Âm nhạc

Âm nhạc (51)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Âm nhạc là ngôn ngữ quốc tế

   Ngôn ngữ và âm nhạc   

Âm nhạc là một hiện tượng toàn cầu. Tất cả các dân tộc trên trái đất đều chơi nhạc. Và mọi nền văn hóa đều hiểu âm nhạc. Một nghiên cứu khoa học đã chứng minh điều này. Trong nghiên cứu đó, người ta mở âm nhạc phương Tây cho một bộ tộc người biệt lập. Bộ lạc châu Phi này chưa từng tiếp xúc với thế giới hiện đại. Tuy nhiên, họ biết đâu là nhạc vui, đâu là nhạc buồn Lý do của điều này vẫn chưa được nghiên cứu. Nhưng âm nhạc dường như là một ngôn ngữ không biên giới. Và bằng cách nào đó chúng ta đều biết cách hiểu nó một cách chính xác. Tuy nhiên, âm nhạc không có lợi thế tiến hóa. Chúng ta có thể hiểu được nó ngay, dù sao cũng là vì có liên quan đến ngôn ngữ của chúng ta. Bởi vì âm nhạc và ngôn ngữ thuộc về nhau. Chúng được xử lý như nhau trong não. Họ cũng có chức năng tương tự nhau. Cả hai đều kết hợp âm điệu và âm thanh theo các quy luật nhất định. Ngay cả trẻ cũng hiểu âm nhạc, chúng học được điều đó từ khi còn trong bụng mẹ. Ở trong đó, chúng nghe giai điệu ngôn ngữ của người mẹ. Vì vậy khi ra đời, chúng có thể hiểu được âm nhạc. Có thể nói rằng âm nhạc bắt chước giai điệu của ngôn ngữ. Cảm xúc cũng được thể hiện qua tốc độ ở cả ngôn ngữ và âm nhạc. Vì vậy nhờ kiến thức ngôn ngữ của chúng ta, chúng ta hiểu được những cảm xúc trong âm nhạc. Ngược lại, người biết nhạc thường học ngôn ngữ dễ dàng hơn. Nhiều nhạc sĩ ghi nhớ ngôn ngữ như giai điệu. Bằng cách đó, họ có thể nhớ ngôn ngữ tốt hơn. Một điều thú vị là các bài hát ru trên thế giới đều có vẻ rất giống nhau. Điều này chứng tỏ tính quốc tế của âm nhạc. Và có lẽ nó cũng là ngôn ngữ đẹp nhất.

 Welcome to the Melody Magic Music. 
 
Music is a universal language.
 
YOUTUBE Below: 
 

  Âm nhạc là ngôn ngữ quốc tế  

Âm nhạc là một thành phần quan trọng trong sự phát triển của trẻ và phải là một phần của chương trình giảng dạy của trường giống như bất kỳ lớp học Toán hoặc tiếng Anh nào. Tất nhiên, điều đó có nghĩa là một số sinh viên sẽ nổi trội ở đó trong khi những người khác sẽ không thích nó chút nào, nhưng điều đó chỉ là tự nhiên. Một số người HATE toán học. Họ không giỏi lắm, và ước gì nó không tồn tại, nhưng chúng ta không thể hoạt động trong xã hội chúng ta mà không có một số khái niệm cơ bản. Và cũng giống như toán học, chúng tôi CẦN nhạc trong cuộc sống hàng ngày của chúng tôi để có được bằng. Âm nhạc có khả năng chuyển sang bất kỳ khóa học nào khác mà bạn có thể học ở trường. Học cách đọc nhạc giúp bạn học ngôn ngữ tốt hơn, lý thuyết âm nhạc giúp với trình độ toán học, và học một công cụ có thể giúp tăng trí nhớ của bạn. Tuy nhiên, âm nhạc cũng dạy các bài học về cuộc sống mà không có hoạt động hoặc sở thích nào khác có thể dạy bạn. Tôi đã học được nhiều bài học khó về sự chuẩn bị, trung thực và tình bạn mà tôi áp dụng mỗi ngày. Tôi đã có cơ hội trở thành một nhà lãnh đạo trong số các đồng nghiệp của mình và nhận được sự tôn trọng rằng tôi sẽ không thể làm được mà không tham gia quá nhiều vào âm nhạc.

Nhưng cũng có một vẻ đẹp phổ quát để học nhạc. Âm nhạc có nghĩa là tạo ra một hiệu ứng cảm xúc, bất kể bạn đang ở đâu trên thế giới. Đó là một ngôn ngữ quốc tế có thể thể hiện tình yêu, nỗi buồn, niềm vui hay nỗi đau, nhưng nó có thể khác biệt cùng một lúc. Đối với một số nền văn hóa âm nhạc cổ truyền truyện ngụ ngôn hay thần thoại kể những câu chuyện về quá khứ hoặc dạy những bài học cho tương lai. Các nền văn hóa khác sử dụng âm nhạc như một điệu nhảy để tạo ra một liên kết trong một bộ tộc hoặc một nhóm người. Trong khi một số sử dụng âm nhạc để thể hiện bản thân và cá tính của họ. Bất kể bạn đi đâu, âm nhạc rất quan trọng đối với xã hội đó. Nếu không có một sự hiểu biết cơ bản về âm nhạc, làm thế nào chúng ta có thể thực sự đánh giá cao ngôn ngữ quốc tế này? 

 
 

  Tình Vẫn Còn Đây  

-Thơ: Quách Như Nguyệt

-Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

-Trình bày: Giáng Hương

   SÀI GÒN TRONG NỖI NHỚ   

-Nhạc và lời: Nguyễn Thanh Cảnh

- Ca sĩ: Mai Thiên Vân

   GỞI LẠI TRƯỜNG XƯA   

 

   MÃI LÀM BÓNG NGƯỜI THÔI   

- Sáng tác: Nguyễn Thanh Cảnh

-Ca sĩ: Hương Giang

QUÀ GỞI TỪ QUÊ HƯƠNG 

 
 
 
Kính mời quý thân hữu cùng các bạn thưởng thức Nhac nhẹ với Video do Keßeler thực hiện
 
 
  ÂM NHẠC THẦN DƯỢC CỦA TÂM HỒN VÀ SỨC KHỎE  
Theo kết quả nghiên cứu mới đây của nhiều nhà khoa học trên khắp thế giới, âm nhạc chính là một loại thần dược của tâm hồn và sức khỏe con người.
Tác động kích thích đối với não bộ
Âm nhạc có tác dụng kích thích sóng não rất tốt đối với con người. Những bản nhạc có giai điệu và tiết tấu nhanh thường giúp cho đầu óc con người tỉnh táo hơn, năng động và nhạy bén hơn khi xử lý các tình huống diễn ra trong cuộc sống.
Khi nghe một bản nhạc sôi động, yêu thích, não bộ trở nên hưng phấn khiến cho con người có thể làm việc đạt hiệu quả cao hơn hẳn bình thường.
Mặt khác,những bản nhạc có tiết tấu chậm, nhẹ nhàng lại có tác dụng trấn tĩnh tinh thần,giúp đầu óc thư giãn hiệu quả. Từ đó cũng giúp toàn bộ cơ thể con người được thư giãn, giảm căng thẳng và stress – vốn là những nguyên nhân khiến con người bị tăng nguy cơ mắc nhiều chứng bệnh liên quan đến huyết áp và tim mạch.
Liệu pháp âm nhạc giúp phòng và trị bệnh hiệu quả
Theo các nhà khoa học Mỹ, âm nhạc còn giúp con người giảm được đáng kể nguy cơ mắc nhiều bệnh tật khác bởi âm nhạc làm giảm trạng thái lo lắng, áp lực dẫn tới suy nhược , một trong những nguyên nhân làm hao tổn năng lượng, dẫn tới suy giảm khả năng miễn dịch trong cơ thể con người.
Ngày nay, âm nhạc đã được sử dụng như một liệu pháp giúp bệnh nhân thư giãn và lấy lại trạng thái tinh thần sau những tổn thương về thần kinh hoặc những cú sốc về tình cảm.Tại nhiều bệnh viện lớn trên thế giới, liệu pháp âm nhạc đã mang lại khá nhiều thành công trong việc giúp đẩy nhanh tiến trình hồi phục bệnh của các bệnh nhân.
Liệu pháp của tâm hồn hay bí quyết
chống lại sự lão hóa
Đối với những bệnh nhân gặp phải các vấn đề rắc rối khác, chẳng hạn như bị trầm cảm, u sầu...thì âm nhạc chính là một trong những biện pháp giúp con người trở nên vui vẻ, hoạt bát hơn.
Những người thường xuyên chơi nhạc và có cảm hứng với âm nhạc thường là những người sống rất lạc quan, yêu đời. Đây cũng chính là bí quyết giúp cho tâm hồn con người trở nên tươi trẻ, trạng thái tinh thần hưng phấn... nhờ đó làm giảm đáng kể quá trình lão hóa của hệ thần kinh và cơ thể.
Đối với chị em, thư giãn bằng âm nhạc còn là một bí quyết giúp giữ gìn nhan sắc, sự trẻ trung.
Âm nhạc giúp ích cho hệ tiêu hóa
Nghe có vẻ khó tin, song sự thật đã được các nhà khoa học chứng minh rằng: nghe một vài bản nhạc nhẹ trong bữa ăn sẽ giúp quá trình tiêu hoá thức ăn diễn ra tốt hơn.
Giải thích cho hiện tượng này, các nhà khoa học Mỹ cho biết: đó là vì khi nghe nhạc, nồng độ cortisol (hormon gây căng thẳng và stress) trong máu được giảm xuống.
Nhờ đó, cơ thể được thư giãn thoải mái và có thể hấp thụ được nhiều dinh dưỡng hơn từ lượng thức ăn mà chúng ta ăn vào. Quá trình này cũng kích thích cảm giác ăn được ngon miệng hơn.
Âm nhạc, phương pháp tuyệt vời mang lại giấc ngủ ngon
Đôi khi sự mệt mỏi, căng thẳng, stress... sau một ngày làm việc có thể chính là nguyên nhân khiến cho giấc ngủ không diễn ra như ý muốn của mỗi người.
Để giảm tải những áp lực và sự căng thẳng đó, âm nhạc chính là một biện pháp tuyệt vời hơn bất kì một loại thuốc ngủ nào. Những bản nhạc du dương, nhẹ nhàng sẽ giúp trấn tĩnh những căng thẳng và mệt mỏi trong đầu óc chúng ta và đưa chúng ta đi vào giấc ngủ ngon lành.
Thưởng thức âm nhạc
nhằm mang lại hiệu quả tốt nhất
Không phải cứ nghe nhạc liên tục, suốt ngày là có thể mang lại hiệu quả tốt cho con người. Thưởng thức âm nhạc cũng cần phải có những thời điểm thích hợp và một không gian phù hợp.
Một vài bản nhạc sôi động vào buổi sáng chính là liều thuốc tăng lực rất đáng kể đối với hệ thần kinh và toàn bộ cơ thể con người. Nghe nhạc vào buổi sáng có thể tạo hưng phấn cho não, giải toả mọi lo âu, căng thẳng và giúp con người sẵn sàng đối đầu với những khó khăn, vất vả của một ngày làm việc bận rộn.
Khi làm việc căng thẳng, một chút nhạc nhẹ sẽ có tác động giúp đầu óc trở nên tập trung hơn, nhờ đó công việc trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn. Tất nhiên, điều này còn phụ thuộc vào loại nhạc sở trường của mỗi người.
  15 LỢI ÍCH TUYỆT VỜI KHI NGHE NHẠC  
 
 
Nếu bạn yêu thích âm nhạc, chứng tỏ bạn đang có một "người đồng hành" cực tốt đó. Charles Darwin từng có lần nói rằng: "Nếu tôi có cơ hội được sống thêm lần nữa, tôi sẽ đưa ra một quy tắc đọc thơ và nghe nhạc ít nhất một tuần một lần". Hay như Albert Einstein tuyên bố: "Nếu tôi không phải là một nhà vật lý, tôi sẽ là một nhạc sĩ". Còn Jimi Hendrix lại coi khái niệm âm nhạc như là "tôn giáo" của mình.
 
Tôi luôn cảm thấy ngạc nhiên và thán phục những người có thể vừa hát, vừa đàn ghita. Khi còn là một đứa trẻ, tôi thường ở phòng hàng giờ liền để nghe nhạc của ca sĩ - nhạc sĩ mà tôi thần tượng. Đến khi lớn lên, tôi luôn bật rock 'n' roll mỗi khi làm việc nhà và xem đó là một điều tuyệt vời - giờ thì tôi đã biết được lý do tại sao lại như vậy. 
 
Nghiên cứu gần đây cho thấy rằng việc nghe nhạc giúp chúng ta luôn cảm thấy hạnh phúc và cải thiện sức khỏe thể chất một cách đáng kinh ngạc. Nếu được học hoặc đào tạo về âm nhạc không chỉ giúp nâng cao chỉ số IQ mà nó còn mang lại nhiều lợi ích khi chúng ta về già nữa. Dưới đây là 15 lợi ích tuyệt vời đã được khoa học chứng minh của việc nghe nhạc có thể bạn chưa biết.
 
1. Âm nhạc làm bạn cảm thấy hạnh phúc hơn 
"Tôi không hát bởi vì tôi hạnh phúc; tôi hạnh phúc bởi vì tôi hát." - William James
 
Nghiên cứu đã chứng minh rằng khi bạn nghe bài hát yêu thích, não của bạn sẽ giải phóng dopamine, một dạng dẫn truyền thần kinh. Valorie Salimpoor, một nhà thần kinh học tại trường Đại học McGill, đã tiến hành thử nghiệm trên 8 người yêu thích âm nhạc bằng cách tiêm một chất phóng xạ vào cơ thể họ, sau đó cho nghe bản nhạc mà họ yêu thích. Một máy PET dùng để quét các phản xạ thần kinh cho thấy rằng một lượng lớn dopamine đã được phóng ra, điều này cho thấy rằng họ có những cảm xúc hạnh phúc, thích thú và vui vẻ.
 
Vì vậy, nếu muốn cải thiện tâm trạng, hãy nghe bản nhạc mà bạn yêu thích trong vòng 15 phút nhé. Đó là tất cả những gì bạn cần để có được tâm trạng thoải mái.
 
2. Âm nhạc giúp bạn có thêm nhiều động lực
"Nếu nghe nhạc của tôi mọi người sẽ thấy rằng nó là một nguồn động lực lớn dành cho họ, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, hãy tiếp tục bước về phía trước và đừng lùi bước." – Eminem
 
Marcelo Bigliassi cùng đồng nghiệp của ông đã nhận ra rằng các vận động viên khi nghe thể loại nhạc có tiết tấu nhanh hoặc chậm sẽ hoàn thành chặng đường 800m nhanh hơn so với các vận động viên nghe nhạc có tiết tấu bình thường hoặc không nghe nhạc. Nếu bạn muốn tham gia vào các hoạt động yêu cầu vận động mạnh thì hãy nghe nhạc để chúng truyền cảm hứng cho bạn nhé!
 
3. Âm nhạc làm giảm căng thẳng và cải thiện sức khỏe 
"Tôi nghĩ âm nhạc cũng chính là một phương thuốc chữa bệnh. Nó được xem như một sự bùng nổ của nhân loại. Nó là một thứ gì đó có thể khiến tất cả chúng ta đều xúc động. Không còn rào cản về văn hóa." - Billy Joel
 
Khi nghe những bài hát mà bạn yêu thích có thể làm giảm đi các hoóc-môn gây căng thẳng trong cơ thể, giúp cơ thể chống lại các triệu chứng gây căng thẳng kéo dài. Đây là một phần phát hiện quan trọng bởi căng thẳng chiếm 60% nguyên nhân gây ra tất cả các bệnh. Một nghiên cứu cho thấy rằng nếu mọi người tham gia sáng tác bằng các nhạc cụ hay ngồi hát cùng nhau, hệ thống miễn dịch của họ được thúc đẩy mạnh hơn so với việc chỉ ngồi yên lắng nghe.
 
Để luôn giữ bình tĩnh và giải tỏa căng thẳng sau một ngày làm việc vất vả, hãy bật radio lên, hát theo và rung chân theo từng điệu nhạc để loại bỏ tối đa những bệnh có thể mắc phải.
 
4. Âm nhạc giúp bạn ngủ ngon hơn
"Âm nhạc gột rửa tất cả bụi bẩn của cuộc sống hàng ngày." - Berthold Auerbach
 
Hơn 30% người Mỹ thường bị mất ngủ. Một nghiên cứu cho thấy những sinh viên nghe nhạc cổ điển thư giãn trong 45 phút trước khi đi ngủ thường sẽ ngủ ngon hơn so với những người nghe audiobook hoặc không nghe gì cả. Nếu cảm thấy khó ngủ, hãy thử nghe một chút nhạc Bach hoặc nhạc Mozart trước khi đi ngủ nhé!
 
5. Âm nhạc giúp giảm nguy cơ mắc bệnh trầm cảm
"Âm nhạc là nơi nương náu tâm hồn của tôi. Khi cảm thấy cô đơn, một mình tôi có thể đắm chìm trong đó." - Maya Angelou
 
Hơn 350 triệu người trên thế giới mắc bệnh trầm cảm, 90% trong số đó thường bị mất ngủ. Nghiên cứu về giấc ngủ ở trên cho thấy các triệu chứng của bệnh trầm cảm giảm đi đáng kể so với nhóm người thường nghe nhạc cổ điển trước khi đi ngủ, không bao gồm hai nhóm còn lại. Một nghiên cứu khác do Hans Joachim Trappe ở Đức cũng đã chứng minh rằng âm nhạc có lợi đối với những bệnh nhân bị trầm cảm, nhưng còn phụ thuộc vào từng loại nhạc. Nhạc nhẹ và nhạc cổ điển giúp nâng cao tinh thần hơn, còn những loại nhạc kỹ thuật số, nhạc mạnh thường làm giảm tinh thần nhiều hơn.
 
Thời gian tới, nếu bạn cảm thấy tinh thần đi xuống, hãy thử nghe nhạc cổ điển hoặc ngồi thiền để cải thiện tinh thần.
 
6. Âm nhạc giúp bạn ăn ít hơn
"Có một mối quan hệ thân thiết giữa ăn uống và âm nhạc." - Thomas Hardy
 
Nghiên cứu tại trường Đại học Công nghệ Georgia cho thấy một không gian có ánh sáng nhẹ cùng âm nhạc trong khi ăn sẽ giúp cho mọi người cảm thấy thoải mái, tiêu thụ ít calo hơn và họ sẽ chú ý vào bữa ăn của mình nhiều hơn. Còn nếu bạn đang tìm cách kiềm chế sự thèm ăn của mình, hãy thử giảm ánh sáng đi và nghe một bản nhạc nhẹ cho bữa ăn của mình xem sao.
 
7. Âm nhạc giúp bạn tỉnh táo khi lái xe
"Tôi thích ngồi một mình trong xe nghe nhạc lúc trời mưa. Hát những bài hát mà tôi yêu thích." - Alison Krauss
 
Một nghiên cứu ở Hà Lan cho rằng nghe nhạc khi lái xe có ảnh hưởng tích cực đến tâm trạng của bạn, nó giúp bạn cảm thấy an toàn hơn khi không nghe nhạc. Lần sau, nếu bạn cảm thấy lo lắng khi tham gia giao thông, hãy bật vài giai điệu lên để cải thiện tình hình nhé. Nghe nhạc sẽ không làm ảnh hưởng đến quá trình lái xe của bạn mà còn giúp bạn lái xe an toàn hơn đấy.
 
8. Âm nhạc giúp tăng khả năng học tập và ghi nhớ
"Âm nhạc là ngôn ngữ của trí nhớ." - Jodi Picoult
 
Các nhà nghiên cứu cho thấy âm nhạc giúp bạn học tập và nhớ thông tin tốt hơn, nhưng còn phụ thuộc vào việc bạn đam mê âm nhạc đến mức độ nào hoặc bạn có phải là một nhạc sĩ hay không. Việc ghi nhớ các nhân vật Nhật Bản trong khi nghe nhạc dường như có ảnh hưởng tích cực hoặc vừa phải. Kết quả cho thấy những người tham gia nghiên cứu là những nhạc sĩ học tốt hơn với các thể loại nhạc bình thường và kết quả thử nghiệm tốt hơn khi bạn được nghe thể loại mà mình yêu thích. Bên cạnh đó, với những người không phải là nhạc sĩ, họ thường học tốt hơn khi nghe âm nhạc.
 
Hãy ghi nhớ những kết quả này nhé! Bây giờ, bạn đã có một chiến lược học tập hiệu quả hơn để làm tốt các bài kiểm tra tiếp theo rồi đó.
 
9. Âm nhạc giúp bệnh nhân thư giãn trước/sau phẫu thuật 
"Hát để tai họa sợ hãi mà tránh xa mình." - Miguel de Cervantes
 
Các nhà khoa học đã nhận ra rằng việc nghe nhạc trước khi phẫu thuật giúp bệnh nhân giảm lo lắng. Thực tế, nó thậm chí còn hiệu quả hơn việc uống Midazolam, một loại thuốc an thần được tiêm cho bệnh nhân trước khi phẫu thuật, nhưng thuốc này lại có tác dụng phụ như ho và buồn nôn. Các nghiên cứu khác cũng cho thấy việc nghe nhạc nhẹ trong thời gian nằm nghỉ ngơi trên giường sau khi phẫu thuật tim giúp tăng thư giãn cho bệnh nhân.
 
Trên thế giới, có 234 triệu ca phẫu thuật lớn được thực hiện mỗi năm. Nếu bạn hoặc ai đó bạn biết chuẩn bị phải làm phẫu thuật, hãy thử nghe một giai điệu nhạc nhẹ giúp họ bớt lo lắng. Nó sẽ có tác dụng tốt hơn và chắc chắn không có tác dụng phụ như các loại thuốc an thần.
 
10. Âm nhạc làm giảm đau
"Một điều rất hay về âm nhạc đó là khi gặp sự cố, nó có thể làm giảm bớt đau đớn" - Bob Marely
 
Một nghiên cứu tại trường Đại học Drexel ở Philadelphia cho thấy rằng các liệu pháp chữa trị bằng âm nhạc có tác dụng tốt hơn các biện pháp thông thường với các bệnh nhân ung thư. Bên cạnh đó, các nghiên cứu khác cũng cho thấy âm nhạc như một "liều thuốc giảm đau" với các bệnh nhân hồi sức cấp cứu và bệnh nhân lớn tuổi, nhưng cũng tùy vào loại nhạc mà họ nghe như nhạc nhẹ, nhạc cổ điển hay các bản nhạc mà bệnh nhân thích chẳng hạn.
 
Bob Marely đã đúng về điều này - nghe nhạc mà bạn thích có thể giúp giảm đau hiệu quả.
 
11. Âm nhạc giúp cải thiện trí nhớ của các bệnh nhân Alzheimer
"Không có cách nào có thể khôi phục được quá khứ đã bị lãng quên. Nhưng âm nhạc có thể tìm lại được cảm giác đó." - Oliver Sacks
 
Một tổ chức phi lợi nhuận có tên gọi Music & Memory đã giúp những người bị mắc bệnh Alzheimer và bệnh Dementias (sa sút trí nhớ), những bệnh liên quan đến tuổi già, nhớ lại bằng cách cho họ nghe các bài hát mà họ yêu thích. Việc nhớ lại quá khứ thường gây xúc động mạnh. Ví dụ như sau khi Henry nghe được thể loại nhạc từ thời của ông, ông ngồi trên xe lăn và mất toàn bộ trí nhớ chỉ có thể nói được tên bài hát là Cab Colorway và hồi tưởng lại cuộc sống hạnh phúc của mình.
 
Tiến sĩ Laura Mosqueda, Giám đốc của Geriatrics tại trường Đại học California, Trường Y khoa Irvine đã giải thích rằng âm nhạc ảnh hưởng đến rất nhiều khu vực của não bộ, nó gây kích thích kéo dài mà vẫn giúp cơ thể khỏe mạnh.
 
Để kết nối được với những người mắc phải bệnh mất trí nhớ có liên quan đến bệnh tuổi già, bạn nên cho họ nghe các bài hát mà họ yêu thích.
 
12. Âm nhạc giúp các bệnh nhân đột quỵ hồi phục
"Tôi biết tại sao những con chim trong lồng lại hát." - Maya Angelou
 
Nghiên cứu tại trường Đại học Helsinki cho thấy bệnh nhân đột quỵ khi nghe những thể loại nhạc mà họ yêu thích trong hai giờ một ngày sẽ cải thiện đáng kể sự phục hồi chức năng nhận thức so với những người chỉ nghe đọc sách hoặc không nghe gì cả. Hầu hết các bản nhạc chứa lời bài hát, trong đó cho thấy nó là sự kết hợp của âm nhạc và tiếng nói, củng cố khả năng thính giác và lời nói của bệnh nhân.
 
Đột quỵ đứng thứ 5 trong các nguyên nhân gây tử vong ở Mỹ. Nếu bạn biết ai đó đã bị một cơn đột quỵ thì hãy cho họ nghe những bài hát mà họ yêu thích càng sớm càng tốt để có thể tăng đáng kể khả năng phục hồi sức khoẻ của họ.
 
