Văn học nghệ thuật

Văn học nghệ thuật (1339)

Find out the latest local and worldwide news.

Children categories

Thơ

Thơ (75)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Âm nhạc

Âm nhạc (70)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...
Truyện

Truyện (362)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Xem bài viết...

THƯƠNG MỘT NGƯỜI….. HẠNH PHÚC VÔ THƯỜNG - HỒ VĂN XUÂN NHI

THƯƠNG MỘT NGƯỜI…..HẠNH PHÚC VÔ THƯỜNG

 

HỒ VĂN XUÂN NHI

 

 

Rose petals book - Free Image on 4 Free Photos

 

Khanh đến California chuyến bay đêm của Southwest Airlines. Chiếc phi cơ lượn vòng ra biển trước khi hạ dần về hướng phi trường John Wayne. Tháng Giêng vẫn còn của mùa đông, buổi tối trời đen mịt, nhưng thành phố biển bên dưới về đêm rực rở những ánh đèn màu sắc, lấp lánh như những hạt ngọc muôn màu. Khanh nhìn qua khung cửa nhỏ. Nàng thấy có những con tàu đang lửng thửng ngoài khơi, vùng biển lớn. Nàng mím môi, nuốt trong lòng một chút đớn đau vừa nhói dậy trong tim. Biển lớn, và những con tàu chơi vơi ngoài biển cả, vừa khơi dậy trong Khanh những hình ảnh của một ký ức, một thời đã qua lâu lắm rồi.

Nhưng tiếng của người phi công trưởng vang lên trong máy loa, báo tin phi cơ đang hạ cánh, và lời cám ơn hành khách chúc lành một chuyến đi hay chuyến về. Với Khanh, đây là chuyến đi mà cũng là chuyến về. Nàng đến quận Cam của California này từ nơi chốn đang ở Houston của Texas. Thành phố bên dưới không phải là nơi chốn lạ, Khanh đã nhiều lần đến nhiều lần đi. Nơi chốn này, như là một quê nhà thứ hai vì Khanh đã có những kỹ niệm, những ngày rất đẹp rất hạnh phúc của một đời đã qua.

Nhưng lần này, Khanh trở lại quận Cam, để thăm một người bạn, tham dự đám cưới đứa con gái của bạn mình. Người bạn của một thời còn là học trò áo trắng Gia Long những ngày trước biến cố 30 tháng 04 năm 1975. Người bạn từ thưở mới bước vào trung học, cho đến ngày chạy nạn cộng sản, qua Mỹ gặp nhau ở trại tỵ nạn Pendleton, đến hôm nay ở tuổi ngoài 40, vẫn còn là người bạn thân nhất thương nhất. Khanh trở lại nơi này, lần này cũng đã lâu rồi kể từ lần cuối đã hai mươi năm về trước. Khanh trở lại nơi đây, hình như để cố tình tìm lại những điều hạnh phúc đã có mà bao nhiêu năm đời sống đã chôn vùi nó trong ký ức.

Bước ra khỏi phi cơ, đồng hồ đúng 10 giờ khuya. Đêm nay thứ Sáu. Nàng bước xuống khu hành lý, dõi mắt vào đám đông đang đứng đón người bên dưới. Khanh, Khanh. Có tiếng gọi quen thuộc. Trang kìa. Nàng nhìn bạn mừng rở. Trang mở vòng tay ôm người bạn cũ reo vui tiếng gọi của một tình thân thắm thiết lắm. Hai người ôm choàng nhau. Trang, người bạn học của hơn 30 năm về trước, vẫn chẳng khác bao nhiêu so với lần cuối hai người gặp nhau. Khanh nghĩ thế, con nhỏ này sao cứ còn trẻ mãi. Trang cũng bật kêu:
- Chà, trông mày cũng vẫn còn "mi-nhon" quá chứ... sao hay vậy?
Khanh cười:
- Thì mày cũng hơn tao, sao trông trẻ vậy....
Rồi Khanh nói tiếp:
- Mày vẫn còn đẹp lắm Trang ạ... không phải đẹp lão đâu, cứ như thiếu nữ thời nào....
Trang cười đón nhận lời khen của bạn, không chút khách sáo:
- Nhưng không còn ai mê nỗi nữa, chồng còn muốn chán muốn bỏ đi đấy...
Trang nhìn Khanh:
- Mày cũng vậy đó Khanh, còn mướt lắm nghe... tao nói thật, không phải tán tụng nhau đâu....
Khanh nắm tay bạn đi vào khu vực lấy hành lý:
- Cũng hơn 20 năm mới gặp lại mày... thấm thoát mà đã gần 40 năm bạn bè rồi hả Trang,....

Khanh ngừng lại. Nàng vừa tự nhắc lại thời gian của một kỹ niệm, mà đối với Khanh là những ngày hạnh phúc nhất. Những ngày của hơn hai mươi năm về trước, khi Khanh lần đầu từ Houston bay sang vùng Nam Cali này. Những ngày của một quãng thời gian rất dài, gần mười năm kéo dài một cuộc tình với một người ở nơi đây. Ngày đó, tình yêu với Thi.

 

Game thủ yêu một người đâu cần những lý do

 

Lên xe, Trang lái mà miệng huyên thuyên không dứt. Nàng thương Khanh lắm, đứa bạn từ thuở nhỏ mãi đến hôm nay. Ở nước Mỹ này, tính đến nay đã hơn 30 năm, nhưng đời sống ở đây sao vẫn khô héo tình cảm con người quá. Trang có đông bạn bè mới, nhưng vẫn không có được một người bạn mà chung nhiều kỹ niệm, thâm tình đáy sâu trong tim như với Khanh. Hai người năm nay tuổi đã ngoài 40 chứ nhỏ đâu. Tuy chưa ai có cháu ngoại cháu nội, nhưng con cái cũng đã lớn. Ngày mai là đám cưới con gái lớn của Trang. Nàng mời Khanh về tham dự. Nhất định phải sang đây dự đám cưới con gái tao cho được đó nghe Khanh. Trang đã nói thế. Ngày mai cũng là cơ hội cho nhiều bạn bè cùng lớp cùng trường ngày xưa hội ngộ nhau. Trang vui lắm. Hai người nói chuyện quên miết đường đi, nhắc nhau nghe về những kỹ niệm của ngôi trường, nơi con đường Bà Huyện Thanh Quan, nơi có những ly đậu đỏ nhưng cuốn bò bía thu hút học trò áo trắng. Không phải chỉ có con gái nữ sinh Gia Long nơi đó, mà thuở đó còn đầy ắp nhiều chàng sinh viên học sinh từ các trường, đến đó đón người yêu hay cố tình tìm một bạn gái làm quen.

Thưở đó, làm con gái học sinh trường Gia Long có những kiêu hãnh dễ thương. Những ngày đó, từ lớp học đến bên ngoài sân trường, vẫn còn đong đầy quá trong tâm tưởng, mà hôm nay ở tuổi này vẫn còn vương vấn chút mộng mơ về ngày cũ. Làm sao có được những ngày đẹp như thế ở nước Mỹ này, thời học sinh ở Mỹ hay làm sinh viên đại học ở Houston, ở Irvine, cả Trang hay Khanh đều không thể có được những kỹ niệm trong trắng tình cảm nhưng ngập tràn màu tím cuộc đời như cái thời làm con gái Gia Long.

Trang tách xe khỏi xa lộ 405, hướng vào khu vực Little Sài Gòn. Nàng đưa Khanh xuống phố Bolsa ăn khuya. Khu phố người Việt đang đón Tết, con đường chính Bolsa có chợ hoa, vui lắm. Trang nói như thế với bạn. Nhưng mình đi tìm cái gì ăn đã, nghe Khanh. Khanh đồng ý với Trang. Chỉ có Bolsa, chỉ có khu vực Little Sài Gòn này mới có nhiều quán ăn về khuya, mở cửa thật trễ như thế. Ngay cả Houston cũng không có. Khanh nói như vậy với Trang.

Khanh vẫn còn nhớ những đường phố trong khu vực thương mại của người Việt Cali. Những đường phố mà Thi đã nhiều lần đưa nàng đến cho những buổi ăn trưa, ăn tối ở những lần Khanh đã đến Cali với chàng trước đây.

Trong quán ăn, Trang bất ngờ hỏi Khanh:
- Mày vẫn còn nhớ Thi?
Khanh cúi mặt, lắc đầu nhẹ, nói dối một điều trong lòng:
- Không, tình cảm đó đã chết từ lâu rồi...
Trang cười, cảm thông với đôi mắt vừa thoáng buồn của bạn mình:
- Đừng dối lòng với tao, tao vẫn biết mày còn thương Thi lắm...
Rồi nàng tiếp:
- Cũng không trách mày, mày đã có một mối tình đẹp quá. Thi đã cho mày một tình yêu rất đẹp. Làm phụ nữ như tụi mình, không thể nào giết chết được những kỹ niệm đó bằng thời gian....
Khanh im lặng. Dòng thời gian quay ngược về một quá khư, từ một lối xưa....

 

Rose in the Book - Photography & Abstract Background Wallpapers on ...

.........................................................................................................................

 

Đó là một ngày trước khi mùa xuân năm 1975 bắt đầu.

