Âm nhạc

Âm nhạc (38)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

CHO EM QUÊN TUỔI NGỌC - ca khúc duy nhất nhạc sĩ Lam Phương viết bằng tiếng Pháp

Image result for Cho Em Quên Tuổi Ngọc Nguyên Nhung  photos

CHO EM QUÊN TUỔI NGỌC !

Ca khúc duy nhất nhạc sĩ Lam Phương viết bằng tiếng Pháp

C’est toi qui emportes mon coeur au firmament

Et qui me fais envie à chaque instant

À chaque moment…

Il n’y a que la mort qui change mon sort.

Related image

Ðây, có lẽ, là ca khúc duy nhất nhạc sĩ Lam Phương viết bằng tiếng Pháp. Chính xác hơn, ông đã viết lời bằng hai thứ tiếng Pháp và Việt. Năm 1984, xa quê hương ngộ cố tri là danh ca Bạch Yến tại Pháp, ông đã viết tặng bà bản nhạc này. Lúc ấy, ông quen biết Bạch Yến đã hơn 30 năm nên từng lời ca nốt nhạc đều được soạn riêng cho tiếng hát của bà. Kể từ ấy, bài hát đã trở nên nổi tiếng qua giọng ca Bạch Yến và… nhiều nữ ca sĩ khác.

Hình như, chưa có nam ca sĩ nào chọn bài này để trình diễn trước công chúng. Còn hát riêng ở nhà hoặc với bạn bè chắc là có. Lý do có thể vì người ta cho rằng nội dung ca khúc này dành cho con gái. Ngay như… đàn bà hát còn thấy khó, huống chi đàn ông !

NS Lam Phuong 1

Cho em quên cơn mộng ảo xa xôi thơ ngây ngày nào 

Em quên được phút trong tay mưa bay dạt dào 

Ðến muôn đời sau…

Em không còn nhớ yêu thương bên nhau lần đầu.

Thực ra, tùy cách biểu cảm, đàn bà hoặc đàn ông (gì) hát cũng được, không cứ phải là con gái. Khi Bạch Yến trình diễn bài này lần đầu, bà (đã) ngoại tứ tuần. Giọng của bà có lẽ lúc ấy cũng chả còn “xoan” nữa. Sau này có nhiều giọng ca trẻ hơn như Thanh Lan, Ngọc Lan, Ý Lan… diễn tả mỗi người mỗi vẻ, nhưng không vượt qua Bạch Yến. Gần đây có một giọng ca nữ trẻ hơn… nữa, ca sĩ Ngọc Hạ, hát rất hay nhưng cũng… vậy. Thực sự, những ca sĩ ấy, kể cả Bạch Yến, giọng hát và cách diễn tả đều thật là hay, nhưng “nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào” ! Tất cả giọng ca ấy đều như toát lên một sự tiếc nuối, ngậm ngùi. Tuy mỗi người một phong cách, khi hát lên vẫn cho người nghe một cảm nhận gì đấy giống giống nhau. Mãi cho đến lúc nghe được tiếng hát của một cô gái vừa tròn 19 tuổi, khi trình diễn lần đầu trong buổi thu hình ca nhạc cho cuốn video Asia số 77.

4 ns-lam-phuong-6

Cho em trao một lời cuối ăn năn quê hương tội tình 

Em xin được khóc cô đơn ôi thân phận mình 

Thế gian còn ai?

Em xin từ giã thơ ngây xuôi theo dòng đời…

Cô tên là Kimberly Trương, tên Việt là Trương Hoàng Thiên Kim, sinh trưởng tại Mỹ. Có lẽ vì thế nên nếu để ý… kỹ, nghe giọng của cô hơi lơ lớ… chút xíu ! Cái chút xíu ấy, vô hình trung, đã giúp tăng thêm nét ngây thơ trong trắng còn đọng lại ở tuổi mười chín. Mười chín là năm cuối cùng của tuổi ngọc dù người con gái đã trưởng thành (về tâm sinh lý) hay chưa.

Cô hát mà không diễn, như những ca sĩ đã từng trình bày nhạc phẩm này. Mọi thứ đều toát lên vẻ tự nhiên của một người con gái đang toan bước vào tuổi hai mươi. Mai sau, dẫu giọng ca có điêu luyện thêm, chắc cô vẫn không thể hát bài này hay hơn.

Lam Phuong 2

Ngoài lợi thế về tuổi tác, cô còn hơn nhiều ca sĩ khác ở giọng nữ rất cao của mình.

Danh ca Bạch Yến vốn có thể ca các nốt nhạc rất thấp hoặc cao đều được. Cho nên nhạc sĩ Lam Phương viết giai điệu cho ca khúc này với âm vực rất rộng, đến gần 2 quãng tám. Quãng là khoảng cách giữa 2 nốt nhạc mà quãng tám là lớn nhất.

Ðại khái, trong âm nhạc Tây phương, cao độ được chia thành 7 nốt căn bản. Hễ lên cao hoặc xuống thấp nữa thì vẫn dùng tên của 7 nốt ấy. Khoảng cách giữa 2 nốt cùng tên là một quãng tám. Nói khác đi, mỗi quãng tám gồm 7 nốt; nhìn trên đàn piano là 7 phím màu trắng nằm kế nhau. Âm vực của người bình thường có chừng khoảng 10 nốt. Ca sĩ chuyên nghiệp có thể hát nhiều nốt hơn mà giọng ca vẫn không bị “rè”.

Thành ra, người có giọng bình thường hát không nổi bài này. Nhiều ca sĩ hát đến đoạn “có nhớ phút (giây lầm lỡ)” thì giọng yếu đi vì đụng phải (những) nốt cao nhất trong bài. Nếu hạ tông thấp xuống một chút cũng không được. Lý do vì nếu vậy, khi hát đến “hơi men… nồng” là nốt thấp nhất thì nghe như thì… thào ! Vậy mà trong Asia cuốn này, nhạc sĩ Trúc Hồ còn mở rộng âm vực khi soạn hòa âm; thiếu một nốt là đầy 3 quãng tám. Ðây chỉ là một “mẹo” thông dụng trong hòa âm.

