Truyện

Truyện (236)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Chìm Vào Chân Mây

Chìm Vào Chân Mây 

ĐQV. C130/435

Ngày ấy cũng đã xa, hơn ba chục năm trời trôi qua, đời người ngắn lại. Những nghịch cảnh, những trớ trêu của cuộc đời nghĩ lại chỉ là phù du. Canh bạc nào chẳng có người thắng kẻ thua. Huống hồ một canh bạc chính trị lớn, thật bẩn thỉu.

Người ta đã đánh cá không bằng những đồng tiền thưởng, mà bằng tuổi trẻ của cả thế hệ đang lớn lên. "Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau". Câu hát ngày nào mà bây giờ hay bất cứ lúc nào hát lên cũng đúng. Cái mai sau ấy như một lời hứa hẹn của tương lai, chứ hiện tại thì khác hẳn.

Thế hệ anh đã hy sinh cho cuộc chiến. Các nhà lãnh đạo hồi đó đã không khéo tay để "nướng" trọn cả một thế hệ trẻ, như đã nướng chiếc bánh quá lâu, cháy khét. Bây giờ còn lại bao nhiêu đứa rải rác khắp các thành phố lớn nhỏ trên thế giới. Những ông cụ non chưa đủ tuổi để hưởng tiền già, ngồi tụ họp với nhau, nói chuyện "dĩ vãng" vàng son?. Những trận đánh ngoạn mục chỉ người cùng lớp tuổi mới cảm thông.

Nói chuyện chiến tranh trong xã hội hòa bình đang đua đòi chạy theo vật chất. Xa vời quá và cũng không phù hợp với lớp người vẫn cho mình là giới thức thời, họ đã tránh né phần đóng góp của mình cho cuộc chiến chung. Còn với lớp trẻ, chiến tranh là cái quái gì đối với những tân tiến của khoa học giả tưởng ngày nay. Với những anh hùng người máy như "Rambo," "Rocky"... lớp người trẻ họ thờ ơ cho rằng quá mất thì giờ để nghe chuyện xưa cũ. Những gì đã xảy ra trong rừng sâu nước độc ở một nơi nào đó trên mảnh đất có tên là Việt Nam.

Thật thế, nếu họ muốn thì chỉ bỏ vài "đôla" mua một vé ciné là có đầy đủ. Ngoài cảnh bom rơi đạn nổ còn có cả bóng dáng đàn bà trong chiến trận của màn ảnh màu đại vĩ tuyến. Ôi Việt Nam quê hương anh, thật bẽ bàng!. Chiến trận Việt Nam đã không được tô màu và thi vị hóa. Lớp cha, anh chỉ còn biết ngậm ngùi. Hình ảnh ngày xưa mình đã tham dự, đã hy sinh nay còn lại những gì? Chẳng còn gì thật, Lộc nghĩ như thế trong cơn say, và cũng biết chẳng còn ai có thì giờ đi bắt bẻ ý viết của một người đang "xỉn". Lộc đã loạng quạng mượn đôi chén để bắt đầu kể chuyện.

Gạt bỏ những trận đánh lớn, đánh nhỏ, những kế hoạch tham mưu chiến thuật phiền toái mà chỉ tạm là người ngoài phố, bàng quang nhìn thấy gì lúc cửa nát nhà tan. Lộc không nhìn với đôi mắt mất thần của kẻ tạm gọi là thua cuộc mà chỉ quan sát như một ống kính vô hồn thâu lại những hoạt cảnh mà người đời gọi là biến cố.

 Hình minh họa

Ngày ấy Lộc còn là một phi công chiến đấu, hàng ngày xách dù đi bay chung với đồng đội, đời thật vui. Nhiều phi vụ hiểm nguy nhưng với tuổi trẻ, đó là dịp được thử thách với đường bay can trường thật đẹp của tuổi mới lớn đi ướp mộng đời. Bầu trời bao la, soải cánh chim bằng, tự do và thoải mái. Trên trời cao xanh có những lúc anh đã giang rộng đôi cánh như muốn ôm cả vũ trụ vào đôi tay bé nhỏ. Ôm lấy cuộc đời mà mình đã ấp ủ từ lâu, nay mới được thỏa chí tang bồng. Sau những chuyến bay như thế, êm ái cũng có mà nhiều khi toát mồ hôi lạnh cũng có.

Lộc trở về với cuộc sống bình thản như trăm vạn thằng con trai mới lớn khác. Lộc hí hửng đi đón người yêu bé nhỏ của buổi tan trường, thâu nhận những dỗi hờn vu vơ hay vài chuỗi cười dí dỏm. Chàng đã tạm quên đi những hiểm nguy vừa qua của mấy giờ trước đó đã đùa giỡn trên không trung, đem mạng sống ra thách thức với thế trận. Đôi khi Lộc thấy trong anh hình như có hai trạng thái trái ngược hẳn nhau. Khi lâm trận, trên trời cao, hung hăng như con cọp xám, lúc xuống đất hiền lành như con cừu non vụng dại.

Lộc rất yêu đời nhưng cuộc sống chẳng dễ dàng như chàng nghĩ. Biến cố lớn đã tràn đến như bão táp dữ dội tàn phá tất cả. Con sóng đỏ được yểm trợ bởi ngoại bang tràn ngập biến thành cảnh mới, tan hoang. Nhà cửa sụp đổ với pháo đạn và người dân hốt hoảng chạy tìm kiếm chỗ dung thân. Một cuộc bạo động? Không đó là cuộc giải phóng thứ hai, sau lần giải phóng hụt năm Mậu Thân sáu tám để lại biết bao cảnh tang thương. Bảy năm sau một cảnh tượng hãi hùng hơn thế nữa, do người bạn thân tình ngoại quốc phản bội đã tiếp tay, đồng lõa. Như một gả bán công khai của đồng minh cho loài yêu xanh tinh quái Cộng Sản. Cô gái lỡ thời Việt Nam đành cúi mặt lên xe hoa đã được trang hoàng bằng những mắt dây kẽm gai, chịu đựng những sóng gió ba đào. Ngày bắt đầu với số phận ấy, Lộc đã nhìn thấy gì?

Phi trường Tân Sơn Nhất xưa

Một Tân Sơn Nhất yêu thương niềm nở, tiếp đón thường ngày những lần chạm bánh, nhẹ như những nụ hôn phớt qua trên má người yêu. Phi cơ đủ các loại trở về đây sau một ngày bay bổng mệt nhoài. Hôm nay đây khác hẳn, đã bẽ bàng đón nhận đau thương bằng những trái đạn pháo của con tàu bội phản. Bắt đầu từ chiều hai mươi chín tháng tư bảy mươi lăm; phi đạo đã bị trải bằng những vết đạn và một vài quả bom nhỏ của hai chiếc A.37 phản nghịch. Sáng ngày hôm sau, cảnh tượng hãi hùng hơn. Ngay từ nửa khuya về sáng, TSN vẫn còn trong hơi sương và những vết đạn lửa bắn chéo nhau vội vã không xé tan được làn sương mỏng quái ác ấy. Nhiều hoa tiêu từ những trại độc thân đang tìm cách trở vào phi đoàn. Họ trở lại đây, chỗ hội họp hằng ngày, nơi gắn bó với con tàu mà chúng đã vô tình như nối chặt cuộc sống tình cảm từ bao giờ. Những liên hệ mật thiết của phi công trẻ tuổi đầy nhiệt huyết với con tàu chung thủy thân yêu, chứa đầy kỷ niệm của những lần thao túng trên chiến trận.

Tới gần bảy giờ sáng, sương mới bắt đầu tan, Lộc thấy trên trời còn mờ mờ bóng chiếc phi cơ độc nhất AC 119K còn đang bận với vòng bay. Tiếng động cơ nổ như gọi mời những cánh chim còn say ngủ hãy thức dậy nhập đoàn. Số đạn trên tàu bây giờ chẳng còn bao nhiêu, bảy ngàn bộ trên cao, con tàu bồn chồn muốn nhập cuộc vào vòng bắn. Bay thêm một vòng nữa để nhận định tình hình rồi quyết định rời độ cao xuống thấp hơn. Ở năm ngàn bộ, những khẩu súng máy trên tàu bắt đầu làm việc. Trải làn đạn đầu tiên vào vùng Hạnh Thông Tây, khu có một cao điểm là nóc chuông nhà thờ, phía tây bắc vòng đai phi trường. Làm nao núng những dàn súng phòng không của địch, những khẩu súng cối và bọn điều chỉnh tác xạ đang chờ lệnh tấn công.

Vòng bay kế tiếp đã làm hoảng sợ những tên địch đang bị xiềng chân vào càng súng phòng không mà chúng phải sống chết ở lại giữ điểm then chốt chiến lược. Chiếc AC 119K sau khi làm được vài vòng phía bên trái mục tiêu vừa đổi hướng cho trục tiến, vô tình tránh được chiếc hoa tiễn SA-7 tầm nhiệt đầu tiên bay lên. Chiếc tàu vẫn anh dũng vào sát mục tiêu hơn trong vòng bay kế tiếp, mong muốn diệt được ổ súng phòng không lợi hại này. Không may ngay lúc đó một hỏa tiễn tầm nhiệt khác phóng lên, trúng ngay máy số hai, xé nát con tầu, cắt ngang chiếc cánh bên phải, xăng nhớt văng ra xa, nổ bùng trong bụm lửa đỏ ngầu.

Con tàu mất thăng bằng, với lực sẵn có đã xô nó vào vòng xoáy mãnh liệt. Sức ly tâm làm tung mấy khẩu súng 7.62 ly và đã đẩy người xạ thủ ra chơi vơi ngoài không trung. Chiếc tàu bốc lửa mang theo hình hài của phi hành đoàn cuộn tròn theo con lốc xoáy của khối sắt nặng nề đang vung vãi trên không. May thay có một cánh dù vừa bung nhưng chưa kịp nở tròn thì chân người xạ thủ đã chạm đất. Trọng lực của trái đất làm nẩy thân anh như một trái banh xẹp. Phi hành đoàn của đại úy "Thành Đen", chiếc tàu thứ hai sau chiếc C 130 trong vòng chưa đầy một tháng của sư đoàn V không quân, lâm nạn.

Máy bay C-130 Xưa tại VN

Trời vẫn còn mù sương, nhưng người ta có thể nhận diện nhau, những khuôn mặt quen thuộc hàng ngày. Bây giờ nhóm phi công từ các khu cư xá độc thân mới qua được trạm kiểm soát ngăn khu đậu máy bay để vào phi đoàn chờ lệnh. Nắng cũng bắt đầu lên cao tiếng súng nổ cũng bớt dần rồi ngưng.

