Truyện

Truyện (192)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( phần 3 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( phần 2 )

Tuyền Linh

Phần 2

 

12.4.2020 – Chào bạn! Mình đã nghỉ xả hơi được mấy ngày nhưng vẫn cảm thấy còn rối rắm trong đầu, nhất là về dịch bệnh Covid – 19, tiếp nữa là vấn đề Tiền. Mình không thể dự định ngày đi DĐ được vì phải chờ tình hình Covid – 19 ra sao đã. Cả hai vấn đề mình đều bị động cả.

Tuy nhiên, tiền thì tạm thời có thể lo được với điều kiện phải chịu lãi suất cắt cổ, nhưng vụ dịch Covid thì bó tay. Phải đợi sau ngày 15.4.2020, Thủ Tướng chỉ thị ra sao mới tính toán được. Dẫu sao, hôm nay nghe tin Bệnh Viện Bạch Mai được gỡ bỏ lệnh cách ly, mình thật mừng! Tín hiệu có phần khả quan. Bệnh viện Bạch Mai không bị cách ly sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề, nhất là việc khám chữa bịnh hàng ngày cho dân.

Hôm nay là Chủ Nhật, mới 8h05 mà khí trời có vẻ khô rát, nóng nực. Mình nai nịt và cỡi xe chạy vù đến Ngân Hàng Đông Á để gởi tiền thu âm, thì ra Ngân Hàng đóng cửa, không làm việc. Mình lú lẫn thật! Chủ Nhật mà đi gởi tiền.

Đường phố ngày chủ nhật mà vắng hoe, lác đác chỉ vài xe chạy, tự nhiên bỗng mình nhớ hình ảnh mấy người bán vé số hay đi dạo đầy đường những ngày chưa có lệnh cách ly. Hihi… Mình cũng ngộ thật, không nhớ ai, lại nhớ mấy người bán vé số. Ngộ quá phải không bạn? Với mình, những giao ngộ hữu hình hay vô hình, ở vào một thời điểm nào đó, nó đã đi vào tâm thức mình như một chứng nhân trong cuộc sống. Bạn có bao giờ gặp trường hợp nầy chưa?

13.4.2020 – Đêm qua hơi khó ngủ, vùng thượng vị cứ đau lâm râm hoài. Mới 3h15 mà mình phải ngồi dậy, đi lấy viên thuốc omebrazol uống vội vào. Có thể là do mình suy nghĩ nhiều điều quá làm ảnh hưởng đến bao tử.

Mình cố giữ trạng thái cân bằng lại, vì phía trước còn quá nhiều việc phải làm. Chưa bao giờ mình cảm thấy cô đơn như lúc nầy. Mình muốn viết một bài thơ hay một bài nhạc về trạng thái tâm hồn mình ngay trong lúc nầy, nhưng nước mắt cứ ràn rụa, không sao viết được. Giữa cái tịch nhiên của đêm vắng, mình mới cảm nhận được đỉnh điểm của sự lẻ loi.

Mình chưa bao giờ bắt gặp cảm giác nầy trong đời, nó vừa thắt quặn, vừa thú vị. Phải chăng là “ thú đau thương “ mà các bậc tiền bối thỉnh thoảng có nhắc đến? Qủa là như thế ư…! Bỗng nhiên mình nhớ đến Lâm Hoàng, người tinh say văn

chương thi phú, già nhân ngãi nhưng non vợ chồng một thời của mình, là chiếc phao giữa cơn sóng lớn. Trong cơn đại dịch Covid – 19 nầy, mình cũng lo cho nàng quá. Cầu mong nàng bình yên khỏe mạnh nơi đất khách quê người.

16.4.2020 – Hôm qua, mình canh chừng mãi trên mạng mà chưa nghe thấy tin tức gì về việc cách ly toàn miền ra sao. Hôm nay mình cố ý dậy sớm để đón tin. Thì ra việc cách ly cũng không đến mức độ nghiêm ngặt lắm. Mình điện hỏi thăm tổng đài đặt vé hảng xe Phương Trang, bao giờ xe hoạt động lại, thì được biết , đợi đến ngày 22 tháng 4 năm 2020 họ sẽ có thông báo mới. Mình hơi sốt ruột.

Mình cỡi xe chạy một vòng quanh phố, thấy các hàng quán bán nhỏ lẻ mở cửa trở lại, mình vui vui trong lòng. Mình ghé hàng bánh ướt chả lụa mua một hộp về nhà ăn. Lâu ngày không ăn bánh ướt nên cảm thấy thật ngon miệng, nhất là khi nhấp nháp cục nem nướng. Thơm ngon làm sao…!

17.4.2020 – Không hiểu sao hôm nay mình lại thức dậy thật sớm, mình nhìn đồng hồ, mới có 3h15 sáng. Cảm thấy trong người tỉnh táo, mình đánh răng rửa mặt xong và ngồi vào bàn lên mạng luôn. Mình vào hộp thư Gmail để kiểm tra thư đến, vì hôm qua mình có phone cho luật sư N, và hai bên đều thống nhất tạm thời những gì có thể giải quyết với nhau qua mạng được thì cứ tiếp tục tiến hành.

Vì tình hình cách ly không biết bao giờ mới được gỡ bỏ hoàn toàn nên phương tiện xe cộ đi lại rất khó khăn, làm sao có thể trực tiếp làm việc với nhau được. Tuy nhiên, nghe luật sư N. nói, các cơ quan hành chánh đang trở lại làm việc bình thường nên cũng thuận tiện cho việc khởi kiện của mình.

Vào lúc 10h30, mình nhận được điện thoại của cô thư ký văn phòng luật sư N. cho biết, cô vừa gởi toàn bộ những văn bản cần thiết liên quan đến vụ khởi kiện cho mình qua Mail, cô bảo mình xem và chiếu theo đó mà xử lý theo tình huống. Trong lúc chờ đợi, mình mở mạng xem tiếp tin tức tình hình dịch bệnh Covid – 19 ra sao, thật bất ngờ được tin rất vui. Đó là, sau hơn một tháng, ngày 17.4.2020 là ngày đầu tiên Việt Nam không có ca mới COVID – 19 nào. Thật vui….!

Đúng 11h13, mình chuyển qua hộp thư Gmail thì bắt gặp toàn bộ 5 văn bản về việc khởi kiện do cô thư ký văn phòng luật sư N. gởi. Mình xem qua và đã hiểu rõ vấn đề. Tuy nhiên, trong văn bản HỢP ĐỒNG DỊCH VỤ gồm có 5 ĐIỀU. Mình hơi thắc mắc về phương thức thanh toán tiền bạc ở ĐIỀU 2. Mình liền gọi điện yêu cầu luật sư N. giải thích. Sau khi luật sư N. giải thích, mình cũng chỉ tạm yên chứ thật sự mình cũng chưa yên tâm lắm, bởi câu chữ có phần mơ hồ, không thật sự cụ thể.

Bỗng tự dưng mình nghĩ khùng khùng, nếu luật sư lừa mình thì cũng chẳng khác nào luật pháp lừa mình? Thì mình cứ lấy mạng cùi ra mà vào tù chứ lấy tiền đâu mà trả tiếp 800 triệu còn lại cho luật sư? ÙI….! nếu quả thế thì mạng già gần đất xa trời nầy cũng chẳng thiết gì nữa…! Mình có liều mạng lắm không bạn?

Bạn à…! Mình nói cho bạn nghe như vậy không có nghĩa là mình mất bình tĩnh đâu nhé, không phải thế đâu. Chưa bao giờ mình tỉnh táo như lúc nầy bạn à. Hình như cho đến thời điểm nầy, mình càng lúc càng chững chạc hơn trên mọi lãnh vực cuộc sống.

Có lẽ cuộc sống tuổi về chiều của mình quá bi đát nên giúp lý trí mình thêm phần sáng tỏ chăng? Không bi đát sao được, bằng từng tuổi nầy rồi, lại được ở vào cái thời đại văn minh @, mà còn phải đi vay 20 triệu, để chịu trả lãi 200 triệu, trong khoảng thời gian nhiều lắm là 5 tháng. Chính ở đó đã dạy mình nên sống lý trí nhiều hơn bản năng – cái bản năng thuần khiết “ nhân chi sơ, tính bản thiện “ đó mà.

Giá như ngày xưa mình sống bằng lý trí thì đâu đến nỗi vì một phút mềm lòng, trắc ẩn mà ký giao hết nhà cửa cho người ta. Để đến bây giờ, chân yếu tay mềm mới lọm khọm vác đơn đi tìm công lý. Tự dưng mình thấy thương mình quá chừng! Bỗng mình lại thích sống thời kỳ ăn lông ở lỗ ghê! Thời đó chắc không xảy ra cảnh bắt chẹt nhau bạn nhỉ?

18.4.2020 – Sáng nay có hẹn với người cọng sự bên lãnh vực âm nhạc – chú em Bùi Tấn Vinh - nên mình dậy sớm. Mới sáng mà khí trời oi bức quá, mình tranh thủ tắm gội lẹ để kịp giờ hẹn ra quán cà phê. Cũng may là hôm nay lệnh cách ly chỗ mình cho phép các hàng quán nhỏ lẻ mở cửa lại, cũng vui vui, có chỗ để gặp nhau giao lưu trao đổi công việc.

Chú Tấn Vinh là người thiết kế toàn bộ tập bản thảo DƯ ÂM của mình, gồm có 3 mục Thơ, Văn, Nhạc. Có một vài người bạn, mình cho họ xem tập bản thảo và họ thắc mắc hỏi mình, sao không có lời giới thiệu của ai cả? Đại khái như Lời Phi Lộ. Đây là câu hỏi khó trả lời nhất đối với mình. Mình cười vui, thì đưa cho bạn xem là đã giới thiệu rồi còn gì!

Thế rồi nhiều bạn bè hỏi quá nên cuối cùng mình cũng phải trả lời thật về suy nghĩ của mình. Đây là vấn đề tế nhị mà mình không muốn thấy, cũng không muốn nghe. Bởi thật cũng chẳng là thật mà giả cũng không phải giả. Có điều, đa phần người ta lại thích như vậy thì phải (?) Nó gần như một tập tục.

