Kim Quy

Kim Quy

Happy Father’s Day, Daddy!

  • Đăng tại Truyện

Happy Father’s Day, Daddy!


 Tác giả : CAM LI NGUYỄN THỊ MỸ THANH

Hình minh họa

1

Mẹ tôi kết thúc nét chữ cuối cùng trên mặt chiếc bánh kem, rồi nghiêng đầu ngắm nghía. Mẹ lẩm bẩm:
– Happy Father’s Day! Được rồi há Bình! Tất cả mọi người đều được chúc mừng.
Tôi cười nhẹ:
– Phải đó mẹ, mọi người đều được chúc mừng.
– Này nhé, con thử nghĩ mà xem. Lễ Mẹ là để mọi người vui sướng vì mình sinh ra là đã có mẹ. Lễ Cha cũng vậy, là để chúng ta tôn vinh cha của mình. Chứ nếu quan niệm rằng Lễ Mẹ là để chúc mừng những người được làm mẹ, Lễ Cha là để chúc mừng những người được làm cha, thì sẽ có rất nhiều người bị bỏ sót, và bị buồn, vì đâu phải ai cũng được làm cha hay làm mẹ.
– Dạ.
– Vậy thì mọi người đều được ăn mừng. Năm nay vợ chồng An mới sinh con, cũng được chúc mừng, Bình và Chu còn độc thân vẫn được chúc mừng, vì các con đã có ba. Lễ này, … là để các con nhớ về ba của các con.
– Mẹ hay lắm! Ai cũng được như mẹ thì thế giới này sẽ không có ai bị buồn.
– Ừ! Thế giới này tràn ngập những điều mâu thuẫn và rắc rối. Mẹ mong cuộc đời của các con sẽ không nhiều rắc rối…
Mẹ im bặt. Tôi không muốn nói thêm một điều gì… Vì tôi biết một câu nói nào trong lúc này cũng sẽ rất dở. Tôi làm bộ huýt sáo một khúc nhạc, rồi đi lau chùi và kê lại bàn ghế. Trong khi làm, tôi len lén đưa mắt nhìn mẹ. Mẹ đang đứng ngắm chiếc bình toàn hoa tím mà mẹ đã cắm rất sớm sáng nay. Vâng, mẹ tôi yêu hoa màu tím.

Tôi đi ra vườn. Khu vườn nhỏ cũng toàn màu tím. Màu tím không buồn như người ta thường nói, mà là một màu rất “hay”, theo tôi là như vậy. Tôi cũng không biết phải diễn tả thế nào, chỉ biết dùng chữ “hay”, thế thôi. Tôi vốn đã là một người không yêu văn chương từ khi còn bé, bây giờ lại say mê khoa học nên tất cả những gì gọi là chữ nghĩa bay bướm thì tôi chịu thua. Chỉ có một điều mà tôi biết rất rõ: đó là mỗi khi nhìn màu tím thì tôi không bị nhức đầu như khi nhìn những màu sắc khác. Lạ là như vậy! Và, có lẽ với tôi, màu đỏ là màu tôi rất sợ. Nó thường nhắc tôi nhớ đến thời gian tôi hầu như chết đi và được sống lại sau một tai nạn xe hơi. Tôi bị chấn thương ở não, và tôi đã nằm liệt nửa năm trời. Tôi rùng mình, nghe lành lạnh suốt sống lưng. Ôi! Tôi muốn quên khoảng đời này lắm!