13. Âm nhạc làm tăng tính sáng tạo trong lời nói
"Âm nhạc là linh hồn của ngôn từ trong tâm trí." - Modest Mouse
 
Sau một tháng học nhạc (theo nhịp điệu, giai điệu và giọng nói), một nghiên cứu tại trường Đại học York cho thấy rằng 90% trẻ em trong độ tuổi từ 4 đến 6 có một sự gia tăng đáng kể về sự sáng tạo trong cách nói chuyện. Nhà nghiên cứu Sylvain Moreno cho rằng việc đào tạo âm nhạc đã có một "hiệu ứng chuyển giao" đó là việc tăng cường khả năng của trẻ để chúng hiểu được lời nói và giải thích ý nghĩa của lời nói đó. Một nghiên cứu khác cho thấy phụ nữ trưởng thành và trẻ em được đào tạo âm nhạc có khả năng vượt trội hơn so với những người không được đào tạo âm nhạc qua các bài kiểm tra trí nhớ.
 
Vấn đề không phải bạn là người lớn hay trẻ em, nếu muốn thúc đẩy kỹ năng nói của mình, hãy thử các bài học âm nhạc nhé!
 
14. Âm nhạc giúp tăng chỉ số IQ và khả năng diễn xuất
"Âm nhạc có thể làm thay đổi thế giới bởi nó có thể làm thay đổi con người." – Bono
 
Nghiên cứu cho thấy rằng các bài học âm nhạc sẽ giúp kết quả học tập có thành tích cao và tăng chỉ số IQ ở trẻ nhỏ. Trong một nghiên cứu tiến hành, với nhóm nhỏ trẻ em từ 6 tuổi, gồm có một nhóm đánh máy và một nhóm hát trong 36 tuần đã có sự gia tăng đáng kể chỉ số IQ và kết quả kiểm tra tiêu chuẩn hóa giáo dục thì chỉ quên một trong hai bài học kịch hoặc không còn bài để học. Kết quả cho thấy nhóm hát đã làm tốt hơn nhóm đánh máy.
 
Để giúp con bạn có thể đạt được thành tích học tập xuất sắc, hãy khuyến khích chúng hát hoặc học chơi một loại nhạc cụ nào đó.
 
15. Âm nhạc giúp não bộ khỏe mạnh dù đã lớn tuổi
"Âm nhạc thực sự là hơi thở của cuộc sống. Chúng tôi ăn để không bị chết đói. Chúng ta hát để có thể biết mình vẫn sống." - Yasmina Khadra
 
Một nghiên cứu tiến hành với nhóm người lớn tuổi khỏe mạnh cho thấy rằng những người có hơn 10 năm hoặc nhiều năm kinh nghiệm về âm nhạc đạt điểm cao hơn trong một bài kiểm tra nhận thức so với nhạc sĩ có 1 năm hoặc 9 năm kinh nghiệm nghiên cứu âm nhạc. Còn những người không phải là nhạc sĩ đạt điểm số rất thấp. "Khi nghiên cứu một nhạc cụ đòi hỏi nhiều năm thực hành và học tập, nó có thể tạo ra các kết nối thay thế trong não mà có thể bù đắp cho sự suy giảm nhận thức khi chúng ta già đi," nhà nghiên cứu Brenda Hanna - Pladdy nói.
 
Ông trùm kinh doanh Warren Buffet vẫn minh mẫn ở độ tuổi 84 bằng cách chơi Ukulele. Không bao giờ là quá muộn để chơi một nhạc cụ để giữ não bộ của bạn khỏe mạnh.
 
Plato đã đúng khi nói: "Âm nhạc và nhịp điệu tìm đường vào nơi bí mật của tâm hồn. Không cần biết bạn còn trẻ hay đã già, khỏe mạnh hay đau ốm, vui hay buồn, âm nhạc đều có thể cải thiện chất lượng cuộc sống của bạn bằng nhiều cách. Nó làm giảm căng thẳng, lo lắng, giải tỏa tâm trạng, tăng cường sức khỏe, giúp bạn ngủ ngon hơn, làm giảm bớt nỗi đau của bạn và thậm chí còn làm cho bạn thông minh hơn".
 
Nghiên cứu mới đây cho thấy rằng: "Âm nhạc có thể truyền đạt cảm xúc của con người, cơ bản nó không phân biệt nền văn hóa và dân tộc của người nghe". Chúng tôi chỉ mới bắt đầu tìm hiểu về tất cả những gì mà loại "ngôn ngữ" này thể hiện trên thế giới. Thay vì cắt kinh phí cho các chương trình âm nhạc và nghệ thuật trong các trường học, tại sao chúng ta không đầu tư vào việc khám phá tất cả những nơi bí mật mà âm nhạc có thể chạm đến để có thể tiếp tục gặt hái những lợi ích tuyệt vời của nó?
  
 
 
 Âm nhạc là một phần của cuộc sống.
 
Âm nhạc không chỉ để giải trí mà còn có tác dụng chữa bệnh. 
 
Âm nhạc là một phần của cuộc sống. Âm nhạc không chỉ để giải trí mà còn có tác dụng chữa bệnh. Càng ngày các nhà khoa học càng phát hiện ra những lợi ích tiềm tàng của âm nhạc đối với cơ thể...
 
Khả năng chữa bệnh
 
Là thuốc giảm đau hiệu quả
 
Âm nhạc có thể khiến chúng ta đương đầu với cơn đau một cách dễ dàng hơn. Nghe nhạc có thể làm giảm đến 21% cơn đau mạn tính gây ra bởi rất nhiều bệnh, bao gồm viêm khớp, các vấn đề về đĩa đệm và viêm khớp dạng thấp và làm giảm mức độ trầm cảm đến 25%.
 
Liệu pháp âm nhạc ngày càng được sử dụng phổ biến trong các bệnh viện để làm giảm nhu cầu dùng thuốc khi sinh nở, làm giảm cơn đau hậu phẫu và hỗ trợ thuốc tê trong quá trình phẫu thuật.
 
Một số giả thiết về khả năng giảm đau của âm nhạc bao gồm: Âm nhạc đóng vai trò làm sao lãng, có thể khiến bệnh nhân có cảm giác kiểm soát được cơn đau, khiến cơ thể sản sinh endorphins để chống lại cơn đau. Nhạc chậm giúp cơ thể thư giãn bằng cách làm chậm nhịp tim và nhịp thở.
 
Âm nhạc có thể giúp giảm trầm cảm ở trẻ.
 
Hạ huyết áp
 
Bằng cách nghe các bản nhạc thư giãn mỗi sáng và tối, những người bị tăng huyết áp có thể hạ huyết áp của mình và giữ nó ở mức an toàn. Theo một báo cáo nghiên cứu trong hội nghị Hiệp hội cao huyết áp Hoa Kỳ ở New Orleans, 30 phút nghe nhạc cổ điển, Celtic hoặc raga mỗi ngày có thể làm hạ huyết áp đáng kể.
 
Tốt cho tim mạch
 
Âm nhạc còn tốt cho tim mạch. Các nghiên cứu đã cho thấy lợi ích này đến từ nhịp điệu của nhạc chứ không phải thể loại nhạc. Các nhà khoa học Anh và Ý đã tiến hành thí nghiệm trên một số người trẻ tuổi, một nửa trong số họ là nhạc sĩ chuyên nghiệp. Các tình nguyện viên có nhịp tim và nhịp thở nhanh hơn khi họ nghe các bản nhạc sống động. Khi nhạc chậm lại, nhịp tim và nhịp thở của họ cũng chậm lại. Trong thời gian dừng nhạc, nhịp tim và nhịp thở trở lại bình thường hoặc cải thiện lên mức độ tối ưu hơn.
 
Đẩy nhanh tốc độ hồi phục sau đột quỵ
 
Theo một nghiên cứu mới đây, nghe loại nhạc pop, cổ điển hay jazz ưa thích mỗi ngày có thể giúp đẩy nhanh tốc độ hồi phục sau các cơn đột quỵ nguy hiểm. Theo nghiên cứu, các bệnh nhân đột quỵ ở Phần Lan được nghe nhạc khoảng 2 giờ mỗi ngày có khả năng cải thiện ngôn ngữ và sự tập trung đáng kể so với những bệnh nhân không được kích thích bằng âm nhạc hoặc chỉ được nghe đọc truyện.
 
Chữa đau đầu mãn tính và đau nửa đầu
 
Âm nhạc có thể giúp người mắc bệnh đau đầu mạn tính hoặc đau nửa đầu giảm cường độ của cơn đau đầu, cũng như khoảng thời gian và số lần gặp phải cơn đau đầu.
 
Tăng cường khả năng miễn dịch
 
Một trong những tác dụng tuyệt với của âm nhạc có thể giúp tăng cường hoạt động của hệ miễn dịch. Các nhà khoa học giải thích, sở dĩ xảy ra hiện tượng này là do một loại nhạc nhất định có thể tạo nên trải nghiệm cảm xúc mạnh mẽ và tích cực, dẫn tới sự tiết ra của các hormon tăng cường hệ miễn dịch. Điều này góp phần làm giảm các yếu tố gây bệnh. Nghe nhạc hoặc hát còn có thể làm giảm hàm lượng hormon gây căng thẳng cortisol trong cơ thể. Lượng cortisol cao có thể khiến phản ứng của hệ miễn dịch kém đi.
 
Tác động tới não bộ
 
Tăng cường trí thông minh và khả năng học tập
 
Các nghiên cứu khẳng định, học nhạc hoặc chơi nhạc có thể giúp bạn học tập tốt hơn. Âm nhạc có khả năng làm tăng cường một số chức năng cao cấp của não như: khả năng đọc viết, khả năng suy luận không gian - thời gian, khả năng làm toán (dù là một đứa trẻ mất tập trung hoặc mắc chứng tăng động giảm chú ý cũng làm tốt hơn trong các bài kiểm tra toán nếu được nghe nhạc trước khi làm bài) và trí thông minh cảm xúc...
 
Tăng cường trí nhớ
 
Nhạc của Mozart và nhạc ba-rốc, với nhịp điệu 60 nhịp/phút, kích hoạt não trái và não phải. Các hoạt động đồng thời của não trái và não phải tối đa hóa khả năng học tập và thu thập thông tin. Các thông tin được xử lý kích hoạt não trái, trong khi giai điệu nhạc kích hoạt não phải. Các hoạt động cần sự phối hợp của cả hai bán cầu não cùng một lúc như chơi nhạc cụ hay hát cũng khiến bộ não xử lý thông tin tốt hơn. Nghe nhạc giúp gợi nhớ thông tin dễ dàng hơn. Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, một số loại nhạc là “chìa khóa” xuất sắc để gợi lại thông tin
 
Cải thiện khả năng chú ý và tập trung
 
Những bản nhạc không lời dễ nghe và nhạc cổ điển thư giãn cải thiện cường độ và thời gian tập trung ở mọi lứa tuổi và trình độ. Dù chưa thể rút ra kết luận loại nhạc nào tốt hơn, hay cấu trúc nhạc nào là cần thiết để đạt được hiệu quả như vậy, song rất nhiều nghiên cứu đã cho thấy hai loại nhạc này có ảnh hưởng quan trọng tới khả năng tập trung và chú ý.
 
 
 
 NGHE NHẠC CÓ LỢI ÍCH GÌ ? 
 
 
Trong cuộc sống đầy lo toan, mưu sinh và tất bật với công việc, con người dễ dàng đối diện với tình trạng căng thẳng, tinh thần mệt mỏi..từ đó gây ảnh hưởng đến sức khỏe của mỗi người. Có nhiều cách để giải tỏa căng thẳng nhưng có lẽ cách đơn giản nhất là nghe nhạc. Theo Beethoven: “ Âm nhạc là nhà hòa giải giữa cuộc sống thể xác và đời sống tinh thần” những tưởng rằng, nghe nhạc chỉ mang lại sự giải tỏa nhất thời, nhưng không chỉ có thế, nghe nhạc còn mang đến nhiều lợi ích khác cho sức khỏe con người. Sau đây xin được giới thiệu một số lợi ích của việc nghe nhạc:
 
1.Kích thích tế bào não:
Khi chúng ta nghe nhạc, âm nhạc sẽ kích thích đến nhiều phần não bộ khác nhau, thùy não trước và thùy thái dương sẽ bị tác động, nhiều tế bào thần kinh tham gia vào quá trình này đảm nhận những chức năng khác nhau như ( cảm thụ giai điệu, tần suất, cường độ..). Sau đó những phần liên quan đến trí nhớ, tưởng tượng cũng bị tác động. Ví dụ điển hình nhất là đôi khi bạn lại thấy mình thường hay nhẩm đi nhẩm lại một giai điệu đã từng nghe qua dù chỉ một lần và rồi bất chợt thốt lên tại sao mình cứ hát mãi câu này? Giải thích điều này, bài hát đó đã đánh thức phần não bộ trí nhớ và ngôn ngữ của bạn khiến bạn có hành động kì lạ như vậy.
 
2. Tăng cường sự lạc quan:
Nghe những bản nhạc có tiết tấu tươi vui, nhẹ nhàng sẽ giúp bạn cảm thấy lạc quan hơn, yêu cuộc sống hơn vì chính những giai điệu đó sẽ tác động đến não bộ của bạn tạo tâm trạng hưng phấn tươi vui
 
3. Giảm căng thẳng ( Stress ):
Nghiên cứu chỉ ra rằng, những nhịp phách, tiết tấu trong âm nhạc sẽ kích thích sóng não gây ra sự cộng hưởng trong đồng bộ nhịp đập, thúc đẩy tạo nên trạng thái. Những nhịp đập mạnh nhanh sẽ tác động đến sự tập trung, phấn khích. Những nhịp đập nhẹ, chậm giúp não trở về trạng thái bình tĩnh, cân bằng hơn. Vì vậy khi bạn rơi vào trạng thái căng thẳng hãy nghe những bản nhạc nhẹ nhàng để xoa dịu nhé.
 
4. Giảm đau:
Âm nhạc là liệu pháp giảm đau tự nhiên. Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng âm nhạc sẽ kích thích làm giảm vùng trung tâm đau, vì khi nghe nhạc bộ não sẽ tập trung vào việc cảm nhận âm nhạc nên làm “nhiễu” dẫn truyền cảm giác đau.
Âm nhạc như là một vị bác sĩ giỏi có thể giúp giảm đau, giảm căng thẳng cho các bệnh nhân mắc ung thư, tim mạch, nhất là các bệnh nhân đang điều trị bệnh mạch vành.
 
5. Âm nhạc làm tăng hiệu suất luyện tập thể dục:
Nghe nhạc trong quá trình luyện tập thể dục làm chệch hướng sự chú ý của bạn vào các bài tập thể dục lặp đi lặp lại. Vì thế nó giúp bạn xua tan đi cảm giác mệt mỏi, chán nản trong quá trình tập làm tăng hiệu suất luyện tập của bạn lên nhiều lần.
 
6. Mang lại cảm giác ngủ ngon
Nghe nhạc với giai điệu nhẹ nhàng và  âm lượng tương đối sẽ giúp bạn dễ chìm sâu vào giấc ngủ hơn. Tránh nghe những bản nhạc có tiết tấu mạnh, dồn dập vì sẽ kích thích sự hưng phấn từ bộ não gây tình trạng chưa muốn ngủ.
 
7. Kết nối cộng đồng với nhau:
Âm nhạc là cầu nối giúp các mối quan hệ cộng đồng trở nên khăng khít hơn. Người ta dễ dàng nhìn thấy những nụ cười, những câu hỏi xã giao, sự nhún nhảy ở các buổi tiệc, buổi gặp mặt khi âm nhạc vang lên dù đa số khách mời đều không biết hết nhau.
 
Âm nhạc là ngôn ngữ của tâm hồn con người với nhiều cảm xúc cung bậc khác nhau nên chúng ta thường tiếp cận với âm nhạc qua việc nghe nhạc. Tuy nhiên để đạt được hiểu quả tốt nhất và không gây ảnh hưởng đến sức khỏe, chúng ta nên nghe nhạc với âm lượng và thời gian phù hợp. Tránh nghe nhạc quá lâu với âm lượng lớn, vì điều này sẽ gây ảnh hưởng đến khả năng thính giác của chúng ta.
 
 
 
    Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang    db43c148
Xem thêm...

“Riêng một góc trời”

Related image
   TIỂU SỬ NHẠC SĨ NGÔ THỤY MIÊN   
 
Ngô Thụy Miên người nhạc sĩ tài hoa

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tên thật là Ngô Quang Bình, sinh 26/9/1948 tại Hải Phòng, là con thứ nhì trong một gia đình có bảy người con. Ông lớn lên với sách vở, thơ văn, vì gia đình có mở một nhà sách tên Thanh Bình ở thành phố Cảng, và sau này trên đường Phan Đình Phùng (nay là Nguyễn Đình Chiểu), Sài Gòn, trước trường tiểu học Pháp Aurore. Sau khi gia đình vào Sài Gòn ở, Ngô Thụy Miên theo học và tốt nghiệp về hai bộ môn vĩ cầm và nhạc pháp do các nhạc sĩ Hùng Lân và Đỗ Thế Phiệt giảng dạy tại trường Quốc Gia Âm Nhạc vào năm 1965, tuy nhiên ông bắt đầu viết nhạc từ năm 1963.

Tình khúc đầu tiên mà nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sáng tác là bài “Chiều nay không có em” (1965), được giới sinh viên học sinh thời gian đó hưởng ứng rất nồng nhiệt. Vài năm sau, ông cho xuất bản một tập nhạc đầu tay lấy tựa “Tình Khúc Đông Quân” in ronéo phát hành tại Sài Gòn (1969). Đông Quân chính là bút hiệu đầu đời của ông trước khi đổi qua bút hiệu Ngô Thụy Miên bây giờ.
Trong tuyển tập “Tình Khúc Đông Quân”, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã ghi lời tâm bút thay cho lời ngỏ trên trang đầu, là những tình khúc viết cho bạn bè và tình yêu, trong đó gồm 12 bản tình ca gồm Giáng ngọc, Mùa thu này cho em (sau đổi là Mùa thu cho em), Gọi nắng (sau đổi là Giọt nắng hồng), Dấu vết tình yêu (sau đổi là Dấu tình sầu), Cho những mùa thu (sau đổi là Thu trong mắt em), Tình khúc tháng 6, Nhạt Tình (sau đổi là Dấu vết tình yêu), Mây hồng (sau đổi là Tuổi mây hồng), Gọi tên em, Ái xuân, Mùa thu về trong mắt em (sau đổi là Mắt thu) và Ngày mai em đi. Ca khúc mới nhất của Ngô Thụy Miên có tên “Một lần là mãi mãi”
Sau những sáng tác từ năm 1963, đến với công chúng vào năm 1965, sau đó nhạc sĩ Ngô Thụy Miên có những nhạc phẩm phổ từ thơ của thi sĩ Nguyên Sa như, Áo lụa Hà Đông, Paris có gì lạ không em, Tuổi 13…9 Ngo Thuy Mien 2

Còn trong thời gian theo học đại học, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã nhiều lần trình diễn và phổ biến những sáng tác của mình tại các hội quán văn nghệ, các trung tâm văn hóa và giảng đường đại học. Năm 1974, Ngô Thụy Miên thực hiện băng nhạc đầu tay “Tình Ca Ngô Thụy Miên” gồm 17 tình khúc đã được viết trong khoảng thời gian 1965 – 1972. Với sự góp mặt của các ca sĩ và nhạc sĩ như Khánh Ly, Duy Trác, Thái Thanh, Lệ Thu, Thanh Lan, Duy Quang…
Sau ngày 30/4/75 đến tháng 10/78, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên mới vượt biên đến tị nạn tại đảo Pulau Bidong của Mã Lai, và chính thức ra mắt một sáng tác viết từ năm 1975 là bài “Em còn nhớ mùa xuân” gởi tặng riêng cho người yêu là Đoàn Thanh Vân, là con gái của nam tài tử Đoàn Châu Mậu (trong một gia đình gồm những người hoạt động về âm nhạc như Đoàn Châu Nhi, Đoàn Châu Bào, Đoàn Thanh Sâm, Đoàn Thanh Tuyền một thời cùng với nhạc sĩ Đức Huy, kết hợp thành cặp song ca Đức Huy – Đoàn Thanh Tuyền nổi tiếng trong những sinh hoạt nhạc trẻ vào đầu thập niên 70.

Tình yêu giữa Ngô Thụy Miên và Đoàn Thanh Vân bắt đầu khi cả hai gặp gỡ nhau tại trường Quốc Gia Âm Nhạc Sài Gòn, bị ngắt quãng một thời gian để sau đó lại tái hợp vào năm 1973 rồi đi đến quyết định thành hôn. Nhưng ngày 30/4/75 đến như một sự chia cách, khiến dự định thành hôn của hai người đã không thành, vì Đoàn Thanh Vân theo gia đình di tản trong những ngày đầu tiên, trong khi Ngô Thụy Miên ở lại Sài Gòn. Chính niềm thương nhớ đó đã tạo thành cảm xúc cho ông sáng tác ra ca khúc “Em còn nhớ mùa xuân”.
Sau sáu tháng ở trại tị nạn, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên được nước thứ ba bảo lãnh cho sang Montréal, Canada, vào tháng Tư năm 1979. Đoàn Thanh Vân từ San Diego, được tin người yêu đã đến được Canada, đã bay sang nối kết lại cuộc tình, đưa đến cuộc hôn nhân bị dở dang vì thời cuộc. Cùng năm 1979, cả hai qua sống tại San Diego rồi dời lên Orange County. Qua năm 1980, Ngô Thụy Miên bắt đầu đi làm về ngành điện toán cho trường UCLA, tại thành phố Olympia thuộc tiểu bang Washington”.

Trong thập niên 1990, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên tiếp tục sáng tác với những ca khúc mới như Cần thiết, Em về mùa thu, Trong nỗi nhớ muộn màng… và nhất là Riêng một góc trời (1997). Năm 2000, nhạc phẩm “Mưa trên cuộc tình tôi” của ông được khán thính giả đón nhận một cách đặc biệt. Tổng cộng đến nay, nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã sáng tác được trên 70 ca khúc, với khoảng 20 bài từ trong nước.
Có những nhận xét từ mọi người khi nói rằng nhạc Ngô Thụy Miên chứa đựng đầy chất lãng mạn, chịu nhiều ảnh hưởng từ thơ Nguyên Sa. Có người biện giải, những suy nghĩ đó chỉ đúng phần nào đó khi ông phổ thơ Nguyên Sa. Còn những nhạc phẩm khác, nhạc của Ngô Thụy Miên vẫn mang đậm chất tình ca riêng biệt như những nhạc phẩm đầu tay trong tập nhạc “Tình Khúc Đông Quân”. Vì nhạc của Ngô Thụy Miên nếu đứng riêng biệt cũng không kém chất lãng mạn, trữ tình, vẫn có sắc thái độc đáo, như nhạc phẩm “Mùa thu cho em” sau này đã lên hàng top hit.

Mùa Thu Cho Em Saxophone - Lê Duy Mạnh

 

Tuy nhiên không ai có thể phủ nhận, khi Ngô Thụy Miên phổ thơ Nguyên Sa thì sự giao duyên này là một cuộc giao hưởng trường cửu, như “Paris có gì lạ không em”, “Tuổi 13”, “Áo lụa Hà Đông”, “Nắng Paris nắng Sài Gòn”, “Tình khúc tháng 6”, “Tháng 6 trời mưa”… Sự giao hưởng này làm thăng hoa sự tuyệt tác từ thơ qua nhạc và ngược lại. Để mọi người lúc đó mới chợt nhận ra, hiện hữu có một nhà thơ tên Nguyên Sa hay một nhạc sĩ tên Ngô Thụy Miên đang thăng hoa trong đời sống văn hóa nghệ thuật.