Mình thì lại không thích vậy. Trong đời sống, chắc chắn bạn đã đọc khá nhiều sách, nào truyện ngắn, truyện dài, thơ văn và cả những sách về âm nhạc. Thường thì sách nào cũng có vài trang giới thiệu về tác giả của cuốn sách ở phía trước. Mà phần đông thì lời giới thiệu luôn đi về một hướng - hướng không muốn mất lòng tác giả.

Từ chỗ ấy, cái hay thì được nêu ra, còn cái không được hay thì im luôn. Mà nếu như thế thì vô tình biến quyển sách” tự nó đã là không phải nó “. Mình nói vậy, bạn nghĩ thế nào? Bạn cũng đừng sợ mất lòng mình mà ậm ự cho qua nhé! Mình nghĩ, trên đời không có cái gì toàn vẹn cả. Ngay cả hòn bi cũng chưa chắc nó đã tròn, đúng độ tròn.

Bạn có bao giờ để ý đến những tác phẩm âm nhạc, văn chương, thơ phú của các tác giả nổi tiếng chưa? Có đúng thật là hay cả một trăm phần trăm không bạn? Có nghĩa là bài nào trong tập sách cũng hay cả.

Hay là các vị ấy chỉ nổi tiếng nhờ 5, 7 tác phẩm nổi trội được thiên hạ công nhận, rồi thành danh. Điều nầy chắc là mình, bạn và tất cả những ai đã từng đam mệ nghệ thuật đều nhận thấy như vậy? Đó là chưa nói đến quan điểm, trình độ thưởng thức của mỗi người đọc, người nghe đều khác nhau. Có thể với mình thì hay, nhưng với bạn là không hay. Đó là chuyện bình thường. Vậy nên với mình, tốt nhất là để những khen, chê nằm yên trong lòng mỗi đọc giả, thính giả. Mình nghĩ cách đó là trung thực nhất.

21.4.2020 - Mấy hôm trước đây mình bận công việc quá nên không trò chuyện với bạn được, thấy nhớ . Vậy giờ mình hàn huyên cho vui nhé! Trước hết là mình xin báo cáo với bạn, mình rất…rất là vui khi biết tin trong suốt những ngày qua 17, 18, 19,20 và cả sáng nay 21.4.2020 ), Việt Nam mình không bị nhiễm một ca Covid – 19 nào. Tuyệt vời chưa…! ? Tuyệt vời quá đi thôi ! ! ! Mình định cỡi xe chạy thẳng ra tiệm bán bún bò, mua một bịch đem về nhà ăn mừng.

Lâu quá không ăn bún bò Huế cũng cảm thấy thèm. Nhưng rồi ý định không thành, người nhà hôm qua đi chợ, đã mua sẵn một lô bánh bao nơi siêu thị, đành phải hấp ăn vậy. Thôi, hẹn sáng mai. Không sao!

Ối chà…! Mãi say chuyện với bạn, chút nữa mình quên mất chuyện đi gởi tiền cho luật sư N. về việc Hợp Đồng Dịch Vụ trong việc khởi kiện. Vậy tạm ngưng chút nhé! Mình đi khoảng 20 phút thôi, về nói chuyện tiếp. OK?

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mình đây bạn! Như vậy theo đồng hồ tường nhà mình, mình về sớm hơn giờ hẹn 5 phút. Bạn vui không? Mình nói bạn nghe điều nầy, nhưng đừng cười mình nhé! Lâu nay, thật ra mình cũng thường xuyên ra ngân hàng Đông Á để gởi tiền cho các ca sĩ thu âm nhạc của mình.

Cứ mỗi lần gởi, thì mình chỉ gởi số tiến ít thôi, chừng 3 hoặc 5 triệu cho một bài nhạc. Cước phí thường là 33 ngàn đồng. Hôm nay mình gởi cho luật sư N. 20 chục triệu, mình nghĩ tiền cước phí sẽ cao theo tỷ lệ tiền gởi,

ai dè đâu cũng chỉ 33 ngàn đồng. Tai mình vốn hơi nghễnh ngãng nên mình không tin lời cô thu ngân nói. Mình hỏi đi hỏi lại cố ấy rất nhiều lần, cô vẫn trả lời, chỉ 33 ngàn đồng. Mình quê quá, cám ơn, rồi đi ra cửa thật lẹ.

Trên đường về, mình cứ cười tủm tỉm một mình, có khi lại cười thành tiếng. May mà có đeo khẩu trang, nếu không, chắc người ta nghĩ mình khùng. Cả cô thu ngân Ngân Hàng Đông Á cũng nghĩ vậy là chắc? Mà mình khùng thật!

( CÒN TIẾP )

 

 

Xem thêm...

Món quà đẹp nhất- Truyện ngắn Thụy Vi

Món quà đẹp nhất

Truyện ngắn Thụy Vi

Nghiêm mỉm cười háo hức nhìn lên thành phố trên ngọn đồi cao chót vót nơi kia – nơi có một địa chỉ quen thuộc nằm giữa những dãy phố như choàng vai đứng nghiêng lệch bởi những con dốc cao thấp nối nhau thật độc đáo.

Anh mường tượng con đường dẫn đến ngôi nhà của Thiên Thư rợp đầy hoa dại và bầu trời lúc nào cũng ngăn ngắt một dải nắng thật mềm len qua màu sương loãng làm ánh sáng chấp chới múa trên vai áo những người đi bộ.

Anh nhìn xung quanh, hốt nhiên anh thấy xúc động, lòng tràn ngập nỗi hân hoan kỳ lạ và thấy yêu hết thảy mọi vật giữa vùng đất trời Đà Lạt quanh năm mùa đông thân thiết này – Anh hào hứng huýt lên điệu sáo Love is Blue thật lãng mạn, vừa cho xe chạy bên những tàng lá xanh mát thơm ngai ngái mùi nhựa thông. 

  Lát sau, Nghiêm đã dựng chiếc xe cạnh cánh cổng gỗ nhà của Thư, anh nhìn ngang nhìn ngữa, trong đầu hồi hộp nảy ra tìm cách nào đó đột nhập vào nhà để cho nhỏ Thư một bất ngờ đến thích thú. Anh đang lóng ngóng… Bỗng…  

   “Anh Nghiêm! Anh Nghiêm!”

Tiếng reo của Thư cất lên sau vuông cửa trong veo như tiếng chim khiến Nghiêm giật mình quay lại, nhìn sững sờ trong giây lát – anh không ngờ, chỉ mới vắng gặp nhau mấy tháng mà cô bé vụt lớn cao xinh xắn lạ thường. Thư chạy nhanh ra mở cổng, cười phô chiếc răng khểnh thật duyên dáng. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt như mừng như tủi:  

“Anh Nghiêm về khi mô?”  

“Anh vừa về ” 

Nghiêm thấy cô như rưng rưng, anh vội bước tới sát bên, ôm cô, nói thêm cho cô biết là anh nhớ cô nên vội vã về thăm. Cô nói

dỗi:  

  “Nhớ em mà đi biền biệt, không về”

Nghiêm bật cười, dỗ dành:

“Thì anh về đây”

Thư đầm đìa nước mắt, anh vội vàng ôm siết Thư trong tay, sợ cô sẽ tan thành nước mắt, anh nói giả lả:  

   “ Hôm nay em cúp cua hả?”

Thư lắc đầu. Cả hai đứng im. Giọng Thư nghèn nghẹn:   

  “Trong thơ anh không nói rõ ngày mô về, nhưng em có làm món này đãi anh”  

   “ Bánh bột lọc?”

Miệng Thư có nụ cười:  

   “ Bí mật!” 

Nói xong, cô ôm tay kéo anh vào nhà kêu anh ngồi xuống chờ, rồi chạy vô bếp bưng ra một ổ bánh Flan óng ánh màu hổ phách tráng lớp đường nâu đậm ngọt ngào. Cô khoe thêm như có chút hãnh diện:

“Em học được nhiều thứ bánh lắm. Mỗi ngày em sẽ làm cho anh Nghiêm ăn một món hỉ”

Chiếc bánh được Thư cắt ra từng lát thật khéo – cô hồi hộp nhìn anh múc muỗng bánh đầu tiên. Khi Nghiêm bỏ miếng bánh vào miệng, anh nghe chất béo, ngọt, mát, tan phao trên đầu lưỡi, anh muốn bật lên tiếng khen, nhưng làm bộ nhíu mày:

“Ờ…ờ”

Thư lo lắng:

“Ờ.. răng anh?”

“Ờ…cũng không tệ !”

Thư phì cười, vẻ mặt giãn ra thỏa mãn nhìn anh ăn từng muỗng bánh ngon lành. Bỗng Nghiêm nhìn quanh: 

“Ba Me đâu vắng hả em?”

“Hôm ni nhà đi kỵ giỗ Ôn trên nhà bác, chắc chút về chừ. Còn anh Nghiêm về khi mô lại đi?”

Nghiêm tần ngần:

“Mười ngày nữa!”

Ánh mắt nhỏ Thư lộ vẻ băn khoăn, hỏi giọng buồn hiu:

“Anh ở nhà lâu lâu không được sao?”

Nghiêm lắc đầu:

“Anh là lính làm sao ở nhà lâu được”

Thấy Thư buồn, anh ngồi xích lại gần Thư hơn, dịu dàng ủ tay cô trong tay mình.  Lâu lắm cả hai mới có một buổi sáng như thế này. Anh và Thư ngồi im lặng, mặc dù anh có hàng trăm điều vụn vặt để kể lể cho Thư nghe. Bên ngoài nắng lên cao nhuộm những vạt lá màu vàng như mật. Thư nói như an ủi: 

“Thôi kệ, có chi mô mà buồn. Anh về là phải vui. Mình đi khắp Đà Lạt nghe anh”

Nghiêm cười gật đầu, chợt nhớ:

“ Mấy bụi cây anh trồng, bây giờ lớn chưa em?”

Thư tươi ngay nét mặt: 

“ Cây anh mới trồng có lâu lắt chi mô rứa mà hắn đã to cao bằng em. Chừ bông nhiều dễ sợ. Anh nhớ trả công em tưới nước”

Thư xoè bàn tay, Nghiêm cúi nhìn xuống đôi tay xem chừng thật yếu đuối của cô, thấy thương quá những đường gân tay mờ mờ hiện ra dưới lớp da phơn phớt lông măng mịn màng, và cảm động về những chăm sóc nhỏ nhặt của cô dành cho anh.

