Truyện

Truyện (314)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Dưới giàn hoa giấy

Dưới giàn hoa giấy

******


Khoảng sân rộng trước nhà cô rợp bóng mát của giàn hoa giấy hai màu Màu trắng tinh khiết và màu tím hồng như màu cánh sen. Hoa giấy không có hương nhưng  ban đêm trước sân nhà cô cũng thoang thoảng mùi thơm dịu dàng từ khóm lài Ba cô trồng để uống trà mỗi sáng

Anh thường kiếm cớ để đưa cô về tận nhà sau những buổi tối họp thanh niên, mặc dù phải đi ngang qua nhà anh vì nhà cô ở tận xóm ngoài. Lần nào cũng vậy, vừa đến cổng là cô lẹ làng bước vào, khép cánh cổng sắt, cười với anh một cái và biến mất. Làm như nhiệm vụ đưa  việc anh phải làm, chẳng có gì cần thắc mắc vài phút trước khi quay đi.

 Anh là chàng trai vui tính, tốt bụng và đầy nam tính. Những lần sinh hoạt thanh niên, anh luôn nổi bật với lối ăn nói hoạt bát, đàn hay, hát giỏi nên dễ thu hút cảm tình mọi người. Và đương nhiên anh có nhiều cô gái cùng xóm để ý. Anh đúng là hình ảnh một thanh niên mẫu mực, vậy mà sao trước cô anh bỗng e dè, chẳng nói nên lời.

Tin anh sắp dọn nhà đi xa đến với cô quá muộn màng, nghe đâu gia đình anh sẽ về quê ngoại, mãi tận Phan Thiết. Cả đám con gái trong xóm đều khoe đã nhận được cuốn lưu bút anh trao để ghi lại đôi dòng làm kỷ niêm. Đó là khoảng thời gian cô quá bận rộn cho việc ôn thi học kỳ. Lúc nghe tin, cô bỗng tức anh ách vì giận dỗi. Cuốn lưu bút vô tri được chuyền đi vòng vòng mấy tuần lễ cùng với nhiều tin đồn, nhiều lời bàn tán đã đến tai cô. Nào là tên anh ghép với tên một nhân vật nào đó được anh nắn nót, trang trọng nằm ở trang đầu cuốn lưu bút, nào là theo thứ tự cô Vy, cô Bích … được xếp hạng trong trái tim anh…
Một hôm, anh nói với cô:
- Anh sắp rời Đà Nẵng, anh dọn nhà đi xa lắm. Cuốn lưu bút này ghi lại những kỷ niệm ngày anh ở đây. Em là người cuối cùng nhận được vì anh không muốn ai đọc được những gì em viết cho riêng anh.
Cô tròn xoe đôi mắt nhìn anh rồi ngập ngừng nhận cuốn lưu bút. Mở ra, trang đầu tiên anh đã nắn nót ghép ba mẫu tự “AVT”. Cô sững sờ nhìn anh khó hiểu. Hai ba ngày sau, cô vẫn không nghĩ ra sẽ viết gì cho anh. Chữ nghĩa đi đâu hết, văn chương học trò lãng mạn của cô cũng trốn đâu mất tiêu. Viết tới viết lui, cô xé mất của anh mấy tờ giấy. Cuối cùng, cô hái hai cánh hoa giấy ép vào trang sổ nhỏ và mượn mấy câu thơ của một thi sĩ, cô chép vào bên cạnh:

hoa giấy leo tường
Một chút đời em, gởi tặng anh.
Giữ gìn cẩn thận kẻo khi quên.
Mai mốt ai ngờ ai có biết.
Thời gian phai mất đóa tình duyên.

(Thân tặng anh hai cánh hoa giấy hái trước cổng nhà em, để khi nhớ về Đà Nẵng anh sẽ nhớ đến căn nhà có giàn hoa giấy anh vẫn đưa em về mỗi tối).
Mấy câu thơ chép trộm và hai cánh hoa giấy ép vụng về quả đã làm anh cảm động, anh nhìn cô không nói gì nhưng ánh mắt làm vương vấn lòng cô. Khi cô đắc ý bật mí chuyện này với nhỏ Kim là đứa bạn thân nhất. Con nhỏ xì một tiếng dài ngoằng và nói:
- Chưa thấy ai khùng như mi, người ta tặng nhau hoa hồng, hoa tigôn hoa pensée hay tệ nhất cũng là hoa phượng mới sang. Ai đời chia tay mà tặng hoa giấy?
Cô tỉnh bơ:
- Mấy hoa kia ép để lâu xấu òm, phai màu hết. Hoa giấy chưa ép đã khô, không bao giờ phai màu. Người ta có ý nghĩa sâu xa rứa, không biết mà cũng chê!
Nhỏ Kim lắc đầu:
- Đúng là đồ con nít.
Năm đó cô và Kim đều mới mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi thuở đó chưa biết gì nhiều về cuộc đời, chưa biết liếc mắt làm duyên, chưa biết ngâm nga câu “Yêu là chết trong lòng một ít …”. Trong xóm, vài lời đồn về nhân vật bí ẩn nào được ghép tên trong cuốn lưu bút của anh, cô chẳng quan tâm. Hai chữ VT thì đúng là họ và tên của anh rồi, còn mẫu tự A có dính dáng gì đến mình đâu. Ai hỏi, anh chỉ cười không giải thích.
Buổi tối trước ngày đi xa, anh rủ cả bọn đi ăn chè. Cô đòi về sớm vì ngày mai có bài kiểm tra một tiết. Anh đưa cô về đến tận cổng nhà, dưới giàn hoa giấy anh thì thầm:
- Mai anh đi rồi, em có gì nói với anh không?
Cô thơ ngây lắc đầu. Dường như anh hơi hụt hẫng, nụ cười tắt thật nhanh. Cũng với giọng nói trầm ấm anh khe khẽ:
- Không có gì thật à?
Cô im lặng cuối đầu khiến anh lúng túng:
- Vậy thì … à … em có biết … AVT … là gì không?
Cô kêu trời … nho nhỏ trong đầu, trí thông minh đã cho cô biết, hỏi tức là đã trả lời, cô quả thật bất ngờ. Từ lâu, cô vẫn biết anh được ví như một hành tinh với nhiều vệ tinh là các cô gái chung quanh. Vốn tính con nít, cô ghét nhất bị dư luận trong xóm xếp tên mình trong danh sách là vệ tinh của anh. Ngày hai buổi đến trường, sinh hoạt phường khối mà cô tham gia, thật ra chỉ để được có lời phê bình tốt trong sổ sinh hoạt hè địa phương mà thôi. Chết rồi, bây giờ cô mới cảm thấy mình vô tình quá đổi. Tiếng anh nhỏ nhẹ:
- Em không biết thì mai mốt anh sẽ viết thư giải thích cho em rỏ, bây giờ … cho anh mượn bàn tay đi!
Cô chới với, nghe tim mình như hụt một nhịp đập trong lồng ngực. Không biết vì sợ hãi hay hồi hộp. Trong trí óc non nớt của cô, chuyện anh dám ghép tên hai người nơi trang đầu cuốn lưu bút đã là … khủng khiếp lắm rồi bây giờ lại … còn mượn bàn tay nữa. Cô thật là không tưởng tượng nổi. Bản tính lém lỉnh, hồn nhiên cố hữu biến đi đâu mất, cô đâm ra lúng túng chẳng kém gì anh. Không gian im lắng, thời gian tưởng như ngừng lại, thoang thoảng mùi hương từ khóm lài làm cô ngây ngất.

Nhận ra cô đã im lặng khá lâu, không giống bản tính thường ngày, anh bắt đầu trêu:
- Anh mượn … rồi trả lại liền, không lấy luôn đâu mà phải suy nghĩ.
Cô e dè đưa bàn tay ra mà nghe mặt nóng bừng. Anh nâng niu bàn tay nhỏ của cô và đặt vào đó một gói quà nhỏ, một tay anh vuốt mấy cọng tóc ngắn vừa chạm đến vai cô, bờ vai nhỏ như đang run lên. Anh ôn tồn:
- Tặng em … anh nghĩ là em sẽ thích.
Cô vụng về rút bàn tay lại, ôm gói quà vào lòng lí nhí:
- Dạ, em cám ơn.
- Không chúc anh đi bình yên sao?
Cô ngúng nguẩy

- Anh có nhiều người chúc rồi.
Anh cười:
- Nhiều lời chúc rồi nên … em hà tiện với anh vậy sao?
Cô nhìn anh, nụ cười làm gương mặt anh sáng lên trong bóng tối. Cô mắc cở tránh né:
- Mai mốt em chúc, bây giờ em vô học bài không thôi, học dốt…má la chết.
Và như mọi lần, cô quay vào khép cánh cửa sắt để anh đứng lại ngẩn ngơ. Mùi hoa lài vẫn thoang thoảng trong bóng đêm dưới giàn hoa giấy trước sân nhà cô. Dĩ nhiên cô chẳng thể nào học bài tối hôm đó, cô ngẩn ngơ sau khi xem món quà anh tặng. Đó là một cuốn truyện ngắn, mỏng, trang đầu chỉ có chữ ký của anh nằm lẻ loi trên góc phải. Cô đọc ngấu nghiến cuốn truyện nhỏ, hơi thất vọng vì nội dung cuốn truyện dịch cũng giống như hầu hết bao nhiêu loại truyện ngắn tuyên truyền thời đó, chỉ nói về tình bạn của một cô du kích thuở chiến tranh, đâu tận bên Nga. Đến trang cuối, cô sững người với dòng chữ viết ngay ở nửa trang sách đang còn trống. “Tặng em, người mang ý nghĩa như tựa đề cuốn truyện này. AVT”.
Đó là cuốn “Người bạn tôi yêu”.
Cô hốt hoảng, bao nhiêu hồng huyết cầu như dồn hết lên mặt khiến cô nghe nóng bừng. Bàn tay cô vẫn còn run như lúc anh nắm nhẹ. Cô hít một hơi thật sâu để lấy bình tỉnh. Chữ nghĩa, bài vở nhảy múa loạn xạ trước mắt cô …
Anh đã đi … anh hứa sẽ viết thư về. Cô vẫn bình yên với ngày hai buổi đến trường tại cái thị xã nhỏ bé buồn hiu này. Cô chờ mãi, ngóng mãi, nhiều ngày, nhiều tháng qua đi, lá thư cô chờ chẳng hề đến. Giàn hoa giấy trước sân nhà cô vẫn nở hai màu hoa. Cuốn truyện “Người bạn tôi yêu” vẫn được cô gìn giữ cẩn thận trong ngăn kéo. Đôi khi món quà này nhắc cô nhớ lại cảm giác bối rối đầu đời dưới giàn hoa giấy một buổi tối ngày ấy. Dường như trái tim cô lao xao bởi thứ tình cảm nhẹ như mây,
thoảng nhanh như gió.
Cô chẳng hình dung được đoạn đường nào anh đã đi qua, phải, cô làm sao hình dung được, cô bé con cứ sợ “Học dốt, Má la chết” nên chạy trốn ánh mắt của anh ngày chia tay. Má la làm sao mà chết được, học dốt cũng không chết. Chỉ có sóng gió đại dương mới khiến anh ngàn dặm, vạn dặm mất hút ngoài biển đông. Không trở về, mãi mãi không bao giờ về. Ngày biết tin, cô lặng người đau đớn, cô quay quắt như phạm một lỗi lầm khó tha thứ.
Nhiều năm trôi qua … cuối cùng cô cũng được đặt chân đến cánh đồng cỏ phía bên kia đồi, nơi anh từng mơ đến. Một dịp, cùng gia đình đi nghỉ mát ở vùng biển. Đêm đêm, từ balcon khách sạn nhìn ra biển, trên bầu trời đầy sao, mặt biển lặng yên đen ngòm, cô mường tượng hình ảnh những con tàu vượt biển. Trùng trùng giữa đại dương mênh mông, những cánh tay vẫy lên, có tiếng kêu gào trong tuyệt vọng. Cô nghe tim mình đau thắt, thoang thoảng mùi hoa lài, hình ảnh hai cánh hoa giấy ép trong trang sổ nhỏ lung linh nhảy múa và … ánh mắt anh. Trời ơi, ánh mắt đang trách cô, sao nỡ hà tiện với anh một lời chúc.
Nơi quê nhà, giàn hoa giấy hai màu trước sân nhà cô không biết có còn nở hoa?

