YÊU và THƯƠNG

 
YÊU và THƯƠNG

Nguyễn Đoan Tuyết 

Truyện ngắn

"Còn duyên kẻ đón người đưa... Hết duyên đi sớm về trưa một mình".

Như quen thân cùng một lúc hai người con trai - họ là bạn thân của nhau từ những năm cùng học khoa điện tử ở trường bách khoa, lại trùng tên chỉ khác nhau ở chữ lót: một người dáng dấp hào hoa tên là Tuấn Minh; người kia thấp hơn một chút, ngoại hình không có gì đặc biệt ngoại trừ nét mặt thông minh và cương nghị tên là Duy Minh. Dì Ly của Như và Tuấn Minh vốn là học trò cũ của cô Liên hồi còn học cấp hai ở quê. Thỉnh thoảng cô Liên có việc phải vào Sài Gòn và thường ở lại chỗ hai dì cháu Như ở trọ. Có một lần, dì và cô Liên tổ chức nấu mì Quảng và mời cả hai chàng Minh đến dự. Thế là Như đã quen biết cả hai và cũng bắt chước họ gọi tên nhau bằng chữ lót “Tuấn” hoặc “Duy” để phân biệt.

Lúc này Như đã là một cô sinh viên năm thứ hai của trường đại học y dược rồi. Với nước da trắng hồng lại đang tuổi mười chín đương thì trông cô tươi tắn như đóa hoa vừa chớm nở. Trước đây, do khát vọng được bước chân vào trường đại học khiến cô không để bị chi phối bởi những lời ong bướm của một ai mà tập trung cao độ vào chuyện học hành thi cử, thường tâm sự với mẹ những lá thư hoặc điện thoại xin ”làm quen” của các bạn nam cùng trường hay ở các lớp học thêm mà ngày nào cũng có thể gặp mặt, chuyện trò.

Còn bây giờ, vốn mạnh dạn, tự tin là thế mà cô không khỏi bỡ ngỡ vì môi trường mới phức tạp hơn nhiều, nhất là khi mẹ cô tuy ở xa và cả dì Ly ngay bên cạnh luôn nhắc nhở cô những bài học về thân con gái ” khôn ba năm dại một giờ”.

Sau bữa ăn thân mật đó, Duy Minh mời Tuấn Minh và Như đi cà phê ở một quán gần trung tâm thành phố. Họ chuyện trò rất vui vẻ về nhiều vấn đề mà giới trẻ đang quan tâm. Vẻ xinh tươi, trẻ trung và nhất là cách nói chuyện hồn nhiên nhưng không kém thông minh nhanh nhạy của Như đã thu hút Duy Minh từ đầu đến cuối. Thời gian tiếp theo, điện thoại của Duy Minh gọi đến Như nhiều lần trong ngày, cứ như là anh đã bị Như hớp hồn rồi vậy. Lúc đầu, dì Ly còn nói vui: “ Tình cảm đó giống như núi lửa đang tuôn trào, hết rồi là nguội ngay đấy thôi “. Nhưng có lúc gần 12 giờ khuya vẫn còn gọi thì dì không còn kiên nhẫn được nữa và yêu cầu Như phải nói những gì cần nói với Duy Minh:

- Em đang ở với dì, anh Duy biết đó, mà nhà trọ chỉ có một phòng…

- Anh xin lỗi, anh không kiềm lòng được.

- Từ nay, anh chỉ nên gọi cho em vào những lúc dì em không có ở nhà

- Vậy hãy cho anh biết lịch đi dạy của dì đi !

