Chợ Quê

Chợ Quê

 
 
Phiên chợ quê....
 
Ánh bình minh rực hồng vừa ló dạng,
Khắp đường quê tiếng cười nói xôn xao !!...
Người người vui gặp gỡ cất tiếng chào,
Theo chân bước rủ nhau về họp chợ....
 
Sương còn đọng trên cành cây ngọn cỏ,
Lóng lánh cùng ánh sáng buổi bình minh....
Quây quần nhau mua bán với thân tình,
Mua và bán đều vui lòng thoả dạ !!
 
Đàn em nhỏ hãy còn đang ngáy ngủ,
Lẽo đẽo theo chân mẹ đón quà quê....
Xa bên sông đò vội cặp bờ đê....
Mong cho kịp bày hàng ra đón khách !
 
Mùa gặt qua đồng vàng tươi sắc mạ,
Càng rực vàng dưới ánh đỏ bình minh......
Toả hương thơm mùi rạ mới quê mình,
Thủng thỉnh quá kia đàn trâu nhai cỏ !!
Dân quê tôi bốn mùa luôn vất vã.,
Vẫn hồn nhiên vui đón buổi chợ quê....
Nắng chiều lên lại tất tả quay về ,
Vui đoàn tụ sau một ngày họp chợ !!
 
Tôi xa quê thuở hãy còn niên thiếu,
Thương nhớ hoài kỹ niệm buổi chợ quê !
Mơ trong mơ thiên đường nhỏ, lối về,
Có hương vị món "quà quê" xưa ấy....
 
NM
 
 
 Chợ quê 1

Chợ quê. Hai tiếng ấy thật gần gũi với mỗi chúng ta. Càng gần gũi hơn với những người đã từng gắn bó nhiều năm với chợ quê nhưng giờ đây lại đang sống ở nơi đất khách. Mấy ai đã từng sống ở quê mà lại không biết đến chợ quê.

Quê tôi, một làng quê nhỏ nằm bên cạnh dòng sông Cầu lơ thơ nước chảy với những triền sông bên lở bên bồi. Những rặng tre xanh, những ngôi trường ngói đỏ, những mái đình cổ kính uốn cong như những dấu hỏi được treo giữa trời ngàn năm lơ lửng, những cây đa, cây gạo cổ thụ đã từng khắc ghi trong ký ức tuổi thơ tôi.Tuổi thơ của tôi. Đó là những ngày bắt cào cào châu chấu, cùng bạn bè cắt từng cuống rạ giữa đồng chiều mênh mang gió. Tuổi thơ của tôi là từng đợt gió bấc tràn về rét căm căm những buổi chiều tan học. Lạnh là thế, mưa phùn gió bấc là thế nhưng không đứa nào là không tranh thủ ngắt trộm vài bông nếp cái hoa vàng trên đường đi học về. Chạy vội về nhà, cho ngay bông lúa vào bếp, tiếng nổ thơm giòn, nghe lách tách đến là vui. Rồi những chiều hè rủ nhau đi bắt hến, tiếng sáo diều vi vút đến nao nao. Hay những chiều đông tê tái cùng nhau nhặt những quả phi lao cho vào ống bơ, đốt lửa, túm năm tụm ba ngồi xung quanh sưởi ấm, tiếng nói tiếng cười râm ran. Ngày ấy không như bây giờ. Đồ chơi cũng không hiện đại và nhiều loại như bây giờ. Ngày ấy của chúng tôi chỉ có thế, thế mà vui. Vui hơn tất cả là thỉnh thoảng được theo bà đi chợ. 