Người ta cũng tưởng chỉ có thế thôi rồi một ngày mới lại bắt đầu với sinh hoạt bình thường như mọi ngày. Các quán cà phê sẽ đông người và ở đó người ta sẽ bàn tán sôi nổi về trận đánh đêm qua. Xôn sao hồi hộp như một trận túc cầu quốc tế được tường thuật trên đài phát thanh. Nhưng không, còn hơn thế nữa, nó như một trận đấu quyền anh chỉ nghỉ đôi phút để sửa soạn cho một hiệp đấu khác gây cấn hơn. Khoảng tám giờ sáng, loạt pháo thứ hai đã câu vào căn cứ Tân Sơn Nhất một cách thật chính xác.

Những đám cháy từ những chiếc phi cơ trúng đạn nơi bãi đậu đã chứng tỏ lần pháo này có sự điều chỉnh hữu hiệu của tiền sát viên pháo binh cộng sản. Dãy phi cơ khổng lồ C.130 _ sau chuyến bay đêm qua, ngoan ngoãn đậu trong ụ phía đối diện khu phi trường dân sự _ bây giờ chịu bó tay nằm đó để nhận những trái đạn pháo quái ác của cộng sản đỏ. Nằm bất động, thúc thủ chịu trận như con "kình ngư" bị kẹt trong vùng nước cạn. Chiếc máy bay đầu tiên trúng đạn đang bốc cháy, sức nóng bốc lên cao thật nhanh với ngọn lửa đỏ đậm quyện vào đám khói đen của nhiên liệu và dầu mỡ. Mùi khét lẹt của dây điện và vật liệu bằng chất nhựa cháy tỏa ra nhanh chóng.

Người ta tiên đoán và đang chờ đợi một tiếng nổ long trời lở đất khi mà ngọn lửa cháy xém tới bình xăng nơi cánh. Phi đoàn 435 vận tải tọa lạc gần đó với số nhân viên phi hành không đầy đủ đã bắt đầu thấy xôn xao. Họ lo sợ cho những con tàu khác bị cháy lây. Nhiều phi công vội vã không chờ lệnh, đã tự động chạy ra di chuyển con tàu thân yêu ra xa đám lửa, sang một vị trí khác an toàn hơn. Đây là một phản ứng tự nhiên, vì có dời con tàu đi chỗ khác chăng nữa thì chúng vẫn ở luẩn quẩn quanh đây trong tầm tác xạ hữu hiệu của địch quân. Đợt pháo kích này hơi lâu làm thiệt hại thêm một chiếc C. 130 nữa. Trong ánh nắng vàng tươi của buổi bình minh, trớ trêu thay bầu trời Tân Sơn Nhất bỗng chốc biến thành hỏa mù.

Máy bay vận tải C119 của Mỹ ở sân bay Tân Sơn Nhất bị đạn pháo hủy (1968)-Minh họa



Trên bãi đậu, một con tàu đang bốc cháy, biến thành bất khiển dụng vĩnh viễn, nằm trong ụ chịu đựng như những nấm mồ của định mệnh chờ sẵn. Con tàu ít ra trong những giây phút cuối cùng, nó vẫn tự hào rằng đêm qua còn về kịp nơi bến đậu cũ hằng ngày của phi trường mẹ, để rồi theo ngọn lửa sáng nay, bị cưỡng bức tức tưởi, ra đi như một nghiệp số.

Tới mười giờ sáng, trời vẫn nắng. Cái nắng ban mai của Saigon một ngày thật đẹp trời nhưng đau xót bẽ bàng để chứng kiến những biến động đổi đời của một dân tộc hiền hòa đang bị phản bội và bị bán đứng cho Cộng Sản. Phi đoàn 435 vận tải tuy đang xáo trộn vì tình thế, nhưng kỷ luật rất cao. Người ta vẫn kiên nhẫn chờ lệnh. Ngoài sân bay trước mặt, một chiếc trực thăng biệt phái đã bắt đầu quay máy rồi làm thủ tục cất cánh. Lác đác có vài nhân viên phi hành trực thăng khác đang chạy với theo để lên tầu quá giang trở về đơn vị gốc vùng IV chiến thuật.

Mười giờ ba mươi vị thiếu tá trực phi đoàn 435 gọi điện thoại tới phòng hành quân chiến cuộc. Không ai trả lời, hoặc giả không có ai dám trả lời. Trước tình trạng mịt mờ này, ông quay điện thoại qua Không đoàn 33 chiến thuật. Tình trạng vẫn không khá, dường như chẳng có ai rảnh rỗi để ngồi ôm điện thoại như thường ngày. Suy nghĩ vài phút, ông gọi lại phòng hành quân chiến cuộc bằng số điện thoại khác. Nhưng tình trạng vẫn tăm tối mịt mù. Trước tình cảnh ấy, đại úy H. trưởng phi cơ của phi hành đoàn túc trực hành quân trong ngày buộc miệng chửi thề. Thỏa cơn tức, ông quay sang vị Thiếu tá thúc giục:

- Thiếu tá đã đến lúc chúng ta phải tự lo. Gia đình chúng tôi còn kẹt lại ngoài Côn Sơn từ đêm qua.

Vị thiếu tá quay lại hỏi cộc lốc:

- Phi đoàn còn bao nhiêu trưởng phi cơ?

- Tôi không rõ, sáng nay chỉ thấy lác đác vài ông. Anh em vào phi đoàn không đầy đủ có lẽ vì kẹt đường.

Mẩu đối thoại chỉ có thế và rồi Lộc nghe có tiếng nổ thật gần, làm rung chuyển căn nhà gỗ hai từng lầu. Anh thấy vị thiếu tá nói nhỏ vài câu với mấy người trưởng phi cơ đứng quanh đó. Rồi họ chạy đi lấy túi bay, không kịp lãnh dù. Mấy người hoa tiêu phụ ngơ ngác đứng nhìn. Rồi khẩu lệnh ra, chia nhóm hoa tiêu phụ thành từng nhóm hai ba người một. Lời dặn dò không có tính cách như một lệnh.

- Các anh "co pilot" theo từng toán một ra lấy tàu. Ông nào nhiều kinh nghiệm sẽ bay ghế Co Pilot, ông nào bay yếu ngồi ghế... trưởng tàu. Tôi nói rõ, bay ghế trưởng tàu không có nghĩa là trưởng tàu mà trái lại các ông này phải nghe lệnh của... Co Pilot.

Một cái lệnh? Chao ôi! điên đảo thay lúc giao thời. Đó là một cái lệnh hay là lời dặn dò của buổi chợ chiều? Ôi chua xót làm sao! Cái giờ phút cuối của một Không Lực đứng vào hàng thứ tư trên thế giới đang tan rã. Rồi Lộc nghe:

- Các anh đi từng toán một, cách nhau năm phút. Xe "Pick Up" không đủ và dễ gây xáo trộn. Lên trời sang tần số "Guard" để liên lạc. Có hai nơi nên tới đó là phi trường Côn Sơn và phi trường Utapao Thailand.

Nói xong, họ trao nhau những mẩu giấy nhỏ có ghi tần số truyền tin của phi trường tới. Lộc chỉ nghe được có thế thôi rồi thì tản mác, phi đoàn bỏ hoang. Trong giây lát mọi người biến đi như một câu chuyện phù thủy biến hóa truyền kiếp. Tấm bản đồ trên tường với những tọa độ mật, vẫn được phủ bằng tấm màn vải dày vô tư. Ngăn tủ bản đồ phi hành, tài liệu huấn luyện, tiểu sử và chiến tích từng phi công, những kế hoạch, những dự định tương lai vẫn còn để nguyên .

 Hình chụp ngày 29 tháng 4, 1975 cho thấy máy bay trực thăng trên nóc Đại sứ quán Mỹ ở Sài Gòn thực hiện những đợt di tản cuối cùng những nhân viên và thường dân.


Chỉ thiếu những hình ảnh của chiến tranh đang tàn phá ngoài kia. Tất cả để lại thật ngăn nắp như một ngẫu nhiên phải có. Lộc rời phi đoàn mà chẳng dám nhìn lại lần chót. Biết mình đa cảm và Lộc vẫn sợ tình cảm rồi sẽ lội dòng nước mắt trong buổi phân ly. Khi đã xa chốn này, không hiểu anh có đủ can đảm để xóa tan những kỷ niệm vương vấn giăng mắc nơi đây. Phòng họp hành quân, nơi mà chiếc máy lạnh cũ vẫn đều đều rên rỉ tạo những âm thanh đều đều như cố ru ngủ trong những buổi trưa hè nóng như thiêu đốt của Saigon mùa nắng hạ.

Đó là chuyện cũ, còn bây giờ Lộc phải tự cứu lấy thân, phải nhảy vọt ra khỏi vùng nguy hiểm này. Chiếc xe Honda màu đậu xanh Lộc mới cho sơn lại tuần trước, thay dầu máy và thay đôi vỏ xe mới hiệu Michelin đàng hoàng như một liên đới chót đưa anh ra bến đậu phi cơ. Tội nghiệp, đến giờ phút này mà nhiều người như Lộc, vẫn tin tưởng vào tính hình đất nước, vẫn hy vọng vào một may mắn nhiệm mầu vào giờ chót. Chiếc xe mà Lộc đã cẩn thận trả giá từng đồng khi quyết định mua nó và đã săn sóc để nó được gần với anh, bây giờ tiễn đưa Lộc ra đây trên sân đậu ngổn ngang những đám cháy. Những vết đạn cày sâu của quân thù làm loang lỗ sân đậu.

Cảnh tượng ở đây có thể nói còn tàn bạo và nguy hiểm hơn cả với những cảnh do phim ảnh cố tạo nên. Lộc vội vã đi tìm phương tiện thoát thân. Anh đảo qua hết dãy này rồi sang dãy khác. Phi cơ nhiều quá, đủ loại nhưng thiếu người điều khiển. Trên sân người ta chạy dáo dác chưa biết về đâu, và anh cũng vậy đi tìm kiếm phi cơ. Lộc là phi công chiến đấu mới vừa được thuyên chuyển về phi đoàn vận tải, chưa được huấn luyện trên những chiếc tàu to lớn như thế này. Trời ơi tiếc quá! Giá mà Lộc điều khiển được nhỉ.

Có một chiếc C 130 đang Taxi thật chậm, ng oằn ngoèo tránh những mảnh sắt vụn vương vãi trên sân. Ngớ ngẩn như đứa bé tập lái xe đạp ba bánh chập chững lần đầu. Lộc thấy nơi cửa sổ phòng lái, người phi công chính giơ tay vẫn anh và chỉ về phía sau tàu. Gác vội chiếc xe Honda Dame, Lộc chạy vội vàng lại phía cửa hậu đã được mở sẵn. Gió cánh quạt thổi, đẩy anh đi như không muốn cho anh lại gần. Chiếc áo bay căng phồng, Lộc như người đang lội ngược dòng nước. Cuối cùng anh cũng bám được vào thành tàu. Người ta kéo anh lên.