Nghiêm thấy mình may mắn, muốn say sưa hôn lên khuôn mặt trẻ thơ càng ngày càng phô ra những nét duyên dáng – cũng như cái vóc dáng mảnh khảnh mong manh như chiếc lá non ngồi sát bên anh đây đã khiến bao nhiêu cặp mắt quay nhìn…Như năm ngoái, thằng bạn anh, vừa là nhà văn vừa là họa sĩ, khi lên Đà Lạt tình cờ gặp Thư, anh chàng đã ngẩn ngơ, từ đó – một Thiên Thư rất dễ thương lúc nào cũng lung linh trên từng tranh bìa của tờ Tuổi Ngọc. Nghiêm áp đầu nàng sát ngực, thầm thì:

“ Thư ơi!”

Giọng cô sũng nước: 

  “Thư ơi! Thư ơi! mà anh đi miết. Pleiku xa như rứa nên anh Nghiêm quên mất đường về” 

Nghiêm cười nhẹ, lòng bồi hồi – Thư nhắc tới Pleiku khiến hình ảnh trại đồn mù mờ xa hun hút chấp chới trong đầu. Anh lan man liên tưởng tới những dãy phố buồn hiu bằng bặc trong những đêm không người. Nhớ tới hình ảnh những thằng bạn và anh chong mắt với trời đêm sâu hun hút lạnh tanh. Nhớ tới tâm trạng trong yên ắng mênh mông thôi thúc nỗi nhớ nhà. Có khi nhìn những đốm sáng im lặng lập loè, anh giật mình thảng thốt nhớ Thư, nhớ đến đôi mắt như những trái hoả châu bung ánh sáng chơi vơi, khiến anh xốn xang…

“ Anh Nghiêm”

“ Gì em?”

“ Anh về, em mừng quá”

“ Ờ…”

“ Em không muốn xa anh Nghiêm nữa!”

“ Anh cũng vậy”

Lát sau, nỗi buồn như chút nguôi ngoai, Thư rủ anh ra khoe vườn hoa. Trước mắt anh mở ra một vùng đầy màu sắc chói chang của các loại hoa Đà Lạt đứng lô xô chen nhau chỉ chừa một vạt đất nơi cuối vườn dành cho giàn su-lơ rậm rịt và những bắp cải ngậm no sương xoè bông trắng nõn. Anh hít thật sâu không khí ngan ngát, cảm thấy lòng mình thật sảng khoái như lạc cõi phiêu bồng lãng đãng phương nào.

Nghiêm ngẩng đầu, thấy xa xa ẩn hiện đàng kia là những ngọn đồi lô nhô phủ xanh màu cỏ – bỗng nhiên Nghiêm muốn đến đó, thèm được đi trên đó bằng đôi chân trần để nghe lớp nhung mịn mát lạnh thấm vào gan bàn chân, hoặc nằm dài trên lớp cỏ êm, lắng nghe tiếng gió rít qua từng cánh thông nhọn hoắc trên đầu.

Anh thấy vui vui với ý nghĩ ngày mai anh với Thư đến thăm vùng đồi cỏ thân thương, mặc sức hai đứa rong chơi hay rượt đuổi nhau chí chóe dành từng trái thông khô rơi lộp độp như ngày nào…

Anh đứng áp sát vào triền lưng Thiên Thư, để những lọn tóc của cô mơn man trên má anh thật dễ chịu. Nghiêm nghe tiếng người nhà của Thư vang động trong nhà. Bước trở vào, anh lập tức bị cuốn vào không khí thân tình chào hỏi xôn xao mừng rỡ của gia đình Thư và anh có cảm giác y như mình với cô có cùng chung một cuống rún. Anh xao xuyến khi thấy đôi mắt cô lăn dài những hàng nước mắt.  


Đà Lạt 

Nghiêm tới chỗ hẹn thật sớm. Buổi sáng nơi vùng cao nguyên với cái lạnh se sắt khiến anh thèm điếu thuốc, nhưng nghĩ tới lời hứa với Thư, rồi thôi. Nghiêm nôn nóng rời chỗ dựa nơi thân cây nham nhám, bước quẩn quanh lòng vòng chỗ anh đang đứng đợi.

Anh nghe rõ từng chiếc lá vụn vỡ dưới từng bước chân làm anh cảm thấy có chút gì áy náy, tội nghiệp.  Rồi, anh lại bồn chồn ngóng cổ chờ dáng Thư xuất hiện để chạy lại đón cô, nói cho cô một quyết định quan trọng mà anh ấp ủ từ lâu. Rồi có lúc anh lại tần ngần tự hỏi: Có nên nói? Không phải nhiều lần anh hẹn với lòng là hãy kiên nhẫn, khoan lôi kéo cô vào sự ràng buộc nào cả đó ư?

Có thể biết đâu cô còn e ngại cuộc sống luôn dời đổi của anh – một người lính rày đây mai đó với biết bao nguy hiểm chực chờ. Nhưng rồi anh gạt phắt đi – tại sao mình cứ mâu thuẫn, tại sao mình phải dựng lên những cảnh đời bất hạnh?

Anh tin cuộc sống này, yêu cuộc đời này, anh tin Thư cùng tâm cảm với mình và tin nàng cũng dư hiểu ý nghĩ được nuôi dưỡng trong ánh mắt anh bấy lâu. Nghiêm mong có một lễ cưới và anh mỉm cười với cái ý định tuyệt vời này.

Chờ đợi lâu quá, khiến anh nóng ruột. Một ý nghĩ vô cớ hay là Thư không tới – lúc này cũng khiến anh thấp thỏm. Anh nôn nóng nhìn về hướng đi quen thuộc, chỉ thấy trước mặt anh là con đường mòn có dốc cao đổ thẳng xuống… Hình như, anh nghe tiếng gì đó như tiếng dẫm nhẹ trên lá…Anh quay ngoắt lại: 

“Em tới rồi, như chiếc bóng!”

Thư cười để lộ ra chiếc răng khểnh dễ thương lạ lùng:

“Khi mô em cũng là chiếc bóng của anh” 

Nghiêm nói với cô những suy nghĩ thật của anh: 

“Em cũng là hạnh phúc của anh”

Thư khẽ cắn môi, cô dấu nỗi vui sướng bằng cách nhìn chỗ đàn bướm đang nhởn nhơ đằng kia. Nghiêm ngắm lâu vào mặt cô, mái tóc của nàng lồng lộng trong gió, vô tình anh nhìn thấy vết sẹo bé tí nằm dưới mép tai. Vậy mà lâu nay vui đùa bên nhau Nghiêm chưa khám phá ra điều bí mật đó. Anh bỗng thấy thích thú bật cười. Thư tròn mắt hỏi:

“Anh chộ em?”

Nghiêm tủm tỉm kéo tay cô, cùng ngồi dài trên bãi cỏ. Cả hai bỗng dưng im lặng, đầu tựa vào nhau. Gió thông reo vui trên cao, tâm hồn Nghiêm lâng lâng tựa hồ đang đứng giữa một miền xa lạ nào. Chưa lần nào anh có cảm giác hạnh phúc như hôm nay, để thấy khung cảnh trước mắt bày ra là những màu sắc thật huy hoàng. Tình yêu và sự gắn bó tương cậy khiến anh nhìn đâu đâu cũng thấy xốn xang, chói lòa con mắt.

“Thiên Thư!”

“Dạ!”

“Sắp hè rồi”

Giọng cô trở nên lo lắng và buồn xo:

“Anh Nghiêm ơi!  Thi Tú Tài khó ơi là khó, làm em lo bất chết”

Cô ngừng một chút rồi nói nhỏ:

“Anh cứ đi miết, em cứ lo ra, có học hành được chi mô”

Nghiêm bồi hồi quay nhìn sang người bạn nhỏ. Anh thấy cô xinh xắn mềm mại như một nụ hồng vừa mới nhú. Anh bóp chặt lấy bàn tay mềm nhỏ của cô. Anh nghe tiếng kêu yếu ớt, tiếng kêu để đón mừng hạnh phúc đổ xuống. Anh giữ chặt thêm bàn tay cô hơn

  “Anh Nghiêm!”

Tiếng kêu thật rõ ràng, tiếng kêu anh thường nghe, nhưng sao hôm nay tiếng kêu làm anh xúc động, dạn dĩ đưa tay giữ lấy khuôn mặt cô, hôn nhẹ lên cánh mũi bé xinh xinh, hôn lên môi cô một cách say đắm. Môi cô ngọt lạ lùng khiến anh như mê man. Cả hai dường như quên cả đất trời, thời gian. Khi Nghiêm buông ra, cả thân hình cô như mềm nhũn – nụ hôn đầu đời làm cô xao xuyến đến bủn rủn, Thư mắc cở: 

“Anh Nghiêm làm em ngộp thở”

Như cơn bão cao ngất từ đại dương lồng lộng, khiến quả tim anh rộn rã. Anh nói với nỗi xúc động:   

  “Chúng ta không xa nhau nữa. Mình cưới nhau, nghe em!”

Thư sung sướng lặng người. Nghiêm hồi hộp hỏi:

“Em bằng lòng phải không?”

Cô tránh mắt nhìn của Nghiêm, cúi đầu như để giấu đôi mắt đang lấp lánh, khẽ nói:  

   “Đây là món quà đẹp nhất, mà em chờ đợi từ lâu!”  

Câu trả lời của Thư làm ngợp hồn anh. Nghiêm muốn hét vang, muốn ca hát, anh muốn cất tiếng cảm ơn từng nhánh lá, con đường, và từng ngọn đồi đã mang cho anh một ngày vui mới cùng nỗi hạnh phúc như buổi sớm mai có đầy tiếng chim nhỏ ríu rít reo vui trên bãi cỏ xanh mềm mại.

“Mình về, em nhé !”                                                               

 ------------

 Kim Kỳ sưu tầm
 
Toàn cảnh thành phố Đà Lạt
 
Xem thêm...