Như Ngô Thụy Miên từng nói “…Trong thời gian đi học, mình đọc thơ của Nguyên Sa nhiều nhất, ngâm nhiều nhất thành ra nó đã thấm vào hồn mình… Trong bốn thập niên viết nhạc của tôi thì thơ của ông ấy lúc nào cũng bàng bạc ở trong dòng nhạc của tôi. Ngay cả như bên này như tôi viết “Nắng Paris, Nắng Sài Gòn” cũng mang một âm hưởng của Áo Lụa Hà Đông hay Paris Có Gì Lạ Không Em?” nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã tâm sự như vậy khi nói về mối giây ràng buộc giữa nhạc của ông với thơ Nguyên Sa.
Và chúng ta hãy nghe những lời tự bạch của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên khi tình tự gửi cho người yêu Đoàn Thanh Vân lúc chưa cưới, đó là ký ức một thời Sài Gòn của ông :
“Rồi đến là những mùa Xuân của tuổi trẻ, của những háo hức, đợi chờ, của những môi hôn vội vã, vòng tay quấn quít trao nhau trên đường phố thân thương, quán hàng quen thuộc. Em nhớ không, La Pagode, Givral của những sáng hẹn hò, Hoàng Gia, Pôle Nord của những chiều đưa đón, dạo phố tết Nguyễn Huệ, Lê Lợi tấp nập người qua, và những tối ghé quán Bà Cả Đọi, rồi Đêm Mầu Hồng. Cái không khí ấm áp tràn đầy tình thương của quê hương đó, làm sao có thể ngờ được chỉ trong vài tháng đã chỉ còn để lại một mùa Xuân, một mùa Xuân cuối cùng của những đổi thay…”

Hay đoạn đầu nói về gia đình Ngô Thụy Miên khi chia tay thành phố Cảng : “Tôi sinh ra tại Hải Phòng, một thành phố ở miền Bắc, cũng là nơi sinh trưởng của 2 người nhạc sĩ tôi yêu quý nhất, Văn Cao và Đoàn Chuẩn. Nếu Văn Cao là người nhạc sĩ tôi quý trọng nhất, không phải chỉ về những đóng góp của ông vào vườn hoa âm nhạc, mà còn về tác phong, đời sống cá nhân ông, còn với Đoàn Chuẩn là người tôi yêu thích nhất với những tình khúc bất hủ, và những đóng góp lớn lao của ông vào việc tạo dựng một dòng nhạc tình tự, lãng mạn nhất của nền tân nhạc Việt Nam. Qua Đoàn Chuẩn, tôi đã yêu mùa Thu, đã sáng tác nhiều nhạc phẩm về mùa Thu, và vẫn mơ một ngày nào đó sẽ có dịp trở về thăm mùa Thu của ông…

“Rời Hải Phòng vào miền Nam, bố mẹ tôi đã chọn thành phố Sài Gòn, đường Phan Đình Phùng để xây dựng lại tiệm sách Thanh Bình làm nơi sinh sống. Tại đây tôi lại có dịp nhìn thấy những chiếc tàu sắt khổng lồ với những ống khói cao ngất, phun ra những tàn khí bụi than mù mịt bầu trời (đoạn đường sắt này chạy trên đường Phạm Viết Chánh về đến Mỹ Tho thời Pháp, qua đến thời TT Ngô Đình Diệm vẫn còn hoạt động). Nhà tôi ở gần góc đường Cao Thắng, trước cửa trường mẫu giáo Aurore. Tôi còn nhớ trên đường Cao Thắng, thật là một sự tình cờ trùng hợp, cũng có một lò bánh mì, là nơi cuối tuần tôi hay ra mua bánh về cho cả nhà ăn sáng với thịt nguội. Ngoài ra còn có 2 rạp chớp bóng Việt Long (sau là Văn Hoa Sài Gòn) và Đại Đồng. Ngôi chợ rất gần nhà là chợ Vườn Chuối mà thỉnh thoảng mẹ tôi cho đi theo để xách giỏ thức ăn về hộ mẹ…”
Cuối cùng nhạc sĩ Ngô Thụy Miên nói tiếp “Tôi không viết nhạc để sống, nhưng sống để viết nhạc”, cho thấy ông là người sống vì nghệ thuật hơn là nô lệ cho đồng tiền bằng những sáng tác tác phẩm của mình, do ông còn có một nghề khác là chuyên viên của ngành điện toán. Vì thế cho đến nay Ngô Thụy Miên chỉ đến với âm nhạc bằng những cảm xúc riêng tư, không hề có mục đích thương mại, như ông đã tuyên bố, do đó những tình khúc của ông đã thoát ra sự gò bó khi dùng âm nhạc và lời ca làm sinh kế như nhiều nhạc sĩ cùng thời. Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên muốn viết cho chính ông, bằng những cảm xúc thật của mình, “tôi không viết cho mọi người”.

Tuy chủ trương không viết cho mọi người, nhưng dòng nhạc của ông đã nói lên được tâm sự của những ai từng có những rung động trong tình yêu Trả lời câu hỏi tại sao nhạc sĩ Ngô Thụy Miên không viết về những đề tài khác ngoài tình ca, ông thú nhận là có nhiều khi cũng muốn viết đề tài khác, nhưng không viết được. “Hơn nữa tôi không cảm thấy mình muốn viết về những đề tài đó, cho nên tôi chỉ viết về tình ca không mà thôi “. Nhưng có lẽ lý do đúng hơn hết là do bản tính lãng mạn của một nghệ sĩ vì “nếu bây giờ tôi khô khan, mực thước, đâu vào đó cả thì tôi đâu có làm văn nghệ được.”
Ngô Thụy Miên cũng cho biết, sáng tác của ông không hề nhắm vào một giọng ca nào theo kiểu “đo ni đóng giày” như một số nhạc sĩ đã thể hiện, như một Mạnh Phát viết cho Thanh Tuyền, Phương Dung, một Phạm Đình Chương viết cho Thái Thanh, một Tâm Anh viết cho Phương Hồng Quế v.v…vì vậy Ngô Thụy Miên từng cũng từng nói : “Như bài “Riêng một góc trời”, tôi đâu có nghĩ là Tuấn Ngọc hát như vậy đâu, thế mà ông ấy hát ra nó lại thành công như vậy thôi ! Tuấn Ngọc hát bài đó tới lắm.”
Hơn 40 năm viết tình khúc, khi ở Mỹ nhạc sĩ Ngô Thụy Miên có thêm một vài nhạc phẩm phổ từ thơ Nguyên Sa, dù đã có nhiều thay đổi trong dòng nhạc và lời ca, nhưng những ai đã từng yêu mến những nhạc phẩm của ông vẫn dễ dàng nhận ra những nét quen thuộc mà chỉ riêng nhạc sĩ Ngô Thụy Miên mới có được. Nhiều người phong tặng Ngô Thụy Miên là một nhạc sĩ tài hoa đích thực.
 

  Tuấn Ngọc sẽ 'ru lòng' khán giả bằng tình ca  Ngô Thụy Miên  

Bản tình ca bất hủ  “Riêng một góc trời”của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên lại được mệnh danh “người viết tình ca với màu xanh hy vọng”. Nhạc của ông chân thành mà luôn toát lên vẻ đẹp đài các, kiêu sa, thanh thoát. Tất cả tác phẩm của Ngô Thụy Miên đều là những bài tình bởi ông cho rằng: "Tôi viết tình ca vì thấy thích hợp với con người, với cá tính của mình và cũng vì tình yêu mãi mãi vẫn là một đề tài muôn thuở cho người sáng tác”.
Khi nhắc đến Riêng một góc trời (Ngô Thụy Miên) thì không thể thiếu tiếng hát Tuấn Ngọc, bởi nhạc sĩ Ngô Thụy Miên từng nói “Tuấn Ngọc hát bài đó tới lắm!”.
Image result for Ngô Thụy Miên Tuấn Ngọc photos

  Tiểu sử ca sĩ Tuấn Ngọc  

Tuấn Ngọc (sinh năm 1947) tên thật là Lữ Anh Tuấn là một ca sĩ người Việt.  Tuấn Ngọc sinh ra tại Đà Lạt, trong một gia đình nghệ sĩ. Cha của Tuấn Ngọc là nghệ sĩ Lữ Liên, thành viên ban nhạc hài hước AVT. Các anh chị em của Tuấn Ngọc đều là những ca sĩ tên tuổi: Bích Chiêu, Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh, Lan Anh, Lưu Bích.
Tuan Ngoc
Tuấn Ngọc đi hát từ rất sớm. Từ khi lên 4 tuổi, anh đã hát trong những chương trình thiếu nhi trên đài phát thanh, cùng thời với những "thần đồng" Quốc Thắng và Kim Chi. Thời gian sau đó anh cộng tác với chương trình dành riêng cho thiếu nhi của cặp nghệ sĩ Kiều Hạnh và Phạm Đình Sỹ. Năm 13 tuổi anh đã theo chân các nghệ sĩ lớn tuổi đi hát tại những câu lạc bộ Mỹ, khi còn trong thời kì thưa thớt tại Sài Gòn.
Những năm cuối thập niên 1960, khi phong trào nhạc trẻ phát triển cực thịnh, Tuấn Ngọc bắt đầu được biết đến nhiều với những nhạc phẩm tiếng Anh. Tới đầu thập niên 1970, anh tham gia vào hai ban nhạc lớn nhất thời bấy giờ đó là The Strawberry Four và The Top Five.
 
Sau 1975, Tuấn Ngọc rời Việt Nam và định cư tại nam California. Một thời gian sau anh qua sống tại Hawaii và trình diễn cho nhiều câu lạc bộ và khách sạn tại đây. Đến giữa thập niên 1980 anh trở lại California và bắt đầu thành công.
Tuấn Ngọc nổi tiếng qua những nhạc phẩm trữ tình. Với giọng ca và cách diễn tả đặc biệt, anh giành được sự đánh giá cao của giới chuyên môn cũng như sự hâm mộ của công chúng yêu nhạc. Những nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An, Từ Công Phụng, Phạm Duy....Trịnh Công Sơn cũng xem Tuấn Ngọc là giọng ca nam hát những nhạc phẩm của ông thành công nhất.
Tuấn Ngọc được nhiều người xem như một giọng ca nam "tượng đài" của nền tân nhạc Việt Nam. "Trường phái Tuấn Ngọc" đã ảnh hưởng tới nhiều ca sĩ thế hệ sau cả ở hải ngoại cũng như trong nước như Nguyên Khang, Trần Thái Hòa, Quang Dũng, Xuân Phú...
 
Tuấn Ngọc thành hôn với ca sĩ Thái Thảo, con gái nhạc sĩ Phạm Duy.
Gần đây anh có về Việt Nam biểu diễn nhiều lần và đã thu âm hai album tại Việt Nam: Hãy Yêu Nhau Đi 2 và Chiều nay không có em. Đêm diễn chính thức đầu tiên của Tuấn Ngọc diễn ra vào đầu tháng 4 năm 2006 với khoảng 500 khách mời, tại khách sạn Sheraton Saigon. Sau đó là hai đêm diễn khá thành công tại Nhà hát Hòa Bình, Quận 10, vào tháng 8 năm 2006.
Năm 2012, Chương trình In the Spotlight số 1 "Riêng một góc trời" của Tuấn Ngọc diễn ra trong ba đêm tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Mặc dù đã từng trở về Hà Nội biểu diễn nhiều lần, nhưng In The Spotlight số 1 "Riêng một góc trời" là liveshow hoành tráng đầu tiên của Tuấn Ngọc mà anh từng ấp ủ trước đó. Trong chương trình này, Tuấn Ngọc đã kể lại câu chuyện ca hát của cuộc đời mình qua những dấu mốc quan trọng.
Image result for Ngô Thụy Miên Tuấn Ngọc photos
Image result for Ngô Thụy Miên Tuấn Ngọc photos

Riêng Một Góc Trời - Tuấn Ngọc - Youtube

 
Image result for Ngô Thụy Miên Tuấn Ngọc photos
Related image
 
Related image

Tuấn Ngọc tiết lộ về cuộc đời tác giả 'Riêng một góc trời'Danh ca Tuấn Ngọc đã có những tiết lộ khá bất ngờ về cuộc sống riêng của tác giả “Riêng một góc trời”.

Mấy thập niên qua, người ta vẫn gọi Tuấn Ngọc là giọng ca Riêng một góc trời. Chính anh cũng từng chia sẻ lần đầu tiên hát, Tuấn Ngọc đã biết đây sẽ là một ca khúc nổi tiếng. Và nói tới Riêng một góc trời, người ta không chỉ nhắc tới người thể hiện, còn nhắc tới người sáng tác, nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên. Nhiều người cho rằng sự gắn bó trong âm nhạc sẽ là minh chứng rõ nhất cho mối quan hệ mật thiết giữa đời thường của Tuấn Ngọc và nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. Tuy nhiên, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Dù hiểu nhau "đến chân tơ kẽ tóc" trong âm nhạc nhưng ở ngoài đời hai nghệ sĩ hiếm có dịp gặp nhau.
Tuan Ngoc tiet lo ve cuoc doi tac gia 'Rieng mot goc troi' hinh anh 1
Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên.
Mới đây, Tuấn Ngọc hé lộ kỷ niệm duy nhất của anh với nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. Khi anh hát Riêng một góc trời, vị nhạc sĩ đã nói rằng chính ông không thể ngờ ca khúc lại nổi tiếng đến mức như vậy.
Theo chia sẻ của Tuấn Ngọc, dù là một nhạc sĩ tài hoa nhưng, Ngô Thụy Miên lại sống "ẩn dật" cùng vợ trên đất Mỹ. Không chỉ có Tuấn Ngọc mà hầu hết các nghệ sĩ ở Mỹ đều ít có cơ hội được gặp ông. Trên báo chí cả ở hải ngoại lẫn Việt Nam, đều hiếm gặp những bài viết về vị nhạc sĩ có những ca khúc bất hủ này. Vì thế, Ngô Thuỵ Miên luôn là một ẩn số với người yêu nhạc.
Tuấn Ngọc nói, một trong những lý do khiến ít ai có dịp gặp gỡ với Ngô Thụy Miên vì tại Mỹ, Ngô Thụy Miên sống cùng vợ ở tiểu bang Washington, nơi có rất ít kiều bào người Việt sinh sống. Cả hai vợ chồng ông đều đi làm công việc như những viên chức bình thường, không sinh hoạt trong giới văn nghệ. “Gần như nhạc sĩ sống khá tách biệt” – nam danh ca cho biết thêm.

Tuy nhiên, giọng ca Ru ta ngậm ngùi cho biết nhạc sĩ Ngô Thụy Miên vẫn luôn giữ lửa sáng tác. Ông vẫn có những ca khúc mới để chia sẻ cùng những người bạn nghệ thuật. Tuy nhiên, cách sống khép kín của ông khiến các tác phẩm này chưa đến được với đông đảo công chúng

   Tuấn Ngọc tiết lộ cuộc sống “ẩn dật” của Ngô Thụy Miên   

  - Danh ca Tuấn Ngọc tiết lộ, vợ chồng nhạc sĩ Ngô Thụy Miên sống ở tiểu bang Washington, Mỹ nơi có rất ít kiều bào người Việt sinh sống. Cả hai vợ chồng nhạc sĩ sống khá tách biệt, không sinh hoạt trong giới văn nghệ.
Danh ca Tuấn Ngọc và nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. 
Danh ca Tuấn Ngọc và nhạc sĩ Ngô Thụy Miên.

Tuấn Ngọc hát vinh danh Ngô Thụy Miên ở Hà Nội

Tuấn Ngọc khẳng định, sự nghiệp âm nhạc của anh lừng lẫy nhất là ca khúc "Riêng một góc trời". Ngay từ lần đầu tiên thể hiện anh đã biết ca khúc này sẽ nổi tiếng và cho đến tận bây giờ, nhắc đến Tuấn Ngọc là công chúng vẫn nhắc đến "Riêng một góc trời".  Ai cũng nghĩ rằng, đã gắn bó về âm nhạc với nhau như vậy, hẳn Tuấn Ngọc và Ngô Thụy Miên sẽ vô cùng gắn bó ở ngoài đời như người ta vẫn thấy ở các cặp ca sĩ- nhạc sĩ khác nhưng từ những tiết lộ của Tuấn Ngọc cho thấy anh và Ngô Thụy Miên vô cùng hiếm dịp gặp nhau.
 
Theo chia sẻ của Tuấn Ngọc, tuy là một nhạc sĩ tài hoa và ca khúc của Ngô Thụy Miên được nhiều ca sĩ hát khắp các sân khấu trong và ngoài nước, chọn lựa khi thực hiện các album nhưng Ngô Thụy Miên sống vô cùng "ẩn dật" tại Mỹ. 
Không chỉ có Tuấn Ngọc mà hầu hết các nghệ sĩ ở Mỹ đều ít có cơ hội được gặp Ngô Thụy Miên. Trên báo chí cả ở hải ngoại lẫn Việt Nam, đều hiếm gặp những bài viết về vị nhạc sĩ này. Vì thế, Ngô Thụy Miên luôn là một 'ẩn số' trong giới làng nhạc hải ngoại và trong nước. 
Tuấn Ngọc tiết lộ cuộc sống “ẩn dật” của Ngô Thụy Miên - ảnh 1
Tuấn Ngọc từng hát thành công nhiều ca khúc của Ngô Thụy Miên nhưng ở ngoài đời hai người lại rất hiếm khi gặp nhau.
 
Tuấn Ngọc cho biết, một trong những lý do khiến ít người có dịp gặp Ngô Thụy Miên bởi ông sống cùng vợ ở tiểu bang Washington, nơi có rất ít kiều bào người Việt sinh sống. Cả hai vợ chồng nhạc sĩ sống khá tách biệt, không sinh hoạt trong giới văn nghệ. Tuy vậy, ông vẫn luôn giữ lửa nên vẫn tiếp tục sáng tác, khi có những sáng tác mới ông lại gửi đến trung tâm Thúy Nga để phát hành.
Cũng có lúc hiếm hoi Tuấn Ngọc gặp Ngô Thụy Miên nhưng hai người không có nhiều thời gian để chia sẻ, trò chuyện.
 
Trong sự nghiệp của mình, Tuấn Ngọc đã hát rất nhiều ca khúc Ngô Thụy Miên. Anh thích rất nhiều sáng tác của vị nhạc sĩ này, thậm chí say mê những ca khúc ấy, đặc biệt là bài "Dốc mơ". Trong lần trở về này, Tuấn Ngọc sẽ hát gần chục ca khúc lừng lẫy nhất của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, trong đó không thể thiếu "Riêng một góc trời" và cả "Dốc mơ".
Tuấn Ngọc cho biết, anh đang rất háo hức về Việt Nam diễn đêm nhạc "Riêng một góc trời", bởi ở đây anh sẽ được gặp những khán giả yêu nhạc Ngô Thụy Miên, những khán giả đã góp phần làm nên thành công trong sự nghiệp của anh bao năm nay mà anh rất biết ơn.

Riêng một góc trời

Riêng một góc trời phảng phất nỗi chia li - sự chia li không có nhiều đau khổ mà nhàn nhạt như nắng tắt cuối ngày Đông, xao xác thoảng qua như ngọn gió mùa Thu cuốn đi những thề nguyền, và nhẹ như chiếc lá khô lìa cành vương trên vai áo. Không hiểu sao lần đầu tôi nghe Riêng một góc trời và cả các tình khúc khác của Ngô Thụy Miên, giai điệu của bài hát chỉ thoảng qua như những giọt mưa rơi: sớm tạnh rồi khô, không một dấu vết.

Có lẽ, nhạc của ông có một vẻ đẹp riêng mà tôi chỉ phát hiện ra và thực sự cảm nhận được trong một thời điểm đặc biệt nào đó, cùng với thoáng chút ngạc nhiên tự hỏi, tại sao mình đã lãng quên vẻ đẹp dịu dàng này lâu đến vậy.
‘ Tôi nhớ về một buổi sáng mùa Đông, khi bầu trời bao phủ bởi màu xám rất đặc trưng của những ngày rét Bắc bộ, những cơn gió xao xác trên ngọn cây ngoài ban công, và cốc cà phê đen nóng đặc quánh không còn vương chút hơi ấm nào trên đôi tay tôi. Và tôi, đắm mình trong cái mệt mỏi bởi công việc, bởi một vài nỗi lo thường ngày, tôi cảm thấy dường như niềm vui sống của mình đang chơi trò trốn tìm đâu đó, và con đường phía trước sẽ dài biết bao. Vào chính khoảnh khắc đó, giọng hát Tuấn Ngọc ấm áp và thân thuộc một cách kì lạ, đã len vào trái tim tôi để từ đó, mãi mãi chiếm một vị trí thật đặc biệt, không to lớn, không quan trọng, nhưng cũng chẳng thể nhạt phai.
 
Tình yêu như nắng, nắng đưa em về, bên dòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề, xa rời chốn xưa
Tình như lá úa, rơi buồn, trong nỗi nhớ
Mưa vẫn mưa rơi, mây vẫn mây trôi, hắt hiu tình tôi
Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô...
‘ Ngay từ đầu, bài hát đã là sự chia li. Sự chia li không có nhiều đau khổ mà chỉ nhàn nhạt như nắng tắt cuối ngày đông, chỉ xao xác thoảng qua như ngọn gió mùa thu cuốn đi những thề nguyền, và nhẹ như chiếc lá khô lìa cành vương trên vai áo. Không phải nỗi chia li không để lại nhiều đau khổ, cũng như ai biết được chiếc lá lìa cành không đớn đau. Chỉ là, đó là quy luật của cuộc đời, là quy luật khiến cho mây vẫn luôn trôi. Và mưa, vẫn đang rơi.
Có lẽ, vì giai điệu sâu lắng của bài hát, vì những ca từ tha thiết mà giản dị, và giọng hát Tuấn Ngọc ngọt ngào đến mức không thể gợi cho tôi một nỗi buồn nào ảm đạm hơn thế.
Tuy nhiên, nỗi buồn trong Riêng một góc trời dường như những sợi khói mỏng mảnh, nhè nhẹ, nhưng vấn vương. Nghe ca khúc, ai đó chợt tự hỏi, có bao người đang âm thầm đi bên cuộc đời với những mảnh tình hiu hắt, với nỗi buồn lá úa rơi rụng trong tim, bỗng nhận ra: mình hạnh phúc biết bao khi biết rằng ở nơi nào đó có người đang đợi chờ.
 
Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai
Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai
Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối
Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời
Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi
Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây
Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu.
 
Cùng với sự chia li là nỗi tiếc nuối cứ âm thầm loang ra trong cả bài hát. Có ai không tiếc nuối khi ngoảnh nhìn lại một thời êm đềm đã phai phôi? Làm sao không tiếc nuối khi ba từ “người yêu dấu” giờ tắt lặng trên bờ môi?
Giọng hát Tuấn Ngọc vừa tha thiết nỗi nhớ nhung, vừa day dứt, khắc khoải nỗi niềm của một người từng trải bao sóng gió, chợt một ngày cảm thấy chơi vơi giữa sương khói cuộc đời. Ngoảnh lại nhìn sao chẳng còn người bên ta. Muốn tìm lại những ngày Xuân bên người, những say đắm của nụ hôn đã xa xôi mà sao cái còn lại chỉ là mùa Đông buốt giá. Và cuộc kiếm tìm hạnh phúc bỗng trở nên rã rời trong mê mải.
 
Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô
Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa
Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau
Và tôi, tôi đã muốn tin rằng, những người yêu nhau rồi sẽ đến được bên nhau, có thể trên con đường lấp lánh sao đêm hay những con đường xa tít ngập lá Thu rơi. Dù thế nào, họ cũng sẽ tìm được thấy nhau. Bởi vì, chúng ta mãi gọi tên nhau và vẫn mãi nhớ thương nhau trong những khoảng trời của riêng mình.
Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau.
  
  Bài phỏng của nhà báo Người Việt Tây Bắc:  
Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên, một đời cho tình ca
Người Việt Tây Bắc: Nhân dịp nhận giải Pioneer in Music vào ngày 16-10-09 tại  Seattle , xin nhạc sĩ Ngô Thụy Miên cho độc giả và khán thính giả ái mộ anh một góc tâm sự. Vào cuối thập niên 1960 sang 1970, khi sáng tác những “ Tình khúc Ngô Thuỵ Miên”, mấy yếu tố tình cảm nào đã chi phối anh nhất?

Ngô Thụy Miên: Thập niên 1960- 1970 khi cuộc chiến giữa hai miền Nam-Bắc Việt Nam đã bùng nổ một cách khốc liệt, tình yêu cuả những ngươì trẻ tuổi chúng tôi lúc bấy giờ chỉ là những vành khăn tang, những giọt nước mắt, những xót xa cuả một thời… Là một người sáng tác trẻ, tràn đầy sức sống cuả tuổi đôi mươi, yêu đời và yêu người, tôi có tham vọng là muốn mang lại cho thế hệ tuổi trẻ chúng tôi một niền tin, một niềm hy vọng mới cho tương lai khi con nguời sẽ thương yêu nhau, sẽ quên đi những mất mát, những hận thù đang xảy ra hàng ngày quanh mình. Qua những bàn tính ca trong sáng, lãng mạn và mộng mơ, tôi hy vọng mình đã mở ra đuợc một cánh cửa khác cho tuổi trẻ cuả thế hệ mình, và ở đó chỉ có tình yêu giữa người và người, tình yêu giữa người và cuộc sống, cũng như cuả thiên nhiên, của thời tiết, khí hậu.. Âm nhạc với tôi là một món quà cuả Thượng Đế, và cũng chính là tình yêu.

NVTB: Thời gian ấy, ở Miền Nam VN, Tình Khúc Ngô Thuỵ Miên được khán thính giả nồng nhiệt ủng hộ, những tình cảm thích thú nào từ họ đến với anh?  đã tạo được những ưu điểm nào cho sự nghiệp sáng tác cuả anh?

