Không gian riêng

Không gian riêng (181)

Đời người có mấy lần 10 năm?

Tuổi 50 - 60 - 70 là THẬP KỶ ĐEN TỐI NHẤT của cuộc đời, nhưng với người hiểu rõ 4 điều này thì đây chỉ là chuyện nhỏ

22,320 Asian Old Couple Stock Photos, Pictures & Royalty-Free Images -  iStock
 
   Đời người có mấy lần 10 năm?   
 
Đại đa số con người chúng ta chỉ sống được khoảng 8 thập kỷ. Nói cách khác, sống đến năm 80 tuổi chính là mục tiêu mà đại đa số người hiện đại bây giờ đang theo đuổi.
 
Vậy trong 80 năm này, thập kỷ nào cuộc sống của bạn sẽ "vất vả" nhất? Phải chăng là khoảng thời gian bạn đi học đi làm chăng? Hay là khoảng thời gian bạn lập gia đình, vừa phải lo việc nhà vừa phải lo việc ngoài, lo cho nhà nội, nhà ngoại … chăng? Hoặc là khoảng thời gian khi bạn đã già, con cái đều đã thành gia lập thất và bạn phải sống cô đơn trong chính ngôi nhà của mình?
Thực ra, thập kỷ được cho là vất vả nhất của con người chính là khoảng thời gian từ 50 tuổi đến 60 tuổi. Trước 50 tuổi, chúng ta luôn nghĩ rằng cuộc đời cũng chỉ có vậy, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy được tuổi già của mình. Nhưng chỉ khi qua tuổi 50, chúng ta mới nhận ra rằng, thực ra cuộc sống nào có dễ dàng như chúng ta vẫn tưởng tượng. Áp lực từ học tập, từ công việc, từ gia đình… khiến chúng ta lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi, căng thẳng thậm chí là kiệt sức.
 
Sở dĩ người ta nói rằng, 10 năm từ 50 đến 60 tuổi là khoảng thời gian đen tối nhất của đời người, là do khi đó ta vừa phải đối mặt với khủng hoảng tuổi trung niên, lại vừa phải đối mặt với khủng hoảng tuổi già. Chúng giống như một rào cản ngăn không cho chúng ta bước tiếp về phía trước.
Vậy muốn vượt qua thời kỳ đen tối này, chúng ta phải làm gì? Học tập ngay những người nhìn xa trông rộng luôn sống theo lề lối nhất định, bạn sẽ biết 10 năm đen tối này thực ra cũng không tồi tệ như vậy.
 
1,000+ Asian Elderly Couple Pictures

   Phải luôn bắt kịp thời đại   

Một số người cho rằng, con người luôn cảm thấy đau khổ là do họ tu hành chưa đủ. Tu hành ở đây không chỉ là tu hành trong suy nghĩ, tư tưởng mà còn chỉ việc làm mới kiến thức của bản thân, luôn để bản thân bắt kịp được với sự phát triển của thời đại.
Mười năm trước, có người nói với bạn rằng, trí tuệ nhân tạo mạnh hơn con người, bạn lại không đồng ý và cho rằng điều đó là không thể. Nhưng sau một thời gian, điều này đã thực sự trở thành sự thật.
 
Cách đây 6 năm, có người nói với bạn rằng kinh, doanh online đang rất phát triển. Nhưng bạn lại không tin, và chẳng chịu thay đổi tu duy kinh doanh của mình. Và bây giờ, sau khi chịu ảnh hưởng từ đại dịch, bạn mới hối hận vì trước kia không chịu thay đổi.
 
Đây chính là bi kịch của việc không theo kịp thời đại. Đặc biệt, đối với những người trung niên sau 50 tuổi, tuổi tác không phải là cái cớ để không học tập. Chỉ bằng cách không ngừng học hỏi, chúng ta mới có thể theo kịp sự phát triển của thời đại và không trở thành kẻ tụt hậu.
Và vẫn là câu nói đó, người tụt hậu thì luôn là người chịu khổ. Đây là một hiện thực thực tế không ai có thể thay thế được.
 
Tuổi 50 - 60 là THẬP KỶ ĐEN TỐI NHẤT của cuộc đời, nhưng với người hiểu rõ 4 điều này thì đây chỉ là chuyện nhỏ - Ảnh 2.

  Luôn thận trọng, tiến bước nào chắc bước ấy  

Con người chúng ta kỵ nhất chính là sự nóng vội. Nóng vội sẽ khiến chúng ta mất bình tĩnh, thần trí sẽ chẳng còn tỉnh táo để làm một việc gì đó. Cũng như việc bạn bước đi vậy, muốn đi nhanh nên bạn bước dài, nhưng bạn nào có hay bước quá dài thì dễ bị ngã và người đau thì vẫn luôn là bạn. Vì vậy, bước từng bước ổn định, vững vàng mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất.
 
Đặc biệt, trong thời đại xã hội phức tạp này, nếu người sau 50 tuổi quá nóng vội, hấp tấp, thì việc tổn thất về tiền bạc, thậm chí là mất mạng là không thể tránh khỏi.
Đã có trường hợp một người trung niên vì thấy người khác kiếm được rất nhiều tiền từ thị trường chứng khoán, hơn nữa còn là trong thời gian rất ngắn, nên ông ấy cũng bắt đầu đầu tư. Ông không chỉ dùng tiền mà mình dành dụm được từ bao năm lao động vất vả, mà còn thế chấp nhà để lấy tiền. Sau cùng, thị trường chứng khoán không tốt, ông trắng tay, ngay cả căn nhà cũng không còn.
 
Premium Photo | Mature vietnamese man drinking cup of morning coffee and  talking to his smiling wife with table computer in hands
 
Vốn dĩ có thể yên yên ổn ổn sống qua ngày, tại sao những người này lại nhất nhất muốn mạo hiểm như vậy? Có lẽ đây chính là cái được gọi là “lòng tham không đáy”  mà chúng ta vẫn hay nói.
Con người ta tham lam quá suy cho cùng cũng không phải là chuyện tốt. Bạn cứ thử tưởng tượng xem, một người người bình thường có thể "một bước lên trời" sao? Nếu đã không thể làm được vậy tại sao chúng ta lại bình tĩnh mà đi, sống chậm lại một chút. Thận trọng dè dặt nghe có vẻ giống bảo thủ, không muốn tiến bước, nhưng thực ra, đây lại chính là sự thông minh sáng suốt của người trung niên để có thể ổn định sống đến già.
 
Older asian couple Images | Free Vectors, Stock Photos & PSD

    Luôn lên kế hoạch trước    

Dù cuộc sống của bạn có thuận lợi đến đâu, chắc chắn vẫn sẽ có lúc bạn có cảm giác lo âu, hoảng hốt, không biết phải làm sao. Muốn tình huống này không xảy ra, cách tốt nhất chúng ta nên làm chính là, lên kế hoạch cho tất cả mọi việc, dù đó là việc lớn hay việc nhỏ.
 
Cuộc sống luôn có rất nhiều rủi ro và chúng ta không bao giờ biết rằng tai nạn và ngày mai, cái nào sẽ đến trước. Vì không biết rằng ngày mai sẽ có chuyện gì sẽ xảy ra, nên chúng luôn phải chuẩn bị các phương án, kế hoạch khác nhau để có thể an toàn đối phó với những tình huống bất ngờ trong cuộc sống.
 
Việc phải chuẩn bị một hành trang đầy đủ với kiến thức, tiền tài và cả sức khoẻ trước đó chính là bí quyết để chúng ta có thể yên yên ổn ổn sống đến 80 tuổi.
 
Tuổi 50 - 60 là THẬP KỶ ĐEN TỐI NHẤT của cuộc đời, nhưng với người hiểu rõ 4 điều này thì đây chỉ là chuyện nhỏ - Ảnh 4.

  Sức khỏe và tiền bạc luôn phải đi đôi với nhau  

Sức khỏe và tiền bạc, chỉ thiếu một cái cũng có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống sau này của con người. Sức khỏe tốt, nhưng không lại có tiền, đó là một loại bi ai. Nhưng nếu giàu mà sức khoẻ yếu kém, thì cảnh người trên thiên đường, nhưng tiền thì lại trong ngân hàng chắc chắn sẽ xảy ra.
 
Một cuộc sống ổn định, hạnh phúc thì không thể nào tách rời được vật chất. Hai thứ này, nhìn thì có vẻ không có liên quan gì, nhưng trên thực tế, chúng lại có mối quan hệ vô cùng mật thiết với nhau.
 
2,000+ Senior Asian Couple Pictures
 
Những người trung niên sau 50 tuổi có lẽ sẽ có cảm nhận sâu sắc về việc này, số tiền tích lũy được sau bao nhiêu năm đi làm vất vả, rất có khả năng đều mang cho bệnh viện, thậm chí số tiền ấy còn chẳng đủ để trả một lần viện phí.
 
Premium Photo | Senior asian couple trekking, traveling, living a happy  life in retirement healthy
 
Sức khỏe là vàng, là bạc. Vì vậy, khi con người qua 50 tuổi, dù sống như thế nào cũng phải chăm sóc sức khỏe thật tốt, đồng thời nắm chặt tiền bạc trong tay. Nếu làm được việc này, bạn chắc chắn sẽ có thẻ thể thuận lợi sống đến già, 80 tuổi, 90 tuổi, thậm chí 100 tuổi.
 
1,441 Asian Couple Having Lunch Images, Stock Photos & Vectors |  Shutterstock
Sau tuổi 50, tôi hiểu ra rằng, cuộc đời muốn hạnh phúc chính là làm được 6 chữ này
 
Vietnamese Couple In Traditional Clothes Ao Dai With Love Mood in the rain  Photograph by Huynh Thu - Fine Art America
 
Con người ta, cả một đời đều đang bận rộn, mệt mỏi, bôn ba. Dù cho vất vả bao nhiêu, sau cùng vẫn có rất nhiều việc không thể hoàn thành được. Con người ta, cả một đời đều đang tằn tiện, tích cóp, dành dụm; sau cùng dù cho dè sẻn bao nhiêu, tiền bạc vẫn không bao giờ thấy đủ. Con người ta, cả một đời đều đang chịu đựng, nhường nhịn, sợ hãi; nhưng dù cho cẩn thận thế nào, ta vẫn đắc tội với không ít người.
 
732 Couple Mature Adult Asian Ethnicity Vietnamese Ethnicity Stock Photos,  Pictures & Royalty-Free Images - iStock
 
Một đời chúng ta đều đang đọc, đang viết, đang cảm ngộ; nhưng dù có thông minh bao nhiêu, vẫn phải đối diện với không ít lần thua thiệt. Con người, cả một đời đều đang tỉnh táo, dù cho bình tĩnh bao nhiêu, cơ trí bao nhiêu; sau cùng vẫn không tránh khỏi những điều tiếc nuối.
 
Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được rằng, thế giới thật rộng lớn, mà bản thân mình lại rất bé nhỏ, có những sự tình không cần phải xem nó nặng đến như vậy. Bản thân chúng ta vốn đã rất khổ, rất mệt, không cần cứ mãi chỉ trích bản thân. Đời người vốn không phải mọi chuyện đều luôn như ý, cớ chi phải cưỡng ép bản thân. Đã cố gắng hết mình rồi, dù cho kết quả thế nào cũng đều được cả. Chuyện nơi thế gian, không ai nắm chắc được vĩnh hằng.
 
Couple in Traditional Ao Dai Dresses Stock Photo - Image of beauty,  culture: 198617138
 
Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: Đời người thật quá ngắn ngủi, không cần thiết phải tính toán quá chi li. Những việc không hiểu được, thế thì không cần phải hiểu; có những người không phỏng đoán được, thì không cần phải phỏng đoán; có những lý lẽ nghĩ không thông, thì không cần phải nghĩ ngợi thêm nữa. Những việc không vui trước đây, hãy đem nó cất giữ ở một góc xó không có ai.
Vậy nên, tự nhắc nhở bản thân mình: Tôi có thể không được hoàn mỹ, nhưng nhất định phải chân thực, tôi có thể không giàu có, nhưng nhất định phải vui vẻ.
 
 12,696 Vietnamese Couple Stock Photos, Pictures & Royalty-Free Images -  iStock
Có thể không giàu có, nhưng nhất định phải vui vẻ! (Ảnh minh họa)

Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: cuộc sống, sẽ không vì những lời oán trách của bạn mà thay đổi; đời người, sẽ không bởi bạn phiền muộn mà đổi khác. Dù bạn oán trách hay không, cuộc sống vẫn sẽ y như vậy; dù bạn có buồn hay không, đời người cũng sẽ y như thế. Oán trách nhiều, buồn phiền vẫn là bản thân; thương cảm nhiều, khổ não vẫn là chính mình.
Bạn khóc, cuộc đời sẽ không bởi vậy mà chảy nước mắt vì bạn; bạn khổ, cuộc đời sẽ không bởi vậy mà thêm phiền não.
 
Là con người, đâu có chuyện vạn sự đều luôn như ý, mọi việc đều luôn thuận tâm.
Trong công việc, đâu có chuyện vạn sự đều viên mãn, mọi việc đều không chút tiếc nuối.
Nếu đã như vậy, sao ta lại không mỉm cười? Nếu đã như vậy, hà tất phải phiền muộn lo âu?
Người sống ở đời, vui vẻ là một đời, sầu khổ cũng là một đời, vậy sao ta không vui sống cho đến cuối cuộc đời này?
 
150 Old Vietnamese Couple Smiling Stock Photos - Free & Royalty-Free Stock  Photos from Dreamstime
 
Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được rằng: Đừng làm khó bản thân, một người, long đong khổ sở sống ở thế gian này, đừng bởi những người mình không thích mà đánh mất niềm vui, đừng bởi những người chỉ vụt thoáng qua trong sinh mệnh đó mà lưu luyến không thôi, cũng không cần phiền não với từng áng mây thoảng qua.
 
Hãy sống vì bản thân, dù cuộc sống cho ta điều gì, đều thản nhiên vui vẻ đón nhận, đây mới là thái độ sống tốt nhất!
Đừng làm khó bản thân, cũng đừng bắt chước người khác, hãy là chính bản thân mình, đi tốt con đường mà mình đã chọn, làm tốt những việc trong phận của mình, sống cuộc sống mà mình mong muốn.
 
Vietnamese elderly Stock Photos, Royalty Free Vietnamese elderly Images |  Depositphotos
Người sống ở đời, vui vẻ là một đời, sầu khổ cũng là một đời, vậy sao ta không vui sống cho đến cuối cuộc đời này?

Thế là sau tuổi 50, tôi hiểu được rằng: Với những gì bản thân không với tới được, không cần phải mong muốn thái quá, hãy để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Lòng mệt mỏi rồi, hãy nghe vài bản nhạc hay; trong lòng có chuyện sầu não, hãy thổ lộ với người bạn yêu thương. Mệt mỏi rồi, hãy pha cho mình một ấm trà, tìm một nơi yên tĩnh, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Những lúc buồn phiền, tìm kiếm niềm vui, đừng đánh mất hạnh phúc. Những lúc bận rộn, hãy tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, đừng đánh mất sức khỏe. Những lúc mệt mỏi, hãy ngừng tay lại, chớ để đánh mất niềm vui.
 
732 Couple Mature Adult Asian Ethnicity Vietnamese Ethnicity Stock Photos,  Pictures & Royalty-Free Images - iStock
Lấy tâm thái lạc quan mà sống tuổi già tốt đẹp nhất của mình (Ảnh minh họa)

Thế là sau tuổi 50, tôi đã hiểu được: Đừng làm khổ bản thân, đời người chỉ mấy chục năm ngắn ngủi, bôn ba cũng được, lăn lộn cũng được, đều chỉ là nháy mắt. Không chỉ trích, không oán trách, cho bản thân một phần lạc quan, một phần bình hòa. Không cưỡng cầu, không mong mỏi thái quá, cho bản thân một phần tâm trạng thản nhiên, một phần tâm thái điềm tĩnh. Không so đo, không tính toán, giữ lại một phần tình cảm chân thành nhất trong tâm.
 
Không hâm mộ vầng hào quang của người khác, không chê trách thói đời nóng lạnh, cất những bước chân tự tin, kiên định với sự lựa chọn của riêng mình. Lấy tâm thái lạc quan mà sống tuổi già tốt đẹp nhất của mình!
 
Cuối cùng, sau tuổi 50, chúng ta hãy ghi nhớ rằng cách sống tốt nhất chính là 6 chữ:
Nghĩ thông, nhìn thoáng và buông bỏ!
 
Rear Asian Elderly Couple Take A Cane Stock Photo, Picture And Royalty Free  Image. Image 11700348.
 
    TêHát (Thái Hằng) sưu tầm và tổng hợp    
 
Modérateur de forum
Ảnh minh họa
 
Xem thêm...

Tiễn Bạn Về Cát Bụi - Yên Sơn

Tiễn Bạn Về Cát Bụi

 Yên Sơn

 

 

Viết nhân lễ chung thất thay lời vĩnh biệt đồng môn chiến hữu KQ Huỳnh Thành Lập

Cuối tuần này đã là thất thứ 7 của Huỳnh Thành Lập!

Thời gian càng lúc càng đi thật nhanh, khi bóng hoàng hôn đã lững lờ trước mắt.

Lần nói chuyện cuối cùng với Lập được chị Tâm, vợ Lập, nối qua màn hình Viber, cảm thấy như mới chỉ xảy ra vài tuần trước. Lập đã không nói được, chỉ có tôi nói và Lập chỉ ra dấu nghe hiểu được, “Rán lên Lập nhé, chiến đấu gan dạ trong trận chiến cuối cùng. Hãy giữ tâm hồn thanh thản, bên bạn ngoài vợ con, người thân còn có anh em, bạn bè. Cố gắng lên, mỗi con người đều có một duyên phận nhất định để đến và đi.”

Rồi Lập đã bất ngờ xuôi tay giữa đêm trong bệnh viện Chợ Rẫy, một thân một mình, vì chị Tâm, người vợ đầu ấp tay gối trên 40 năm của Lập vừa về đến nhà ở tận Củ Chi. Chị dự định nhắm mắt một lúc sau bao nhiêu ngày thức trắng bên chồng trong bệnh viện và cũng để sửa soạn nhà cửa trước khi làm thủ tục đưa Lập về nhà trong buổi sáng hôm sau, theo lời khuyên của Bác sĩ và bệnh viện.

Việc ra đi của Lập gây sửng sốt, quá bất ngờ với tôi và bạn bè bên Mỹ. Đưa vợ về chữa bệnh rốt cuộc mình ra đi!

Tháng 12/2019, được chị Tâm cho biết là hai vợ chồng sẽ về VN chữa bệnh.

Chị Tâm đã bị bệnh mất máu mấy năm nay rồi, từ lúc còn ở Houston. Vợ chồng quyết định dọn về Nam California ở với vợ chồng đứa con gái duy nhất theo lời khẩn cầu của con. Hơn nữa, về Cali chi phí y tế được chính phủ giúp đỡ rộng rãi hơn. Chị đã đi nhiều bác sĩ, nhiều bệnh viện mà vẫn không ai có thể chữa lành và tình trạng càng ngày càng suy sụp. Thế là cuối tháng 12, vợ chồng quyết định về VN chữa bệnh theo lời giới thiệu của bạn bè bên đó.

Rất may, về VN sức khoẻ chị tiến triển khả quan. Sau Tết âm lịch, hai vợ chồng dự định trở về Mỹ thì đại dịch Wuhan Coronavirus bùng phát! Đang lúc lộn xộn thì Lập phát bệnh nặng. Đi bác sĩ, rồi phải vô nhà thương, khám phá ra Lập bị ung thư ở phần bụng, giai đoạn cuối! Hai vợ chồng âm thầm chữa trị, không cho ai biết. Cho tới một ngày, chị Tâm gọi điện thoại qua cho biết tình trạng và thông báo sẽ phải xin chuyển Lập đi bệnh viện Chợ Rẫy. Cũng may, lúc về VN có mua ngay bảo hiểm sức khoẻ giới hạn; dù vậy chi phí bệnh viện cũng được bảo hiểm lo được phần nào. Sau một thời gian, việc chữa trị ở nhà thương không có hiệu quả nên cầu may đánh ván bài chót – chuyển qua bệnh viện Chợ Rẫy.

Chợ Rẫy là một bệnh viện lớn ở Saigon, rất khó để được nhập viện. Những ngày đầu chuyển qua thì cũng phải nằm hành lang chờ phòng. Chị Tâm là một người rất tháo vác, biết nơi biết người để “phong bì” để Lập được vào phòng. Muốn bệnh nhân được Bác Sĩ, Y Tá quan tâm thì thân nhân cũng phải “biết điều”!

Ôi quê hương của tôi! Đồng bào của tôi! Bây giờ người ta đong đếm nhân bản bằng phong bì nặng nhẹ!

Trong những ngày vợ chồng vật lộn với bệnh trạng, với thuốc men ở VN thì ở Nam California đứa con gái duy nhất cùng chồng cũng phải vật lộn với cuộc sống để tồn tại. May mà chúng nó vẫn chưa có con. Khi đại dịch đổ xuống ai cũng bị “cấm cung”. Khi biết tình trạng vô vọng của Ba, đứa con gái tội nghiệp chỉ biết khóc suốt ngày qua điện thoại. Muốn đi VN trong thời gian này quả là bất khả; ngoài việc giá vé máy bay quá đắt so với bình thường, còn phải đợi một thời gian dài mới may ra tới phiên mình.