NS Lam Phuong 5

Bài hát được bắt đầu ở tông Mi thứ. Ðến gần cuối, tăng lên tông La thứ. Nếu tăng bình thường chỉ hơn nhau có 3 nốt. Ðằng này, nhạc sĩ Trúc Hồ tăng 3 nốt cộng thêm một… quãng tám; tức là tổng cộng 10 nốt. Soạn hòa âm kiểu đó chỉ có danh ca Thái Thanh may ra mới hát nổi! Tuy nhiên, giọng Thái Thanh dù hát được tông cao nhưng nghe không êm dịu. Nói hơi thậm xưng là nghe như xoáy vào lỗ tai. Còn Kimberly, dù ở nốt rất cao như vậy, giọng của cô vẫn êm ái, tròn đầy rất… tự nhiên. Chừng đấy thôi, đủ chứng tỏ cô xứng đáng vào hàng ca sĩ chuyên nghiệp.

Cô đang là sinh viên đại học có chí hướng theo ngành y khoa, với mơ ước trở thành bác sĩ. Tuy chưa biết chắc về nghiệp cầm ca, cô lấy nghệ danh là Hoàng Kim. Bước ra sân khấu Asia, trong tà áo dài tím thướt tha, cô trông như một nữ sinh trung học, chưa biết yêu… là đau khổ.

Bach Yen 2

Mai đây khi hoa tàn úa xanh xao phong ba dập vùi 

Em xin nằm xuống mang theo con tim ngậm ngùi 

Giấc mơ nhỏ nhoi…

Ðưa em vào cõi thiên thu yêu thương đời đời. (theo NT)

Ca khúc : Cho em quên tuổi ngọc

>

 

 
C’est toi qui emportes mon coeur au firmament
Et qui me fais envie à chaque instant
À chaque moment…
 
Il n’y a que la mort qui change mon sort.
Ðây, có lẽ, là ca khúc duy nhất nhạc sĩ Lam Phương viết bằng tiếng Pháp. Chính xác hơn, ông đã viết lời bằng hai thứ tiếng Pháp và Việt. Năm 1984, xa quê hương ngộ cố tri là danh ca Bạch Yến tại Pháp, ông đã viết tặng bà bản nhạc này. Lúc ấy, ông quen biết Bạch Yến đã hơn 30 năm nên từng lời ca nốt nhạc đều được soạn riêng cho tiếng hát của bà. Kể từ ấy, bài hát đã trở nên nổi tiếng qua giọng ca Bạch Yến và… nhiều nữ ca sĩ khác. Hình như, chưa có nam ca sĩ nào chọn bài này để trình diễn trước công chúng. Còn hát riêng ở nhà hoặc với bạn bè chắc là có. Lý do có thể vì người ta cho rằng nội dung ca khúc này dành cho con gái. Ngay như… đàn bà hát còn thấy khó, huống chi đàn ông!
 
Cho em quên cơn mộng ảo xa xôi thơ ngây ngày nào 
Em quên được phút trong tay mưa bay dạt dào 
Ðến muôn đời sau…
Em không còn nhớ yêu thương bên nhau lần đầu.
 
Thực ra, tùy cách biểu cảm, đàn bà hoặc đàn ông (gì) hát cũng được, không cứ phải là con gái. Khi Bạch Yến trình diễn bài này lần đầu, bà (đã) ngoại tứ tuần. Giọng của bà có lẽ lúc ấy cũng chả còn “xoan” nữa. Sau này có nhiều giọng ca trẻ hơn như Thanh Lan, Ngọc Lan, Ý Lan… diễn tả mỗi người mỗi vẻ, nhưng không vượt qua Bạch Yến. Gần đây có một giọng ca nữ trẻ hơn… nữa, ca sĩ Ngọc Hạ, hát rất hay nhưng cũng… vậy. Thực sự, những ca sĩ ấy, kể cả Bạch Yến, giọng hát và cách diễn tả đều thật là hay, nhưng “nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào”! Tất cả giọng ca ấy đều như toát lên một sự tiếc nuối, ngậm ngùi. Tuy mỗi người một phong cách, khi hát lên vẫn cho người nghe một cảm nhận gì đấy giống giống nhau. Mãi cho đến lúc nghe được tiếng hát của một cô gái vừa tròn 19 tuổi, khi trình diễn lần đầu trong buổi thu hình ca nhạc cho cuốn video Asia số 77.
 
Cho em trao một lời cuối ăn năn quê hương tội tình 
Em xin được khóc cô đơn ôi thân phận mình 
Thế gian còn ai?
Em xin từ giã thơ ngây xuôi theo dòng đời…
 
Cô tên là Kimberly Trương, tên Việt là Trương Hoàng Thiên Kim, sinh trưởng tại Mỹ. Có lẽ vì thế nên nếu để ý… kỹ, nghe giọng của cô hơi lơ lớ… chút xíu! Cái chút xíu ấy, vô hình trung, đã giúp tăng thêm nét ngây thơ trong trắng còn đọng lại ở tuổi mười chín. Mười chín là năm cuối cùng của tuổi ngọc dù người con gái đã trưởng thành (về tâm sinh lý) hay chưa.
Cô hát mà không diễn, như những ca sĩ đã từng trình bày nhạc phẩm này. Mọi thứ đều toát lên vẻ tự nhiên của một người con gái đang toan bước vào tuổi hai mươi. Mai sau, dẫu giọng ca có điêu luyện thêm, chắc cô vẫn không thể hát bài này hay hơn. Ngoài lợi thế về tuổi tác, cô còn hơn nhiều ca sĩ khác ở giọng nữ rất cao của mình.
Danh ca Bạch Yến vốn có thể ca các nốt nhạc rất thấp hoặc cao đều được. Cho nên nhạc sĩ Lam Phương viết giai điệu cho ca khúc này với âm vực rất rộng, đến gần 2 quãng tám. Quãng là khoảng cách giữa 2 nốt nhạc mà quãng tám là lớn nhất.
 
