Truyện

Truyện (319)

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipiscing elit. Sed id auctor orci. Morbi gravida, nisl eu bibendum viverra, nunc lectus.

Truyện ngắn: QUYỂN SÁCH BỎ QUÊN

QUYỂN SÁCH BỎ QUÊN

Truyện ngắn của VÕ PHÚ

 

Hình minh họa

Hắn mê Nhất Linh, tác giả của nhiều tập truyện trong Nhóm Tự Lực Văn Đoàn, như cá mê nước. Hắn mê và tôn thờ Nhất Linh như một vị anh hùng, thần tượng đời hắn. Mỗi lần đến tiệm sách, hắn đều tìm những quyển sách của Nhất Linh hay những sách nào có liên quan đến ông, để mua.
Từ Mỹ hắn bay về Việt Nam, vào những tiệm sách cũ như Hồ Huấn Nghiệp trên Đường Đồng Khởi và Hai Bà Trưng, Hiệu Sách Cũ ở đường Võ Thị Sao, Nhà Sách 28 Đồng Khởi, 250B Trần Hưng Đạo, những tiệm sách trên Đường Nguyễn Chí Thanh.... để tìm cho bằng được những quyển sách xưa của Nhất Linh, những quyển sách mà ông viết trong cuộc đời văn nghiệp của ông.
Hắn có hầu hết những quyển sách của Nhất Linh, nhưng hắn chê. Hắn bảo sách mới, in đẹp, bìa mầu, nhưng những quyển ấy đều tái bản tại Hải Ngoại. Những quyển sách hắn muốn là những quyển xuất bản lần đầu, trong thời gian Nhất Linh còn sống.
Cả tháng trời hắn đi từ Sài Gòn ra Hà Nội, lùng sục khắp nơi để tìm mua những bản gốc của Người Quay Tơ, Xóm Cầu Mới, Lan Rừng, Nghèo, Đoạn Tuyệt... Hắn chỉ còn thiếu bộ trường thiên tiểu thuyết Giòng Sông Thanh Thủy nữa, nên hắn cố tìm cho bằng được trước khi trở về Mỹ.
Một buổi nọ, trong một tiệm sách cũ, hắn được sự giới thiệu của người chủ quán về một người tên Linh Nhất. Theo như sự giới thiệu thì ông Linh Nhất nào đó có máu đam mê sưu tầm sách cổ và cũng thích Nhất Linh, nên tự gọi mình là Linh Nhất. Hắn lần theo địa chỉ của người chủ quán đưa và đến nhà người ấy để tìm sách. Cả ngày trời hắn tìm kiếm, rốt cuộc cũng đạt được mục đích.
Nhà của Linh Nhất ở trên đồi cao. Trước khi đến, hắn phải vượt qua hai con suối và đi qua rất nhiều con đường nhỏ khác. Nếu không nhờ hai đứa mục đồng dẫn đường thì có lẽ hắn không thể nào tìm ra được.
Sau khi dẫn hắn tới trước cửa nhà, hai đứa mục đồng lấy tiền dẫn đường rồi quay về. Hắn đang suy nghĩ, tìm cách nào để người chủ nhà cho hắn vào và cho hắn xem sách.

oOo

Trước nhà của Linh Nhất trồng rất nhiều hoa lan, có loại như con chuồn chuồn, loại như mặt người, loại như con bướm, loại như phượng hoàng, đủ loại đủ mầu sắc, và có cả những loại mà hắn chưa bao giờ thấy, rất kỳ quái. Hắn có đọc qua tiểu sử của Nhất Linh, hắn biết ông ấy rất thích hoa lan và đã trồng, ghép, được rất nhiều loại hoa lan quý và hiếm. Đang loay hoay trước một chậu hoa lan lạ, hắn định đưa mũi vào ngửi, hắn chợt nghe tiếng:
- Không được ngửi!
Hắn quay lại, thấy người thiếu nữ trẻ, độ chừng hai sáu, hai bảy tuổi. Cô ta đội nón, che khăn mặt và đeo găng tay làm vườn. Hắn định lên tiếng. Cô gái nói:
- Hoa đó không được ngửi. Hên là tôi tới kịp, bằng không chậu hoa không còn nữa.
- Tôi không phải là ăn trộm, thưa cô.
Hắn giải thích.
- Vâng, xin ông đừng hiểu lầm ý tôi. Tôi không nói ông lấy chậu hoa này, nhưng nếu ông mà ngửi vào thì ngày mai nó sẽ vàng và bảy ngày sau thì nó sẽ chết.
- Ồ....
- Mà ông đến mua lan à?
- Không, thưa cô. Tôi đến để tìm ông Linh Nhất.
- Ông ấy qua đời rồi hơn ba năm nay rồi. Mà ông tìm ông ấy có chi không?
- Tiếc quá! Xin lỗi cô là gì của ông ấy?
- Ông ấy là gia gia của tôi.
- Gia gia?
- Là Nội tôi ấy mà. Mà ông tìm Gia Gia tôi có chuyện gì không?
- Chẳng giấu gì cô, tôi đến đây là vì có người giới thiệu nội của cô có nhiều sách cổ, và có thể có sách tôi muốn tìm.
- Vâng, nội tôi có rất nhiều sách cũ, nhưng không biết ông muốn tìm quyển nào? Của ai?
- Cuốn "Giòng Sông Thanh Thủy" của Nhất Linh.
- À à....Tôi nghĩ chắc có, nhưng không chắc lắm. Phải đợi Gia tôi về rồi ông hỏi.
- Chừng nào ông ấy về?
- Tôi cũng không biết chắc, có thể chiều nay, cũng có thể vài ngày, nửa tháng.
- Ồ! Chẳng giấu gì cô, tôi ở tận bên Mỹ về đây. Tôi không thể chờ được lâu như vậy. Hay là cô vào tìm hộ xem Gia Gia cô có những quyển sách tôi muốn không?
- Ừa, cũng được. Để tôi hỏi Ma tôi thử sao.
Cô gái bỏ đi vào trong. Lát sau, cô trở ra với một người phụ nữ khác. Bà ta độ chừng bốn chín, năm mươi tuổi. Chắc có lẽ là mẹ của cô gái vì hai người giống nhau như khuôn đúc, vã lại, cô ấy gọi bà là Ma. Có lẽ, Gia Gia là ông Nội, Gia là Cha, và Ma nghĩa là Mẹ? Hắn nghĩ vậy!
Người phụ nữ tới bên hắn và tự giới thiệu:
- Tôi là con dâu ông Linh Nhất, ông muốn tìm sách à?
- Dạ vâng, thưa chị.
- Nhưng chồng tôi không có ở nhà. Mọi sự trong nhà đều do ông ấy lo liệu, nhưng ông đây không có thời gian đợi chồng tôi về. Thôi thì, tôi để cho ông vào tìm, nhưng muốn gì thì cũng đợi chồng tôi về, ông ấy sẽ quyết định.
- Vâng, thưa chị, cám ơn chị và cô nhiều lắm.
Ba người vào nhà. Người đàn bà nói với con gái:
- Lan à, con kêu thằng Hoàng, dắt chú ấy lên gác để cho chú ấy xem sách. Nhớ cầm theo đèn pin để thấy đường mở cửa sổ cho sáng nhé. Đem đèn hột vịt lên đó lỡ ngã, cháy là khổ.
Rồi bà quay qua hắn, bà nói:
- Từ ngày ba chồng tôi mất, chúng tôi không lên gác thường. Chỉ có thằng con trai, lâu lâu nghịch ngợm, trốn lên đó đọc sách.
Lan trở lại với người con trai to, cao, trẻ khoảng chừng mười tám, mười chín tuổi. Chắc có lẽ tên cậu ta là Hoàng. Hắn đang suy nghĩ. Lan nói:
- Hoàng, dẫn chú này lên gác, xem có quyển sách gì đó không?
- Dạ

Hình minh họa


Cầu thang lên gác làm bằng gỗ, mỗi bước đi, hắn có thể nghe tiếng răng rắc. Hắn run trong lòng, nhưng tự nói với mình là chắc không sao, không sợ!
Trên gác, bụi bám đầy. Căn phòng tối ôm, chỉ vài chấm sáng lờ mờ chui vào từ khe hỡ của cửa sổ. Hoàng bấm đèn pin, đi đến các cửa sổ và mở tung chúng ra. Ánh sáng được dịp chạy vào, căn phòng bật sáng. Hắn nhìn quanh căn phòng. Phía ngoài, cạnh cửa ra vào, là những vật dụng lỉnh kỉnh, thúng, nia, khung gỗ, thùng giấy "cạt-tông" để bừa bộn không thứ tự. Nhưng, bên trong của một góc phòng, là những kệ sách được bày rất gọn, theo thứ tự, ngăn nấp. Dưới sàn, có vô số sách báo, tranh ảnh được chất lên thành đống. Hắn đi vội lại bên kệ sách và xem những quyển sách cũ. Có rất nhiều quyển rất xưa viết bằng chữ Hán, có quyển viết bằng chữ Nôm. Có cả từ điển Hán Việt, từ điển Pháp Nôm, và nhiều quyển sách khác từ Thời Pháp Thuộc.

Hắn thích sách, nhưng không chuộng những loại sách này. Hắn chỉ ghé mắt sơ qua, để rồi cũng tìm thấy được những quyển sách mà hắn muốn tìm. Những quyển sách rất cũ của Tự Lực Văn Đoàn, để một kệ riêng. Hắn chăm chú nhìn tựa đề từng quyển. Sau khi lấy xong bộ sách Giòng Sông Thanh Thủy để qua một bên, hắn tiếp tục đọc các tựa còn lại. Quyển nào hắn cũng thấy quen và cũng đã đọc qua. Đến ngăn cuối của kệ sách là một quyển tập viết tay, trên đó viết: "Lan Đêm - Truyện Nhất Linh". Hắn tò mò, cầm quyển tập trên tay. Lớp bụi bám đầy trên quyển tập, hắn phủi và thổi bớt lớp bụi trên ấy. Đám bụi bay đầy, hắn ho sặc sụa. Hắn nhẹ nhàng, lật trang tập đầu tiên. Trang đầu là hình vẽ của một đóa hoa lan hình con bướm. Dưới hình vẽ có thủ bút của tác giả Nhất Linh-Nguyễn Trường Tam và hàng chữ "Viết cho những ngày sống tại Vườn Lan- Đà Lạt năm 1957."

