Không gian riêng

Không gian riêng (152)

Tình bạn, Tình già tuổi xế chiều

  Tình bạn tuổi xế chiều - Khi tuổi tác chỉ là một con số. 

Ở cái tuổi “gần đất xa trời” những điều hào nhoáng phù phiếm đã trở thành hư vô, hạnh phúc chỉ đơn giản là sự ấm áp của gia đình và cái nắm tay thật chặt của người “bạn già” bao năm thân thiết đã là quá đủ.

Bạn hãy nghĩ xem, khi già rồi cũng chỉ cần cuộc sống bình yên, một bữa trà, 1 bữa cơm, bữa cháo, một món ăn, và một người bên cạnh đi đến cuối đường.

Khi dần bước vào độ tuổi xế chiều, người cao tuổi cũng dần mất đi những tham vọng về vật chất và hướng đến những nhu cầu về tình cảm nhiều hơn. Bên cạnh tình cảm gia đình, mối tâm giao tình bạn là yếu tố hỗ trợ tinh thần rất quý giá với người cao tuổi, giúp cuộc sống tuổi lưu trở nên bớt cô đơn,  ấm áp và có ý nghĩa hơn.
 
 1. Tình bạn đồng lứa/đồng niên:
 Khi họ hàng người thân ở xa hoặc quá bận rộn, những mối quan hệ gần gũi xung quanh hơn như những người bạn hàng xóm hay như ở các viện dưỡng lão, những người bạn cùng tuổi xế chiều thường có điều kiện gần gũi và dễ chia sẻ với nhau hơn.
Có những điều mà chính những người trong gia đình cũng không cung ứng được bằng những mối bằng hữu như thế nay. Khi mà họ hằng ngày đã dần cùng vui buồn có nhau, nương tựa bầu bạn với nhau, hiểu và giúp đỡ lẫn nhau. Họ lắng nghe nhau tâm sự, kể cho nhau nghe những kỉ niệm, những việc cùng làm.
Họ chia sẻ những câu chuyện, những kinh nghiệm mà chưa có cơ hội chia sẻ cùng con cháu vì chúng quá bận rộn với cuộc sống bên ngoài.
Tuy vậy, phần lớn người già ở tuổi vàng này họ rất ngại giao tiếp và giới hạn việc tìm thêm bạn mới để tiết kiệm sinh lực và tránh gặp những trái ý không cần thiết.
Việc sức khỏe ngày một yếu cũng khiến người già ngại tham gia các hoạt động sinh hoạt, gắn kết. Việc sức khỏe và nhận thức suy giảm và thính giác và thị giác yếu dần cũng làm giảm khả năng đối thoại suy giảm. Nên chỉ muốn dành thời gian nghỉ ngơi tĩnh tại. Tuy nhiên thì nhu cầu được chia sẻ và nương tựa về tinh thần vẫn luôn nhen nhóm và sẽ bùng phát lên khi gặp được người tâm giao đúng ý.

Tuổi xế chiều, là khi bạn và tôi đã sang bên kia dốc của cuộc đời! Là khi con cái đã yên bề gia thất! Là khi sức khỏe đã bắt đầu chênh vênh, lắt lay như ngọn đèn trước gió.

Related image

Tuổi xế chiều, chúng ta cô đơn biết mấy. Cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Sự khác biệt về thế hệ, sự phát triển của thời đại, khoảng cách giữa cha mẹ và con cái cũng ngày một xa dần.

Mỗi khi thấy lòng nặng trĩu, biết bấu víu vào đâu ngoài những người bạn tri kỷ cùng thời. Tuổi già nên tình bạn cũng có nhiều điều khác biệt. Bên ấm trà, cùng nhau hàn huyên về một thời tuổi trẻ, ở đó, chúng ta đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc của cuộc đời.

Những người bạn cùng chăn trâu cắt cỏ năm nào, bây giờ đều đã thành ông nội, bà ngoại. Những người bạn cùng nhau vào sinh ra tử nơi chiến trận, đã từng là đồng chí, vẫn im lìm nơi rừng núi thâm sâu. Cả những người bạn vừa mới hôm qua còn gặp gỡ, tay bắt mặt mừng, chưa qua một đêm đã trở về với cỏ… Tình bạn của tuổi xế chiều bền bỉ mà cũng mong manh quá! Thế mới biết chúng ta cần trân quý hơn sức khỏe, trân quý hơn từng khoảnh khắc còn lại của đời người.

Đi xa về gần, con cái thường mua cho người già chút quà tấm bánh. Còn tuổi xế chiều nương tựa nhau, đi đâu cũng để dành ấm nước, miếng trầu. Mỗi khi trái nắng trở trời, người đau, đầu nhức, lưng mỏi, được lời thăm hỏi của bạn già quý hơn ngàn vạn vật chất. Tình bạn tuổi xế chiều, sẽ là thứ dìu dắt ta đi qua những năm tháng cuối mùa.

  1. Tình bạn giữa các thế hệ
Thường thường người già muốn có những người bạn cùng lứa tuổi, hoàn cảnh, sở thích kinh nghiệm như nhau sống gần nhau để thuận tiện qua lại và dễ tìm thấy sự đồng cảm hơn.
Nhưng họ cũng có khuynh hướng tạo thêm bạn mới ở lứa tuổi trẻ hơn để thay thế vào chỗ của những người bạn ở tuổi xế chiều đã và sẽ lần lượt ra đi. Tuổi tác không phải là yếu tố quyết định để tạo nên một tình bạn lâu dài. Điều quan trọng đó chính là tìm thấy được sự kết nối những tâm tư, những nguồn giao cảm tương đồng, để có thể chia sẻ buồn vui và làm chỗ dựa tinh thần cho nhau.
 
Mặc dù có thể có những căng thẳng, thay đổi ngoài tầm kiểm soát, tình bạn vẫn giúp người già cảm thấy vui lên rất nhiều. Người già hiểu rằng quĩ thời gian của mình không còn nhều nữa và những nhu cầu vật chất dần trở nên không còn quan trọng bằng những yếu tố tình cảm
Ngày càng có nhiều nghiên cứu chỉ ra vai trò quan trọng của tình bạn bên cạnh các tình cảm gia đình, hôn nhân đối với sức khỏe. Thậm chí tình bạn còn có tác dụng tới sức khỏe tinh thần nhiều hơn các mối quan hệ gia đình.
Các nhà nghiên cứu Úc đã tiến hành rất nhiều nghiên cứu để chỉ ra rằng những người già có nhiều bạn bè xung quanh sẽ giảm được 22% nguy cơ tử vong so với người ít bạn. Nghiên cứu của đại học Havard cũng chỉ ra rằng quan hệ xã hội tích cực sẽ tăng cường sức khỏe trí não khi chúng ta đương đầu với tuổi xế chiều. Những người phụ nữ không có bạn bè thân thiết có nguy cơ tử vong cao gấp 4 lần so với những người phụ nữ có từ 10 người bạn trở lên.
 
   Tình bạn thực sự giúp ta sống lâu hơn.   
 

  Em muốn có một cuộc tình già với anh  

Anh sẽ kể em nghe những chuyện tình xanh ngát xanh

Tình già thật đẹp, nhưng đó là trong phim ảnh, văn thơ, hình ảnh những ông già, bà già, tay trong tay, ân cần, thiết tha luôn khiến người ta xúc động. Đời thực thì không như thơ.
Tình yêu không tuổi chỉ là cách nói của văn học diễm tình. Thảng hoặc chúng ta mới gặp được một đôi tình già. Ngay cả khi đó thì cũng chỉ là một khoảnh khắc. Chứ khi già, người ta cố nhớ được tên mình, cố bước đi vững chắc, đã là một kỳ tích. Chẳng ai thích già. Vậy mà sao bao cặp đôi, trong đó có tôi, đều mơ đến một cuộc tình già?
Bởi tình yêu vốn mong manh như thể tơ trời. Càng hạnh phúc càng lắm nỗi bất an. Càng yêu thương càng lo sợ bất trắc. Tình yêu mong manh một thì hôn nhân mỏng manh mười.
Ta có một cuộc tình già với nhau
“Khi chúng ta già đi như thế này
em có còn yêu anh không?
Anh mong em nói dối!
Bởi khi đó làm sao mà yêu nổi
Gã khùng điên tính khí thất thường
Nhưng khùng điên anh vẫn nói yêu thương
Như thể nhiều chục năm lời yêu thương đã ăn vào miệng
Như thể em là không khí là ô xy
Cứ thấy em là bật lên thành tiếng
“Em yêu
 
