếng nữa và giá vé không rẻ, đi vào tháng Tư mà 1700 đôla cho một vé đi và về.

Ông Nam nói: "Đến được đây là cho mình cơ hội cám ơn chính quyền và người dân Guam đã giúp đỡ người tị nạn vào năm 1975. Mình phải nhớ là ngày xưa đảo là lãnh địa tự trị, họ có quyền từ chối nhận mình. Chính phủ Hoa Kỳ cũng không làm gì được nếu họ không nhận. Chính người dân Guam đã cứu giúp dân mình."

Qua chuyến đi một tuần, phái đoàn người Việt đã được cựu Phó Đề đốc Frank Thorp đưa đi thăm những nơi từng là trại tị nạn, từ Tent City Orote Point, Asan Beach nay chỉ còn là bãi cỏ cho đến căn cứ không quân Andersen AFB vẫn còn hoạt động.

Nhìn lại chuyến đi, ông Nam chia sẻ: "Điều tôi học hỏi được là chính mình đã đến tận nơi để mình có cơ hội kể lại cho mọi người biết về lịch sử người tị nạn Việt Nam khởi đầu từ nơi đây. Người mình đói rách, dơ dáy và đã được những thủy thủ, những người lính Thuỷ quân Lục chiến Mỹ đón, nâng đỡ mà họ không có bất cứ hành động hay cử chỉ nào coi thường người mình."

Với ông Phạm Phú Nam và gia đình, đây là chuyến đi Guam lần đầu tiên.

Báo Chân Trời Mới phát hành trong trại tị nạn ở Guam, số đầu tiên ngày 2/5/1975 (Ảnh: Bùi Văn Phú)

Bản quyền hình ảnh Bùi Văn Phú
  Báo Chân Trời Mới phát hành trong trại tị nạn ở Guam, số đầu tiên ngày 2/5/1975

Còn đối với cựu Thiếu tá Hải quân Vương Thế Tuấn, nguyên hạm trưởng đi di tản từ Côn Sơn vào ngày 30/4/1975 thì đây là chuyến trở về Guam lần thứ ba của ông.

Gặp ông trong buổi chiếu phim, hỏi chuyện và được nghe ông kể: "Năm 1970, lúc đó là trung úy hải quân, làm sĩ quan đệ tam, tôi đến Guam để được huấn luyện và nhận chiến hạm do Hải quân Hoa Kỳ bàn giao cho Hải quân Việt Nam Cộng hoà. Phiá Việt Nam có Đề đốc Lâm Ngươn Tánh đại diện. Sau khi nhận chiến hạm về, tôi lập gia đình. Lúc đó cuộc đời tôi coi như thăng hoa nhất."

Cuối tháng Tư 1975 ông Tuấn là thiếu tá hạm trưởng của chiến hạm HQ-229 đang công tác ngoài khơi Côn Sơn. Không có vợ con ở bên, ông đã cho tàu quay về Sài Gòn nhưng nửa đường thấy thuyền bè đang kéo nhau đi hết nên ông theo đoàn chiến hạm Hải quân Việt Nam Cộng hoà đi Subic Bay, Philippines. Sau đó ông được đưa bằng thương thuyền do chính phủ Mỹ thuê bao, đến Guam ngày 13/5/1975.

Không vợ con, nên ông xin hồi hương, như 1600 người đã trở về trên con tàu Việt Nam Thương Tín vào tháng 10/1975, được mệnh danh là "Con tầu định mệnh".

Về đến Việt Nam, Thiếu tá Vương Thế Tuấn và mọi người trên tầu bị đưa vào trại học tập cải tạo. Sau 6 năm, ông được thả, rồi vượt biển đến Hồng Kông và được định cư tại Mỹ từ năm 1982.

Hỏi cảm nhận của ông trong những lần khác nhau đến Guam, ông Tuấn cho biết:

"Năm 1970 là trung úy, trẻ măng, đến Guam nhận lãnh chiến hạm thì thật là vui vẻ. Sau chuyến đi, về nhà làm đám cưới, binh nghiệp và cuộc đời đang nở hoa."

"Năm 1975 là thiếu tá hạm trưởng, vợ con thất lạc, tôi đến Guam với tâm trạng não nùng. Lúc đó chưa có ý định trở về ngay, nhưng rồi người tị nạn dần dần được đưa vào Mỹ. Những người không vợ con cùng hoàn cảnh nằm chung lều với nhau, nhiều khi không muốn ra xếp hàng ăn nữa. Đến tháng 8, tháng 9 cũng không có tin vợ con đi lọt, tôi quyết định xin về. Hầu hết những người xin trở về là vì vợ con hay cha mẹ kẹt lại."