Hắn cầm quyển tập và ngồi bệt xuống đất, say sưa đọc.
"Lan Đêm" câu truyện nói về một anh chiến sĩ yêu nước. Tuy anh là một người chiến sĩ, nhưng tâm hồn anh rất nghệ sĩ. Anh yêu thiên nhiên, cây cỏ, nhất là yêu hoa lan say đắm. Mỗi lần đi hành quân, đến nơi nào có hoa lan, anh đều ghi xuống những chi tiết về cây lan ấy. Ví như những đặc điểm, mầu sắc, thân cây, địa điểm và thời gian phát hiện. Anh viết những chi tiết ấy xuống với hy vọng rằng mai sau, khi đất nước thanh bình, anh sẽ đến tìm chúng và rước chúng về trong trong vườn nhà anh.
Có một lần chàng chiến sĩ lãng mạn ấy cùng đoàn quân đi qua một khu rừng. Lúc đó, mặt trời đã lặn, mọi người đều mệt mỏi và họ quyết định dựng lều ngủ qua đêm tại đây. Giữa khuya, anh thức giấc, ngửi được một mùi thơm rất dịu dàng và quyến rũ. Anh lần theo mùi thơm ấy và phát hiện ra mùi thơm đó thoát ra trên một nhành hoa lan.
Đêm đó, trăng mồng một, lờ mờ. Anh không thể thấy hình dáng của cánh hoa. Anh chỉ ngửi được mùi thơm dịu thoát ra trên một thân cây cổ thụ. Càng ngửi, anh càng say mê và thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng thức dậy, anh mới biết đoàn quân đã rời khỏi từ lúc nào. Anh hối hả nối bước theo đoàn quân. Nhưng, đi được chừng vài phút, anh nghe nhiều tiếng nổ vang dội phía trước. Và, anh phát hiện ra rằng mọi người trong đoàn hành quân đều hi sinh. Anh quay trở lại tìm gốc lan, nhưng tìm hoài, anh vẫn không tìm ra gốc lan ấy. Anh mệt và ngất đi, cho đến khi các chiến sĩ khác đến cứu anh.
Sau khi đất nước hòa bình, anh trở về mua một mảnh đất bên con suối mơ và bắt đầu thực hiện ước mơ trồng hoa lan của mình. Anh đi từ Nam đến Bắc để tìm lại các giống lan mà mình đã gặp khi xưa. Duy chỉ có một loài anh không bao giờ tìm được đó là hoa lan đã cứu anh trong đêm hành quân ấy. Và anh, chưa bao giờ thấy được cánh hoa lan ấy nở như thế nào. Anh đã nuôi dưỡng và ghép không biết bao nhiêu giống lan, nhưng không thể nào gây được giống lan nào có mùi thơm như đêm ấy. Đến gần cuối đời, một người con gái Ekrê, người dân tộc thiểu số sống trong rừng lân cận, đến tặng anh một giò lan có mùi thơm năm xưa. Anh ngửi xong, anh ngủ. Ngủ giấc ngàn thu.
Hắn đọc xong tập truyện và thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh dậy thấy mình nằm trên giường, xung quanh là bốn bức tường trắng. Hắn đưa mắt nhìn quanh và dừng lại ở một góc phòng. Trên bàn đặt một giỏ lan. Giỏ lan mà hắn thấy trong trang đầu của quyển tập "Lan Đêm".

Ngọc Lan st

 

Xem thêm...

Truyện Ngắn: Bong bóng lên trời

Bong bóng lên trời

Truyện Ngắn của Ngọc Vân

1
Chiều, mặt trời đang ngả dần sau những tòa cao ốc. Cái nắng cuối năm tuy chẳng quá oi nồng song vẫn gắt gỏng, khó chịu trút từng đợt xuống mặt đường. Giữa những dòng xe cộ đang phóng vùn vụt, một cô gái bán bong bóng nhỏ nhắn đang lầm lũi đạp chiếc xe đạp cũ mèm trên con đường thành phố. Trên xe, những chiếc bong bóng đủ màu sắc bỗng trở nên nổi bật giữa phố phường nhưng chúng đã xìu xuống và có cảm giác như càng thêm trĩu nặng trên đôi vai gầy guộc của cô gái. Giờ này, ai nấy cũng đều tìm nơi để trốn nắng, chẳng người nào buồn đoái hoài tới chiếc xe bong bóng của cô.

Chiếc xe rẽ hướng nhà thờ Đức Bà rồi dừng hẳn ở tượng Đức Mẹ Maria. Không hiểu sao, dạo này dù đang đi đâu, đôi chân Nhỏ cũng lại lạc tới chốn này. Quảng trường rộng, chỉ lác đác vài người bán vé số dạo. Trước mặt cô, bóng dáng ngôi nhà thờ , sừng sững  kiên cố ngắm nhìn người đi ngoài phố. Nhỏ thở dài nhìn lên tượng Đức Mẹ. Cô không biết vì sao mình lại thay đổi thế này. Cô đã nghĩ cuộc đời mình yên phận, chấp nhận một cuộc sống lang thang trôi dạt rày đây mai đó nhưng rồi định mệnh lại nhóm lên trong cô niềm khao khát có một bến đỗ bình yên.
Xế trưa hôm ấy, Nhỏ đang lang thang với xe bong bóng ế ẩm, tự dưng cô lại rẽ xe qua phía quảng trường của nhà thờ Đức Bà. Chợt cô nghe tiếng gọi từ đằng xa:
– Cô ơi. Cô…. bong bóng gì ơi!
Nhỏ dừng xe lại. Gần đó, trong bóng râm của công viên, một chàng trai dáng vẻ thư sinh, ngồi trên băng ghế đá đang gọi cô. Xung quanh anh ta, những thứ lỉnh kỉnh như giá vẽ khung tranh cùng những tuýp màu bày la liệt. Nhỏ dắt xe tới, còn chưa khỏi ngạc nhiên thì chàng trai đã nở một nụ cười thật tươi.
– Cô bán cho tôi một chiếc bong bóng với. Lấy cái màu đỏ kia nhé!
– Anh mua… cho ai?
Từ trước đến giờ, Nhỏ chỉ mới thấy ông bà, cha mẹ mua cho con cháu, hay người yêu mua cho nhau, chưa bao giờ cô lại thấy một chàng trai lại mua bong bóng cho mình cả. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của cô, chàng trai đáp ngay:
– Cho tôi. Cô thấy lạ lắm à? – Anh lại cười, nụ cười thật hiền, đôi mắt ánh lên tia nhìn hiền lành đằng sau cặp kính trắng.
– Ơ tui xin lỗi… Anh lấy mấy cái?
– Một thôi…. Mà ngày nào cô cũng đi ngang qua đây à?
– Không, thường thì tui bán ở chỗ khác, chỉ thỉnh thoảng mới qua đây thôi.
– Vậy sao? Thế thì, tôi có thể… nhờ cô một việc được không?
“Nhờ mình ư?” Nhỏ thầm nhủ, cô nghĩ ngay đến những tình huống xấu mình từng gặp. Cô co người lại ngay:
– Nếu anh muốn mua bong bóng thì tui bán chứ tui không giúp được gì đâu.
– Ồ không, cô đừng hiểu nhầm…
– Chớ anh định nhờ tôi việc gì?
– Tôi chỉ nhờ hằng ngày, khoảng độ giờ này, cô đi ngang qua đây, được chứ?
– Để làm gì?
– Để… bán bong bóng cho tôi!
Nhỏ chưng hửng, lần đầu tiên cô thấy một người khách lạ lùng thế này. Những người mua bong bóng cho cô thường chỉ là khách qua đường, họ chỉ mua một lần rồi đi, không ai lại… đặt mua dài hạn như anh chàng này. Khi đưa tiền, anh cầm chiếc bong bóng nâng niu, rồi khoát tay khi Nhỏ thối tiền lại.
– Cô cứ giữ lấy tiền thừa. Ngày mai, tôi cũng chờ cô ở đây nhé!
Nhỏ đạp xe đi rồi mà hình ảnh chàng trai kỳ lạ ấy cứ lởn vởn trong đầu cô. Người bán bong bóng thì đâu có thiếu, tại sao anh ta lại muốn mua bong bóng của cô. Cả hai có quen biết gì nhau đâu. Lạ thật! Nhìn anh ta cũng không giống kẻ xấu. Nhắc đến từ “kẻ xấu” tự dưng, Nhỏ rùng mình. Ký ức không mấy tốt đẹp về những ngày đầu mới lên đất Sài Gòn ùa lại đặc kín trong đầu Nhỏ…
Cách đây hơn ba năm, cũng trong một ngày gần cuối năm thế này khi Nhỏ đang rong ruổi trên một con đường lớn thì có một ông dáng điệu lịch sự gọi nhờ cô chỉ đường giúp ông ta đến một khách sạn gần đó. Khi ấy Nhỏ mới lên thành phố, cô nhìn thấy ông già lịch sự lại nói năng nhỏ nhẹ nên cô vui vẻ dắt ông ta đến địa chỉ ghi trên mẩu giấy. Sau đó, ông còn mua giúp cô một chiếc mũ Noel. Ông già bảo cô lần sau cứ đến chỗ đó, ông sẽ mua giúp. Lần thứ hai, cô gặp ông già cùng một bà ăn mặc cũng ăn mặc lịch sự không kém. Cả hai người nói chuyện với Nhỏ như quen cô từ lâu lắm. Họ bảo họ là những người xa quê, nay mới về lại Việt Nam và cả hai rất vui khi được một cô bé tốt bụng như cô giúp đỡ. Nhỏ cũng cảm thấy ấm lòng vì lâu rồi mới có những người quan tâm mình đến vậy. Thế nên, cô không một chút nghi ngờ khi họ mời cô dùng cơm trước khi họ bay về nước…
Cơn buồn ngủ tự dưng ập tới một cách không cưỡng được sau khi Nhỏ uống ly nước bà tốt bụng đưa. Đến khi mơ hồ thấy một bàn tay sờ soạng khắp mình cô mới hiểu họ là những kẻ xấu mà mẹ cô từng dặn phải tránh xa khi ra đời. Trong cơn mê chập chờn, nhỏ thấy cái đầu trọc lóc của gã đàn ông lúc nãy đang chúi vào mặt, vào cổ, vào ngực mình. Nhỏ quằn quại, đưa tay đấm đá cấu xé vào không trung nhưng vô hiệu, bất ngờ cô nghĩ ra một mẹo, cô đưa bàn tay lên miệng cắn thật mạnh đến tóe máu. Đau đớn như dồn lại làm cô chợt tỉnh. Cố hết sức bình sinh đẩy tên xấu xa kia ra. Nhỏ chạy vội ra mở cửa, may mắn cửa không khóa, cô chạy thục mạng ra ngoài, như chưa bao giờ chạy rồi ngã nhào giữa dòng người…
Từ sau tai nạn đó, Nhỏ đã dè chừng hơn, cô đã hiểu cuộc sống vốn không đơn giản như cô đã từng nghĩ. Ấy vậy mà, không hiểu sao cô lại chặc lưỡi: “ Thôi kệ! Ngày mai cứ thử quay lại đây xem sao!”. Và khi Nhỏ đạp xe đi, ánh mắt lấp lánh đằng sau chiếc kính trắng của chàng trai cứ luẩn quẩn trong đầu cô.