. Đó là hình ảnh thân thương nhất của mỗi vùng quê. Chợ quê tôi nằm cạnh bờ đê, dưới một gốc đa to. Chợ họp từ sáng đến trưa, mưa cũng họp nắng cũng họp, chợ họp theo phiên nên bà nội tôi gọi là chợ Phiên. Muốn biết sự phát triển của mỗi vùng quê ra sao người ta thường đi đến chợ. Chợ quê tôi cũng thế, chợ là nơi tụ họp của khách thập phương với đủ loại hàng quán. Chợ đông vui tấp nập, huyên náo ồn ào với đủ thứ âm thanh và mùi vị trộn lẫn vào nhau. Chỗ tanh tanh hàng cá, chỗ đăng đắng mùi vôi của hàng bánh đúc, chỗ mằn mặn hàng nước mắm, chỗ cay cay hàng ớt, nơi nức mũi hàng bánh đa vừng, nơi ngào ngạt hàng hương, nơi chát chúa hàng sắt hàng rèn… Từng đó thứ mùi vị và âm thanh cùng hòa quyện vào nhau tạo nên sự phát triển của một vùng quê nhỏ yên bình.  Thích mắt nhất là mỗi khi sà vào hàng xén. Chao ôi! Biết bao nhiêu là thứ. Nào cặp ba lá, nào lược nào gương, nào vòng tay vòng cổ óng ánh đủ màu và nhiều thứ khác nữa  đã tạo nên nét duyên con gái quê tôi.
(minh họa: Ngọc Diệp)
 
Mỗi khi ngày mùa về, chợ Phiên ngày mùa vẫn đủ loại hàng hóa nhưng được họp vội vàng chóng vánh. Vẫn đông vui tấp nập nhưng huyên náo, ầm ĩ hơn ngày thường. Người vội bán, kẻ vội mua. Ai cũng muốn mua thật nhanh, bán thật gọn để chạy ngay ra đồng kịp chở lúa về nhà trước khi ông mặt trời đổ lửa xuống lưng hoặc tránh những cơn mưa rào bất chợt, chớp xé dọc ngang trời. Chợ ngày mùa phảng phất mùi rơm, thơm nồng hương cốm, sớm họp sớm tan.
Những khi mùa lũ, nước dâng cao chỉ cách mặt đê chừng vài mét. Chợ quê khi ấy là những chiếc xuồng, chiếc thuyền con chở rau chở cá khua lách cách bên sông  vẫn í ới kẻ bán người mua nhộn nhịp như thường.
 
Quê tôi mùa Đông về, hoa cải nở vàng rực những triền sông. Từ xa nhìn lại, giữa những làn khói lam chiều bàng bạc, ta vẫn thấy những triền sông vàng tươi màu hoa cải như thắp nên màu vàng nắng mênh mang. Những gánh cải ngồng vừa cao vừa dài được các bà, các chị xếp ngay ngắn gánh ra chợ bán trông thật tươi ngon và đẹp mắt. Cái mùi ngai ngái nồng nồng ấy không biết từ bao giờ đã trở thành một mùi đặc trưng quen thuộc của mùa Đông ở những phiên chợ quê tôi. Và tôi yêu cái mùi ngai ngái ấy từ khi nào không hay. Mùi ngô nếp thơm và dẻo, mía nướng ngọt ngào thơm mùi mật... tất cả lan tỏa vào nhau làm cho ta cảm thấy ấm áp đến không ngờ.
 