NTM: Tôi bắt đầu sáng tác từ năm 1963 lúc còn theo học trường Quốc Gia Âm Nhạc Sàigòn. Năm 1965, tôi hoàn tất nhạc phẩm đầu tay “ Chiều Nay Không Có Em”. Bản tình ca thứ hai đã đượïc các đài phát thanh Sàigòn và Quân Đội cho phổ biến rất nhiều trong hai thập niên 1960- 1970 là ca khúc “ Muà Thu Cho Em”. Đây là bài hát đã mang tên tuổi cuả NTM đến với khán thính giả yêu tân nhạc tại Sàigòn, cũng như ở khắp các thành phố lớn. Từ lòng yêu nhạc, và tình yêu người, tôi đã tiếp tục sáng tác, và cùng với một số thân hữu đi trình diễn ở khắp các giảng đường đại học, các trung tâm văn hoá, và các hội quán văn nghệ Sàigòn để giới thiệu những sáng tác mới cuả mình. Năm 1974, sau khi một số các ca khúc cuả tôi đã được phổ biến rộng rãi, tôi đã cùng một số bạn hữu thực hiện cuốn băng Tình Ca NTM gồm 17 ca khúc, mà trung tâm Thuý Nga đã phát hành ở Sàigòn vào cuối năm 1974. Cuốn băng này được giới yêu nhạc nồng nhiệt ủng hộ; và sau đó tôi cũng cho in một số bản nhạc đang được ưa chuộng, như Mùa Thu Cho Em, Áo Luạ Hà Đông, Chiều Nay Không Có Em, Tuổi 13.. Tôi không bao giờ quên được những tình cảm thích thú từ những giới thưỏng ngoạn nhạc gửi đến một tác giả trẻ như tôi lúc bấy giờ, qua những chuơng trình nhạc yêu cầu, cũng như chính tôi đã chứng kiến một vị thiếu uý trong binh chủng Nhẩy Dù đã ghé vào mua bản nhạc Muà Thu Cho Em và cuốn băng tình ca NTM tại một kiosque trên đường Nguyễn Huệ,..hay trong đêm ra mắt cuốn băng tình ca NTM tại Hội Việt-Mỹ Sàigòn: Tôi đã thực sự xúc động giữa những tiếng vỗ tay, hoan hô nhiệt tình cuả khán thính giả. Từ lâu, tôi đã nhận biết rằng khán thính giả luôn đóng vai trò rất lớn, rất quan trọng trong sự tồn tại cuả một sáng tác phẩm, cuả tác giả sáng tác. Với tình cảm của giới thưởng ngoạn dành cho những sáng tác cuả mình, tôi cảm thấy hạnh phúc, vì những nỗi lòng mình muốn diễn tả ra qua âm nhạc đã được chia xẻ; và tôi đã là một đồng hành tuyệt vời cuả bao khán thính giả. Và dĩ nhiên đó cũng là một động lực thúc nay tôi tiếp tục con đường sáng tác tình ca, để có thể tiếp tục chia xẻ những tình cảm tâm tư riêng cuả mình đến người nghe.

NVTB: Theo anh, 34 năm hải ngoại, khuynh hướng sáng tác nhạc nói chung cuả thời trước 1975 tại Miền Nam VN có còn thịnh hành ở ngoài này?

NTM: Tôi đặt chân lên nuớc Mỹ năm 1980. Cũng đã gần 30 năm trôi qua, nhưng tôi vẫn là một người viết tình ca, như tôi đã sáng tác như thế, cuả những ngày tháng cũ (thập niên 1960- 70). Khuynh hướng sáng tác của tôi vẫn không có gì thay đổi. Tôi cảm thấy mình vẫn là “sứ giả cuả tình yêu”, vẫn muốn chia xẻ những tình cảm luôn luôn được uơm chín từ tâm tư riêng cuả một nguời đã yêu và sẽ yêu để đem đến với bất cứ một ai còn muốn lắng nghe tình ca Việt Nam. Cái khác là truớc 1975 khi còn ở Sàigòn với những thân yêu quanh mình, với những luạ là, mưa nắng hai muà, những quán hàng, những đường phố quen thuộc, từng nguời yêu buổi sáng, buổi chiều… đã cho tôi những cảm xúc để viết lên những tình khúc với ý nhạc nhẹ nhàng, trong sáng, những lời ca dịu dàng, đầy thơ tính. Còn bây giờ, ở hải ngoại, người ta thật vội vàng, xa lạ, bận rộn.. Những thành phố, nhà cửa thật to lớn, nhưng cũng thật là lạnh lẽo, cô đơn.. Tất cả những hoàn cảnh những tình cảm này cũng lại trao cho tôi những hứng khởi mới: Ngày tháng bên này đã và đang để lại trong tôi những nét muộn phiền rất riêng, rất độc đáo, và tôi ghi lại những lời ca “mệt mỏi buồn bã cuả cuộc sống tạm dung”.

NVTB: Là nhạc sĩ chuyên sáng tác các tình khúc qua 40 năm nay, anh nghĩ sao về mọi sinh hoạt của tình khúc nhạc Việt ở hải ngoại và ở trong nước?

NTM: Trong những năm tháng qua, tại hải ngoại chúng ta đang có nhiều người viết trẻ. Họ đã có đầy đủ khả năng, điều kiện sáng tác những tác phẩm tình ca giá trị. Nhưng họ cần được giúp đỡ nhiều hơn để phổ biến những tác phẩm mới đến khán thính giả. Ở hải ngoại chúng ta chỉ có vài, ba trung tâm video ca nhạc đang hoạt động mạnh; các trung tâm băng nhạc nhỏ thì có khá nhiều nhưng hoạt động rời rạc, hạn hẹp. Các trung tâm lớn thì chỉ muốn thâu lại những sáng tác cũ đã được khán thính giả đón nhận từ nhiều năm nay. Và nếu như vậy lấy đâu ra chỗ cho các người viết mới chen chân vào thị trường âm nhạc? Chưa kể đất nước người quá rộng lớn, vấn đề phát hành cũng là một trở ngại không nhỏ! Thực hiện cho mình một cuốn CD mà nếu không có các trung tâm lớn giúp phổ biến hay phát hành thì những tác phẩm này cũng không thể chấp cánh bay bổng trên nền trời âm nhạc Việt  Nam được. Hiện nay các mạng lưới Internet đã có khá nhiều diễn đàn văn học nghệ thuật. Ở đây các người viết mới có thể gặp gỡ, trao đổi kinh nghiệm, học hỏi cùng nhau để có thể tiến bộ hơn trong lãnh vực sáng tác. Nhưng dù sao tất cả vẫn còn trong một hoàn cảnh, một môi trường hạn hẹp. Một vấn đề trở ngại lớn khác cho Tình Ca ở hải ngoại là giới trẻ lớn lên ở đây vẫn ít hoặc không nói, không nghe, không viết được tiếng Việt một cách thông thạo nên đã tìm đến âm nhạc Mỹ, và quên đi là mình cũng có những tình ca nhạc Việt tuyệt vời về cả nhạc thuật lẫn ca từ. Tôi nghĩ môi trường sinh hoạt tình ca ở hải ngoại sẽ có thể gặp nhiều khó khăn, trở ngại trong những thập niên sắp tới, khi số lượng người nghe không còn bao nhiêu và số lượng người viết càng thêm ít ỏi!

Nói về môi sinh của tình khúc nhạc Việt ở trong nước ngày nay thì tôi không dám có ý kiến, vì không sống ở đó nên chỉ dựa trên tài liệu báo chí hoặc internet để phán đoán thôi. Tuy nhiên theo thiển ý riêng, tôi thấy với số lượng người nghe và người sáng tác trong nước đông hơn, nhưng phát triển theo chiều hướng nào thì tôi không biết. Trong những năm tháng qua, tại hải ngoại chúng ta đang có nhiều người viết trẻ. Họ đã có đầy đủ khả năng, điều kiện sáng tác những tác phẩm tình ca giá trị. Nhưng họ cần được giúp đỡ nhiều hơn để phổ biến những tác phẩm mới đến khán thính giả.

NVTB: Ngoài lãnh vực sáng tác các tình khúc anh còn có khuynh hướng sáng tác nào khác hiện giờ không.

NTM: Trong các khuynh hướng sáng tác, thông thường người ta nói nói Tình Ca (đôi lứa), Thân Phận, Quê Hương, Tuổi Thơ,… Từ những ngày đầu tiên sáng tác, tôi đã tự chọn cho mình con đường viết tình ca, vì thấy thích hợp với con người, với cá tính lãng mạn, đa cảm, đa sầu của mình, và cũng chỉ vì tình yêu mãi mãi vẫn là một đề tài muôn thuở cho người nghệ sĩ sáng tác.. một lần nào đó tôi đã có nói là: “chỉ xin được nhớ đến như một người viết tình ca không hơn, không kém”. Song trong môi trường xã hội hiện nay, tôi vẫn tiếp tục viết tình ca, vẫn tiếp tục chia xẻ những tình cảm, tâm tư riêng của mình qua những đổi thay, thăng trầm của cuộc sống nơi xứ người, và vẫn mong được gửi những tác phẩm của mình đến với tất cả những ai có lòng tiếp tục thưởng thức ca nhạc Việt Nam nói chung, và tình ca Ngô Thụy Miên nói riêng….


NVTB: Những ca khúc nào, cho đến nay, mang lại cho anh niềm vui, hãnh diện qua sự yêu mến của khán thính giả? hoặc đã chuyển đạt được nhiều nhất những thông điệp từ nội tâm của anh?

NTM: Cá nhân tôi vẫn yêu mến mấy ca khúc đặc biệt mà tôi đã hoàn tất nhạc trước khi đặt lời, bốn ca khúc này mang một chút âm hưởng nhạc cổ điển Tây Phương: Mắt Biếc, Từ Giọng Hát Em, Dốc Mơ, và Miên Khúc. Ngoài ra, hai ca khúc tôi nghĩ đã được nhắc đến nhiều nhất, đã chuyển đạt được gần như tất cả những điều tôi muốn chia xẻ với người về tình yêu, đó là Niệm Khúc Cuối, và Riêng Một Góc Trời.

Niệm Khúc Cuối là ca khúc trong sáng lãng mạn, tôi viết từ năm 1971, có thể nói bài hát này đã được thu thanh, thu hình nhiều nhất trong các tác phẩm của tôi: “Tình ơi! Dù sao đi nữa, xin vẫn yêu em”Vâng, đó là điều duy nhất tôi muốn nói về tình yêu. Hãy cho, hãy chấp nhận và hãy tha thứ để tình yêu vĩnh viễn mãi là niềm tin và hy vọng của chúng ta. Bài hát thứ hai tôi viết ở hải ngoại năm 1996: “Riêng Một Góc Trời”:“Đời như sương khói, mơ hồ trong bóng tối.Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời”.Nếu hạnh phúc là những kỷ niệm sáng nắng chiều mưa của một thời, là những tàng lá úa rơi buồn trong nỗi nhớ hay những nụ hôn, những giọt nước mắt lặng lẽ vẫn chìm sâu trong trí tưởng… thì “Riêng Một Góc Trời” đã là một người bạn đồng hành tuyệt vời cho những tâm hồn đã yêu, đang yêu và mãi sẽ còn yêu.

Khi Trung Tâm Thúy Nga phát hành cuốn “Video Tình Ca Ngô Thụy Miên” năm 1992, tôi nhận được nhiều điện thoại cùng những lời khuyến khích đến từ khán thính giả khắp nơi đã xem cuốn video này: Những lời cám ơn đều dành cho một sáng tác tôi viết ở SàiGòn sau năm 1975: “Em Còn Nhớ Mùa Xuân”, một ca khúc tôi viết trong một bối cảnh đặc biệt, kể lại những giao động một thời trên quê hương đất nước, và nói lên tâm sự của một người thanh niên giữa những mất mát đổi thay đang xảy ra quanh mình. Đây là ca khúc duy nhất tôi viết có mang chút bối cảnh xã hội, và cũng đã nói lên được những rung cảm của thanh niên thế hệ trẻ chúng tôi ngày tháng đó. Phải nói đây là một ca khúc đã mang lại cho tôi những niềm vui và hãnh diện đặc biệt trong cuộc đời sáng tác của mình.

NVTB: Anh còn có những cảm nhận nào khác, trong giai đoạn hiện thời về một ngõ mở mới cho những ca sĩ trình diễn các sáng tác của mình, ở thế hệ nối tiếp?

NTM: Dòng nhạc thính phòng đang gặp trở ngại, khó khăn về nhiều phương diện: Người nghe nhạc thính phòng đã ít lại càng ít hơn khi thế hệ người lớn tuổi đã ra đi, và thế hệ trẻ thì tìm niềm vui trong những dòng nhạc khác, hay nhạc ngoại quốc!


Nhạc sĩ -Một số anh em sáng tác cũ đã ra đi. Những người còn lại mệt mỏi với đời sống thường ngày, đã không còn đủ cảm hứng để tiếp tục viết nhạc. Lớp người viết mới thì không có điều kiện phổ biến sáng tác của mình. Thực hiện được một cuốn CD mà nếu không có sự giúp đỡ của các trung tâm thì những tác phẩm đó cũng sẽ dần vào quên lãng! Một ca khúc được sáng tác, nếu không được giới thiệu đến người nghe, không được khán thính giả chấp nhận thì cũng chỉ là một tờ giấy với những nốt nhạc, không hơn không kém! Người nhạc sĩ sẽ có thể là mất dần đi những cảm hứng sáng tác một khi những tác phẩm của mình bị chìm vào quên lãng theo ngày tháng.

Ca Sĩ - Lớp ca sĩ cũ trình bày nhạc thính phòng như Tuấn Ngọc, Lệ Thu, Khánh Ly, Khánh Hà, Ý Lan...vẫn được khán giả ái mộ, nhưng tất cả cũng còn một thời gian không lâu nữa là sẽ phải từ giã sân khấu. Và thế hệ hát nhạc thính phòng nối tiếp như Y Phương, Nguyên Khang, Diễm Liên, Trần Thái Hòa... hiện nay cũng đang được sự yêu mến và được sự ủng hộ nồng nhiệt của khán thính giả. Họ là những tiếng hát hiếm quý trong vườn âm nhạc Việt  Nam  ở hải ngoại. Tuy nhiên, nhìn lại số lượng ca sĩ hát nhạc thính phòng còn quá ít, so với những ca sĩ hát nhạc trẻ hay nhạc quê hương…Về các chương trình ca nhạc, có thể nói các show thính phòng được tổ chức trong các cộng đồng Việt Nam khắùp các nơi trên thế giới vẫn rất ít so với các chương trình tạp lục. Khán thính giả của dòng nhạc thính phòng rất chọn lọc nên khi tổ chức, ban tổ chức thông thường chỉ mong được hòa vốn là coi như đã thành công! Các trung tâm băng nhạc thì cần đáp ứng với nhu cầu thưởng ngoạn của mọi tầng lớp khán thính giả, và sự góp mặt của dòng nhạc thính phòng thường chỉ còn là một hoặc hai tiết mục nhỏ trong chương trình.

Tôi vẫn nghĩ, tìm cho được con đường mới để các thế hệ ca sĩ nối tiếp có cơ hội duy trì, phát triển dòng nhạc Thính Phòng ở hải ngoại, không phải là một chuyện dễ làm! Vì ngày nào nhu cầu thưởng ngoạn của khán thính giả dòng nhạc thính phòng không phát triển, ngày nào các ca nhạc sĩ còn vẫn gặp nhiều khó khăn trong việc trình diễn và phổ biến các tình khúc thì ngày đó dòng nhạc này sẽ vẫn còn gặp nhiều khó khăn.

NVTB: Anh còn có ý kiến gì hơn về tình hình sáng tác của người Việt nói chung có những sự kiện hoặc thành quả nào đáng lưu ý ảnh hưởng đến kích thích những xúc cảm sáng tác hoặc làm chững lại rung cảm sáng tác của riêng Ngô Thụy Miên hoặc với Anh Bằng, Lam Phương, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Đức Huy, Thiện Lý.. thành danh từ trước 1975 hoặc một số người viết mới tại xứ người?

NTM: Trong những năm tháng qua, tại hải ngoại cũng như trong nước đều có những tác giả trẻ, những sáng tác phẩm giá trị. Nhưng hầu hết các tác phẩm được giới thiệu và phổ biến rộng rãi vẫn chỉ là những ca khúc. Chúng ta không thể phủ nhận sự đóng góp quan trọng của ca khúc phổ thông vào vườn hoa âm nhạc Việt  Nam , nhưng tôi vẫn kỳ vọng nhiều hơn nơi những nhạc sĩ trẻ bây giờ. Tôi nghĩ rằng họ đã có cơ hội thật đầy đủ, thật tốt đẹp để nghiên cứu, trau dồi, học hỏi những dòng nhạc mới lạ trên khắp thế giới qua những phương tiện như CDs, Internet, Concerts, Books mà những người viết nhạc chúng tôi 30, 40 năm trước không thể có. Họ là những người có thể làm mới lạ hơn cho âm nhạc Việt của chúng ta với kiến thức tổng hợp của hai nền âm nhạc Đông-Tây. Dĩ nhiên khi viết những tác phẩm này, họ cần phải có cơ hội và môi trường để phổ biến. Tôi hy vọng qua các concerts, hay các chương trình của các trung tâm video, họ sẽ được trang trọng dành cho ít nhất một tiết mục để giới thiệu, đưa giới thưởng ngoạn đến một cuộc hành trình mới vào âm nhạc Việt  Nam của chúng ta ở thế kỷ thứ 21 này!

Nếu nói Âm Nhạc là một phương tiện tiêu biểu hiện được những tình cảm giao hòa giữa con người và con người, giữa con người và cuộc sống, giữa con người và thiên nhiên, thời tiết thì tôi cho rằng anh em sáng tác chúng tôi (trước 1975), cho dù là ở trên quê hương, với những tháng ngày, kỷ niệm thân yêu quanh mình hay đang bận rộn trên phần đất tạm dung này với những đổi thay, thăng trầm của cuộc sống, chúng tôi vẫn tiếp tục sáng tác, vẫn tiếp tục gửi đến đời, đến người những tác phẩm được viết từ trái tim còn tuổi trẻ như ngày nào (Riêng Một Góc Trời-1996). Và như vậy, tôi không nghĩ đây là một hiện tượng, khi một số nhạc sĩ chúng tôi vẫn có những tình khúc tuyệt vời (như Anh Bằng mới sáng tác: Anh Còn Yêu Em/thơ PTT, Đừng Xa Em/thơ BH (2009)) vẫn đang viết nhạc tình trong năm 2009) (như Đức Huy-Khóc Một Giòng Sông) mà khán thính giả trên toàn quốc đã hoặc sẽ chia xẻ với tác giả.
Từ ngày ra hải ngoại, tôi cũng như Anh Bằng, Lam Phương, Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Đức Huy.., vẫn tiếp tục cống hiến những ca khúc, tác phẩm bất hủ; và tôi hy vọng họ vẫn mãi là người bạn đồng hành bên cạnh những người đã yêu, đang yêu, và mãi sẽ còn yêu!

Người Việt Tây Bắc, Seatle
 
   Một số hình ảnh của Tuấn Ngọc   

tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 3
 
tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 2
 

tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 4
 
tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 5
 
tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 6
 
tuan ngoc va "rieng mot goc troi" hinh 7
 
    Sưu tầm by Nguyễn Ngọc Quang tổng hợp   db43c148
Versailles - Chúa Nhật 10-28-2018
Image result for eagle flying moving photos
Related image
Image result for Ngô Thụy Miên Tuấn Ngọc photos
Xem thêm...

Người Đà Nẵng Yêu Nước

êu nước.
 
Related image

 Câu Hò... Nỗi Nhớ Quê Hương 

           Lê Hoàng Trúc         

 Con không về xuân na

 
Lê Hoàng TRúc cùng Ba Chiêu tết 2012
 
Tím chiều mây đỗ hoàng hôn
Bước chân đã mỏi, đời còn lang thang
Gió đông thổi- xuân đại hàn
Quê hương mù mịt, lạnh tràn vai con
Thương cha – tim mệt, trí mòn
Áo cơm… bụi bặm…nặng hồn người đi
Tha phương – trăm khổ thân lì
Máu tim vẫn chảy, sống vì đời nhau…
Lâu rồi! Quên cả trăng sao,
Quên con cá chép, quên rau đắng vườn
Nhìn mai – nụ chớm đeo sương
Hàng thông reo gió, phố phường… của ai?
Dòng người qua, trôi hết ngày…
Mây chìm cuối nẽo, buồn vay đêm cùng
Biết bao người mối sầu chung?
Lạc nơi đất khách mịt mùng bóng quê
Xuân nay con vắng lối về
Cha ơi! Đừng đợi nặng nề giấc tiên.
 

  Tình Yêu Người Du Mục (Lê Hoàng Trúc) 

 
Sau 200 năm, một chặng đường lịch sử khá dài, có lẽ các bạn không xa lạ với cái tên, thiên tài kỳ nữ Hồ Xuân Hương. Bà đã sống mãi trong làng thơ Việt Nam, với thể loại "thất ngôn bát cú" rất tài tình,ý thơ lãng mạn, mỉa mai, hết sức độc đáo Ngay bây giờ, xin các bạn hãy đón nhận những bài thơ của Lê Hoàng Trúc, cũng không kém phần ranh mãnh, ngây thơ, châm biếm, v.v…  Hơn thế nữa, cô đã biết thiết lập lời thơ kết hợp giữa hai xã hội xưa và nay làm cho dòng thời gian như đang trôi ngược trở về với chúng ta. Có phải như vậy hay không? Lê Hoàng Trúc sinh ra và lớn lên tại miền Trung, Thành Phố Đà Nẵng, Việt Nam.  Cô đã trưởng thành trong một gia đình nho giáo khá chuẩn mực. Ông bà, cha mẹ đều theo nghề nhà giáo. Nên từ nhỏ Trúc đã được đọc những cuốn kinh điển Hán Việt khá xa xưa. Hiện tại cô đang định cư tại Hawaii, Mỹ.  Nghề chính thức của cô là một nhà thiết kế thời trang. Thời gian còn lại Trúc giải trí bằng cách viết những bài thơ và nhạc để tự tìm vui cho mình.  Hoàng Trúc đã nói cô sẽ viết thơ cho đến khi không còn nhớ bản chữ cái nữa. Tập thơ thứ hai của Lê Hoàng Trúc có tựa đề "Thơ Tình- Mộng Tím" với những ngôn từ lãng mạn ru hồn đi vào thế giới bất tận... đã xuất bản vào năm 2011. Tập thơ đầu tiên của Lê Hoàng Trúc với tựa đề "Bông Cỏ May," gần 200 bài thơ gồm nhiều thể loại, đã xuất bản vào năm 2010.
 
   

Đi Tìm Mẹ Việt Nam

  Lê Hoàng Trúc  

       Khai Thu      

1418m

   Việt Văn   

 Vườn rộng chẳng thấy người xưa

Xôn xao tiếng lá mới vừa sang thu

Hợp tan một áng mây mù

Hương rơi chạm đất, thầm ru phận mình

 

     Hán văn    

Du viên bất kiến cổ nhân

Sảo âm chi thảo tân tuần khai thu

Hồi lai tất biến vân phù

Hương lạc hạ thổ, biểu trù dư tâm

TG: Lê Hoàng Trúc

  

Khi Nào Việt Nam Thức Giấc Tác giả Lê Hoàng Trúc Ngâm :

 

Bữa nợ tôi về, không thấy mẹ ở vườn sau

Khóm trúc bên hiên, tủi phận gục đầu

Bữa nợ tôi về, hoa cau rụng trắng

Xác lá năm nào, mục dưới cơn mê.

Người ngủ mê bỏ mặc tội tình

Người ngủ mê thiu mùi cơm áo

Người ngủ mê quên đời đi qua

Triệu người ngủ mê chung tấm chăn đỏ

Em tôi ngủ mê không quyền thức giấc

Triệu người điếc đui quen dần đau thương

Thức dậy thức dậy người ơi !

Thức dậy thức dậy mà nghe

Mẹ đói cơm trong cơn mê dài

Người dân oan đêm tù kêu la

Thức dậy thức dậy người ơi!

Thức dậy thức dậy nhìn nhau

Xem mặt người xương da vàng

Méo hẹp dần sau bốn mươi năm

Loài người ngủ mê , quên mình bụi bặm

Em tôi tóc răng, quen dần đói rách

Dân tôi điếc đui, quen dần đau thương

Thức dậy, thức dậy người ơi !

Thức dậy, thức dậy cùng đi

Khiêng cuộc đời, gom hòa bình

Xây dựng nền dân chủ bao la

Thức dậy, thức dậy bạn ơi

Thức dậy, thức dậy nhìn nhau

Đem thật thà, nuôi da vàng

Không hận thù trên đất quê hương.

 

Hoàng Trúc's latest book, "Hương Lúa Vàng" was published on March 26, 2014, and is available world-wide. This volume comprises nearly 200 poems of nostalgia, love, and the deep emotions of those who are far from their homeland.
"Bông Cỏ May" is Hoàng Trúc's first published collection of original Vietnamese poetry, comprising nearly 200 poems in a variety of genres.
Lê Hoàng Trúc's second book of Vietnamese love poetry was published in 2011 and is entitled "Thơ Tình - Mộng Tím." 
 

