Truyện

Truyện (325)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

ĐÔI MẮT Truyện ngắn của K.T Mohammed

ĐÔI MẮT

Truyện ngắn của K.T Mohammed

Trần Ngọc Phương Chuyển ngữ

K.T Mohammed 

 

K.T Mohammed (1927-2008), nhà văn Ấn, sinh ở Manjeri bang Kerala. Từng làm thư kí ở sở bưu điện. Kịch và truyện ngắn là hai thể loại viết chủ yếu của ông. Truyện “Đôi Mắt” đã đoạt giải nhất của cuộc thi truyện ngắn quốc tế do tờ New York Herald Tribune khởi xướng và được tổ chức tại Ấn Độ vào năm 1952. Câu chuyện này trở nên phổ biến ở Ấn và nó cũng đã được dịch ra nhiều thứ tiếng.

*

Tất cả những ai có mắt đều cười khi nhìn thấy tôi. Một số bật cười lớn như không thể nén được. Họ có khá nhiều chuyện buồn cười kể về tôi. Tôi biết họ nói điều gì, và điều gì làm cho họ cười như những con lừa. Một lý do tại sao họ cười là vì rằng, tôi, cũng có người yêu. Hơn nữa tôi đã cưới cô ta. Làm thế nào tôi thành người tình, thành người chồng. Câu chuyện họ coi như là một điều kỳ lạ, và điều này làm họ cười nôn ruột. Nếu bạn muốn biết điều kì lạ buồn cười này, họ sẽ yêu cầu bạn hãy thử nhìn thẳng vào tôi. Nào, tôi đứng yên trước mặt bạn. Có cái gì khá đặc biệt nơi tôi? Xét cho cùng, tôi là một con người mà.

Tôi là một người đàn ông lùn và đen như than, tay chân thiếu cân xứng. Cái đầu bự chảng là đỉnh cao nhất của sự dị dạng cũng như sự xấu xí. Trên khuôn mặt, một đôi mắt hõm sâu, một cái mũi tẹt hếch, một cái miệng quai chảo, một cái trán hẹp giữa đôi tai quá cỡ. Thêm vào những bớt đốm rỗ mà bệnh đậu mùa đã tấn công đục khoét vào năm tôi mười hai tuổi. Một cú ngã thời niên thiếu đã để lại tôi một chân phải bị què. Vâng, tôi thực sự là cả một núi xấu xí.

Người ta bảo rằng, thoạt nhìn tôi người ta có ấn tượng là một con khỉ đen. Nhưng người ta không cần thiết phải cười khi nhìn một con khỉ. Cái cười chỉ được bật lên khi họ nhận ra rằng, con vật giống khỉ đó lại là một gã người thực sự. Khi đi đường, có lần tôi nghe một người nói với bạn đồng hành rằng – gã này nhắc tôi nhớ đến thằng gù trong nhà thờ Đức Bà Paris. Mặc dù tôi không gù lưng, tôi cũng chẳng hề ngừng lại để phản kháng. Xét cho cùng, tôi không quyết định được điều gì hoặc nhắc nhở người ta nghĩ đến ai. Dẫu sao, cái cười của họ đã dạy tôi rất nhiều điều về bản thân mình.

Tôi tự thu mình lại như cây cỏ khi thấy những phụ nữ trẻ mặc áo quần sặc sỡ đi trên đường. Bởi vì họ sẽ quay mặt đi bất ngờ, như những người Bà la môn thấy con chim cú. Khi họ kiêu kì từ chối nhìn tôi như một con người, họ không tôn trọng tình cảm tôi như của một thằng người – Chính lúc ấy tôi nhận ra cảnh ngộ thê lương của mình. Được trời phú cho – giống như bất ai trong các bạn – khả năng thưởng thức cái đẹp, tôi cũng thích ngắm nhìn cái đẹp lắm. Nhưng dường như người ta cho đó là một tội lỗi không thể tha thứ được với tôi. Nói tóm lại, trên cõi đời này rõ ràng người ta tuyên bố không muốn tôi có quyền được sống và tôi cũng biết vậy.

Cha tôi mất trước khi ký ức hé lộ trong tôi, vì thế mẹ tôi là tất cả, tôi sống trong một gia đình đơn chiếc như thế. Ảnh hưởng của tính di truyền giải thích đến chừng mực nào? Ai chịu trách nhiệm cho cái dị dạng xấu xí đáng thương của tôi? Cha tôi ư? Mẹ tôi ư? Không, tôi không thể đổ lỗi cho họ. Tại sao lại đổ lỗi cho họ? Tôi được sinh ra, có lẽ họ không mong muốn hay kì vọng là tôi phải được sinh. Và hiện giờ chúng tôi cố duy trì bộ khung của gia đình – Tôi, kẻ chưa tàn, và mẹ tôi, kẻ chưa đổ. Liệu cây gia phả này không nảy sinh những cành mới và tiếp tục tồn tại được sao? Ý thức về gia đình của con người – một sinh vật xã hội – bắt đầu tự biểu lộ qua người mẹ ngây thơ chân thật của tôi. Bà hỏi tôi:

– Này con, con không mang về gia đình một cô dâu sao?

Câu hỏi của mẹ không làm tôi ngạc nhiên. Tự kiềm chế trái tim nặng trĩu đau buồn, tôi trả lời:

– Ô vâng, thưa mẹ, rồi sẽ theo đúng bài bản mà!

Bà bắt đầu thăm dò những người láng diềng tóc bạc của bà. Sự tham khảo kéo dài trong vài ba hôm. Ngày này qua ngày nọ, bà trở về với vẻ đau đớn trên gương mặt, và nó trở thành vấn đề đối với tôi. Tôi hỏi: “Có chuyện gì thế, mẹ?”. Và bà trả lời: “Ô, không có gì”. Dưới cái ‘không có gì’ trái tim của mẹ tôi đập lạc lõng, bơ vơ đầy tuyệt vọng.

Hai tuần trôi qua. Mẹ tôi ngừng đi ra ngoài. Những kẻ đó, những kẻ trước kia không cười bây giờ bắt đầu cười tôi. Một người già đã bình luận với vẻ cảm thông:

– Cái thằng thật là tội nghiệp. Mẹ nó thật khó tìm vợ cho nó quá. Ôi lạy thượng đế, tại sao ngài lại tạo ra một con người như thế!

Một cách bí mật, tôi bắt đầu thử dùng mỹ phẩm. Tôi cố thử mặc áo quần đẹp, nhưng những cố gắng của tôi chỉ làm cho mọi ngưởi cười lớn hơn. Tôi trở nên xấu xí hơn chăng? Tôi cũng nhận ra rằng, việc tắm rửa cũng không thể biến đổi con quạ thành con thiên nga.

Xin tiếp tục câu chuyện đời của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm ra một người tình! Mong bạn hãy kiên nhẫn nghe câu chuyện người tình của tôi. Câu chuyện về bản chất con người của tôi. Tôi mong muốn yêu và được yêu. Liệu điều đó là không tự nhiên sao? Câu chuyện tình của tôi là một câu chuyện kì diệu thật sự – gồm một thiếu nữ trẻ, yêu tôi và sau đó lấy tôi, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến cái vẻ bề ngoài của tôi. Cái vẻ mà mọi cặp mắt đều quay đi và mọi cái đầu đều ghê tởm.

Cuộc đấu tranh của mẹ tôi để tìm một cô con dâu cuối cùng thất bại. Không một người đàn bà nào muốn trở thành vợ của một thằng người khỉ. Buồn rầu dưới gánh nặng của thất bại này, mẹ tôi trở thành nạn nhân những đau ốm tự nhiên của tuổi già. Từ lúc này, bà không bao giờ bình phục lại được. Mẹ tôi, người thường xoa dịu trái tim nóng bỏng của tôi với làn gió mát tình cảm của bà. Người mẹ yêu quí của tôi, người kết tôi với thế giới không tình yêu này bằng sợi chỉ vàng tình yêu của bà. Mẹ tôi, người là đời sống chính của tôi, người đã tìm thấy một cái đẹp nào đó trong cái xấu xí kinh khiếp của tôi – Bà đã chết, bỏ lại tôi đơn độc. Bây giờ tôi không khóc cho điều này, vì bà không đủ sức để chịu đựng hơn nữa.

Và rồi điều ấy đã xảy ra. Có tiếng gậy gõ gõ kèm theo những bước đi và sau đó giọng một cô gái nói:

– Xin rủ lòng bố thí cho kẻ ăn mày này, thưa quí ngài – Đó là một cô gái ăn xin – Tôi mù loà không nhìn thấy được gì – Cô ta tiếp tục.

Tôi nhìn cô ta và rồi nhìn vào mắt cô ta. Một cảnh tượng đáng thương. Quên cả bản thân mình, tôi nghĩ, cô gái thật là đáng thương – cô gái trẻ bị mù. Cuộc sống chỉ còn có thể nghe và sờ mó đơn độc. Cô gái không đẹp nhưng thân hình cân đối, có nét duyên dáng quyến rủ của tuổi trẻ. Thật tội nghiệp! Trái tim tôi tràn đầy thương cảm.

– Cô có thể đi vào và ngồi xuống đây. – Tôi lịch sự mời cô ta.

Cô gái bắt đầu lần dò đến cửa. Tôi đứng dậy đưa tay dẫn cô ta đi. Đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc đụng chạm với một phụ nữ trẻ với trái tim phiền muộn đè nén xúc động. Lần nữa, tôi nhìn vào mặt cô ta. Mặc dù đôi mắt mù loà, tuổi trẻ đã giữ cho cô một gương mặt xinh xắn. Bộ ngực cao căn phồng không cách xa tôi mấy. Tôi rùng mình, lành lạnh. Tôi cảm thấy môi mình khô nẻ, chân tay tôi lóng ngóng biến đổi kỳ lạ, hơi thở tôi dồn dập.

– Cô có thể ngồi ở đây – Tôi dẫn cô ta đến chỗ ngồi ở cuối hiên nhà.

Liệu cô có nhận biết bàn tay tôi đang run không? Tôi mang ra cho cô ta một ít đồ ăn và kèm theo một rupee (*).

Cô ta cho biết tên mình là Leela. Cô và bà mẹ già sống ở trong một túp lều lá, gần một xưởng lớn trong thành phố. Khi cô ta sắp rời đi, tôi có mời cô đến lần nữa.

Leela bắt đầu đến thường xuyên. Rồi điều đó trở thành một thói quen. Chúng tôi nói chuyện với nhau về đủ mọi thứ trên đời. Tôi cảm thấy có một chút nào đó giảm nhẹ gánh nặng của trái tim tôi và của cuộc đời tôi. Những chốc lát đó của cuộc đời bắt đầu có sức hấp dẫn lôi cuốn tôi. Đôi mắt Leela! Nếu sáng, chúng sẽ làm tăng thêm vẻ đẹp của cô. Cái liếc nhìn của người đàn bà đã chẳng thể làm phát điên người đàn ông đó sao? Dù học được điều này chỉ từ kinh nghiệm của người khác, tôi có thể nhận ra ý nghĩa của nó. Trái tim khô cằn của tôi cũng vậy, có những khao khát của nó. Giá mà Leela có đôi mắt sáng! Không, tôi không biết ngu xuẩn đến mức nào mới mơ ước đến điều này. Nếu cô ta có đôi mắt sáng, có lẽ cô ta sẽ không phải ăn xin. Ngay cho dù là như thế, cô ta sẽ không nhận từ tôi bất cứ cái gì nói chi đến chuyện bố thí. Không, đôi mắt của cô ta không cho phép cô đến với tôi, trò chuyện với tôi hằng ngày.

Tôi suy nghĩ một cách vô ý thức như thế, bởi tôi tình cờ giống như một người khác. Đó có phải là lỗi của tôi?

Người ta chú ý đến những cuộc gặp gỡ của chúng tôi, nhưng không ai ganh tỵ với chúng tôi. Với hiện tại là một “người – khỉ” tôi đã là cái đích diễu cợt bông đùa của họ. Bây giờ chuyện tình của tôi với cô gái mù loà cho họ một điều gì hơn là để cười. Họ giải trí tiêu khiển ở sự liên minh giữa cái dị hình và cái đui mù. Ngộ nghĩnh phải không?

Một hôm tôi hỏi Leela:

– Leela, cô nghĩ gì về tôi?

Nụ cười bẽn lẽn của cô làm cho tôi hết sức thích thú.

– Nói đi Leela – Tôi gằn giọng.

– Em có nói anh là người xấu đâu? – Cô ta trả lời dịu dàng.

Tôi cảm thấy câu trả lời của cô rất chân thật – Tôi hãnh diện. Mặc dù tôi không có ý định, bất ngờ tôi hỏi cô – trong cơn cảm kích – Cô có thích tôi không, Leela? Cô ta e lệ cuối đầu không nói. Tôi có cảm giác rằng tất cả sức quyến rủ của cuộc sống nằm lớp ở cảnh này.

Leela rời đi sớm sau đó. “Leela!” Cuối cùng tôi cũng có một cái tên, tôi có thể thốt lên với tất cả tình yêu thương trong cái thế giới mênh mông hoang vắng này. Một người mà tôi có thể chờ đợi với cả tấm lòng háo hức. Cuộc đời tưởng những ruồng bỏ tôi, bây giờ trở nên ngọt ngào và thú vị. Không phải là vận may của tôi sao!

Người ta, những kẻ cười tôi là kẻ thù của tôi. Giả sử họ đặt vào đầu óc Leela những ý nghĩ về sự xấu xí của tôi. Họ đã làm như thế rồi chăng? Ai mà biết được! Nhưng làm thế nào cô ta phân biệt được cái đẹp hấp dẫn với cái xấu xí ghê tởm trong khi không thể phân biệt được ngày và đêm? Cô ta đã nói với tôi là cô ta bị mù bẩm sinh. Tôi không thể nói rằng, cái mù bẩm sinh hiện có của cô là điều may mắn của tôi. Nhưng đó không phải là điều không may của cô sao!

Leela lại đến nữa ngày hôm sau. Tôi nghĩ về cuộc hôn nhân của chúng tôi – làm thế nào để thực hiện nó! Sẽ không có người đại diện cho thượng đế để đứng ra làm nhân chứng cho sự liên kết giữa người đàn ông và người đàn bà? Không có tu sĩ nào sẵn lòng hành lễ ở cuộc hôn nhân của chúng tôi. Việc này có lý do. Những đại diện đó của thượng đế có quan điểm trần tục, cái mà họ gọi là “linh hồn”: Leela và tôi có tôn giáo khác nhau và xung khắc nhau. Họ không muốn giúp chúng tôi. Tuy nhiên nó có lẽ được tuyên bố ầm ĩ rằng, ở trên đời này đàn bà thì nhiều hơn đàn ông, nhưng không một người đàn bà nào ngoại trừ Leela muốn kết hôn với tôi. Đúng là chỉ ở điểm này, các tu sĩ, những kẻ đại diện cho thượng đế dưới nhiều danh nghĩa khác nhau, có sự nhất trí giữa họ với nhau. Có lẽ bạn chưa biết sự thật, tôi là một người đạo Hồi còn Leela thuộc Ấn giáo. Nhưng xét cho cùng, có phải thực như thế không? Sau khi suy nghĩ, tôi hỏi cô ta:

– Leela, em có muốn kết hôn với anh không?

Tôi thấy cô ngạc nhiên sửng sốt. Sự thật về cái đạo Hồi giáo hiện tại của tôi chắc có lẽ làm cho cô ngập ngừng và suy nghĩ. “Anh nói gì thế?” Cô gái mù ăn xin này có thể cảm thấy một giới hạn trong tình cảm.

– Leela, thật là quá đủ, nếu em nhận ra rằng anh là một con người. Thượng đế đã gởi em đến anh. Tín ngưỡng và đẳng cấp chỉ là sự sáng tạo riêng của con người – với giọng van xin, tôi nhìn đôi môi run rẩy của cô. Tôi cảm thấy hình như một kẻ giết người đang chờ đợi lời phán quyết của quan toà. Vâng chính cô quyết định cho tôi sống hoặc chết. Leela im lặng. Chẳng lẽ không có ý nghĩa gì sao? Tôi tiếp tục: Nói đi Leela, anh muốn bảo vệ em. Hứa làm cho em hạnh phúc.

– Em bằng lòng – Cuối cùng nàng đáp – Em có nghe người ta nói khá nhiều điều về em một cách khinh bỉ – khi em đi ngang qua họ nói: “Tình nhân của người khỉ đó”. Theo họ, anh không có đẹp.

– Em nghĩ như thế nào Leela?

– Em không biết cái đẹp mà họ nói cả việc không thấy con khỉ. Vì lẽ đó em không quan tâm đến điều họ nói. Có gì khác biệt nếu họ nói anh là người đẹp trai nhất trên đời? Em nhìn thế giới với chính trái tim mình. Anh là người Hồi giáo và em là người Ấn giáo. Nếu anh không phản đối thì em cũng không. Em nghĩ, chẳng có ai trên đời này yêu em chân thành. Nhưng…

– Này, tại sao lại “nhưng” – Tôi lo lắng hỏi.

– Vâng, có chữ nhưng lớn đằng sau cái nghề ăn xin này. Em không còn trinh trắng để dâng hiến cho anh. Dù mù loà em vẫn muốn có tình yêu. Nhưng cái bát cơm ăn xin của em – trống không ngay cả sau trọn một ngày đi – đã cười độc ác cái bụng trống rổng của mẹ và của chính em. Em phải chịu nhượng bộ để những kẻ dâm dật gạ gẫm qua đêm khủng khiếp. Anh có căm phẫn cũng chẳng ích gì. Không có người đàn ông nào đặt cái gì đó vào bát ăn xin của cô gái trẻ mà nhân danh vì lòng từ thiện cả. Hãy tha thứ cho em. Nhưng em hôm nay không kính trọng ai ngoài anh ra, với tư cách là một con người.

Tôi sửng sốt choáng váng trong chất lát và im lặng trong một vài phút.

– Leela – Sau cùng tôi nói – đó là tính ích kỉ của đàn ông. Anh sẽ chẳng nghĩ đến nó chút nào nữa.

Leela im lặng.

Sau đó một vài ngày, một biến cố xảy ra gây náo động dư luận trong làng của tôi. Không có một đại diện nào của đấng chí tôn làm nhân chứng. Không có chờ đợi sự giới thiệu của bất cứ ai. Nàng và tôi – Leela và Abdulla – đứng chung với nhau trong im lặng và cùng thề nguyền trở thành vợ chồng với nhau trong đời.

Cái cười của mọi người chung quanh chúng tôi trở nên lớn hơn. Có tiếng cười hô hố, khi Leela và mẹ nàng đến chung sống với tôi. Những kẻ tự nhận canh giữ xã hội nhìn chúng tôi nghi ngờ. Người ta đã không nhận ra rằng hai trái tim nóng bỏng đang vào giai đoạn cuối của tình yêu và hôn nhân. Tôi cố gắng cổ vũ Leela: “Leela, cứ để cho họ cười. Họ chắc điên”.

Chúng tôi bắt đầu sống. Tôi không thể nói rằng cuộc sống của chúng tôi là hôn nhân hạnh phúc. Đạo đức xã hội và những định ước tôn giáo tỏ ra thù hằn khủng khiếp xung quanh chúng tôi. Chúng tôi không được một sự giúp đỡ hay hợp tác nào. Chúng tôi không ảo tưởng chúng tôi có thể sống một cách hạnh phúc. Nhưng chúng tôi muốn sống và chuẩn bị đối đầu với những khó khăn.