 

Tường Khanh bước xuống xe buýt, đi chậm về lối cổng phi trường Tân Sơn Nhất. Đây là khu cư xá cho các gia đình người lính Không Quân. Bố nàng đã là một sĩ quan phi công còn rất trẻ, nhưng chưa đến 30 đã anh dũng hy sinh đền nợ nước trong một chuyến bay đêm phi vụ phạt Bắc hồi thập niên 60. Lúc đó Khanh còn nhỏ lắm, còn được Mẹ bồng tay. Ngày tang của Bố, nàng có hiểu biết gì đâu. Chỉ nhớ lúc đó Mẹ khóc ngất như một người điên. Vầng khăn tang trắng trên đầu, Mẹ đã ôm ảnh Bố gào thét trong nước mắt, Khanh ôm Mẹ sợ hãi. Người ta không tìm được xác Bố thời đó, vì phi cơ rơi trên đất Bắc. Điều đó đã làm Mẹ và Khanh vẫn nuôi một hy vọng Bố còn sống nơi nào trên đất Bắc. Nhưng mãi đến ngày Mẹ lâm bệnh ra đi trên đất Mỹ này, vẫn chưa có tin ai nói rằng Bố còn sống. Bố đã mất và mất xác trong cuộc chiến Nam Bắc thời đó. Mẹ vẫn ở vậy nuôi Khanh đến ngày khôn lớn, không hề tái giá hay có mối tình nào khác hơn. Bà chung thủy với Bố Khanh như thế đó, mẫu mực của một người phụ nữ Việt Nam thời chinh chiến. Đến ngày rời quê hương, trên một chuyến bay đêm từ phi trường Tân Sơn Nhất ra đến hải đảo Côn Sơn trước ngày 30 tháng 04 năm 1975, thì Mẹ vẫn mang theo hình của Bố từ trên bàn thờ còn phủ tấm kỳ vàng ba sọc đỏ, mang hình Bố nàng theo sang đến nước Mỹ.

Gia đình Khanh dù Bố đã mất, nhưng vẫn sống trong một ngôi nhà khu cư xá sĩ quan không quân, bên trong phi trường Tân Sơn Nhất những năm trước 1975. Sau này thời Tết năm Mậu Thân, ở trong khu phi trường mà vẫn có những cảm giác chiến tranh khi súng nổ và đạn pháo vào bên trong khu vực. Rồi bên cạnh nhà hàng xóm có đám tang của ông đại tá bạn cùng khóa sĩ quan với Bố nàng ngày xưa, vừa tử trận trong cuộc chiến ngày Tết Mậu Thân, sau này thì Khanh biết ông hàng xóm tên Lưu Kim Cương rất nổi danh, cái chết của ông đã được một nhạc sĩ họ Trịnh viết thành bài hát. Ông là bạn cùng khóa với Bố nàng khi nhập ngũ nên hai mẹ con Khanh đã dự đám tang. Chứng kiến tang lễ, Khanh mới thấm thía sự mất mác của một người chồng người cha trong gia đình. Đám tang những người lính tuy buồn bả đớn đau, nhưng sự ra đi của những người vừa nằm xuống này thật oai hùng. Khanh mới nhận thức Bố nàng cũng đã một thời oai hùng trước khi nằm xuống cho lá cờ quê hương.

Tuy chỉ có hai mẹ con, nhưng nàng sống chung ngôi nhà trong gia đình có cậu cũng là lính không quân, có những người dì, có đứa em họ còn bé lắm. Khanh vào trung học trường Gia Long, mỗi buổi trưa đi học trên chuyến xe buýt từ Lăng Cha Cả đổ về Bà Huyện Thanh Quan rồi buổi chiều chuyến xe ngược lại. Xuống bến xe Lăng Cha Cả, nàng đi bộ vào bên trong cổng phi trường, rồi lên xe lam về đến trước cửa nhà.

Bất ngờ, một buổi chiều khi vừa băng qua đường vào cổng sân bay, thì có một thanh niên áo trắng quần xanh học sinh, chắc tuổi lớn hơn Khanh chừng vài lớp, bước theo chân nàng, hỏi vội:
- Cô ơi, có phải cô là Tường Khanh con cô giáo Bổng??

Trời ơi, lúc đó Khanh quíu cả đôi chân, run người lên. Lần đầu tiên có người con trai đến hỏi chuyện mình giữa đám đông người. Khanh run lên chỉ biết gật đầu rồi cố bước thật nhanh. Người thanh niên đó cứ bước theo, cứ nói chuyện tỏ lời làm quen. Khanh chỉ bối rối, dạ dạ, không dám và không biết nói gì hơn trước những câu nói của người con trai đó. Khanh vào bên trong cổng phi trường, người đó cũng bước vào theo, khi người lính quân cảnh hỏi giấy ra vào, thì Khanh mới biết anh chàng này cũng cư ngụ bên trong khu cư xá Tân Sơn Nhất.

Khanh bước lên xe lam, người con trai cũng bước lên xe lam. Hắn nói, hồi nhỏ năm lớp ba, hắn là học trò của Mẹ Khanh. Khanh lắng nghe, mắc cở với những người trên chuyến xe, bối rối im lặng suốt buổi, nhưng không tỏ thái độ nào bất bình với người con trai. Khi bước xuống xe, nàng đã nhìn người con trai. Hắn dễ thương đó.

Rồi họ đã quen nhau. Thi là tên chàng trai trẻ. Tuổi hơn Khanh vài năm thôi. Có nhiều buổi chiều, Thi lên đến tận cổng trường Gia Long đứng giữa một bày con gái áo dài trắng, đợi tìm Khanh. Khi nàng bước ra, thấy Thi thì vội vàng lẫn tránh, mắc cở với bạn bè quá. Nàng lên xe buýt, chàng bước lên theo. Khanh kéo cô bạn cùng trường cùng chuyến xe ngồi sát bên cạnh, sợ chàng trai trẻ này đến ngồi kế bên thì chết. Chàng chỉ theo nàng như thế, từng buổi chiều và từng buổi chiều từ trường Gia Long về đến nhà, trên những chuyến xe buýt chiều, rồi đi bộ bên nàng vào bên trong khu cư xá. Rồi nàng đã nói chuyện với chàng, họ đã thành một đôi bạn nếu chưa phải là một tình cảm nào đậm hơn lúc đó.

Thi thích viết văn, làm thơ. Chàng khoe chàng hay viết truyện ngắn trên báo Chính Luận thời đó, trang Mai Bê Bi. Một ngày, Thi đưa cho Khanh xem tờ báo, trong đó có truyện ngắn chàng viết. Trời ơi, chàng viết tên Khanh, viết về câu chuyện làm quen ban đầu của hai đứa. Khanh mắc cở quá đi, bạn bè trong lớp hay đọc trang báo này lắm, chúng xem thì chết Khanh mất. Rồi gần đến ngày Tết năm 1975, Thi lên xe lam, cầm tay đưa Khanh một cuốn báo. Báo Xuân của trường anh đó. Gửi Khanh nghe. Có chữ ký chàng ở trang đầu. Khanh thấy tên Thi là người trưởng ban báo chí thực hiện tờ giai phẩm xuân của trường chàng. Ngôi trường của Thi ở gần sân bay Tân Sơn Nhất này. Nhiều người trong khu cư xá nàng là học sinh của trường này. Khanh cũng vui vui khi cầm tờ báo, có một truyện ngắn chàng trai trẻ này viết, dám đề những chử ...Viết Cho Tường Khanh... ngay trên bài viết. Nàng mắc cở, mĩm cười thầm, hơi cải lương đó nhưng dễ thương học trò ở lứa tuổi của nàng thời đó.

Thi làm cho nàng một tâp thơ giấy ca rô viết mức tím những bài thơ chàng sáng tác. Có những chiếc lá ép vào từng trang. Chàng làm thơ tình dễ thương quá, cho dù Khanh không hiểu nhiều về những chử nghĩa giòng thơ hơi khó hiểu của Thi. Khanh thời đó, tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng đã là tuổi con gái dậy thì, bắt đầu lớn, nên tình cảm có chút nẩy mầm trong lòng khi nghĩ đến Thi. Nàng thấy vui mỗi khi gặp Thi, không còn nhiều mắc cở nữa, nói chuyện với chàng thấy lòng như trong ngày hội hoa đăng. Khanh không dấu Mẹ về Thi. Mẹ cho phép Thi đến nhà thăm, hai đứa nói chuyện trong nhà. Khanh cũng đã đến nhà Thi. Nhà chàng cách nhà nàng không xa, cách nhau vài phút xe đạp. Có những buổi chiều cuối tuần, hai đứa đạp xe song song thả dài những con đường khu phi trường, nói chuyện với nhau. Khanh có đạo Công Giáo, nhưng Thi thì không đạo. Vậy chứ mỗi chiều thứ Bảy hay sáng Chúa Nhật, chàng theo nàng đến trước cửa nhà thờ. Nàng quỳ gối bên trong đọc kinh, chàng đứng trước cửa kính cẩn nhưng dõi mắt theo nàng.

 

Vì sao bạn hay buồn khi yêu? - Tác giả: Hani - Marry

 

Những ngày đó, hai đứa vẫn vui vẻ trong tình bạn, chưa có lời nói tỏ tình một tình yêu. Khanh chỉ biết nàng đã rất mến Thi, và chàng thì rất luôn săn đón nàng. Thỉnh thoảng có món quà nhỏ, Thi gửi nàng. Đơn giản học trò thôi. Mỗi lần nhận quà của Thi, nàng cảm thấy lòng có nhiều xao xuyến.

