Lê Uyên Phương ........... Khi Loài Thú Xa Nhau

 

 

Kim Phượng sưu tầm gửi đến GNST tiểu sử của nhạc sĩ Lê Uyên Phương và một số ca khúc nổi tiếng của người nhạc sĩ tài hoa này.

 

Tiểu sử.

Lê Uyên Phương (1941 - 1999) là một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc tại Sài Gòn, miền Nam Việt Nam trước 1975.
Ông tên thật là Lê Minh Lập, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1941 tại Đà Lạt. Trong thời kỳ chiến tranh, giấy tờ bị thất lạc, trong hai lần làm lại giấy khai sinh, tên của ông bị nhân viên giấy tờ nhầm thành Lê Minh Lộc rồi Lê Văn Lộc. Từ đó ông giữ cái tên Lê Văn Lộc.
Cha của Lê Uyên Phương vốn họ Phan, nhưng vì cuộc cách mạng của Phan Bội Châu nên phải đổi thành họ Lê. Mẹ của Lê Uyên Phương là Công Tôn Nữ Phương Nhi, ông lấy chữ Phương trong tên của mẹ làm tên cho mình. Cùng với chữ Uyên, tên người bạn gái đầu tiên, ông ghép thành nghệ danh Lê Uyên Phương.
Lê Uyên Phương gặp Lâm Phúc Anh ở Đà Lạt, năm 1968 hai người thành hôn. Họ trở thành đôi tình nhân song ca nổi tiếng. Vì Lâm Phúc Anh không muốn dùng tên thật nên lấy nghệ danh là Lê Uyên, cắt từ chữ Lê Uyên Phương. Hai người song ca được gọi Lê Uyên và Phương.
Lê Uyên Phương khởi sự viết nhạc từ 1960 với Buồn đến bao giờ viết tại Pleiku. Những năm đầu thập kỷ 1970, từ Đà Lạt vào Sài Gòn, Lê Uyên và Phương đã đem một luồng gió mới đến với tân nhạc. Trong những năm khốc liệt nhất của cuộc Chiến tranh Việt Nam, Lê Uyên và Phương, với những ca khúc nồng nàn, khắc khoải đôi khi bàng bạc, triệt lý đã được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt.
Những tác phẩm được mến chuộng của ông có một xúc tác mạnh mẽ, đã từng làm rung động hằng triệu con tim của giới trẻ vào thời năm 1970 trên mọi khung trời học đường. Dòng nhạc của ông được thể hiện qua hình thức du ca, mang tính chất lãng tử, một tình yêu đầy khắc khoải, rã rời của tuổi trẻ trước diễn biến của đất nước trong thời chiến tranh tao loạn. Đâu đâu cũng bao hàm triết lý của cuộc đời, của tình yêu loài người, của những xao động trong cuộc sống, và với ông tất cả chỉ là "hư vô" dù là những kỷ niệm đã nằm trong ký ức.
Sáng tác đầu tiên của ông mang tựa đề "Buồn Đến Bao Giờ" (1960), và tiếp nối là những tình khúc như: Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa, Còn Nắng Trên Đồi, Uống Nước Bên Bờ Suối, Hãy Ngồi Xuống Đây, Vũng Lầy Của Chúng Ta, Một Ngày Vui Mùa Đông, Dạ Khúc Cho Tình Nhân, Tình Khúc Cho Em, Đêm Chợ Phiên Mùa Đông, Lời Gọi Chân Mây, Khi Loài Thú Xa Nhau, Yêu Nhau Trong Phận Người.......
Năm 1979, Lê Uyên và Phương rời khỏi Việt Nam và định cư tại nam California, Hoa Kỳ. Họ có hai con gái là Lê Uyên Uyên và Lê Uyên My. Sau 15 năm chung sống, khoảng 1984, 1985 cuộc hôn nhân của hai người tan vỡ.
Lê Uyên Phương mất ngày 29 tháng 6 năm 1999 tại bệnh viện UCI (University of California, Irvine) vì bệnh ung thư phổi.
 