Và rồi nó đã xảy đến. Leela sắp sửa làm mẹ. Cái ‘người – khỉ’ của tôi và cái ‘mù loà’ của Leela không cản trở việc này. Chúng tôi phớt lờ làm ra vẻ không biết đến chuyện ngồi lê đôi mách và những lời chế nhạo. Niềm vui sướng mà tôi chưa từng mong đợi trong đời đã đến với tôi. Tôi trở thành một người yêu, một người chồng, và bây giờ sắp là một người cha! Tôi cảm ơn Thượng Đế. Thượng Đế thật vĩ đại! Tán dương Thượng Đế về cái mù loà của Leela!

Nhưng Leela đã ngã bệnh hai tháng trước khi sanh. Tôi gọi một bác sĩ. Ông ta đến xét nghiệm. Tôi van ông cứu giúp nàng. Bác sĩ nói:

– Cái này không có gì nghiêm trọng, tôi sẽ chữa khỏi – Một lúc sau ông ta hỏi – Có phải cô ta bị mù lúc sinh ra không?

Khi tôi đáp – Vâng. Ông ta khám xét lại đôi mắt nàng và thận trọng nhận xét:

– Tôi có thể phục hồi lại đôi mắt sáng bằng phẩu thuật. Nhưng bây giờ thì chưa thể được. Để cô ta hồi sức lại sau khi sanh nở xong.

Những lời bác sĩ làm rung động trái tim tôi, tuổi trẻ của tôi, và cuộc đời của tôi! Ông ta nói ông ta có thể đem lại ánh sáng cho đôi mắt của Leela. Khi nàng nhìn thấy được, liệu nàng có rùng mình khi nhìn thấy tôi, kẻ mà nàng biết như một con người có trái tim đáng yêu? Trong giây phút nàng bắt đầu nhìn thấy đó, nàng có còn yêu và kính trọng tôi không? Tôi phải nói sao với bác sĩ? Có nên thét to lên “Không, mắt nàng không cần có ánh sáng”. Nhưng điều tôi nói lại là:

– Leela, bác sĩ nói đôi mắt em có thể chữa khỏi được!

Tôi lập lại một cách máy móc những điều nàng đã nghe rồi. Làm sao có thể cắt nghĩa được với nàng rằng, sự phục hồi ánh sáng cho đôi mắt của nàng có thể cắt tận gốc rễ cuộc đời tôi. Làm thế nào để bác sĩ không để mắt tới? Liệu không phải là một đại may mắn cho bất kỳ ai được chữa khỏi bệnh mù bẩm sinh sao! Leela, kẻ hiểu rõ trái tim tôi đã không biết phần mặt trần tục của tôi. Nàng nói:

– Nếu em có thể lấy lại được ánh sáng. Anh không cảm thấy hạnh phúc sao? Nếu em có thể nhìn thấy anh, em biết, anh sẽ yêu em nhiều hơn nữa.

Gương mặt nàng biểu lộ sự thoã mãn ngay cả trong tình trạng đang đau yếu. Có phải bởi một cuộc đời mới đang nhú lên?

Bác sĩ trao tôi toa thuốc và dẫn giải tôi cách dùng. Ông nói:

– Hãy đến với tôi khi sức khoẻ cô ấy hồi phục sau khi sinh xong. Lúc ấy tôi sẽ nói với anh rõ hơn về phẩu thuật.

Leela bình tĩnh, nhưng lòng tôi thì nổi lên cơn bão tố. Đầu óc tôi bừng lên với những ý nghĩ mãnh liệt. Tôi đi đến cuối hiên nhà và ngồi xuống. Đúng là chỉ trong túp lều nhỏ này của tôi, tôi mới có chút bình yên. Nhưng ngay cả điều này cũng sắp tan vỡ thế giới nhỏ bé của tôi. “Không, không bao giờ! Ông sẽ không khôi phục lại ánh sáng cho đôi mắt của Leela. Ồ, bác sĩ! Ông đã chung sức với nhưng kẻ đáng khinh bỉ để giết tôi. Nhưng tôi muốn giết ông trước. Tại sao ông ném mồi lửa vào cuộc sống của chúng tôi? Không, ông không có lỗi gì. Ông phải chiến đấu chống lại bệnh tật, ông không thể thờ ơ với nó. Ông phải đem lại ánh sáng cho nàng. Ông không biết gì về cuộc đời tôi. Có lẽ Leela có khả năng được thấy. Cầu mong thượng đế ban phúc cho nàng về điều đó, điều mà mọi con người đang sống phải có! Nhưng tôi phải trở thành cát bụi với trước điều ấy. Trước việc nàng có thể hiểu ra ý nghĩa từ ‘người – khỉ’! Rồi tôi sẽ sống trong kí ức của nàng với tư cách là một con người giàu lòng yêu thương. Liệu tình yêu hiện tại của nàng với tôi và vẻ đẹp nàng thấy nơi tôi có kéo dài mãi? Tim tôi đang gào khóc.

Leela đã sinh một đứa con trai. Xã hội bị lúng túng trước việc sinh ra một đứa trẻ bất hợp pháp. Một số cười lớn giống những con lừa. Chẳng có gì phải buồn cười lắm. Đứa trẻ đó sinh ra từ một người cha xấu xí và một người mẹ đui mù không tội tình. Nó thừa hưởng cái dáng của mẹ và đôi mắt của tôi. Nó là sự may mắn tốt lành của ai?

Leela đã phục hồi lại sức khoẻ. Nàng nhắc tôi cái điều mà tính ích kỉ của tôi cố dằn nén lại:

– Chúng ta sẽ đi gặp bác sĩ bây giờ chứ?

Nàng không biết rằng nàng đã tạo ra một trận bão trong tâm hồn tôi. Tôi nói:

– Vâng, anh quên mất! Anh sẽ đi tìm ông ta ngay hôm nay.

Tôi biết tôi đang nói dối. Tôi cảm thấy mình như đang chao đảo giữa đại dương. Tôi đi ra ngoài, vài giờ sau tôi trở lại và nói:

– Bác sĩ chết rồi!

Đó là tất cả những gì tôi nói. Tôi tưởng rằng tôi có lẽ sẽ không nói được như thế. Tôi không bày tỏ nỗi đau buồn của người chồng trước cái chết của một bác sĩ tốt, kẻ hứa giúp cứu chữa đôi mắt của vợ mình. Tôi phải bí mật đè nén con tim đau khổ bởi tính ích kỉ tàn ác. Thật là một gánh nặng quá sức chịu đựng. Việc tôi làm cho sự an toàn của mình đã phá hoại tâm hồn yên tĩnh của tôi.

Những ngày nóng bỏng đó trôi đi.

Một hôm khi quay về nhà, tôi chợt chứng kiến cảnh đau lòng. Mẹ Leela không dọn cái chậu bằng đồng lớn đi khỏi phòng. Leela khi lao đến cái nôi đứa bé đang khóc, không có gậy, đã vấp chân ngã đập đầu vào trụ cửa. Máu tuôn ra. Tôi chạy đến vực nàng dậy và mang nhanh đến bệnh viện.

Những cuộc đời đang bị thiêu đốt, bây giờ bạn thấy còn muốn cười không? Tôi không còn gì phàn nàn nữa. Ai để ý đến những lời phàn nàn của tôi!

Leela, cuộc đời tôi, thế giới của tôi. Một bác sĩ gọi tôi lại và nói:

– Chắc hẳn là một cú ngã khủng khiếp. Tổn thương rất nghiêm trọng.

Tôi đi đến chỗ Leela. Nàng quằn quại trong đau đớn. Tôi gọi tên nàng. Nàng khóc thổn thức:

– Anh đấy hả? Em chắc không hy vọng sống. Ước gì em có thể nhìn thấy anh một lần.

Ước muốn cuối cùng của Leela đối với tôi dường như là một thử thách của khả năng chịu đựng. Nàng có đau buồn việc bác sĩ đã chết không. Nàng chỉ im lặng.

– Leela – Tôi nói – để thấy anh bằng đôi mắt, xét cho cùng không là điều quan trọng. Em đã chẳng thấy anh bằng trái tim cởi mở và trong sạch của em sao? Anh biết rằng trên cõi đời này, chỉ một mình em nhìn anh đúng đắn. Người ta có thể nhìn thấy nhau không chỉ bằng đôi mắt. Và như thế em yêu, hãy yên lòng. Em sẽ sớm được bình phục.

Leela lắng nghe tôi nói. Sau đó thời gian như ngưng lại. Ánh sáng mặt trời đã dịu xuống. Leela bắt đầu khóc. Tôi đau đớn. Cái bí mật tàn nhẫn như đang cố bùng vỡ ra. Tôi không thể đứng đó lâu hơn được nữa. Mẹ Leela đến và đặt đứa bé bên cạnh nàng. Sinh vật nhỏ xíu này bắt đầu gào thét, có lẽ nó thấy nghẹt thở trong cái bầu không khí bi thương này. Mẹ Leela cũng bắt đầu khóc. Tôi cảm thấy bơ vơ.

Linh hồn tinh khiết của Leela đã nhẹ nhàng trút khỏi. Tôi không nhớ tôi đã làm gì. Nhịp đập của một con tim đã ngừng. Những con tim khác thì bùng vỡ.

Mặt trời bây giờ đã lặn hẳn. Bóng tối dày đặt bao trùm.

Người ta – những kẻ thiếu hiểu biết – qua câu chuyện tình kì lạ của tôi và cái xấu xí kinh tởm của tôi, vẫn cười khi họ nhìn thấy tôi. Đôi khi tôi tự hỏi: Câu chuyện của tôi sẽ như thế nào, nếu tôi cũng bị mù!

*

(*) Rupee: Đơn vị tiền của Ấn Độ.Truyện ngắn ra đời trong bối cảnh cuộc xung đột thảm sát tôn giáo kinh hoàng giữa đạo Hindu và Hồi giáo khi Pakistan tách ra khỏi đế quốc Ấn và trở thành quốc gia riêng của người Hồi giáo. Trong câu chuyện bi thương, vẫn thấy toát lên tấm lòng nhân hậu yêu thương giữa người và người, những con người gọi là bần cùng tận đáy xã hội.

 

*Hình minh họa

─═ڿڰۣڿڿڰۣڿ═─?─═ڿڰۣڿڿڰۣڿ═─ 

Kim Kỳ st

 
Xem thêm...

Hãy cho em gọi anh là Gió...

Hãy cho em gọi anh là Gió...

 

 
Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ...
Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì chính xác thì con đường ấy chẳng bao giờ thiếu gió. Con đường ấy rất bình thường trong cảm nhận của tôi, chỉ đến khi Gió xuất hiện ở đó... Cái khoảnh khắc gặp Gió của tôi cũng hết sức bình thường...
Hè đến, ba mẹ bảo tôi tập chạy đơn giản vì ba mẹ bảo có lẽ tập chạy sẽ giúp tôi cải thiện vài cm chiều cao vốn đã nấm lùn của tôi. Ừ, tập thì tập... và ngay ngày đầu tiên tập chạy, tôi đã gặp Gió cũng đang tập chạy cùng một quả bóng rổ. Cái cách mà Gió ăn mặc cũng rất giản dị, nhưng trông rất phong cách: một bộ đồ thể thao cộc màu đỏ viền trắng rất nổi bật, một đôi giày thể thao trắng, một chiếc dây buộc cổ tay cũng màu đỏ... Tôi và Gió chạy qua nhau, không ai có một phản ứng gì, đường ai nấy đi... Mấy ngày liền như vậy, cho đến một hôm tôi nổi hứng hái lục bình chơi, quả thật lục bình nở tràn ở đầm nước lớn dọc đường gió cũng là một trong những lí do khiến tôi chọn con đường này làm nơi lí tưởng để chạy bộ. Lục bình nở nhiều lắm, một màu tím mê hồn pha lẫn màu xanh non dịu mát của lá làm không khí ở đây có một sự yên bình lạ... Nhưng tôi là đứa tham lam, tôi không muốn chỉ ngắm nhìn thôi, tôi muốn hái chúng lên nữa. Vậy là tôi mon men lại gần chỗ có hoa gần bờ để hái chúng. Quả thật, trông nó gần nhưng cao quá tầm với của tôi. Nhưng không sao, cố một chút... một chút nữa là tới rồi... thêm một chút xíu nữa... tôi ngã xuống đầm... vẫn nghĩ là đầm không sâu nhưng đạp chân mãi không thấy đáy tôi đâm hoảng... Tại tôi không hề biết bơi... nước vào mắt... vào mũi... vào miệng... Tôi thấy ngộp thở, nhưng không hiểu tại sao tôi không thể kêu cứu... tôi chìm dần... chìm dần... Đột nhiên có một bàn tay kéo tôi lên... thì tôi biết mình được cứu... người ấy kéo tôi lên bờ, không khí tràn đầy vào lồng ngực tôi khiến tôi ho sặc sụa...
- Bé định chơi trò gì kỳ quái vậy? Suýt chết đuối đó biết không hả?
Nghe giọng nói tôi mới ngoái lại nhìn ân nhân của tôi... ngạc nhiên đó chính là chàng trai tập bóng  rổ... Anh ta vừa hỏi, vừa đập tay vào lưng tôi cho tôi ho hết nước ra. Lúc đỡ ho tôi mới nói:
- Em định hái lục bình, cảm ơn anh đã cứu em... Em cứ nghĩ đầm không sâu... mà sao em chỉ cố với chút xíu mà đã ngã rồi. Ôi tưởng tiêu đời rồi chứ!
- Tôi phải bắt đền em mới được, tôi vì cứu em mà ướt từ đầu đến chân rồi nè!
Lúc ấy tôi mới quay sang ngắm kỹ “ân nhân”... đúng là ướt hết thật... áy náy quá biết làm thế nào bây giờ... Đang bối rối thì ân nhân lại lên tiếng:
- Em cũng thích lục bình hả? Anh cũng thích, nhưng anh không thích hái chúng lên, lục bình phải ở bên nhau, gắn kết với nhau thì mới đẹp, chứ lấy riêng một bông lục bình lên không đẹp đâu... Em nhìn dải lục bình ở đoạn kia kìa... đẹp không?
Tôi nhìn theo hướng tay anh chỉ, anh ấy nói đúng, chúng quả thực rất đẹp... giản dị thôi nhưng đẹp đến mê hồn... Tôi quay lại nhìn ân nhân... mái tóc ướt nước còn thỉnh thoảng nhỏ xuống mặt anh, anh say sưa ngắm lục bình mỉm cười như lần đầu tiên chứng kiến cảnh đẹp trời cho vậy... nhưng quả thật trông ân nhân lúc ấy hiền và đáng yêu như thiên sứ...
- Em tên gì vậy? Anh tên Thắng.
- Em tên Vũ. Nguyễn Hạ Vũ...
- Hay thật! Em là mưa mùa hè... cái tên rất dễ thương...
- Anh cứ đùa hoài, anh nói vậy thôi chứ nhiều người ghét mưa lắm đó!
- Sao lại ghét? Anh thích mưa lắm, đặc biệt là mưa mùa hè...
- Em mà là mưa thì anh là gió đó!
- ... Anh không hiểu.
- Thắng trong tiếng anh là “win” thêm chữ “d” vào cuối là thành “wind” (gió)...
- Đúng là chỉ có em mới nghĩ ra thôi đấy!
- À ân nhân muốn em đền đáp thế nào đây?
- Đền anh ấy hả? Tùy tâm em thôi... hay em nhận anh làm sư phụ đi, anh dạy em chơi bóng rổ... Ở trường chơi với nhiều người vui vẻ, về đây chơi có một mình cũng buồn...
- Ừ cũng được, biết đâu em lại cải thiện được vài cm chiều cao - tôi nói đùa và gật đầu nhận lời - mà anh học trường nào vậy?
- Anh học trường Đại học Bách Khoa năm Nhất, còn em?
- Năm nay em học 12 rồi, em sắp phải thi đại học rồi... hắt xiiiiiiiiiii...
- Thôi em về thay quần áo đi không cảm lạnh bây giờ! Nhớ mai lại đây tập bóng rổ với anh nha...
- Em nhớ mà, anh cũng về đi, muộn rồi...
Nói rồi tôi và anh Thắng tạm biệt nhau ra về. Tôi thì lo không biết nói sao với bố mẹ về vụ ướt như chuột lột thế này đây...
Chiều hôm sau đúng như lịch chạy bộ, tôi lại ra con đường đầy lục bình ấy. Đang chạy qua một khoảng lục bình tuyệt đẹp, tôi mải mê vừa chạy vừa ngắm, bỗng có tiếng gọi:
- Nhóc ơi! Sư phụ ở đây nè!
Tôi quay về phía có tiếng gọi thì thấy anh Thắng đang vẫy tôi, tôi mỉm cười chạy lại. Đến gần tôi đứng nghiêm chào kiểu quân đội:
- Đệ tử chào sư phụ!
- Nhóc con! Lúc nào cũng đùa được! Lại cái cây cao kia đi...
- Làm gì ạ?
- Sư phụ nói thì nghe đi!
- Không hiểu nên không nghe!
- Em bướng thật đấy! Ra đó thì mới có rổ mà tập ném chứ, anh buộc một cái rổ ở đó rồi... mà mấy ngày chạy em chẳng để ý gì cả...
- Hì, em còn ngắm lục bình mà! – tôi vừa nói vừa chạy ra gốc cây đó.
Quả thực tôi chọn con đường này làm địa điểm chạy bộ thật là lý tưởng, một bên là đầm lục bình tím đẹp mê hồn, một bên đường là bãi cát rộng tha hồ chơi thể thao như đá bóng, bóng chuyền... Anh Thắng cũng khá khéo chọn cho mình một địa điểm để tập môn bóng rổ yêu thích với một cái rổ buộc trên cành cây...
- Bài tập đầu tiên cho nhóc đây: cú ném một điểm – anh Thắng vừa nói, vừa ném quả bóng lên, nó chui vào rổ một cách dễ dàng.
- Hì, dễ ợt! Sư phụ nhìn em ném nè!- tôi ném bóng và thành công. 
Anh Thắng khá ngạc nhiên nhưng vẫn tỏ vẻ đàn anh:
- Nhóc ăn may thôi! Ném lại đi!
Tôi ném lại và tiếp tục thành công khiến anh thắng tiếp tục ngạc nhiên:
- Em có khiếu chơi bóng rổ đó! Giờ em đứng xa ra và ném thử cú ném 3 điểm đi.
- Yes, sir! – tôi tự tin ném và trong sự ngỡ ngàng của sư phụ, quả bóng bay chính xác vào rổ. 
Sư phụ nhìn tôi ngạc nhiên và mỉm cười hỏi tôi:
- Nói thật đi! Nhóc học bóng rổ bao giờ chưa? Nhóc mà nói điêu là anh cốc đầu nhóc đó!
- Thì em có học sơ sơ – tôi gãi đầu, nhưng anh Thắng vẫn không chịu buông tha:
- Sơ sơ là bao lâu?
- 1...- tôi giơ 1 ngón tay lên và cười.
- 1 gì?
- 1 năm...
- Trời!!! Chết với nhóc mất! Vậy mà không nói sớm bắt anh làm trò hề hả?
- Không có, tại sư phụ đâu có hỏi là em học chưa mà cứ vậy lao vào dạy đấy chứ! Em học bóng rổ cả năm lớp 11 rồi, thầy giáo thể dục bị tụi con gái lớp em mua chuộc không bắt học chạy bền mà cho học bóng rổ đó! Hì nói thật với sư phụ nha, em đạt điểm giỏi thể dục cả năm lớp 11 đó!
- Thật không tin nổi... trông em có vẻ nấm lùn mà...
Nghe anh Thắng nói vậy, tôi giả vờ dỗi ném trả anh ta quả bóng và bảo:
- Đấu một trận với em đi... rồi sư phụ sẽ thấy!
Anh Thắng mỉm cười gật đầu. Trận đấu bắt đầu... hai bên đều chiến đấu hết mình... Và sau khoảng 1 tiếng thì trận đấu kết thúc, dù tôi đã cố gắng anh Thắng vẫn đánh bại tôi tuy là với kết quả cách biệt không lớn. Chúng tôi cùng rời khỏi cái cây và chọn một chỗ ở phía bên kia đường để vừa ngồi nghỉ vừa có thể ngắm lục bình.
- Nhóc làm anh ngạc nhiên đó! Không ngờ em lại chơi khá đến vậy!
- Sư phụ quá khen rồi! Em định để sư phụ dạy lại em kĩ thuật bóng rổ không ngờ sư phụ lại phát hiện ra em học rồi.
Nghe tôi nói vậy anh Thắng quay sang cốc đầu tôi và cười bảo:
- Tại nhóc không phải cao thủ trong việc giả vờ đâu. Người đâu mà giả bộ không biết gì về bóng rổ mà vẫn tự tin phô diễn kỹ thuật cá nhân, nhìn cách em ném bóng anh biết em không phải dân amarteur rồi...
- Ừm... đúng là em ngốc thật, nhưng dù sao thì em vẫn thua sư phụ mà. Lần sau em phải cố thắng sư phụ mới được.
- Em đúng là vô cùng hiếu thắng đó! À anh có cái này cho em nè! - anh Thắng vừa nói vừa lôi trong túi áo ra một chiếc dây đeo cổ tay màu tím nhạt nói:
- Anh định tặng em làm quà nhập môn, nhưng em lại học bóng rổ mất rồi thôi coi như là quà làm quen vậy, có em chơi bóng cùng anh rất vui.
Tôi nhận chiếc dây đeo tay ấy và ngắm nghía rồi bất chợt reo lên: “A! Là màu hoa lục bình”. Anh Thắng mỉm cười, tôi bất chợt nhìn sang cổ tay anh ấy và nhận ra không có chiếc dây đeo quen thuộc, tôi hỏi:
- Chiếc dây của sư phụ đâu rồi?
- Ừm, hình như rơi lúc kéo em lên chiều qua đó, chẳng thấy đâu nữa. Hôm qua lúc đi mua quà cho em định mua cái mới nhưng chẳng có cái nào màu đỏ cả.
- Cảm ơn anh, sư phụ, sư phụ thích màu đỏ hả?- anh Thắng gật đầu – em cũng có quà cho sư phụ đây - tôi lấy trong túi quần ngố ra hai cái kẹo mút vị cà phê đưa cho anh Thắng 1 cái.
- Hì, em cũng thích vị cà phê à? Hay nhỉ! Lâu rồi anh không ăn kẹo mút.
Tôi và anh Thắng ngồi ăn kẹo mút và ngắm lục bình, một cảm giác thật bình yên như ở trên thiên đường vậy... Những ngày sau đó, tôi cùng anh chơi bóng rổ rất vui, rồi những phút hóng gió trước khi về thì 2 người thay phiên nhau mang kẹo mút cà phê đi ăn. Chỉ trừ những chiều mưa, còn ngày nào chúng tôi cũng ra con đường ấy chơi bóng rổ với nhau. Tôi cũng không rõ từ bao giờ tôi đã thấy nhớ anh vào những chiều mưa không chạy bộ, với trái tim non trẻ của một cô gái mới lớn, tôi không thể đặt tên cho nỗi nhớ ấy là gì và vì sao tôi lại nhớ, cho đến một ngày tôi đã tự tìm ra câu trả lời cho mình. Hôm ấy, tôi đến hơi sớm nên anh Thắng vẫn chưa đến, tôi ngồi ở gốc cây chờ. Đột nhiên có một bàn tay bịt mắt tôi, tôi gỡ ra và mở mắt thì thấy anh Thắng đang cười rất tươi. Tự dưng trong khoảnh khắc ấy tim tôi đập mạnh, tôi đánh nhẹ vào tay anh ấy và giả vờ dỗi: “Sư phụ làm em giật mình.”
 