Bài viết kể về các bạn già vui vẻ tại San Diego. Tác giả là một vị cao niên ngoài 80 tuổi. Ông cho biết tên thật là Phạm Thanh Bình,  cư ngụ ở thành phố tên là Carlsbad, tên có vẻ tiếng Đức, có đa số sắc dân Âu châu cũ, như Ý, Đức, Hòa Lan... Thị trấn kề biển có 75% dân về hưu. Tác giả ghi thêm “Chuyện dành cho quý ông cao niên. Lỡ quý cụ Bà đọc, xin đừng quở trách, già mà còn ham vui.”
*
Một buổi sáng chớm thu, trời se lạnh, đã quá 7.00 giờ rồi mà trời còn tối, ông Bình tỉnh giấc dậy, với chiếc đèn pin đầu giường ngủ dọi lên đồng hồ trên tường. Quả thật đã 7.15 giờ, con gái ông đã chỉnh tề sửa soạn đi làm và đưa con đi nhà trẻ, thằng bé chỉ kịp " Bye Ông", ông Bình cũng kịp trả lời "Bye Cu". Bye Cu là thứ thêm vào ngôn ngữ Việt  Nam, cũng như rất nhiều câu pha trộn khác trong câu nói của người hải ngoại.
Chừng quá 8.00 giờ, thì con rể cũng ra đi , thế là trong căn nhà rộng, đủ tiện nghi, ông Bình phải tự sống một mình cho đến 6.00 giờ chiều, mới có đoàn tụ, tạm chia tay ngắn trong ngày, điều này cũng làm cho ông hơi e ngại lúc đầu. Thế rồi vẫn cứ sống vui và quen đi. Ông luôn luôn yêu đời và khoẻ mạnh, dù tuổi hạc đã quá bát tuần thương thọ, ông Bình nghĩ thế, điều chính không phải là nhu cầu ăn mặc đi lại, nhưng là chỗ dựa tinh thần trong lúc trống vắng như thế này.
Ông đi qua bếp, uống ly trà nóng, xong ra đứng tập hít thở, vừa đếm mấy trăm cái, rồi nhón gót chân, ngứng lên ngồi xuống, tay vịn bàn bếp hay vịn vào bàn nướng thịt ngoài sân. Ông có nghe một ngưòi bạn trẻ hơn ông, lúc gặp ngoài chợ, nói là phải làm it nhất 300 hít thở, thật nhanh và thật mạnh, dó là bí quyết sống lâu. Ông đã làm hơi 5, hay 600 cái thở hít rồi còn nhón gót ngồi đứng cũng 100 cái. Thấy ấm người lên, sắp đổ mồ hôi, và cũng khoảng quá nửa giờ rồi,  ông Bình tự nói: "cũng còn nhiều thì giờ lắm trong ngày, sẽ tìm bạn và gặp bạn, nếu ông không đọc báo hay coi TV".
Trước hết ông nghĩ phải làm cái chuyện đi bộ trước, nhưng nhìn ra đường phố trước nhà, thì dốc hơi nhiều, không được thoải, nếu đi thì khom lưng, khó coi, hàng xóm toàn Mỹ trắng. Ông mặc quần áo chỉnh tề, khóa cửa nhà, lên xe lái ra cái trung tâm mall gần nhà, chừng 3 hay 4 miles thôi, đậu xe chỗ người già, đi vào trong coi hàng hóa bầy bán. Sàn nhà phẳng lì, bóng trơn, chẳng cần xe đẩy bằng điện làm gì, đã nói đi bộ thì cứ từ từ đi, hết tiệm này sang hàng khác, có chỗ dừng lại trước quầy magazines đọc rất lâu, vẫn đứng, cho đến khi đồng hồ tay gần 11.00 giờ, thì sửa soạn ra xe đi về. Thế là cũng gần hết được buổi sáng.
 
Sau khi ăn trưa ở nhà xong  thì cũng vưà 12.00 giờ. Ông cho mình ngả lưng, coi TV hay đọc báo, hay gọi điện thoại vài người bạn hỏi thăm. Có những trao đổi vui vui, những hẹn gặp sắp tới cuối tuần., có thể hội hè nữa. Rồi cũng vào net tìm e-mail các bạn, thật thú, có nhiều ông cứ gửi  nối tiếp các tài liệu sưu tầm được ở đâu, và lúc forward như thế là một chùm bạn, dài lê thê, thật dài, nếu ông muốn móc bât kỳ người nào trong dẫy bạn như thế, có thể ai cũng vẫn mở hộp thơ cho ông phóng vào.Tình bạn già thời @, ông Bình thường nói: "vui lắm các cụ ạ, mail cứ nằm đó, đọc cũng được, không cũng được, xoá cũng được, nhưng xoá làm gì, có phải trả tiền đâu, lỡ có lúc nghĩ đến thì lại có thể mở ra tìm địa chỉ."
Ông Bình đi họp cao niên, họp tiếp cộng đồng, bạn sao mà vui thế, cứ tíu tít như thuở học trò, trẻ lại yêu đời, sống thật cho mình, gánh nặng đã có nhiều người gánh dùm. Vui đủ thứ chuyện cũ mới, thời sự, gia đình, không hạn chế đề tài, nói gì cũng có người nghevà có người đáp, không ông này thì bà kia. Chả bù trong gia đình, con cái ít có thì giờ để cho cha mẹ thổ lộ sự tình. Chúng nó chỉ được cái liệng đồ là giỏi. Ông Bình nói chúng nó liệng bất cứ thứ quần áo nào, chúng đã biết size của cha mẹ rồi, bất cứ dịp nào thuận tiện, là máy móc, CD, máy computer, và xe nữa. Bỗng dưng xe mình đang ngon lành, chạy ro ro, nó đem cái xe mới về, nó nói cần an toàn hơn cho người lớn tuổi, dọc đường khỏi gọi  road assistances. "Cũng có lý, thì nhận vậy". Thế là con cái yêu thưong đấy. Tụi nó không bao giờ đứng trước mặt mình khoanh tay nói "Con thương Cha, thương Mẹ", hay nói tiếng Mỹ cũng được "I love you". Dễ quá mà sao chúng không nói ra miệng..
 
Vậy là chỉ còn các bạn già  là nơi ông dễ dàng bầy tỏ nỗi niềm tâm sự, hòng vơi đi mọi nỗi trầm uất trong lòng.
Ông Bình nhớ lại vào khoảng từ 2002 dến 2004, ông đã qua các BV Sharp và Mercy nằm cả tuần, thử nghiệm chán, cũng cho về với toa thuốc trị suy nhược tinh thần (depression). Ông nói các bác sỹ gà mờ, ông đang có tinh thần mạnh khoẻ, chứ có suy nhược đâu, ông vừa mắng vưà vất thuốc đi không uống, chỉ Tylenol bình thường hay giảm đau thôi..
Lần cuối nhất vào tháng 2/2005 ông Bình vào Mercy, do anh bạn già NvGiầu, 85 tuổi và 1 người trung niên chở đến, và họ đã chờ đến 4.00 giờ chiều. "Sao các anh không về đi, khi nào thử nghiệm xong tôi gọi cell các anh," Họ vẫ ngồi chờ. Ông Bình nói: "các anh làm tôi cảm đông ưá nước mắt, thôi tôi chẳng bệnh tật gì, muốn mời các anh đi ăn", nhưng các anh từ chối, cứ chở về thẳng nhà... Tình bạn già thật thắm thiết.
Ông Bi`nh nói anh bạn tên Giầu này, thật giầu lòng nhân ái, thế mà làm  cảnh sát từ thời còn Pháp, sau là Đại Úy Cảnh Sát quốc gia. Ngày nào anh cũng ra chợ Lucky Sea Food gặp tôi ôm vai. Ngày sinh nhật anh, anh đưa cho một bài thơ đề là của người tù cải tạo 85 tuổi. Anh nói dịch ra tiếng Pháp để đưa cho các con của anh ở bên Pháp. Ông Bình giữ tờ thư đó lâu rồi, mà không dịch được. Một hôm, ông Bình gọi cho ông Giầu thì  đầu dây có người trẻ là nữ, cầm máy, ông nghĩ ngay đó là con gái anh Giầu đã từ Pháp qua chơi. Cảm thấy hơi ngưọng vì đã nhận, mà chưa làm được việc dịch, ông Bình nói với cô ga’i con bạn: "Cháu nói vài câu tiếng  Pháp chú nghe coi". Con bé bắn một tràng, ông chẳng nghe được gì, đến khi nó nói: Aurevoir Mr, để con đưa cho ba con nói chuyện với  chú".
Bà vợ anh Giầu cả ngày chỉ trồng hoa lan, hai ông bà cùng ngắm, như ngắm hạnh phúc không rườm rà của hai người. Tình già như hoa lan tươi mãi!
*
Khu chợ VN của Mira Mesa này quả thật là tụ  điểm của bọn các ông già, bà già, đi chợ được gặp nhau và bắt chuyện với nhau dễ dàng.
Hãy thử nhìn xem anh Trần Th. này lúc nào cũng trang nghiêm, cũng 78 rồi, vẫn nói chuyện chính trị cấp cao, anh Th. mời đến nhà chơi, gần tới trưa, mải nói với nhau hấp dẫn quá quên thời giờ qua mau. Bà vợ anh, người gốc áo lụa Hà Đông, vốn ý nhị, làm cơm ăn ngon tuyêt trần, bữa ăn trưa thú vị, vẫn nói không dứt lời. Hai ông bà này quấn quýt bên nhau, như đôi uyên, chẳng ở nhà con nào, vẫn dành tất cả thì giờ cho nhau, rất ít khi thấy ông đi một mình, thường có bà theo. Tình  già hạnh phúc, cũng nhiều gia đình bạn như vậy.
 Còn anh Phan B. này, chưa gặp đã thấy nụ cười, lúc nào cũng nghe tiếng anh hề hề, không vui sao được.
 Cũng ông NgTh., thì lúc nào cũng như rau muống trên cồn khô nước, vốn gốc Bùi Chu, Phát diệm, mà H.O đến nay còn thi rớt quốc tịch hoài, mời đi ăn phở thì giẫy nẩy như đỉa bôi vôi, nệ cổ, sợ trả nợ, ở Mỹ này bao lâu mà còn như thế.
Nhìn kỹ, thì Ông Bình thấy tất cả các bạn, mỗi ông một vẻ hấp dẫn khác nhau, ông gặp mỗi người trên mọi khía cạnh mà hòa đồng.
 