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT ( phần 2 )

TRÒ CHUYỆN VỚI KHOẢNG KHÔNG TRƯỚC MẶT

( phần 2  )

Tuyền Linh

Phần 2

 

23.3.2020 - Bạn vẫn còn nghe mình tâm sự đấy chứ? Mình xin lỗi đã để bạn chờ !

Thú thật, mấy hôm nay đầu óc mình cứ xoắn vào hai việc, lo chạy mượn cho bằng được tiền để lên ĐD ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Đồng thời cũng lo phòng ngừa nạn dịch Covid – 19. Hai sự việc nầy rõ ràng đối nghịch nhau trong tâm trí mình bây giờ – Đi hay Ở Nhà, không Đi? Khẩu trang thì cũng đã chuẩn bị đầy đủ, những 20 cái cho một đoạn đường dài hơn 900 km, cả đi và về. Song, tiền thì chưa có dấu hiệu gì khả quan.

Hôm qua tình cờ gặp cô học trò cũ, mình cũng tâm sự đôi điều về việc đi ĐD, cô học trò có hứa sẽ mượn giúp mình với lãi suất nhẹ thôi. Mình cũng mừng. Mình dự tính ngày 31 tháng 3 tới, nếu có tiền đủ, mình sẽ đi ĐD để ký hợp đồng. Với mình bây giờ, mọi thứ đều như chạy đua với thời gian. Tập bản thảo tuyển tập Thơ, Văn, Nhạc của mình đã soạn xong, chỉ chờ liên hệ với Nhà Xuất Bản để xin phép in cũng chưa có thời gian tiếp xúc, vẫn còn nằm đó.

Sức khỏe của mình càng ngày càng yếu, mình hơi lo. Thậm chí, có đôi khi mình nghĩ ngông ngông, hay là ký giấy ủy quyền cho một đứa con nào đó của mình ra hầu Tòa thay cho mình. Mà đứa nào? Trọng vụ việc nầy, đứa nào cũng cản ngăn mình cả. Chắc chúng nghĩ đơn giản, người đời của tạm, bỏ đi cũng được. Chúng đâu thấu hiểu được những ấm ức của mình, đang giày xéo tâm tư mình từng ngày sau khi bà nhà mình mất.

Mười mấy năm trời qua, mình đau ốm hoài, phải thường xuyên vào Sài Gòn chữa bịnh và dưỡng bịnh. Có thể nói, mình ở Sài Gòn nhiều hơn ở nhà. Bởi thế, không biết bằng cách dụ dỗ ngon ngọt nào, bà nhà mình đã giao sạch hết số vàng bạc tài sản một đời tích lũy cho C T T Tr nắm giữ. Trước khi bà mất hai tháng, bà điện cho mình và nói thật hết ra, mình mới vỡ lẽ. TRẮNG TAY ! Đã thế, cách đối xử của C T T Tr đối với bà thật thậm tệ, gần như giam lỏng. Mình rất bức xúc nhưng đành chịu, vì lúc bấy giờ mình cũng đang nằm bịnh tại Sai Gòn, hai chân bị khớp nặng, không xê dịch được.

24.3.2020 – Mình vừa mới điện cho luật sư N. lúc 9h30 để hỏi cặn kẽ về việc đóng tiền và ký hợp đồng. Mình muốn biết việc nầy có hợp pháp hay không? Có nằm trong quy chế Nhà Nước cho phép hay không? Và mình được luật sư N. cho biết là hợp pháp. Vậy mình yên tâm. Từ xưa đến nay mình vẫn vậy, luôn nhìn vào luật pháp hiện hành để làm khuôn thước mà sống. Bởi thế, mình rất tin vào việc khởi kiện của

mình sẽ được Tòa án sáng suốt, giải quyết một cách công bằng, hợp lý, hợp với tình người. Mình tin như thế!

25.3.2020 – Sáng nay mình thức dậy lúc 4h00. Sau khi đánh răng rửa mặt xong, mình ngồi vào bàn và lên internet. Mình kiểm tra lại bài nhạc đã viết cho khách hàng ngày hôm qua ( cả bản ký âm PDF và tiết tấu Melody ).

Mình muốn việc nầy phải xong đâu vào đó, kể luôn cả phần ca sĩ thu âm, để cận đến ngày đi ĐD không phải lụp chụp. Còn công đoạn cuối, mình sẽ gởi đầy đủ các dữ liệu bài nhạc cho chú Bùi Tấn Vinh thực hiện video clip. Mình muốn tất cả các khâu phải hoàn tất đặng giao cho khách hàng trước khi đi ĐD. Mình luôn cố gắng giữ uy tín với khách hàng. Đáp lại, khách hàng cũng luôn tin tưởng ở mình. Nhờ vậy, mình luôn có công việc làm đều đều. Dù mức thu nhập không cao, nhưng cũng đủ đắp đổi qua ngày. Ở vào lứa tuổi của mình, có công việc làm để kiếm tiền là quý lắm rồi, còn đòi hỏi gì hơn nữa?

Ơ kìa, điện thoại reo..! Thì ra là ông “ bạn vàng “. Là ông S. ở Kontum, người đã cho mình mượn 20 triệu, nếu thắng kiện phải trả cho ông thành 200 triệu. Chào anh S ! Có gì không anh? Mình hỏi. Ông S. trả lời: không có gì, hỏi thăm sức khỏe anh thế thôi. Mình hiểu ý, liền nói cặn kẽ mọi việc về quy trình làm việc của luật sư và Tòa án sắp tới. Đồng thời cũng đề cập đến vấn đề tiền bạc đang chạy mượn thêm bạn bè với lãi suất thấp, vì đang còn thiếu để đóng đặng ký hợp đồng với luật sư.

Ông ta im lặng, không có ý kiến gì. Ông chỉ nói duy nhất một câu trước khi mình chào tạm biệt ông ta. “ Khi nào cần gì thì anh điện cho em biết nghe! “ OK, cám ơn anh, mình trả lời, và câu chuyện chấm dứt

26.3.2020 – Sáng nay trời có vẻ u ám. Bây giờ là 8h15 rồi mà mây vẫn còn che ánh mặt trời. Mình quên nghĩ đến chuyện nầy nên lỡ giặt quần áo mất rồi, giờ phơi sao khô đây? Thật rắc rối! Mình muốn tất cả những gì mang theo khi đi ĐD, kể cả quần áo phải sắp sẵn trong giỏ xách. Cứ đến ngày là đi thôi. Không phải mất thì giờ luýnh quýnh vào những giây phút chót. Ngày còn trẻ, mình gia nhập Hướng Đạo, nên phương châm cuộc sống của mình bao giờ cũng sắp sẵn.

Mây đen dường như đã dần tan, có chút ánh nắng ló dạng. Mình vội mang quần áo ra phơi. Bụng mình hình như muốn cồn cào. Chắc mình phải đi ăn sáng. Mình nghĩ giờ nầy chắc tiệm bún bò đông khách lắm. Tình trạng nầy chắc mình phải mua bỏ bịch nylon đem về nhà ăn cho chắc. Ngồi chung chạ cùng bàn với các khách lạ

mình ngại quá. Mùa dịch Covid – 19 nầy phải đề phòng là thượng sách. OK, mua về nhà ăn thôi!

Nói bạn đừng cười, mình chuẩn bị tư thế khi đi ra đường như một chiến binh sắp xung trận. Mình trang bị đầy đủ: mũ bảo hiểm, kính mắt bảo hiểm, khẩu trang hai lớp, 30 ngàn tiền chẳn vừa đúng giá bịch bún bò để không phải bị nhận tiền thối lại. Biết đâu con ma Covid – 19 bám trong giấy tiền thối lại thì sao ! ?

Vậy mà…trên đường về nhà, khi chạy ngang qua chợ, mình định ghé vào mua vài thừ cần dùng; khi ngừng xe lại, nhìn thấy người đông quá, mình lại thôi,không vào. Hình như mình bị ám ảnh, tất cả những người trong chợ đều là kẻ địch. Mình về đến nhà, nghĩ lại những giây phút vừa qua, mình lại mắc cười. Cười thì cười vậy, nhưng vẫn sợ. Mà sợ thì có sao đâu? Mình ở ngoài ánh sáng, còn kẻ địch Covid - 19 núp trong bóng tối mà…! Phải không bạn?

Bây giờ là 16h00 chiều, khí trời dần dịu lại, mình nai nịt cẩn thận để ra chợ mua một ít hủ tiếu gói và phở gói ăn liền. Kể từ nay về sau mình hạn chế ăn sáng ngoài tiệm, dùng tạm phở gói và hủ tiếu gói tại nhà là được rồi. Mình thấy như vậy là diệu sách để tránh bọn du kích Covid – 19 bắn tỉa. Haha…! Được chứ bạn ! ? Mình ngán quá, không biết chúng núp ở ngõ ngách nào mà tránh.

Khổ một nỗi, cả thế giới chưa phát minh ra được một thứ vũ khí nào khả dĩ hữu hiệu cho con người tự vệ. Thôi chi bằng, trốn chúng là vũ khí tự vệ khả thi nhất? Xin đừng cho rằng mình bạc nhược nhé! Chẳng phải biết người biết ta trăm trận trăm thắng hay sao? Đúng thế, mình tin chắc, con người trên toàn thế giới sẽ tiêu diệt được con virus ác độc nầy vào một ngày không xa.

28.3.2020 – Mình dự tính ngày 31.3.2020 sẽ đi ĐD để ký hợp đồng với văn phòng luật sư N. Tuy nhiên, với tình hình dịch cúm Covid – 19 đang trong thời điểm căng thẳng, chắc mình phải xem lại. Bắt đầu từ ngày hôm nay ( 28/3 ), mọi hình thức có tính tụ tập từ 20 người trở lên là không được phép. Đây là lệnh của Thủ Tướng Chính Phủ, có hiệu lực kể từ 0h00 ngày 28.3.2020. Tình hình dịch bệnh như thế là quá căng thẳng, mình phải chấp hành thôi.