- Anh có cái này hay lắm! – anh Thắng nói và đưa tôi xem chiếc diều mới - hôm nay mình thả diều nha!
- Tôi gật đầu và cùng anh gỡ dây diều. 
Anh ấy bảo tôi:
- Em cầm dây diều chạy ra đằng xa kia, khi nào anh hét thả ra thì em tung diều lên nhé!
- Em biết rồi, anh còn phải dặn hả?
- Nè anh cốc đầu em bây giờ đó! Lúc nào cũng cứng đầu hết! Anh nhắc em không thừa đâu!
- Tuân lệnh sư phụ!
Tôi vừa cười trừ, vừa cầm diều chạy ra xa. Hôm nay gió lớn... nghe hiệu lệnh của anh Thắng, tôi vừa thả tay ra diều đã bay lên rất cao nhưng anh Thắng lại phấn khích lạ, hệt như một đứa trẻ con vậy:
- A ha! Diều bay lên rồi nhóc ơi! Nhóc chạy lại đây đi!
Tôi chạy lại phía anh Thắng, bỗng dưng không biết ở đâu ra một cơn gió ngược chiều thổi mạnh tới phía anh Thắng đang đứng nhưng lạ thay anh ấy không hề quan tâm, vẫn ngẩng lên nhìn cánh diều đang bay cao và cười rất tươi, một nụ cười trong sáng và đáng yêu đến lạ, đáng yêu đến nỗi tôi đứng đó nhìn mà đầu óc hóa trống rỗng, con tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi cảm thấy khó thở... Nó khiến tôi nhận ra một thứ tình cảm đặc biệt mà lâu nay tôi không thể định nghĩa được: tình yêu... tôi ngỡ ngàng trước điều đó, ngỡ ngàng trước nụ cười hiền lành trong sáng đến lạ lùng của người con trai tôi đã quen biết gần 2 tháng trời và không biết từ lúc nào sự ngỡ ngàng kéo tôi đứng lại để ngắm nhìn hình ảnh làm trái tim tôi thực sự rung động ấy cho đến khi cơn gió ngừng lại...
- Em làm gì mà thừ người ra vậy? Lại đây, anh cho em cầm dây diều này!
- À... vâng!
- Sao tự dưng em lại giật mình, lại để đầu óc đi đâu vậy? Em cầm lấy đầu dây nè, nhớ không được tuột tay không diều bay mất đó!
Tôi cùng anh Thắng thả diều cả buổi chiều hôm đó và không biết bao nhiêu lần tôi lại được ngắm anh cười, nhưng không có một nụ cười nào làm tôi có cảm giác đặc biệt như nụ cười của anh trong cơn gió vừa rồi. Giờ đây, tôi nhận ra chỉ cần được nhìn anh cười thôi là tôi đã thấy hạnh phúc lắm. Trời tối dần, hai chúng tôi ra về, kết thúc một buổi chiều chơi thật vui và tôi về nhà với cảm giác lâng lâng lạ thường... Cũng đúng thôi, trái tim non trẻ của tôi lần đầu tiên loạn nhịp trước một người con trai. Tôi thấy vui trước lời dặn của anh trước khi về: "Mai em nhớ ra nha!"... và tôi cũng thầm cảm ơn cơn gió bất chợt ấy - cơn gió đã đánh thức những xúc cảm trong tâm hồn tôi, giúp tôi nhận ra tình yêu không biết đã nảy sinh từ lúc nào nữa. Chiều hôm sau, trước khi ra con đường ấy tôi tìm mua cho anh Thắng một chiếc dây đeo tay màu đỏ. Trời hôm nay không hiểu sao lại âm u như chỉ cần lỡ tay ném một viên sỏi lên đám mây kia thôi cũng đủ làm mưa tuôn rơi như trút nước, nhưng kệ, tôi vẫn ra con đường gió... Ơ kìa, anh Thắng cũng đã đến rồi nhưng hôm nay anh ấy không mang bóng, lạ thật. Nhìn thấy tôi anh Thắng cười làm tôi cũng mỉm cười chào lại:
- Em cứ tưởng anh không ra, sắp mưa rồi!
- Ừm có chứ! Hôm nay không chơi bóng nữa nha, sắp mưa rồi ngồi ngắm lục bình một lúc rồi về, không em lại ướt như chuột lột đó!
Tôi ngồi gần lại chỗ anh ấy đang ngồi, lục bình hôm nay trông đẹp đến lạ, tràn ngập khắp đầm là màu tím của hoa và màu xanh non dịu mát của lá lục bình. Nhớ ra chiếc dây đeo tay tôi lấy trong túi ra và đưa cho anh Thắng:
- Cho anh nè! Tại em mà anh mất chiếc dây cũ.
- Có gì đâu em, nếu không mất chiếc dây ấy thì chắc gì anh đã quen được một cô nhóc tinh quái như em, một cô đệ tử còn suýt giỏi hơn cả sư phụ nữa.
Anh Thắng nói và xoa đầu tôi, tôi ngượng ngùng nói:
- Anh cứ nói quá thế! Làm sao em giỏi bằng anh được.
- Hì, nhóc cũng biết khiêm tốn từ bao giờ vậy?... Anh đùa thôi đừng dỗi anh nha, anh cũng có quà cho em đây.
- Anh Thắng nói và đưa cho tôi một hộp quà nhỏ. 
Tôi háo hức:
- Gì vậy anh? Em mở ra xem luôn nhé!
- Ừ, em mở ra xem có thích không?
Tôi mở ra và ngạc nhiên thấy một chiếc lắc chân rất xinh, tôi hỏi:
- Sao anh lại tặng em lắc chân?
- Thì tại... tại anh muốn trói chân em lại không cho đi đâu nữa...
- Anh???
- Anh đùa thôi mà, hôm trước anh thấy em bị hỏng lắc chân thấy em buồn buồn, anh biết em thích đeo lắc chân nên mua tặng em thôi. Em thích nó chứ?
- Tất nhiên rồi, nó rất dễ thương mà.
- Vậy thì từ hôm nay em phải luôn đeo nó nha, không cho em cởi ra đâu đó! Chịu không?
Tôi gật đầu nhẹ, anh Thắng thấy vậy cười rất tươi, anh lấy chiếc lắc trong hộp ra và đeo vào chân tôi. Trong giây phút ấy, tim tôi lại đập mạnh, có một chút ngại ngùng và một chút cảm giác hạnh phúc. Rồi chúng tôi lại cùng nhau lặng ngắm lục bình, trời đột nhiên bắt đầu mưa, những hạt mưa mùa hạ mới bắt đầu rơi đã rất to và nặng, nhưng không hiểu sao cả tôi và anh Thắng đều không muốn về. Tôi hỏi anh Thắng:
- Sao anh lại thích mưa mùa hè nhỉ? Mưa vừa to vừa lạnh...
- Lạnh đâu? Mưa mùa hè làm dịu đi những cái nắng oi ả mà.
- Sao hôm qua trời đẹp vậy mà hôm nay lại mưa to vậy nhỉ?
- Anh biết!
- Anh biết? Thật không? Vì sao?
- Vì... vì... vì ngày mai anh lên trường học rồi... không còn được chơi bóng cùng em nữa...
Anh Thắng nói vậy nhìn tôi một thoáng rồi lại quay ra ngắm lục bình... trời vẫn mưa... mưa thấm ướt tóc và quần áo của tôi và của cả anh Thắng... Tôi lặng thinh không biết nói gì, một chút bất ngờ, một chút hụt hẫng và... một nỗi buồn thấm dần trong tâm hồn tôi hệt như những giọt mưa kia đang thấm dần làm tôi thấy lạnh... Nhanh quá... mấy tháng hè trôi qua nhanh quá, những ngày hè tôi sáng đi học thêm ở trường, thời gian còn lại tôi tự học ở nhà nhưng khoảng thời gian khiến tôi cảm thấy thoải mái nhất là khoảng thời gian ngắn ngủi trong ngày tôi tập bóng rổ cùng anh... Vậy mà giờ không được cùng tập bóng rổ nữa rồi... thấy tôi không nói gì nên anh Thắng cũng không hỏi, không biết anh ấy có hiểu tâm trạng của tôi không nữa... mưa càng lớn. 
- Không biết khi nào anh em mình mới gặp lại nhau nhỉ? Anh học xa nên ít về lắm, mà cũng sắp vào năm học rồi, lớp 12 cũng bận lắm chắc em cũng không chơi bóng được nhiều nữa...
- Em biết!
- Thôi cố gắng học tốt nha! Và... đừng quên anh nhé!
Tôi cười buồn và không nói gì, cuối cùng anh Thắng đứng lên và bảo:
- Anh em mình về thôi mưa ướt hết em rồi kìa, tạm biệt em... 
- Tạm biệt anh, em về đây, cảm ơn anh về món quà...
Tôi và anh Thắng không nói thêm lời nào nữa và đi về, tôi tự dặn mình không được nhìn lại vì mỗi người đi một hướng... Mưa vẫn cứ rơi và không biết tôi đã khóc từ lúc nào nữa, chỉ thấy trong dòng nước mưa, thỉnh thoảng tạt vào mặt vị mặn chát như muối biển... Vậy là cơn gió của tôi bay đi rồi... đi ngay khi tôi mới nhận ra tình cảm của mình dành cho Gió, chúng tôi không hề trao đổi bất cứ một cái gì để có thể giữ liên lạc với nhau.
Anh là nắng, và nắng là của em
Thời gian cứ thế trôi, từ hôm đó tôi cũng không ra đường gió mà chạy bộ hay chơi bóng nữa, chỉ thỉnh thoảng nỗi nhớ trào lên trong lòng, tôi lại ra con đường đó, nhưng mỗi lần ra là mỗi lần tôi thêm buồn. Xem một bộ phim có câu nói mà mỗi lần nghĩ đến tôi lại thấy buồn: “Gió đã đi qua một nơi thì không bao giờ trở lại”... Mỗi lần đến đây những kỷ niệm lại trở về gần gũi như mới ngày hôm qua, chiếc rổ vẫn buộc trên cây nhưng chẳng có ai chơi nữa. Đã có lần tôi mang bóng rổ ra đây chơi một mình nhưng không hiểu sao mỗi lần đứng vào vạch 3 điểm thì tôi không thể ném trúng nữa bởi... mắt tôi đã nhòa đi vì nước mắt từ bao giờ... Mùa lục bình cũng hết từ khi nào không hay, trên đầm chỉ còn lác đác vài bông lục bình lẻ loi, xơ xác và lúc ấy tôi mới biết anh Thắng đúng: lục bình chỉ đẹp khi chúng bên nhau... Tôi là một cơn mưa mùa hè lạnh căm và lặng gió nên đôi khi thấy mưa gió của tự nhiên bên nhau tôi lại thấy chạnh lòng vì Gió của tôi đã đi mất rồi... và chẳng biết có còn nhớ đến tôi không...
***
1 năm trôi qua...
Tôi thi xong Đại học và chờ kết quả. Ngày báo kết quả đỗ tôi vui lắm và không hiểu tại sao lúc ấy tôi nhớ ra rằng mùa lục bình đã đến, tôi muốn ngắm lục bình tím bình yên tràn ngập khu đầm. Mở chiếc ngăn kéo tôi vẫn cất chiếc dây đeo tay màu lục bình ở đó, tôi đeo nó vào tay và quyết định đi ra con đường đó chạy bộ. Khung cảnh vẫn đẹp và yên ả như tất cả cách đây một năm... trời vừa mưa xong nên ở đây càng vắng, chẳng có ai ra tập thể dục cả. Từ xa nhìn cái cây quen thuộc những cảm xúc tưởng rằng đã hết trong lòng tôi lại trào lên, thêm vào đó màu tím nhạt trên màu xanh non của lục bình làm những kỷ niệm hiện về rõ ràng hơn. Tim tôi lại đau nhói như muốn đập phá một cái gì đó cho tan đi những điều đó nhưng không được, tôi đứng lên và hét lớn:
- Em nhớ anh nhiều lắm anh biết không? Anh ác lắm cứ thế mà biến mất khỏi cuộc đời em sao? Anh Thắng ơi!
Hét xong tôi ngồi thụp xuống và khóc nức nở, bất chợt có một tiếng nói rất khẽ vang lên:

- Anh cũng nhớ em nhiều lắm! Mỗi lần có dịp về anh đều ra đây nhưng không một lần nào ông trời cho anh được gặp em... Một năm rồi không lúc nào anh quên em...
Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng... vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả... chiếc dây đeo tay màu đỏ... Tôi đứng lên, cuộc hội ngộ bất ngờ làm tôi hạnh phúc, anh Thắng vẫn đứng đó, không phải là ảo ảnh... nói với tôi rằng:
- Anh đã tự trách mình khi không dám nói với em từ lâu rằng: anh yêu em...
Tôi hạnh phúc thật sự, hạnh phúc đến vỡ òa thành dòng nước mắt, rồi tôi lau nước mắt, mỉm cười giơ tay cho anh nhìn thấy chiếc dây đeo tay màu hoa lục bình trên tay tôi, anh Thắng cũng cười và cầm tay kéo tôi vào vòng ôm ấm áp, anh thì thầm: “Cho anh xin lỗi! Anh cứ nghĩ em quên anh rồi!”. Tôi đẩy anh ra mỉm cười và bảo:
- Anh lấy lắc chân trói em rồi, em còn chạy đâu được nữa...
- Vậy hả? Mưa và Gió luôn bên nhau mà em...

Nguyên Thy sưu tầm
 
Tuyển tập cover facebook tình yêu - ảnh bìa facebook tình yêu.- Hình 1
Xem thêm...

Truyện ngắn Hoa vông vang của tác giả Đỗ Tốn

Truyện ngắn Hoa vông vang   

*** Đỗ Tốn ***

 

Nhà văn Đỗ Tốn sinh năm 1921 mất năm 1973 khi ông đang làm Phó Quản Đốc đài Tiếng Nói Quân Đội tại Sài Gòn, với cấp bậc Thiếu Tá.

Xuất bản lần đầu năm 1945 và được tái bản vào năm 1961, Hoa vông vang là truyện ngắn đầu tay của Đỗ Tốn. Cũng như hầu hết các sáng tác thời kỳ ấy, cái chất lãng mạn Tây học với cách nhìn phóng khoáng về cuộc sống của các nhân vật là hiện trưng của truyện.

Nhất Linh rất thích truyện Ðỗ Tốn, có lần so Ðỗ Tốn với Thạch Lam: “Tôi thấy hai nhà văn này có nhiều chỗ giống nhau và tôi tin Ðỗ Tốn sẽ là một Thạch Lam thứ hai trong văn giới nước ta.” 

