Kim Quy

Kim Quy

Truyện Ngắn: Phớt tình, tình theo

  • Đăng tại Truyện

 Phớt tình, tình theo

Truyện Ngắn:  Ngân Bình

Khi tôi bước vào bàn tiệc, hơn mười đôi mắt trợn tròn nhìn tôi với vẻ kinh ngạc.

– Xin lỗi! Tôi đến trễ vì hôm nay đông khách quá.

Ðưa tay kéo cổ áo bị trễ xuống, tôi mỉm cười tươi tắn. Vài tiếng lao xao nổi lên:

 – Ai! Ai mà lạ vậy ta?

– Nếu gặp chị ngoài đường, chắc tôi không nhận ra. Xin lỗi… lúc này, chị lạ quá. Cứ như là người nào khác vậy.

Tôi nghiêng đầu, vuốt nhẹ đuôi tóc ôm sát ót, cười ròn rã một cách tự nhiên:

– Ồ! Có sao đâu, người ta còn nói tôi lột xác nữa kìa. Ha! ha! Thật sự, tôi cũng cảm thấy như thế.

– Ủa! Lúc này chị làm ở đâu và làm gì mà… đông khách?

– Tôi làm việc cho một trung tâm thẩm mỹ. Tôi thật sự vui và thích công việc mới này.

Mọi người im lặng nhìn tôi với ánh mắt soi mói. Cái nhìn như muốn bóc từng mảng thịt da của người đối diện. Nếu bình thường, chắc tôi đã nóng mặt vì ngượng ngùng. Nhưng bây giờ, ngay phút giây này, tôi lại tận hưởng cái cảm giác thoả mãn lạ lùng chưa từng có.

– Chừng nào Bối trở về hả chị?

Tôi nhún vai, trả lời bằng giọng thờ ơ:

– Dạ! Cũng… không biết nữa.

– Thiệt?

– Bộ từ trước đến giờ tôi hay nói dối lắm sao?

– Không phải, tại vì…

Câu nói bỏ lửng không làm tôi khó chịu, mà lại càng tăng thêm sự thích thú trong lòng. Bữa tiệc tiếp tục trong bầu không khí ồn ào với những câu chuyện rôm rả, nhưng những ánh mắt đổ dồn về tôi vẫn không thay đổi. Thắc mắc. Ngờ vực. Hoang mang.

Tôi đứng lên, đi về phía phòng vệ sinh, bấm điện thoại nhắn tin cho chị Bích Toàn “Kết quả đúng y như chị dự đoán”, trong khi phía sau tôi có tiếng thì thào:

– Kiểu này chắc tiêu thằng Bối!

– Em đã đổi việc làm mới rồi hả, sao không báo cho anh biết?

Tôi nháy mắt với chị Bích Toàn:

– Ùm!…Đâu có gì quan trọng, anh bận tâm làm gì, cứ đi chơi cho thỏa thích.

– Anh định… đổi vé máy bay, về sớm hơn một tuần.

– Thôi! Chi cho tốn tiền. Vả lại, anh chẳng từng nói, ở bên đó vui hơn, còn về đây chỉ có hai vợ chồng, ra vào nhìn mặt nhau hoài bắt chán sao?

– Ơ!…ơ…

– Thôi! Em cúp máy đây. Em có việc phải đi gấp.

– Em… anh muốn…

Tôi tắt máy, nằm lăn xuống thảm, cười sảng khoái.

– Em đã tin lời Toàn nói chưa?

– Tin. Quá sức tin nữa chứ. Nếu không có chị, chắc giờ này em đang ủ rũ, ra vào trông ngóng. Nhớ lại những lần trước, em thấy mình dại dột, phí thời gian, tiêu hao sức khỏe vì buồn bã.  Cám ơn chị đã mở mắt cho em, giúp em chọn cách sống vui vẻ, tích cực, không để cho người khác nắm giữ niềm vui, nỗi buồn của mình.

– Có gì đâu mà cám ơn. Giúp được em hay bất cứ người phụ nữ bất hạnh nào, Toàn đều cảm thấy rất hạnh phúc.

Tôi nhổm dậy, nghiêng đầu nhìn chị Bích Toàn:

– Em có chút thắc mắc muốn hỏi chị?

– Thắc mắc gì? Có phải là… chị đủ tài, đủ sắc, sao đến giờ này vẫn không chịu lập gia đình? Thật sự, có nhiều người theo đuổi, trong đó có những người rất chân thành, nhưng Toàn không cảm thấy rung động trước người đàn ông nào.

Nhìn đôi mắt tròn xoe của tôi, chị Bích Toàn đưa ngón tay gõ nhẹ vào trán tôi.

– Nè! Đừng nghĩ  Bích Toàn này bất bình thường như nhiều người đã đồn đãi nha. Có thể, vì Toàn là người cứng rắn và khô khan tình cảm, mà cũng có thể  vì Toàn bị ám ảnh tâm lý từ hồi còn nhỏ. Nhớ lúc ba mẹ mất, Toàn mới mười lăm tuổi. Lúc ấy, Toàn sống với người chị ruột, lớn hơn Toàn mười tuổi. Cuộc hôn nhân bất hạnh của chị Ly đã để lại một ấn tượng hãi hùng trong lòng Toàn.

Ông anh rể đẹp trai là một người  đàn ông hào hoa. Với ngoại hình hấp dẫn, anh ta tha hồ lăng nhăng tình cảm, nhưng lại cấm vợ không được ghen. Chị của Toàn bầm giập với nhiều trận đòn, vì cái tội dám đi bắt ghen làm mất mặt anh ấy. Lòng Toàn đau như cắt khi nhìn thấy chị mình bầm môi, tím má, có khi chảy máu mồm vì người chồng vũ phu, tàn nhẫn.

Mỗi lần như thế, Toàn phải siết chặt nắm tay để ghìm cơn nóng giận. Lần cuối cùng thì Toàn không dằn được khi anh nắm tóc chị Ly, kéo xềnh xệch dưới mặt đường, còn chị thì cố bò lết theo sức kéo của anh cho bớt đau.

Bằng tất cả sự căm giận dồn nén từ bấy lâu nay, Toàn nhảy lên, tung một cú đá vào lưng anh ta. Trong khi anh chới với ngã xuống, Toàn bồi thêm hai cú đấm vào mặt anh, máu mũi ứa ra. Những người hàng xóm, từ đầu vẫn im lặng chứng kiến, đồng loạt ồ lên, vỗ tay ủng hộ. Có lẽ, quá bất ngờ trước hành động của Toàn -vì từ trước đến nay, ít người biết Toàn đã học võ từ lúc tám tuổi,

Toàn luôn nhớ lời ba căn dặn, học võ là để tự vệ, chứ không phải để áp đảo người khác-  nên anh không chống trả nổi, chỉ lồm cồm ngồi dậy, sải chân chạy. Toàn vừa nhón gót rượt theo, chị Ly nắm áo Toàn vừa khóc, vừa nói “Em không được đánh anh Lương”. Các bà trong xóm nhao nhao “Ðể con Toàn đánh nó một trận cho bỏ tật ăn hiếp vợ”. Sợ Toàn nghe lời xúi giục, chị  gào lên “Chuyện gia đình chị, để chị giải quyết, em không được hỗn với anh Lương?”.