Ðại khái, trong âm nhạc Tây phương, cao độ được chia thành 7 nốt căn bản. Hễ lên cao hoặc xuống thấp nữa thì vẫn dùng tên của 7 nốt ấy. Khoảng cách giữa 2 nốt cùng tên là một quãng tám. Nói khác đi, mỗi quãng tám gồm 7 nốt; nhìn trên đàn piano là 7 phím màu trắng nằm kế nhau. Âm vực của người bình thường có chừng khoảng 10 nốt. Ca sĩ chuyên nghiệp có thể hát nhiều nốt hơn mà giọng ca vẫn không bị “rè”. Thành ra, người có giọng bình thường hát không nổi bài này. Nhiều ca sĩ hát đến đoạn “có nhớ phút (giây lầm lỡ)” thì giọng yếu đi vì đụng phải (những) nốt cao nhất trong bài. Nếu hạ tông thấp xuống một chút cũng không được. Lý do vì nếu vậy, khi hát đến “hơi men… nồng” là nốt thấp nhất thì nghe như thì… thào! Vậy mà trong Asia cuốn này, nhạc sĩ Trúc Hồ còn mở rộng âm vực khi soạn hòa âm; thiếu một nốt là đầy 3 quãng tám. Ðây chỉ là một “mẹo” thông dụng trong hòa âm. Bài hát được bắt đầu ở tông Mi thứ. Ðến gần cuối, tăng lên tông La thứ. Nếu tăng bình thường chỉ hơn nhau có 3 nốt. Ðằng này, nhạc sĩ Trúc Hồ tăng 3 nốt cộng thêm một… quãng tám; tức là tổng cộng 10 nốt. Soạn hòa âm kiểu đó chỉ có danh ca Thái Thanh may ra mới hát nổi! Tuy nhiên, giọng Thái Thanh dù hát được tông cao nhưng nghe không êm dịu. Nói hơi thậm xưng là nghe như xoáy vào lỗ tai. Còn Kimberly, dù ở nốt rất cao như vậy, giọng của cô vẫn êm ái, tròn đầy rất… tự nhiên. Chừng đấy thôi, đủ chứng tỏ cô xứng đáng vào hàng ca sĩ chuyên nghiệp.
 
Cô đang là sinh viên đại học có chí hướng theo ngành y khoa, với mơ ước trở thành bác sĩ. Tuy chưa biết chắc về nghiệp cầm ca, cô lấy nghệ danh là Hoàng Kim. Bước ra sân khấu Asia, trong tà áo dài tím thướt tha, cô trông như một nữ sinh trung học, chưa biết yêu… là đau khổ.
 
Mai đây khi hoa tàn úa xanh xao phong ba dập vùi 
Em xin nằm xuống mang theo con tim ngậm ngùi 
Giấc mơ nhỏ nhoi…
Ðưa em vào cõi thiên thu yêu thương đời đời.
 

Tối Thứ Bảy, 24 Tháng Sáu, tại Hội trường Nhật báo Người Việt diễn ra chương trình văn nghệ “Lam Phương- 80 cuộc đời, 65 năm âm nhạc” thu hút đông đảo khán giả thuộc nhiều thế hệ đến xem. Nhân dịp này, phóng viên Người Việt đã có cuộc phỏng vấn “chớp nhoáng” với nhạc sĩ Lam Phương để nghe ông chia sẻ những buồn vui trong cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa. Đặc biệt là niềm mơ ước rất thú vị của ông ở tuổi 80.

Image result for nhạc sĩ Lam Phương photos

Nhạc sĩ Lam Phương mừng sinh nhật lần thứ 80 tại California.

Related image

Michelle Thanh Mai, Mai Ngọc Khánh, Ngọc Hà, Lệ Hoa, Quan Thái, Lộc Lâm, Lưu Mạnh Bổng, Ngô Thiện Đức, Hùng Ngọc,…không quên toàn thể ban nhạc Minh Tú đến giúp vui.

Related image

Image result for nhạc sĩ Lam Phương photos

Image result for nhạc sĩ Lam Phương photos


Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang


Xem thêm...

Paul McCartney và Fans On The Run

Paul McCartney và Fans On The Run

Ian Bùi

Hình bìa dĩa “Band On The Run” nguồn: Paul McCartney

George Harrison cho tung ra ngay lập tức album “All Things Must Pass” (ba dĩa cả thảy) gồm nhiều sáng tác của anh đã có từ trước mà vì lý do nào đó đã không được đưa vào trong các album của Beatles. Dĩa này giờ được coi như album hay nhất của George Harrison, với bài “My Sweet Lord” đứng đầu bảng Billboard vào cuối năm 1970 và là bản nhạc top hit đầu tiên của một cựu thành viên Beatles.

John Lennon và Yoko Ono thì lập ban nhạc Plastic Ono Band và cho ra một số dĩa solo nhưng không bán chạy lắm. Về sau có dĩa “Imagine” nghe nói cũng không đến nỗi tệ.

 Ringo Starr cũng cho ra một số dĩa solo, đa số là nhạc do người khác sáng tác, và cũng thành công với một số bài như “You’re Sixteen”, “Photograph”, “It Don’t Come Easy”.
Paul & Linda McCartney thời 70 – AP photo

Nhưng thành công nhất, có nhiều bài top hit nhất (24) là Paul McCartney với ban nhạc Wings, trong đó có vợ anh là nhiếp ảnh gia Linda McCartney đánh keyboard và Denny Laine của ban nhạc Moody Blues chơi guitar. Bộ ba này cho ra dĩa “Band On The Run” năm 1973, cho tới nay vẫn là album số một của Wings với những bài như “Jet”, “Let Me Roll It”. Paul cũng đã từng viết nhạc cho phim James Bond 007, “Live and Let Die”, rất nổi tiếng. Còn bài “Mull of Kintyre”, tả cảnh một vùng biển thơ mộng bên bờ Tây Anh Quốc đã trở thành dĩa đơn bán chạy nhất trong lịch sử nước Anh.