Ảnh NTC

Ngày ấy Đẩu là một chàng trai mười tám, lòng đang tưng bừng mới nở, trông ai cũng đẹp. Suốt ngày vui cười, sẵn sàng yêu-đương, chàng thấy tương lai toàn mầu rực-rỡ. Đang đầy tin tưởng thì một hôm chàng gặp Phượng Trinh, một nữ sinh tóc còn cặp sau gáy. Tuy không biết nàng bao nhiêu tuổi nhưng Đẩu cứ cho là mười sáu, và chàng nhủ thầm: “Chỉ mười sáu mới có thể có được cặp mắt sáng thế”.

Lúc ấy là một buổi trưa mùa đông; dưới gió qua vòm cây, Phượng-Trinh đang cười trong ánh nắng rung-rinh cùng mấy chị em bạn học. Đẩu có mộng ước gì đâu thế mà sao khi vừa gặp, chàng đã vội ngây người đứng ngắm rồi kêu khẽ: “người trong mộng của ta đây rồi”. Tay xách cặp, chân đi đôi guốc phi-mã gót cao, lúc ấy Trinh mặc chiếc áo mầu xanh gió thổi tung bay thấp thoáng ánh mặt trời. Thế là lòng chàng trai mới mẻ vội chọn nàng giữa trăm bông thắm; Đẩu đi xa xa theo Trinh về,… thì ra Trinh đi qua nhà chàng, nàng ở phố gần đấy.

Từ đấy mỗi ngày hai buổi học tan, Đẩu vội vàng đạp xe thật nhanh về để ngắm Trinh qua, và những chiều nào được nghỉ sớm thì chàng đi bộ lên gần trường Trinh học đứng đợi nàng về để lẳng lặng đi theo sau. Song vì quá yêu chàng đâm nhút nhát nên chỉ dám nhìn thôi, vả lại Đẩu e Phượng-Trinh cho lẫn mình vào con nhà phường-phố bậy bạ nên chàng chỉ theo xa xa. Theo đến gần nhà mình thì Đẩu đi sang bờ hè bên kia rảo bước về cửa nhà đứng đợi. Lần nào chàng cũng nhìn Trinh đi ngang qua với đôi mắt si-ngây… và cũng đã nhiều lần chàng theo đến tận nhà Trinh. Cứ như thế mãi, dần dần Trinh cũng hiểu, vì có nhiều bận Đẩu thấy Trinh đã vào trong sân rồi vừa đóng cổng vừa đưa lén mắt ngượng ngập trông trộm lại chàng. Phượng-Trinh cũng đã để ý tới chàng trai si mê mình. Mỗi chiều đi học về nàng thường đi thật chậm vui chuyện ríu rít cùng hai chị em bạn về cùng đường – có bận Đẩu thấy giữa truyện vui Trinh đứng lại vui thú cười rũ-rượi để rơi cả cặp sách; như một con chim non say nắng mới, Trinh luôn luôn ríu rít cười nói rả-rích làm vui cả lòng, Đẩu đứng nhìn.

***

Tuổi trẻ có một lần mới mẻ nhất: Đẩu yêu không có tận cùng bờ bến. Sách học của chàng chỉ nhằng những tên Phượng-Trinh viết đủ các kiểu.

Rồi một buổi đầu xuân Đẩu hỏi Tân, một cô bạn học của Phượng-Trinh, thì Đẩu mới biết Trinh là tên gọi ở nhà, chứ “ở trường chỉ gọi nàng là Phượng thôi”. Tân nói lại cho Đẩu biết là các bạn ở lớp đã biết chuyện Đẩu theo Phượng và trêu chế Phượng nhiều lắm… nhưng Phượng không hề cãi lại mà chỉ đỏ mặt cười chạy trước những dịp cười của các bạn…

– Phượng yêu Đẩu rồi đấy…

Tân nói thế làm Đẩu sung sướng ngây cả người rồi hỏi:

– Thật à?… Thế thì tôi chết mất!

Chàng trai mới có mười chín, mỗi khi sung sướng quá là chỉ kêu chết.

Từ đấy Đẩu là người sung sướng. Có khi chàng đứng nói chuyện một mình với bờ thang là thường.

Rồi Đẩu viết một lá thư mà chàng đã tốn bao công nắn nót gọt rũa. Hồi hộp đợi mấy hôm cũng không thấy Phượng-Trinh giả lời, Đẩu suốt ngày băn khoăn trông ngóng người đưa thư! Rồi có một buổi kia Đẩu gặp Tân, nàng nói:

– Đẩu bỏ một lá thư vào xe Phượng phải không? Phượng nhờ tôi nói với Đẩu từ rày đừng làm thế, lỡ người ngoài người ta trông thấy thì người ta coi Phượng vào hạng người gì !… có muốn nói gì cứ nói thì hơn…

Nghe xong Đẩu tươi tỉnh đưa tay lên gãi gáy bừng-bừng sung sướng rồi đáp:

– Lúc ấy còn nói thế khỉ gì được mà nói!

Không biết Phượng-Trinh có hiểu cho anh như thế ?… Chỉ biết sau đó, Đẩu luôn luôn viết thư nhờ Tân đưa thì Trinh nhận. Tuy Trinh có trả lại(*) song ít lắm, chẳng đủ lấp một chút trong không gian to tát của lòng Đẩu. Trinh đã trả lại ít hay chính Đẩu đòi mong quá nhiều !… Nhưng lấp sao được lòng anh thuở ấy, lấp sao được biển cả đương lúc sóng tình dồn dập gào thét.

Có một ngày chủ-nhật Đẩu cùng cha đi săn bắn về mệt, nên hôm sau Đẩu nằm nghỉ ở nhà rồi viết một lá thư cho Tân, trong thư chàng nói: “Thế nào, Tân đã xin hộ Trinh cho tôi một tấm hình chưa, cố vào nhá, trăm sự nhờ Tân đấy ! À, hôm qua tôi vừa đi săn về, mệt và mệt, phải nằm nhà nghỉ… nhưng nhớ Trinh lắm…”. Và hôm sau Tân nói nàng có cho Phượng xem mảnh thư ấy, và mặc dầu nó nguệch ngoạc nhỏ bé, Phượng cũng đã xin lấy mảnh thư đó. Và Đẩu sung sướng đến ngạt thở khi Tân bảo:

– Thư nào của Đẩu, Phượng cũng giữ cất đi cả…

Thôi, hồn Đẩu phơi phới như lên tới trời xanh !… và những lúc ấy, những lúc quá tin tưởng ấy, anh đã tưởng đời anh sẽ theo một con đường nhất định…

Nhưng tính Đẩu cũng rất trẻ con, trong thư luôn luôn chàng viết những câu không đâu, chẳng hạn: “Cái mũi của Trinh trông ngon như viên kẹo đraa-giê ấy” hoặc “tôi thích bắt Trinh mang thả trên đồi cỏ để xem Trinh ca hát chạy nhẩy như một con sơn ca”. Tuy thế Trinh cũng vẫn chỉ trả lời: “Thư Đẩu viết vớ-vẩn lắm”… nhưng Trinh sung-sướng.

Đã mấy tháng trời theo đuổi mà vẫn chưa lần nào Đẩu được Trinh hẹn hò cho gặp riêng một lần. Người thiếu nữ ngoan ngoãn vẫn tin ở tình chàng trai, nhưng chỉ sẵn lòng đợi chàng đến hỏi làm vợ. Tình yêu mà nàng hiểu là thành thực chỉ có thể đưa tới cuộc hôn nhân,… mà Đẩu cũng thành thực muốn thế, song mới có mười chín tuổi chàng đã tính đến chuyện vợ con sao được ! Vả lại chưa được cùng nhau hẹn hò một câu, chàng trai chưa dám chắc gì mà giạm hỏi,… tuy đã bao lần trong mắt Phượng-Trinh chàng tưởng được thấy hạnh phúc, chàng đọc thấy, nhận thấy một vẻ gì dịu dàng xô đẩy lòng chàng.

“Hay đó chỉ là một hạnh phúc đơn sơ khó kiếm”. Đẩu vẫn băn khoăn tự hỏi thế những lúc không hiểu.

“Ừ, sao không hẹn với nhau một câu, sao không thả hết tình yêu ?” Nhưng duyên số…

Rồi một ngày chủ nhật mà gió đã nóng, Đẩu đang lang thang ở phố thì gặp một giọng nói vui vẻ bay đến tai hỏi:

– Phượng đâu ? Sao lại đi chơi một mình thế ? Không đi với Phượng à ?…

… Tiếp theo là một dịp cười. Đẩu ngơ ngác nhìn lên thì ra Tuyết, cô bạn học cùng lớp với Phượng-Trinh đang đứng trên bao lơn tươi cười nói xuống. Đẩu mỉm cười cảm ơn. Độ năm phút sau bất ngờ Đẩu gặp Phượng-Trinh thật. Nàng mặc áo mầu tím, đang đi mua hàng may áo nực cùng hai chị. Gặp Đẩu, Trinh bẽn lẽn không dám nhìn, nhưng có một lần Đẩu bắt gặp mắt Trinh ghé qua gáy chị nhìn trộm mình làm chàng sung sướng run cả người. Hôm sau Đẩu vội nhờ Tân đưa cho Trinh một lá thư, trong có đoạn:

“Hôm qua đi phố chơi, tôi đang lang thang thì nghe thấy một giọng nói từ trên trời bay xuống hỏi “Phượng đâu ? Sao lại đi chơi một mình thế, không đi với Phượng à ? Tôi nhìn lên thì ra Tuyết, Trinh ạ – Đấy, đối với tất cả thì Phượng là của tôi đấy, thế mà tôi cứ chưa dám chắc ! Trinh thử hỏi hộ cô Phượng, cô Phượng có cái mũi xinh xinh ấy mà, xem cô Phượng có phải là của tôi không ?”.

Tuy thế Trinh cũng chỉ trả lời lại Đẩu: “Thư Đẩu viết vớ vẩn lắm”.

***

Những giấc mộng đẹp sao hay ngắn ngủi, tuổi trẻ vô tình qua mau như đàn mòng khoang vun vút bay qua cánh đồng rộng để vội vã lẩn biến vào cảnh trời đông u ám; nghỉ hè năm sau đã lại tới, rồi tới mùa thu ! Một hôm đương ở rừng quê thì Đẩu được bạn viết thơ cho biết Trinh đi lấy chồng. “Cưới chạy tang, bố chết,… trông Trinh chẳng vui gì sốt cả v.v…”.

Như những vết thương đứt quá mạnh làm ta tê đi không thấy đau, mấy ngày đầu Đẩu không thấy buồn ; nhưng sau, nhiều lúc tự nhiên chàng thấy như mất một mục-đích trong đời, chàng cảm thấy chán nản. Tuy thế chàng vẫn yêu Trinh như trước và vẫn mang máng tin là Trinh yêu mình. Đẩu vẫn nói một mình: “Cứ để mặc anh tin em nhá.”

Chàng trai muốn quên mau, song những ngày buồn nản qua không vội-vã nên có lúc ngừng ngựa mơ màng ngắm lá vàng bay giữa rừng vắng chàng lại đau thương nhắn hỏi:

– Gió ơi, sao làm tình chóng đứt ?…

Hoa tình rụng rời, bình tĩnh cũng dần dần trở lại, nhưng trong lòng Đẩu đã bớt tin-tưởng !

Khá lớn lên, chàng trai sớm vội đua theo các bạn vào cuộc đời chơi bời phóng đãng; dần dần chàng đã trở thành khôn khéo; quen ra vào nơi tửu-điếm(**) nên chàng nói dối đã không ngượng lời, mắt đầy gian trá, nhưng lúc ấy thì người đời lại tin chàng. Từ một đứa trẻ, Đẩu đã trở thành một người,… và những mối tình dễ dãi ở mọi chốn chơi bời cứ tiếp tục mà qua mãi. Giữa cái cuộc vui nhả nhớt, chàng đắm say tươi cười ; thật lòng trai quên sầu cũng dễ như yêu,… nhưng lòng anh đã kém trong sạch, bây giờ khó tìm đâu cho thấy được vẻ sợ-sệt nhút-nhát si ngây thuở mười tám: một ít vẻ đẹp đã mất.

Đẩu đã yêu khắp nơi đến nấc cùng, đâu chàng cũng yêu đến si-dại, tuy thế vị ngọt hoa tàn của chuyện qua vẫn mang-mang ủ-ấp lòng Đẩu một nỗi nhớ thương nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua của một buổi sớm nào êm dịu xa-xôi. Đẩu vẫn chẳng thể quên được người xưa, luôn luôn lòng chàng như nhớ tiếc mối tình ngây thơ cũ, như thiếu chút nắng dịu, thiếu vẻ nồng-nàn mà mắt Trinh chiếu lại. Đã bao lần yêu, đã bao lần sóng gió trong lòng, thế mà khi lắng hết chỉ riêng hình Trinh còn lại như vẫn còn sau cơn bão táp một cây cổ-thụ. Chuyện qua đã ăn rễ sâu vào tận thớ tim Đẩu.

Sau đó ít lâu, Đẩu thôi học và về ấp ở với cha mẹ. Hồn Đẩu phức tạp, chàng yêu đồng núi quê hương nhưng chàng cũng không quên làn không khí say sưa của cuộc đời chơi bời; từ nơi ấy Đẩu luôn luôn trở về thủ đô. Một hôm gặp Tuyết nàng nói cho Đẩu biết:

– Phượng khen Đẩu bây giờ ngoan lắm, về quê làm ăn rồi, lần nào đến nhà tôi chơi, Phượng cũng nhắc đến Đẩu.

Ngây cả người, Đẩu không hiểu sao Phượng Trinh lại biết mình về quê làm ăn, “mà mình có làm ăn gì đâu !”… Nhưng Tuyết đã nhìn chàng nói nhỏ:

– Phượng vẫn yêu Đẩu lắm…

Trời, Đẩu muốn khóc lên được! Thấy Đẩu ngây đờ yên lặng, Tuyết mỉm cười nói tiếp:

– Lần nào gặp tôi Phượng cũng nhắc đến Đẩu, cũng như Đẩu gặp tôi cứ hỏi chuyện Phượng ấy mà… Sao hai người không lấy nhau nhỉ…

… Rồi Tuyết kể:

– Ngày sắp cưới Phượng ấy, Phượng có chạy đến tôi; tôi có sao không lấy Đẩu có hơn không thì Phượng nói: “Tại Đẩu không đến hỏi… mà đợi thì biết Đẩu có ý định lấy Phượng không mà đợi cơ !… Phượng bảo “Chả lẽ em lại mang trầu cau đến hỏi Đẩu à ?…”

Nghe xong, Đẩu đau đớn hỏi trách:

– “Sao Tuyết không nói cho tôi biết ngay từ ngày ấy”… thì Tuyết trả lời:

– Ngày ấy tôi cũng có ý tìm Đẩu, nhưng hình như Đẩu ít khi có mặt ở Hà-nội thì phải…

Khẽ gật đầu, Đẩu yên lặng bâng khuâng…

Từ đấy chàng chỉ biết mang câu duyên-số ra để tự an-ủi và cũng từ đấy chàng càng tin chắc rằng chẳng bao giờ nữa Phượng-Trinh quên chàng, Đẩu vẫn nhủ thầm:

– Ai quên được những ngày đẹp đẽ trong đời…

Chuyện qua Đẩu vẫn giữ quý như một kho vàng. Lắm lúc bâng khuâng nghĩ lại, Đẩu vẫn thường cau có tự hỏi: “Sao lại cứ nhớ, sao không quên đi cho tâm hồn được thư thái”… nhưng rồi chàng lại nói ngay: “Không, đừng bắt ta quên… Ở đời có những vết thương êm ái. Như ta lúc này ai dám bảo nhẹ buồn là khổ khi đó là dư âm của một thời rạo-rực trở về vang lại trong hồn”. Những khi ở Hà-nội, Đẩu vẫn hay đi nhà thờ, nhưng nay không phải vì ai nữa mà tin tưởng ở đạo giáo. Vả lại xuân đầu chỉ có một lần, chàng không muốn bỏ một cái gì của những ngày tuổi trẻ tươi thắm đã qua.

Ảnh NTC

Một hôm vô tình Đẩu đi xe ngang qua nhà vợ chồng Trinh. Nhìn vào, chàng thấy Trinh đang đứng trong căn vườn nhỏ như mơ màng. Có thế thôi mà về tới nhà chàng cũng sung sướng mãi và cả ngày nhắc nhở”: Có lẽ phút này Trinh đang nghĩ đến ta, có lẽ… có lẽ!”. Rồi trên quyển sổ tay biên trăm thức lặt vặt, chàng viết mấy dòng: “Có lẽ như ngày nào đôi mày hơi đưa lên, em nhìn vào nơi nào không định. Nghĩ gì thế em? Em, trông gì ở nơi xa ấy, có phải là anh ? Em sao chẳng đáp lại tiếng gọi của lòng anh?”

Bất ngờ một hôm Đẩu gặp lại Tuyết, hai người vui vẻ trò chuyện xa gần, nhưng rồi cũng nhắc đến Phượng-Trinh… Đẩu hỏi:

– Vừa rồi mới gặp, tôi trông Trinh như có vẻ buồn ấy… gia đình Trinh có chuyện gì không vui không?

Tuyết cười đáp:

– Sao Đẩu lại hỏi thế. Phượng-Trinh ngoan lắm, chồng Phượng chẳng trách Phượng điều gì cả… Bố mẹ chồng cũng vậy.

Đẩu nhíu đôi mày, nói:

– Không biết tại sao tôi trông Phượng như không được vui; Phượng có được sung sướng không?

Tuyết thoảng cười:

– Đẩu cũng biết tính Phượng trẻ trung vui đùa là thế, mà chồng thì tính nết như ông cụ ấy…

Tuyết ngừng lại, mắt chớp bâng khuâng rồi mỉm cười nhìn Đẩu nói tiếp:

– Lấy Đẩu thì cố nhiên là vui hơn… À, ngày xưa ấy mà, dạo Phượng chưa đi lấy chồng ấy, một lần Phượng thấy trong sách ảnh của tôi có tấm ảnh của Đẩu chụp ngồi ở đống rơm, thế rồi Phượng cứ lấy, làm tôi phải đòi mãi.

Đẩu đứng yên lặng bùi ngùi trong sung-sướng! Thấy bạn có vẻ buồn tiếc, Tuyết hạ giọng:

– Thôi chả cần Đẩu ạ, hình Đẩu ở trong tim Phượng tôi tưởng cũng đủ rồi.

Từ đấy mỗi lần gặp người yêu cũ là Đẩu thấy như mình đang sống lại thời mê say thuở mười tám. Trong mắt Phượng-Trinh chàng thấy lại một ít tuổi nhỏ, một chút nắng sưởi cho lòng chàng ấm dịu, chút nắng thừa của một thời xa xôi. Những lúc đó, Đẩu chỉ biết đứng nhìn theo cho tới nẻo đường đã khuất mà tà áo Trinh còn phấp phới bay, rồi chàng bàng hoàng ngẩn ngơ nói một mình:

– Trời ơi, đôi mắt đen quá, sáng quá, phải chăng là những tấm gương phản chiếu mầu tươi sắc thắm của những ngày rực rỡ…

Đến một hôm chẳng hẹn trước, Tuyết rủ Đẩu đến nhà Phượng-Trinh chơi. Gặp lại bao nỗi ngượng ngùng, Trinh cười sung sướng, song bẽn lẽn cũng ruộm hồng đôi má; còn Đẩu thì ngày ngất cảm động ngắm bạn lòng cũ. Trước mặt chàng trai giọng Trinh nói chuyện với Tuyết mất cả tự nhiên; Đẩu ngồi nhìn lòng lâng lâng sung sướng; có một lúc Trinh mỉm cười e lệ quay sang hỏi Đẩu:

– Hình như dạo này không hay gặp ông đi lễ.