Có Một Lần Em Đến - Lê Hoàng Trúc

Nha tho toc Le
Lê family temple in Đà Nẵng - Mân Thái
Nha tho
Le Van Chieu - Le Hoang Lan
Lê Văn Chiêu - eldest son of Lê Minh - 23rd generation descendant of Lê Lợi - current chief of Lê Văn clan, 4th branch, 2nd sub-branch - with son Lê Hoàng Lân
Le Loi
Emperor Lê Lợi
 
Le Thanh Tong
King Lê Thánh Tông
 
Nha tho
Lê Lợi shrine
 
Le Tan Chieu
Gravestone of Supreme General Lê Tấn Triều - younger brother of Lê Thánh Tông
 
Mausoleum of Lê Tấn Triều and his wife
 
Le Minh
Lê Minh - chief of Lê Văn clan, 4th branch, 2nd sub-branch - 22nd generation descendant of Lê Lợi - Founder of the Lê Văn clan in Khuê Trung, Đà Nẵng
(died 2003)
Nha tho
King Lê Thánh Tông shrine
Hoang Truc
Lê Hoàng Trúc honoring her ancestors 
Truc va Adam
Lê Hoàng Trúc - daughter of Lê Văn Chiêu - 24th generation descendant of Lê Lợi - with husband Adam Burgess
Kho he
Lê Văn clan lineage beginning from Lê Tấn Triều
 
Gởi chị Hồ Xuân Hương
    Hởi bà chúa quỷ thơ nom?
Sao bà ngậm hết cả vòm trời Nam
    Chiếm luôn cả ánh trăng rằm, 
Sông kia biển nọ, đồi lam bìa rừng.
    Một đời danh tiếng lẫy lừng,
Mầm sau cầm bút nhỏ từng giọt xanh.
    Thảo vần ghép chữ theo tranh 
Dư thừa giấy bút thật ganh với bà.
    Từ nghèo câu thiếu thụt thà
Cắt đầu thừa đít chia ba dụng lời.
    Trông trời, ngóng biển, đào khơi
Mò đông, hỏi bắc khó thời đặng câu.
    Mấy lời mẹ hát dãi dầu 
Nắng mưa phiên chợ tạc châu đôi dòng.
    Quạt mo bà múa tây đông, 
Thời nay tân tiếng điện vòng vô dây.
    Còn chi để tả gió mây?
Trăng khuya nước biết ngày dài đêm thâu
    Tình duyên thâm thúy đổi trao
Leo dòng nước xiếc thuyền chao đôi bờ.
    Còn đâu chữ đẹp vần mơ?
Thay bằng “mail chat” lờ mờ chữ Tây.
    Bánh chưng, bánh đúc, bánh dày
Trốn chui trốn nhũi mì Tây ăn liền
    Tàu bay thay chỗ ngựa thuyền
Xe hơi đủ mốt, cao nguyên phả bằng
    Đốt rừng, lấp biển, quên trăng,
Mây đen phủ gót chị hằng đêm thu.
    Ái êm thưởng khúc nhạc trù,
Giờ đây nhạc “rock” ù ù bên tai.
    Vải thô phủ tận gót hài 
Ngày nay hai mãnh vai eo phơi trần.
    Rau xanh gạo trắng muối dần
Thay bằng bia rượu cung trần say sưa.
    Trách trời sao lắm nắng mưa!
Chạy theo hụt cẳng lòng chưa bằng lòng.
    Nhà cao hai tấm bê tông
Chưa yên cái bụng muốn chồng thành năm.
    Bà con chú bác chơi khăm
Nặng cân vàng thỏi có lầm chẳng sao.
    Trắng đen đảo lộn một màu
Hỏi người thiên hạ cái nào đúng sai?
    Mặc cho lời lẽ đắng cay
Thế gian muôn thuở đổi thay nhân tình.
    Đêm thâu trống đánh vọng đình
Thanh la đỗ tiếp lời bình xôn xao. 
    Mấy lời anh đối em trao
Canh tàn rượu cạn trầu cau cũng vừa.
    Mặc bà Hồ nữ chẳng chừa, 
Năm cành đũa ngọc ta vừa trọn câu.
Cối
Tình chày nghĩa cối
 
    Chày ơi! Có nhớ cối chăng?
Bảy ngày vắng mặt cối văng góc nhà.
    Chày ơi! Cối nhớ chày mà!…
Đêm đêm chày giã cối ba bốn lần
    Hành tiêu, ớt tỏi, góp phần
Giã tiêu, chày vỗ như thần biết bay
    Canh một, chày giã trầm trày
Hành bay tung té văng đầy cả ra
    Canh hai, chày giã ớt ta
Mắt nhắm, mắt mở cái ra cái vào
    Canh ba, chày giã lộn nhào
Đậu đen, đậu đỏ, vỏ nào cũng bong
    Cối mắng, chày phải giã chồng
Tiếp luôn canh bốn phải song sả gừng
    Năm canh, trời đã sáng hừng, 
Chày tôi thở gấp thôi dừng ở đây.
    Bảy ngày cối đã vắng chày
Hành tiêu, ớt tỏi, chất đầy một kho.
    Đêm nay cối lại nằm lo,
Chày về giúp cối giã kho đậu hồng
    Giã cho cối mẻ chày cong 
Đến khi tóc bạc lưng còng chày ơi!
Hồng bán tết
Giậu hồng bán xuân
    Giậu hồng le lói búp son
Sao anh đem cọc đâm giòn cánh tưa?
    Cọc anh đã nhọn, lại thừa 
Người đâu thô thiển, chẵng ưa chút nào.
    Đêm nay hồng trổ nhụy đầu,
Ngày mai bán đổ, chớ nào để anh.
 
Chơi chim
Nhụy hồng ấp ủ giọt sương mai,
Chìa vôi lách cách chiếc mõ dài.
Chủ nó có yêu đừng đuổi bắt?
Nhảy chồm, nhảy vội nhụy xước xây.
Nuôi chim phải biết loài đen đỏ!
Lồng vừa khuôn khổ đủ chim bay
Sãi cánh lăn bừa nơi hẹp chỗ,
Gai hồng không mắt chớ tha ai!
Qua đèo
Một, hai anh lái lên đèo
Ì à… ì ạch… cổ máy reo
Cheo leo đồi hạ dăm lá cỏ
Le te dòng nước rịn trong veo.
Ngất ngửa chân mây còn xa tít
Đường đi mỗi lúc lại cong vèo
Lạy chúa! Con vừa trăm bước nhịp.
Đến nơi hai bánh cũng vừa teo.
Không thích tu chùa một cột
Chùa anh một cột em không tu
Sợ rằng cột bé gãy đêm thu
Lốc cốc tìm nơi đình rộng lớn
Lạy mãi kinh thư dại hóa gù.
Có ai về nhắn thầy đúc cột?
Nợ trần chưa dứt dùi mõ đu
Cột nó, chùa xưa còn hay gãy?
Mõ cũ bên đời vẫn réo thu.
Cụ đồ xuân
    Bên trời nhặt cánh mai bay
Thoáng nghe trong gió hương đầy nắng xuân.
    Cụ dồ nghiêng bút ngập ngừng
Nét xuân gieo xuống chúc mừng thế gian.
Hương xuân
    Gió đông chợt đến vườn đào
Mưa hoa nhè nhẹ nép vào môi em
    Làn son ngậm cánh đào đêm
Nghe trong hơi thở hương mềm dáng xuân.
Ngóng xuân
 
Gió đêm lành lạnh
 Giọt sương rung rinh,
  Nắng mai nhè nhẹ
   Giọt sương vô hình.
    Đậu trên bãi cỏ
     Các chú bướm hoang.
      Bên dòng sông nhỏ
       Con đò trống khoang.
        Vách núi bày trò
         Gọi mây hóa bóng.
          Kìa con sáo nhỏ!
           Vội vả đi đâu?
            Một đàn ong nâu
             Bay qua bãi vắng.
              Trăng vàng ló dạng
               Màu nắng chưa tan,
                Nụ hồng nho nhỏ
                 Mơ màng xuân sang.
Xuân xa xứ
    Nhớ xuân mượn khúc nhạc xuân,
Nhớ mây ngóng gió nhớ rừng ôm cây.
    Nhớ em, anh biết tìm ai?
Mượn đôi ly rượu lai rai nỗi sầu.
    Xuân về hoa lá có nhau,
Sứ người lẻ bạn trăng sao lạ trời.
    Xa em hết nửa cuộc đời,
Thêm một xuân nữa khung trời vắng anh.
    Xuân đi mang cả tuổi xanh,
Gởi em ở lại trời xanh trông chừng.
    Gọi em! Giọt lệ rưng rưng,
Yêu trong nỗi nhớ, chờ trong nỗi đời.
    Rượu nồng cạn đến trăng rơi,
Ngắm em qua mộng hồn vơi nỗi sầu.
    Hương yêu tỏa khắp gian lầu,
Hương xuân cùng lúc, mộng sầu, sầu thêm.
 
Say cùng xuân mới
Xuân nay bạn đến thăm ta
Một ly cụng chúc sống đến già
Hai ly tiền tài vô như nước
Ba ly mừng bạn cũng mừng ta.
Bốn ly con cháu tự thuận hòa
Năm ly thơ cười ra nước mắt
Sáu ly rượu hát thế lòng ta.
Xuân vui thanh bình trong nắng ấm
Đào mai cúc trúc cánh la đà
Bảy tám nhìn hoa đà tái thế
Chín ly vợ bạn ngỡ vợ nhà.
Men say tửu ngấm đời chưa say
Cùng nhau ta cụng hết chum này
Trăm năm đẹp mãi tình tri kỷ
Mười ly trời đất bổng lùi xa.
 
Một góc Việt kiều
Buồn cho một cảnh nhớ hai quê
Đứng ở bên này ngẩng bên tê
Mòn mõi ngóng trông mối hẹn thề
Trăm năm ước nguyện tình phu thê.
Buồn sao xa xứ cảnh nhà thuê
Đầu tháng chưa qua cuối tháng kề
Đồng lương thấp kém vì kinh tế
Thỉnh thoảng nhà không ngủ bên lề.
Xứ người khác tiếng, cảnh làm thuê
Thiếu tiền, thiếu bạn thiếu tình quê.
Cha mẹ, anh em nào hiểu được
Nỗi khổ tha hương thật ê chề.
Nhiều đêm tuyết lạnh tỉnh cơn mê
Choàng tay ôm chiếc gối cận kề
Giọt lệ chảy dài theo tiếng nấc
Tiền đâu gởi tặng mẹ xuân về?...
Nghề mới
 
    Thị trường vật giá đôn cao,
Tao mày cò đất làm giàu nhanh hơn!
    Tối qua chung cuộc ông trời nhỏ
Dự án này nắm rõ trong tay
    Mua trăm bán tỷ trong ngày 
Không làm thì dại có ngày ra mương.
    Thời này ai cũng dựa thân thế,
Đước kiếp này đâu có kiếp sau.
    Không lo móc nối làm giàu,
Vợ con ruồng bỏ theo Tàu theo Tây.
    Sổ vàng, sổ đỏ cầm vay
Trôi đi mánh lớn ngày mai mất nhà.
    Bà con có kêu la cũng thế!
Tiền đền bù rẻ ế hụt thâm.
    Ông trên không thấy lỗi lầm,
Mình ngồi bên dưới âm thầm chi thu.
    Nghe đâu ông to gần thay ghế,
Các chú cò chạy bế cả chân
    Dò thăm việc nhỏ việc gần
Không còn giải tỏa biết mần gì đây.
    Xí nghiệp công ty dành đóng cửa
Rượt taxi bữa có, bữa không.
    Ông trời ngó xuống mà trông?
Kẻ ăn không hết người trồng không ra.
    Mặt người lòng ẩn dạ ma!
Buồn sanh nhầm lúc nước nhà chưa yên.
 
Ông táo
Táo ông về trời
23 ông Táo lại về trời
Tau rằng hạ giới lắm kiểu chơi,
Các ngài không mau cùng nhau xuống
Vũ trường quán nhậu mọc nơi nơi.
Công nhân thiếu việc chạy nhốn nháo,
Tiếp thị, quán ba, lớp lớp mời!
Mười tám, bốn mươi, đều có cả
Sẵn sàng phục vụ khách làng chơi.
Đêm đêm vũ trường đông như kiến,
Đền xanh, đèn đỏ thế sao trời.
Các nàng tiên nhỏ hai mảnh vải,
Các cụ hói đầu gần hết hơi.
Thượng đế mau xuống xem cho biết!
“Dân giáng chức tôi: bảo về trời!
Nồi hơi, bếp điện ngưng củi lửa
Xin ngài lùi gót tạm nghỉ ngơi.”
Táo ông :-) (mời ngài xuống đấy để xem đời).
Hồ mộng
Lũ quét
Thuyền ai đổ xuống bến sông xa?
Lại nghe con nước đã lên già
Giục ngửa, giục nghiêng trong tiếng sóng
Ì ầm, ì ạch, tiếng thuyền va.
Bên kia sông vắng chèo ai trổi?
Tình thế này chưa đủ nữa à!
Nước đã ngập qua làng Bến Hải
Còn chờ ai nữa mà chưa ra?
 
Tỉnh hay say
Say đi em, quên chuyện buồn năm cũ!
Say đi anh, quên bạn hữu vô tình!
Say đi chị, không tiền lắm kẻ khinh!
Chúng ta say nhìn vòng đời hư ảo.
*
Tỉnh đi em, đời muôn màu dối trá!
Tỉnh đi anh, mùi tiền hóa điên rồ!
Tỉnh đi chị, giàu sang tựa chiêm bao!
Cùng nhau tỉnh nghe chuyện nhà, chuyện nước.
Mất mùa
Nạn mất mùa
Lúa mùa mất trắng mấy anh ơi!
Mài răng nhai tạm mớ râu trời,
Sương muối phủ dầy teo cuốn lá,
Lụt tràn dế nhện nhảy nơi nơi….
Ô hay! Cô gái chủ làng chơi,
Ngày đêm son phấn lại lo đời.
Lũ lụt năm nào không kéo đến
Yên bình ông lớn lấy gì xơi?...
Tiếng lá thu
Tôi lớn lên từ những chùm ổi sẻ
Làn da tươi bởi dòng nước bên sông
Cất tiếng ca chim chóc cũng siêu lòng 
Nói thành câu nào quên dòng sữa mẹ.
Khúc thơ xuôi viết khi còn tấm bé,
Nhờ công cha mài dũa mỗi đêm đông.
Theo chân ông học hỏi giọt sương đồng.
Nặn chiếc bánh từ tay bà điểm bột.
Đêm mưa hạ sáng hoa vườn xanh tốt.
Mùa xuân nay tôi đã lớn lên nhiều.
Biết giận hờn, biết nhớ lại biết yêu,
Ôm hương đêm lẻ loi miền đất lạ.
Ước một lần được nghe lại tiếng lá!
“Của mùa thu năm ấy giữa vườn trăng”
Càng nhớ mong màu cảnh cũ xa dần,
Người cũng thế bỏ ta về cát bụi.
Hoa trắng
Đóa tương tư
Em lớn lên từ cái đêm hôm ấy
Và biết yêu cùng ngấm vị hương tình.
Trái yêu đeo lớn dần theo năm tháng 
Mặt trời lên chiếu rạng đóa tương tư.
Màu trinh nguyên đã thôi dần huyền bí,
Đến bên em, anh lạnh lẽo vô hồn.
Ôi nhựa đắng tràn ôm làn môi héo,
Giọt mưa thu theo kẻ má trôi xuân.
Khóc đi hương! Khóc  thả ngọn lửa bừng,
Mai gió ấm sẽ hâm mùi tóc lại.
Phép nhuộm  màu con người được tìm thấy
Từ con tim chứ đâu phải xác thân.
Nếu ai kia! Khao khát đến ngu đần
Nó chỉ là một loài sâu trong đất.
Hãy lớn lên bằng những lời chân thật,
Màu hoa tình ẩn nấp ở quanh ta.
Ngọt biết bao khi hơi thở dung hòa
Đó chính là khúc tình ca chờ đợi.
Hoa tím
Ngày em đến
Ngày em đến trong tôi bừng ngọn nến!
Hương quanh vườn tỏa điệp khúc yêu say
Bóng trăng thanh trong suốt vũ đêm chày
Là cứ thế, ”ta yêu người hôm ấy.”
Ngày em đến lòng ta choàng sống dậy!
Trái tim run như máu  chảy ngược dòng
Mười nụ hồng ta dâng nỗi nhớ mong
Ôi! Sung sướng nghe được lời êm ả.
Ngày em đến lá hôn run vội vả
Bờ môi ta nghiệt ngã vị tình si
Dang đôi vai đón lấy mái tóc thề
“Ừ” một chút lần đầu chung da thịt.
Ngày hôm ấy, em không còn đến nữa!
Nhớ anh yêu, em sẽ mãi ra đi!
Bên kia đại dương gởi tuổi xuân thì,
Thành phố buồn thêm một người lẻ bóng.
Yêu vợ
    Em ơi! Hãy ngủ đi em!
Gà chưa gáy sáng, trăng đêm chưa tàn.
    Ngoài sân hương huệ ngút ngàn
Quanh vườn vạn vật mơ màng giấc tiên.
    Ngủ đi em vợ dịu hiền!
Bao năm chăn gối mộng thuyền du mây.
    Có gì lệch lạc đêm nay?
Làm em trăn trở, lòng này lo âu!
    Yêu em, yêu đến bạc đầu,
Trăng rơi, biển cạn anh hầu mình em.
Dấu trăng
Vành trăng anh cắt nửa giấu đâu?
Đêm nay còn lại nửa nhạc màu,
Gió thổi hương lần theo dấu cũ,
Mây tràn muôn lối giúp tìm nhau.
Tuần trăng ai nỡ trút mưa ngâu?
Mây xám giăng quanh ép bóng sầu.
Anh đã không về hôn nếp cũ,
Đâu còn ai ngắm tuổi trăng sau.
Người trong mộng
Đêm tịnh vắng ta nghe lòng thổn thức,
Bóng người xưa sao ẩn hiện quanh đây!
Chiếc lá rơi lách cách gỏ then cài,
Ta cứ ngở chân người trong dĩ vãng!
Cô đơn quá ôm vành trăng lơ đảng,
Giọt lệ sầu ta gởi đến ai đây?
Hồi tương tư theo kín mãi canh chày
Cuốn hồn ta chìm sâu vào giấc mộng.
Hãy giết đi! Hãy giết người trong mộng!
Sao chần chừ dệt mãi cõi u mê?
Xác thân ta lạnh lẽo khắp bốn bề
Không! Ta phải ôm chặt người trong mộng!
Mộng tím
Ngày ấy em đi dạ vấn vương
Đưa nhau tay núi mấy dặm đường
Trời thu mây tím sầu xa cách
Cát hạ chân son đợi nhớ thương.
Tương lai đất khách em tìm gió
Bến cũ quê nhà anh ngóng sương
Không biết ngày nào ta gặp lại
Nỗi đau Oanh yến lạc trăm đường.
Đóa quỳnh nở muộn
Tôi viết lời thơ kể với ai
Câu chuyện ngày xưa mảnh nguyệt gày
Vạn vật lặng chìm trong giấc ngủ
Trăng vàng soi bóng đóa quỳnh say
Anh đem thương nhớ lùa môi ấm
Hương tỏa chưa nồng mưa nhỏ cay
Mắt ngọc vương sầu theo tháng tháng
Bên đời hiu quạnh một hồn mây.
Khúc hương thì
Hoa tàn hương rụi bướm quên vay
Xuân hạ thu đông lá rụng đầy
Gió thổi mây tan trăng chớm lộ
Soi lòng rõ mặt đá vàng phai
Én luyện từng đôi qua bể vắng
Một người lặn lội đi tìm ai
Muôn trùng mây nước trôi thăm thẳm
Ngàn dặm mưa về lệ xót cay.
Thơ tình cuối mùa đông
Rót cạn giọt mưa đêm cuối đông
Sương tan đầu gió bóng trăng lồng
Thềm loan gối chiếc in mày liễu
Nguyệt rọi môi xuân lấp lánh hồng
Gặp nhau đâu dễ xa càng khó
Đêm xuống ngày qua gụt nhớ mong
Quỳnh nở về khuya hương tỏa nhẹ
Tròn trăng mà thấy khuyết bên lòng.
Thơ tình cuối mùa thu (ngày ấy)
Em đi ngày ấy nắng hanh vàng
Khóm trúc sầu vương rũ chén ngang
Đàn én bay qua giục mưa đổ
Niềm riêng như báo tuổi xuân tàn.
Bao cánh thư về không đáp trả
Mấy mùa thu chết bóng lang thang
Anh ơi! đôi ngã tình dang dở!
Một kiếp hoa rơi mộng lở làng.
tho tinh
 
Cánh tím hoa xưa
Gió lộng chiều buông hoa tím trôi
Dòng xưa mang lại thuở xa xôi
Nước xanh biên biếc trăng in đáy
Nỗi nhớ, niềm thương sóng cuộn rồi.
Phải chăng thấy đó màu hoa trước?
Lỉnh ngỉnh bèo vay có thấy tôi!
Khua nhẹ mái chèo khơi nước động
Người đây, tím đó luống bồi hồi.
Dấu hạ
Cỏ úa vương sầu ôm nỗi nhớ
Lá vàng phơ phất đợi mưa ngâu
Thuyền ai thấp thoáng qua dòng cũ
Bóng nguyệt chênh vênh mây phủ nhàu
Hồn hoang lơ lửng trông bèo nổi
Hoa tím ngày xưa dạt chốn nào
Dấu hạ về đêm mờ bóng phượng
Tiếng buồn ve vọng chẳng cùng nhau.
Image result for Lê Hoàng Trúc photos
Tình muôn thuở
Ngàn thu trăng rụng nước xin mang
Trải xuống đêm nay một bóng vàng
Êm ái quyện mình con sóng ngậm
Tàn canh nằm lại gió mây tanThế gian ơi hởi, tình muôn thuở!
Trời đất vạn năm tiếp rộn ràng
Có phải tim này còn lạnh lẽo
Nên lòng tràn ngập những miên man.
Giọt nước mắt cho em
Nếu có thể một phần của riêng em
Cho anh xin hóa thành giọt nước mắt
Sống lăn tròn qua má hồng êm ái
Và chết già trên môi mọng một chiều thu.
 
Image result for Lê Hoàng Trúc photos

    VIDEO: Xuống Đường (Lê Hoàng Trúc)  

Quyết Giữ Non Sông - Lê Hoàng Trúc

Ngọn Đuốc Nhân Dân - Lê Hoàng Trúc 

Nước Mắt Người Dân Chài - Lê Hoàng Trúc

Image result for Lê Hoàng Trúc photos

Tôi Là Người Việt Nam - Lê Hoàng Trúc

Hát Cho Đồng Bào Tôi (Lê Hoàng Trúc)

Image result for Lê Hoàng Trúc photos

Hãy Đứng Lên - Lê Hoàng Trúc 

 
            Sưu tầm tổng hợp by Nguyễn Ngọc Quang           db43c148
 
 
 
 
Xem thêm...

Nhớ Về Phong Trào Nhạc Trẻ Việt Nam Trước Năm 75

Nhớ về phong trào Nhạc Trẻ Việt Nam trước năm 1975

Các nhạc sĩ trong phong trào nhạc trẻ. Từ trái, Từ trái, Nam Lộc, Tùng Giang, Thanh Lan, Trường Kỳ, Kỳ Phát. (Hình: Kỳ Phát cung cấp)
Phong Trào Nhạc Trẻ Việt Nam ra đời và phát triển mạnh trong những thập niên 60-70, do các nhạc sĩ Jo Marcel, Trường Kỳ, Nam Lộc, Tùng Giang và Kỳ Phát sáng lập.
“Nhạc trẻ bắt nguồn từ nhạc Pháp, do các cô cậu học sinh trường Tây, con nhà giàu, mua các băng và đĩa nhạc đem từ Pháp về, du nhập vào Việt Nam. Lúc mới đầu, họ thành lập ban nhạc chỉ để vui chơi trong trường,” nhạc sĩ Kỳ Phát, chủ nhiệm bán nguyệt san Trẻ, nói với nhật báo Người Việt

Người khởi xướng nhạc trẻ đầu tiên là nhạc sĩ Trường Kỳ, và ông được biết đến như là một vua nhạc trẻ thời bấy giờ.

Blue Stars, ban nhạc nữ đầu tiên tại Việt Nam (1966). (Hình: Kỳ Phát cung cấp)

Trong khoảng thời gian từ năm 1964 đến 1974, nhạc sĩ Trường Kỳ tổ chức đại hội nhạc trẻ hàng năm tại trường khi còn theo học trường trung học Taberd ở Sài Gòn.

Những năm sau đó, đại hội nhạc trẻ còn được tổ chức ở rạp Thống Nhất, và tại rạp Quốc Thanh.

“Tôi từng sống trong thời kỳ mà khi ấy, thanh niên rất hoang mang về chiến tranh và trong cuộc sống. Giới trẻ không biết sống chết ngày nào. Họ say đắm và thả hồn vào dòng nhạc kích động để vơi đi những tâm trạng, buồn chán, và lo lắng,” ông Kỳ Phát tâm sự.

Sau cuộc chính biến Tháng 11, 1963, một đại hội nhạc trẻ lần đầu ra mắt ở rạp Đại Kim Đô, mừng ngày Cách Mạng 1 Tháng 11 thành công, quy tụ một số ban nhạc trẻ, như Falcons, Fanatiques, v.v…

Đặc biệt là có hai đại hội nhạc trẻ lớn được tổ chức tại Sài Gòn lúc bấy giờ.

Ban nhạc The Black Caps với nhạc sĩ Paolo Đào (giữa) (1964). (Hình: Kỳ Phát cung cấp)

“Thứ nhất là Đại Hội Nhạc Trẻ Hoa Lư được tổ chức năm 1971, với gần 20 ban nhạc quốc tế của Mỹ, Phi Luật Tân và Việt Nam, tại sân vận động Hoa Lư để giúp cô nhi, quả phụ của các chiến sĩ VNCH tham dự trận Hạ Lào, do Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị và báo Diều Hâu, cùng hợp tác với nhóm nhạc trẻ. Ngòai ra, còn có thêm nhạc sĩ Phạm Duy cộng tác, và dưới sự chủ tọa của Đệ Nhất Phu Nhân Nguyễn Văn Thiệu,” ông Kỳ Phát nói.