Năm 1976 Paul McCartney và Wings đi tour bên Mỹ lần đầu kể từ khi Beatles rã đám. Chương trình hầu hết là nhạc của Wings, trừ dăm ba bài của Beatles. Vào năm đó, một anh sinh viên đang đi học ở Atlanta đã mua vé để đi xem 2 show ở Nashville, cách Atlanta chừng năm tiếng lái xe.

Theo dự tính, anh ta sẽ đi xem show thứ nhất xong lái xe trở lại Atlanta ngay vì sáng hôm sau anh có buổi thi cho một lớp Biology. Thi xong anh ta sẽ lái xe ngược trở lại Nashville để xem show thứ nhì. Nhưng người tính không bằng Trời tính, buổi thi của anh bị dời đến 4 giờ chiều, bắt buộc anh phải quyết định chọn một trong hai – ở lại thi hoặc bỏ học để đi xem Paul McCartney.

Ricky Glover tại Georgia – ảnh: FOTR

Tên anh sinh viên này là Ricky Glover, người “sáng lập” ra nhóm “Fans On The Run”. Gọi là sáng lập cho oai, nhưng thật ra đây là một nhóm fan tự phát, theo thời gian họ từ từ gom thành một cái hội không có thủ lĩnh, không có tổ chức rõ rệt, nhưng ngày nay có đến hơn hai ngàn “hội viên” trên Facebook. “Hội” này nổi tiếng đến độ trong những tour sau này nhiều người trong nhóm đã được Paul mời lên sân khấu, kể cả Ricky, để giương tấm bảng “Fans On The Run” trước mấy chục ngàn khán giả.

Tôi quen với Ricky trên Facebook đã từ lâu vì cả hai cùng là fan của Todd Rundgren. Nhân dịp Paul sắp sửa đi tour ở Mỹ vào tháng 7, tôi liên lạc ngay với Ricky để phỏng vấn anh về “Fans On The Run”. Anh vui vẻ nhận lời.

Theo lời anh kể thì tới nay anh đã xem cả thảy là 146 show của Paul. Trong tour “One On One” sắp tới đây anh nói chắc chắn sẽ coi đến show 150, mặc dù anh chưa biết sẽ là show ở thành phố nào. Khi bài báo này lên khuôn thì rất có thể anh đã đạt được kỷ lục đó.

Anh nói lý do anh biến thành một người “fan on the run”, đi bất cứ nơi nào anh có thể đi được để coi Paul trình diễn, là vì vào năm 1976 chàng sinh viên Ricky đã có một quyết định sai lầm, chữ anh dùng là “vô trách nhiệm” (irresponsible). Ricky đã chọn… ở lại Atlanta để thi Biology thay vì bỏ học để đi coi nhạc!

Ricky Glover với Paul McCartney – ảnh: FOTR

Anh cười khi kể lại chuyện này, và bảo rằng từ đó tới nay anh không hề dùng được mớ kiến thức Biology vô dụng đó vào chuyện gì cả. Ngược lại, anh đã thề từ rày về sau anh sẽ không bao giờ để chuyện sai lầm đó xảy ra một lần nữa. Vì vậy nên cứ hễ nghe Paul sắp đi tour là anh thu xếp công việc và tài chánh để đi xem thật nhiều show cho bõ ghét.

Nhưng ông Trời cũng thích chơi khăm. Mãi đến năm 1989 Paul mới sang Mỹ tour trở lại. Có nhiều lý do. Tháng Giêng năm 1980, Paul McCartney bị bắt tại cửa khẩu Nhật vì tội mang theo cannabis (cần sa), và phải nằm tù chín ngày. Cuối năm 1980 John Lennon bị ám sát; McCartney cảm thấy không an toàn để đi tour bên Mỹ nữa. Thêm vào đó, thành phần ban nhạc Wings cũng thay đổi liên tục trong thập niên 80. Ngoài bộ ba Denny Laine và vợ chồng McCartney ra, những thành viên kia không ai trụ lâu đủ để có thể đi tour. Ðến năm 1981 thì Wings chính thức chấm dứt.

Thành thử phải mất mười mấy năm sau Ricky mới có dịp đi xem McCartney lần thứ nhì. Lúc bấy giờ Ricky đã ra trường, lập gia đình, có con cái, việc làm v.v… Tuy nhiên, anh vẫn cố gắng đi xem được một số show ở Florida và các tiểu bang lân cận. Và anh chợt phát giác ra một điều: có nhiều người khác cũng giống mình vì show nào anh cũng thấy mặt họ!

Những người này luôn luôn đến thật sớm, họ hay tụ tập ở gần khách sạn nơi Paul và ban nhạc ở để chờ đón chiếc limousine chở Paul ra vào. Họ thường mua vé ở những hàng ghế gần sân khấu, và hay làm những tấm bảng để giương lên trong lúc Paul đang trình diễn. Bản thân Ricky cũng làm một tấm bảng với hàng chữ “Fans On The Run”, đó là lần đầu tiên nhóm chữ này xuất hiện trước công chúng.

Một gia đình trang phục kiểu Sgt Pepper’s Lonely Hearts Club Band

được mời lên sân khấu – ảnh: FOTR

Ricky bắt đầu làm quen với những kẻ “đồng thanh tương ứng” này. Họ trao đổi địa chỉ, số điện thoại với nhau để tiện việc liên lạc (thời đó chưa có internet). Hội “cái bang fan cuồng” Paul McCartney nhen nhúm từ đó.