Tác phẩm

Tập nhạc

  • Khi Loài Thú Xa Nhau (1970)
  • Yêu Nhau Khi Còn Thơ (1971)
  • Biển, Kẻ Phán Xét Cuối Cùng (1980)

Và một số tập nhạc đã hoàn tất, chưa ấn hành:

  • Uyên ương Trong Lồng (1970-1972)
  • Bầu Trời Vẫn Còn Xanh (1972-1973)
  • Con Người, Một Sinh Vật Nhân tạo 1 (1973-1975)
  • Con Người, Một Sinh Vật Nhân tạo 2 (1973-1975)
  • Trại Tỵ Nạn Và Các Thành Phố Lớn (1979-1983)
  • Trái Tim Kẻ Lạ (1987-1988)
  • Lục Diệp Tố (1977-1990)

Ca khúc


  • Bài Ca Hạnh Ngộ
  • Bên Đồi Lau Xanh
  • Bên Hồ Than Thở
  • Bông Hồng Cho Người Ngã Ngựa
  • Buồn Đến Bao Giờ
  • Chiều Phi Trường
  • Cho Lần Cuối
  • Còn Nắng Trên Đồi
  • Dạ Khúc Cho Tình Nhân
  • Đá Xanh
  • Để Lại Cho Em




  • Đêm Chợ Phiên Mùa Đông
  • Đôi Khi Hạnh Phúc Buồn
  • Đưa Người Tuyệt Vọng
  • Hãy Ngồi Xuống Đây
  • Hết Rồi Những Ngày Vui
  • Khi Xa Sài Gòn
  • Không Nhìn Nhau Lần Cuối

 

 


 

  • Khúc Hát Nhân Tình
  • Kỷ Niệm Trong Chiều
  • Là Giọt Máu Bầm Trong Trái Tim Tôi
  • Loài Hươu Đa Cảm
  • Lời Gọi Chân Mây
  • Máu Biếc Xanh Và Ngực Tối
  • Một Dạ Hội Buồn
  • Một Ngày Vui Mùa Đông
  • Ngồi Lại Trên Đồi




  • Nỗi Buồn Dâng Hiến
  • Ở đây, Thôi Ở Đây Đành
  • Tình Khúc Cho Em
  • Tôi Đứng Trên Đồi Mây Trổ Bông
  • Tôi Muốn Tin, Tôi Muốn Yêu Cuộc Đời
  • Trên Da Tình Yêu
  • Uống Nước Bên Bờ Suối
  • Vũng Lầy Của Chúng Ta
  • Yêu Nhau Trong Phận Người



 

Ngoài âm nhạc, Lê Uyên Phương còn viết văn và làm thơ: Không Có Mây Trên Thành Phố Los Angeles (truyện, tùy bút 1990).

Một vài ca khúc của Lê Uyên Phương.

Bài Ca Hạnh Ng

Chờ trăng lên, nghe sao thì thầm
Thời gian qua, đâu ngờ cuộc đời bao la
Rồi như mây thoáng qua
Rồi như trăng xế tà
Em ơi nhớ ngày xa vời dâng hoa

Nầy anh ơi, suối reo sườn đồi
Nầy chim ơi, reo mừng cuộc đời ghi tên
Rồi như khi lớn lên
Rồi như khi úa tàn
Hoa thơm vẫn chờ nắng vàng dâng hương

Tình yêu đời đời
Làm sao như hoa vàng rừng xanh
Một khi đăng hoa tình yêu
Thiết tha cuộc đời đã mất hết mê say

Rồi mai đây đi trên đường đời
Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn
Ngày hôm nay co nhau, ngày mai chung gánh đời. Luôn ghi kỉ niệm ban đầu yêu thương

Buồn Ơi Đến Bao Gi
Ca sĩ Trần Thái Hòa

Trời mưa mãi mưa hoài
Thần tiên giấc mơ dài
Vào cuộc đời sỏi đá, biết mình si mê
Buồn ơi đến bao giờ
Còn thương đến bao giờ
Khi mùa thu còn mang tiếng buồn đêm hè

Vòng tay đã buông rồi,
Chán chường in trên nét môi
Muốn lệ sầu dâng nữa thôi đem vào nhau
Dung nhan mang tình yêu
Còn ánh sáng huy hoàng
Tìm ánh mắt, tìm suối tóc khi còn thơ ngây

Vành môi khép mong chờ
Người đi dáng bơ phờ
Sao còn đem tiếng khóc, ước vọng ân tình