Có lần như hai thanh niên Hà Nội xưa, thời thanh niên nam nữ, gặp nhau nơi Hà Nội thế gia, đẹp và mơ, khoảng thập niên 40. Hôm nay, ở  nơi đây, cô nàng cũng 75, 76 rồi, cùng chàng nói theo "Bonjour Viet Nam", cho nhau địa chỉ e-mail,. gửi hoài vẫn chẳng trả lời, mấy năm nay rồi, vẫn "Bonjour Kim". Có lẽ cô nàng vẫn nhận những e-mail của mình như những bài ca gợi nhớ, hay là vẫn muốn nghe những lời khen tặng. Đi tìm hỏi tung tích nàng, thì biết hình như nàng ở Carmel Mountain, sống với con thôi.   Thế thôi rồi biệt vô tăm tích!
Còn anh này tên Kh.H, lúc nào cũng cười hay có nhiều câu châm biếm, chọc cười, thế mà lại là vừa nhạc sỹ, thi sỹ, văn sỹ, nhưng vốn nghề sinh sống xứ này lai chuyên về cơ khí, thường đến nhà bạn bè sửa chữa dùm. Khi anh ra chợ thường hay hùn tiền mua số cạo hay Mega. Đến chơi nhà anh, thấy bà vợ anh thật dịu dàng, chẳng hèn lúc nào anh cũng luôn viết những bài ca tặng vợ. Thât đúng Tình Ca. Ôi mê  ly tình ta!
Còn nhiều anh nưã không kể hết, trong thời gian gần 3 năm tới ở S.D. này. Vui ghê! Đất này cũng tập hợp nhiều thượng lưu trí thức và nhân tài. Có người mới gặp, đã e-mail mời dến nhà ăn cơm như anh Tr TTh. Đúng nghĩa tình thắm thiết lúc về  hưu.
Có rất nhiều bà cụ, bắt con chở ra ngồi xuống cái ghế dài màu cam trước chợ, để ngắm cảnh nhộn nhịp, đông đúc của người mình, để như tạo cho mình cảm giác vẫn sống động trong giòng đời, mắt các bà nhìn mọi người như muốn hỏi han điều gì. Ông Bình sẵn sàng, và có đủ thì giờ để tiếp chuyện các bà.
 
Có một bà đã nói chuyện với ông Bình một lúc lâu, về ngày xưa buôn bán làm ăn phát đạt, sang đây cững thế, nhưng Bà bây giờ trong cái cảnh là không sống với con nào lâu, kể từ khi ông chồng mất đã 7,8 năm nay. Nói chuyện được hồi lâu thì bà ngỏ ý với ông Bình chở dùm về nhà gần đó. Ông hỏi "Thế ai chở bà đến đây"". Nhìn ra thì bà cũng gần 80, ông Bình trả lời:  “Tôi chở bà về, nhưng để tôi dọn ghế trước, quá bề bộn trong xe". Đến nhà, bà mời ông Bình vào nhà chơi uống nước, ông cáo từ đi ngay về chợ, còn nhiều bạn ngồi đây chưa về hết, vẫn chưa xong câu chuyện mà!.
Thứ bẩy tuần sau ông Bình lại gặp bà đó cũng ngồi chỗ  cũ. Hai người như bạn cũ, cũng chở về và lần này có nhận lời vào nhà uống nước. Bà tự mang bình nước rót ra tách mời ông Bình rất ngọt ngào, nói vài câu về gia đình và sự thiếu cảm thông của các con trong nỗi trống vắng của người mẹ. Ông Bình nhìn thấy cặp mắt của bà có lúc trìu mến như bà muốn đến gần nắm tay ông, như thể đây là hiện thân của ông cụ đã khuất, nay trở về. Nhưng sau đó không bao giờ ông Bình gặp lại bà nữa. Có thể bà lại đi đến một địa phương khác, sống với một người con trai hay con gái nào khác, và có lẽ con đường của bà vẫn cứ tiếp diễn như thế cho đến khi bà đi theo ông. Cũng là tình cảm cuả người già. Và sót xa thế thôi! 
Có ông Cụ, mỗi tuần bắt con chở thăm mộ bà, hai lần, ngồi xuống nói chuyện hồi lâu, rồi đi quanh bà cả tiếng, các con ông có đứa không hiểu nói là: "Ông cụ bắt đầu lẩn thẩn". Sai. Vẫn xưa cũ là Nghĩa, thủy chung.
*
Nếu có người con nào mà chẳng may đọc được bài ông viết, thì hãy nên nghĩ lại cách phân phát của cải cho Cha Mẹ, mà nên phân phát tình yêu thương nhiều hơn.
Nói thế,  Ông Bình cũng tội nghiệp cho mấy đứa trẻ, thiếu gì con hiếu thảo. Nhiều đứa cũng vẫn hỏi: Ba ăn có được không, má ăn có vừa miệng không"" cũng luôn hỏi han đến tận giường nằm, cơm bưng nước rót, lo lắng đủ điều, cũng cảm động lòng Cha Mẹ lắm chứ! Thương bằng hành động mà. Tình thương con và cháu ngụt trời, chẳng kể xiết.
Ông Bình cũng nhớ thêm một trường hợp tương tự của một bà khác, mà ông đươc gặp trong cuộc họp Văn và Thơ nào đó. Ông thường có thói quen là khi ngồi xuông ghế xong thì hay chào hỏi hai bên, trái cũng như phải. Đến một lúc ngưng nhạc, Ông Bình nói với ông bạn cùng bên lời phê bình bài ca hay dở, ông kia trả lời: "hình như có nghe bài hát này trong CD Asia hay Thúy Nga gì đó", Ông Bình hỏi bạn: "Thế anh có đĩa mới nhất chưa, tôi có thể đưa anh một bản chép chuyền tay nhau, cũng chẳng phạm bản quyền ai.". Ông Bình đi ra xe lấy một CD vào đưa cho bạn..
Bất ngờ là có bà ngồi ngay trưóc mặt quay lại nói: "Nếu ông có thể cho tôi một bản,"  Ông Bình không ngờ bà đã lắng nghe câu chuyện của hai người. Nhìn kỹ thì như bà ngồi cạnh bà bạn, và hình như không có ông, lờ mờ như thế, ông Bình không quan tâm gì, nhưng khó khăn làm sao biếu bà một bản. Ông nói hay là bà cho tôi địa chỉ tôi sẽ về, chép và gửi đến.
 