Anh Trinh

Hồng Vân sưu tầm

giàn hoa giấy

Xem thêm...

ĐÔI MẮT Truyện ngắn của K.T Mohammed

ĐÔI MẮT

Truyện ngắn của K.T Mohammed

Trần Ngọc Phương Chuyển ngữ

K.T Mohammed 

 

K.T Mohammed (1927-2008), nhà văn Ấn, sinh ở Manjeri bang Kerala. Từng làm thư kí ở sở bưu điện. Kịch và truyện ngắn là hai thể loại viết chủ yếu của ông. Truyện “Đôi Mắt” đã đoạt giải nhất của cuộc thi truyện ngắn quốc tế do tờ New York Herald Tribune khởi xướng và được tổ chức tại Ấn Độ vào năm 1952. Câu chuyện này trở nên phổ biến ở Ấn và nó cũng đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

*

Tất cả những ai có mắt đều cười khi nhìn thấy tôi. Một số bật cười lớn như không thể nén được. Họ có khá nhiều chuyện buồn cười kể về tôi. Tôi biết họ nói điều gì, và điều gì làm cho họ cười như những con lừa. Một lý do tại sao họ cười là vì rằng, tôi, cũng có người yêu. Hơn nữa tôi đã cưới cô ta. Làm thế nào tôi thành người tình, thành người chồng. Câu chuyện họ coi như là một điều kỳ lạ, và điều này làm họ cười nôn ruột. Nếu bạn muốn biết điều kì lạ buồn cười này, họ sẽ yêu cầu bạn hãy thử nhìn thẳng vào tôi. Nào, tôi đứng yên trước mặt bạn. Có cái gì khá đặc biệt nơi tôi? Xét cho cùng, tôi là một con người mà.

Tôi là một người đàn ông lùn và đen như than, tay chân thiếu cân xứng. Cái đầu bự chảng là đỉnh cao nhất của sự dị dạng cũng như sự xấu xí. Trên khuôn mặt, một đôi mắt hõm sâu, một cái mũi tẹt hếch, một cái miệng quai chảo, một cái trán hẹp giữa đôi tai quá cỡ. Thêm vào những bớt đốm rỗ mà bệnh đậu mùa đã tấn công đục khoét vào năm tôi mười hai tuổi. Một cú ngã thời niên thiếu đã để lại tôi một chân phải bị què. Vâng, tôi thực sự là cả một núi xấu xí.

Người ta bảo rằng, thoạt nhìn tôi người ta có ấn tượng là một con khỉ đen. Nhưng người ta không cần thiết phải cười khi nhìn một con khỉ. Cái cười chỉ được bật lên khi họ nhận ra rằng, con vật giống khỉ đó lại là một gã người thực sự. Khi đi đường, có lần tôi nghe một người nói với bạn đồng hành rằng – gã này nhắc tôi nhớ đến thằng gù trong nhà thờ Đức Bà Paris. Mặc dù tôi không gù lưng, tôi cũng chẳng hề ngừng lại để phản kháng. Xét cho cùng, tôi không quyết định được điều gì hoặc nhắc nhở người ta nghĩ đến ai. Dẫu sao, cái cười của họ đã dạy tôi rất nhiều điều về bản thân mình.

Tôi tự thu mình lại như cây cỏ khi thấy những phụ nữ trẻ mặc áo quần sặc sỡ đi trên đường. Bởi vì họ sẽ quay mặt đi bất ngờ, như những người Bà la môn thấy con chim cú. Khi họ kiêu kì từ chối nhìn tôi như một con người, họ không tôn trọng tình cảm tôi như của một thằng người – Chính lúc ấy tôi nhận ra cảnh ngộ thê lương của mình. Được trời phú cho – giống như bất ai trong các bạn – khả năng thưởng thức cái đẹp, tôi cũng thích ngắm nhìn cái đẹp lắm. Nhưng dường như người ta cho đó là một tội lỗi không thể tha thứ được với tôi. Nói tóm lại, trên cõi đời này rõ ràng người ta tuyên bố không muốn tôi có quyền được sống và tôi cũng biết vậy.

Cha tôi mất trước khi ký ức hé lộ trong tôi, vì thế mẹ tôi là tất cả, tôi sống trong một gia đình đơn chiếc như thế. Ảnh hưởng của tính di truyền giải thích đến chừng mực nào? Ai chịu trách nhiệm cho cái dị dạng xấu xí đáng thương của tôi? Cha tôi ư? Mẹ tôi ư? Không, tôi không thể đổ lỗi cho họ. Tại sao lại đổ lỗi cho họ? Tôi được sinh ra, có lẽ họ không mong muốn hay kì vọng là tôi phải được sinh. Và hiện giờ chúng tôi cố duy trì bộ khung của gia đình – Tôi, kẻ chưa tàn, và mẹ tôi, kẻ chưa đổ. Liệu cây gia phả này không nảy sinh những cành mới và tiếp tục tồn tại được sao? Ý thức về gia đình của con người – một sinh vật xã hội – bắt đầu tự biểu lộ qua người mẹ ngây thơ chân thật của tôi. Bà hỏi tôi:

– Này con, con không mang về gia đình một cô dâu sao?

Câu hỏi của mẹ không làm tôi ngạc nhiên. Tự kiềm chế trái tim nặng trĩu đau buồn, tôi trả lời:

– Ô vâng, thưa mẹ, rồi sẽ theo đúng bài bản mà!

Bà bắt đầu thăm dò những người láng diềng tóc bạc của bà. Sự tham khảo kéo dài trong vài ba hôm. Ngày này qua ngày nọ, bà trở về với vẻ đau đớn trên gương mặt, và nó trở thành vấn đề đối với tôi. Tôi hỏi: “Có chuyện gì thế, mẹ?”. Và bà trả lời: “Ô, không có gì”. Dưới cái ‘không có gì’ trái tim của mẹ tôi đập lạc lõng, bơ vơ đầy tuyệt vọng.

Hai tuần trôi qua. Mẹ tôi ngừng đi ra ngoài. Những kẻ đó, những kẻ trước kia không cười bây giờ bắt đầu cười tôi. Một người già đã bình luận với vẻ cảm thông:

– Cái thằng thật là tội nghiệp. Mẹ nó thật khó tìm vợ cho nó quá. Ôi lạy thượng đế, tại sao ngài lại tạo ra một con người như thế!

Một cách bí mật, tôi bắt đầu thử dùng mỹ phẩm. Tôi cố thử mặc áo quần đẹp, nhưng những cố gắng của tôi chỉ làm cho mọi ngưởi cười lớn hơn. Tôi trở nên xấu xí hơn chăng? Tôi cũng nhận ra rằng, việc tắm rửa cũng không thể biến đổi con quạ thành con thiên nga.

Xin tiếp tục câu chuyện đời của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm ra một người tình! Mong bạn hãy kiên nhẫn nghe câu chuyện người tình của tôi. Câu chuyện về bản chất con người của tôi. Tôi mong muốn yêu và được yêu. Liệu điều đó là không tự nhiên sao? Câu chuyện tình của tôi là một câu chuyện kì diệu thật sự – gồm một thiếu nữ trẻ, yêu tôi và sau đó lấy tôi, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cái vẻ bề ngoài của tôi. Cái vẻ mà mọi cặp mắt đều quay đi và mọi cái đầu đều ghê tởm.

Cuộc đấu tranh của mẹ tôi để tìm một cô con dâu cuối cùng thất bại. Không một người đàn bà nào muốn trở thành vợ của một thằng người khỉ. Buồn rầu dưới gánh nặng của thất bại này, mẹ tôi trở thành nạn nhân những đau ốm tự nhiên của tuổi già. Từ lúc này, bà không bao giờ bình phục lại được. Mẹ tôi, người thường xoa dịu trái tim nóng bỏng của tôi với làn gió mát tình cảm của bà. Người mẹ yêu quí của tôi, người kết tôi với thế giới không tình yêu này bằng sợi chỉ vàng tình yêu của bà. Mẹ tôi, người là đời sống chính của tôi, người đã tìm thấy một cái đẹp nào đó trong cái xấu xí kinh khiếp của tôi – Bà đã chết, bỏ lại tôi đơn độc. Bây giờ tôi không khóc cho điều này, vì bà không đủ sức để chịu đựng hơn nữa.

Và rồi điều ấy đã xảy ra. Có tiếng gậy gõ gõ kèm theo những bước đi và sau đó giọng một cô gái nói:

– Xin rủ lòng bố thí cho kẻ ăn mày này, thưa quí ngài – Đó là một cô gái ăn xin – Tôi mù loà không nhìn thấy được gì – Cô ta tiếp tục.

Tôi nhìn cô ta và rồi nhìn vào mắt cô ta. Một cảnh tượng đáng thương. Quên cả bản thân mình, tôi nghĩ, cô gái thật là đáng thương – cô gái trẻ bị mù. Cuộc sống chỉ còn có thể nghe và sờ mó đơn độc. Cô gái không đẹp nhưng thân hình cân đối, có nét duyên dáng quyến rủ của tuổi trẻ. Thật tội nghiệp! Trái tim tôi tràn đầy thương cảm.

– Cô có thể đi vào và ngồi xuống đây. – Tôi lịch sự mời cô ta.

Cô gái bắt đầu lần dò đến cửa. Tôi đứng dậy đưa tay dẫn cô ta đi. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc đụng chạm với một phụ nữ trẻ với trái tim phiền muộn đè nén xúc động. Lần nữa, tôi nhìn vào mặt cô ta. Mặc dù đôi mắt mù loà, tuổi trẻ đã giữ cho cô một gương mặt xinh xắn. Bộ ngực cao căn phồng không cách xa tôi mấy. Tôi rùng mình, lành lạnh. Tôi cảm thấy môi mình khô nẻ, chân tay tôi lóng ngóng biến đổi kỳ lạ, hơi thở tôi dồn dập.

– Cô có thể ngồi ở đây – Tôi dẫn cô ta đến chỗ ngồi ở cuối hiên nhà.

Liệu cô có nhận biết bàn tay tôi đang run không? Tôi mang ra cho cô ta một ít đồ ăn và kèm theo một rupee (*).

Cô ta cho biết tên mình là Leela. Cô và bà mẹ già sống ở trong một túp lều lá, gần một xưởng lớn trong thành phố. Khi cô ta sắp rời đi, tôi có mời cô đến lần nữa.

Leela bắt đầu đến thường xuyên. Rồi điều đó trở thành một thói quen. Chúng tôi nói chuyện với nhau về đủ mọi thứ trên đời. Tôi cảm thấy có một chút nào đó giảm nhẹ gánh nặng của trái tim tôi và của cuộc đời tôi. Những chốc lát đó của cuộc đời bắt đầu có sức hấp dẫn lôi cuốn tôi. Đôi mắt Leela! Nếu sáng, chúng sẽ làm tăng thêm vẻ đẹp của cô. Cái liếc nhìn của người đàn bà đã chẳng thể làm phát điên người đàn ông đó sao? Dù học được điều này chỉ từ kinh nghiệm của người khác, tôi có thể nhận ra ý nghĩa của nó. Trái tim khô cằn của tôi cũng vậy, có những khao khát của nó. Giá mà Leela có đôi mắt sáng! Không, tôi không biết ngu xuẩn đến mức nào mới mơ ước đến điều này. Nếu cô ta có đôi mắt sáng, có lẽ cô ta sẽ không phải ăn xin. Ngay cho dù là như thế, cô ta sẽ không nhận từ tôi bất cứ cái gì nói chi đến chuyện bố thí. Không, đôi mắt của cô ta không cho phép cô đến với tôi, trò chuyện với tôi hằng ngày.