- Duy Minh khẩn khoản

Nhưng khổ nỗi, Như cũng cần tập trung cho việc học tập của mình nữa, chứ cứ như thế này thì…Nói sao bây giờ nhỉ? Chả lẽ khi đang yêu người nam nào cũng thế? Mà Duy Minh lại rất chăm học và học giỏi, đã được giữ lại trường làm giảng viên và sang Đức du học nay mai chứ đâu phải lơ mơ. Cũng may, sau thời gian “núi lửa tuôn trào”, hình như chàng ta đã nhận ra tình cảm bồng bột, nóng vội của mình nên đã có ý tứ hơn, số lần gọi và nhắn tin giảm dần nhưng tình cảm ngày càng tha thiết . Như rất cảm động khi Duy Minh đã cất công đi tìm mua và mượn đầy đủ số sách vở, tài liệu học tập mà cô đang cần để tặng cô. Đây quả thật là món quà đầy ý nghĩa. Tuy nhiên Như mến anh hơn ở chỗ không hề nói bất cứ một điều gì có thể hạ thấp bạn mình, mặc dù Như biết lúc này Tuấn Minh đang gặp khó khăn vì nợ môn học phải thi lại. Cô mến phục Duy Minh như với một con người tốt bụng , hào hiệp, một người anh, người thầy tài giỏi hiểu nhiều, biết rộng. Vì vậy cô sẵn lòng đi quán cà phê với riêng anh một cách tự nhiên, vô tư mà không đắn đo suy nghĩ gì.

Nhưng Tuấn Minh thì ngược lại, ít liên lạc với Như hơn, cũng chưa lần nào mời riêng Như đi cà phê sáng chủ nhật. Anh có cách riêng để đến với Như. Mỗi một tin nhắn của anh luôn làm cô xao động và cười tủm tỉm một mình. Khi thì :” Đừng thức quá khuya sẽ mau già đó, Như à “; lúc thì “ Cô bé dược sĩ ơi, có thuốc nào chữa bệnh ngán học như anh không? Anh thật là tệ, chia bớt một chút siêng học của em cho anh nhé !”. Không ào ạt mãnh liệt, cũng không hờ hững buông lơi mà vẫn gần gũi thân tình. Thật ra, Như đã nghe tiếng về anh khi cô còn học trường chuyên ở quê dù lúc đó anh đã vào đại học. Mẫu người con trai học giỏi, phong độ, lại có chút khiếu văn nghệ đàn hát như anh có sức quyến rủ đối với nhiều cô bé mới lớn . Những khi có người thân từ ngoài quê vào thăm nom nhà cửa, việc học hành của anh em Tuấn Minh là anh gọi Như sang để tham gia làm bếp và dùng cơm cùng gia đình, cùng họ đi ăn hay thăm thú chỗ này, chỗ khác.Qua đó, Như đã hiểu vì sao một học sinh lớp chuyên toán, đã từng đạt giải cao cấp quốc gia môn toán và được chuyển thẳng vô đại học như Tuấn Minh mà bây giờ ra nông nổi vậy. Nguyện vọng muốn thi vào ĐHSP Toán ở Qui Nhơn của Minh đã không thành vì ba mẹ cho rằng trường ĐHBK Sài gòn danh giá hơn. Vì không muốn trái ý ba mẹ mà anh đã theo học một ngành không đúng với sở trường và nguyện vọng của mình.

Tuy nhiên, theo Như hiểu, hậu quả việc học hành của Tuấn Minh còn do một nguyên nhân khác quan trọng hơn - qua bạn bè thân thiết của anh kể lại- rằng mối tình sâu đậm với cô bạn từ hồi còn học cấp 3 đã làm anh suy sụp khi cô này rơi vào tay người khác. Dì Ly- vốn có cá tính mạnh mẽ, đã chỉ trích anh là người yếu đuối và lụy tình. Nhưng với Như thì khác, nhìn nét cười có vẻ gượng gạo và đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín của anh làm trái tim cô chùng xuống. Anh đã tâm sự với Như mọi chuyện, chia sẻ những bài thơ bốn câu bảy chữ rất hay mà anh gọi đùa là thơ “Thất tình tứ tuyệt”. Không biết tự lúc nào, một niềm rung cảm sâu xa có cả lòng trắc ẩn đối với một người sống nặng tình như anh đã len vào hồn Như . Cái cảm giác khi được ở bên Tuấn Minh không có được như với Duy Minh. Cô quan tâm tất cả những gì thuộc về Tuấn Minh và muốn giúp anh vượt qua nỗi buồn khổ đang giết mòn con người anh từng ngày.