Sau chuyến lưu diễn năm 1989, McCartney lại ngưng sang Mỹ một thời gian dài. Cho đến giữa thập niên 1990 Paul mới đi tour trở lại. Lần này tình hình đã thay đổi vì internet đã đến với công chúng. Nhiều người bắt đầu có email. Họ thành lập một danh sách email list để phát tán thông tin, trao đổi kinh nghiệm, mua bán vé, v.v… Nhiều người thích cụm từ “Fans On The Run”, nên Ricky cho in ra một số bảng hiệu để ai muốn thì có thể mua một cái đeo lên ngực áo. Như vậy khi đi coi show họ càng dễ nhận diện nhau hơn. Thế là hội “Fans On The Run” chính thức ra đời, tuy rằng chẳng có hội trưởng, hội phó hay luật lệ, kỷ cương gì ráo.

Bẵng đi một thời gian, Paul lại ngừng đi tour vì bận bịu chuyện gia đình. Vợ anh, Linda McCartney, nhận ra mình bị ung thư vú vào năm 1995 và qua đời năm 1998. Biến cố này đã khiến cho Paul xuống tinh thần dữ dội. Sau khi cưới Linda năm 1969, Paul đã quyết định cho Linda vào chơi trong ban nhạc Wings vì anh luôn luôn muốn có Linda bên cạnh khi đi tour, mặc dù Linda không phải là một nhạc sĩ chuyên nghiệp. Ðiều này cũng là lý do khiến nhiều người trong ban Wings bất bình và rời bỏ ban nhạc, mặc dù đối với họ được Paul McCartney mời vào chơi chung là một vinh dự to lớn, và tất nhiên được trả lương rất hậu.

Phải đợi sang thế kỷ 21, năm 2002 Paul McCartney mới tái xuất giang hồ, sau khi George Harrison mất vào cuối năm 2001. Lần này anh như người được tái sinh, cứ mỗi một hai năm lại ra dĩa mới và đi tour liên tục. Từ đó đến nay đã được ít nhất năm, sáu tour. Không những vậy, trong chương trình nhạc của mình Paul bắt đầu chơi nhạc của Beatles nhiều hơn. Thậm chí có những show mà nhạc Beatles chiếm hơn nửa. Ðiều này càng làm cho thiên hạ đi xem đông hơn, và tất nhiên mang đến cho Paul nhiều phấn khích cũng như lợi tức.

Với sự ra đời của mạng xã hội và các công cụ thông tin di động, sinh hoạt của nhóm “Fans On The Run” ngày càng rộn rã, số lượng người vào trang Facebook ngày càng đông. Bất cứ ai cũng có thể ghi danh làm “hội viên”. Theo lời của Ricky, “Fans On The Run” không phải là một tổ chức  mà là một trạng thái tinh thần (“a state of mind”) Ai yêu nhạc của Paul đều có thể gọi mình là “fan on the run”, mặc dù chưa được xem Paul chơi bao giờ.

Về phần mình, Ricky cho biết càng về sau Paul McCartney càng để ý đến nhóm “Fans On The Run” hơn. Tại mỗi show, bao giờ Paul cũng bỏ ra một chút thì giờ để nói chuyện với khán giả, tìm trong số những tấm bảng được giương lên có tấm nào hay ho. Nếu anh thấy có gì thú vị anh sẽ đọc lớn lên cho mọi người cùng nghe. Chẳng hạn như: “Mẹ tôi đi xem anh hồi năm 1964!”; “Con tôi mới 10 tuổi nhưng đã xem anh chơi hai lần”; “Nói với người yêu của tôi là tôi muốn cầu hôn!” v.v. và v.v. Thậm chí đôi khi anh còn mời họ lên sân khấu nữa.

Tất nhiên Paul cũng biết khá rõ về Ricky và con số một trăm mấy chục show anh đã đi xem. Hai năm trước đây, trong một chương trình tại Georgia, Paul bắt gặp Ricky và tấm bảng “Fans On The Run” trong số khán giả, và điều tuyệt vời nhất đã xảy ra: Paul McCartney đã mời Ricky bước lên sân khấu và giới thiệu anh với mấy chục ngàn người hâm mộ. Thật là một niềm vinh dự hiếm có cho một người fan “không bình thường tí nào” (chữ của Ricky).

Nhìn lại, Ricky nói nếu như ngày đó mà buổi thi Biology của anh không bị dời lại và anh không phải bỏ lỡ một show của Paul thì chắc gì đã có cái đêm huyền diệu kia. Anh nói cảm giác của anh khi đứng trên sân khấu lúc đó, được Paul McCartney (PAUL MCCARTNEY!!!) choàng vai một cách thân mật, vô cùng là khó tả.

Kết thúc buổi phỏng vấn, Ricky cho biết anh làm thiện nguyện cho một tổ chức bất vụ lợi chuyên đi cứu chó mèo bị bỏ rơi. Bất cứ ai muốn có một tấm bảng hiệu “Fans On The Run” để làm kỷ niệm có thể tặng $10 cho tổ chức bằng cách vào trang Facebook FOTR để lấy thông tin và phương cách đóng góp.

 

Ngọc Lan st (¯`*♫♪(◠)♫♪*¸.’´¯)

 

 

 

Xem thêm...

ĐÀN NHỊ HỒ - ERHU

Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos

Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos
 
ĐÀN NHỊ HỒ
 
Related image
Image result for beautiful erhu instrument  photos
Related image
Related image

Âm nhạc được tạo ra để chữa bệnh

Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos
 
Âm nhạc hay có thể làm thay đổi cảm xúc, thanh tẩy tâm hồn và mang đến một cảm giác vui sướng tuyệt vời. Nhưng bạn có biết, ban đầu âm nhạc được tạo ra để điều trị bệnh? Điều này có thể được truy ra từ tạo hình của các ký tự Trung Quốc, trong chữ “dược” (藥 yao) có chữ “nhạc” (樂 yue).

Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos

 
Người Trung Quốc cổ đại phát hiện một số loại thảo mộc cũng có thể chữa khỏi bệnh, do đó họ đã thêm bộ “thảo” lên bên trên chữ “nhạc”, và đã cho ra đời chữ “dược”.
 