 

 

Nhỏ trọ trong một xóm lao động nghèo. Mọi thứ nơi đây đều chật chội, tù túng. Con đường hẹp đến mức chỉ đủ một chiếc xe qua, nếu không thì người này phải nép thật sát bức tường của nhà máy thủy tinh kế bên để tránh người nọ. Nhỏ ở chung với chị Sương, một phụ nữ đã ngoài ba mươi. Nhưng khác hẳn với Nhỏ, chị chưng diện, phấn son và thường đi làm vào lúc thành phố đã lên đèn. Ban đầu khi mới đến đây trọ, Nhỏ có thắc mắc thì chị bảo mình phục vụ cho một quán ăn khuya. Nhỏ tin thế, nhưng rồi cô lờ mờ đoán ra khi thấy mỗi khi chị về thường là quá nửa đêm có khi đến chập choạng sáng và luôn nồng nặc mùi rượu, mùi thuốc lá. Lắm khi nửa đêm, Nhỏ hay tỉnh giấc bởi những tiếng khóc rưng rức cố nén trong cổ họng, cũng có khi là những bài hát dập dìu trong cơn say của chị. Những lúc ấy, cô thường lặng lẽ ngồi dậy giúp chị lấy nước để lau người cho tỉnh táo. Song cô không dám hỏi gì thêm. Tính chị ít nói, cả hai chị em cũng ít khi giáp mặt nhau vì người này về thì người kia đi nên Nhỏ cũng không biết gì nhiều về chị. Nhưng có vẻ chị cũng thương Nhỏ, nhiều hôm chị lặng nhìn cô rồi bảo cô trông giống đứa em út của chị ở miền quê nghèo tận miền Trung. Và những lần quá quá say, khi cô lau người cho chị, chị hay lặp đi lặp lại câu nói: “Ngày xưa chị cũng như em bây giờ vầy nè, cũng ngây thơ, cũng không biết đời là gì. Còn bây giờ thì chị hỏng! Hỏng rồi em à!”.
Cho đến một hôm gần sáng, chị về không đủ sức mở cửa. Khi thân người nồng nặc mùi rượu đổ ập vào cánh tay Nhỏ, chị òa khóc. Khuôn mặt đầy những vết bầm tím, trầy trụa nhăn nhúm lại, chị đau đớn nấc lên:
– Nó không tha cho chị. Trời ơi, sao số phận chị lại khốn nạn đến mức này!
Nhỏ dìu chị vào nhà. Cô chưa bao giờ nghe chị Sương nói nhiều đến thế…. Quá khứ của cuộc đời chị dường như đã vỡ òa và tràn ra như thác lũ. Ngày mới lên phố, chị cũng là một cô gái khờ dại và ngây thơ. Chị trót yêu gã, một kẻ trai tứ chiếng rày đây mai đó. Chị chỉ nghĩ đơn giản rằng gã sẽ cho mình một mái nhà hạnh phúc, hai vợ chồng sẽ xin làm công nhân. Chiều chiều cả hai chở nhau về bên mâm cơm đầm ấm với những đứa con kháu khỉnh… Nhưng, trớ trêu thay, Huân Sẹo, biệt danh của gã trong giới giang hồ đã lộ rõ chân tướng không lâu sau khi chị tin tưởng trao tất cả cuộc đời mình cho hắn. Hết vết trượt này đến vết trượt khác, chị đành phải chấp nhận đánh mất mình . Chị đã trốn đến đây, vậy mà hắn vẫn tìm ra chị. Mỗi nỗi thương cảm dâng tràn trong lòng cô.. Chợt, chị ngồi bật dậy, hỏi:
-Em không khinh chị chứ?
Nhỏ lắc đầu. Đôi vai trần của chị lại run lên, ôm lấy Nhỏ. Tiếng khóc của hai con người òa vỡ trong căn nhà vắng…
Đêm ấy, trong giấc mơ chập chờn của cô, mọi ký ức buồn lại ùa về. Số phận của Nhỏ cũng có hơn gì chị. Quê Nhỏ tận một miệt nghèo ở mũi đất tận cùng của đất nước. Cô là đứa trẻ không cha, sống trên những chiếc ghe chở hàng hóa nhỏ đi bán trên các khu chợ nổi trong cảnh màn trời chiếu nước. Tuổi thơ khốn khó cùng những ngày dài bất hạnh dưới sự đánh đập tàn nhẫn của người mà cô gọi là ông ngoại luôn ám ảnh cô cả trong giấc mơ. Nhiều đêm, dưới chiếc ghe chòng chành, cô nghe tiếng mẹ khóc, tiếng đấm đá bình bịch và tiếng chửi bới tàn nhẫn. Ngày ngày tháng tháng xuôi theo những kênh rạch chằng chịt trong bầu không khí ghẻ lạnh khiến mẹ cô và cô gần như câm lặng như chiếc bóng và đó cũng lại trở thành cái cớ khiến cho người ông càng thêm căm ghét tiếp nối bằng những trận đòn roi vô cớ…
Cho đến ngày ông ta mất, cô vẫn cùng mẹ đi trên những chuyến đò xuôi ngược mãi cho đến ngày bà lâm cơn bạo bệnh. Trước khi mẹ mất, Nhỏ đau đớn biết được sự thật về mình. Hơn hai mươi năm trước, một chàng trai miệt sông nước nghèo này đã hứa sẽ lên Sài Gòn tìm một cái nghề và đón mẹ con cô lên, nhưng ông ta đã một đi không trở lại. Rồi bất chấp mọi sự dèm pha của mọi người và người cha ruột, cô đã được sinh ra trong một đêm mưa ngay trên chiếc ghe này. Cô không hiểu tại sao suốt gần ấy năm, mẹ cô vẫn không hề hận người đàn ông đã gây ra biết bao đau khổ cho bà. Ánh mắt mẹ cô vẫn đong đầy yêu thương khi nhắc đến người đó rồi lặng lẽ nhắm mắt. Ngày rời quê lên phố, Nhỏ chỉ có hành trang là tấm ảnh cũ duy nhất của mẹ đã ố vàng cùng lời dặn cứ vang mãi trong đầu cô: “Đừng hận ba con, Nhỏ à, ráng giữ thân….”. Hôm cô đi, dòng song kia cũng ngậm ngùi và bóng chiếc ghe nhỏ cũng chênh chếch, quắt quay.


2

Đêm nay trời nóng bức vô cùng, chị Sương chưa về, Nhỏ cũng không tài nào ngủ được trong căn phòng chật chội với cái quạt máy chạy rè rè buồn thảm. Cô lấy khăn đi tắm. Nhà tắm chỉ là một cái lán che chắn tạm bợ bằng mấy tấm tôn cũ, nằm ở bãi đất sình lầy phía sau mà chủ nhà cơi nới thêm cho khách trọ. Nhỏ hứng một xô nước đầy rồi mang vào trong. Khi cô vừa chuẩn bị dội gáo nước mát lạnh lên người thì bất ngờ cánh cửa phòng chênh choang bật mở. Nhỏ chỉ kịp lấy cái khăn quấn quanh mình, cô hốt hoảng đến nỗi không hét lên được. Trong ánh sáng bóng đèn leo lét cô thấy một khuôn mặt già nua, nhăn nhúm của một gã đàn ông. Là ông Tám Tàng, một ông lão dở dở ương ương sống trong khu trọ này. Giờ đây, ông ta đang khật khưỡng cùng một chai rượu đứng trước mặt cô, mỉm cười xềnh xệch, vô hồn. Toàn thân Nhỏ run lẩy bẩy, môi cô cứ dính chặt lại với nhau. Một khoảnh khắc im lặng đáng sợ trôi qua. Chợt, một cơn gió thổi tới, chiếc bóng đèn tròn lảo đảo, hắt thứ ánh sáng vàng vọt vào giữa mặt Nhỏ. Trong phút chốc, cô thấy ông ta đang nhìn thẳng vào mặt cô. Bất ngờ mặt ông già tái lại, hai tròng mặt trắng nhợt vụt qua một nhìn vừa như bàng hoàng pha lẫn sửng sốt. Chiếc đèn lại chao đi chỗ khác, bóng tối ùa về. Nhỏ vừa định thần và la lên thì cô nghe một tiếng thở dài tiếp nối tiếng bước chân xiêu vẹo ì oạp trên khoảnh đất sình lầy.
Ông già đi rồi mà tay chân Nhỏ vẫn chưa hết run rẩy. Ông Tám Tàng là một người đàn ông mất trí, sống lang thang xin tiền và những việc vặt vãnh người ta thuê mướn như bán vé số hay khuân vác rau quả cho các bà ngoài chợ để sống qua ngày. Mỗi chiều khi cô đi bán về, cô vẫn thấy ông ngật ngưỡng, bám vào bức tường, lảo đảo đi qua. Chưa bao giờ Nhỏ nghe ông ta nói. Những tối khuya có việc đi ra ngoài, Nhỏ vẫn thường nghe trong căn lều nhỏ xíu ở cuối hẻm của ông phát ra những tiếng hát ư ử. Đã có lần, cô đánh bạo vào xem thử thì thấy ông già nằm co quắp trên tấm phản. Miệng không ngừng lải nhải hát bằng một giọng nhừa nhựa. Cô hỏi chị Sương thì chị bảo nghe người ta kể ông già sống ở đây từ mấy chục năm nay rồi, ban đầu ông làm nghề chạy xích lô nhưng một lần ông ta bị tai nạn giao thông trở thành dở điên dở dại không còn nhớ chút gì về quá khứ. Người trong xóm thương tình dựng dùm ông cái lán cuối con hẻm sâu. Từ bấy đến nay, chẳng có ai đến tìm ông già. Ban đầu, người ta còn quan tâm dò hỏi dùm người thân cho ông nhưng rồi họ cũng bỏ phế để ông tự sống.  Nghe thế, Nhỏ bảo chị: “Biết đâu ông ấy đã từng có một gia đình hạnh phúc, chị ha?” thì chị Sương gạt đi: “Ông ta khổ, bọn mình cũng khổ làm sao mà thương cho hết được hả em? Dù ông ta vô hại nhưng mình cũng không thể quá tin người được!”. Để rồi đến hôm nay, cô cảm thấy lời chị Sương là đúng, biết đâu trước đây ông ta cũng là người xấu, cũng đã gây ra những tội lỗi tày trời?