Theo đà tay kéo, Lộc ngã chúi vào trong lòng tầu. Ngồi thu mình dưới sàn như một kẻ hèn nhát, chạy trốn. Lộc đang rời bỏ quê hương và gia đình. Hình ảnh bố mẹ, anh chị em quây quần bên nồi cơm đạm bạc đang chờ Lộc về. Những trái cà trắng phau phau, và bát canh mà mẹ anh vội vàng nấu chưa kịp ăn. Nhìn con, mẹ dặn về sớm. Bát canh rau ngót, Lộc biết mẹ để dành cho anh từ chiều hôm qua vẫn còn đó. Những miếng giò thịt heo trắng mịn màng mà bao giờ cũng vậy, bà múc cho anh nhiều nhất nhà. Nhưng bây giờ Lộc không trở lại được. Anh tưởng tượng đến những âu lo của người thân khi thấy anh biệt tích rồi hớt hãi đi kiếm tìm. Saigon ơi! Gia đình đó, thôi vĩnh biệt tất cả. Ra đi mà không biết ngày trở về. Kỷ niệm nào còn vướng chân anh buổi tan trường.

Hình minh họa


Thời gian nào còn quyện tuổi học trò. Tình yêu thủa mới lớn yêu đương một chiều. Thôi hết thật rồi những chiều Thứ Bảy dạo phố ngắm nhìn những tà áo mỏng đủ màu bay trong gió. Tuổi thanh niên của Lộc đó, hết rồi, nó đã quá ngắn ngủi và đau thương. Quanh đây trong bầu không khí ngột ngạt với những bộ mặt mất thần ưu tư. Lộc biết rằng mình mới ra khỏi vùng lửa đạn. Rồi con tàu đi về đâu? Anh chỉ biết lờ mờ rằng tàu đang rời khỏi địa phận Việt Nam. Nó vội vã bỏ lại tất cả, vùng đồng bằng ruộng thẳng cánh cò bay hay miền núi đồi cao nguyên mầu mỡ của đất nước thân yêu. Bây giờ lênh đênh trong lòng tàu, đành phó mặc tất cả cho bàn tay người phi công đưa đẩy chuyến tàu viễn xứ.

Hơn nửa giờ đồng hồ sau, tâm hồn Lộc mới bình được đôi chút, và cái tò mò đang nảy nở mãnh liệt, thôi thúc trong anh. Đứng dậy, Lộc nhìn qua cánh cửa sổ. Ngoài trời vẫn còn nắng, phản chiếu ánh sáng bảy màu long lanh của vòng quay nơi đầu cánh quạt động cơ. Dưới kia là biển cả với màu xanh biếc của vùng nước mặn. Ra đi với cuộc đời mới, Lộc chẳng còn gì ngoài chùm chìa khóa vẫn còn nguyên trong túi quần. Thấy cộm, Lộc lấy ra đặt nó trong lòng bàn tay. Lắc đầu chán nản anh nghĩ thầm, "rồi đây nó sẽ trở thành vật lưu niệm duy nhất, đánh dấu một thời đã qua." Lộc mất mát quá nhiều, kể cả tuổi trẻ. Những ngày tháng rong chơi rồi cũng sẽ mất và tiếp nối bằng những ngày dài biệt xứ tay trắng tay. Lộc chẳng muốn nghĩ thêm gì nữa, phải chăng định mệnh đã an bài.

Quá mệt, Lộc ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Một giấc ngủ thật bình yên đến khi nghe tiếng bánh xe chạm mặt phi đạo Lộc mới choàng dậy. Ngơ ngác nhìn chung quanh. Tàu vào bến đậu. Lộc giụi mắt ngạc nhiên vì vẫn có những người lính Không Quân Việt Nam ra tiếp đón như thường ngày. Tiếp đón một phi vụ không được báo trước. Theo dòng người, Lộc bước xuống phi cơ. Ngoài trời nắng vẫn còn chói chang và gió biển thổi mạnh. Cơn gió có mùi vị khác với gió của thành phố nơi anh ở.

Côn Sơn là đây, có người cho Lộc biết như thế. Một hòn đảo phía nam của dải đất hình chữ S. Và anh đã bàng hoàng xúc động. Lộc chưa ra khỏi đất nước anh. May quá Lộc còn có ngày trở về. Anh vươn vai, chưa biết đi về đâu và phải làm gì bây giờ. Nhìn trước mặt, bãi biển xa tắp tận chân mây, phía đằng sau là núi đồi xanh ngắt.

- Anh có thấy gì tại sân đậu TSN trước khi tàu cất cánh không?
Tiếng một người lạ đến làm quen. Lộc trả lời:
- Thấy chứ, ai mà chẳng thấy cảnh khói lửa hãi hùng ấy.

Người bạn mới quen nhìn thẳng vào mắt Lộc nói:
- Không, tôi muốn nói đến người phi công bị tàu cán, nằm sóng soải trên mặt đất.
Lộc ngạc nhiên hỏi vội:
- Hả, chuyện thật không?
Giọng trả lời quả quyết:
- Chính mắt tôi trông thấy mà.

Chuyện hi hữu thật, phi công mà bị máy bay cán chết ở dưới đất. Nếu quả đúng như vậy thì đây cũng không phải là lần đầu tiên Lộc nghe được cái tin như thế. Mấy năm trước đây khi nghe một chuyện thật trớ trêu, anh đã bùi ngùi thương tiếc. Tại phi trường Pleiku, chỉ sau vài phút rời tàu, một ông quan tư tàu bay đã bị cán chết. Quái ác thay lại bị chính con tàu B-57 mình vừa điều khiển vài phút trước đó. Bây giờ trong hoàn cảnh này Lộc lại nghe thêm một tin tương tự. Một ông quan năm phi công cũng bị cán chết bởi C.130, loại tàu mà chính ông ta đã từng bay nhiều giờ. Trong những trường hợp hi hữu như thế này, có thể gọi là sinh nghề tử nghiệp không, hay đó chỉ là số mạng.

 

Ở lại Côn Sơn qua một đêm, những chiếc tàu C 119 đáp vội chiều qua, vẫn còn nằm rải rác quanh đây, bây giờ không sử dụng được nữa vì thiếu nhân viên kỹ thuật. Nghe nói dường như mỗi sáng, nhân viên kỹ thật phải điều chỉnh hệ thống gì đó ở cánh quạt thì tàu mới quay máy được. Lộc không phải là dân kỹ thuật nên không được biết. Chỉ biết rõ có một điều duy nhất bây giờ là, với số gia đình của nhân viên phi đoàn C 130 nay lại cộng thêm với số người mà tàu C 119 chở ra đây, chắc chắn với hai chiếc C 130 còn lại, không thế nào chở hết được số người hiện có tại đảo. Người ta đang lo và tiên đoán sẽ có một sự lộn xộn tranh giành có thể đem tới sự ẩu đả sẽ xảy ra. Mới sáng sớm, người ta làm danh sách lên tàu. Ưu tiên dành cho nhân viên của phi đoàn C 130 trước nhất. Rồi tới các phi công của các loại tàu chiến đấu, đa số là F5, A 37. Còn dân trực thăng may mắn hơn vì có một số tàu từ phi trường Bình Thủy bay tới, ghé qua đây đổ tí xăng cho an toàn, rồi lên đường ra hạm đội.

Quang cảnh lấy xăng thật vui, mới đầu mấy ông C 130 chê xăng nhớt ở vùng tỉnh lẻ, sau đó tính toán lại thấy lượng xăng không đủ để bay qua ThaiLan. Lệnh cấm đổ xăng được ban ra khẩn cấp. Xăng để dành cho C 130 mà thôi. Thế là cảnh ta về ta tắm ao ta, mấy ông C 130 cởi trần để tát gầu sòng. Những chiếc nón sắt được chuyền cho nhau để múc từng nón đầy xăng JP4, kéo lên cao, đổ vào miệng bình xăng nhỏ xíu. Khi người Hoa Kỳ chế tạo những chiếc máy bay này chắc chắn họ không bao giờ ngờ được có ngày hôm nay.

Cái hình ảnh "hò dô ta" chỉ xảy ra một lần duy nhất như thế trong cảnh tượng thật đau lòng này. Ôi Không Quân danh tiếng muôn đời. Cả tiếng đồng hồ, những chiếc nón sắt đầy xăng được luân chuyển hầu như chẳng thấm vào đâu với cánh đại bàng C 130. Trong bối cảnh ấy, trên phi đạo, một chiếc Dakota C 47 đang vội cất cánh. Họ về lại Saigon cùng với những người đổi ý không muốn rời quê hương, trở về lại nơi sinh sống hàng ngày. Người phi công của chiếc tàu này có lẽ trong lúc hấp tấp đã bỏ quên gia đình. Lộc không biết họ về lại thật hay họ đã "xé lẻ" trước tình trạng nhận thấy số người ứ đọng đứng quanh đây.

Ông thiếu tá H. xuất thân từ trường võ bị Đàlạt gọi mời họp. Tất cả có bốn ông tá Không Quân trên hòn đảo thanh vắng này. Cả bốn ông đều là phi công nhưng lái các loại tàu khác nhau. C 130, C 119, F 5 và L19. Mặc dù Bộ tư lệnh Sư đoàn V Không Quân đã đề cử một ông tá khác ra đây từ chiều hôm trước để điều hành. Nhưng bây giờ tình hình đã thay đổi ngay khi có lệnh tan hàng từ đài phát thanh. Ngay khi bắt đầu buổi họp khẩn cấp này, ông thiếu tá H. đã tỏ ra là người có bản lĩnh.

Ông nói thật rõ ràng. "Cấp bậc cao nhất ở đây là thiếu tá, tôi không kể thâm niên, vì là sĩ quan hiện dịch xuất thân từ trường Võ Bị Quốc Gia. Tôi có bổn phận và trách nhiệm phải điều hành công việc này". Mới đầu thì có tiếng xù xì nhưng sau rồi cũng êm vì tất cả nhận thấy có lý. Mười lăm phút sau, một L19 đã nhận lệnh cất cánh đi tìm tàu Hải Quân Hoa Kỳ ngoài khơi để liên lạc. Sau đó chiếc L19 đã đáp lại Côn Sơn. Có tin đã liên lạc được với Hải Quân Hoa Kỳ và họ đang tìm cách để gọi một thương thuyền, ghé vào đảo để đón dân tị nạn.
 


Tưởng một điều cũng nên nói rõ ở đây, Côn Sơn là một trung tâm nhốt tù cộng sản lớn nhất của Việt nam. Bây giờ trong tình trạng hỗn quân hỗn quan, không ai coi trại tù cả. Mặc dù sau cuộc trao trả tù binh vừa qua nhưng một số tù nhân vẫn còn lại đủ để gây khó dễ cho nhóm gia đình quân nhân vừa tới đảo. Thể theo lời yêu cầu của thiếu tá H., tiểu khu Côn Sơn đã cho tăng cường một tiểu đội giữ an ninh phi trường. Tiểu đội này chia làm hai tổ, gác giữ hai đầu con đường dẫn tới phi đạo. Hai khẩu đại liên ba mươi hướng về phía trại tù. Nhưng độ vài giờ sau, dường như hai khẩu súng này đã đổi hướng. Thấy vậy thiếu tá H. giục anh em và gia đình lên tàu. Số dân còn lại đông quá, cũng may là họ rất kỷ luật và kiên nhẫn đợi chiếc thương thuyền đang cặp bến.