Anh Lương trở về nhà sau hai ngày biệt dạng. Và chỉ qua một đêm, sáng hôm sau, chị Ly dúi vào tay Toàn một ít tiền, cúi đầu nói khẽ  “Em cầm tiền mua vé xe đò về Long Xuyên ở với cậu Tám đi”. “Là ý của chị hay anh Lương?”.

Tránh đôi mắt hằn hộc của Toàn, chị Ly ấp úng “Xin lỗi em, chị phải bảo vệ hạnh phúc gia đình của chị”. “Hạnh phúc? Chị nói thật hay tự dối gạt mình? Bị đánh đập hàng ngày cũng hạnh phúc à? Sao chị có thể chấp nhận thứ hạnh phúc lạ đời đó?”.Chị Ly nói trong tiếng tắt nghẹn “Số phận chị đã được an bài như thế rồi. Vả lại, các con chị không thể thiếu cha, em hiểu không? Em thương chị thì đừng ở đây nữa”. 

“Thì ra! em bị đuổi đi chỉ vì dại dột bênh vực chị của mình”. Toàn cố kìm nước mắt, bỏ chạy, sau khi vất những tờ giấy bạc xuống sàn nhà. Nhưng trong cái rủi cũng có cái may. Nhờ vậy mà Toàn được theo gia đình cậu Tám đi vượt biên.

– Chị đừng trách chị Ly tội nghiệp. Mỗi người một số phận chị à!

Nét mặt chị Bích Toàn đanh lại:

– Toàn ghét những người đàn bà cam phận, thiếu quyết tâm vượt qua số phận. Khi mình thua từ bước đầu thì sẽ thua suốt cuộc đời.  Toàn thích em, vì em chịu nhìn lại chính mình và dám thay đổi.

– Cũng nhờ có chị mở mắt, chứ trước kia em cũng đã từng đầu hàng số phận. Dựa theo cách sống của  chính mình, mẹ luôn dạy dỗ em “Khi có gia đình, phải săn sóc, chiều chuộng chồng từ miếng ăn, giấc ngủ, không  được làm trái ý chồng”, nên dù bất mãn chuyện gì em cũng làm thinh chịu đựng. Chẳng hạn trong năm nay, đây là lần thứ ba Bối về Việt Nam, nhưng không bao giờ anh ấy nói với em.

Chỉ một ngày, trước khi lên đường, Bối mới bảo em sắp xếp hành trang cho anh. Ðiều này làm em cảm thấy bị tổn thương. Và khi em đặt câu hỏi thì Bối quát tháo một cách giận dữ. Em không muốn cãi vã, nên cố gắng nhịn nhục, và suốt thời gian Bối vắng nhà, em sống trong tâm trạng ngờ vực, buồn bã, chán nản. Chán nản đến nỗi không muốn nhìn vào gương, để khỏi phải nhìn thấy mình trong đó với khuôn mặt nhợt nhạt, tóc tai lùi xùi được cột túm lại bằng một sợi dây thun màu xám xịt.

Cho đến khi đi theo Việt Hằng, nghe chị nói chuyện về đề tài “Ý chí vượt qua số phận” và ngưỡng mộ chị, một  người phụ nữ  xinh đẹp, mạnh mẽ, tự tin. Chính chị đã làm cho em thức tỉnh để nhận ra mình đã đánh mất bản thân kể từ ngày lấy chồng. Rồi em nhớ đến câu nói của Bối như dao cứa mỗi khi em muốn mua một món trang sức hay một chiếc áo đắt tiền “Ðồ ra đồ, người ra người.

Những thứ này chỉ tổ tốn tiền, chứ không làm cho em sang trọng và đẹp đẽ hơn đâu”. Câu nói cay độc đó nhận chìm em trong mặc cảm thân phận. Ngược lại, cũng bằng một câu nói, nhưng chị  đã  đánh thức em sau cơn ngủ mê “Toàn rất thích khuôn mặt của em. Thật ra, mắt, mũi, miệng của em không có gì đặc biệt, nhưng nó lại kết hợp hài hòa để tạo thành một nét rất lạ. Hôm nào, ghé qua trung tâm thẩm mỹ của Toàn đi, Toàn sẽ trang điểm cho, để em nhìn thấy nét độc đáo của mình”.

Thú thật, em không tin lời chị, nhưng  vì tò mò nên em muốn thử. Và sau những đêm soi mình trong bóng đêm với những phân vân, ngần ngại, em quyết định làm một cuộc cách mạng. Quả thật, em không dám tin người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc được cắt tỉa khéo léo, với khuôn mặt trang điểm sắc sảo, với chiếc áo đầm ngắn, màu hồng đậm, bó sát thân hình thon thả để lộ cặp chân dài thẳng tắp trong tấm gương trước mặt chính là em.

Thật là một sự thay đổi tuyệt vời.  Có đôi lúc, em hoang mang tự hỏi, sự thay hình, đổi dạng này có quá đáng không? Nhưng em lại nhớ lời chị nói, làm đẹp bản thân không đồng nghĩa với  việc đánh mất đạo đức. Làm đẹp bản thân nhưng vẫn làm tròn trách nhiệm người vợ, chăm sóc chồng con chu đáo thì đó là cách giữ gìn hạnh phúc gia đình tuyệt hảo nhất.

Chị Bích Toàn nheo mắt cười đắc ý:

– Trời! Không ngờ cô học trò của tôi thuộc bài làu làu.Nhưng khoan đã, phải chờ xem kết quả có xảy ra đúng như Toàn dự đoán không rồi hãy khen. Bây giờ, hãy vào trong thử bộ quần áo này rồi hai chị em mình ra phố dung dăng, dung dẻ cho thiên hạ lé mắt chơi.

Tôi bước theo chị Bích Toàn mà trong đầu vẫn nhớ như in lời khuyên bảo của chị  sau khi nghe tôi bộc lộ niềm tâm sự “Em hãy nhớ,  mình làm đẹp là cho chính mình, chứ không vì ai hết, nên phải bỏ ngoài tai cái luận điệu cũ rích, có chồng rồi còn muốn ai nhìn nữa mà diện. Bởi vì, khi biết mình đẹp, em sẽ cảm thấy tự tin hơn.

Ðó cũng là một trong những phương cách giữ chồng. Ðiều quan trọng là đừng để cho người đàn ông của em nhìn thấy em lụy vì tình. Em phải xác định rõ ràng, tôi yêu anh và có thể hy sinh tất cả vì anh, nhưng tôi sẽ không lụy vì anh, nếu anh không biết xem trọng tình nghĩa vợ chồng.

Một mai, có lâm vào hoàn cảnh bất hạnh, đừng ôm gối khóc thầm mà hãy đứng dậy, chưng diện thật đẹp, lái xe ra phố nhìn thiên hạ, để thấy trong thiên hạ cũng có người dừng lại ngắm mình, tức khắc nỗi buồn sẽ biến mất.  Ðừng tự đày đọa khi mình đã bị người khác đày đọa. Hãy thử suy nghĩ theo cách nghĩ của Toàn. Biết đâu, em sẽ khám phá ra chính con người của mình có những ưu điểm mà mình không biết hoặc bỏ quên.

Và tôi đã tin chị Bích Toàn như một tín đồ ngoan đạo. Tôi theo chị đi khắp nơi để xem trình diễn thời trang, dự những lớp dạy trang điểm, học cách đi, cách đứng, cách giao tiếp để trở thành người phụ nữ duyên dáng. Những khám phá mỗi ngày cho tôi niềm vui và sự tự tin đến nỗi tôi đã từng nghĩ, nếu một ngày nào đó Bối nói với tôi “Anh muốn ly dị”, như bạn bè đã từng hù dọa tôi, mỗi lần nghe tin Bối về Việt Nam một mình, tôi sẽ bình tĩnh trả lời với nụ cười thản nhiên, lạnh lùng “Nếu anh thật sự muốn điều đó, ngay bây giờ mình có thể đến văn phòng luật sư”.