– Cô tên là gì?
– Nhỏ… Nguyễn Thị Nhỏ.
Chàng trai cười.
– Tên tui nghe quê mùa lắm chớ gì?
Anh lắc đầu:
– Không, tên của Nhỏ nghe thật ngộ.
– Tại vì hồi đó tui sinh ra ốm yếu lắm nên má đặt tên như vậy. Còn anh?
– Tôi tên Trần Phan.
– Anh là họa sĩ à? – Nhỏ tò mò nhìn xung quanh những dụng cụ vẽ anh bày la liệt.
– Tôi biết vẽ chút ít.
– Thế chắc ai đã đi nhiều nơi lắm nhỉ?
– À, ừ…- Anh chợt nhìn đi chỗ khác- Thế Nhỏ lên Sài Gòn lâu chưa?
– Cũng ba năm rồi anh à, từ hồi má tui mất, tui lên đây luôn… Thôi tui đi!
Đó là một trong những mẩu đối thoại chớp nhoáng mỗi buổi chiều khi Nhỏ đi ngang qua đây. Sau lần đầu gặp Phan, cô đã nghĩ anh chỉ trêu đùa mình nhưng hôm sau, khi cô đi ngang qua vẫn thấy anh ngồi đó từ bao giờ, thấy Nhỏ, anh giơ tay vẫy, vẻ vui mừng:
– Ngày nào anh cũng ngồi ở đây sao?
– Tôi không trốn đâu mà sợ. Nhỏ yên tâm!
Và anh cũng lại mua một chiếc bong bóng màu đỏ và họ lại trao đổi với nhau những đối thọai ngắn, bâng quơ… Cứ thế, không biết từ lúc nào, mỗi ngày đi bán, Nhỏ lại mong đến chiều để gặp chàng trai với chiếc quần jeans bụi bặm, chiếc áo phông màu xanh da trời nhạt và chiếc mũ lưỡi trai thỉnh thoảng đội lệch tinh nghịch. Nụ cười dễ thương của anh chàng họa sĩ cứ theo Nhỏ cả đêm hôm đó và nếu những hôm trời mưa bất ngờ, không gặp đựơc anh là cô cảm thấy lòng mình khó chịu. Cô chỉ hơi ngạc nhiên là anh chỉ thường ngồi ở một chỗ, ngắm nhìn mọi người và có khi lại say sưa vẽ. Và không hiểu sao cô luôn ngượng ngùng khi thấy anh mắt cô nhìn mình. Cô cũng rất tò mò không biết cuộc sống của anh như thế nào. Một lần Nhỏ đã đánh bạo hỏi anh:
– Sao tui chưa thấy anh ngồi ở chỗ khác vậy, anh thích chỗ này à?
– Ừ, ở đây tôi cảm thấy không gian của mình thật rộng lớn, và tôi cũng có thể thấy… cô nữa.
Nhỏ đỏ mặt, cô hỏi lảng đi:
– Mà sao anh thích bong bóng thế? Anh mua cho ai à?
– Tôi mua cho tôi thôi. Tôi thích bóng bay- Anh cười, tay mân mê chiếc bóng.
Nhỏ ngạc nhiên. Khi còn bé cô cũng đã từng mê thích những món đồ chơi mà với cô nó quá xa xỉ. Dù có khi đó cũng chỉ là những món đồ chơi bình thường của những đứa trẻ khác nhưng cô chưa bao giờ có. Khi vào đời, làm nghề này lắm lúc Nhỏ ngạc nhiên vì cô đã cảm thấy lòng mình chai sạn lại. Rất nhiều người đã mua giúp cô, có người thực sự thích thú, có người lại mua chỉ vì muốn chiều lòng người khác. Họ cũng giống như những chiếc bóng đủ màu sắc mỗi ngày Nhỏ bán nhưng cô không bao giờ có thể ngắm nghía từng chiếc một. Đơn giản vì Nhỏ hiểu những món đồ chơi ấy dù xinh đẹp đến đâu thì chúng cũng không thuộc về cô. Chúng dành cho một cô cậu bé ở đâu đó chứ không dành cho cô. Cũng giống như Phan, anh là một chiếc bong bóng màu đỏ thật đẹp, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ mình có thể cầm được trên tay…
Thỉnh thoảng, cô đạp xe chầm chậm từ xa để quan sát Phan. Nhưng mắt anh tinh lắm, khi nào thấy cô, anh cũng gọi cô trước. Song chẳng lúc nào cô dám nói chuyện lâu với anh dù cô rất muốn… Cô cảm thấy thế giới của anh quá xa vời so với mình. Một cuộc sống tràn ngập màu sắc như trên những khung tranh anh vẽ, hoàn toàn trái ngược với những căn nhà lụp xụp và những chật chội, tù túng cô đang sống. Thế giới của anh là bầu trời xanh trong cao vợi kia. Còn thế giới của cô chỉ một màu đen kịt, tăm tối, ẩm thấp của con hẻm sâu hun hút mà trong đó ai cũng mệt mỏi, ai cũng bị cơm áo gạo tiền biến thành những con người chỉ dám an phận, chấp nhận để rồi nhẫn tâm và lạnh lùng với chính những người xung quanh…

3

– Nhỏ ơi, mình lấy nhau đi!
Nhỏ bật cười trước lời nói của Mạnh. Vẻ mặt anh lúc này nhăn nhó đến tội nghiệp. Mạnh lặp lại nhưng nói một lèo, dường như anh chuẩn bị cho câu nói này từ rất lâu và đã học thuộc nhuyễn nhừ như cháo:
– Rồi chúng mình sẽ cố làm lụng kiếm một căn nhà khác. Anh làm thợ điện còn em xin làm công nhân may cho đỡ cực, chứ thấy em chạy suốt ngày ngoài đường như thế này, anh không nỡ…
Nhỏ bắt đầu nhận thấy sự chân thành trong lời nói của Mạnh. Cô không cười nữa mà tròn mắt nhìn chàng trai đang khổ sở nói lắp bắp trước mặt mình. Từ hồi lên thành phố và sống ở xóm trọ nghèo này, quen Mạnh, chưa bao giờ cô thấy anh trịnh trọng vậy. Mạnh thuê một căn nhà trọ cũng nhỏ xíu gần chỗ cô. Anh cũng là người ít nói, sống khép kín. Lần đầu cô gặp anh cũng hết sức ngẫu nhiên, bánh xe đạp bị hư trước giờ đi bán, Nhỏ loay hoay không biết phải xử trí thế nào thì Mạnh xuất hiện. Anh chẳng nói chẳng rằng gỡ đồ xuống rồi khiêng chiếc xe một mạch trên vai về nhà trọ của mình rồi hì hụi ngồi bơm bơm vá vá. Nhỏ ngượng quá, không biết làm sao chỉ lí nhí cảm ơn. Từ đó, Mạnh hay sang giúp cô cùng chị Sương những việc của đàn ông trong nhà như sửa cái mái tôn bị dột, xách nước, sửa điện đóm trong nhà… Mạnh đang học nghề ở một trường trung cấp điện, tối đến anh còn chạy xe ôm để kiếm thêm chút tiền trang trải.
Nhỏ luôn quý Mạnh. Một phần vì anh không có cái thói lắm điều nham nhở như đa số những gã con trai trong khu trọ hễ thấy cô là buông lời chòng ghẹo. Cô quý anh vì tính nết của người con trai miền biển tuy cục mịch, vụng về nhưng thật thà chất phác luôn sẵn lòng bảo vệ cô khỏi những gã hay quấy phá. Thỉnh thoảng, họ kháo nhau hai người chắc là bồ bịch nhưng Nhỏ chỉ cười, cô không muốn phí hơi giải thích dông dài. Vả lại cả hai đều nghèo, chuyện mưu sinh còn đè nặng trên vai. Hơn nữa, những lời mẹ nói trước khi mất vẫn ám ảnh lấy Nhỏ. Cô cảm thấy sợ, biết đâu cuộc đời của cô rồi cũng sẽ như mẹ, như chị Sương? Nhỏ thở dài. Cô nhớ mãi vẻ mặt của Mạnh khi cô trả lời anh:
– Anh Mạnh à, em chưa nghĩ tới chuyện đó…
– Anh sẽ lo lắng cho em, cho dù cuộc sống thế nào, anh sẽ bảo bọc cho em đến suốt cuộc đời.
Đây có lẽ là câu nói hoa mỹ từ trước đến giờ của Mạnh mà Nhỏ từng nghe. Cô ấp úng… Mạnh dường như đã hiểu, anh ngồi xuống, thở dài và đáp gọn lỏn:
– Anh xin lỗi, có lẽ anh vội vàng quá. Anh không biết ăn nói, anh chỉ biết anh thương em nhiều lắm… Dù em có chấp nhận anh hay không thì anh vẫn sẽ bên em lúc em cần. Thôi mình về.
Ngồi sau lưng Mạnh, gió quất từng chặp nhưng Nhỏ không dám ngối sát vào anh. Bờ vai người con trai khỏe mạnh phía trước có thể làm điểm tựa cho Nhỏ suốt cuộc đời này hay không? Tự sâu trong tiềm thức, cô rùng mình nhớ những trận đòn thừa sống thiếu chết ở vùng quê nghèo. Cô sợ cái cảnh nghèo khó đeo đã bám lấy tuổi thơ.
Bỗng Nhỏ đề nghị với Mạnh:
– Anh Mạnh, anh chạy vòng qua nhà thờ Đức Bà được không?
Mạnh chẳng nói chẳng rằng rẽ qua đường khác về phía nhà thờ. Tối hôm nay trời bão, cô nghỉ bán vì có bán cũng chẳng ai mua. Phố lên đèn, người đi trên phố cũng vắng hoe, khu vực xung quanh nhà thờ cũng chỉ lác đác. Song Nhỏ chỉ muốn đi ngang qua băng ghế đá hằng ngày Phan vẫn ngồi, cô hy vọng có thể nhìn thấy anh. Nhưng băng ghế trống rỗng, chỉ là một vệt trắng buồn hiu quạnh. Nhỏ thở dài, cô thấy mình thật ngốc nghếch. Đằng xa, mây bắt đầu kéo tới, những giọt mưa ì ạch nặng nề rơi…
Đêm đó, cô lục trong giỏ một tờ tạp chí đầy màu sắc trông rất vui mắt. Cách đây vài hôm, khi gặp Phan, thấy cô có vẻ thích những tranh ảnh trên tờ tạp chí này, Phan đã tặng cho cô. Nhỏ nâng niu, lật giở từng trang như một báu vật. Bất ngờ, cô thấy những hình ảnh quen thuộc trên những bức tranh in trên đó. Hình như đây là bức vẽ cô đã thấy Phan vẽ cách đây không lâu. Cô thích thú, đánh vần cái tên được in thật đậm: “Họa sĩ Trần Phan”. Thì ra, đây là tranh của anh. Nhỏ thích thú, cô lật trang tiếp theo thì thấy có cả hình của Phan đang tươi cười bên những bức tranh của mình nữa. Nhưng, ngay sau đó, Nhỏ sững người, tờ báo trong tay cô suýt rơi xuống đất. Trong tấm ảnh vẫn là anh với nụ cười tinh nghịch sau cặp kiếng trắng ấy, nhưng, anh đang ngồi trên một chiếc xe lăn…