Rất đông du học sinh, người buôn bán, công nhân phải trở về nước trong thời gian đại dịch bùng phát… Vì thế tình trạng ứ đọng ở phi trường thật khó lường. Nhưng chưa hết, nếu may mắn đi được thì khi về tới phi trường, tất cả mọi người còn phải đóng tiền để bị cách ly hai tuần lễ tại những nơi chốn do nhà nước quản chế nữa! Thế là vô vọng! Đau đớn cho cháu biết dường nào! Đứa con duy nhất chỉ có thể nhìn cha hấp hối qua màn hình điện thoại từ một phương trời xa lắc xa lơ! Sức khoẻ của cháu vốn đã không tốt cho lắm giờ còn phải chịu cảnh nghiệt ngã này nữa, hy vọng cháu có thể vượt qua! Thương tâm quá chừng mà không ai, không cách nào có thể giúp gì được cho cháu!

Ở Saigon, cả hai vợ chồng cũng có anh chị em, bà con nhưng mọi người đều ở xa, nhiều điều bất tiện nên không thể nhờ vả ai được ngoại trừ có một chú thanh niên hàng xóm vốn mang nặng ơn nghĩa của vợ chồng Lập nên đã hết lòng giúp đỡ trong những ngày tháng khó khăn. Chú quả là một người tuyệt vời, hiếm có trong xã hội VN bây giờ. Chú cũng có gia đình, vợ con nhưng đã dốc lòng lo lắng cho cả hai. Những ngày Lập nằm bệnh viện, chú bỏ cả gia đình, bỏ hết công ăn việc làm để ngày đêm loanh quanh với vợ chồng Lập như một đứa con. Chúng tôi bên này nghe biết đều rất ngưỡng mộ tấm lòng đôn hậu của cháu.

Tôi vẫn thường xuyên liên lạc với chị Tâm để biết tình trạng của Lập. Có nhắn anh em đồng khoá Không Quân hiện còn ở Saigon thay nhau lui tới an ủi, cổ động tinh thần hai bạn mình. Ngoài ra, để tiếp tay giúp chị Tâm những chi phí cần thiết, đại diện khoá, tôi mở sổ yểm trợ và được anh em cả bên khoá 4/69KQ và đơn vị Tinh Long 821 nức lòng đóng góp đúng theo tinh thần “Không Quân không bỏ anh em, không quên bè bạn.” Mẹ và anh em chúng tôi cũng góp một tay để giúp chị Tâm trang trải mọi chi phí cấp thiết.

Bệnh tình của Lập ngày càng trầm trọng. Sau một tuần lễ chạy chữa không hiệu quả, Bác sĩ nói không còn cách nào khác, khuyên đem về nhà chuẩn bị hậu sự! Có lẽ tình huống quá vô vọng nên chị Tâm đành gạt nước chấp nhận. Dự định sáng hôm sau sẽ làm thủ tục đưa Lập về nhà ở Tây Ninh. Vì chị quá đuối sức (mặc dù có cháu thanh niên vẫn loanh quanh giúp đỡ) nhưng sức khoẻ và bệnh tình của chính chị cũng chưa hoàn toàn hồi phục nên lúc khuya tính về nhà nghỉ một lúc đợi sáng lên làm hết thủ tục đưa Lập về. Thế nhưng, Lập đã không thể chờ đợi lâu hơn chút nữa để có cơ hội trở về nhà mình! Cháu gọi báo cho chị lúc chị vừa bước chân vô nhà!!!

Lập nằm xuống để lại lời ước nguyện được hoả thiêu rồi rải tro ra biển sau ngày chung thất. Chị Tâm đã tổ chức một tang lễ trang trọng theo truyền thống Phật Giáo; chúng tôi và bạn bè bên Mỹ được nhìn tang lễ qua màn hình Viber cùng có sự hiện diện của các đồng môn chiến hữu Vũ Hồng Khánh, Lê Tử Lập và Lê Bá Thạnh viếng tang. Dù Saigon lúc này bị cách ly tối đa những các đồng môn cũng đã tìm cách thăm viếng, an ủi chị Tâm trong những ngày tang lễ. Đã 6 tuần qua, chị cư tang và dâng lễ ở chùa. Hôm qua liên lạc chị cho biết tuần này làm chung thất và ngày hôm sau, theo chương trình của chùa, sẽ mang tro cốt ra biển Long Hải làm lễ thuỷ táng theo lời ước nguyện.

 

KQ Huỳnh Thành Lập vốn là người ít nói. Đối với nhóm học sinh, sinh viên khoá này phải nói Lập chỉ là ông Phật. Hay cười, ít nói, ít giao tiếp. Tôi không nhớ suốt thời gian quen biết nhau có khi nào Lập to tiếng hơn bình thường về bất cứ vấn đề gì không.

Tôi và Lập quen nhau từ lúc gia nhập Không Quân. Những thanh niên non choẹt còn thơm mùi áo học đường; có đứa còn bị cho là “cái mặt búng ra sữa”. Cùng nhập khoá 4/69SVSQKQ thụ huấn quân sự căn bản ở quân trường Quang Trung, Tiểu đoàn Nguyễn Huệ. Cùng nhau sống mạnh sống hùng 3 tháng. Xong huấn luyện về trình diện BTLKQ. Cả một lũ lơ bơ trình diện hàng ngày, đạp rạp hết cỏ ở khu nhà ma để chờ nhập khoá giai đoạn hai quân sự ở Nha Trang, chí ít cũng vào Võ Khoa Thủ Đức. Tuy nhiên, chiến tranh càng lúc càng leo thang, nhu cầu tuyển mộ và huấn luyện tăng cao, cả hai quân trường đều kẹt cứng; vì thế, sau một thời gian đạp chết hết khu cỏ hoang ở một ngôi biệt thự bỏ trống trong căn cứ TSN – chúng tôi đặt tên chỗ này là “Khu Nhà Ma” – chúng tôi được cho nhập khoá học sinh ngữ để chuẩn bị đi Mỹ học bay.

Chúng tôi cùng nhập khoá 6919 trường Sinh Ngữ Quân Đội ở Gò Vấp. Toàn giảng viên người Mỹ. Học toàn thời gian, từ sáng đến chiều. Họ dạy chúng tôi ăn nói theo ngôn ngữ, văn hoá, tập quán của họ. Sau thời gian ê a nhiều tháng, chúng tôi cùng dự thi ra trường. Nhờ bà hú nên cả hai chúng tôi cùng nhiều chục anh em khác được qua cầu, cho xuất trại để làm thủ tục chuẩn bị đi Mỹ.

Trạm dừng chân đầu tiên của chương trình huấn luyện là Trường Sinh Ngữ Quân Đội ở căn cứ KQ Lackland AFB, San Antonio, TX để học và thi lại Anh ngữ một khoá 3 tháng nữa. Cũng phải học chí tình, thi chí tử mới vượt qua kỳ thi cuối cùng. Sau đó, chúng tôi được đưa qua trường bay đầu tiên ở kế bên, tên gọi Randolph AFB. Ở đây, ngoài học bay căn bản với phi cơ một cánh quạt – giống như chiếc L19 của chúng ta – chúng tôi còn phải huấn luyện thể lực, địa huấn căn bản… rồi cũng qua sau mấy tháng dài. Ai thi đậu thì tiếp tục khăn gói đi trường bay kế tiếp ở Keesler AFB, tiểu bang Mississippi. Những con nhạn là đà may mắn thì được cho học lại khoá kế tiếp, nếu tệ quá thì khăn gói quả mướp Việt Nam trực chỉ.

Ở Keesler AFB. Chương trình học ở đây rất nặng nề và quá nhiều thử thách. Đây là loại hai cánh quạt (giống như loại Khu trục Skyraider của KQVNCH). Học địa huấn, thời tiết, nhảy dù, thể lực, học bay bằng máy bay giả dưới đất trước khi được đặt chân vào phòng lái, bay lên trời; học bay đường ngắn, đường dài, bay ngày, bay đêm; học bay bằng mắt hoặc học bay bằng phi cụ; bay một mình, bay hợp đoàn… ôi quả là gian lao! Đúng là trầy vi sứt vảy.

Rồi cũng đến lúc ra trường. Khoá rời VN gần 40 chục mạng, tới Lackland, Randolph nhận thêm, mất bớt một số nữa… và tới giai đoạn này, mãn khoá chỉ còn lại 33 mạng. Ai rớt ở trường bay này thường là phải về nước; may mắn theo các ngành Không Phi Hành khác nhưng thường bị đưa vào Thủ Đức huấn luyện giai đoạn hai rồi đi làm lính chiến ở các đơn vị bộ binh.

Khả năng và trình độ bay dĩ nhiên mỗi người mỗi khác, nhưng phần lớn do thầy dạy. Nhiều người Thầy dễ thương, dễ tính giúp học trò vượt qua những khó khăn, gặp ông hách dịch, kỳ thị thì chỉ còn có nước te tua dài dài… nên phải cố gắng tối đa và cầu nguyện. Huỳnh Thành Lập đậu Thủ Khoa! Đậu thủ khoa ngoài việc được tuyên dương còn có ưu tiên chọn bất cứ loại máy bay nào trong tài khoá theo ý thích. Thường các Thầy cũng dự phần vào những chọn lựa của học trò. Khoá chúng tôi chỉ toàn vận tải cơ; có 16 chỗ cho loại vận tải cơ lớn nhất, tối tân nhất của KQVNCH thời đó là C123K, kế tiếp là 4 chỗ Caribou C7, tiếp theo là một số C47, sau cùng là C119G. Nếu theo thứ tự ưu tiên thì 16 người đầu tiên được chọn C123K rồi đến C7… Thế nhưng, Thầy của Huỳnh Thành Lập đã từng bay C7 nên khuyên Lập chọn C7 thay vì C123K. Vì vậy, người thừa hưởng chiếc đáng lẽ của Lập đã là người hạng 17 trong khoá.

Sau lễ mãn khoá, được gắn cánh bay, chúng tôi chia tay, mỗi người đi một trường bay khác nhau để hoàn tất đoạn đường huấn luyện phi công cuối cùng.

Fairchild C-119

Tôi và Lập cùng lũ bạn bè đồng khoá chỉ như những bóng mờ đi bên nhau, học với nhau, nhớ nhà cũng giống nhau nhưng vì áp lực rất lớn nên không ai bảo ai đều phải cố gắng tối đa để vượt qua việc học hành, bay bổng, thi cử… vì rớt bất cứ giai đoạn nào trong thời gian ở Mỹ cũng sẽ là một tai hoạ mà nhiều phần phải ra bộ binh.

Sau khi về nước, dĩ nhiên mỗi đứa phục vụ ở mỗi đơn vị khác nhau. Tôi C123K căn cứ ở Saigon, Lập C7 phải ra Phù Cát. Cho tới một ngày của năm 1974, tôi đổi sang bay loại AC119K ở phi đoàn Tinh Long 821 – loại vận tải tác chiến đêm tối tân nhất với hoả lực hùng hậu nhất – thì Lập về nhập đàn từ Phù Cát; nghe đâu có sự thuyên chuyển, hoán đổi đặc biệt nào đó. Trong KQ, chuyện thay đổi như vậy không phải là hiếm nên mọi sự, mọi người cũng chỉ lo cho xong nhiệm vụ của mình mỗi ngày; xong việc là chuồn ra phố… sống từng ngày một, không thấy ai bận tâm, thắc mắc gì về tương lai của mình. Nếu thân thiết nhau thì có dịp đàn đúm với nhau, không thân thì phần ai nấy lo mà không chút bận tâm.