Ngày gần cuối tháng 04 năm 1975, một buổi sáng có ông Tướng Không Quân là bạn thân cùng khóa đơn vị với Bố Khanh thời còn sống, đến nhà nói với Mẹ Khanh. Chị với cháu và cả nhà chuẩn bị, tôi đã ký giấy lệnh cho cả nhà tối nay lên máy bay, phải đi ngay, không còn thời gian nữa. Tối nay 8 giờ tôi cho lính đến đưa cả nhà qua sân bay. Đêm đó, Khanh và cả nhà lên chuyến phi cơ C-130 rời khỏi Việt Nam, cùng với nhiều người đều là gia đình của những sĩ quan không quân. Khanh hỏi Mẹ, mình đi đâu hở Mẹ. Mẹ nói mình chắc sẽ đi Mỹ, ra khỏi nước trước, mai mốt cộng sản vào đến thành phố rồi. Khanh chới với, tự nhiên nghĩ mình sẽ xa Thi bất ngờ thế này. Nàng hồn nhiên không nghĩ đến chuyện chiến tranh sắp kéo vào đến thành phố này, không nghĩ đến vận nước ngày mai sẽ ra sao, không nghĩ đến chuyện xa quê hương là đau đớn vào xương thịt. Nàng chỉ đơn giản nghĩ đến Thi có biết nàng đang ra đi hay không, hay nàng sẽ có bao giờ gặp lại Thi chăng. Trên chuyến bay, Khanh chỉ miên man nghĩ đến người bạn trai của nàng.

Chuyến phi cơ của quân đội đưa mọi người ra đến đảo Côn Sơn. Khi mọi người đứng dậy để bước ra cửa, thì Khanh rú lên. Thi ơi. Nàng gọi tên chàng. Thi kìa Mẹ ơi. Khanh mừng quá. Thì ra chàng cũng được đi, gia đình chàng cũng trên chuyến bay này. Chàng từ trong góc vẫy tay, nét mặt vui mừng không kém. Rồi đêm đó, hai đứa nắm tay nhau ra biển. Biển vỗ sóng lớn. Lần đầu Khanh được ngồi riêng bên người bạn trai, ở biển, trong lòng đêm. Thi nói với Khanh rằng chàng cũng đã tưởng phải xa Khanh rồi khi Ba chàng về đón cả nhà ra sân bay. Chàng đã buồn lắm trên chuyến bay, cứ ước gì được ở lại, chàng sẽ đi tìm nàng....

Lần đó, trong bóng đêm của biển ở hải đảo Côn Sơn, Thi đã bạo dạn nắm tay nàng. Khanh đã để yên bàn tay mình trong bàn tay chàng, lòng thấy xao xuyến nhiều hơn...

297 images about Drawings on We Heart It | See more about art ...

........................................................................................................................

 

Tiếng nói của Trang đánh bật Khanh về hiện tại:

- Buồn ngủ à? Giờ này cũng 1 giờ sáng bên Houston mày....
Khanh lắc đầu:
- Không, có mệt chút từ chuyến bay, nhưng không ngủ.
Khanh hỏi Trang:
- Mày có gặp Thi sau này không?
Trang gật đầu:
- Thỉnh thoảng, ở những lần đi xem văn nghệ hay tình cờ dưới phố Bolsa, nhưng cũng gần hai năm nay chưa gặp anh chàng. Nhưng thấy tên anh chàng trên báo hoài... hoạt động nhiều quá, lại viết báo viết bài nữa.
Trang quay sang hỏi lại Khanh:
- Mày có liên lạc với Thi?
Khanh lắc đầu, giọng nghe thoáng buồn:
- Không, đã hai mươi năm nay rồi... tao đã từng nói với mày mà... à, không đúng... tao có gặp Thi hồi đám tang của Mẹ tao...
Trang gật đầu:
- Có, Hoài có kể tao nghe, anh chàng nghe tin tang Mẹ Khanh, nên vội vả lấy vé bay chuyến đêm "red eye" về Houston, kịp buổi sáng đến dự lễ tang ở nhà thờ...
Khanh nói giọng xúc động nhiều:
- Ừ, lần đó tao đang tang gia bối rối, càng bối rối hơn khi thấy Thi... nhưng không có nói với nhau câu nào... anh lại nói chia buồn với tao, có theo ra tận nghĩa trang rồi đi... tao tránh không nói chuyện với Thi lần đó....nhưng Thi đến, đã làm tao xúc động nhiều. Bây giờ, nhiều lúc có xem lại video đám tang, thấy chàng đó....
Trang hỏi sang điều khác:
- Còn ông Cường lúc này thì sao?
Khanh buồn buồn:
- Đừng nói đến ông ấy những ngày tao ở đây với mày. Tao muốn có niềm vui trọn vài ngày ở đây.

Trang im lặng. Nàng hiểu chuyện. Cường là chồng của Khanh. Cuộc hôn nhân mà Khanh không bao giờ có hạnh phúc. Nàng chưa một lần nói với bạn rằng đó là một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Chỉ có một lần qua điện thoại, Khanh đã bật thốt với Trang rằng cuộc hôn nhân của tao đã sai lầm, một quyết định vô cùng sai lầm, nhưng muộn rồi Trang ơi. Đành chấp nhận thế thôi.

Đành chấp nhận thế thôi, bởi vì Khanh đã có hai đứa con với Cường. Nàng không thể là một người vợ có hạnh phúc hôn nhân, nhưng Khanh nhất định phải cho con nàng cuộc sống gia đình không có chia tay giữa bố mẹ. Tình yêu Khanh đã dành cho Thi, tất cả. Suốt đời này vẫn một tình yêu cho chàng. Nhưng Khanh sẽ là một người mẹ tốt của các con, nàng sẽ không chia tay với Cường để các con nàng phải thiếu cha hay thiếu mẹ. Chúng còn nhỏ. Cuộc sống hôn nhân đối với Khanh là những ngày trái tim không còn cảm giác. Những ái ân bên chồng cũng lạt lẽo như một lời thơ nào đó nàng đã đọc. Chồng nàng cũng vậy, kéo dài cuộc sống như để trả nợ một kiếp người. Họ đồng ý cùng nhau tiếp tục đời chồng vợ đến ngày các con học xong đại học.

Tiếng của Trang ngần ngừ với Khanh:
- Khanh nè, tao phải nói một điều mà lẽ ra tao định dấu mày cho đến tối mai đám cưới....
- Chuyện gì hả Trang?
- Tiệc cưới ngày mai, tao có mời Thi đó.

Khanh chới với. Nàng không định sang Cali chuyến này để gặp lại Thi. Suốt gần 20 năm nàng đã trốn chạy chàng, né tránh những cơ hội để gặp chàng, dù Thi đã bỏ công tìm kiếm nàng. Thi đã đến Houston, đã tìm đến nhiều nơi hy vọng tìm thấy nàng, nhưng Khanh đã né tránh. Có những lần bạn bè nói lại với Khanh, họ nghe lời chúc sinh nhật trên đài phát thanh những lần dịp sinh nhật của Khanh, từ một người tên Thi ở California. Khanh đã xúc động, nhưng nàng vẫn cố tình biền biệt. Lần này sang Cali, Khanh không nghĩ Trang sẽ mời Thi, vì cũng đã lâu không liên lạc nhau, không biết số điện thoại hay địa chỉ gì cả, Trang đã nói thế với nàng. Ngay cả lần nhận thiệp và xác nhận với bạn, rằng nàng sẽ sang Cali tham dự, thì Trang vẫn nói là nàng đã không có mời Thi dịp này.

- Mày làm tao ngạc nhiên, muốn điên.... giờ làm sao đây? mày biết, tao không không muốn gặp Thi nữa mà...
- Khanh nè, là tao cố ý sắp đặt đó... tao đọc những bài viết của Thi, viết cho mày, hắn thương mày nhiều quá, tội hắn quá.
- Ở tuổi này, còn yêu nỗi sao Trang?
- Có những mối tình suốt đời vẫn không phai, suốt đời người vẫn còn yêu người, đó là mối tình của Thi với mày đó.
Khanh ngạc nhiên:
- Mày nghĩ thế à?
Trang nhìn bạn:
- Thi đã nói chuyện với tao một lần rất lâu, rất nhiều về mày. Anh chàng còn thương mày như mấy chục năm về trước. Thi nói anh ao ước chỉ cần gặp lại Khanh dù chỉ một lần cuối nữa thôi... Bởi vậy.... thôi... cho Thi gặp mày một lần nữa đi.

Khanh im lặng. Nàng thực sự cũng không thể dối lòng rằng chính nàng tuy né tránh nhưng vẫn mong đợi có một lần tình cờ gặp lại Thi. Chỉ là tình cờ thôi. Khanh không muốn Thi hay nàng sẽ chủ động tìm nhau rồi gặp nhau. Tình cờ sẽ là một điều hay. Tình cờ sẽ thỏa niềm mong nhớ mà không gây cho nàng mặc cảm tội lỗi với chồng với con.

Bây giờ nghe Trang nói, thì lòng Khanh tự nhiên hồi hộp bất thường. Tự nhiên Khanh muốn vội vả xem lại nhan sắc mình đêm nay. Nàng cảm thấy mất tự tin về nhan sắc của mình, dù rất nhiều người, kể cả Cường đã vẫn phải khen sao Khanh cứ trông trẻ mãi không bị tàn phai nhan sắc vì thời gian như những phụ nữ đồng lứa tuổi. Người con gái Thi đã yêu ngày xưa giờ đã thành một người đàn bà có tuổi, và là tuổi già. Nhan sắc dù có chống giữ cách nào cũng không thể đối chọi nổi với thời gian. Liệu chàng sẽ nghĩ gì khi nhìn thấy Khanh ngày mai?