Có một tiếng động nhẹ nơi góc vườn bên kia. Tôi đi đến, nhìn thấy ông David đang ngồi ở bộ bàn cao. Ông đang dùng sơn màu tím với những độ đậm nhạt khác nhau để sơn lên những viên đá cuội. Ông thường trang trí cho những vật dụng trong khu vườn này như vậy. Thấy tôi, ông giơ tay chào và hỏi:
– Hôm nay không đi làm thêm giờ hả Bình?
– Không ạ. Chủ nhật, lại là Father’s Day.
Ông David gật gù:
– Tốt lắm!.. À, chỗ ở mới của Bình và Chu thế nào?
– Dạ… cũng được lắm. Không rộng bằng nhà của anh An nhưng tiện lợi vì gần sở. Mai mốt mời ông đến chơi.
– Dĩ nhiên rồi! Này Bình, giúp tôi đem những chiếc bình hoa đến đây. Tôi phải trang trí thêm một chút.
Nhìn ông cúi đầu chăm chú với những chiếc bình và sơn, cọ, tôi cảm thấy rất vui. Tất cả những việc làm có vẻ “hobby” như thế, ông không làm cho riêng ông, mà là cho mẹ tôi. Bằng mọi vẻ nâng niu, ông đã làm cho khu vườn nhỏ và cả căn nhà trở thành một nơi chốn đầm ấm. Chúng tôi, ba anh em An, Bình, Chu, không còn ở trong căn nhà này nữa. Anh An có gia đình, ra ở riêng. Tôi và Chu cũng thuê nhà ở riêng. Chúng tôi có cách sống như những gia đình người Mỹ điển hình. Nhưng thỉnh thoảng, thường là cuối tuần, chúng tôi vẫn về thăm mẹ và ông David. Chúng tôi vẫn có chung một mái nhà hòa thuận.

2

Trước bữa ăn, cả nhà cùng nói “Happy Father’s Day!”. Vậy thôi, thật đơn giản. Mẹ tôi nói nhỏ với tôi câu mà mẹ vẫn thường nói:
– Người Mỹ đơn giản lắm! Họ nói những câu nói ngắn và như đã có sẵn lâu đời chứ không chúc tụng dài dòng như người mình. Như vậy những người vốn tính ít nói đỡ phải bối rối.
Trong ba anh em, tôi là đứa hay trêu mẹ tôi nhất. Tôi nói:
– Thì vậy. Không phải ai cũng văn chương như mẹ.
Mẹ đưa tay giả vờ ký đầu tôi, cười:
– Cái thằng này! Mẹ không văn chương thì mẹ buồn chết. David thì cũng nói năng ngắn gọn. Khi nào ông thấy mẹ lầu bầu mà không giải thích cho ông hiểu thì ông nói là mẹ đang tụng kinh.
Hai mẹ con cười với nhau. An tinh ý, liếc nhìn ông David rồi nhìn tôi, nói lớn:
– Bình! English, please!
Ông David cười tủm tỉm trong khi Chu thì lắc đầu, cúi xuống tìm món ăn khoái khẩu của cậu ta. Mẹ vừa cười vừa nói lại bằng tiếng Anh:
– Chuyện riêng của tôi, của mẹ con tôi…
Ông David kêu lên:
– Chuyện riêng? Còn có chuyện riêng sao?
– Phải, rất riêng!
– Được! Vậy tôi không dám nghe đâu!
Cả nhà cùng cười vui vẻ.

Bỗng trong lúc đó tôi lên cơn đau đầu dữ dội. Tôi đứng dậy ôm đầu, chạy đến chiếc ghế sofa vật mình xuống. Cả nhà kinh hoảng. Ông David và mẹ định gọi xe cấp cứu, nhưng tôi đã dịu lại. Ông David gọi điện thoại ngay cho bác sĩ của tôi. Theo lời khuyên của bác sĩ, mọi người sẽ theo dõi tình trạng của tôi và giữ liên lạc với ông.

Tôi đã qua cơn đau. Tôi không muốn phải vào bệnh viện nằm trong khi đang có cuộc họp mặt gia đình. Ông David và An đưa tôi vào phòng cho tôi nghỉ. Tôi bỗng như mơ màng thấy lại màu đỏ quen thuộc. Tôi nhắm mắt lại, rùng mình. Ông David lo lắng:
– Sao thế? Lại thấy chuyện cũ?
Tôi hỏi lại:
– Sao ông biết?
– Triệu chứng này, tôi đã quen mà. Cậu không nhớ là mấy lần cậu lên cơn như vậy là đều có tôi chứng kiến hay sao?
Tôi bỗng nắm chặt lấy bàn tay của ông, giống như đứa bé sợ lạc mẹ. Nắm như thế, tôi chợt nghe như mọi nỗi căng thẳng và sợ hãi đã tan biến. Ôi thật lạ kỳ! Tôi cảm nhận một cảm giác an toàn…

Không biết mọi người đã làm gì, nhưng tôi thì đã thiếp ngủ được một giấc. Khi tôi thức dậy, gương mặt của mẹ tôi hiện ra. Bên cạnh mẹ là ông David. Tôi mỉm cười. Thấy tôi không sao, ông David đi ra nhà ngoài với mọi người.