Em ơi, lá đổ hoa tàn
Đếm tuổi cuộc đời trên hai bàn tay trơn
Em ơi, em ơi!
Xuân nào tàn, Thu nào vàng, môi nào ngỡ ngàng

Nằm nghe tiếng mưa nguồn
Tưởng em bước chân buồn
Đang vỗ về lá úa trong lòng đêm thu
Buồn ơi, đến bao giờ
Còn thương đến bao giờ
Thương nụ cười đơn côi, tháng đợi năm chờ

Dạ Khúc Cho Tình Nhân

Ngày em thắp sao trời
Chờ trăng gió lên khơi
Mà mưa bão tơi bời
Một ngày mưa bão không rơi
Trên đôi vai thanh xuân
Ướp hôn nồng bên gối đắm say
Ánh sao trời theo gió rụng rơi đầy
Cùng rót bao nhiêu ngày hoang
Cùng đếm bao nhiêu mộng tàn
Ru người yêu dấu trong vùng trời đêm

Vừa hoa nở tươi môi
Tình nhân đã xa xôi
Ðời ngăn cách nhau hoài
Một lần thôi đã không thôi
Yêu nhau trong lo âu
Biết bao lần tha thiết nhớ mong
Lá hoa rừng màu xóa đường quay về
Làm ánh sao đêm lẻ loi
Màu tối gương bên đèn soi
Ân tình sâu vẫn trong đời thủy chung
 
Ðời mãi mãi mãi cách xa
Dòng nước mắt nóng tiễn đữa
Xin cho lần cuối
Tình ấy đắm đuối thiết tha
Vì qua bao nhiêu điêu linh
Xót xa đắng cay trong đời

** Màn đêm mở huyệt sâu
Mộng đầu xin dài lâu
Một vì sao lạ rơi, nghe hồn tê tái
trên dòng hương khói bay
Ái ân ơi đừng phụ lòng ta
Nhớ thương sâu xin gởi người xa
Khóc nhau trong cuộc đời
Giấc mơ xưa khăn phủ vành sô
Có yêu nhau ngọt ngào tìm nhau
Chết bên nhau thật là hồn nhiên!

Tình Khúc Cho Em

Như hoa đem tin ngày buồn
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lê mãi những bước ê chề
Xin cho thương em thật lòng
Xin cho thương em thật lòng
Còn có khi lòng thôi giá băng.
Cho em môi hôn vội vàng
Cho em quen ân tình sâu
Dù em không mong dài lâu
Xin cất lấy ước mơ đầu
Xin cho yêu em nồng nàn
Xin cho yêu em nồng nàn
Dù tháng năm buồn vui bàng hoàng.
Vì đâu mê say phồn hoa
Như áo gấm sáng lóng lánh
Ôm rách nát không tâm linh
Ôm tiếng hát không hơi rung nghèo nàn
Còn yêu chi hoa ngày xanh
Héo hon vì mong manh
Bỏ quên lại người sau ngỡ ngàng.
Thương anh khi yêu lần đầu
Thương anh lo âu tình sau
Dù gương xưa không được lau
Soi lấy bóng mối duyên sầu
Cho tôi yêu em nồng nàn
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu tình yêu muộn màng.

Cho Lần Cuối

Giờ này còn gần nhau,
gần thắm thiết trong mối sầu
Gần bối rối biên giới từ lòng đau.
Giờ này còn cầm tay,

cầm chắc mối duyên bẽ bàng
Cầm chắc mắt môi ngỡ ngàng
Cầm giá buốt thương đau,
ngày mai ta không còn thấy nhau.

Bàn tay năm ngón suông đem vào nhau hẹn sau.
Bàn tay năm ngón suông đem vào nhau mộng mau
Ngoài trời mưa, mưa hoài, gió mưa nặng nề
Người ngồi nghe xa cách đá xanh ơi mỏi mòn

Lệ ngập ngừng bờ mi,
giọt nước mắt lăn nỗi buồn
Giọt nước mắt xa cách vời vợi trông
Giờ này còn nhìn nhau,

nhìn đắm đuối như suối bền
Nhìn suốt kiếp như chết mòn,
nhìn hấp hối thương đau
Ngày mai ta không còn thấy nhau