Và rồi, đến cái ngày đen tối, chúng tôi bặt tin nhau! Tôi chạy khỏi Saigon và Lập… chậm chân nên ở lại. Nghe đâu cũng bị tù đày dưới 5 năm. Khi ra tù sống âm thầm, lây lất với vợ và con gái. Tôi không rõ lắm vì lý do gì Lập không qua Mỹ theo chương trình H.O.

Rồi đến một ngày, Lập liên lạc với tôi. Không biết ai cho chi tiết. Lập cho biết là con gái có chồng bên Mỹ nên bảo lãnh vợ chồng Lập qua New Orleans, tiểu bang Louisiana, nhưng thấy buồn chán quá nên vợ chồng quyết định trở về lại sống ở Tây Ninh. Tôi quạu, tôi cằn nhằn, “Cả nước VN không ai mà không muốn được qua Mỹ khi bồ đã qua đến Mỹ lại trở về!? Sống ở một xã hội tự do, nhân bản nhân quyền được tôn trọng, một xứ sở giàu có, văn minh tân tiến đầy tình người, nhiều cơ hội mà không biết quý trọng lại muốn sống cuộc sống đầy khó khăn!” Lập chỉ cười nói là vợ chồng sống ở Tây Ninh cũng tạm ổn, có việc làm đàng hoàng, không phải nhờ cậy ai trong khi sống đời sống ở Mỹ bị lệ thuộc con cái nhiều quá, ngôn ngữ sau hơn 30 năm phải bập bẹ trở lại, tìm việc làm đâu phải dễ dàng, bạn bè xa cách thấy lạc lỏng quá chừng; lại qua muộn màng, thua kém tất cả mọi mặt nên trong người lúc nào cũng thấy bất an. Tôi thầm nghĩ, có lẽ Lập nói rất hữu lý nên cũng đành ừ hử buồn bã.

Một thời gian sau Lập lại liên lạc với tôi, hỏi ý kiến tôi là có nên qua Mỹ sống không? Dĩ nhiên là tôi rất vui, khuyến khích tối đa, tìm cách thuyết phục để vợ chồng Lập yên tâm qua Mỹ. Tôi đề nghị khi trở qua, nói với vợ chồng con gái dọn về Houston vì ở đây có tôi và nhiều bạn bè cùng khoá, có nhiều chiến hữu Tinh Long và đời sống không quá đắt đỏ, dễ tìm việc, nhà cửa giá rẻ, thuê mướn dễ dàng, ít nhất tôi cùng một số bạn bè sẽ tìm cách giúp đỡ hết mình…

Chị Tâm ở với Mẹ tôi rất hợp tính tình nên Cụ rất thương mến chị; lại nữa, chị Tâm là thứ 6 trong gia đình của chị. Tuổi của chị cũng bằng tuổi cô em của tôi cũng thứ 6 đã mất từ hồi còn bé. Tính tình chị thuần hậu, chăm sóc cho Mẹ tôi tuyệt vời quá khiến Mẹ nghĩ chị là hiện thân của cô em đã mất. Chúng tôi, tất cả anh chị em, các cháu ai cũng quý mến chị Tâm, xem chị như một phần của gia đình không thể thiếu. Lâu lâu cuối tuần Lập đưa chị Tâm về nhà Mẹ, cùng tất cả anh chị em họp mặt ăn uống, sinh hoạt vui vẻ. Lập vốn nhát gan, cái gì cũng sợ nên kỵ luôn lái xe xa lộ. Mỗi lần lái từ nhà ở xuống nhà mẹ tôi là một điều không dễ cho Lập. Chạy lòng vòng những con đường bên trong thành phố chứ không bao giờ dùng xa lộ. Có lần tôi đề nghị để tôi huấn luyện chạy xa lộ nhưng Lập nhất định… không cần. Bao nhiêu lần cả đại gia đình tôi đều ao ước phải chi chỗ làm của Lập gần nhà Mẹ thì hoàn hảo biết mấy, mà đổi chỗ làm Lập cũng không đành vì vợ chồng chiến hữu Tinh Long rất quý mến Lập, họ đã tìm cho Lập chỗ ở mới rất gần chỗ làm hơn rồi một thời gian sau cho vợ chồng Lập thuê luôn một phòng của căn nhà thờ với giá cả tượng trưng.

Lúc này vợ chồng con gái đã dọn về Cali ở chung với gia đình anh chồng và có công việc làm vững chãi cho cả hai. Dù vợ chồng chỉ có đứa con duy nhất nhưng khi kiểm điểm lại hoàn cảnh chung thì hai vợ chồng cũng nghĩ đó là chọn lựa tốt cho mọi người nên bằng lòng chia tay.

Đời sống đang êm đềm bỗng dưng chị Tâm đổ bệnh. Chị phải ở nhà, chạy chữa lung tung nhưng không có kết quả khả quan và bạn bè cũng không thể giúp đỡ gì được. Lập vẫn ngày ngày đi làm… Có lẽ vì thấy tình cảnh Ba Mẹ khó khăn nên con gái giục về ở chung với chúng nó, lại được chính quyền tiểu bang phụ cấp chi phí ý tế dễ dàng hơn nhiều. Và có lẽ đó là chọn lựa duy nhất khả thi. Mẹ và chúng tôi cũng đành gạt nước mắt chia tay…

Tháng 12/2019, chị gọi báo, Lập sẽ đưa chị về VN chữa bệnh. Sau Tết mọi người vui mừng biết được bệnh tình chị đã thuyên giảm khả quan và chuẩn bị trở lại Mỹ. Thế nhưng, dịch cúm Tầu gây chết người đang hoành hành nên phải chờ đợi… rồi tin xấu bỗng đổ ập xuống mọi người!

Khi được tin dữ, anh em chúng tôi cố giấu Mẹ nhưng rồi dần dà Mẹ tôi cũng biết. Tội nghiệp bà Cụ buồn bã quá đỗi, thương cho chị Tâm côi cút một mình. Hối thúc chúng tôi hết lòng giúp đỡ và an ủi chị.

Chúng tôi vẫn liên lạc thăm hỏi và biết rằng chị Tâm sẽ ở lại VN. Chị Tâm nói một đời thăng trầm, vui khổ vẫn có nhau bỗng nhiên lẻ bạn, chị quyết định không trở lại Mỹ nữa để sớm hôm thờ cúng Lập cho trọn nghĩa vợ chồng. Chúng tôi cũng chỉ biết khuyên giải chị, khi nào thu xếp hết những công việc cần thiết, dịch bệnh có chủng ngừa thì chị trở qua thăm con, thăm chúng tôi. Chị trả lời dù rất thương nhớ Mẹ nhưng chắc có lẽ không muốn qua nữa. Trong hoàn cảnh hiện tại và do tấm lòng thuỷ chung của chị dành cho Lập, chúng tôi tôn trọng, chỉ có thể giữ liên lạc để an ủi chị mà thôi. Hy vọng sau này, khi sức khoẻ của chị hoàn toàn bình phục, khi niềm đau lắng xuống nguôi ngoai, chị có thể thay đổi để trở về Mỹ để mẹ con trùng phùng, khuya sớm có nhau.

Thế là đã qua một đời người; thêm một thằng bạn sinh tử nữa đã vĩnh biệt anh em đi về một cõi sống khác! Bạn ra đi để lại bao thương tiếc cho người thân và bạn bè. Xin thắp nén hương lòng tưởng nhớ đến Lập; cầu xin linh hồn bạn được đời đời yên nghỉ nơi cõi vĩnh hằng. Chỉ thương cho chị Tâm một thân trơ trọi một nơi, đứa con gái rượu bơ vơ một ngả. Tội nghiệp cháu, cha nằm xuống mà không thể về bên mẹ trong lúc tang lễ; không nhìn được mặt cha lần cuối cùng! Chắc là không còn gì đau đớn hơn cho cả mẹ lẫn con… dẫu biết số phận con người bao giờ cũng nghiệt ngã nhiều hơn hạnh phúc.

 

Houston, ngày 15/9/2020

Yên Sơn

Hình minh họa-internet

Xem thêm...

“Lương Sơn Bá–Chúc Anh Đài”–Tình sử “Romeo và Juliet” của Trung Quốc

VỀ SỰ TÍCH LƯƠNG SƠN BÁ – CHÚC ANH ĐÀI - Nhịp Cầu Thế Giới Online  Một tình yêu vĩnh cửu là điều mà ai cũng mong muốn  

“Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài”
– Tình sử “Romeo và Juliet” của Trung Quốc

Watch Romeo and Juliet (1968) | Prime Video

 

 
 
“Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài” – Tình sử “Romeo và Juliet” của Trung Quốc
 Tình sử “Romeo và Juliet” của Trung Quốc

    “Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài”    

   “Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài” là câu chuyện tình lưu truyền lâu đời trong dân gian, cùng với “Mạnh Khương Nữ”, “Bạch Xà truyện”, “Ngưu Lang Chức Nữ”, được liệt vào danh sách “Tứ đại truyền thuyết dân gian Trung Hoa”, với đề tài chung là ca ngợi tình yêu trong sáng, thuỷ chung.
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc
   Bộ phim Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài phiên bản mới được chuẩn bị trong ba năm, được đầu tư kinh phí hơn 20 triệu Nhân dân tệ. Kịch bản mới của Lương Chúc chỉ giữ lại những tình tiết cơ bản theo truyền thuyết, đồng thời tác giả có thêm vào một số ý tưởng mới, cũng như tăng cường tuyến nhân vật quan trọng nhằm giúp khán giả tránh cái cảm giác nhàm chán với thiên tình sử được mệnh danh là “Romeo và Juliet của Trung Quốc” đã rất đỗi quen thuộc này.
 
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-1 
   Theo lời giới thiệu của đơn vị chế tác, Lương Chúc phiên bản mới sẽ dựa vào thành phần diễn viên, tình tiết và nhạc phim tạo ra ba điểm xem chính hấp dẫn khán giả:
 
   Diễn viên:
Hà Nhuận Đông thăng chức, “Mưu nữ lang” góp mặt
 
   Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài quy tụ ê kíp làm phim rất hùng hậu: đạo diễn nổi tiếng Đài Loan Trần Tuấn Lương với các tác phẩm tiêu biểu Người vợ câm, Bao Thanh Thiên cho thấy sở trường miêu tả những khúc mắc tình cảm của ông là rất tinh tế, cảm động, được giao đảm nhận vai trò chế tác. Nam nữ nhân vật chính Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài do tiểu sinh thần tượng đến từ Đài Loan Hà Nhuận Đông và “Mưu nữ lang” Đổng Khiết thủ diễn. (Đổng Khiết từng được đạo diễn Trương Nghệ Mưu lăng xê trong bộ phim Tháng ngày hạnh phúc, nên được báo chí TQ tặng biệt danh “Mưu nữ lang”).
 