Tôi không hình dung được thái độ của Bối, nhưng trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhàng chứ không nặng nề, lo âu như trước kia.

 

Ðúng như chị Bích Toàn quả quyết, Bối trở về nhà sớm hai tuần chứ không phải một tuần như đã nói. Nhờ chuẩn bị tinh thần trước, nên tôi không chút bối rối khi thấy Bối ngồi xem TV nơi phòng ăn, lúc vừa bước vào nhà.

– Ồ! Anh về sớm sao không báo trước để em đi đón?

Tôi tựa lưng vào bàn, hai chân bắt chéo, một tay khoanh trước ngực, một tay cầm ly nước đưa lên môi. Ðôi mắt Bối không rời khỏi tôi, người vợ đã chung sống hơn năm năm mà giờ đây – có lẽ – anh cảm thấy lạ lẫm với ngoại hình quá mới mẻ.

– Vì anh muốn dành cho em sự bất ngờ.

Dọn một nụ cười duyên dáng, tôi nheo mắt:

– Bất ngờ cho anh hay bất ngờ cho em?

Bằng ánh mắt nghiêm nghị, Bối hỏi tôi:

– Sao em đổi việc làm mà không hỏi qua ý kiến của anh?

Tôi ngửa mặt nhìn lên trần nhà, nói bằng giọng nhẹ nhàng:

– Vậy! Mấy lần về Việt Nam, có khi nào anh hỏi ý kiến của em không?  Ðừng lặp lại câu nói “em là vợ hay là mẹ mà muốn kiểm soát tôi”. Xưa như trái đất rồi anh ơi!

Bối tái mặt, hỏi gằn:

– Em muốn trả đũa anh?

Tôi vẫn ngọt ngào với nụ cười tươi:

– Không phải trả đũa mà là “thực thi sự công bằng”.

Khác với sự tưởng tượng của tôi, Bối không nổi giận như vẫn làm như thế mỗi khi có điều gì không hài lòng. Anh đổi thái độ mềm mỏng:

– Ðúng như bạn anh nói. Em thay đổi nhiều. Phải công nhận, bây giờ em rất đẹp.

Tôi đoán không sai khi Bối đặt câu hỏi về việc làm mới của tôi trong lần gọi điện thoại về, trong khi tôi chưa hề nói với anh về sự thay đổi đó. Ngoài người bạn đã từng chắc lưỡi báo động “kiểu này chắc tiêu thằng Bối” trong bữa tiệc hôm nọ còn ai nữa. Tôi mỉm cười khoan khoái, không những không trách móc, mà còn thầm cám ơn anh ta.

– Lúc này em chịu khó ăn diện ghê!

Tôi nhìn thẳng vào mắt Bối, nói rõ ràng từng câu, từng chữ:

– Bấy lâu nay em hà tiện, không dám mua, không dám sắm cho bản thân mình, trong khi anh lấy tiền về Việt Nam vung vít, tiêu pha cho người khác. Nghĩ lại, em thấy mình thật dại, nên bây giờ em phải “thực thi sự công bằng”.

– Anh không xài tiền cho ai hết. Anh cũng không làm điều gì có lỗi với em. Chỉ là anh muốn gặp gỡ,  vui chơi với đám bạn cũ.

Cái lối phủ nhận quyết liệt, đỏ mặt tía tai, theo thói quen mỗi khi bị ai gán cho Bối những việc anh không làm, nên tôi tin là anh nói thật, nhưng vẫn cứng giọng:

– Chuyện anh làm chỉ có anh biết. Chưa chắc mẹ và các chị bên nhà biết  được, còn em thì lại càng mù tịt. Nói thật, bây giờ em không tin ai hết mà chỉ tin chính mình và sống cho mình. Em sẽ làm những gì em muốn và thích, như anh đã từng làm như thế. Ðó là em đang “thực thi sự công bằng”.

Bối nhìn tôi với một chút bàng hoàng. Vẻ hung hãn thường ngày bỗng dưng biến mất, Bối nhìn tôi một cách e dè.

Cũng từ ngày ấy, Bối đối xử với tôi mềm mỏng hơn, lịch sự hơn. Tôi không hiểu trong đầu Bối suy nghĩ gì khi đôi lần tình cờ bắt gặp anh đang ngắm tôi bằng ánh mắt dịu dàng, ẩn chứa sự hài lòng trong đó.

Có lần, tôi nghe Bối trả lời cho người bạn gọi sang từ Việt Nam “Chắc không về được đâu. Ði hoài có ngày mất vợ mày ơi!”. Chị Bích Toàn cười giòn trên điện thoại khi nghe tôi kể lại.

– Toàn đã bảo rồi mà, theo tình tình bỏ, bỏ tình tình theo. Bây giờ  em đã tin chưa?

 

Ngân Bình

Hình minh họa-Internet

Ngọc Lan sưu tầm

 

 

BÀ BILL GATES: MỘT BỒ TÁT CỦA NHÂN LOẠI

BÀ BILL GATES:

MỘT BỒ TÁT CỦA NHÂN LOẠI

~~<><><><>~~

Tháng 1.1994, Melinda rời khỏi Microsoft và sát cánh cùng chồng trong cương vị đồng chủ tịch quỹ tài trợ lớn nhất hành tinh Bill -Melinda Gates. Quỹ này đã có tổng tài sản lên tới 29,1 tỷ USD và luôn đi đầu trong chiến dịch nâng cao sức khỏe cộng đồng ở quy mô quốc tế.

Có lần, vợ chồng Bill Gates đã tặng máy vi tính xách tay cho người dân ở các ngôi làng ở khu vực cận Sahara (châu Phi). Nhưng rồi vợ chồng bà nhận ra người dân lục địa đen cần thức ăn để no bụng và thuốc men để chống lại bệnh tật chứ không phải là những sản phẩm công nghệ xa xỉ.

Chính vì vậy, họ bắt đầu mua và tìm đọc rất nhiều sách về các bệnh lây lan vì ký sinh trùng, về hệ miễn dịch, về cách phòng bệnh... 
"Bạn không thể nói về chuyện tài trợ cho thuốc chống sốt rét nếu như bạn không hiểu rõ chu trình sống của con muỗi. Làm từ thiện không chỉ đơn giản là ký séc chi tiền", bà Melinda nói.

Quỹ từ thiện Bill -Melinda Gates (BMGF) bắt đầu hoạt động với quy mô nhỏ vào năm 1997 rồi ra mắt chính thức vào năm 2000.

Vợ chồng Gates đã cam kết trao tặng hết 95% tài sản khổng lồ của mình (ước tính khoảng 46 tỷ USD) cho quỹ BMGF cho mục đích tiêm vắc-xin và tạo hệ miễn dịch cho trẻ em.
Hồi đầu năm 2011, BMGF đã tặng cho Liên minh Vắc-xin và miễn dịch toàn cầu (Gavi) 750 triệu USD - một trong những món quà cá nhân lớn nhất lịch sử.