- Trời ơi Trang, mày sẽ làm tao mất ngủ đêm nay.... không chừng ngày mai sáng sớm tao bay về Houston đó.
Trang la lên:
- Con khỉ, làm gì phải sợ thế....

nguoi-thuong-cu

........................................................................................................................

 

Khanh đã không sợ. Nàng chuẩn bị gặp Thi. Họ đã gặp nhau trong tiệc cưới. Trang cố tình sắp xếp cho Thi ngồi chung bàn, cạnh nàng. Khanh ít nói. Thi cũng ít nói. Nhưng đôi mắt Thi cứ tha thiết nhìn nàng. Chàng đã gắp cho nàng từng món thức ăn. Chàng đã ân cần thăm hỏi như một người thân quen lâu ngày gặp lại, tuyệt đối ý tứ không nói điều gì khiến Khanh phải bối rối. Khanh sợ Thi nói điều nàng sợ nghe. Những người trong bàn đều là những bạn học đồng lớp Gia Long xưa củ. Chúng không biết nhiều về Thi, không biết về mối tình đầu của Khanh. Họ cứ huyên thuyên với nhau chuyện hôm qua, chuyện hôm nay. Bạn bè gặp nhau mừng vui lắm, nhưng lòng Khanh thì ngỗn ngang bởi sự hiện diện của Thi.

Trong lúc khiêu vũ, Thi mời Khanh bước ra. Một điệu chậm, vòng tay chàng nhẹ nhàng dìu nàng từng bước chậm. Khanh xốn xang trong lòng. Tự nhiên, Khanh bật khóc trong vòng tay chàng. Khanh vội vàng nói với Thi. Xin lỗi anh, Khanh phải phải vào phòng vệ sinh chút. Nàng bước vội, cúi xuống. Nhưng Thi đã nhìn thấy những giọt nước mắt trong đôi mắt Khanh.

Bao nhiêu năm đã rất lâu rồi, ngoại trừ một lần trông thấy nhau ở ngày tang của mẹ Khanh, thì hôm nay chàng mới gặp lại nàng, tay trong tay. Khanh vẫn nét đẹp ngày xưa. Vẫn dáng dấp thanh cao, khuôn mặt đẹp, đôi mắt đẹp, nụ cười đẹp. Ngày xưa, rất nhiều người nói rằng Khanh có dáng nét rất giống một nữ tài tử đài loan tên Lưu Tuyết Hoa thời đó. Thi cũng đồng ý như thế. Bây giờ, ở tuổi này, tóc Thi đã bạc rồi, nhưng Khanh như vẫn không khác thời trẻ bao nhiêu. Nếu chưa biết, có lẽ sẽ đoán lầm Khanh ở tuổi chừng ngoài ba mươi thôi. Trong bàn tiệc, khi bạn bè hỏi sao mày hay thế còn trẻ thế, Khanh đã nói với bạn bè rằng nàng chịu khó thể dục mỗi ngày, bơi lội mỗi ngày, mà cũng điệu đàng đi đến các spa săn sóc da mỗi tuần thường xuyên.

Rời buổi tiệc, Khanh đã bằng lòng cho phép Thi lái xe đưa nàng về nhà. Vì Trang còn bận rộn với gia đình, với các con cho đến phút cuối của tiệc cưới. Trang nhờ Thi đưa Khanh về trước. Nhưng Thi lái xe đưa nàng lên một nhà hàng ở đỉnh đồi thành phố Orange. Nhà hàng này, Orange Hills, đã từng có những kỹ niệm giữa chàng và nàng mấy mươi năm trước, khi những lần Khanh bay sang Cali với chàng. Ngồi một chổ có lửa hồng, trên cao nhìn xuống cả vùng quận Cam này. Đẹp lắm. Khanh vẫn thích ngồi ở đây nhiều lần uống nước với Thi. Hay khi xưa chàng vẫn thường đưa nàng ra biển Laguna, biển La Jolla, ngồi bên nhau trên cát nhắc nhau nhớ những ngày đi trên cùng chuyến tàu biển từ Côn Sơn đến vịnh Subic Phi Luật Tân. Lúc trên biển, khi mọi người lớn còn đang lo lắng về tương lai sắp tới, thì hai đứa vui vẻ bên nhau cho một hạnh phúc cảm giác vừa biết yêu lần đầu. Thi đã chỉ xuống biển, rồi đã đọc cho nàng nghe một bài thơ nào đó về biển mà chàng thuộc. Bài thơ có những chử yêu nhau, mà Thi lại nói là anh thích bài thơ này cho Khanh.

Đêm nay, cả hai ngồi bên nhau. Khanh co chân trên lò sưởi, trong ánh lửa hồng Thi nhìn thấy Khanh xinh đẹp như ngày nào thời gian cũ. Chàng thấy hình ảnh nàng ngày xưa như rỏ ràng lắm hôm nay. Họ lại nói về kỹ niệm, không nói về hôm nay. Hình như không điều kiện với nhau, mà cả hai ngầm hiểu đồng ý đừng nói chuyện hôm nay. Khanh không muốn Thi hỏi về cuộc đời nàng hôm nay với chồng con thế nào. Thi cũng chỉ muốn nói về ngày xưa, để tìm lại một mối tình đẹp, tình ban đầu của chàng.

Khanh đã thấy mình tự nhiên vui vẻ một cách hồn nhiên bên cạnh Thi. Nàng cười đùa trò chuyện về những kỹ niệm hai người. Những ngày còn ở quê nhà, còn ở chung khu cư xá Tân Sơn Nhất. Những ngày trên cùng chuyến tàu rời quê hương, rồi lạc nhau giữa giòng người tỵ nạn xứ người. Những ngày tình cờ hai đứa gặp lại nhau khi cùng đến một nơi ở trại tỵ nạn Pendleton. Nhưng ngày Khanh đã sang Cali thăm chàng. Những ngày Thi đã sang Houston thăm nàng. Những chuyến đi chơi với nhau ở Vegas, ở San Francisco, ở San Diego. Những ngày yêu thương nồng nàn trong vòng tay quấn lấy da thịt nóng bỏng. Những ái ân đời con gái mà Khanh đã dành cho Thi lần đầu, tất cả.

 

Tình yêu đã đẹp quá, vậy mà đã mất đi. Không ai hiểu. Cả hai vẫn không hiểu tại sao họ đã mất nhau. Những nông nổi thời tuổi trẻ nóng tính, hờn giận ghen tuông. Những ngạo mạn đàn ông hay những cao kỳ con gái, mà họ đã thách thức nhau, rồi mất nhau nhiều năm. Cả hai nhất định không ai tìm nhau để có lời phân trần giải thích hay lời xin lỗi cho nhau. Họ đã có lần quá ngu dại khi yêu nhau.

Đến một ngày Khanh thản nhiên nhận lời cầu hôn của một người đàn ông khác đã quen biết từ những ngày ở giãng đường đại học Houston, là Cường. Ngày cưới, Khanh cố tình tìm thông báo cho Thi biết, em đã lấy chồng vì em đã ghét anh. Còn Thi đớn đau đem trái tim mình rướm máu trên những vần thơ đăng báo. Rồi chàng bỏ đi xa, bỏ Cali, bỏ hết bạn bè đến một nơi không có một người quen. Sống ở đó mười năm, thành phố rét buốt tuyết lạnh mùa đông, nóng oi ải những ngày hè. Một ngày Thi trở về Cali, tự nhiên chàng đã muốn tìm lại Khanh. Chàng đã đi tìm, nàng đã cứ trốn tránh.

Còn Khanh suốt một đời, nhiều năm dù đã có con, mới biết cuộc hôn nhân đó là một sai lầm. Khanh đã không thể xua đuổi kỹ niệm với Thi ra khỏi óc hay giết chết tình yêu cũ trong tim. Bao nhiêu năm, khi biết Thi tìm kiếm nàng, Khanh đã trốn tránh. Em không còn gì để cho anh tìm lại Thi ơi. Khanh nhiều lần khóc lòng như thế, khi biết những tin tức về Thi tìm kiếm nàng.

 Flower photography series | Ashraful Arefin - ArtPeople.Net

Đêm nay, cả hai ngồi nói với nhau. Tự nhiên lời yêu thương lại trở về trên môi miệng. Khanh thầm cảm ơn Chúa đã cho nàng một lần gặp lại Thi, để hạnh phúc vô thường khi biết Thi còn yêu nàng nhiều lắm, yêu như ngày ban đầu hai đứa đã yêu nhau. Thi vẻ vời trong óc những giòng thơ tinh khiết một hạnh phúc vô thường, ngày mai chàng sẽ gửi tòa báo.

Khanh nhìn Thi:
- Anh ơi, thôi đừng nhắc hoài những kỹ niệm đó. Thời đã qua rồi. Khanh không dối lòng, rằng Khanh còn yêu anh lắm. Khanh đã sai lầm với cuộc hôn nhân. Nhưng thôi, lỡ rồi Thi ơi. Đã gần hết cuộc đời rồi mà. Anh đừng nhớ đừng nghĩ về Khanh nữa. Anh hãy sống cho anh, cho cuộc đời những ngày còn lại. Anh cứ biết, mỗi ngày Khanh vẫn nghĩ đến anh nhiều lắm đó. Nhiều lắm...