Ông Bình làm đúng lời hẹn, khi nhìn mảnh giấy địa chỉ của bà có cả số phone. Gửi xong rồi quên đi, cũng như thường sao chép nhạc cho bạn. Có người cầm rồi về ném sọt rác.
Quên đi thật lâu, bỗng một hôm ông có ý định muốn biết mình gửi có bị thất lạc không. Vào một buổi khuya buồn, ông Bình bấm số thì đươc nghe giọng khá quen của bà gặp trong chiều văn nghệ đó. Sao tiếng nói rất trẻ, mà nhìn ngoài như gần 70, bà vui vẻ cám ơn, đã nhận được CD, và còn cho biết bà chỉ sống với con. Ông Bình cũng hơi khựng, nhưng hai ngưòi nói với nhau thân tình và chân thành. "Tình bạn hay tình mộng mà già", ông Bình tự hỏi.
Bẩy tám tháng qua đi,  ngày vẫn như mọi ngày, vẫn ăn ngủ, đi bộ. Nhưng có ngày ông Bình vui hơn, vì nhận được diện thoại Bà hẹn gặp ngày Dạ tiệc Văn nghệ Cao Niên cuối tháng mười.
Bỗng một hôm  bà gọi cho ông Bình cho thêm số cell phone, thế càng tốt, khỏi gọi nhau qua lời nhắn, nhận vơ, hội v ăn hóa hay nhóm Phật tử nào đó, để cùng không ngượng với con cháu. Nhưng mừng hụt, gọi cell thì nàng chẳng bao giờ trả lời, cứ b ấm message th ôi, ng ày nào cũng gọi và cứ message. Rồi một hôm nàng gọi chàng và trách: “Sao anh nói nhiều thế!” Ô! Mình đâu có nói nhều bao giờ. Chỉ là vì nhiều message quá. Thế đưa cho nhau so cell mới làm gì"
 
Ôi cuộc đời lắt léo, bấy nhiêu tuổi đầu mà vẩn ngây thơ vô số tội, dại khờ...  Xin các bà nới tay!

    Tình Già    

Screen Shot 2019-03-13 at 2.54.07 PM.png
Bài CHU TẤT TIẾN

Vừa nghe đến hai chữ “Tình Già,” chắc thế nào cũng có vị liên tưởng ngay đến bài “Tình Già” của cụ Phan Khôi đăng trên tờ Phụ Nữ Tân Văn số 122 ra ngày 10-3-1932, là bài đánh dấu sự lên ngôi của thể Thơ Mới. Thể loại thơ này đã phụ họa với phong trào cải cách chữ quốc ngữ và làm viên gạch lót đường cho các nhà thơ nổi tiếng thời Tiền Chiến như Lưu Trọng  Lư, Thế Lữ, Xuân Diệu, Huy Cận, Chế Lan Viên, Đông Hồ, Tế Hanh, Nguyễn Vỹ… Bài “Tình Già” của cụ Phan Khôi rất đơn giản, tự nhiên như nói chuyện, không cầu kỳ, sáo ngữ, nhưng làm rung động hàng triệu con tim từ những thế kỷ trước và cho đến bây giờ, đọc lại, độc giả vẫn không ngừng rung động:

Hai mươi bốn năm xưa,
Một đêm vừa gió lại vừa mưa,
Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,
Hai cái đầu xanh kề nhau than thở:
“Ôi đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
Mà lấy nhau hẳn đà không đặng:
Để đến nỗi tình trước phụ sau,
Chi bằng sớm liệu mà buông nhau!”

“Hay! Nói mới bạc làm sao chớ!
Buông nhau làm sao cho nỡ?
Thương được chừng nào hay chừng ấy,
Chẳng qua ông Trời bắt đôi ta phải vậy!
Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng,
Mà tính chuyên thuỷ chung!”

Hai mươi bốn năm sau,
Tình cờ đất khách gặp nhau:
Đôi cái đầu đều bạc. 
Nếu chẳng quen lung,
Đố có nhìn ra được?
Ôn chuyện cũ mà thôi. 
Liếc đưa nhau đi rồi,
Con mắt còn có đuôi.

Điều lạ lùng mà Sáu tui muốn nói ở đây là bài thơ này được làm từ hồi nẫm, nghĩa là cách đây 87 năm, gần một thế kỷ, mà lại trùng hợp với nhiều chuyện hai người tình cũ mới gặp lại nhau trên đất Mỹ, sau hơn hai, ba thập niên xa cách nhau, người vượt biên, người ở lại. Rồi người ở lại, vì duyên cớ gì đó, mà cũng sang được đất Mỹ, gặp lại người tình cũ tại các cuộc hội họp ái hữu, cộng đồng. 
Nhưng điều đáng tiếc là cả hai người đều đã có gia đình, con cháu đùm đề. Gặp nhau mà nghẹn ngào, không biết mở đầu câu chuyện như thế nào, gọi nhau ra sao? Gọi nhau bằng “anh, em” thì không được, bởi người phối ngẫu mới đang nhìn chằm chằm, gọi nhau bằng “ông, bà” thì xa cách quá. Gọi bằng “bạn” cũng có chút nực cười. Chỉ còn biết thở dài, gán cho số phận. 
Thú thiệt, Sáu tui đã từng cảm động chứng kiến cũng như nghe kể vài cuộc gặp gỡ như thế và bùi ngùi cho tình cảm của con người. Theo Sáu tui, thì con người được tạo ra, ở trên mọi sinh vật khác là vì hai chữ “Tình Cảm.” Con người Yêu, Thương nhau theo những tần số khác nhau, có người yêu dữ dằn, chỉ muốn chiếm đoạt người mà mình yêu, có người yêu trong im lặng, nghẹn ngào, chấp nhận tình yêu một chiều, còn đa số thì yêu nhau theo kiểu “có qua, có lại mới toại lòng nhau.”

Nhưng điều đáng tiếc là trong hoàn cảnh sống xa quê hương như hiện tại, người Việt đã nhanh chóng tiếp thu nếp sống tình cảm vị kỷ của người Âu, Mỹ, mà quên đi những nét đẹp của tình yêu truyền thống người Việt xưa. Thiên hạ bỏ nhau rầm rầm, ly dị nhanh như chớp, cưới nhau trong vài tiếng đồng hồ (có khi không tới nửa tiếng ở Las Vegas), rồi quên nhau mau chóng. Sáu tui có đi dự vài đám cưới của con cháu các người bạn, thấy vui quá. Phù dâu phù rể dắt tay nhau nhảy nhót loạn xà ngầu, còn cô dâu, chú rể thì ôm nhau, hôn hít tưởng như cháy cả môi, mà rồi, vài tháng sau, hỏi lại, thì biết rằng đã bỏ nhau rồi. 
Buồn năm phút.

Chừng hai thập niên trở lại đây, lại nẩy sinh ra nhiều kiểu cưới mới: “Cưới rút cầu,” nghĩa là cưới vì cái thẻ xanh, cô dâu sau khi được thẻ xanh rồi, thì “đóng cửa, rút cầu,” cắt đứt duyên tình với người đưa mình qua Mỹ. 
Sáu tui đã biết một trường hợp người bạn bị cô vợ phụ bạc, lấy ngay thằng bạn mình, đã trở thành điên dở, lảm nhảm chửi đời suốt ngày, phải nằm nhà thương tâm thần một thời gian.