Những lần tài trợ trước đó của vợ chồng Bill Gates đã giúp tiêm phòng viêm gan siêu vi B cho 43 triệu trẻ em, giúp giảm 39% tỷ lệ trẻ em bị sởi. Ngoài ra, BMGF còn chi mạnh cho các dự án khoa học nghiên cứu vắc-xin và thuốc men, trong đó phải kể đến chương trình trị giá 35 triệu USD để thử nghiệm vắc-xin chống sốt rét ở Zambia.

 



Cuộc sống hàng ngày của nữ tỷ phú có tấm lòng nhân ái

Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, nữ tỷ phú Melinda Gates chia sẻ về kế hoạch hiện tại của mình là dự án cung cấp biện pháp tránh thai hiện đại cho 120 triệu phụ nữ trên toàn thế giới vào năm 2020.

Đảm nhiệm ghế đồng Chủ tịch Quỹ BMGF, công việc của bà Melinda liên quan đến các mục tiêu chính sách lớn từ cải cách giáo dục tới “thôn tính” bệnh bại liệt. 
Một ngày điển hình tại văn phòng của bà gồm đánh giá chiến lược và tham gia các cuộc họp.

Tuy nhiên, bà Melinda dành tới 1/3 thời gian của mình cho các chuyến đi thực tế ở các quốc gia. Bà chia sẻ rằng bà phải cố gắng hết sức để cân đối thời gian giữa công việc và gia đình, thậm chí đôi khi bà phải lên kế hoạch dẫn theo con cái tới nơi làm việc.

"Một số chuyến công tác của mình lại trùng với những kỷ nghỉ của các con và tôi buộc phải lên kế hoạch đưa 3 đứa trẻ cùng bố mẹ tới châu Phi”, bà Melinda chia sẻ.
Bà nói thêm: "Bill và tôi thường xuyên phải cân đối lịch làm việc để đảm bảo một trong hai người luôn có mặt ở nhà để bọn trẻ biết được rằng chúng thực sự rất quan trọng đối với cuộc sống chúng tôi".

Cả hai vợ chồng tỷ phú này đều cố gắng lái xe đưa đón các con đi học hàng ngày, thúc giục chúng lên giường ngủ mỗi đêm. Đồng thời, họ luôn ở bên động viên con cái mọi lúc.
“Nếu Bill định trốn thời gian dành cho gia đình để giải quyết các vấn đề khác, tôi sẽ gọi điện để nhắc nhở”, Melinda tâm sự.

Melinda kể lại rằng: "Có một hội chợ khoa học diễn ra gần đây ở tại trường của bọn trẻ và Bill đã hứa sẽ đến đó.Tuy nhiên cùng lúc đó, anh ấy có một chuyến đi khá quan trọng. Và tôi đã phải lên tiếng: “Anh biết đấy, anh đã hứa sẽ làm việc đó”. Vì thế, điều chắc chắn là anh ấy sẽ giữ đúng lời hứa”.

Bill Gates còn thực sự gây sốc khi ông công bố sẽ chỉ để lại một phần nhỏ trong số tài sản cho con cái. Theo tờ Daily Mail của Anh, vợ chồng Bill Gates đã quyết định chỉ để lại cho mỗi người con chưa đến 10 triệu USD gọi là làm vốn sinh nhai. Phần lớn tài sản của họ sẽ chăm lo cho giáo dục, y tế và người nghèo thông qua quỹ từ thiện của gia đình.

Giải thích quyết định trên, Bill Gates chia sẻ: “Đúng, đó chỉ là một phần nhỏ bé trong tài sản của tôi. Điều này có nghĩa là các con tôi phải tự tìm ra con đường tiến thân của riêng mình. Việc học của chúng sẽ được đảm bảo tốt nhất. Chúng tôi không bao giờ tiếc tiền đầu tư vào việc học và những vấn đề về chăm sóc sức khỏe. Riêng chuyện kiếm tiền thì chúng phải tự tìm việc mà chúng thực sự thích.

Đến nay, con của chúng tôi hoàn toàn là những đứa trẻ bình thường chứ không giống như sống trong nhung lụa”.
Truyền thông Mỹ cho biết, hai con lớn của Bill Gates đều phải làm việc nhà, mới được cho tiền tiêu vặt.

Ông từng nói hồi đầu năm nay: "Tôi chắc chắn rằng việc để lại khối tài sản lớn cho bọn trẻ sẽ không phải là một đặc ân đối với chúng". Bà Melinda cũng đồng ý với quan điểm này của chồng.

"Một điều quan trọng mà tôi đang nỗ lực với cương vị là một người mẹ mẫu mực, đặc biệt đối với 2 con gái. Thông qua công việc hàng ngày của mình, tôi muốn hướng chúng thành một người phụ nữ sắc sảo, biết sắp xếp hài hòa giữa công việc và cuộc sống gia đình", bà Melinda Gates chia sẻ.


Bà là người có vai trò không thể thay thế trong cuộc đời Bill Gates

Là vợ của người đàn ông giàu nhất thế giới nhưng Melinda không mấy quan tâm đến những cửa hàng thời trang sang trọng, những loại mỹ phẩm đắt tiền hay những tác phẩm nghệ thuật danh giá. Thay vào đó, suốt ngày bà chúi vào những chuyện đại loại như… chu trình sống của con muỗi.

Ngay sau khi cưới nhau, vợ chồng Bill Gates bắt đầu làm từ thiện nhưng làm một cách dè dặt, trong đó có lần tặng máy vi tính xách tay cho các ngôi làng ở khu vực cận Sahara (Phi châu). Nhưng rồi hai người nhận ra người dân lục địa đen cần thức ăn để no bụng và thuốc men để chống lại cái chết hơn là phần mềm Windows xa xỉ.

Thế là họ tậu bao nhiêu là sách về các bệnh lây lan vì ký sinh trùng, về hệ miễn dịch, về cách phòng bệnh… “Bạn không thể nói về chuyện tài trợ cho thuốc chống sốt rét nếu như bạn không hiểu rõ chu trình sống của con muỗi. Làm từ thiện không chỉ đơn giản là ký séc chi tiền”, Melinda nói.

Melinda có thể tận hưởng một cuộc sống trong nhung lụa, dành thời gian chăm sóc con cái. “Khi cưới nhau, tôi và Bill định khi về già sẽ chia sẻ tiền bạc với người khác. Lần đầu tiên chúng tôi đến châu Phi là nhân một chuyến đi săn năm 1993.
Chúng tôi không thể nào tận hưởng thiên nhiên hoang dã vì cảnh tượng mọi người đi chân đất, phụ nữ phải vừa bế con vừa xách nước đi hàng cây số .


Sau đó về nhà, chúng tôi tìm đọc Báo cáo về phát triển thế giới năm 1993 và không khỏi giật mình. Trẻ con đang chết hàng loạt chỉ vì căn bệnh tiêu chảy và những loại bệnh cơ bản mà trẻ con ở nước chúng tôi đã được tiêm vắc-xin.

Chúng tôi tự thấy mình phải có trách nhiệm tìm hiểu sự thật và càng tìm hiểu, chúng tôi càng thấy không thể chờ vì bệnh tật không đợi chúng tôi. Tôi đi vòng quanh thế giới để xem điều gì đang xảy ra.


Nỗi sợ hãi khi quay về quá khủng khiếp đến độ tôi không dám hy vọng. Nhưng rồi bạn thấy đó, kinh tế đang thay da đổi thịt ở các nước phát triển và tự nó cải thiện mọi chuyện. Điều đó đã vực Bill và tôi dậy”.