Tôi suy nghĩ một cách vô ý thức như thế, bởi tôi tình cờ giống như một người khác. Đó có phải là lỗi của tôi?

Người ta chú ý đến những cuộc gặp gỡ của chúng tôi, nhưng không ai ganh tỵ với chúng tôi. Với hiện tại là một “người – khỉ” tôi đã là cái đích diễu cợt bông đùa của họ. Bây giờ chuyện tình của tôi với cô gái mù loà cho họ một điều gì hơn là để cười. Họ giải trí tiêu khiển ở sự liên minh giữa cái dị hình và cái đui mù. Ngộ nghĩnh phải không?

Một hôm tôi hỏi Leela:

– Leela, cô nghĩ gì về tôi?

Nụ cười bẽn lẽn của cô làm cho tôi hết sức thích thú.

– Nói đi Leela – Tôi gằn giọng.

– Em có nói anh là người xấu đâu? – Cô ta trả lời dịu dàng.

Tôi cảm thấy câu trả lời của cô rất chân thật – Tôi hãnh diện. Mặc dù tôi không có ý định, bất ngờ tôi hỏi cô – trong cơn cảm kích – Cô có thích tôi không, Leela? Cô ta e lệ cuối đầu không nói. Tôi có cảm giác rằng tất cả sức quyến rủ của cuộc sống nằm lớp ở cảnh này.

Leela rời đi sớm sau đó. “Leela!” Cuối cùng tôi cũng có một cái tên, tôi có thể thốt lên với tất cả tình yêu thương trong cái thế giới mênh mông hoang vắng này. Một người mà tôi có thể chờ đợi với cả tấm lòng háo hức. Cuộc đời tưởng những ruồng bỏ tôi, bây giờ trở nên ngọt ngào và thú vị. Không phải là vận may của tôi sao!

Người ta, những kẻ cười tôi là kẻ thù của tôi. Giả sử họ đặt vào đầu óc Leela những ý nghĩ về sự xấu xí của tôi. Họ đã làm như thế rồi chăng? Ai mà biết được! Nhưng làm thế nào cô ta phân biệt được cái đẹp hấp dẫn với cái xấu xí ghê tởm trong khi không thể phân biệt được ngày và đêm? Cô ta đã nói với tôi là cô ta bị mù bẩm sinh. Tôi không thể nói rằng, cái mù bẩm sinh hiện có của cô là điều may mắn của tôi. Nhưng đó không phải là điều không may của cô sao!

Leela lại đến nữa ngày hôm sau. Tôi nghĩ về cuộc hôn nhân của chúng tôi – làm thế nào để thực hiện nó! Sẽ không có người đại diện cho thượng đế để đứng ra làm nhân chứng cho sự liên kết giữa người đàn ông và người đàn bà? Không có tu sĩ nào sẵn lòng hành lễ ở cuộc hôn nhân của chúng tôi. Việc này có lý do. Những đại diện đó của thượng đế có quan điểm trần tục, cái mà họ gọi là “linh hồn”: Leela và tôi có tôn giáo khác nhau và xung khắc nhau. Họ không muốn giúp chúng tôi. Tuy nhiên nó có lẽ được tuyên bố ầm ĩ rằng, ở trên đời này đàn bà thì nhiều hơn đàn ông, nhưng không một người đàn bà nào ngoại trừ Leela muốn kết hôn với tôi. Đúng là chỉ ở điểm này, các tu sĩ, những kẻ đại diện cho thượng đế dưới nhiều danh nghĩa khác nhau, có sự nhất trí giữa họ với nhau. Có lẽ bạn chưa biết sự thật, tôi là một người đạo Hồi còn Leela thuộc Ấn giáo. Nhưng xét cho cùng, có phải thực như thế không? Sau khi suy nghĩ, tôi hỏi cô ta:

– Leela, em có muốn kết hôn với anh không?

Tôi thấy cô ngạc nhiên sửng sốt. Sự thật về cái đạo Hồi giáo hiện tại của tôi chắc có lẽ làm cho cô ngập ngừng và suy nghĩ. “Anh nói gì thế?” Cô gái mù ăn xin này có thể cảm thấy một giới hạn trong tình cảm.

– Leela, thật là quá đủ, nếu em nhận ra rằng anh là một con người. Thượng đế đã gởi em đến anh. Tín ngưỡng và đẳng cấp chỉ là sự sáng tạo riêng của con người – với giọng van xin, tôi nhìn đôi môi run rẩy của cô. Tôi cảm thấy hình như một kẻ giết người đang chờ đợi lời phán quyết của quan toà. Vâng chính cô quyết định cho tôi sống hoặc chết. Leela im lặng. Chẳng lẽ không có ý nghĩa gì sao? Tôi tiếp tục: Nói đi Leela, anh muốn bảo vệ em. Hứa làm cho em hạnh phúc.

– Em bằng lòng – Cuối cùng nàng đáp – Em có nghe người ta nói khá nhiều điều về em một cách khinh bỉ – khi em đi ngang qua họ nói: “Tình nhân của người khỉ đó”. Theo họ, anh không có đẹp.

– Em nghĩ như thế nào Leela?

– Em không biết cái đẹp mà họ nói cả việc không thấy con khỉ. Vì lẽ đó em không quan tâm đến điều họ nói. Có gì khác biệt nếu họ nói anh là người đẹp trai nhất trên đời? Em nhìn thế giới với chính trái tim mình. Anh là người Hồi giáo và em là người Ấn giáo. Nếu anh không phản đối thì em cũng không. Em nghĩ, chẳng có ai trên đời này yêu em chân thành. Nhưng…

– Này, tại sao lại “nhưng” – Tôi lo lắng hỏi.

– Vâng, có chữ nhưng lớn đằng sau cái nghề ăn xin này. Em không còn trinh trắng để dâng hiến cho anh. Dù mù loà em vẫn muốn có tình yêu. Nhưng cái bát cơm ăn xin của em – trống không ngay cả sau trọn một ngày đi – đã cười độc ác cái bụng trống rổng của mẹ và của chính em. Em phải chịu nhượng bộ để những kẻ dâm dật gạ gẫm qua đêm khủng khiếp. Anh có căm phẫn cũng chẳng ích gì. Không có người đàn ông nào đặt cái gì đó vào bát ăn xin của cô gái trẻ mà nhân danh vì lòng từ thiện cả. Hãy tha thứ cho em. Nhưng em hôm nay không kính trọng ai ngoài anh ra, với tư cách là một con người.

Tôi sửng sốt choáng váng trong chất lát và im lặng trong một vài phút.

– Leela – Sau cùng tôi nói – đó là tính ích kỉ của đàn ông. Anh sẽ chẳng nghĩ đến nó chút nào nữa.

Leela im lặng.

Sau đó một vài ngày, một biến cố xảy ra gây náo động dư luận trong làng của tôi. Không có một đại diện nào của đấng chí tôn làm nhân chứng. Không có chờ đợi sự giới thiệu của bất cứ ai. Nàng và tôi – Leela và Abdulla – đứng chung với nhau trong im lặng và cùng thề nguyền trở thành vợ chồng với nhau trong đời.

Cái cười của mọi người chung quanh chúng tôi trở nên lớn hơn. Có tiếng cười hô hố, khi Leela và mẹ nàng đến chung sống với tôi. Những kẻ tự nhận canh giữ xã hội nhìn chúng tôi nghi ngờ. Người ta đã không nhận ra rằng hai trái tim nóng bỏng đang vào giai đoạn cuối của tình yêu và hôn nhân. Tôi cố gắng cổ vũ Leela: “Leela, cứ để cho họ cười. Họ chắc điên”.

Chúng tôi bắt đầu sống. Tôi không thể nói rằng cuộc sống của chúng tôi là hôn nhân hạnh phúc. Đạo đức xã hội và những định ước tôn giáo tỏ ra thù hằn khủng khiếp xung quanh chúng tôi. Chúng tôi không được một sự giúp đỡ hay hợp tác nào. Chúng tôi không ảo tưởng chúng tôi có thể sống một cách hạnh phúc. Nhưng chúng tôi muốn sống và chuẩn bị đối đầu với những khó khăn.

Và rồi nó đã xảy đến. Leela sắp sửa làm mẹ. Cái ‘người – khỉ’ của tôi và cái ‘mù loà’ của Leela không cản trở việc này. Chúng tôi phớt lờ làm ra vẻ không biết đến chuyện ngồi lê đôi mách và những lời chế nhạo. Niềm vui sướng mà tôi chưa từng mong đợi trong đời đã đến với tôi. Tôi trở thành một người yêu, một người chồng, và bây giờ sắp là một người cha! Tôi cảm ơn Thượng Đế. Thượng Đế thật vĩ đại! Tán dương Thượng Đế về cái mù loà của Leela!

Nhưng Leela đã ngã bệnh hai tháng trước khi sanh. Tôi gọi một bác sĩ. Ông ta đến xét nghiệm. Tôi van ông cứu giúp nàng. Bác sĩ nói:

– Cái này không có gì nghiêm trọng, tôi sẽ chữa khỏi – Một lúc sau ông ta hỏi – Có phải cô ta bị mù lúc sinh ra không?

Khi tôi đáp – Vâng. Ông ta khám xét lại đôi mắt nàng và thận trọng nhận xét:

– Tôi có thể phục hồi lại đôi mắt sáng bằng phẩu thuật. Nhưng bây giờ thì chưa thể được. Để cô ta hồi sức lại sau khi sanh nở xong.

Những lời bác sĩ làm rung động trái tim tôi, tuổi trẻ của tôi, và cuộc đời của tôi! Ông ta nói ông ta có thể đem lại ánh sáng cho đôi mắt của Leela. Khi nàng nhìn thấy được, liệu nàng có rùng mình khi nhìn thấy tôi, kẻ mà nàng biết như một con người có trái tim đáng yêu? Trong giây phút nàng bắt đầu nhìn thấy đó, nàng có còn yêu và kính trọng tôi không? Tôi phải nói sao với bác sĩ? Có nên thét to lên “Không, mắt nàng không cần có ánh sáng”. Nhưng điều tôi nói lại là:

– Leela, bác sĩ nói đôi mắt em có thể chữa khỏi được!

Tôi lập lại một cách máy móc những điều nàng đã nghe rồi. Làm sao có thể cắt nghĩa được với nàng rằng, sự phục hồi ánh sáng cho đôi mắt của nàng có thể cắt tận gốc rễ cuộc đời tôi. Làm thế nào để bác sĩ không để mắt tới? Liệu không phải là một đại may mắn cho bất kỳ ai được chữa khỏi bệnh mù bẩm sinh sao! Leela, kẻ hiểu rõ trái tim tôi đã không biết phần mặt trần tục của tôi. Nàng nói:

– Nếu em có thể lấy lại được ánh sáng. Anh không cảm thấy hạnh phúc sao? Nếu em có thể nhìn thấy anh, em biết, anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa.

Gương mặt nàng biểu lộ sự thoã mãn ngay cả trong tình trạng đang đau yếu. Có phải bởi một cuộc đời mới đang nhú lên?