Khanh lại bật khóc. Thi mềm lòng, nước mắt đàn ông bất ngờ. Chàng ôm lấy bờ vai Khanh. Khanh ngồi im thu người trong vòng tay người tình xưa. Hơi thở đàn ông của chàng năm xưa, Khanh vẫn không quên, nay tìm lại giữa đêm lạnh tháng Giêng trên ngọn đồi Orange này. Một chút lâu, Khanh rút người khỏi tay Thi. Mình về anh nhé.

Thi lái xe đưa nàng về nhà, tôn trọng ý người yêu xưa. Chàng nắm lấy bàn tay nàng. Khanh không rút lại. Họ im lặng, mỗi người một tư tưởng riêng nhau, cho chung một cuộc tình.
Thi nói:
- Khanh đến nhà anh nhé...
Khanh lắc đầu:
- Đừng anh, đừng Thi. Đừng nói vậy. Đừng làm vậy. Hãy tôn trọng Khanh. Hãy tôn trọng tình yêu của chúng ta. Khanh sẽ suốt đời thần thánh tình yêu tụi mình, nhưng đừng biến Khanh thành một con người Khanh không muốn. Anh bao giờ cũng có trái tim của Khanh, chỉ cần biết thế thôi nghe anh. Hiểu cho Khanh.

Thi đưa Khanh về đến trước cửa nhà Trang. Căn nhà đã sáng đèn, mọi người chắc đã về từ tiệc cưới. Khanh cười đùa:
- Mình về trước rồi thành về sau. Con nhỏ Trang này lại dám nghĩ bậy cho Khanh đó nghe.
Thi cười:
- Kệ, tốt thôi.
Khanh liếc lườm chàng. Thi kéo vội đầu nàng, định một nụ hôn, nhưng Khanh xoay đầu né tránh. Nàng nhìn chàng nghiêm nghị:
- Khanh đã nói rồi, anh hiểu chưa vậy. Anh có trái tim của em, sao còn muốn em khổ nữa hay sao?
Thi hối hận về cử chỉ của mình:
- Khanh ơi, anh xin lỗi Khanh. Em ngủ ngon. Ngày mai anh đến đón em đi ăn trưa nhé.

Khanh im lặng bước vào nhà. Vào bên trong, nàng hé cửa nhìn ra bên ngoài. Thi vẫn còn ngồi đó, trong xe. Khanh lại khóc. Thi ơi, tình em cho anh sâu lắm. Anh không có em, nhưng anh không bao giờ mất em đâu, anh nhé. Anh hãy về đi. Đêm nay em đã hạnh phúc lắm những giờ phút ngồi bên anh. Hạnh phúc thật vô thường anh ơi. Em sẽ trân quý thời gian đêm nay trong suốt cuộc đời còn lại, cũng như đã trân quý từng giây phút mình đã có bên nhau bao nhiêu năm ngày xưa đó. Khanh quỵ xuống, ngồi tựa cửa nhà, nàng vẫn không ngưng được những giọt nước mắt. Trang từ lầu bước xuống, ôm bạn. Trang hiểu.

Thi lái xe về, cảm giác hổn loạn trong tim mà hạnh phúc vô thường. Chỉ chừng những giờ phút thế thôi, mà như đã đủ đền bù cho hơn mấy mươi năm qua không gặp nhau. Chỉ cần biết trong tim em, vẫn còn đó một tình yêu dành cho anh, là đủ. Thi mĩm cười, hạnh phúc vô thường.

Chàng không ngủ suốt đêm, sáng hôm sau Thi gọi điện thoại cho Trang để hẹn đón Khanh đi ăn trưa như đã hẹn. Trang nói, Thi ơi, đêm qua Khanh đã quyết định đổi vé bay về từ chuyến sáng sớm nay rồi, sáu giờ sáng đã bay về Houston rồi....

Thi bước ra bên ngoài hành lang căn phòng mình. Bên kia đường khu chung cư của chàng là biển. Đã biết bao nhiêu đêm bao nhiêu ngày, chàng một mình ra biển, ngồi nhớ người xa xưa. Nhớ Tường Khanh đó.

Chàng băng qua con đường, bước chân xuống cát, nhìn từng cơn sóng biển đang vỗ lớn. Nhớ đêm qua. Hạnh phúc vẫn trong lòng, dù buồn bã. Khanh ơi, Tường Khanh ơi, vẫn mãi là một hạnh phúc. Bất chợt chàng mĩm cười, một hạnh phúc vô thường tràn ngập.

 

Hồ Văn Xuân Nhi

 

Lương Thanh Thủy sưu tầm

 

 

Thương một người là thương tất cả những gì tạo nên con người đó ...

 

Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( tiếp theo 1 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( tiếp theo 1 )

Tuyền Linh

 

23.3.2020 - Bạn vẫn còn nghe mình tâm sự đấy chứ? Mình xin lỗi đã để bạn chờ !

Thú thật, mấy hôm nay đầu óc mình cứ xoắn vào hai việc, lo chạy mượn cho bằng được tiền để lên ĐD ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Đồng thời cũng lo phòng ngừa nạn dịch Covid – 19. Hai sự việc nầy rõ ràng đối nghịch nhau trong tâm trí mình bây giờ – Đi hay Ở Nhà, không Đi? Khẩu trang thì cũng đã chuẩn bị đầy đủ, những 20 cái cho một đoạn đường dài hơn 900 km, cả đi và về. Song, tiền thì chưa có dấu hiệu gì khả quan.

Hôm qua tình cờ gặp cô học trò cũ, mình cũng tâm sự đôi điều về việc đi ĐD, cô học trò có hứa sẽ mượn giúp mình với lãi suất nhẹ thôi. Mình cũng mừng. Mình dự tính ngày 31 tháng 3 tới, nếu có tiền đủ, mình sẽ đi ĐD để ký hợp đồng. Với mình bây giờ, mọi thứ đều như chạy đua với thời gian. Tập bản thảo tuyển tập Thơ, Văn, Nhạc của mình đã soạn xong, chỉ chờ liên hệ với Nhà Xuất Bản để xin phép in cũng chưa có thời gian tiếp xúc, vẫn còn nằm đó.

Sức khỏe của mình càng ngày càng yếu, mình hơi lo. Thậm chí, có đôi khi mình nghĩ ngông ngông, hay là ký giấy ủy quyền cho một đứa con nào đó của mình ra hầu Tòa thay cho mình. Mà đứa nào? Trọng vụ việc nầy, đứa nào cũng cản ngăn mình cả. Chắc chúng nghĩ đơn giản, người đời của tạm, bỏ đi cũng được. Chúng đâu thấu hiểu được những ấm ức của mình, đang giày xéo tâm tư mình từng ngày sau khi bà nhà mình mất.

Mười mấy năm trời qua, mình đau ốm hoài, phải thường xuyên vào Sài Gòn chữa bịnh và dưỡng bịnh. Có thể nói, mình ở Sài Gòn nhiều hơn ở nhà. Bởi thế, không biết bằng cách dụ dỗ ngon ngọt nào, bà nhà mình đã giao sạch hết số vàng bạc tài sản một đời tích lũy cho C T T Tr nắm giữ. Trước khi bà mất hai tháng, bà điện cho mình và nói thật hết ra, mình mới vỡ lẽ. TRẮNG TAY ! Đã thế, cách đối xử của C T T Tr đối với bà thật thậm tệ, gần như giam lỏng. Mình rất bức xúc nhưng đành chịu, vì lúc bấy giờ mình cũng đang nằm bịnh tại Sai Gòn, hai chân bị khớp nặng, không xê dịch được.

24.3.2020 – Mình vừa mới điện cho luật sư N. lúc 9h30 để hỏi cặn kẽ về việc đóng tiền và ký hợp đồng. Mình muốn biết việc nầy có hợp pháp hay không? Có nằm trong quy chế Nhà Nước cho phép hay không? Và mình được luật sư N. cho biết là hợp pháp. Vậy mình yên tâm. Từ xưa đến nay mình vẫn vậy, luôn nhìn vào luật pháp hiện hành để làm khuôn thước mà sống. Bởi thế, mình rất tin vào việc khởi kiện của

mình sẽ được Tòa án sáng suốt, giải quyết một cách công bằng, hợp lý, hợp với tình người. Mình tin như thế!

25.3.2020 – Sáng nay mình thức dậy lúc 4h00. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, mình ngồi vào bàn và lên internet. Mình kiểm tra lại bài nhạc đã viết cho khách hàng ngày hôm qua ( cả bản ký âm PDF và tiết tấu Melody ).

Mình muốn việc nầy phải xong đâu vào đó, kể luôn cả phần ca sĩ thu âm, để cận đến ngày đi ĐD không phải lụp chụp. Còn công đoạn cuối, mình sẽ gởi đầy đủ các dữ liệu bài nhạc cho chú Bùi Tấn Vinh thực hiện video clip. Mình muốn tất cả các khâu phải hoàn tất đặng giao cho khách hàng trước khi đi ĐD. Mình luôn cố gắng giữ uy tín với khách hàng. Đáp lại, khách hàng cũng luôn tin tưởng ở mình. Nhờ vậy, mình luôn có công việc làm đều đều. Dù mức thu nhập không cao, nhưng cũng đủ đắp đổi qua ngày. Ở vào lứa tuổi của mình, có công việc làm để kiếm tiền là quý lắm rồi, còn đòi hỏi gì hơn nữa?