Đến năm 1972, Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên được tổ chức quy mô, cũng với mục đích từ thiện.

Trước đó, ca sĩ Elvis Phương lập ban nhạc The Rocking Stars (1963). Trường trung học Taberd có ban nhạc Le Frere (1964).

Nhạc sĩ Kỳ Phát cho biết, sau đó, năm 1973, Phong Trào Nhạc Trẻ bắt đầu Việt hóa, có nghĩa là nhạc ngoại quốc có lời Việt, trong đó, việc chuyển ngữ do các nhạc sĩ Phạm Duy, Trường Kỳ, Nam Lộc, Kỳ Phát và Vũ Xuân Hồng đảm trách. Riêng nhạc sĩ Tùng Giang, là người soạn nhạc trẻ bằng tiếng Việt cùng ban nhạc Phượng Hoàng, gồm các nhạc sĩ Lê Hựu Hà và Nguyễn Trung Cang.

Nhạc sĩ Nam Lộc, người viết nhiều ca khúc ngoại quốc lời Việt trong những năm đó, cho rằng “nhạc trẻ, đơn giản là dành cho người trẻ.”

“Đã gọi là giới trẻ thì khi lớn lên, rất tự nhiên, họ thích gì thì họ làm đó. Họ không bị ảnh hưởng nhiều bên ngoài, nghĩa là dù đất nước bị chinh chiến, có chiến tranh nhưng không phải lúc nào họ cũng bị cô lập trong cái chinh chiến đó mà họ vẫn phát triển ý thích của họ,” nhạc sĩ Nam Lộc nhận xét.

Phong trào nhạc trẻ Việt hóa thịnh hành nhất trong giai đoạn 1973-75.

“Tất cả những sáng tác, và bản dịch nhạc ngoại quốc được nhà phát hành Hiện Đại mua để in thành tuyển tập nhạc mang tên ‘Tình Ca Nhạc Trẻ’,” nhạc sĩ Kỳ Phát nói.

CBC, ban nhạc Rock số 1 ở Việt Nam (1968). (Hình: Kỳ Phát cung cấp)

Ông Thành Nguyễn, chủ nhân nhà phát hành Hiện Đại, 78 tuổi, nay ở Westminster, xác nhận: “Thấy anh em nghệ sĩ khổ quá nên tôi mua in để giúp các anh em, đồng thời cũng để giúp quảng bá các bản nhạc ngoại quốc lời Việt hay phổ thơ Nguyên Sa. Nhất là khi quân đội Mỹ rút về nước, các nơi chơi nhạc, như câu lạc bộ Long Bình, không còn khách như xưa, đời sống nghệ sĩ trở nên chật vật hơn.”

Các ca khúc ngoại quốc lời Việt ra đời, như “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu,” “Chỉ Còn Là Giấc Mơ Qua” do nhạc sĩ Nam Lộc viết lời Việt, và các ca khúc nhạc trẻ khác của Lê Hựu Hà do nhóm Phượng Hoàng trình bày.

“Khi ấy có cả trăm ban nhạc trẻ, như Spot Lights, Shotgun của Ngọc Chánh, CBC, Black Stone, Blue Jets, Enterprises, The Hammer, The Dreamer (của con nhạc sĩ Phạm Duy), Peanuts Co., Crazy Dog, Blue Stars (ban nhạc nữ), Magic Stone…” nhạc sĩ Kỳ Phát kể một hơi.

Song song với sinh hoạt nhạc trẻ, còn có phim ảnh nhạc trẻ, như cuộn băng “Thế Giới Nhạc Trẻ” do nhạc sĩ Jo Marcel thực hiện; “Băng Nhạc Hồng” của nhạc sĩ Trường Kỳ; “Nhạc Trẻ” do Ngọc Chánh và Kỳ Phát thực hiện. Ngòai ra còn có băng nhạc trẻ của nhạc sĩ Tùng Giang và băng “Tình Ca Nhạc Trẻ” của Vũ Xuân Hùng và Nguyễn Duy Biên thực hiện.

“Khi nhiều lính Mỹ còn ở Việt Nam, đường Nguyễn Văn Thoại có nhiều bar mọc lên, tôi là ‘bầu show’ tìm ban nhạc cho họ hằng đêm. Năm 1969-70, anh Jo Marcel hết hợp đồng với vũ trường Queen Bee, đem ban nhạc đến vũ trường Ritz và trao lại cho Trường Kỳ phụ trách chương trình nhạc trẻ chiều Chủ Nhật,” nhạc sĩ Kỳ Phát nói.

“Khi ca sĩ Khánh Ly hợp tác với vũ trường Queen Bee để hát buổi tối thì ban ngày tôi thực hiện chương trình ‘Hippy Go Round’ nhạc trẻ hàng tuần,” ông nói thêm.

Khi qua Mỹ (1989), nhạc sĩ Kỳ Phát ôm mộng ra tờ bán nguyệt san Trẻ Magazine để tiếp tục tổ chức các buổi hội ngộ nhạc trẻ.

“Trong lần tổ chức đầu tiên để kỷ niệm năm thứ hai Trẻ Magazine và cũng để kỷ niệm 30 năm Nhạc trẻ Việt Nam vào ngày 12 tháng 11 năm 1998. Chương trình đã thu hút trên 600 khán giả yêu nhạc cùng hàng trăm nghệ sĩ nhạc trẻ tham dự,” nhạc sĩ Kỳ Phát nói.

“Sau lần tổ chức kỷ niệm 18 năm Trẻ Magazine và “Hội Ngộ 50 năm Nhạc Trẻ Xưa Và Nay,” được nhiều khán giả yêu cầu muốn có một chương trình hội ngộ nhạc trẻ nữa để anh chị em nghệ sĩ và khán giả cùng thời phong trào nhạc trẻ 60-70 có dịp gặp gỡ vui chơi tìm lại một chút kỷ niệm xa xưa… Chúng tôi sẽ tiếp tục một cuộc hội ngộ trong tương lai rất gần,” nhạc sĩ nói.

 

Linh Nguyễn/Người Việt

ông vua nhạc trẻ mội thời của Sài Gòn “Trường Kỳ”

Tùng Giang- Trường Kỳ- Nam Lộc

___________________________________
Chương 1 – Đôi dòng về ông
Trường Kỳ đã sớm mất tình mẫu tử. Ngay trong ngày ngấp nghé ba tháng tuổi, cuộc tình giữa cha mẹ đã đổ vở, Trường Kỳ được đưa về làng Đồng Nghĩa tỉnh Nam Định cho ông bà nội nuôi dưỡng. Sáu năm ấu thơ đi qua, thằng cháu đích tôn, chưa hề dám đuổi một con ruồi, sống trong tình thương yêu của bố, của ông bà nội thật ấm áp, tuyệt vời. Vườn rau, chái hiên, vuông sân, bờ ao, gốc đa… thay nhau rủ rê, dìu dắt cậu đi khắp thôn, khắp làng, đi dần đến những ước mơ chập chờn, chưa định hình trong đầu óc. Cứ thế mà anh lớn lên cho đến ngày được trở về Hà Nội, được đưa vào trường Puginier và ở đây cùng văn hoá Pháp cho đến lớp 11è, năm 1954, song song với các trò chơi sưu tầm tem thư, sưu tập truyện bằng hình mua từ hội quán Coeur Vaillant, Trường Kỳ chơi âm nhạc bằng cách mở radio nghe đều đặn các chương trình Tuyển Lựa Ca Sĩ của đài Phát Thanh Sài Gòn. Âm nhạc từ đó, từng bước đi vào cuộc sống Trường Kỳ. Anh đã được các ông chú, bà cô đưa vào phòng trà Anh Vũ, đến rạp Kim Chung và không bỏ sót những chương trình Đại Nhạc Hội.

Trường Kỳ sớm biết mê những tiếng đàn, tiếng trống của Khánh Băng, Phùng Trọng, ban nhạc The Blue Jean Boys… Cuối cùng, thời kỳ trực tiếp chạm tay vào âm nhạc cũng đến. Trường Kỳ theo học đàn accordéon từ nhạc sĩ Vũ Lung. Với cái đàn khá nặng trước lồng ngực hẹp của thân thể nhỏ con, nhưng Trường Kỳ đã cùng người bạn mới này, lần lượt đi qua các ca khúc Thoi Tơ, Dừng Bước Giang Hồ, Cumparsita, La Paloma, Come Back To Sorrren to, Blue Danube…

Những tên tuổi trong giới nghệ sĩ chưa hề gặp cũng cảm thấy gần gũi hơn, nào là Phạm Duy, Văn Phụng, La Hối, Nguyễn Hiền, Canh Thân, nào là Thái Thanh, Thái Hằng, Mộc Lan, Hà Thanh, Châu Hà, Kim Tước… Giữa giai đoạn chăm chỉ rèn luyện, Trường Kỳ bỗng tình cờ có cơ hội biểu diễn lần đầu tiên trong đời. Bục diễn của anh nằm trong sân trường Lạc Hồng. Khán giả của anh là vô số học sinh cấp tiểu học cùng đầy đủ mẹ cha của họ. Trường Kỳ đã trổ tài cùng với giọng ca Phương Lan, Quốc Thắng, Kim Chi… Cuộc biểu diễn được chính Trường Kỳ cho là non tay, nhưng phần thưởng anh nhận khá lớn, đó là sự quen biết giữa anh và thần đồng Phương Lan, sau mấy lời ngợi khen của cô ca sĩ tí hon này. (Phương Lan tên thật Võ Thị Nhi), từ một cậu bé nhút nhát, thường “cúi gầm mặt khi đối diện với người lạ” thằng “ Kỳ Đen ” rủ thằng “ Kỳ Lùn ” tiến đến những biệt danh “Vua Nhạc Trẻ”, “ Lãnh Tụ Hippy” không phải là những tình cờ ngẫu nhiên. Đó là cả một quá trình sinh hoạt văn nghệ với nhiều bộ môn, thơ, truyện, âm nhạc… rất phong phú của Trường Kỳ.

Ban nhạc Crazy Dogs

Nhưng âm nhạc, tài nghệ tổ chức, lẫn ký giả văn nghệ mới chính là những trọng điểm giúp cho cậu thanh niên không lớn con, không xấu trai này thành danh, Với bản tính hiền hòa, cởi mở, năng động, Trường Kỳ biết cách kết nối thành công những tài năng có chung một một chí hướng, một sự yêu mê nghệ thuật lại với nhau. Trong gần suốt hai thập niên 60, 70 anh cùng một số bạn trong giới nghệ sĩ như Jo Marcel, Tùng Giang, Nam Lộc, vv…đã đứng ra tổ chức thành công nhiều cuộc trình diễn ca nhạc qui mô tại những địa điểm rộng lớn ở thủ đô Sài Gòn. Bước khởi đầu vào sân chơi âm nhạc rộng lớn của Trường Kỳ và các bạn chính thức mở màn trong năm 1964. Thị dân SàiGòn, nhất là lớp trẻ của một thời tự do hẳn khó quên những : Đại Nhạc Hội Nhạc Trẻ Taberd liên tiếp từ năm 64 đến năm 1973 ( trừ năm 68 ),

Thanh Lan và Duy Quang (phải) - hai giọng ca hát nhạc ngoại lời Việt được yêu thích  /// Ảnh: T.L

Ngoài ra còn các chương trình nhạc trẻ hàng tuần “Hippies À Go Go” được tổ chức tại những vũ trường ỏ Sài Gòn từ năm 67 đến 71 như: Chez Jo Marcel, Queen Bee và Ritz”, gia tài ca khúc nhạc trẻ thời bấy giờ tại Việt Nam còn khá nghèo nàn so với sự ra đời thật náo nhiệt của những ban, nhóm chơi nhạc kích động như : ( danh xưng này được đổi thành Nhạc Trẻ do chính Trường Kỳ nêu ra và được dùng từ năm 1965) : Les Fanatiques, Les Vampires, The Teddy Bears, The Daltons, Les Faucons Noirs, Les Tridents, The Rockin’ Stars, The Black Caps, The Hard Stones, Les Penitents , The 46 , The Spotlights , Phượng Hoàng , The Strawberry Four, , The Apple Three , The CatsE2 Trio, The Hammers, The Dreamers, The Crazy Dogs, The Teen Sound , The Peanuts Company , The Enterprise , The New Flintsones Corporation , The Hard Stones , The Fighters, The Starling Show , The Blue Stars , The Free Ones , v / v… Vì lẽ này, Trường Kỳ liền xắn tay áo chuyển ca khúc ngoại quốc thành lời Việt, đồng thời cho phát hành những bộ sưu tậpTình Ca Nhạc Trẻ đánh số từ 1 đến 7 trong khoảng thời gian 1972-1973.

Ban nhạc Top Five

Những ca khúc Trường Kỳ viết lời Việt được in thành từng bản rời phát hành rộng rãi và thu thanh trên các băng nhạc Tình Hồng (thực hiện cùng Nam Lộc 1973), Tình Ca Nhạc Trẻ, Thế Giới Nhạc Trẻ (ca sĩ trình bày gồm: Elvis Phương, Duy Quang, Minh Xuân, Minh Phúc, Thanh Lan, Julie, Thanh Mai, Paolo…) Được đón nhB An nhiều nhất là các bản: Tình Yêu Trong Đời (Sealed With A Kiss), Rồi Mai Đây (Lo Mucho Te Quiero), Thú Yêu Thương (The Godfather), Khi Ta Hai Mươi (All I Have To Do Is Dream), Thương Nhớ Trong Mưa (The Rhythm Of The Rain), Mùa Tình Yêu (Le Temps De L’Amour), Mùa Đông Em Đi (I Started A Joke), Điện Thoại Tới Anh (Téléphone-moi)…

Kể từ Tình Ca Nhạc Trẻ 2, còn có thêm những nhạc phẩm được gọi là Việt Hóa của nhiều nhạc sĩ khác như : Phạm Duy, Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang, Nam Lộc, Tuấn Dũng, Trung Hành, Cao Giảng, vv…Ngoài ra anh còn viết lời cho một số sáng tác của Tùng Giang như : Biết Đến Thuở Nào, Cuộc Tình Xưa, Ta Hôn Nhau Trong Công Viên, vv…,danh tiếng của Trường Kỳ mỗi ngày một nổi, bởi cùng với âm nhạc, anh biết chen vào lãnh vực báo chí. Nghề làm ký giả, tưởng chỉ đóng vai trò ph=E 1 nhưng chính cái viết lách tùy hứng này đã giúp tên tuổi Trường Kỳ đứng vững đến hôm nay. Cũng như nhiều bạn trẻ sính văn nghệ, Trường Kỳ làm thơ và thành lập thi văn đoàn lấy tên Hội Hoa Cương. Không rõ anh chơi thơ được bao lâu. Bài Xuân Nhớ Em của anh đăng trên nhật báo Ngôn Luận, có thể nói lên được tuổi thọ của thi văn đoàn do anh lập.

Nghề thơ không thành công nhưng nghề viết phóng sự của Trường Kỳ sớm có đất dụng võ. Anh dùng tên Johnny Kỳ cho một số bài phóng sự âm nhạc của mình trên báo Kịch Ảnh từ năm 1964. Bài viết đương nhiên được ông chủ nhiệm Quốc Phong trả nhuận bút hẳn hoi. Về sau Trường Kỳ còn được mời viết ở tuần báo Màn Ảnh, rồi phụ trách trang nhạc trẻ trên nhật báo Sống của nhà văn Chu Tử. Phóng sự hoặc nhữngbài viết có liên quan đến âm nhạc của Trường Kỳ còn xuất hiện trên nhiều tuần báo, nhật báo tại thủ đô như Tinh Hoa, Chính Luận, Tiền Tuyến… Phóng sự ăn khách của Trường Kỳ lúc bấy giờ có tên “36 Kiểu Cua Đào” đi trên tạp chí Thứ Tư, trước sự phát triển mạnh mẽ của nhạc trẻ, những trang báo của người khác chủ trương có phần không đủ chỗ cho Trường Kỳ múa bút, nên anh đã bàn với một số bạn chí thân để khai sinh một vùng đất mới, chuyên đề về âm nhạc.

Báo của Trường Kỳ mang tên Nhạc Trẻ, khổ nhỏ như tạp chí, 100 trang, phát hành 300 số. Báo có tòa soạn hẳn hoi trên đường Trương Công Định. Nhưng rất tiếc, tiền rửa hình, tiền đánh máy, tiền đóng gáy, dán bìa… chỉ cho phép Nhạc Trẻ trình diện một lần duy nhất. Trong nghiệp viết của Trường Kỳ, ngoài phóng sự anh còn viết tiểu thuyết. Cuốn Tuổi Choai Choai của anh được Jo Marcel và chính anh cùng Nam Lộc góp tay thực hiện thành phim Vết Chân Hoang, một phim màu scope khá thành công. Trước phim này, Trường Kỳ và Jo Marcel cũng thực hiện được phim Thế Giới Nhạc Trẻ.

Đời sinh hoạt nghệ thuật của Trường Kỳ quả thật sôi động, phong phú, nhờ đó anh tiếp xúc, quen biết với nhiều nhân vật trong nhiều lãnh vực văn học, nghệ thuật, quân sự, chính trị như Mai Thảo, Duyên Anh, Chu Tử, Phạm Duy, Viên Linh, Lê Hoàng Hoa, Phạm Huấn, Đỗ Kiến Nhiễu, Nguyễn Cao Kỳ.. Nhưng tuyệt vời nhất, đây là cơ hội ngàn vàng tạo cho gia tài tình nhân của anh trở nên vô cùng giàu có. Khởi từ tuổi mười ba, Trường Kỳ đã biết cái thú của nhà thơ Nguyễn Bính dù không có hàng dậu mùng tơi nào nơi anh cư ngụ.

Anh cũng sớm nhận ra mùi hương của một thịt da, được cấu tạo có chút khác biệt với phái nam, khi anh được một cô giáo ôm tiễn chân sang trường khác. Tình yêu nằm trong khoảnh khắc dậy thì thật là tuyệt vời. Trường Kỳ đã ghi lại giúp chúng ta những náo nức, rạo rực một thời, rất tinh tế, thành thật, trước năm 1975, Trường Kỳ ngoài việc phát hành nhạc bản, tuyển tập nhạc trẻ, anh còn cho in các tập phóng sự: Mặt Trái Của Nữ Sinh Sài Gòn (1968), 36 Kiểu Cua Đào (1969), Tuổi Choai Choai (phóng sự tiểu thuyết, 1971).Chỉ cần đọc tên sách, chúng ta đã có thể biết nhBng cuốn sách của Trường Kỳ rất ăn khách. Anh đánh hơi thật rõ thị hiếu của lớp trẻ thành phố, đánh những phát trúng ngay mục tiêu. Tuổi nữ sinh là thời kỳ tinh hoa nhất của mọi người thiếu nữ, ở đó còn đủ e lệ, thẹn thùng, còn đủ những ngây thơ dễ thương và cũng có cả những ranh mãnh lẫn những táo bạo khi bắt đầu biết nhớ nhung biết yêu thương, Đó là lúc mọi người thiếu nữ đều xinh đẹp, lộng lẫy.

Năm 2002 tại hải ngoại, Trường Kỳ cho xuất bản tập bút ký ưng ý nhất của anh, cuốn Một Thời Nhạc Trẻ. Sách dày 384 trang bìa mầu được trình bày bởi Lê Phan Lân, một giọng ca tài tử rất được mến mộ tại Montréal. Một Thời Nhạc Trẻ được chia làm 4 chương. Mỗi chương mang m9t tên riêng. Chương 1: Một Thuở Ham Vui. Chương hai: Một Thời Nhạc Trẻ. Chương ba: Những Ngày Tháng Hippy. Chương kết: Một Chốn Bồng Lai.

Danh từ Nhạc Trẻ cũng do chính Trường Kỳ đề nghị đưa ra dùng thay cho tên gọi Nhạc Kích Động, hơi gần với bạo động. Nhạc Trẻ đem lại không khí tươi vui, hoạt náo, năng động. Nhưng với mắt nhìn của xã hội, nhất là trong giai đoạn có máu thịt đổ ra, tan nát từng giây phút tại các mặt trận không xa Sài Gòn bao nhiêu, không thể không có những phê phán. Phong trào nhạc trẻ Sài Gòn, theo tôi , là một hình thức phản chiến cao cấp nhất và đã có kết quả khả quan. Cũng là thủ đô trong thời chiến, nhưng Hà Nội khác hẳn. Cái hơn của miền Nam là tự do. Nhưng những bước chân quá đà của những người thụ hưởng tự do nhiều khi rất tai hại, và tai hại đã xảy ra thật.

 

Sự thất thủ của Sài Gòn một phần do giới lãnh đạo, nhưng quần chúng không thể hoàn toàn phủ nhận sự góp tay gián tiếp của mình. Trường Kỳ một thanh niên yêu âm nhạc, yêu tự do và đương nhiên rất cần thiết hòa bình, anh theo đuổi, thực hiện tận tình nguyện vọng, sở thích của anh đó là một ưu điểm. Nhưng không thể hoàn toàn biện minh cho anh trước những nghi ngờ. chỉ trích của một số nhân vật chính quyền lẫn báo giới. Trong Một Thời Nhạc Trẻ, Trường Kỳ đã nhắc lại đủ những điều này, thật đáng quí. Cũng phải cảm ơn Trường Kỳ cho chúng ta biết tường tận những khởi đầu của những tên tuổi trong làng nhạc Việt Nam, khởi đi từ thập niên 60, 70 như Thanh Lan, Trung Hành, Duy Quang, Ngọc Bích, Tuấn Ngọc, Đức Huy, Nam Lộc, Tùng Giang .v.v…

Ông vua nhạc trẻ “Trường Kỳ” đã vĩnh viễn ra đi lúc 1 giờ trưa ngày 22 tháng 3 năm 2009 tại thành phố Toronto, Canada. Ký giả Kỳ Phát nhận được tin đầu tiên và kế đó là tôi từ ca sĩ Quốc Anh đang đi lưu diễn tại Canada, Kỳ Phát, và Nam Lộc đều bàng hoàng khi nghe tin. Tôi liền gọi điện thoại về Việt Nam cho anh Tiến Chỉnh (tay bass guitar của ban nhạc Strawberry Four, cũng là người bạn rất thân với Trường Kỳ để nhắn giùm chị Huyền là hiền thê của anh trở về Canada gấp, để lo công việc). Tôi vẫn còn bàng hoàng và thương tiếc người anh thân yêu của tôi mà đã bao lần cùng anh dấn thân vào con đường viết lách, và say mê âm nhạc đến tột độ.
_________________________________

50 năm phong trào nhạc trẻ – Cát Linh
Chương 2 – Phong Trào Hippie nhạc phản chiến theo mô hình Woodstock 1969 và Đại hội nhạc trẻ Hoa Lư & Trường Lasan Taberd.

Vào những năm cuối thập niên 60’s khi văn hóa và nhạc trẻ của Pháp dần lùi về quá khứ thì lúc này đang nổi lên phong trào Hippy của những người Mỹ (Hoa Kỳ) ,khi mô hình này đang dần hòa nhập với thế giới và đương nhiên lúc này đã lan tới giới trẻ Sài Gòn rất nhanh, chắc quý vị đều biết trước biến cố tháng 4/1975, nhạc nhẹ nói chung và nhạc rock nói riêng gần như chỉ có ở duy nhứt ở Miền Nam, kể từ sau ngày 30/04/1975, làn sóng nhạc nhẹ tràn ra miền Bắc và dấy nên một trào lưu nhạc nhẹ rộng khắp, thu hút đông đảo thanh niên vốn trước đó chỉ tiếp xúc với những ban nhạc theo kiểu thính phòng hoặc các ban “nhạc nhẹ” đánh theo tổng phổ, năm 1954, dù người Pháp rút khỏi Việt Nam, nhạc Pháp vẫn còn hằn sâu trong sinh hoạt âm nhạc xã hội, nhưng khi người Mỹ đổ quân đến miền Nam thì nhạc Pháp cũng lùi dần nhường bước cho làn sóng văn hóa Mỹ, cuối thập niên 1950 – đầu thập niên 1960 là của nhạc Pháp còn từ năm 1967 trở lên có thể nói nhạc trẻ Sài Gòn đã hình thành, nhưng nó thật sự gây được ấn tượng mạnh mẽ với công chúng trẻ là từ năm 1963 với phong trào lập dị nhưng rất ấn tượng thời đó là “HIPPY”

Cũng từ cái mốc năm 1963 cho đến trước ngày 30/4/1975, Sài Gòn nhộn nhịp với những đại nhạc hội. Đại nhạc hội thời ấy có hai loại: đại nhạc hội dành cho giới bình dân, biểu diễn tại rạp Quốc Thanh và rạp Hưng Đạo vào mỗi buổi sáng Chủ nhật với sự tham gia của các ca sĩ nổi tiếng thời đó như: Chế Linh, Duy Khánh… Hát nhạc kích động “bình dân” tiêu biểu có Hùng Cường – Mai Lệ Huyền, Khánh Băng – Phùng Trọng với những bản nhạc twist, agogo như Một trăm phần trăm, Gặp nhau trên phố… mà những ban nhạc rock “tinh tuyền” gọi là rock “dởm”. Ngoài ra, có một đại nhạc hội khác gọi là đại nhạc hội kích động nhạc, tiền thân của nó là những ban nhạc học sinh của trường Taberd (nay là trường Trần Đại Nghĩa – 20 Lý Tự Trọng, quận 1). Đại nhạc hội kích động thường được tổ chức tại trường Taberd, Thảo cầm viên hoặc sân vận động Hoa Lư. Đây là nơi trình diễn của những ban nhạc trẻ không hát những loại nhạc “bình dân” và trong đó có những ban nhạc rock thực thụ, giai đoạn đầu các ban nhạc trẻ nói chung chủ yếu là hát nhạc ngoại quốc bằng tiếng Anh hoặc Pháp, các ban nhạc rock thì cover lại những bản nhạc chủ yếu của Anh, Mỹ.