Như nhớ lại có lần mẹ cô đã kể chuyện về ông bà ngoại. Theo mẹ, cuộc hôn nhân của ông bà phải nói là rất thành công nhưng ông thương chứ không yêu bà. Nói khác đi, suốt đời bà tận tụy hy sinh vì yêu thương chồng con nhưng giữa hai ông bà thiếu sự tâm đầu ý hợp cần có của một tình yêu, một phần cũng do bà là người ít học và suy nghĩ đơn giản nên chưa hiểu được ông. Vì thế mà ông bà hay khắc khẩu , thiếu đi những giây phút lãng mạn, đằm thắm bên nhau. Tuy vậy ông luôn trân trọng và biết ơn bà, vì nhờ bà mà ông làm nên sự nghiệp, giúp ông nuôi dạy con cái ăn học nên người. Ở trường hợp này, cái nghĩa còn nặng hơn cả cái tình

Lúc đó, Như chỉ biết lặng yên để nghe mẹ giảng giải thêm:

- Theo mẹ nghĩ, tình thương bao hàm ý nghĩa rộng lớn hơn. Còn tình yêu-đó là sự rung động và hấp dẫn về giới tính, thường có một chút mù quáng của sự đam mê, một sự “thiên vị đặc biệt” khiến cho những kẻ yêu nhau chỉ thấy người mình yêu là nhất trên đời, “yêu nhau trái ấu cũng tròn” là vậy. Tình yêu giống như bong bóng bọt xà phòng mà hồi nhỏ con hay chơi đó, khi thổi lên cao mà nhìn thì lung linh đủ sắc màu nhưng chạm vào sẽ vỡ tan ngay, có nghĩa là khi tình yêu chạm mặt với thực tế khắc nghiệt thì… Nếu không biết nuôi dưỡng thì tình yêu sẽ chết.

- Vậy những tình yêu đẹp và bất tử như Roméo và Juliette thì sao hở mẹ?

- Hiếm lắm, lại được thi vị hóa nên mới thành bất tử.

Và cũng ngay lúc đó, Như đã buột miệng hỏi thẳng mẹ:

- Vậy ba mẹ có yêu nhau không?

Vừa hỏi xong, cô đã hối vì khơi lại nỗi đau của mẹ, nhưng có lẽ mẹ đã chai sạn với một nỗi đau kéo dài gần cả cuộc đời cho một cuộc hôn nhân gắng gượng.

- Có chứ, nhưng chưa kịp hiểu về nhau đã yêu rồi- yêu theo cảm tính - nên mới ra nông nổi! Một tình yêu sâu sắc, bền vững đòi hỏi phải có sự chân thành, hiểu biết về nhau và biết tha thứ cho nhau con ạ. Thật ra yêu và thương hòa với nhau làm một, rất khó tách bạch rõ ràng một cách máy móc.Trong “yêu” có “thương” thì sẽ bền vững hơn. Tuy nhiên cũng có những người chỉ thương mà không yêu, vẫn có thể sống gắn bó với nhau suốt đời.

Càng nghe mẹ giải thích Như càng thấy khó hiểu, tình cảm con người sao mà rối rắm, phức tạp đến vậy. Cứ như đi vào một cõi sương mù…

Nhưng cũng nhờ sự phân tích giảng giải của mẹ hồi ấy mà liên hệ bản thân lúc này đã giúp cho cô dần hiểu ra trong tình cảm đối với hai chàng Minh, ai là người cô đã yêu như một người con gái đối với một người con trai và ai là người cô đã thương mến, quí trọng như một người anh, một người thầy.

Hôm nay là ngày sinh nhật của Như. Lớp học của cô chia làm nhiều tổ, riêng tổ của Như ai cũng được cả tổ tham dự ngày sinh nhật của mình, thường tổ chức ở một quán karaoke, có quà tặng do cả tổ chung lo.