Ơ kìa, điện thoại reo..! Thì ra là ông “ bạn vàng “. Là ông S. ở Kontum, người đã cho mình mượn 20 triệu, nếu thắng kiện phải trả cho ông thành 200 triệu. Chào anh S ! Có gì không anh? Mình hỏi. Ông S. trả lời: không có gì, hỏi thăm sức khỏe anh thế thôi. Mình hiểu ý, liền nói cặn kẽ mọi việc về quy trình làm việc của luật sư và Tòa án sắp tới. Đồng thời cũng đề cập đến vấn đề tiền bạc đang chạy mượn thêm bạn bè với lãi suất thấp, vì đang còn thiếu để đóng đặng ký hợp đồng với luật sư.

Ông ta im lặng, không có ý kiến gì. Ông chỉ nói duy nhất một câu trước khi mình chào tạm biệt ông ta. “ Khi nào cần gì thì anh điện cho em biết nghe! “ OK, cám ơn anh, mình trả lời, và câu chuyện chấm dứt

26.3.2020 – Sáng nay trời có vẻ u ám. Bây giờ là 8h15 rồi mà mây vẫn còn che ánh mặt trời. Mình quên nghĩ đến chuyện nầy nên lỡ giặt quần áo mất rồi, giờ phơi sao khô đây? Thật rắc rối! Mình muốn tất cả những gì mang theo khi đi ĐD, kể cả quần áo phải sắp sẵn trong giỏ xách. Cứ đến ngày là đi thôi. Không phải mất thì giờ luýnh quýnh vào những giây phút chót. Ngày còn trẻ, mình gia nhập Hướng Đạo, nên phương châm cuộc sống của mình bao giờ cũng sắp sẵn.

Mây đen dường như đã dần tan, có chút ánh nắng ló dạng. Mình vội mang quần áo ra phơi. Bụng mình hình như muốn cồn cào. Chắc mình phải đi ăn sáng. Mình nghĩ giờ nầy chắc tiệm bún bò đông khách lắm. Tình trạng nầy chắc mình phải mua bỏ bịch nylon đem về nhà ăn cho chắc. Ngồi chung chạ cùng bàn với các khách lạ

mình ngại quá. Mùa dịch Covid – 19 nầy phải đề phòng là thượng sách. OK, mua về nhà ăn thôi!

Nói bạn đừng cười, mình chuẩn bị tư thế khi đi ra đường như một chiến binh sắp xung trận. Mình trang bị đầy đủ: mũ bảo hiểm, kính mắt bảo hiểm, khẩu trang hai lớp, 30 ngàn tiền chẳn vừa đúng giá bịch bún bò để không phải bị nhận tiền thối lại. Biết đâu con ma Covid – 19 bám trong giấy tiền thối lại thì sao ! ?

Vậy mà…trên đường về nhà, khi chạy ngang qua chợ, mình định ghé vào mua vài thừ cần dùng; khi ngừng xe lại, nhìn thấy người đông quá, mình lại thôi,không vào. Hình như mình bị ám ảnh, tất cả những người trong chợ đều là kẻ địch. Mình về đến nhà, nghĩ lại những giây phút vừa qua, mình lại mắc cười. Cười thì cười vậy, nhưng vẫn sợ. Mà sợ thì có sao đâu? Mình ở ngoài ánh sáng, còn kẻ địch Covid - 19 núp trong bóng tối mà…! Phải không bạn?

Bây giờ là 16h00 chiều, khí trời dần dịu lại, mình nai nịt cẩn thận để ra chợ mua một ít hủ tiếu gói và phở gói ăn liền. Kể từ nay về sau mình hạn chế ăn sáng ngoài tiệm, dùng tạm phở gói và hủ tiếu gói tại nhà là được rồi. Mình thấy như vậy là diệu sách để tránh bọn du kích Covid – 19 bắn tỉa. Haha…! Được chứ bạn ! ? Mình ngán quá, không biết chúng núp ở ngõ ngách nào mà tránh.

Khổ một nỗi, cả thế giới chưa phát minh ra được một thứ vũ khí nào khả dĩ hữu hiệu cho con người tự vệ. Thôi chi bằng, trốn chúng là vũ khí tự vệ khả thi nhất? Xin đừng cho rằng mình bạc nhược nhé! Chẳng phải biết người biết ta trăm trận trăm thắng hay sao? Đúng thế, mình tin chắc, con người trên toàn thế giới sẽ tiêu diệt được con virus ác độc nầy vào một ngày không xa.

28.3.2020 – Mình dự tính ngày 31.3.2020 sẽ đi ĐD để ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Tuy nhiên, với tình hình dịch cúm Covid – 19 đang trong thời điểm căng thẳng, chắc mình phải xem lại. Bắt đầu từ ngày hôm nay ( 28/3 ), mọi hình thức có tính tụ tập từ 20 người trở lên là không được phép. Đây là lệnh của Thủ Tướng Chính Phủ, có hiệu lực kể từ 0h00 ngày 28.3.2020. Tình hình dịch bệnh như thế là quá căng thẳng, mình phải chấp hành thôi.

Chấp hành không những là mình tự bảo vệ bản thân mình, mà cả gia đình và cộng đồng xã hội nữa. Bạn thấy không, đây là một hành động hợp lý nhất và đầy ý nghĩa trong việc sống còn của toàn nhân loại. Vì lẽ ấy, mình quyết định tạm dừng việc đi ĐD, chờ đến khi nào tình hình lắng dịu và Thủ Tướng Chính Phủ cho phép thì mình mới tiếp tục cuộc hành trình lại. Ngày nào mình cũng theo dõi tin tức trên mạng về dịch Covid – 19, tình trạng hiện tại

thấy có chiều hướng tăng chứ không giảm, mình hơi lo. Tuy nhiên, mình luôn bình tĩnh, phải thật bình tĩnh mới đối phó kịp thời nếu gặp tình huống xấu xảy ra. Chúng ta phải luôn bình tĩnh, bình tĩnh sẽ giải quyết tốt được nhiều việc trong giai đoạn khó khăn nầy.

29.3.2020 - Vẫn như thường lệ, mình dậy vào lúc 4h00, vệ sinh răng mặt xong, chuẩn bị ly cà phê và ngồi vào bàn, lên mạng. Điều chú ý trước tiên hết là tin tức về nạn dịch Covid – 19. Mình thấy tình hình toàn thế giới vẫn cứ tăng số ca lây nhiễm, không giảm chút nào. Đặc biệt Mỹ, Ý, Tây Ban Nha, Anh số ca lây nhiễm và tử vong thật đáng kinh ngạc. Riêng Đông Nam Á thì Malasia là nước có số ca lây nhiễm với cấp số cũng đáng lưu ý.

Gần đến 7h00 rồi, bụng mình thấy đói, nhưng mình cũng ráng kiểm tra hôp thư Email cho hết để may ra có khách hàng nào nhờ phổ nhạc thì có công việc làm, đỡ buồn. Qủa là may mắn. Có khách hàng. Hihi…! Mình tải bài thơ của khách hàng xuống màn hình, rồi tắt máy để đi lo cho cái bao tử đang kêu gào nảy giờ. Mình đến góc bếp, mở thùng mì và chọn gói phở ăn liền để ăn thay đổi món, vì hôm qua mình đã ăn hủ tiếu rồi. Kể cũng tiện, hôm kia mình ra chợ rinh về đủ thứ, bỏ vào hai thùng đầy nhóc, nào là mì ăn liền, hủ tiếu, phở, miến Phú Hương, bún bò Huế - tha hồ mà ăn!

Hôm nay đầu óc mình không rối rắm như những ngày trước, có lẽ do mình quyết định tạm hoãn việc đi ĐD chăng? Nhờ vậy mình không còn căng thẳng về vấn đề tiền bạc lắm nên cảm thấy tinh thần thoải mái hơn. Mình tự trấn an, cái gì đến sẽ đến. Cái gì của mình thì trước sau cũng là của mình. Nôn nao lắm cũng thế thôi!

30.3.2020 - Vẫn như mọi buổi sáng khác, xem tin tức về nạn dịch Covid – 19 là ưu tiên nhất. Vẫn không có dấu hiệu khả quan, đa phần các nước vẫn tăng. Riêng Việt Nam, mình xem được các số liệu sau đây, mình mừng:

60 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 1

27 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 2

07 bịnh nhân đã khỏi bệnh, dự kiến ra viện vào ngày 29 – 30/3/2020.

Bây giờ là 9h15, ăn vội gói hủ tiếu Như Ý, rồi mình cỡi xe ra chợ mua thêm một ít miến Phú Hương ăn liền. Trong các món ăn liền, mình thích thứ nầy nhất, dù món nầy mắc tiền hơn các món kia nhiều, tới 9 ngàn một gói lận. Mua xong, mình định ra về, chợt nhớ đến món thứ hai chưa mua – vé số. Thường thì mình mua mỗi ngày

2 vé, nhưng hôm nay mua tới 5 vé, vì mình vừa nghe tin, bắt đầu ngày 01.4.2020, các Công Ty vé số phải nghỉ bán hai tuần để hưởng ứng chiến dịch phòng chống nạn dịch Covid – 19. Như thế mình cũng nghĩ vui vui, là mình đã cân đối tài chánh rồi đó bạn! Bù lại những ngày không ai bán vé số để mua.Hi..hi..

(Còn tiếp)

 

Xem thêm...