Kiểu cưới thứ hai là “cưới đô la,” hai bên thỏa thuận với nhau một số đô la, người còn ở Việt Nam thì chung tiền cho người ở Mỹ để làm hôn thú, cho qua Mỹ rồi thì anh đi đường anh, tôi đường tôi. Kiểu này bị chính phủ Mỹ phát giác, giờ đây, đang làm hồ sơ trục xuất nhiều người về nước vì “hôn thú giả,” có kẻ đi tù. Cưới kiểu này không chỉ dành riêng cho các người đẹp ở Việt Nam, mà có cả những anh chàng muốn sang Mỹ, thì rao kiếm vợ có thông hành Mỹ. Dĩ nhiên, các chàng chịu chi đẹp cho các nàng ở Mỹ đang cần tiền tiêu. 
Cũng có những cuộc hôn nhân bền bỉ được gần hai chục năm, con cái cũng bắt đầu vào đại học, thì nàng đòi chia gia tài để ra ở riêng. Ly dị kiểu này cũng không có nước mắt, vì các ông chồng cũng không đau khổ gì, vì cho rằng mình đã hưởng cái xuân xanh của người đẹp đủ rồi. Thôi thì chia tay để đi về Việt Nam kiếm cô khác, tươi mới hơn. 
Theo Sáu tui, đám cưới chán nhách là mấy cụ đã hưởng tiền già rồi, về Việt Nam cưới... cháu ngoại! Không phải cháu ngoại thiệt đâu, vì ai mà làm chuyện tồi bại vậy, chỉ là cô vợ mới chỉ ngang tuổi cháu ngoại mình. Chồng trên dưới bảy bó, vợ mới qua tuổi thành niên. Thiệt là cập kênh như đưa vợ đi trên cầu dừa miền Tây, lạng quạng là chàng rể té cái ùm xuống sông. Nếu may mắn, thì sống được mươi mười năm, không may thì chỉ vài năm là vô nhà hưu dưỡng, hút ống ny lông. Sức khỏe con người là giới hạn, nếu mấy chàng chồng già mà cứ ỷ y mình còn khỏe văm, mà xài viên thuốc họ “Vai”  kia liên tục, thì việc đứt gân máu là chuyện có thể xảy ra rất nhanh. Phước đức ông bà cũng không cứu nổi các cụ trâu già ham gặm cỏ non. 

Nói vậy cũng không phải vậy, cũng có trường hợp sống dai, sống khỏe, nhưng nhất định không hạnh phúc trọn vẹn, vì không thể cặp kè ra đường, mà không bị thiên hạ đàm tiếu. Mới đây, trong một bữa tiệc hội ngộ chiến hữu, có một cụ tóc bạc trắng xóa như tiên ông, mang theo cô vợ trẻ bốc lửa. Người đẹp đã cao lớn, khỏe mạnh mà còn mang nặng mấy ký silicon trên người, lên bục vừa hát vừa lắc như trẻ thơ, làm người ở dưới, ai cũng cười, nói nhỏ, “Cha này không biết còn đủ răng để gặm cỏ không?” và “con nhỏ kia sắp hưởng gia tài rồi! Mỗi ngày nó chỉ cần lúc lắc cái của nợ kia vài lần là cha này đi tầu suốt...” 

Thôi, chuyện đời gay cấn lắm, kệ thiên hạ đi. “Đời cua, cua máy, đời cáy, cáy đào.” Chỉ có điều là cho dù ở xa quê nhà, quên phong tục, văn hóa người Việt, nhưng cũng không nên để cho người ngoài cười chê dân Việt mình vì những cái học đòi thiên hạ. Học cái tốt thì ít, học cái xấu thì nhiều để mai mốt, thế hệ sau sẽ coi thường các bậc trưởng thượng, rồi họ sẽ biến thành người Mỹ thật, thế là tiêu tùng văn hóa Việt tộc.

    Tình Già    

Tình già
 
Nghe bà vừa sụt sùi chấm nước mắt vừa nói, bọn trẻ đứa nào đứa nấy đều quay đi giấu tiếng cười khùng khục trong cổ. Trời ơi, ông bà già ngót nghét 70 rồi mà còn sến súa tình cảm quá. “Chuyện, bà ngoài 60 mới được làm vợ mà” - có đứa ra vẻ thạo tin phán vậy.
Lạ quá. Bà đẹp như vậy, gương mặt đằm thắm, già rồi mà khối đứa con gái còn chạy mướt không kịp, sao muộn chồng? Hay tại bà đành hanh kẻ cả quá? Cứ nhìn cách bà “hành” ông thì biết. “Lấy cho em cái màu tím kia mà. Cái váy màu kem của em anh giặt riêng ra nhé, đừng vò với áo đỏ mà bị lem màu...”.
Tiếng bà vóng vót vọng xuống, bọn trẻ hình dung ra ngay bà đang giãy nảy lên với ông. Còn ông chắc hẳn vừa mỉm cười vừa ôm chậu quần áo đi giặt.
“Ôi trời, đã bảo mỗi ngày chỉ được một chén rượu thôi mà. Uống nhiều thế để thành sâu rượu chắc” - tiếng bà vừa cất lên đã thấy ông tiu nghỉu, lủi thủi cầm chiếc quạt lảng ra ngoài vườn.
Cả ngày chỉ nghe tiếng bà nói, rặt không thấy ông nói câu nào. Bà lại rất nghiêm khắc. Lũ trẻ đang tuổi lớn tuổi ăn tuổi yêu, bà thì cấm tiệt không có chuyện hẹn hò trong nhà bà.
Trai ở dãy nhà của trai, gái ở dãy nhà của gái. Không có chuyện gái một mình tiếp bạn trai trong phòng. Cũng không có chuyện trai tự dưng đưa bạn gái ở đâu về ngồi lâu lâu một chút.
 
Nhưng ông bà thì tình cảm quá đỗi. Sáng sớm ra đã thấy bà thánh thót: “Anh dậy đánh răng rửa mặt rồi xơi cháo em đã nấu”. Rồi hai ông bà dắt nhau đi chợ. Về nhà là bà phân chia việc cho ông nhặt rau hoặc đãi gạo.
Nửa buổi thấy bà nũng nịu: “Em đau tay quá, anh bóp tay giùm em nhé”. Chiều đến: “Anh cất giúp em quần áo vào nhà đi kẻo sương”. Còn đến tối nhất định dù ông đang xem tivi hay đọc báo hay ngắm trăng, thể nào cũng phải “vào kỳ lưng cho em”. Ông bà già rồi còn tắm chung. Bọn trẻ hé mắt dòm vào nhà, bấm nhau cười hí hí. 
Bà lại ghét ồn ào, cấm bọn trẻ mở nhạc to, nhất là thứ nhạc tây tàu xập xình và thứ nhạc thời thượng nghe phát ớn lỗ tai. Nhưng bà chúa nghiện món phim Hàn Quốc. Lúc nào cũng phải có ông xem cùng. Vừa xem vừa sụt sùi chấm nước mắt nước mũi.
Đến đoạn cao trào, bà còn khóc ngất. Ông bối rối chỉ biết nắm tay bà bóp nhè nhẹ. Rồi bọn con gái xem ké thấy ông cũng mũi đỏ phập phồng, vai khẽ rung rung lén quay đi nhấc kính, lau mắt. Bọn con trai nghe kể phì cười, kêu ông sến sẩm. Bọn con gái nguýt dài, tình già còn gấp ba tình trẻ làm bọn con trai xịu cả mặt lại.
 
Nhiều đứa thương ông, đâm ghét lây cả bà. Nhất là những đứa mới đến, cứ nghe tiếng bà lanh lảnh dọc hai dãy nhà “Đầu tháng rồi, các con cho bà xin tiền nhà nào” là giả vờ ngủ, gọi thế nào cũng không dậy. Nhưng chây ì đến đâu cũng chẳng thoát. Có đứa ngồi lì trong nhà vệ sinh, bà cũng cứ đứng chờ, tê chân, nóng quá đành phải nhao ra. Đêm ấy nó nằm ngửa mặt lên trời ước gì một ngày không nghe thấy tiếng bà.
Thế mà điều ước linh ứng. Một ngày, hai ngày, một tuần liền không thấy bà nũng nịu, giận hờn, trách cứ, sai bảo gì ông nữa. Lại có rất nhiều người lạ vào ra. Bà ốm nặng rồi. Ông cũng suy sụp hẳn. Đôi vai cao lớn, hiên ngang, vầng tóc bạc hào hoa kiêu hãnh ngày nào chùng cả xuống. Bà đi nhanh quá.
 