Âm nhạc có thể chữa bệnh và những nghiên cứu y khoa hiện nay đang hướng tới lĩnh vực này. Chúng ta biết rằng thai nhi trở nên quen thuộc với giọng nói của người mẹ từ khi còn nằm trong bụng mẹ và các bé có thể nghe thấy những âm thanh từ nhịp đập của trái tim người mẹ, giọng nói và hơi thở của mẹ. Vì vậy ngày nay có những giáo trình kỹ thuật “giáo dục trong khi mang thai”, trong đó có cả nghe nhạc.
 
Trên lâm sàng, âm nhạc hay có thể cải thiện cảm xúc, điều chỉnh hơi thở và điều tiết hoạt động của các cơ quan nội tạng. Các nhà khoa học tại Mỹ đã phát hiện, thường xuyên nghe âm nhạc có thể có ảnh hưởng đến cảm xúc của mọi người, tạo ra một số cộng hưởng trong cơ thể con người.
 
Những tác động của nhịp điệu âm nhạc được gắn kết với các cử động khác nhau của cơ thể con người. Từ đó, những giai điệu của âm nhạc có thể điều tiết sinh lý của cơ thể.
 
Các bác sĩ tài năng của y học Trung Quốc có thể dễ dàng lựa chọn tất cả các loại bản nhạc cho các bệnh khác nhau.
Âm nhạc cổ đại Trung Quốc được chia thành “thanh nhạc” và “khí nhạc”. Mục đích của khí nhạc cổ Trung Quốc là để thanh tẩy tâm hồn, và đó là lý do tại sao nó lại chậm rãi và dịu nhẹ. Nghe loại nhạc này mang lại sự an hòa tâm linh.
 
 Related image
 
Đàn nhị hồ đối với người Trung Hoa cũng giống như đàn vĩ cầm đối với người Tây phương—người ta chỉ cần nghe tiếng đàn để cảm nhận sự đẹp đẽ, buồn bã, đau thương và hạnh phúc mà nó có thể khơi dậy từ trong lòng. Lắng nghe giai điệu của nhị hồ, người Trung Hoa có thể giao tiếp với tất cả tình cảm mà dân tộc của họ đã từng trải qua trong một lịch sử lâu dài và đầy đổi thay.
 
Lần đầu tiên nhìn thấy một cây đàn nhị hồ, nhiều người cảm thấy ngạc nhiên vì hình dáng cái đàn đơn giản, thêm vào đó, từ 2 sợi dây đàn của nó mà có thể vang lên một chuỗi âm điệu thật phong phú.
 
Lịch sử của đàn nhị hồ có tương quan thâm sâu đến những điều trong văn hóa Trung Hoa. Nhị hồ có cả một lịch sử dài 1.000 năm tại Trung quốc. Trong triều đại nhà Tống, đàn nhị hồ khởi đầu từ một nhạc cụ đàn cầm khác, gọi là Hề-cầm (xiqin), là một sản phẩm của một dân tộc thiểu số ở miền Bắc Trung-quốc.
 
Chữ “nhị” có nghĩa là “hai” hay “thứ nhì”, ý chỉ cây đàn có 2 dây hay là chỉ âm thanh của nốt nhạc cao nhất khi chơi đàn nhị hồ là đứng thứ nhì so với các loại đàn cầm khác. Chữ “hồ” có nghĩa là “man rợ” ý chỉ các bộ lạc, đặc biệt là ở phía bắc, chúng ta thường gọi là rợ Hồ. Đàn nhị hồ khởi đầu là từ một nhóm dân du mục bắc phương gọi là Hề.
 
Theo thời gian, người Trung quốc làm cho đàn nhị-hồ thành thuần tuý Trung Hoa, bày tỏ năng lực lớn rộng của văn hóa Trung Hoa để đồng hoá các yếu tố văn hóa khác nhau. Nhạc của nhị hồ đã trở thành một phần quan trọng trong di sản văn hoá Trung Hoa.
Tiếng nhạc của đàn nhị hồ nghe nhẹ như tơ, và âm thanh vương vấn này còn giữ trong đầu người nghe một lúc lâu. Thực ra, dây tơ đã được dùng làm dây đàn cho nhị-hồ trong quá khứ. Bây giờ dây kim loại thường được sử dụng vì tính bền bỉ của nó.
 
Đàn nhị hồ có một hộp âm thanh ở dưới đáy, làm bằng gỗ và da beo, da rn. Âm thanh phát ra khi cây cung kéo trên dây đàn. Cây cung tốt nhất dùng lông đuôi ngựa.
 
Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos
 
Nhị hồ không dùng để hòa nhạc, vì vậy nó rất thích hợp khi cần các giai điệu tuôn chảy dạt dào. Tiếng đàn của nó có thể mô phỏng dễ dàng các âm thanh như khóc thương, than thở, hay thì thầm với nhau. Dưới bàn tay thiện nghệ, nhị hồ có thể tạo nên những âm điệu của thiên nhiên như — chim hót, ngựa hí, mưa xuân tí tách, cơn bão mùa hè, tiếng gió gầm thét, và những thứ khác.
 
Đàn nhị hồ rất thích hợp dùng để diễn tả rất nhiều loại tình cảm, ví dụ như hạnh phúc, vui vẻ, hay chơi đùa. Hai dây đàn có thể phát ra những âm thanh phong phú trong thế giới của sự tự nhiên, bên trong đó con người chỉ chiếm cứ một phần rất nhỏ.
 
Một khi dòng tình cảm tuôn ra, sự buồn bã và mong chờ trong cuộc đời của chính bản thân và cuộc đời của tiền nhân họ quyện lại với nhau, khiến cho các dây đàn có sức mạnh diễn tả tràn đầy với lịch sử.
 