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-2
 
   Trong khi đó, vai diễn đầu tay của Hà Nhuận Đông khi mới vào nghề là nhân vật Đình Vọng Xuân thầm yêu Lương Sơn Bá trong bản phim điện ảnh Lương Chúc do Ngô Kỳ Long và Dương Thái Ni đóng chính, mười năm sau một lần nữa trở lại với Lương Chúc, anh đã từ nhân vật đồng tính được “thăng chức” lên vai chính Lương Sơn Bá. Ngoài dàn diễn viên trẻ, phim còn có sự góp mặt của các diễn viên gạo cội, dày dạn kinh nghiệm phim trường như Khấu Chấn Hải, Nhạc Diệu Lợi, Ổ Thanh Thanh…
 
   Tình tiết:
Nội dụng phim lãng mạn, hư ảo
 
   Theo truyền thuyết dân gian, chuyện tình Lương Chúc cuối cùng đã cảm động trời đất và trong bản phim mới này, thông qua thủ pháp hư ảo và lãng mạn, bộ phim sẽ được thể hiện đúng chất nghệ thuật dựa theo bối cảnh câu chuyện. Nội dung phim bắt đầu từ triều Đông Tấn 1600 năm trước, kể về quá trình kết bái tình bạn trên đường lên kinh ứng thí, mối tình học trò trong những ngày sống chung dưới mái trường và cuối cùng là bi kịch tình yêu của Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài.
 
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-3 
   Nhà chế tác cho biết, để thể hiện thời khắc hóa bướm của đôi tình nhân khổ mệnh một cách ấn tượng, hoàn mỹ, trong tập cuối cùng, các nhà làm phim đặc biệt áp dụng kỹ xảo 3D để khắc họa cảnh tượng đôi uyên ương hóa bướm, bay lượn trên không.
 
   Âm nhạc:
Dựa trên nền bản hòa tấu violon “Lương Chúc” nổi tiếng thế giới
 
   Sỡ dĩ đến nay chuyện tình Lương Chúc được nhiều người trên thế giới biết đến, ngoài câu chuyện tình cảm động, còn nhờ vào sức ảnh hưởng của bản hòa tấu violon “Lương Chúc” nổi tiếng. Cách đây hai năm, thời điểm bộ phim khởi quay, đơn vị chế tác đã mua bản quyền bản hòa tấu và mời tác giả là nhà soạn nhạc Hà Chiêm Hào đảm nhận vai trò cố vấn âm nhạc cho bản phim mới Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài.
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-4 
   Nhạc sĩ Hà Chiêm Hào đảm trách chỉ đạo phần sáng tác nhạc phim dựa theo câu chuyện tình kinh điển, phối với bản hòa tấu Lương Chúc cảm động lòng người, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp về âm nhạc cho bộ phim.
   Hà Nhuận Đông – Lương Sơn Bá phiên bản Bao Công
 
   Chuyện tình Lương Chúc đã nhiều lần được đưa lên màn ảnh, với chiều cao 1,85m, Hà Nhuận Đông trở thành anh chàng Lương Sơn Bá cao to nhất. Vì Lương Sơn Bá to con mà đoàn làm phim phải đặc biệt mời một số người mẫu nam chuyên nghiệp, chiều cao đủ chuẩn đóng vai quần chúng – bạn học của anh trong lớp. Đây là lớp học mà chiều cao bình quân của học sinh là 1,80m, điều này khiến cho Đổng Khiết 1,62m trở nên lọt thỏm giữa sân trường. Nhưng khi lên hình, khán giả vẫn cảm thấy chiều cao của hai nhân vật nam nữ chính cách biệt không nhiều, trông họ vẫn rất đẹp đôi, thực tế là nhờ chiếc hộp gỗ kê độn dưới chân Đổng Khiết.
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-5 
   Hà Nhuận Đông kể: “Trong phim các pha đánh võ không nhiều, cứ tưởng công việc của tôi khá nhàn hạ. Không ngờ thời tiết tại Chiết Giang rất nóng, làn da của tôi vốn đã đen sẵn, nay bị ăn nắng, biến tôi thành ông Bao Công ở phim trường. Vì sợ làn da của Lương Sơn Bá trước sau không cùng tông màu, nên đi đâu đạo diễn cũng bắt tôi phải che dù, tôi cảm thấy như thế rất mất mặt. Trước đây, mọi người gọi tôi là “thiếu niên ánh mặt trời”, ánh nắng tạo nên sức sống, không ngờ nay lại phải che dù!”.
 
   Đổng Khiết – Chúc Anh Đài không dịu dàng
 
   Khác với hình tượng trong sáng, ít nói và dịu dàng của Đổng Khiết ngoài đời, nhân vật Chúc Anh Đài không chỉ biểu lộ khí chất tài hoa của cô gái Giang Nam, mà còn oai phong, lém lĩnh và dễ thương. Trong ba năm đèn sách cùng một nhóm bạn nam, ngoài giọng nói nhân vật không có bất cứ sự “chải chuốt” nào, còn lại việc cưỡi ngựa, đá cầu…cô đều không chịu thua các bạn nam, đáng mặt tài tử phong lưu.
luong-son-ba-chuc-anh-dai-tinh-su-romeo-va-juliet-cua-trung-quoc-6 
   Đổng Khiết nói về vai diễn Chúc Anh Đài: “Trước đây, các vai tôi diễn thường dịu dàng, nữ tính, vì thế tôi hy vọng thông qua bộ phim Lương Chúc, mang đến cho khán giả một cái nhìn mới, thể hiện chút nam tính tiềm ẩn trong con người mình”. Và trong những ngày tháng ở phim trường, ấn tượng sâu sắc nhất đối với Đổng Khiết chính là tính cảm động: “Lúc trước, xem phim điện ảnh Lương Chúc của đạo diễn Từ Khắc, tôi đã khóc rất nhiều, nay đến lượt mình hóa thân trong phim, tôi lại khóc từ đầu đến cuối phim”.
  
Diễn viên và vai diễn:
 
Hà Nhuận Đông  vai Lương Sơn
Đổng Khiết            “ Chúc Anh Đài

   Trần Quán Lâm     “ Mã Văn Tài
   Khấu Chấn Hải      “ Vương Thế Ngọc
   Nhạc Diệu Lợi       “ Chúc Viên ngoại
   Xa Vĩnh Lợi            “ Sư mẫu
  Ổ Thanh Thanh      “ Chúc phu nhân
   Vạn Hoằng Kiệt     “ Chúc Anh Tề
   Giả Triệu Ký          “ Trần Tử Tuấn
   Lưu Phương           “ mẹ Lương Sơn Bá
   Chiêm Tiểu Nam    “ Tạ Đạo Uẩn
   Thần Thần              “ Vương Lan
   Minh Huệ               “ Vương Tuệ
   Khúc Hâm              “ Tuân Cự Bá
   Khương Hồng        “ Huỳnh Lương Ngọc
   Trương Soái           “ Vương Lam Điền
   Quách Quân           “ Mã Thái thú(cha của Mã Văn Tài)
   Vương Toàn Hữu   “ Đào Uyên Minh
 
 

 

     TÌNH SỬ ROMEO & JULIET    

 CHUYỆN TÌNH CỦA MỌI THỜI ĐẠI


  Leonard Whiting Sings "Romeo and Juliet"  

Romeo & Juliet (1968) Photos - 1968 Romeo and Juliet by Franco Zeffirelli  Photo (28128889) - Fanpop

Leonard Whiting (Romeo)


 
Liou emotions: Olivia Hussey, la mejor Julieta.

(Romeo và Juliet là một trong những vở kịch bất hủ trên sân khấu quốc tế do William Shakespeare viết.Cốt chuyện là tình yêu say đắm với kết cục bi thảm của hai người thuộc về hai dòng họ vốn đã thù hận nhau nhiều thế hệ. Có thể nói Romeo và Juliet là vở kịch xuất sắc và nổi tiếng nhất của Shakespeare.)
 
Ngày xưa, tại thành phố Verona của nước Ý có hai dòng họ Montague và Capulet vốn đã thù hận nhau nhiều thế hệ; họ cãi lộn om sòm và đánh nhau, giết nhau nơi công cộng. Sự ngu xuẩn của hai gia đình này khiến cho Hoàng tử Escalus cai trị thành phố tức giận, ông ta đã ra một đạo luật ngăn cấm việc gây lộn ngoài đường phố, theo đó kẻ phạm pháp sẽ bị tử hình.
 
Hai gia đình Montague và Capulet đành phải phục tùng luật lệ nhưng mối thù vẫn chồng chất trong lòng chỉ chực bùng lên.Con trai Roméo của gia đình Montague tuy không dính dáng vào các vụ tranh chấp, nhưng đang rất buồn rầu do thất tình: chàng đang yêu Rosaline mà nàng thì chẳng đáp lại mối tình này. Để làm cho Roméo vui, một người bạn của Roméo và cũng là người trong họ tên là Benvolio đã đề nghị hai người cải trang và bí mật tham dự buổi dạ hội của gia đình Capulet, nơi mà nàng Rosaline cũng sẽ tới.
 
Và Benvolio còn hứa rằng sẽ tìm cho Roméo một cô gái đẹp, xuất sắc hơn Rosaline. Tuy Roméo có thoáng băn khoăn, nhưng rồi hai người đã cùng người bạn thứ ba là Mercutio cải trang đến dự dạ hội.
 
Capulet people, including Juliet, meet with Romeo,... | Sutori
Tối hôm đó, gia đình Capulet tổ chức dạ hội lớn vì Bá tước Paris - một nhân vật độc thân sáng giá nhất của Thành Verona - sẽ tới hỏi Hầu tước Capulet để xin kết hôn với cô con gái duy nhất là Juliet.
Gia đình Capulet nói rằng Juliet mới 13 tuổi, còn quá nhỏ để lấy chồng. Song dù sao, Hầu Tước Capulet cũng dặn con gái phải làm vui lòng Bá tước Paris lúc khiêu vũ.Vào dạ hội, Juliet và Roméo đã gặp nhau.
Romeo & Juliet' 50th Anniversary: Stars on the Zeffirelli Classic - Variety
Tiếng sét ái tình khiến cả hai đã yêu nhau say đắm; cả Paris và Rosaline đều bị bỏ quên. Cuối buổi dạ hội, cả hai người đều tránh xa các bạn bè ồn ào và tìm chỗ vắng để ôn lại những điều vừa xảy ra.
Franco Zeffirelli Romeo And Juliet 1968: Overview & Review
Romeo ẩn mình dưới một tán cây thì không ngờ địa điểm này lại nằm ngay dưới cửa sổ căn phòng của Juliet. Chàng nghe tiếng Juliet cũng đang tự trò chuyện với mình về những điều mới diễn ra. Roméo không kìm nổi, đã trèo lên ban-công. Rồi trên ban công thơ mộng, hai người đã thề thốt yêu nhau và quyết định bí mật kết hôn.
Romeo & Juliet 1968 - Nyumbani | Facebook
Cha Lawrence là cha xưng tội của Roméo, rất lo lắng về tình yêu say đắm của đôi trẻ nhưng cuối cùng cũng đồng ý sẽ làm lễ cưới cho hai người với hy vọng rằng cuộc hôn nhân này sẽ chấm dứt mối hận thù lâu đời giữa hai gia đình.Nhưng mọi người không biết rằng trong đêm dạ hội, một người bà con của Juliet tên là Tybalt đã nhận ra Roméo.
 