Những vòng xe lại đưa Nhỏ ra quảng trường của nhà thờ Đức Bà, dường như từng viên gạch, từng hàng cây ở đây cũng đã quá quen thuộc với cô. Cô chầm chậm lại chạy đến chiếc ghế đá để nhìn thấy dáng hình đã quá thân thương với cô. Từ khi phát hiện ra điều Phan vẫn giấu, Nhỏ không khỏi suy nghĩ, chạnh lòng. Hèn gì cô chỉ thường thấy anh ngồi một chỗ và vẽ. Sau hôm biết được điều này, Nhỏ đã gửi xe bong bóng cho một ngươi quen gần đó và từ xa quan sát Phan. Đến khi trời nhá nhem, chợt có một phụ nữ trung niên mặt mũi phúc hậu đến chỗ Phan, bà mang theo một chiếc…xe lăn. Bà giúp Phan lên xe và gom những dụng cụ vẽ xung quanh. Phan dường như đã quá quen với điều này, trong ánh chiều nhá nhem cô thấy việc cuối cùng Phan làm. Anh đưa tay, tung quả bóng lên nền trời rồi dõi mắt theo cho đến khi nó bay khuất. Sau đó, người phụ nữ kia đẩy anh về… Hình ảnh chiếc bóng lửng lơ giữa ánh chiều chạng vạng bỗng vụt tắt khi cô nghe tiếng gọi quen thuộc…
Hôm nay, Phan bất ngờ đề nghị:
– Nhỏ ngồi nói chuyện với tôi một lát có được không?
Nhỏ gật đầu, cô dựng xe, ngồi xuống băng đá ngay cạnh Phan.
– Sắp Tết rồi, Nhỏ có về quê không?
– Chắc là không…
– Sao vậy? Nhỏ không muốn ăn tết với gia đình à?
– Vì… vì tui không còn ai để về, có lẽ tui sẽ ở lại đây. Với lại Tết sẽ bán được nhiều hơn…
– Vậy à… Phan ngập ngừng- Từ mai, tôi không mua được bong bóng của Nhỏ rồi…
Phan nhìn ra phía xa xăm:
– Tôi sẽ ra nước ngoài. Có lẽ lâu lắm tôi mới lại trở về đây. Tôi có một cuộc… phẫu thuật quan trọng. Hy vọng một ngày nào đó, Nhỏ sẽ lại thấy tôi, có thể đường hoàng đứng lên và thả chiếc bong bóng này lên trời…
Nhỏ nghẹn giọng. Chắc anh cũng hiểu cô đã biết điều “bí mật” của anh. Giọng Phan trầm lại:
– Nhỏ à, đôi khi tôi nghĩ tại sao con người cứ cố níu giữ những cái không thuộc về mình, sao không thả nó lên trời cho nó tự do. Cũng như tôi, khi không còn có thể đi lại tự do, tôi muốn nhờ những trái bóng trôi đi, thay tôi đi đến khắp mọi nơi mà nó muốn. Thực ra thì… tôi chưa bao giờ có thói quen thả bong bóng bay trước khi gặp Nhỏ cả. Hôm tôi gặp cô, cũng là lần đầu tiên tôi đến ngồi đây.
Cô không tin vào tai mình, tròn mắt nhìn anh. Phan tiếp tục nói, chậm rãi từng từ một như đang nói với chính mình:
– Sau tai nạn, tôi đã nghĩ đời mình thế là hết. Tôi gần như hoảng loạn và không thể vẽ đựơc nữa. Chiều ấy, sau hàng tháng trời giam mình trong phòng riêng, tôi đã bảo mẹ để tôi ra đây ngồi đây vẽ một mình. Khi lòng cảm thấy bi quan cùng cực, tôi đã nghĩ sẽ đâm đầu ra giữa dòng xe cộ. Sẽ nhanh thôi và thế là chấm hết. Nhưng bất ngờ, tôi…gặp cô. Khi ấy, tôi đã nảy ra ý định vẽ một bức tranh cuối cùng rồi chấm dứt cuộc sống để không con gì ân hận. Thế là, mỗi buổi chiều, chờ đợi để được nhìn thấy hình ảnh của Nhỏ đạp xe qua quảng trường này là động lực để tôi sống tiếp, ngày này qua ngày khác… Rồi từng ngày, thấy sự hồn nhiên của cô, ngắm nhìn mọi người vẫn làm việc, tất cả sự sống vẫn chuyển động vần xoay không ngừng tôi chợt hiểu ra rằng chết cũng chẳng giải quyết được gì. Đôi khi phải biết tin vào điều gì đó mới có thể thanh thản mà sống. Và đúng là phép màu, những cảm hứng sáng tác lại trở về với tôi như ngày nào, tôi lại vẽ được nhiều tranh. Nhưng…bức tranh ý nghĩa nhất với tôi, đến hôm nay mới hoàn thành.
Anh đẩy bức tranh vừa ráo mực về phía Nhỏ. Nhìn kìa, trong bức tranh tuyệt vời ấy. Trên nền trời xanh quang đãng nổi bật lên một cô gái trên chiếc xe đạp cũ, khuôn mặt rạng ngời, thánh thiện. Chùm bong bóng đủ sắc màu như đang nâng cô bay lên khỏi những dòng xe cộ ồn ã, trần trụi. Cô lặng người đi, ngắm bức tranh của Phan. Cô nhìn anh, mỉm cười và bất giác thấy lòng thấy nhẹ hẫng.

4

Khi Nhỏ trở về nhà, những lời Phan nói vẫn văng vẳng bên tai cô. Lẽ ra, cô đã phải làm gì đó để giải thoát cho những người thân yêu, và cả cho mình nữa… Đang miên man suy nghĩ, Nhỏ đã tới nơi mà không hay. Vừa dắt xe đến cửa thì Nhỏ bỗng nghe những âm thanh lạ trong nhà mình. Cô lắng nghe, rõ ràng là những tiếng đấm đá và một giọng nhừa nhựa cay độc:
– Mày định trốn khỏi tao ư? Mày tưởng dễ à? Hôm nay mày không đi tiếp khách mày sẽ không còn thấy mặt trời nữa đâu!
Nhỏ vứt xe, cô cô cửa xông vào nhà. Trên nền đất, chị Sương đang ôm lấy bụng, khuôn mặt chỉ trầy xướt, bầm tím. Đứng ngay đó là một gã giang hồ dầy những hình xăm ghê rợn. trên khuôn mặt hắn, một vết sẹo dài kéo từ đuôi mắt đến tận cằm. Gã đang quắc mắt nhìn Nhỏ bằng một ánh nhìn độc ác. Nhỏ gằn từng tiếng:
– Để cho chị ấy yên!
Hắn cười khẩy:
– À, con bé này, mày tưởng mày tốt lắm hả. Mày ở với nó rồi mày cũng như nó, cũng sẽ trở thành thứ mạt hạng không ra gì thôi, biết điều thì câm miệng!
Nhưng Nhỏ không sợ, cô chụp lấy cái then gỗ dài cài cửa sấn tới:
– Mày cứ thử đụng vào chị ấy nữa xem?
– À, mày được lắm!
Nhưng lúc ấy chị Sương chồm dậy, nắm lấy chân hắn, chị chỉ còn sức ú ớ:
– Tôi van anh, tha cho nó, tôi nghe theo lời anh mà. Nhỏ ơi, em đi đi.
Song, khi ấy lợi dụng lúc hắn mất tập trung, Nhỏ phang mạnh cây gậy vào người hắn. hắn điên lên, nhào tới phía cô nhưng chị Sương lại bấu vào chân hắn. Hắn tím mặt, rút ngay ra con dao trong người, quay về phía chị. Lúc đó, trong đầu Nhỏ không còn nghĩ được gì, cô nhào vào đẩy hắn ra xa, ôm lấy chị. Gã ma cô ác ôn bị văng mạnh vào bức tường ván gỗ đánh rầm, gã điên lên lao vào cô. Một khoảnh khắc cô chỉ thấy bụng mình đau dữ dội, cô chị kịp nghe tiếng chị Sương hét lên và một tiếng quát xa lạ:
– Tránh ra!
Và Nhỏ lịm dần đi. Trong cơn đau đớn chập chờn, cô thấy mình biến thành một trái bóng màu đỏ, Phan nắm lấy một đầu dây, anh bỗng đứng dậy, bước bằng đôi chân của anh. Nhưng bất ngờ anh thả tay ra, trái bóng bay lên trời. Bay mãi, cô thấy mình nhẹ hẫng. Tiếng chị Sương ngày nào, vẳng vẳng trong đầu cô: “ Số kiếp mình đã vậy rồi, đành chịu thôi em à!”. Cô lại nhớ lời kể đứt quãng, yếu ớt trước khi nhắm mắt của mẹ. Rồi cô lại thấy ánh mắt bàng hoàng sửng sốt của ông Tám đêm đó cả vẻ mặt đau khổ của Mạnh khi cô từ chối anh. Chợt cô nghĩ: “Thà mình cứ bay mãi thế này thì tốt nhỉ, buông xuôi tất cả, không phải chịu đựng những định mệnh trớ trêu của của đời nữa….”. Nhưng, bỗng nhiên Nhỏ cảm thấy một đôi tay chắc khỏe nắm cô kéo lại. Cô thấy mình nặng dần, nặng dần rồi cô nghe một tiếng gọi, quen thuộc, thân thương:
– Nhỏ ơi! Nhỏ! tỉnh dậy đi em!
Cô dần mở mắt. Chao ôi xung quanh cô là những người hàng xóm, là chị Sương đang chấm nước lau mặt cho cô. Và Mạnh đang ở kế bên, anh nắm lấy bàn tay cô đang lạnh ngắt… Vẻ mặt anh trắng bệch vì lo lắng. Chị Sương vẫn khóc thút thít:
– May nhờ có ông TámTàng không thì em đã….
Nhỏ ngồi bật dậy:
– Ông Tám Tàng? Ông Tám làm sao hả chị?
Chị Sương vẫn còn xúc động mạnh, chị kể không thành lời:
– Ổng ở đâu nhảy vô kéo thằng Huân ra khi nó đang nhào vào đấm đá em. Nó quay qua, ổng vật lộn với nó. Nó đâm trúng ổng… Lúc đó bà con và công an cũng vừa tới…
Nhỏ bàng hoàng:
– Giờ… ông Tám sao rồi chị?
– Mọi người vừa chở ổng đi cấp cứu ngay rồi. Chỉ sợ… không qua khỏi…

 

Căn phòng bệnh viện tràn ngập mùi thuốc sát trùng khó chịu. Ông Tám mới đây còn nằm trên chiếc giường gần cửa sổ. Nhưng giờ người ta đã đưa ông đi rồi. Khi bệnh viện trả lại những vật dụng trong người của ông. Lẫn trong đám giấy vụn, những tờ tiền rách nát còn vương mùi rượu và những tờ vé số nhàu nhĩ, Nhỏ thấy một bức ảnh đã cũ lắm rồi. Người ta nói, suốt cơn mê man, tay ông nắm tấm ảnh không rời. Nhỏ cầm lên, xem. Cô sững sờ. Tấm ảnh trong tay ông ố vàng, song Nhỏ vẫn thấy một người thiếu nữ đang nhìn cô mỉm cười. Khuôn mặt thiếu nữ ấy lấp lánh đôi mắt và nụ cười in hệt Nhỏ. Cô khụyu xuống. Dòng chữ nguệch ngoạc nhỏ xíu đằng sau: “ Em xa nhớ. Cà Mau, 1986” nhòe dần, nhòe dần…

5

Bến xe đò cuối năm nhộn nhịp người là người. Trước khi Nhỏ lên xe, chị Sương còn cố giúi cho Nhỏ một túi trái cây vừa mua gần đó. Chị cũng lỉnh kỉnh hành lý chuẩn bị lên một chiếc xe khác, hai chị em đã bàn Tết vào sẽ cùng xin đi học may chung. Còn Mạnh, anh cũng sẽ đón chuyến xe về quê tối nay. Nhìn cô chuẩn bị lên xe, anh cứ ấp úng như muốn nói điều gì lại thôi. Chị Sương tinh ý, hích vào cánh tay Mạnh:
– Ôi trời, nhìn thằng Mạnh kìa, Nhỏ nó về rồi lại lên mà!
Chợt Nhỏ quay lại nhìn vào mắt anh, cô mỉm cười khẽ bảo:
– Anh Mạnh về quê ăn tết vui vẻ. Khi nào có dịp, anh cho em… về thăm quê anh với…
Nói rồi, cô vụt chạy nhanh lên xe. Phía dưới, tiếng chị Sương cười giòn tan. Khi xe lăn bánh, qua lớp cửa kính xa bụi bặm, cô vẫn kịp thấy khuôn mặt Mạnh đỏ bừng, anh đứng nhìn theo xe cô cho đến khi nó khuất hẳn trong dòng người…
Bất giác, Nhỏ nhắm mắt lại, cô ôm chặt chiếc túi vào lòng. Trong ấy có một thứ quý giá mà cô sẽ mang về rải trên con sông quê hương. Trong lòng sông ấy, có linh hồn của mẹ cô và cả tình yêu thương, lòng tin của bà về tình yêu. Phan nói đúng, đôi khi phải biết tin vào điều gì đó để mà sống tiếp. Cũng giống như những con người đã đi qua cuộc đời cô, ai cũng đã từng tin và sống với lòng tin đó. Có thể đúng, có thể sai nhưng họ đã và sẽ tìm thấy hạnh phúc cũng như sự thanh thản. Nhỏ tin, chắc chắn đâu đó vẫn có một bờ vai đang chờ đợi cho cô tựa vào trong cuộc sống này…
Và trong cơn mơ miên man, Nhỏ như thấy một chàng trai với ánh mắt tinh nghịch sau cặp kính trắng đang đứng giữa ngôi nhà thờ sừng sững, hiền hòa. Trên đầu anh là một khoảng trời xanh biếc. Anh đang cầm một chiếc bong bóng màu đỏ và bất ngờ thả tung lên. Chiếc bong bóng bay là là vào mấy tàng cây rồi chợt phóng vút lên nên trời cao rộng tràn ngập không khí đặc quánh mùi của một năm mới sắp sang, mùi của hạnh phúc, của tình yêu và lòng tin. Giữa không gian ấy, chiếc bóng đã tìm thấy bầu trời của mình. Nó đã tự do.

