Truyện

Truyện (331)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Cậu bé và con chó nhỏ - Truyện ngắn

Cậu bé và con chó nhỏ

 

 



 

 

Một cậu bé xuất hiện trước cửa hàng bán chó và hỏi người chủ cửa hàng: “Giá mỗi con chó là bao nhiêu vậy bác?”

Người chủ cửa hàng trả lời: “Khoảng từ 30 tới 50 đô la một con!”


Cậu bé rụt rè nói: “Cháu có thể xem chúng được không ạ?”

Xem thêm...

Kỷ Vật Tình Yêu - Truyện Ngắn

Câu chuyện xoay quanh mối quan hệ giữa những người thân yêu trong mái ấm gia đình, tuy dung dị nhưng đem lại sự nâng đỡ tinh thần vô cùng lớn lao, cho bạn cái nhìn tươi hơn. sáng                    

Kỷ Vật Tình Yêu

 

 

     Thật khó tin khi cha và mẹ tôi là một đôi vì xuất xứ của họ rất khác nhau. Mẹ sinh ra và lớn lên ở Virginia; còn cha lại là công dân của thành phố New York. Tuổi thơ của mẹ trôi qua thật đẹp và êm đềm với đầy ắp kỷ niệm về những chiếc áo váy được tô điểm bằng những đường riềm xinh xắn cùng những bữa tiệc trà ấm cúng ngoài vườn. Thời thơ ấu của cha lại gắn liền với những trận khúc côn cầu mà sân chơi thường là đường phố và miệng cống là các khung thành.
     Gia đình mẹ là một gia đình gia giáo, ông bà ngoại đều là những người có địa vị trong xã hội vì vậy việc học của mẹ luôn là ưu tiên hàng đầu. Ngược lại họ hàng của cha chỉ là những công nhân lao động chân tay. Mẹ vào đại học như một việc tất yếu phải làm và có cơ hội đi khắp đó đây. Cha thì vừa làm việc ở công đoàn vừa học nghề thêm để kiếm sống.
     Cả hai đều cảm thấy rằng họ đã tìm được người đồng điệu trong tâm hồn và muốn được cùng nhau chia sẽ ngọt bùi trong suốt quãng đời còn lại. Tuy nhiên, sự thật là lúc bấy giờ mẹ đã hứa hôn với con của người bạn thân nhất của ông ngoại. Họ đã lớn lên cùng nhau và gia đình đôi bên luôn nghĩ rằng đôi thanh mai trúc mã này sẽ kết hôn vào một ngày không xa. Đúng như dự kiến, một thời gian sau hai bên gia đình hân hoan thông báoLễ đính hôn, và để chuẩn bị cho buổi lễ, mẹ và hai người bạn thân đi New York sắm sửa một ít vật dụng trước khi về nhà chồng.  Chẳng ai ngờ được đêm đầu tiên ở New York, mẹ và cha đã gặp nhau tại một bữa tiệc như đã được định mệnh an bài.
      Họ cuốn hút nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cả tối hôm ấy họ không rời nhau nửa bước và cứ mãi trò chuyện chia sẻ về những hoài bão và ước mơ cháy bỏng của mình bất chấp mọi điều ở xung quanh. Mẹ quay về Virginia để trã lại nhẫn đính hôn, và sau đó trỡ lại New York để tìm cha. Sáu tháng sau, cảm thấy không thể sống thiếu nhau lâu hơn được nữa,  quyết định giã từ cuộc sống độc thân bằng một lễ cưới nhỏ và ấm cúng được tổ chức tại tòa thị chính của thành phố. Và một năm sau - tôi - kết tinh của câu chuyện tình yêu đẹp và thi vị, cất tiếng khóc chào đời trong niềm vui của cha mẹ.
    Năm tháng trôi qua, cha mẹ vẫn đều đặn kể cho chúng tôi nghe câu chuyện về cuộc gặp gỡ định mệnh ngày nào như một cách ôn lại kỷ niệm xưa.
    Trong khoảng thời gian sống bên cha, tài sản quí giá nhất của mẹ là một chiếc trâm cài áo nhỏ bằng đồng có hình hai trái tim mà cha tôi đã dùng làm qùa gặp mặt trong cuộc hẹn đầu tiên với mẹ. Trên đó,  chữ cái đầu tiên trong tên của mẹ và cha được khắc trên hai trái tim lồng vào nhau. Mẹ qúy trọng và đeo nó mỗi ngày như một minh chứng cho tình yêu tuyệt vời của hai người. Về sau thỉnh thoảng cha vẫn đề nghị thay chiếc trâm cài áo cũ kỹ đơn sơ ấy bằng một chiếc khác bằng vàng, nhưng mẹ không đồng ý vì đối với mẹ chiếc trâm cài áo ấy là một kỷ vật không gì thay đổi. Sự kiên quyết của mẹ đã đánh bại ý định của cha.

 