Michael York... Oh, that voice | Romeo and juliet, Tybalt romeo and juliet,  Zeffirelli romeo and juliet
Tybalt là người nóng tính, anh ta cho rằng việc một người thuộc gia đình Montague không được mời mà vẫn đến dự dạ hội là một điều xỉ nhục, nên thề sẽ trả thù. Khi gặp Roméo cùng đi với Mercutio và Benvolio, Tybalt đã gọi Roméo là tên đểu giả và thách đấu gươm, nhưng Roméo đã từ chối, anh gọi Tybalt là “người anh em bà con” và thề rằng đã yêu danh tiếng của gia đình Capulet như thanh danh của chính gia đình mình. Hai bạn của Roméo đều bất bình và anh chàng nóng tính Mercutio đã nhận sự thách đố. Khi Roméo xông tới ngăn cản cuộc đấu gươm thì Tybalt đã đâm chết Mercutio.Roméo cảm thấy có tội về biến cố mới xẩy ra, lại giận dữ vì cái chết của người bạn thân, nên đuổi theo Tybalt. Một trận đấu gươm sinh tử đã diễn ra và Roméo đánh thắng. Chỉ sau khi Tybalt đã chết, Roméo mới nhận ra sự liều lĩnh của mình nên tìm cách lẩn trốn.
 
1968 Romeo and Juliet - 1968 Romeo and Juliet by Franco Zeffirelli Photo  (21781386) - Fanpop
Trong khi Juliet đang rất phấn khởi chuẩn bị cho đám cưới trong nhà thờ sắp tới thì được bà vú báo tin xấu: người anh họ Tybalt đã bị Roméo giết chết và Hoàng tử Escalus đã cấm không cho Roméo được lai vãng trong thành Verona. Bà vú cũng cho Juliet biết Roméo hiện nay đang trốn trong tu viện của Cha Lawrence.
 
Juliet lại vui mừng vì sẽ có được một buổi tối yêu thương với Roméo trước khi chàng trốn khỏi Verona.Trong khi đó, cha Juliet là Hầu tước Capulet do đau buồn vì cái chết của Tybalt nên cho rằng sẽ làm cho mọi người trong gia đình vui lên khi sắp đặt đám cưới của Juliet lấy Bá Tước Paris. Ngay cả bà vú nuôi cũng khuyên cô nên lập gia đình với Bá Tước Paris. Không còn biết trông cậy vào ai, Juliet đành chạy đến nhờ vả Cha Lawrence.Cha Lawrence chỉ còn một phương án rất mạo hiểm.
Romeo And Juliet 2013 Friar Lawrence
Cha cho Juliet một liều thuốc uống vào sẽ khiến cho nàng lâm thời tắt thở trong 42 giờ; trong khoảng thời gian này, Cha Lawrence sẽ cho người đi Mantua tìm kiếm Roméo để rồi sẽ đưa Roméo tới nhà mồ chờ Juliet sống lại sau khi liều thuốc hết hiệu lực. Roméo sẽ mang nàng đi xa và Cha Lawrence sẽ an ủi mọi người, sẽ công bố cuộc hôn nhân của đôi trẻ để họ có thể trở lại vui sống tại Verona. Juliet đồng ý uống liều thuốc.
 
Sáng hôm sau, khi bà vú nuôi tới chuẩn bị cho Juliet mặc thử áo cưới thì thấy nàng đã chết. Niềm vui của gia đình Capulet đổi ra nỗi buồn vô hạn bởi vì đám cưới của cô con gái duy nhất, nay trở thành một đám tang.Trong khi đó, những ngẫu nhiên không lường trước được đã làm hỏng mọi kết hoạch hoàn hảo của Cha Lawrence:
Romeo and Juliet Olivia Hussey Leonard Whiting In Chapel 16x20 Canvas  Giclee | eBay
Cha Lawrence gửi một người đi tìm Roméo thì người này đã bị phong tỏa giữa đường vì bệnh dịch. Đồng thời, người hầu của Roméo lại kịp báo tin cho Roméo biết rằng Juliet đã chết. Vô cùng buồn bã, Roméo bèn đi tìm mua thuốc độc và cấp tốc tới ngôi nhà mồ của gia đình Capulet để tìm Juliet.
1968 Romeo & Juliet - 1968 Romeo and Juliet by Franco Zeffirelli Photo  (22198432) - Fanpop
Tới nơi, Roméo thấy Bá tước Paris đang than khóc cạnh xác Juliet; hai người đã đánh nhau và cuối cùng Roméo đã giết chết Bá tước Paris.
 
OLIVIA HUSSEY, LEONARD WHITING, ROMEO AND JULIET, 1968 Stock Photo - Alamy
Trong nhà mồ, Roméo thề sẽ sống bên người yêu mãi mãi và đã tắt thở sau khi uống liều thuốc độc.Khi Cha Lawrence tới nhà mồ thì đã thấy Paris và Roméo nằm chết bên Juliet.
 
Olivia Hussey
Cha đã bỏ chạy vì quá sợ hãi.
Cosalogía | Cosas viejas bonitas �� on Twitter: "Romeo y Julieta (1968) de  Franco Zeffirelli, premiada merecidamente con dos Óscar por la fotografía y  el vestuario (de Danilo Donati, ojo al vestido
Tỉnh dậy, Juliet nhìn thấy người yêu đã chết rồi, nàng dùng con dao găm của Roméo để tự sát.Với cái chết bi thương của đôi trẻ, hai gia đình đã đoàn kết lại trong nỗi sầu muộn. Hòa bình cho hai gia đình đã phải trả bằng cái giá quá đắt của tình yêu và cái chết.
 
Sports Analogies Hidden In Classic Movies – Volume 100: “Romeo and Juliet”  | Dubsism
 
    Nguồn gốc    
 
Cũng như Nguyễn Du với Truyện Kiều, câu chuyện truyền thuyết về Roméo và Juliet không phải do William Shakespeare sáng tạo ra. Từ hơn một thế kỷ trước, vào năm 1476, tác giả người Ý là Masuccio Salernitano đã kể trong cuốn sách nhan đề “Il Novellino” về một mối tình vụng trộm, những vụ giết người, việc đi đầy biệt xứ, việc một nhà tu hành sẵn lòng giúp đỡ cho đám cưới của đôi trẻ thuộc hai gia đình thù nghịch. Năm 1530, Luigi da Porta cũng kể lại câu chuyện tình kết thúc bằng việc đôi tình nhân tự sát này với địa điểm diễn ra câu chuyện là thành phố Verona.Tới năm 1562, nhà thơ Anh là Arthur Brooke đã dùng đề tài này trong tập thơ dài “The Tragical Historye of Romeus and Julius” (Câu chuyện bi thảm của Romeus và Julius), nói về một một tình yêu vụng trộm, không vâng lời cha mẹ và bất tuân luật pháp. Ngôn ngữ trong tập thơ khô khan và thiếu hấp dẫn.Tới vở kịch “Roméo và Juliet” của William Shakespeare, Juliet được miêu tả như một thiếu nữ đang trở thành phụ nữ. Theo cốt truyện Ý, Juliet 18 tuổi; trong tập thơ của Arthur Brooke, Juliet 16; nhưng đến vở kịch của Shakespeare, Juliet chỉ mới 13 tuổi. Juliet rất đẹp, cái đẹp thánh thiện, thơ ngây và nhiều hy vọng, khiến cho Roméo đã bị hớp mất hồn ngay lúc mới gặp nàng. Rồi đến khi nằm trong nhà mồ, Roméo ngắm nhìn thi thể của Juliet đã phải than rằng: “Tử Thần đã hút đi mật ngọt trong hơi thở, nhưng bất lực trước sắc đẹp của em!”.Juliet là một con người thực tế trong khi Roméo thuộc loại người lãng mạn. Trên ban-công thơ mộng, trong khi Roméo thốt ra các lời yêu đương thì Juliet nói tới hôn nhân, bàn về lần gặp nhau sắp tới và nghĩ cách thông tin cho nhau. Lớn lên bên cạnh bà vú nuôi và mẹ, Juliet đã đã muốn chiều lòng gia đình trong cuộc hôn nhân, nhưng nàng đã suy nghĩ và hành động cho chính mình khi gặp Roméo. Nàng tin rằng tình yêu có thể giúp cho con người vượt qua được mọi trở ngại. Tình yêu đã khiến Juliet trở thành một phụ nữ trẻ dám chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình.Romeo là một thanh niên lương thiện, tốt bụng, lịch sự, đẹp trai. Không chỉ các bạn như Mercutio, Benvolio, mà nhiều người khác như bà vú nuôi của Juliet và ngay cả Hầu tước Capulet cũng đã gọi chàng là “chàng trai đức hạnh và biết kiềm chế”. Cha Lawrence cũng rất yêu mến Roméo và cố gắng làm cho chàng hạnh phúc. Tới khi gặp Juliet, Romeo đã khám phá ra chính mình, và tình yêu đích thực đã làm cho lời nói của Roméo trở thành thơ! Thật là bi thương khi tình yêu trở thành sâu đậm, khi người ta phải tự sát vì yêu.“Roméo và Juliet” là vở kịch chứa đựng rất nhiều bài thơ lãng mạn cũng như các bài Sonnet. Trong “Romeo và Juliet”, mỗi nhân vật nói bằng một thứ ngôn ngữ riêng, thể hiện rõ địa vị xã hội của từng người. Shakespeare đã dùng những thể văn khác nhau để mô tả ngôn ngữ gặp gỡ, yêu đương của những người trẻ tuổi; ngôn ngữ vui vẻ của bạn bè; ngôn ngữ thô tục của những người hầu. Shakespeare còn dùng thể văn kiểu Ý khi nói về các bậc cha mẹ ngăn cản những kẻ mới biết yêu, về các người hầu bình luận về tình dục.Đại Văn Hào William Shakespeare đã viết Bi kịch “Romeo và Juliet” vào năm 1596, vở kịch chính là một bức thông điệp về câu chuyện những hận thù, những xung đột xảy ra trong gia đình hoàng gia, từ Vua Henry-8, Nữ hoàng Mary Tudor, đến Nữ hoàng Elizabeth I, gây ra hàng ngàn vụ giết người, những cuộc chém giết đẫm máu giữa phái Cơ Đốc và phái Tin Lành.Nghệ thuậtQua ngòi bút của W. Shakespeare, Romeo và Juliet không chỉ trở thành vở kịch xuất sắc và nổi tiếng nhất của tác giả, được dàn dựng trên nhiều sân khấu, mà còn trở thành một trong những câu chuyện tình yêu nổi tiếng nhất trong lịch sử nhân loại.Trong điện ảnh, có hai bộ phim khá nổi tiếng: Bộ phim của đạo diễn Franco Zeffirelli sản xuất năm 1968 và phim của đạo diễn Baz Luhrmann sản xuất năm 1996.Trong bộ phim ra mắt năm 1968 của đạo diễn Franco Zeffirelli, hai diễn viên chính vào vai Romeo và Juliet là Leonard Whiting và Olivia Hussey cùng ca khúc “Một thời cho mỗi chúng ta” đã gây ấn tượng rất mạnh.“Một thời cho mỗi chúng ta” (A time for us) - thường được gọi một cách không chính xác thành bài "Romeo và Juliet" - là bài hát được viết riêng cho bộ phim Romeo và Juliet, phần lời bài hát do Larry Kusik và Eddie Snyder soạn, còn phần nhạc do nhạc sĩ tài ba Nino Rota sáng tác. Ngay sau khi bộ phim ra mắt vào năm 1968, A time for us đã trở thành bài hát cửa miệng của giới trẻ.Lời bài hát vang lên mượt mà, êm dịu và đầy tình cảm như chính nội dung tác phẩm điện ảnh: “Sẽ có một thời, một thời cho mỗi chúng ta, Khi lòng dũng cảm đưa đôi ta vượt qua rào cản. Hạnh phúc lại đến, tình yêu được giải thoát...”. “Với mặt trời tình yêu chiếu sáng, Chúng ta sẽ vượt qua mọi bão tố, mọi chông gai.
 