Phượng Trinh gọi Đẩu bằng “ông”! Nhưng làm thế nào, nàng đã có chồng! Nghe Trinh gọi mình như thế, Đẩu thấy nhói vào tim, nhưng hiểu tình thế mới, chàng vội trả lời:

– Độ này tôi ở nhà quê luôn… thỉnh thoảng mới về Hà-nội, thành ra Trinh không gặp.

Ngừng một giây, Đẩu mỉm cười nói tiếp :

– Với lại ngày xưa tôi có đi lễ bao giờ đâu,… từ ngày biết Trinh tôi mới đi nhà thờ đấy chứ… Trinh đã cứu vớt một linh-hồn mà Trinh không biết.

Răng trên khẽ cắn lên môi dưới e-thẹn, Trinh mỉm cười đỏ hồng cả má rồi đưa ngón tay lên miệng cắn cắn cảm động, đoạn nàng nhìn Tuyết cười ngượng nghịu cất tiếng bảo:

– Đi lễ thế thì chả… được phúc.

Bai-thuoc-chua-benh-tu-cay-vong-vang

Nhưng mắt nàng sáng ngời, phải chăng vì duyên cũ! Ánh sáng ấy cũng đủ khêu lại lòng Đẩu ngọn lửa đã gần tàn; và trông Trinh cười đắm say. Đẩu thấy nụ cười tươi thắm ấy như đưa chàng vào một vườn thắm nhẹ gió vừa. Đẩu ra về với ít hoa nở lại trong lòng, với ít tin tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ hương tình cũ đến nỗi tan bay hết. Đời còn tươi đẹp và tươi lại vườn tình đang úa. Đẩu sung sướng trở lại nơi đồi núi quê hương và mang theo trong tim đôi mắt tươi cười của Trinh, đôi mắt trong sáng như tráng làn nước trong đã bao lần làm anh ngây ngất khi buổi đầu dịu dàng nhìn lại…

Vài hôm sau, một chiều vừa cưỡi ngựa đi chơi núi về thì Đẩu nhận được một phong thư, trong Tuyết viết: “Hôm qua Phượng lại nhà tôi chơi và bảo: “Bữa nọ, lúc vào tới phòng tiếp khách, thoạt trông thấy Đẩu, Phượng choáng váng ngạc nhiên đứng dừng lại…”.

Thôi thế cũng đủ làm Đẩu sung sướng đến rưng rưng nước mắt. Tay vẫn cầm lá thư, lơ đãng, chàng lững thững đưa bước ra phía đồi sau nhà. Trời mát! tóc thoảng nhẹ bay phất phơ trên trán… bâng khuâng vô tình đứng trông mấy bông vông-vang phất phơ lên bụi cỏ đương kín đáo cúp lại trong gió chiều êm đềm, Đẩu lại thấy lòng bỗng tràn đầy tin tưởng như buổi mới,… và man mác hy-vọng, chàng nhủ khẽ:

– Hoa còn có loài chiều hôm cúp vào để sớm mai nở lại em ạ, thì tình ta sao chả có lúc nối theo…

HẾT

(*): Hồi âm (lời người chép truyện trú thích)

(**): Quán rượu (lời người chép truyện trú thích)

 

Hồng Vân sưu tầm

 Ảnh bìa hoa dại

Xem thêm...

GIÁ HẠNH PHÚC

GIÁ HẠNH PHÚC

Võ Công Liêm

Đầu tháng sáu hàng phượng vĩ dọc đường đã trổ bông,nở rộ,không chừng cuối tháng thì phượng rải đầy đường hoa,lá trên đại lộ Bình Minh.Phượng được trồng hai bên lề đường,với hành lang lát gạch ô vuông chạy dài;mùa hè phượng đỏ thắm,soan không có hương đậm nhưng sắc quyến rũ. Mỗi bên đường là những dinh thự lớn,vườn lớn với nhiều sắc hoa và cây cảnh qúi giá,tọa lạc trong một khuôn đất rộng rãi,được bao quanh hàng rào sắt sơn đen.Bộ mặt của vùng nầy Tây hóa từ cơ sở chính quyền,cửa hàng,bệnh viện,trường học đều được thiết kế như một thị thành bên Pháp.Hàng phượng mọc dài từ cầu đúc xi-măng đến ga thành phố.Những nhánh soan sà mình,đong đưa như muốn liếm lòng đường mỗi khi gió thổi tới.Vào hạ; nắng ban mai trải rộng cả khung trời,thoảng huơng lúa mới len vào,gây ấn tượng mùa nghỉ hè sắp đến của các trường học.Thường niên vào tháng nầy,giới ôm sách nôn nao được nghỉ tay để ngao du sơn thủy,cái hào hứng của tuổi học trò là lúc đó,cái rộn ràng chia tay,cái âu yếm của kỷ niệm…thật là xao xuyến vô cùng.

Người và vật ở đây như gắng bó với nhau từ mấy thế kỷ qua,dần dà nó trở nên truyền thống cố hữu mà những nơi khác khó tạo ra được một không gian và phong thái như vậy;hay tại hồn thiêng đất nước nó nặn ra con người ở đây như thế.Mà chỉ có một khoảnh đất đó thôi,xa vài chục cây số thì cái hương vị đó lại khác rồi.Kỳ bí ở cái chỗ đó!Bởi thế nó cấu tạo ra những cuộc tình lãng mạn và đôi khi cũng rất lạ lùng.Tình yêu chớm nở như phượng, đám người trẻ khi ở tuổi trăng tròn đã cảm thấy biến chứng trong người qua hình thức sinh lý cũng như tâm lý,cho nên những chàng trai đang ở lớp trung học không sao tránh khỏi tơ vương, vướng vít vào hồn khi phải thấy,phải ngắm người con gái ở đây.Có những chàng trai trẻ đặt câu hỏi tại sao?Tại sao lạ thế nhỉ?Tại sao mình phải”si”như thế? Ngay cả vua cũng chịu huống chi ba kẻ thần dân thiên hạ.Khải là nạn nhân của sự thắc mắc đó từ khi còn ở lớp mười hai trung học,người đã phải lòng một thiếu nữ trường bên.

 

    -Sao hôm nay về trể rứa? Người mẹ nói.Nàng cúi đầu chào mẹ rồi lặng lẽ đi thẳng vào buồng. Nàng lấy gương lên soi mặt, vuốt lại mái tóc cho gọn, đoạn nhẹ nhàng bước xuống hiên sau, tiến về phiá mẹ.

-Thưa mẹ hôm nay con họp bạn ở trường cho nên về không như thường lệ. Chắc mẹ chờ con để cùng ăn cơm tối ? Nàng nói Bà Thìn chăm chú đếm tiền cắt,tiền giấy,lẩm nhẩm chẳng phải nghe câu hỏi,rồi ngẩn đầu nhìn con.

-Mẹ vừa trả tiền công cho Hạo,nhưng một hai anh không chịu lấy,cứ bảo dịp khác rồi hãy trả.Con biết Hạo chớ? Anh ta cần cù và chịu khó,tánh tình ai cũng mến. Bà Thìn nói.Nàng nghe qua,dạ dạ,thưa thưa rồi ngoảy xuống bếp làm cơm. Đứng bếp mà miên man nghĩ đến người yêu.Nàng nhớ chàng từng phút,từng giây,xa một lúc mà đã thấy hình ảnh chàng hiện ra trong trí;thật khó phai mờ.Kể cả đêm hôm tối trời,nhất là mỗi khi nằm nghe mưa,nàng cảm thấy lẻ loi và ớn lạnh.Chỉ có nàng thổn thức điều đó,không biết ở đầu cõi xa kia chàng có nghĩ về mình không? Đó là câu hỏi nàng luôn luôn đặt trong đầu,hình như định mệnh muốn nhắc đến điều gì? Nàng sợ mất cái thanh cao diệu vợi này;mà phập phồng lo sợ sự cố xẩy ra bất ngờ.Lửa phụt cao ngọn, hơi nóng táp tới người,trách cá kho đã reo âm ỉ,bốc mùi mặn dể đưa tới đói bụng cho hai mẹ con bà Thìn.

-Coi chừng lửa ,kẻo cháy khô cá.Nghe không?Bà Thìn vói miệng nói vọng vào.

-Con hạ lửa rồi mẹ.Nàng nói.

Bên ngoài trời đã sậm tối,một vài nhà kế cận đã lên đèn.Nàng vuốt tóc và nghe như nước mắt lăn trên gò má nàng.Cơm canh đã lên bàn,ngọn đèn điện đổ xuống bàn,toả cái thứ ánh sáng chụp mủ như phòng điều tra,khảo cung tội  phạm.

-Mời mẹ ăn cơm.Nàng nói.Bà Thìn mỉm cười nhìn con với đôi mắt tự mãn,có được đứa con gái nết na,ham học và yêu kiều như thế thì thế nào cũng có người để mắt,tới ngày đó chắc mẹ con bà Thìn hạnh phúc lắm.Trong bữa ăn,nàng quên mình đang ăn,tâm trí để vào những câu hỏi rồi tự trả lời lấy,cuối cùng tình yêu vẫn nằm lịm trong tim như chế ngự hết thảy mọi điều.Nàng nghĩ bâng quơ:-tình yêu có cái gì mơ hồ, úp mở, đôi khi nó tàng ẩn những điều khó hiểu mà ai sa vào rồi cũng lụy,cũng đam mê,lắm khi còn phải hy sinh.Chắc có thần ái tình nằm nơi đâu hoặc có thể gần bên nàng?xúi nàng phải hành động một cách liều lĩnh khó ngăn được.Mà thật sự; có ngăn cũng không được. Ái tình như phù phép.Nàng đầu hàng với lý luận phi đạo đức như thế.Nhưng nàng đã yêu; đạo đức chỉ là cái”xái”thuốc phiện sau khi hút,người hút không nhìn đằng xa mà nhìn khoái cảm.Nàng rùng mình vì cảm thấy như mình đang đương đầu với đối tượng ái tình…

Nàng sợ mẹ lo lắng và buồn nếu biết mình có tình yêu;cái thứ tình yêu ngày nay nó theo trào lưu tiến hóa của xã hội,nay là của mình,mai là của người khác,thay trắng, đổi đen,thời nào cũng có cái thứ đùa giỡn ái tình,ngày nay bội phần, đủ loại tầng lớp trong xã hội; đùa dể,có khi không biết đùa người ta còn bày cho đùa.Nàng biết hết tình lý của cuộc đời.Với số tuổi hai mươi ngoài, nghe,thấy không biết bao nhiêu chuyện giữa đời.Nàng biết như một kinh nghiệm sống để tránh né.Nhưng chắc chắn người tình của nàng là loại người mẫu mực,con nhà lành;nàng tự tin. Tình yêu của nàng thuộc loại tình lý tưởng cổ điển; đẹp lắm!không như ngày nay.

 

Hình minh họa

    Dựng chiếc xe máy Honda đời mới,trong sân trường văn khoa.Khải ngồi trên  ghế xe,rung rung đôi chân,lấy tay xốc xới mái tóc,sửa lại cổ áo sơ-mi,ngoài khoác thêm áo jacket chống gió,ngoại hình trông điển trai,hiền lành,nước da trắng so với dân địa phương thì da đậm màu hơn;Khải đâu có làm gì mà sạm nắng,ngoài chuyện học với ái tình,cơm ăn áo mặc có mẹ lo chu đáo vì Khải con trai độc,dưới Khải có người em gái, tên thường gọi Mộng Thúy.Cha Khải qua đời đột ngột, để lại một cửa hàng thiết bị vật tư ở trung tâm thành phố.Bà Đào mẹ Khải thay thế chồng điều hành cửa hàng,thu nhập bề bộn,nhờ cái miệng ngọt ngào và một ít nhan sắc còn lại cho nên thu hút đám đấu thầu xây dựng trong tỉnh.Khải ít nói giống cha,nhưng năng động,có hiếu với mẹ,cho nên Đào nuông chiều.Nhưng không phải vì thế mà Khải làm mẹ buồn,dù việc nhỏ.Một chàng sinh viên đủ điều kiện ăn học giữa thời buổi này không phải là ít,nhưng đứng trong góc xã hội nhìn ra, chàng quá hạnh phúc,những chàng trai cùng trang lứa muốn có một hạnh phúc như thế không phải dể.Chàng đúng là típ thư sinh ngày nay.

Ngồi đợi người yêu đã gần tiếng đồng hồ,Khải rút di động,bật nắp gọi.Không nghe nói,sập máy nhét vào túi,ngẩn đầu nhìn trời rồi lại nhìn mình trong gương chiếu hậu xe,săm se,tính nhổ ít sợi râu non.Nàng đến,đứng bên cạnh.Khải mừng ríu lên.

-Em mới đến.Khải nói.

-Anh chờ em lâu không?Em mong giờ qua nhanh để anh khỏi phải nôn nao chờ đợi.Em xin lỗi anh.Hôm nay anh đi đâu mà diện dẫm thế? Nàng nói.

-Anh đi đón em.Thôi! lên xe anh đưa em đi ăn.Khải nói

-Có mục gì đây mà đi ăn?Nàng hỏi.

Trời chiều,gió từ sông thổi lên,nghe vi vu qua hàng cây dương liễu ở công viên,cây cao đổ lá vàng bay phất phới giữa trời,người về từ các cơ quan mỗi lúc mỗi đông, đường phố đầy ứ xe và người.Khải lanh tay lái,luồng lách để xe khỏi nằm chờ, ra khỏi đoạn đường kẹt xe,Khải cho xe phóng nhanh,nàng ôm vào người Khải, đôi vú của nàng áp sát lưng Khải,nàng muốn giữ thế ngồi để khỏi phải chạm vào người Khải,chàng ngoảnh lui nhìn người yêu mỉm cười thỏa mãn,gió đuổi theo tóc,vướng vào nhau,mùi tóc hây hây như mùi rạ khô,cũng vì cái hương rạ nầy mà làm cho nhiều người say đắm mà sinh ra thử lửa với ái tình.Tình yêu có nhiều ma thuật khó lường.Ngay cả cái mùi da thịt của thiếu nữ là hương hoa;hoa hường,hoa mận,hoa lài,hít vào đâm say ngay,một thứ độc dược vô hình.Vậy mà người đời ưa hít thở những thứ đó,mà những thứ đó là bùa mê,thuốc lú mấy ai hay!

-Em lạnh không? Ôm sát vào anh.Khải nói

Tiếng dạ dịu dàng của nàng nghe bên tai.Khải cảm thấy có cái gì làm cho mình yêu đời thêm,phấn khởi hơn.Xe vút nhanh thì đã đến quán ăn. Đèn vàng trong quán đã bực sáng,tạo không gian bên ngoài và trong quán một hình ảnh huyền ảo, dể dàng lôi cuốn thực khách.Khải cầm tay nàng,hướng tới bàn ăn,chàng kéo ghế mời nàng ngồi.Nàng nhẹ nhàng,khép nép ngồi xuống ghế, đưa mắt nhìn cám ơn với nụ cười nhếch môi kín đáo,tự nhiên nàng cảm thấy e lệ bên cạnh Khải. Đi chơi với Khải một đôi lần nhưng lần nầy tự nhiên thấy lạ từ mọi phiá,nàng nén cử chỉ đó để chung vui với Khải và tỏ ra tự nhiên một cách sành sỏi.Tiếng nhạc từ giàn máy thổi tới hai người,một tình khúc nghe quen quen và gợi nhớ.

-Em chọn món ăn đi.Khải nói.

-Anh ăn gì thì em ăn theo anh.Nàng nói.

-Chắc anh thường đến đây.Nàng hỏi.

-Không; lần đầu.Anh thấy tiệm nầy tương đối thoáng và lịch sự,nên thử xem họ có đối đãi như thế không, để lần sau chúng mình còn trở lại.Khải nói.

Cảnh trời bên ngoài đã ngả màu sậm tối, ngoài lộ xe sáng ánh đèn, đêm bắt đầu rộn ràng,làm cho cảnh vật trở nên sinh động hơn.Đi chơi đêm thấy thích hợp hơn ngày.

Hai cái đầu ngúc ngắc như muốn cụng vào nhau cho thỏa chí,khách đến quán mỗi lúc mỗi đông,nghe rõ tiếng tách,chén va vào nhau át cả tiếng nhạc, âm nhạc đã bị đẩy lùi giữa lúc nầy.Khách đến đây hầu hết tìm lạc thú ẩm thực, ít ai đến đây mang theo ái tình vào chốn nầy;trật chỗ,cái không khí chén chú,chén anh mà bày tỏ đôi lời với người yêu thì không đúng điệu nhà nghề chút nào cả.Hiền lành như Khải cũng ý thức điều đó.Nhưng Khải muốn chiêu đãi nàng những món ăn, vừa ngon vừa lạ.Thế nên họ chỉ nói quanh vào món ăn,ly nước rồi nhìn nhau cười nói trong hạnh phúc lứa đôi và đọc được những suy tư trong mắt và nhặt ra được tình ý với nhau, họ tìm thấy cái ước ao sâu lắng của tâm hồn.Mà thật; đàn ông uống say hay bộc trực,nói toạc những gì bí ẩn. Đàn bà thì đằm thắm hơn,không bộc trực nhưng không giấu được; bởi khi thoả mãn với nhu cầu,khi nắm bắt cái mình muốn một cách sung sướng thì hiện rõ trên mặt,trên mắt,lộ thần hẳn ra thì làm sao không tỏ  được điều muốn nói,những thứ đó trong tình trường họ luôn luôn mong đợi,có ba chữ thôi: “em-yêu-anh” nếu được nói lên thành tiếng thì hạnh phúc biết chừng nào.

Ra khỏi quán,Khải nắm tay nàng và đi chậm rãi trên viả hè.Gió đêm hiu hiu thổi,nàng cảm thấy lạnh đôi vai. Ôi! đẹp làm sao.Thơ mộng làm sao.Nàng muốn ngã đầu vào vai chàng để lấy hơi ấm;có thể đi suốt đêm nay mà không buồn về.Cả hai muốn như thế.Nhưng hệ lụy của gia đình đôi bên không cho phép,cả hai muốn níu thời gian chậm lại để tình yêu lên ngôi.Nhưng không được!

-Anh đưa em về đi thôi.Mẹ em nóng ruột chờ em.Bà yếu bóng viá lắm.Nàng nói.

-Thế em không báo cho mẹ hay?Khải nói.

-Có anh ạ!Em dối với mẹ là đi ăn sinh nhật con nhỏ cùng lớp.Em ân hận đã dối mẹ.Vì thế em nôn nao về để xin lỗi mẹ.Nàng nói.

Câu nói chân tình và biết phải trái của nàng đã làm cho Khải quan tâm,một sự quan tâm cần thiết mà Khải dành cho tương lai với nàng,tuy những tiếng nói chơn chất,mộc mạc đó Khải thấy được tâm hồn phục thiện của nàng.Từ đó Khải tin ở mình,tin ở nàng. Đó là mối tình chân của một cuộc tình hôm nay.