Bác sĩ trao tôi toa thuốc và dẫn giải tôi cách dùng. Ông nói:

– Hãy đến với tôi khi sức khoẻ cô ấy hồi phục sau khi sinh xong. Lúc ấy tôi sẽ nói với anh rõ hơn về phẩu thuật.

Leela bình tĩnh, nhưng lòng tôi thì nổi lên cơn bão tố. Đầu óc tôi bừng lên với những ý nghĩ mãnh liệt. Tôi đi đến cuối hiên nhà và ngồi xuống. Đúng là chỉ trong túp lều nhỏ này của tôi, tôi mới có chút bình yên. Nhưng ngay cả điều này cũng sắp tan vỡ thế giới nhỏ bé của tôi. “Không, không bao giờ! Ông sẽ không khôi phục lại ánh sáng cho đôi mắt của Leela. Ồ, bác sĩ! Ông đã chung sức với nhưng kẻ đáng khinh bỉ để giết tôi. Nhưng tôi muốn giết ông trước. Tại sao ông ném mồi lửa vào cuộc sống của chúng tôi? Không, ông không có lỗi gì. Ông phải chiến đấu chống lại bệnh tật, ông không thể thờ ơ với nó. Ông phải đem lại ánh sáng cho nàng. Ông không biết gì về cuộc đời tôi. Có lẽ Leela có khả năng được thấy. Cầu mong thượng đế ban phúc cho nàng về điều đó, điều mà mọi con người đang sống phải có! Nhưng tôi phải trở thành cát bụi với trước điều ấy. Trước việc nàng có thể hiểu ra ý nghĩa từ ‘người – khỉ’! Rồi tôi sẽ sống trong kí ức của nàng với tư cách là một con người giàu lòng yêu thương. Liệu tình yêu hiện tại của nàng với tôi và vẻ đẹp nàng thấy nơi tôi có kéo dài mãi? Tim tôi đang gào khóc.

Leela đã sinh một đứa con trai. Xã hội bị lúng túng trước việc sinh ra một đứa trẻ bất hợp pháp. Một số cười lớn giống những con lừa. Chẳng có gì phải buồn cười lắm. Đứa trẻ đó sinh ra từ một người cha xấu xí và một người mẹ đui mù không tội tình. Nó thừa hưởng cái dáng của mẹ và đôi mắt của tôi. Nó là sự may mắn tốt lành của ai?

Leela đã phục hồi lại sức khoẻ. Nàng nhắc tôi cái điều mà tính ích kỉ của tôi cố dằn nén lại:

– Chúng ta sẽ đi gặp bác sĩ bây giờ chứ?

Nàng không biết rằng nàng đã tạo ra một trận bão trong tâm hồn tôi. Tôi nói:

– Vâng, anh quên mất! Anh sẽ đi tìm ông ta ngay hôm nay.

Tôi biết tôi đang nói dối. Tôi cảm thấy mình như đang chao đảo giữa đại dương. Tôi đi ra ngoài, vài giờ sau tôi trở lại và nói:

– Bác sĩ chết rồi!

Đó là tất cả những gì tôi nói. Tôi tưởng rằng tôi có lẽ sẽ không nói được như thế. Tôi không bày tỏ nỗi đau buồn của người chồng trước cái chết của một bác sĩ tốt, kẻ hứa giúp cứu chữa đôi mắt của vợ mình. Tôi phải bí mật đè nén con tim đau khổ bởi tính ích kỉ tàn ác. Thật là một gánh nặng quá sức chịu đựng. Việc tôi làm cho sự an toàn của mình đã phá hoại tâm hồn yên tĩnh của tôi.

Những ngày nóng bỏng đó trôi đi.

Một hôm khi quay về nhà, tôi chợt chứng kiến cảnh đau lòng. Mẹ Leela không dọn cái chậu bằng đồng lớn đi khỏi phòng. Leela khi lao đến cái nôi đứa bé đang khóc, không có gậy, đã vấp chân ngã đập đầu vào trụ cửa. Máu tuôn ra. Tôi chạy đến vực nàng dậy và mang nhanh đến bệnh viện.

Những cuộc đời đang bị thiêu đốt, bây giờ bạn thấy còn muốn cười không? Tôi không còn gì phàn nàn nữa. Ai để ý đến những lời phàn nàn của tôi!

Leela, cuộc đời tôi, thế giới của tôi. Một bác sĩ gọi tôi lại và nói:

– Chắc hẳn là một cú ngã khủng khiếp. Tổn thương rất nghiêm trọng.

Tôi đi đến chỗ Leela. Nàng quằn quại trong đau đớn. Tôi gọi tên nàng. Nàng khóc thổn thức:

– Anh đấy hả? Em chắc không hy vọng sống. Ước gì em có thể nhìn thấy anh một lần.

Ước muốn cuối cùng của Leela đối với tôi dường như là một thử thách của khả năng chịu đựng. Nàng có đau buồn việc bác sĩ đã chết không. Nàng chỉ im lặng.

– Leela – Tôi nói – để thấy anh bằng đôi mắt, xét cho cùng không là điều quan trọng. Em đã chẳng thấy anh bằng trái tim cởi mở và trong sạch của em sao? Anh biết rằng trên cõi đời này, chỉ một mình em nhìn anh đúng đắn. Người ta có thể nhìn thấy nhau không chỉ bằng đôi mắt. Và như thế em yêu, hãy yên lòng. Em sẽ sớm được bình phục.

Leela lắng nghe tôi nói. Sau đó thời gian như ngưng lại. Ánh sáng mặt trời đã dịu xuống. Leela bắt đầu khóc. Tôi đau đớn. Cái bí mật tàn nhẫn như đang cố bùng vỡ ra. Tôi không thể đứng đó lâu hơn được nữa. Mẹ Leela đến và đặt đứa bé bên cạnh nàng. Sinh vật nhỏ xíu này bắt đầu gào thét, có lẽ nó thấy nghẹt thở trong cái bầu không khí bi thương này. Mẹ Leela cũng bắt đầu khóc. Tôi cảm thấy bơ vơ.

Linh hồn tinh khiết của Leela đã nhẹ nhàng trút khỏi. Tôi không nhớ tôi đã làm gì. Nhịp đập của một con tim đã ngừng. Những con tim khác thì bùng vỡ.

Mặt trời bây giờ đã lặn hẳn. Bóng tối dày đặt bao trùm.

Người ta – những kẻ thiếu hiểu biết – qua câu chuyện tình kì lạ của tôi và cái xấu xí kinh tởm của tôi, vẫn cười khi họ nhìn thấy tôi. Đôi khi tôi tự hỏi: Câu chuyện của tôi sẽ như thế nào, nếu tôi cũng bị mù!

*

(*) Rupee: Đơn vị tiền của Ấn Độ.Truyện ngắn ra đời trong bối cảnh cuộc xung đột thảm sát tôn giáo kinh hoàng giữa đạo Hindu và Hồi giáo khi Pakistan tách ra khỏi đế quốc Ấn và trở thành quốc gia riêng của người Hồi giáo. Trong câu chuyện bi thương, vẫn thấy toát lên tấm lòng nhân hậu yêu thương giữa người và người, những con người gọi là bần cùng tận đáy xã hội.

 

*Hình minh họa

─═ڿڰۣڿڿڰۣڿ═─?─═ڿڰۣڿڿڰۣڿ═─ 

Kim Kỳ st

 
Xem thêm...

Hãy cho em gọi anh là Gió...

Hãy cho em gọi anh là Gió...

 