“Chúng ta có xem rẻ mạng sống của người Phi châu hơn mạng sống của chúng ta không? Bill và tôi cho rằng không có sinh linh nào mang giá trị hơn hay kém so với sinh linh khác. Chính sự công bằng này là lý do để quỹ từ thiện của chúng tôi hoạt động” 


Hẳn nhiều người sẽ ngạc nhiên vì ông bà Gates không dành phần lớn tài sản của mình để lại cho con cái. Hiện họ đang có 3 đứa con nhỏ nhưng Melinda không tỏ ra lo lắng:

“Bất cứ lúc nào gia đình tôi nói tới chuyện tài sản, chúng tôi đều nói đến trách nhiệm phải trao tặng nó cho thế giới. Các con của chúng tôi đã có tài khoản riêng của chúng. Không phải lúc nào chúng muốn mua gì cũng được nấy mà phải đợi đến những dịp như sinh nhật mới được tặng hay đợi cho đến khi chúng tự để dành đủ tiền”.


Hiệp hội Bill & Melinda Gates đã chi bao nhiêu cho ai ?


Tính đến đầu năm 2005, tỷ phú này đã cam kết số tiền 28 tỷ USD cho nhiều dự án cứu tế, từ thiện, y tế và giáo dục. Tức ông đã đem cho không đến 38% tổng tài sản của mình. 9,3 tỷ USD là tổng số tiền mà tỷ phú giàu nhất thế giới Bill Gates đã chi cho các công cuộc từ thiện cứu tế và giáo dục thông qua hiệp hội mang họ tên mình thành lập vào năm 2000

Chúng được chia ra như sau:


-Sức khoẻ: 5,5 tỷ USD (gồm chiến lược sức khoẻ toàn cầu, 2,3 tỷ USD; nghiên cứu trị HIV/AIDS, bệnh lao và y tế sinh sản, 1,5 tỷ USD; các bệnh lây lan khác, 1,1 tỷ USD; nghiên cứu phát triển

-Công nghệ y tế toàn cầu, 0,4 tỷ USD; nghiên cứu y tế, chiến dịch y tế toàn cầu…, 0,1 tỷ USD)

-Giáo dục: 2,4 tỷ USD

-Chương trình xây dựng thư viện toàn cầu: 0,3 tỷ USD

-Những dự án đặc biệt khác: 0,6 tỷ USD

Các chương trình từ thiện ở khu vực Tây Bắc Thái Bình Dương: 0,6 tỷ USD .


Melinda Gates- quyền lực mà thầm lặng

Có một người phụ nữ giản dị, nhân hậu đã chinh phục được biết bao chính khách, doanh nghiệp. Xuất thân trong một gia đình bình dân Mỹ nhưng nhờ nỗ lực cá nhân và cả nét duyên thầm, người phụ nữ này đã trở thành biểu tượng của quyền lực mềm thế giới.

Năm nay 44 tuổi, Melinda Gates luôn sát cánh cùng người chồng tỷ phú, nhà sáng lập và điều hành Microsoft trong nhiều năm qua, và bản thân bà cũng là chủ tịch quỹ tài trợ lớn nhất thế giới.
Bà là người có vai trò không thể thay thế trong cuộc đời Bill Gates, là một trong những động lực to lớn để Bill Gates lập ra quỹ Bill -Melinda Gates.

Chung sống với Bill Gates đã 14 năm nhưng Melinda luôn có một cuộc sống trầm lặng, ít khi lộ diện trước báo giới. Những cuộc phỏng vấn luôn bị từ chối, thay vào đó là những cuộc trò chuyện mỗi tuần với những người cộng sự. Người ta biết đến Melinda qua những người bạn của bà nhiều hơn.


Mối thâm tình với chiếc máy tính

Trước khi quen biết Bill Gates, nàng thiếu nữ Melinda đã mê tít máy tính. Chính tình yêu này đã thay đổi cuộc đời cô.
Khi Melinda 14 tuổi, cha cô tặng cho con gái yêu chiếc máy tính Apple II. “Tôi đã nịnh cha mẹ đặt vào phòng riêng của mình để tiện học tập nhưng thời gian đầu tôi khoái chơi game hơn”, Melinda nhớ lại.


Không lâu sau, Melinda đã nắm được ngôn ngữ lập trình cơ bản và thường xuyên trao đổi kiến thức với các cậu con trai quanh xóm. Chính việc ham thích trao đổi về máy tính đã khiến cô bé bớt đi những rụt rè tuổi dậy thì, tự tin và hòa đồng hơn hẳn. Chiếc máy tính Apple II năm sau đã được nâng cấp lên thành Apple III. Melinda thường dùng máy tính giúp cha quản lý sổ sách, kế toán.

Gia đình Melinda không giàu có. Bố cô là kỹ sư và mẹ cô là một người nội trợ điển hình. Mặc dù cha mẹ cô có cho thuê một vài gian phòng để phụ thêm nhưng việc lo cho cả 4 chị em Melinda học lên đại học quả thật không hề dễ dàng. Melinda cùng các anh chị em từ nhỏ đã phụ giúp mẹ lau bàn, dọn bếp và cắt cỏ.

Khi Melinda còn đi học, tuy không có quy định thành văn nhưng thành tích học tập luôn được cả gia đình coi trọng. Melinda luôn đặt cho mình những mục tiêu để chinh phục một cách bền bỉ và quyết tâm. Cô giáo dạy môn đại số đã nhận xét “Melinda luôn tìm ra cách học tập hiệu quả nhất!”.


Khi đó, Melinda theo học tại một trường nữ sinh Thiên Chúa giáo, cô ao ước được vào trường Notre Dame. Trong suốt quá trình học, Melinda luôn cố gắng và đã trở thành đại diện phát biểu trong lễ bế giảng.


Nhưng cũng chính Melinda là người đưa ra quyết định từ bỏ trường đại học đặc biệt này vì nơi đây coi “máy tính là sở thích nhất thời, phụ nữ không phù hợp với nghiên cứu công nghệ”.
Sau đó Melinda được nhận vào trường đại học Bắc California .. Trong 5 năm học tại đây, Melinda đã được nhận bằng cử nhân khoa học máy tính và thạc sỹ quản trị kinh doanh.

Ngay trước hôm tiến hành lễ tốt nghiệp, Melinda đã tham gia phỏng vấn vào công ty IBM. Cô nhớ lại “Tôi đã nói với người phỏng vấn là mình sẽ tham gia thi tuyển vào một công ty phần mềm nữa. Bà ấy đã mỉm cười và nói nếu tôi được công ty phần mềm đó chọn, tôi càng có nhiều cơ hội hơn”. Và Melinda đã đến nơi có nhiều cơ hội hơn – Microsoft.


Tình yêu với sếp và khát vọng chung thay đổi thế giới

Năm 1987, Melinda bắt đầu làm việc chính thức tại Microsoft. Cô phụ trách quảng bá phần mềm văn bản.
Ngay từ những ngày đầu tiên, Melinda đã thích không khí làm việc cởi mở, năng động nơi đây. Cô chúi mũi vào công việc mà không thể ngờ rằng chỗ làm việc lý tưởng này lại đem đến cơ hội tình yêu cho mình.

Melinda là người trẻ nhất trong những người được nhận vào Microsoft làm việc đợt đó. Trong 10 người có bằng MBA, cô cũng là người nữ duy nhất. “Những người được tuyển đợt đó rất tài năng.
Tôi đã choáng ngợp khi tiếp xúc với họ và nghĩ họ có thể thay đổi thế giới. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì sao công ty phần mềm nho nhỏ hồi đó lại hấp dẫn họ đến thế!”