Chấp hành không những là mình tự bảo vệ bản thân mình, mà cả gia đình và cộng đồng xã hội nữa. Bạn thấy không, đây là một hành động hợp lý nhất và đầy ý nghĩa trong việc sống còn của toàn nhân loại. Vì lẽ ấy, mình quyết định tạm dừng việc đi ĐD, chờ đến khi nào tình hình lắng dịu và Thủ Tướng Chính Phủ cho phép thì mình mới tiếp tục cuộc hành trình lại. Ngày nào mình cũng theo dõi tin tức trên mạng về dịch Covid – 19, tình trạng hiện tại

thấy có chiều hướng tăng chứ không giảm, mình hơi lo. Tuy nhiên, mình luôn bình tĩnh, phải thật bình tĩnh mới đối phó kịp thời nếu gặp tình huống xấu xảy ra. Chúng ta phải luôn bình tĩnh, bình tĩnh sẽ giải quyết tốt được nhiều việc trong giai đoạn khó khăn nầy.

29.3.2020 - Vẫn như thường lệ, mình dậy vào lúc 4h00, vệ sinh răng mặt xong, chuẩn bị ly cà phê và ngồi vào bàn, lên mạng. Điều chú ý trước tiên hết là tin tức về nạn dịch Covid – 19. Mình thấy tình hình toàn thế giới vẫn cứ tăng số ca lây nhiễm, không giảm chút nào. Đặc biệt Mỹ, Ý, Tây Ban Nha, Anh số ca lây nhiễm và tử vong thật đáng kinh ngạc. Riêng Đông Nam Á thì Malasia là nước có số ca lây nhiễm với cấp số cũng đáng lưu ý.

Gần đến 7h00 rồi, bụng mình thấy đói, nhưng mình cũng ráng kiểm tra hôp thư Email cho hết để may ra có khách hàng nào nhờ phổ nhạc thì có công việc làm, đỡ buồn. Qủa là may mắn. Có khách hàng. Hihi…! Mình tải bài thơ của khách hàng xuống màn hình, rồi tắt máy để đi lo cho cái bao tử đang kêu gào nảy giờ. Mình đến góc bếp, mở thùng mì và chọn gói phở ăn liền để ăn thay đổi món, vì hôm qua mình đã ăn hủ tiếu rồi. Kể cũng tiện, hôm kia mình ra chợ rinh về đủ thứ, bỏ vào hai thùng đầy nhóc, nào là mì ăn liền, hủ tiếu, phở, miến Phú Hương, bún bò Huế - tha hồ mà ăn!

Hôm nay đầu óc mình không rối rắm như những ngày trước, có lẽ do mình quyết định tạm hoãn việc đi ĐD chăng? Nhờ vậy mình không còn căng thẳng về vấn đề tiền bạc lắm nên cảm thấy tinh thần thoải mái hơn. Mình tự trấn an, cái gì đến sẽ đến. Cái gì của mình thì trước sau cũng là của mình. Nôn nao lắm cũng thế thôi!

30.3.2020 - Vẫn như mọi buổi sáng khác, xem tin tức về nạn dịch Covid – 19 là ưu tiên nhất. Vẫn không có dấu hiệu khả quan, đa phần các nước vẫn tăng. Riêng Việt Nam, mình xem được các số liệu sau đây, mình mừng:

60 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 1

27 bịnh nhân có kết quả âm tính lần 2

07 bịnh nhân đã khỏi bệnh, dự kiến ra viện vào ngày 29 – 30/3/2020.

Bây giờ là 9h15, ăn vội gói hủ tiếu Như Ý, rồi mình cỡi xe ra chợ mua thêm một ít miến Phú Hương ăn liền. Trong các món ăn liền, mình thích thứ nầy nhất, dù món nầy mắc tiền hơn các món kia nhiều, tới 9 ngàn một gói lận. Mua xong, mình định ra về, chợt nhớ đến món thứ hai chưa mua – vé số. Thường thì mình mua mỗi ngày

2 vé, nhưng hôm nay mua tới 5 vé, vì mình vừa nghe tin, bắt đầu ngày 01.4.2020, các Công Ty vé số phải nghỉ bán hai tuần để hưởng ứng chiến dịch phòng chống nạn dịch Covid – 19. Như thế mình cũng nghĩ vui vui, là mình đã cân đối tài chánh rồi đó bạn! Bù lại những ngày không ai bán vé số để mua.Hi..hi..

(Còn tiếp)

 

Xem thêm...

Một ngày không thể quên

Một ngày không thể quên

Truyện của Phương Lan
 
~~>❤️<~~
 

Lời giới thiệu: Có một thực tế rất phũ phàng: khi tuổi tác đã cao, người ta thường bị lú lẫn. Y học gọi đó là “bệnh sa sút trí tuệ” (dementia), ở mức độ cao hơn sẽ trở thành “bệnh mất trí nhớ” (alzheimer). Dấu hiệu chính là việc mất khả năng thực hiện các hoạt động hàng ngày như là hậu quả của tình trạng suy giảm khả năng nhận thức.

“Một ngày không thể quên” là câu chuyện của người con trước tình trạng sa sút trí tuệ của mẹ khi phải quyết định gửi bà vào Viện dưỡng lão trong bối cảnh xã hội Phương Tây. Người đọc không thể nào trách cô con gái phải đi đến quyết định đau lòng đó vì không còn một giải pháp nào được gọi là “hợp lý” hơn. 

*Người viết truyện là Phương Lan, một nhà văn nữ. Truyện được trích từ tác phẩm “Lấy chồng xa” do Tự Lực phát hành tại Hoa Kỳ. Mời các bạn cùng xem

Hôm nay là ngày quyết định sẽ đưa mẹ vào Viện dưỡng lão. Cả đêm qua thao thức không ngủ được, Phượng trằn trọc suốt đêm, nghĩ ngợi lan man hết chuyện này sang chuyện khác, lòng rối như tơ vò. Gần sáng nàng mới mệt mỏi thiếp đi, nhưng vừa chợp mắt được một lát, Phượng bỗng choàng tỉnh dậy vì một mùi khét từ nhà bếp xông lên làm nàng tỉnh hẳn ngủ.

“Thôi chết rồi, mẹ lại quên tắt bếp”

Phượng nói thầm như vậy, rồi không kịp xỏ dép, nàng hốt hoảng chạy thật nhanh xuống nhà dưới. Căn bếp mù những khói, hơi khét từ cái nồi đang nấu trên bếp bay tỏa khắp căn phòng, lửa xanh vẫn liếm quanh đáy nồi. Phượng vội vàng tắt bếp gas, bê cái nồi đặt qua một bên, rồi mở tất cả các cửa cho khói bay ra, may quá, nàng xuống kịp, nếu không cả nhà lại bị một phen hoảng vía.  

Từ khi mẹ bị bệnh lú lẫn, Phượng phải khoá ống gas mỗi khi đi làm, nhưng hôm nay nàng ở nhà nên không khóa, vì có dè đâu bà cụ lò mò xuống bếp sớm thế. Phượng đứng im, định thần một lúc cho tim bớt đập, rồi mới chậm rãi bước ra cửa sau. Nàng gặp mẹ từ ngoài vườn đi vào, tay cầm một nắm lá gì dài dài, xanh xanh. Thấy con gái, bà Trình mỉm cười vui vẻ:

- Sáng bảnh mắt rồi, giờ này mới ngủ dậy à? May cho cô, tôi là má ruột, nếu là má chồng, thể nào cô cũng bị rầy 

Phượng nhìn lên bầu trời trắng đục, vừng đông chưa ló dạng, bóng đêm còn lảng vảng, cô khoan khoái hít một hơi thật sâu làn không khí mát mẻ của buổi ban mai, rồi quay sang mẹ, hỏi:

- Má ra vườn chi sớm thế?

- Má ra hái ít hành ngò để bỏ vô nồi cháo…

Vừa nói bà vừa đưa nắm lá lên khoe, Phượng suýt bật cười, nhận ra đó chỉ là một nhúm cỏ, nàng thở ra một hơi dài: 

- Má lại quên tắt bếp, mà má định nấu món gì vậy?

- Má nấu cháo gà. Lâu lâu cũng nên đổi món, sáng nào cũng ăn bánh mì hoài, khô khan quá.

Phượng nhìn vô trong nồi, chỉ thấy lổn nhổn một ít gạo sống, và hai con gà bằng nhựa, đồ chơi của mấy đứa nhỏ, mẹ nàng đã bỏ tất cả vô một cái nồi với một chút nước, và bật bếp… Bây giờ tất cả đều cháy thành than, nhưng còn nhận diện ra được, Phượng nhăn mặt:

- Sao má để lửa lớn thế?

- Má muốn nấu cho lẹ để ba ăn xong còn kịp đi làm. Thôi, con lên lầu đánh thức ổng đi, má ở dưới đây pha cho ba ly cà phê.

Thấy Phượng vẫn đứng im, bà dục:

- Sao không đi đi, còn đứng đó? Trễ giờ rồi.

Phượng đau xót nhìn mẹ:

- Má, nhớ lại đi! Ba đi xa rồi mà, ba đâu có nhà?

- Thiệt à? Ba đi xa thiệt à? 


Bà mẹ lập lại một cách ngớ ngẩn, nét mặt chùng xuống, rất buồn. Một cơn gió lạnh lọt qua song cửa, làm lay nhẹ mấy tấm rèm, bà rùng mình, ngẩng nhìn ra bên ngoài, hàng cây maple bên kia đường đã rụng hết lá, vậy là mùa đông sắp tới rồi.


Tim bà se lại, ông ra đi vào một ngày chớm đông, ông đi không bao giờ về nữa… Từ đó, bà sợ mùa đông, tuyết rơi chỉ gợi đến sự chia ly, màu tuyết trắng quá, trắng lạnh như màu áo tang, tuyết rơi phủ ngập khắp nơi, giá băng cũng phủ ngập đời bà. 


Xa nhau đã mấy đông rồi, bà chẳng còn nhớ, nhưng bà vẫn đợi, những đêm không ngủ, nằm nghe tiếng gió gọi, bà tưởng như tiếng thì thầm của người xưa. Ông đang ở đâu? Đêm dài lạnh lẽo, ông có thấy cô đơn không ông? Ở nơi xa xăm nào đó, chắc ông cũng đang nhớ đến tôi, sao ông không về? Ông ơi… 


Bà cố nhớ lại, trong ký ức đã phai mờ của bà, những hình ảnh cũ vẫn hiện ra, nhưng lộn xộn, không theo một thứ tự nào hết. Bà nhớ hôm đó không biết là ngày gì mà nhà bà đông người lắm, khách khứa ra vô tấp nập, đủ mặt bà con họ hàng và cả những người bạn bè.