Tôi muốn diễn tả với mẹ một điều gì nằm sâu trong lòng. Nhưng thật khó khăn. Tôi đã là một kẻ không biết văn chương mà! Nhưng mẹ đã lên tiếng trước:
– Mẹ nghĩ mẹ đang có cùng cảm giác với con đây, Bình ạ.
– Dạ…
– David… như là một người mang đến cho mẹ con mình sự bình yên.
– Phải…
– Con cũng nghĩ như vậy?
– Dạ. Nhưng mình nói điều này cũng thừa mẹ ạ! Cả nhà mình đều đã biết.
– Cả nhà mình đều biết. Nhưng mẹ không thấy thừa khi nói đến. Mẹ luôn luôn cảm kích David. Bao nhiêu năm nay, mẹ luôn nói lời cám ơn David.
Mẹ tôi xoa trán tôi như lúc tôi còn nhỏ, và cũng giống như lúc tôi bị tai nạn. Trên đường đi học về, tôi bị lạc tay lái và… chiếc xe của tôi tông mạnh vào một cái cây lớn bên lề đường. Lúc đó tôi không còn biết mình là ai, và ở đâu nữa. Một màu đỏ khủng khiếp bao lấy tôi. Rồi hết… Tôi thức dậy trong bệnh viện, thấy mẹ ngồi trước mặt, đang xoa trán tôi, nhưng tôi không cựa quậy nổi. Tôi cũng không nói được. Cả người tôi cứng như một khối đá. Tôi thấy rõ sự tuyệt vọng trong đôi mắt của mẹ. Nhưng mẹ không để cho sự tuyệt vọng đó bật ra khỏi mi mắt. Mà tôi, ôi!, tôi ở trong trạng thái hầu như tê liệt đó, làm sao biết được hai giọt nước mắt tuyệt vọng ấy mẹ đã để rơi ở đâu…

Nhưng An thì rất rõ. Chính An tìm ông David để ông cùng đến cứu mẹ. Phải, mẹ đã không kềm được nỗi tuyệt vọng và mẹ đã tấp xe vào sát lề đường để gào khóc một mình. Mẹ như kiệt sức sau những ngày chống chọi trong bệnh viện mà không thấy một tiến triển tốt nào cho tôi. Ông David đã nâng mẹ đứng dậy và giúp mẹ tiếp tục chiến đấu.

3

– Con có muốn ăn một chút nước súp không? Con hầu như chưa ăn gì cả.
– Vâng, mẹ! Con muốn ăn.
Mẹ đứng lên để ra ngoài lấy súp cho tôi. Tôi hơi nhỏm lên để nhìn cho rõ dáng người của mẹ. Qua bờ vai mẹ, tôi như thấy lại hình ảnh một người đàn bà còn quá trẻ dắt díu ba đứa con thơ chạy trong dòng người chập chùng ngày di tản. Ba đã mất trong những ngày cuối cùng của chiến cuộc. Ký ức của chúng tôi chỉ còn lưu lại hình ảnh của ba qua một vài tấm ảnh gia đình mà mẹ mang theo được. Tôi lúc đó mới có ba tuổi, anh An năm tuổi, còn em Chu mới thôi nôi. Hai thằng nhóc tôi chỉ biết ăn và khóc nhè. Anh An có vẻ chửng chạc hơn, dù cũng chỉ là một thằng bé. An biết giữ em cho mẹ đi sắp hàng nhận thức ăn và các hàng cứu trợ. Ông David đã đến với mẹ con chúng tôi từ những ngày đó.