Khi đó hai sếp lớn Bill Gates và Steve Ballmer đang bất đồng trong khá nhiều vấn đề, họ thường căng thẳng và quát cả cấp dưới. Nếu như không có cảm tình đặc biệt khi nhìn thấy dáng vẻ thư sinh của Bill, Melinda đã bỏ việc từ lâu.


Sau khi vào công ty được 4 tháng, Melinda đến New York tham dự một triển lãm công nghệ và ngồi cạnh Bill Gates trong một buổi tiệc.
Melinda nhớ lại: “Anh ấy quả thật rất có phong cách, còn hơn trong tưởng tượng của tôi”. Khi Bill được hỏi tại sao để ý Melinda, ông trả lời: “Tôi nghĩ chắc là do vẻ đẹp của cô ấy”.

Mùa thu năm đó, Bill và Melinda gặp lại nhau tại nhà để xe của công ty. Melinda nhớ hôm đó là thứ 7 và mọi người trong công ty vẫn phải đi làm.
Họ nói chuyện một lúc, Bill nhìn đồng hồ và hỏi: “Em có đồng ý hẹn hò với tôi trong vòng hai tuần bắt đầu từ thứ 6 tuần sau không?”

Melinda trả lời: “Từ thứ 6 tuần sau bắt đầu hai tuần hẹn hò? Em thấy không được tự nhiên lắm ! Không biết được, đến lúc đó hãy gọi cho em”.
Sau đó, Bill gọi lại báo cho Melinda lịch hoạt động ngày hôm đó, Melinda nhận lời hẹn gặp ông vào buổi tối thứ 6 định mệnh.

Trước khi hai người gặp nhau, Bill đã là một tỉ phú nhưng điều đó không có nghĩa là ông có thể “mua” được tình yêu. “Theo đuổi cô ấy thật vất vả”, Bill than thở. Số là mẹ của Melinda vốn cho rằng chuyện tình cảm của con gái mình với sếp không có gì hay ho cả.


Nhưng Melinda đã đặt ra những giới hạn cho mối quan hệ này, quyết không để ảnh hưởng đến công việc. “Tôi không muốn công khai tình cảm, không bao giờ nói chuyện công việc trong thời gian hẹn hò…”


Dù có công khai chuyện tình cảm với sếp lớn hay không thì bạn bè đồng nghiệp vẫn phải nể Melinda về năng lực làm việc.
Sau 9 năm làm việc bà đã lên chức giám đốc phụ trách các sản phẩm thông tin.


Cấp trên trực tiếp của Melinda lúc đó, bà Patty Stonesifer đã nhận xét: “Nếu tiếp tục ở lại làm việc, Melinda chắc chắn sẽ đứng trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất của Microsoft”.

Tháng 1/1994, Melinda rời khỏi Microsoft, dành toàn bộ tâm huyết cho quỹ từ thiện. Tình cảm hai người dành cho nhau càng trở nên sâu sắc.
Trước đây Bill Gates chưa bao giờ nghĩ đến việc thành lập quỹ tài trợ, dù luật sư và kế toán của ông thường xuyên khuyên ông nên dành thời gian và tiền bạc để chính thức tham gia các hoạt động từ thiện.


Đó cũng là lý do mà báo chí những năm 1990 gọi Bill là “kẻ hà tiện”. Cha của Bill giải thích “Con tôi không muốn đứng ra thành lập quỹ từ thiện vì không muốn sở hữu thêm một công ty nữa”. Ngay từ ngày đầu lập quỹ, Melinda đã quán xuyến công việc quản lý.


Những ngày đầu, Melinda và Bill lập ra dự án tặng cho mỗi phòng học một laptop phục vụ việc giảng dạy nhưng công tác quảng bá đã bị giới truyền thông phê bình gay gắt vì… phô trương và thiếu thực tế.


Khi đi khảo sát các trường học, Melinda nhận ra rằng, chỉ trang bị cơ sở vật chất đơn thuần không giải quyết được những vấn đề giảng dạy, vì thế sau này thúc đẩy phổ cập giáo dục mới là mục tiêu chính của quỹ.

Dưới ảnh hưởng của Melinda, quỹ Bill & Melinda Gates đã mở rộng phạm vi hoạt động của mình trong lĩnh vực phòng chống AIDS, bệnh sốt rét…
Melinda chia sẻ: “Chúng tôi muốn dần dần thiết lập một danh sách cần cứu trợ hợp lý. Tiền chỉ có ích khi mang lại những lợi ích thực sự cho những người cần cứu trợ nhất”.


Bà cũng cho biết, quỹ Bill - Melinda Gates không quyên gửi thẳng tiền cho viện nghiên cứu ung thư Hoa Kỳ mà tập trung cho những dự án và khu vực khẩn thiết hơn.

Bà Gates dùng phương pháp liên kết những nhà bán thuốc và bảo đảm trợ cấp tài chính cho việc nghiên cứu để đổi lấy sự hạ giá thuốc cho những nước nghèo, qua đó tạo đà mới cho ngành y học ngừa bệnh của các nước kém phát triển vốn đã bị chững lại từ những năm 1990.


Và rõ nét nhất là việc sáng lập Công ty Vaccine HIV – là công ty liên kết các nhà nghiên cứu với ngân sách 400 triệu USD.
Trải qua 7 năm hoạt động, dưới sự điều hành của Melinda, quỹ Bill -Melinda Gates đã góp phần cứu sống ít nhất 700.000 người tại các quốc gia nghèo thông qua các khoản đầu tư vào những chương trình vaccine.

Quỹ Bill - Melinda Gates hiện là quỹ từ thiện lớn nhất thế giới, với tài sản lên tới 29,1 tỉ USD và luôn đi đầu trong chiến dịch nâng cao sức khỏe cộng đồng trên quy mô quốc tế. Melinda, Bill Gates và cha của Bill là 3 thành viên điều hành quỹ.

Gần đây, Bill Gates đã chính thức rời khỏi Microsoft để hoàn toàn tập trung cho công việc từ thiện.
Mỗi năm quỹ này nhận được khoảng 6.000 thư xin được trợ giúp ở khắp nơi trên thế giới.


Bill và Melinda sẽ tự mình phê duyệt với tổng số tiền trên 40 triệu USD. Cách làm những công việc ở quỹ của đôi vợ chồng này uyển chuyển và có phần thử thách hơn cả khi điều hành Microsoft.

“Chúng tôi trò chuyện ngay cả lúc cùng chạy bộ với nhau”, Bill cười nói. Trong vòng hai năm trở lại đây Bill Gates đã chạy bộ khá đều đặn và cùng luyện tập trí nhớ một cách thú vị và ý nghĩa.
Hai người cùng thảo luận và nêu ra các phương án hành động cho các dự án tài trợ.

Các thông tin này sẽ được cả hai nhẩm nhớ, không ghi lại bằng giấy gì cả và ghi nhớ cho đến khi thông báo lại cho các thành viên quản lý quỹ để thông qua chính thức.

Tháng 6/2006, Warren Buffet đã chuyển giao một phần tài sản trị giá khoảng trên 30 tỉ USD của mình vào việc làm từ thiện, trong đó 83% số tiền được đưa vào Quỹ Bill - Melinda Gates. Khoản hiến tặng này được xem là lớn nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.