 

Kim Kỳ sưu tầm   ¸¸¸.•*´¯` ¸¸¸.•*´¯`❤️

Xem thêm...

Những Cánh Phượng Khô Ép Trong Trang Vở - Nguyên Nhung

Những Cánh Phượng Khô Ép Trong Trang Vở 

Nguyên Nhung

nhung-bai-tho-tinh-buon-mua-ha-hay-suu-tam

Lâu lắm rồi, có một lần trong đời tôi tìm lại được những cánh phượng khô ép giữa những bài thơ, trong tập thơ có những trang giấy “pelure” màu hồng, màu xanh dễ thương như cái tuổi học trò thơ mộng. Những kỷ niệm thời học trò bị bỏ quên nằm lẫn lộn với những cuốn sách cũ trên kệ sách, hình như không ai đụng đến. Rất, rất lâu tôi cũng không đụng đến, cho đến một buổi chiều mưa tự nhiên tôi lại nhớ, những cánh hoa khô bất ngờ rơi xuống lả tả đã trở màu nâu xậm là lúc ấy trong trí tôi, cũng rưng rưng những cánh phượng màu đỏ thắm rơi trên mặt cỏ …

Cảm giác mênh mang buồn khi tìm gặp lại những cánh phượng khô ép trong trang vở, khiến tôi nhớ đến anh, người “bạn” duy nhất trong đời học sinh, đã nhặt những cánh phượng rơi trên thảm cỏ gần mé sông, ép vào trang vở bọc trong giấy kính mờ rồi làm quà cho cô bạn nhỏ. Nét chữ bay bướm cuả anh nghiêng nghiêng trên những tờ thư mỏng, anh vẫn thường nhận phần trang trí hay chép hộ tôi những bài thơ hay. Chỉ vậy thôi, ngày nào trên đường đi học về tôi cũng đã phải ghé vào nhặt vài bông hoa cầm trên tay để làm duyên với anh bạn chung đường, hình như từ đó cũng nảy nở một mối tình học trò, be bé xinh xinh như những cánh phượng đầu mùa ép khô đã đổi màu với thời gian.

 

Mối tình ấy bao lâu tôi không nhớ, nó bắt đầu khi nào và kết thúc làm sao vẫn chỉ để lại một nỗi buồn hờn giận nhẹ nhàng mà lại khó nguôi trong trái tim nhỏ bé cuả tôi. Hai năm dài đi chung một con đường đến trường, bỡ ngỡ xa lạ lúc ban đầu, êm đềm đằm thắm lúc về sau, để rồi sau một mùa hè “người ấy” biến mất, như những cơn mưa mùa hè đã cuốn theo những cánh hoa phượng rã rời trôi theo dòng sông biền biệt.

 Thơ Về Hoa Phượng, 15+ Bài Thơ Ngắn Hay Viết Về Mùa Hoa Phượng Vĩ

Tôi chỉ biết anh ở trọ nhà bà con trong suốt thời gian đi học, bà mẹ quê phải vất vả tằn tiện từng đồng nuôi con đi học xa. Quê anh tít trong vùng sâu ở bên kia sông, thời chiến tranh nằm giữa hai lằn đạn. Bà mẹ chịu ở lại với mảnh vườn và ruộng lúa để nuôi các con ăn học, tình hình chiến sự nhiều khi trở nên rất sôi động đến nỗi con cũng không dám về nhà thăm mẹ cho nguôi lòng thương nhớ, mẹ cũng phải khó khăn mới chèo chống được với sóng gió, bằng chiếc ghe nhỏ chở khẳm gạo và thức ăn bơi qua sông lớn để nuôi con ăn học. Chính vì vậy mà tâm tư anh khắc khoải một nỗi buồn, nhất là những đêm tiếng đại bác vọng về thành phố, ánh hoả châu soi sáng vùng trời xa bên kia sông, tương lai tuổi trẻ ngày ấy mịt mờ nặng trĩu những âu lo khiến anh nghĩ tới bà mẹ quê tội tình mà không an tâm trong việc học. Năm đó anh thi rớt, một là học lại một năm nữa để thi nốt mảnh bằng tú tài 2, sau đó lên Đại Học, nhưng đúng lúc đó chiến trận leo thang, anh cũng đang độ tuổi tòng quân nhập ngũ.

Anh biến mất trong tôi kể từ mùa hè năm ấy không một lời từ giã. Có lúc tôi nghĩ chắc anh đã nghỉ học về quê ở nhà với mẹ để trốn lính, hay có khi lại chạy theo bên kia vì nhà anh thuộc vùng xôi đậu. Thôi thế là hết, tình học trò còn non nớt như những bông hoa phượng đỏ, lắm nhớ nhung để rồi tự nhiên bị đứt như dây tơ chùng xuống nốt nhạc buồn. Trong tâm hồn người con gái tuổi mộng mơ mới biết yêu vẫn thổn thức khi niên học mới một mình đến trường không còn ai đưa đón. Lật tập thơ tôi thấy còn nhiều cánh hoa phượng khô của anh tặng năm xưa nằm xen trong những trang giấy mỏng, lúc ấy tôi đã làm bài thơ “Ngày Tựu Trường”, ép vào đó một cánh phượng khô với nỗi buồn của tôi, nỗi hờn giận đã làm tan nát trái tim non nớt tuổi học trò.

Những bài thơ tình yêu tuổi học trò hay nhất

 Ngày Tựu Trường

Ngày tựu trường lòng tôi sao trống vắng

Đếm trên đường từng bước với cô đơn

Người ta vui sao chỉ có tôi buồn

Tình êm đẹp bây giờ không còn nữa

 

Lá phượng xanh , màu xanh nay đã úa

Ngày tựu trường trời sao vẫn nhiều mưa

Đường đi, về tôi cảm thấy bơ vơ

Nên cúi mặt tìm màu hoa đỏ thắm

 

Một người ra đi nơi nào xa lắm

Cánh phượng hồng khô héo đã từ lâu

Những bông hoa kỷ niệm buổi ban đầu

Vẫn còn đó không một lời hẹn ước

 

Ngày tựu trường có một mình tôi khóc

Đâu còn anh ai chép hộ bài thơ

Đâu còn anh mình tôi bước thẫn thờ

Trong buổi sáng đầu năm vào lớp học.

 Thơ tình hoa phượng - Thơ hay về hoa phượng vĩ ngày hạ

Bài thơ dễ thương ấy là một trong những bài thơ tuổi học trò, với những cánh hoa ngả màu nâu buồn nằm thầm lặng trong góc tủ sách , hay suốt đời nằm thầm lặng trong đáy hồn tôi.

Khi tôi nghĩ sẽ không bao giờ còn gặp lại “người ấy”, dù chia tay chỉ vì hoàn cảnh nhưng đã vô tình làm tổn thương trái tim non nớt của tôi. Vậy mà vài năm sau khi lập gia đình, tôi bồng đưá con gái nhỏ ghé vào tiệm bách hoá mua đồ chơi cho con thì gặp anh. Trong bộ chinh y còn nhàu bụi đường xa, hình như anh mới từ đơn vị về nên nét mặt còn hằn dấu phong sương.

Ngỡ ngàng, bối rối, bồi hồi, ba cảm giác ấy trộn lẫn vào nhau khiến tôi lúng túng thốt ra toàn những câu thật ngớ ngẩn khi hai bên chạm mặt nhau. Má tôi nóng bừng lên lẫn lộn cảm xúc bất ngờ sung đột trong lòng, khi nhớ đến chuyện ngày xưa, lại nửa như muốn cho anh nhìn thấy cái hạnh phúc mà tôi đang có. Vẫn không bỏ được tính trẻ con, bất đắc dĩ tôi phải hỏi, vẫn trống không như ngày xưa mỗi lần hờn giận:

“Mới về hả?”

Anh cũng mỉm cười gật đầu, ánh mắt nửa thương mến nửa giễu cợt khi nhớ lại cái tính hay hờn cuả tôi:

“Ừ, mới về!”

Rồi lặng thinh nhìn tôi rất lâu. Đôi mắt ấy chừng như đâu đó đọng lại một niềm vui dịu dàng khi biết tôi đã có một đời hạnh phúc, xen lẫn chút ân hận khi nghĩ đến chuyện cũ. Thời gian qua lâu rồi, những cánh hoa phượng đã uá rồi vẫn nằm trong tập thơ tôi nhét kín trong kẹt tủ sách. Trong bấy nhiêu năm trời tôi đâu biết anh đi đâu về đâu, bây giờ nhìn anh trong màu áo trận, tôi ân hận là đã có lúc nghĩ sai về anh, vì tưởng anh sợ đời lính nên trốn về quê núp bóng mẹ. Anh nựng đưá bé trên tay tôi rồi hỏi:

“Cháu xinh và giống mẹ ghê, được mấy tuổi rồi?”

Tôi lí nhí trả lời nhưng tự nhiên một nỗi hờn giận dâng lên trong ánh mắt, tôi có làm gì nên tội để ngày ấy anh bỏ đi không một lời từ giã. Theo thời gian tình yêu ấy giờ đây đã khâm liệm rồi, nhưng niềm đau thì hình như vẫn còn đó khi nhớ lại. Nỗi đau tuổi đầu đời, in một dấu hằn trong trái tim nhỏ bé, chưa kể những giọt nước mắt tủi hờn mỗi lúc lẻ loi trên đường đi học, tôi vẫn phải đi ngang nhịp cầu và mé sông rưng rưng tàn hoa phượng đỏ mỗi lúc sang hè.

Tự nhiên tôi bật hỏi:

“Hồi đó anh đi đâu?

Anh buồn buồn:

“Anh nhập ngũ, mẹ anh đâu còn bao nhiêu sức lực để nuôi anh học lại một năm nữa, anh cũng không thể về cày cuốc nơi mảnh đất quê nhà. Đành là ra đi mà không dám nói lời từ biệt, anh xin lỗi…”

Chúng tôi còn nói thêm vài câu chuyện nữa, đã hết giận anh rồi, chuyện cũ đã được giải thích, dù sao hiện tại tôi đã ấm êm với một gia đình hạnh phúc, riêng anh đời lính đẩy đưa qua những miền đất lạ, chỗ nào cũng chỉ có đạn bom. Anh chưa lập gia đình dù mẹ anh mong mỏi, nhưng đời lính luôn đối diện với sống chết lại ám ảnh chuyện “những kinh kha một sớm chẳng quay về” nên anh ngại ngùng chưa nghĩ đến hôn nhân.