Image result for beautiful erhu instrument with asian lady photos

‘Hàm nghĩa bên trong’

Nhạc sĩ chơi đàn nhị hồ Cô Zhu WeiLing có một tài năng thiên phú chơi được nhiều loại đàn ( Đàn tỳ bà 琵琶, đàn nhị hồ, Piano, Cello , Violin v..v... và Cô đã trình diễn nhạc từ đàn nhị hồ và piano rất nhiều trong các phim tình cảm Quỳnh Giao, Kim Dung, và các phim Nhật Bản) tiếng đàn nhị hồ của Cô WeiLing có thể chạm đến đáy lòng người nghe. Sự trình diễn của Cô thấm sâu vào tâm hồn khán giả, khơi dậy cả một nguồn tình cảm. Thính giả gốc Trung Hoa hay không Trung Hoa đều xúc động thật nhiều bởi các màn độc tấu của Cô.
 
https://lh3.googleusercontent.com/RNCjneiz0GV4zvyePbTgcV68_FMF4uqRSWq8z59lfaHoP5IfiBy-bon7vmC_T1Ue8yvw4Trceq2eMdsu9m0dOeoKN9-SKI-qArvew1RuSJiU_opFlQcOZSEm6BJgph6ETYsSpS44GVeRSkY83UcfQYL_DCkqYxUX6-5jxpqraedjYgF_pK1aYdrlAnyJZDcCweerUBTPXgYPZE1hg18Ypcsanajz1aHpEMY5fqkL_RdYN806pDpsPqlo-S0e1BapZYUdmn2xYs2xb8mIXG1SpVf-B1HE_jkWVFmFHV1cirrdh8sb9QXTaqeUjSL4Qb9AsQJ2kibfTGN4ggtksLvgidTQWVYKByuYY9klHIfPfTSZ0lhtgJTKPJoJSlBz_wrVIz3-UOtHa1sQPKJ8wTAODAis89RGTpyPPD_dWhuS4n02Vzx29rQr2EYwXWubbl-PpXJJaEFs1Z56A6TXongDYBNzXrq_b6pSAlH8k62tN7aLqkVq92GMWc2-qSkSRgQtIOaIL6kLQpqDEPQYsT4p2HQMDRAllweejMihCgllZWZKIAa_J0g6IqZ-DOoyzQYO2nfHzglNPRbHqR42nHHZivhi39Aj8Kw3wtJU4NtsGMMWIpKFzuAuk9ApPbUFtviBTqweKpxG_XNTPGE6zEfRp1FeWjq-DQiuZ9ujHQxnDg=w548-h877-no
 
Cô WeiLing bắt đầu học đàn nhị hồ từ lúc 3 tuổi. Năm 1988, cô đoạt giải thưởng thứ nhất trong một cuộc tranh tài nổi tiếng quốc tế về bộ môn đàn nhị hồ. 
 
https://lh3.googleusercontent.com/1-sfmjKyp2Y4KIdAsGADPQ_yRUex0aTOpBuK1oUnxGUcJqloQ4lJgrjU8xzpZXw5g1PbycSEV5hP44K06J1axcP8xkuJKU7TjYXqrW37TzAI70i-oZaHC027E13SQGVOdU25VDdwB8SV6SpLNbb2d-VPyF1R1eF7LRCLb4i_7MxvY-UkHVON3feuiQ9OcFe1MZIYowZ7rmR_eWYVzlWtoiImQ8n5qkGgNAEBS_hZ1cCH5wL0M6Ma2eYcazjNQ6PnCs86lTwQcH2u6q19-s3czAZwgjRPKsOgL0p5M3pDxbH8cSc0ZnwT_XoLM8f7uvdZIthtfuBc08_U4gEs2mH2CcBz6oXv0-Nf1EctkrObiLg4rIMRi0wA8laxMPM3imOIaLCsiYTDlmRNass1KYEuFPjlpNmnOfbEA41J8YVjuZAIbHC1Yxq-4guwf4nvH5ccM0c4_7dMz7k33e4fXt6K5thlz2PA7QHz6t8fiLQcVUV4TTWLiuFAze5aHtqhKx23fE6wCYikULYEPGWlfSTIUO7WlRMbFIpfoZNqAhRiZ2ATnRMB8YsP7fTQp5XaiSsa39YKwv7dOhO298F7POuJOeYgT9Vz-e95wLz7cC_T5hVezTCDBMQcA9LLwQDkIA2mBFV8Ks8kEJM4nmtdoaI61OYiQquSwIecnYQ3_QsKzA=w489-h877-no
 
“Sự xúc động thật sự không nằm tại kỹ thuật chơi đàn, mà ở hàm nghĩa bên trong,” cô nói về nhạc của Cô. Trong lúc hoàn thiện tài nghệ của mình, WeiLing đã chú trọng đến sự tu luyện nội tâm cho được thanh tịnh, tốt đẹp, và thiện lành. Cô trút cả tấm lòng và sự thanh tịnh của tâm hồn mình vào trong tiếng đàn. Bằng cách này, Cô đã làm cho tiếng đàn nhị hồ của mình trở thành thánh thiện.
(Theo China Daily news)
 
https://lh3.googleusercontent.com/ugkvrvqxFrbD9iD49oXGUFMyhslScN5TTtj8TO97IXStq6G_v8Uoz741uXGvFl5swDksg_gPJtrYSyBG4H4y8k6QS19C4HE9-kyw58bMVkgGSnD0c6cZnelVfoGQ0KTf2tOgQ9Y2au7JbOtFROlSRJyCJ2vA6FvFVAmEm4DCmmiivqWC98FQYtgo7h0ftPA3-K0i_dje6hjJ80VSUCUIOZToLJARlfFpZKla1hSsUmnBsWXudEYbx_XKrStouzwlVyjCz1edW8i6M4hQyaR_vGdOEV0OlliMIyVQ5cfzYGWDCn8CO7XE0QVqQL3QOF76ZpJ2Cynmf60vpnYFX6LncxcMuK5fe8lBjpnPLSAelCIfdixX4VMEyzymCdbXP0SZwtF4WrEJFUTY4-7nQvWMvWocTMOWk-ISuj4DGwlgVc5s1JtMaJE71VlslHfQ4DXbCAcQzvbNgZPzVjX3ahEij8UVQa3v98VgDxRmi-zHezjqK2vrfRoT54sY5z4zvbJZ1s48cKIbZMDLJQcixR_Xu6qtc9UwxsQAu6b6LwiOf0pVB5lfXh4QXvc_0QvjTdy9XE1Pxx0ga54L-JKvpGZ6tzSHCeIPgK1mrHpV6KVA3blilVx6KHMkX0rna49xqPJ8eNBPAJ0pnCxvRFkvHZ2E6J5H5E_ejJv5p1UD5h1JnA=w582-h877-no
NNQuang & WeiLing (Winter in Shanghai, China 1989)
 
Related image
 
db43c148db43c148db43c148
db43c148db43c148
db43c148Nguyễn Ngọc Quang db43c148
 
 
Xem thêm...