Vào thời điểm đó, số tiền được quyên này còn lớn hơn gấp đôi số tiền hiện có của quỹ. Đây là lời công nhận đầy thuyết phục đối với khả năng quản lý từ thiện, một lĩnh vực mới mẻ và nhiều thách thức của nhà đầu tư tài chính hàng đầu với hai vợ chồng Bill Gates.


Tin vui này cũng đến khi cả hai người đang chạy bộ. Melinda nhớ lại với một vẻ bồi hồi: “Tôi nhận được điện báo và không tin vào tai mình nữa. Tôi nói với Bill, và thực sự muốn khóc. Chúng tôi đã làm được, chúng tôi đã có niềm tin của mọi người, và chúng tôi có nhiều trách nhiệm hơn nữa”.

Hiện nay, Quỹ từ thiện của hai vợ chồng bà đã thu thập được 37,6 tỉ USD, trong đó, 3,5 tỉ USD là phần góp của nhà tỉ phú Warran Buffet, người đứng đầu công ty Berkshire Hathaway. Sắp tới đây, Warren Buffet dự định chuyển cho quỹ Bill - Melinda Gates thêm 9.000 cổ phiếu nữa với trị giá 41 tỉ USD.


Như vậy, cùng với các khoản lạc quyên và hàng tỉ USD của chính hai vợ chồng Bill Gates, tổng số vốn của quỹ trong vài năm tới sẽ đạt đến con số khổng lồ là 100 tỉ USD.
Cả hai vợ chồng đều sẵn sàng chi tiêu toàn bộ số tiền này vào việc giúp đỡ những người nghèo khổ không chỉ ở nước Mỹ. Đến nay, quỹ đã chi gần 20 tỉ USD cho nhiều hoạt động từ thiện.

Bill Gates thừa nhận rằng vợ ông hiểu biết về con người hơn ông. Khi động chạm đến việc nên chi tiền trong quỹ vào những lĩnh vực gì, bà Melinda bao giờ cũng có những ý tưởng thông minh hơn chồng.


Melinda nói: “Hai vợ chồng chúng tôi đã cùng soạn lập danh mục những hiện tượng bất công nhất trên thế giới. Và chúng tôi lựa ra những hiện tượng mà chúng tôi có thể đấu tranh”.
Trong hoạt động nhân đạo chung của cả hai vợ chồng, vai trò của bà Melinda dường như nổi bật hơn.

Không phải vô cớ mà người bạn thân của họ – nhà tỉ phú Warren Buffet – đã có nhận xét rất đáng chú ý: “Bill Gates cực kỳ thông minh. Nhưng khi ta nhìn toàn bộ bức tranh chứ không phải một phần riêng biệt nào đó thì Melinda hiển nhiên là vượt xa chồng. Nếu như Melinda không làm việc trong quỹ từ thiện của hai vợ chồng họ thì liệu tôi có trao tiền cho Bill không? Có lẽ không”.

Như vậy, điều kiện chủ yếu thúc đẩy Buffet chuyển giao tài sản chính là người vợ nhanh nhẹn, hiểu biết, thấu tình đạt lý của Bill Gates. Buffet đã khiến Bill phải thốt lên: “Melinda đúng là vận may lớn nhất cuộc đời tôi”.


Yêu thích cuộc sống bình lặng

Là vợ người thường xuyên giữ vị trí giàu nhất thế giới, Melinda không tránh khỏi những phiền toái của cuộc sống.
Dù cố gắng thế nào đi nữa, Melinda cũng rất khó khăn để có được cuộc sống bình thường. Nhưng đến nay, sau nhiều nỗ lực, người phụ nữ dịu dàng này vẫn có cách để cuộc sống của mình đi theo những quỹ đạo mong muốn.

Trước khi kết hôn với Bill Gates, Melinda cũng chịu nhiều áp lực từ khối tài sản đồ sộ này. Melinda luôn băn khoăn con người mải mê công việc và cạnh tranh thương trường của Bill Gates có thích hợp với cuộc sống gia đình hay không.


Câu hỏi: “Cái người có thể phát điên lên vì công việc này nếu làm chồng mình sẽ ra sao?” luôn quẩn quanh trong đầu Melinda.
Cuối cùng bà cũng nói thẳng điều này ra với Bill, rằng: “Nếu muốn em dọn đến ở cùng anh, anh cần phải tạo nên một ngôi nhà thực sự ấm cúng của gia đình giống như em tưởng tượng”.

Sau 6 tháng thảo luận, bàn bạc với vị hôn phu, Melinda đã đích thân thuê kiến trúc sư cải tạo khu nhà ở 3.700m2. Đến nay, cứ cuối tuần Melinda đều cho đội ngũ làm thuê trong tư gia nghỉ, để gia đình có thể trải qua những giây phút quây quần bên nhau như những gia đình bình thường khác.

Có 3 con, điều đáng ngạc nhiên là chính Melinda đã tuân thủ các quy định nuôi con bằng sữa mẹ như các bác sĩ khuyến cáo.
Trong việc nuôi dạy bọn trẻ, Melinda cũng khuyến khích các con tự lập và làm việc chăm chỉ. Bà cũng tranh thủ đưa các con đi cùng trong các chuyến đi từ thiện để vừa rèn luyện sức khỏe, vừa mở rộng tầm nhìn về thế giới cho chúng.

Melinda và Bill cũng thống nhất trong việc để dành thừa kế cho các con. Sẽ không quá 5% tài sản của họ sẽ trở thành tiền thừa kế của 3 con, còn khối tài sản khổng lồ còn lại sẽ trở thành khoản đầu tư từ thiện với mong muốn sẽ đem lại lợi ích cho nhiều người hơn nữa.


Thực ra, ban đầu Bill và Melinda thậm chí không muốn để lại tài sản gì cả nhưng người bạn thân Buffet đã khuyên :
“Một người có rất nhiều tiền nên để lại cho con cái họ đủ số tiền, để chúng thực hiện ước mơ của mình, nhưng cũng không được nhiều đến mức, chúng không muốn làm gì nữa”.

Không thích mua sắm, ghét những nhãn hàng xa xỉ và chỉ trang điểm nhẹ nhàng, Melinda vẫn giữ được vẻ đẹp trẻ trung suốt những năm qua.
Một trong những bí quyết của bà là luyện tập thể thao đều đặn.

Melinda đã tập chạy marathon từ gần 15 năm qua, thậm chí còn tham dự cả giải Seattle Marathon.
Dù bận rộn đến mấy, mỗi tuần bà cũng có một cuộc chạy việt dã, trong 1 giờ vượt qua 11km. Việc Bill tham gia chạy trong 2 năm trở lại đây cũng là do Melinda khuyến khích và thôi thúc.

 

Nguyên Thảo

Kim Kỳ sưu tầm

Hình Internet 

Ngày lễ cha, hai vì sao

Ngày lễ cha, hai vì sao

June 16, 2019

Một giờ sáng, bác sĩ nội trú gọi điện thoại báo tin bệnh nhân D. yếu dần, chắc không qua khỏi, hỏi tôi có đến không. Tôi có thể đợi đến sáng mai, nhưng lần này thì tôi đi ngay. Dãy lầu dành riêng cho bệnh nhân già yếu im vắng, tôi vẫn ghé thăm ông vài hôm một lần. Tôi nhớ lại tiểu sử: 87 tuổi, vui tính, gốc Ba Lan, góa vợ, thiếu máu động mạch tim, sick sinus, rung nhĩ, máy tạo nhịp, ung thư tiêu hóa.