Sau khi vui vẻ với các bạn trở về, Như rất hồi hộp không biết hai chàng Minh của mình sẽ cư xử sao đây? Không biết họ đã trao đổi với nhau những gì mà Như nhận được lời mời của cả hai cùng mời cô đến một quán cà phê rất lịch sự để chúc mừng sinh nhật của cô. Họ vẫn cố gắng xử xự như bạn tốt của nhau và như những người đàn ông thực thụ. Biết đâu cả hai đang ngấm ngầm cạnh tranh ảnh hưởng đối với Như. Và nếu họ là tình địch của nhau thì sao nhỉ? Như lo lắng tự hỏi và cô không muốn mất ai nếu phải chọn một trong hai người. Về nhà, cô hồi hộp mở quà, Duy Minh là một bức tranh thêu hoa hồng rất đẹp- một món quà đắt tiền và gởi gắm vào đó điều muốn nói; còn Tuấn Minh chỉ là những đĩa nhạc mà Như yêu thích. Cô hơi thất vọng vì đã chờ đợi ở anh nhiều hơn thế, nhưng không phải là một món quà đắt tiền.

Được sự động viên, an ủi của Như và giúp đỡ tận tình của Duy Minh, Tuấn Minh đã thi lại đạt kết quả mong muốn và lấy xong tấm bằng tốt nghiệp, thế là bị tụt hậu một năm so với bạn cùng khóa. Cũng vào lúc này Duy Minh nhận được giấy gọi du học bên Đức. Trước khi đi, anh nói với Như một câu như là một lời hẹn:

- Khi nào Tuấn nó rời bỏ em, nhất định em phải cho anh biết nhé.

Trong khi đó, Tuấn Minh cầm mảnh bằng tốt nghiệp đại học đi xin việc khắp nơi trong thành phố. Một phần do ngành học của anh lúc này đã bão hòa, một phần do tấm bằng xếp loại trung bình nên chật vật mãi mà chưa xin được chỗ nào ưng ý.

Sau đó, anh đã gởi cho Như một email, trong đó có câu:

” Duy đang có một tương lai rộng mở, rất xứng đáng với Như. Anh thành thật chúc Duy và em hạnh phúc“.

Như vô cùng bối rối, cả hai người đã đến với cô một cách chân thành nhưng Tuấn Minh lại e dè vì mặc cảm thua sút. Anh cần có Như biết chừng nào! Cô phải làm sao cho vẹn cả đôi đường mà vẫn giữ được tình bạn giữa họ ? Cả hai đều thật lòng muốn cô hạnh phúc và đã tự ý rút lui để nhường nhau hay đó chỉ là “động tác giả” để thử lòng cô và tùy cô quyết định?

Khi biết chuyện, dì Ly đã khuyên Như nên chọn Duy Minh sẽ bảo đảm cuộc sống hạnh phúc trong tương lai, còn mẹ thì khuyên cô hãy làm theo trái tim mách bảo. Như cần có thêm chút thời gian để hỏi lại chính mình. Yêu thương ai? chọn ai? Như chợt nhớ hai câu thơ của Xuân Diệu “ Họ lạc lối giữa âm u mù mịt, Những người yêu theo dõi dấu chân yêu”. Phải rồi, những kẻ yêu nhau sẽ luôn“theo dõi” rồi thế nào cũng tìm đến nhau và sẽ biết phải làm gì. Như tin điều đó và lại mỉm cười hy vọng khi nghĩ đến câu hát ru của bà ngoại ngày nào:” Còn duyên kẻ đón người đưa…”.

*NNQuang sưu tầm

Người về chốn cũ cho ta gửi
Một chút niềm riêng thuở dại khờ
Năm tháng trôi qua đời thật khẽ
Trái tim già cỗi đã hoang sơ...
Chỉnh sửa lần cuối vào %AM, %06 %639 %2013 %10:%10
back to top