Trở về trên con tàu Việt Nam Thương Tín, cựu Thiếu tá Tuấn được thuyền trưởng là cựu Trung tá Hải quân Trần Đình Trụ phân công tác làm "chief navigator" cho con tàu. Khi hỏi quyết định quay về có là điều đáng tiếc, ông Tuấn nói với giọng đầy xúc động:

"Nhìn lại chuyến trở về và giờ được kết quả như vầy là điều tôi thích thú vô cùng. Vì đời mình đã trải nghiệm qua những lúc cao nhất và thấp nhất mà mình vượt qua được để trở lại đất nước này. Bởi vậy tôi yêu quí đất nước này hơn ai hết. Đến được Guam rồi, mình đòi về, quấy rầy chương trình tị nạn của người ta. Chuyện mình muốn về là chuyện riêng tư mà làm họ đã tốn gần một triệu đôla để trang bị cho con tầu đầy đủ để đưa người trở về. Đó là tính nhân đạo của người Mỹ."

Cựu Thiếu tá Hải Quân Vương Thế Tuấn trong buổi chiếu phim tài liệu về chuyến trở về Guam tại San Jose hôm 21/9/2019

Bản quyền hình ảnh Bùi Văn Phú
  Cựu Thiếu tá Hải Quân Vương Thế Tuấn trong buổi chiếu phim tài liệu về chuyến trở về Guam tại San Jose hôm 21/9/2019

Được trở lại Guam lần nữa, được đứng trước tượng đài Lone Sailor bên bờ biển ông Tuấn có cảm nhận:

"Đó là chỗ đẹp nhất. Nó nằm trong khu complex của những toà nhà chính phủ, văn phòng thống đốc, phó thống đốc, tất cả các ban ngành đều nằm trong đó. Tượng đứng sát bên bãi biển Asan, nhìn ra biển. Đây là vị trí đắc địa nhất, phong thuỷ rất tốt. Đến nay có tất cả 16 tượng Lone Sailor đặt ở nhiều nơi trên nước Mỹ, nhưng đặt ở ngoài nội địa Mỹ thì tượng ở Guam là tượng dành để ghi nhớ làn sóng người Việt tị nạn đầu tiên."

"Ngay từ khi biết có dự án dựng tượng ở Guam, tôi nhất quyết là phải đi. Tôi sung sướng vô cùng vì tôi đã tìm lại dĩ vãng xưa. Kỳ này tôi đi với tâm trạng peaceful, bây giờ 75 tuổi rồi, được về lại nơi đó thì hạnh phúc lắm."

Tượng đài tại Guam do tổ chức U.S. Navy Memorial Foundation thực hiện và đã chính thức khánh thành vào tháng 12 năm 2018.

Buổi lễ giới thiệu tượng đài Lone Sailor và kỷ niệm 44 năm người Việt tị nạn đến Guam được tổ chức vào đúng ngày 30/4/2019 ngay tại Dinh Thống đốc, với sự hiện diện của Thống đốc Đảo Guam Lourdes A. Leon Guerrero, các vị dân cử Guam, Phó Đề đốc Shoshana Chatfields là Tư lệnh Hải quân Hoa Kỳ ở Quần đảo Mariana, Phó Đề Đốc hồi hưu Frank Thorp, Đại tá Hải quân Hoa Kỳ Nguyễn Từ Huấn, nhiều quân nhân Hải quân và Không quân, 15 người Việt hiện là cư dân của đảo và 10 vị khách người Mỹ gốc Việt đến từ nhiều tiểu bang trong nội điạ Hoa Kỳ.

Năm 1975 đã có hai nghìn người chọn Guam định cư, nay chỉ còn 200 sinh sống tại đây cùng với 160 nghìn cư dân hải đảo. Trong đó có bác sĩ Nguyễn Văn Hoà, nguyên Trung tá Y sĩ Không quân Hoa Kỳ cũng là người từng đến Guam 44 năm trước. Ông được quý mến vì luôn giúp đỡ người thiếu thốn. Tuy ít người Việt, ở đây cũng có hơn chục nhà hàng ăn Việt và mấy tiệm làm đẹp móng tay do người Việt làm chủ.

 

Lan Chi ST

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này