Những cung bậc mãnh liệt...♫ |̲̅̅●̲̅̅|̲̅̅=̲̅̅|̲̅̅●̲̅̅|♫

Những cung bậc mãnh liệt đã làm nên kiệt tác như thế nào?

 ▬▬▬▬ ♫♪...♫♪...Music ♫ |̲̅̅●̲̅̅|̲̅̅=̲̅̅|̲̅̅●̲̅̅|♫ is Life! ▬▬▬▬
 
 
1
 
 
 
Tình yêu trong đời người nhạc sĩ thiên tài khiến những nốt nhạc thăng hoa...
 
 
2

 

 
Tình yêu có thể khiến những nốt nhạc thăng hoa…
Nhạc sĩ thiên tài Johann Straus II có tới 3 người vợ. Người vợ đầu là nữ ca sĩ Jetty Treffz ông cưới vào năm 1862. Mười sáu năm sau, Jetty qua đời vì bệnh tim, Johann Strauss bước thêm bước nữa với nữ diễn viên Angelika Dittrich. Tuy nhiên, hai tâm hồn không “đồng điệu”, nên chỉ hơn 1 năm sau, Johann Strauss xin ly dị.
 
Sau đó, nhạc sĩ chắp nối với Adele Deutsch, góa phụ trẻ của ông Hoàng Von Meyszner. Cuộc hôn nhân thứ ba này tuy không được Giáo hội Công giáo thừa nhận (vì người vợ trước – Angelika – vẫn còn sống), nhưng lại là cuộc hôn nhân hạnh phúc, tốt đẹp nhất của Johann Strauss II. Chính nhờ sự khuyến khích, nâng đỡ tinh thần của Adele mà tài năng, óc sáng tạo của nhạc sĩ thiên tài đã được phát huy tới mức tối đa trong những năm cuối đời.
 
 
Giai thoại về sự ra đời của bản valse huyền thoại…
 
 
3
 
Những nàng thơ của người nhạc sĩ thiên tài có thể chắp cánh cho những sáng tác bất hủ để lại cho nhân loại… 
Sau đây là giai thoại về sự ra đời của bản valse được mệnh danh Vua của những bản valse, Danube xanh (Danube bleu), với một câu chuyện tình đượm buồn với những cao trào đau khổ trong tình yêu làm nên tác phẩm bất hủ:
 
Nhạc sĩ Johann Strauss II sống trong tình yêu đằm thắm, sâu sắc, dịu ngọt của vợ ông, Henrietta Jetty Treffz, một ca sĩ xinh đẹp lừng danh với giọng mezzo-soprano. Một ngày kia Treffz phát hiện ra chồng mình đang lạc vào tình yêu mới với một cô gái trẻ trung xinh đẹp từ xa tới.
 
Đau khổ, bà tìm đến khách sạn, gõ cửa phòng cô gái trẻ. Mở cửa, cô gái trẻ choáng váng nhìn thấy người vợ nổi tiếng của ông xuất hiện. Cô hốt hoảng chờ đợi những tiếng gào thét ghen tuông giận dữ sẽ xé tan không khí tĩnh lặng của gian phòng…
 
 
4.jpg
 
Một ngày kia Treffz phát hiện ra chồng mình đang lạc vào tình yêu mới với một cô gái trẻ trung xinh đẹp từ xa tới…
Nhưng không một lời ca thán, Quý bà nói lời cám ơn cô gái đã làm cho chồng mình hạnh phúc và dặn cô hãy chú ý đến bệnh phổi của ông, hãy mặc thêm áo ấm cho ông mỗi khi trời tối. Cô chưa hết sững sờ thì bà đã tạm biệt, đóng cửa rồi đi. Cô khóc, vì yêu, vì xót và vì bao điều khác nữa…
 
Ra đến cửa khách sạn, nỗi niềm chồng chất dồn nén bấy lâu trong lòng bỗng trở nên quá sức chịu đựng, người nữ ca sĩ vốn đang mang bệnh tim lảo đảo ngã quỵ…
Nhạc sĩ đến khách sạn gặp người yêu, đúng lúc thấy vợ ngất xỉu, ông liền lo lắng đưa vợ đi bệnh viện. Khi tỉnh lại, vợ ông xin lỗi đã đến gặp người bạn gái của ông. Bàng hoàng, ông phóng ngay đến khách sạn tìm người yêu nhưng nàng đã ra đi bởi nàng nhận ra tình yêu của mình đang làm tổn thương một người vợ hiền.
Ông chạy đuổi theo đến cảng thì vừa lúc con tàu rúc còi rời bến…
 
Strauss đứng như trời trồng, đau khổ đến tột cùng nhưng đồng thời ông cũng cảm nhận được hạnh phúc lớn lao hiếm có, ông đã được hai người phụ nữ tuyệt vời yêu thương, cả hai đều cao thượng, đều tha thứ cho ông và biết hy sinh…
 
 
5
 
Ông chạy đuổi theo đến cảng thì vừa lúc con tàu rúc còi rời bến…
Đứng trên bến sông, những xúc cảm dữ dội trong ông tuôn trào khởi nguồn cho bản " Danube Xanh " bất hủ sau này, bản nhạc Valse trữ tình được giới mộ điệu vinh danh là Vua của những bản nhạc Valse.
 
TêHát sưu tầm
Xem thêm...
Theo dõi RSS này