Gia đình hai đứa con trai lớn của bà từ hai tiểu bang khác cũng về họp mặt đông đủ. Lũ cháu nội, con của Sơn, Hải hiệp cùng hai đứa cháu ngoại con của vợ chồng Phượng thành một đám giặc, rượt đuổi nhau lung tung khắp nhà, làm bà chóng cả mặt.  

Nhưng bố mẹ chúng trái lại, rất khẽ khàng, họ chỉ thì thầm bàn tán, người nào cũng có vẻ mặt quan trọng, người nào cũng mặc quần áo trắng lùng thùng, trông chẳng ra làm sao. 

Phượng cũng đưa cho bà một bộ quần áo trắng bằng vải sô, và biểu bà mặc vô. Bà hỏi chi vậy? Nó nói mặc áo vô để đi tiễn ba. A! bà hiểu rồi, đây là lúc tiễn ông lên đường, vì ông sắp phải đi xa…  

Bà nhớ mấy hôm trước, bệnh ông có mòi thuyên giảm, không thấy ông rên rỉ, những cơn đau hình như cũng rút lui, không còn hành hạ ông như mọi ngàyBà ngồi bên giường, canh cho ông ngủ. Ông nằm im lìm, mắt nhắm nghiền, một cái mền mỏng đắp lên tới ngực, che thân hình ốm nhom chỉ còn da bọc xương thấy tội quá, căn bệnh ung thư quái ác đã lấy đi của ông hết da thịt. Ông ngủ không yên, lúc tỉnh, lúc mơ, thỉnh thoảng lại ú ớ… Nhưng đến trưa, thì ông hoàn toàn tỉnh táo, ông cầm tay bà dặn dò: 

- Tôi sắp phải đi xa, bà đừng khóc nhé? Hãy can đảm lên…

 Ông còn nói nhiều nữa, nhưng bà nghe tiếng được, tiếng mất, vì ông nói  không rõ, ông chỉ thều thào… Bà tưởng ông nói sảng, chứ đang đau mà đi đâu? Vợ chồng chưa bao giờ xa nhau, lần nào đi xa, ông cũng cùng đi với bà, chẳng lẽ cuộc hành trình lần này, ông lại đơn độc một mình?

Bà khuyên ông nằm nghỉ, không nên nói nhiều, ông nhìn bà lờ đờ, rồi ông thở ra một hơi dài, nhắm mắt lại. Sau bà, đến lượt các con xúm quanh giường nghe ông dặn dò, đứa nào mắt cũng đỏ hoe. 

Rồi ông thôi không nói nữa, ông nằm im, từ từ chìm sâu vào giấc ngủ, giấc ngủ cuối cùng của đời người, mắt ông khép kín, nét mặt thanh thản không chút ưu phiền.

Các con lặng lẽ rút lui, để mẹ riêng tư với cha. Bà nghĩ chắc ông mệt nên ngủ say lắm, không thấy ông trở mình. Bà sờ thử, thấy tay chân ông lạnh ngắt, bà vội vàng lấy thêm mền đắp cho ông, trời mùa đông rét mướt, những người già thật khổ, nhất là ông lại đang bệnh…

Bà chờ ông tỉnh dậy, để nghe ông xác nhận rằng ông chỉ nói chơi thôi, nhưng ông cứ ngủ hoài. Bà rón rén, không dám cử động mạnh, sợ phá giấc ngủ của chồng, chả mấy khi ông ngủ được yên giấc. Bà muốn ngồi đây hoài, không muốn rời ông, để khi ông tỉnh, trông thấy bà, ông yên tâm. 

Tội nghiệp, từ dạo đau nặng, ông đổi tính giống như con nít, hay hốt hoảng, sợ hãi, hơi một tí là giận hờn… Bà ngồi bên ông không biết bao lâu, cho tới khi một đứa con kéo bà đứng lên, nói: 

- Má ơi! gần tối rồi, má phải đi ăn, từ sáng tới giờ má chưa ăn gì cả. 

Bà đâu có thiết ăn? Bữa cơm không có ông mới buồn làm sao, bà nói: 

- Tụi bay và mấy đứa nhỏ cứ ăn trước đi, đừng để phần cho má. Má không thấy đói, má muốn ngồi đây với ba thêm một lúc nữa. 

Nhưng chúng nó cương quyết kéo bà ra khỏi phòng, nói ba mệt để cho ba nghỉ. Thằng Sơn còn kéo cái mền phủ kín cả mặt ba nó, cái thằng thiệt vô ý, vô tứ quá, trùm kín thế làm sao ông thở được? 

- Trời ơi! Có bỏ ra không? Ba bây ngộp mất thôi. 

Bà la lên phản đối, bắt Sơn phải kéo cái mền xuống như cũ, bà mới chịu ra khỏi phòng. Từ lúc đó, tụi nó thay phiên nhau canh gác, không cho bà vô với ông nữa, nói đã có tụi con… 

Bà vẫn không tin rằng ông sẽ đi xa, vậy mà ông đi thiệt mới lạ chứ? Sự thật mà cứ ngỡ như trong một giấc mơ… Cuộc tiễn đưa khá long trọng, có cả kèn trống. Bà và các con mặc áo trắng tiễn ông đi. Trời mưa sụt sùi, các con đi cạnh bà cũng sụt sùi, bà không bằng lòng, gắt: 

- Ba không bao giờ bỏ má đâu, ổng đi rồi ổng lại về, tụi bây khóc lóc chi vậy để ba bây nóng ruột. 

Thiệt tình bà không trông thấy lúc ông đi, và ông cũng chẳng bao giờ thơ từ về nhà. Nhưng bà biết ở một nơi xa xăm nào đó, ông vẫn hướng về bà, vẫn nhớ đến bà, vợ chồng đầu gối, tay ấp mấy chục năm trường, đi xa sao khỏi vấn vương? 

Bà kiên nhẫn đợi ông về, chỗ ngồi của ông trên bàn ăn, bữa nào bà cũng bầy chén, đũa, để ông nhớ rằng ông vẫn còn chỗ trong gia đình này. Nhưng sao ông đi đâu mà lâu quá? Bà ngậm ngùi nói với con gái: 

 - Dạo ba con ở nhà, sáng nào ba cũng chở thằng Thái đi học, còn má ở nhà coi con Uyên… 

Rồi sực nhớ ra điều gì, bà hối: 

- Con lên coi tụi nhỏ dậy chưa? Bồng con Uyên xuống đây cho má thay tã. 

Phượng nhìn mẹ thương xót, Uyên đã chín tuổi rồi, mà sáng nào bà cũng đòi bồng đi thay tã, trí nhớ của bà dừng lại ở ngày ông vĩnh viễn ra đi. Phượng ôm vai mẹ đi vô trong nhà, nàng bật TV lên rồi nói: 

- Chắc cháu Uyên còn ngủ. Má ngồi đây coi chương trình truyền hình Việt Nam, đừng xuống bếp nữa nghe má? Để con lên lầu coi tụi nhỏ ra sao. 

Bà Trình gật đầu, vơ lấy cuộn len và cái áo đan dở lên ngắm nghía: 

- Được, con đi đi! Má vừa coi TV vừa đan nốt cái áo cho ba. Mùa đông sắp tới, ba cần có áo ấm, mà mấy cái kia đã cũ cả rồi. 

Tánh bà tham công tiếc việc, chẳng muốn ở không, bà coi việc chăm lo miếng ngon, áo ấm cho chồng, cho con cháu là bổn phận và cũng là một thú vui của bà. Ông mất đã tám năm, mà ngày nào bà cũng đan áo cho ông, đan gần xong, rồi lại tháo ra đan lại, như vậy cả mấy chục lần.

Phượng lên lầu, vào buồng mẹ, kiểm soát lại một lần chót cái va li lát nữa sẽ đem theo. Va li đựng toàn quần áo và những vật dụng cá nhân của bà Trình.  Khi biết chắc không còn quên món gì, Phượng đóng nắp lại, ngồi thừ người rất lâu.  

Lúc soạn cái va li này, nàng đã không cầm được nước mắt, mỗi món đồ của mẹ đều gợi lại những kỷ niệm. Nhìn chiếc ghế đu mẹ vẫn thường ngồi, Phượng tưởng như được nghe tiếng ru của mẹ. 

Trên cái ghế ấy, bà đã ru cháu, lúc còn bé thơ, Thái và Uyên không chịu ngủ nếu không có tiếng ru của bà. Ngày xưa, cũng những tiếng ru “ầu ơ, ví dầu” đó đã đưa Phượng vào giấc ngủ êm đềm, bây giờ thì đến các cháu… 

Những buổi sáng tinh mơ, khi các con cháu còn nằm trong chăn ấm, bà đã thức dậy, lui cui nấu nướng, lo bữa sáng ngon lành cho cả nhà. Những buổi tối mùa đông rét mướt, bà thức rất khuya, ngồi bên lò sưởi đan áo ấm. Những khi trái nắng, trở trời, bà không quản ngại thức suốt đêm, trông chừng, dỗ cho cháu ngủ yên giấc… Bà đã nuôi con, nuôi cháu lớn lên bằng tất cả tình thương của bà.  

Tình mẹ bao la như một dòng sông, nước chảy miên man, vô tận. Qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, mẹ lúc nào cũng sát cánh bên đàn con, tận tụy hy sinh, bảo vệ, che chở, giúp đỡ... 

Gia đình lúc nào cũng đầm ấm, yên vui, mọi người quây quần đông đủ dưới một mái nhà, thế mà lúc cuối đời, mẹ lại phải đơn độc một mình. Ôi chặng đường cuối cùng, bao giờ cũng là một chặng đường buồn thảm. Phượng rơi nước mắt, nghĩ đến phút chia tay lát nữa.

Con về mẹ ở lại đây
Chia tay là đứt lìa dây mẫu từ
Ngàn năm biết có bao giờ
Có dòng ước mắt ngược bờ chảy lên?