“Thế là em không giữ được lời hứa sẽ chăm sóc anh cho đến khi anh nhắm mắt xuôi tay rồi. Thôi em đi trước, hẹn kiếp sau chúng mình sẽ làm vợ chồng ngay từ lúc còn son trẻ”. Bà nói xong rồi đi. Ông òa khóc.
Đám tang bà, toàn họ hàng của ông. Ông nhờ mấy đứa trẻ mặc áo xô, chít khăn trắng đi sau quan tài cho bà khỏi tủi. Đám xong rồi nhà cửa trống tênh toang. Ông cặm cụi đi quét những vòng vôi trắng lên từng gốc cây.
Ông dặn bọn trẻ chờ vài ngày nữa cho cây bớt buồn đau rồi tha hồ ra hái quả. Ngày thường còn bà, cấm đứa nào được lai vãng. Thế mà giờ nhìn quả chín lúc lỉu trên cây, chả đứa nào buồn hái.
Quá ngày đóng tiền nhà từ lâu, không còn tiếng nhắc nhở, giục giã. Nhà trên đóng cửa im ỉm, vắng lặng đến tái tê. Ngày hai buổi ông lủi thủi cầm chiếc xô con ra mộ bà, tỉ mẩn chăm sóc đám hoa mới trồng. Ông vật vờ như cái bóng, có lúc còn tưởng ông không tồn tại nữa.
Mấy đứa trẻ rón rén lên nộp tiền nhà, gặp ông ngồi như hóa đá trước bàn thờ bà. Tấm ảnh thờ chụp bà hồi còn trẻ, đẹp mặn mà, cười rạng rỡ. “Bà xưa là con chánh tổng, xinh đẹp, giỏi giang nhất vùng, lại thông thạo chữ nghĩa, nói năng khéo léo. Tưởng được bà yêu là phúc tổ mấy chục đời cho ông. Vậy mà thời thế thay đổi, ông không được phép lấy bà. Bà qua thời xuân sắc trong đơn lẻ.
 
Mãi mấy chục năm mới gặp lại nhau. Bà vẫn mong chết sau ông để ông khỏi chôn hai đời vợ. Vậy mà...”. Những đứa con trai cứng rắn nhất cũng bất giác quay đi giấu dòng nước mắt đang lăn dài trên má.
Năm mươi ngày bà, các con ông, đều định cư ở nước ngoài, giờ về đón ông theo. Bọn trẻ nghe thì mừng cho ông. Chứ ông sống đơn chiếc lủi thủi trong căn nhà đã quá nhiều dấu ấn của bà, chịu sao nổi. Rồi chúng chợt thảng thốt, vậy mình sẽ ở đâu?
Mấy đứa rụt rè ra nhìn ông ứa nước mắt trước tấm biển ghi chữ “bán nhà”, thầm ước gì mình có nhiều tiền để mua đặng lấy chỗ cho ông có khi nào trở lại viếng mộ bà, được đứng ở sân tưởng còn được nghe bà trách cứ: “Cơm anh cắm nhiều nước vậy thành cháo rồi. Nấu cơm bao lâu vẫn chưa thạo”...
 

   Sưu tầm và tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang   
 
(ảnh minh họa)
Xem thêm...

Một người Mỹ với trái tim Việt Nam

 
Image result for Ian McKamey bang kieu   photos

 

  Mơ làm người Việt Nam  

Ian McKamey, một thanh niên gốc Mỹ, sanh trưởng ở Mỹ, đã có một thôi thúc kỳ lạ là muốn trở thành người Việt Nam. Anh đã cố gắng học hỏi ngôn ngữ và văn hóa Việt một cách đam mê, tìm thấy hạnh phúc và hãnh diện sống như một ngưòi Việt Nam.

Sau biến cố 30 tháng tư năm 1975, hàng triệu người Việt đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do và trở thành công dân Mỹ. Cụm từ ‘ Người Mỹ Gốc Việt’ đã trở thành quen thuộc và dễ hiểu.
Sự kiện một người Mỹ mến chuộng tinh thần yêu tự do của dân Việt đến độ có thể cố gắng học tập văn hóa ngôn ngữ Việt, nói tiếng Việt lưu loát, biết về văn hóa Việt hơn một ngườì Việt trung bình và có thể viết được nhạc tình bằng tiếng Việt là một việc hiếm có. Người Mỹ hiếm có đó là Ian McKamey. 
Vào ngày 19 tháng 7, 2009, nhân dịp cộng đồng Việt Nam vinh danh Dân Biểu Hubert Vo tại Houston, Ian McKamey, còn có tên Việt là Triệu, đã làm khán giả ngạc nhiên về khả năng tiếng Việt của Anh.

Triệu kể lại là anh có một người bạn Việt Nam rất thân, đã theo cha mẹ vượt biển tìm tự do từ lúc 2 tuổi rồi định cư tại Seattle. Lúc lên đại học, người bạn này đã rủ anh về Viêt Nam để tìm lại nguồn gốc của mình.
Sau chuyến đi Việt Nam lần đầu, Triệu nhớ Việt Nam và mê phở đến độ Anh đã đi học các khóa Tiếng Việt và xin đi làm phụ bàn tại một tiệm phở để học thêm về tiếng Việt tại Seattle.
Sau đó, Triệu thấy cần phải đến Việt Nam để học hỏi thêm về văn hóa và ngôn ngữ Việt cho chính xác và đầy đủ. Từ đó, anh cố gắng đi làm để dành tiền để trở lại Việt Nam. Triệu đã đi về Việt Nam 6 lần trong những năm qua để tìm hiểu và học tiếng Việt tại Viet Nam, mỗi chuyến đi kéo dài vài tháng.
Những khóa học và những chuyến đi như vậy đã giúp cho khả năng nói tiếng Việt và kiến thức về văn hóa Việt của Triệu rất nhiều. Trong khi nhiều người Mỹ trẻ gốc Việt không còn nói tiếng Việt được nữa thì Triệu có thể nói tiếng Việt rành rõi và biết rất nhiều về Việt Nam, kể cả những vấn đề chính trị và lịch sử. Với các bạn trẻ gốc Việt tại Hoa Kỳ, Triệu khuyên họ nên cố gắng tìm lại nguồn cội của mình.


Về tình duyên, Triệu tiết lộ là anh vừa lập gia đình. Dĩ nhiên người vợ mới cưới của anh là một thiếu nữ Việt Nam. Cô mới qua định cư tại Hoa Kỳ chừng vài năm. Ước mơ hiện nay của Triệu là có dịp mang ngườì yêu về ra mắt cha mẹ nàng trong những ngày sắp tới, cho hợp với phong tục người Việt Nam. 

Image result for Ian McKamey hd photos

Hiện nay, Triệu đang sống hạnh phúc tại Seattle với người vợ mới cưới. Gần đây Triệu vừa sáng tác bài ‘Cô Gái Việt Nam Của Mình’ mà Triệu đã hát với một sự đam mê.
Xin chào đón Triệu, một người Mỹ với tâm hồn Việt Nam, yêu chuộng tự do và yêu mến Việt Nam như một người Việt từ trong tiền kiếp.

Nguyễn Phục Hưng tường trình từ Houston, Texas.

Ian McKamey - Nước mắt đàn ông


NHƯ ĐÃ DẤU YÊU 

Sáng tác: Nhạc sĩ Đức Huy

- Ian McKamey & Lâm Tuyết Trang

Tình Như Lá Bay Xa (Acoustic Version)

- Bằng Kiều Ft Ian Mckamey 

Lời Bài Hát Tình Như Lá Bay Xa sáng tác by Jimmii Nguyễn(Jimmy): 
Image result for Ian McKamey tieu su
Tình yêu mới hôm qua 
 Nay lạnh lùng băng giá 
 Ôi người yêu dấu hỡi 
 Người chiếm lấy tim ta 
 Nay phũ phàng xa vắng 
 Thôi thì cuộc tình đau 
 Chiều nay ta bơ vơ 
 Trên gác dài hoang vắng 
 Xót cho cuộc tình ta 
 Nhìn sóng vỗ miên man 
 Thương cho đời cay đắng 
 Người yêu hỡi , có biết hay chăng 
 Tình yêu ta như muôn vàng giấc mơ mỏng manh 
 Với những ước mơ cho đêm về ta còn mãi bên nhau 
 Hãy đến một lần thôi , hãy nói một lần thôi 
 Mãi mãi không bao giờ lìa xa 
 Tình yêu ta như lá vàng bay xa thật xa , cùng mây cao ta trôi về cuối chân trời xa 
 Nếu như ta mãi mãi là những chiếc lá bay hững hờ 
 Thì người ời , xin nhớ mãi tình ta 
 Nếu như ta vẫn cứ là những chiếc lá bay hững hờ 
 Thì người ời , xin nhớ mãi tình ta...

Bật mí bài hát mới cùng "Người Lạ"


     Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang    


Image result for Ian McKamey tieu su
 
Xem thêm...

Nhớ lắm quê hương Việt Nam!

  Nhớ lắm quê hương Việt Nam!  

