CHUYỆN ĐÁNG KÍNH PHỤC

CHUYỆN ĐÁNG KÍNH PHỤC
¸.•´¸.•*¨)
¸.•*¨)
(¸.•´ (¸.•´ .•´ ¸¸.•¨¯`•.
Nhân một chuyến đi, mới có ý tưởng, tạm dừng "Tôi đi Mỹ" để viết kẻo bay mất!
Hôm lễ July Fourth của Mỹ (Lễ Quốc Khánh hay còn gọi là Lễ Độc Lập), mình có tới nhà một sĩ quan lớn tuổi chơi. Thế là có câu chuyện... Vợ ông Thuận sau cơn bạo bệnh đã mất cách nay hơn 10 năm. Các con trai và gái của ông bà đều lớn cả và có gia đình nên ông ở chỉ có một mình. Từ ngày vợ mất, ông đã ngoài 65, nhưng vẫn còn tráng kiện và khoẻ mạnh. Cái tin ông về VN mấy lần, khá tốn kém để cưới vợ qua Mỹ, làm chấn động cả một thị trấn nhỏ, nơi có tin lành dữ gì là ai cũng biết. Dĩ nhiên đâu ai có thiện cảm với một ông lão 75 tuổi về VN cưới một cô gái trẻ đẹp mới ngoài 20, chỉ đáng tuổi con, cháu chắt.
Đúng là trâu già thích gặm cỏ non!
Ra phi trường đón cô gái trẻ ấy, chỉ có một mình ông. Tất cả con cháu, họ hàng không có người nào. Thái độ đó ông thừa hiểu là họ phản đối!
Giấy tờ hợp lệ, hôn thú hẳn hoi, ông đưa cô về nhà. Đêm đầu tiên cô gái cơm nước xong, tắm rửa sạch sẽ, ngồi coi tivi, cô chưa biết tiếng Anh nên ông mở mấy băng Paris By Night, Asia... cho cô coi. Khuya, ông chỉ tay vào một căn phòng và nói:
- Đó là phòng riêng của Hằng, tất cả đồ đạc có đầy đủ, Hằng cứ tự nhiên. Nói xong, ông đứng lên đi vào phòng của ông. Cô gái hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ nghĩ là bên Mỹ vợ chồng ngủ riêng mỗi người một phòng, khi nào cần làm "chuyện ấy" thì mới...mò sang! Hix!
Nhưng cả tháng sau cô chờ hoài mà vẫn không nghe tiếng ông gõ cửa hay có thái độ nào khác! Sau khi hoàn tất mọi thủ tục bổ sung để làm giấy tờ như thẻ SS (Social Security), thẻ ID, permanent resident card (thẻ xanh thường trú)..., ông nói nhẹ nhàng, nhưng nghiêm trang với cô:
- Từ mai tôi sẽ chở Hằng đi học ESL, sau một thời gian, sẽ đăng ký học tiếp ở college, Hằng phải cố mà học, tôi không sống mãi mà bảo bọc cho cô được đâu.
Ở cái xứ sở này, đâu ai để ý ai, đâu ai biết đó là vợ chồng hay cha con, chỉ thấy ngày ngày ông chở cô đi và đón cô về, ân cần thăm hỏi động viên học hành. Cô chỉ biết vâng dạ. Những đêm xa nhà, xa quê hương một mình nơi đất khách quê người, mới hiểu thế nào là cô đơn cực kỳ, là cần hơi ấm người đồng hương, là thèm một tiếng nói dù là của một ông già.
Nhiều lần, cô lưỡng lự, muốn qua gõ cửa phòng vào nói chuyện với ông, nhưng rồi lại thôi. Một năm thấm thoát trôi qua. Cô còn trẻ, lại khá thông minh nên tiến bộ trông thấy, cô apply vào trường college và vượt qua các tests để vào ngành y tá. Khi cô đi thi quốc tịch cũng là ngày ông mừng ra mặt, được cô báo tin đã ''passed'': đậu. Rồi ông đốc thúc cô nhanh chóng bảo lãnh cha mẹ qua Mỹ! Cô còn đi học nên tất cả mọi chi phí ông đều đài thọ.
Ba năm sau, cô và ông ra đón cha mẹ cô và đứa em nhỏ dưới 21 tuổi. Từ xa, bố vợ của ông tách khỏi gia đình, chạy lại ôm chầm lấy ông, mắt đã nhoè lệ và kêu lên sung sướng.
- Ông Thầy!
Thì ra ông Thuận nguyên là sĩ quan Tiểu Đoàn Trưởng, thuộc trung đoàn 50, sư đoàn 25 bộ binh VNCH. Còn "ông bố vợ", bố của Hằng nguyên là một trung sĩ, thuộc cấp của ông.
Hai thầy trò ôm nhau mừng mừng tủi tủi.
Chỉ đến khi ông và Hằng ra toà ly dị các con ông Thuận mới vỡ lẽ. Họ biết là họ đã sai lầm.
Ngày xưa, sau 1975, lúc ông phải đi tù cải tạo, người lính thuộc cấp ấy đạp xích lô nuôi gia đình bữa no, bữa đói, mà vẫn chia sẻ, giúp đỡ gia đình ông dù chỉ là những đồng tiền khiêm tốn. Những lần vợ ông đi thăm nuôi gần như là toàn bộ đồ dùng người thuộc cấp mua cho ông.
 