 Thơ Về Hoa Phượng, 15+ Bài Thơ Ngắn Hay Viết Về Mùa Hoa Phượng Vĩ

Tôi bế con ra khỏi tiệm bách hoá, trên tay con bé giữ chặt món quà cuả người lính mua tặng, nó toét miệng cười khi anh đặt nụ hôn dịu dàng lên vầng trán ngây thơ cuả đứa bé trước khi từ gĩa. Chuyện năm nao đã lắng xuống rồi, ít ra cũng có một câu trả lời để “cô bé học trò” ngày ấy khỏi tấm tức vì nghĩ mình bị bỏ rơi. Nụ hôn dịu dàng anh gửi lại trên vầng trán đưá bé, khiến tôi chạnh nhớ đến lần cuối cùng, anh cũng dấu kín lời từ biệt với nụ hôn nhẹ nhàng trên trán tôi rồi ra đi mà không nói một lời. Món đồ chơi trẻ con đưá bé giữ chặt trong tay, khiến tôi bật cười mà lại cảm động khi nghĩ tới những bông hoa phượng màu nâu khô ép trong tập thơ nhét trong kẹt tủ, ngày xưa tôi cũng giơ tay nhận món quà trời cho ấy mỗi độ sang hè, nhớ đôi mắt nồng ấm của anh nhìn tôi với nụ cười xinh dấu trong vành nón lá.

 Kể từ lần gặp ấy tôi không hề gặp lại anh nữa, cuộc đời cứ thế trôi đi theo cái tan nát của nước non. Tôi may mắn cùng chồng rời khỏi quê nhà trong những giờ thứ 25 của cuộc chiến, chẳng mang theo được gì, huống chi là tập thơ tuổi học trò dấu trong kẹt tủ sách có những cánh hoa khô ép trong cuốn vở.

30 năm sống ở quê người, lòng tôi vẫn chưa nguôi ngoai nỗi nhớ quê và mong ước một lần trở về. Trở về để làm một người khách lạ trên chính quê hương của mình, những gì trong quá khứ đã không còn, tôi chẳng tìm đâu ra hai cây phượng nơi mé sông, tôi cũng không nhìn ra ngôi trường mình đã học ngày xưa vì nó thay đổi hết rồi. Chị bạn đồng hành mời tôi về thăm sông nước miền Tây cho biết đời sống và vẻ đẹp cuả những thôn làng nằm ven bờ sông Hậu, tôi nhận lời ngay vì chợt nghĩ đến ngày xưa, có lần tôi đã ao ước được theo anh về thăm nhà, nhưng anh nói:

“Em không biết chèo xuồng, không biết bơi làm sao dám về vùng sông nước.”

Anh nói vậy nhưng tôi hiểu cái mặc cảm trong lòng anh, một cô gái thị thành “ăn trắng mặc trơn”, sao phù hợp được với cảnh đời cuả một thanh niên cảnh nhà thanh bạch nơi quê mùa đầy những bất trắc cuả chiến tranh. Lần trở về này tôi theo người bạn về thăm quê chị, nơi mà có lần mấy chục năm về trước, tôi đã nhìn thấy nỗi bồn chồn cuả người yêu cũ khi nhìn ánh hoả châu phía chân trời bên kia sông, mà nghĩ đến bà mẹ quê nghèo đang lao đao giữa hai lằn đạn.

Đã bao nhiêu khuôn mặt thân hay sơ đi qua đời mình,bạn bè chung trường chung lớp ngày xưa bây giờ mỗi người có một số phận khác nhau và đời sống khác nhau. Tôi gặp một vài người bạn cũ còn sống ở quê nhà, có người thành công có người lận đận an phận sống cho hết kiếp người. Tôi thoáng nhớ đến anh người bạn thuở học trò, không biết bây giờ anh ra sao, chỉ mong sao anh cũng thoát được nỗi vất vả cuộc đời mà qua hai giai đoạn tôi biết, đời học sinh và đời lính tuổi nào anh cũng ắp đầy nỗi khổ.

Chuyến đò xình xịch nổ máy rồi rời bến chở khách về thăm lại làng quê miền đồng bằng sông Cửu Long, bây giờ cũng có một con đường nhỏ chạy song song với dòng sông. Đa số người miền quê vẫn thích đi bằng đò vì mát mẻ và vận chuyển được nhiều hành lý, còn người đi xa trở về lại muốn hưởng cảm giác thanh bình cuả những làng mạc nằm dọc theo dòng sông. Lòng tôi êm dịu quá, những đợt sóng nhỏ vỗ vào mạn đò êm như nhịp võng và tiếng ầu ơ cuả những trưa hè trong một xóm nhỏ của miền Namngày xưa, tôi để lòng trôi nổi theo những kỷ niệm một thời đã lắng xuống sau 30 năm tôi sống ở quê người.

Chập chờn theo tiếng sóng vỗ vào con đò tròng trành trên dòng sông, gió mát miền quê ru tôi vào giấc ngủ, lúc ấy đò vừa cập bến nên mọi người lao nhao đứng dậy để lên bờ, tôi mới ngây ngất nhìn thấy hai cây phuợng thắm bên giẻo sông này đang mùa hoa tưng bừng nở rộ. Hoa đỏ chi chít chen lẫn trong những cành lá xanh ly ty xanh biếc, lòng lại bồi hồi xúc cảm vì bất chợt tìm lại những gì mất đã lâu nay bỗng dưng hiện ra trước mắt. Ôi chao! Cũng những cánh hoa tả tơi rơi trên mặt đất, cũng cây phượng hồng bên mé sông, chỉ khác là hôm nay tôi không còn là cô nữ sinh tuổi mười bảy của những năm tháng trước. Hai cây phượng hồng che bóng mát cho một cái quán nghèo nhà quê, bán trái cây và những thứ kẹo bánh, đồ chơi cho trẻ con, người làng xã mỗi lần ra bến chờ chuyến đò ra tỉnh.

 Hình ảnh hoa phượng sân trường gắn liền tuổi học trò

Mỏi chân nên tôi ngồi nghỉ nơi cái bàn cuả quán nước ở ngoài hiên, chờ chị bạn lấy hành lý về thăm nhà bà con, bảo người phụ nữ chủ quán có nét mặt hiền hoà đôn hậu chặt cho tôi một trái dừa xiêm nhỏ.Biết tôi khách phương xa, chị quày quả gọi vào bên trong lấy cho tôi một trái dừa tươi nhất từ trên cây phía sau nhà. Khi người đàn ông chống đôi nạng gỗ khập khễnh bước ra đem trái dừa cho vợ, mắt tôi loà nhoà một hình ảnh rất thân quen, mặc dù thời gian và tuổi tác đã cày sâu trên khuôn mặt, nhưng chắc chắn là tôi không lầm. Trời ơi!Anh đấy ư? Có thể nào như thế nếu như trời vẫn còn bắt tôi gặp lại người xưa trong cảnh huống này, con người quả có số phận, nhưng nỡ nào chiến tranh lại lấy đi cuả anh nhiều như vậy? Một cái chân bỏ lại chiến trường, cộng thêm một con mắt khiến anh khó lòng nhận ra tôi lúc ấy, chính tôi cũng thay đổi nhiều rồi, nhưng so sánh giữa hai cảnh đời thì anh đã gánh chịu quá nhiều bất hạnh.

Không nén được cảm xúc, tôi uống một ngụm nước dưà nhưng lại không cảm được cái ngọt lừ cuả nước mát quê hương. Thấy anh đi vào, tôi bật đứng dậy chạy gọi với theo khiến người vợ cũng ngạc nhiên:

“Anh …anh gì ơi, cho tôi hỏi thăm”

Anh ngạc nhiên đứng lại, cây nạng gỗ dựa bên khiến dáng anh khập khiễng làm lòng tôi càng thương cảm. Rồi nhìn tôi chăm chú bằng con mắt còn lại, linh tính đã nhận ra tôi là người quen năm cũ, anh bình tĩnh mỉm cười, nụ cười ấy tôi nhận ra ngay như ngày nào gặp lại nhau trong tiệm bách hoá. Anh hỏi:

“Mới về hả?” 

Tôi nhìn anh lòng rộn lên niềm vui, lí nhí nói:

“Ừ, mới về!”

 Trong bao nhiêu năm cứ như thời gian không ảnh hưởng gì đến cái tình năm xưa trong quá khứ, anh nói tiếp:

“Không ngờ quả đất tròn thiệt, tôi không ngờ mình còn sống để có ngày gặp lại”.

 Chúng tôi trở lại bàn dành cho khách uống nước, chờ chị bạn để về nhà.Vợ anh lăng xăng mừng rỡ:

“Cô đây quen với mình hả?”

 Anh gật đầu vui vẻ:

“Quen, hồi anh còn đi học nhưng lâu rồi không gặp, cũng mấy chục năm rồi mà còn nhận ra nhau. Bữa nay em chuẩn bị làm cơm mình đãi khách quý, hình như cũng là bạn cuả cô Út cháu bà Hai trong xóm mới từ nước ngoài về?”

Tôi gật đầu, chị bạn tôi cũng vưà đến, nhất định tôi phải thuyết phục chị buổi chiều đến nhà anh ăn bữa cơm hạnh ngộ. Thấy anh lom khom với cây nạng, tôi dò hỏi:

“Sao anh không dùng xe lăn cho khoẻ?”

 Anh mỉm cười nhẫn nhục:

“Ở nhà quê đường xá gập ghềnh, chống nạng tiện hơn, cái chân này cũng vững vì nó biết phải bảo vệ cái chân kia cho mình khỏi té.”

 Trời ơi, bao nhiêu năm vốn văn chương vẫn còn nguyên trong trí nhớ cuả người học trò, vẫn khí phách cuả người lính dám đứng thẳng đối phó với hoàn cảnh. Chắc anh khổ nhiều mà không nói ra, nhưng tâm tôi đã quyết phải làm một cái gì cho anh. Trả ơn những bài thơ chép trong cuốn vở, trả ơn những cánh hoa khô ép trong thơ đã cho tôi những tháng ngày mộng mơ tuổi học trò, trả ơn người lính đã đánh mất phần thân thể cho tôi được bình yên trong thời chinh chiến.

 Hè đến nhớ về một loài hoa

Hai ngày theo chị bạn về quê, nơi này làng xóm thân cận nên ai cũng biết nhau, cũng không ai biết gì về sợi dây thân tình cuả anh thương phế binh với người phụ nữ trung niên từ xa mới về. Mẹ anh chết lâu rồi, anh trở về sống trong căn nhà hương hoả cuả gia đình, an phận với nếp sống đạm bạc rau trái trong vườn, mãi mới chịu lấy vợ để tuổi gìa đỡ hiu quạnh. Hai đưá con anh lớn lên được cho ra tỉnh trọ học y như cha chúng nó ngày xưa, nhưng khá hơn vì đã hết chiến tranh, ngày nghỉ vẫn theo đò về quê thăm cha mẹ. Anh đối đãi tôi bằng mối thâm tình cuả người anh với cô em gái, sau bữa cơm khá thịnh soạn có món gỏi gà trộn rau răm bắp chuối, chị lưỡng lự chưa dám cầm món quà cuả tôi nhét vào túi áo chị dù biết rằng nó sẽ giúp anh chị thực hiện những ước mơ, như làm lại cái quán nhỏ để mưu sinh qua ngày, bán thêm vài thứ đồ chơi rẻ tiền cho trẻ con trong xóm.