(Thơ Lê Việt Mai Yên)

Phượng hiểu nỗi cô đơn của mẹ trong những ngày sắp tới, nàng thấy lòng xót xa. Ý định đưa mẹ vô viện dưỡng lão thật ra đã manh nha có từ lâu, kể từ khi bà Trình có triệu chứng lú lẫn và có những hành động có thể gây nguy hiểm. Nhưng Phượng còn nấn ná chưa chịu thi hành, tại thương mẹ nên không nỡ. 

Cho tới mấy tháng gần đây, tình trạng trở nên tồi tệ, khi bà Trình hay mặc quần áo ngủ đi lang thang ra phố một mình và không biết đường về, hàng xóm phải đi tìm dùm. Một lần, bà suýt bị đụng xe lúc băng qua đường, may người tài xế thắng xe lại kịp, bà chỉ bị trầy trụa sơ sài. Bà mỉm cười ngu ngơ lúc được cảnh sát đưa về, mọi người hỏi bà đi đâu? Bà nói bà đi đón ông. 

Tội nghiệp, ngày nào bà cũng đi đón ông, nhiều lần bà thức dậy từ hai, ba giờ sáng, vô phòng đánh thức mấy đứa cháu, biểu sửa soạn đi đón ông ngoại. Từ đó, sợ các con mất ngủ, mỗi buổi tối, sau khi đưa mẹ vô phòng riêng, Phượng phải khoá cửa lại. Có đêm nàng nghe tiếng đập cửa thình thình, mẹ đòi mở cửa cho bà đi chợ… 

Bà Trình thích nấu nướng lắm, phải công nhận ngày trước, bà nấu ăn rất ngon, nhưng từ dạo bị mất trí nhớ, bà chẳng bao giờ tắt bếp. Mấy lần, bà suýt làm cháy nhà vì cái tật hay quên đó, vì vậy, trước khi đi làm, Phượng đã phải tắt ống gas và khoá cửa, sợ mẹ ra ngoài rồi gặp nạn. 

Như vẫn chưa yên tâm, nàng khoá cả ống dẫn nước vì mẹ hay mở vòi nước mà không tắt, làm nước chảy lênh láng khắp nhà, ướt cả thảm, may sao bà chưa trợt chân té ngã.  Phượng đi làm mà trong bụng cứ phập phồng, không yên...  

Tình trạng này không thể kéo dài, không thể để bà cụ ở nhà một mình được nữa. Một cuộc họp gia đình đã diễn ra giữa Phượng và hai người em trai ở tiểu bang khác. Vì sinh kế, không ai có thể bỏ việc để ở nhà săn sóc mẹ, nên tất cả đều đi đến quyết định là phải cho mẹ vào nhà dưỡng lão, nơi đó bà cụ sẽ được chăm sóc tử tế. 

Phượng đã đi thăm dò nhiều nơi, sau cùng nàng chọn cho mẹ một nhà dưỡng lão có người Việt Nam để mẹ đỡ cô đơn. Cuộc hẹn đưa mẹ vô viện sẽ là 11 giờ sáng nay. 

Phượng vô phòng đánh thức hai đứa con để chúng ăn sáng và sửa soạn đi học, xong nàng bước vô phòng ngủ của hai vợ chồng. Dũng đã thức và đang cạo râu, chàng nhìn vợ qua gương và hỏi: 

- Nãy giờ em ở dưới nhà à? 

Phượng gật đầu, kể cho chồng nghe về nồi cháo, và nói má đòi thay tã cho con Uyên, khiến Dũng bật lên cười. Thường ngày Phượng không bao giờ cảm thấy khó chịu vì những tiếng cười vô tư của chồng khi chứng kiến những hành động ngây ngô, nhiều khi rất con nít của mẹ, nàng biết chồng không có ý châm biếm, chàng cười chỉ vì buồn cười mà thôi.  

Dũng mồ côi mẹ từ thuở nhỏ, chàng thiếu tình mẫu tử nên rất quí mẹ vợ. Phượng cho là mình may mắn, và vẫn thầm cám ơn chồng, nhưng không hiểu sao hôm nay Phượng lại thấy bực mình vì tiếng cười vô tư của chồng, mà nàng thấy là không đúng lúc, Phượng có cảm tưởng như chàng là người ngoại cuộc, nàng cau mày trách: 

- Anh có im đi không? Em đang rối ruột đây! 

Dũng ngạc nhiên ngó vợ, nhưng rồi chợt nhớ ra hôm nay là ngày gì, chàng lập tức ngưng ngay tiếng cười vô ý thức của mình. Im lặng một lúc, chàng mới nói, giọng băn khoăn: 

- Hôm nay anh không thể nghỉ làm để đưa má đi được.

- Không sao, tự em sẽ đưa má đi, như vậy tốt hơn. Anh đưa hai đứa nhỏ tới trường và đón về dùm em, vì không biết em sẽ phải ở lại với má bao lâu…

- Được, được, em cứ thong thả lo cho má. Xong việc, nhớ điện thoại vào sở ngay cho anh, cho biết tình hình ra sao. 

Phượng đứng trên đầu cầu thang, nhìn hai đứa nhỏ ôm hôn bà ngoại trước khi đi học, có cảm tưởng như đó là những cái hôn vĩnh biệt, lòng nàng đau như dao cắt. Đợi cho chồng và hai con đã ra khỏi nhà, Phượng mới xuống bếp sửa soạn bữa ăn sáng cho mẹ. Ý nghĩ đây là bữa ăn cuối cùng của mẹ ở nhà, khiến Phượng thấy tim se lại, nàng nhớ tới một đoạn phim được xem đã lâu, nói về bữa ăn cuối cùng của người tử tội, nàng bỗng thấy lòng rưng rưng.  

Phượng tự nhủ thôi đừng nghĩ đến chuyện ấy nữa, cứ để việc gì phải tới, sẽ tới.  Vừa làm nàng vừa hát nho nhỏ, cố tìm hiểu ý nghĩa của lời ca, nhưng không thể.  Dọn bàn xong, nàng mời mẹ ra ăn. Bà Trình nhìn mặt bàn ê hề những thức ăn, hỏi con: 

- Sao con làm nhiều đồ ăn thế? 

Phượng nhìn đi chỗ khác, nói: 

- Má ăn đi, thay cho bữa trưa luôn thể.

- Con cũng cùng ăn với má chứ? 

Phượng gật đầu, nàng ngồi vào bàn, nhưng không tài nào nuốt được. Nhìn mẹ ăn ngon lành, nàng có mặc cảm phạm tội vì đang đánh lừa mẹ. Đợi bà ăn xong bữa, Phượng ngập ngừng mãi, mới mở miệng nói dối: 

- Má có muốn đi phố một lúc không? Vô phòng thay đồ đi, con chở má đi chơi.

- Đi chơi thiệt sao? Thích quá. 

Mắt bà mẹ sáng lên với vẻ vui mừng, được đi ra ngoài, bà sung suớng lắm.  Thường ngày cứ bị nhốt ở nhà, bà thấy bực bội, năm thì mười họa mới được con chở đi chơi, những dịp ấy đối với bà vui như một ngày hội. Thấy Phượng xách theo va li, bà hỏi: 

 - Đi du lịch à? 

Vừa nói bà vừa nhìn quanh khắp căn nhà, như để kiểm soát một lần cuối cùng, theo thói quen trước khi đi xa. Không hiểu sao Phượng có cảm tưởng những tia nhìn của mẹ có vẻ lưu luyến rất tội nghiệp, chắc bà có linh cảm sẽ không được trở về đây nữa? 

Không muốn kéo dài giây phút đau lòng, nàng vội vã đưa mẹ ra xe. Phượng ngồi vào tay lái, tâm trạng bất an nên Phượng lái xe mà đầu óc để tận đâu đâu, mấy lần bị xe khác bấm còi inh ỏi. Bà mẹ bất chợt lên tiếng: 

- Dũng lái xe giỏi hơn con, sao không để cho nó lái? 

Rồi như chợt nhớ ra điều gì, bà hỏi giọng lo lắng: 

- Đi du lịch mà sao không có Dũng và hai đứa nhỏ? 

Phượng ậm ừ, tránh không trả lời, nàng cho xe ra khỏi xa lộ và tìm hướng vào thành phố. Viện dưỡng lão kia rồi, từ xa đã thấy một toà nhà đồ sộ sơn màu vàng nhạt, trông như một cái bệnh viện. Khi quẹo xe vô cổng, Phượng nhìn đồng hồ, 11 giờ 15, trễ mất mười lăm phút. Nàng hoảng lên. Trời, làm thế nào nếu họ không tiếp và cho một cái hẹn khác? Chắc nàng không có can đảm… 

Đậu xe xong, Phượng kéo mẹ đi như chạy tới phòng hướng dẫn, nơi đó người ta chỉ cho nàng phải đi lối nào. Viện dưỡng lão có ba dãy nhà bao quanh một khu vườn rộng có trồng hoa, và nhiều cây lớn cho bóng mát. Nơi đây có nhiều cụ già đang chống gậy đi thơ thẩn một mình, hoặc túm năm tụm ba ngồi trò chuyện trên những băng đá, đó là các cụ tương đối còn mạnh khoẻ. 

Cũng có những cụ già ngồi trên xe lăn, đang được những người khán hộ đẩy đi quanh vườn để sưởi nắng. Khi hai mẹ con sắp bước tới cái cửa tự động để vô tòa buyn đinh chính giữa, bà mẹ bỗng chùn lại không chịu đi nữa, bà hỏi với một giọng lo lắng: 

- Đây là đâu? Trông không có giống khách sạn tí nào. Má không muốn vô, con đưa má về đi, má không muốn đi du lịch nữa. 

Phượng dỗ: 

- Vô một chút thôi má, vô làm giấy tờ xong rồi về. 

Tới phòng nhận bệnh, Phượng trình giấy tờ và được mời vào, cửa được đóng lại ngay sau lưng. Bà y tá người da trắng, trông có vẻ hiền lành tử tế, mời hai mẹ con ngồi, rồi tự giới thiệu: 

- Tôi là Ingrid, y tá trưởng ở đây. Còn đây là… 

Phượng vội đỡ lời: 

- Bà Nguyễn Thị Trình, mẹ tôi. Xin lỗi cô Ingrid, mẹ tôi không nói được tiếng Anh…

- Không sao cả, ở đây có bốn y tá là người Việt và cũng có một số bệnh nhân là Việt Nam, mẹ cô sẽ không cô đơn đâu.