Chiều bỏ đi,trời đêm lại tới,khí lạnh đã bủa vây thành phố,Khải ôm xe,nàng ôm Khải ,hai bánh xe Honda như vó ngựa,quét bóng tối để về nhanh như yêu cầu của người tình.Tới nơi;Khải cầm tay nàng,mân mê từng đầu ngón tay,bàn tay đàn bà khác bàn tay đàn ông cả triệu lần,dù có phải là bàn tay lao động nó vẫn khác,ngược lại nó tác dụng một cách thiết thực và có ngôn ngữ riêng của nó; cho nên được cầm tay là một khoái cảm chung,nhiều khi còn gợi hứng với tay cầm,có lẽ những phút giây như thế làm Khải bồi hồi,chàng tỏ ra lúng túng lúc chia tay,muốn nói điều gì chăng,nhưng vẫn ngập ngừng.Khải mở xách tay lấy ra một gói qùa,bỏ vào lòng tay nàng.

-Anh tặng em món quà nầy.Khải nói.

-Tặng em món quà?Quà gì giữa lúc nầy,với mục đích gì?Nàng nói.

-Em quên rồi sao?Hôm nay;ngày nầy,năm ngoái anh được quen em.Thời gian nầy đã đánh dấu anh,không bao giờ quên, dẫu có gì vẫn không bao giờ.Khải nói.

-Chết!em vô tình quá,em vụng về quá,anh tha lỗi cho em và em xin nhận nơi anh tấm lòng cao qúi nầy.Em cảm thấy hạnh phúc vô cùng.Nàng nói.

-Mở ra xem đi!Khải dục.

-Trời ơi;sao anh làm thế?Chiếc đồng hồ Seiko đắt tiền mà anh phải mua tặng em.Em không dùng đâu. Đây là kỷ vật đời em.Nàng nói với hàng lệ chảy.

-Đồng hồ là thời khắc,là dấu yêu giữa hai ta.Xin em đừng đánh giá sai lạc. Khải nói.

Hai người cụng đầu nhau không nói,giữa không gian tĩnh lặng.Tiếng chó sủa nghe gần,nàng có cảm giác như mẹ nàng thấy nàng đang đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt,nàng rùng mình và quảy gót bước đi.Bỗng nàng nghe tiếng gọi tên mình,ngoái lui đợi câu nói.

-Ngà!Tiếng Ngà dừng lại một lúc,rồi lại nói:-Anh yêu em.Khải nói.

Người và xe phóng vào bóng đêm,tiếng máy gầm lên như tiếng hú của loài thú hoang lạc bầy và nghe tiếng xe mòn dần về cõi xa.Tiếng cửa mở nhà Ngà nghe rõ giữa đêm.

 

 Trần Hạo; sau 10 năm từ miền Bắc trở về.Chàng biến thể từ cái vỏ bề ngoài  đến cái hồn bên trong.Cái sự thay đổi như thế đã làm cho bà con,xóm giềng thêm có vấn đề.Có người nói Hạo buồn vì người ta phụ tình chàng,không giữ lời thề trước ngày ra đi,có người đề xuất vì tiếp nhận sự đổi đời cho nên không thức thời hoặc vì phụ thân khuất bóng hay vì mẹ khóc thương chồng,thương con mà nay mù loà,người ta đẻ ra đủ thứ chuyện cho chàng.Hạo cho đó là thị phi và cũng chẳng buồn phải thanh minh,thanh nga làm gì cho mệt sự đời;bởi Hạo đi qua nhiều chặng đường,từ đường tình đến đường đời,chua-cay-mặn-đắng Hạo nếm tuốt,lên-voi-xuống-chó Hạo đều dự phần và đã đi qua bao nhiêu chế độ,bao nhiêu biến thiên của lịch sử,Hạo nhận hết như một sự cố bất di bất dịch của con người;thời nào cũng thế.Với bao ngôn từ,mỹ ngữ cũng chẳng cảm hoá được ai.Chàng cho tất cả là cơ duyên của cái duyên tiền định.Hạo tin vào điều nầy; đôi khi Hạo nghĩ sâu xa hơn, đó là nghiệp dĩ mà mình phải trả cho nên chàng nhận tuốt để giải tội đời sau.Rồi tất cả đi vào cõi phù du.Do đó Hạo bình tâm với cuộc sống hôm nay,cố gắng thực thi một con người tốt. Điều đó thật khó cho Hạo phải đương đầu với đời,mà đời là thủ đoạn,lừa dối,mánh mung,chôm chỉa làm sao mà lường,làm sao mà thánh thiện.Cuối cùng Hạo dấn thân như mọi người trong cõi đời này.

Với số tuổi gần 40 không vợ,không con,cảnh nhà neo đơn,một mình Hạo là rường cột,may mà còn có căn nhà cha ông để lại, nay vừa phụng thờ vừa phụng dưỡng.Hạo có một cái đáng qúi ở chỗ làm ăn vất vả nhưng không bao giờ để mẹ buồn hoặc lên lời than thở.Yêu mẹ những đêm hôm tối trời,mưa gió,Hạo hành động như nghĩa vụ của người con đối với cha mẹ.Từ ngày chồng mất,mẹ Hạo trở nên ít nói,không nêu vấn đề lớn,nhỏ với ai, một phần đôi mắt mù loà của bà.Mấy điểm đó làm Hạo yêu mẹ hơn.Ngày nay Hạo làm đủ nghành nghề,từ việc sổ sách đến việc khuân vát, đẩy xe,chở mướn không quản ngại hay tự ái với chức năng;chàng kiên nhẫn để vượt qua.

Hạo ngồi nghỉ tay,nuốt hết tô cháo lòng, đưa bát nước chè lên miệng núc ừng ực.Bà Thìn đã đứng cạnh bên.Hạo nhìn bà Thìn mỉm cười tươi.

-Chiều nay anh chở mớ củi đầu cửa hàng bà Hạnh về nhà cho tôi.Anh cho biết bao nhiêu để thanh toán một lần với tiền chở hôm trước luôn thể.Bà Thìn nói.

-Giữa cháu và bác đâu có xa xuôi gì mà phải lo.Cứ để đó!Hạo nói.

Không biết chăm làm ăn như thế mà Hạo có nghĩ đến chuyện tương lai hay phải lòng ai trong thị xã nầy chưa?Bà con ta ít khi nghe anh đặc vấn đề nầy.Hạo đâu phải cục gỗ,Hạo thèm ăn đồ chua, đồ mặn nhưng không nói thèm,không có thằng đàn ông nào trong cõi đời này mà nói không thèm ăn.Dzỗm!Sư cũng đòi ăn chớ người trần mắt tục.Có điều không nói ra thôi.Hạo nằm trong vị trí của nhà sư đấy.Nhiều khi thầm yêu ai mà đâu có nói nên lời,để dành đó chờ tối lửa,tắt đèn rồi hẳn hay. Đó là nét thay đổi của Hạo,so với thời tuổi trẻ anh là thứ chọc trời khuấy nước. Đâu có hiền,nhưng vì đời bắt anh phải hiền.Anh hiền để sống.Khôn thật!Hạo thường ví mình:- đời dạy đời,nghề dạy nghề.Cho nên Hạo tâm niệm “thương cha chớ chọc ăn mày”Nhờ vậy;sống trong cảnh khó mà Hạo vẫn tìm thấy hạnh phúc.

 

Hình minh họa

      “Em yêu!Anh nóng ruột muốn gặp em;tại sao lại lánh mặt anh?Không lẽ từ buổi anh về nhà em, anh đã làm gì em buồn,rồi em giận anh?Anh cứ thắc mắc trong lòng hay em nghĩ anh phũ phàng em.Biết bao nhiêu lần hò hẹn,bao nhiêu lần mình nắm tay nhau, thề non hẹn biển, bao nhiêu lần trao nhau nụ hôn, chưa đủ để em cảm hoá tình yêu?Hay em còn nghi ngờ anh.Hơn một năm từ khi yêu em,anh cứ tưởng tình mình đã lâu lắm rồi, thì chắc hiểu nhau nhiều hơn để rồi chúng mình sẽ đi tới con đường hạnh phúc dài lâu;chắc em cũng như anh đều mong muốn như vậy.Thế thì;lý do gì em không cho anh gặp em.Xin em đừng buộc vào người anh cái án treo như thế.Khổ  lắm!nếu đời anh không có em thì anh còn thiết gì hơn.Anh vẫn nhớ mãi hôm ở nhà em  vào buổi chiều xế bóng,vắng mẹ; đó là một đánh dấu lớn lao nhất của anh.Anh biết em quá thương yêu anh mà phải xử thế như vậy.Sau đó em khóc.Anh hứng những hạt lệ đó  vào tim anh.Giờ em hiểu anh chưa? Đọc thư nầy,em cho anh một cơ hội để gặp em.Yêu em mãi mãi.Nguyễn Phước Khải”.

Ngà cầm trong tay lá thư Khải gởi,nàng yêu Khải nhiều hơn,hơn bao giờ vì Khải vô tư,chưa hiểu rõ vai trò của người đàn bà,nhất là thiếu nữ như nàng.Ngà hiểu và nhận thức được điều đó,dù phụ nữ Âu hay Á, xưa hay nay,rừng rú hay đô thị,văn minh hay lạc hậu,hiền hay dữ,cái lằn biên đó không được vượt tuyến, nó nằm trong vị trí bảo thủ, được phong kín rủ là.Nếu sự cố xẩy ra ngoài ý muốn hay dự mưu thì người phụ nữ xem như phạm tội có thể”ném đá”như cái thuở xa xưa (?)thời nay hiện đại hơn có thể phục hồi lại được.Nhưng không ai đứng ra mà phán xét,buộc tội,ném đá:nên đem lòng vị tha ra mà đối đãi. Vì cả hai bên đều là những kẻ “nhúng-chàm”thì xem như đã vào đời...Ngà so sánh và xử lý được cảnh đời.Nhưng có sao đâu.Khải là người tình của mình thì làm chi phải xa mặt cách lòng.Nhưng sớm muộn Ngà phải nói cho mẹ biết.Ngà nghĩ chưa phải lúc này, sợ làm cho mẹ thêm ưu phiền,nàng đuổi quanh ý nghĩ đó suốt hai tuần nay từ khi lánh mặt không gặp Khải.Ngà bức rức giữa tình và hiếu,thần sắc nàng không còn linh động như trước đây,cười nói mất tự nhiên với bạn đồng song,ngay cả những khi trực diện với mẹ trong sinh hoạt hằng ngày.Bà Thìn tin tưởng ở Ngà là đứa con ngoan cho nên bà không nói những gì có tác hại đến tinh thần Ngà.Vẫn thương yêu,trìu mến như thuở nào,Ngà biết mình may mắn có được một người mẹ như thế.Bởi Ngà mất cha khi tuổi còn nhỏ,cho nên gần gủi với mẹ,và được mẹ bày khôn vẻ khéo.Vì thế không một mảy may gì xẩy ra mà Ngà giấu mẹ.Bản chất bà Thìn có lòng thương người và rộng lòng tha thứ.Bà thường hay ngóng con về sau buổi học.Ngà còn vài năm nữa là tốt nghiệp văn khoa.Nhưng từ khi quan hệ với Khải học lực của nàng có phần sút giảm.Ngà chậm rãi đẩy xe máy vào nhà thì nghe tiếng mẹ nói từ sau bếp vọng ra.

-Bửa ni sao về sớm rứa con?Bà Thìn nói.

-Dạ thưa mẹ chẳng còn gì để làm cho nên con về sớm.Ngà nói.

Ngà vào buồng,ngồi xuống ghế nhìn quanh buồng với tiếng thở dài,nàng lắng nghe những dư âm ngày cũ nhưng bây giờ đã bay xa.Ngà cần tiếng nói của Khải. Đứng dậy và lần mò xuống bếp phụ mẹ.Thấy gương mặt mẹ vui,chắc ngày nay mẹ thu nhập khá cho nên nấu nướng thêm nhiều món ăn. Đôi khi cái vui buồn bên nhau cũng giảm đi những phút giây căn thẳng và gần gủi bên nhau mẹ con bà Thìn không cảm thấy lẻ loi,vô vị.Trong bửa ăn hai mẹ con kể đủ loại chuyện,chuyện mưa nắng,chuyện xe cán chó,chó cán xe rồi ôm bụng cười nghiêng ngửa,không còn thấy là mẹ con.Cái thứ hạnh phúc đó cũng khó kiếm ở đời này.

-À;sao hơn hai tuần nay không thấy Khải đến chơi?Hay bận thi cử?.Bà Thìn hỏi.

-Dạ thưa mẹ,anh vẫn bình thường,chắc lúc nầy anh bận chuyện nhà.Anh cứ nhắc với con;bửa cơm hôm đầu tháng, mẹ nấu ngon.Anh nói;cơm miệt vườn còn ngon hơn cơm đô thị.Ngà nói

-Ồ!anh ta khéo khen,chớ đâu bằng người ta được hỡi con.Bà Thìn nói.

Trong lời qua,tiếng lại với con, bà Thìn thường hạ tiếng nói mỗi khi nhắc đến Khải.Bà tuyệt nhiên không lộ tỏ thái độ bất chính kiến của mình với Ngà và Khải.

Bà Thìn có cái nhìn xa về tương lai con mình,bà không sợ người ta đụng chạm đến nhân phẩm con bà,nhưng trong sự kết nghĩa dù dưới hình thức nào,người ta nhìn quá khứ,nhìn cái đạo đức làm người là chính,bà không có tham vọng để được vinh hoa.Bà muốn cuộc đời đến với con mình  là nghĩa tình chớ không phải là nghĩa tận, phải bên nhau trọn đời dù dưới mái tranh nghèo mà hạnh phúc hơn phải sống đọa đày trong lầu son gác tiá.Bà Thìn sợ cảnh đó.Cho nên cái chung thủy của bà đối với phiá nhà chồng lúc nào cũng sắc son,nội ngoại qúi cái tấm bụng của bà là thế.Bà Thìn cười nói với con,nhìn vào tưởng bà vô tư,lạc quan.Không!bà đã điều nghiên và nhìn thấy được thực trạng của con người,trắng, đen như thế nào, bà định nghĩa một cách rõ ràng nhưng bà không nói đấy thôi. Đời nay con người là muôn mặt,từ to đầu đến nhỏ…đều thế cả; đâu còn nhân-nghĩa-lễ-trí-tín.Vì thế bà khôn khéo dạy con.

-Qua năm là con tới 27,28 rồi đó,mẹ nghĩ con ra trường là lập gia đình, đừng quá muộn.Mẹ đâu có sống hoài bên con để chăm sóc, để nâng niu.Mẹ gìn giữ ngôi nhà nầy do ba con để lại và nay được coi như ngôi từ đường của giòng họ,tiếc thay ba mẹ không có con trai,cho nên nhà nầy tương lai là của con.Mẹ trông cậy vào con.Bà Thìn nói.

Ngà lắng nghe lời mật ngọt của mẹ mà không khỏi bùi ngùi.Ngà cảm thấy như lời trăn trối của mẹ,nàng vụt òa khóc,nàng run run và hôn vào tay mẹ.

-Con xin nghe lời mẹ dạy.Con cũng muốn sắp xếp việc hôn nhân để mẹ vui.Con xin hứa.Ngà nói với tiếng sụt sùi.

-Thôi được;mẹ đi nghỉ vì mai còn nhiều việc phải làm.Bà Thìn nói.

Ngà gục đầu xuống bàn,tóc gục theo,để lại một không gian lạnh ngắt giữa lúc nầy,nàng muốn giải bày tâm sự,nhưng giải bày với ai?chỉ còn lại Khải là người duy nhất hiểu được tâm tư của nàng.Nghĩ tới đây,Ngà sợ những đổi thay bất ngờ,nàng nhắm nghiền đôi mắt để xoá những suy nghĩ hãi hùng,như đe dọa nàng.

Bên ngoài,trời đã đi vào đêm,thỉnh thoảng gió đầu xa ào tới xán vào cửa gây tiếng động mạnh,Ngà hoảng hồn, đứng dậy vuốt tóc và đi về phiá buồng ngủ.

Những đốm sao lung linh,có một vì sao lạc, xẹt ngang giữa lưng trời.Gió rít dữ dội.

      Nhìn lại tình yêu của Khải và Ngà thấm thoát gần ba năm.Chóng thật!bảo sao không mau già.Cuối hè nầy Khải ra trương luật.Cái nghiệp nầy khó dụng võ nếu không có ai đở đầu, đưa đường dẫn lối thì có nước ngồi rung đùi;chẳng lẽ học xong ôm cái mảnh bằng ở nhà mẹ nuôi.Khải hiểu hoàn cảnh đó.Với lại phải có cái gì đã rồi mới tính hôn nhân với Ngà.Việc học của nàng không phải là cứu cánh cho chàng.Sở học như thế cũng đủ bản lĩnh để sống bên nhau.Khổ một điều lượng dân nơi đây không phải là mực độ lớn cho thương trường cạnh tranh,hay đầu mối của pháp lý,nghành nghề như Khải phải là nơi tranh giựt,nơi có nhiều cư dân thì mới dể kiếm ra tiền, đó là nhu cầu pháp lý.Khải muốn nhìn xa hơn để hoạt động nghề nghiệp, ngỏ hầu đem lại nhiều phúc lợi cho đời sống.Không biết sự thể có như ý muốn và thuận lợi cho Khải không.Bây giờ Khải mới thật sự biết lo cho thân mình,những năm tháng trước đây chàng vô tư và hồn nhiên như tuổi thơ, bởi người mẹ quá yêu con, cho nên bao che mọi điều và gần như bà Đào khống chế hết cả cuộc đời Khải.Tình yêu,bè bạn bà Đào kiểm soát chặt,bà không muốn Khải vướng vào những gì ngoài ý muốn của mình.Khải hiểu được tâm ý của mẹ cho nên tình yêu giữa Khải và Ngà bà Đào hoàn toàn không hay biết.Đào chỉ thấy Khải lo ăn học và chưa biết chi,dù rằng Khải đã gần tới tuổi 30. Đào thường khoe với bà con,bạn bè:-thằng Khải nhà tôi hiền lành,chăm học và ít nói như cha nó. Đào luôn luôn tự hào điều ao ước của mình.Nhưng bà đâu có thấy cái bên trong ít nói đó.Ở đời này anh nào ít nói chưa hẳn là hiền, đôi khi còn bạo hơn kẻ nói nhiều và còn nhiều trò độc đáo hơn cả người thường. Đào đâu có thấy bên trong của máy vi tính, Đào tưởng Khải học bằng vi tính; đàng hoàng thôi!Nhầm;chính cái đó đưa đến cái tò mò của lạ trong người Khải.Mà mấy ai hay?Chỉ mình Khải hay.Tình sống lâu bên nhau càng đậm nước, đậm như thuốc Bắc,thuốc Nam,cứ cô 4 chén lấy 1 chén là thuốc đúng lượng,chửa trị có hiệu quả.Khải thấm nhuần điều đó.Nhiều lúc Khải đã làm cho Ngà chặc lưỡi bất ngờ.Chàng ngồi tựa cửa sổ trên lầu hai nhìn xuống phố,tay cầm cốc cà phê sữa nóng, độc ẩm nghĩ về tương lai,nghĩ về Ngà,nghĩ về mẹ. Đó là ngã ba đường mà Khải đang đứng giữa trục lộ giao thông của ba tình huống khó xử.Cái xử lý khó nhất là đường tình,liệu mẹ có chấp thuận cho mình cưới Ngà làm vợ? Đang mơ màng. Điện thoại di động réo, đứng dậy, mở máy, đi thẳng vào buồng.