 
Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ...
Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì chính xác thì con đường ấy chẳng bao giờ thiếu gió. Con đường ấy rất bình thường trong cảm nhận của tôi, chỉ đến khi Gió xuất hiện ở đó... Cái khoảnh khắc gặp Gió của tôi cũng hết sức bình thường...
Hè đến, ba mẹ bảo tôi tập chạy đơn giản vì ba mẹ bảo có lẽ tập chạy sẽ giúp tôi cải thiện vài cm chiều cao vốn đã nấm lùn của tôi. Ừ, tập thì tập... và ngay ngày đầu tiên tập chạy, tôi đã gặp Gió cũng đang tập chạy cùng một quả bóng rổ. Cái cách mà Gió ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng trông rất phong cách: một bộ đồ thể thao cộc màu đỏ viền trắng rất nổi bật, một đôi giày thể thao trắng, một chiếc dây buộc cổ tay cũng màu đỏ... Tôi và Gió chạy qua nhau, không ai có một phản ứng gì, đường ai nấy đi... Mấy ngày liền như vậy, cho đến một hôm tôi nổi hứng hái lục bình chơi, quả thật lục bình nở tràn ở đầm nước lớn dọc đường gió cũng là một trong những lí do khiến tôi chọn con đường này làm nơi lí tưởng để chạy bộ. Lục bình nở nhiều lắm, một màu tím mê hồn pha lẫn màu xanh non dịu mát của lá làm không khí ở đây có một sự yên bình lạ... Nhưng tôi là đứa tham lam, tôi không muốn chỉ ngắm nhìn thôi, tôi muốn hái chúng lên nữa. Vậy là tôi mon men lại gần chỗ có hoa gần bờ để hái chúng. Quả thật, trông nó gần nhưng cao quá tầm với của tôi. Nhưng không sao, cố một chút... một chút nữa là tới rồi... thêm một chút xíu nữa... tôi ngã xuống đầm... vẫn nghĩ là đầm không sâu nhưng đạp chân mãi không thấy đáy tôi đâm hoảng... Tại tôi không hề biết bơi... nước vào mắt... vào mũi... vào miệng... Tôi thấy ngộp thở, nhưng không hiểu tại sao tôi không thể kêu cứu... tôi chìm dần... chìm dần... Đột nhiên có một bàn tay kéo tôi lên... thì tôi biết mình được cứu... người ấy kéo tôi lên bờ, không khí tràn đầy vào lồng ngực tôi khiến tôi ho sặc sụa...
- Bé định chơi trò gì kỳ quái vậy? Suýt chết đuối đó biết không hả?
Nghe giọng nói tôi mới ngoái lại nhìn ân nhân của tôi... ngạc nhiên đó chính là chàng trai tập bóng  rổ... Anh ta vừa hỏi, vừa đập tay vào lưng tôi cho tôi ho hết nước ra. Lúc đỡ ho tôi mới nói:
- Em định hái lục bình, cảm ơn anh đã cứu em... Em cứ nghĩ đầm không sâu... mà sao em chỉ cố với chút xíu mà đã ngã rồi. Ôi tưởng tiêu đời rồi chứ!
- Tôi phải bắt đền em mới được, tôi vì cứu em mà ướt từ đầu đến chân rồi nè!
Lúc ấy tôi mới quay sang ngắm kỹ “ân nhân”... đúng là ướt hết thật... áy náy quá biết làm thế nào bây giờ... Đang bối rối thì ân nhân lại lên tiếng:
- Em cũng thích lục bình hả? Anh cũng thích, nhưng anh không thích hái chúng lên, lục bình phải ở bên nhau, gắn kết với nhau thì mới đẹp, chứ lấy riêng một bông lục bình lên không đẹp đâu... Em nhìn dải lục bình ở đoạn kia kìa... đẹp không?
Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh ấy nói đúng, chúng quả thực rất đẹp... giản dị thôi nhưng đẹp đến mê hồn... Tôi quay lại nhìn ân nhân... mái tóc ướt nước còn thỉnh thoảng nhỏ xuống mặt anh, anh say sưa ngắm lục bình mỉm cười như lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp trời cho vậy... nhưng quả thật trông ân nhân lúc ấy hiền và đáng yêu như thiên sứ...
- Em tên gì vậy? Anh tên Thắng.
- Em tên Vũ. Nguyễn Hạ Vũ...
- Hay thật! Em là mưa mùa hè... cái tên rất dễ thương...
- Anh cứ đùa hoài, anh nói vậy thôi chứ nhiều người ghét mưa lắm đó!
- Sao lại ghét? Anh thích mưa lắm, đặc biệt là mưa mùa hè...
- Em mà là mưa thì anh là gió đó!
- ... Anh không hiểu.
- Thắng trong tiếng anh là “win” thêm chữ “d” vào cuối là thành “wind” (gió)...
- Đúng là chỉ có em mới nghĩ ra thôi đấy!
- À ân nhân muốn em đền đáp thế nào đây?
- Đền anh ấy hả? Tùy tâm em thôi... hay em nhận anh làm sư phụ đi, anh dạy em chơi bóng rổ... Ở trường chơi với nhiều người vui vẻ, về đây chơi có một mình cũng buồn...
- Ừ cũng được, biết đâu em lại cải thiện được vài cm chiều cao - tôi nói đùa và gật đầu nhận lời - mà anh học trường nào vậy?
- Anh học trường Đại học Bách Khoa năm Nhất, còn em?
- Năm nay em học 12 rồi, em sắp phải thi đại học rồi... hắt xiiiiiiiiiii...
- Thôi em về thay quần áo đi không cảm lạnh bây giờ! Nhớ mai lại đây tập bóng rổ với anh nha...
- Em nhớ mà, anh cũng về đi, muộn rồi...
Nói rồi tôi và anh Thắng tạm biệt nhau ra về. Tôi thì lo không biết nói sao với bố mẹ về vụ ướt như chuột lột thế này đây...
Chiều hôm sau đúng như lịch chạy bộ, tôi lại ra con đường đầy lục bình ấy. Đang chạy qua một khoảng lục bình tuyệt đẹp, tôi mải mê vừa chạy vừa ngắm, bỗng có tiếng gọi:
- Nhóc ơi! Sư phụ ở đây nè!
Tôi quay về phía có tiếng gọi thì thấy anh Thắng đang vẫy tôi, tôi mỉm cười chạy lại. Đến gần tôi đứng nghiêm chào kiểu quân đội:
- Đệ tử chào sư phụ!
- Nhóc con! Lúc nào cũng đùa được! Lại cái cây cao kia đi...
- Làm gì ạ?
- Sư phụ nói thì nghe đi!
- Không hiểu nên không nghe!
- Em bướng thật đấy! Ra đó thì mới có rổ mà tập ném chứ, anh buộc một cái rổ ở đó rồi... mà mấy ngày chạy em chẳng để ý gì cả...
- Hì, em còn ngắm lục bình mà! – tôi vừa nói vừa chạy ra gốc cây đó.
Quả thực tôi chọn con đường này làm địa điểm chạy bộ thật là lý tưởng, một bên là đầm lục bình tím đẹp mê hồn, một bên đường là bãi cát rộng tha hồ chơi thể thao như đá bóng, bóng chuyền... Anh Thắng cũng khá khéo chọn cho mình một địa điểm để tập môn bóng rổ yêu thích với một cái rổ buộc trên cành cây...
- Bài tập đầu tiên cho nhóc đây: cú ném một điểm – anh Thắng vừa nói, vừa ném quả bóng lên, nó chui vào rổ một cách dễ dàng.
- Hì, dễ ợt! Sư phụ nhìn em ném nè!- tôi ném bóng và thành công. 
Anh Thắng khá ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ vẻ đàn anh:
- Nhóc ăn may thôi! Ném lại đi!
Tôi ném lại và tiếp tục thành công khiến anh thắng tiếp tục ngạc nhiên:
- Em có khiếu chơi bóng rổ đó! Giờ em đứng xa ra và ném thử cú ném 3 điểm đi.
- Yes, sir! – tôi tự tin ném và trong sự ngỡ ngàng của sư phụ, quả bóng bay chính xác vào rổ. 
Sư phụ nhìn tôi ngạc nhiên và mỉm cười hỏi tôi:
- Nói thật đi! Nhóc học bóng rổ bao giờ chưa? Nhóc mà nói điêu là anh cốc đầu nhóc đó!
- Thì em có học sơ sơ – tôi gãi đầu, nhưng anh Thắng vẫn không chịu buông tha:
- Sơ sơ là bao lâu?
- 1...- tôi giơ 1 ngón tay lên và cười.
- 1 gì?
- 1 năm...
- Trời!!! Chết với nhóc mất! Vậy mà không nói sớm bắt anh làm trò hề hả?
- Không có, tại sư phụ đâu có hỏi là em học chưa mà cứ vậy lao vào dạy đấy chứ! Em học bóng rổ cả năm lớp 11 rồi, thầy giáo thể dục bị tụi con gái lớp em mua chuộc không bắt học chạy bền mà cho học bóng rổ đó! Hì nói thật với sư phụ nha, em đạt điểm giỏi thể dục cả năm lớp 11 đó!
- Thật không tin nổi... trông em có vẻ nấm lùn mà...
Nghe anh Thắng nói vậy, tôi giả vờ dỗi ném trả anh ta quả bóng và bảo:
- Đấu một trận với em đi... rồi sư phụ sẽ thấy!
Anh Thắng mỉm cười gật đầu. Trận đấu bắt đầu... hai bên đều chiến đấu hết mình... Và sau khoảng 1 tiếng thì trận đấu kết thúc, dù tôi đã cố gắng anh Thắng vẫn đánh bại tôi tuy là với kết quả cách biệt không lớn. Chúng tôi cùng rời khỏi cái cây và chọn một chỗ ở phía bên kia đường để vừa ngồi nghỉ vừa có thể ngắm lục bình.
- Nhóc làm anh ngạc nhiên đó! Không ngờ em lại chơi khá đến vậy!
- Sư phụ quá khen rồi! Em định để sư phụ dạy lại em kĩ thuật bóng rổ không ngờ sư phụ lại phát hiện ra em học rồi.
Nghe tôi nói vậy anh Thắng quay sang cốc đầu tôi và cười bảo:
- Tại nhóc không phải cao thủ trong việc giả vờ đâu. Người đâu mà giả bộ không biết gì về bóng rổ mà vẫn tự tin phô diễn kỹ thuật cá nhân, nhìn cách em ném bóng anh biết em không phải dân amarteur rồi...
- Ừm... đúng là em ngốc thật, nhưng dù sao thì em vẫn thua sư phụ mà. Lần sau em phải cố thắng sư phụ mới được.
- Em đúng là vô cùng hiếu thắng đó! À anh có cái này cho em nè! - anh Thắng vừa nói vừa lôi trong túi áo ra một chiếc dây đeo cổ tay màu tím nhạt nói:
- Anh định tặng em làm quà nhập môn, nhưng em lại học bóng rổ mất rồi thôi coi như là quà làm quen vậy, có em chơi bóng cùng anh rất vui.
Tôi nhận chiếc dây đeo tay ấy và ngắm nghía rồi bất chợt reo lên: “A! Là màu hoa lục bình”. Anh Thắng mỉm cười, tôi bất chợt nhìn sang cổ tay anh ấy và nhận ra không có chiếc dây đeo quen thuộc, tôi hỏi:
- Chiếc dây của sư phụ đâu rồi?
- Ừm, hình như rơi lúc kéo em lên chiều qua đó, chẳng thấy đâu nữa. Hôm qua lúc đi mua quà cho em định mua cái mới nhưng chẳng có cái nào màu đỏ cả.
- Cảm ơn anh, sư phụ, sư phụ thích màu đỏ hả?- anh Thắng gật đầu – em cũng có quà cho sư phụ đây - tôi lấy trong túi quần ngố ra hai cái kẹo mút vị cà phê đưa cho anh Thắng 1 cái.
- Hì, em cũng thích vị cà phê à? Hay nhỉ! Lâu rồi anh không ăn kẹo mút.
Tôi và anh Thắng ngồi ăn kẹo mút và ngắm lục bình, một cảm giác thật bình yên như ở trên thiên đường vậy... Những ngày sau đó, tôi cùng anh chơi bóng rổ rất vui, rồi những phút hóng gió trước khi về thì 2 người thay phiên nhau mang kẹo mút cà phê đi ăn. Chỉ trừ những chiều mưa, còn ngày nào chúng tôi cũng ra con đường ấy chơi bóng rổ với nhau. Tôi cũng không rõ từ bao giờ tôi đã thấy nhớ anh vào những chiều mưa không chạy bộ, với trái tim non trẻ của một cô gái mới lớn, tôi không thể đặt tên cho nỗi nhớ ấy là gì và vì sao tôi lại nhớ, cho đến một ngày tôi đã tự tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm ấy, tôi đến hơi sớm nên anh Thắng vẫn chưa đến, tôi ngồi ở gốc cây chờ. Đột nhiên có một bàn tay bịt mắt tôi, tôi gỡ ra và mở mắt thì thấy anh Thắng đang cười rất tươi. Tự dưng trong khoảnh khắc ấy tim tôi đập mạnh, tôi đánh nhẹ vào tay anh ấy và giả vờ dỗi: “Sư phụ làm em giật mình.”
 