     Những tưởng hạnh phúc lứa đôi là mãi mãi, thế nhưng một ngày kia bàn tay tử thần nhẫn tâm cướp đi người chồng, người cha tuyệt vởi của chúng tôi ở độ tuổi năm mươi chín. Không gì có thể diễn tả hết nỗi thất vọng và đau khổ tột cùng của mẹ khi phải lìa xa cha.
     Sự ra đi của cha là một mất mát qúa lớn đối với mẹ. Thời gian trôi qua, tôi lớn lên và lập gia đình. Chúng tôi sống cách căn hộ của mẹ sáu dãy nhà.
     Về phần mẹ, bà cũng tìm được niềm vui mới khi được làm bà ngoại của hai cô cháu gái đáng yêu. Bà rất yêu thương chúng. Dần dần, mẹ tìm được sự thanh thản trong tâm hồn cũng như có được những niềm an ủi mới trong gia đình và trong việc tham gia công tác xã hội. Mẹ luôn sẵn sàng trợ gíúp mọi người và làm tình nguyện viên tại một bịnh viện. Mẹ đã nhận được nhiều giải thưởng cao qúy vì những cống hiến cho cộng đồng. Giờ đây cuộc sống của mẹ trỡ nên ý nghĩa hơn và mẹ cảm thấy mãn nguyện với những gì mình đang có.
    Rồi một hôm, trong lúc tôi đang làm việc mẹ bỗng gọi điện đến và nói trong nước mắt rằng bà đã để lạc mất chiếc trâm cài aó năm nào mà bà xem như báu vật. Chúng tôi đã dùng mọi cách để tìm lại nó. Tuy nhiên mọi nỗ lực của chúng tôi đều vô vọng. Chiếc trâm cài áo đã rời bỏ mẹ ra đi. Nỗi thất vọng của mẹ tột cùng. Trong suy nghĩ của mẹ lúc bấy gìơ thì việc để mất chiếc trâm cài áo ấy chẳng khác gì mẹ lại để mất cha lần nữa cho dù cha đã qua đời từ mười năm nay.
   Năm tháng trôi qua, mẹ ngày một già đi và lại có thêm niềm vui mới là trỡ thành bà cố của những đứa cháu đáng yêu. Cuộc sống tuy đã trọn vẹn hơn nhưng không lúc nào mẹ thôi nghĩ về chiếc trâm cài áo năm xưa và luôn nhắc tới trong các cuộc chuyện trò của gia đình .
   Vào sinh nhật lần thứ tám mươi của mẹ chúng tôi tổ chức một bữa tiệc đặc biệt trong bầu không khí ấm cúng để tỏ lòng kính trọng và biết ơn đối với mẹ. Đó là một ngày thật tuyệt vời vì nó làm mẹ vui và rất hạnh phúc. Thức ăn ngon; tiết trời mát mẻ và tất cả con cháu đông đủ. Mẹ cười, gương mặt sáng bừng lên trong niềm hạnh phúc bình dị đầm ấm .
    Đột nhiên,thằng cháu nhỏ-con của cô cháu út chạy đến bên bà cố và kêu lên: "Bà ơi! Cháu có qùa cho bà đây!". Nói rồi, cậu bé bẽn lẽn chìa về phía bà một chiếc hộp nhỏ.
   Mẹ cúi xuống xoa đầu nó và hỏi có phải đó là món qùa nó làm ở trường để tặng bà không.
   -Không bà ơi! - cậu bé đáp - Lúc đầu, cháu định vẽ cho bà một bức tranh, mẹ đưa cháu một chiếc áo cũ mẹ tìm thấy trong nhà kho để cháu khóac lên người cho khỏi lấm bẩn. Khi giở chiếc áo ra cháu thấy một chiếc trâm cài áo rất xinh nên cháu quyết định dùng nó làm qùa tặng bà. Cháu đã tự tay gói lại vì cháu muốn bà biết cháu yêu bà lắm!
   Nghe những lời bộc bạch ngây thơ của đứa cháu nhỏ, mẹ ôm nó vào lòng mỉm cười mà đôi mắt long lanh. Rồi mẹ mở gói qùa ra và giật mình sửng sốt.
   -Các con ơi! - mẹ nói giọng thảng thốt và nhìn chúng tôi cười mãn nguyện - Me vừa nhận được món qùa từ cha con đấy! Và mẹ giơ chiếc trâm cài áo nhỏ xinh bằng đồng có hình hai trái tim mà mẹ đã để mất nhiều năm trước cho chúng tôi xem.
   Đó thật sự là một điều kỳ diệu khi kỷ vật định tình của cha mẹ năm xưa giờ đây lại trỡ về bên mẹ. Có thể nói thượng đế đã ban cho mẹ một phép nhiệm mầu là mang cha về với mẹ qua hình ảnh của chiếc trâm cài vào đúng cái ngày đặc biệt này. Trong khoảnh khắc ấy, mẹ biết rằng cha đang ngồi cạnh mẹ, âu yếm nhìn mẹ đầy mãn nguyện.
   Bốn năm sau, chính tay tôi đã gỡ chiếc trâm cài áo đó ra khỏi chiếc áo ấm mẹ đã mặc trước lúc lìa đời. Tôi nhận ra rằng dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu luôn có những tình yêu đời đời bất tử như mối tình tuyệt đẹp và đầy chất thơ mà cha mẹ̣ tôi đã trải nghiệm .

 

 

 

(Trích tuyển tập Điệu nhạc trái tim)

Kim Kỳ Sưu Tầm

Xem thêm...

THƯ TÌNH LẠC CHỖ

THƯ TÌNH LẠC CHỖ
 
 Peter Lovesey - Kim Ngọc dịch
 
 
 

     Jonathan Wilding là một em bé bốn tuổi, xinh xắn với những búp tóc hoe vàng rũ trên đôi má bầu bĩnh. Em bé nghịch ngợm ấy tất bật đạp xe khắp làng để phát thư. Thế em nhét gì vào hộp thư của mỗi nhà? Những bức thư của Sally,mẹ em. Jonathan tìm thấy xấp thư ấy ở ngăn dưới tủ, lẫn trong mớ đồ vật linh tinh, khi em tìm một trái banh nỉ thay thế qủa banh vừa bị đánh văng qua tường nhà hàng xóm. Trong hộp một xấp thư được buộc cẩn thận bằng ruy băng màu. Thế là em có thể thực hiện ước mơ em hằng ôm ấp, dù tuổi đời còn rất nhỏ: trở thành người phát thư.

Xem thêm...
Theo dõi RSS này