Mọi thứ rồi cũng qua đi

Mọi thứ rồi cũng qua đi

http://taminhtrai.com/wp-content/uploads/2012/11/king-solomon-800px-sheba_demin.jpg

 

 

Ngôi đền của vua Solomon

Vị hoàng đế vĩ đại cho xây dựng ngôi đền thiêng “Beit ha-Midkask” ở Jerusalem trong thời gian tại vị. Cha ông, vua David đã muốn xây dựng một công trình như vậy để đặt chiếc rương thánh chứa 10 điều răn của Chúa trời nhưng không thực hiện được.

Đức Chúa không cho phép David xây đền thờ. Người nói: “Con không được xây nhà để thờ ta vì con là người của những cuộc chinh chiến và gây đổ máu”.

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/1/13/Second_Temple_Roof_IMG_0045.jpg/300px-Second_Temple_Roof_IMG_0045.jpg

 

Mô hình ngôi đền của vua Solomon.

Theo Kinh thánh, ngôi đền do Solomon xây dựng cao 17 m, trần dài 55 m, rộng 23 m. Đỉnh của ngôi đền cách mặt đất 63 m. Ngọn nến trước cửa ngôi đền dài hơn 9 m, cao 55 m. Solomon yêu cầu vua Hiram của Tyre mang tới rất nhiều cây tuyết tùng làm cột, khai thác khối lượng lớn đá ở mỏ và ra lệnh phải chôn nhiều đá dưới móng đền. Để hoàn thành công trình, ông cũng huy động rất nhiều lao động ở các ngành nghề, mỗi người phải làm trong một tháng. 3.300 quan lại được chỉ định giám sát công trình. Sau khi xây xong, Solomon nợ nhiều tới mức ông phải cắt 12 thị trấn ở Galilee cho vua Hiram.

Lễ khánh thành ngôi đền được tổ chức vô cùng trang trọng với lễ cầu nguyện và vật hiến tế. Solomon còn mời cả những người không theo đạo Do thái tới dự và cầu nguyện. Ông cầu xin Chúa ban phước lành cho chúng sinh: “Để tất cả mọi người trên trái đất đều biết đến tên và kính trọng Người. Họ sẽ thừa nhận tên tuổi của Người gắn liền với tên tuổi ngôi nhà con dành riêng cho Người”.

Cho tới 400 năm sau, trước khi bị người Babylon phá huỷ (586 TCN), ngôi đền vẫn thường xuyên là nơi hiến tế cho Chúa trời. 70 năm sau, ngôi đền thứ hai được xây dựng trên nền đất cũ và lễ hiến tế lại tiếp tục. Ngôi đền này bị quân đội La Mã phá huỷ năm 70.

 

http://www2.vietbao.vn/images/vn1/van-hoa/10899141-canh-cau-nguyen.jpg

Cảnh cầu nguyện trong sân đền

Trong điện thờ, căn phòng quan trọng nhất lại hầu như không có vật trang trí nào. Được coi là “thánh địa của miền đất thánh” (Kodesh Kodashim), đây là nơi lưu giữ hai tấm khắc 10 lời răn của Chúa. Đáng tiếc là chúng đã biến mất khi quân Babylon phá huỷ ngôi đền. Đến thời kỳ của ngôi đền thứ hai, “thánh địa của miền đất thánh” chỉ là một căn phòng nhỏ hoàn toàn trống không. Mỗi năm một lần, vào ngày lễ Yom Kippur, một vị cao tăng sẽ vào phòng, cầu Chúa ban phước cho Israel. Ngày nay, người Do thái cầu nguyện ba lần một ngày trong ngôi đền mới được xây dựng lại.

 

Mọi thứ rồi cũng qua đi

http://img.blog.zdn.vn/24261731.jpg

 



Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó”.

Benaiah trả lời: “Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?”.

Nhà vua đáp: “Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui”. Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: “Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?”. Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. “Nào, ông bạn của ta – vua Salomon hỏi – ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?”. Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây, thưa đức vua”. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: “Mọi thứ rồi cũng qua đi”.

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi…


HV sưu tầm

 

back to top