UserPostedImage

Thời gian cuối thập niên 1960 và nhất là vào đầu thập niên 1970, nhạc trẻ Sài Gòn có một sự chuyển biến đáng chú ý: đó là trào lưu “Việt hóa” các ca khúc Âu – Mỹ. Mở đầu cho trào lưu này có thể nói đến nhạc sĩ Vũ Xuân Hùng, anh đã chuyển soạn lời Việt cho các ca khúc được nhiều người yêu mến như: Búp bê không tình yêu (Poupée De Cire, Poupée De Son), Gõ cửa 3 tiếng (Knock Three Times), Chuyện Phim Buồn (Sad Movies), Lãng du (L’Avventura), Anh thì không (Toi Jamais) v.v… Sau đó nhiều ban nhạc, nhiều nhạc sĩ khác cũng đã soạn lời Việt cho nhiều ca khúc ngoại quốc khác, trong đó có cả nhà báo Trường Kỳ…,nhưng trong trào lưu “Việt hóa” có lẽ điều đáng chú ý nhất là các nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà, với ban nhạc Phượng Hoàng, đã đi một bước xa hơn là sáng tác những ca khúc nhạc trẻ Việt Nam đầu tiên với những bài hát đi vào lòng người như Hãy ngước mặt nhìn đời, Tôi muốn… đặt nền móng đầu tiên cho những ca khúc nhạc trẻ Sài Gòn, về các ban nhạc trẻ, một trong những ban nhạc gây ấn tượng nhất đó là Strawberry Four gồm Tuấn Ngọc (guitar), Đức Huy (guitar), Tiến Chỉnh (bass, trước đó là Billy Chane), Tùng Giang (trống). Đây được xem là ban nhạc “nhà giàu” với những chiếc đàn, amplie Fender làm “lé mắt” dân chơi nhạc, trên sân khấu họ toàn bận complet lịch lãm và nhất là tạo được “danh giá” khi Trawberry Four là ban nhạc Việt Nam đầu tiên và duy nhất được lên đài truyền hình Mỹ (phát tại Sài Gòn).

Nhạc rock đã xuất hiện trong bối cảnh của nhạc trẻ Sài Gòn như trên. Tuy nhiên, lịch sử nhạc rock Sài Gòn có liên hệ mật thiết đến sự có mặt của quân đội Mỹ, những club mọc lên như nấm của người Mỹ tại Sài Gòn đóng vai trò quan trọng trong việc hình thành lực lượng nhạc rock, nhất là từ năm 1965 khi người Mỹ có mặt thật đông đảo tại “hòn ngọc Viễn Đông” và các tỉnh phụ cận. Đây cũng là giai đoạn chuyển hướng mạnh mẽ nhất của nhạc trẻ Sài Gòn, và là thời điểm xuất hiện khá nhiều ban nhạc chơi rock Mỹ, khác với trước đó dân chơi nhạc và nghe nhạc vẫn còn yêu chuộng những ca khúc trữ tình của các nhạc sĩ Việt Nam như Đặng Thế Phong, Dương Thiệu Tước… và các ca khúc Pháp, tuy nhiên dấu mốc phát triển của rock có thể kể đến sự kiện đại nhạc hội kích động nhạc do”Trường Kỳ-Nam Lộc- Tùng Giang” tổ chức.

UserPostedImage

Đại hội kích động nhạc này được tổ chức tại Đại Thế giới (nay là Trung tâm Văn hóa Q.5) vào năm 1963, qui tụ hầu hết các ban nhạc trẻ đang hoạt động tại Sài Gòn thời ấy và đây cũng là một tiền đề để sau đó những đại hội kích động nhạc được tổ chức thường xuyên ,những ban nhạc “thuần” rock như “The Peanuts Company,The Black Caps, The Rockin’ Stars, The Interprise, Les Pénitents, The Crazy Dog, CBC…” ,trong đó The Rockin’ Stars và The Black Caps được xem như những ban nhạc rock đầu tiên của Sài Gòn, thì hai ban nhạc “The Peanuts Company và CBC được xem là 2 ban nhạc “đệ nhất kích động nhạc” thời ấy”.

Ca sĩ Elvis Phương thành viên của Rockin’ Stars cho biết: “Ban nhạc thành lập năm 1960 với thành viên: Nguyễn Trung Lang (bass guitar), Nguyễn Trung Phương (rythm guitar), Jules Tampicanou (lead guitar), Đặng Hữu Tòng (tenor saxophone), Lưu Văn Hùng (trống) và Elvis Phương (ca sĩ). Năm 1961 có thêm 2 thành viên mới là Jean jacques Cussy va Nicole. Cuối naăm 1961 có thêm ca sĩ Billy Shane. Ban nhạc The Black Caps ra đời vào cuối năm 1960 với: Thanh Tùng (guitar), Paul Doãn (ca sĩ)… Phong trào nhạc trẻ hình thành trong giới học sinh của trường trung học Jean Jacques Rousseau (nay là trường cấp 3 Lê Quý Đôn), vì vậy hai ban nhạc này đa số là học sinh của Jean Jacques Rousseau chỉ có Nicole là của Marie Curie và Billy Shane là của Taberd”.

Các ban nhạc rock trước giải phóng chủ yếu là cover các bản nhạc rock Mỹ, cũng có một số ca khúc được những “rocker” Việt sáng tác, nhưng chủ yếu là viết lời bằng tiếng Anh để trình diễn trong những club của Mỹ”. Ban nhạc Phượng Hoàng của Nguyễn Trung Cang và Lê Hựu Hà ra đời khá trễ (1970). Tuy nhiên đây có thể nói là một ban nhạc “Việt hóa” triệt để: sáng tác ca khúc Việt cho rock, hát lời Việt và cái tên cũng “thuần Việt” giữa vô vàn các tên ban nhạc bằng tiếng Anh đang hiện hành. Ca khúc rock viết bằng tiếng Việt của Nguyễn Trung Cang, được nhiều người biết đến đó là bản Mặt trời đen, đây có thể xem là bản nhạc rock Việt đầu tiên khá tiêu biểu của giới rock Sài Gòn.

..,qua bài viết này các bạn trẻ biết thêm về Trường Kỳ và tại sao Trường Kỳ được mệnh danh là ông vua Nhạc Trẻ ..Vĩnh Biệt ông vua nhạc trẻ mội thời của Sài Gòn “Trường Kỳ”


RONG CHƠI CUỐI TRỜI QUÊN LÃNG
Nam Lộc
(Nhân ngày giỗ bạn tôi)

Khó tìm câu nào thích hợp hơn để diễn tả cuộc đời phiêu bồng của Trường Kỳ bằng tên một ca khúc mà nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ đã sáng tác, hôm nay tôi xin phép được mượn để dùng làm tựa đề cho bài viết này.

Bìa sách Trường Kỳ - “Một Thời Nhạc Trẻ” Nam Lộc & Trường Kỳ - 1974
Quả đúng như vậy, chàng lãng tử của nhạc trẻ Việt Nam, Trường Kỳ, người thích phiêu du đây đó cho đến cuối cuộc đời, nhưng lại là một người chồng chung thủy, một người cha gương mẫu và một người bạn chí tình.

Kỳ thích sống đời phiêu bạt kể từ khi còn trẻ, cho nên chưa đầy 20 tuổi chàng đã thuyết phục được ông bố nghiêm khắc để dọn ra ở riêng theo tiếng gọi của “ông bầu” Jo Marcel. Kể từ đó chàng tha hồ để tóc dài, hút thuốc lá, hoạt động nhạc trẻ, tổ chức “bùm” và biến đổi từ chàng sinh viên hiền lành để trở thành một ông “Vua Hippy” chính cống “Bà Cả Đọi”!


Sinh ngày 29 tháng 3 năm 1946 , trong suốt 63 năm cuộc đời có thể nói rằng “ông vua không ngai” của nền nhạc trẻ VN chỉ biết cười chứ chưa bao giờ khóc, kể cả khi người mẹ sinh ra Kỳ bỏ ra đi lúc anh còn quá nhỏ để biết thế nào là oán trách, khổ đau! Trông tướng tá có vẻ “dữ dằn”, nhưng ai quen biết Trường Kỳ cũng đều công nhận Kỳ là người tính nết hiền lành, thật thà, có lẽ vì vậy cho nên anh có rất nhiều bạn thân và hầu như ai cũng quý mến, chiều chuộng Kỳ. Nhiều bạn đến nỗi mà trong tập hồi ký “Một Thời Nhạc Trẻ” gồm tổng cộng 384 trang, thì mãi tới trang số 299 tên của tôi mới được Kỳ nhắc đến, mặc dù tôi là một trong số những người được xem như thân thiết nhất với anh.

Và có một điều ít ai biết được rằng, Kỳ chính là người đã “bẻ lái” và đưa tôi vào một khúc quanh quan trọng của cuộc đời! Thật vậy, mỗi khi có người tò mò hỏi, lý do nào đã đưa đẩy tôi vào con đường văn nghệ, thì tôi vẫn thường “ỡm ờ” trả lời, vì tôi yêu đàn, thích hát và “khoái” được xuất hiện trên sân khấu! Nhưng sự thật không phải như thế. Nguyên nhân chính đó là “ông Trường Kỳ”, và ông ấy cũng là “thủ phạm” đã dúi chiếc microphone vào tay rồi đẩy tôi lên sân khấu giới thiệu chương trình ca nhạc “Hippy À Gogo” một cách bất đắc dĩ hơn 40 năm về trước, và có ngờ đâu nó đã trở thành một ngã rẽ của số phận để rồi sau này tôi khoác cái nghiệp MC cùng cái “mác” nghệ sĩ vào người. Nam Lộc MC Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd - 1973 Nam Lộc MC Video Hollywood Night - 1992 (với nữ ca sĩ Ngọc Lan) Nam Lộc & Leyna Nguyễn MC Asia DVD - 2007

Thật ra cả hai đứa chúng tôi đều đàn rất dở, hát không hay và kém cỏi về nhạc lý, nhưng lòng yêu văn nghệ thì khó ai sánh nổi! Yêu tha thiết và bằng cả sự chân thành. Hai đứa chúng tôi hợp nhau ở điểm đó và trở thành bạn tri kỷ từ hơn 4 thập niên qua, cùng nắm tay nhau đồng lòng phục vụ nghệ thuật một cách đứng đắn, trân trọng và không màng danh lợi. Chúng tôi đã trải qua những đêm thức trắng ngồi bàn bạc để tìm cách phát triển phong trào nhạc trẻ VN một cách mạnh mẽ, có ý nghĩa và hữu dụng. Đưa ra những kế hoạch hoạt động để chống lại sự kỳ thị và vi phạm nhân phẩm của các viên chức công lực ở VN ngày trước đối với giới nhạc trẻ như cắt tóc, rạch ống quần hay bắt giữ trái phép ngoài đường phố v..v... Phản đối xén tóc ngoài đường phố! Giới nhạc trẻ phản đối...! Tổ chức, khuyến khích cũng như kêu gọi các ban nhạc trẻ trình diễn và tham gia một cách vô vụ lợi vào các buổi đại hội nhạc trẻ để gây quỹ yểm trợ Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ hoặc giúp đỡ cô nhi, quả phụ tử sĩ VNCH. Phát động phong trào “Việt Hóa Nhạc Trẻ” để kéo giới trẻ về nguồn, để họ biết trân quý và yêu mến tiếng Việt thay vì chỉ nghêu ngao ca những bài hát lời ngoại quốc. Thường xuyên viết những bài xã luận đăng tải trên báo chí đồng thời thực hiện các chương trình truyền thanh, truyền hình để phổ biến cùng chia sẻ với quần chúng cảm nghĩ và tư tưởng của những nghệ sĩ nhạc trẻ thể hiện qua các sáng tác hay phần trình diễn của họ... The Spotlight - Đại Hội Nhạc Trẻ Taberd The Soul Brothers - Đại Hội Nhạc Trẻ Thảo Cầm Viên The Enterprises - Đại Hội Nhạc Trẻ Tao Đàn Chúng tôi làm những công việc nói trên một cách hăng say và trong tinh thần tự nguyện. Hăng say quá đôi lúc tạo ra sự ngộ nhận và lòng đố kỵ từ một số người vốn ôm đầy mặc cảm trong đời của họ. Chính kinh nghiệm của những ngày còn trẻ đã làm cho tôi trưởng thành và cư xử một cách điềm tĩnh hơn mỗi khi gặp những chuyện tương tự xẩy ra trong cuộc đời.




Tuy nhiên dù đã quen với thái độ và hành động tiêu cực của những thành phần vừa kể, nhưng mỗi lần có chuyện đó xẩy ra thì y như rằng người an ủi, khuyến khích và hỗ trợ tôi đầu tiên vẫn chính là ông bạn cố tri, Trường Kỳ. Có lẽ vì chúng tôi tin tưởng và hiểu nhau một cách sâu đậm. Cảm thông với nỗi buồn hay niềm trăn trở của nhau, có khi còn hơn cả những người thân trong gia đình. Không có một chuyện gì của Kỳ mà tôi không biết và ngược lại tôi không hề dấu Kỳ bất cứ điều gì, dù đó là những chuyện cá nhân, vui cũng như buồn! Trường Kỳ còn được xem như một thành viên trong gia đình, tất cả 10 anh chị em chúng tôi, người nào cũng thân thiết với Kỳ, ngay cả ông bà cụ thân sinh ra chúng tôi cũng thế.

Trước ngày Kỳ mất khoảng vài tháng, như một sự an bài của định mệnh, các anh chị em trong gia đình tôi tự nhiên nẩy ra ý định tổ chức một cuộc họp mặt để tiếp đón Kỳ thật là long trọng và đông đủ mọi người, kể cả một số bạn thân. Đêm đó tôi và Kỳ cùng ngủ lại ở nhà vợ chồng cô em út của chúng tôi. Nhưng có ngờ đâu đó lại chính là buổi tiệc vĩnh biệt người anh, người bạn thân quý nhất của gia đình chúng tôi. Buổi họp mặt cuối cùng với bạn hữu & gia đình Nam Lộc - 2008 Ôn lại thuở thiếu thời lúc vừa quen biết nhau, tôi còn nhớ là vào khoảng Tết Mậu Thân 1968, ngay sau cuộc tổng tấn công của Việt Cộng vào thành phố Sàigòn. Thật ra lúc đó qua những sinh hoạt văn nghệ ở đại học, tôi thường giao du với các anh Đỗ Ngọc Yến, Nguyễn Hữu Đống, Miên Đức Thắng, Trịnh Công Sơn, Khánh Ly, Từ Công Phụng, Từ Dung v..v...


Nam Lộc MC Đại Hội Nhạc Trẻ Lasan Taberd - 1973
(BBT lasanmossard.org xin được đính chính tên trường)


Chính tôi là người thành lập ra Quán Gió nằm trên đường Võ Tánh Sàigòn để thay thế cho những buổi trình diễn văn nghệ học đường đã phải ngưng trệ khi Quán Văn bị đóng cửa. Rất đông đảo nghệ sĩ thuộc nhóm du ca hoặc tình ca nhạc Việt vẫn thường trình diễn ở địa điểm mà tôi tổ chức như Lê Uyên & Phương, Khánh Ly, Trịnh Công Sơn, Từ Dung, Từ Công Phụng, Miên Đức Thắng, Đoàn Chính, Bùi Thiện v..v... Và có một điều cũng ít ai biết rằng tôi chính là người đã thực hiện những cuốn băng nhạc Tình Khúc Trịnh Công Sơn hay Ca Khúc Da Vàng đầu tiên với tiếng hát Khánh Ly thuở đó.




Tuy bận rộn với các sinh hoạt vừa kể, nhưng tôi vẫn để ý, theo dõi và có cảm tình với nhóm nhạc trẻ của Trường Kỳ, nhất là khi được nghe anh Jo Marcel trình bầy những bản nhạc tiền chiền như Chiều hoặc Mộng Dưới Hoa với lối hòa âm thật trẻ trung và mới lạ của Đức Huy cùng ban nhạc The Strawberry Four. Ái mộ, nhưng tôi lại không quen biết một người nào trong giới nhạc trẻ, dù ngày trước đã từng học chung với Đức Huy và Paolo ở Chu Văn An. Trường Kỳ, Billy Shane, Tiến Chỉnh, Đức Huy & The Spotlights - Da Nang,1967 The Strawberry Four Tôi cảm thấy họ là những người trẻ, có tài nhưng nếu chỉ trình diễn hạn chế quanh quẩn trong các Club của quân đội Mỹ, hay những vũ trường hoặc phòng trà nhỏ ở Sàigòn thì thật là uổng phí tài nghệ và thiệt thòi cho người thưởng ngoạn.

Với niềm tự tin vào năng khiếu tổ chức của mình, đồng thời với tấm lòng vô tư và bất vụ lợi, một ngày đẹp trời tôi quyết đi tìm gặp Trường Kỳ để chia sẻ những cảm nghĩ của mình, cùng đề nghị các dự án hoạt động hầu phát triển sinh hoạt nhạc trẻ trong tương lai. Thoạt tiên Kỳ có vẻ e dè và không tin tưởng lắm, nhưng sau một vài lần đến thăm tôi tại cơ sở hoạt động mới là Hầm Gió (cũng nằm trên đường Võ Tánh), đồng thời tham dự một số những buổi sinh hoạt của các nghệ sĩ đàn anh như Phạm Duy, Tạ Tỵ, Thế Uyên, Hà Huyền Chi v..v.. tại Hầm Gió, thì Kỳ bắt đầu tỏ vẻ “thán phục tài tổ chức” và giao tế của tôi, và cũng từ đó Trường Kỳ đã đưa tôi vào một ngã rẽ đầy ngạc nhiên và thú vị trong cuộc đời! Nam Lộc & Phạm Duy Nam Lộc & Khánh Ly Bắt đầu bằng những buổi Hippy À Gogo mà Kỳ tổ chức hàng tuần ở phòng trà Jo Marcel rồi đến Queen Bee và sau đó là Ritz.


The Spotlight - Đại Hội Nhạc Trẻ Lasan Taberd
(BBT lasanmossard.org xin được đính chính tên trường)


Chủ Nhật nào tôi cũng có mặt để giúp Kỳ, từ ý kiến đến tuyển chọn, tiếp đón, sắp đặt ban nhạc và sau cùng là giới thiệu chương trình một cách “bất đắc dĩ” để tạm thay thế Trường Kỳ trong một buổi chiều bạn ta say túy lúy (có lẽ vì thất tình?)! Nhưng cũng kể từ đó “MC Nam Lộc” ra đời, mà không thể ngờ tôi đã ôm cái nghiệp đó cho đến ngày hôm nay! Và trong số những lần được điều khiển các chương trình quan trọng trong đời, tôi rất hãnh diện kể rằng 3 trong số những lần tôi nhớ mãi đó là làm MC cho đám cưới Trường Kỳ và Thu Huyền ở VN, MC cho đám cưới Tú Uyên (đứa con gái duy nhất của vợ chồng Kỳ) ở Canada và MC đám... tang Trường Kỳ ở thành phố Montréal nơi bạn mình đã chọn làm quê hương thứ hai vào cuối năm 1980 sau khi vượt biển đến Nhật Bản. MC đám cưới Trường Kỳ & Thu Huyền, MC đám cưới Tú Uyên, “MC” tang lễ Trường Kỳ.

 
 

Nhắc đến thời gian đó tôi vẫn ân hận mãi cho đến bây giờ. Qua vai trò và công việc làm, tôi đã giúp hàng trăm ngàn người tỵ nạn đến Mỹ định cư, nhưng lại không bảo trợ được người bạn thân nhất của mình sang sống ở Hoa Kỳ. Mặc dù mỗi khi nhắc đến chuyện này, Kỳ vẫn thường an ủi tôi và nói, lỗi đó ở anh, vì Kỳ muốn đi Canada sớm để bảo lãnh vợ con nên không đủ kiên nhẫn chờ phái đoàn Mỹ xét đơn. Quả thật, Thu Huyền và cháu Bi (Tú Uyên) đã đoàn tụ với Kỳ rất sớm, chỉ trong vòng 2 năm trời gia đình đã tái hợp và họ sống thật hạnh phúc cho đến ngày Kỳ giã từ trần thế. Trường Kỳ dậy Anh ngữ ở Nhật Bản Trường Kỳ đoàn tụ gia đình ở Canada Và dù Kỳ xem tôi như bạn, nhưng Thu Huyền lại đối với tôi như một người em gái. Tôi quen hai chị em Huyền, Hòa trước và chính tôi đã giới thiệu Huyền cho Kỳ. nhân một buổi thu hình chương trình nhạc trẻ do tôi và Kỳ thực hiện trên đài truyền hình số 9. Và có ngờ đâu “phút đầu gặp em, tinh tú quay cuồng”!


Ai ai cũng lấy làm ngạc nhiên, một người giao thiệp rộng rãi, quen biết rất nhiều bạn gái và đang “cặp” với 3, 4 cô bồ một lúc như ông Vua Nhạc Trẻ kiêm Vua Hippy Trường Kỳ mà bỗng dưng lại quên đi tất cả để ngã vào vòng tay một cô nữ sinh nhu mì, hiền hậu chẳng biết nhẩy đầm hay hát hò nhạc trẻ là cái quái gì! Và Thu Huyền vẫn thường nói với tôi, “đúng là cái số anh nhỉ”! Nhưng đôi lúc có lẽ quá thương nhớ chồng nên tự mâu thuẫn và Huyền nhất định không chịu tin số kiếp của Kỳ lại ngắn ngủi như thế, và cứ trách thầm chồng là nếu anh ấy chịu khó giữ gìn sức khoẻ và đi đâu cũng có em bên cạnh săn sóc thì đâu xẩy ra nông nỗi này! Ý nghĩ đó đủ nói lên tình yêu mãnh liệt của một người vợ dành cho chồng. Trường Kỳ và các bạn gái trong Teenager’s Club Trường Kỳ & Thu Huyền “Phút đầu gặp em ...1973”

Mặc dù ít có dịp gặp, nhưng Thu Huyền và vợ con chúng tôi rất quý mến nhau, luôn theo dõi, thăm hỏi về đời sống và sinh hoạt gia đình hay học vấn của các cháu. Tôi còn nhớ có lần tôi và Kỳ ngồi uống bia, lắng nghe hai bà vợ chia sẻ tâm tình mà bọn tôi cứ muốn bò lăn ra cười với những ý tưởng ngộ nghĩnh mà chúng tôi không bao giờ nghĩ đến, nhất là khi Thu Huyền và Ngọc Lan (vợ tôi) tìm hiểu không biết vì sao mà hai đứa chúng tôi thân nhau: Kỳ thì mập và thấp, tôi thì gầy và cao. Kỳ da ngăm đen, tôi trắng trẻo hơn một chút. Kỳ nhìn rất “hippy choai choai”, còn tôi (theo lời Kỳ) thì dáng vẻ rất “tiền chiến”. Kỳ theo đạo Công Giáo, còn tôi là Phật tử thuần thành, Kỳ ăn nói, đi đứng chậm chạp, tôi nhanh nhẩu và (cũng theo lời TK) “xí xọn” hơn!

Tuy nhiên hai đứa chúng tôi cùng giống nhau một điểm là lấy hai bà vợ hoàn toàn khác biệt với chồng. Thu Huyền chẳng “hippy, yé yé” tí nào.


Còn vợ tôi thì không có một chút máu văn nghệ trong người. Hầu như chẳng bao giờ bà xã tôi có mặt ở những chương trình ca nhạc mà tôi tham dự, tổ chức hoặc làm MC. Nhất là những khi lưu diễn, tôi thường đi có một mình, thậm chí nhiều anh chị em nghệ sĩ tưởng tôi vẫn còn “độc thân vui tính”! Gia đìnhTrường Kỳ & Nam Lộc - Los Angeles, 1994 NamLộc & gia đình TrườngKỳ - Montreal, 2007 “Thằng Mập & Thằng Ốm” với Thái Hiền & Tuyết Dung - 1974 Cũng theo tinh thần và nội dung của cuộc mạn đàm có mầu sắc “tố khổ” giữa hai “phu nhân” TK & NL thì tuy Kỳ và tôi có nhiều điểm khác nhau, nhưng nói về tật xấu thì hoàn toàn giống nhau.


Cả hai “ông” đều thích ăn nhậu, uống bia và hút thuốc lá. Ăn phở thì thích tái gầu, rồi lại còn đòi thêm hành trần, nước béo chưa kể một tô “nước tiết”! Đều đều “đớp hít” chả chìa, rựa mận, lòng lợn, tiết canh... nghe không đã thấy phát bịnh rồi (lời hai bà)! À chưa hết ngoài ra hai thằng còn mang thêm cái tật “dại gái” và không ham tiền nữa chứ. Theo tôi cái tội “dại gái” thì hơi oan chứ cái tật không ham tiền có lẽ đúng! Quả thật như vậy, cả hai đứa chúng tôi tuy không chê tiền, nhưng không bao giờ chịu lụy vì tiền. Không ai có thể mua chuộc hoặc bỏ tiền để bắt chúng tôi làm những điều trái với lương tâm và đạo đức.