“Bữa tiệc cuối cùng” của Leonardo da Vinci: Những điều đặc biệt

“Bữa tiệc cuối cùng” của Leonardo da Vinci:

Những điều đặc biệt

“Bữa tiệc cuối cùng” hay “Bữa tiệc ly” (Tiếng Ý: Il Cenacolo hay L’Ultima Cena), là bức họa vô cùng nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci. Tác phẩm được sáng tác vào khoảng năm 1495 đến 1498, miêu tả trai phòng của Tu viện Santa Maria ở thành phố Milano. Trong kỳ này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về sự kiện mà bức tranh mô tả, những chi tiết đắt giá trong tranh, cũng như âm nhạc ẩn dấu đằng sau bức tranh nổi tiếng này.

Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Bức “Bữa tiệc cuối cùng” do Andrea Solari phục chế dựa theo tác phẩm của Leonardo da Vinci

Bữa tiệc cuối cùng trong Kinh Thánh

Bữa tiệc ly là thời điểm cuối cùng Chúa Jesus ngồi ăn với các môn đồ của mình trước khi ngài bị chính quyền La Mã bắt và bị đóng đinh lên thập tự giá. Muốn hiểu rõ ràng hoàn cảnh của bữa tiệc này, chúng ta cần phải đặt nó trong hoàn cảnh sự xuất hiện của Chúa Jesus.

Đối diện với “Bữa tiệc cuối cùng” cũng là một bức tranh của Leonardo da Vinci mô tả cảnh Chúa Jesus bị đóng đinh trên thập tự giá

Thời bấy giờ, trong hoàn cảnh nhà cầm quyền La Mã cùng với giới lãnh đạo tôn giáo lợi dụng tín ngưỡng của người dân để trục lợi và làm điều xấu, sự xuất hiện của Chúa Jesus đã làm chấn động Do Thái giáo. Ngài đã chỉ ra sự giả trá trong đời sống tôn giáo, chỉ ra rằng nơi cầu nguyện ăn năn đã biến thành chốn trục lợi, chỉ ra thói đạo đức giả trong cách suy nghĩ của người làm chính trị, v.v.

Chính vì lẽ đó, nhà chức trách quyết định phải bắt giữ Chúa Jesus vì xem ngài là mối đe dọa cho quyền lực của họ. Tuy nhiên, họ chỉ dám làm việc này vào ban đêm hầu tránh bùng nổ bạo loạn vì Chúa Jesus được dân chúng yêu mến.

Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Một bức “Bữa tiệc cuối cùng” khác do Jacopo Tintoretto (1592–1594) thể hiện

Trong bữa tiệc cuối cùng trước khi bị bắt giữ, Chúa Jesus bẻ bánh, dâng lời tạ ơn, đưa bánh cho các môn đồ mà nói rằng “Này là thân thể ta”; Rồi lấy chén, tạ ơn, đưa cho các môn đồ mà nói rằng “Hết thảy hãy uống đi; vì này là huyết ta, huyết của sự giao ước đã đổ ra cho nhiều người được tha tội”. Sau cùng, ngài căn dặn môn đồ: “Hãy làm điều này để nhớ đến ta”. Chúa Jesus đã tiên tri với các môn đồ rằng, có một người sẽ bán rẻ ngài…

 Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Bức “Nụ hôn của Judas” (1866) của Gustave Doré

Quả là như vậy, Judas đã phản bội Chúa Jesus để đổi lấy 30 đồng bạc, bằng cách chỉ điểm ngài cho quân lính qua một nụ hôn…

Bức “Bữa tiệc cuối cùng”

Bức “Bữa tiệc cuối cùng” của Leonardo da Vinci bị thời gian tàn phá

Trong bức “Bữa tiệc cuối cùng”, Leonardo da Vinci tập trung mô tả phản ứng của từng môn đồ khi nghe lời tiên tri của Chúa Jesus. Mỗi môn đồ lại có một cung bậc cảm xúc riêng biệt. Do sự phá hủy của bức “Bữa tiệc cuối cùng” theo thời gian, chúng ta sẽ sử dụng một tác phẩm phục chế lại (1520) của Andrea Solari. Ở đây, chúng ta sẽ đi từ trái qua phải của bức tranh, chia làm bốn nhóm, mỗi nhóm ba môn đồ:

Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Nhóm thứ nhất

  • Nhóm thứ nhất: Bartholomew, James, và Andrew đều biểu lộ ra nét ngạc nhiên khi nghe lời tiên tri của Chúa.

Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Nhóm thứ hai
  • Nhóm thứ hai: Peter biểu lộ sự tức giận khó kìm chế được, trong tay cầm một con dao, nói chuyện với John. Hành động này biểu lộ cho sự kiện sau đó, khi Peter nổi nóng tấn công lính La Mã bằng một con dao lúc Chúa Jesus sắp bị bắt giữ. Judas biểu lộ nét sợ hãi khi nghe lời tiên tri, trong tay nắm chặt một túi tiền, có lẽ là tiền mà Judas đã nhận để phản Chúa. Ông ta là người duy nhất đặt khuỷu tay lên bàn, và đầu cũng được đặt ở vị trí thấp nhất so với những người khác. Người môn đồ trẻ tuổi là John thì có vẻ như đang bị sốc đến mức gần ngất đi.
  • Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

Nhóm thứ ba

  • Nhóm thứ ba: Thomas trông có vẻ rất buồn, và giơ một ngón tay lên, khuôn mặt tỏ rõ sự ngờ vực. Hành động đó cũng biểu lộ cho sự kiện xảy ra sau này, khi Thomas nghi ngờ sự phục sinh của Chúa Jesus cho đến khi được tự mình cảm nhận quyền năng của Chúa. James tỏ vẻ bất ngờ đến mức không thể tin được, với hai tay giang ra. Trong khi đó, Philip có vẻ như muốn xin Chúa giải thích, bày tỏ lòng trung thành của mình.

Nhóm thứ tư
  • Nhóm thứ tư: Matthew và Jude Thaddeus quay qua Simon với vẻ thắc mắc, hỏi xem liệu Simon có câu trả lời cho câu hỏi của họ về lời tiên tri của Chúa Jesus.

Bản thân Chúa Jesus lộ rõ sự bình thản và nét thoáng buồn, như biết trước tội lỗi của Judas, cũng như những gì mình sắp phải trải qua. Ngài được đặt giữa bức tranh, là tâm điểm trong tranh, thu hút từ mọi góc nhìn thông qua bố cục điêu luyện của người họa sĩ.

Nghệ thuật Phục Hưng kỳ V: Leonardo da Vinci và "Bữa tiệc cuối cùng"

 
Động tác tay trái của Chúa Jesus tượng trưng cho lời tiên tri, còn động tác bên tay phải tượng trưng cho việc lời tiên tri ứng nghiệm vào Judas

Ngoài ra, trong bức tranh, chúng ta còn thấy rằng tay phải của Chúa Jesus đang với tới một chiếc bánh mì, còn tay trái đang đặt mở trên bàn, cũng hướng tới chiếc bánh mì khác. Điều này cũng được nhắc đến trong Kinh Thánh, là do Chúa Jesus đã tiên tri rằng kẻ phản Chúa sẽ lấy bánh mì vào cùng thời điểm với ngài. Ngài diễn đạt lời tiên tri đó bằng tay trái, khiến cho Thomas và nhất là James kinh ngạc sửng sốt. Cùng lúc đó, vì bị phân tâm bởi cuộc nói chuyện giữa Peter và John, Judas đã đưa tay ra lấy một cái bánh, cũng chính là cái bánh mì mà tay phải của Chúa Jesus đang với tới. Từ đó, Judas chính là kẻ phản Chúa ứng nghiệm với lời tiên tri.

Âm nhạc trong tranh vẽ

Là một tuyệt phẩm nổi tiếng của danh họa Leonardo da Vinci, “Bữa tiệc cuối cùng” cũng được coi là một bức họa tiềm ẩn nhiều thông điệp và gợi ý lạ lùng bên trong. Do thời gian tàn phá nên giờ đây chúng ta chỉ có thể thấy được một dị bản phục chế không hoàn chỉnh của “Bữa tiệc cuối cùng”. Tuy nhiên, điều đó cũng không thể làm vơi đi những bí ẩn của “Bữa tiệc cuối cùng” khi một nhạc sĩ kiêm chuyên viên máy tính người Ý công bố phát hiện mới cho thấy, trong bức tranh còn ẩn giấu âm nhạc…

Giovanni Maria Pala, tác giả của phát hiện trên cho biết ông bắt đầu nghiên cứu kỹ bức tranh Bữa tối cuối cùng từ năm 2003. Điều đầu tiên khiến ông chú ý là tấm khăn trải bàn với những đường kẻ ngang, dọc, bên trên là những lát bánh mỳ, trông giống như các nốt nhạc. Quan sát một cách tổng thể, Pala nhận thấy 12 tông đồ của Chúa được bố trí thành 4 nhóm, mỗi nhóm 3 người. Cách bố trí này gợi sự liên tưởng đến các bản nhạc theo nhịp 3/4, vốn rất thịnh hành ở thế kỷ 15, khi Da Vinci thực hiện bức tranh. Cuối cùng, Pala phát hiện ra rằng nếu coi bàn tay của Chúa và các tông đồ cùng với các lát bánh mỳ là những nốt nhạc, rồi đọc chúng theo chiều từ phải sang trái như cách viết thường thấy của Leonardo Da Vinci thì người ta thu được một bản nhạc thực sự.

https://trithucvn.org/wp-content/uploads/2016/09/4.jpg

Âm nhạc trong bức “Bữa tiệc cuối cùng”

Tuy nhiên, nếu chỉ có dấu hiệu về những nốt nhạc thì chưa đủ làm nên một giai điệu đúng nghĩa, cho tới khi Pala phát hiện ra điểm mấu chốt: khuông nhạc này phải được đọc từ phải sang trái – theo đúng cách viết của Leonardo Da Vinci. Trong cuốn sách của ông mang tựa đề “La Musica Celata” (Tạm dịch là “Giai điệu ẩn giấu”), Pala đã mô tả chi tiết về hành trình tìm kiếm của ông về giai điệu đằng sau bức danh hoạ. Từ đó, ông đã đưa ra một bản hòa tấu có độ dài 40 giây, với tiết tấu trang nghiêm giống như loại nhạc dùng cho lễ cầu nguyện. Nhạc sĩ người Ý này cho biết, bản nhạc nghe hay nhất khi được chơi bằng đàn ống, loại nhạc cụ phổ biến trong các dàn nhạc nhà thờ vào thời của Da Vinci.