- Anh có cái này hay lắm! – anh Thắng nói và đưa tôi xem chiếc diều mới - hôm nay mình thả diều nha!
- Tôi gật đầu và cùng anh gỡ dây diều. 
Anh ấy bảo tôi:
- Em cầm dây diều chạy ra đằng xa kia, khi nào anh hét thả ra thì em tung diều lên nhé!
- Em biết rồi, anh còn phải dặn hả?
- Nè anh cốc đầu em bây giờ đó! Lúc nào cũng cứng đầu hết! Anh nhắc em không thừa đâu!
- Tuân lệnh sư phụ!
Tôi vừa cười trừ, vừa cầm diều chạy ra xa. Hôm nay gió lớn... nghe hiệu lệnh của anh Thắng, tôi vừa thả tay ra diều đã bay lên rất cao nhưng anh Thắng lại phấn khích lạ, hệt như một đứa trẻ con vậy:
- A ha! Diều bay lên rồi nhóc ơi! Nhóc chạy lại đây đi!
Tôi chạy lại phía anh Thắng, bỗng dưng không biết ở đâu ra một cơn gió ngược chiều thổi mạnh tới phía anh Thắng đang đứng nhưng lạ thay anh ấy không hề quan tâm, vẫn ngẩng lên nhìn cánh diều đang bay cao và cười rất tươi, một nụ cười trong sáng và đáng yêu đến lạ, đáng yêu đến nỗi tôi đứng đó nhìn mà đầu óc hóa trống rỗng, con tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi cảm thấy khó thở... Nó khiến tôi nhận ra một thứ tình cảm đặc biệt mà lâu nay tôi không thể định nghĩa được: tình yêu... tôi ngỡ ngàng trước điều đó, ngỡ ngàng trước nụ cười hiền lành trong sáng đến lạ lùng của người con trai tôi đã quen biết gần 2 tháng trời và không biết từ lúc nào sự ngỡ ngàng kéo tôi đứng lại để ngắm nhìn hình ảnh làm trái tim tôi thực sự rung động ấy cho đến khi cơn gió ngừng lại...
- Em làm gì mà thừ người ra vậy? Lại đây, anh cho em cầm dây diều này!
- À... vâng!
- Sao tự dưng em lại giật mình, lại để đầu óc đi đâu vậy? Em cầm lấy đầu dây nè, nhớ không được tuột tay không diều bay mất đó!
Tôi cùng anh Thắng thả diều cả buổi chiều hôm đó và không biết bao nhiêu lần tôi lại được ngắm anh cười, nhưng không có một nụ cười nào làm tôi có cảm giác đặc biệt như nụ cười của anh trong cơn gió vừa rồi. Giờ đây, tôi nhận ra chỉ cần được nhìn anh cười thôi là tôi đã thấy hạnh phúc lắm. Trời tối dần, hai chúng tôi ra về, kết thúc một buổi chiều chơi thật vui và tôi về nhà với cảm giác lâng lâng lạ thường... Cũng đúng thôi, trái tim non trẻ của tôi lần đầu tiên loạn nhịp trước một người con trai. Tôi thấy vui trước lời dặn của anh trước khi về: "Mai em nhớ ra nha!"... và tôi cũng thầm cảm ơn cơn gió bất chợt ấy - cơn gió đã đánh thức những xúc cảm trong tâm hồn tôi, giúp tôi nhận ra tình yêu không biết đã nảy sinh từ lúc nào nữa. Chiều hôm sau, trước khi ra con đường ấy tôi tìm mua cho anh Thắng một chiếc dây đeo tay màu đỏ. Trời hôm nay không hiểu sao lại âm u như chỉ cần lỡ tay ném một viên sỏi lên đám mây kia thôi cũng đủ làm mưa tuôn rơi như trút nước, nhưng kệ, tôi vẫn ra con đường gió... Ơ kìa, anh Thắng cũng đã đến rồi nhưng hôm nay anh ấy không mang bóng, lạ thật. Nhìn thấy tôi anh Thắng cười làm tôi cũng mỉm cười chào lại:
- Em cứ tưởng anh không ra, sắp mưa rồi!
- Ừm có chứ! Hôm nay không chơi bóng nữa nha, sắp mưa rồi ngồi ngắm lục bình một lúc rồi về, không em lại ướt như chuột lột đó!
Tôi ngồi gần lại chỗ anh ấy đang ngồi, lục bình hôm nay trông đẹp đến lạ, tràn ngập khắp đầm là màu tím của hoa và màu xanh non dịu mát của lá lục bình. Nhớ ra chiếc dây đeo tay tôi lấy trong túi ra và đưa cho anh Thắng:
- Cho anh nè! Tại em mà anh mất chiếc dây cũ.
- Có gì đâu em, nếu không mất chiếc dây ấy thì chắc gì anh đã quen được một cô nhóc tinh quái như em, một cô đệ tử còn suýt giỏi hơn cả sư phụ nữa.
Anh Thắng nói và xoa đầu tôi, tôi ngượng ngùng nói:
- Anh cứ nói quá thế! Làm sao em giỏi bằng anh được.
- Hì, nhóc cũng biết khiêm tốn từ bao giờ vậy?... Anh đùa thôi đừng dỗi anh nha, anh cũng có quà cho em đây.
- Anh Thắng nói và đưa cho tôi một hộp quà nhỏ. 
Tôi háo hức:
- Gì vậy anh? Em mở ra xem luôn nhé!
- Ừ, em mở ra xem có thích không?
Tôi mở ra và ngạc nhiên thấy một chiếc lắc chân rất xinh, tôi hỏi:
- Sao anh lại tặng em lắc chân?
- Thì tại... tại anh muốn trói chân em lại không cho đi đâu nữa...
- Anh???
- Anh đùa thôi mà, hôm trước anh thấy em bị hỏng lắc chân thấy em buồn buồn, anh biết em thích đeo lắc chân nên mua tặng em thôi. Em thích nó chứ?
- Tất nhiên rồi, nó rất dễ thương mà.
- Vậy thì từ hôm nay em phải luôn đeo nó nha, không cho em cởi ra đâu đó! Chịu không?
Tôi gật đầu nhẹ, anh Thắng thấy vậy cười rất tươi, anh lấy chiếc lắc trong hộp ra và đeo vào chân tôi. Trong giây phút ấy, tim tôi lại đập mạnh, có một chút ngại ngùng và một chút cảm giác hạnh phúc. Rồi chúng tôi lại cùng nhau lặng ngắm lục bình, trời đột nhiên bắt đầu mưa, những hạt mưa mùa hạ mới bắt đầu rơi đã rất to và nặng, nhưng không hiểu sao cả tôi và anh Thắng đều không muốn về. Tôi hỏi anh Thắng:
- Sao anh lại thích mưa mùa hè nhỉ? Mưa vừa to vừa lạnh...
- Lạnh đâu? Mưa mùa hè làm dịu đi những cái nắng oi ả mà.
- Sao hôm qua trời đẹp vậy mà hôm nay lại mưa to vậy nhỉ?
- Anh biết!
- Anh biết? Thật không? Vì sao?
- Vì... vì... vì ngày mai anh lên trường học rồi... không còn được chơi bóng cùng em nữa...
Anh Thắng nói vậy nhìn tôi một thoáng rồi lại quay ra ngắm lục bình... trời vẫn mưa... mưa thấm ướt tóc và quần áo của tôi và của cả anh Thắng... Tôi lặng thinh không biết nói gì, một chút bất ngờ, một chút hụt hẫng và... một nỗi buồn thấm dần trong tâm hồn tôi hệt như những giọt mưa kia đang thấm dần làm tôi thấy lạnh... Nhanh quá... mấy tháng hè trôi qua nhanh quá, những ngày hè tôi sáng đi học thêm ở trường, thời gian còn lại tôi tự học ở nhà nhưng khoảng thời gian khiến tôi cảm thấy thoải mái nhất là khoảng thời gian ngắn ngủi trong ngày tôi tập bóng rổ cùng anh... Vậy mà giờ không được cùng tập bóng rổ nữa rồi... thấy tôi không nói gì nên anh Thắng cũng không hỏi, không biết anh ấy có hiểu tâm trạng của tôi không nữa... mưa càng lớn. 
- Không biết khi nào anh em mình mới gặp lại nhau nhỉ? Anh học xa nên ít về lắm, mà cũng sắp vào năm học rồi, lớp 12 cũng bận lắm chắc em cũng không chơi bóng được nhiều nữa...
- Em biết!
- Thôi cố gắng học tốt nha! Và... đừng quên anh nhé!
Tôi cười buồn và không nói gì, cuối cùng anh Thắng đứng lên và bảo:
- Anh em mình về thôi mưa ướt hết em rồi kìa, tạm biệt em... 
- Tạm biệt anh, em về đây, cảm ơn anh về món quà...
Tôi và anh Thắng không nói thêm lời nào nữa và đi về, tôi tự dặn mình không được nhìn lại vì mỗi người đi một hướng... Mưa vẫn cứ rơi và không biết tôi đã khóc từ lúc nào nữa, chỉ thấy trong dòng nước mưa, thỉnh thoảng tạt vào mặt vị mặn chát như muối biển... Vậy là cơn gió của tôi bay đi rồi... đi ngay khi tôi mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Gió, chúng tôi không hề trao đổi bất cứ một cái gì để có thể giữ liên lạc với nhau.
Anh là nắng, và nắng là của em
Thời gian cứ thế trôi, từ hôm đó tôi cũng không ra đường gió mà chạy bộ hay chơi bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng nỗi nhớ trào lên trong lòng, tôi lại ra con đường đó, nhưng mỗi lần ra là mỗi lần tôi thêm buồn. Xem một bộ phim có câu nói mà mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy buồn: “Gió đã đi qua một nơi thì không bao giờ trở lại”... Mỗi lần đến đây những kỷ niệm lại trở về gần gũi như mới ngày hôm qua, chiếc rổ vẫn buộc trên cây nhưng chẳng có ai chơi nữa. Đã có lần tôi mang bóng rổ ra đây chơi một mình nhưng không hiểu sao mỗi lần đứng vào vạch 3 điểm thì tôi không thể ném trúng nữa bởi... mắt tôi đã nhòa đi vì nước mắt từ bao giờ... Mùa lục bình cũng hết từ khi nào không hay, trên đầm chỉ còn lác đác vài bông lục bình lẻ loi, xơ xác và lúc ấy tôi mới biết anh Thắng đúng: lục bình chỉ đẹp khi chúng bên nhau... Tôi là một cơn mưa mùa hè lạnh căm và lặng gió nên đôi khi thấy mưa gió của tự nhiên bên nhau tôi lại thấy chạnh lòng vì Gió của tôi đã đi mất rồi... và chẳng biết có còn nhớ đến tôi không...
***
1 năm trôi qua...
Tôi thi xong Đại học và chờ kết quả. Ngày báo kết quả đỗ tôi vui lắm và không hiểu tại sao lúc ấy tôi nhớ ra rằng mùa lục bình đã đến, tôi muốn ngắm lục bình tím bình yên tràn ngập khu đầm. Mở chiếc ngăn kéo tôi vẫn cất chiếc dây đeo tay màu lục bình ở đó, tôi đeo nó vào tay và quyết định đi ra con đường đó chạy bộ. Khung cảnh vẫn đẹp và yên ả như tất cả cách đây một năm... trời vừa mưa xong nên ở đây càng vắng, chẳng có ai ra tập thể dục cả. Từ xa nhìn cái cây quen thuộc những cảm xúc tưởng rằng đã hết trong lòng tôi lại trào lên, thêm vào đó màu tím nhạt trên màu xanh non của lục bình làm những kỷ niệm hiện về rõ ràng hơn. Tim tôi lại đau nhói như muốn đập phá một cái gì đó cho tan đi những điều đó nhưng không được, tôi đứng lên và hét lớn:
- Em nhớ anh nhiều lắm anh biết không? Anh ác lắm cứ thế mà biến mất khỏi cuộc đời em sao? Anh Thắng ơi!
Hét xong tôi ngồi thụp xuống và khóc nức nở, bất chợt có một tiếng nói rất khẽ vang lên:

- Anh cũng nhớ em nhiều lắm! Mỗi lần có dịp về anh đều ra đây nhưng không một lần nào ông trời cho anh được gặp em... Một năm rồi không lúc nào anh quên em...
Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ... Tôi đứng lên, cuộc hội ngộ bất ngờ làm tôi hạnh phúc, anh Thắng vẫn đứng đó, không phải là ảo ảnh... nói với tôi rằng:
- Anh đã tự trách mình khi không dám nói với em từ lâu rằng: anh yêu em...
Tôi hạnh phúc thật sự, hạnh phúc đến vỡ òa thành dòng nước mắt, rồi tôi lau nước mắt, mỉm cười giơ tay cho anh nhìn thấy chiếc dây đeo tay màu hoa lục bình trên tay tôi, anh Thắng cũng cười và cầm tay kéo tôi vào vòng ôm ấm áp, anh thì thầm: “Cho anh xin lỗi! Anh cứ nghĩ em quên anh rồi!”. Tôi đẩy anh ra mỉm cười và bảo:
- Anh lấy lắc chân trói em rồi, em còn chạy đâu được nữa...
- Vậy hả? Mưa và Gió luôn bên nhau mà em...

Nguyên Thy sưu tầm
 
Tuyển tập cover facebook tình yêu - ảnh bìa facebook tình yêu.- Hình 1
Xem thêm...

Truyện ngắn Hoa vông vang của tác giả Đỗ Tốn

Truyện ngắn Hoa vông vang   

*** Đỗ Tốn ***

 

Nhà văn Đỗ Tốn sinh năm 1921 mất năm 1973 khi ông đang làm Phó Quản Đốc đài Tiếng Nói Quân Đội tại Sài Gòn, với cấp bậc Thiếu Tá.

Xuất bản lần đầu năm 1945 và được tái bản vào năm 1961, Hoa vông vang là truyện ngắn đầu tay của Đỗ Tốn. Cũng như hầu hết các sáng tác thời kỳ ấy, cái chất lãng mạn Tây học với cách nhìn phóng khoáng về cuộc sống của các nhân vật là hiện trưng của truyện.

Nhất Linh rất thích truyện Ðỗ Tốn, có lần so Ðỗ Tốn với Thạch Lam: “Tôi thấy hai nhà văn này có nhiều chỗ giống nhau và tôi tin Ðỗ Tốn sẽ là một Thạch Lam thứ hai trong văn giới nước ta.” 