-Alô! À;em .Anh đến ngay.Khải nói.

Ngà ngồi một mình trong quán cà phê,với đôi mắt buồn,cứ dớn dác nhìn xuyên qua cửa kính,ngong ngóng đợi Khải.Cả nữa tiếng mà chưa thấy tới.Sao lạ thế?Nàng nghĩ

ngợi mông lung,nghĩ về mình,nghĩ về Khải,rồi lại lẫm bẩm trong miệng như người mất hồn,ly cà phê đã biến thành ly đá lạnh,Ngà chẳng buồn nhìn ai trong quán và cũng chẳng phải nghe tiếng nhạc,lúc nầy gần như mọi điều đối với nàng là khẩn trương,không còn gì thích thú cả.Thời gian như chậm lại.Khải vẫn chưa tới.Thường khi Ngà kiên nhẫn đợi chờ,không hề trách cứ,nhưng hôm nay nàng tỏ ra giận Khải.Giận lắm;gần cả tiếng đồng hồ.Thoạt nghĩ về cơn hờn dỗi thì thấy Khải dựng xe trước quán và vội vã đi vào với gương mặt không mấy vui,hình như chàng có vấn đề gi chăng?

-Có việc gì mà lâu thế anh?Ngà nói với giọng trách cứ.

-Anh có chút việc, giải quyết xong mới đến đây.Anh xin lỗi phải để em đợi.Khải nói.

Ngà cúi đầu không nói,gương mặt nàng buồn vời vợi.Khải chưa hiểu lý do gì mà sự tình ra như thế.E mẹ nàng có điều gì không tốt?hay việc học hành.Nếu thế thì Ngà nói ngay như mọi khi, đằng này nàng lãnh đạm,thờ ơ một cách tuyệt vọng.

-Nói anh nghe đi.Chuyện gì thế Ngà;thật tình anh không hiểu.Anh xin em.Khải nói.

Hai hàng nước mắt chảy chậm trên mặt nàng,tóc che kín khó mà nhận thấy.Nàng chần chờ để xem cái điều mình muốn nói có kích động cho Khải và ngay cả cho mình?Cuối cùng nàng nói.

-Em mất kinh nguyệt tháng nay.Em sợ quá!Sợ ảnh hưởng lớn cho hai đứa mình.Ngày mai em đi khám để biết kết quả.Ngà nói.

-Tháng nầy tháng mấy ?Anh quên hết.Khải nói.

-Cuối tháng 5 anh ạ.Ngà nói.

Cử chỉ và lời nói của Khải tỏ ra không mấy hào hứng khi được tin nầy,mà ngược lại như hung tin,nếu lọt tai mẹ Khải thì bao nhiêu kế hoạch vỡ cả.Biết ăn nói làm sao với đôi bên.Cuộc đời là thế;sau niềm vui là cái buồn đến,tiệc bắt đầu là hào nhoáng,thịnh soạn,nhưng khi ra về bàn tiệc là bãi chiến trường,chả mấy ai quan tâm.

Tình yêu có như thế không?Nó còn thê thảm hơn cả bàn tiệc.Biết thế mà sao đời vẫn săn đuổi.Giờ Khải thấy khổ.Không có nỗi khổ nào đau bằng khổ ái tình.

-Nếu sự việc như đã thế.Anh nghĩ sao?Ngà nói.

-Anh sẽ nói cho em hay.Giờ anh chưa biết kết quả như thế nào cả.Nhưng anh sẽ sắp xếp ổn cho chúng ta.Em bình tâm.Mọi việc rồi đâu sẽ vào đó.Khải nói.

Bây giờ Ngà thấy tươi lên.Ngà tin đây là trách nhiệm của Khải.Khải tính nhanh bài toán trong đầu và sẽ lập kế hoạch hành động.Khải tin vào lời nói của mình sẽ chinh phục được mọi người,dù bất cứ hoàn cảnh nào.Tình yêu nó có nhiều thể loại;khi yêu  tình là trang giấy trắng, đến khi yêu rồi tình là gió cuốn và khi tình chín rồi là tình phiêu lưu.Khải,Ngà là giai đoạn ba của chén thuốc nấu cô,chỉ việc uống,dù đắng.

 

   Cuối tháng sáu trường đại học luật tổ chức lễ mãn khoá và trao bằng tốt nghiệp, rất đông quan khách và phụ huynh đến dự.Ở hàng ghế đầu dành cho các vị khách qúi và một số nhân hào của chính quyền.Bà Mộng Đào trông lộng lẫy với chiếc áo dài cổ truyền,vàng bạc đeo đầy người,bà trang điểm vừa mắt cho nên cái tướng của bà ra dáng mệnh phụ,ở thành phố nầy hầu như ai cũng biết bà Mộng Đào;bà là mạnh thường quân cho một số hội đoàn và có thế lực, nhờ sự quan hệ buôn bán cũng như quan hệ với giới cửa quyền,bà mạnh vì bà có tiền;cho nên kỳ thi tuyển nào Khải cũng trót lọt.Chẳng phải âu lo hoặc trở ngại,bình tâm như vại.Thời nào cũng thế mới lạ chứ!Căn bệnh nầy hết thuốc chữa.Bệnh gia truyền thì còn lạ gì phải chữa.Tội cho đám dân đen,lúc nào cũng ăn sau,nằm dưới,họ an phận nhưng hạnh phúc; đó là cái giá họ phải đổi lấy mới có được.Cuối hàng ghế,Ngà ngồi một mình bất động.Khải đứng ở bục cao, dõi mắt tìm Ngà.Nhận ra rồi; Khải ngoảy đít đi vào hậu trường.Hình như Khải đau khổ vì sự hiện diện của mẹ và Ngà là hai đối tượng phản đề. Đây là buổi lễ quan trọng cho những người trúng tuyển,họ tranh nhau chụp hình lưu niệm cho nên việc đến đây để được vinh danh là niềm hãnh diện chung,cạnh đó cũng có một số người đến để se sua cái bề thế của mình.Khải phải đứng cạnh mẹ để chào đón những người bạn thân quen của mẹ và ôm nhau chụp hình lia chia.Phút sau; Khải ra khỏi vòng tay mẹ,lầm lủi tìm Ngà để chụp hình kỷ niệm.Kỷ niệm một cuộc tình…Nhưng Ngà không còn quanh đây.Nàng đã ra đi.Khải cảm thấy như ân hận điều gì.

Trên đường trở về nhà; Ngà nuốt nước mắt trong họng,nàng suy nghĩ; tại sao xung quanh Khải luôn luôn có hàng rào cản lối đi, điều đó Ngà biết từ những năm đầu yêu Khải và biết mẹ Khải không phải như mẹ mình.Cả hai bà cùng lớn lên một thời,cũng có con để yêu thương,nhưng mỗi bà mỗi chế độ yêu khác nhau,phát sinh từ đẳng cấp xã hội,từ thói lề hủ lậu và từ chỗ ít văn hóa mà ra.Dù dưới dạng thức nào, điều quan trọng là sống dưới một gia dình có lễ giáo, tất có tinh thần đạo đức,thì ít nhiều cũng hiểu được đạo làm người,nếu không từ nguồn đó ra,chắc chắn là loại thứ dân, dù nằm trong tháp ngà vẫn là thứ dân hạ lưu.Vì vậy có những cư xử khác nhau giữa đời.

Ngà đi thẳng vào nhà, nằm dài trên giường,mẹ nàng giờ nầy còn ở chợ,cho nên sinh khí trong nhà lắng xuống.Ngà mệt mỏi,buồn nôn và lịm dần trên giường ngủ.

Nắng bên ngoài đã xuống đầu mái, để lại những tia nắng yếu trên mấy tàu lá chuối trong vườn.Ngà ngủ say,xếp mình bán thân ,chỉ còn nghe tiếng thở dội trên lồng ngực nàng.

 

     Cầm trong tay mảnh bằng cử nhân luật,Khải mân mê như đứa trẻ cầm kẹo,cái thú vị là người ta mua cho ăn.Khải biết sức lực mình.Thế nhưng cũng không phải vì thế mà lộng kính ngó chơi;uổng công chạy chọt!Nếu có việc làm thì hành xử thế nào với chức năng?Không khéo thằng tội phạm nó biện lý cho chính nó cũng không chừng.Cái xã hội đầy ắp những ông tú, ông cử như Khải e trở thành đống rát,thì đất nước nầy nhờ ai?Cái sở học ngày nay đi lần tới cái thất học.Vì vậy sinh ra chứng nói phét,nổ sảng,hoá thành căn bệnh thời đại.Khải ngồi suy tư đời mình,suy tư tình duyên của mình.Khải phải thuyết phục mẹ để cho mình cưới Ngà trước khi kiếm việc làm,tuy là nghịch với giòng đời,mẹ Khải có thể làm những gì Khải yêu cầu nhưng cái chuyện chấp nhận Khải cưới Ngà là chuyện vô tưởng của bà Mộng Đào.Mẹ Khải là người háo danh, đầy lòng tham, ích kỷ  với cái nhìn thiển cận thì làm sao thỏa mãn ý Khải,dù rất yêu qúi con.Bà đã sắp xếp cuộc đời tương lai cho Khải rồi; nhưng chưa hành động đấy thôi.Khải hiểu ý mẹ, do đó không đặc vấn đề này với mẹ.Không cần Khải phải phân bua, Ngà thừa biết điều đó và chẳng thiết về làm dâu con nhà bà Mộng Đào. Đang suy nghĩ mông lung.Khải nghe tiếng gọi của mẹ dội vào buồng.

-Sau một ngày con nhận bằng tốt nghiệp mẹ đã liên lạc với chú Thể ở Sài gòn,chú sẽ tận tình giúp con làm việc mà nhu cầu công tác đó hiện nay đang cần.Chú Thể là bạn thâm tình của ba mẹ lâu nay,chú là dân có máu mặt ở đô thị lớn trong Nam.Mẹ nghĩ con vào đó thích hợp với môi trường hoạt động nghề nghiệp,ở đây tiếng ồ ạt đấy nhưng mà khó xuất quân.Nhất là nghành nghề của con.Con quyết định,thì cuối tuần nay đi ngay để nhận công tác.Mẹ Khải nói.

-Sao vội thế mẹ,con nghĩ ít nhất cũng qua tháng tới mới tính được việc làm ăn và cho con có thời gian để chuẩn bị tinh thần. Đi vào đó mọi bề đều xa lạ với con,cho nên con chưa hình dung ra được dữ kiện sẽ ra sao.Khải nói.

-Chú Thể lo mọi chuyện cho con,chỗ ăn,chỗ ở,việc làm một cách chu đáo.Mẹ tin tưởng con người của chú.Vì vậy con hãy xem chú như cha mình, đừng làm chú buồn.Không có gì mà con ngại núi,ngại sông.Chuẩn bị đi thôi; đừng để phải lỗi hẹn.Nghe mẹ đi rồi đời con sẽ sung sướng,hạnh phúc có điạ vị trong xã hội.Mẹ nói.

Ở cái thế chẳng đặng đừng;chống đề nghị của mẹ thì lấy gì để sống, mà bỏ đi như thế ăn nói làm sao với Ngà.Gia thế của Ngà rất đáng thương,tình yêu của Ngà đối với Khải quá đẹp, thì nở lòng nào,dù xa nhau một ngày.Khải nằm trong hoàn cảnh khó xử.Bỏ thì thương,sương thì nặng,nghĩa tình thật là khó giải.Khải ôm đầu mà thở vắng than dài.Tình người ngó thế mà khó trung dung,được cái nầy thì mất cái khác,cuộc đời không bao giờ thuận chiều;bóng tối với ánh sáng.thủy với hỏa,tốt với xấu những thứ đó là nghịch lý,là phản đề.Khải phải tìm lối thoát bây giờ.

-Tuần tới anh đi Sài Gòn nhận công tác.Anh không biết việc làm tiến trình ra sao và sẽ đi về đâu.Nếu ổn anh thu xếp đưa em vào ở với anh.Chúng mình sẽ có một mái ấm gia đình như thế không phiền hà tới ai.Khải nói.

- Em phải hỏi ý mẹ và xem mẹ có đồng ý cho em theo anh không.Ngà nói.

-Em cho anh biết sớm.Khải nói.

Hai kẻ nhìn nhau nhưng lòng buồn vô tận,vì cả hai đều nằm trong thế bí.

Trời chiều đầy mây xám kéo đến,gió mạnh thổi tung những hàng cây dọc bờ sông,chắc trời muốn mưa,khách đi đường đã thấy vội vàng,những hàng quán chợ chiều cũng thu xếp gọn để tránh cơn mưa dữ sắp đến.Tia chớp rạch bầu trời xám và sau đó vang lên tiếng sấm mạnh,người ta sợ những cơn thịnh nộ của thiên nhiên như lời đe dọa.Ngà sợ sấm động, ôm cứng lấy người Khải.Hai người khoát vai nhau đi về cuối đường,giữa lúc nầy họ như kẻ thất hồn thì ngại gì cơn mưa tới.

-Anh đưa em vào quán nước gần đây,trông em không được khoẻ. Đi nhanh thôi.Khải nói.

-Anh gọi cho em tách trà chanh nhé.Khải nói.

Ngà ngồi xuống ghế trông dáng tuyệt vọng,dưới mắt Ngà là sụp đổ dù có đứng dậy, đứng dậy của người nhiễm bịnh,nàng mất hẳn sinh khí sống.Ngà suy nghĩ;nếu cuộc đời là bình thường thì việc cưới hỏi ở lúc nầy là bình thường.Ngà không thể chấp nhận một cuộc hôn nhân chạy trốn như kẻ cướp giựt.Thật là vô lý!Chắc chắn mẹ Ngà tự ái lắm và mất mặt với bà con,xóm giềng;bỗng nhiên người ta tha con mình đi như mèo tha con,không một lời thưa trình với chén rượu hay đôi lời giả từ ra đi.Vô duyên thật!Đó là suy nghĩ thầm kín của Ngà.

-Em muốn về thôi anh.Em mệt quá!Em sẽ cho anh hay, dự tính mà anh đã bày tỏ với em hôm nay.Ngà nói.

-Trời sắp mưa.Em nán lại đây với anh,tạnh cơn mưa chúng mình cùng về.Khải nói.

Hai đứa nhìn nhau mà không nói,mưa bắt đầu rải xuống đường, nặng hạt,gió,mưa tung hoành đổ xuống đây, ước chừng như muốn vùi dập quán cà phê để gió cuốn đi.Ngà khoanh tay,run cầm cập,mặt tái xanh,nàng muốn oẹ cho nhẹ cơn đau.Ngà gục xuống bàn,thở dốc từng chặng.

-Em buồn nôn?Anh đưa em vào phòng vệ sinh nhé!Khải nói.

-Em nghỉ khoẻ, chốc lát sẽ qua thôi.Ngà nói.

Khải bỏ chỗ ngồi, ôm vào nàng để truyền hơi ấm.Thuở trước mà có được cảnh nầy là cảnh hạnh phúc của tình yêu,có nói trăng,nói cuội đều được xem là lời tình.Trong giờ phút nầy,tình thế nầy, chả ai buồn nói mà có nói chăng cũng chẳng giải quyết được gì.Chi bằng ngồi nghe mưa,may ra mưa giải hoá được đôi điều.

Mưa dữ nhưng lại mau dứt,bầu trời hén sáng,phố phường lên tiếng động,còi xe đua nhau ré,thúc đẩy vì mưa đã làm lở chuyến ngược xuôi của họ.

 

     Sài Gòn đúng là thành phố xô bồ,nhìn lượng xe đuổi nhau cũng nhận ra được sự bon chen,háo hức của tầng lớp dân đô thị,thời gian không dừng lại,những trục tuyến ngày đêm như mạng nhện,giăng khắp phố phường,không rảnh tay để được nghỉ ngơi.

Chưa tới 7 giờ Khải đã dậy,lạ chỗ,lạ không khí,lại thêm tiếng xe bên ngoài đánh thức giấc ngủ của Khải.Chàng ngồi độc ẩm,chén trà hoa lài không còn quyện hương thơm nữa,lạt nhách!Chàng đâu còn nhàn nhả để thưởng thức ngon dở.Vúi như tơ vò.Khổ tới nơi rồi.Khi xưa ở nơi chốn quen thuộc,bình yên,gặp ai cũng thưa với bẩm.Giờ đây chủ mặc chủ,tớ mặc tớ.Họ đang bận chạy theo tiền tài và danh vọng.Hơi sức đâu mà chào với hỏi.Quá ngán!Khải thấy cảnh đời không còn lý tưởng hay chính mình đánh mất lý tưởng.Khải ném suy nghĩ đó sang một bên và trở về với thực tại.Vào buồng tắm; dội một cái cho khoẻ rồi tính chuyện đi quan hệ.Sống lẻ loi như thế làm Khải muốn điên lên.Ngày còn bên mẹ,bên người yêu,Khải tợ như con chim muốn bay,muốn đậu tùy thích.Giờ đây có khác chi thằng tù. Ăn vội tô hủ tiếu với ly cà phê sữa sáng nay.Nhanh chân phóng xe máy đến gặp một vài nhân vật quan trọng. Đầu tiên là ông chú mà mẹ bảo xem như cha. Đồng hồ đã điểm 8 giờ.Khải đứng trước cửa phòng giám đốc, bụm tay gõ khẽ lên cửa.Khải nghe tiếng nói từ bên trong.

-Mời vào.Giám đốc nói.

-Cháu chào chú.Khải nói.

-Khải đây phải không?Mẹ khoẻ không?Giám đốc nói.

Lần đầu xáp mặt với Huỳnh Thể.Khải chới với.Mỗi khi mẹ nói đến chú Thể,Khải cứ nghĩ là một con người hào hoa phong nhã,tốt bụng,một người vui tính, cởi mở.Nay nhìn tận mắt, Khải mới thấy mẹ mình quá suy tôn”thần tượng”chú Thể như thế.

Gương mặt Thể trầm lặng, tiết kiệm lời nói,thỉnh thoảng mỉm nụ cười lạc,hình vóc Thể ốm cao,mặt vau lại,chỉ có bộ lông mày rậm tướng là nổi bậc trên mặt.Trong câu chuyện ,phát ngôn như có tính ra lệnh,nếu ai làm phật ý thì tự ái dâng trào và tỏ ra thù ghét ngay.Một loại người như thế phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói.Khải thông minh nhận ra được điều đó.Nhưng có sao đâu! Đã vào hang cọp thì phải bắt cho được cọp.Không nhẽ bỏ về.Khải rơi vào cái thế nghẹt thở.

-Hôm nay tôi bận đi họp.Ngày mai cũng giờ nầy đến gặp chú.Chỗ ở thế nào?Thể nói.