Phải! Mẹ vẫn kể cho chúng tôi nghe chuyện về một ông bụt hiền từ luôn an ủi những người bất hạnh. Khi quen với ông David, anh em chúng tôi cứ ví ông như một ông bụt. Nhưng cuộc đời của ông bụt này cũng không hoàn toàn may mắn. Người vợ yêu quý của ông mất đi sau một cơn bạo bệnh. Hai đứa con sinh đôi của ông, một trai và một gái, được mười tuổi, được gửi bà nội trông nom phụ vì ông phải đi công tác triền miên. Ở trại tạm cư này, ông đã làm bạn với chúng tôi. Ông giúp đỡ từng ly từng tí để mẹ con chúng tôi có nơi ở yên ổn, mẹ có việc làm để nuôi lớn chúng tôi. Mười lăm năm sau, lúc tôi bị tai nạn xe hơi, ông vẫn là người bạn của gia đình chúng tôi. Tôi dần hồi phục, cũng như có một phép lạ! Những cơn đau tái phát thưa thớt dần. Bác sĩ bệnh viện nói tôi có thể hy vọng trở lại bình thường.

Mẹ tôi đứng vững, vượt qua mọi khó khăn nghiệt ngã. Ông David vẫn là người bạn của chúng tôi. Hai người con của ông đã trưởng thành và có cuộc sống riêng. Và… có một hôm, mẹ nói cho chúng tôi nghe về tình cảm giữa mẹ và ông David, hỏi chúng tôi nghĩ sao nếu mẹ cùng ông chung sống. Ba anh em chúng tôi nhìn nhau cười, và cũng thật đơn giản và tự nhiên, chúng tôi cùng nói:
– OK, mẹ!
Thật đơn giản. Thật rất con người! Chúng tôi đã có với nhau một mái nhà đầm ấm.

Người mang chén súp vào cho tôi là ông David. Ông cười nhẹ nói với tôi:
– Ăn cho khỏe đi, rồi nằm nghỉ. Đêm nay chắc là Bình phải ở lại đây rồi! Đang mệt, đừng nên về nhà, không có ai coi chừng.
– Tôi khỏe rồi, David!
– Nhưng Bình ở lại đây, mẹ sẽ rất vui. Tôi cũng vui. Trước đây chúng ta đã từng ở một nhà.
Ông đi ra. Ông vẫn thế đó, không nói nhiều.

Tôi bước xuống giường, đến bên chiếc bàn ở góc phòng, nhìn vào tấm ảnh của ba tôi, tấm ảnh mà mẹ và anh em tôi rất yêu mến. Tôi thốt lên nho nhỏ “Ba ơi!”. Người trong ảnh nhìn tôi. Người cha chiến sĩ của con! Con không được nhìn thấy ba từ lâu lắm, cũng không nhớ nhiều về ba vì khi ấy con còn quá nhỏ. Chỉ biết rằng mỗi năm, đến lễ Father’s Day, chúng con có cùng một ý nghĩ là hãnh diện về một người cha, thế thôi! Ba vẫn ở bên chúng con mãi mãi!

Tôi bỗng giật mình. Ô! Còn một điều nữa, bây giờ tôi mới thấy lạ. Bao năm ông David sống bên chúng tôi, như một món quà mà định mệnh mang đến, chúng tôi vẫn quen gọi ông là “David”. Rất thân thuộc, rất tự nhiên. Tự nhiên như mẹ gọi tên chúng tôi. Tự nhiên như chúng tôi gọi nhau bằng tên “An, Bình, Chu” vậy. Không gò ép, không yêu cầu. Mà ai cũng quý mến cái tên gọi “David”, phải chăng vì cái tên tự nó đã nói lên con người của ông, vốn đã là “thân yêu”, là “chăn dắt”, là “bụt” rồi! Nhưng tại sao yêu quý ông như vậy mà chúng tôi chưa bao giờ gọi ông bằng một tiếng đặc biệt hơn, thân yêu hơn? Phải, chúng tôi chưa hề gọi ông là “cha”.

Tôi sung sướng trong một cảm giác chưa từng có: tôi thấy mình như có một chút gì gọi là “văn chương”. Vậy thì tôi phải thể hiện cái “văn chương” ấy mới được. Tôi bước ra. Mọi người còn đang chuyện trò. Tôi vẫy tay ra hiệu cho An và Chu đến gần tôi. Ba anh em tôi thì thầm với nhau. Chu mở tủ lạnh lấy ống nặn kem mẹ còn giữ lại, đưa cho tôi. An bưng ổ bánh ra. Tôi nắn nót như đứa học sinh lớp mẫu giáo vẽ nét chữ đầu tiên trong đời. Bên cạnh dòng chữ mẹ đã nặn “Happy Father’s Day”, tôi nặn thêm chữ “Daddy”.