Hồ sơ bệnh nhân có chữ no code, đó là một người bệnh không muốn cấp cứu giai đoạn cuối, muốn ra đi yên bình. Khi tôi đến thăm, bao giờ đầu giường cũng thấy hai bức ảnh của hai chàng trung niên, một người mang kính, nghiêm nghị, một người trán hói tươi cười, cả hai đều đẹp trai. Đó là hai người con của ông đang ở Hoa Kỳ. Mặc dù kín đáo, khi được hỏi, mặt ông tươi lên và kể chi tiết về các con.

Cả hai đều là những nhà thiên văn học, say mê các vì sao từ khi còn học trung học ở Canada, nay đều đã có vợ con, và rất nổi tiếng. Ông kể cả hai có công phát hiện những tinh tú mới và tên của họ được đặt tên cho hai vì sao. Thỉnh thoảng vài năm các con và cháu cũng bay về thăm ông, và thỉnh thoảng gọi điện thoại. Ba năm gần đây họ không về nữa, điện thoại thưa dần, vì công việc bận rộn. Như thế cũng vô tình, nhưng vẫn không tệ lắm so với nhiều gia đình khác, tôi thầm nghĩ. 


Khi tôi đến, ông nằm im trên giường, màn hình monitor nhấp nháy các chỉ số mạch hô hấp huyết áp dưỡng khí. Tôi ngồi xuống. Ông nhắm mắt, thở nặng nhọc. Tôi bắt mạch, giữ tay ông trong tay mình một lúc rồi đứng lên. Khi tôi bước đi, có tiếng gọi khẽ, tôi quay lại, thấy ông mở mắt, bắt gặp tia nhìn sáng lên, tinh anh khác thường. Mấp máy môi. Tôi tiến lại gần, cúi xuống. Bỗng nghe ông nói tiếng nhỏ nhưng rõ ràng: con trai của ba? 


Tôi giật mình. Ông hỏi lại lần nữa, nhỏ như nói thầm, nhưng từng tiếng: con trai? Họng tôi nghẹn lại. Tôi ngồi hẳn xuống giường, cầm tay, cúi mặt xuống, trả lời: dạ, con đã về. Ông lắng nghe, không phản ứng gì. Tôi nhắc lại. Lần này hình như ông nghe được, hay ít nhất là tôi cảm thấy thế, nhắm mắt lại.

Ngọn đèn tàn bấc cháy bừng lên một lúc. Tôi gọi nhiều lần nữa, có lúc ông mở mắt, nhưng tia nhìn đã hết tinh anh, rồi mờ dần. Sáng sớm hôm sau, ông mất. Khi tôi được gọi trở lại để làm các thủ tục như tìm phản xạ đồng tử, và làm pronouncement, đã năm giờ ba mươi sáng. Tôi điện thoại cho gia đình, không liên lạc được. Tôi chậm chạp vuốt mắt cho ông lần cuối, thật ra là đặt tay lên mí mắt, vì mắt ông đã nhắm rồi, như thói quen tôi vẫn những khi có thể. 


Vì sau khi đã chết, người ta vẫn còn có thể được bình an hay bị tổn thương. Những việc làm của người sống như báo tin, vuốt mắt, khai tử, cầu nguyện, tang lễ, không phải chỉ là các thủ tục. Đối với tôi, đó là các nghi lễ. Nghi lễ mở đường cho sự chữa lành vết thương, làm chúng hồi phục.

Tôi đi theo sau chiếc giường phủ drap trắng của ông một đoạn, rồi rẽ lối khác tới khu vực đậu xe, tôi bước thong thả dọc hành lang treo những ngọn đèn vàng đục nhỏ, trong không khí xanh, loãng, tối, lạnh, mơ hồ, trên trời sao thưa lác đác. Tôi dừng lại nhìn lên, không, trên trời đêm nay không phải có vài vì sao, mà chỉ có hai vì sao thôi, nhấp nháy, đứng gần nhau.

Tôi nghĩ đến những người ở xa giờ này chưa biết tin, nhưng chắc họ đang có linh cảm nào đó, và nếu đang ngủ thì giấc ngủ bồn chồn. Tôi nghĩ đến ngày cha tôi mất, khi tôi vừa rời xa đất nước, không ở bên cạnh. Ông ở trong vòng tay của mẹ tôi, các chị tôi, em gái tôi. Nhưng đứa con trai thì ở xa.

Ngày ấy, hàng trăm ngàn người, Bắc cũng như Nam, ra đi không nghĩ đến lúc trở về. Dân tộc này đã từng chia tay như thế, kể từ năm 1954, một triệu người, để rồi "thương nhớ mười hai".

Trên thế gian, bao nhiêu người may mắn được ngồi bên cạnh giường của cha hay mẹ mình phút cuối. Và bao nhiêu người khác nữa vào giây phút ấy lặn lội nơi xa, đang cầu nguyện hay cãi vã, đang săn đuổi  hay đang bị săn đuổi, đang sai và nghĩ mình đúng, đang đúng và nghĩ mình sai, đang hạnh phúc hay buồn rầu. Tất cả những người ấy nên tìm đọc bài thơ của Robert Hayden.

 

 

Những Chủ Nhật Mùa Đông

<>

Cha tôi dậy sớm ngay cả ngày chủ nhật 
Thay áo quần trong tối lạnh xanh mờ 
Bàn tay cha nứt nẻ vì công việc 
Nhóm lửa lò cháy rực. Nhưng chẳng ai 
Từng biết cám ơn. Tôi thức giấc, than hồng 
Lách tách, bếp ấm dần, cha mới gọi tôi 
Dậy mặc áo quần, nhưng tôi ngần ngại 


Căn nhà xiêu cột kèo kêu giận dữ 
Tôi cũng chuyện trò ấm ớ với cha tôi 
Ông dậy sớm không phải vì tôi sao? 
Và đánh bóng những đôi giày, cũng thế 
Nhưng tôi có để ý gì đâu? Nào biết gì đâu? 
Mưa nắng dãi dầu, tình yêu khổ hạnh

 

Those Winter Sundays

<>

Sundays too my father got up early 
and put his clothes on in the blueblack cold, 
then with cracked hands that ached 
from labor in the weekday weather made 
banked fires blaze. No one ever thanked him. 
I’d wake and hear the cold splintering, breaking. 


When the rooms were warm, he’d call, 
and slowly I would rise and dress, 
fearing the chronic angers of that house, 
Speaking indifferently to him, 
who had driven out the cold 
and polished my good shoes as well. 
What did I know, what did I know 
of love’s austere and lonely offices?

 

Đang mê mải đi trên đường, đôi khi bạn nghe tiếng gọi từ phía sau. Bạn quay lại: không có ai cả. Tiếc thương không phải là cảm xúc u buồn, trái lại nó có thể làm cho tình yêu sáng lên, trở nên sâu thẳm vững bền. Tiếc thương là một hành động, là tấm gương chiếu rọi bất ngờ, thách thức, vỗ về, làm đầy một cuộc đời chưa trọn vẹn, làm cho bạn trở nên hạnh phúc hơn, trong suốt hơn, tự tin hơn và biết lý tưởng của bạn là xứng đáng.  

 

Nguyễn Đức Tùng

 Kim Kỳ sưu tầm

Hình Internet

Theo dõi RSS này