Anh thở dài rồi cũng phải nhận món quà của người em gái một thời còn nợ anh những bông hoa phượng ép trong cuốn vở, nhưng vẫn nói:

“Cảm ơn cô đã nghĩ đến anh, sau chiến tranh anh được về với mảnh đất quê nhà là may mắn rồi, còn biết bao đồng đội của anh què chân cụt tay lê la ngoài đầu đường xó chợ không có ai giúp đỡ. Nếu có lòng, em cố giúp những người ấy, phần anh như vậy đã quá đủ, còn có hai cây phượng bên bờ sông nở hoa mỗi độ hè về, đâu ao ước gì hơn nữa.”

Xế trưa hôm sau nữa tôi và chị bạn trở ra tỉnh để lên Sàigòn chuẩn bị chuyến bay. Lúc vợ anh bận bịu bán hàng cho khách trong quán, chị bạn tôi cũng lăng xăng từ biệt gia đình người bà con, mắt ai cũng rươm rướm hẹn lần tái ngộ. Lúc ấy tôi có dịp đứng một mình với anh dưới tàng cây phượng vĩ, rực rỡ những bông hoa đỏ lung linh in bóng xuống dòng sông. Vướng một chút hắt hiu khi nắng chiều rọi vào khuôn mặt đã hằn dấu vết thời gian, anh nói nhỏ:

“Em vẫn còn giữ được nụ cười năm xưa. Bây giờ có hiểu tại sao anh lại trồng hoa phượng, cũng chỉ bởi muốn giữ trong lòng những kỷ niệm thời đi học.”

Tôi gật đầu không nói, nhưng mắt lại rưng rưng khi hiểu rằng trong trái tim anh thấp thoáng vẫn còn hình ảnh cô bạn nhỏ thời đi học. Chắc khó gặp lại nhau lần nữa, khi con đò tròng trành rời bến ra giữa sông, bóng anh nhỏ dần nhưng mắt tôi vẫn ngoái trông những bông hoa phượng rưng rưng nơi bờ sông lộng gió …

 

Nguyên Nhung

Hồng Vân sưu tầm

Ảnh bìa Facebook đẹp hoa phượng FB

 

 

 

 

Xem thêm...

TIẾNG ĐÀN CHO MẸ

Image result for Piano Concerto No. 21
 

TIẾNG ĐÀN CHO MẸ 

Câu chuyện thật

Robby
Câu chuyện cậu bé chơi đàn piano!
 
Tôi là Mildred Hondorf, cựu giáo viên âm nhạc của một trường tiểu học ở Des Moises, tiểu bang Iowa, Hoa Kỳ. Tôi đã luôn phải đi dạy thêm piano để tăng thêm thu nhập – một công việc mà tôi đã làm trên 30 năm qua. Trải qua nhiều năm tôi rút ra được một điều trẻ con có nhiều cấp độ về khả năng âm nhạc. Tôi chưa bao giờ có được hạnh phúc làm một người được hảnh diện mặc dù tôi đã dạy không ít học trò xuất sắc. Tuy nhiên, điều tôi muốn chia sẻ ở đây là về cái mà tôi gọi là học sinh “ Có năng khiếu âm nhạc ”. Một trong số những học sinh đó là Robby.
 
music - mecon
 
Khi Robby lên 11 tuổi thì mẹ cậu gởi vào trường học piano. Tôi cho rằng trẻ con, nhất là con trai nên bắt đầu học piano ngay từ khi còn rất bé chứ không chờ đến lớn mới học. Điều này tôi có nói cho Robby nghe khi cậu vào học, nhưng Robby nói rằng cậu học piano vì mẹ cậu luôn mơ ước được nghe cậu chơi đàn. Vì thế, tôi nhận Robby làm học trò của mình. Và Robby cũng đã bắt đầu học. Ngay từ buổi đầu tiên tôi nghĩ rằng đó là một ước mơ vô vọng. Robby càng cố gắng bao nhiêu thì cậu bé càng chơi đàn lạc điệu, lạc nhịp bấy nhiêu… Nhưng dù sao thì cậu bé cũng cố gắng hoàn thành những bài học mà tôi yêu cầu ở lứa tuổi của cậu. Trải qua nhiều tháng cậu bé rất cố gắng, trong khi tôi cũng phải cố gắng chịu đựng lắng nghe và khích lệ cậu.
 
Vào cuối buổi học mỗi tuần cậu bé luôn nói rằng: “Vào một ngày nào đó em sẽ chơi đàn cho mẹ nghe.” Nhưng điều đó dường như không thể nào xảy ra. Robby không có năng khiếu âm nhạc. Tôi không biết mẹ Robby mà chỉ nhìn thấy bà từ đằng xa khi bà ấy đưa cậu bé đến trường hoặc đợi để đón cậu về trong chiếc xe cũ kỹ. Bà ấy luôn vẫy chào và mĩm cười chứ chưa bao giờ ghé vào lớp học. Rồi một ngày kia Robby không đến lớp. Tôi đã dự định gọi điện thoại nhưng chợt nghĩ rằng vì cậu bé không có năng khiếu âm nhạc nên cậu đã quyết định bỏ cuộc để theo học một môn khác. Tôi thật sự cũng cảm thấy mừng vì cậu bé thôi học. Cậu bé sẽ là một điển hình xấu cho việc dạy đàn của tôi. Vài tuần lễ sau đó tôi gửi thông báo có buổi biểu diễn độc tấu piano đến nhà học sinh.
 
Thật ngạc nhiên làm sao, khi nhận được thông báo, Robby hỏi ý kiến tôi là liệu em có thể tham gia vào buổi biểu diễn được không. Tôi bảo cậu bé rằng buổi biểu diễn này chỉ dành cho những học sinh đang theo học còn em đã nghỉ học nên e rằng em không chuẩn bị tốt để tham gia. Cậu bé trả lời rằng vì mẹ cậu bệnh nên không ai đưa cậu đến lớp nhưng cậu vẫn thường xuyên tập dợt ở nhà.
 
Cậu bé cố nài nỉ: “ Cô Hondorf ơi… Em rất muốn được tham gia biểu diễn ! ” Tôi không biết điều gì đã khiến tôi đồng ý cho phép cậu bé tham gia vào buổi biểu diễn đó. Có lẽ là do cậu bé quá nài nỉ hoặc là do có một tiếng nói nào đó tự trong lòng bảo với tôi rằng rồi mọi việc sẽ ổn thôi. Cuối cùng thì đêm biểu diễn cũng đã đến. Cả nhà thi đấu thể thao của trường chật kín khán thính giả là phụ huynh học sinh, những người thân, và bạn bè. Tôi cố ý sắp xếp tiết mục của Robby vào cuối chương trỉnh, chỉ trước khi tôi ra chào cảm ơn thính giả để kết thúc trương trình. Tôi nghĩ dầu cậu bé có chơi nhạc dở đi nữa thì cũng là tiết mục cuối và tôi có thể cứu lấy tiết mục dở tệ của cậu bằng cách kéo màn sân khấu lại. Buổi biểu diễn đã diễn ra một cách suông sẻ và không có một chút vướng mắc nào. Tất cả học sinh đã diễn rất tốt.
 
Rồi cũng đến lúc Robby bước ra sân khấu. Quần áo cậu bé nhăn nheo còn đầu tóc thì rối bù như thể cậu đã chải tóc bằng một que đánh trứng. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao cậu bé lại ăn mặc không giống ai như thế? Ít ra thì mẹ cậu cũng phải chải cho cậu mái tóc trước khi cậu ta xuất hiện trong một đêm đặc biệt như thế này?”
 
Robby bắt đầu mở nắp đàn piano lên. Tôi thật sự ngạc nhiên khi nghe cậu tuyên bố rằng cậu sẽ trình diễn bản Concerto thứ 21 cung Đô trưởng của Mozart. 
 
Related image
Image result for Piano Concerto No. 21
 
Tôi thật sự bị bất ngờ khi nghe cậu diễn. Những ngón tay nhỏ nhắn của cậu bé lướt trên phím đàn, chúng như đang nhảy múa thoăn thoắt trên những phím ngà. Tiếng đàn cậu bé đi từ du dương đến mạnh mẽ, từ dồn dập đến réo rắc điêu luyện. Những hợp âm chuyển tiếp đặc biệt trong nhạc Mozart được cậu bé thể hiện thật tuyệt vời. Tôi chưa bao giờ nghe một học sinh nào bằng tuổi cậu bé chơi nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưởi, cậu bé kết thúc tiết mục biểu diễn của mình với một âm điệu mà xúc cảm lên đến tột đỉnh. Mọi người trong thính phòng đều đứng lên tán thưởng nồng nhiệt.
 
Quá xúc động đến ràn rụa nước mắt tôi chạy lên sân khấu, ôm choàng lấy Robby trong niềm hạnh phúc. “Cô chưa bao nghe ai chơi đàn tuyệt vời như thế Robby ạ! Làm thế nào mà em chơi hay như vậy?” Qua micro Robby nói: “Thưa cô Hondorf, cô còn nhớ là có lần em nói với cô là mẹ em bị bệnh hay không? Thật sự là mẹ em bị ung thư và mới qua đời vào sáng nay. Vâng thưa cô, mẹ em bị điếc bẩm sinh, chính vì thế đêm nay mới là lần đầu tiên mẹ em được nghe em chơi đàn. Em muốn diễn thật tuyệt vời đêm nay.”
 
Tối hôm đó không ai trong thính phòng có thể cầm được nước mắt. Khi những người ở Hội công tác Xã hội lên sân khấu đưa Robby xuống để mang vào trại trẻ mồ côi, tôi nhận thấy mắt họ cũng đỏ và sưng húp vì xúc động. Tôi thầm nghĩ mỉnh thật vinh hạnh làm sao khi có được Robby làm học trò. Tôi chưa bao giờ làm một người hãnh diện, nhưng đêm hôm đó tôi đã trở thành một người được hãnh diện vì Robby.
 
Cậu bé chính là thầy giáo còn tôi là học trò vì chính cậu đã dạy tôi về ý nghĩa của tính kiên nhẫn và tình yêu thương, về sự tự tin vào chính bản thân mình và việc nắm lấy cơ hội từ người khác mà không biết giải thích lý do tại sao.
 
Điều này vô cùng có ý nghĩa đối với tôi, trong một vụ đánh bom vô nghĩa (khủng bố nội bộ của Mỹ) ở tòa nhà Liên bang Alfred P. Murrah ở thành phố Oklahoma, USA vào tháng 4 năm 1995** Robby đã hy sinh, theo lời những người quen biết kể lại là lúc đó cậu đang chơi đàn piano trong tòa nhà.
* Tôi tin rằng luôn có những thiên thần ở quanh chúng ta, bên cạnh chúng ta, và ở trong bản thân ta. 
Có lẽ bạn cũng có một thiên thần trong cuộc đời bạn, chỉ có điều đôi lúc chúng ta không nhận ra mà thôi?

** The 1995 bombing that destroyed the Alfred P. Murrah Federal Building in Oklahoma City and killed 168 people was a tragedy with which America struggled to try to come to grips, especially in the wake of the 2001 execution of the man responsible for it, Timothy McVeigh. The Boy Who Mastered Piano So His Mother Could Hear Him Play, And Who Died in the Oklahoma City, USA. Bombing-

 
Image result for Piano Concerto No. 21

Image result for Piano Concerto No. 21
 

sưu tầm-ảnh minh họa
 
Photo:
 
Related image
Related image
Related image
Xem thêm...
Theo dõi RSS này