Có lẽ vì thế mà cả hai đứa cùng nghèo. Càng nghèo lại càng thương vợ, thương con vì có hai ông bố kiêm hai ông chồng vừa gàn, lại vừa “ham vui”! Nhưng có lẽ nhờ vậy mà “tổ đãi”. Ngày còn ở VN, cũng vì ham vui cho nên Trường Kỳ và tôi thường mượn phòng trà của anh Jo Marcel hay chị Khánh Ly để tổ chức các chương trình nhạc trẻ vào mỗi chiều Thứ Bẩy hoặc Chủ Nhật lấy tên là Hippy À Gogo hay Soul Party, mục đích là để có nơi hò hét, biểu diễn tài nghệ, sau đó là tạo địa điểm hẹn hò cho “nam thanh, nữ tú”! Rồi thì làm phim, vừa viết chuyện, vừa phân cảnh, vừa đạo diễn, vừa ... sản xuất! Nhưng có ngờ đâu với sự hưởng ứng quá đông đảo và nồng nhiệt của giới trẻ, chúng tôi trở thành “đại gia”, tiền bạc rủng rỉnh, mua xe hơi, nhà “trệt”! và tiêu sài thả cửa! Nam Lộc & Trường Kỳ lái “xế hộp”!

Chiếu ra mắt phim Vết Chân Hoang tại rạp Eden Nam Lộc, Đan Thành & Minh Lý đóng phim “Thế Giới Nhạc Trẻ” Nam Lộc, Trường Kỳ và cameraman Ngọc Tùng in action Tuy nhiên vào thời đó và vào tuổi đó chúng tôi đã biết định nghĩa hai chữ Cho và Nhận mà người Mỹ thường gọi là “Give and Take”. Nhận được ân sủng của Thượng Đế, chúng tôi nghĩ đến việc “cho” hay nói đúng hơn là chia sẻ và đóng góp lại cho đời. Từ đó những chương trình đại hội nhạc trẻ ngoài trời được thành hình, lúc thì để gây quỹ cứu trợ nạn nhân thiên tai, khi thì giúp đỡ đồng bào bị hỏa hoạn. Nhưng đa số đều dành cho cây Mùa Xuân Chiến Sĩ và trợ giúp Cô Nhi Quả Phụ Tử Sĩ VNCH.
UserPostedImage

Một trong những yếu tố rất quan trọng mà tôi và Trường Kỳ vẫn hãnh diện cho đến ngày hôm nay là chúng tôi không bao giờ quản trị về tiền bạc, chuyện này để người khác lo. Khi còn ở VN thì do các sĩ quan hành chánh, tài chánh thuộc Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị phụ trách, sang Hoa Kỳ thì tôi luôn đề nghị, hoặc giao cho Hội Đồng Liên Tôn hay các tổ chức khác như Giới Trẻ Công Giáo, Tổng Hội Sinh Viên, Liên Hội Cựu Chiến Sĩ hoặc Hội HO Cứu Trợ Thương Phế Binh v..v.. đảm nhiệm, vì thế như đã nói ở phần trên, mỗi khi nghe được những lời đồn đãi nhảm nhí hay ác ý thì chúng tôi rất là bình tĩnh và tiên đoán rằng những kẻ phao tin hay người loan tin một cách bậy bạ, cẩu thả, không kiểm chứng, thế nào cũng bị dư luận chê cười, và điều này đến bây giờ vẫn còn rất đúng.

ĐNH Xây Dựng Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Westminster Nam Lộc & Dương Nguyệt Ánh - ĐNH gây qũy giúp TPB/VNCH Trao tiền cho Uỷ Ban Xây Dựng Tượng Đài Một trong những điều đặc biệt khó giải thích trong mối liên hệ và tình bạn giữa hai đứa chúng tôi là luôn luôn gọi nhau bằng Ông và Tôi, chứ không dùng chữ Mày, Tao mặc dù tôi vẫn thân mật mày tao chi tớ với hầu hết những người bạn mà Kỳ giới thiệu cho tôi như Tùng Giang, Đức Huy, Tiến Chỉnh, Chu Văn Hải, Trần Đình Thục, Đan Thành, Công Thành, Minh Phúc v..v...

Có lẽ giữa Kỳ và tôi còn ngấm ngầm một thứ tình huynh đệ, hay phảng phất mối liên hệ như anh em trong gia đình. Đôi khi ngẫm nghĩ lại, tôi thấy cũng lạ, khi nói đến phụ nữ thì hai đứa chúng tôi đều cùng một “gout”, đều thích một mẫu người, từ tính nết cho đến vẻ đẹp, ấy vậy mà chưa bao giờ “đụng đào” của nhau. Cô nào Kỳ cặp là của Kỳ, cô nào tôi thích là của tôi, chưa bao giờ trùng hợp, mặc dù nhiều khi chúng tôi gặp gỡ các cô bạn gái cùng một lúc, cùng một hoàn cảnh hay cùng một môi trường, nhưng không! nhất định là “hồn ai nấy giữ”, “đào ai nấy ...ôm”, ngoại trừ một người duy nhất mà chúng tôi vẫn “cặp kè” đi nhậu chung hầu như mỗi ngày khi còn ở VN, đó là nữ nghệ sĩ Tú Trinh. Trường Kỳ, Nam Lộc & Tùng Giang với các bạn gái Nam Lộc & Trường Kỳ tuyển lựa tài tử phim Vết Chân Hoang Nam Lôc với MCs Thùy Dương & Bảo Châu ...


Tuy nhiên, dù giao thiệp, tiếp xúc và sinh hoạt gần gũi với các nghệ sĩ, nhưng Trường Kỳ và tôi chưa bao giờ “date” với một nữ ca sĩ nào, dù các cô đều là những thiếu nữ trẻ đẹp và hấp dẫn. Chúng tôi thường đi lưu diễn chung hoặc gặp gỡ nhiều nghệ sĩ mỗi buổi tối ở các phòng trà ca nhạc, nhưng luôn xem họ như anh chị em trong cùng một gia đình, thân thiết và quý mến nhau. Ngay cả sau khi lập gia đình, Kỳ lại càng gần gũi hơn với các bạn nghệ sĩ không phân biệt tuổi tác. Gần như hầu hết ca sĩ nào đến trình diễn tại Montréal, Canada đều ở lại nhà với Trường Kỳ và Thu Huyền ít nhất là một đêm và nằm ngủ trên chiếc “giường nghệ sĩ” được kê trong căn phòng xinh xắn dành riêng để đón tiếp bạn bè hay khách phương xa đến thăm. Đặc biệt là tất cả mọi người đều ký tên trên thành giường để lưu lại một chút kỷ niệm, từ Ngọc Lan, Sĩ Phú, Billy Shane, Đức Huy, Hà Huyền Chi, cho đến Diễm Liên, Thế Sơn, Lưu Bích, Diệu Hương v..v.., và tôi là một trong số những người khách muộn màng! Vì mãi đến đầu năm 1996 tôi mới có dịp sang thăm tệ xá của bạn mình. Lý do không phải vì tôi lười hoặc không nhớ vợ chồng Kỳ, mà thật sự là vì Kỳ thường qua Mỹ để vừa đi làm việc, vừa thăm viếng anh chị em nghệ sĩ chúng tôi ở HK.

Nam Lộc thăm Trường Kỳ tại Montreal, 1996

 












Chiếc Giường Nghệ Sĩ

Sau chuyến Mỹ du lần đầu tiên năm 1982 trở đi, Kỳ rất thích nước Mỹ, nói đúng hơn là rất thích sinh hoạt của cộng đồng người Việt ở Mỹ, hoặc nói trắng ra là vì bạn ta rất mê đồ nhậu của người Việt tại Little Sàigòn! cộng thêm yếu tố là có mấy ông bạn rất thân. Mà Kỳ còn có thêm một đặc tính nữa là rất ngại làm phiền người khác, thế nhưng đối với những người bạn thân, hay chiều chuộng và thương mến thì Kỳ “không ngại” làm phiền và vòi vĩnh một cách tối đa! Thích ở đâu thì ở, thích ăn gì thì...đòi, thích chơi cái gì thì...kiếm. Kỳ sắp đặt lịch trình “lưu diễn” một cách rất khéo léo, gọn gàng, tiện nghi cho bạn bè và “tươm tất”...cho mình!

Nguyễn Long, Nam Lộc, Tùng Giang và bạn hữu tiếp đón Trường Kỳ thăm Mỹ Quốc lần đầu tiên - Orange County, 1982

Thực đơn & lịch trình tiếp đón “Vua Nhạc Trẻ”

Phóng sự Trường Kỳ trên tuần báo Chào - 1982

Anh Jo Marcel vẫn thường nói với tôi: Hình như thằng Kỳ nó có số làm “Vua”, bởi vì đi đâu hắn cũng được mọi người tiếp đón một cách nồng hậu và trân trọng! Kỳ có bạn ở khắp nơi trên thế giới, thuộc đủ mọi thành phần và gồm nhiều lứa tuổi khác nhau, nam cũng như nữ. Mỗi lần Kỳ ghé California thì bạn bè đều đưa ra sẵn một dự trình cùng “thời khoá biểu” thăm viếng của chàng. Hôm nay ở tư gia người nào, mai ngụ tại nhà của ai, mốt sẽ làm gì và đi đâu, ai sẽ đưa, người nào sẽ đón v..v... Chưa hết, sáng Kỳ muốn điểm tâm ở tiệm nào, ăn trưa tại đâu, món gì, còn buổi chiều thì nhậu ở quán nào, dĩ nhiên phải là chỗ nổi tiếng với những món khoái khẩu của “cậu Kỳ”! Kỳ là người rất có “tinh thần ăn uống”, thậm chí có cả Thẻ Hội Viên của Câu Lạc Bộ Ẩm Thực Unesco, mà chúng tôi vẫn gọi đùa là “license ăn & nhậu around the world”. Kỳ sành ăn uống đến nỗi cháu Bi (con gái Kỳ) qua một bài viết cũng đăng trong tuyển tập này diễn tả: Bố cháu nói, trong số 12 con giáp, bố cháu “sơi” hết 11 con, chỉ trừ con Rồng!

“License ăn uống” Câu Lạc Bộ Ẩm Thực Unesco

Tuy bề ngoài trông có vẻ lù đù, chậm chạm, nhưng Kỳ là người rất thông minh, có nhiều sáng kiến và một bộ óc minh mẫn, lanh lợi. Có thể nói nếu không có Trường Kỳ thì không có tờ báo Hồng ở VN ngày trước do Trịnh Quan làm chủ, không có tuần báo Chào ở Mỹ của Tùng Giang hay báo Trẻ của Kỳ Phát ở California hoặc các ấn bản do nhiều người thực hiện tại khắp các tiểu bang HK hiện nay. Không có Trường Kỳ thì không có những buổi Đại Hội Nhạc Trẻ quy tụ hàng chục ngàn người ở VN trước năm 1975 hay sau này tại Hoa Kỳ. Tôi còn nhớ vào mùa hè 1985, cơ quan USCC của chúng tôi đã phải triệu ông Vua Nhạc Trẻ từ Canada sang để tổ chức một buổi ĐHNT tại thành phố Long Beach hầu gây quỹ định cư người tỵ nạn thuở đó. Đây là buổi ĐHNT đầu tiên và cũng được xem là duy nhất tổ chức ở hải ngoại sau 1975, và cũng vì thiếu sự hướng dẫn hoặc tham dự của Trường Kỳ cho nên đến nay vẫn chưa có hay không còn một buổi ĐHNT đúng nghĩa nào nữa. Nhưng bên cạnh đó thì Kỳ đã cố vấn cho rất nhiều chương trình và các tổ chức khác sau này như hội Tết Cộng Đồng, gây quỹ trợ giúp Thương Phế Binh VNCH, hoặc các buổi đại hội tôn giáo, họp mặt giới trẻ v..v...


Đại Hội Nhạc Trẻ Long Beach, California - 1985


Nhưng theo tôi, đóng góp lớn lao và đáng kể nhất của Trường Kỳ chính là những công trình sưu tầm cùng các tác phẩm văn học, nghệ thuật mà anh đã âm thầm và khổ công thực hiện, hoặc qua hình thức tuyển tập, hoặc qua hình ảnh hay các chương trình phát thanh v..v... Tất cả những tài liệu trên có thể được xem như những sử liệu đáng quý để lại cho đời và cho thế hệ trẻ sau này mỗi khi các em muốn tìm hiểu về các sinh hoạt nghệ thuật của thời VNCH trước năm 1975 hay của người Việt tại hải ngoại. Đối với Trường Kỳ khi vui chơi hoặc ăn nhậu thì rất là thả giàn mà anh thường diễn tả là “líp baga”, thế nhưng khi bắt tay vào làm một công việc gì thì chàng vô cùng chăm chỉ và đứng đắn. Chỗ Kỳ ngồi làm việc được trang bị thật chu đáo và ngăn nắp, có đầy đủ “đồ nghề”, từ hệ thống computer đến video, audio equipments, máy chụp ảnh, thu hình, scanner v..v... Nói tóm lại Kỳ có thể ngồi nhà, nhưng vẫn liên lạc được với tất cả mọi người hay bất cứ nơi nào chàng muốn. Cũng chính vì thế mà anh đã liên tục thực hiện được hàng ngàn cuộc phỏng vấn nghệ sĩ VN ở khắp nơi trên thế giới mà khán thính giả yêu nhạc đã được nghe hay đọc trên các chương trình phát thanh VOA, BBC, RFI, hoặc các đài radio hay báo chí địa phương, qua Internet, hay trên các tuyển tập nghệ sĩ do anh thực hiện mà mỗi lần phát hành đều được chiếu cố một cách nồng nhiệt, hầu hết đều đã “sold out”. Hiện có rất nhiều người đề nghị chị Trường Kỳ hay con cháu của anh tái bản các tác phẩm văn nghệ hữu ích và giá trị vừa kể để cho nhiều người có dịp được thưởng thức hoặc giữ làm tài liệu.




Một số tác phẩm Trường Kỳ để lại cho đời


Phòng làm việc
“Phòng nghỉ việc”!

Là người có máu văn nghệ và hoạt động khá đa dạng trong lãnh vực này, vì thế Trường Kỳ có nhiều “chức vụ” và biệt danh được người đời gán cho anh. Nào là “Vua Nhạc Trẻ”, “Vua Hippy”, nào là nhà văn, nhà báo, nào là nhạc sĩ, nào là nhà tổ chức và đôi khi còn được gọi là “ông bầu”! Nhưng có lẽ vai trò đúng nhất, thích hợp nhất mà Trường Kỳ cũng hài lòng nhất và tự xem như nghề chính của mình, đó là danh xưng “Ký Giả Trường Kỳ”. Quả đúng như vậy, mặc dù làm rất nhiều việc liên quan đến sấn khấu, nghệ thuật, văn chương, ca nhạc, điện ảnh, truyền thanh, truyền hình v..v.., nhưng tất cả đều bắt nguồn từ tài viết lách của anh, từ các bài phỏng vấn, phóng sự tường trình, ký sự, truyện ngắn, truyện dài hay truyện phim v..v.. được ký dưới nhiều bút hiệu khác nhau và được phổ biến một cách rộng rãi ở khắp nơi trên thế giới, kể cả tại VN. Và nếu nhận xét như vậy thì có thể nói Trường Kỳ là một ký giả đã sống đúng nghĩa với câu “Sinh Nghề, Tử Nghiệp”.

Kỳ chính thức bước vào lãnh vực báo chí từ năm 1963, khi mới vừa 17 tuổi bắt đầu bằng một công việc tài tử, phụ trách “Trang Teenager’s” với bút hiệu Johnny Kỳ trên tuần báo Kịch Ảnh rất nổi tiếng thời đó của đạo diễn kiêm chủ nhiệm Quốc Phong. Với sự đáp ứng nồng nhiệt của độc giả nói chung và giới trẻ nói riêng, chẳng bao lâu sau đó vào năm 1964, Kỳ đã được ông Quốc Phong mời cộng tác một cách chính thức và phụ trách tiết mục “Sài Gòn Bão Nhạc” dưới tên Trường Kỳ và được trả tiền nhuận bút đầy đủ như một ký giả chuyên nghiệp. Mỗi khi nhắc đến chuyện này, Kỳ vẫn lấy làm hãnh diện và khoe rằng, các đàn anh “đồng nghiệp”, cùng làm chung một tòa soạn với Kỳ thuở đó đều là những cây cổ thụ của làng văn, làng báo VN như Hoàng Hải Thủy, Mai Thảo, Viên Linh v..v.., mặc dù lúc đó ai cũng biết Kỳ chỉ là một ký giả hạng “tép riu”, nhưng hạng gì thì hạng, anh cũng đã trở thành một ký giả “nhà nghề”. Và đó cũng là cái nghề chính đã nuôi Kỳ cho đến ngày nhắm mắt.

Trường Kỳ bắt đầu nghề cầm bút - Báo Kịch Ảnh, 1964


Chương trình “Nghệ Sĩ & Đời Sống” trên đài VOA

Thật sự Kỳ có thể vẫn còn hiện diện trên cõi đời này, nếu không vì lương tâm nghề nghiệp. Khởi đi từ ngày Thứ Sáu định mệnh 20 tháng 3, 2009, Kỳ nhận lời bay từ Montréal xuống Toronto để tham dự buổi ca nhạc ra mắt CD của một giọng hát trẻ, rất trẻ nên được gọi là Bé Tường Vi, học trò của nhạc sĩ Nguyễn Đức, trưởng ban Việt Nhi ngày trước, và cũng là người đã đào tạo ra hàng chục ca sĩ tên tuổi của nền âm nhạc VN. Lúc chuẩn bị lên đường thì Kỳ cảm thấy khó chịu trong người và than với vợ là bị chóng mặt và huyết áp xuống thấp, sau đó anh đành phải hủy bỏ chuyến đi. Quyết định này không biết có làm cho Kỳ mang “mặc cảm tội lỗi” hay không, nhưng qua ngày hôm sau, sáng Thứ Bẩy 21 tháng 3, Kỳ nói với vợ là đã thấy bớt mệt và muốn đổi lại vé để bay đến Toronto. Thu Huyền vẫn lo lắng và cản chồng nên ở nhà để chị đưa đi khám bác sĩ. Huyền bảo, lâu lâu mới có một lần phải hủy bỏ chuyến đi làm phóng sự phỏng vấn, chắc không sao đâu, thế nào mọi người cũng thông cảm vì sức khỏe của anh. Kỳ trả lời vợ rằng: Em nói đúng, tuy nhiên nếu đây là buổi ra mắt của một ca sĩ nổi tiếng hoặc một người đã có tên tuổi thì anh sẽ ở nhà, nhưng khổ nỗi đêm nay là lần xuất hiện đầu tiên của cháu Tường Vi, một ca sĩ mới có 12 tuổi và vừa bước vào nghề, vì thế nếu anh không dự để viết bài tường thuật cũng như giới thiệu thì chắc nó buồn và thất vọng lắm! Một câu nói mà tôi nghĩ rằng chỉ có thể phát ra từ trái tim của những nhà báo chuyên nghiệp và có lương tâm.

Nữ Ca sĩ trẻ Tường Vi

Cũng xin nhắc lại một chút ở đây rằng Trường Kỳ bạn tôi là người mang chứng bệnh tiểu đường khá nặng. Mỗi ngày anh phải tự đo mức lượng đường trong cơ thể và tự chích Insulin vào người 3, 4 lần một ngày. Đi đâu cũng phải vác theo hộp “đồ nghề” thuốc thang, kim chích, máy đo v..v...

Và như đã nói ở trên, Kỳ rất ngại làm phiền người không thân, vì thế khi sau khi quyết định bay xuống Toronto và tham dự cũng như ghi nhận chi tiết buổi nhạc hội ra mắt CD của cháu ca sĩ Tường Vi, Kỳ tạm trú ở nhà người “bầu show” trẻ tên là Minh. Sáng hôm sau Chủ Nhật 22 tháng 3, 2009 Kỳ thấy mệt trở lại, ca sĩ Quốc Anh đến đón đi ăn sáng nhưng anh cứ lần lữa mãi. Thấy “ông thầy” có vẻ khó chịu bất thường, mặt tái xanh, vợ chồng người bầu show đề nghị gọi ambulance đưa anh vào bệnh viện, nhưng Kỳ nhất định không chịu và trấn an mọi người rằng không sao đâu, nằm nghỉ một tí là khỏe, nhưng tôi đoán chắc vì Kỳ sợ phiền! Bằng cớ là ngay sau đó, có lẽ không còn chịu nổi nữa, Kỳ bắt đầu ói mửa, chủ nhà phải gọi xe cấp cứu, thậm chí khi xe đến nơi Kỳ vẫn còn ngại ngùng không chịu nằm lên băng ca để họ khiêng đi, mà lại tự động bước ra ambulance, nhưng vừa đến cửa xe thì anh ngã quỵ xuống, nhân viên cứu thương vực Kỳ lên đưa anh ngay vào bệnh viện, nhưng quá trễ, Kỳ đã tắt thở giữa đường. Tôi được Quốc Anh gọi điện thoại “tường trình tại chỗ” mọi diễn biến từng phút, từng giây, vừa nghe, vừa đau lòng, vừa xót thương, lại vừa... tức bạn mình! Điều này đã được Thu Huyền xác nhận lại về sau rằng, nếu!!! Vâng, nếu hôm đó Kỳ đừng quá yêu nghề chịu khó nghỉ ở nhà, hoặc đừng ngần ngại trong việc gọi xe cứu thương từ sớm! Hoặc có vợ đi theo để chăm sóc và theo dõi sức khoẻ thì “chắc chắn hắn còn gặp tụi mình dài dài”, đó chính là lời nhận xét của một số bác sĩ y khoa, đồng thời cũng là bạn thân và biết rất rõ tình trạng bệnh lý của Kỳ.

Âu cũng là sự an bài của số mệnh, và nếu tin vào số mệnh thì có lẽ chúng ta cũng phải tin vào những điềm gở xẩy ra trước ngày Kỳ bỏ cuộc chơi! Nhất là khi Thu Huyền khoe tôi tấm ảnh hai vợ chồng vừa nghịch ngợm chụp cách ngày Kỳ mất chỉ 1 tháng trước đó là cảnh Kỳ đứng ở một sân ga xe lửa (giả vờ) vẫy tay chào từ giã vợ mình, phải chăng như một điều báo trước?


Trường Kỳ & Thu Huyền “vẫy tay, vẫy tay chào nhau...”!

Chưa hết, Thu Huyền kể tiếp, buổi sáng Thứ Bẩy đưa chồng ra phi trường, trước khi lên máy bay, Kỳ còn dặn đi, dặn lại vợ là ngày mai giờ này nhớ đón anh nhé và sau đó trấn an Thu Huyền rằng “có lẽ đây là chuyến đi show ngắn nhất của anh phải không em”! Nhưng không ngờ nó đã trở thành chuyến đi dài nhất trong đời của ông Vua Nhạc Trẻ! Kỳ ra đi thật nhanh và thật bất ngờ, không biết đau đớn là gì. Nhanh đến nỗi ở trên cùng một tờ báo, trang bên phải thì đăng mẩu Phân Ưu do Kỳ đứng tên chia buồn một người quen vừa qua đời. Trang bên trái thì đăng Cáo Phó Trường Kỳ đã mất! Và bất ngờ là bởi vì Kỳ vẫn thường nói với Thu Huyền rằng theo lá số tử vi thì anh phải sống cho đến năm 90 tuổi, cho nên Kỳ bao quản mọi việc trong nhà, còn Huyền thì hoàn toàn dựa vào chồng. Từ cách sử dụng cell phone cho đến Internet, check email, xe cộ, bảo hiểm, thuế má v..v.., Kỳ đều làm hết cho vợ, vì thế sự ra đi của Kỳ đã để lại một sự trống vắng và hụt hẫng lớn lao cho Thu Huyền.

Hôm tang lễ, nghe Thu Huyền vừa thương, vừa khóc, vừa trách chồng mà tôi dù đang buồn não ruột nhưng cũng phải bật cười. Huyền nói, con người anh Kỳ làm cái gì cũng chậm. Ăn cũng chậm, nói cũng chậm, đi cũng chậm, vậy mà tại sao đối với cái chết thì anh lại nhanh hơn ai hết! Người thiếu phụ cô đơn nhiều khi cứ tưởng chồng mình vẫn còn đang rong chơi khắp bốn phương trời chưa trở lại mái nhà xưa, nhưng có ngờ đâu chàng đã hoàn tất xong một đời phiêu lãng, rồi quên cả đường về, như lời ca mà Hoàng Thi Thơ đã viết:

Ta đi lang thang quên ngày tháng, quên trần gian,
quên nhân tình đã quên mình.
Xin một sáng trong mùa đông, trên nệm êm lá vàng úa.
Không còn nhớ, không còn thương, ta nằm im chết bên đường!

Kỳ ơi, tôi nhớ ông!

Nam Lộc

22/03/2010

Kim Phượng st
Truong_Ky_Phat_Loc_Giang
 
 
 

 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này