Ba anh em chúng tôi bưng ổ bánh đến trước mặt mẹ và ông David. Một việc thật tự nhiên và đơn giản như vậy, nhưng đã làm tất cả chúng tôi rưng rưng cảm động. Ba anh em tôi đồng thanh nói:
– Happy Father’s Day, Daddy!

 

Kim Kỳ st

 

 

Lá thư cha già gửi con gái nhân ngày Father's Day

Lá thư cha già gửi con gái nhân ngày

Father's Day - June 17  2018

Con gái của Ba,

Còn bốn tháng nữa con tròn 56 tuổi. Nhưng trong lòng Ba con vẫn còn trẻ như tuổi 15. Ba nhớ lại cũng ngày này 18 năm về trước, cha con mình đùm túm dắt nhau đi vượt biên rồi sang Mỹ.

Ba nói là "đùm túm" vì hồi đó Ba từ trại tù cải tạo về thì con đã gần 40 tuổi. Khổ. Nghèo. Nhìn con gái Ba héo úa dung nhan mà Ba khóc ròng. Tại ba! Tại Ba hết thảy! Làm con gái của một "sĩ quan nguỵ" nên từ trường Đại Học ra con không có việc làm. Hàng ngày, ngồi ở góc chợ Bàu Hoa vùng Ngã Tư Bảy Hiền-Sài Gòn để bán từng tô bún mắm. Cứ ba tháng một lần lặn lội ra Bắc thăm Ba.

Năm 1975 Mẹ con mới 50 tuổi. Người vẫn nghĩ rằng Ba chỉ đi "học tập ít ngày". Thành ra, nghe Ba đi Bắc, Mẹ con bị shock. Cộng thêm bệnh cao huyết áp sẵn có Mẹ còn "nhất định nằm một chỗ!".Thế là con gái của Ba vừa lo cho Mẹ, vừa lo cho Ba. Ba ở tù 8 năm thì Mẹ con mất. Phải đến 4 năm gian khổ đời con nữa Ba mới được trở về.


Buổi tối đoàn viên ấy, cha con mừng mừng tủi tủi. Nhìn ảnh Mẹ con vẫn như tươi cười Ba tan nát cả lòng. Nhưng biết nói làm sao" Vận mệnh cá nhân mình gắn liền với vận mệnh quốc gia dân tộc. Cả thời tuổi trẻ của Ba hầu như đi khắp 4 vùng chiến thuật. Mẹ con cứ bồi hồi theo dõi đường Ba đi. Không biết mình sẽ thành goá phụ lúc nào. Thời gian ở nhà của Ba rất ít. Con là con đầu lòng. Lại là con gái. Cảm ơn con gái của Ba. Một đứa con gái có lòng hiếu thảo.

Trong một lần thăm nuôi tại trại tù, con kể Ba nghe: Từ nhà mình tới chợ Bàu Hoa chừng non 1 cây số. Sáng nào con cũng bày hàng bún mắm ra. Mùi mắm kho thơm lừng. Có cả tôm thẻ lột, thịt quay, cà tím. Có cả những rau nhúc, cây bông súng, rau đắng, húng cây, giá sống và bắp cải bào. Khách hàng đông lắm! Con còn cười vui nói với Ba:

Khi nào Ba về con sẽ mở một tiệm bún mắm và rau VÂN KHANH cho Ba ngồi thu tiền. Ba nghe với lòng se sắt.

Con gái của Ba,


Trớ trêu thay, lúc Ba về con đã là con gái lỡ thì. Ba buồn lắm. Nhờ ơn Thượng Đế mình vượt biên một lần trót lọt. Ba đặt chân đến đất Mỹ vào cái tuổi người ta sắp nghỉ ngơi. Chính vì vậy mà con lại khổ vì Ba. Con không muốn Ba đi làm ca đêm giữa trời rét buốt. Con nói cái lạnh miền Bắc Việt Nam đã cứa nát thịt da Ba cả chục năm trời cũng đủ lắm rồi. Ba hãy để con lo. Nhưng Ba đâu đành lòng như thế.