Lâu lắm rồi tôi mới có dịp về thăm lại chợ quê. Nơi hai mươi năm trước là chợ bây giờ vẫn là chợ. Nhưng chợ bây giờ không phải là những mái lều được lợp bằng rơm, cói, lá dừa hay những mảnh vải bạt dựng tạm để tránh nắng trú mưa mà thay vào đó chợ đã được quy hoạch gọn gàng, hàng hóa phong phú đa dạng. Đường vào chợ không còn lầy lội, chênh chao giữa mùa mưa phùn gió bấc như trước đây nữa mà được sửa lại khang trang rộng mở. Vẫn thơm mùi gừng khi đi ngang qua hàng ốc luộc, vẫn mặn mòi mùi hến, vẫn nặng lòng mùi nước ngọt phù sa, vẫn nửa đục nửa trong, vẫn cây đa bến nước, vẫn đắng vẫn cay hanh hao mùi gió, vẫn “từng vị heo may trên má em hồng”… Chợ quê ngày nào, bây giờ càng thêm đông đúc nườm nượp hơn xưa.
Võ Thanh Bình 
Vẻ đẹp của những bức tranh sơn dầu chợ quê
Chợ quê 2
Nếu hỏi những người xa quê thường nhớ những điều gì, chắc không ít người sẽ nhắc tới cái chợ quê trong đó.
Chợ họp trên dải đất ven sông. Ngoài mấy loại rau trái quen thuộc, chợ bán những thứ rặt nhà quê. Mớ càng cua, rau chai, đọt nhãn lồng, rau tập tàng… xanh mướt, được mấy thím hái trong vườn, trong ruộng. Ăn rau vườn vừa tươi, vừa ngon mà trong bụng không phải lo mấy chuyện phân hóa học với thuốc sâu. Nhiều người đi chợ chỉ để bán mấy nải chuối xiêm đen thưa trái, rổ bình bát mới chín hườm hườm. Cá, tép cũng vậy. Toàn là thứ bà con vừa bắt được, đang bơi đủng đỉnh hay nhảy nhoi trong thau.
Chợ ngắn ngủn, đi một vòng là hết trơn. Người bán và người mua hầu như quen hết mặt nhau nên chợ ít có cảnh bon chen, giành giật. Bán buôn cũng thân tình, không có kiểu nói thách với mức giá trên trời như những chợ khác. Có nhiều bà má tóc bạc nhưng sáng nào cũng hái mớ rau vườn đem ra chợ bán. Riết rồi thành quen, đi chợ để gặp gỡ, để thăm hỏi nhau chớ lời lỗ hổng được bao nhiêu.
wwwtubut.jpg
 
Nhiều khi chỉ cần nhìn mọi người mua bán mình cũng biết thêm được nhiều điều. Dân xứ mình tính tình rộng rãi nên cách bán buôn cũng phóng khoáng. Đi chợ khoái nhứt là được ăn thử. Người bán lúc nào cũng sẵn lòng cho khách thử một miếng. Ai thấy ngon thì mua nhiều hơn; ai chưa mua thì biết rồi, lần sau ghé lại. Nhớ hồi được ghé thăm thủ đô, mình hăm hở đi tìm mua trái sấu. Khi mình xin ăn thử một trái thì chỉ nhận được cái lắc đầu. Có đi xa mới thấy mỗi vùng miền có cách buôn bán khác nhau. Đâu phải ở đâu cũng giống như quê mình.
 
Cái chợ nhỏ xíu quê mình cũng là chốn kết bạn, hẹn hò. Nhiều mối tình đã ươm mầm từ cái chợ quê bình dị đó. Mấy bữa nay, chị Tư ngồi buồn so bên thau cá lóc. Tháng tới đây, người thương của chị vì hoàn cảnh gia đình nên phải đi xứ khác làm ăn. Anh đi rồi, ai tiếp chị xách giỏ cá nặng vào mỗi sớm mai? Ai tiếp chị dọn hàng khi tan buổi chợ?...
Hôm rồi, về thăm nhà một người bạn, mình được bạn dẫn đi chợ quê. Sao chợ quê bạn cũng giống như chợ quê mình. Cũng những người dân quê lam lũ, hiền lành ngồi bán mớ rau, con cá. Ở khắp các miền quê của xứ đồng bằng này đều có những cái chợ quê giản dị, đơn sơ như vậy. Chợ quê là nơi mà người bán và người mua đều cảm thấy an lòng vì trao nhau những món hàng có kèm theo cả tình quê trong đó.
Hương Giang
 
 
Những buổi chợ quê
 
(minh họa: Ngọc Diệp)
 
 Cứ đều đặn mỗi ngày, mẹ như "chiếc đồng hồ sinh học" đã lập trình sẵn, thức dậy vào lúc bốn giờ hay bốn giờ rưỡi. Một ngày mới bắt đầu với mẹ khi mẹ lui cui chuẩn bị xếp đồ hàng ra chợ bán.
 