Trên đường bay nhỏ của đảo Côn Sơn, chiếc C130 chót cất cánh nặng trĩu, khó khăn với đường bay thật ngắn mà sức chở đã quá sức ấn định. Đã tới cuối phi đạo rồi mà tàu thì vẫn còn lưỡng lự chưa chịu lên. Gió quạt của bốn động cơ bán phản lực thổi bụi cát bay mù cuối sân. Người ta thấy nước biển tung tóe sát bánh xe và con tàu cứng đầu vẫn lầm lì không chịu cất cánh lên cao. Như một phản ứng tự nhiên, có vài người vội vã chạy dọc theo phi đạo tiến về hướng biển, tưởng rằng con tàu sẽ gặp khó dễ. Nhưng không, nó đã chuyển mình.

Trông xa như một tàu ngầm vừa trồi lên khỏi mặt nước. Tàu ở vị thế sà sà mặt biển rất lâu như gượng gạo né tránh làn nước mặn đang cố với tay xoa bụng tàu. Con tàu càng lúc càng xa bờ đất liền. Bao nhiêu con mắt vẫn hồi hộp ngó theo, cầu mong sao cho nó tai qua nạn khỏi. Chiếc C130, hiền từ nhẫn nại như một con diều hâu già uể oải, bay thật thấp ra mãi tận ngoài khơi rồi cuối cùng nó cũng gượng gạo lên được. Nó bắt đầu bay vòng lại chậm chạp với độ nghiêng cánh thật lơi. Vòng qua phi đạo lần chót, khoảng một ngàn bộ trên cao, nhẹ lắc cánh như còn lưu luyến, rồi ngập ngừng bay về hướng tây bắc, giã từ tất cả những cam go, hãi hùng để chấp nhận một tương lai rất gần mà chẳng ai biết sẽ ra sao.

Ôi Côn Sơn! Sóng biển vô tư đập vào bờ đá, bọt biển trắng xóa tung tóe dưới chân Lộc. Lệ ướt tràn mi liệu nước mắt có mặn bằng hơi bụi bọt biển, đang vương mí mắt. Vào phút chót, nhớ tới bà mẹ già, nhớ tới gia đình, anh em và bát canh rau ngót đượm vị ngọt mùi thịt heo và những trái cà pháo trắng đơn sơ, Lộc đã quyết định ở lại đây trên mảnh đất cằn cỗi này, đứng một mình bơ vơ, lạc lõng nhìn cánh chim trời. Lộc cúi đầu thầm nghĩ. Nó sẽ bay về đâu? Thôi hết rồi! Con chim đang lủi thủi lặng lẽ giã từ tất cả, rời xa phi đạo, con đường bay nho nhỏ, mẩu đất cuối cùng của quê mẹ thân yêu. Nó chao cánh, lưu luyến, nghiêng mình chào vĩnh biệt vùng trời hoang vắng.

Bóng dáng con tàu viễn xứ chìm vào chân mây, nhỏ xíu như cánh nhạn cô đơn. Bất giác Lộc giơ cao tay, vẫy chào lần chót, miệng lẩm bẩm "...thôi nhé bay đi, bay thật xa đi cánh chim nhỏ hiền hòa..."
 

ĐQV. C130/435

Cám ơn anh Yên Sơn đã chia sẻ bài viết của niên trưởng ĐQV với GNST

-----------

Hình minh họa- internet

KQ (Moderator)

 

F5 light fighter, Squadron 530 VNAF.

Xem thêm...

Cánh Chim Cuối Trời - Trần Quang Thiệu

Cánh Chim Cuối Trời 


Trần Quang Thiệu

Hình minh họa

Đức chúc mũi phi cơ nhắm mục tiêu, bấm nút thả trái bom cuối cùng. Ánh lửa loé sáng và đất cát cày lên bụi mù. Nhẹ nhàng nhấc bổng thân tàu, Đức quay mũi chiếc chiến đấu cơ ra biển, bỏ lại đàng sau đất nước Iraq đang mịt mù khói lửa.

Trời trong và xanh, chiếc hàng không mẫu hạm bên dưới nhỏ như chiếc lá im lìm trên mặt nước. Đức hạ dần cao độ, đổi hướng bay ngược với chiều gió, nhắm sàn tàu lao xuống. Khi chiếc hook sau lái phi cơ móc được sợi dây cable giăng ngang trên sàn tàu, và phi cơ rùng mình ngừng hẳn lại, Đức mới thở ra một hơi thật dài:
- Mission accomplished! Không biết đây là lần thứ bao nhiêu rồi.

Ra khỏi phòng hành quân sau khi tường trình về phi vụ của mình, Đức húyt sáo nho nhỏ, lách mình qua những hành lang chật hẹp trở về phòng ngủ dành cho mình và một người bạn đồng ngũ. Henry vẫn còn đang nằm trên giường đọc sách, chắc là chờ tới phiên bay đêm. Đức mặc nguyên áo bay, ném mình xuống giường:
- Hi Henry. Mày khoẻ chứ?
Henry ngồi thẳng dậy:
- Hi Doug. Tao bình thường. Còn mày, mệt hả?
- Ừ. Bây giờ tao cần ngủ nguyên một ngày!
Henry nhoẻn miệng cười:
- OK. À, có một lá thư cho mày để trên bàn viết đó.
- Thư cho tao? Tao đâu có …
- Thực ra thì tên phát thư đưa cho tao lá thư của học trò một trường trung học viết gửi lính tráng đang ở ngoài mặt trận nhân dịp cuối năm. Tao thấy tên người gửi hình như là người Việt nên tao dành cho mày.
- Thế à? Thôi, cứ để đấy. Bây giờ tao ngủ đây.
Đức nhắm mắt, giấc ngủ tới dần, người Đức lâng lâng như đang cùng phi cơ bay bổng trên trời, nhưng bỗng dưng Đức giật mình ngồi bật dậy vì trong giấc mơ Đức thấy phi cơ do mình lái lao vào một đám cháy, và nổ tung. Đức ôm ngực hồi hộp. Chỉ là một giấc mơ thế nhưng trái tim vẫn còn như đập liên hồi. Đức đứng dậy thay quần áo, bước vào phòng tắm, bỏ hẳn ý định ngủ thêm một giấc miệt mài.
 

Nước lạnh làm Đức tỉnh táo hẳn. Ngồi xuống bàn viết, Đức với tay cầm lấy lá thư, nhủ thầm: Người gửi là Loan Nguyễn! Chắc chắn là Việt Nam rồi.
Đức mỉm cười, xé cạnh phong bì, lôi tờ giấy hình như từ một tập note book, đưa mắt đọc thoáng qua. Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là những lời thăm hỏi bình thường của một học sinh năm cuối của một trường trung học tham dự phong trào viết ra tiền tuyến để cám ơn những người đang bảo vệ tự do cho đất nước, nhưng cuối thư cô gái ghi lại địa chỉ của mình, và một dòng tái bút:
“Cha tôi một thời cũng từng là quân nhân của Việt Nam Cộng Hoà. Sau cuộc chiến, chúng tôi được đất nước này đón nhận, và cho chúng tôi đã có một đời sống yên lành. Chúng tôi biết ơn Hoa Kỳ, và xin cám ơn những người lính như anh”

Những dòng chữ hình như viết với chân tình chứ không phải là khách sáo khiến Đức nghĩ ngợi vẩn vơ. Cha Đức cũng là cựu quân nhân của VNCH, năm 1975 theo đoàn người di tản qua đất này, nhưng lúc nào cũng mong một ngày về vinh quang, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay. Đức lớn lên tại nơi này, và ngày tốt nghiệp trung học, được nhận vào University Of California at San Diego và Naval Academy tại Annapolis, Đức đã băn khoăn không biết là nên theo học USD để được ở gần nhà hay chọn binh nghiệp theo bước chân của cha ngày xưa. Ông Nhân, cha Đức, không ép uổng con trở thành bác sĩ, nha sĩ hay luật sư như đa số các gia đình VN, nên để mặc cho con lựa chọn, tuy nhiên ông khuyên Đức là lúc nào cũng nên nhớ ơn đất nước đã cưu mang gia đình mình trong cơn hoạn nạn, và nếu phải hy sinh cho quốc gia này thì cũng nên. Đức chọn binh nghiệp vì những lời tâm tình của cha, và cũng vì muốn bay bổng ở những chân trời xa lạ, quyến rũ những người trẻ tuổi vừa mới bước chân vào đời.
Thư của Loan làm Đức nhớ tới cha và tâm huyết của một người suốt đời chỉ biết hy sinh. Đức cầm thư Loan đọc lại thêm một lần, thẫn thờ cầm bút viết thư trả lời để cám ơn một người lạ đã nghĩ tới những người lính xa nhà vào dịp cuối năm.

Hình minh họa

Bà Tâm thấy Loan dạo này hình như rất lạ. Con bé vui ra mặt, nhiều lúc liú lo như chim, nhưng cũng có những lúc thẫn thờ, đưa mắt nhìn ra ngoài khung cửa như thể là đang nhớ tới một người. Nhiều đứa con trai, mà Loan nói là bạn, thường ghé qua nhà thăm hỏi nhưng bà Tâm thấy hình như Loan chẳng chú ý tới ai. Bà cũng không mong gì hơn, chỉ muốn Loan chú tâm vào học hành vì ngày thi tốt nghiệp cũng gần kề. Con gái 18 tuổi, không còn bé bỏng nhưng bà vẫn chưa hết lo âu. Đêm hôm nhiều lúc bà tỉ tê với chồng, băn khoăn cho tương lai con cái nhưng ông Tâm hình như không mấy quan tâm:


- Chúng nó lớn cả rồi, mai mốt vào đại học xa nhà, tốt nghiệp, lấy chồng hoặc đi làm xa, tự chúng sẽ biết lo thân. Chúng nó khôn ngoan và giỏi giang hơn chúng mình nhiều, bà đừng lo.
Vẫn biết thế nhưng bà vẫn không yên tâm. Hôm nay thấy Loan nhận một lá thư, vui mừng ôm vào ngực chạy tuốt vào phòng, bà muốn chạy theo hỏi xem là thư của ai nhưng dằn lòng đợi cho tới lúc cả nhà quây quần trong bữa cơm tối bà mới làm như vô tình hỏi Loan:
- Chiều nay con nhận thư gì mà vui vậy? Được nhận vào đại học nào hả con?
Loan lắc đầu, nhoẻn miệng cười:
- Thư của bạn con.
- Bạn hả? Đứa nào vậy?
- Ở xa. Mẹ không biết đâu.
- Ờ, thì mẹ hỏi vậy cho biết mà.
Loan tần ngần nhìn ông Tâm:
- Bố! Ngày xưa lúc còn ở quân đội, bố có nhận được thư của người lạ bao giờ không?
Ông Tâm ngơ ngác, nghĩ ngợi rồi chợt hỏi:
- Con muốn nói là những lá thư thăm hỏi chiến sĩ vào những dịp đặc biệt như Tết?
- Dạ.
Ông Tâm mỉm cuời:
- Có một lần.
- Rồi sao bố?
- Sao là sao?
- Bố có trả lời, có liên lạc với người gửi thư sau đó không?
Ông Tâm buông đũa cười lớn:
- Không. Cô nữ sinh đó không để lại địa chỉ, chỉ ghi tên trường. Khi bố đóng ở Đông Hà có một phái đoàn nữ sinh ra thăm tiền đồn, ủy lạo chiến sĩ, nhưng chỉ thăm rồi thôi. Đâu có cô nào muốn kết thân với lính, nhất là lính mang cấp bậc Chuẩn Úy như bố thì đâu có ai thèm.
Loan lắc đầu, mỉm cười chỉ bà Tâm:
- Ớ ờ! Thế ai đây Bố?
Ông Tâm cười hì hì:
- Cái này là duyên số. Bố và mẹ là con nhà hàng xóm. Mà sao hôm nay con lại hỏi bố chuyện này?
Loan có vẻ ngập ngừng, cúi đầu ấp úng:
- Con quen một người trong trường hợp tương tự.
Bà Tâm hỏi dồn:
- Sao? Quen bao giờ? Có thân không?
- Cũng đến gần một năm rồi rồi mẹ… Bạn thôi, nhưng con quí anh ấy lắm.
- Anh ấy là ai?
- Người Mỹ gốc Việt mẹ à, lớn lên ở bên này cũng như con, qua đây mới vào trung học.
- Thế hả? Anh ta đóng ở đâu, và con đã gặp mặt bao giờ chưa?
Châu, em gái của Loan, chen vào câu chuyện:
- Trời ơi, mẹ tra vấn kỹ thế, cứ từ để chị con kể cho nghe đi mẹ.
Bà Tâm lườm con:
- Học không lo học. Quen biết vớ vẩn làm gì cho mất thì giờ.
Ông Tâm cười an ủi vợ con:
- Bà cứ lo xa. Các con đều ngoan và học giỏi cả. Bố nghĩ là các con đều biết suy nghĩ chín chắn. Thế anh gì đó bây giờ đóng ở đâu hả Loan?
Loan nhìn bố biết ơn:
- Dạ, anh ấy tên là Đức, cấp bậc đại úy, hiện phục vụ trên một hàng không mẫu hạm đang tham chiến tại vùng biển Iraq. Con chưa gặp mặt bao giờ, chỉ thư từ trao đổi, và nói chuyện qua điện thoại vài ba lần.
- Thế ra là Hải Quân.
- Dạ, anh Đức bay phi cơ chiến đấu đó bố.
Châu kêu lên:
- Ah! Pilot.
Loan cười lắc đầu:
- No. Aviator!
- Là sao?
Loan nhớ lại một lần nghe Đức hãnh diện giải thích sự khác biệt giữa hai danh từ này nên cười với Châu:
- Pilot lái máy bay đáp xuống phi trường, nhưng aviator, và chỉ có aviator, mới cất cánh và đáp xuống hàng không mẫu hạm. Khó hơn đáp xuống phi trường trên đất liền nhiều!
Châu gật đầu, vịn vai chị hỏi nhỏ:
- Đẹp trai không? Có hình đem cho cả nhà xem đi.


Loan chỉ cười, không trả lời. Bà Tâm nhè nhẹ thở dài, nghĩ thầm. Biết ngay mà. Vui buồn thất thường thế này thì “yêu” rồi chứ không chỉ “quí” thôi đâu! Bà nghĩ tới những ngày tháng cũ ở quê nhà, mỗi lần ông Tâm đi hành quân, bà ngồi đứng không yên, lo sợ là niềm bất hạnh có thể ập đến bất cứ lúc nào. Bà không muốn các con bà phải rơi vào hoàn cảnh như bà năm xưa. Trời ơi, thiếu gì kỹ sư, bác sĩ ở cái xứ yên bình này. Yêu ai không yêu lại đi yêu người lính ngoài chiến trường! Tội nghiệp, con bé còn ngây thơ quá. Bà đưa mắt nhìn con, nhưng thấy nét mặt như đang reo vui của Loan, bà chỉ biết kín đáo giấu nỗi buồn.

Loan mở email, chăm chú đọc lại lá thư cuối cùng của Đức thêm một lần.
“Em yêu,
Từ ngày quen em tiếng Việt của anh tiến bộ nhiều lắm rồi đó, em thấy không? Và bây giờ em là “Em yêu” chứ không phải là “Honey” nữa, em bằng lòng chưa?
Anh sẽ về gặp em, sẽ đưa em đi dự senior prom như em muốn, và không chỉ như thế đâu, anh sẽ còn tới thăm em hàng ngày, để rồi khi phải trở về đơn vị anh sẽ không bao giờ quên những giây phút bên em.


Em, anh có những ước mơ đội đá vá trời, muốn bay bổng lên trời xanh và hoà mình vào vũ trụ, nhưng anh cũng có những ước vọng rất tầm thường như được vuốt mái tóc người con gái mình yêu thương. Anh đợi ngày về phép để được dắt tay em đi trên con đường ven biển, được ôm em trong vòng tay, đứng trên bờ đá nhìn sao đêm lấp lánh trên trời, và thủ thỉ với nhau về chuyện chúng mình.


Ừ, chúng mình còn trẻ như em nói. Em còn những tháng năm đại học, và anh cũng còn những tháng ngày lênh đênh nên lúc này chưa thể có nhau trong vòng tay, thế nhưng không ai cấm chúng mình ước mơ, vẽ cho nhau một trời hạnh phúc vì sẽ được sống với nhau đời đời.


Mỗi lần mở cell phone là anh nhìn thấy hình em, cô con gái VN tóc dài e ấp mỉm cười. Anh mang phone trong túi áo gần trái tim, kể cả khi phải mặc đồ bay, để luôn luôn cảm thấy có em bên mình, và anh đang đếm từng ngày, đợi đến mùa hè rực rỡ để gặp em.
Yêu và thương nhớ em.
Anh Đức.”

Tình yêu đến quá mau làm Loan nhiều lúc thấy ngỡ ngàng. Ban đầu thì chỉ là những lá thư/email thăm hỏi, và rồi từ thăm hỏi qua tâm tình. Niềm cô đơn của của những tháng ngày dài trên biển của người con trai phương xa đã làm Loan xúc động, và không chỉ có thế, Loan cũng như những người con gái mới lớn của thành phố nhỏ, không thể nào không mơ mộng về những bến bờ chưa một lần đặt chân. Đức cũng gửi về những tấm hình của những nơi Đức đã đi qua, và cả những tấm hình Đức mặc áo bay bên chiếc phi cơ trước giờ cất cánh, trông oai phong và lãng mạn làm rung động lòng người.

Lâu lâu Đức được phép gọi điện thoại từ biển khơi về cho Loan. Những lời ngập ngừng từ lúc ban đầu dần dần trở thành thiết tha, nhớ nhung, và cuối cùng là hẹn hò thương yêu, nhất là sau khi Đức nhận được những tấm hình của Loan. Tình yêu đến thật nhẹ nhàng nhưng cũng thật thiết tha của những tâm hồn Việt Nam trên xứ lạ. Loan vui, và ngày nào Loan cũng đợi chờ.

Thế nhưng đã hơn một tháng nay không thấy Đức gọi điện thoại hay gửi email. Loan biết là có những lúc vì lý do an ninh mọi người phải im lặng tuyệt đối, nên dù Loan có gửi hàng chục cái emails cũng không có hồi âm, tuy thế chưa bao giờ Loan phải chờ đợi lâu như lúc này. Lá thư cuối cùng làm Loan náo nức bao nhiêu thì sự đợi chờ mong tin làm Loan bồn chồn bấy nhiêu, nhất là Loan không thể gọi điện thoại tới một con tàu lênh đênh ngoài khơi, chỉ có Đức mới có thể gọi về qua một hệ thống viễn liên đặc biệt mà thôi.

Tắt máy laptop, bỏ vào backpack, Loan thẫn thờ dời thư viện nhà trường. Loan muốn về nhà ngay xem có thư từ gửi qua bưu điện hay không, nhưng lại ngại ngùng sợ thất vọng và buồn thêm. Hay là anh ấy đã gặp một người con gái khác, và không còn yêu mình nữa? Loan lắc đầu không tin cái ý nghĩ vừa thoáng qua đầu. Anh ở đâu, anh có biết là Loan đang nhớ anh lắm không!


Đêm đã khuya lắm, cả nhà hình như đã ngủ yên, chỉ còn mình Loan ngồi thẫn thờ. Trang sách mở rộng nhưng Loan chẳng đọc thêm được chữ nào. Bỗng dưng màn hình PC chớp sáng và hàng chữ “You got mail” nhấp nháy báo tin. Loan mừng rỡ mở hộp thư, thế nhưng rồi thất vọng tràn trề. Không phải là thư của Đức mà của một người nào đó có cái tên “tonyl”!
Loan đã định nhấn nút “delete” xoá bỏ vì nghĩ chắc lại là một lá thư rác rưởi như hàng chục emails Loan vẫn nhận hàng ngày, thế nhưng hàng chữ tiêu đề ghi rất rõ là “Gửi chị Kim-Loan” nên Loan tò mò mở ra xem.

“Thưa chị,
Tên tôi là Tony Lê, một trong số ít người Mỹ gốc Việt phục vụ trên chiếc hàng không mẫu hạm với hàng ngàn nhân viên này. Tôi không phải là bạn của anh Đức, thế nhưng đã gặp nhau một vài lần trên boong tàu, nên có thể nói là quen biết nhau.


Tôi làm việc trong ngành I.T., đặc trách hệ thống email của chiến hạm, và là người “clean up” những hộp thư mỗi khi có người thuyên chuyển hay không còn ở với chúng tôi. Anh Đức không còn ở với chúng tôi, và đêm nay tôi đã ngập ngừng trước khi xóa bỏ account của anh. Tôi thấy trong hộp thư hơn 10 lá thư của chị, và tất cả đều được flagged là thư mới, chưa đọc lần nào.


Thưa chị, tôn trọng sự riêng tư nên dù có khả năng, tôi không bao giờ đọc thư người không gửi cho mình. Tuy nhiên hơn mười lá thư gửi cho người không còn trên chiến hạm nên tôi nghĩ là chị chưa được tin tức gì, và nghĩ tình người Việt với nhau, nên tôi xin được gửi tới chị thư này.