Buổi sáng con ra khỏi nhà là Ba cũng đi. Tiệm giặt ủi gần nhà mình quá mà. Ba nhận phần việc ủi và xếp quần áo. Đi tới đi lui xem máy giặt nào ngưng. Máy sấy nào đồ đã khô. Chỉ vậy thôi. Một ngày, tính ra Ba đi cũng gần 5 cây số. Tội nghiệp con gái của Ba. Lúc người ta báo tin Ba bị xỉu thì con khóc ròng. Ba về nhà ở không và cho con nuôi tiếp. Thật người xưa nói đúng! "Trẻ cậy cha, già cậy con" mà.

Vân Khanh con,

Cho đến một buổi chiều, con đưa về nhà một trung niên trẻ. Trung niên mà Ba cho là "trẻ". Vì Ba thấy diện mạo anh ta cũng dễ nhìn. Ba mừng vì con của Ba rồi cũng có một bến đợi để neo thuyền. Ba cầu mong cho con hạnh phúc. Chồng của con cũng là chiến hữu của Ba. Gia cảnh cũng không may mắn giống như Ba. Vợ anh đã chết trong lần đi thăm chồng. Cả chiếc xe lăn xuống vực. Từ đó anh dở dở ương ương. Qua Mỹ rồi anh vẫn sống như người mộng du. Cho tới ngày gặp con. Tình yêu thật là kỳ diệu! Chẳng những khiến cho con gái của Ba trẻ lại mà anh chàng "dở hơi" kia cũng chừng như mới cải lão hoàn đồng. Cứ 4 giờ khuya , anh thức dậy đi bỏ báo. Tới 9 giờ sáng về. Nghỉ ngơi rồi 5 giờ chiều đi vào hãng. 1 giờ đêm mới trở về nhà. Ba cảm ơn Thượng Đế lần nữa vì con có người chồng hiền lành và độ lượng. Chứ vào tuổi của Ba không bị đưa vào nhà dưỡng lão là hiếm lắm. Con nhớ gia đình Bác Th. không" Hai bác cưới vợ cho anh Cảnh từ lúc còn ở Việt Nam . Vậy mà qua Mỹ rồi Bác Thanh bị cô dâu xem như gánh nặng. Nhất định đòi anh Cảnh phải đưa Mẹ vào Nursing home cho đến chết.

Vân Khanh con,

Cả một thời trẻ tuổi của con đã dành để sống cho cha mẹ. Bây giờ con hãy sống cho con đi. Ba rất cảm động mỗi lần khách đến thăm nhà con hay nói: vợ chồng con có phước lắm nên suýt soát tuổi 60 mà vẫn còn có cha để phụng dưỡng. Phải ! Hồi đó ba khó nghĩ mỗi lần nghe người ta cho rằng sự sống con người tính theo công thức: 5 năm, 6 tháng, 7 ngày. Nghĩa là ở tuổi đời 5 bó, tuổi thọ tính theo năm. Đến 6 bó thì tính theo tháng , mà 7 bó thì tính theo ngày. Ba đã 80, chắc phải tính theo giờ quá!

Cảm ơn vợ chồng con đã chăm sóc Ba mỗi ngày. Con nói: Ba ơi ! Với chúng con ngày nào cũng là Father's Day cả. Ba thật có lỗi với con. Hồi đó Ba vẫn buồn thầm trong lòng khi mẹ con sinh con là con gái. Ông Nội con sợ Ba chết trận thì không có con trai nối dõi tông đường. Còn nếu Ba già mà yếu đau thì con là gái không thể chăm cho Ba được. Ca dao có câu:

"Trai mà chi Gái mà chi

Con nào có nghĩa có nghì thì hơn".