Ảnh NTC

Ngày ấy Đẩu là một chàng trai mười tám, lòng đang tưng bừng mới nở, trông ai cũng đẹp. Suốt ngày vui cười, sẵn sàng yêu-đương, chàng thấy tương lai toàn mầu rực-rỡ. Đang đầy tin tưởng thì một hôm chàng gặp Phượng Trinh, một nữ sinh tóc còn cặp sau gáy. Tuy không biết nàng bao nhiêu tuổi nhưng Đẩu cứ cho là mười sáu, và chàng nhủ thầm: “Chỉ mười sáu mới có thể có được cặp mắt sáng thế”.

Lúc ấy là một buổi trưa mùa đông; dưới gió qua vòm cây, Phượng-Trinh đang cười trong ánh nắng rung-rinh cùng mấy chị em bạn học. Đẩu có mộng ước gì đâu thế mà sao khi vừa gặp, chàng đã vội ngây người đứng ngắm rồi kêu khẽ: “người trong mộng của ta đây rồi”. Tay xách cặp, chân đi đôi guốc phi-mã gót cao, lúc ấy Trinh mặc chiếc áo mầu xanh gió thổi tung bay thấp thoáng ánh mặt trời. Thế là lòng chàng trai mới mẻ vội chọn nàng giữa trăm bông thắm; Đẩu đi xa xa theo Trinh về,… thì ra Trinh đi qua nhà chàng, nàng ở phố gần đấy.

Từ đấy mỗi ngày hai buổi học tan, Đẩu vội vàng đạp xe thật nhanh về để ngắm Trinh qua, và những chiều nào được nghỉ sớm thì chàng đi bộ lên gần trường Trinh học đứng đợi nàng về để lẳng lặng đi theo sau. Song vì quá yêu chàng đâm nhút nhát nên chỉ dám nhìn thôi, vả lại Đẩu e Phượng-Trinh cho lẫn mình vào con nhà phường-phố bậy bạ nên chàng chỉ theo xa xa. Theo đến gần nhà mình thì Đẩu đi sang bờ hè bên kia rảo bước về cửa nhà đứng đợi. Lần nào chàng cũng nhìn Trinh đi ngang qua với đôi mắt si-ngây… và cũng đã nhiều lần chàng theo đến tận nhà Trinh. Cứ như thế mãi, dần dần Trinh cũng hiểu, vì có nhiều bận Đẩu thấy Trinh đã vào trong sân rồi vừa đóng cổng vừa đưa lén mắt ngượng ngập trông trộm lại chàng. Phượng-Trinh cũng đã để ý tới chàng trai si mê mình. Mỗi chiều đi học về nàng thường đi thật chậm vui chuyện ríu rít cùng hai chị em bạn về cùng đường – có bận Đẩu thấy giữa truyện vui Trinh đứng lại vui thú cười rũ-rượi để rơi cả cặp sách; như một con chim non say nắng mới, Trinh luôn luôn ríu rít cười nói rả-rích làm vui cả lòng, Đẩu đứng nhìn.

***

Tuổi trẻ có một lần mới mẻ nhất: Đẩu yêu không có tận cùng bờ bến. Sách học của chàng chỉ nhằng những tên Phượng-Trinh viết đủ các kiểu.

Rồi một buổi đầu xuân Đẩu hỏi Tân, một cô bạn học của Phượng-Trinh, thì Đẩu mới biết Trinh là tên gọi ở nhà, chứ “ở trường chỉ gọi nàng là Phượng thôi”. Tân nói lại cho Đẩu biết là các bạn ở lớp đã biết chuyện Đẩu theo Phượng và trêu chế Phượng nhiều lắm… nhưng Phượng không hề cãi lại mà chỉ đỏ mặt cười chạy trước những dịp cười của các bạn…

– Phượng yêu Đẩu rồi đấy…

Tân nói thế làm Đẩu sung sướng ngây cả người rồi hỏi:

– Thật à?… Thế thì tôi chết mất!

Chàng trai mới có mười chín, mỗi khi sung sướng quá là chỉ kêu chết.

Từ đấy Đẩu là người sung sướng. Có khi chàng đứng nói chuyện một mình với bờ thang là thường.

Rồi Đẩu viết một lá thư mà chàng đã tốn bao công nắn nót gọt rũa. Hồi hộp đợi mấy hôm cũng không thấy Phượng-Trinh giả lời, Đẩu suốt ngày băn khoăn trông ngóng người đưa thư! Rồi có một buổi kia Đẩu gặp Tân, nàng nói:

– Đẩu bỏ một lá thư vào xe Phượng phải không? Phượng nhờ tôi nói với Đẩu từ rày đừng làm thế, lỡ người ngoài người ta trông thấy thì người ta coi Phượng vào hạng người gì !… có muốn nói gì cứ nói thì hơn…

Nghe xong Đẩu tươi tỉnh đưa tay lên gãi gáy bừng-bừng sung sướng rồi đáp:

– Lúc ấy còn nói thế khỉ gì được mà nói!

Không biết Phượng-Trinh có hiểu cho anh như thế ?… Chỉ biết sau đó, Đẩu luôn luôn viết thư nhờ Tân đưa thì Trinh nhận. Tuy Trinh có trả lại(*) song ít lắm, chẳng đủ lấp một chút trong không gian to tát của lòng Đẩu. Trinh đã trả lại ít hay chính Đẩu đòi mong quá nhiều !… Nhưng lấp sao được lòng anh thuở ấy, lấp sao được biển cả đương lúc sóng tình dồn dập gào thét.

Có một ngày chủ-nhật Đẩu cùng cha đi săn bắn về mệt, nên hôm sau Đẩu nằm nghỉ ở nhà rồi viết một lá thư cho Tân, trong thư chàng nói: “Thế nào, Tân đã xin hộ Trinh cho tôi một tấm hình chưa, cố vào nhá, trăm sự nhờ Tân đấy ! À, hôm qua tôi vừa đi săn về, mệt và mệt, phải nằm nhà nghỉ… nhưng nhớ Trinh lắm…”. Và hôm sau Tân nói nàng có cho Phượng xem mảnh thư ấy, và mặc dầu nó nguệch ngoạc nhỏ bé, Phượng cũng đã xin lấy mảnh thư đó. Và Đẩu sung sướng đến ngạt thở khi Tân bảo:

– Thư nào của Đẩu, Phượng cũng giữ cất đi cả…

Thôi, hồn Đẩu phơi phới như lên tới trời xanh !… và những lúc ấy, những lúc quá tin tưởng ấy, anh đã tưởng đời anh sẽ theo một con đường nhất định…

Nhưng tính Đẩu cũng rất trẻ con, trong thư luôn luôn chàng viết những câu không đâu, chẳng hạn: “Cái mũi của Trinh trông ngon như viên kẹo đraa-giê ấy” hoặc “tôi thích bắt Trinh mang thả trên đồi cỏ để xem Trinh ca hát chạy nhẩy như một con sơn ca”. Tuy thế Trinh cũng vẫn chỉ trả lời: “Thư Đẩu viết vớ-vẩn lắm”… nhưng Trinh sung-sướng.

Đã mấy tháng trời theo đuổi mà vẫn chưa lần nào Đẩu được Trinh hẹn hò cho gặp riêng một lần. Người thiếu nữ ngoan ngoãn vẫn tin ở tình chàng trai, nhưng chỉ sẵn lòng đợi chàng đến hỏi làm vợ. Tình yêu mà nàng hiểu là thành thực chỉ có thể đưa tới cuộc hôn nhân,… mà Đẩu cũng thành thực muốn thế, song mới có mười chín tuổi chàng đã tính đến chuyện vợ con sao được ! Vả lại chưa được cùng nhau hẹn hò một câu, chàng trai chưa dám chắc gì mà giạm hỏi,… tuy đã bao lần trong mắt Phượng-Trinh chàng tưởng được thấy hạnh phúc, chàng đọc thấy, nhận thấy một vẻ gì dịu dàng xô đẩy lòng chàng.

“Hay đó chỉ là một hạnh phúc đơn sơ khó kiếm”. Đẩu vẫn băn khoăn tự hỏi thế những lúc không hiểu.

“Ừ, sao không hẹn với nhau một câu, sao không thả hết tình yêu ?” Nhưng duyên số…

Rồi một ngày chủ nhật mà gió đã nóng, Đẩu đang lang thang ở phố thì gặp một giọng nói vui vẻ bay đến tai hỏi:

– Phượng đâu ? Sao lại đi chơi một mình thế ? Không đi với Phượng à ?…

… Tiếp theo là một dịp cười. Đẩu ngơ ngác nhìn lên thì ra Tuyết, cô bạn học cùng lớp với Phượng-Trinh đang đứng trên bao lơn tươi cười nói xuống. Đẩu mỉm cười cảm ơn. Độ năm phút sau bất ngờ Đẩu gặp Phượng-Trinh thật. Nàng mặc áo mầu tím, đang đi mua hàng may áo nực cùng hai chị. Gặp Đẩu, Trinh bẽn lẽn không dám nhìn, nhưng có một lần Đẩu bắt gặp mắt Trinh ghé qua gáy chị nhìn trộm mình làm chàng sung sướng run cả người. Hôm sau Đẩu vội nhờ Tân đưa cho Trinh một lá thư, trong có đoạn:

“Hôm qua đi phố chơi, tôi đang lang thang thì nghe thấy một giọng nói từ trên trời bay xuống hỏi “Phượng đâu ? Sao lại đi chơi một mình thế, không đi với Phượng à ? Tôi nhìn lên thì ra Tuyết, Trinh ạ – Đấy, đối với tất cả thì Phượng là của tôi đấy, thế mà tôi cứ chưa dám chắc ! Trinh thử hỏi hộ cô Phượng, cô Phượng có cái mũi xinh xinh ấy mà, xem cô Phượng có phải là của tôi không ?”.

Tuy thế Trinh cũng chỉ trả lời lại Đẩu: “Thư Đẩu viết vớ vẩn lắm”.

***

Những giấc mộng đẹp sao hay ngắn ngủi, tuổi trẻ vô tình qua mau như đàn mòng khoang vun vút bay qua cánh đồng rộng để vội vã lẩn biến vào cảnh trời đông u ám; nghỉ hè năm sau đã lại tới, rồi tới mùa thu ! Một hôm đương ở rừng quê thì Đẩu được bạn viết thơ cho biết Trinh đi lấy chồng. “Cưới chạy tang, bố chết,… trông Trinh chẳng vui gì sốt cả v.v…”.

Như những vết thương đứt quá mạnh làm ta tê đi không thấy đau, mấy ngày đầu Đẩu không thấy buồn ; nhưng sau, nhiều lúc tự nhiên chàng thấy như mất một mục-đích trong đời, chàng cảm thấy chán nản. Tuy thế chàng vẫn yêu Trinh như trước và vẫn mang máng tin là Trinh yêu mình. Đẩu vẫn nói một mình: “Cứ để mặc anh tin em nhá.”

Chàng trai muốn quên mau, song những ngày buồn nản qua không vội-vã nên có lúc ngừng ngựa mơ màng ngắm lá vàng bay giữa rừng vắng chàng lại đau thương nhắn hỏi:

– Gió ơi, sao làm tình chóng đứt ?…

Hoa tình rụng rời, bình tĩnh cũng dần dần trở lại, nhưng trong lòng Đẩu đã bớt tin-tưởng !