Cái rét căm căm của những buổi mai trời trở lạnh cũng không làm mẹ rùng mình. Những đêm dần về sáng trời tối mịt mùng cũng không ngăn mẹ lỡ buổi.
Mười mấy hai chục năm trời, chỉ trừ khi đau ốm, còn lại hôm nào mẹ cũng gánh hàng ra chợ bán. Mẹ dường như đã gắn chặt với những buổi chợ quê.
Những buổi chiều quê, khi tiếng bìm bịp gọi nhau về chờ nước lớn ở bãi đất hoang um tùm phía phải mảnh vườn nhà là lúc mẹ tất tươm chắt mót đồ vườn để chuẩn bị cho buổi chợ. Có cao sang gì cho cam, chỉ mấy thứ rau dại mọc thành đám, những loại chuối xác xơ theo mùa. Khá hơn là dăm ba trái dừa khô lột vỏ, mấy trái cam, lọn xả, nhúm ớt... Thế nhưng với mẹ là cả một niềm vui.
 
 
Một ít nhọc nhằn cộng với không khí bon chen mặc cả dường như đã ăn sâu vào tiềm thức mẹ. Buôn bán lời lỗ không làm mẹ bận tâm. Mẹ bảo: đồ vườn nhà mà, bỏ công ra lấy lại chén cơm manh áo qua ngày là tốt rồi! Chỉ mong khỏe mãi để cố gùi gắng mà lo cho tụi bay. Âu đấy là phước ông bà để lại cho đấy! 
Đã từ rất lâu rồi, tuy không còn đòi đi chợ với mẹ để vòi quà vặt, nhưng tận trong ký ức tôi vẫn nhớ như in những buổi chợ quê được mẹ cho đi cùng. Xách cho mẹ bốn trái dừa cột đôi lại mà tôi thấy ê ẩm cả hai tay. Mệt nhưng vui vì ít ra tôi cũng đóng góp được tí công sức vào niềm vui của mẹ. 
 
Tranh luận "nảy lửa" chuyện có nên về quê ăn tết
 
Ngoài quà vặt cho tôi là những viên kẹo bọc đường, những củ khoai còn hôi hổi nóng, mẹ còn cho tôi biết được nhiều thứ hơn nữa. Tôi biết được chợ, biết được cái sự trao đổi mua bán của người ta, rồi hàng quán, xe cộ... Bởi mẹ hay bưng bê cái xịa hàng đi vòng quanh mà bán gấp rút khi nắng đã lên. Nắng lên mà phả hơi nóng vào mặt người thì hầu hết người mua kẻ bán đều vãn cả. Những lúc ấy lòng tôi lại dâng lên một nỗi lo âu: Biết mẹ sẽ bán hết hàng hay không? Tuy nhiên khi cái sự lo âu của con trẻ bị thói tò mò trong tôi đánh bật tự lúc nào...
Nhiều năm như thế, tôi hầu như quen dần cái cảnh "cơm hàng cháo chợ". Đôi lúc những qui luật mua bán mà người ta tạo dựng lên rồi ngấm ngầm mặc nhiên để giao ước với nhau ở chợ một cách rất bình thường. Dù biết, ít nhất rằng trong đó có bao nhiêu điều khắc nghiệt...
Tôi vào trung học. Tôi cũng ít đi chợ cùng mẹ. Thi thoảng tôi cũng phải đưa hàng phụ mẹ khi hàng nhiều.
 
tả quang cảnh phiên chợ quê em
Bây giờ đã bỏ xa lúc ấy hơn chục năm. Tôi đã tốt nghiệp Đại học. Giữa khoảng tốt nghiệp và ngày đầu nhập học - tôi biết - đó là cả một quãng đường gian lao mà mẹ phải vượt qua để lo lắng cho tôi... Vẫn ngày hai lượt đi về, với gánh hàng trên vai. Vẫn những buổi chợ quê vào những buổi mai đẫm hơi sương hay từ khi trời còn mịt mù tối. Có khác chăng đi nữa là đôi vai mẹ đã gầy hơn năm ấy và tóc thì đã bạc hơn lúc trước nhiều. 
Khi đã là thanh niên rồi va chạm với cuộc đời, nhiều lúc trong tôi vẫn dâng trào nguyên vẹn cảm xúc của năm xưa. Lo lắng, báo đáp ơn nghĩa sinh thành là bổn phận của một người con như tôi. Nhưng thú thật, nhiều lúc trong cơn mơ chập chờn của một buổi mai nào đó, tôi thèm lắm cái cảm giác thức dậy cùng mẹ chuẩn bị đồ hàng... Chuẩn bị đồ hàng để ra chợ bán...
 