Bức “Bữa tiệc cuối cùng”

Không chỉ có vậy, Pala còn nhận thấy vị trí các “nốt nhạc” trong bức tranh nếu được liên kết với nhau theo từng dòng sẽ làm thành những ký hiệu rất lạ, giống như loại chữ hình nêm của các nền văn minh Tây Á thời cổ đại. Một chuyên gia nghiên cứu về kinh Thánh nổi tiếng ở Rome đã xác nhận phát hiện của Pala và cho biết thêm rằng những ký tự hình nêm này tạo thành một câu bằng tiếng Do Thái cổ có nghĩa là “vinh quang và hiến dâng bên Người”.

Quang Minh

Kim Phượng st

Hình bữa tiệc ly TL06 | Hình, Hình ảnh, Chúa kitô

Xem thêm...

Cuộc thi ảnh Contrast 2020

Cuộc thi ảnh Contrast 2020 

<><><>

Cuộc thi ảnh Contrast 2020 vừa công bố kết quả với nhiều tác giả Việt Nam đoạt giải ở các hạng mục Du lịch, Đời sống, Chim chóc...200 bức ảnh đạt giải công bố cuối tháng 3 và được chọn trưng bày vào tháng 6 tại Bosnia & Herzegovina 

Contrast 2020 do câu lạc bộ Infinity ở Doboj, Bosnia & Herzegovia tổ chức với 12 hạng mục ảnh khác nhau, thu hút gần 4.900 tác phẩm dự thi của các tác giả đến từ 47 quốc gia và vùng lãnh thổ trên thế giới. 12 hạng mục ảnh gồm: Du lịch, Chân dung, Thiên nhiên, Cuộc sống hoang dã, Chim chóc, Đời sống, Con người, Trẻ em, Ảnh báo chí...

Giải vàng đầu tiên của tác giả Việt Nam thuộc về Vũ Duy Thông với tác phẩm “Tình mẹ”, nằm trong hạng mục ảnh Chim chóc. Tác phẩm đạt giải vàng thứ hai nằm ở mục ảnh Đời sống của Vũ Duy Thông có tên “Bến cuối”. Ảnh: Vũ Duy Thông.

Nhiếp ảnh gia Dương Văn Nhi là tác giả Việt đạt giải bạc

ở mục ảnh Tương phản với tác phẩm “Nhỏ và lớn”. Ảnh: Dương Văn Nhi.

Ngoài 2 giải vàng và một giải bạc trên, các nhiếp ảnh gia Việt Nam còn giành14 giải danh dự ở các mục ảnh khác.Tác phẩm “Cảm xúc hạnh phúc” của Vũ Duy Thông thuộc hạng mục ảnh Chân dung. Ảnh: Vũ Duy Thông.

Ảnh “Thảm xanh Cổ Thạch” của Hồ Trung Lâm thuộc mục ảnh Thiên nhiên. Ảnh: Hồ Trung Lâm.

Ảnh “Muối Vĩnh Thịnh” của Phan Thanh Cường thuộc mục ảnh Du lịch. Ảnh: Phan Thanh Cường.

Ảnh “Mùa vàng ở Sán Nhù” của Nguyễn Xuân Tuyến thuộc mục ảnh Du lịch. Ảnh: Nguyễn Xuân Tuyến.

Ảnh “Phút nghỉ ngơi” của Đặng Kế Cường thuộc mục ảnh Đời sống. Ảnh: Đặng Kế Cường.

Ảnh “Ấn tượng Hội An” của Đặng Kế Cường thuộc mục ảnh Du lịch. Ảnh: Đặng Kế Cường.

Ảnh “Làm tương” của Trịnh Đình Thắng thuộc mục ảnh Đời sống. Ảnh: Trịnh Đình Thắng.

Ảnh “Nhảy trên đồng muối” của Nguyễn Xuân Tuyền

thuộc mục ảnh Con người. Ảnh: Nguyễn Xuân Tuyền.

(Theo Contrast Fotodoboj)

Việt Nam vào đề cử ảnh trên không quốc tế

Bức ảnh “Thuyền hoa” của tác giả Nguyễn Tấn Tuấn (TP HCM) lọt vào hạng mục Đề cử trong cuộc thi Nhiếp ảnh trên không quốc tế SkyPixel lần 5.

Nhiếp ảnh gia Nguyễn Tấn Tuấn chụp bức ảnh “Thuyền hoa”

(Boat Carrying Flowers) bằng DJI Mavic 2 Pro,

ghi lại cảnh nhà sư chèo thuyền chở những chậu cúc mâm xôi về chưng Tết ở tỉnh Đồng Tháp. “Mây in bóng trên dòng nước tạo cảm giác như con thuyền đang trôi trên mây”, anh Tuấn cho biết.

Trung tuần tháng 3/2020, BTC của SkyPixel - cuộc thi chụp ảnh trên không quốc tế lần thứ 5 (2014-2019) công bố 56 tác phẩm ảnh, video đạt giải ở các hạng mục gồm du lịch, thành phố, kiến trúc, chân dung, thiên nhiên và thể thao với tổng trị giá giải thưởng hơn 117.000 USD. Từ 2014 đến nay, cuộc thi thu hút 18 triệu nhiếp ảnh gia chuyên chụp trên không đến từ 140 quốc gia và vùng lãnh thổ tham dự.

Bức ảnh “Top of Java” (tạm dịch Đỉnh núi lửa của đảo Java) của tác giả Tony Wang (Trung Quốc)

đạt giải thưởng lớn với tổng giá trị 13.010 USD, trong đó bao gồm một chiếc drone.

Bức ảnh chụp quang cảnh núi lửa Semeru (phía sau) phun trào tro bụi trên không lúc bình minh, với tiền cảnh là núi lửa Bromo. Indonesia được biết đến là “quốc gia núi lửa” với hơn 400 ngọn núi lửa, trong đó 129 ngọn đang hoạt động.

Cơ cấu giải thưởng của SkyPixel gồm các phần khác nhau, gồm giải thưởng lớn, các giải nhất, nhì, ba, giải kỷ niệm 5 năm tổ chức, giải đề cử và giải bạn đọc bình chọn.

Tác phẩm “The Epic Moment” (tạm dịch Khoảnh khắc sử thi) của tác giả Vincent Chen (Zambia) đạt giải nhất, chụp quang cảnh mặt trời lặn trên đỉnh núi và mây bay lúc hoàng hôn thuộc công viên quốc gia Dolomites, Italy.

Bức ảnh “Family” (Gia đình) của tác giả người Australia Ben Mack đạt giải nhì,

chụp cá voi mẹ và con mới sinh trên vùng biển phía đông Australia đang di cư về phương Nam.

Tác phẩm “Margaret River Surfing” (Lướt sóng ở vùng bờ biển thị trấn Margaret River) của tác giả người Australia Shaneri đạt giải ba. Margaret River nổi tiếng với những con sóng cao trong mùa đông cuốn vào vùng bờ biển này.

Bức ảnh “Populus Euphratica” của tác giả Wang Hanbing (Trung Quốc)

đạt giải hạng mục Kỷ niệm 5 năm tổ chức, chụp quang cảnh những cây dương Populus Euphratica chịu hạn trong thời tiết khắc nghiệt trên sa mạc Gobi, miền tây Trung Quốc.

Tác phẩm “Coexistence” (Cùng tồn tại) của tác giả Dipanjan Pal (Ấn Độ)

đồng giải hạng mục Đề cử, ghi lại cảnh thiên nhiên và

con người hòa quyện tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp trên quốc đảo Iceland.

“Circle” (Vòng tròn) của tác giả Garrett Liu (Trung Quốc) đạt giải bạn đọc bình chọn,

chụp quang cảnh công trình hình bánh vòng tròn Guangzhou Yuan Building phía xa trong đêm.

Đây là nơi đặt trụ sở Công ty nhựa Quảng Đông Exchange.

Tác phẩm mang tên “The Frame” (Khung hình) của tác giả Bachir (UAE), đồng giải bạn đọc bình chọn, chụp công trình kiến trúc Frame bồng bềnh trong mây và sương mù tại công viên Zabeel, Dubai thuộc Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất.

Tác phẩm “Kiss me Forever like these two rocks” của tác giả người Italy


Luca Cornago, đồng giải bạn đọc bình chọn, ghi lại khoảnh khắc cặp đôi đang hôn nhau, có nhiều nét tương đồng với hình dạng tự nhiên của “hai tảng đá hôn nhau” nằm trên con đường nối vùng Chiavenna (Bắc Italy) và đèo Maloja (Thụy Sĩ).

 

(Theo Skypixel, Dpreview)

--------------

Hồng Anh tổng hợp

Xem thêm...
Theo dõi RSS này