Khá lớn lên, chàng trai sớm vội đua theo các bạn vào cuộc đời chơi bời phóng đãng; dần dần chàng đã trở thành khôn khéo; quen ra vào nơi tửu-điếm(**) nên chàng nói dối đã không ngượng lời, mắt đầy gian trá, nhưng lúc ấy thì người đời lại tin chàng. Từ một đứa trẻ, Đẩu đã trở thành một người,… và những mối tình dễ dãi ở mọi chốn chơi bời cứ tiếp tục mà qua mãi. Giữa cái cuộc vui nhả nhớt, chàng đắm say tươi cười ; thật lòng trai quên sầu cũng dễ như yêu,… nhưng lòng anh đã kém trong sạch, bây giờ khó tìm đâu cho thấy được vẻ sợ-sệt nhút-nhát si ngây thuở mười tám: một ít vẻ đẹp đã mất.

Đẩu đã yêu khắp nơi đến nấc cùng, đâu chàng cũng yêu đến si-dại, tuy thế vị ngọt hoa tàn của chuyện qua vẫn mang-mang ủ-ấp lòng Đẩu một nỗi nhớ thương nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua của một buổi sớm nào êm dịu xa-xôi. Đẩu vẫn chẳng thể quên được người xưa, luôn luôn lòng chàng như nhớ tiếc mối tình ngây thơ cũ, như thiếu chút nắng dịu, thiếu vẻ nồng-nàn mà mắt Trinh chiếu lại. Đã bao lần yêu, đã bao lần sóng gió trong lòng, thế mà khi lắng hết chỉ riêng hình Trinh còn lại như vẫn còn sau cơn bão táp một cây cổ-thụ. Chuyện qua đã ăn rễ sâu vào tận thớ tim Đẩu.

Sau đó ít lâu, Đẩu thôi học và về ấp ở với cha mẹ. Hồn Đẩu phức tạp, chàng yêu đồng núi quê hương nhưng chàng cũng không quên làn không khí say sưa của cuộc đời chơi bời; từ nơi ấy Đẩu luôn luôn trở về thủ đô. Một hôm gặp Tuyết nàng nói cho Đẩu biết:

– Phượng khen Đẩu bây giờ ngoan lắm, về quê làm ăn rồi, lần nào đến nhà tôi chơi, Phượng cũng nhắc đến Đẩu.

Ngây cả người, Đẩu không hiểu sao Phượng Trinh lại biết mình về quê làm ăn, “mà mình có làm ăn gì đâu !”… Nhưng Tuyết đã nhìn chàng nói nhỏ:

– Phượng vẫn yêu Đẩu lắm…

Trời, Đẩu muốn khóc lên được! Thấy Đẩu ngây đờ yên lặng, Tuyết mỉm cười nói tiếp:

– Lần nào gặp tôi Phượng cũng nhắc đến Đẩu, cũng như Đẩu gặp tôi cứ hỏi chuyện Phượng ấy mà… Sao hai người không lấy nhau nhỉ…

… Rồi Tuyết kể:

– Ngày sắp cưới Phượng ấy, Phượng có chạy đến tôi; tôi có sao không lấy Đẩu có hơn không thì Phượng nói: “Tại Đẩu không đến hỏi… mà đợi thì biết Đẩu có ý định lấy Phượng không mà đợi cơ !… Phượng bảo “Chả lẽ em lại mang trầu cau đến hỏi Đẩu à ?…”

Nghe xong, Đẩu đau đớn hỏi trách:

– “Sao Tuyết không nói cho tôi biết ngay từ ngày ấy”… thì Tuyết trả lời:

– Ngày ấy tôi cũng có ý tìm Đẩu, nhưng hình như Đẩu ít khi có mặt ở Hà-nội thì phải…

Khẽ gật đầu, Đẩu yên lặng bâng khuâng…

Từ đấy chàng chỉ biết mang câu duyên-số ra để tự an-ủi và cũng từ đấy chàng càng tin chắc rằng chẳng bao giờ nữa Phượng-Trinh quên chàng, Đẩu vẫn nhủ thầm:

– Ai quên được những ngày đẹp đẽ trong đời…

Chuyện qua Đẩu vẫn giữ quý như một kho vàng. Lắm lúc bâng khuâng nghĩ lại, Đẩu vẫn thường cau có tự hỏi: “Sao lại cứ nhớ, sao không quên đi cho tâm hồn được thư thái”… nhưng rồi chàng lại nói ngay: “Không, đừng bắt ta quên… Ở đời có những vết thương êm ái. Như ta lúc này ai dám bảo nhẹ buồn là khổ khi đó là dư âm của một thời rạo-rực trở về vang lại trong hồn”. Những khi ở Hà-nội, Đẩu vẫn hay đi nhà thờ, nhưng nay không phải vì ai nữa mà tin tưởng ở đạo giáo. Vả lại xuân đầu chỉ có một lần, chàng không muốn bỏ một cái gì của những ngày tuổi trẻ tươi thắm đã qua.

Ảnh NTC

Một hôm vô tình Đẩu đi xe ngang qua nhà vợ chồng Trinh. Nhìn vào, chàng thấy Trinh đang đứng trong căn vườn nhỏ như mơ màng. Có thế thôi mà về tới nhà chàng cũng sung sướng mãi và cả ngày nhắc nhở”: Có lẽ phút này Trinh đang nghĩ đến ta, có lẽ… có lẽ!”. Rồi trên quyển sổ tay biên trăm thức lặt vặt, chàng viết mấy dòng: “Có lẽ như ngày nào đôi mày hơi đưa lên, em nhìn vào nơi nào không định. Nghĩ gì thế em? Em, trông gì ở nơi xa ấy, có phải là anh ? Em sao chẳng đáp lại tiếng gọi của lòng anh?”

Bất ngờ một hôm Đẩu gặp lại Tuyết, hai người vui vẻ trò chuyện xa gần, nhưng rồi cũng nhắc đến Phượng-Trinh… Đẩu hỏi:

– Vừa rồi mới gặp, tôi trông Trinh như có vẻ buồn ấy… gia đình Trinh có chuyện gì không vui không?

Tuyết cười đáp:

– Sao Đẩu lại hỏi thế. Phượng-Trinh ngoan lắm, chồng Phượng chẳng trách Phượng điều gì cả… Bố mẹ chồng cũng vậy.

Đẩu nhíu đôi mày, nói:

– Không biết tại sao tôi trông Phượng như không được vui; Phượng có được sung sướng không?

Tuyết thoảng cười:

– Đẩu cũng biết tính Phượng trẻ trung vui đùa là thế, mà chồng thì tính nết như ông cụ ấy…

Tuyết ngừng lại, mắt chớp bâng khuâng rồi mỉm cười nhìn Đẩu nói tiếp:

– Lấy Đẩu thì cố nhiên là vui hơn… À, ngày xưa ấy mà, dạo Phượng chưa đi lấy chồng ấy, một lần Phượng thấy trong sách ảnh của tôi có tấm ảnh của Đẩu chụp ngồi ở đống rơm, thế rồi Phượng cứ lấy, làm tôi phải đòi mãi.

Đẩu đứng yên lặng bùi ngùi trong sung-sướng! Thấy bạn có vẻ buồn tiếc, Tuyết hạ giọng:

– Thôi chả cần Đẩu ạ, hình Đẩu ở trong tim Phượng tôi tưởng cũng đủ rồi.

Từ đấy mỗi lần gặp người yêu cũ là Đẩu thấy như mình đang sống lại thời mê say thuở mười tám. Trong mắt Phượng-Trinh chàng thấy lại một ít tuổi nhỏ, một chút nắng sưởi cho lòng chàng ấm dịu, chút nắng thừa của một thời xa xôi. Những lúc đó, Đẩu chỉ biết đứng nhìn theo cho tới nẻo đường đã khuất mà tà áo Trinh còn phấp phới bay, rồi chàng bàng hoàng ngẩn ngơ nói một mình:

– Trời ơi, đôi mắt đen quá, sáng quá, phải chăng là những tấm gương phản chiếu mầu tươi sắc thắm của những ngày rực rỡ…

Đến một hôm chẳng hẹn trước, Tuyết rủ Đẩu đến nhà Phượng-Trinh chơi. Gặp lại bao nỗi ngượng ngùng, Trinh cười sung sướng, song bẽn lẽn cũng ruộm hồng đôi má; còn Đẩu thì ngày ngất cảm động ngắm bạn lòng cũ. Trước mặt chàng trai giọng Trinh nói chuyện với Tuyết mất cả tự nhiên; Đẩu ngồi nhìn lòng lâng lâng sung sướng; có một lúc Trinh mỉm cười e lệ quay sang hỏi Đẩu:

– Hình như dạo này không hay gặp ông đi lễ.

Phượng Trinh gọi Đẩu bằng “ông”! Nhưng làm thế nào, nàng đã có chồng! Nghe Trinh gọi mình như thế, Đẩu thấy nhói vào tim, nhưng hiểu tình thế mới, chàng vội trả lời:

– Độ này tôi ở nhà quê luôn… thỉnh thoảng mới về Hà-nội, thành ra Trinh không gặp.

Ngừng một giây, Đẩu mỉm cười nói tiếp :

– Với lại ngày xưa tôi có đi lễ bao giờ đâu,… từ ngày biết Trinh tôi mới đi nhà thờ đấy chứ… Trinh đã cứu vớt một linh-hồn mà Trinh không biết.

Răng trên khẽ cắn lên môi dưới e-thẹn, Trinh mỉm cười đỏ hồng cả má rồi đưa ngón tay lên miệng cắn cắn cảm động, đoạn nàng nhìn Tuyết cười ngượng nghịu cất tiếng bảo:

– Đi lễ thế thì chả… được phúc.

Bai-thuoc-chua-benh-tu-cay-vong-vang

Nhưng mắt nàng sáng ngời, phải chăng vì duyên cũ! Ánh sáng ấy cũng đủ khêu lại lòng Đẩu ngọn lửa đã gần tàn; và trông Trinh cười đắm say. Đẩu thấy nụ cười tươi thắm ấy như đưa chàng vào một vườn thắm nhẹ gió vừa. Đẩu ra về với ít hoa nở lại trong lòng, với ít tin tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ hương tình cũ đến nỗi tan bay hết. Đời còn tươi đẹp và tươi lại vườn tình đang úa. Đẩu sung sướng trở lại nơi đồi núi quê hương và mang theo trong tim đôi mắt tươi cười của Trinh, đôi mắt trong sáng như tráng làn nước trong đã bao lần làm anh ngây ngất khi buổi đầu dịu dàng nhìn lại…

Vài hôm sau, một chiều vừa cưỡi ngựa đi chơi núi về thì Đẩu nhận được một phong thư, trong Tuyết viết: “Hôm qua Phượng lại nhà tôi chơi và bảo: “Bữa nọ, lúc vào tới phòng tiếp khách, thoạt trông thấy Đẩu, Phượng choáng váng ngạc nhiên đứng dừng lại…”.

Thôi thế cũng đủ làm Đẩu sung sướng đến rưng rưng nước mắt. Tay vẫn cầm lá thư, lơ đãng, chàng lững thững đưa bước ra phía đồi sau nhà. Trời mát! tóc thoảng nhẹ bay phất phơ trên trán… bâng khuâng vô tình đứng trông mấy bông vông-vang phất phơ lên bụi cỏ đương kín đáo cúp lại trong gió chiều êm đềm, Đẩu lại thấy lòng bỗng tràn đầy tin tưởng như buổi mới,… và man mác hy-vọng, chàng nhủ khẽ:

– Hoa còn có loài chiều hôm cúp vào để sớm mai nở lại em ạ, thì tình ta sao chả có lúc nối theo…

HẾT

(*): Hồi âm (lời người chép truyện trú thích)

(**): Quán rượu (lời người chép truyện trú thích)

 

Hồng Vân sưu tầm

 Ảnh bìa hoa dại

Xem thêm...
Theo dõi RSS này