*****
Ông bùi ngùi nói với tôi:
- Chú Hòa biết không, trong trại cải tạo là những ngày đói triền miên, đói vô tận, đói mờ mắt, đói run chân thì một cân đường, một kg chà bông, một bịch đậu phọng, vài viên thuốc... quý hơn vàng, nhưng những thứ ấy vẫn không quý bằng tình nghĩa mà người lính dành cho mình.
Đó là niềm tin và hy vọng. Khi qua Mỹ, tôi được tin gia đình chú ấy kiệt quệ, đau bệnh liên miên. Tiếp tế vài ba trăm cũng chỉ nuôi được mấy tuần nên tôi đành phải bàn ... làm rể "giả" của chú ấy. (Ông hóm hỉnh khi nói câu này.)
*****
Tôi hiểu câu chuyện. Thì ra ông về VN, "giả" cưới cô Hằng là để đền ơn người thuộc cấp đã cưu mang giúp đỡ ông và gia đình sau 1975.
Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc:
- Thế sao cô Hằng không biết chú là cấp chỉ huy của ba cô ấy?
Ông mỉm cười:
- Đám cưới giả mà, phải giữ bí mật chứ, chỉ có hai người biết là tôi và người lính ấy.
Nhắp ngụm bia, bỗng nảy ra ý tưởng, tôi nói:
- Chuyện của chú cháu đưa lên... facebook được chứ?
- Tôi chỉ làm một việc rất bình thường. Sống có tình có nghĩa là vui lắm rồi, cần gì òm ĩ... Hằng và các con ông đang ngồi ăn uống vui vẻ, cô đứng dậy, đi về phía tôi và nói:
- Anh Hòa, anh cứ đưa lên facebook cho em, coi như là lời cảm tạ người Bố thứ hai của em vậy!
Tôi thấy mắt Hằng long lanh!
ĐNHoà
18/7/2014
`*.¸.*´
¸.´¸.•*¨) ¸.•*¨)
(¸.
´ (¸.•´ .•´
¸¸.•¨¯`•.。★。\|/
 ° °
 . °/ ↑ \° .
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Truyện nếu có trùng hợp..., chỉ là ngẫu nhiên ngoài ý muốn tác giả.
BBT.- Tiêu đề bài này là « Chuyện bí mật », nhưng sau khi đọc xong, chúng tôi chuyển thành « Chuyện đáng kính phục », xin tác giả miễn chấp ý nghĩ ngộ nghĩnh này. Bởi lẽ, từ ngày trốn chui trốn nhủi ra hải ngoại cho đến hôm nay (5/8/2014), chúng tôi chưa bao giờ nghe hay thấy một hành động cao quý nào như ông đại úy Thuận, cựu tiểu đoàn trưởng quân lực VNCH thuộc sư đoàn 25, mà chỉ thấy trong các cấp Tướng Tá đang lãnh đạo Tập thể CSVNCH tại hải ngoại, nếu có ai đã về VN đều mang lại lắm điều nhục nhã, không xứng đáng mang danh hiệu Quân Lực VNCH. Người thì về VN để du hí mang ra nước ngoài những bệnh nan y cho vợ con. Ước gì trong TTCSVNCH có nhiều người, ít ra, như ông Thuận để chúng tôi cảm phục, và xin đứng sau lưng hổ trợ. 
☆ Nguyễn Ngọc Quang (sưu tầm)

 
 
 
 
Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %12 %829 %2014 %14:%08
back to top