Khải dạ lấy lệ chứ thực lòng cũng không muốn nán lại nơi đây và cũng không muốn đối chất với”ông chú”lắm luật lệ.Khải đẩy cửa,bước ra ngoài.Giờ tan tầm trưa,nhân viên các cơ quan gần đó toả ra như ong vỡ tổ,huyên náo ,nhanh chân tìm cơm ăn dọc bên đường.Họ ăn uống nhanh không phải trễ giờ làm mà nhanh vì đói,nói là đói cho gọn từ ngữ,chớ 8 giờ làm,nhưng thực ra còn phải cà phê,thuốc lá,ba dẽm dăm ba điều gần cả tiếng đồng hồ,loay hoay thì tới giờ trưa.Chủ tớ đều thế cả; mà mỗi tháng báo cáo đều tốt hết.Khải bị cuốn theo làn sóng kiếm cơm trưa.Thôi; họ làm được mình làm được,không nhẽ cà-vạt,vét-tôn mà ngồi đường xơi cơm chung với đám ăn xin.Khải phải hoà đồng mới đuổi kịp văn minh đô thị.Thời thế phải thế thời.

 

        Nhanh quá đi thôi!mới đó mà cả năm Khải sống và làm việc ở Sài Gòn.Đôi khi ngồi ngả lưng trên ghế xoay, đội tay trên đầu, nhớ về Ngà,nhớ những con đường tình đã đi qua mà thấy nhớ thương người yêu. Nhưng rồi lại thôi; bởi công việc bề bộn,trên bàn giấy đầy ấp giấy tờ chưa giải quyết hết,chưa kể những lúc chạy riêng,thì giờ đâu nữa mà thư với từ. Đêm nào cũng về nhà gần nửa đêm,bên nầy hẹn,bên nọ mời nhậu suốt, đâu có ăn cơm nhà.Khải bận tú-rua cho nên chóng quên,ngoài ra Khải còn thù tiếp với nhiều mỹ nhân trong tiệc mời. Đang ngáp thì điện thoại bàn reo,Khải khiếp!

-Có mấy hợp đồng ký bên xuất khẩu tiến tới đâu rồi anh Khải.Giám đốc công ty Ngoại thương nói.

-Dạ thưa giám đốc việc đang tiến trình cả hai bên.Hợp đồng này đem lại cho cơ quan nhiều lợi nhuận.Mình chỉ xuống bút một cái là đạt yêu cầu ngay.Khải nói.

Giám đốc nghe Khải báo cáo sơ lược thấy đúng ý cười lớn, đứng dậy lấy ly rót rượu ngoại mời Khải uống.Cả hai cụng ly cười nói hả hê.

-Anh vừa mới nhận công tác chưa tới năm mà thành thạo hơn cả người làm năm mười năm.Anh Thể tìm đúng đối tượng,chọn mặt gởi vàng.Giám đốc nói.

-Dạ thưa giám đốc mọi sự khởi đầu nan.Tất cả là chiêu độc chú Thể tôi truyền bí,chớ thưa giám đốc có chi mà thành thạo.Khải nói.

-Ui chà!một cái thưa giám đốc,hai cái thưa giám đốc, mất hết tình nghĩa.Cứ gọi là bác như xưa nay là đẹp. À;mời Khải chiều nay đi ăn nhà hàng với gia đình tôi nhé.Trung Kiên nói.

Giám đốc Ngoại thương tục danh là Lê Ngưỡng,nhưng từ khi trèo lên ghế giám đốc thường được gọi là anh Hai giám đốc,hay gọi là anh Trung Kiên.Gọi Ngưỡng  chỉ   có

vợ là Liễu gọi mỗi khi trao tình ở phòng the.Ngưỡng và Liễu gốc Quảng Bình được chuyển vào Nam sau ngày giải phóng, đã đi qua nhiều đơn vị khác nhau, cuối cùng về đây gần 10 năm và đóng chốt luôn,bạn đồng niên với Ngưỡng giờ làm lớn cả.Nhìn lại tấm hình chụp hồi mới vào đây, đôi Ngưỡng Liễu là hai bộ xương cá khô,giờ khác hẳn,béo bổ ra phết,tiếp cận với khách nước ngoài cho nên ra Tây hơn ra Việt.

 

    Hoàn giờ đây tròn một năm.Còn ít hôm là ăn mừng sinh nhật cháu ngoại của bà Thìn.Ngà và Thìn dồn tài lực vào buổi lễ hôm đó.Có đông bà con nội ngoại và một số bạn bè, xóm giềng được mời.Cho nên bà Thìn lo sắp xếp thật chu đáo để vơi đi tiếng thị phi vì bà không muốn nghe ai nhắc đến việc tình phụ con mình,tuy nhiên bà cũng mừng thầm là con gái mình không rơi vào tay ngạ qủi.Ngà và mẹ quyết tâm giáo dục Hoàn trở nên người tốt,có nhân tâm. Đó là niềm tin yêu  của hai mẹ con bà Thìn.Hơn cả năm qua,Ngà đoạn tuyệt hẳn cái quá khứ bi thảm đó,xoá mờ cái tình yêu vụng dại của tuổi trưởng thành.Ngà nhận thức và lớn dần trong tư tưởng.

-Chắc mẹ phải nhờ Hạo giúp sắp xếp và trình thiết cửa nhà trong ngày sinh nhật cháu Hoàn.Chứ mẹ con mình đâu có tay làm mấy việc nầy,với nhờ anh đi mượn thêm ít ghế ngồi.Con nghĩ sao?Bà Thìn nói.

-Sợ phiền anh không mẹ.Ngà nói.

Từ khi Ngà mang cái thai “vô thừa nhận”với con trai bà Mộng Đào,ai lại không biết việc nầy, đương nhiên Mộng Đào quá thừa biết từ khi mới rạng ra.Mẹ Khải không phải là tay mơ, đầy mưu lược.Ngà ôm nỗi đau đó vào người và coi như số phận đã định, có cưỡng cũng không được.Một phần lỗi lầm có mình trong đó, cho nên Ngà không lấy làm ân hận,chỉ ân hận làm cho mẹ buồn, đó là tội lỗi.Thế thôi.Nàng quyết tâm chọn lựa cuộc đời còn lại cho mình.Ngà kiếm được việc khi nàng đã mang thai 3 tháng,Ngà dạy ở trường phổ thông cấp một huyện,sớm đi chiều về cho tới khi nghỉ đẻ.Cu Hoàn giống Khải như hai giọt nước.Ngà cảm thấy hạnh phúc có được đứa con trai,bà Thìn cũng thế, có cháu ngoại trai để bồng bế, đó là ao ước của bà Thìn,nay có cháu trai ở với bà là xem như mộng trở thành thực.

 

      Suốt cả thời gian dài,Hạo sống cô độc như thế,cũng chẳng thấy gái trai gì cả. Đố ai mà biết được thâm ý của Hạo.Nghe tin đồn Ngà chửa hoang,Hạo như trên trời rớt xuống đất,ngất ngư.Cứ nhủ thầm “để coi” và Hạo để coi cho tới bây giờ.Hạo sốt sắng mỗi khi bà Thìn cậy giúp điều gì.Mỗi lần đến làm gì cho bà Thìn,Hạo đưa mắt nhìn trộm Ngà,rồi nghoảnh lưng đi xa.Nhưng lại thích chăm sóc Hoàn,bồng bế,hôn hít có nhiều khi bế đi khắp cả khu phố;khác gì cha con.Vắng Hạo,cu Hoàn lại nhớ. Đòi gặp bác Hạo cho bằng được.Bà Thìn chìu cháu và bế tới giao cho Hạo.

Hạo thường bế cu Hoàn chờ mẹ từ trường về.Hai mẹ con vui mừng khi gặp nhau.Ngà quên đi Hạo đứng cạnh. Điềm nhiên bế con đi về nhà,sực nhớ ra Hạo,Ngà ngoảnh cổ nhìn Hạo với lời cám ơn.Cu Hoàn vói miệng gọi tên Hạo trong tiếng nói ấp ớ.

-Con bước ra đó gọi anh Hạo vào đây cho mẹ nhờ.Bà Thìn nói.

-Có việc gì mà khẩn trương thế mẹ.Ngà hỏi.

-À; thì cứ gọi.Cả buổi nay anh giữ thằng nhỏ suốt, đâu có làm ăn gì.Có thế mẹ mới bán được buổi chợ.Tội người ta.Nói nhờ chớ kêu anh vào để ăn cơm với gia đình mình cho vui rứa mà.Bà Thìn nói.

Chờ nước sôi,luộc bó rau muống,bà Thìn nghĩ đến Hạo,thương Hạo vừa mất mẹ mấy tháng qua.Nay lủi thủi một mình,nghĩ mà động lòng.Ở đời này mấy người nghèo thường gặp khổ,nghèo gặp eo.Thế rồi ôm bụng mà chịu.Hạo cũng có chữ nghĩa thời trước,ra đời cũng vinh hoa lắm,nhưng sanh không nhầm thời cho nên khổ,thêm tuổi lớn,lý lịch không sạch,bị vướng thì kiếm đâu cho hợp với khả năng để làm. Đành lòng  làm cu-ly xe kéo để kiếm cơm nuôi thân.Hoàn cảnh như thế Hạo biết phận mình mà không nghĩ đến hôn nhân.Nhiều lần bà Thìn kể tiểu sử Hạo cho Ngà nghe.Nhưng không làm cho Ngà đoái tưởng mà cho chuyện thường tình có sao đâu.Ngà sinh sau đẻ muộn đâu có hiểu thấu đáo tình người.Ngà lớn lên trong một xã hội đổi mới cho nên đâu có thấy phiá sau lưng cuộc đời.Thời gian sẽ làm mờ tất cả,chỉ có tiếng thơm muôn thuở mà thôi.Thế nhưng đời vẫn đuổi theo như con ngựa đuổi theo củ cà-rốt.

     Cúc Anh ngồi trước đài gương,xem mái tóc vừa mới nhuộm màu vàng ngô,nàng muốn làm sao cho giống Tây thôi. Đưa mấy ngón tay lên xem,móng sơn đen,móng sơn đỏ vừa làm ở tiệm móng hôm qua.Coi bộ đắc ý,ngắm tới,ngắm lui rồi mỉm cười trong gương.Quần là áo lượt suốt ngày,chả mấy đụng tay vào việc nhà.Từ ngày là vợ Khải,chưa một lần Cúc Anh ra thăm quê chồng hay ra mắt với bà con nội ngoại hoặc về thăm quê của đấng sanh thành.Chả hiểu lý do gì;mỗi lần Khải đưa đề nghị về quê là khăng khăng không muốn đi,nhưng nói đi nhảy đầm, đi du lịch là đi ngay.Về mặt tình cảm giữa đôi vợ chồng nầy hình như nghịch số và khắc khẩu,thường bất đồng ý kiến đưa tới chuyện bất hòa.Biết thế;nhưng Khải kêu ai bây giờ.Từ chỗ sợ đụng chạm với Cúc Anh,chàng biến ra lãnh cảm. Gả Cúc Anh cho Khải,vợ chồng Trung Kiên xem như hết trách nhiệm.Ngưỡng ngao ngán với đứa con gái đầu lòng,chị cả mà hư đốn,không gương mẫu  cho đám em.May mà ép thằng Khải lấy làm vợ,không thì đứng đường.Khải gánh cục nợ cho giám đốc Trung Kiên, cũng vì kẹt cứng nhiều thứ trong nghề nghiệp.Mộng Đào thấy cái cảnh sống của con dâu rồi đó.Bà nghiến răng chịu trận,chớ có ai vô đó mà trách với hờn.Giờ có thương Khải cũng không đem Khải về được.Khải không còn dưới quyền lực của người mẹ.Mộng Đào biết điều đó.Bà ngậm bồ hòn.Thăm con đâu có một ngày,hôm sau đáp máy bay trở về,mang theo nỗi tuyệt vọng của cuộc đời.Trời không chiều lòng bà.Quá nhiều rồi!

Khải và Cúc Anh như hai thái cực,mấy khi chia xẻ tình cảm nồng nàn;có làm tình  chăng cũng là làm bất đắc dĩ,sướng sung gì mà tình với tứ.Trước tình cảnh đó Khải nhớ về Ngà.Ngà sao dịu dàng,nết na,việc nhỏ,việc lớn đều làm được,không hề từ nan, âu yếm vỗ về Khải,chăm sóc từng chi tiết có đâu như Cúc Anh.Khải nghĩ tới tình xưa và nhìn tình nay mà ngao ngán cho cuộc tình.Cúc Anh chỉ biết có mình,chẳng biết làm vợ và cũng chẳng biết làm dâu con.Cúc Anh sinh chứng từ khi bác sĩ thử nghiệm và cho biết là không có con; vì thế Cúc Anh bất cần đời, ăn chơi quên ngày mai.Gặp phải mẹ quá thương con, nên có được chút nào của Ngưỡng kiếm được thì lại chuồi vào tay Cúc Anh.Nàng khoái disco và ánh đèn màu.

-Nè con! cất lấy và dành dụm cho tương lai. Đừng hoang phí.Mẹ biết con tri kỷ lắm,có thế cũng đở phần nào cho thằng Khải.Lúc nầy trông anh ta gầy và lo lắng công ăn việc làm.Con hãy bồi dưỡng cho Khải.Bà Liễu nói.

-Ồ!mẹ khéo lo.Anh thiếu gì thức ăn mà bồi dưỡng.Có thứ mời ông, ông lại chê.Anh cho là là xài không đúng chổ.Cúc Anh nói.

Bà Trung Kiên thả câu nói chậm rãi đến với Cúc Anh rồi lặng lẽ đẩy cửa ra về.Ngoài đường đã vào tối,quẹt trong mắt Liễu những đốm sáng chói,tạo một thứ ảo giác lung linh khó chịu.Liễu nhắm mắt lại và nhìn lui quảng đời mình đã đi qua với Ngưỡng.Liễu đâu có làm ăn gì,thế mà không chăm nổi bầy con,hư cả đám;cha mẹ chạy theo đời,con cũng chạy theo luôn.Chỉ mình Trung Kiên làm là quá thừa, luơng hướng của Trung Kiên đủ để chi vào cái khoản vặt.Trung Kiên nhiều mánh lắm.Sợ gì?Cho nên vợ con Trung Kiên phè cánh nhạn.

-Dạ thưa bà về thẳng nhà hay bà muốn ghé nơi đâu?Người tài xế nói.

-Về thôi!Tôi mệt lắm.Bà Trung Kiên nói.

Cổng sắt mở.Chiếc Mercedes ML500 nằm khiêm tốn như con chó ngoan giử nhà trước sân biệt thự tráng lệ.Trên lầu hai, đèn buồng ngủ bực sáng,nghe tiếng ca cải lương đổ xuống đường giữa đêm hôm của thành phố hoa lệ nầy.

Ôi!trời ơi;sao lắm thứ trong cuộc đời này thế. Bao phủ cả một khung trời thịnh trị cho một đất nước phồn vinh và giàu mạnh(!).

 

   Nhà bà Thìn đèn,hoa rực rỡ.Căn giữa nhà tiền đường mở rộng cửa.Cu Hoàn mặc áo quần mới,giày dép đàng hoàng, đứng loanh quanh bên cạnh bà ngoại.Dưới hiên sau bà con nội ngoại,bạn bè bà Thìn loay hoay ba cái món trầu rượu.Trong buồng chị em bạn phụ tay trang điểm cô dâu,sửa lại khăn vành trên đầu cho được ngay, áo rộng tay màu đỏ,kiền vàng,hoa tai,móng tay,móng chân phết sơn đỏ,cổ quàng thêm khăn choàng màu mở gà,nhìn toàn thể từ đầu tới chân cho một nàng dâu vùng ngoại ô như thế là đầy đủ lắm rồi.Môi hồng,má phấn ,rảy lên tóc mấy giọt nước hoa nội hoá,phản mùi hoa bưởi,ngần ấy đủ lôi cuốn với hai họ.Nhìn quanh chỉ có mình Ngà là lộng lẫy.Nàng mỉm cười tự mãn.Xong!Mọi sự như đã rồi.

-Nè;chị em ơi,giờ nạp lễ sắp đến rồi đó.Chuẩn bị để rước dâu.Bạn đồng nghiệp nói.

Ngoài ngõ;cánh nhà trai đang chờ giờ tốt mới xin nạp lễ.Có lọng,có đèn đề huề. Đám nhà trai chả có bao nhiêu,hầu hết mấy hương chức lớn tuổi;trao đổi, dặn dò chú rể.Hạo khăn đóng, áo tứ thân dệt bằng gấm nội hoá, trông Hạo uy nghi như một quan trường thuở xưa.Chàng ngóng cổ nhìn vào trong,nôn được thấy vợ mình.

-Tới giờ nạp lễ,rước dâu rồi đó.Cụ già nói.

Dẫn đầu mâm cau trầu rượu tiến vào ,ngang qua cổng đan lá và bẹ dừa,có dán chữ vu qui,giấy vàng lóng lánh ngũ sắc,đầy đủ hoa lá cành với hai chữ lớn Trần-Nguyễn,ngoằn ngoèo như rồng bay phượng múa.Thiết kế nầy do anh em chở mướn ra sức trình bày cho Hạo.

Nói cho ra lễ nghi,chớ xong đâu vào đó Hạo về dưới mái nhà bà Thìn,bên cạnh có Ngà và cu Hoàn.Hoàn bây giờ được 2 tuổi,mẹ và bà ngoại dạy rằng:- Ba của Hoàn đấy!Nhớ nhé! Hạo hân hoan đón nhận tình yêu nầy như là mối tình đầu của đời chàng.Ngà âu yếm ôm Hạo vào lòng với nước mắt lưng tròng.Hạo và Ngà đã vượt qua bao thử thách,giờ mới tìm thấy được cái chân lý của hạnh phúc.

Bà Thìn đứng trong bếp nhìn ra ngoài  với nụ cười mãn nguyện.Bà có cảm giác như sống lại những ngày xưa thân ái, tràn đầy tình người như bà đã mong đợi từ lâu.

 

 

    Mười lăm năm sau,vào một buổi sáng mùa xuân.Dưới cơn mưa phùn của xứ Huế.Người ta thấy một người đàn ông đứng tuổi,tóc hoa râm xuống xe,búng dù,cúi đầu đi chậm rãi về hướng thôn Đầm Rau để tìm lại những gì đã sống và đã mất. Ông đứng tần ngần khá lâu trước một ngôi nhà cũ.Căn nhà nầy đã gieo hạt giống mới mà ông đã bỏ quên. Ông chỉ muốn được nhìn thôi.Thấy hai người đàn ông,một già một trẻ tiến về phiá người đàn ông cầm dù đang đứng chờ chuyến xe đò về phố.

-Xin lỗi ông;chắc ông ở đây? Ông có biết nhà bà Thìn còn ở đây không?Người đàn ông cầm dù nói.

-Bà ngoại tôi.Bà mất được mấy năm rồi.Cậu con trai chừng 15 tuổi nói.

-Ông quen bà?Người cha đứa nhỏ nói.

Xe đến; cả ba cùng lên xe,họ ngồi gần bên nhau trong cùng một dãy ghế.Người đàn ông cầm dù liếc mắt nhìn cậu trai mỉm nụ cười hiền hậu. Đứa trẻ đưa mắt nhìn qua cửa sổ xe và dõi mắt theo bóng chạy thụt lùi của hàng cây bên đường.

Trời hết mưa bay và vén lên ngọn nắng xuân,phản phất hương trầm đâu đây của một cố đô trầm mặc nầy ./.

 

 

Kim Kỳ st

Xem thêm...
Theo dõi RSS này