Lời Gọi Chân Mây
Ca sĩ Khánh Ly

Em ơi! quên đi bao nhiêu xót xa
Những chiều thiết tha bên nhau
Em ơi! xin em, xin em nói yêu đương đậm đà
Để rồi ngày mai cách xa
Anh ơi! bao nhiêu tang thương
mỗi khi đã rời giấc mơ yêu đương
Anh ơi! xin anh, xin anh cúi trên cơn mộng dài
Để chờ ngày mai lên nắng
Nhớ đến ngày còn gần nhau
Nước mắt rơi khóc phút không ngờ
Nhớ thương ngậm ngùi cách xa
Biết đến bao giờ
Em ơi! chim bay mang theo
chút hơi nắng tàn dấu trong tim son
Em ơi! xin em, xin em dấu trong cơn nghẹn ngào
Những chiều buồn mưa lẻ loi
Anh ơi! như chim say mê
có khi rã rời cánh nhung thôi bay
Anh ơi! xin anh, xin anh lúc chân mây mệt nhoài
Trở về lồng êm thân ái
Em ơi! quên đi bao nhiêu xót xa
Những chiều thiết tha bên nhau
Em ơi! xin em, xin em nói yêu đương đậm đà
Để rồi ngày mai cách xa
Để rồi ngày mai .. cách xa"

Hãy Ngồi Xuống Đây

Hãy ngồi xuống đây hãy ngồi xuống đây
Xa cơn buồn phiền dẫu biết chia phôi
Nhưng trong cuộc đời vẫn có đôi ta

Hãy ngồi xuống đây như trong lần đầu
Bối rối bên nhau vai rung nghẹn lời
Mắt sáng môi trinh da thơm tình ngời

Trên trời có mây sao cành lá xanh
Mây bay từng đàn lá thắm hoa tươi
Anh ơi ngày buồn sẽ chóng qua đi

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này

Hãy ngồi xuống đây như loài cỏ tranh
Chen nhau từng hàng xoắn xuýt bên nhau
Vui chơi cuộc đời cỏ rác hôm nay

Hãy ngồi xuống đây trên lưng cuộc đời
Thách đố thương nhau

Vuốt ve cuộc đời
Từ mùi son phấn trên mặt người ...
Trong đau đớn điên cuồng đó
Vun kiếp sống không ngơi

Cách xa vời vợi
Một ngày qua giấc mơ vùi dần
Rồi mùa đông đến, rồi mùa xuân đến
Cuộc đời vẫn quay đều

Hãy ngồi xuống đây hãy ngồi xuống đây
Hãy ngồi xuống đây như loài thú hoang
Yêu nhau ngoài đồng dưới nắng ban mai
Phô thân trần truồng kiếp sống hoang sơ

Hãy ngồi xuống đây hôn nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây cho nhau lần này
Hãy ngồi xuống đây chia tay lần này

Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
Cho da thịt này đốt cháy thương đau
Cho cơn buồn này rót nóng truy hoang
Cho thiên đường này bốc cháy trong cơn
chia phôi, chia phôi tràn trề

Hãy ngồi xuống đây bên con vực này
Ngó xuống thương đau ...
Vũng Lầy Của Chúng Ta

Theo em xuống phố trưa nay
đang còn chất ngất cơn say
Theo em bước xuống cơn đau,
bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say,
cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau chất hết thơ ngây,
trên cánh môi say
Trên những đôi tay,
trên ngón chân bước về tình buồn

Yêu nhau giữa đám rong rêu,
theo dòng nước cuốn lêu bêu
Đi qua những phố thênh thang,
đi qua với trái tim khan
Ði qua phố bước lang thang,
đi qua với trái tim khan

Theo em xuống phố trưa mai
đang còn nhức mỏi đôi vai
Theo em bước xuống cơn đau,
bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say,
cho nhau hết cả chua cay
Cho nhau chất hết thơ ngây,
trên cánh môi say
Trên những đôi tay,
trên ngón chân bước về tình buồn

Qua đi, qua đi dứt cơn mê
Tình buồn chồng chất lê thê
Qua đi, qua đi dứt cơn say
Tình này tình rồi thay

Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần,
còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán
không dứt hết cơn cơn ê chề
Ta sống trong vũng lầy
Một ngày vùi dần,
còn vùi sâu, còn vùi sâu
Trong ngao ngán
không dứt hết một, một lần đau.

KimPhượng ST

Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %03 %798 %2013 %14:%04
back to top