Anh Đức đã ra đi rồi chị! Anh không trở về trong chuyến bay cuối cùng. Phi cơ anh trúng hoả tiễn phòng không, nổ tung trên vòm trời Iraq, và dù đã cố gắng hết sức, toán cấp cứu cũng không tìm được một dấu vết gì trong sa mạc hoang vu. Anh ra đi là một sự mất mát lớn lao cho đơn vị, và bạn bè đồng ngũ trên chiến hạm này đều rất xót thương. Gia đình anh đã được thông báo, nhưng tôi nghĩ có lẽ chị là một người thân bị sót tên nên tôi …”

Loan oà lên khóc, và không thể nào đọc hết lá thư. Nước mắt nhạt nhòa lăn trên má, Loan ôm mặt nức nở, mặc cho niềm đau vỡ oà. Mẹ ơi, ngày xưa mẹ lo lắng mỗi lần bố đi hành quân. Bố trở về an toàn, mẹ khóc vì mừng vui trong lúc bạn của mẹ có chồng tử trận ôm quan tài khóc như đứt từng khúc ruột. Mẹ không muốn con chịu niềm đau chia lìa, có ngờ đâu…

Cơn bão trái mùa đã đi qua thành phố nhưng trời vẫn còn u ám. Bãi biển hẻo lánh chỉ lác đác vài bóng người. Trên cầu tàu người con gái mặc áo đen cầm bông hồng đứng cúi đầu trầm lặng. Gió lạnh thổi mái tóc tung bay, và thân hình người con gái rung lên từng cơn. Cô ta ném bông hoa xuống nước, đứng nhìn thật lâu cho đến khi đoá hồng nhung theo nước thủy triều trôi xa bờ. Người đàn bà đứng tuổi tới gần, ôm vai cô gái dỗ dành. Cô gái gục trên vai người đàn bà, chắc là mẹ, khóc nức nở. Người đàn bà thở dài, đưa mắt nhìn ra khơi. Bà mẹ thì thầm với con, và dìu nhau về hướng thành phố. Trên không mây đen vẫn trôi lững lờ, và một cánh chim hải âu lẻ loi bay về hướng cuối trời.



Trần Quang Thiệu -Septemb2er 13th, 202

 

Anh Văn Đình Hải sưu tầm

Xem thêm...

Tóc gió thôi bay

Tóc gió thôi bay

Nhưng.. tất cả đã thuộc về quá khứ  và chỉ có giá trị trong quá khứ..

Phạm Diễm Hương

▂ ▃ ▅ ▆ █☆★█ ▆ ▅ ▃

 
 
Bà Khuê

Cũng đến hai năm chưa gặp bà, nhưng tôi biết bà vẫn mạnh giỏi, vẫn làm những công việc bà ưa thích. Đôi lúc nhìn hình của bà chụp chung với cácbạn, tôi muốn điện thoại hoặc viết email cho bà, nhưng khi định nhấc điện thoại,hay bắt đầu gõ email, tôi lại thôi.

Chúng ta là bạn hàng xóm từ lúc nhỏ, lại cùng trường, cùng lớp suốt bậc Trung Học, sự cảm mến cũng lớn dần theo thời gian. Nhưng tất cả đã thuộc về quá khứ và chỉ có giá trị trong quá khứ.

Hiện tại, chúng ta đã có gia đình, tình nghĩa, đạo đức vợ chồng, con cái, cháu chắt ràng buộc, chúng ta đã được đặt vào một khuôn phép của nhân cách. Những gì lương tâm mách bảo có thể làm tổn hại nhân cách đó, chúng ta phải lắng nghe và ngừng lại. Tôi đã vẫn nghe và tuân thủ từ nhiều năm qua.
 
Vì điều tôi muốn viết cho bà không phải là lời khuyên giữ gìn sức khoẻ, để tránh bệnh tật của tuổi già, hay khoe bà một chậu hoa đẹp, hoặc tặng bà chậu ớt Mễ cay xè, mời bà đến lấy!. Điều tôi muốn bày tỏ thuộc lãnh vực nghệ thuật, được phủ bằng tấm voan mỏng tinh khiết của ân tình thuở thanh xuân. Ân tình cũ đó cứ nhấp nhổm chân trước chân sau, giữa lằn ranh quá khứ và hiện tại. 

Lần này, cũng có những đắn đo như bao lần trước. Tôi cũng tự vấn lương tâm, tự soi rọi tâm tư của mình,và trong khoảnh khắc bình an nhất, trong suốt và tinh anh nhất của lý trí, tôi viết nhanh thư này, sẽ bấm “send” và không cần đọc lại.

Bà Khuê ạ , bà phải đồng ý với tôi là chúng ta đã có một thời thanh xuân đẹp đẽ và vô cùng quý báu, đúng không? Tôi nhớ lúc xem bảng niêm yết tên thí sinh thi đậu vào Đệ Thất trường Trung Học Công Lập Phan Chu Trinh Đà Nẵng, thấy tên mình ở gần đầu bảng, tôi không vui bằng thấy tên bà kế tiếp tên tôi, vì tên của hai chúng ta cùng vần K. Tôi len khỏi đám đông định chạy về baó tin cho bà, thì thấy bà nắm tay ông cụ hớt hải đi vào sân trường, tôi giơ hai tay quơ quơ trong không khí làm dấu cho bà và la toáng lên: “Hai đứa mình đậu rồi!” Bà mở to mắt bẽn lẽn nhìn tôi, còn ông cụ xoa đầu tôi tươi cười: “Chaú cũng đậu hở? Thế thì mỗi sáng cháu sang đi học chung với Khuê nhé!” Tôi sướng rơn, trái tim của chú bé 11 tuổi đầu, bỗng đập sang nhịp của người lớn. Tôi không ngại đạp xe đạp đến trường, ngay cả đi bộ cũng vậy, vì mấy năm tiểu học, tôi đã từng xách chiếc ghế con, theo gánh đậu hũ nước đường của mẹ ngang dọc xóm trên, xóm dưới, thì đi bộ một đỗi ngắn để đến ngôi trường cao quý, chẳng nhằm nhò gì cả. Thế nhưng được đi học chung với bà, quả là nguồn hạnh phúc vô biên.
COVER〗少女レイ/Shoujo Rei - MikitoP【Starla Adiratna - AOI ID】 - Bilibili

Tôi nhớ hôm trường mình khai giảng, tôi được mẹ dắt sang nhà ông bà cụ của bà, hai bên nói gì tôi không rõ, chỉ biết từ đó, suốt năm Đệ Thất chúng ta đi học chung, về chung, làm bài tập chung. Hai đưá mình thay phiên nhau đứng nhất nhì trong lớp.
Bà biết tôi nhớ gì nhất trong thời gian này không? Tôi nhớ tôi với bà ngồi ở băng ghế sau chiếc xe Traction đen cùng ôn lại bài. Xe chạy, gió thổi tung mái tóc “cum bê” của bà, thỉnh thoảng vài sợi tóc ngắn tung tăng trước mắt tôi, tôi cứ để vậy vì ngửi được mùi xà phòng thơm.
Sang đến Đệ Lục tôi bị đổi sang lớp toàn nam sinh. Thế là chúngta học khác lớp, khác giờ. Nhưng vì vậy mà tình cảm tôi dành cho bà mỗi năm càng thêm háo hức và nồng ấm.

Sau khi đậu Trung Học Đệ Nhất Cấp, lên Đệ Tam tôi chọn ban B, bà chọn ban A. Tôi có dịp giúp bà giải mấy bài toán khó. Ngồi cạnh bà, tôi giảng thật lâu, từng chút một, bà vừa nghe, vừa mân mê mấy sợi tóc, lúc này đã dài đến lưng. Thỉnh thoảng bà vắt tóc qua vai trái, rồi vai phải, những lần như thế, hương tóc thơm lại đậu ở mũi tôi thật lâu.
 
3 công thức chăm sóc tóc hiệu quả trong mùa đông-Làm đẹp
Năm tụi mình học Đệ Nhị Cấp, xảy ra biến cố Tết Mậu Thân, bọn nam sinh tụi tôi qua một đêm, đã trưởng thành rất nhiều. Riêng tôi, cảm nhận được ý nghĩa thực sự của môn công dân giáo dục dạy về lòng yêu nước, về trách nhiệm của người dân đối với quốc gia.
Nhưng âm ỉ và song hành với tình cảm thiêng liêng đó, là một hạnh phúc lãng mạn, ngoài tầm tay. Tôi không thề quên hình ảnh của bà mong manh trong buổi trưa đứng chờ xe tại sân bay Phú Bài, khi chúng ta làm xong công tác xã hội sau biến cố Mậu Thân. Tóc bà dài, bị gió cuộn rối mù, bà đứng bên tôi vừa vuốt tóc, vừa than thở: “Không biết cái kẹp ba lá tui bỏ đâu tìm không ra!” Tôi chẳng biết nói gì, tóc bà theo chiều gió vừa phủ vừa mơn man vào mặt tôi. Tôi đã ước, gió cứ thổi theo chiều này mãi.

Đệ Nhị, Đệ Nhất là hai năm khó chịu nhất trong đời học sinh của tôi. Hình như lúc đó bọn nam sinh cùng khoá và mấy ông trên lớp, mới nhận ra sự hiện hữu của bà. Bọn họ như lên cơn sốt, mỗi buổi sáng trước khi vào lớp, hay giờ ra chơi, thậm chí giờ tan học, các ông tướng ấy chen lấn nhau để có chỗ tốt nhất, có thể chiêm ngưỡng bà. Tôi cố nghe xem các ông ấy bình luận gì về bà. Tim tôi đập thình thịch, chỉ sợ họ nhận ra mái tóc, mà ở một nghĩa nào đó, tôi đã tự nhận là của riêng mình, từ thuở tóc còn rất xanh, thời “cum bê” đung đưa khờ dại.

Đến hè năm Đệ Nhất, đang học thi túi bụi, một hôm Long, tên bạn thân hỏi: “Khang, hồi Đệ Thất mi đi học chung với bà Khuê hả? mi có thân với Khuê không?” Tôi ấm ứ: “Ờ, cũng thân!”; “Mi giới thiệu cho tao được không?” Tôi chưa biết trả lời thế nào, thì nó xuống nước: “Mi làm ơn giới thiệu tao với Khuê nghe. Bữa trước, Khuê đứng dưới nắng, trời gió, tóc bay tứ tung, Khuê cuống quýt đưa hai tay…bắt tóc. Đẹp quá!” Tôi trợn mắt: “Ê, không phải một mình mi thấy đẹp nghe, cả trường đều thấy, trong đó có tao!” Long tâm sự: “Tao để ý Khuê từ lâu rồi, Khuê là con nhà giàu, học giỏi, nhưng đơn giản, hiền lành. Nhiều khi tao nghĩ, chắc gì Khuê chịu mình, chắc gì đến phiên mình nhưng mê thì vẫn mê, phải không?”Tôi cười bảo nó: “Đúng rồi, mi xếp hàng sau tao rồi. Thôi học đi cha, ráng thi cho đậu, chứ rớt là khoác chiến y đó.” Long trả lời thật bất ngờ: “Đậu rớt gìtao cũng nhập ngũ!” 