Nói đến đây Ba chợt nhớ loáng thoáng câu chuyện "Tấm đắp mông ngựa" mà Ba đã đọc từ rất lâu:


Chuyện kể :


Một người cha đã đem cả gia tài còn lại của mình cưới cho con cô vợ giàu, trẻ đẹp. Một thời gian đầu sống vui. Rồi những đứa cháu nội lần lượt ra đời. Người cha mỗi ngày một già yếu. Người con trai rất yêu và nể vợ. Dần dần quên đi trong nhà còn có người cha. Mùa Đông lạnh lẽo mà sức già chịu không thấu những ngày giá tuyết phũ phàng. Trong khi những con ngựa nuôi trong chuồng thì được giữ ấm bằng những tấm đắp mông. Đến chừng không thể chịu đựng được nữa người cha bèn gọi con trai để nói rằng:

- Con ơi , hãy cho cha một tấm đắp mông ngựa đễ cha dễ ngủ vì mùa Đông này lạnh quá!Con dâu nghe được bèn nói với chồng:
- Anh hãy lấy tấm đắp cũ ngoài sân kia mà cắt cho cha một nửa.Người con trai làm theo lời vợ. Trong lúc cố dùng sức cắt đôi tấm đắp ra thì đứa con nhỏ đến gần, hỏi:

-Cha ơi, sao không cho ông Nội cả tấm đi" Cha cắt ra làm chi "

Người cha trả lời:
- Để dành con à.

Hôm sau, người con trai thấy đứa con mình cũng đem tấm đắp mông ngựa khác cắt ra làm đôi. Người con trai giận dữ hỏi:
- Con làm cái gì vậy" Tại sao con cắt nó ra"

Đứa con nhỏ đáp:
- Nửa tấm này con cho ông Nội. Còn nửa này để dành khi nào cha già con sẽ cho cha. Người cha giật mình hối hận. Từ đó, hết lòng chăm sóc cha mình cho đến cuối cuộc đời. 

Vân Khanh,


Ba ước ao những người cha khác cũng có con hiếu thảo như con gái của Ba. Ba rất tự hào về con. Trong lúc có biết bao gia đình, cha mẹ ngậm đắng nuốt cay vì những đứa con Việt Nam sống theo kiểu Mỹ. Rất tự do! Thậm chí đã khước từ hai chữ HIẾU KÍNH cha mẹ, làm cho các bậc sinh thành hàng ngày sống "nước mắt chan cơm" thì Ba đã được vợ chồng con hết lòng chăm chút từng miếng ăn, giấc ngủ.

Người xưa nói: "Hiếu thuận huờn sinh hiếu thuận tử. Ngỗ nghịch hườn sinh ngỗ nghịch nhi".

Ba ước nề nếp gia đình mình là như vậy.


Ba của con,

 

HOÀNG YẾN

 

Ngọc Lan st

Vì con, cha sẽ làm tất cả”

Vì con, cha sẽ làm tất cả”

 

Bằng những nét vẽ mộc mạc và chân thực, nữ họa sĩ người Ukraine – Snezhana Soosh đã khiến hàng triệu trái tim rung động với bộ ảnh “Vì con, cha sẽ làm tất cả”.

Những bức ảnh thể hiện một cách rất giản dị mà sâu sắc tình cảm của cha đối với cô con gái bé bỏng. Cha luôn quan tâm chăm sóc, yêu thương và che chở con gái theo cách riêng của cha.

Sau khi xem xong bộ ảnh dưới đây, bạn có muốn chạy về và ôm người cha yêu dấu của mình không?

Tết tóc cho con gái không phải việc dễ dàng, nhưng cha luôn sẵn sàng làm điều đó dù cho bàn tay có thô ráp

Cha dùng bờ vai vững chãi để nâng đỡ con vào đời

Cha ấm áp hơn bất kỳ chiếc chăn nào

Tựa lưng vào cha ngủ, con không còn lo lắng hay sợ hãi điều gì nữa

Cô con gái bé nhỏ bưng nước mời cha

Điều cha thích nhất là làm cho con gái bé bỏng vui

“Cho con theo với…”

Xem ai thông minh hơn?

Cùng làm bóng tay

Trò chơi lạ

Niềm vui của cha là được chơi cùng con gái

Niềm vui của cha là được chơi cùng con gái

Cùng lắc vòng…

Ngủ đi con nhé…

Cha luôn là “người anh hùng” của đời con

Lưng cha là chiếc nệm bình yên nhất đời con

Nếu cha bị thương, đã có con gái băng bó

Đi đâu cha cũng muốn mang con theo

Tóc cha rối, đã có con chải

“Cha ơi bóng cả cây cao
Che chở con những lao đao cuộc đời”

 

Hồng Anh st

 

Theo dõi RSS này