Chúng ta sẽ dũng cảm bày tỏ tình yêu mà bấy lâu chúng ta hằng giữ kín. Và thế giới sẽ chứa chan niềm hy vọng, cho anh và em”. “Chẳng có gì là tất cả, bình dị và nhẹ nhàng, được sống vì tình yêu là điều hạnh phúc nhất”.Ban công nhà Juliet ngày nayỞ thành phố Verona nước Ý, theo truyền thuyết là nơi xảy ra câu chuyện tình lãng mạn đẫm nước mắt của Romeo và Juliet, có một ngôi nhà với chiếc ban công được xem là nơi đôi tình nhân đã lén lút gặp nhau trong đêm, và do vậy, ngôi nhà cùng chiếc ban công đã trở thành một địa đểm du lịch huyền thoại.Ngôi nhà ở địa chỉ Via Cappello 23, Verona, được xây dựng từ thế kỷ XII, từng thuộc quyền sở hữu trong một thời gian dài của gia đình Dal Cappello. Trong quan niệm của nhiều người Ý, Cappello chính là dòng họ nổi tiếng Capuleti của nàng Juliet. Ngôi nhà đã được phục chế trong 4 năm trước Thế Chiến thứ hai (từ 1936 đến 1940) dành cho khách du lịch tham quan.Trong sân nhà có bức tượng đồng nàng Juliet. Theo truyền thống, khi đến đây, việc trước tiên của khách tham quan là gõ lên ngực phải của bức tượng đồng Juliet để cầu may mắn. Sau đó để lại những mẩu giấy với những lời yêu đương nồng nàn, những hình trái tim, mũi tên và chữ cái lồng vào nhau trên bức tường của nhà nàng và trên các cánh cửa gỗ làm theo lối Gotic. Truyền thống viết thư tình này có từ năm 1937, khi bức thư đầu tiên gửi tới cho Juliet được tìm thấy trong mộ của nàng. Sau một thời gian, các mẩu giấy tình yêu đã được dán kín khắp mọi nơi, giữa các lá cây và cành cây bụi, trên tường, trên cửa lớn, cửa sổ và lên gần tới cả chiếc ban công truyền thuyết. Cứ khoảng 2-3 năm một lần, gần đến ngày Tình yêu (Valentine), các nhân viên bảo tàng lại phải bỏ nhiều ngày làm tổng vệ sinh, cạo sạch hàng nghìn mẩu giấy khỏi các bức tường.Bên trong ngôi nhà là một viện bảo tàng nhỏ. Các vật dụng trong nhà hầu hết đều thuộc thế kỷ 16-17, bên cạnh đó còn có những bức họa trên tường và vài bức tranh vẽ đều liên quan đến câu chuyện của Williams Shakespeare, cũng như những đồ gốm thời kỳ phục hưng ở Verona.Thực tế, tình yêu có trong trái tim mỗi người đã làm cho căn nhà với cái ban công truyền thuyết trở thành nơi hành hương của những người yêu nhau trên khắp thế giới, là một trong những điểm thu hút nhiều khách tham quan nhất ở nước Ý.
 
  TêHát (Thái Hằng) sưu tầm và tổng hợp  
 
Modérateur de forum

Ảnh minh họa
 
Xem thêm...

I'M A PERFECT VIETNAMESE - TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM HOÀN HẢO

Con người chúng ta lớn lên bởi những giấc mơ, có người mơ giấc mơ nhỏ bé, con người lại mơ giấc mơ lớn. Vậy nên, David McCullough cho rằng " Hãy mơ những giấc mơ vĩ đại". Đúng vậy, chúng ta nên mơ, nên khao khát làm được những việc lớn lao. Những ước mơ đó sẽ trở thành động lực để cho con người chúng ta lớn lên và trưởng thành. Nếu không biết con đường phía trước phải đi như thế nào? Thì chính những ước mơ ngày bé sẽ giúp bạn vững bước. Nhưng hãy nhớ rằng, giấc mơ quá sức hay thiếu thực tế, sẽ rơi vào hoàn cảnh gặp thất bại, gây thất vọng cho bản thân. Cần trân trọng những ước mơ tuy nhỏ bé nhưng có nghĩa lớn lao. Có thể là một đứa bé sống trong hoàn cảnh khó khăn, đứa bé đó có ước mơ thoát khỏi cảnh nghèo khó đó. Nên sau này cố gắng học hành, đỗ đạt để rồi có cuộc sống tốt hơn, phụ dưỡng cha mẹ, giúp đỡ anh chị em. Đó chính là một ước mơ vĩ đại. Tuy nhiên cũng phải phê phán những con người không biết ước mơ.

 
Một người có những ước mơ BIG
Một tay mơ với nhiều ước mơ...
 
 
    I'M A PERFECT VIETNAMESE    

TÔI LÀ NGƯỜI VIỆT NAM HOÀN HẢO

  Đừng sống với cái tôi quá lớn  

Cái tôi thì ai mà không có? Mỗi con người từ khi sinh ra đã là một thế giới và ai cũng muốn mình là trung tâm hơn tất cả mọi người. Lẽ thường ai cũng bị tổn thương khi thấy người khác hơn mình và sẽ có cảm giác dễ chịu khi chỉ trích để dìm người khác xuống và nâng mình lên. Người Việt nghĩ nhỏ nên tư duy cục bộ, địa phương, bè phái - lo vun vén cho bản thân, gia đình.Làm ăn buôn bán thì chụp giựt. Hám một chút lợi không đáng mà mất chữ Tín với khách hàng. Đã không giữ khách lâu dài thì chớ mà còn đuổi khách một đi không trở lại.
 
Đồng ý ganh tỵ là một cảm giác rất con người nhưng nếu nghĩ lớn hơn thì sẽ thấy ai thành tựu đều là nhờ khả năng và công sức của họ. Ghen ghét với họ tức là đã cho là mình không bằng họ và năng lượng để ghen ghét đó nên dành để phấn đấu được như họ. Suy cho cùng họ làm được cũng là đóng góp cho xã hội mà mình cũng có lợi ích trong đó. Rất buồn thay...

Nhận ra cuộc sống này quá ngắn ngủi, bạn không thể nào biết được ngày mai sẽ ra sao, liệu ta còn bao nhiêu thời gian nữa trước khi kết thúc.
 

  Người Việt tùy tiện số hai thì không ai số một!  


Người Việt Nam rất linh hoạt, từ xưa đến giờ là vậy. Tại sao chúng ta lại linh hoạt? Nguyên nhân có liên quan đến cái gốc của chúng ta – nền văn hóa gốc nông nghiệp. Việt Nam là một nước thuộc nền văn hóa gốc nông nghiệp điển hình, nếu phân chia sâu hơn thì có thể xem chúng ta thuộc nền văn hóa lúa nước.
 
Chính cái gốc này đã hình thành nên lối tư duy của người Việt, tổng hợp và biện chứng. Một người làm nông cần phải quan sát rất nhiều thứ cho công việc trồng lúa. Họ quan sát đất hôm nay thế nào, có đủ tốt để cây phát triển ổn định. Họ quan sát mây mưa ra sao, mùa lũ chừng nào tới để củng cố cũng như đắp thêm đê điều chống lũ. Nhờ vào việc quan sát tất cả mọi thứ như vậy nên chúng ta hình thành tính cách tổng hợp.
 
Văn hóa lúa nước là nguồn gốc tạo nên rất nhiều tính cách của người Việt.

Còn biện chứng là gì? Biện chứng là vì chúng ta quan tâm tới mối quan hệ giữa các yếu tố. Chúng ta quan tâm tới mối quan hệ giữa trời và đất, giữa người và thiên nhiên, giữa động vật và thực vật,… Cứ đọc những câu ca dao tục ngữ là sẽ thấy ngay.
 
Chuồn chuồn bay thấp mưa ngập bờ ao
Chuồn chuồn bay cao mưa rào lại tạnh

Làm nông rất quan tâm tới thời tiết. Vì vậy, ông bà ta đã phát hiện một hiện tượng thú vị báo hiệu khi nào trời mưa, nhờ vào những chú chuồn chuồn và cách mà chúng bay lượn. Nếu chúng bay thấp thì khả năng trời sẽ mưa to, còn bay cao trên bầu trời thì chắc là trời nắng đẹp. Đây chính là mối quan hệ mà họ cần để phục vụ cho việc trồng trọt.
 
Vậy còn trọng tình từ đâu mà ra? Cũng do văn hóa gốc nông nghiệp mà ra. Do làm nông chúng ta sống định cư thành những ngôi làng. Người dân trong làng xây nhà san sát nhau và họ tự động trở thành hàng xóm. Họ không chỉ là hàng xóm mà còn là đồng nghiệp nữa. Hằng ngày, mặt trời lên thì cùng nhau ra đồng làm việc, tối đến thì cùng nhau về nhà. Gặp nhau nhiều ắt phải thân thiết với nhau thôi. Câu nói “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” cũng từ đây mà ra. Gặp khó khăn hoạn nạn chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau ngay lập tức, như người nhà vậy.
 
Sống gần nhau, đi làm cùng nhau nên trọng tình là phải thôi!

Tựu lại thì lối tư duy tổng hợp biện chứng và nguyên tắc sống trọng tình đã hình thành nên lối sống linh hoạt của người Việt. Chúng ta linh hoạt trong mọi thứ, từ cách ăn mặc cho đến việc ăn uống, đi lại và làm việc.
 
Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài
Đi với bụt mặc áo cà sa
Đi với ma mặc áo giấy

Kéo là một vật thông dụng với người dân Việt Nam. Ta dùng kéo để cắt bỏ bao bì thực phẩm và cũng dùng kéo để cắt nhỏ thức ăn. Người phương Tây không làm vậy, đối với họ thì kéo chỉ có một công dụng là để cắt, có thể là cắt bao bì, cắt vật dụng khác nhưng cắt thức ăn thì không bao giờ. Cắt thức ăn thì họ chỉ dùng dao. Không tin thì bạn cứ tìm thử mấy video dạy nấu ăn trên Youtube. Video nào mà người nấu ăn dùng kéo cắt nhỏ thì xác định bị khủng bố bình luận, kiểu như là “Tại sao lại dùng kéo để cắt thức ăn?”, “Dùng dao đi!”,…
 
Không ngờ có ngày chúng ta lại đi cãi nhau vì những cây kéo.

Người Việt hay người phương Đông nói chung không bị bó hẹp trong tư tưởng như vậy. Đã nói là chúng ta rất linh hoạt phải không? Chúng ta tổng hợp những chức năng mà một cây kéo có thể làm được và linh hoạt sử dụng chúng tùy mục đích.
 
Nhưng mà linh hoạt một cách thái quá có thể gây phản tác dụng. Mà người Việt ta thì lại dính vào cái này mới đau. Linh hoạt quá đà dẫn đến hậu quả là người Việt rất tùy tiện. Giống như lối sống linh hoạt trong mọi thứ thì thói tùy tiện cũng tương tự, chúng ta tùy tiện trong mọi khía cạnh của cuộc sống.
 
Có rất nhiều biểu hiện của thói tùy tiện. Tiêu biểu chúng ta có thói quen giờ cao su và sự thiếu ý thức trong việc tôn trọng pháp luật. Giờ giấc linh hoạt là một điều tốt, nhưng bị lạm dụng quá đà thì biến thành tệ xấu, đặc biệt trong doanh nghiệp. Không tôn trọng giờ giấc của nhau thì chứng tỏ công ty đó không chuyên nghiệp và không biết quý trọng thời gian. Từ đó, bạn cũng biết được công ty không có ban quản lý tận tâm vì họ không sắp xếp thời gian hiệu quả và quản lý nhân lực lỏng lẻo.
 
Vấn nạn giờ cao su là một điểm trừ trong các doanh nghiệp ở Việt Nam.
8h tới chưa chắc nhân viên đã làm việc, vì họ phải ăn sáng trước đã!

Bạn nào hay đúng giờ giống mình chắc đôi lúc cũng phải ức chế vì tính giờ cao su của những người khác nhỉ? Bạn hẹn đi uống cà phê lúc 7h mà gần 8h mấy đứa bạn mới vác mặt tới. Thật sự nhiều lúc mình muốn chửi một tràng thật dài rồi đứng lên đi về luôn mà không hiểu sao vẫn nhịn được tới giờ.
 
Thế còn sự thiếu tôn trọng pháp luật thì sao? Chẳng cần đi đâu xa, bạn ra ngoài đường là thấy rồi. Luật giao thông đường bộ có bao giờ được người dân thực thi đúng đâu. Lạng lách, đánh võng như cơm bữa. Vạch phân làn như được kẻ bằng phấn vậy. Xe máy, xe đạp, xe hơi, xe tải, xe khách, xe ba bánh,… cùng nhau chạy trên một làn là bình thường ở Việt Nam.
 
Kẹt xe ở Việt Nam là sự tổng hợp của tất cả các loại phương tiện có trên đường phố. Chỗ nào trống thì họ sẽ nhào tới, làn đường giờ chỉ là một vạch kẻ vô nghĩa, tất cả chỉ vì sự tiện lợi cho bản thân.

Vỉa hè thì bị lấn chiếm triệt để. Nhà nào có mặt tiền là đảm bảo họ coi vỉa hè trước mặt là tài sản của họ. Người đi bộ đôi lúc phải đi xuống đường vì làm gì còn vỉa hè cho họ đi. Tất cả đã bị lấn chiếm để buôn bán, không buôn bán thì cũng bày đủ thứ ra trước như là bàn ghế đá, cây cảnh và xe máy. Cùng một lúc mà vỉa hè đóng rất nhiều vai trò. Đây là nơi để buôn bán, để giữ xe, để đi bộ, để trồng cây cảnh, để ngồi hóng gió,…
 
Mình nghĩ một phần lý do là vì người dân đem lối sống ở nông thôn lên thành thị. Ở nông thôn, họ muốn đi kiểu gì chả được. Đi lên, đi xuống, đi ngang, chạy nhảy tùy ý. Thích buôn bán gì thì cứ đem ra trước cửa nhà là có người mua. Họ đem những thói quen đó lên trên thành phố – nơi đại diện cho sự phát triển của một quốc gia và có lối sống khác hẳn thôn quê.
 
Hình ảnh này đã quá đỗi quen thuộc với người dân Việt Nam và chúng ta xem chúng như là một điều hiển nhiên.

Thực ra sự tùy tiện này không hẳn chỉ đem lại điều tiêu cực. Một nét văn hóa ra đời nhờ vào sự tùy tiện của người dân Việt Nam. Đó chính là văn hóa cà phê bệt tại Sài Gòn và văn hóa trà đá vỉa hè ỏ Hà Nội. Ở Sài Gòn thì đặc biệt có một công viên rất nổi tiếng với loại hình uống cà phê này, tọa lạc ngay tại trung tâm của quận 1, đó chính là công viên 30/4.
 
Việc gọi món cũng đơn giản thôi. Ở đó có rất nhiều người buôn bán hàng rong, bạn chỉ cần đợi họ đi tới chào hàng rồi gọi nước là xong. Ngoài nước uống thì họ cũng bán nhiều món ăn vặt phù hợp túi tiền học sinh sinh viên. Đúng như tên gọi cà phê bệt, bạn trải một tờ giấy và ngồi bệt xuống đất, sau đó thì thưởng thức cà phê mát lạnh giữa cái nóng đặc trưng của Sài Gòn, ngắm nhìn dòng xe qua lại và trò chuyện cùng bạn bè trong không gian thoáng mát của công viên.
 
Có nhiều tranh luận về nét văn hóa này. Người thì cho rằng đây là một nét đẹp cần lưu giữ, người lại nghĩ đây là một hành động tùy tiện, làm mất đi vẻ đẹp của công viên. Tranh cãi rất nhiều nhưng giải pháp thì vẫn chưa đi tới đâu cả, thiệt thòi nhất vẫn là người đi bộ.
 
 
Khi nào thì chúng ta mới được đi bộ thoải mái như vầy nhỉ?
Hy vọng là không quá lâu!
 
 
  Những tính cách trì níu dân tộc Việt  

Giáo sư Nguyễn Chung Tú

Trang chủ - Làng Việt

Chúng ta hay thắc mắc về dân tộc mình. Tính cách nào mang lại cho dân tộc Việt Nam một sức sống mãnh liệt đến thế, để vẫn tồn tại, vẫn chiến đấu và chiến thắng mọi cuộc xâm lăng bạo tàn? Để mình vẫn là mình - Một dân tộc biết cách sống còn bên một dân tộc lớn, ngay cả trong 1000 năm Bắc thuộc...Nhưng sau những chiến công hiển hách ấy, những tính cách nào đã có "trong ta", để trở thành một lực cản, một sự níu kéo, làm ta bước khó khăn hơn trên con đường mới?

Câu hỏi ấy đang là câu hỏi thôi thúc hôm nay. Cứ lấy bạn bè và cuộc sống xung quanh cùng bao câu chuyện kể truyền miệng làm ví dụ. Và thử đặt ra vài câu hỏi thô sơ mà hỏi nhiều người. Trang trải nỗi niềm của riêng mình và không chỉ của riêng mình, mà của cả một lớp trẻ còn có một chặng đường dài ở phía trước để đi lên, nên rất mong nhận lại một sự bày tỏ đầy thiện ý, dù là nghiêm khắc hay khắt khe.

Nhược điểm thứ nhất: sự thiếu hụt đạo đức.

Người Việt Nam thừa trí tuệ.

Người Việt Nam cũng rất khéo tay.

Nhưng nhiều người Việt Nam ngày nay không coi đạo đức là điều kiện tiên quyết của cuộc sống.

Chúng ta có nhiều ví dụ nhỏ về việc này... Nên tôi chỉ lo rằng nếu thiếu đạo đức, người nào cũng chỉ nghĩ đến quyền lợi vật chất trước mắt của mình, không nghĩ tới người khác, không nghĩ tới gia đình, không nghĩ tới xã hội, không hiểu nổi rằng ở đời có những giá trị cao hơn tiền bạc và quyền lợi của mình nằm trong quyền lợi xã hội. Tham nhũng bắt nguồn từ đó, và kẻ tham nhũng không hiểu nổi rằng: "mình không thể hạnh phúc khi, trừ mình, mọi người đều khổ sở" (Jean Paul Satre).

Nhược điểm thứ hai: trong kinh doanh người Việt Nam hay bắt chước nhưng thiếu sáng tạo. Thấy người khác bán phở thành công ta cũng mở hàng phở ngay bên cạnh, từ đó hình thành một phố "phở" cạnh tranh lẫn nhau rồi làm suy yếu lẫn nhau.

Ở nhiều khu vực kinh doanh ăn uống của người Hoa, bên cạnh xe hủ tiếu là xe mì, rồi bột chiên, cháo gà, rồi sâm bổ lượng. Người Nhật đã từng bắt chước công nghệ nước ngoài, nhưng không sao chép máy móc. Nắm được bí quyết, họ liền sáng tạo, thêm tính năng, tác dụng, tiện nghi; cải tiến không ngừng để biến cái cũ thành cái mới, biến công nghệ nước ngoài thành công nghệ Nhật.

Nhược điểm thứ ba: người Việt Nam thiếu sự trì chí trong sự nghiệp làm giàu. Ta từng nghe những nhà tư sản người Hoa khi mới sang Việt Nam chỉ có chiếc quần "xà lỏn" và gánh ve chai. Vậy mà ba chục năm sau, nhờ trì chí và cần kiệm, họ lập nên cơ nghiệp lớn.

Ta khó tìm thấy tấm gương tương tự ở Việt Nam. Trái lại, có những điền chủ giàu "nứt đố đổ vách" nhưng chỉ biết tiêu xài phung phí từ đời cha đến đời con, dẫn đến tiêu tan sản nghiệp. Hoặc có những kẻ muốn làm giàu thật nhanh bằng phương cánh bất chính, để rồi "bạo quát, bạo tàn". Họ không biết rằng gây dựng một sản nghiệp cũng giống như trồng một vườn cây lâu năm, không thể "ăn xổi ở thì".

 
    Sưu tầm và tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang    

-=- Ảnh minh họa

<> Kính Chúc Quý Thầy Cô, Thân Hữu, Anh Chị Em cùng Bạn Bè luôn luôn AN LÀNH, MAY MẮN VÀ HẠNH PHÚC!
From: Hàng Châu ( 杭州 ) Saturday - November 05, 2022
 
db43c148c6ox4y5hrxvc7lqb668g
 
Xem thêm...
Theo dõi RSS này