Quê Hương Bỏ Lại -Tô Huyền Vân , Duy Khánh

Để có được hạnh phúc trọn vẹn bên cạnh tình yêu thương, nhiều phụ nữ Việt kết hôn với người nước ngoài luôn cố gắng tìm cách hòa nhập về văn hóa, môi trường sống để tạo nên sự hòa hợp với gia đình chồng cũng như với cộng đồng ở xứ người. Tuy nhiên, thường trực trong tim những người con xa xứ vẫn luôn là nỗi nhớ quê, là mong muốn duy trì tiếng mẹ đẻ để các con biết nhớ về quê hương nguồn cội. Bài viết“Nhớ lắm, quê hương Việt Nam!” của PV Đài TNVN về câu chuyện của chị Ngô Thanh Hương định cư ở Pháp hơn 20 năm nay:

Lâu lắm rồi do điều kiện kinh tế, chị Ngô Thanh Hương mới về thăm quê hương Việt Nam. Lần trở về nào cũng vậy, chị đều ngỡ ngàng trước sự đổi thay nhanh chóng của đất nước. Lần nào về Hà Nội, chị Hương thích la cà nhiều giờ ở khu phố cổ, nơi vẫn còn những con ngõ nhỏ sâu hun hút, những gánh hàng rong, những quán trà đá vỉa hè hay những xe đạp hoa chở mùa về trên phố….,tất cả vẫn luôn đầy ắp trong ký ức của chị về một Hà Nội thâm trầm, cổ kính rêu phong không giống bất cứ nơi nào.


Nhớ lắm quê hương Việt Nam! - ảnh 1

Thanh Hương nhận bằng Thạc sĩ tài chính của Anh. Ảnh nv cung cấp 

Yêu thích văn hóa, con người và âm nhạc Pháp từ nhỏ, Hương từng mơ ước ngày nào đó được đặt chân đến đất nước hình lục lăng này. Học hết cấp 3, chị thi vào trường sư phạm ngoại ngữ chuyên ngành tiếng Pháp ở Hà Nội. Năm 1998, ngay khi xong Đại học, Hương tìm được học bổng thạc sĩ về văn học ở trường Đại học Rennes bên Pháp:

“Tôi đi sang Pháp một mình nhưng nếu có lựa chọn, tôi nghĩ đi cùng một người quen là hay nhất. Không dễ dàng xoay sở một mình ở một đất nước nhưnước Pháp. Có bạn để những lúc muốn chia sẻ nỗi buồn và những lúc phải đối mặt với một vấn đề không tự giải quyết. Năm đầu tiên tôi sống cùng với cặp vợ chồng người Breton, họ là những người bạn mà tôi có dịp làm quen ở Hà Nội khi họ sang làm thủ tục nhận con nuôi ở Việt Nam.”

 

Nhớ lắm quê hương Việt Nam! - ảnh 2

Trong Decitre, chuỗi 10 cửa hàng chuyên bán văn phòng phẩm ở Lyon một lần tham gia dự án phim “Mùa hè thẳng đứng” của đạo diễn Pháp gốc Việt Trần Anh Hùng, Thanh Hương gặp gỡ và nên duyên vợ chồng với chàng thanh niên quay phim người Pháp. Hương kể, 10 năm đầu làm dâu xứ người quả thật rất khó khăn với cô,nhưng sau này nghĩ lại chị thấy biết ơn vì quãng thời gian đó đã thử thách và rèn luyện lòng dũng cảm, tính kiên trì của một người phụ nữ Á Đông như chị. Không có bằng cấp tương ứng để xin việc làm nhưng không an phận ở nhà làm nội trợ,Thanh Hương ban đầu tìm những công việc hợp đồng ngắn hạn. Khoảng thời gian vừa đi làm vừa học thêm nghiệp vụ và nuôi hai con nhỏ trong khi chồng vắng nhà thường xuyên… đã dạy Hương cách tổ chức sắp xếp thời gian hợp lý. Học xong thạc sĩ chuyên ngành tài chính, Thanh Hương tìm được một việc làm quản lý bộ phận kiểm soát nội bộ tại công ty Decitre - chuỗi 10 cửa hàng chuyên bán văn phòng phẩm ở thành phố Lyon.

 

Nhớ lắm quê hương Việt Nam! - ảnh 3

Thanh Hương đang làm trưởng bộ phận kiểm soát nội bộ của cửa hàng 

Vì học tiếng Pháp khá bài bản khi ở Việt Nam nên việc giao tiếp với người bản địa không là vấn đề lớn đối với Hương khi mới đến Pháp. Mà đối với cô, điều khó nhất với một người định cư ở nước ngoài lại chính là cách thích nghi với tâm lý của người dân bản xứ.

“Nước Pháp dạy tôi cách làm việc và suy nghĩ khác, dạy tôi cách tổ chức và những quy tắc cơ bản. Tôi thấy rằng,ở đây họ dễ dàng đánh giá cao một công việc tốt và được thực hiện tốt. Sống và làm việc tại Pháp cũng dạy tôi biết cách quyết định mọi việc và biết cách trở thành tự chủ về bản thân. Pháp là một quốc gia tốt đẹp,ổn định về chính trị và là quốc gia đa văn hóa, rất cởi mở đổi với những người đến từ một nền văn hóa khác, luôn cố gắng điều chỉnh mọi thứ để bình thường mọi thứ.”

Nhớ lắm quê hương Việt Nam! - ảnh 4

Thường trực trong nỗi nhớ là Hà Nội, quê hương Việt Nam 

Thanh Hương khá hài lòng với cuộc sống hiện tại, bởi trong công việc cô được đồng nghiệp đánh giá cao bởi nỗ lực và khả năng. Còn ở gia đình, cô may mắn được nhà chồng quý mến. Thanh Hương cho rằng, để được tôn trọng ở nơi xứ người thì điều quan trọng là mình biết sống hòa hợp, khéo léo và đặc biệt là người phụ nữ phải biết tự chủ, làm được mọi việc trong cuộc sống.

Tuy nhiên trong sâu thẳm trái tim, chị Hương vẫn thấy day dứt vì hai con trai 16 và 19 tuổi của mình không rành tiếng Việt, chưa biết nhiều về quê hương Việt Nam. Thanh Hương thừa nhận dù bản thân rất muốn nhưng do các con bận học ở trường, việc công ty bận rộn nên không thường xuyên dạy tiếng Việt được cho các con.  Sống trong môi trường chỉ có mẹ nói ngôn ngữ riêng,  việc dạy con tiếng Việt thật sự khó khăn.

Song, với chị dù các con có nói “ngọng líu ngọng lô” tiếng Việt thì ngôn ngữ mẹ đẻ luôn là tiếng nói ấm áp mà chị muốn nghe nhất. Và mỗi khi có dịp, chị thường đưa các con “thực hành”nói tiếng Việt, tham gia các hoạt động trong cộng đồng người Việt Nam:

“Do bận rộn nên tôi không có nhiều thời gian tham gia các hoạt động của bà con người Việt tại Lyon. Tuy nhiên, mỗi khi có phong trào quyên góp ủng hộ quê hương, gia đình tôi thường tham gia. Ở Lyon, người Việt khá đông. Tôi cũng hay gặp mọi người khi đi chợ hay ở siêu thị. Cuối năm, bà con tổ chức tết rất to, múa rồng nữa. Tôi cùng gia đình chồng và nhiều người bạn Pháp tham gia rất vui vẻ. Đó là khi tôi cảm thấy hạnh phúc như thể mình đang được ở quê nhà Hà Nội bởi chúng tôi được nói nhiều tiếng Việt và ăn món ăn Việt. Mơ ước của tôi là các con tôi nói được tiếng Việt lưu loát hơn để các cháu có thể tự mình về Việt Nam nhiều hơn.”

Nhớ lắm quê hương Việt Nam! - ảnh 5 

Thanh  Hương và con trai Adrien. Ảnh fb nv

Chị Thanh Hương cũng nuôi dưỡng tình yêu của con với quê hương Việt Nam nhờ những chuyến du lịch về thăm gia đình. Chị luôn háo hức với mỗi lần trở về cùng với chồng con đôi khi cùng cả những người họ hàng Pháp. Có lẽ, với chị Hương và những cô dâu Việt lấy chồng xa xứ thì không có niềm vui nào bằng khi thấy các con khôn lớn, trưởng thành và luôn biết nhớ về nguồn cội.

Và, thật là vui khi gia đình chị thỉnh thoảng được đón bố mẹ, anh chị em và bạn bè từ Việt Nam sang Pháp chơi. Khi đó, với họ quê hương Việt Nam mới thật gần gũi và yêu mến biết bao nhiêu. 

- Hà Linh -

 

Tâm Đoan - Một Lần Đi (Nguyệt Ánh)

Tâm  Đoan - Người Di Tản Buồn (Nam Lộc)

 

Quỳnh Nga & Bùi Khắc Thanh sưu tầm 
Ảnh minh họa

 

 

 

 

Xem thêm...