- Được vậy tôi rất mừng. 

Sau khi chờ cho Phượng điền một lô những giấy tờ liên quan đến bảo hiểm y tế, tên tuổi, tình trạng sức khoẻ, bệnh tật và những thuốc men mẹ nàng đang dùng, cô Ingrid cầm xem sơ qua một lượt rồi nói: 

- Sáng mai chúng tôi sẽ đưa bà cụ đi khám bác sĩ để lập hồ sơ bệnh lý. Bây giờ tôi cho người đưa bà cụ đi nhận phòng. 

Nói xong, cô Ingrid bấm chuông, và một người tá mới xuất hiện, Phượng gật đầu chào và hỏi:

 - Tôi đi theo được chứ?

- Dĩ nhiên! Mời hai người theo tôi. 

Cô y tá đi trước dẫn đường, hai mẹ con lúp xúp theo sau, bà mẹ đi sát vào con gái như tìm sự che chở, bà chỉ yên tâm khi có con ở bên cạnh. Họ đi thang máy lên lầu hai, tới trước căn phòng sơn màu xanh, có đề bảng số 204 B, cô y tá dừng lại, gõ nhẹ vào cửa hai tiếng, rồi mở toang cửa phòng: 

- Đây là phòng của mẹ cô, ở chung với một bà cụ cũng người Việt Nam. 

Rồi cô quay đi, sau khi chỉ cho Phượng chỗ để quần áo, cô ghé sát vào tận tai nàng thì thầm: 

- Hai mẹ con từ giã nhau đi nhé, lát nữa tôi sẽ quay lại. 

Phượng thấy tim nhói lên một cái, nàng đưa mắt nhìn mẹ, bà Trình đang nhìn theo cô y tá với một vẻ sợ sệt. Đợi cô ta đi khỏi, Phượng mới đưa mắt quan sát, căn phòng tương đối sáng sủa, tường sơn màu xanh dịu mắt, có một cái cửa sổ trông xuống vườn hoa. 

Ngoài một cái TV ở chính giữa, treo ở trên cao, và một cái bàn hình vuông có bốn cái ghế kê ở cuối phòng - chắc dùng làm chỗ tiếp khách - những đồ đạc còn lại, thứ nào cũng có hai cái: hai tủ đựng quần áo, hai bàn đêm và hai cái giường, một cái để trống dành cho mẹ nàng, và trên cái giường kia có một bà cụ đang nằm xây mặt vào tường. Nghe có tiếng động, bà ta quay lại, nở một nụ cười méo mó: 

- Người mới hả? Ở đây tụi tui kêu là… con so. Tui tên Năm, ở đây trên ba năm rồi. Không sao đâu bà cụ! Vô đây làm bạn với tui cho vui, nằm một mình buồn lắm. Cái giường kia bỏ trống cả tháng nay, người nằm đó chết rồi, chết vì chứng ung thư máu… 

Bà Trình rùng mình, kéo tay con gái: 

- Ở đây toàn người bịnh, sợ quá, má muốn về nhà. Đi về lẹ lên đi con! Mình ở đây khá lâu rồi đó, đã tới giờ con đi rước mấy đứa nhỏ, còn má phải sửa soạn bữa cơm chiều… 

Phượng thở dài, lòng cô chùng xuống, tội nghiệp mẹ luôn luôn nhớ bữa cơm chiều… Đối với mẹ, bữa cơm chiều là quan trọng nhất, vì là giờ phút xum họp của tất cả mọi người trong gia đình trở về nhà, sau một ngày làm việc mệt nhọc.  Bằng tất cả thương yêu, trìu mến, mẹ chăm sóc miếng ngon cho cả nhà, hạnh phúc của mẹ là được nhìn thấy các con cháu sung sướng. Nếu mẹ biết sẽ chẳng bao giờ còn có những bữa cơm gia đình, sẽ chẳng bao giờ mẹ còn được tựa cửa ngóng trông con, cháu trở về? 

Phượng thấy lòng bất nhẫn quá, nhưng nàng biết sẽ phải cuơng quyết, nếu không, sẽ không còn cơ hội nào nữa. Tim đập nhanh trong lồng ngực, Phượng dìu mẹ ngồi xuống giường… 

Đây là giây phút quan trọng nhất, Phượng ngập ngừng mãi, không biết phải mở đầu như thế nào.  Sau cùng, nàng hít vô một hơi thật sâu để lấy thêm can đảm, rồi bằng tất cả cố gắng, nàng nắm lấy tay mẹ, giọng run run: 

- Má nghe con nói!  Đây là phòng của má, má hãy ở đây đêm nay, ngày mai con và Dũng sẽ đưa mấy đứa nhỏ vô thăm má…

- Ồ không… con ơi!  Mẹ nàng kêu lên thảng thốt, vùng ôm chặt lấy con gái như sợ cô chạy mất, má không muốn ở đây, má chỉ thích cái phòng riêng của má, cái giường của má. Má nhớ hai đứa nhỏ, nhớ cái bàn thờ có hình của ba con… 

Phượng ứa nước mắt, nàng cũng ôm mẹ thật chặt: 

- Má hiểu cho con, con cũng đâu có muốn xa má. Nhưng tình thế bắt buộc, má cần người săn sóc, mà con thì không thể… Má ở đây con yên tâm hơn, vì luôn luôn có các bác sĩ, y tá thường trực ngày đêm, chăm lo sức khoẻ cho má, cũng như tất cả mọi người. 

Bà mẹ vừa khóc vừa nói: 

- Má không cần bác sĩ, má chỉ cần các con cháu. 

Giọng bà bỗng dưng tỉnh táo một cách lạ lùng. 

- Má biết dạo này má già cả, lẫn cẫn, không còn giúp ích gì cho mọi người, má vô dụng rồi. Chắc con giận má hay sơ ý, mấy lần suýt làm cháy nhà? Má cũng ân hận lắm, hãy cho má thêm một cơ hội nữa, má hứa sẽ không gây phiền phức cho con nữa đâu. Má hứa sẽ nhớ tắt bếp, má cũng sẽ không đi lang thang ra đường một mình, má sẽ ở nhà suốt ngày đợi con, cháu về… 

Tới đây thì Phượng không thể chịu đựng nổi nữa, nàng cũng bật khóc lên thành tiếng, nước mắt chảy ròng ròng: 

- Ồ không phải vậy đâu má, nhưng mà… 

Phượng nghẹn ngào, không biết sẽ phải tiếp tục ra sao, hai mẹ con ôm nhau, cùng nức nở... Bỗng cánh cửa bật mở, cô y tá hồi nãy trở lại, thấy cảnh đó thì thở dài, làm việc ở đây đã lâu, những cảnh này đối với cô quen thuộc quá, nhưng mỗi khi phải chứng kiến, lòng cô không khỏi se lại. Chờ cho hai mẹ con bịn rịn thêm một lúc nữa, cô mới nhẹ nhàng an ủi: 

- Mới đầu thì ai cũng vậy, nhưng chỉ dăm bữa, nửa tháng nữa thôi, mọi việc rồi sẽ đâu vào đấy cả. 

Rồi cô quay qua, nói riêng với Phượng: 

- Sáng mai sẽ có y tá người Việt Nam, hy vọng bà cụ sẽ thấy thoải mái. Cô yên tâm, chúng tôi sẽ săn sóc mẹ cô tử tế. Bây giờ cô nên về đi, như thế sẽ dễ cho chúng tôi hơn. 

Bà cụ nằm giường bên bỗng lên tiếng: 

- Dùng dằng mãi cũng chỉ đến thế, chẳng ích gì. Cô cứ về đi, không sao đâu, tôi sẽ an ủi mẹ cô dùm cho.

- Vâng cháu xin nhờ cụ. 

Bà mẹ nghe thấy thế, thì vội vàng níu chặt lấy áo con gái. Phượng nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, dỗ dành: 

- Má thấy chưa? Bác Năm tốt lắm, các cô y tá cũng vậy, ở đây ai cũng chỉ muốn giúp đỡ má thôi mà. Má yên tâm đi, chẳng việc gì  phải sợ hãi cả. Bây giờ con phải về đón mấy đứa nhỏ nghen má.

- Thế con có trở lại không?

- Có chứ, nếu má đừng gây lộn xộn, chiều mai con sẽ đưa các cháu vô thăm má. 

Phượng dịu dàng đặt một cái hôn lên trán mẹ, nàng ôm xiết mẹ một lúc rồi buông ra: 

- Má! Con phải đi, mai con sẽ trở lại.

- Con sẽ không bỏ má ở lại đây một mình chứ? 

Con sẽ vô thăm má thường xuyên mà. Phượng nói với mẹ mà như một lời nhắc nhở với chính mình, con hứa mỗi cuối tuần sẽ đến đón má về. Thôi bây giờ má đi nghỉ đi, con phải về lo cho các cháu.  

Nói xong, Phượng đứng dậy, cô y tá lẹ làng đứng chen vào giữa hai mẹ con, và đẩy nhẹ lưng Phượng: 

- Cô đi ngay đi, lẹ lên! 

Cô ta nắm lấy cánh tay bà mẹ, nhưng bà dằng ra, run rẩy chạy theo con ra cửa: 

- Con ơi! Đừng bỏ má, van con đừng bỏ má! 

Phượng ngập ngừng, quay lại, nhưng cánh cửa đã được khép lại sau lưng nàng, như một bức tường ngăn cách giữa hai mẹ con, ngăn cách những con người già nua, bệnh tật khốn khổ đang chờ chết ở bên trong, với thế giới vui tươi, sinh động ở bên ngoài. Phượng nghe tiếng mẹ gào lớn: 

- Con ơi! Con ơi… 

Phượng rùng mình, có cảm tưởng như vừa nghe tiếng kêu cứu của người tử tội trước khi bị lên máy chém. Nàng bịt tai lại, vùng bỏ chạy, nhưng những tiếng gọi của mẹ vẫn đuổi theo. Phượng biết suốt đời nàng sẽ không bao giờ quên được tiếng gọi “con ơi” ai oán của mẹ. 

 

PHƯƠNG   LAN 

------------

Hình minh họa- Internet

Ngọc Lan st


 

Xem thêm...
Theo dõi RSS này