T.M.THÁI
 
 Chợ quê 3
 Với tôi, cũng như nhiều đứa trẻ quê mùa, có nỗi nhớ mênh
mông về những buổi sáng sớm ngày hè được theo bà, theo mẹ đi chợ, nhất là hình ảnh của mẹ gánh gồng kĩu kịt nhiều thức quà từ vườn ra chợ. Tôi lẽo đẽo chạy theo sau quang gánh của mẹ,tay cầm khư khư gói kẹo ú hay cái bánh nậm gói trong tờ lá chuối…
 Minh họa: Trà My
Chợ ở quê tôi họp trên một khoảng đất rộng. Chợ quê có nhiều dãy hàng quán lợp bằng mái tranh liêu xiêu, nền đất. Đi từ đầu tới cuối chợ đều gặp những người quen. Chợ lúc nào cũng đông đúc, bán nhiều món rất "quê", từ mớ lá chuối, các loại lá thuốc nam như rau tần, mớ sả, ngải cứu, mớ tôm, mớ tép, rau vườn nhà, con gà, con vịt, trái đu đủ, bắp chuối, cũng có khi thêm ít khoai lang... Ở cuối góc chợ các cụ già ngồi bỏm bẻm nhai trầu bán mấy xâu thuốc lá đã phơi khô và vài mớ lá trầu xanh mướt. Ngày nhỏ, đứa trẻ nào được theo mẹ đi chợ mắt như không rời khỏi sắc đỏ, sắc xanh của những hàng bán vải và nằng nặc đòi mẹ mua cho bằng được những viên kẹo ú tẩm bột làm quà mang về.
Những hôm mẹ đi làm đồng, nhà chẳng có gì ăn, mẹ dặn tôi chạy xuống bà Tám mua chịu thức ăn mang về, rồi bà lại chỉ tôi cách thức nấu các món ăn, món này phải nấu thế này mới ngon, món kia phải nấu như thế mới để được sang ngày hôm sau. Mẹ tôi, có khi túng tiền thì lại mang rau, mấy chục trái chanh trong vườn hay mấy tán đường bát ra đổi thức ăn của bà Tám. Với tôi, chợ quê đã tồn tại gần gũi với tôi biết chừng nào, chợ quê thiệt thà và trọn nghĩa tình thôn xóm. Những món quà chợ quê giản dị nhưng hương vị của nó chính là hương vị của tuổi thơ, của ký ức quê nhà. Quà chợ quê cùng lũ trẻ lớn lên.
[8TN003] Chợ quê -Trang Nghi
Chợ quê tôi ngày ấy bây giờ đã được xây dựng khang trang, sạch sẽ, hàng hóa cũng đa dạng hơn. Nhưng bà con vẫn lưu giữ nếp sinh hoạt cũ, vẫn họp chợ từ lúc sáng tinh mơ đến tầm nửa buổi sáng. Những ngày nghỉ tôi về nhà, vẫn giữ thói quen ra chợ với mẹ. Mẹ tôi, cũng hay đem ra chợ bán một vài thứ gì đó, khi là mấy trái đu đủ, khi là mớ rau sam, khi là rổ mận...
Tôi ngồi với mẹ, lặng im ngắm từng dòng người qua chợ… Vẫn còn nghe những lời thăm hỏi, sẻ chia thắm thiết dành cho nhau… Vẫn còn thấy nụ cười rạng rỡ của bọn trẻ con khi níu tay bà, tay mẹ đi chợ…
Hoàng duy Xuyên
 
Kim Phượng st
 
Image result for chợ quê
Chỉnh sửa lần cuối vào %PM, %08 %788 %2016 %13:%10
back to top