Chúa

GNST xin giới thiệu với Diễn Đàn bài mới của Thầy Chu Văn Hiền (Cựu Giáo sư Trung họcTrường Sao Mai Đà Nẵng) .
Xin chân thành cám ơn Thầy .
 
BCH-GNST
 

Chúa

▂ ▃ ▅ ▆ █ █ ▆ ▅ ▃ ▂

Related image

 

 Trong trí óc tưởng tượng của riêng mỗi người, trong trí khôn mình, thì hình ảnh một Thiên Chúa khác xa với người khác.

 

Tôi Tin

Mỗi người hình dung ra Chúa một cách khác nhau.

Mỗi người nghĩ đến hình ảnh Chúa không giống với người khác.

 

Nhưng tôi tin tưởng tuyệt đối rằng,

Chúa không như lòai người chúng tôi!

 

Tùy theo trình độ văn hóa, xã hội, tuổi tác, giáo dục, môi trường sống, được dậy dỗ, bị nhồi sọ, trình độ học vấn, sự hiểu biết, do đó hình ảnh về một Thiên Chúa nơi mỗi người, một Ông Trời rất khác nhau.

 

Image result for chúa jesus

 

Nhưng chắc chắn lắm rằng, đây là những điều tôi suy ghĩ và tôi tin tưởng tuyệt đối rằng:

 1.   Chúa không bé nhỏ như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 2.   Chúa không tầm thường như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 3.   Chúa không chấp nhất như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 4.   Chúa không cau có khó chịu như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 5.   Chúa không xét nét, dòm ngó kẻ khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 6.   Chúa không hay xét đoán người  khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 7.   Chúa không bủn xỉn, keo kiệt, riết róng như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 8.   Chúa không tính toán hơn thiệt như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 9.   Chúa không hà tiện , chắt bóp, góp nhặt như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 10.               Chúa không lẩn thẩn, lấn cấn, lẩm cẩm như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 11.               Chúa không hay nghĩ ngợi, ngại ngùng, ngập ngừng như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 12.               Chúa không nghi ngờ, nghi hoặc, hoặc đa nghi như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 13.               Chúa không nhắm phần lợi, phần hơn cho mình như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 14.               Chúa không hạn hẹp, hữu hạn như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 15.               Chúa không đê tiện, hèn hạ, thấp kém, hạ cấp như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 16.               Chúa không bê bối, bừa bãi như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 17.               Chúa không bất ổn, bấp bênh, bất định như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 18.               Chúa không bất chính, bất công, bất hòa với người khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 19.               Chúa không láo nháo, lộn xộn, bừa bãi, luộm thuộm như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 20.               Chúa không ngây ngô, ngố nghếch, ngờ nghệch, dốt nát như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 21.               Chúa không dễ nổi xùng, nổi khùng, nổi giận, nối cáu, cau có, khó chịu với người khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 22.               Chúa không thù vặt, thù dai, bực bội, khó nết với người khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 23.               Chúa không khôn lỏi, hoặc láu cá, khôn vặt như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 24.               Chúa không mắc cở, thẹn thùng như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 25.               Chúa không mù quáng, tối tăm, mê hoặc, sợ hãi, mê tín, và nhát gan như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 26.               Chúa không đa sầu, đa cảm,cảm tình, ủy mị, như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 27.               Chúa không tủi thân, tủi phận, về thân phận bọt bèo của mình như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 28.               Chúa không đa nghi, ngờ vực chuyện xấu cho kẻ khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 29.               Chúa không muốn hơn người, thắng nguời như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 30.               Chúa không nuốt lời hứa, hoặc hay hứa cuội như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 31.               Chúa không hôi hám, hôi thúi, dơ bẩn, tanh hôi như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 32.               Chúa không thất trung, thất tín, thất lộc như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 33.               Chúa không biếng nhác, biếng lười như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 34.               Chúa không vô trách nhiệm, vô tổ chức, vô ý thức như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 35.               Chúa không gian dối, gian manh, lưu manh, ba xạo như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 36.               Chúa không quỉ quyệt, dối trá, lường gạt,đểu cáng như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 37.               Chúa không nói hành, nói xấu, chê bai, chỉ trích, người khác như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 38.               Chúa không tàn ác, độc ác, độc tài, độc đóan, dã man, tàn bạo, kiêu ngạo, kiêu căng như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ

 39.               Chúa không lắm chuyện, rắc rối, phức tạp, phiền toái, lý sự vặt như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 40.               Chúa không kỳ thị nam nữ, giầu nghèo, gìa trẻ, sang hèn, tỉnh thành nhà quê, khôn ngoan hay dốt nát, thông minh hay đần độn, có học hay mù chữ, như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 41.               Chúa không phải ân hận, mắc cở, thẹn thùng với chính mình như tôi mỗi khi hồi tuởng lại những nhầm, lẫn những đen tối, tội lỗi của cả một đời người, tưởng đến già rồi thì hết, ai dè, vẫn còn thấy lộn xộn(!) như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 42.               Chúa không phải học hành vất vả như tôi khi mới qua Mỹ, không phải lặn lội kiếm sống như tôi, không bị thất nghiệp nhiều lần như tôi, không phải buồn nản, chán ngán, tủi nhục, không phải xuống tinh thần đến cùng cực trước những áp xuất, áp lực, những đè nén đến nổ tung lồng ngực trước những nhu cầu không thể thiếu cho gia đình, cho vợ cho con để sống còn, như tôi, hoặc như tôi suy nghĩ.

 

Thêm mấy điều nữa là, chắc chắn lắm rằng, vì là Một Thiên Chúa toàn năng, Một Thiên Chúa vô cùng thánh thiện, vô cùng yêu thương, tuyệt đối nhân ái, nhân lành, tuyệt đối dịu dàng và dễ thương, dễ mến, dễ yêu,

 

    43. Ngài không gay gắt, không nhỏ mọn, không cay cú, không khó tính, khó nết với người khác,  như tôi hoặc như tôi suy nghĩ

 

 

Nhìn Từ Một Góc Cạnh khác của kiếp người

 

Ở một số những Dòng Tu Nữ mà tôi đã tận mắt chứng kiến, tai nghe cả trăm lần những chị em cùng tu trong một Dòng tu, mà người ta thường xuyên có những “Bad Bahaviors” “attitudes”:

1.   làm khổ nhau

2.   gây khó cho nhau

3.   kèn cựa nhau,

4.   bầm dập nhau

5.   trói buộc nhau

6.   lườm nguýt nhau

7.   bắt bẻ nhau

8.   nhòm ngó nhau

9.   hành hạ nhau

10.               cắn xé nhau

11.                đay nghiến nhau

12.                dằn vặt nhau

13.                vặn vẹo nhau

14.                bóp chẹt nhau

15.                trù dập nhau

16.                xiết cổ nhau

17.                chỉ muốn dìm người ta xuống tận đất đen, bùn đen

18.                bịt miệng nhau không cho nhau nói

19.                xúc xỉa nhau y hệt cảnh mẹ chồng nàng dâu, hoặc bà cô bên chồng

20.                Tìm mọi cách để gây phiền phức, phiền toái, phiền não, phiền hà, phiền lụy cho nhau, không cho nhau cái quyền làm người nữa, chứ đừng nói chi cái quyền làm người nữ tu nữa!  Nếu họ không làm khổ người khác được, thì họ cảm thấy không yên!

Than ôi! Còn nhiều cay đắng như thế lắm, mà bề ngoài, bên ngòai, duới mắt mọi người thì họ .. …

-        là nhà tu

-        là chị Dòng

-        là người đạo đức

-        là người thánh thiện

-        là người có lòng bác ái

-        đã từng làm bề trên

-        đã từng dậy bảo nhiều người

-        là gương mẫu của sự trọn lành!

-        là mẫu người, mà cứ mở miệng ra thì Chúa, Chúa, Mẹ, Mẹ, ngọt sớt, ngọt như mía lùi!

Họ “nên thánh” thế đấy!

Image result for chúa jesus

 Tôi Tin

Mỗi người hình dung ra Chúa một cách khác nhau.

Mỗi người nghĩ đến hình ảnh Chúa không giống với người khác.

 

 

Nhưng tôi tin tưởng tuyệt đối rằng,

Chúa không như lòai người chúng tôi!

 

 

Chu Văn Hiền

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này