Tôi chưng hửng nhìn thằng bạn thân. Hồi nào tới giờ, nó ít nói, chăm chỉ, cần cù, đã có không ít lần Long thổ lộ nó sẽ cố học đế xin học bổng đi du học. Bây giờ nó thay đổi ý kiến, tôi ngạc nhiên hỏi: “Tại sao mi có quyết định này!”; Long thản nhiên:“Gia đình dì tao bị chôn sống hồi Mậu Thân. Họ chết tức tưởi lắm! Tao chịu không nổi!” Tôi bàng hoàng, học cũng không vô. Hôm đó, tôi dắt Long sang thăm bà, nhớ không?
Tôi biết tình cảm của bà đối với bạn bè thật đẹp, thật bình đẳng và nhẹ nhàng. Bà không nhận nhưng không ngăn cản những tình cảm đặc biệt bọn nam sinh chúng tôi dành cho bà. Cái đó mới chết những thằng yêu thầm trộm nhớ nhưng đắm đuối như tôi và Long.

toc-bay | Cuờng Để Nữ Trung Học 68-75
 
Tất cả chúng ta đều đậu Tú Tài phần Hai. Bà ra Huế học Sư Phạm, tôi có học bổng qua Đức, Long cũng có học bổng của Đức, nhưng nó từ chối và quyết định nhập ngũ. Trước khi chia tay để vào quân trường, Long có nhắc đến bà, hắn nói diễu: “Chắctao không có duyên nợ với Khuê rồi. Nhưng hễ mi có thành gia thất với Khuê, mi nhớ cho tao mượn cái đuôi tóc nghe!” Tôi nhớ tôi đã nhảy như đụng ổ kiến lửa: “Êmày, nhè bửu bối của tao mà đòi chia hả?” Nhưng Long không buông tha: “Tao nói thiệt đó, nếu Khuê là vợ mi, nhớ xin bả cho tao cái đuôi tóc!”.
Chuyện thời trẻ vừa vui, vừa liều mạng và cũng đáng yêu phải không bà?

Một thời gian sau, tôi qua Đức, và không nghe tin gì về Long cùng các bạn nữa. Ngay cả tin tức về bà, tui cũng mù tịt luôn.
Sống ở đâu thì quen đó. Nhưng đời sống ở xứ người, ngoài việc học ngôn ngữ mới, phải làm quen với phong tục tập quán lạ lẫm, còn có khoản thiếu thốn tình cảm quê hương. Hai năm đầu tôi vất vả lắm, có lúc định bỏ về nước, quỳ xuống xin cưới bà làm vợ rồi ra sao thì ra. Nhưng cũng may, những khoảnh khắc yếu đuối ấy đã qua rất nhanh, và tôi bình tĩnh trở lại. Gánh đậu hũ nước đường của mẹ tôi, tiếng kĩu kịt của đôi quang gánh oằn trên đôi vai gầy, hình ảnh thằng em út xách ghế theo mẹ… đã thúc đẩy tôi vừa học vừa kiếm thêm tiền, phụ với khoản tiền dư của học bổng, gửi về giúp mẹ lo cho các em. Trong hoàn cảnh hẩm hiu này, tôi gặp được vợ tôi. Người phụ nữ Đức có tâm hồn Việt Nam, rất dịu dàng và đạo hạnh. Nàng cũng có mái tóc dài như bà. Tôi tìm thấy ở nàng quãng đời thanh xuân của mình. Tôi bình an trong đó và mạnh dạn đi tới.

Năm 75, miền Nam thất thủ, tôi và một số bạn hữu du học ở các nước tìm cách liên lạc về nhà, nhưng Việt Nam lúc đó bị phủ kín bởi tấm màn đen kịt. Chúng tôi mất ăn mất ngủ, dõi mắt hướng về quê nhà. Tin tức về những chuyến tàu từ Việt Nam bất chấp sóng gió đang tràn ra biển tìm Tự Do lan rộng. Chúng tôi hộc tốc đi tìm bạn bè thân nhân.
Kể sao cho xiết nỗi niềm thương nhớ lo âu của tôi khi nghĩ đến Khuê và Long cùng các bạn đồng khóa, đồng môn!.

Sau hơn 20 năm xa cách, chúng ta tìm được nhau, ôn chuyện xưa, kiểm điểm bạn còn, bạn mất. Tôi còn Khuê, nhưng chưa tìm được Long. Ngày tìm được bà tôi đã khóc vì vui, nhưng nhìn ảnh bà với mái tóc dài xưa cũ, tim tôi thực sự thổn thức vì hạnh phúc. Tôi nhớ ngay mái tóc được cột phía sau, hay được vắt qua một bên, như lả lơi chờ cơn gió tinh nghịch hất tung lên, và bà sẽ cuống quýt quơ quào gom tóc lại giữa những ngón tay... 

Nhớ mái tóc của bà, tôi lại thương Long, không biết số phận nó thế nào. Tôi liên lạc được gia đình Long, nhưng họ cũng bặt tin nó từ mấy chục năm nay. Tôi không có cơ duyên để giữ đuôi tóc của bà cho nó, như nó đã dặn, nhưng lại cứ hy vọng bà vẫn giữ mái tóc, để mỗi lần nắng lên, gió lên, tôi sẽ nghĩ đến bà, và chúng ta sẽ đứng giữa trời, tóc bà theo chiều gió sẽ tung lên rối mù và mơn man trên mặt tôi, và cả Long nữa. Tôi muốn khẩn cầu bà điều này, nhưng không dám.

Tuần trước, xem ảnh của bà, mái tóc đã được cắt ngắn. Khuê ơi, bà vẫn là Khuê ngày trước, vẫn tươi cười trong nắng, nhưng tóc đã thôi bay!. Không còn đuôi tóc quấn giữ Long, Long bị vuột trôi sâu vào quá khứ. Và ân tình cũ của tôi cam phận với vị trí của nó.
Khuê ơi, cho dù bây giờ tóc đã thôi bay như trong những ngày đứng gió, nhưng chẳng bao giờ tôi quên được cảm giác những sợi tóc dài của Khuê nương theo gió, đùa giỡn mơn man trên mặt tôi. 
Bạn bà.
Khang. 
 
(PDH 09/13) 
Chiều mưa
có một người con gái nhớ quê xa
vời vợi
Dòng sông
giấc mơ xưa một thời thiếu nữ
buồn trôi
Tuổi thơ xưa đã qua,
người xưa xa cách xa
Còn đâu bóng quê nhà trong chiều xa vắng
Thuyền xưa xuôi dòng
người xưa đã có chồng
Buồn vui những tháng
năm bên người yêu dấu
Tóc gió thôi bay những ngày thơ
Tình em
đóa hoa hồng lặng lẽ thơ ngây bên vườn
Tình em như khúc sông quê nhà
khao khát mãi con thuyền trôi
Tình em như gió gào, tình em như sóng xô
Dạt trôi đến bên bờ có người mong nhớ
Hạnh phúc đợi chờ, tình yêu dẫu chia lìa
Dù xa nhau đóa hoa xưa
vẫn cài trên mái tóc
Tóc gió thôi bay
những chiều mưa
Tình em
đóa hoa hồng lặng lẽ thơ ngây bên vườn
Tình em như khúc sông quê nhà
khao khát mãi con thuyền trôi
Tình em như gió gào
tình em như sóng xô
Dạt trôi đến bên bờ có người mong nhớ
Hạnh phúc đợi chờ
tình yêu dẫu chia lìa
Dù xa nhau đóa hoa xưa
vẫn cài trên mái tóc
Tóc gió thôi bay
những chiều mưa
-------
Tóc Gió Thôi Bay
 
Posted by Kim Phượng
 
*
Nhạc sĩ Trần Tiến
Xem thêm...

Hạt Cát Bên Đời... Thiên Thu

Hạt Cát Bên Đời...
Thiên Thu

▂ ▃ ▅ ▆ █☆★█ ▆ ▅ ▃ ▂

 
Tình yêu như nắm cát trong tay - Tâm sự - Việt Giải Trí
 
Chỉ còn mấy ngày nữa là hết một năm. Tôi xin nghỉ thêm một ngày trước cuối tuần để có đủ thời gian sắp xếp lại đồ đạc trong nhà cho gọn ghẽ. Tôi bắt tay vào công việc “trọng đại này sau khi em gái tôi đe dọa: Nếu chị không chịu bỏ giờ ra thu dọn cái núi đồ đạc chị mua về vẫn còn nằm nguyên trong túi và quăng tùm lum trong góc nhà, rủi chị chết bất tử thì em không biết phải làm sao với cái nhà của chị đây.”
 
Tuy chẳng vừa ý với điều em tôi nói chút nào xong tôi cũng không muốn nghe nó lải nhải mỗi khi ghé nhà nên đành phải làm theo ý nó thôi. Vì thế, ngay từ sáng sớm của ngày nghỉ hôm nay, tôi đã thu tất cả túi lớn, túi nhỏ dồn vào một góc... Bỗng nhiên tay tôi dừng lại, tôi giật mình, và tự hỏi: Tại sao cái thùng giấy này lại nằm ở đây? Dưới đống quần áo “on sales” mua từ đời kiếp nào không rõ nhưng vẫn chưa đem ra mặc từ mấy năm nay. Thế là tôi khệ nệ khênh cái thùng giấy ra khỏi cửa phòng ngủ rồi kéo lê nó ra phòng khách vì ở đây rộng và sáng hơn để sắp xếp lại cho gọn gàng.
 
Mỗi lần tay tôi cầm lấy một xấp bao thơ được chằng bằng những sợi dây thung đã cũ và đứt ra khi đụng tới, tôi lại thấy lòng mình chùng xuống. Đây là tất cả chứng tích của nhiều ước vọng mùa Xuân của tôi... Nng rất tiếc, nó mãi mãi chỉ là ước vọng và đã được giữ lại trong những xấp thư này. Tất cả chỉ còn là những kỷ niệm đẹp trong đời...
 
Cuối cùng thì tay tôi chạm vào cái hộp nhỏ bằng nhựa nằm yên trong góc thùng giấy. Tự nhiên tim tôi ngừng đập vài giây. Tôi nín thở và nhẹ tay mở nắp hộp... Những hạt cát, không nhiều, lay động và xô về một phía nghiêng theo chiều nắp hộp được mở ra. Cả một quãng đời thuộc về quá khứ như một cuốn phim ngắn lại quay về...
 
Đây là những hạt cát tôi đem theo về đây từ một nơi tôi đã đi qua...
Những hạt cát nhỏ này đã được tôi lấy từ bãi biển ở trại tị nạn Pulau Tangah, trước khi tôi lên tàu đi đến thủ đô của Mã Lai nhiều năm về trước. Chúng gợi tôi nhớ lại lần nói chuyện duy nhất với một người tôi gặp ở trại chuyển tiếp ở Kuala Lumpur. Thật tình cờ, người ấy là bà con với một người tôi biết ở đại học nhưng đã mất liên lạc từ lâu. Chỉ một chút tin tức, tuy không rõ ràng về người tôi quen, đang sống ở Bắc Mỹ, qua lời kể, đã cho tôi hy vọng là tôi sẽ tìm được anh khi tôi đến quốc gia thứ ba.
 
tha hương: MƯA ĐÊM ĐẤT KHÁCH 
 
Nụ hoa xuân trong lòng tôi hé nở. Tôi thấy yêu đời hơn. Tôi quên bẵng cái nóng như lửa đốt dưới mái tôn của dãy nhà tạm trú dù lúc đó mồ hôi đã ướt đẫm mái tóc dài và lưng áo vải nâu của tôi. Tôi thấy trước mắt mình hiện ra một khoảng trời thật đẹp với cây lá xanh tươi và anh đưa hai tay ra đón tôi, người anh thương mến năm xưa...
 
Nhưng thời gian cứ lặng lẽ qua đi sau khi tôi đến quốc gia thứ ba. Cuộc sống và trách nhiệm ràng buộc với gia đình còn lại bên quê nhà đã khiến tôi chẳng còn giây phút rảnh rỗi nào để nghĩ đến việc dọ tìm tin tức của anh.
Dù thật sự trong lòng tôi chưa hề quên những kỷ niệm thật nhẹ nhàng và kín đáo mà anh, không biết là vô tình hay cố ý, đã cho tôi.
 
Gần bốn mươi năm sau tôi mới biết được tin tức của anh qua một người bạn. Tôi suy nghĩ mãi, không biết có nên liên lạc với anh hay không và liên lạc để làm gì. Cuối cùng, lý trí đã thắng... chỉ để thăm hỏi một người quen biết ngày xưa. Đúng thế, lý do chính chỉ là để thăm hỏi mà thôi. Và tôi đã thật sự quên nghĩ đến những gì chung quanh lý do thăm hỏi. Tôi đã quên mất một chi tiết trong câu chuyện với người bạn mới ở trại chuyển tiếp. Tôi đã quên mất trên đời này, không có ai sống trong chờ đợi vô vọng với một khoảng thời gian dài như vậy. Vì thế, tôi vẫn giữ những lời người bà con của anh kể cho tôi nghe về anh không khác những gì tôi biết anh khi còn học chung trường.
 
Status hay Tình yêu muốn bền đừng giữ quá chặt, cũng giống như cát, càng  bóp chặt, càng dễ trôi tuột mất - STTHAY
 
Ngày tôi gặp lại anh, vài tháng sau lần nói chuyện đầu tiên qua điện thoại, tôi được biết anh đã có gia đình và đang sống rất hạnh phúc. Tôi thấy vui nhưng cũng thấy buồn. Vui vì người tôi biết năm xưa đang là một ngườichồng tốt, một người cha tốt, và đang sống vui vẻ dưới mái gia đình ba người. Nhưng bên cạnh niềm vui tự nhiên theo bản năng ấy, tôi cũng thấy buồn vô hạn...chồng tốt, một người cha tốt, và đang sống vui vẻ dưới mái gia đình ba người. Nhưng bên cạnh niềm vui tự nhiên theo bản năng ấy, tôi cũng thấy buồn vô hạn...
 
Hôm nay, nhìn thấy những hạt cát này, tôi lại nghĩ đến anh. Tôi lấy ngón tay trỏ đặt vào những hạt cát nằm dồn về một góc hộp nhựa và xoay ngón tay theo hình xoắn ốc. Những hạt cát tẽ ra và xô đẩy nhautheo ngón tay xoay nhẹ của tôi. Một dải cát mỏng chen nhau nằm theo vòng xoáy... i lặng nhìn những hạt cát vàng vô tri vô giác đã mang theo bao nhiêu hy vọng và kỷ niệm của tôi khi còn trẻ. Tôi nhớ lại những ngày còn ở đại học và tự trách mình. Bây giờ thì tôi có thể khẳng định là nhút nhát chưa hẳn là một tính tốt trong tình yêu. Nếu biết người ta thích mình nhưng vì nhút nhát nên lặng lẽ ngó lơ để chờ người ấy nói trước là điều không nên. Tại sao tôi không có thể thông minh hơn một chút để nghĩ rộng, nghĩ xa hơn là người ấy cũng nhút nhát không kém tôi. Hơn thế nữa, nếu người ta không nhìn thấy mộ dấu hiệu gì ở tôi thì làm sao người ta dám mở lời ở cái thời đại mà đa số con gái đều phải đi theo con đường:
Cha mẹ đặt đâu con ngồi đó.”
 
Nói cho cùng thì tất cả là do lỗi của tôi. Cái lỗi lớn nhất là quá dè dặt và tự đặt cho mình một quy luật thiếu sự thông cảm cho hoàn cảnh của người khác. Bên cạnh đó, cái tội lớn nhất là chậm tiêu nên tôi đã quên bỏ yếu tố thời gian vào đời sống thực tế. Và cuối cùng, điều ngu xuẩn lớn nhất của tôi là mang theo những hạt cát này...
 
Mối tình đầu như dấu chân trên cát – Theoyeucau
 
Nhìn những hạt cát bị tôi giam giữ trong chiếc hộp nhỏ từ bao nhiêu năm nay, tôi thấy tội nghiệp chúng quá đi thôi. Tôi thấy mình đã làm một điều không đúng chút nào cả vì cá không thể ở đây. Cát thì phải ở lại bãi biển để nghe tiếng sóng vỗ, để đùa với nước biển xanh. Sóng biển luôn năng động và biến hóa như tình yêu, như tình người, như nguồn sống, như anh của ngày xưa ở đại học. Nước biển, sóng biển, và cát biển sẽ phải ở gần với nhau như một gia đình có cha, có mẹ, có các con, và nhiều kỷ niệm. Sóng không thể ra khỏi bãi biển xanh kia. Sóng không thể sống thiếu bờ biển và những bãi cát dài. Những hạt cát tôi giữ ở đây chẳng qua chỉ là những kỷ niệm nhỏ nhoi của tuổi xuân thì tràn đầy mộng ước đã qua đi, mà trong đời người, hỏi ai mà không có. Vì thế, có đáng gì để mà mang theo suốt đời, để mà tưới bằng ước vọng mỗi độ Xuân sang để rồi buồn chán hay nuối tiếc...
 
Nghĩ đến đây, tôi đứng lên, đậy nắp hộp lại. Tôi vịn tay vào cạnh tường để leo qua cái núi chất bằng những túi quần áo chưa mở ra giặt để mặc theo mùa, theo thời tiết. Ba chữ “thật phí phạm” thoáng qua đầu. Tôi bước mau qua nhà bếp và mở cửa sau đi ra bên ngoài. Một luồng khí lạnh ập vào người. Bây giờ, ở đây đang là mùa Đông... Tôi lội qua bãi tuyết trắng ở sân sau bên hông nhà. Tôi nhắm vào khu đất trong mảnh vườn nhỏ để bước đến gần. Tôi mở nắp hộp nhựa và nghiêng cạnh hộp thật chậm. Những hạt cát từ từ lăn ra khỏi hộp,rơi nhẹ xuống lớp tuyết trắng phau phủ dầy mặt đất. Cát để lại những lỗ nhỏ xíu và dần dần mất dấu. Thoáng qua trong đầu, tôi thì thầm: Xin lỗi cát nhe, ta không thể đem cát trả về bãi biển như ngươi mong muốn đâu, nhưng ít nhất cát không bị ta tiếp tục giam cầm trong chiếc hộp nhựa này nữa”.
 
Tôi trở vào nhà, đi thẳng vào phòng của mình, lại leo qua núi túi nylon đựng quần áo mới mà tôi sẽ phải thu dọn cho xong trước ngày mai khi em tôi qua chơi. Nhưng hình như tôi không còn đủ sức để tiếp tục công việc dọn dẹp quan trọng này nữa. Tôi lần theo bờ tường và ngồi xuống cạnh giường. Hai dòng nước mắt tuôn nhanh. Tôi đưa hai tay ôm lấy gương mặt gầy gò nhạt nhòa nước mắt của mình. Tim tôi nhói đau...
 
Stream Khi Người Yêu Tôi Khóc by dhpsc2 | Listen online for free on  SoundCloud
 
Bên tai tôi văng vẳng tiếng hát thật trầm buồn và nhiều ray rứt của Lệ Thu trong nhạc phẩm Mắt Lệ Cho Người” của Từ Công Phụng...
 
Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
.....................................................................
Xin em hãy cho tôi tạ tình, khi em đã đi qua khoảng đời tôi

Dù một khoảnh khắc sớm phai tàn

Và lệ em rớt trên môi nhạt

Đôi mắt em rất buồn, đôi chúng ta rất buồn

Vạn câu tình cũ, xin gửi cho đời.
Click để nghe tác giả Từ Công Phụng hát Mắt Lệ Cho Người

Bạn đang sao chép nội dung của nhacxua.vn. Nếu sử dụng cho blog cá nhân, vui lòng ghi rõ nguồn nhacxua.vn kèm theo link bài viết. Nếu là website, kênh truyền thông hoặc liên quan đến thương mại, vui lòng liên hệ trước để được đồng ý. Mọi hình thức vi phạm bản quyền nội dung để kiếm tiền thông qua MMO đều sẽ bị report đến Facebook và Adsense
 
Click để nghe tác giả Từ Công Phụng hát Mắt Lệ Cho Người

Bạn đang sao chép nội dung của nhacxua.vn. Nếu sử dụng cho blog cá nhân, vui lòng ghi rõ nguồn nhacxua.vn kèm theo link bài viết. Nếu là website, kênh truyền thông hoặc liên quan đến thương mại, vui lòng liên hệ trước để được đồng ý. Mọi hình thức vi phạm bản quyền nội dung để kiếm tiền thông qua MMO đều sẽ bị report đến Facebook và Adsense
Click để nghe tác giả Từ Công Phụng hát Mắt Lệ Cho Người

Bạn đang sao chép nội dung của nhacxua.vn. Nếu sử dụng cho blog cá nhân, vui lòng ghi rõ nguồn nhacxua.vn kèm theo link bài viết. Nếu là website, kênh truyền thông hoặc liên quan đến thương mại, vui lòng liên hệ trước để được đồng ý. Mọi hình thức vi phạm bản quyền nội dung để kiếm tiền thông qua MMO đều sẽ bị report đến Facebook và Adsense

Nhạc sĩ Từ Công Phụng và nỗi buồn vô vọng trong “Mắt Lệ Cho Người”

Vâng, lại sắp có thêm một mùa Xuân sẽ đến và sẽ qua đi...
Và mùa Xuân cũng sẽ chẳng còn lại gì để ước vọng thêm nữa...

Những hạt cát tôi mang theo đến đây đã được trả lại với thiên nhiên...

Nhưng cát mãi mãi không thể nào trở về với bãi biển năm xưa của nó...
 
 
Thiên-Thu
Kim Phượng sưu tầm

 

 Hạt Cát

Xem thêm...
Theo dõi RSS này